[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 243 : Cơ Lạc Tuyết (c1211-c1215)
❮ sautiếp ❯Chương 1211: Cơ Lạc Tuyết
Cô gái này mặc một áo khoác lụa Yên La mỏng màu tím, dải lụa màu trắng ngà sau lưng phất phơ lay động, xuất trần thoát tục giống như nàng tiên trong tranhNàng đi một đôi giày thêu, bước đi men theo tường thành.
Theo mỗi bước đi của nàng, dưới chân liền tạo thành một nấc thang được ngưng kết từ băng tuyết.
Mũi chân nàng nhẹ nhàng mượn lực bay về phía trước một khoảng, mà nấc thang kia cũng vỡ vụn.
Cho nên mỗi bước đi nhẹ nhàng của nàng, cũng kèm theo tiếng băng vỡ vụn trong trẻo vui tai.
“Rào rào!”
Nhìn cô gái mặc áo tím này, vẻ mặt La Chinh bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rất cảnh giác, tứ chi cũng lặng yên không một tiếng động mở ra.
Tu vi là một tiêu chuẩn để cân nhắc thực lực của võ giả, nhưng ở trong Thượng Giới thì tiêu chuẩn này trở nên rất rộng.
Ví dụ như võ giả Thần Hải Cảnh mạnh mẽ dũng mãnh, có thể còn mạnh hơn võ giả Thần Cực Cảnh bình thường nhiều!
Trước đây La Chinh đã từng nhẹ nhàng tiêu diệt được võ giả Thần Cực Cảnh.
Tình huống này cũng không phải chỉ xảy ra đối với riêng La Chinh, trong thiên hạ này có rất nhiều võ giả tài năng, các chủng tộc lớn có uy vọng cũng có thể làm được.
Khi La Chinh cảm nhận được khí lạnh sắc bén từ cô gái này, cũng nhận ra được người này có thực lực không tầm thường, có thể là người mạnh nhất mà hắn gặp sau khi tiến vào chiến trường mộng ảo.
“Thành chủ tới!”
“Đây chính là Thành chủ của thành chính này sao? Không ngờ lại có khí chất bậc này!”
“Ha ha, người của Cơ gia có khí chất bậc này thì có gì đáng kinh ngạc?”
“…”
Trên tường thành có không ít võ giả trông thấy dung mạo của cô gái này, trong hai mắt cũng lộ ra ánh sáng lấp lánh.
Đó là dáng vẻ khi thấy một thứ hoàn mỹ, vô cùng rung động mới có thể lộ ra được!
Cô gái trước mắt này đúng là rất hoàn mỹ!
Ở trong mắt La Chinh cũng như vậy, nói riêng về dung mạo và khí chất, e là cũng chỉ có Huân mới có thể địch nổi!
Nhưng khí chất của nàng và Huân lại hoàn toàn khác nhau.
Huân làm cho người ta có cảm giác cao quý tối cao, đứng ở bất kỳ nơi đâu cũng đều giống như nữ thần đến nhân gian.
Lúc giơ tay nhấc chân cũng lộ ra sự quyết đoán và sát phạt, dáng vẻ lạnh lùng bên ngoài che giấu nội tâm mãnh liệt bên trong, giống như là một ngọn núi lửa đang đóng chặt ngủ đông.
Mà cô gái trước mắt này, lại làm cho người ta có một cảm giác tĩnh mịch, an lành.
Giống như bông tuyết rơi kia, không chỉ không khiến người ta muốn đối chọi lại, ngược lại lại khiến cho người ta trở nên trầm tĩnh.
Nhưng La Chinh lại cảm nhận được, sâu bên trong đó lại cất giấu một sát ý rất mơ hồ.
Sát ý này rất cao ngạo, giống như có thể tùy ý nắm giữ sinh mệnh chúng sinh trong tay, mà “chúng sinh” tất nhiên cũng bao gồm cả La Chinh.
Khoảng cách giữa cô gái áo tím và La Chinh càng ngày càng gần, cảm giác lạnh lẽo cũng càng lúc càng mãnh liệt, mà bông tuyết rơi xung quanh người nàng cũng càng lúc càng lớn.
Bên ngoài thành, toàn bộ võ giả đều khép chặt miệng mình, chỉ nghe được tiếng tuyết rơi trên mặt đất.
Nhiệt độ bên trong chiến trường mộng ảo không thấp, đối với người thường có thể thấy nóng bức như mùa hè, nhưng lại không thấy những bông tuyết kia bị hòa tan.
Mà chúng lại chất đống lên bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, chỉ chốc lát sau đã phủ một lớp mỏng trên mặt đất.
“Là ngươi giết Già Phàm?” Xuyên qua những bông tuyết bay, cô gái áo tím nhìn thẳng vào La Chinh, ánh mắt này cũng giống như khí chất của nàng, vô cùng tinh khiết thấu đáo.
“Già Phàm là ai?” La Chinh khẽ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn cô gái này, ngay sau đó lại nói: “Ngươi nói vị võ giả áo xanh đó sao?”
Cô gái áo tím gật đầu một cái: “Đúng vậy”
“Coi như là vậy đi…” La Chinh cũng không chối bỏ, vừa nói hắn vừa chỉ vào nơi đạn vàng vừa nổ và nói: “Nhưng nên tính là tự sát, ít nhất ta không kiếm được điểm mộng ảo”
Võ giả áo xanh kia tự sát, điểm mộng ảo lại bị người khác hấp thu, đến tận bây giờ La Chinh vẫn không nghĩ ra, cái này căn bản không phù hợp với quy tắc của chiến trường mộng ảo!
“Những điểm mộng ảo đó dĩ nhiên là ta hấp thu, số điểm mộng ảo đó vốn là của ta” Cô gái áo tím từ tốn nói.
“Ngươi làm thế nào vậy?” La Chinh tò mò nhất là chuyện này.
Nhưng cô gái áo tím không trả lời vấn đề này của La Chinh, mà tiếp tục nhìn chằm chằm vào hắn: “Ngươi còn giết Ngưu Kim”
Nghe vậy, La Chinh cũng có chút không biết nói gì.
Rõ ràng một câu là có thể hỏi xong mọi chuyện, nhưng cô gái này nhất định phải tách ra hai lần hỏi, vì vậy La Chinh toét miệng cười một tiếng, dứt khoát nói: “Đúng vậy, là ta giết chết gã! Ngươi chính là ‘Thành chủ’ phải không! Hai người này đều là thuộc hạ của ngươi đúng không?”
La Chinh nói chuyện như vậy, rõ ràng đã mang theo ý khiêu khích, mặc dù hắn xem trọng đối thủ này, nhưng hắn cũng không sợ chiến đấu.
Nhưng cô gái áo tím lại không trả lời La Chinh, tựa như nàng không thèm để ý La Chinh nói cái gì, mà hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình: “Ngươi lấy đi một nửa số điểm mộng ảo của Ngưu Kim, ta phải đánh chết ngươi ba lần mới có thể kiếm về, sau ba lần, ta có thể thả ngươi rời khỏi thành chính”
Lại lần nữa nghe được lời nói không đầu không đuôi này, La Chinh liền hiểu được, xem ra không có khả năng nói chuyện hòa hợp với cô gái này.
