[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 256 : Nỗi buồn của Khê Ấu Cầm (c1276-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1276: Nỗi buồn của Khê Ấu Cầm
Quá trình tranh đoạt điểm mộng ảo trong chiến trường đã đến giai đoạn gay cấnRất nhiều võ giả xếp hạng bên trên đều biết đường tắt để thu điểm mộng ảo nhanh nhất chính là tiến vào đại sảnh Nhân Quả.
Nhưng đại sảnh Nhân Quả lại không dễ vào như thế.
Thứ nhất là phải có được thanh sắt.
Thứ hai là phải nộp năm triệu điểm mộng ảo.
Cho dù là thứ nhất hay thứ hai thì đều không phải điều kiện võ giả bình thường có thể làm được.
Thanh sắt cần phải lấy ở những bí cảnh bỏ hoang.
Mà muốn thông qua bí cảnh thì chắc chắn không phải chuyện đơn giản.
Về phần năm triệu điểm mộng ảo, một thành chính liệu mấy người có thể tích lũy được?
Chiến trường mộng ảo, trong một thành chính của một Đại Giới nào đó.
Từng luồng ánh sáng màu bạc xuất hiện chính giữa thành.
Từ trong luồng ánh sáng có chín vị võ giả bước ra.
Khi chín vị võ giả này xuất hiện, những võ giả vây xem xung quanh đều tỏ vẻ kính sợ.
Bọn họ đều biết, những người này mới thật sự là cường giả.
Sau khi thông qua đại sảnh Nhân Quả, tất cả các võ giả sẽ được truyền tống đến một thành chính đặc biệt.
Mà thành chính này thường nằm chính giữa một Đại Giới.
Quy tắc này là do chiến trường mộng ảo cố ý sắp xếp.
Dù sao võ giả có thể thông qua thử thách mà không chết thì cơ bản đều là cường giả nằm trong tốp năm mươi người đứng đầu của Đại Giới này.
Từng đội cường giả rời khỏi đại sảnh Nhân Quả, tập trung trong thành chính, khả năng rất lớn sẽ va chạm gay gắt với nhau.
Chín người đồng thời tiến vào đại sảnh Nhân Quả, nhưng chỉ chết một người.
Thực lực này khiến người ta phải tặc lưỡi.
“Chẳng có tinh thần gì cả.
Không ngờ phần thưởng của đại sảnh thứ năm lại là cái này” Một vị võ giả tóc dài lắc đầu, nhịn không được mà phàn nàn mấy câu.
“Ha ha, ta lại cảm thấy rất thú vị.
Nó cho phép ta mang một bảo vật của chiến trường mộng ảo ra ngoài.
Trong này có những bảo vật vô cùng nghịch thiên” Một vị võ giả đầu trọc cười nói.
Gã lấy được một tấm Phục Sinh Lệnh trong một bí cảnh của chiến trường mộng ảo.
Người nào mang theo lệnh bài này sẽ được sống lại một lần.
Sau khi vượt qua đại sảnh Nhân Quả lần này, gã không chết, nên tất nhiên sẽ không cần sử dụng Phục Sinh Lệnh.
Nhưng khắp chiến trường mộng ảo đều là hoa trong gương, trăng trong nước, là hình chiếu của Thiên Đạo.
Nếu gã không sử dụng Phục Sinh Lệnh thì có rời khỏi chiến trường mộng ảo cũng không thể mang ra ngoài, như vậy đúng là hơi lãng phí.
Chỉ có điều bọn họ không ngờ rằng, phần thưởng của đại sảnh thứ năm lại là có thể tùy ý lựa chọn một pháp bảo để mang ra ngoài.
Gã đã chọn tấm Phục Sinh Lệnh này.
Có được tấm lệnh bài này, tương đương với việc gã có thêm một mạng sống bên ngoài.
Khi đó “phục sinh lại số mệnh” mới có hiệu quả thực sự.
Người có thể phục sinh lại số mệnh chỉ có Thiên Tôn.
Huống chi, ngay cả Thiên Tôn cũng không thể khiến bản thân mình sống lại, mà chỉ có thể phục sinh cho người khác, ngoài ra lại còn có rất nhiều hạn chế.
Không thể nghi ngờ, cho dù tên võ giả đầu trọc này không chiến thắng trên chiến trường mộng ảo thì gã cũng đã kiếm bộn rồi.
Cô gái đứng ở vị trí thứ tư trong nhóm, nét mặt lại không vui.
Cô gái này mặc chiếc áo màu trắng, váy dài quét đất, trên vai là một đường viền gấm màu trắng, gương mặt xinh đẹp mang đến cho người ta cảm giác rất lạnh lùng.
Nàng chính là Khê Ấu Cầm đã tiến vào chiến trường mộng ảo.
Từ đầu đến cuối, Khê Ấu Cầm không hề chú ý đến điểm số và xếp hạng của mình.
Mặc dù nàng đã đồng ý với sư phụ, nhất định sẽ giành được thành tích tốt trên chiến trường mộng ảo, nhưng nàng lại không cảm thấy quá hứng thú với điều này.
Nàng từ Tử Cực giới xuyên thẳng qua một Đại Giới, sau đó được phân vào một thành chính của Ma tộc.
Phiền phức hơn chính là xung quanh thành chính Ma tộc này còn có sáu thành chính của Ma tộc khác.
Đó chính là khu vực chém giết thực sự.
Thế là, Khê Ấu Cầm cứ tỉnh tỉnh mê mê rời khỏi thành chính, bắt đầu con đường chém giết.
Nàng cũng không nhớ rõ rốt cuộc mình đã giết bao nhiêu gã đàn ông, nhưng mục đích của nàng lại không phải là chém giết đám người này.
Mục đích của nàng là tìm La Chinh.
Nhưng rời khỏi thành chính cũng không phải là chuyện đơn giản.
Trước khi chưa biết rõ quy tắc, thậm chí nàng còn chủ động không chống lại người khác khi họ giết mình.
Kết quả, nàng phát hiện mình vẫn sống lại trong thành chính cũ, nên nàng chỉ có thể lấy việc đồ sát để phát tiết.
Thế là, nàng dựa vào kiếm trận của mình mà diệt sạch bảy thành chính Ma tộc.
Bây giờ, tất cả các võ giả Ma tộc mới biết, cô gái Nhân tộc nhìn thì rất xinh đẹp, thanh tú, lịch sự này lại chính là một cơn ác mộng.
Kết quả, tất cả mọi người đều không dám ra khỏi thành.
Nhưng trong việc cướp đoạt điểm mộng ảo, Khê Ấu Cầm có một ưu thế trời sinh.
Nàng tận dụng một trăm nghìn trường kiếm của mình, bố trí thành kiếm trận hình vòng tròn, bao quanh một thành chính.
Một chiêu này dường như có thể ép các võ giả của thành chính đó đến phát điên.
Cường giả bình thường, cho dù thực lực có mạnh hơn nữa thì cũng không có khả năng tàn sát tất cả các võ giả trong một thành chính cùng lúc.
Bốn phía của thành chính đều có lối ra, chỉ cần nhảy xuống từ trên tường thành là có thể chuồn đi.
Rất nhiều võ giả chạy cùng một lúc, thực lực có mạnh đi nữa thì cũng không thể giết chết toàn bộ, diệt được một phần trăm đã là không tệ rồi.
Giống như Cơ Lạc Tuyết, nhờ có rất nhiều người và thuộc hạ của Cơ gia nên nàng mới có được danh xưng là Thành chủ, từ đó định ra quy tắc cho thành chính.
Nhưng Khê Ấu Cầm lại khác.
Kiếm trận của nàng có thể vây trọn một thành chính.
Lợi hại hay không thì đều không thể ra khỏi thành.
Chỉ cần ra khỏi thành thì sẽ bị giết chết, thế nên bọn họ chỉ có thể thành thật ở lại trong thành.
Cuối cùng, võ giả Ma tộc không chịu nổi, đành thương lượng với Khê Ấu Cầm, mỗi người để cho nàng giết chết ba lần.
