[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 249 : Ngũ hành cân đối (c1241-c1245)
❮ sautiếp ❯Chương 1241: Ngũ hành cân đối
Lực quy tắc ngũ hành độc lập với các loại lực quy tắc căn bản khác, đó cũng chính là lực quy tắc nguyên thủy nhất của thế giới nàyĐa phần các vật chất trong thế giới đều do năm loại quy tắc này tạo thành.
Đối với bất kỳ võ giả nào, phát ra duy nhất một loại lực quy tắc nào đó đều rất đơn giản.
Dù sao thì rất nhiều công pháp đều nhờ lực quy tắc kích hoạt, hoặc lợi dụng lực quy tắc để hóa thành một loại ý nghĩa sâu xa đặc biệt của quy tắc.
Có một số võ kỹ được thi triển, thậm chí cần tới hai, ba loại lực quy tắc dung hợp lẫn nhau hoặc sử dụng luân phiên mới đạt được hiệu quả nhất định.
Điều này phải luyện tập và lĩnh ngộ rất nhiều mới có thể làm được.
Võ giả lĩnh ngộ được năm loại lực quy tắc khác nhau đã là kinh người lắm rồi, nhưng đối với La Chinh lại không tính là gì.
Chẳng qua bí pháp Cơ gia chính là phải kiểm soát lực quy tắc Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ trong trạng thái cân đối nhất.
Điều này lại là một thử thách không nhỏ đối với La Chinh.
Thật ra, để lực ngũ hành cân đối vốn là một võ kỹ cực kỳ lợi hại.
Chưởng ấn ngũ hành của Cơ Lạc Tuyết hôm đó chính là võ kỹ dung nhập bí pháp này.
Chưởng ấn ngũ hành là một sát chiêu cực kỳ lợi hại.
Nhưng Cơ Lạc Tuyết lại không dung hợp nhất niệm lưỡng thân, cho nên lực ngũ hành thi triển ra không được mượt cho lắm.
Lúc này, ngón cái La Chinh ánh lên một luồng ánh sáng màu vàng nhạt.
Ánh sáng này vô cùng chói mắt, khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Đây chính là lực quy tắc hệ Kim.
Ngón trỏ có một ngọn lửa dâng lên, là lực quy tắc hệ Hỏa.
Ngón giữa hiện lên một luồng khí tức nặng nề, là quy tắc hệ Thổ.
Trên ngón áp út dập dờn như nước, là quy tắc hệ Thủy.
Phía trên ngón út tràn ngập khí tức sinh mệnh màu xanh nhạt, chính là quy tắc hệ Mộc…
Mặc dù La Chinh chưa thể cân đối hoàn toàn năm loại lực quy tắc, nhưng dựa vào ưu thế của khí hỗn độn, hắn vẫn có thể khống chế được năm loại quy tắc.
Cô gái mặc áo trắng trong gian phòng nhìn bàn tay La Chinh, vẻ kinh ngạc trên mặt càng đậm hơn.
Cô gái này cũng giống như Cơ Lạc Tuyết, đến từ Chư Thần Vô Niệm.
Gia tộc của nàng không khác gì Cơ gia, là một con quái vật khổng lồ.
Mặc dù thiên phú và địa vị của nàng không bằng Cơ Lạc Tuyết, nhưng nàng biết phương pháp dung hợp ngũ hành là bí pháp đặc biệt của Cơ gia, cũng là phương pháp tu luyện nổi tiếng nhất của lão tổ Cơ gia.
Bí pháp này không thể truyền ra ngoài.
Tại sao chàng thanh niên trước mắt, không những luyện hóa được một ngọn núi Nguyên Từ Thần, mà còn tu luyện được bí pháp Cơ gia?
Nàng càng lúc càng tò mò về lai lịch của La Chinh.
La Chinh tập trung chú ý lực ngũ hành trên tay mình.
Lực ngũ hành vốn tương sinh tương khắc.
Muốn hoàn toàn nắm bắt được năm loại sức mạnh này trong tay vốn là một chuyện cực kỳ khó khăn.
Lúc này, đương nhiên hắn sẽ không chú ý tới những người khác, thế nên không biết cô gái mặc áo trắng kia đang nhìn mình không chớp mắt.
“Tập trung năm loại sức mạnh trên một bàn tay mà lại có lực bài xích mạnh đến như thế”
Ngũ hành tương khắc.
Kim khắc Mộc, Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim…
Ngũ hành tương sinh.
Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim…
“Khó trách điểm quan trọng nhất trong bí pháp chính là cân bằng lực ngũ hành.
Chỉ cần một loại quy tắc nhiều hơn một phần, tất sẽ ảnh hưởng đến các loại lực quy tắc khác, sau đó bắt đầu bài xích lẫn nhau.
Chỉ có cân bằng mới có thể tương sinh tương khắc, cùng tồn tại trên một bàn tay”
La Chinh vừa nghĩ vừa đưa bàn tay đến trước ngọn núi nhỏ, một chưởng khắc thẳng lên ngọn núi Nguyên Từ Thần.
Hắn nhẹ nhàng vỗ một cái, muốn dựa theo bí pháp của Cơ gia để dẫn lực nguyên từ trong Nguyên Từ Thần ra ngoài.
Nhưng trong chớp mắt, ánh nước trên ngón áp út của hắn bỗng lóe lên, bổ nhào qua ngọn lửa trên ngón trỏ.
Mà ngọn lửa này lại vô cùng nhỏ bé, liều mạng nhào về ngón út của hắn…
“Phụt!”
Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, lực ngũ hành trên năm ngón tay La Chinh rốt cuộc cũng tán loạn cả lên.
Thấy vậy, La Chinh cười khổ, lắc đầu.
Quả nhiên vẫn không được.
Hắn thu tay lại, cô gái mặc áo trắng chủ động lên tiếng: “Không thể coi thường phương pháp dung hợp ngũ hành của Cơ gia.
Hình như ngươi chỉ mới bắt đầu tu luyện?”
La Chinh ngẩng đầu nhìn cô gái áo trắng, khẽ gật đầu.
Nếu ở bên ngoài, La Chinh còn phải kiêng kỵ một chút, nhưng trong chiến trường mộng ảo này, những người hắn đối mặt chính là võ giả Thần Hải Cảnh, vì thế hắn cũng lười che giấu.
“Ta nhớ Thiên Kiêu của Cơ gia khi tu luyện phương pháp này cũng mất hết sáu năm mới đạt được tiểu thừa.
Thế nên không thể có được thành tựu chỉ trong thời gian ngắn được” Cô gái áo trắng tiếp tục nói.
Dưới con mắt của nàng, Thiên Kiêu Cơ gia – Cơ Lạc Tuyết là nhân vật hàng đầu trong thế hệ trẻ.
Trong vũ trụ này, mấy ai có được thiên phú như nàng?
Cô gái áo trắng thấy La Chinh tranh thủ thời gian tu luyện, chỉ sợ hắn nóng lòng muốn thành công.
Mà võ giả tu luyện công pháp, kiêng kỵ nhất chính là nóng lòng cầu thành.
Nàng nhịn không được nên lên tiếng dạy bảo La Chinh.
Nghe xong, La Chinh chỉ nhếch miệng mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Tâm niệm vừa động, hắn rút năm luồng khí hỗn độn rót vào năm ngón tay.
Rất nhanh, trong tay La Chinh lại xuất hiện năm luồng ánh sáng khác biệt, hòa lẫn trong gian phòng…
“Phụt!”
Lần này, La Chinh cũng không cưỡng ép sức mạnh bên trong, nhưng kết quả vẫn nằm trong dự liệu, sụp đổ còn nhanh hơn cả lần trước.
Trong chớp mắt, năm luồng lực quy tắc ảnh hưởng lẫn nhau, nhanh chóng tán loạn trong tay La Chinh.
Cô gái mặc áo trắng thấy vậy, cho rằng đây là điều hiển nhiên, thậm chí còn nở nụ cười thản nhiên.