Nhưng chuyện này cũng không hề ảnh hưởng đến mục tiêu của La Chinh!
Bây giờ nhìn lại, cô gái này chính là Thành chủ, đánh chết Thành chủ, cướp đi điểm mộng ảo của nàng, đây là mục tiêu duy nhất của La Chinh!
“Vút!”
Lôi Phong U Thần Kiếm chợt ra khỏi vỏ, trên thân kiếm màu xanh da trời hiện lên ánh kiếm.
La Chinh thu lại tâm tình mình, trường kiếm trong tay đã để ngang ngực: “Nếu ngươi có thể đánh bại La mỗ, chớ nói ba lần, ba mươi lần cũng có thể được”
Cô gái áo tím lạnh nhạt liếc trường kiếm của La Chinh một cái, mặc dù nàng không biết lai lịch của Lôi Phong U Thần Kiếm, nhưng nàng biết này kiếm này không tầm thường, đôi mắt trong veo lộ ra một tia kinh ngạc.
“Ngươi họ La? Ngươi tên là gì?” Cô gái áo tím lại đột nhiên hỏi.
“La Thiên Hành” La Chinh báo ra tên mình.
Sau khi nghe La Chinh báo tên, cô gái áo tím hơi thất vọng.
Võ giả trong chiến trường mộng ảo này rất nhiều, võ giả họ La không có cả triệu, cũng chục triệu người, khả năng vô tình gặp gỡ tên kia là quá nhỏ.
Ngay sau đó, nàng thở phào một cái.
Nghĩ đến tên kia đã lừa mình mấy vố, trong lòng lạnh giá cũng sinh ra một chút lửa nóng.
Nếu tên kia tiến vào được chiến trường mộng ảo, thì nhất định không phải là hạng người vô danh, nhất định mình có thể tìm được! Tên họ La trước mắt này, nếu không nghe theo quy tắc của nàng, vậy dĩ nhiên phải ra tay đánh chết!
“Tên của ta không phải là ‘Thành chủ’…” Cô gái áo tím vừa nói, ngón tay thon dài trắng ngần khẽ mở ra, sau đó có một tia sáng lấp lánh lượn quanh ngón tay nàng.
Chờ đến tia sáng kia tan hết, trên ngón tay nàng liền xuất hiện năm chiếc nhẫn!
Năm chiếc nhẫn này nhìn rất cũ kỹ, phía trên không có bất kỳ hoa văn gì tô điểm, rất không xứng với khí chất của Cơ Lạc Tuyết!
Mà giữa năm chiếc nhẫn còn có một dây khóa tinh tế, chỉ thấy nàng bỗng nhiên giơ cao năm ngón tay lên, dây khóa nhỏ kia liền bắt đầu dao động không ngừng.
Lúc này, Cơ Lạc Tuyết mới nói tiếp: “Ta tên là Cơ Lạc Tuyết, nhớ tên ta, sau đó đi chết đi!”
Nàng vừa dứt lời, tốc độ tuyết rơi bên người đột nhiên tăng nhanh không chỉ gấp mười lần!
Nếu như nói mới vừa rồi là tuyết rơi lặng lẽ trong đêm đông, như vậy hiện tại chính là bão tuyết!
“Ào ào ào!”
Không chỉ bông tuyết trở nên lớn hơn, mà gió cũng càng thổi mạnh hơn!
Trong cuồng phong bão tuyết, thân hình Cơ Lạc Tuyết chợt bay thẳng về phía La Chinh!
“Vèo!”
Cô gái này bình thường an tĩnh, nhưng một khi ra tay, lại có khí thế như sấm, không thua kém nam nhi chút nào.
Bóng nàng trở nên lớn hơn trong mắt La Chinh, gần như là trong chớp mắt, khoảng cách giữa hai người đã còn không tới một trượng!
Đúng lúc này, trường kiếm của La Chinh cũng bất ngờ chém ra!
“U Thần Ảnh!”
“Hự!”
“Tách tách!”
Sau khi La Chinh truyền khí hỗn độn vào Lôi Phong U Thần Kiếm, một tia chớp bèn dẫn đầu xông về phía cô gái này!
Sau tia chớp chính là đao gió sắc bén!
Mà sau đao gió chính là vô số U Thần Ảnh, mỗi một luồng U Thần Ảnh lại thi triển một quyền chiêu khác nhau, đồng loạt công kích Cơ Lạc Tuyết!
Trên thành tường, toàn bộ võ giả đều không chớp mắt nhìn cảnh tượng trước mắt!
Không ít võ giả trong thành đã từng thấy qua sức mạnh của Cơ Lạc Tuyết.
Bọn họ không dám vượt qua tường thành này nửa tấc, bởi vì bọn họ hiểu rõ, chỉ có quy tắc của thành chính này mới có thể bảo vệ bọn họ!
“Tại sao ta lại có cảm giác hơi không công bằng nhỉ.
Thành chủ bỗng nhiên trở nên hiền lành vậy, chỉ đánh chết tên nhãi này ba lần, rồi cứ như thế mà buông tha sao?”
“Vốn tính cách của Thành chủ đã rất cổ quái, vui giận khó đoán, nghe nói là có liên quan đến những quyển sách nàng đọc.
Hình như nàng rất dễ bị những chuyện trong sách làm ảnh hưởng đến tâm trạng!”
“Khi thì nhẹ nhàng, khi thì tàn bạo, ta lại cảm thấy tính cách này rất cuốn hút, ha ha!”
“Cuốn hút? Ha, nàng là thiên kim Cơ gia, ngươi với được sao?”
Lần này đại chiến mới vừa bắt đầu, rất nhiều võ giả cũng thừa dịp thời gian rảnh rỗi chụm lại bàn tán.
Chương 1212: Người khổng lồ
Đợt tấn công đầu tiên của La Chinh chỉ là để thửDù chỉ là thử thôi nhưng không phải tùy tiện là có thể đỡ được.
Dưới tác động toàn lực của Lôi Phong U Thần Kiếm, cả lôi điện và đao gió trong đó đều trở nên vô cùng sắc bén.
Đã vậy, từng luồng U Thần Ảnh được La Chinh ngầm khống chế đều đánh ra các chiêu thức không giống nhau, nhưng mỗi một quyền mỗi một cước đều có một mục đích, muốn phá chiêu cũng không dễ đến thế.
Đối mặt với ba lớp tấn công, ánh mắt trong trẻo của Cơ Lạc Tuyết cũng dần dần nhuốm sự lạnh lẽo.
Chỉ trong phút chốc, tay phải của nàng đã tạo thành hình lan hoa chỉ, ngón tay út thon nhỏ của nàng bỗng giơ lên, chiếc nhẫn trên ngón tay chợt tỏa ra một luồng ánh sáng màu vàng nhạt.