Sau khi giết ba lần, võ giả Ma tộc mới có thể tiễn bà cô này đi.
Lặp đi lặp lại mấy lần như vậy, nàng đã tiến vào vị trí một trăm người đứng đầu trên toàn bộ chiến trường mộng ảo.
Chỉ là về sau, nàng chủ động cho người ta giết chết một lần, mất một nửa số điểm mộng ảo, sau đó lại tiếp tục đi lên.
Từ đầu đến cuối, Khê Ấu Cầm không hề kiểm tra thứ hạng của mình.
Nàng chỉ muốn tìm kiếm La Chinh.
Nhưng sau khi biết được trong chiến trường mộng ảo chia thành năm mươi Đại Giới, Khê Ấu Cầm lập tức không vui.
Điều này đồng nghĩa với việc khả năng nàng và La Chinh ở cùng một Đại Giới chỉ chiếm một phần trăm.
Sau khi tiến vào đại sảnh Nhân Quả, nàng vốn ôm một tia hy vọng, nhưng nàng vẫn không gặp được La Chinh.
“Ấu Cầm muội muội, tại sao muội lại không vui như vậy?” Gã thanh niên tóc dài hỏi Khê Ấu Cầm.
Khê Ấu Cầm thản nhiên nhìn gã, sau đó bước về phía tường thành.
Bây giờ nàng lười rời khỏi thành, cũng lười đi chém giết với đám người này.
Về phần gã thanh niên tóc dài trước mặt, nghe nói là Thiên Kiêu của liên minh Nhân Đạo, thực lực không tầm thường.
Trong đại sảnh Nhân Quả, gã luôn là người dẫn đầu, cả đường cứ xun xoe, trăm phương nghìn kế bảo vệ Khê Ấu Cầm.
Cho nên nàng cũng chẳng cần thể hiện thực lực của mình trong đại sảnh Nhân Quả, thậm chí còn chưa từng ra tay.
“Không có gì” Khê Ấu Cầm lạnh nhạt đáp.
“Giết người là vui vẻ nhất.
Thành chính này là lối ra của đại sảnh Nhân Quả, tất nhiên sẽ tập trung không ít nhân vật lợi hại.
Ta và muội ra ngoài thành giết người, thấy sao?” Gã thanh niên tóc dài cười gượng.
Nhân vật có thể thông qua đại sảnh Nhân Quả, hoặc là Thiên Kiêu, hoặc gần với Thiên Kiêu, ví dụ như truyền nhân dòng chính của các Đại giới chủ, Thiên Tôn.
Nhưng gã thanh niên tóc dài này lại không coi những người đó ra gì.
Khi lời nói kia vang lên, nó đã thu hút không ít ánh mắt của các võ giả trong thành.
Dù sao thành chính này cũng khác với các thành chính khác, là nơi các thiên tài siêu cấp tập trung lại.
Khê Ấu Cầm suy nghĩ: “Được, nhưng khi ra khỏi thành, ta sẽ giết ngươi” Nàng nhìn gã thanh niên tóc dài, giọng nói rất bình thản.
Gã thanh niên tóc dài cười ha ha nói: “Không phải chứ? Nếu Ấu Cầm muội muội muốn so đấu, Tiêu mỗ có thể phụng bồi”
Khê Ấu Cầm không nói gì, bước thẳng ra ngoài thành chính.
Nhưng trong lòng nàng lại đang tính toán, sớm muộn gì năm mươi Đại Giới ở chiến trường mộng ảo cũng sẽ sát nhập lại với nhau.
Nếu không, các thiên tài phân tán trong năm mươi Đại Giới sẽ không thể phân cao thấp.
Nàng nhất định phải tăng thứ hạng của mình.
Chỉ cần nàng có thể xếp hạng đầu, nàng sẽ gặp được La Chinh.
Nhưng không biết chàng ấy xếp thứ bao nhiêu.
Sau thời gian một nén nhang, bên ngoài thành chính lóe lên một luồng ánh kiếm như sấm sét.
Tiếng kêu thảm thiết của võ giả tóc dài vang lên, gã đã bị Khê Ấu Cầm đưa về thành chính để sống lại…
Võ giả tóc dài bị màn sáng bao phủ, trong đầu đau khổ suy nghĩ.
Gã nghĩ mãi không ra, không hiểu sao một cô gái trông có vẻ yếu ớt, thanh lịch như vậy, thậm chí gã còn làm sứ giả hộ hoa suốt cả một chặng đường, hộ tống nàng thông qua đại sảnh Nhân Quả.
Vậy mà sao nàng lại có thực lực mạnh đến như thế?
Chương 1277: Đóng cửa
Trong thành chính có không ít cường giả ẩn núpSau khi nhìn thấy cảnh tượng này, đám cường giả đó lại càng ẩn núp sâu hơn.
Việc Khê Ấu Cầm giết chết vị Thiên Kiêu đó đã kinh động một số Thiên Kiêu khác trong thành chính.
Bọn họ bí mật tìm hiểu lai lịch của cô gái này, cuối cùng biết được nàng xuất thân từ Tử Cực giới, có Âm Thể Tử Cực nhất phẩm thuộc hàng hiếm thấy.
Gã thanh niên tóc dài kia xếp thứ bảy mươi tư trong chiến trường mộng ảo.
Sau khi bị Khê Ấu Cầm giết chết, một lượng lớn điểm mộng ảo của gã đã thuộc về nàng.
Lúc này, xếp hạng của nàng tăng lên thẳng một mạch.
Từ vị trí hơn một trăm leo lên vị trí sáu mươi tư.
Tiến vào vị trí một trăm võ giả chính là vào tầm mắt của toàn bộ vũ trụ.
Trong tháp Vô Định ở Tử Cực giới truyền đến tiếng hoan hô.
“Tiểu sư muội đã tiến vào vị trí một trăm người đứng đầu rồi”
“Trước đây, trong một trăm người này, tất cả đều là Thiên Kiêu của các tộc lớn.
Tiểu sư muội quả nhiên không phụ lòng mong đợi của mọi người”
“Âm Thể Tử Cực nhất phẩm có thể được xưng là chủ nhân Tử Cực giới, tiến vào một trăm người đứng đầu là điều tất nhiên”
Võ giả ở Tử Cực giới, chín mươi chín phần trăm đều có Âm Thể Tử Cực, nhưng sự chênh lệch giữa các Âm Thể Tử Cực cũng rất lớn.
Mấy năm trước, rất nhiều võ giả trong tháp Vô Định đã nghênh đón vị tiểu sư muội này.
Thật ra, vai vế của Khê Ấu Cầm trong tháp Vô Định cực kỳ cao.
Dù sao nàng cũng trực tiếp bái Vô Định lão nhân làm sư phụ, cho nên thân phận của nàng cao hơn các đệ tử khác trong tháp Vô Định đến hai bậc, thậm chí là ba bậc.
Nhưng trong mắt người khác, tuổi tác của nàng vẫn còn là trẻ con.
Mọi người vẫn xem nàng như một tiểu sư muội mà che chở.
Trước khi lên đường, có không ít người lo lắng cho nàng.
Thực lực và thiên phú của Khê Ấu Cầm thì không cần hoài nghi, nhưng tiểu sư muội ngây thơ, mơ mộng, không hiểu sự đời, mọi người sợ nàng sẽ gặp phải khó khăn không nhỏ trong cuộc chiến trên chiến trường mộng ảo.
Dù sao, khi võ giả giao đấu, rất nhiều thời điểm chưa chắc là so đấu thực lực, mà là trí tuệ và quỷ kế.
“Chẳng phải tiểu sư muội luôn nhắc đến người đàn ông của muội ấy sao…”
“Không biết lần này muội ấy có gặp được hắn hay không”
“Chỉ sợ hơi khó.
Tiểu sư muội trổ hết tài năng, nhưng người đàn ông của muội ấy chỉ là một nhân vật từ Hạ Giới phi thăng lên, có khi đã bị loại rồi, làm sao có thể gặp được”
Trong lúc mọi người đang bàn luận, một cô gái dáng người cao gầy xuất hiện.
Cô gái này cũng là đệ tử của Vô Định lão nhân.
