[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 257 : Bá giả Ma Thần (c1281-c1285)
❮ sautiếp ❯Chương 1281: Bá giả Ma Thần
Trong hoàn cảnh này, linh hồn kia cũng không thi triển sức mạnh thật sự của thầnMà trong linh hồn này chỉ ẩn chứa ẩn đạo, để bản thân võ giả hiểu được thần đạo của của vị thần đó.
Một mình trấn thủ tòa thành cô độc này, dùng một đao để chống lại thiên quân vạn mã.
Trên người võ giả Ma tộc này ẩn chứa khí phách “trên trời dưới đất chỉ có ta là nhất”.
Sau một đao kia, không đại quân Ma tộc kia không còn ai có thể đứng lên.
Đương nhiên là ngoại trừ La Chinh…
Nhưng sau khi tránh được luồng đao khí đó, La Chinh vừa bò dậy thì ánh mắt võ giả Ma tộc đã rơi trên người hắn.
Bị võ giả Ma tộc nhìn chằm chằm, La Chinh liền cảm nhận được một uy thế khổng lồ.
“Vì sao… ngươi lại không nằm xuống?”
Võ giả Ma tộc gầm lên khiến linh hồn La Chinh cũng không ngừng chấn động.
Nhưng ánh mắt La Chinh vẫn rất kiên định, hắn chỉ lạnh nhạt đáp: “Hai chân ta không gãy, tất nhiên sẽ không nằm xuống”
“Không chịu nằm xuống, vậy thì quỳ!”
“Hừ!”
Võ giả Ma tộc vung đại đao trong tay lên chỉ về La Chinh ở phía xa mà đè xuống.
Đao này chưa đè xuống người La Chinh, nhưng hắn đã lập tức cảm nhận được áp lực to lớn áp chế ở đầu vai mình.
Dưới lực áp chế to lớn, hai đầu gối La Chinh hơi mềm đi.
Lực áp chế ẩn chứa trong khí thế sắc bén, bá đạo này giống như một ngọn núi lớn, đè trên người La Chinh.
Lúc này, La Chinh đang ở thể linh hồn, mà sức mạnh của lực áp chế này cũng không phải sức mạnh thật sự, thế nên tất nhiên hắn không thể dùng lực vảy rồng để chống cự.
“Còn không quỳ xuống thần phục ta!”
Võ giả Ma tộc chợt quát một tiếng.
Đại đao hạ thấp xuống thêm hai phân nữa, lực áp chế cũng tăng thêm hai phần, sức mạnh La Chinh phải chịu cũng tăng thêm hai phần.
Đối mặt với sức mạnh như thế, hai chân La Chinh vẫn đứng thẳng, vững vàng đứng hiên ngang tại chỗ, hai mắt nhìn chằm chằm võ giả Ma tộc, trên mặt không hề có vẻ thỏa hiệp.
“La Chinh ta không quỳ lạy trời, không quỳ lạy đất, cả đời không hổ thẹn, sao có thể quỳ gối trước ngươi?” La Chinh lạnh lùng đáp, toàn thân lại thẳng thêm mấy phần.
Võ giả Ma tộc cười lạnh:”Không quỳ? Vậy thì chết đi”
“Vèo!”
Đại đao vung ra.
Một luồng đao khí lớn không gì sánh được cuốn theo thế chí tôn, mạnh mẽ bổ xuống La Chinh.
“Hừ!”
La Chinh cũng không hề khoan nhượng.
Mặc dù thanh kiếm lớn hắn lấy từ tay binh lính Ma tộc không hợp lắm, nhưng trên phương diện linh hồn vốn lấy khí thế để giao đấu.
Hắn cũng chém ra một kiếm tương tự.
“Ầm!”
Kiếm ý của La Chinh chém ra va chạm với luồng đao khí lớn kia, sau đó lập tức bị chôn vùi.
Rõ ràng sức mạnh của hai người không cùng một cấp bậc.
Thấy thế, mắt La Chinh bắt đầu tập trung, sau đó lùi lại mấy trượng.
Trong lúc lùi lại, ánh mắt hắn bỗng thay đổi.
Tất cả tình cảm trong mắt đều đã tiêu tan, thay vào đó là ánh mắt cực kỳ sắc lạnh.
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
“Vèo!”
Kiếm chiêu của Dịch Thần Nhất Kiếm vốn dựa vào mức độ cảm ngộ của linh hồn để chém ra.
Bây giờ La Chinh đang ở trạng thái linh hồn, chẳng khác nào đã giũ sạch quần áo, thế nên khi Dịch Thần Kiếm kết hợp với Đoạn Tình thì kiếm này cũng càng thuần túy hơn.
“Vụt!”
Luồng đao khí lớn va chạm với kiếm ý sắc bén của La Chinh, phát ra âm thanh trầm đục.
Mặc dù kiếm ý nhỏ bé, nhưng lại kiên cố không gì sánh được.
Sau khi va chạm, đao khí cứ thế nứt ra một vết.
Đợi đến lúc đao khí khuếch tán đến bên người La Chinh, thì hắn cứ thế chui qua vết nứt đó…
“Hử?”
Lần này, mặt võ giả Ma tộc đầy sửng sốt.
Gã là ấn ký của thần, dĩ nhiên không có thực lực của thần, nhưng một đao vừa chém ra kia đã cực kỳ bá đạo, thế mà lại bị tiểu bối trước mắt hóa giải dễ dàng như vậy?
“Vụt!”
Võ giả Ma tộc lại chém ra một đao.
Lại là đao khí vô cùng bá đạo.
Đối mặt với đao khí như vậy, vẻ mặt La Chinh vẫn chỉ một biểu cảm, kiếm lớn trong tay lại vung ra, phá nát đao khí này lần nữa.
Sau hai lần liên tục phá nát đao khí của võ giả Ma tộc, võ giả Ma tộc cười lớn.
Gã vác đại đao lên người rồi bỗng nhiên bước thẳng về phía La Chinh.
Nhìn thấy võ giả Ma tộc đi thẳng về phía mình, sắc mặt La Chinh vẫn lạnh nhạt, trường kiếm lượn trên không trung một vòng rồi lại đâm về phía võ giả Ma tộc.
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
Cho dù chỉ là ấn ký thì La Chinh cũng không có khả năng chiến thắng được.
Nhưng dù sao hành lang Đế Giả này cũng chỉ là một cuộc thử thách, nếu đã có thể thì La Chinh cũng sẽ phát huy hết thực lực của mình.
Hắn tin, nếu như ngay cả hắn cũng không thể thông qua hành lang Đế Giả thì e là chẳng có mấy ai trong chiến trường mộng ảo này có thể thông qua.
Huống hồ, lúc thông qua bó đuốc thứ nhất, cô gái tên là Vũ Hàn cũng chưa phân cao thấp với hắn.
Bởi dù sao lối hành lang này cũng chỉ là một thử thách về thần đạo và cảm ngộ.
“Keng!”
Đao kiếm va chạm, phát ra một tiếng giòn vang.
Thân hình La Chinh bỗng lui lại, sau đó lập tức chém ra một kiếm nữa.
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
Dịch Thần Nhất Kiếm chỉ có một chiêu kiếm, chính là chiêu thức biến phức tạp thành đơn giản, nhưng trong đơn giản lại có một chiêu phức tạp.
Dựa vào Đoạn Tình thì có thể phá tới chục nghìn chiêu kiếm…
Ban đầu, Dịch Kiếm Thiên Tôn đã lấy thực lực của Thiên Tôn để chống lại thần, như vậy có thể thấy uy lực của một kiếm này lớn tới mức nào.
“Keng!”
“…”
Từ trước đến nay, không có ai có thể đối kháng với ấn ký của vị thần này được nhiều chiêu như vậy.
Hơn nữa gã cũng phát hiện, trong kiếm khí của tên nhóc trước mắt chứa đựng một loại khí thế không yếu hơn mình bao nhiêu.
Trong mắt vị thần này, đây chính là chuyện vô cùng thần kỳ.
Dù sao trong đao của gã cũng chứa đựng thế bá giả, gã dùng điều này để chứng minh thần đạo.
Một tên nhóc Thần Hải Cảnh, dựa vào cái gì mà có thể dùng một chiêu kiếm để chống lại mình?