“Hộ thể hành Thổ” Kèm theo đó là giọng nói bình thản của Cơ Lạc Tuyết.
Ánh sáng màu vàng nhạt đó dần dần tụ lại tạo thành một người khổng lồ cao tới hàng trăm trượng, bao phủ Cơ Lạc Tuyết vào bên trong.
Một luồng khí tức nồng đậm cũng truyền tới theo ánh sáng màu vàng kia.
“Uỳnh! Uỳnh!”
Tia sét đầu tiên đánh mạnh lên luồng sáng đó chỉ để lại một dấu vết mờ nhạt rồi lập tức biến mất.
Còn đao gió cũng chỉ chém vào sâu một tấc…
Mặc dù quyền pháp của U Thần Ảnh rất diệu kỳ, phối hợp lẫn nhau cũng hoàn hảo không một kẽ hở, thế nhưng căn bản không thể nào phá vỡ được lớp phòng ngự mạnh mẽ này.
Càng đừng nói đến việc gây ra một chút thương tích nào cho Cơ Lạc Tuyết ở bên trong đó!
“Lực phòng ngự thật mạnh!” La Chinh khẽ nhướng mày.
Dù hắn biết năm chiếc nhẫn trong tay Cơ Lạc Tuyết không phải vật tầm thường, nhưng nó vẫn mạnh ngoài sức tưởng tượng của La Chinh, mà khi nãy nàng mới chỉ sử dụng một chiếc nhẫn mà thôi.
Sau khi chặn lại đợt tấn công của La Chinh, Cơ Lạc Tuyết mới vung tay về phía hắn, khóe miệng khẽ nhếch lên, vừa mới giơ tay lên đã lập tức phẩy nhẹ xuống!
Sau mọt cái phất tay, cánh tay của người khổng lồ màu vàng nhạt đang bao lấy Cơ Lạc Tuyết kia cũng liền đập mạnh xuống dưới.
“Uỳnh! Uỳnh!”
Âm thanh vang trời nổ lên, đồng thời còn kèm theo một cơn chấn động cực mạnh.
Nếu đứng từ trên cao nhìn xuống sẽ có thể thấy được một dấu tay cực lớn đã xuất hiện trên một khu đất trống bên cạnh tòa thành chính này, xung quanh dấu tay là vô số khe nứt đang lan rộng ra! Mặt đất xung quanh cũng không ngừng rung lên…
Sau khi bàn tay kia phất xuống, La Chinh lập tức bay lùi về phía sau, vừa may tránh khỏi một chưởng này!
Nhìn dấu tay lõm xuống trên mặt đất, ánh mắt hắn càng trở nên nghiêm túc hơn, ý chí chiến đấu cũng càng lúc càng mãnh liệt!
Mục tiêu quan trọng nhất mà La Chinh phi thăng lên Thượng Giới chính là tìm kiếm La Yên.
Nhưng La Chinh chưa từng quên việc truy tìm võ đạo của mình và vượt qua cực hạn của bản thân!
Có điều từ lúc bước vào Thượng Giới tới giờ, trừ lúc đối mặt với sự truy sát của các Thiên Tôn ra, hắn chưa có một cơ hội nào để so tài với các cường giả cùng cấp của Thượng Giới.
Nhưng tâm nguyện của hắn có thể sẽ được hoàn thành trong chiến trường mộng ảo này, hắn được đối mặt với các thiên tài siêu cấp của cả vũ trụ, các nhân vật Thiên Kiêu của các chủng tộc lớn.
“Một chưởng này cũng thật kinh khủng!”
“Hừ! Ngươi tưởng rằng ai cũng xứng đáng được xưng là Thiên Kiêu chắc? Một thế lực lớn cũng chẳng có mấy vị Thiên Kiêu đâu.
Sau này những người đó trở thành Giới Chủ rồi chắc chắn sẽ là những người nổi bật nhất, được phong làm Thiên Tôn thì cũng là những người mạnh nhất trong số các Thiên Tôn.
Huống hồ trong vòng đại thế mở ra lần này, các chủng tộc lớn đều dốc hết tâm huyết vào Thiên Kiêu của tộc mình.
Bọn họ gánh trên vai kỳ vọng của cả một thế gia lớn, cả một chủng tộc lớn đó…”
“Như thế cũng sẽ kéo dài chênh lệch giữa các võ giả Thần Hải Cảnh, những võ giả Thần Hải Cảnh như chúng ta ấy à, có lẽ cả đời cũng chẳng xuất đầu lộ diện được đâu”
Trên tường thành đã có hơn trăm nghìn võ giả tụ tập lại, trong đó có không ít người là bị tiếng nổ kia thu hút lại đây.
Mặc dù một chưởng vừa rồi của Cơ Lạc Tuyết tạo thành một trận động đất trong phạm vi hàng trăm dặm xung quanh, từng khe nứt cũng kéo dài tới hàng trăm dặm, nhưng tòa thành chính bên cạnh đó không hề rung chuyển chút nào.
Thấy một chưởng này không đánh trúng La Chinh, Cơ Lạc Tuyết mới khẽ híp mắt, lại giơ tay lên, sau đó nghiêng tay phất thêm một cái nữa.
Chưởng đầu tiên trực tiếp đập từ trên xuống dưới.
Chưởng thứ hai này lại bắt đầu từ bên cạnh hất ngang sang, giống như một cái tát dành cho thứ đàn ông tồi tệ vậy.
Tốc độ một chưởng này của nàng không nhanh.
Nhưng hình thể của người khổng lồ đó lại lớn hơn nàng vô số lần, thế nên khi tốc độ vung tay cùng với tần suất của nàng đồng bộ với nhau thì tốc độ vung tay của người khổng lồ cũng nhanh hơn vô số lần.
Bàn tay to của người khổng lồ kia có một nửa còn chưa in xuống mặt đất, một chưởng này vung ngang sang liền nhấc theo cả cỏ cây bùn đất đập về phía La Chinh.
Nếu như chưởng này đánh trúng người La Chinh thì sẽ trực tiếp quăng hắn lên tường thành chính, dưới sức ép của bàn tay và bức tường thành ấy, có khi La Chinh sẽ bị nghiền thành thịt vụn luôn cũng nên.
Dĩ nhiên La Chinh sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Hai chân hắn khẽ nhún một cái rồi xoay người một vòng, dễ dàng tránh được một chưởng này.
“Hừ!”
Thấy hành động đó của La Chinh, Cơ Lạc Tuyết chỉ khẽ hừ khinh thường, tay kia lại đập xuống lần nữa.
Trước mặt người khổng lồ này, La Chinh giống như một con ruồi vậy, vừa mới bay lên, còn chưa kịp lui lại đã bị một bàn tay khác nện xuống mặt đất.
“Thực lực… yếu hơn so với tưởng tượng của ta, ấy mới chỉ là sử dụng lực hành Thổ thôi…”
Nàng vừa dứt lời, tay trái rút lại rồi đào mạnh xuống dưới!