Cơ Lạc Tuyết phải mất tới sáu năm, vậy ngươi mất mười năm để khống chế bí pháp này thì cũng đủ để kiêu ngạo rồi.
Muốn nắm giữ chỉ trong một thời gian ngắn, chẳng khác nào mơ mộng hão huyền.
Đáng tiếc, cô gái mặc áo trắng này không hiểu rõ tính cách La Chinh.
Càng là chuyện có tính khiêu chiến, hắn lại càng cố gắng muốn vượt qua.
Sau khi lực ngũ hành được lôi ra bị tán loạn, La Chinh lại rút ra năm luồng khí hỗn độn khác.
Nhưng lần này hắn có điều chỉnh vị trí lực ngũ hành.
Lực quy tắc hệ Thủy ngưng tụ trên ngón tay cái, hệ Hỏa ngưng tụ trên ngón tay út, hệ Kim được La Chinh dời đến ngón giữa.
Cứ như vậy, hắn đã ngăn cách các lực tương khắc với nhau.
Mặc dù La Chinh vẫn không thể cân đối được năm loại lực quy tắc này, nhưng lực bài xích giữa chúng đã giảm bớt đi rất nhiều.
Lần này, La Chinh lại đánh vào ngọn núi nhỏ phía trước.
Chưởng ấn của La Chinh khắc trên ngọn núi nhỏ, theo bí pháp trong đầu, hắn bắt đầu dẫn động lực nguyên từ bên trong.
“Ong ong ong…”
Ở một bên khác của núi Nguyên Từ Thần cũng xuất hiện một chưởng ấn tương tự.
Hình dạng chưởng ấn này giống với chưởng ấn do bàn tay La Chinh để lại phía chính diện như đúc.
“Phụt!”
Đến được bước này rồi, nhưng lực ngũ hành trong tay La Chinh lại tán loạn lần nữa.
Chỉ có điều, trong lúc chúng tán loạn, mắt La Chinh chợt lóe sáng.
Hai tay hắn nhanh chóng quấn phía dưới ngọn Nguyên Từ Thần, khiến cho ngọn Nguyên Từ Thần không ngừng quay tròn.
Khi La Chinh vòng hai tay qua, lòng bàn tay hắn đã xuất hiện một luồng ánh sáng màu nâu xanh.
Luồng ánh sáng này giống như một ấn ký ngưng tụ trong lòng bàn tay La Chinh, nhưng nó chỉ xuất hiện trong khoảng thời gian rất ngắn rồi tiêu tán.
Chỉ sau một nhịp thở, luồng ánh sáng đó đã tiêu tan sạch sẽ.
Đây chính là lực nguyên từ?
Đáng tiếc, trong gian phòng này cấm chiến đấu, nếu không hắn đã có thể thử nghiệm uy lực của lực nguyên từ này.
Khi nghe Cơ Lạc Tuyết nói nó rất thần kỳ, La Chinh lại không quá để ý.
Dù sao, hắn cũng có một tòa Tiên Phủ, tương đương với một núi báu vật.
Những công pháp khác trong vũ trụ không thể lọt nổi vào mắt hắn.
Chính vì hắn không biết, cho nên mới coi thường lực nguyên từ.
Dù sao lực nguyên từ vẫn là thần đạo quan trọng khi tu luyện ngũ hành.
Xét theo một trình độ nào đó, nó có sự chênh lệch với thần đạo Đoạn Tình mà La Chinh đang tu luyện, nhưng dù sao nó cũng vẫn là thần đạo.
Cô gái áo trắng vẫn luôn âm thầm quan sát La Chinh, thấy La Chinh thật sự đã rút được một luồng lực nguyên từ, cái miệng màu hồng hơi hé ra, ngơ ngác nhìn La Chinh, vẻ mặt khó có thể tin nổi.
Tên nhóc này chỉ mới bắt đầu tu luyện bí pháp Cơ gia?
Chương 1242: Mười người
Nghiêm túc mà nói thì, La Chinh vẫn chưa hoàn toàn thành côngHiện tại Cơ Lạc Tuyết tựa lưng vào núi Nguyên Từ Thần, một chưởng mà nàng vỗ ra có chứa lực nguyên từ nhiều hơn La Chinh gấp nghìn lần!
Vừa rồi, chẳng qua La Chinh chỉ ngăn chặn quy tắc ngũ hành, cưỡng ép rút ra lực nguyên từ mà thôi…
Nhưng chỉ mới thí nghiệm ba lần, hắn đã có thể rút ra một chút lực nguyên từ.
Nếu Cơ Lạc Tuyết ở đây, chắc cũng phải sững sờ khi thấy cảnh này.
Thật sự quá nhanh…
Ban đầu nàng được lão tổ Cơ gia đưa vào núi Nguyên Từ Thần, ở trong đó ngẩn ngơ mất ba năm!
Vào cuối năm thứ hai, nàng mới rút ra một chút lực Nguyên Từ, mà La Chinh lại chỉ mất có nửa canh giờ cho toàn bộ quá trình.
Cô gái áo trắng này chính là đệ tử nòng cốt của đại gia tộc khác trong Chư Thần Vô Niệm.
Nàng ta cũng gần giống Thiên Kiêu, từ nhỏ mưa dầm thấm lâu, biết rõ sự đáng sợ của Thiên Kiêu!
Trong cùng thế hệ, Cơ Lạc Tuyết giống như con phượng hoàng kiêu ngạo, vĩnh viễn cao cao tại thượng, được trưởng bối che chở gấp bội.
Mà sức mạnh Cơ Lạc Tuyết phô bày ra, cũng vượt xa võ giả cùng thế hệ.
Cô gái áo trắng đã từng không phục, từng âm thầm cố gắng tu luyện, với mong muốn rút ngắn chênh lệch giữa mình và Cơ Lạc Tuyết, thậm chí muốn vượt xa Cơ Lạc Tuyết! Nhưng cuối cùng nàng ta đã thấy rõ hiện thực, trên thế giới này có những kẻ sinh ra khác biệt.
Nàng ta càng cố gắng thì chênh lệch giữa nàng ta và Cơ Lạc Tuyết lại càng lớn.
Đây chính là sức mạnh của Thiên Kiêu!
Nếu như Cơ Lạc Tuyết là Thiên Kiêu nhưng phải mất tới sáu năm mới nắm bắt hoàn toàn bí thuật này, vậy thanh niên trước mắt… lại là gì? Là quái vật ư?
Vốn dĩ nàng còn muốn tiếp tục nhìn xem, rốt cuộc trong khoảng thời gian ngắn này La Chinh có thể khống chế bí pháp Cơ gia đến trình độ nào.
Kết quả là La Chinh lại thu núi Nguyên Từ Thần vào…
Không phải La Chinh không muốn tiếp tục tu luyện, chỉ là trong gian phòng này cấm chiến đấu, cho dù rút ra được một chút lực nguyên từ thì cũng chỉ lãng phí mà thôi.
Sau khi cất núi Nguyên Từ Thần đi, La Chinh cũng không ngừng tu luyện.
Hắn tiếp tục dùng khí hỗn độn để chuyển hóa năm loại lực quy tắc trên bàn tay mình, tìm kiếm cảm giác cân bằng kia.
Chỉ sau khi hoàn toàn cân bằng được năm loại lực quy tắc thì mới có thể sử dụng thành thạo lực nguyên từ.
Đúng lúc này, trên một chỗ nào đó trên vách tường trong phòng bỗng nhiên xuất hiện một đường kẻ nhỏ.
Đường kẻ này kéo dài từ góc tường lên trên, sau khi đạt độ dài tầm bảy thước, nó bèn xoay một góc chín mươi độ, cuối cùng tạo thành hình một cánh cửa.
“Vù vù…”
Cả cánh cửa phát ra ánh sáng rực rỡ, không lâu sau đó thì bị người ta đẩy ra!
Có một người đẩy cửa đi vào!
“Người thứ sáu rồi…”
Mắt mọi người hơi lóe lên, tập trung nhìn vào cơ thể người kia.