“Ngươi tu luyện kiếm pháp gì?” Võ giả Ma tộc lạnh lùng hỏi.
“Không biết à?” La Chinh mỉm cười, lại chém trường kiếm trong tay ra: “Muốn học? Ta có thể dạy ngươi”
“Keng!”
Đao kiếm va chạm.
“Giỏi, giỏi, giỏi! Còn ngông cuồng hơn cả ông đây năm đó” Nghe được lời này của La Chinh, võ giả Ma tộc không những không giận mà còn cười, trong mắt còn có vẻ tán thưởng.
Nhưng mà dưới một đao này, thanh kiếm dài trong tay La Chinh liền ầm ầm vỡ vụn.
Thanh kiếm lớn La Chinh tạm thời lấy đi này là binh khí chẳng có phẩm cấp gì, thế nên lần va chạm này đã khiến nó vỡ nát.
Thấy vậy, võ giả Ma tộc thừa cơ tiến lên.
Mục đích của gã không phải là đánh chết La Chinh, mà lần này gã vừa đảo mắt nhìn rồi vung nhẹ thanh đại đao một cái, trên mặt đất cách đó không xa liền có một thanh kiếm bay vụt về phía La Chinh.
“Ta không tin ngươi có thể phá chiêu này của ta.
Cầm chắc kiếm của ngươi đi”
Dứt lời, võ giả Ma tộc đột nhiên chém lên bầu trời.
Một đao! Hai đao! Ba đao…
Mây đen giăng đầy trời, liền bị đao khí của hắn chia cắt.
Sau khi chém ra mấy đao, võ giả Ma tộc lạnh giọng: “Đao là bá giả, suốt đời này ta đã theo đuổi thế bá giả, lấy đao nhập vào thần đạo độc tôn này.
Ta cũng đã có được thần cách Kim Cương.
Mệnh của ta, Ma Thần”
Nói xong, tầng mây dày đặc đã bị chém vỡ, một tia nắng phá mây mà thoát ra, nhưng lại có cảm giác thoát mây xong lại gặp sương mùa.
Cùng lúc đó…
Từng luồng đao khí vô hình từ trên trời ập xuống, tập trung vào người La Chinh.
“Vù vù vù…”
La Chinh chỉ trường kiếm lên trời, vẻ mặt không hề thay đổi.
Mặc cho đao này khí thế kinh hồng, dung nhập vào trời đất rồi áp xuống thì La Chinh vẫn lù lù bất động.
Đoạn Tình, chính là cắt đứt hết tất cả tình cảm.
Đối mặt với đao khí từ trên trời giáng xuống, dù La Chinh nhỏ bé nhưng lại cho người ta cảm giác ngạo nghễ, ngay cả uy áp có lớn hơn nữa thì hắn cũng không quan tâm.
“Vù vù vù vù…”
Vô số đao khí giáng xuống.
Xung quanh La Chinh không ngừng xao động.
Những đao khí này giống như dòng nước xiết tuôn ra từ sông, mà La Chinh chính là tảng đá đứng sừng sững giữa dòng nước xiết đó, lù lù bất động.
Nhưng dòng nước xiết này không thể làm gì La Chinh, nên chúng tự tách ra hai bên.
Sau một lúc lâu, bầu trời dày đặc mây đen kia lại khép lại.
Như chưa hề có luồng đao khí nào từ trên trời giáng xuống vậy…
La Chinh nhìn thẳng vào vị thần tên là “Ma Thần” trước mặt.
Hắn đã ra khỏi trạng thái Đoạn Tình nên ánh mắt cũng đã linh động hơn.
Ma Thần chú ý tới sự thay đổi của La Chinh, liền cười lớn một tiếng: “Ngươi, không thích hợp với thần đạo của ta.
Hơn nữa… ngươi đã có thần đạo của chính mình rồi.
Chẳng qua thần đạo mà ngươi tu luyện, đã định trước là phí công vô ích”
“Nghĩa là sao?” Nghe thấy lời Ma Thần nói, La Chinh nghi hoặc hỏi.
Chương 1282: Mơ về chốn cũ
Trong vũ trụ, sức mạnh là thứ không có giới hạnVí dụ như tu luyện quy tắc hệ Hỏa, cao nhất chính là mười tầng, mười tầng tức là hoàn mỹ.
Nhưng võ giả Thần Hải Cảnh thì cùng lắm cũng chỉ tu luyện được tới tầng năm, Thần Cực Cảnh thì có thể đạt tới tầng sáu, Thần Biến Cảnh thì tầng bảy, Giới Chủ có thể là tầng tám, Thiên Tôn là tầng chín.
Đây chính là giới hạn của thực lực, khó mà vượt qua.
Nhưng có những Thiên Tôn gánh chịu số mệnh liên quan tới quy tắc hệ Hỏa thì có thể tu luyện trọn vẹn quy tắc hệ Hỏa, cũng chính là tu luyện quy tắc hệ Hỏa tới tầng thứ mười.
Sự trọn vẹn này là trọn vẹn dưới Thiên Đạo, nhưng cũng không phải là viên mãn thật sự.
Vẫn có mức độ cao hơn tầng thứ mười.
Đó là cái mà vô số sinh linh trong vũ trụ không thể chạm đến, thậm chí là không thể lý giải…
Muốn đạt tới tầng này thì phải vượt qua Thiên Đạo, trở thành thần.
Mà không phải ai cũng có thể tu luyện thành thần.
Hoa sen bồng bềnh trên đỉnh đầu rất nhiều võ giả đã trực tiếp nói với chúng sinh khả năng vượt qua Thiên Đạo của võ giả đó.
Mỗi võ giả lại tu luyện thần đạo khác nhau.
Ví dụ như thần đạo Ngũ Hành, hay thần đạo Tuyết Ấn.
“Nếu như ta không nhìn nhầm thì ngươi đang tu luyện thần đạo Đoạn Tình” Ma Thần thản nhiên nói.
“Đoạn Tình… chính là một loại thần đạo?” La Chinh hơi sửng sốt.
La Chinh đã sắp chạm đến bản chất của thần đạo Đoạn Tình, vì vậy mới có thể phát huy Dịch Thần Nhất Kiếm hiệu quả như thế.
Nhưng hắn lại không biết Đoạn Tình cũng là một phương pháp chính đạo, hắn tưởng đây chỉ là phương pháp mà bản thân hắn lĩnh ngộ được từ Dịch Thần Nhất Kiếm mà thôi.
“Đúng, thần đạo Đoạn Tình là một thần đạo cực kỳ mạnh mẽ… Nhưng đồng thời cũng là một cấm đạo” Ma Thần tiếp tục nói: “Nếu ngươi thật sự tu luyện thành công đạo này, chắc chắn sẽ khiến các vị thần nổi giận, tiêu diệt ngươi.
Đạo này, không thể tu”
Ma Thần chính là người trí dũng kiệt xuất điển hình.
Ban đầu ở trong vũ trụ, gã không sợ trời, không sợ đất, lấy tính cuồng của bản thân để thúc đẩy bá khí, lĩnh ngộ được cực hạn, sau đó mới bước vào thần đạo Độc Tôn.
Nhưng lần này nhắc đến thần đạo Đoạn Tình, trên mặt gã lại tỏ ra thận trọng
“Thật sao?”
Mắt La Chinh hơi lóe lên.
Tính cách của hắn và Ma Thần hoàn toàn khác biệt, tất nhiên hắn không cuồng vọng giống Ma Thần, nhưng tâm võ đạo của hắn lại vô cùng dẻo dai.
Đối mặt với lời khuyên của thần, La Chinh sẽ suy nghĩ kỹ.
Nhưng lời này cũng không thể thay đổi dự tính ban đầu của hắn.
Có lẽ Ma Thần cũng nhìn ra suy nghĩ của La Chinh, nên chỉ cười ha ha một tiếng, vung đại đao trong tay lên rồi nói: “Ta chỉ nói vậy thôi, ngươi… đi qua đi”
“Ầm ầm…”
Trong chiến trường ở tòa thành cô độc, đại quân Ma tộc nằm dưới đất bỗng nhiên tiêu tan, La Chinh lại trở về hành lang Đế Giả.