Trong tay trái của người khổng lồ kia đầy ắp bùn đất của mười trượng xung quanh, mà La Chinh thì bị chôn vùi trong đống đất, đương nhiên cũng rơi vào trong bàn tay khổng lồ đó.
Đồng thời, tay phải của Cơ Lạc Tuyết cũng đang khép lại gần tay trái, hai tay nhẹ nhàng vỗ vào nhau như thể đang cổ vũ cho một ai đó, nếu nghe kỹ còn có thể thấy cả tiếng vỗ tay đang vang lên khe khẽ kia.
Sở dĩ phải nghe kỹ mới thấy là vì khi hai tay của người khổng lồ này không ngừng vỗ vào nhau đã tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
La Chinh bị đôi bàn tay khổng lồ đó công kích từ cả hai phía.
Mỗi lần nàng vỗ tay, các võ giả đang đứng xem trên tường thành đều không khỏi thót tim một cái.
“Uy lực thật kinh khủng, tên nhóc kia có khi đã bị giã thành thịt vụn rồi cũng nên?”
“Sau một chưởng này hẳn là cũng gần đến mức đó rồi ấy, Cơ Lạc Tuyết quả thực quá kinh khủng!”
“Sao không nhìn thấy điểm mộng ảo xuất hiện nhỉ? Tên nhóc kia hẳn là đã chết ngắc rồi, theo lý thì phải trở về thành sống lại chứ?”
Mọi người cũng đều thấy khó hiểu như vậy, bị mấy chưởng này nện lên người mà sao không thấy điểm mộng ảo của thằng nhóc đó đâu? Lẽ nào tên đó còn chưa chết?
“Bộp bộp bộp…”
“Ầm ầm ầm…”
Cơ Lạc Tuyết khẽ vuốt đôi bàn tay sạch sẽ trắng nõn của nàng, mà người khổng lồ cũng vuốt bàn tay của to bự của nó y như thế.
Ánh mắt trong trẻo của Cơ Lạc Tuyết xuyên qua luồng sáng màu vàng nhạt kia quan sát tình hình trong đôi bàn tay khổng lồ.
Nàng không ngừng vỗ tay như thế làm bùn đất trên đôi bàn tay khổng lồ do luồng ánh sáng màu vàng nhạt tạo thành ào ào rơi xuống, cơ thể La Chinh cũng dần hiện ra…
Đất đá vụn trong lòng bàn tay khổng lồ có thể giúp La Chinh giảm bớt một ít sức nặng, nhưng sau khi những đất đá vụn này rơi xuống, hai bàn tay khổng lồ lại ập vào nhau tiếp.
“Bộp bộp bộp…”
Thế nhưng sau từng lần từng lần vỗ tay, ánh mắt của nàng lại càng lúc hiện lên sự ngạc nhiên tột độ.
La Chinh vẫn bị hai bàn tay nện vào người nhưng Cơ Lạc Tuyết nhìn thấy rõ ràng là hơi thở của hắn không hề giảm đi chút nào.
Nàng cũng không nhìn thấy bất kỳ vết thương nào trên người La Chinh cả.
Chẳng trách tên này có thể dễ dàng giết chết Ngưu Kim như thế.
Cơ thể hắn đã mạnh đến mức này rồi sao?
Nàng khẽ nhíu mày lại.
Sau đó, ngón tay trái của nàng khẽ dựng thẳng lên, vây La Chinh trong lòng bàn tay trái, còn tay phải thì khẽ nhấc lên, ngón trỏ vươn ra ấn mạnh vào giữa lòng bàn tay trái.
Nàng vừa mới làm xong động tác đó, trên đầu La Chinh đang nằm trong lòng bàn tay kia bỗng xuất hiện một ngón tay khổng lồ, mang theo một luồng sức mạnh kinh khủng ép về phía hắn.
Sức mạnh của ngón tay đó tụ lại tập trung hơn hẳn nên lực tạo ra cũng kinh khủng hơn so với hai bàn tay vỗ vào nhau khi nãy rất nhiều lần.
Nhưng lúc này đây, La Chinh lại khẽ mỉm cười, hắn dứt khoát giơ nắm đấm của mình lên!
Nắm đấm của La Chinh nhỏ hơn ngón tay của người khổng lồ vô số lần, đầu của một ngón tay đó còn lớn hơn cả cơ thể La Chinh gấp nhiều lần.
Cảnh tượng này vô cùng kinh người!
Trước mặt người khổng lồ, La Chinh chỉ như một con kiến nhỏ nhoi, dùng đầu ngón tay là có thể giết chết.
Trong mắt của những người đứng xem, hắn sẽ chẳng thể thoát khỏi kiếp nạn này.
Chương 1213: Núi lớn đè ép
“Sức sống của tên nhóc này thật bền bỉ! Bị đánh nhiều lần như thế, nếu là võ giả khác chắc đã bị giã thành thịt vụn từ lâu rồi!”“Có lẽ hắn có loại bảo vật hộ thể nào đó, nhưng cho dù là loại bảo vật nào đi chăng nữa cũng chẳng cản nổi một ngón tay này đâu!”
“Ta nhớ đây là lần đầu tiên Cơ Lạc Tuyết sử dụng vòng tay ngũ hành.
Vòng tay ngũ hành chính là thần khí chí tôn đứng thứ hai trăm ba mươi trên bia hoàn vũ vạn linh! Là chí bảo của Cơ gia!
“Tên nhóc này còn định phản kháng ư… thật là…”
Lúc này, các võ giả trên tường thành đều được mở rộng tầm mắt!
Thần khí chí tôn ở trong vũ trụ này đều nằm trong tay các vị Giới Chủ và Thiên Tôn.
Cả vũ trụ này chỉ có khoảng hơn ba nghìn món thần khí chí tôn.
Bình thường làm sao có cơ hội nhìn thấy chúng được chứ!
Mặc dù rất nhiều võ giả chưa từng thấy chúng, nhưng một vài vị võ giả thường nghiên cứu về chúng thì ít nhiều cũng đã nghe qua.
Có vài võ giả còn có thể kể lưu loát về lai lịch của món vòng tay ngũ hành này.
“Vòng tay ngũ hành được làm từ một tảng đá thần năm màu trong thái dương, ẩn chứa năm loại lực quy tắc căn bản, chứa đựng ý nghĩa thâm ảo độc nhất vô nhị…”
Có người còn đang kể về lai lịch của vòng tay ngũ hành thì cánh tay khổng lồ kia đã đập xuống.
“Uỳnh!”
Nắm đấm của La Chinh và ngón tay to lớn kia va vào nhau.
Trong tưởng tượng của mọi người, cơ thể của La Chinh sẽ bị ngón tay này bóp nát ngay lập tức vì thực lực giữa hai bên cách nhau quá xa.
Nhưng hiện giờ họ lại nhìn thấy ngón tay khổng lồ đó không thể tiếp tục ấn xuống được nữa!