Người này, vẫn là một võ giả Nhân tộc.
Võ giả Nhân tộc đội mũ tròn, sắc mặt hung ác nham hiểm, kiêu căng, sau khi tiếp xúc với ánh mắt dò xét của mọi người, hắn hừ lạnh một tiếng: “Có gì đáng xem? Mặt ta nở hoa à?”
Võ giả có thể thu thập được thanh sắt, đồng thời nộp năm triệu điểm mộng ảo thì làm gì có ai tầm thường.
Những người đó nếu không là truyền nhân của Giới Chủ thì cũng là Thánh tử của Thánh địa.
Mà trong toàn bộ vũ trụ thì có thể tìm thấy cả mấy trăm nghìn người như thế.
Cô gái áo trắng kia cũng giống hai võ giả Nhân tộc còn lại, nghe thấy lời của võ giả mũ tròn thì không có biểu hiện gì, ba người chỉ thầm cười khẩy trong lòng thôi.
La Chinh khẽ cười rồi lập tức chuyên tâm khống chế cân bằng lực ngũ hành trong tay.
Tất nhiên hắn sẽ không so đo với người này.
Nhưng võ giả Ma tộc thì lại thấy khó chịu.
Gã không gây phiền phức với người mới tới này thì thôi, đã thế tên đội mũ tròn này lại còn nói năng lỗ mãng.
“Ha ha, không được nhìn à?” Võ giả Ma tộc hỏi.
“Ngươi thử nhìn lại lần nữa xem?” Võ giả mũ tròn nhìn chằm chằm võ giả Ma tộc nói.
“Nhìn rồi đây!” Võ giả Ma tộc hất mặt nói.
“Nhìn lần nữa xem…”
Nghe thấy cuộc đối thoại vô vị của võ giả mũ tròn và võ giả Ma tộc, La Chinh, cô gái áo trắng và hai võ giả Nhân tộc còn lại cũng không nhịn được mà há hốc mồm.
Biết rõ trong gian phòng này có quy tắc hạn chế, không cho chiến đấu, tốt xấu gì hai người này cũng là nhân vật thiên tài trong Thần Hải Cảnh, vậy mà lại ở đây nói nhảm nhiều như vậy.
Chuyện này nhàm chán đến cỡ nào?
Đặc biệt là võ giả Ma tộc kia, giọng gã rất vang, hơi thở mạnh mẽ như trâu, cứ thế làm ầm ĩ cùng võ giả mũ tròn kia lại càng khiến âm thanh vang vọng trong gian phòng.
Mà gian phòng cũng không lớn, cho nên nghe rất ồn ào!
La Chinh thì không sao, bởi tâm tính hắn vững vàng, hắn chỉ tập trung vào lực ngũ hành trên ngón tay của mình, giống như không nghe thấy gì.
Còn cô gái áo trắng thì nhíu chặt lông mày, sắc mặt hai võ giả Nhân tộc cũng trầm xuống!
“Còn cãi nhau nữa thì sau khi rời khỏi phòng, chắc chắn ta sẽ giết chết hai người các ngươi!” Cuối cùng, võ giả Nhân tộc có vóc người thấp bé không thể nhịn được nữa, mở miệng quát lớn!
Nói xong, bỗng nhiên hắn mở tay ra, một thanh đoản kiếm nằm lơ lửng trong tay hắn.
Hình dáng của thanh đoản kiếm này rất bình thường, không có gì lạ, nhưng trên thân kiếm lại có một dấu ấn đặc biệt.
Trên mũi thanh đoản kiếm phát ra ánh sáng vàng nhạt mờ mờ, trong ánh sáng vàng đó còn có một ít phạn văn không trọn vẹn.
Ngay khi nhìn thấy thanh đoản kiếm, ánh mắt võ giả mũ tròn và võ giả Ma tộc đang cãi nhau hơi ngừng lại, trên mặt đều là vẻ kinh ngạc.
“Thần khí chí tôn? Đao Phật Viết?” Võ giả mũ tròn nhìn chằm chằm đoản kiếm, rồi hỏi võ giả thấp bé: “Ngươi là người của thánh vực Vạn Phật?”
Trong cả vũ trụ chỉ có hơn ba nghìn món thần khí chí tôn, rất nhiều võ giả đã thuộc làu làu.
Mặc dù chưa từng thấy tận mắt, nhưng dựa vào khí thế và hình dáng, võ giả mũ tròn đã đoán ra nguồn gốc của thanh đoản kiếm này.
Đao Phật Viết.
Phật mở miệng vàng, một lời ban được chết!
Đao Phật Viết này ẩn chứa một loại đạo cực mạnh – đạo tất sát!
Đây là món vũ khí sắc bén nổi danh nhất trong thánh vực Vạn Phật, báu vật của Phật đường Hắc Diện.
Võ giả thấp bé kia có thể mang nó vào chiến trường mộng ảo, vậy tất nhiên là hắn có lai lịch không hề tầm thường.
Phần lớn võ giả của thánh vực Vạn Phật đều là hòa thượng, đương nhiên họ đều để đầu bóng như gương và mặc áo cà sa.
Nhưng không phải ai cũng vậy.
Mặc dù thánh vực Vạn Phật là thánh địa của Phật giáo, nhưng vẫn có những người vào tu hành mà không cần tuân thủ quy tắc của nhà chùa.
Cô gái áo trắng vẫn bình thản liếc mắt nhìn thanh đoản kiếm trong tay võ giả thấp bé.
Mặc dù thần khí chí tôn rất hiếm có, nhưng lại không khiến nàng e ngại.
Đao Phật Viết?
Sau khi nghe thấy có thần khí chí tôn, La Chinh cũng không nhịn được mà đánh giá vài lần.
Có điều, toàn bộ lực chú ý của hắn vẫn tập trung vào lực ngũ hành trong tay mình.
Sau khi võ giả thấp bé lấy kiếm ra, đúng là rất có hiệu quả.
Võ giả mũ tròn ý thức được dường như đám người trước mắt này không hề dễ trêu vào thì đành hạ vành nón xuống, lui vào một góc phòng.
Ánh mắt võ giả Ma tộc vẫn tràn ngập vẻ khiêu khích, nhưng không lớn tiếng la hét ầm ĩ nữa…
Sau khi võ giả mũ tròn tiến vào, một chỗ khác trên vách tường lại xuất hiện một đường kẻ nhỏ, một cánh cửa nữa lại được mở ra.
Võ giả thứ bảy tiến vào bên trong.
Người thứ bảy này là một cô gái Yêu Dạ tộc, cô gái này không gây ra tranh chấp gì.
Sau khi nhìn lướt qua đám người, nàng bèn dựa lưng vào vách tường, duy trì thế đứng thẳng tắp, sau đó rút một mũi tên dài từ ống tên phía sau ra, ngón tay không ngừng vuốt ve đầu tên sáng bóng.
Thật ra, trong Đại Giới này còn có không ít người lấy được thanh sắt.
Khi còn ở bên ngoài, bọn họ cũng chú ý tới số lượng người đã vào trong thanh sắt này.
Đại đa số mọi người đều sẽ do dự trước khi sử dụng thanh sắt này.
Bởi muốn đi vào đại sảnh Nhân Quả thì phải bị trừ mất năm triệu điểm mộng ảo, dù là ai thì cũng sẽ đau lòng.
Chỉ là sau khi nhân số dần dần tăng lên, một số võ giả vốn còn do dự cũng hạ quyết tâm.
Thế là lượng người trong phòng cũng tăng nhanh hơn.
Sau khi cô gái Yêu Dạ tộc vào phòng, không đến nửa nén nhang nữa lại có một cánh cửa được mở ra!
Người thứ tám…
Là võ giả Ma tộc.
Cùng lúc đó, lại một cánh cửa mở ra.
Người thứ chín…
Người thứ mười!
La Chinh ở chỗ này chờ đợi hơn nửa ngày, rốt cuộc đại sảnh Nhân Quả đã tập hợp đủ mười người.