Chỉ là trong ngọn lửa lượn lờ trên bó đuốc kia, ấn ký linh hồn Ma Thần vẫn chăm chú nhìn vào bóng lưng La Chinh đang đi về phía xa, tiếp tục suy tư…
“Người này, chính là người không có số mệnh”
“Lần nào cũng là người không có số mệnh tu luyện thần đạo Đoạn Tình”
“Không đúng, hắn cũng không phải là người vô mệnh thật sự.
Mệnh cách của hắn bị người ta dùng bản lĩnh cao cường che đậy, muốn đổi trắng thay đen”
“Vậy mục đích thực sự của họ là gì?”
“…”
La Chinh cũng không biết suy nghĩ này của Ma Thần.
Hắn tiếp tục đi trong hành lang, quan sát các bức tranh hai bên hành lang.
Trên bức tranh ghi chép lại cuộc đời của Ma Thần.
Trong Ma tộc, gã cũng là một người đặc biệt.
Cả đời gã vô cùng long đong lận đận, bị Ma tộc ruồng bỏ, sau đó vì thấy Ma tộc gặp nguy nan mà trở lại, dùng sức một người cứu Ma tộc ra từ trong nước sôi lửa bỏng… Tất cả đều được ghi chép lại trên những bức tranh này.
Đương nhiên, trong đó có một bức tranh là cảnh La Chinh đã trải qua trong ảo cảnh của ngọn lửa kia.
Đúng là Ma Thần đã dùng sức một người để trấn thủ tòa thành cô độc ấy, hơn nữa gã còn một mình đối mặt với đại quân chục nghìn mưu kế của Ma tộc, trông coi tòa thành ấy đúng ba năm.
“Chắc chắn người này không ngẫu nhiên mà thành thần được.
Những người khác có lẽ dựa vào vận may nên để thành thần, nhưng người này lại vô cùng kém may mắn, vậy mà cuối cùng vẫn có được thành tựu như thế, thật đáng kính, đáng ca ngợi”
La Chinh cũng không bài xích tất cả người Ma tộc.
Dường như những võ giả La Chinh gặp phải đều chẳng có ai lương thiện, nhưng chủng tộc này luôn có tác phong làm việc của mình.
Tiếp tục đi về phía trước, trong hành lang lại xuất hiện một bó đuốc.
Vị thần thứ ba, thần Vũ Nguyệt…
Tự sáng tạo ra thần võ rồi nhập vào thần đạo, nhân vật này được sinh ra từ sáu diễn kỷ trước.
Nhưng từng vòng từng vòng thiên đạo lần lượt sụp đổ, cho dù là thần thì cũng bị lịch sử lãng quên.
Vị thần thứ tư, Lam, nhập thần đạo Tuyệt Sát.
Nhân vật này sinh ra từ ba diễn kỷ trước, là người đứng đầu trong Yêu Dạ tộc.
Vị thần thứ năm…
Trong hành lang Đế Giả, La Chinh ngày càng đi xa.
Dưới khí thế của thần, hắn cảm nhận được quyết tâm và đặc điểm nhập đạo của bọn họ.
“Có lẽ những điều các vị thần theo đuổi không giống nhau, tính cách của bọn họ cũng hoàn toàn khác biệt, nhưng chung quy lại thì đều có một trái tim theo đuổi cực hạn, thậm chí siêu việt”
“Phải có nghị lực to lớn như vậy bọn họ mới có thể vượt qua Thiên Đạo”
“Ta… sẽ không từ bỏ”
Như Ma Thần đã nói, thần đạo Đoạn Tình cũng không phải lựa chọn của La Chinh.
Nhưng đã đi lên con đường này thì trong lòng La Chinh không hề hối hận, đây chính là chấp niệm sẵn có của hắn.
Vị thần thứ sáu.
Vị thứ bảy…
Càng đi sâu vào trong, hành lang Đế Giả càng phát ra khí thế mãnh liệt.
Thần cũng chia ra mạnh yếu.
Dựa vào khí thế cũng có thể phán đoán một phần sức mạnh thật sự của họ.
Càng về sau, thực lực của thần càng mạnh, độ khó của thử thách cũng càng cao hơn.
Nhưng cuối cùng, không thần đạo của người nào phù hợp với La Chinh.
Vị thứ tám…
Vị thứ chín…
Vị thứ mười.
Ánh mắt La Chinh nhìn chăm chú vào ngọn lửa trước mắt.
Ngọn lửa này không ngừng lấp lóe với tốc độ cực nhanh, nhanh chóng lay động trong con mắt La Chinh.
Đồng thời, La Chinh cảm nhận được một cảm giác quen thuộc từ linh hồn trong ngọn lửa này.
“Ngọn lửa này…”
Không suy nghĩ nhiều, La Chinh lại bước ra.
“Ầm…”
Ngọn lửa này lại nổ tung trước mắt La Chinh.
Khi La Chinh mở hai mắt ra, trên mặt lập tức lộ vẻ ngạc nhiên.
Trên ngọn núi lớn cắm đầy trường kiếm…
Sát Lục… Kiếm Sơn!
Lúc La Chinh lĩnh ngộ kiếm ý viên mãn, hắn từng tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn.
Thật không ngờ, trong ngọn lửa lại có thể trở lại Sát Lục Kiếm Sơn?
Không đúng, đây không phải Sát Lục Kiếm Sơn thật sự.
Đây chỉ là ảo cảnh do ấn ký linh hồn tạo ra mà thôi.
Trong hành lang Đế Giả, La Chinh đã quan sát vô cùng cẩn thận.
Những ảo cảnh do ấn ký linh hồn của thần tạo ra, chắc là một cảnh ấn tượng sâu đậm nhất của bọn họ trong vũ trụ.
Ví dụ như Ma Thần trấn thủ tòa thành cô độc kia, hay như vực tuyết bay của Vũ Hàn.
Chỉ sợ đây đều là những ấn tượng không thể xóa nhòa của vị thần ấy.
Sát Lục Kiếm Sơn.
Trong diễn kỷ mới sinh ra này…
Người có ký ức không thể xóa nhòa đối với Sát Lục Kiếm Sơn…
Dịch Kiếm Thiên Tôn!
Cái tên này bỗng hiện lên trong lòng La Chinh.
Dịch Kiếm Thiên Tôn đã để lại một bài thơ trong Tranh Hải giới, dung nhập Dịch Thần Nhất Kiếm – lĩnh ngộ cao nhất của chính mình vào trong đó.
Nghe nói vị Thiên Tôn này đã mất tích?
Nếu đã chết rồi, vậy phần số trời của hắn sẽ tiêu tán, rồi ngưng kết ra mũ Thiên Mệnh mới một lần nữa.
Từ đó có thể đoán, Dịch Kiếm Thiên Tôn vẫn chưa chết.
Nếu đã thấy được Sát Lục Kiếm Sơn, nói cách khác Dịch Kiếm Thiên Tôn đã thành thần? Đồng thời, ông cũng dựa vào thần đạo Đoạn Tình mà trở thành thần?
Đây mới chỉ là phán đoán của bản thân La Chinh, có lẽ trong Sát Lục Kiếm Sơn còn có nhân vật tuyệt đỉnh khác đã bước lên con đường thành thần, chưa chắc đã là Dịch Kiếm Thiên Tôn…
Chẳng qua La Chinh cảm thấy đây là khả năng lớn nhất.
Đứng dưới chân núi, La Chinh ngẩng đầu nhìn lên đỉnh, thấy trên đỉnh Sát Lục Kiếm Sơn có một bóng người mờ ảo.
“Leo lên thôi!”
Cho dù người này có phải Dịch Kiếm Thiên Tôn hay không thì La Chinh cũng sẽ tìm hiểu kỹ càng.
“Vù…”
Khi La Chinh tiến lên, một trường kiếm bỗng rút lên, bay vụt về phía hắn.
Nhưng đây chỉ là một thanh huyền khí mà thôi.
La Chinh duỗi hai ngón tay ra, kẹp lưỡi kiếm ở đầu ngón tay, thanh huyền khí kia lập tức không thể động đậy.
Sau đó cổ tay hắn nhẹ nhàng lắc một cái, thanh huyền khí này lập tức mất đi linh tính.
Hắn mang theo thanh trường kiếm bình thường này bước tiếp lên núi.