Cơ thể hắn vẫn đứng sừng sững giữa lòng bàn tay đó, nắm tay thì vẫn giơ lên thật cao!
Sau khi tiếng nổ lắng xuống, La Chinh vẫn không bị thương mảy may chút nào, khuôn mặt hắn vẫn nở một nụ cười mỉm khó dò như trước.
Mà ngón tay trỏ lớn được tạo thành từ lực quy tắc hệ Thổ cũng bỗng chốc nổ tan, biến thành những mảnh lực quy tắc hệ Thổ nhỏ vụn bắn tung ra bốn phía.
Một ngón tay của người khổng lồ đã bị nắm đấm của La Chinh đập vỡ.
“Tên… tên này…”
Trăm nghìn võ giả đứng xem trên tường thành đều chấn động không thốt nên lời khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Cùng lúc đó, trên ngón tay của Cơ Lạc Tuyết cũng xuất hiện một vết đứt, một dòng máu tươi chảy ra.
“Đau quá…”
Mười ngón tay có sự gắn kết với nhau, vậy nên cơn đau truyền tới từ ngón tay kia thật sự vô cùng khó chịu.
Chút đau đớn ấy vốn chẳng là gì với hầu hết các võ giả, nó nhẹ như một bữa ăn sáng vậy.
Cho dù là võ giả luyện thể sơ kỳ bị gãy mất một ngón tay thì họ cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Nhưng bẩm sinh Cơ Lạc Tuyết đã sợ đau, từ nhỏ tới lớn đều như vậy.
Dù chỉ là một vết thương nho nhỏ ở ngón tay thôi cũng khiến nàng đau phát khóc lên, nàng lập tức ngậm ngón tay vào miệng, mút hết vết máu trên đầu ngón tay.
Thế nên người khổng lồ màu vàng nhạt đang bao phủ quanh nàng kia cũng làm động tác đưa tay lên đặt bên cạnh miệng y như thế, nhìn qua có vẻ rất tức cười.
Lúc này, La Chinh cũng đã thoát khỏi lòng bàn tay trái của người khổng lồ kia, cơ thể của hắn giống như một con khỉ đang nhanh nhẹn trèo lên núi, bắt đầu lao nhanh về phía Cơ Lạc Tuyết.
“Ngươi…”
Cơ Lạc Tuyết không khỏi khẽ nhíu mày, thực lực của La Chinh còn mạnh hơn tưởng tượng của nàng.
Có điều nàng vẫn không quan tâm lắm, Cơ Lạc Tuyết luôn không thật sự nghiêm túc khi đối mặt với La Chinh, nàng vừa mút ngón tay, vừa vươn bàn tay còn lại ra không ngừng đập về phía La Chinh.
Bàn tay to lớn đó bắt đầu ngăn La Chinh đi tiếp về phía nàng.
Vừa mới phủi tay, một dấu tay lớn đã xuất hiện trên mặt đất, còn cơ thể của La Chinh thì lại quay cuồng như một con thuyền nhỏ chơi vơi giữa biển rộng, thi thoảng hắn sẽ bị cơn sóng ập đến không thấy bóng dáng nhưng rồi lại bất chợt chui ra từ trong kẽ hở kia…
“Uỳnh uỳnh…”
Dưới từng đợt công kích liên tiếp, La Chinh chui qua chui lại giữa lòng bàn tay đó, khoảng cách với Cơ Lạc Tuyết cũng càng lúc càng gần.
“Vèo!”
Đến khi chỉ còn cách khoảng ba đến bốn trượng, La Chinh bèn nhảy một bước vượt qua không gian, vọt tới dưới chân người khổng lồ kia.
Muốn giết được Cơ Lạc Tuyết thì nhất định phải phá vỡ lớp phòng ngự của người khổng lồ này.
Nhưng khi La Chinh vừa mới chui ra khỏi khe nứt không gian thì Cơ Lạc Tuyết đã nhẹ nhàng nhấc bàn chân nhỏ nhắn của mình lên rồi khẽ đá về phía hắn.
Vì thế bàn chân của người khổng lồ kia cũng đá mạnh về phía La Chinh.
“Rầm”
La Chinh không ngờ rằng nàng còn chiêu này nữa nên không kịp né, trực tiếp bị đá trúng, cơ thể như một quả bóng cao su bay ngược về phía sau.
Cơ Lạc Tuyết vẫn đang ngậm ngón tay, thấy La Chinh bị mình đá bay ra ngoài mới bỏ ngón tay ra quan sát thật kỹ.
Nàng thật sự rất quan tâm đến vết thương của mình!
Sau cú đá này, La Chinh bay ngược ra sau hơn mười dặm.
Có điều La Chinh đã kịp lấy lại thăng bằng trước khi ngã xuống đất, hắn lơ lửng giữa không trung, gượng cười nhìn người khổng lồ màu vàng to lớn phía xa kia.
“Chỉ dùng quy tắc hệ Thổ thôi mà đã khó đối phó đến vậy rồi…” La Chinh có phần bất đắc dĩ.
Trong đầu vừa hiện ra suy nghĩ này, La Chinh đã ngầm quẳng nó đi ngay.
Tí tẹo khó khăn này sao đủ để hắn lui bước được chứ.
“Vèo”
Cơ thể của hắn lại biến thành một dải ánh sáng hình vòm cung bay vụt tới lần nữa.
Thấy La Chinh vọt tới gần mình, cuối cùng Cơ Lạc Tuyết cũng quyết tâm nghiêm túc lại, nàng thoáng cảm nhận được một chút nguy cơ dấy lên trong lòng.
Thực lực của tên này quả thực đáng để nàng dùng thái độ nghiêm túc hơn đối phó.
Tới lúc này, Cơ Lạc Tuyết cũng chưa từng nghĩ mình sẽ thua, mặc dù nằng cảm thấy có một chút cảm giác nguy cơ nhưng nó cũng chỉ đủ để làm nàng tỏ ra nghiêm túc hơn một ít thôi.
“Lại thử xem…”
Thấy La Chinh sắp bay tới gần mình, Cơ Lạc Tuyết vươn tay về phía La Chinh khẽ vồ một cái, trực tiếp tóm lấy hắn.
Nhưng đúng lúc này, hai tay La Chinh lại bỗng nhiên vung lên, một ngọn núi nhỏ bảy màu khoảng chừng bằng bàn tay bỗng xuất hiện rồi liên tục xoay tròn trước mặt hắn.
“Núi Nguyên Từ Thần, đi!”
“Vèo vèo…”
Núi Nguyên Từ Thần được La Chinh luyện chế bằng bí pháp, lúc này được La Chinh gọi ra, trong lúc xoay tròn bèn mau chóng biến ra càng to, hóa thành một ngọn núi lớn đè xuống người khổng lồ màu vàng đất kia.
“Ngọn núi này…”
Cơ Lạc Tuyết nhìn thấy núi Nguyên Từ Thần bỗng hơi ngẩn người.