Nàng được xem là sư tỷ danh chính ngôn thuận của Khê Ấu Cầm.
“Bị loại? Khê Ấu Cầm chính là nhân vật Thiên Kiêu, người đàn ông của muội ấy sao có thể bị loại được?” Cô gái này thản nhiên nói.
Mấy năm Khê Ấu Cầm ở tháp Vô Định, nàng cũng chỉ có mối quan hệ tốt với cô gái này.
Cho nên, nàng ta biết không ít bí mật của Khê Ấu Cầm.
“Viên sư tỷ, Khê Ấu Cầm xuất thân từ Hạ Giới.
Nhưng võ giả phi thăng kia sao có thể tranh giành với võ giả Thượng Giới?”
“Nói một cách đơn giản, người đàn ông mà Khê Ấu Cầm đang nhớ nhung có thể tiến vào một triệu người đứng đầu trên chiến trường mộng ảo hay không cũng là một vấn đề.
Chỉ sợ sớm muộn gì cũng bị loại”
“Ta cũng cảm thấy như vậy”
Không phải trong Hạ Giới không có thiên tài siêu cấp.
Những võ giả này rất ít khi ra khỏi tháp Vô Định, cũng không đi lại quá nhiều bên ngoài, nhưng cũng biết trong Thượng Giới có không ít cường giả tiếng tăm lừng lẫy đều là người từ Hạ Giới phi thăng lên, ví dụ như Huyễn Hải Thiên Tôn tiếng tăm lừng lẫy.
Đại Thế Giới mà Khê Ấu Cầm sinh sống đã sinh ra một người có Âm Thể Tử Cực nhất phẩm như nàng thì vốn đã không tầm thường rồi.
Người đàn ông mà nàng thương nhớ còn có thể lợi hại như thế nào nữa chứ?
Nhưng Viên sư tỷ chỉ cười khẩy: “Người đàn ông mà Khê Ấu Cầm thương nhớ tên là La Chinh”
Cái tên này Khê Ấu Cầm cũng chỉ nói cho một mình Viên sư tỷ biết.
Những người khác hoàn toàn không biết.
“La Chinh?”
“Cái tên này quen quen…”
Tử Cực giới nằm ở ranh giới của vũ trụ, là một giới nhỏ đã bị vỡ vụn vô cùng đặc biệt, tách rời ở bên ngoài vũ trụ.
Cho nên bọn họ không thể nghe thấy tiếng của Thét Lệnh.
Mấy năm qua, cũng có những đệ tử của tháp Vô Định đi ra ngoài Đại Giới, nên có người biết được tin tức bên ngoài.
“Ta nhớ ra rồi, là người đã kể chuyện trong vũ trụ.
Nghe nói người đó đã lừa giết Thiên Tôn, hơn nữa Thét Lệnh của hắn có thể dùng vô số lần”
“Không cần ngươi nói, ta nhìn thấy tên của hắn rồi.
Bây giờ hắn đang xếp thứ một trăm hai mươi lăm”
“Người đàn ông của Khê Ấu Cầm chính là La Chinh.
Ta đã từng nghe nói về người này ở Lạc Thiên giới.
Nghe nói hắn bị mấy chủng tộc lớn liên thủ lại vây bắt, bây giờ vẫn còn trốn trong Tiên Phủ”
Cái tên La Chinh bây giờ đã được treo ở đỉnh kim tự tháp, chỉ là chưa vào tốp một trăm người đứng đầu mà thôi.
Lại thêm trước đây đám người ở Tử Cực giới không để ý đến La Chinh, nên lần này nghe đến, rất nhiều người đã dò từ đỉnh kim tự tháp trở xuống, lập tức phát hiện ra cái tên La Chinh.
Rất nhiều nữ đệ tử trong tháp Vô Định sôi trào hẳn lên.
Khê Ấu Cầm vốn là đối tượng khiến các nàng hâm mộ, bởi thiên phú của nàng cực kỳ cao, tuổi tác lại rất trẻ, hơn nữa còn là đệ tử thân truyền của Vô Định lão nhân.
Từ lúc bước vào tháp Vô Định, nàng đã rất tỏa sáng.
Tất cả những người trong tháp Vô Định đều rất quan tâm, che chở cho nàng.
Nàng được tu luyện trong những canh giờ đặc biệt, được uống Khổ Đan, mà những điều này mọi người đều phải năn nỉ mãi nàng mới dùng.
Khê Ấu Cầm cứ như vậy mà trưởng thành, bước vào một trăm người đứng đầu chiến trường mộng ảo một cách nhẹ nhàng.
Người đàn ông mà nàng thương nhớ cũng nằm ở vị trí hơn một trăm.
Trong lòng rất nhiều cô gái lập tức mất cân bằng.
Các nàng cũng có được Âm Thể Tử Cực, cũng là do các gia tộc lớn đưa vào tháp Vô Định để rèn luyện.
Nhưng sự chênh lệch quá lớn khiến các nàng khó mà tiếp nhận được.
Cùng lúc đó.
La Chinh đưa đám người Quý Nam leo lên đỉnh núi trong đại sảnh Nhân Quả.
Bọn họ sắp đối mặt với đại sảnh Nhân Quả cuối cùng.
“Cái này mà gọi là đại sảnh…”
Thương Ma nhìn những cột đá, sau đó hét to.
Trên đỉnh núi đúng là có một đại sảnh, nhưng có lẽ nên nói là “đã từng có”.
Trước mặt mọi người chỉ còn lại những cây cột hình tròn xếp thành một hàng, dường như đại sảnh đã sớm sụp đổ.
“Đây chính là thử thách cuối cùng, không được coi thường.
Độ khó của đại sảnh này sẽ còn cao hơn trước đây” La Chinh thản nhiên nói.
Bây giờ mọi người đã sớm ăn ý với nhau rồi.
Nên sau khi La Chinh nói chuyện, mọi người cũng đứng sau lưng hắn.
Mặc dù toàn bộ đỉnh chóp đại sảnh đã sớm biến mất, nhưng hai cây trụ ngoài cổng vẫn đứng sừng sững.
Đây chính là cánh cổng của đại sảnh Nhân Quả thứ năm.
Sau khi La Chinh tiến vào đại sảnh Nhân Quả, một luồng cảm xúc đặc biệt từ sâu trong lòng hắn truyền đến.
Khi đám người Quý Nam tiến vào hai cây trụ, biểu hiện trên nét mặt cũng thay đổi.
“Két…”
Cùng lúc đó, mọi người nghe thấy âm thanh rợn người do cánh cửa lâu năm không sửa ma sát tạo ra.
“Cạch cạch!”
Tiếng đóng cửa truyền đến.
Sau khi tiếng đóng cửa vang lên, mọi người vội quay đầu nhìn lại, thấy giữa hai cột đá không có cánh cửa nào.
Vậy thì âm thanh kia từ đâu truyền đến?
Huyễn Linh khẽ nhíu mày, bước chân đến chỗ giữa hai trụ đá, đưa tay chạm vào.
“Cửa, đóng rồi” Huyễn Linh nói.
Mặt mọi người đầy vẻ tò mò, vội vàng bước đến, đưa tay sờ soạng như Huyễn Linh.
Quả nhiên, giữa hai cây cột đá có một cánh cửa vô hình.
“Cửa đã đóng rồi, chúng ta tiếp tục đi thôi.
Chắc hẳn mọi người không định rời khỏi đây chứ?” La Chinh hỏi.
Mọi người đến được chỗ này cũng không phải dễ dàng gì, nếu cứ như vậy mà từ bỏ thì không cam tâm.
Phần thưởng của đại sảnh thứ tư là một số điểm rất kinh người.
Đại sảnh Nhân Quả thứ năm này có thể mang đến cho bọn họ được cái gì?
“Meo!” Con mèo lửa nhỏ trong lồng ngực Quý Nam kêu lên một tiếng.
Quý Nam cười nói: “Tiểu Hỏa tỏ vẻ đồng ý, chúng ta tiếp tục đi thôi”
Đúng là con gái, mới một lúc mà Quý Nam đã đặt tên cho con mèo nhỏ là Tiểu Hỏa rồi.