Lúc trước, khi La Chinh leo lên Sát Lục Kiếm Sơn, mỗi bước đi trong lòng đều đầy kinh ngạc, nhưng bây giờ lại giống như bước vào chỗ không người.
Từng thanh trường kiếm được rút lên, nối đuôi nhau bắn đến, La Chinh tiện tay gẩy nhẹ, giống như đẩy một cành liễu mỏng manh vô lực.
Lại dạo chơi chốn cũ, cho dù chỉ là ảo cảnh mà không phải Sát Lục Kiếm Sơn thật thì trong lòng La Chinh cũng vô cùng cảm khái.
Chương 1283: Trần Hoàng Dịch Kiếm
Không lâu sau đó, La Chinh đã lên đến lưng núiÁnh mắt hắn lại nhìn chăm chú vào nơi cách đó không xa…
Năm đó, ngay ở chỗ này, La Chinh đã gặp thanh trường kiếm của Huân.
Nhưng đến giờ hắn vẫn chưa thấy.
Đi về phía trước thêm vài chục trượng nữa thì đến chỗ La Chinh từng ném trường kiếm của mình lên.
Nhưng lần này đi qua, La Chinh cũng không nhìn thấy.
“Ảo cảnh đến từ ký ức linh hồn của thần, chứ không phải Sát Lục Kiếm Sơn thật.
Chỉ sợ đây là cảnh tượng từ trước đây rất lâu rồi.
Có lẽ là một trăm năm, một triệu năm, thậm chí là trăm triệu năm.
Chắc không thể tìm thấy trường kiếm của mình rồi…”
“Vù vù vù vù…”
Từng thanh trường kiếm phóng vút lên trời.
Đến lưng núi, trường kiếm tấn công La Chinh là tiên khí…
“Keng keng keng keng…”
La Chinh múa trường kiếm huyền khí trong tay, đánh văng từng thanh trường kiếm ra, tiếp tục đi lên.
Hắn muốn trèo lên đỉnh núi, đi gặp người kia.
Tiên khí, thánh khí, thần khí, tam phẩm, nhị phẩm, nhất phẩm…
Càng đi lên, phẩm cấp của trường kiếm cắm trên núi càng cao, công kích tự phát của trường kiếm cũng càng lúc càng sắc bén.
Mà thủ đoạn công kích lại càng đa dạng hơn.
Cho dù cùng là kiếm đạo thì cũng chia vô số loại.
“Nghiêm túc mà nói thì thần đạo Đoạn Tình… cũng là một loại kiếm đạo.
Không biết tu luyện kiếm đạo khác thì có thể được nhập vào thần đạo hay không?”
Vấn đề này bỗng nhiên cứ quanh quẩn trong đầu La Chinh.
Giống như những vị thần hắn đã gặp kia, bọn họ cũng đã bước vào đủ loại thần đạo.
Như vậy chẳng phải thần đạo không có phương pháp tu luyện đặc biệt?
Chỉ cần tu luyện một pháp môn tới cực hạn, vượt qua trình độ cao nhất dưới Thiên Đạo này thì phải chăng có thể chứng minh được thần đạo?
Vậy chẳng phải trên đời này có vô số thần đạo?
Vì sao… thần đạo Đoạn Tình lại được gọi là cấm đạo?
Trong lúc suy nghĩ hỗn loạn, La Chinh cũng dần dần đi đến đỉnh núi.
Một người trung niên râu dài ngồi ngay ngắn trên đỉnh núi, bên cạnh hắn là một thanh đoản kiếm trôi lơ lửng.
Đoản kiếm dài hai thước rưỡi, màu trắng, thân kiếm giản dị không trang trí gì, nhuệ khí ẩn giấu bên trong khiến người ta không nhìn ra manh mối gì.
“Dịch Thần Kiếm hai thước!”
Lông mày La Chinh hơi nhíu.
Mặc dù hắn đã sớm đoán rằng người trên đỉnh núi là Dịch Kiếm Thiên Tôn, nhưng lúc này, sau khi nhìn thấy Dịch Thần Kiếm hai thước mà Vân Lạc đã từng đề cập đến thì hắn cũng đã xác nhận được thân phận của người kia.
Nhưng…
Dịch Kiếm Thiên Tôn đã xuất hiện tại hành lanh Đế Giả, thế thì nên xưng là thần Dịch Kiếm mới đúng.
“Vù vù vù…”
Dịch Thần Kiếm hai thước màu trắng bỗng nhiên bắt đầu động đậy, quanh quẩn một vòng trên không trung rồi bay vụt về phía La Chinh.
La Chinh hiểu rất rõ đoản kiếm màu trắng này.
Ban đầu, trên khối đá lớn ở Tranh Hải giới, La Chinh cũng đã bị kiếm ảnh màu trắng này đâm đủ rồi.
Mắt thấy kiếm kia bay vụt đến, La Chinh cũng không hề do dự, huyền khí trong tay nhẹ nhàng chặn xuống, đẩy kiếm này bắn ra.
Làm sao trường kiếm huyền khí có thể va chạm với Dịch Thần Kiếm hai thước này được?
Một tiếng “keng” vang lên, sau đó nó lập tức vỡ vụn…
Sắc mặt La Chinh không hề thay đổi, hắn đưa tay ra, trong tay lại xuất hiện một thanh trường kiếm khác.
Kiếm này, chính là thanh thần khí nhất phẩm hắn vừa lấy được.
Trong Sát Lục Kiếm Sơn không có thần khí chí tôn.
Nghĩ đến võ giả có được thần khí chí tôn, bọn họ không cần tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn để cảm ngộ nữa, đương nhiên cũng sẽ không cắm kiếm ở đây.
“Keng! Keng! Keng!”
Ngay sau đó, La Chinh vung trường kiếm lên chặn Dịch Thần Kiếm hai thước kia tới ba lần.
Từ đầu đến cuối, Dịch Kiếm Thiên Tôn cũng chưa từng mở mắt, giống như không hứng thú gì với La Chinh vậy.
Ngược lại, La Chinh cũng không có hứng thú gì đối với mấy Thiên Tôn trước đó, nhưng lại cảm thấy rất hứng thú với Dịch Kiếm Thiên Tôn.
Nhưng lúc này Dịch Thần Kiếm hai thước tự động bảo vệ chủ, nên mỗi khi La Chinh muốn đi lên đỉnh núi thì sẽ bị nó ép phải lui về.
Quỹ đạo của Dịch Thần Kiếm hai thước vô cùng linh động, khiến người ta khó lòng phòng bị, cho dù La Chinh vận dụng Vô Thức thì cũng chỉ miễn cưỡng ngăn được Dịch Thần Kiếm hai thước, nhưng Dịch Kiếm Thiên Tôn vẫn chưa hề chớp mắt.
Thấy cảnh này, La Chinh liền nhướng mày, ánh mắt hơi ngưng lại, kiếm ý không ngừng chém ra.
Dịch Thần Nhất Kiếm!
Chiêu La Chinh chỉ có thể vận dụng những lúc gặp nguy cơ.
Ngay cả khi giao đấu với Cơ Lạc Tuyết, hắn cũng chưa từng vận dụng.
Nhưng đối diện với các vị thần này, La Chinh không hề nương tay, mà hắn cũng không có tư cách nương tay.
“Keng…”
Kiếm này vừa đâm ra, uy thế chứa đựng trong đó liền trực tiếp đẩy Dịch Thần Kiếm hai thước bay ra ngoài.
Sau khi La Chinh chém ra một kiếm này.
Dịch Kiếm Thiên Tôn bỗng nhiên mở hai mắt.
Trong hai mắt hắn, thậm chí còn có vẻ hơi ngạc nhiên.
La Chinh chắp hai tay dập đầu bái Dịch kiếm Thiên Tôn rồi rảo bước tiến lên.
Hắn vẫn chưa nói gì, Dịch Kiếm Thiên Tôn đã mở miệng trước: “Ngươi tên là gì?”
“Vãn bối là La Chinh” La Chinh thản nhiên đáp.
“Ngươi biết ta?” Dịch Kiếm Thiên Tôn hỏi.
“Dịch Kiếm Thiên Tôn” La Chinh đáp.