Giữa lúc nàng còn đang ngơ ngẩn, ngọn núi Nguyên Từ Thần to lớn đó đã ép về phía nàng.
“Ầm!”
Cơ Lạc Tuyết giơ tay lên định bụng sẽ đánh vỡ ngọn núi bảy màu này.
Nàng vừa vung tay lên, người khổng lồ kia cũng siết chặt nắm tay lại y như thế rồi đập mạnh về phía núi Nguyên Từ Thần.
Trong núi Nguyên Từ Thần có chứa lực ngũ hành rất hỗn tạp, vì vậy nó rất khó xảy ra phản ứng với các lực quy tắc khác, bản thể chắc chắn không gì sánh được, những lực bình thường cũng chẳng có cách nào phá vỡ chứ đừng nói đến việc người khổng lồ này chỉ đang cậy mạnh thôi.
Thế nên sau khi một tiếng nổ mạnh vang lên, núi Nguyên Từ Thần chỉ rung rung giữa không trung rồi vẫn ép về phía trước.
Độ kiên cố của núi Nguyên Từ Thần hơn hẳn những ngọn núi lớn thông thường, trọng lượng cũng nặng hơn chúng gấp vô số lần.
Vì thế, khi nó ép lên người khổng lồ thì đủ hiểu sức nặng phải kinh khủng đến mức nào.
Mặc dù đang ở trong cơ thể của người khổng lồ nhưng Cơ Lạc Tuyết vẫn cảm nhận được sức ép kinh người đó, lúc này đây nàng không thể nhúc nhích được một chút nào cả.
“Lộp rộp…”
Trên vai người khổng lồ kia bắt đầu xuất hiện các vết nứt, đoán chừng không bao lâu nữa là sẽ tự vỡ nát.
Sau khi dùng núi Nguyên Từ Thần áp xuống, khuôn mặt La Chinh mới hiện lên một nụ cười thong dong, lúc này hắn bèn nhân cơ hội bay về phía Cơ Lạc Tuyết.
Nếu chiêu này có hiệu quả thì hắn có thể giết chết nàng rồi, không biết trong người Cơ Lạc Tuyết có bao nhiêu điểm mộng ảo đây.
Nhưng La Chinh còn chưa tới gần, Cơ Lạc Tuyết đã khẽ híp mắt, ngón út trên tay phải của nàng khẽ khều xuống, tất cả quy tắc hệ Thổ đều tan biến, người khổng lồ được ngưng tụ từ quy tắc hệ Thổ cũng nháy mắt liền biến mất.
Núi Nguyên Từ Thần không có gì chống đỡ bèn ép thẳng xuống bên dưới.
Nếu Cơ Lạc Tuyết né chậm hơn một xíu nữa thôi e rằng cũng sẽ bị đè dưới ngọn núi này rồi.
Khi Cơ Lạc Tuyết bỏ đi quy tắc hệ Thổ, nàng khẽ chạm vào ngón cái tay phải, một cơn gió màu vàng nhạt bỗng bay ra từ trong chiếc nhẫn trên ngón tay cái đó về phía nàng, thế rồi Cơ Lạc Tuyết bỗng biến mất ngay tại chỗ.
Lúc này, núi Nguyên Từ Thần liền đổ ầm xuống, ép sâu xuống mặt đất tới mấy trăm trượng mới ngừng lại.
“Vèo vèo”
Ngọn gió màu vàng nhạt vừa lướt qua đã cuốn Cơ Lạc Tuyết đi, nhưng khẽ quẹo một cái, cả người Cơ Lạc Tuyết đã đứng trên đỉnh của núi Nguyên Từ Thần.
Uy lực khi hai người giao đấu với nhau còn sót lại vẫn đang dâng lên cuồn cuộn khiến gió xung quanh thổi lên điên cuồng.
Dải băng trắng như ngà đằng sau nàng không ngừng tung bay phất phới.
Cơ Lạc Tuyết đứng ở trên cao vẫn có thể nhìn xuống thấy được La Chinh, chỉ là vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
Chương 1214: Thần đạo Ngũ Hành
Tự nhiên có một ngọn núi Nguyên Từ Thần ở đâu chui ra đè ép xuống quả thực là nằm ngoài dự đoán của Cơ Lạc TuyếtKhông chỉ có nàng, rất nhiều võ giả vây xem trên tường thành nhìn thấy cảnh tượng kinh người này đều nín thở vì ngạc nhiên.
“Tên nhóc này bê đâu ra ngọn núi kia lại đây vậy?”
“Suýt thì đè ép Cơ Lạc Tuyết xuống rồi… ngọn núi này còn trực tiếp đè vỡ cả lực hành Thổ nữa!”
“Nếu là núi lớn bình thường ta cũng có thể nâng lên được, nhưng trọng lượng của ngọn núi này lại không bình thường”
“Nhìn ngọn núi này tỏa ra màu sắc lấp lánh, còn có cả hơi thở ngũ hành, thật giống như núi Nguyên Từ Thần trong truyền thuyết!”
Rất nhiều võ giả đều không ngờ La Chinh lại dùng phương pháp thô bạo này để phá hủy lực hành Thổ của Cơ Lạc Tuyết.
Cơ Lạc Tuyết lơ lửng giữa không trung nhìn xuống núi Nguyên Từ Thần ở phía dưới, tận sâu nơi đáy mắt trong veo kia như có những gợn sóng đang gợn lên không ngừng.
“Đây là núi Nguyên Từ Thần, ngươi đã luyện hóa nó một mình!”
Nghe Cơ Lạc Tuyết nói thế, vẻ mặt của La Chinh vẫn thong dong như trước.
Mặc dù hắn luyện hóa ngọn núi Nguyên Từ Thần này từ lâu rồi nhưng rất ít khi sử dụng để chiến đấu, không biết vì sao Cơ Lạc Tuyết lại ngạc nhiên đến thế?
“Luyện hóa núi Nguyên Từ Thần thì sao?” La Chinh thờ ơ hỏi.
Phương pháp luyện hóa núi Nguyên Từ Thần này là do La Chinh tìm được trong “Kỳ Quan Vạn Vật”.
Ngũ hành trong núi Nguyên Từ Thần hỗn tạp, cho dù dùng bất kỳ loại lực quy tắc nào cũng không thể luyện hóa được.
Một vài võ giả ở Thượng Giới cũng từng luyện hóa núi lớn.
Luyện hóa núi lớn thông thường chỉ cần dùng quy tắc hệ Thổ là được.
Những ngọn núi lớn bình thường không kiên cố, mang ra chiến đấu chẳng khác nào làm trò cười cho người khác xem, võ giả Thần Hải Cảnh dời núi lấp biển thì có khó gì? Chỉ có ngọn núi kiên cố như núi Nguyên Từ Thần này mới có thể dùng để chống lại kẻ địch được thôi.
Nhưng từ xưa đến nay có mấy người luyện hóa được núi Nguyên Từ Thần đâu chứ?