Rồng tổ đi theo La Chinh đã một thời gian dài, nhưng hắn chưa từng đặt cho nó cái tên nào, thậm chí còn chưa từng có suy nghĩ đặt tên cho nó.
Quý Nam không có khế ước thú, cho nên trên người không có túi linh thú, chỉ đành ôm con mèo nhỏ trên người.
Nhưng khi Quý Nam vừa mới dứt lời, khoảng không phía trên đỉnh chóp bỗng nhiên có một luồng sấm sét đánh xuống, quấn quanh cây cột đá.
Khi bị luồng sấm sét quấn quanh, đỉnh cột đá bắt đầu xuất hiện rất nhiều mảnh vỡ, chúng không ngừng gây dựng lại, xung quanh cột đá bắt đầu hiện lên non nửa mái nhà.
Chương 1278: Hành lang
Luồng sấm chớp nhỏ bé này giống như một luồng sấm chớp mùa xuân giáng xuống khiến tòa đại sảnh Nhân Quả bắt đầu được dựng lạiTrên tất cả những cột đá đều bắt đầu hiện ra lượng lớn những phiến đá vỡ, những phiến đá này giống như có ký ức về vị trí của nhau, nên đang không ngừng ghép lại với nhau…
Nóc nhà, cột nhà, mái cong, vách tường, cửa lớn, nền nhà…
Giống như có một người khổng lồ vô hình đang nhanh chóng xây nên một tòa đại điện, không lâu sau một tòa cung điện khí thế lộng lẫy hiện ra trước mặt mọi người.
Mà bên cạnh chỗ của mọi người thì là một đại sảnh hình tròn, trong đại sảnh này lại được thiết kế ra sáu cái hành lang!
“Sáu lối đi?”
“Nói cách khác… sáu người chúng ta phải tách ra?”
“Chẳng phải đại sảnh Nhân Quả này cần phải phối hợp hay sao?”
Trên mặt mọi người đều là vẻ nghi hoặc, không hiểu đại sảnh Nhân Quả này sắp xếp như vậy là có ý gì.
Nhưng theo kinh nghiệm trong các đại sảnh Nhân Quả từng qua lúc trước, muốn thông qua đại sảnh thì chỉ có thể thuận theo quy tắc trong đó.
Nếu đại sảnh Nhân Quả này thực sự muốn tách mọi người ra thì bọn họ cũng không có lựa chọn.
“Đùng…”
Ngay lúc này, trên mỗi cánh cửa của hành lang bắt đầu lập lòe tia sấm chớp màu xanh.
Những tia chớp này bắt đầu hội tụ thành từng chữ, đó chính là tên của họ!
Quý Nam, Kim Hải, Huyễn Linh, Thương Ma, Ám Tư và La Chinh.
“La Chinh?”
Mọi người nhìn thấy cái tên này thì đều hơi ngẩn người.
Sau đó không hẹn mà cùng nhìn về phía La Chinh…
Trong sáu người bọn họ chỉ có một La Thiên Hành là họ La, mà trên hành lang cũng chỉ có La Thiên Hành là người không có tên.
“Ta đã nói từ trước rồi mà, La Thiên Hành chắc chắn là tên giả” ánh mắt Quý Nam khẽ sáng lên, mang theo nụ cười mỉm nhìn về phía La Chinh: “Chẳng qua ta không biết La Thiên Hành lại là La Chinh danh tiếng vang dội!”
Trong đám võ giả trẻ tuổi, La Chinh sớm đã là sự tồn tại trong truyền thuyết.
Chưa bàn đến thực lực bản thân hắn, chỉ riêng những sự tích lạ về hắn được truyền khắp nơi trong vũ trụ này bọn họ đã thuộc nằm lòng rồi.
Cho dù là võ giả có kiến thức nông cạn thế nào đi nữa thì cũng không thể không biết đến La Chinh!
Dù gì trong vũ trụ này có một người như thế, cứ cách một thời gian lại nghe thấy bên tai vang lên âm thanh hắn kể chuyện, dù ngươi muốn hay không thì cũng phải nghe.
Huống hồ, câu chuyện này cũng không “khó nghe”.
Nếu không cẩn thận có khi lại nghe đến mức mê mẩn, rồi có khi còn phải đợi tới mấy tháng sau mới có thể nghe được cái kết, bởi vì con hàng kia nói hồi tiếp theo mới giải thích rõ ràng…
Sau khi giết chết bốn vị Thiên Tôn, trong thời gian sáu năm này La Chinh cứ như vậy mà sống qua ngày.
Hàng triệu triệu tỉ sinh linh trong vũ trụ cũng sống trong “tiếng tăm” của hắn.
Đám người Quý Nam, Kim Hải, Huyễn Linh cũng không ngoại lệ!
“Ngươi, thực sự là La Chinh?” Kim Hải nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.
La Chinh bất đắc dĩ cười cười, thân phận này cũng không thể che giấu được nữa.
Ai mà biết được đại sảnh Nhân Quả lại có thể trực tiếp viết ra tên của hắn cơ chứ? La Chinh chỉ có thể gật đầu: “Đúng, ta chính là La Chinh”
“Ha ha ha…” Kim Hải cười ha ha, sau đó liền đấm một đấm lên đầu vai của La Chinh, vừa cười vừa tức giận nói: “Mấy năm này ta bị ngươi hại chết rồi!”
La Chinh tò mò: “Sao ta lại hại ngươi?”
Dĩ nhiên La Chinh không biết, Kim Hải bế quan tu hành trong chùa miếu, cảm ngộ cái tâm đạo Phật, vốn dĩ đặt việc tâm tĩnh lặng lên làm đầu, quan trọng nhất chính là lục căn thanh tịnh.
Mặc dù hắn không phải là đệ tử Phật môn chính thống, nhưng cũng theo phái tu hành.
Bình thường, thi thoảng đám Thiên Tôn dùng Thét Lệnh để hét một hai câu thì cũng thôi, bởi dù gì Thét Lệnh cũng là thứ người ta phải quý trọng.
Nếu không phải chuyện gì quá gấp gáp thì Thiên Tôn thường chỉ cần một hai câu là xong, rất lâu sau mới thêm câu nữa.
Hơn nữa với định lực của Kim Hải, hắn vẫn có thể tự động lọc bỏ những câu nói tầm thường vang lên bên tai.
Nhưng giọng nói của La Chinh cứ liên tục không ngừng, hơn nữa đó còn chẳng phải chuyện nghiêm trọng gì, hắn chỉ kể chuyện mà thôi!
Mấy câu chuyện huyền bí khoa trương kia luôn có thể hấp dẫn người khác.
Cứ mỗi khi ngừng bế quan tu luyện, Kim Hải lại nghe thấy câu chuyện đó quanh quẩn bên tai, từng chút, từng chút một.
Tư duy trong đầu hắn không nhịn được mà đi theo mạch suy nghĩ của La Chinh…
Cảm ngộ tâm đạo Phật, điều quan trọng nhất là lục căn thanh tịnh, không được có một chút phân tâm nào!
Có La Chinh ở bên cạnh kể chuyện sinh động như thật thế nên Kim Hải làm gì còn có thể thanh tịnh được nữa.
May mà không tẩu hỏa nhập ma, nhưng việc tu luyện của hắn lại bị trì hoãn.
Đợi Kim Hải nói xong, Thương Ma cũng liên tục gật đầu: “Ta cũng từng như thế! Ta…”
Trên mặt Huyễn Linh mang theo nụ cười nhẹ, nhưng lại không nói gì.
Còn về nàng có bế quan tu luyện, bị La Chinh ảnh hưởng hay không thì không biết.
Sinh linh trong vũ trụ nhiều như vậy, rốt cuộc khi La Chinh kể chuyện có bao nhiêu võ giả đang bế quan tu luyện, thậm chí là đang tu luyện đến thời điểm mấu chốt, thế nên chắc chắn Thét Lệnh đã gây ảnh hưởng không nhỏ tới bọn họ.