Dịch Kiếm Thiên Tôn nhìn La Chinh chăm chú, một lát sau mới nói: “Tên ta là Trần Hoàng Dịch Kiếm, lấy kiếm chứng minh thần đạo, nhập vào thần đạo Đoạn Tình”
Thiên Tôn chỉ là danh hiệu, Trần Hoàng Dịch Kiếm mới là tên thật của hắn.
Hiện tại hắn đã thành thần, xưng là Thiên Tôn đã không còn thích hợp nữa.
“Hình như, ngươi đã đi theo kiếm đạo của ta?” Dịch Kiếm Thiên Tôn chăm chú nhìn La Chinh hỏi.
“Đúng vậy, tiền bối Dịch Kiếm” La Chinh gật đầu.
Trần Hoàng Dịch Kiếm mỉm cười, hắn vẫn ngồi ngay ngắn trên đỉnh núi, đưa tay chộp xuống, Dịch Thần Kiếm liền bay ngược vào tay hắn.
Sau đó tay hắn cầm trường kiếm đâm về phía La Chinh.
Trên kiếm này là một đường ánh sáng xanh.
Đó chính là kiếm ý cực hạn.
Nhưng kiếm ý này thuần túy gấp nghìn lần kiếm ý mà La Chinh lĩnh ngộ được.
Đây cũng là kiếm ý cực hạn.
Đối mặt với kiếm này, La Chinh cũng không hề do dự.
Hắn chưa từng cảm nhận được bất kỳ sát ý nào trên người Trần Hoàng Dịch Kiếm, cũng biết đối phương chỉ tiến hành thăm dò mình nên hắn cũng đâm ra một kiếm như vậy.
Dường như cả hai chiêu kiếm đều giống nhau như đúc, là một kiếm đơn giản nhất, cũng là kiếm có trình độ cao nhất.
Chỉ là lĩnh ngộ của La Chinh đối với Dịch Thần Nhất Kiếm vẫn có khiếm khuyết, hơn nữa kiếm ý cũng chưa lột xác để đạt đến trình độ cực hạn.
Hai kiếm, vẫn chưa va chạm.
Trần Hoàng Dịch Kiếm vừa đâm ra một nửa thì rút trở về, nhưng ngay khi rụt về thì lại đâm ra lần nữa.
La Chinh cũng không hề do dự, Trần Hoàng Dịch Kiếm vừa rút trường kiếm về thì La Chinh cũng rút, Trần Hoàng Dịch Kiếm đâm trường kiếm ra, La Chinh cũng đâm ra.
Hai người này cách không mà đâm nhau, nhưng lại không có kiếm chiêu nào có tính thực chất được đâm ra.
Một kiếm.
Mười kiếm.
Trăm kiếm.
Nghìn kiếm.
Mười nghìn kiếm.
Trăm nghìn kiếm.
Lúc này thời gian cứ thế trôi đi.
La Chinh không biết mệt mỏi, mà Trần Hoàng Dịch Kiếm cũng rất kiên nhẫn.
Đây là một thử thách, cũng là một lần tôi luyện, càng là một kiểu truyền thụ trong yên lặng
Sau một triệu kiếm.
Trần Hoàng Dịch Kiếm bỗng rụt tay lại, hờ hững nhìn La Chinh: “Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta tuyệt đối không tin thực sự có người nhìn ra được bài thơ mà ta để lại”
“Vãn bối cũng chỉ gặp may thôi” La Chinh đáp lại.
“Không” Trần Hoàng Dịch Kiếm cười nhạt: “Không phải, số mệnh của một người đều đã được định sẵn, nhưng có người ngầm giúp ngươi”
Nghe nói thế, La Chinh ngờ vực ra mặt, lời này hắn nghe không hiểu: “Ngầm giúp ta?”
“Ta không biết là ai… cũng không biết người này có tính toán gì, nhưng số mệnh này cũng do người này sắp đặt“ Trần Hoàng Dịch Kiếm tiếp tục nói.
Nói đến đây, lông mày La Chinh nhíu lại, trong lời của Trần Hoàng Dịch Kiếm còn ẩn giấu ý tứ khác, hắn nghe không hiểu, nhưng lại mơ hồ cảm thấy bất an.
Hắn không phải là người tin vào số mệnh, cho dù bản thân không thể thay đổi nghịch cảnh thì cũng sẽ dốc hết sức mình.
Chí ít thì từ đầu đến cuối hắn đều nắm chắc vận mệnh trong tay mình.
Nhưng trong lời Trần Hoàng Dịch Kiếm lại có ý nghĩa khác, có người ngầm an bài vận mệnh của hắn?
Nhìn thấy vẻ mặt hơi bối rối của La Chinh, Trần Hoàng Dịch Kiếm chỉ cười khẩy: “Đây không phải vấn đề ta muốn thảo luận với ngươi, ta cũng không quan tâm…” Lập tức hắn lại mở miệng hỏi: “Ngươi mở ra bao nhiêu cánh sen rồi?”
“Chín cánh tiểu thừa, hai mươi sáu cánh đại thừa” La Chinh thành thật trả lời.
Nghe thấy trả lời của La Chinh, Trần Hoàng Dịch Kiếm lại gật đầu, trên mặt có vẻ khen ngợi: “Không tệ, mới ở Thần Hải Cảnh đã mở ra ba mươi lăm cánh, chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ có thể trở thành Đạo Tử.
Không tệ, không tệ…”
Lời này của hắn dùng ba lần không tệ liên tiếp, cũng là bởi vì La Chinh tu luyện thần đạo Đoạn Tình, càng là bởi chỉ thiếu một cánh sen nữa là hoa sen của La Chinh sẽ nở rộ toàn bộ.
Chương 1284: Nhiên Đăng
Trần Hoàng Dịch Kiếm không hứng thú lắm với đám võ giả đã đi qua hành lang Đế GiảHắn đã nhập vào thần đạo Đoạn Tình, cũng biết đây là cấm đạo, nên sớm đã dập tắt lòng muốn truyền thừa lại.
Vì thế số võ giả đi qua bó đuốc của hắn không ít, nhưng hắn lại chưa từng mở mắt nhìn lấy một lần.
Ngược lại, một số thiên tài dùng kiếm có tâm tư kiên định cũng tiếp cận đến đỉnh núi, song lại bị hắn dùng Dịch Thần Kiếm hai thước đuổi đi.
Vậy mà giờ đây, hắn đã chạm mặt một tên lĩnh ngộ Dịch Thần Kiếm.
Hơn nữa mức độ lĩnh ngộ còn không thấp.
Đã đạt chín phần mười, chỉ còn một phần nữa là viên mãn.
Hơn nữa tên này không chỉ lĩnh ngộ được Dịch Thần Nhất Kiếm, đã thế còn mở ra được ba mươi lăm cánh sen, chỉ còn một cánh nữa là cũng viên mãn.
Trong mắt Trần Hoàng Dịch Kiếm, La Chinh giống như viên ngọc bích bị khuyết mất một góc.
Góc cuối cùng đó nằm trong tay hắn, hắn chỉ cần đưa tay, nhẹ nhàng ghép lại là đã trở nên hoàn mỹ.
Đối mặt với lời khen ngợi của Trần Hoàng Dịch Kiếm, La Chinh cũng không nói gì, chỉ đứng bễ nghễ tại chỗ.
Sau khi đánh giá La Chinh vài lần, Trần Hoàng Dịch Kiếm hỏi: “Ngươi từng bái sư chưa?”
“Rồi” La Chinh thành thật trả lời.
Nghe được đáp án này, trong mắt Trần Hoàng Dịch Kiếm thoáng có vẻ thất vọng, nhưng hắn lập tức cười khẩy.
Hắn truyền Dịch Thần Kiếm cho La Chinh, cũng có thể xem là một nửa sư phụ của La Chinh.
“Ngươi có biết thần đạo Đoạn Tình chính là cấm đạo không?” Trần Hoàng Dịch Kiếm tiếp tục hỏi.
La Chinh gật đầu: “Mới biết không lâu”
“Vậy ngươi có biết tại sao thần đạo Đoạn Tình lại là cấm đạo không?” Trần Hoàng Dịch Kiếm hỏi lại.
“Không biết”
Dù sao La Chinh cũng chỉ là một võ giả Thần Hải Cảnh, với tu vi của hắn bây giờ thì hiểu biết về tu vi cũng chỉ dừng lại ở Thần Cực Cảnh.