“Cuối cùng cũng đủ rồi” Cô gái áo trắng mỉm cười, sau đó đứng dậy chủ động nói với La Chinh: “Được rồi, chúng ta đã có thể xuất phát rồi”
Cô gái áo trắng này không có địch ý, ngược lại vô cùng khách sáo với La Chinh.
Đương nhiên, La Chinh cũng mỉm cười đáp lại: “Nhưng gian phòng kia không có cửa chính, chúng ta phải xuất phát ở đâu?”
“Không cần, đứng tại chỗ là được” Cô gái áo trắng nói.
Nói xong, lúc này vách tường quanh phòng liền ầm ầm đổ ra phía ngoài.
Chương 1243: Thi triển thủ đoạn
Sau khi vách tường bốn phía sụp đổ, chúng liền tan biến đi, mà trần nhà trên đỉnh đầu cũng biến mất chỉ trong nháy mắtTrước mặt mọi người xuất hiện một ngọn núi lớn hùng vĩ!
Ngọn núi lớn này bị bao phủ bởi làn sương trắng dày đặc, giống như tiên cảnh.
Mà mười người, bao gồm La Chinh đều đang đứng sừng sững trên đài cao dưới chân núi lớn.
“Chẳng phải trong thanh sắt này được gọi là đại sảnh Nhân Quả à? Sao lại là một ngọn núi vậy?” La Chinh tò mò hỏi.
Những người khác nghe thấy lời của La Chinh thì cũng chỉ ngoảnh mặt làm ngơ.
Dù sao đa số bọn họ cũng là lần đầu tiến vào, nên không thể giải đáp vấn đề của La Chinh.
“Đại sảnh Nhân Quả, chờ sau khi lên núi sẽ biết” Cô gái áo trắng mỉm cười đáp: “Sau khi rời khỏi đài cao, tất cả mọi hạn chế sẽ được giải trừ.
Nhưng ta không hy vọng mọi người sẽ tranh đấu với nhau” Câu nói này, là cô gái áo trắng nói với những người khác.
“Dựa vào cái gì?” Một cái thanh âm trầm nhẹ nhàng truyền tới.
Có một số võ giả vốn đã có ý định ra tay…
Đã tốn năm triệu điểm mộng ảo để tiến vào đại sảnh Nhân Quả, chắc chắn điểm mộng ảo của bản thân mỗi người đều sẽ không ít!
Cô gái áo trắng mỉm cười: “Trong đại sảnh Nhân Quả có thể cướp đoạt được đến hàng chục triệu điểm mộng ảo.
Nếu cơ duyên không tệ thì thậm chí còn có thể lấy được một số thần khí chí tôn chưa từng xuất hiện.
Nhưng nếu các ngươi muốn chém giết lẫn nhau ở đây thì cũng không thành vấn đề…”
Nghe thấy lời của cô gái áo trắng, mặt mọi người chợt biến sắc.
Những võ giả có thể đi vào thanh sắt đều có dư dả điểm số mộng ảo, cho dù là nộp năm triệu điểm mộng ảo thì vẫn còn lại hơn mấy triệu điểm.
Nhưng những điểm mộng ảo này là do bọn họ đã chém giết vô số trận, tích lũy từng chút, từng chút mà có được!
Trong đại sảnh Nhân Quả có thể cướp đoạt được hơn chục triệu điểm mộng ảo?
Thậm chí còn có khả năng lấy được thần khí chí tôn?
Tin tức này không thể không khiến những võ giả đang có sát ý trong lòng phải cân nhắc một chút.
Sau đó, cô gái áo trắng không băn khoăn nhiều nữa, nàng ta khẽ gật đầu với La Chinh: “Lên đường thôi!”
Nói xong, nàng là người đầu tiên bước ra khỏi đài cao, bước lên bậc thang trên núi lớn kia.
Mắt La Chinh hơi lóe lên.
Theo lời cô gái áo trắng này nói thì dường như có thể cướp được một lượng lớn điểm mộng ảo ở đây.
Dùng đến chục triệu để tính ư?
Khó trách trong khoảng thời gian này, thứ hạng của hắn không tăng được mà lại còn giảm đi!
Chắc chắn đa số các võ giả xếp hạng phía trên hắn đều đã tiến vào đại sảnh Nhân Quả!
So với đại sảnh Nhân Quả, tốc độ cướp điểm mộng ảo của hắn đúng là không thể theo kịp.
Hắn cũng không đắn đo quá nhiều mà đi theo cô gái áo trắng này ra ngoài, bước lên bậc thang.
Nhưng…
Khoảnh khắc khi La Chinh bước lên bậc thang, trong lòng hắn bỗng nhiên thấy có linh cảm không tốt.
Khi hắn ngẩng đầu lên, bên tai liền truyền đến một loạt âm thanh: “Khụ khụ khụ”
Đám đầu lâu chết tiệt kia lại xuất hiện rồi!
Sau khi La Chinh tiến vào gian phòng vừa nãy, coi như hắn tạm thời được yên tĩnh một lúc.
Không ngờ vừa mới rời khỏi đại sảnh này thì đám đầu lâu đã lại tới theo.
Trước đây, La Chinh dùng Na Di Lệnh xuyên thẳng từ thành chính này sang một thành chính khác, đám đầu lâu này cũng đuổi theo với tốc độ khó tin.
Hiện tại, La Chinh trực tiếp sử dụng thanh sắt, tiến vào đại sảnh Nhân Quả, không biết vị trí cách chỗ cũ bao xa, nhưng chúng vẫn theo tới như thường.
Chắc không phải sau khi hắn rời khởi chiến trường mộng ảo thì bọn chúng cũng sẽ theo vào trong Tiên Phủ đấy chứ?
Trong chiến trường mộng ảo thì không nói làm gì, vì dù sao ở đây cũng chỉ là ảo ảnh giống thật mà thôi.
Nhưng nếu nó có thể xâm nhập vào trong Tiên Phủ, vậy thì đúng là hỏng bét.
Về phần chín võ giả khác, khi nhìn thấy cảnh này, bọn họ lập tức giật nảy mình!
Ngay cả cô gái áo trắng đi trước dẫn đường cũng hơi ngẩn người khi nhìn thấy đám đầu lâu đang ào ào lao đến: “Đây, đây là thứ gì?”
Ngược lại, La Chinh vẫn tỏ vẻ bình tĩnh.
Hắn gần như đã quen rồi: “Bị trúng chiêu trong một bí cảnh…”
“Thật sao? Không có cách nào để đuổi đám đầu lâu này đi à?”
Nói xong, cô gái áo trắng còn đi đến bên cạnh La Chinh, lấy một đầu lâu từ sau lưng hắn xuống, quan sát cẩn thận một lúc.
Sau đó, trên ngón tay thon dài của nàng bỗng phát ra một tia chớp nhỏ!
“Lốp đốp!”
Sau khi tia chớp bắn ra, nó bao trùm toàn bộ cái đầu lâu này!
Mặc dù tia chớp này rất nhỏ bé, nhưng uy thế chứa đựng trong đó khiến ngay cả La Chinh cũng phải thầm kinh hãi.
Tất nhiên, tia chớp có uy thế rất kinh người, ánh sáng nó tỏa ra cũng vô cùng lóa mắt, nhưng… cũng không có ích gì.
Đợi sau khi tia chớp tan đi, đầu lâu vẫn không hề bị tổn hại gì.
Đối với kết quả này, La Chinh cũng không quá bất ngờ.
Đám đầu lâu này vĩnh viễn không bị tổn hại, luật nhân quả bên trong chúng chắc phải bá đạo ngang với quy tắc Thiên Đạo.
Nếu chúng dễ bị tiêu diệt như vậy thì ngày đó sau khi bị Thiên Tôn bao vây, sau lưng hắn cũng đã không treo vô số đầu lâu như vậy.
Ngay cả Thiên Tôn còn không thể làm gì được thì võ giả Thần Hải Cảnh làm sao có thể đuổi nổi chúng?