Có lẽ vì vậy mà người rơi vào tình trạng tẩu hỏa nhập ma cũng không ít.
Hiện giờ mọi người mới hiểu ra vì sao cái tên La Thiên Hành chẳng có tiếng tăm gì này lại có thực lực như vậy!
Quý Nam thì vẫn luôn mang theo ý cười, nàng lại lần nữa nhớ đến Cơ Lạc Tuyết.
Nàng cho rằng Cơ Lạc Tuyết là sự tồn tại mà không ai có thể chiến thắng được.
Nhưng lần này Cơ Lạc Tuyết mới sử dụng một phần thực lực, lại thua ngay trong tay La Chinh.
Không biết lần sau liệu Cơ Lạc Tuyết có còn cơ hội để giao đấu với La Chinh nữa hay không?
Nếu giao đấu thì rốt cuộc Cơ Lạc Tuyết lợi hại hay La Chinh sẽ mạnh hơn một bậc?
Lúc trước, nàng cho rằng có lẽ La Chinh có thể chiến một trận với Cơ Lạc Tuyết, nhưng cuối cùng hắn vẫn sẽ thất bại.
Nhưng bây giờ Quý Nam liền hiểu ra, La Chinh nhất định sẽ trở thành một trong những đối thủ mạnh nhất mà Cơ Lạc Tuyết phải đối mặt.
Tên này không chỉ giấu tên của mình, mà suốt cả chặng đường vẫn đang ẩn giấu thực lực của bản thân!
Mọi người đều vô cùng hứng thú với La Chinh, hết hỏi hắn chuyện về Thét Lệnh thì lại dò hỏi về Tiên Phủ…
La Chinh trả lời qua loa một lúc.
Những câu hỏi có thể trả lời, hắn sẽ không giấu giếm, câu hỏi không thể trả lời, hắn sẽ bỏ qua.
“Ta cảm thấy… Mọi người nên tập trung chú ý trở lại đây đi!” Nói xong, hắn bèn chỉ về sáu hành lang phía trước nói.
La Chinh không lường trước được lòng tò mò của đám người này lại nghiêm trọng đến vậy, bọn họ cứ hỏi hết câu này đến câu khác.
Ngoài Huyễn Linh ra, những người khác đều hỏi không ngừng nghỉ.
Nếu bọn họ cứ tiếp tục như vậy thì e là mấy ngày mấy đêm nữa cũng không nói xong được!
Thế nên, hắn không thể không đổi chủ đề, chuyển chủ đề về quỹ đạo cũ, trở lại đại sảnh Nhân Quả này!
Quý Nam lè lưỡi, khẽ cười nói: “Được rồi, ta chỉ hơi lắm chuyện chút thôi.
Mặc dù biết ngươi cũng đã vào chiến trường mộng ảo, nhưng làm sao có thể nghĩ tới lại được gặp ngươi ở đây!”
La Chinh thản nhiên gật đầu: “Chỉ là, chuyện quan trọng nhất trước mắt vẫn là đại sảnh Nhân Quả, chứ không phải ta đâu… Ở đây có sáu lối đi, mọi người chỉ có thể dựa vào lối đi có ghi tên mình để vào.
Ta cũng thử xem”
Nói xong, La Chinh liền đi thẳng về hành lang bên cạnh phía cửa, mà trên lối đi này thì ghi tên của Quý Nam.
Nói cách khác, lối đi này là hành lang của Quý Nam.
Khi La Chinh đi vào trong hành lang đó, liền có một luồng sức mạnh không thể chống cự ngăn cản La Chinh.
La Chinh cũng không hề cố gắng xông vào.
Nơi này là đại sảnh Nhân Quả, nếu nó đã không cho La Chinh vào trong, vậy thì hắn căn bản không thể cưỡng ép xông vào được…
Mọi người cũng biết, có lẽ con đường tiếp sau đây sẽ phải tự mình bước đi.
Sau khi chuẩn bị một lúc, mọi người đều tự đi vào hành lang thuộc về mình.
Trong đó, người buồn bực nhất có lẽ là Thương Ma.
Cả chặng đường gã đều không làm được gì cả, có thể nói là gã chỉ theo chân mọi người lăn lộn tới đây.
Hiện giờ một con đường đã chia ra làm sáu, chỉ có thể dựa vào bản thân thôi.
Nhưng lúc này trong mắt gã lại không hề có tự tin, gã chỉ có thể rầu rĩ chui vào con đường thuộc về mình.
Sau khi La Chinh nhìn về phía hành lang đó một cái thì cũng bước thẳng một bước vào trong.
Hành lang này vô cùng rộng lớn, có một chiếc ngựa xe thì cũng có thể chạy băng băng trong hành lang này.
Đi trên thảm trải mềm mại ngược lại khiến La Chinh có ảo giác rằng tòa đại sảnh Nhân Quả thứ năm này hình như không hề khó.
Nhưng sau khi hắn đi được khoảng mười mấy trượng thì đột nhiên dừng bước.
Trên bức tường trước mặt La Chinh có gắn một bó đuốc, ngọn lửa trên bó đuốc đó cháy hừng hực như có tác dụng soi sáng cả hành lang.
Nhưng La Chinh lại cảm nhận được điểm quỷ dị trong ngọn lửa cháy hừng hực này.
“Trong ngọn lửa này hình như có một linh hồn mạnh mẽ!” La Chinh nhìn chằm chằm vào ngọn đuốc đó, thì thào nói.
Trong mắt La Chinh, có thể dùng linh hồn để tạo cảm giác áp lực thì sức mạnh của linh hồn này đã vượt xa tưởng tượng của hắn!
“Đây là thử thách sao?”
La Chinh không hề để ý đến ngọn lửa này, hắn định trực tiếp đi qua từ bên cạnh.
Nhưng ngay khi bước chân hắn vừa bước qua ngọn đuốc đó thì trên ngọn đuốc đột nhiên phát ra một luồng uy áp quỷ dị, nhốt La Chinh vào bên trong.
Chương 1279: Thần đạo và thần cách
Ầm ầm…Ngọn lửa đó cháy ầm ầm trong đồng tử của La Chinh!
Nó không hề có cảm giác nóng cháy, thậm chí có thể nói đây vốn dĩ là lửa hư vô, là ngọn lửa thiêu đốt linh hồn!
Nhưng uy thế ẩn chứa trong ngọn lửa này lại lớn đến mức khó mà tưởng tượng nổi!
“Vù vù vù…”
Hành lang trước mặt La Chinh đột nhiên biến mất…
Thay thế vào đó là trời băng đất tuyết!
Lực quy tắc hệ Băng ẩn chứa trong những cơn gió lạnh tới mức khó mà đánh giá được!
“Linh hồn của ta bị cưỡng ép kéo vào trong trời băng đất tuyết?”
La Chinh tự mình dò xét hai tay, trên người hắn nổi lên một luồng ánh sáng óng ánh, quả nhiên là trạng thái linh hồn.
“Đinh, leng keng…”
Một tràng âm thanh thúy vang tới.
La Chinh liền nhìn thấy một chiếc chuông nhỏ trong không trung!
“Cái chuông này là gì…”
Sau khi cái chuông nhỏ này xuất hiện liền có một bóng người dần dần ngưng tụ trong lớp gió tuyết.
Là một cô gái choàng một cái đai xanh lam, vóc dáng yêu kiều!
Cô gái này để hai chân trần, bay nhảy trong nơi lạnh căm vô tận, hai mắt lặng lẽ quan sát La Chinh!
“Ha ha ha…”
Lúc trước, đứng giữa trời băng đất tuyết này thì vẫn ổn, linh hồn mạnh mẽ của La Chinh đủ để chống lại cái lạnh bình thường.
Nhưng bị cô gái này thản nhiên nhìn như thế, La Chinh lại giống như rơi vào hầm băng vạn năm.
Linh hồn của La Chinh giống như bị niêm phong lại, bề mặt đều xuất hiện một tầng băng mỏng, lúc này hắn gần như không thể suy nghĩ.
“Lực quy tắc hệ Băng mạnh thật, nhưng đây chỉ là cảm ngộ của linh hồn phóng ra, thế nên cũng chỉ là giả!”