Hắn biết sau khi đạt được Thần Cực Cảnh thì có thể tạo ra sinh linh trong cơ thể, nhưng về việc giữa Thần Biến Cảnh, Giới Chủ, thậm chí Thiên Tôn có gì khác biệt thì hắn hoàn toàn không biết gì cả.
Về những thần đạo này, hắn chỉ biết tên của nó, còn nó thật sự đại diện cho cái gì thì hắn lại không hề hay biết, hoàn toàn không hiểu.
“Không biết cũng tốt” Trần Hoàng Dịch Kiếm cũng không định giải thích cho La Chinh, chỉ nói: “Dịch Thần Nhất Kiếm của ngươi đã sắp viên mãn, nhưng vẫn còn thiếu.
Ngươi có biết là thiếu cái gì không?”
Nghe được câu này, vẻ mặt La Chinh cũng trở nên vô cùng nghiêm túc.
Sáu năm trước, La Chinh đã luyện Dịch Thần Kiếm được chín phần mười, nhưng khi chém ra một kiếm này, hắn vẫn luôn có thiếu sót, không thể đạt đến viên mãn.
Trong thời gian sáu năm này, ngoài việc tu luyện Bát Khúc Phi Yên, Lôi Kiếp Sát và Vạn Pháp Địch Thư, hắn cũng đang không ngừng lĩnh ngộ.
Nhưng suốt sáu năm, La Chinh vẫn giậm chân tại chỗ, không hề có chút tiến triển nào về một kiếm này.
Huân từng nghĩ cách giúp hắn, Thanh Long cũng từng bày mưu tính kế…
Ấy vậy mà với thiên phú của La Chinh, trải qua tới sáu năm mà vẫn không thể tự mình lĩnh ngộ được.
La Chinh đã từng cân nhắc tới tất cả các phương hướng và phương pháp khác nhau, nhưng vẫn không hề có tiến triển.
Thanh Long nói cho La Chinh biết, có lẽ bước cuối cùng này không ở trên người La Chinh.
Nếu đã không thể tự mình lĩnh ngộ, vậy phải tìm nhân tố bên ngoài.
“Dịch Kiếm tiền bối, xin ngài hãy giải thích” La Chinh nghiêm túc nói.
Dịch Kiếm Thiên Tôn thản nhiên nói: “Nếu ngươi muốn biết, vậy hãy đi lên Kiếm Trang một chuyến… Nơi đó, có thể giải đáp nghi hoặc trong lòng ngươi”
Kiếm Trang không phải là thánh địa thập phẩm.
Ban đầu Kiếm Trang là do một đám những người tu kiếm độc lập dựng lên, tạo thành một thế lực.
Sau nhiều năm phát triển, chuyên tâm vào con đường kiếm đạo, Kiếm Trang dần trở thành một thế lực khổng lồ.
Nhưng tất nhiên người thật sự khiến Kiếm Trang được có một chỗ đứng trong vũ trụ chính là Trần Hoàng Dịch Kiếm.
Tới bây giờ, Kiếm Trang đã trở thành thánh địa tu kiếm của toàn bộ vũ trụ từ lâu.
Mà Sát Lục Kiếm Sơn lại ở ngay trong Kiếm Trang.
“Kiếm Trang” La Chinh ghi nhớ hai chữ này.
Vào lúc này, Trần Hoàng Dịch Kiếm lại vung tay lên, Dịch Thần Kiếm hai thước bay vụt về phía La Chinh, lặng lẽ dừng lại bên cạnh hắn.
Trên mũi kiếm hiện lên một tia sáng xanh, không ngừng bay lượn trên cánh tay La Chinh.
Không lâu sau, trên cánh tay La Chinh đã có một đường vân hình kiếm tỏa ra ánh sáng xanh.
Đường vân này lấp lóe một lúc rồi tự nhiên ẩn vào trong cánh tay hắn.
“Ta… cũng chỉ có thể làm như thế” Trần Hoàng Dịch Kiếm nhẹ thở dài một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp: “Ngươi đi đi”
“Ầm…”
Trần Hoàng Dịch Kiếm phất tay, ảo cảnh Sát Lục Kiếm Sơn bỗng tiêu tan, hóa thành một ngọn lửa ngưng tụ trên bó đuốc.
Ánh mắt Dịch Kiếm tiền bối…
Ở khắc cuối cùng, La Chinh lại để ý đến biểu cảm của Trần Hoàng Dịch Kiếm.
Hình như sau khi trở thành thần, Trần Hoàng Dịch Kiếm thật sự gặp phiền phức?
Cho dù có là phiền phức gì thì với thực lực của La Chinh bây giờ căn bản cũng không thể can thiệp, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.
Dịch Kiếm tiền bối đã nói, điểm còn thiếu cuối cùng này được giấu trong Kiếm Trang, chờ khi chiến trường mộng ảo kết thúc, có lẽ hắn phải đi Kiếm Trang một chuyến.
Lần này đi qua hành lang Đế Giả, chắc chắn La Chinh không chỉ thu được tin này.
Hắn và Trần Hoàng Dịch Kiếm đã đánh với nhau tới cả triệu kiếm, nên cũng đã tôi luyện rất lớn cho kiếm ý của bản thân.
Lần này, tất nhiên thu hoạch được không nhỏ.
Không biết đại sảnh Nhân Quả thứ năm này có ban thưởng gì không?
Dù sao tòa đại sảnh Nhân Quả cuối cùng cũng sẽ khác những tòa đại sảnh lúc trước.
Hành lang Đế Giả này không quá nguy hiểm, chỉ là áp lực đến từ từng đường ấn ký của thần, giúp các võ giả cảm nhận được một phần thần đạo trong đó mà thôi.
Từ một góc độ nào đó mà nói, đây thật ra chính là một phần thưởng tuyệt vời rồi.
Vừa suy nghĩ, La Chinh vừa đi về phía trước, đồng thời vẫn chú ý tới bức tranh ở hai bên hành lang Đế Giả.
Những bức tranh này ghi chép lại về việc Trần Hoàng Dịch Kiếm tôi luyện kiếm tâm của bản thân, việc gia nhập Kiếm Trang, và cả hình ảnh hắn trở thành chủ nhân của Sát Lục Kiếm Sơn, thậm chí còn ghi chép lại hình ảnh năm đó hắn đại chiến trong Tranh Hải giới.
Linh hồn trong ngọn đèn đó lại truyền ra tiếng thở dài nhẹ nhàng lần nữa.
Ba nghìn thần đạo, chỉ có Đoạn Tình là bị cấm.
Năm đó Trần Hoàng Dịch Kiếm đi theo thần đạo Đoạn Tình, lợi ích đạt được đã vượt qua sức mạnh của thần, thậm chí khi còn ở vị trí Thiên Tôn đã có sức mạnh khiến thần bị thương.
Nhưng cấm đạo chính là cấm đạo.
Thần đạo này vốn là con đường cấm.
Hiện tại Trần Hoàng Dịch Kiếm cũng đã hiểu rõ mối liên quan trong đó, nhưng hiện tại hắn đã trốn tránh Lăng Tiêu, bị chủ thần truy sát nên cũng không thể làm gì.
Nhìn bóng lưng La Chinh, Trần Hoàng Dịch Kiếm cũng vô cùng hoài nghi.
Đã trả một cái giá lớn như vậy để che đậy mệnh cách của người này, thì vì sao lại để hắn tu thần đạo Đoạn Tình?
Người đó, rốt cuộc muốn làm gì?
Đi về phía trước thêm một đoạn nữa nhưng La Chinh vẫn chưa gặp bó đuốc trên vách tường.
“Mỗi người chỉ có thể gặp được mười bó đuốc, cũng chính là ấn ký của mười vị thần nhỉ? Hay là… trong vũ trụ này, vô số diễn kỷ đã diễn ra nhưng cũng chỉ có được mười vị thần?”
Nghĩ tới đây La Chinh nhanh chóng lắc đầu, mặc dù số lượng thần có hạn, nhưng cũng không thể ít ỏi như thế.
Lần này, sau khi đi tiếp một đoạn nữa, La Chinh phát hiện cửa ra của hành lang Đế Giả.