“Ha ha, để ta thử một chút xem sao”
Người nói là gã võ giả Ma tộc vẫn luôn không ngừng khiêu khích người bên cạnh, cứ như gã muốn chiến với tất cả mọi người trong phòng một lần vậy.
Nhưng hiện tại, gã lại tỏ vẻ hết sức hiền lành…
Võ giả Ma tộc cũng lấy một cái đầu lâu xuống.
“Ta cũng thử một chút!”
“A, cái đầu lâu này là thần khí đấy, không biết ta có thể nghiền nát nó hay không!”
“Đưa ta một cái đi”
“Sau lưng tên đó nhiều như vậy, ngươi tự đi lấy đi”
“…”
La Chinh đứng tại chỗ, cảm giác loạn hết cả lên.
Không phải mọi người đang xông vào đại sảnh Nhân Quả sao? Tự dưng quay sang chú ý đến đám đầu lâu bám sau lưng hắn làm gì?
Nhìn thấy vẻ mặt của La Chinh, cô gái áo trắng che miệng cười, buông bàn tay ngọc ra, đầu lâu kia liền tự động bay về sau lưng La Chinh, lại cắn vào lưng hắn.
Nàng lập tức nói: “Nếu như ta đoán không lầm thì đám đầu lâu này là do nguyền rủa mà ra!”
“Coi như ngươi đoán đúng” La Chinh nhún vai.
“Theo truyền thuyết, Vu thuật của Vu tộc thượng cổ tình cờ lại phù hợp với quy tắc Thiên Đạo.
Nó dựa vào phương pháp nguyền rủa, ăn cắp số trời, cho nên Vu thuật của bọn họ cũng cực kỳ lợi hại, gần như không thể phá giải được” Cô gái áo trắng nói.
“Ăn cắp số trời?”
Nghe vậy, La Chinh hơi sững sờ.
Cô gái áo trắng mỉm cười: “Thật ra ta cũng không hiểu lắm… Tất cả chỉ có một trăm hai mươi tám phần số trời, nếu như dùng thủ đoạn xấu xa không minh bạch để giành lấy số trời thì có lẽ sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt!”
Số trời, chính là luật nhân quả cao nhất trong vũ trụ.
Trong vũ trụ có một trăm hai mươi tám phần số trời, không nhiều hơn cũng không ít hơn dù chỉ một phần!
Sau khi Thiên Tôn qua đời, phần số trời đó sẽ tiêu tan, sau đó mới xuất hiện mũ Thiên Mệnh.
Nhưng trong truyền thuyết có nói, không biết Vu tộc thượng cổ đã dùng phương pháp nào mà lại có thể dựa vào Vu thuật để mở ra luật nhân quả cao nhất.
Thủ đoạn này đã vượt ngoài hạn chế của Thiên Đạo, vì vậy Thiên Đạo không chấp nhận.
Theo suy đoán của các võ giả ngày nay, Vu tộc thượng cổ biến mất sạch sẽ chỉ trong một đêm hẳn là do nguyên nhân này!
Nhưng từ khi Vu tộc thượng cổ biến mất đến giờ đã hơn một tỉ năm, nên mọi chuyện đã bị phủ bụi theo thời gian từ lâu rồi, suy đoán của mọi người cũng khó tránh khỏi sai lầm.
“Đi thôi, vừa nãy ta quên nói, trong đại sảnh Nhân Quả cũng cấm bay, cho nên chỉ có thể leo từng bước lên những bậc thang này” Cô gái áo trắng nói xong thì không hề dừng lại, mà leo thẳng lên cầu thang uốn lượn như rồng mà đi.
La Chinh đi theo phía sau cô gái áo trắng.
Cùng lúc đó, tám võ giả phía sau La Chinh đều tự bày ra thủ đoạn của mình, muốn nghiền nát đầu lâu nho nhỏ kia.
“A a a… Ta không bổ ra được! Nó còn làm mẻ đại đao Hắc Ma của ta!”
Võ giả Ma tộc nâng thanh đao lớn đen sì trong tay lên, vẻ mặt đau lòng nói.
Thanh đao lớn kia cũng là một thần khí nhất phẩm, nhưng vừa mới chặt một đao xuống mà đầu lâu không hề bị tổn hại chút nào, còn trên thanh đao lại xuất hiện những mấy vết mẻ!
May là dù vũ khí bị tổn hại trong chiến trường mộng ảo thì bên ngoài chúng vẫn bình yên vô sự.
Nếu không, chắc gã đã nổi điên rồi!
Chỉ là hiện tại đao đã bị hư hại, sau này gã còn phải chiến đấu rất nhiều, nếu không có thanh thần khí nhất phẩm này thì sẽ hơi bất tiện.
Nghe thấy võ giả Ma tộc này nói thế, những người khác nhìn gã như nhìn một thằng ngốc…
Bọn họ lấy đầu lâu nhỏ từ sau lưng La Chinh xuống chỉ vì tò mò mà thôi, cần gì phải liều mạng như vậy?
Tất nhiên, lần này không ai phá vỡ được đầu lâu nhỏ, nên bọn họ cũng nhao nhao từ bỏ.
Đám đầu lâu nhỏ lại lần nữa được trả về cho “chủ cũ”, những hàm răng trắng dày đặc lại cắn lên lưng La Chinh.
Tám võ giả khác cũng theo sau hắn bước lên cầu thang.
Chương 1244: Đại sảnh thứ nhất
Bậc thang đá bằng bạch ngọc rộng khoảng hai trượng, không biết có tới mấy trăm nghìn lối cầu thang uốn lượn quanh ngọn núi lớn hùng vĩ nàyMặc dù cấm bay, nhưng tốc độ của mười người này cũng không chậm.
Có lời cảnh báo của cô gái áo trắng, cả mười người tạm thời cũng buông lỏng cảnh giác với nhau hơn.
Dù sao mười người này đều có thể xếp trong tốp một nghìn người đứng đầu ở Đại Giới này, và trong trăm nghìn người đứng đầu trong toàn bộ chiến trường mộng ảo.
Không ai có thể chắc chắn đánh bại được người khác, huống chi cô gái áo trắng còn cho biết, trong đại sảnh Nhân Quả có thể được ban thưởng lên đến hàng chục triệu điểm mộng ảo?
Trong quãng đường chạy như bay lên cầu thang, cô gái kia ở vị trí đi đầu, La Chinh theo phía sau, còn những võ giả khác thì duy trì một khoảng cách nhất định, leo lên với tốc độ đều đặn.
Võ giả Nhân tộc thấp bé kia thì đi sau cùng.
Leo một mạch hết một nén nhang, mọi người mới dừng lại ở đại sảnh trước mặt.
Bậc thang kéo dài nối liền với đại sảnh này, nên muốn leo lên tiếp thì nhất định phải qua được sảnh này trước.
Cả đại sảnh này đều có màu trắng, bề ngoài rất lớn, không biết xây từ vật liệu gì, trên tường cũng không đánh dấu bất kỳ cái gì.
Trong mười người, chỉ có cô gái áo trắng kia là người tiến vào đại sảnh Nhân Quả lần thứ hai, nên ánh mắt mọi người đều đổ dồn về nàng.
Cô gái áo trắng cười nhẹ, nói: “Đây là dại sảnh Nhân Quả thứ nhất, độ khó cũng không lớn, mọi người cứ tiến vào là được”
La Chinh gật đầu.
Hắn đã cắn răng tiêu năm triệu điểm mộng ảo nên lúc này đã không có gì để do dự nữa.
Thế là đám người bèn theo sau La Chinh, bước vào trong đại sảnh.
Trong đại sảnh trống không, không hề có một thứ gì.
Những võ giả ở đây cũng từng thăm dò nhiều bí cảnh trong chiến trường mộng ảo.
Đối mặt với tình huống này, trong lòng mọi người không hẹn mà cùng nâng cao cảnh giác, ngay cả La Chinh cũng vậy.