Ánh mắt La Chinh đột nhiên lóe lên, ánh xanh ở bề mặt linh hồn càng đậm hơn!
“Rắc rắc…”
Lớp băng bám trên bề mặt cơ thể La Chinh đột nhiên nứt ra mấy vết, sau đó lập tức có một chuỗi âm thanh vang tới, những mảnh vỡ cũng bắt đầu rơi đầy mặt đất!
Cô gái lơ lửng giữa không trung nhìn thấy cảnh này thì trên mặt cũng nổi lên ý cười…
Nàng cầm cái chuông trong tay khẽ lắc, trong không trung liền có một lượng lớn hoa tuyết bay tới!
“Còn nữa?”
Ánh mắt La Chinh đột nhiên lạnh hẳn đi, thân hình lóe lên, nhẹ nhàng lao về phía cô gái kia!
Gió lạnh thổi vù vù bên tai, lần này La Chinh vội vàng lao tới thì nhìn thấy cô gái kia chỉ khẽ nghiêng người, sau đó giống như một bông hoa tuyết bay trong không trung, đồng thời đẩy bay thân hình về phía sau!
La Chinh tiến lên bao nhiêu thì nàng ta lùi bấy nhiêu.
Hai người truy đuổi trong không gian vô hạn, nhưng lại không thể kéo gần khoảng cách giữa đôi bên.
“Thân pháp này… Quen quá…”
Lông mày La Chinh đột nhiên nhíu lại, nhưng trong đồng tử lại phóng ra tia sáng!
Bát Khúc Phi Yên?
Cũng chỉ có thân pháp quỷ dị này mới có thể khiến bản thân nhẹ như không, từ đầu đến cuối đều duy trì một khoảng cách với hắn.
Chỉ có điều, từ khi La Chinh tu luyện Bát Khúc Phi Yên đến nay, hắn chỉ có thể cách đối phương một khoảng cách ngoài ba thước.
Nếu ai có thủ đoạn cực mạnh thì cũng có thể vượt qua được khoảng cách ba thước này! Ví dụ như Cơ Lạc Tuyết đã từng phá được Bát Khúc Phi Yên của hắn!
Nghĩ đến đây, bề mặt linh hồn của La Chinh tràn ra từng tầng sương mù trắng, hắn cũng thi triển Bát Khúc Phi Yên!
“Vù…”
Sau khi La Chinh thi triển Bát Khúc Phi Yên, lúc này cả người hắn cũng nhẹ như không…
Nghiêm túc mà nói thì Bát Khúc Phi Yên không phải là bộ môn thuộc thân pháp, mà giống như một phương pháp luyện thể, chỉ là nó hoàn toàn tương phản với phương pháp luyện thể thông thường mà thôi.
Khiến bản thân nhẹ như không, giống như khói bay lác đác.
Nếu như có gió thổi qua thì đám khói này cũng sẽ bay theo gió!
Vì vậy Bát Khúc Phi Yên là dựa vào ngoại lực, chứ không phải sức mạnh của bản thân.
Lúc này La Chinh thi triển Bát Khúc Phi Yên, tốc độ của bản thân hắn không hề nhanh, nhưng tốc độ của cô gái kia cũng đã chậm lại.
Nàng ta vốn bị “đẩy” vào thế tấn công của La Chinh, mà giờ La Chinh đã bay chầm chậm nên lực đẩy sinh ra cực kỳ nhỏ.
Thế nên, cô gái này không thể nào mượn lực để bay, khoảng cách giữa hai người liền nhanh chóng thu nhỏ lại!
Cô gái đó nhìn thấy La Chinh chầm chậm bay tới thì trên mặt lóe lên vẻ nghi hoặc.
“Ngươi… Ngươi cũng hiểu thân pháp Phiêu Tự?”
Từ lúc cô gái này xuất hiện, nàng chưa từng nói một câu nào, đây là lần đầu tiên nàng hỏi La Chinh.
“Thân pháp Phiêu Tự? Không phải!”
Sau khi rút ngắn khoảng cách, La Chinh liền giơ tay tìm cái chuông!
Cô gái nhẹ nhàng lắc eo một cái, chiếc chuông đó lại reo leng keng.
Sau khi tránh thoát sự tìm kiếm của La Chinh, hoa tuyết giữa đất trời đột nhiên to lớn hơn, mỗi bông hoa tuyết đều to khoảng bằng cái chậu rửa mặt.
Các bông hoa tuyết khổng lồ này ngưng kết lại với nhau, hình thành một cơn mưa đá khổng lồ, nhanh chóng rơi xuống.
Cả không gian lập tức được bao phủ bởi tiếng lốp bốp giòn vang.
La Chinh và cô gái đó đều sử dụng Bát Khúc Phi Yên, nên ngược lại có thể dễ dàng tránh khỏi màn mưa đá này.
Nhưng cũng vì mưa đá rơi xuống làm nhiễu loạn, chung quy vẫn khiến La Chinh khó có thể lại gần cô gái này.
“Kỳ lạ, rõ ràng ngươi dùng thân pháp Phiêu Tự.
Thân pháp của ngươi học được ở đâu?” Cô gái đó hỏi.
La Chinh khẽ cười: “Vậy nói cho ta biết, ngươi là ai?”
Cô gái nghe thấy thế liền thản nhiên trả lời: “Nơi này là hành lang Đế Giả…”
“Vậy ngươi là Đế Giả?” Lông mày La Chinh khẽ dựng lên.
“Không” Cô gái đó lắc đầu, “Ta là một ấn ký của thần để lại”
“Thần?”
Nghe thấy cô gái đó trả lời, sắc mặt La Chinh bỗng thay đổi.
Nhìn thấy sắc mặt La Chinh thay đổi, cô gái đó thản nhiên nói: “Đây chính là thử thách của các ngươi.
Mặc dù ta chỉ là một luồng ấn ký, nhưng vẫn có thể kiểm tra linh hồn của ngươi…”
Dứt lời, hai tay cô gái nhẹ nhàng ra chiêu, từng dòng sông băng trên bầu trời đổ về phía La Chinh!
Dòng sông băng này rộng khoảng mười trượng, nhiệt độ của nơi này cực thấp, nên khi con sông băng đó đổ xuống liền ngưng kết thành một cột băng khổng lồ trong không trung, lao thẳng về phía La Chinh!
“Lấy ấn ký của thần để kiểm tra linh hồn của ta…”
Trên mặt La Chinh cũng lóe lên vẻ thận trọng.
Đối diện với một con sông băng đổ thẳng xuống đầu, La Chinh đột nhiên vung quyền!
“Rắc…”
Khi nắm đấm của La Chinh đập vào sông băng này, phần đáy của sông băng xuất hiện một vết nứt.
Trong nháy mắt vết nứt này khuếch tán ra, dòng sông băng liền biến thành vô số khối băng vỡ vụn, ầm ầm đổ xuống.
“Ầm…”
Thân hình của La Chinh đột nhiên lóe lên một cái, dòng sông băng thứ hai lại lần nữa đổ xuống!
“Bùm!”
Cứ mỗi quyền đánh ra là dòng sông băng đó lại vỡ…
Cô gái kia nhẹ nhàng bay trong không trung, lắc chuông trong tay, sắc mặt trầm tĩnh.
Không gian này vốn là ký ức của Thiên Đạo, nhưng dù cô gái này đã vượt qua Thiên Đạo, trở thành thần, nhưng khi nàng thoát khỏi Thiên Đạo thì ký ức này cũng không thể xóa nhòa.
“Trước đây đã có một nghìn bốn trăm võ giả thông qua từ chỗ của ta… nhưng không một ai phù hợp với thần đạo của ta cả!”
Cô gái đó chỉ mười ngón tay lên, trên bầu trời liền sáng lên những ánh sáng óng ánh màu xanh ngọc bích…
“Vèo vèo vèo…”
Lại là mười mấy dòng sông băng nữa đổ xuống!
La Chinh vừa tránh né, vừa đánh vỡ từng dòng sông băng…
“Thần đạo của ngươi? Là thần đạo gì?” La Chinh bớt thời gian hỏi.