Khi La Chinh đi qua đoạn hành lang này thì phát hiện sáu lối hành lang Đế Giả vốn phân tán cuối cùng đều tụ lại ở nơi đây.
Nơi này cũng là một đại sảnh hình tròn, mà trong này đã có võ giả đang đợi rồi.
“Quý Nam, Huyễn Linh!”
Vốn dĩ trong nhóm trong sáu người bọn họ có hai cô gái.
Hai cô cũng đã đi vào hành lang Đế Giả trước mọi người.
“La Chinh ra rồi!” Quý Nam nhìn La Chinh cười ngọt ngào.
Ánh mắt ba người giao nhau, lại phát hiện mỗi người đều đã thay đổi.
Đó là thay đổi về việc cảm ngộ thần đạo.
Có thể chưa gặp được thần đạo phù hợp với mình, nhưng chỉ cần trải qua những ngọn lửa linh hồn đó thì dù sao cũng sẽ cảm nhận được khí thế của thần.
Có lẽ những khí thế ấy cũng không thử thách linh hồn, nhưng vẫn rất có ích đối với võ giả.
“Không ngờ đại sảnh nhân quả thứ năm này lại dễ thông qua như vậy” Huyễn Linh thản nhiên nói.
“Ngươi gặp được vị thần nào? Ta thế mà lại gặp được đại nhân Phi Trần trong truyền thuyết” Mắt Quý Nam đầy vẻ hưng phấn, mở miệng cười nói.
La Chinh khẽ gật đầu, tùy ý kể về mấy vị thần hắn đã gặp.
Đây cũng không phải là bí mật gì không thể để lộ.
Nhưng tất nhiên La Chinh sẽ không nhắc đến thần Trần Hoàng Dịch Kiếm.
Đang giao lưu với nhau thì ở một đầu hành lang Đế Giả lại lần nữa lóe ra một bóng người, Kim Hải đi từ trong đó ra.
Chỉ thấy Kim Hải chắp một tay trước ngực, hai mắt khép hờ, trong miệng lẩm bẩm, giống như một vị cao tăng đắc đạo.
Sau khi hắn hoàn toàn đi ra khỏi hành lang Đế Giả, nhìn mấy người La Chinh thì liền mỉm cười: “Ta đã được Phật Quá Khứ chỉ bảo…”
Trong thánh vực Vạn Phật, không có khái niệm thần đạo, bọn họ coi đạo Phật tức là thần đạo.
Mà Phật Quá Khứ đã là Nhiên Đăng Cổ Phật*.
* Nhiên Đăng Cổ Phật: là vị Phật thứ tư trong danh sách 28 vị Phật.
Trong Đại trí độ luận, đức Nhiên Đăng Cổ Phật khi sinh ra, xung quanh thân sáng như đèn, cho nên gọi là Nhiên Đăng Thái tử.
Khi thành Phật cũng gọi là Nhiên Đăng, xưa gọi tên là Đính Quang Phật.
Ở các chùa Việt Nam và Trung Quốc, Nhiên Đăng Cổ Phật thường được thờ chung với Phật Thích-ca Mâu-ni và Phật Di-lặc trong bộ tượng Tam thế Phật, nghĩa là các vị Phật thời quá khứ, hiện tại và vị lai (trong đó Phật Nhiên Đăng đại diện cho các Phật trong quá khứ, Phật Thích-ca là vị Phật thời hiện tại và Phật Di-lặc tượng trưng cho chư Phật thời vị lai).
Chương 1285: Hiện thực mộng ảo
Đối với Kim Hải mà nói, được Nhiên Đăng Cổ Phật chỉ điểm chính là may mắn cực lớnKim Hải chỉ còn cách Thiên Kiêu một bước nữa thôi!
Đối mặt với Nhiên Đăng Cổ Phật, hắn đã lĩnh ngộ được tâm Quá Khứ, dựa vào việc tu luyện thân thể bất tử bất diệt.
Lúc trước khi ở trong ngôi miếu cổ, La Chinh đã đập tan La Hán Hàng Long vô số lần.
Nhưng toàn bộ các La Hán này khôi phục lại được như ban đầu là bởi sức mạnh trong kiếp Quá Khứ Trang Nghiêm.
Tất cả những gì Kim Hải lĩnh ngộ được cũng chính là đạo lý này.
Thu hoạch trong hành lang Đế Giả là điều khó mà tìm thấy trong vũ trụ.
Mặc dù trong mỗi bó đuốc là một ấn ký linh hồn của thần, nhưng chắc chắn nó cũng chẳng khác gì bản tôn thần tự tay truyền đạo.
Thử hỏi trong vũ trụ này làm sao có thể tìm được bản tôn của thần đây?
Kim Hải vừa ra ngoài không lâu thì ở một cánh cửa của hành lang Đế Giả lập tức truyền đến tiếng cười sảng khoái.
“Ha ha ha, các ngươi đều vượt qua rồi?
Vóc dáng cường tráng của Thương Ma chui ra từ trong hành lang Đế Giả, trên mặt là nụ cười tươi.
Hành lang Đế Giả này cũng chỉ cao hơn một trượng, so với thân hình của Thương Ma thì rõ ràng hơi chật một chút.
“Đại sảnh Nhân Quả thứ năm này dễ thật đấy. Ảo cảnh trong những bó đuốc đó có vẻ dọa chết người, nhưng thực tế chẳng có tác dụng quái gì, tùy tiện là có thể vượt qua…” Thương Ma tiếp tục nói, trên mặt còn có chút đắc ý.
Nghe thấy lời Thương Ma, trên mặt mọi người đều hiện vẻ kỳ quái.
Thực ra đại sảnh Nhân Quả thứ năm không được xem là thử thách.
Bởi vì cho dù thế nào cũng đều có thể vượt qua.
Bản thân phải cố gắng để tự cảm ngộ những khí tức mà thần phát ra, rồi tìm ra con đường phù hợp.
Đây thực ra là một cơ hội tu luyện tuyệt vời.
“Làm thế nào ngươi đi qua được?” Quý Nam chớp mắt, nhìn chằm chằm Thương Ma hỏi.
Thương Ma nhún vai: “Khi bị ngọn lửa kia dẫn vào trong ảo cảnh, ta liền chạy về hướng khác, cứ thế chạy.
Có mấy lần ta cho rằng mình suýt chết rồi, nhưng vừa không để ý một chút liền thoát ra khỏi ảo cảnh đó luôn”
La Chinh: “…”
Kim Hải: “…”
Huyễn Linh: “…”
Mọi người đều cạn lời.
Chắc chắn những ấn ký linh hồn của thần giấu trong mấy ngọn đuốc kia cũng thấy cạn lời.
Đợi sau khi Kim Hải nhẫn nại giải thích cho Thương Ma những giá trị trong hành lang Đế Giả xong, Thương Ma liền đứng ngây ra một lúc, sau đó liền kêu lên một tiếng, muốn quay lại hành lang Đế Giả.
Nhưng lúc này, cho dù thế nào thì gã cũng không tiến vào được.
Con đường của hành lang Đế Giả này vốn không thể đi ngược.
Không lâu sau, võ giả Dạ tộc Ám Tư cũng rời khỏi hành lang Đế Giả.
Mặc dù không cố ý thu lại khí tức của bản thân, nhưng khí tức của tất cả mọi người vẫn nhạt hơn gã rất nhiều.
Xem ra gã cũng có thu hoạch trong hành lang Đế Giả.
Sau khi mọi người tập hợp lại trong đại sảnh hình tròn thì lại tiếp tục tiến về phía trước.
Trong hàng lang Đế Giả này, họ đều thu hoạch được không ít, nên hiển nhiên tâm trạng không tồi.
Chỉ có Thương Ma là buồn bực, hối hận đến xanh ruột.
Cứ đi theo lối ra duy nhất trong đại sảnh này, không lâu sau mọi người lại tiến vào một cung điện hình tròn.
Ở giữa cung điện này có một vòng tròn đầy ánh sáng màu vàng nhạt lấp lánh.
Xung quanh khay tròn có sáu đường ánh sáng màu hồng nhạt huyền bí giống như tiểu tinh linh trôi nổi trong không trung.
“Đinh…”
Mọi người vừa tiến vào trong cung điện thì sáu đốm sáng màu hồng nhạt liền bắn tới, lơ lửng trước trán mọi người.