Giống như lúc hắn tiến vào trong tán cây thần mộc Đại Xuân vậy.
Mặc dù lúc đó xung quanh vô cùng yên tĩnh, nhưng thật ra lại rất nguy hiểm.
Nếu đổi lại là những võ giả khác, sợ rằng chỉ cần bất cẩn một chút thôi là đã chết thẳng cẳng rồi.
Nhưng cho dù người mạnh như La Chinh mà cũng rước lấy một đống đầu lâu sau lưng.
Nhìn thấy mọi người cảnh giác như thế, cô gái áo trắng mỉm cười: “Đừng căng thẳng thế.
Đây là đại sảnh Nhân Quả đầu tiên, sẽ không quá khó đâu”
“Trong đại sảnh Nhân Quả này có cái gì?” Có người hỏi.
Cô gái áo trắng mỉm cười: “Ý nghĩa như tên gọi.
Các thử thách trong đại sảnh Nhân Quả đều lấy quy tắc Thiên Đạo làm thủ đoạn công kích, mỗi đòn công kích đều chất chứa luật nhân quả!”
Dù cô gái áo trắng này có vẻ rất thoải mái, nhưng lời nói ấy vẫn khiến mặt mọi người biến sắc.
Ngay cả ánh mắt La Chinh cũng hơi lóe lên.
Hễ là thủ đoạn dính đến luật nhân quả thì đều chứa quy tắc cấp trung, thậm chí là cấp cao trong vũ trụ!
Vì sao thần khí chí tôn lại mạnh như thế? Nguyên nhân chính là ở điểm này.
Cứ dính đến luật nhân quả thì đều khó mà ngăn cản được.
Ví dụ như Thiên Tôn gánh vác số trời mà thi triển ra luật nhân quả mạnh nhất thì có thể trực tiếp giết chết mười người chỉ trong nháy mắt.
Không biết tại sao cô gái mặc áo trắng này còn cười nổi?
“Vậy trong đại sảnh Nhân Quả thứ nhất này có nguy hiểm gì?” Võ giả mũ tròn hờ hững hỏi.
Cô gái áo trắng lắc đầu: “Dường như mỗi lần lại khác nhau, nên ta cũng không rõ lắm.
Nhưng ta biết độ khó của đại sảnh Nhân Quả đầu tiên này sẽ không cao lắm.
Chỉ cần cẩn thận một chút thì mọi người đều có thể thông qua”
Thấy mọi người còn có vẻ do dự, cô gái áo trắng liền tiến vào trong đại sảnh trước tiên.
Sau đó nàng xoay người, vậy mà chín người phía, sau bao gồm cả La Chinh đều cùng tiến vào với nàng.
Sắc mặt mọi người lập tức hơi khó coi.
Đám người này thật chẳng có lòng tin người gì cả, khiến nàng cảm thấy mình như một kẻ dò đường ngớ ngẩn vậy.
Sau khi cô gái áo trắng bước về phía trước mấy bước, từ vách tường bên trái đại sảnh Nhân Quả bỗng xuất hiện một ký hiệu huyền ảo.
Giữa ký hiệu này có khắc một hình người cổ quái, một tia sáng màu trắng phát ra từ miệng người này.
Sau khi tia sáng này xuất hiện, nó thoát khỏi vách tường, bay vụt về phía cô gái áo trắng trong đại sảnh!
“Cẩn thận” La Chinh mở miệng nhắc nhở.
Mặc dù để một cô gái đi dò đường đúng là không hay lắm, nhưng lúc trước nàng nói rằng mọi công kích trong đại sảnh Nhân Quả đều sẽ liên quan đến luật nhân quả vẫn khiến mọi người sợ hãi.
Vậy nên La Chinh cũng chỉ có thể tính toán trước rồi mới hành động!
Ánh sáng này nhìn rất bình thường, nhưng trên thực tế lại ẩn chứa sát khí sống chết, chứa đựng sức mạnh huyền ảo mà hắn không thể hiểu được.
Chỉ là chí ít La Chinh cũng có thể xác định, nếu bản thân hắn bị ánh sáng trắng này đâm trúng thì chết là cái chắc.
Mặc dù hắn không rõ ánh sáng trắng này chứa đựng quy tắc nhân quả gì.
Trong mắt mọi người đều là vẻ kinh hãi!
Rốt cuộc đại sảnh Nhân Quả này là nơi quái quỷ gì? Vừa mới lên đã có công kích kinh khủng như thế?
Nhưng cô gái áo trắng lại vô cùng bình tĩnh.
Nàng bình tĩnh lùi về phía sau một bước, ánh sáng trắng này lướt qua, cách trước người nàng khoảng một thước.
Từ trên vách tường khác của đại sảnh lại xuất hiện một ký hiệu huyền ảo khác, mà trong ký hiệu này vẽ một hình động vật kỳ quái.
Ánh sáng trắng lập tức chui vào miệng bức vẽ kia rồi biến mất không thấy đâu nữa.
“Ta nói rồi, đại sảnh Nhân Quả thứ nhất sẽ không quá khó, chỉ cần cẩn thận một chút là tất cả mọi người đều có thể qua” Cô gái áo trắng mở miệng nói.
Sau đó, nàng lại lùi về phía sau mấy bước, một bên vách tường lại xuất hiện tia sáng màu trắng, cắt ngang toàn bộ đại sảnh rồi chui vào phía bên kia.
Đến lúc này, mấy người La Chinh cũng bắt đầu bước tiếp, đi theo sau cô gái áo trắng.
Thử thách trong đại sảnh Nhân Quả thứ nhất đúng là không quá khó.
Chẳng qua chỉ là một tia sáng trắng cắt ngang qua thôi.
Đối với mấy võ giả này, đừng nói là một tia sáng, cho dù là mấy trăm tia sáng trong đại sảnh chiếu ra cùng lúc thì cũng chỉ cần một khe hở vừa đủ là bọn họ có thể thoải mái qua lại như con thoi ở trong đó!
Nhưng tia sáng này vẫn tiềm ẩn uy hiếp.
Giống như một người vốn luôn đi lại tại chỗ trên đất bằng, nay lại đổi thành trăm mét trên không trung thì cho dù con đường trước mắt có rộng lớn đến đâu cũng vẫn khiến hắn thấy lo lắng mà đi chậm lại.
Bây giờ tâm trạng rất nhiều võ giả đều như vậy.
Mỗi khi bước đi được một trượng trong đại sảnh này thì liền gặp phải một tia sáng màu trắng.
Mà mọi người càng tiến về phía trước, tốc độ tia sáng phóng ra càng lúc càng nhanh.
Tốc độ này cũng chỉ ở mức tương đối mà thôi!
Trong mắt mấy người La Chinh, tốc độ của tia sáng màu trắng này vẫn giống như ốc sên.
Dù sao, nếu bọn họ dùng tốc độ cao nhất để đi qua đại sảnh Nhân Quả này thì chắc cũng không cần đến một nhịp thở.
Chẳng qua cảm thấy e ngại tia sáng trắng này nên mới không dám lỗ mãng.
Bọn họ chỉ dựa theo tiết tấu của tia sáng, chờ sau khi nó lướt qua thì mọi người cũng mới bước đi một bước.
Tần suất và tốc độ của mỗi tia sáng không cố định.
Càng đi sâu vào trong đại sảnh, tốc độ phóng ra của tia sáng càng lúc càng nhanh.
Có đôi khi, tia sáng bỗng nhiên đi ra từ trong vách tường, hơi dừng lại ở giữa đại sảnh một chút, sau đó lại tăng tốc chui vào vách tường bên đối diện.
Cũng có đôi khi, tia sáng sẽ dùng tốc độ nhanh đến mức mắt mọi người khó mà theo kịp để chui thẳng từ vách tường này sang vách tường kia, cứ thế qua mấy nhịp thở rồi lại lặp lại…
Mọi người có thể tìm ra quy luật của những tia sáng này.
Đối với đông đảo các võ giả mà nói, đó chỉ là trò bịp bợm cỏn con thôi.