Nhưng thuật luyện máu trong “Kỳ Quan Vạn Vật” lại có hiệu quả đối với núi Nguyên Từ Thần.
Vì La Chinh có tòa Tiên Phủ này nên mới có thể tìm được thuật luyện máu trong Tàng Thư Các, nhưng hắn không biết rằng loại thuật pháp này không truyền lưu trong Thượng Giới.
Bản thân Cơ Lạc Tuyết có vòng tay ngũ hành, công pháp nàng tu luyện là Hợp Tu Ngũ Hành nên hiểu khá rõ về núi Nguyên Từ Thần.
Ngọn núi lớn này có thể phối hợp tất cả quy tắc của ngũ hành lại với nhau nên cũng là vật lạ hiếm thấy trong vũ trụ.
Hợp Tu Ngũ Hành là dung hợp hoàn toàn năm loại quy tắc căn bản với nhau hóa thành đạo pháp Ngũ Phương – một loại pháp môn của nhập thần đạo, cũng chính là thần đạo Ngũ Hành.
Trong vũ trụ này, số lượng Thiên Tôn khá ít ỏi, số lượng Giới Chủ thì có hơn trăm nghìn người, còn võ giả Hóa Thần Tam Biến thì nhiều không kể xiết, nhưng người có thể đạt được một pháp môn của nhập thần đạo thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tuổi thọ của hàng nghìn tỉ sinh linh đều hữu hạn, cho dù có là cường giả Thiên Tôn thì nhận một luồng thiên mệnh, tuổi thọ cũng chỉ khoảng ba trăm triệu thôi, còn chẳng bằng một phần mười của một diễn kỷ.
Mặc dù Thiên Tôn này dùng mọi phương pháp để trốn tránh thời khắc thiên nhân ngũ suy, nhưng cuối cùng hắn vẫn sẽ chết.
Có thể nói rằng, kẻ thù lớn nhất của mọi sinh linh trong vũ trụ này chẳng phải bất kỳ ai khác mà là chính bản thân họ! Là thời gian!
Đại nạn cả đời rồi cũng sẽ có ngày giáng xuống.
Có người từng nói thiên nhân ngũ suy thực chất là tên của một thanh kiếm, thanh kiếm đó luôn luôn treo trên đầu mọi người, chờ tới thời điểm thích hợp nó sẽ lấy đi tính mạng của các cường giả, không một ai có thể né tránh uy lực của nó.
Bởi lẽ… thanh kiếm đó là do Thiên Đạo rèn ra, trong vô số luật nhân quả trong vũ trụ này, nó đứng ở điểm cao nhất, là quy tắc cao nhất không thể vi phạm.
Nhưng nếu có thể vượt qua cả Thiên Đạo bước vào thần đạo là sẽ có thể thoát khỏi vận mệnh thiên nhân ngũ suy, thoát khỏi thanh kiếm tử vong treo trên đầu mình, từ đó đạt được tuổi thọ vĩnh viễn.
Cơ gia để Cơ Lạc Tuyết tu luyện Hợp Tu Ngũ Hành cũng là vì vậy.
Họ hy vọng nàng sẽ đi hết thần đạo Ngũ Hành, cuối cùng vượt qua cả Thiên Đạo, trở thành Chân Thần.
Cơ Lạc Tuyết lấy Ngũ Hành Hợp Tu để vào thần đạo, nếu nàng trải qua Hóa Thần Tam Biến, sau khi trở thành Giới Chủ còn có thể luyện hóa núi Nguyên Từ Thần.
Sau khi luyện hóa xong, nàng có thể lấy lực nguyên từ trong đó để tiếp tục tinh luyện tu vi ngũ hành của mình…
Thực tế, Cơ gia đã lưu lại một ngọn núi Nguyên Từ Thần cho Cơ Lạc Tuyết rồi.
Núi Nguyên Từ Thần cũng vô cùng hiếm có ở Thượng Giới, để lấy được núi Nguyên Từ Thần này, Cơ gia đã phải trả một cái giá đắt.
Nhưng nàng là Thiên Kiêu của Cơ gia, cái giá ấy cũng không tính là gì.
Đỉnh của ngọn núi Nguyên Từ Thần đó hơi nhỏ hơn ngọn núi mà La Chinh mang ra một chút, trước khi tiến vào chiến trường mộng ảo, Cơ Lạc Tuyết đã tu luyện trong ngọn núi Nguyên Từ Thần ấy.
Với thực lực hiện tại của Cơ Lạc Tuyết, đánh ra một chưởng đã có thể làm vỡ một mẩu nhỏ của núi Nguyên Từ Thần.
Nếu là võ giả Thần Hải Cảnh khác thì chẳng thể làm được đến mức thế, cho dù là La Chinh thì giờ hắn cũng khó mà làm vỡ một mẩu nhỏ của núi Nguyên Từ Thần được.
Bởi lẽ Cơ Lạc Tuyết có thể chiết xuất một phần lực nguyên từ trong núi Nguyên Từ Thần ra rồi phân loại lực ngũ hành… nhưng nếu để luyện hóa ngọn núi Nguyên Từ Thần này thì nàng còn chưa đủ sức.
Tên La Chinh này vốn chưa từng tu luyện Hợp Tu Ngũ Hành…
Vậy mà hắn lại luyện hóa được núi Nguyên Từ Thần.
Điều này sao không khiến Cơ Lạc Tuyết ngạc nhiên cho được?
Nhìn ngọn núi Nguyên Từ Thần này có thể tự do biến hóa kích cỡ to nhỏ trong tay La Chinh là có thể thấy hắn đã hoàn toàn luyện hóa được cả ngọn núi Nguyên Từ Thần này rồi!
E rằng đến cả lão tổ của Cơ gia nhà nàng, người đã bước vào thần đạo Ngũ Hành cũng chẳng thể luyện hóa núi Nguyên Từ Thần đến mức thế được.
Có điều, Cơ Lạc Tuyết cũng đã nhận ra rằng dù La Chinh đã luyện hóa ngọn núi Nguyên Từ Thần này, nhưng hắn dường như không biết cách khống chế lực nguyên từ trong ngọn núi, chỉ biết dùng nó để đè mình.
Cơ Lạc Tuyết thật sự chẳng còn lời nào để nói về hành động này của hắn nữa rồi!
Cái này không trách La Chinh được.
Ban đầu, hắn tìm thấy cuốn sách tên là “Kỳ Quan Vạn Vật” trong Tàng Thư Các thì nó không phải là một loại công pháp, trong đó chỉ ghi rõ phương pháp thuật luyện máu thôi chứ không nói cho La Chinh biết làm sao để sử dụng núi Nguyên Từ Thần này, thế nên tới tận bây giờ La Chinh cũng chỉ dùng nó để đè người khác thôi.
Chữ “đè” này nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng thực tế uy lực lại không thể coi thường, cho dù có là Cơ Lạc Tuyết thì bị đè dưới chân núi cũng chẳng có cơ may thoát khỏi.