Lập tức có một ý niệm tiến vào trong đầu mọi người.
Sau khi mọi người tiêu hóa ý niệm đó, hiểu rõ ý tứ bên trong thì trên mặt tất cả đều là vẻ vui mừng khôn xiết!
“Vậy… vậy mà lại có được năng lực hiện thực mộng ảo! Đây mới chính là phần thưởng thực sự!” Kim Hải kinh ngạc kêu lên.
Ánh mắt Quý Nam cũng không ngừng xoay chuyển, trên mặt cũng tràn ngập niềm vui.
Lần đầu tiên nàng tiêu tốn năm triệu điểm mộng ảo, tiến vào đại sảnh Nhân Quả, nhưng lại thất bại, rồi bị gửi thẳng về thành chính.
Vì không phục nên nàng mới quyết định đầu tư năm triệu điểm mộng ảo nữa, quay lại đại sảnh Nhân Quả.
Đối với người có số điểm mộng ảo không đặc biệt nhiều như nàng, đây được xem như một canh bạc.
Bây giờ Quý Nam đã hiểu, nỗ lực của nàng đã được đền đáp xứng đáng.
Về phần Thương Ma, gã vẫn luôn trong trạng thái cười ngốc nghếch.
La Chinh nhìn chăm chú đốm sáng màu hồng trước mặt, sắc mặt cũng kinh ngạc không gì sánh bằng.
Thì ra đốm sáng màu hồng này chính là một cơ hội để đưa một đồ vật trong chiến trường mộng ảo này ra ngoài.
Mọi người tiến vào chiến trường mộng ảo với trạng thái hình chiếu, cũng chính là sao chép hoàn toàn bản thân.
Về mặt lý thuyết, thế giới này sinh ra thêm bản sao của chính bản thân võ giả..
Còn giống như Cơ Lạc Tuyết, nhất niệm lưỡng thân thì về mặt lý thuyết sẽ sinh ra bốn Cơ Lạc Tuyết.
Không chỉ thân thể xác thịt của bản thân bị nhân đôi như vậy, mà cả bảo vật, đá chân nguyên, nhẫn tu di… tất cả đều có thêm một bản sao nữa.
Ví dụ như đao Phật Viết trong tay Kim Hải, bên ngoài một thanh, bên trong một thanh.
Hay ví dụ như Lôi Phong U Thần Kiếm, cuốc Hắc Tinh trong tay La Chinh, trong chiến trường mộng ảo có một món, mà ngoài chiến trường mộng ảo cũng có một món.
Đợi đến khi La Chinh rời khỏi chiến trường mộng ảo, hình chiếu sẽ biến mất, chỉ còn lại kinh nghiệm từng trải qua trong chiến trường mộng ảo.
Nhưng mà…
Đốm sáng màu hồng nhạt trước mặt này lại cho bọn họ mang một vật tùy thân ở trong này ra ngoài.
La Chinh có thể dùng đốm sáng màu hồng nhạt này để mang một thanh Lôi Phong U Thần Kiếm ra khỏi chiến trường mộng ảo.
Hay ví dụ như Kim Hải, hắn cũng có thể mang thần khí chí tôn như đao Phật Viết ra khỏi chiến trường.
Giống như cho mọi người một cơ hội để sao chép một món bảo vật vậy!
Lôi Phong U Thần Kiếm thì còn tốt, bởi nó vốn là đồ vật của bản thân La Chinh, với lại La Chinh cũng sẽ không chọn mang thanh kiếm này ra ngoài.
Đương nhiên thần khí nhất phẩm rất lợi hại, nhưng hắn có một thanh là đủ rồi.
Dù sao hắn cũng còn món binh khí tuyệt thế mà Đoạn Thần Tử rèn cho.
Đối với nhu cầu về binh khí, La Chinh không gấp lắm.
Nhưng đao Phật Viết thì lại khác.
Cho dù địa vị của Kim Hải trong thánh vực Vạn Phật không thấp, chỉ đứng sau Thiên Kiêu, nhưng hắn lại không có tư cách sở hữu một thần khí chí tôn.
Chỉ có sau khi chiến trường mộng ảo mở ra, các chủng tộc đều đưa cho hậu bối bảo vật của tộc mình, dựa vào cái uy của binh khí để giúp họ giành được thứ hạng không tồi.
Đợi đến khi rời khỏi chiến trường mộng ảo, Kim Hải bắt buộc phải trả lại đao Phật Viết.
Nhưng với đốm sáng màu hồng này, hắn có thể đem đao Phật Viết trong tay ra ngoài.
Như vậy, trong vũ trụ sẽ đồng thời xuất hiện hai thanh đao Phật Viết, mà còn là hai thanh đao Phật Viết hoàn toàn giống nhau!
Sau khi Kim Hải nộp đao Phật Viết ban đầu lên trên, thanh còn lại sẽ vĩnh viễn thuộc về bản thân hắn!
Chuyện này đủ để khiến Kim Hải phát cuồng! Hắn nằm mơ cũng muốn được hoàn toàn sở hữu thanh đao Phật Viết này.
Cho nên lúc này hắn không hề do dự, liền quyết định vật được mang ra khỏi chiến trường mộng ảo chính là vũ khí của bản thân mình.
“Xoẹt”
Đao Phật Viết rời khỏi vỏ cùng với một tiếng vang.
Kim Hải lập tức bay vút lên cao, bắt lấy đốm sáng màu hồng trong tay rồi bóp nhẹ.
“Uỳnh, uỳnh, uỳnh…”
Ngay lập tức, đốm sáng đó vỡ thành bột, trôi về phía đao Phật Viết.
Sau khi bột rơi xuống thì bên ngoài đao Phật Viết có thêm một ấn ký nho nhỏ.
Đồ vật nào có ấn ký này thì sẽ có thể đem ra khỏi chiến trường mộng ảo!
So với Kim Hải, La Chinh bối rối hơn một chút.
Đồ vật trong tay hắn không ít.
Nhưng thứ cần sao chép ngay thì lại không có.
Với lại, vũ khí lớn nhất của hắn chính là bản thân, đâu thể sao chép một bản thân khác để đem ra ngoài được? Ý niệm vừa nãy truyền đến đã nói rõ bắt buộc phải là đồ vật.
“Đồ vật…”
La Chinh suy nghĩ một lúc.
Đột nhiên trong mắt La Chinh phát ra tia sáng.
“Ta thật là ngốc, tại sao nhất định phải giới hạn trong đồ vật mình mang vào chứ? Nếu như không cần thiết sao chép, vậy thì không cần phải sao chép nữa!”
Cho dù là Lôi Phong U Thần Kiếm hay là cuốc Hắc Tinh, những thần khí này đều không đáng để La Chinh sao chép rồi mang ra ngoài.
Dù sao thì có được một bản đã là đủ rồi.
Nhưng trong tay La Chinh có một vật thuộc về chiến trường mộng ảo.
Đó chính là Na Di Lệnh!
Nếu như có thể mang Na Di Lệnh ra ngoài, vậy chẳng phải bản thân hắn có thể tùy ý ngao du trong vũ trụ?
Tính đến giờ, hắn đang bị vây trong Tiên Phủ sáu năm, không thể rời khỏi Tiên Phủ nửa bước.
Đây cũng là một vấn đề nghiêm trọng…
Dựa vào phương pháp của Na Di Lệnh, sợ rằng Thiên Tôn cũng không thể giữ chân hắn được.
Nhưng dường như Na Di Lệnh này chỉ ghi lại vị trí thành chính của một Đại Giới trong chiến trường mộng ảo.
Không biết sau khi đem ra khỏi chiến trường mộng ảo thì sẽ có hiệu quả gì?
Thậm chí có thể sẽ không có hiệu quả gì…
“Có thể đem ra ngoài hay không, còn khó nói.
Dù sao Na Di Lệnh này cũng là đạo cụ đặc thù trong chiến trường mộng ảo!”
Nghĩ đến đây, La Chinh bỗng lấy Na Di Lệnh ra.
Hắn đưa tay ra, nhảy vọt lên trên, giữ đốm sáng màu hồng trong lòng bàn tay.
Sau khi bóp vỡ, bột phấn do đốm sáng hóa thành bắt đầu trôi về phía Na Di Lệnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