Mọi người dần quen nên tâm trạng cũng thả lỏng hơn, tốc độ đi cũng nhanh hơn.
“Còn mười trượng nữa là có thể qua đại sảnh này” Cô gái áo trắng nói.
Nàng nghiễm nhiên đã trở thành dê đầu đàn của đội ngũ này.
“Đại sảnh thứ nhất có phần thưởng gì?” Võ giả Ma tộc hỏi.
“Đi qua rồi các ngươi sẽ biết” Cô gái áo trắng mỉm cười.
Đúng vào lúc này, La Chinh chợt dừng bước.
Hắn nhìn một tia sáng đang xuyên qua trước mắt, lại lần nữa có ý đồ với những cái đầu lâu sau lưng mình.
Không biết tia sáng màu trắng này có thể đánh rơi chúng hay không?
Nghĩ tới đây, La Chinh lại lần nữa lấy một cái đầu lâu ở phía sau xuống, dùng tay cẩn thận cầm phía dưới đầu lâu, giơ nó lên trên đúng vào quỹ đạo tia sáng màu trắng kia phóng ra.
“Vèo…”
Tia sáng màu trắng chợt đánh tới, lập tức đâm vào đầu lâu kia!
Cùng lúc đó, một uy lực vô cùng lớn bỗng truyền vào tay La Chinh.
Sức mạnh này vượt xa sức tưởng tượng của hắn! E là còn mạnh hơn sức mạnh khi hắn thắp sáng tất cả vảy rồng vô số lần!
Mặt La Chinh biến sắc, lập tức buông tay ra!
Hắn liền nhìn thấy tia sáng màu trắng kia bị đầu lâu làm lệch phương hướng, bắn vọt lên trần của đại sảnh Nhân Quả.
“Ầm ầm ầm…”
Trong đại sảnh Nhân Quả, ngoại trừ tia sáng màu trắng đã bắn ra xung quanh thì đầu lâu đen sì cũng bắn từ trên xuống dưới với tốc độ cực nhanh!
Chương 1245: Nàng ấy thua
Có lẽ vách tường của đại sảnh Nhân Quả này cũng dựa vào quy tắc Thiên Đạo nên cũng giống với mặt ngoài của thành chính, dường như không thể phá hỏngLúc cái đầu lâu nhỏ có ẩn chứa sức mạnh cực lớn kia đâm vào, tốc bộ bắn ngược lại vốn không thể dùng mắt để nhìn thấy, cũng không thể tránh được…
Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này thì đều sững sờ, đứng ngây ra ở tại chỗ, không dám động đậy!
“Ầm!”
Đầu lâu nhỏ không ngừng bắn ra, lướt thẳng qua bên cạnh võ giả Ma tộc, sau đó đánh lên một mũi nhọn trên vai của gã.
Bộ áo giáp của võ giả Ma tộc cũng là thần khí nhất phẩm, có thể không ngừng hấp thụ chân nguyên của võ giả, hòa thành một với võ giả, lực phòng ngự rất kinh người!
Đầu lâu nhỏ kia chỉ mới lướt nhẹ qua, vậy mà mũi nhọn trên áo giáp võ giả Ma tộc đã biến thành bột mịn.
Đồng thời, võ giả Ma tộc với thân hình cường tráng như thế lại hét lên một tiếng, bị đầu lâu nhỏ đẩy ngã trên mặt đất!
“Ầm, ầm, ầm…”
Sau đó đầu lâu nhỏ bắn thẳng lên vách tường sâu trong đại sảnh rồi bật trở lại, hướng thẳng ra bên ngoài.
Mà một luồng sáng màu trắng khác cũng bị lệch rồi liên tiếp bắn vào, sau đó bật lại.
Trong suốt quá trình đó, không ai dám động đậy.
Trong tình huống này, ở nguyên chỗ cũ, không động đậy mới là quyết định chính xác nhất.
Đợi sau khi hai đòn công kích trí mạng kia biến mất trong đại sảnh thì mọi người mới thở phào.
Võ giả Ma tộc vừa đứng dậy khỏi mặt đất vừa chửi mắng, nhìn La Chinh đầy tức giận: “Ngươi muốn hại chết ta à? Đợi ra khỏi đại sảnh này, ta sẽ quyết đấu với ngươi!”
Vừa nãy, lúc tia sáng màu trắng kia tấn công đầu lâu nhỏ thì sinh ra sức mạnh cực lớn.
Cho dù lúc đó La Chinh đã buông tay ngay, nhưng ngón tay của hắn vẫn bị chấn động đến mức tê liệt.
Lúc này hắn đang cử động ngón tay, nghe thấy những lời này liền cười mỉm, trong hai mắt lộ ra chút sắc bén, nhìn chằm chằm vào võ giả Ma tộc rồi nói: “Nếu ngươi muốn khiêu chiến, ta chấp nhận”
Trông thấy ánh mắt thản nhiên của La Chinh, trong lòng võ giả Ma tộc chợt giật thót, một cảm giác nguy cơ lớn bỗng dâng lên trong lòng gã.
Gã vốn định nói những lời khó nghe, nhưng lúc này đành nuốt xuống, không dám nhiều lời.
Mặc dù nhìn qua thì thấy võ giả Ma tộc này cực kỳ thô lỗ, nhưng thực tế gã lại vô cùng cẩn thận.
Lúc nãy, gã đã nhìn thấy toàn bộ quá trình tu luyện của La Chinh trong căn phòng kia.
Mặc dù gã không hiểu lắm, nhưng nhìn phản ứng của cô gái áo trắng thì gã cũng biết thực lực của người này tuyệt đối không đơn giản như những gì đã thể hiện ra.
Chẳng qua là do gã tức giận nên mới mắng như vậy, chứ thật ra cũng không mong phải quyết đấu với La Chinh.
Năm triệu điểm mộng ảo là toàn bộ gia sản của gã, thật chẳng dễ dàng gì mới được tiến vào đây một lần, nếu bị người này đá ra khỏi đại sảnh Nhân Quả thì thật đáng tiếc.
Trên mặt mọi người ít nhiều đều có vẻ phẫn nộ, nhưng bây giờ không phải lúc để tranh cãi.
Mọi người cũng đã hiểu rõ quy luật của đại sảnh Nhân Quả thứ nhất, thực ra chỉ cần nắm bắt được tốc độ và tần suất thì rất dễ vượt qua.
Chặng đường tiếp theo, chẳng mất mấy nhịp thở mà mọi người đã băng qua rồi.
Nhưng lúc mọi người vừa đi qua đoạn cuối của đại sảnh Nhân Quả thì ở cửa trước của đại sảnh lại có một vật nhỏ màu đen bay lại đây.
Nó chính là đầu lâu nhỏ lúc trước bị bắn ra ngoài với tốc độ cao!
Không biết lúc đó nó đã bị bắn đi bao xa.
Sau khi lực đẩy cực lớn đó cạn kiệt, theo lệ thường thì đầu lâu nhỏ lại từ từ bay về phía La Chinh.
Chỉ là không ngờ lúc quay lại, nó lại đâm phải một tia sáng màu trắng.
Thấy vậy, mọi người đều co cẳng chạy, bao gồm cả La Chinh!
Cả đám xông thẳng ra khỏi đại sảnh Nhân Quả.
Cùng lúc đó…
Trên đài cao phía sau đại sảnh Nhân Quả đột nhiên xuất hiện điểm mộng ảo màu vàng, bay về phía mọi người.
“Phần thưởng!”
“Một trăm điểm mộng ảo.
Bố thí à!”
“Mặc dù độ khó của đại sảnh Nhân Quả thứ nhất không cao, nhưng thế này thì quá ít!”
Mọi người vốn vô cùng tức giận với La Chinh, nhưng lúc này phát hiện ra phần thưởng chỉ có một ít như vậy thì lại nhanh chóng chuyển mục tiêu sang cô gái áo trắng.
Không phải cô gái này nói phần thưởng rất phong phú hay sao?