Ánh mắt của cô gái khẽ sáng lên: “Ta lấy hàn băng làm nhan sắc, giam mình trong sông băng này mười vạn năm, cuối cùng lĩnh ngộ được thần đạo Tuyết Ấn và có được thần cách Huyền Băng, danh xưng là Vũ Hàn…”
Đối với một võ giả bình thường, chiến trường mộng ảo là một cơ hội tu luyện tuyệt vời.
Vô số võ giả đã được lột xác trong qua những trận đấu sinh tử ở đây.
Sau khi rút khỏi chiến trường mộng ảo, thực lực bọn họ đều sẽ gia tăng.
Nhưng đối với những thiên tài nòng cốt và các Thiên Kiêu thì lại chẳng là gì cả.
Chuyện gì có thể làm được trong chiến trường mộng ảo thì không gian mộng ảo cũng có thể.
Nhưng thứ mà bọn họ có được trong chiến trường mộng ảo lại quan trọng hơn nhiều so với đám võ giả bình thường, ví dụ như hành lang Đế Giả này!
Thần đạo dĩ nhiên là con đường trở thành thần!
Trong vũ trụ, rất ít người vượt qua được Thiên Đạo trở thành thần, những gia tộc và thế lực vượt qua được tiêu chuẩn của thần đạo cũng vô cùng hiếm có, trong cả vũ trụ này không quá con số mười.
Mà võ giả thực sự có tư cách tu luyện thần đạo thì lại càng hiếm thấy.
Những người này được xưng là Đạo Tử.
Đó là sự tồn tại vượt qua Thiên Kiêu.
Cho dù tập hợp tất cả các gia tộc, tất cả các thế lực trong vũ trụ thì e là cũng chỉ có được rải rác mấy người.
Cho dù là bản thân một số Thiên Tôn cũng không đủ tư cách, nên đương nhiên truyền nhân của bọn họ càng không có khả năng.
Lúc trước La Chinh từng gặp Cơ Lạc Tuyết, nàng là Thiên Kiêu của Cơ gia, cũng là ứng viên có khả năng trở thành Đạo Tử nhất trong Cơ gia! Mà cơ gia thì có thần đạo Ngũ Hành!
Nhưng tiêu chí quan trọng nhất để trở thành Đạo Tử là phải khiến hoa sen đại thừa nở!
Có một số võ giả vừa bước vào Thần Hải Cảnh đã khiến hoa sen tiểu thừa bảy cánh nở, thậm chí là chín cánh, nhưng cả đời cũng không khiến hoa sen đại thừa nở được.
Cũng có một số võ giả khi ở Thần Cực Cảnh, Thần Biến Cảnh đã làm hoa sen đại thừa nở, nhưng cũng có khi phải đến lúc bước vào Giới Chủ hoặc thậm chí là nhận số trời thì mới mở hết được.
Tình huống này trong vũ trụ được gọi là sinh linh bị Thiên Đạo giới hạn, đa số Thiên Tôn đều như vậy.
Kiếp này, bọn họ không có hy vọng bước được vào thần đạo.
Chương 1280: Khí tức bá đạo
Hạn chế đến từ Thiên Đạo gần như không thể thay đổiCó cường giả Thiên Tôn vì muốn thoát khỏi hạn chế này mà trả cái giá rất lớn để luyện thành bí dược chuyển thân, tránh được việc hôn mê trong thai kỳ, đem theo ký ức của tiền kiếp mà chuyển thế.
Tất cả đều phải tu luyện lại từ đầu, nhưng sau khi bọn họ luyện đến Sinh Tử Cảnh, khi độ tiểu Thiên Kiếp, mở ra hoa sen thì vẫn không thể thoát khỏi hạn chế này…
Đây cũng là lý do vì sao các tộc lớn lại coi trọng chiến trường mộng ảo và các Thiên Kiêu của tộc như vậy.
Bởi vì chỉ có những người trong đám người này mới có khả năng sinh ra một vị thần, mới có thể bước qua được Thiên Đạo!
Mà hiện tại, tất cả các khả năng đều nằm trong một cảnh giới Thần Hải Cảnh này.
Cũng không thể nói trong Thần Cực Cảnh, Thần Biến Cảnh khác không có thiên tài, chỉ là sau khi Đại Thế mở ra thì phần lớn các thiên tài đều bắt đầu bộc phát tính tăng trưởng.
Mà những thiên tài này hiện giờ đều tập trung ở giai đoạn Thần Hải Cảnh, tuổi tác của họ đa số đều trong khoảng từ hai mươi đến bốn mươi tuổi…
Vì vậy có người gọi thời này là thời đại hoàng kim.
Thần đạo Tuyết Ấn…
Vũ Hàn…
Ánh mắt La Chinh khẽ sáng lên.
E là cô cũng không phải người của diễn kỷ này, cái tên này hình như chưa từng nghe qua bao giờ.
Nhưng lúc này La Chinh lại bắt lấy cơ hội, nhìn chằm chằm cô gái hỏi: “Sau khi vượt qua Thiên Đạo, trở thành thần thì sẽ đi về đâu?”
Đại khái bây giờ La Chinh đã hiểu rằng La Yên đang ở thế giới phía trên của vũ trụ này.
Mặc dù cô gái thần bí kia đã đảm bảo sẽ giúp hắn nghe ngóng tin tức của La Yên, nhưng trước giờ vẫn chưa từng phản hồi lại.
Nghĩ lại thì lúc đầu người thanh niên mang La Yên đi kia cũng là sự tồn tại của thần.
Vậy sau khi thần vượt qua Thiên Đạo, bọn họ sẽ đi về đâu? Bọn họ cũng không thể ở mãi trong hỗn độn…
“Thần Vực, Thần Vực vô tận” Cô gái thản nhiên trả lời.
“Thần Vực!”
La Chinh khắc sâu hai chữ này vào trong đầu mình.
Lúc này, từng dòng sông băng trút xuống kia đã ngừng lại…
Nàng bèn cầm lấy chuông nhỏ, lắc nhẹ lần nữa.
Bão tuyết lập tức dừng lại, cả thế giới rơi vào yên lặng, giống như sự yên tĩnh sau trận bão tuyết rét đậm.
Giữa trời đất cũng chỉ có một mình La Chinh, ngoài ra đều là một màu trắng xóa mênh mông…
Ngay lúc này, một luồng hàn ý vô hình úp về phía La Chinh!
Luồng cảm giác lạnh này trực tiếp xâm nhập vào xương cốt của La Chinh, tràn ra toàn cơ thể hắn.
Lúc này, linh hồn hắn ở bên trong, mà bên ngoài thì bị đóng băng lại, không còn sức lực để kháng cự.
Hắn đang đối diện với cái lạnh tuyệt đối!
Với nhiệt độ này, không chỉ là năng lượng hoàn toàn biến mất, mà thậm chí chất cũng không thấy đâu.
Dưới nhiệt độ kỳ dị này, cho dù băng tuyết bị đóng băng cũng là thứ vô cùng ấm áp đối với La Chinh …
Sau một tuần nhang, nhiệt độ bắt đầu tăng trở lại, cô gái đó cũng truyền tới một tiếng thở dài nhè nhẹ: “Ngươi không phù hớp với thần đạo Tuyết Ấn…”
“Uỳnh!”
Cùng lúc đó trong đầu La Chinh có một ngọn lửa bùng phát!
Đợi đến khi hắn hoàn hồn thì tất cả trước mắt đột nhiên biến mất.
Ngọn đuốc trên tường thì vẫn treo trên đó, phát ra ánh sáng óng ánh, soi sáng hành lang Đế Giả này.
Trong một ngọn đuốc liền có một ấn ký của thần…
Kinh nghiệm này thực sự vô cùng quan trọng đối với võ giả.
Nếu võ giả chuyên tu luyện công pháp hệ Băng ở trong trạng thái lạnh tuyệt đối đó thì có lẽ sẽ cảm ngộ được không ít!