Cô gái áo trắng trừng mắt: “Nhìn ta làm gì? Có phải do ta bố trí đâu.
Độ khó của đại sảnh Nhân Quả thứ nhất không cao, phần thưởng quả thực không nhiều.
Lần trước ta lấy được có năm mươi điểm mộng ảo thôi!”
Sắc mặt mọi người đều rất khó coi.
Họ đã phải nộp tới năm triệu điểm mộng ảo để tiến vào đây, nếu chỉ kiếm được một trăm điểm mộng ảo thì quả là lỗ vốn.
Nhưng đã vào rồi nên mọi người chỉ có thể đi tiếp.
Nếu bây giờ mà từ bỏ thì mới thực sự là lỗ vốn nặng.
Thế là họ lại bước lên trên cầu thang.
Lúc này cô gái áo trắng mới cười nói với La Chinh: “Là do ngươi vô cớ tăng thêm độ khó!”
La Chinh nhún vai: “Ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy”
Cái đầu lâu nhỏ này quả thực khó giải quyết hơn La Chinh tưởng nhiều.
Những người khác đều nhìn thẳng vào mắt La Chinh.
Cô gái Yêu Dạ tộc cảnh cáo: “Sắp tới, ta hy vọng không xảy ra chuyện này nữa”
“Đúng, quá nguy hiểm” Võ giả Nhân tộc thấp bé nói, “Mặc dù ta biết ngươi muốn xử lý đám đầu lâu đó, nhưng tốt nhất vẫn phải nghĩ đến mọi người” Nói xong, võ giả thấp bé này còn cười với La Chinh.
Trước đó, tính khí võ giả thấp bé này cực kỳ nóng nảy, còn dọa giết võ giả Ma tộc ồn ào.
Thế mà lần này hắn trách cứ La Chinh, thái độ cũng không tệ lắm.
Nếu những người này kiên quyết dùng thái độ cứng rắn, đương nhiên La Chinh sẽ bật lại.
Nhưng đúng là hành động vừa nãy của hắn rất nguy hiểm, thế nên hắn chỉ mỉm cười nói: “Quả thực là do ta lỗ mãng, không ngờ tia sáng màu trắng chậm chạp đó lại ẩn chứa uy lực mạnh mẽ như vậy”
“Không sao, về sau để ý một chút là được.
Bị những đầu lâu đó cắn thì cũng chẳng dễ chịu gì.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thân thể ngươi không sao chứ?” Một võ giả Nhân tộc khác nhìn chằm chằm vào sau lưng La Chinh hỏi.
Hắn cứ nghĩ mãi không ra.
Những cái đầu lâu cứ cắn ra đầy những vết răng trắng phía sau La Chinh, nhưng có vẻ La Chinh không hề hấn gì! Lúc này tìm được một cơ hội, hắn liền hỏi.
“Không sao, chúng ta đi tiếp thôi” La Chinh cười nói.
Bí mật của cơ thể, sao hắn có thể nói với người ngoài chứ?
Người đó cũng biết La Chinh sẽ không trả lời, nên sau khi nhìn La Chinh vài lần thì cũng bước lên cầu thang.
Sau khi vượt qua đại sảnh đầu tiên, cô gái áo trắng không dẫn đầu nữa, mọi người tiếp tục nhanh chóng leo lên theo cầu thang.
“Này, ta vẫn chưa biết tên của ngươi?”
La Chinh đang định bước lên cầu thang thì nghe thấy cô gái áo trắng bên cạnh hỏi.
“Tên của ta?” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, hắn cười nói: “Ta tên La Thiên Hành”
Trong trường hợp bình thường, La Chinh nói ra tên thật của mình thì cũng không thích hợp lắm.
La Chinh, hai chữ này quá vang dội trong vũ trụ, sợ rằng sẽ dẫn đến một số phiền phức không cần thiết.
Cô gái áo trắng nghe thấy La Chinh nói ra cái tên này thì cười nhẹ, nhìn bậc thang phía trên, nói với La Chinh: “Ngươi nói dối”
“Sao ngươi biết?” Bị cô gái áo trắng vạch trần, La Chinh không hề che đậy mà còn trực tiếp hỏi ngược lại.
“Đây là thiên phú của ta.
Lúc người ta nói dối thì tim sẽ đập nhanh hơn một nhịp” Cô gái áo trắng mỉm cười nói với La Chinh.
“Thì ra là như vậy” La Chinh gật nhẹ đầu, “Còn ngươi, ngươi tên là gì?”
“Ta họ Quý, Quý Nam” Cô gái áo trắng đáp.
Quý gia chính là gia tộc xếp thứ tư trong Chư Thần Vô Niệm.
Chư Thần Vô Niệm không giống Liên minh Nhân đạo.
Liên minh Nhân đạo được gọi là Liên minh, cũng là do vô số thánh địa lớn nhỏ của Nhân tộc liên kết lại với nhau, tạo thành một thế lực lớn mạnh.
Nhưng Chư Thần Vô Niệm lấy bốn gia tộc lớn làm chính, rồi phát triển mạnh mẽ đến mức như bây giờ.
Mặc dù gọi là gia tộc, nhưng thế lực của bốn gia tộc lớn này đã vượt xa cấp độ thánh địa thập phẩm bình thường.
Bất kỳ gia tộc nào trong số đó đều mạnh hơn nhiều so với một vài chủng tộc trong vũ trụ.
Nguyên nhân quan trọng nhất là trong bốn gia tộc lớn này đều có Thiên Tôn.
Mặc dù cô gái áo trắng tên là Quý Nam này không phải là Thiên Kiêu của Quý gia, nhưng nàng cũng là sự tồn tại gần với Thiên Kiêu lắm rồi.
“Quý Nam, tên rất hay” La Chinh cười.
Quý Nam mỉm cười, nói: “Vừa nãy ta thấy công pháp ngươi tu luyện cực kỳ quen.
Ta đã từng thấy một người bạn sử dụng, không biết…”
Nàng thấy tò mò về lai lịch của công pháp mà La Chinh tu luyện từ lâu, chẳng qua lúc trước hai bên chưa quen biết, nên nàng cũng không tiện mở miệng hỏi.
Bây giờ tìm được cơ hội, nàng bèn hỏi ngay.
“Bạn cũ? Bạn cũ nào vậy?” La Chinh hỏi.
“Lạc Tuyết tỷ tỷ” Quý Nam nghĩ một lát rồi lại nói: “Tên đầy đủ của nàng là Cơ Lạc Tuyết”
Nghe thấy thế, La Chinh mỉm cười: “Thật trùng hợp.
Bí pháp mà ta tu luyện cũng là từ cô gái này mà ra”
“A! Ngươi từng gặp Lạc Tuyết tỷ tỷ?” Quý Nam hơi ngạc nhiên.
Nàng chưa từng nghĩ bí thuật La Chinh tu luyện lại có được từ Cơ Lạc Tuyết.
Tại sao Cơ Lạc Tuyết lại làm như vậy? Truyền bí pháp của Cơ gia ra ngoài là tội lớn, cho dù nàng là Thiên Kiêu thì sợ rằng cũng khó mà được tha thứ?
“Từng gặp, cũng từng giao đấu với nàng” La Chinh đáp.
“Giao đấu? Ngươi thua?” Trong đầu Quý Nam vẫn đang nghĩ đến chuyện bí pháp, bây giờ nghe thấy La Chinh nói từng giao đấu với Cơ Lạc Tuyết, nên dường như nàng không suy nghĩ gì mà buột miệng nói.
Trong mắt nàng, quả thực La Chinh đúng là nhân vật cực kỳ lợi hại, nhưng vẫn không thể so được với Cơ Lạc Tuyết.
“Nàng ấy thua” La Chinh nói xong, Quý Nam bỗng dừng lại trên cầu thang.
La Chinh bước đi mấy bậc, sau đó mới quay người nhìn lại.
Hắn thấy kỳ quái nên mở miệng hỏi: “Sao thế?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