Chỉ tiếc là Ninh Vũ Điệp lại không có cơ duyên đến nơi này, nàng chủ tu công pháp hệ Băng.
Mặc dù tỉ lệ rất thấp, nhưng cũng chưa chắc không phù hợp với thần đạo Tuyết Ấn này.
Người gọi là thần Vũ Hàn này vừa rồi còn nhắc đến thần cách, nhưng không biết thần cách là thứ gì?
Nếu trở lại Tiên Phủ, có lẽ La Chinh vẫn phải thỉnh giáo tiên trong sách một lần…
Muốn vượt qua Thiên Đạo này để thâm nhập vào Thần Vực, có lẽ những thứ này đều là sự tồn tại vô cùng quan trọng đối với La Chinh.
Sau một hồi suy tư, La Chinh mới đi ngang qua ngọn đuốc, tiếp tục đi về phía trước.
Vừa đi được hai bước, La Chinh liền nhìn thấy trên bức tường của hành lang Đế Giả xuất hiện từng bức tranh điêu khắc.
Trong bức tranh đầu tiên vẽ một cô bé trong ngày giáng sinh.
Ngày hôm đó tuyết rơi đầy trời, trên bầu trời còn có dị tượng nhật thực…
Trong bức tranh thứ hai cô bé đã lớn, bước vào võ đạo theo đuổi sức mạnh cực hạn…
Bức thứ ba…
“Ta hiểu rồi, trong những bức tranh này ghi lại cuộc đời của vị thần này”
Sau khi được phong làm thần thì dĩ nhiên Thiên Đạo sẽ khắc ra những bức tranh này…
La Chinh vừa tiến về trước vừa nhìn những bức tranh trên tường.
Từ lúc cô gái này bước vào võ đạo, có được sự coi trọng rồi mở ra hoa sen… Tất cả đều được các bức tranh này ghi chép lại.
“Cô gái này khi bước vào Sinh Tử Cảnh mới chỉ mở được một cánh của hoa sen tiểu thừa?”
Trên mặt La Chinh cũng là vẻ kỳ lạ.
Trong Thượng Giới, số lượng cánh sen được coi là tính quan trọng nhất để vượt qua Thiên Đạo.
Số lượng cánh sen nở ra càng nhiều thì khả năng càng lớn, hơn nữa ở mức độ nào đó còn đồng nghĩa với thiên phú!
Một cánh sen thì thuộc loại thiên tài rất bình thường, cho dù trong thánh địa thập phẩm thông thường cũng sẽ không được coi là đệ tử nòng cốt.
Giống như hiện giờ, một đệ tử nòng cốt của thánh địa thập phẩm thì tùy ý cũng mở ra được năm cánh, thậm chí là bảy cánh sen.
Có điều, tiếp tục tiến lên La Chinh liền hiểu rõ cô gái này vì sao có thể trở thành thần.
Mỗi lần trải qua Thiên Kiếp, cô nàng đều khiến thêm một cánh sen nở ra, rất ổn định.
Sau khi nàng độ qua chín lần tiểu Thiên Kiếp, hoa sen tiểu thừa đã nở ra được chín cánh!
Mà trong Hóa Thần Tam Biến là Thần Hải Cảnh, Thần Cực Cảnh, Thần Biến Cảnh thì mỗi một lần Thiên Kiếp nàng đều mở được một cánh sen như trước…
Cuối cùng, tất cả các cánh của hoa sen đại thừa và hoa sen tiểu thừa đều hoàn toàn nở rộ, đưa nàng trở thành một Đạo Tử.
Chỉ là thời gian nàng trở thành Đạo Tử hơi muộn, lúc đó nàng ở thời kỳ cuối của tu vi Thần Biến Cảnh, tương đương với nửa Giới Chủ.
Đi dọc theo bức tranh đến cuối cùng, La Chinh cũng khẽ cảm thán.
Khi trải qua tiểu Thiên Kiếp thứ nhất, La Chinh đã khiến hoa sen nở ra được ba mươi lăm cánh, chỉ còn thiếu một cánh hoa cuối cùng là mở được hoa sen đại thừa.
Nhưng mỗi vòng Thiên Kiếp đi qua, tu vi của La Chinh lại tiến bộ không ít, chỉ có điều cánh hoa cuối cùng lại chưa từng nở ra.
Phải mở ra được cánh hoa cuối cùng mới có thể trở thành Đạo Tử!
Nhưng La Chinh lại không hề biết cánh hoa này khi nào mới có thể nở ra…
Đi qua từng bức tranh, nhìn chung hắn đã ngắm được hình ảnh đặc sắc nhất trong cuộc đời cô gái này, bao gồm cả cảnh nàng tung hoành trong vũ trụ, trở thành thần.
Sau khi La Chinh xem hết bức tranh cuối cùng thì trước mặt hắn lại xuất hiện một ngọn đuốc!
Hai mắt La Chinh quan sát ngọn đuốc đó.
Trong ngọn đuốc này cũng truyền tới uy thế mãnh liệt, nhưng uy thế này lại khác với vị thần trước đó, nó chứa một luồng ý chí cực kỳ bá đạo, là một luồng khí tức bễ nghễ thiên hạ!
“Trong ngọn đuốc này cũng có ấn ký của một vị thần khác…”
Nghĩ đến đây, La Chinh lại lần nữa bước đi!
“Uỳnh!”
Ngọn đuốc này đột nhiên phát nổ và lại lần nữa nhốt La Chinh vào trong.
Lúc này La Chinh đứng trong một sa trường trống không, phía trước là một tòa thành cô độc, phía sau là thiên quân vạn mã!
Phía trước cổng của tòa thành này có một vị võ giả Ma tộc tay cầm đại đao, dáng người cường tráng đang đứng, còn thiên quân vạn mã cũng là võ giả Ma tộc.
Luồng khí tức bá đạo mãnh liệt đó là do những võ giả Ma tộc này phát ra!
“Công thành!”
Hiệu lệnh vang lên, vô số võ giả Ma tộc bắt đầu hét, bọn họ đã bắt đầu công thành.
“Đây là… nội chiến trong Ma tộc?”
Ánh mắt La Chinh khẽ ngưng lại.
“Ha ha!”
Tiếng cười kinh thiên động địa vang lên, võ giả Ma tộc tay cầm đại đao kia cũng bắt đầu vung đao, lấy sức một người để chống lại thiên quân vạn mã!
“Khí thế của mấy vạn võ giả lại không bằng một người? Người này… Người này chắc là thần trong ngọn đuốc thứ hai rồi?”
Giống như Vũ Hàn nói, mỗi một ngọn đuốc trong hành lang Đế Giả này đều ghi chép lại dấu ấn của một vị thần, là ký ức Thiên Đạo không thể mài mòn.
“Giết!”
Đám tướng sĩ hét lớn, bọn họ giống như thủy triều, không chỉ xông thẳng về phía vị thần kia mà cũng xông thẳng về La Chinh.
Khi võ giả Ma tộc đầu tiên nhằm về phía La Chinh, thân hình hắn nhẹ nhàng lóe lên, đoạt lấy thanh kiếm lớn trong tay đối phương.
Ánh mắt hắn khẽ lóe, thanh kiếm trong tay xoay một vòng.
Trong nháy mắt, mười mấy tên Ma tộc bay thẳng lên trời bị La Chinh chém một nhát bay đầu!
Nhưng ngay lúc này, La Chinh cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt sinh ra từ phía sau, hắn lập tức lăn về phía trước, nhảy lên khỏi mặt đất!
“Vù…”
Lại một luồng đao khí khổng lồ tràn ra.
Đao khí này khuếch tán cách mặt đất khoảng ba thước, sau khi La Chinh nằm xuống thì đao khí đó gần như bắn qua sát phần chóp mũi hắn!
Cùng lúc đó, mấy chục nghìn võ giả Ma tộc trên sa trường đều phát ra tiếng kêu rên không dứt, mấy chục nghìn đôi chân của Ma tộc liền bị một đao chém đứt!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Hoa Thiên Cốt [Dịch] Hoa Thiên Cốt](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Hoa-Thien-Cot-AUDIO-Truyen.jpg)