“Ngươi… dùng phương pháp gì để luyện hóa núi Nguyên Từ Thần này?”
Nghe La Chinh nói, trái tim Cơ Lạc Tuyết bắt đầu nảy lên liên hồi.
Cho dù nàng trời sinh tính tình đạm nhạt nhưng lúc này cũng khó mà kiềm chế sự kích động trong lòng mình.
Nàng là Thiên Kiêu của Cơ gia, mang theo rất nhiều sứ mệnh trên người, nếu có thể luyện hóa núi Nguyên Từ Thần thì sẽ có lợi vô cùng với Hợp Tu Ngũ Hành của nàng.
La Chinh thản nhiên cười đáp: “Sao ta phải nói cho ngươi biết chứ?”
Cơ Lạc Tuyết bị La Chinh bật lại bèn khẽ cau mày nói: “Nếu ngươi dạy ta phương pháp luyện hóa này, ta sẽ tha cho ngươi!”
“Tha cho ta?” La Chinh cười hỏi lại, “Ngươi cho rằng ngươi là đối thủ của ta sao?”
Thấy ánh mắt sáng quắc của La Chinh nhìn chăm chú vào mình, đáy lòng Cơ Lạc Tuyết không khỏi có chút lăn tăn.
Tên này… thật sự tự tin có thể đánh bại được mình ư?
Cho dù bị núi Nguyên Từ Thần này phá vỡ lực hành Thổ nhưng Cơ Lạc Tuyết cũng không để tâm.
Thực lực của tên này không tệ nhưng tuyệt đối không thể đánh bại được mình! Thế nên Cơ Lạc Tuyết khá là tò mò, không biết tên này lấy đâu ra tự tin như vậy?
Có điều Cơ Lạc Tuyết cũng không dây dưa vấn đề này với La Chinh làm gì, nàng nói: “Ngươi có thể đưa ra điều kiện khác, Cơ gia chúng ta sẽ cố hết sức đáp ứng yêu cầu của ngươi! Cái ta nói không phải là ở trong chiến trường mộng ảo mà là ở thế giới bên ngoài!”
Chư Thần Vô Niệm chính là một trong ba thế lực lớn của Nhân tộc, mà Cơ gia lại là gia tộc lớn thứ ba trong Chư Thần Vô Niệm.
Đừng nói là một võ giả Thần Hải Cảnh, cho dù là đối với nhiều chủng tộc ở Thượng Giới mà nói thì Cơ gia cũng là một thế lực khổng lồ không thể xem thường.
Trong mắt Cơ Lạc Tuyết, cho dù người thanh niên họ La trước mắt nàng có đưa ra yêu cầu gì thì Cơ gia cũng có thể đáp ứng một cách dễ dàng.
“Điều kiện…” La Chinh cười tủm tỉm nhìn Cơ Lạc Tuyết nói: “Ta thấy điều kiện thì thôi bỏ đi, chúng ta vẫn cứ phân thắng bại thì hơn!”
Nói rồi, thanh Lôi Phong U Thần Kiếm lại lần nữa đặt ngang trước ngực La Chinh, nụ cười trên khuôn mặt hắn cũng biến mất, thay vào đó là vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Dường như hắn chẳng quan tâm Cơ gia gì đó.
La Chinh có thể truyền cho nàng phương pháp luyện máu này.
“Kỳ Quan Vạn Vật” nằm trong cuốn tùy bút của sư phụ, trong đó có ghi chép về những câu chuyện kỳ lạ, nhân tiện nhắc đến cả phương pháp luyện máu này, căn bản không phải là thứ quan trọng gì.
Có điều, La Chinh không thích thái độ ra vẻ bề trên của cô gái này lắm.
Mục đích hắn ở lại thành chính này là để cướp đoạt điểm mộng ảo của Cơ Lạc Tuyết, kết quả nàng lại nói muốn mình giao phương pháp luyện máu ra sẽ tha cho mình một mạng, sao La Chinh có thể đồng ý chứ?
Thấy động tác của La Chinh, ánh mắt trong veo của Cơ Lạc Tuyết dần đổi sắc, cũng lẩm bẩm nói: “Xem ra đành phải để ngươi thấy rõ chênh lệch giữa chúng ta thì ngươi mới học được cách chấp nhận số mệnh…”
Chương 1215: Mưa kiếm màu vàng
Cơ Lạc Tuyết lại nâng cổ tay trắng, vẫy nhẹ trong không trung, chuỗi xích nhỏ treo giữa khe hở giữa đầu ngón tay nàng“Lực hành Kim!”
Theo chiếc nhẫn trên ngón áp út của nàng, ánh sáng vàng nhạt không ngừng ngưng tụ, hóa thành một thanh kiếm vàng!
Nhưng thanh trường kiếm do ánh sáng vàng ngưng tụ thành lại không có hình dạng cố định.
Luồng ánh sáng màu vàng hình thoi này bị Cơ Lạc Tuyết trói buộc trong tay.
Ánh sáng màu vàng này giống như rắn, cái lưỡi không ngừng thò ra thụt vào!
Trong phút chốc, Cơ Lạc Tuyết đã đưa ra phán đoán!
Nàng có thể nhìn ra La Chinh tuyệt đối không phải là người dễ dàng nhận thua.
Đối với những kẻ này, chỉ có đánh bại hắn mới có thể khiến cho hắn nhận thức được khoảng cách với hiện thực.
Một khi đã đưa ra quyết định, Cơ Lạc Tuyết không có bất cứ do dự nào.
Trước tiên đánh bại hắn một lần, nếu như chọc giận hắn, thì cùng lắm bồi thường cho hắn năm trăm nghìn điểm mộng ảo.
“Vèo…”
Một cơn gió màu vàng cuốn lên, bóng hình Cơ Lạc Tuyết nhập vào trong cơn gió vàng, trong nháy mắt biến mất trước mắt mọi người.
Ánh mắt La Chinh hơi quét qua.
Lúc tập trung nhìn lại, cả người liền bay ngược lại về phía sau!
Lúc La Chinh bay ngược lại, từng luồng kiếm vàng từ không trung rơi xuống giống như cơn mưa kiếm màu vàng.
Mỗi thanh kiếm vàng rơi xuống đều lưu lại trên mặt đất một lỗ nhỏ sâu không thấy đáy.
Trong nháy mắt, trên mặt đất trống rỗng đã chi chít những lỗ nhỏ, trông như một mớ hỗn độn!
Phạm vi bao phủ của cơn mưa kiếm màu vàng vô cùng lớn.
Cho dù tốc độ lùi về sau của La Chinh nhanh hơn nữa cũng không thể lập tức xông ra hỏi cơn mưa kiếm này.
Mà số lượng mưa kiếm màu vàng vô cùng lớn.
La Chinh kịp thời tránh nhưng cũng không thể tránh được tất cả kiếm vàng.
“Phập”
Lúc La Chinh đang tránh thì một thanh kiếm vàng đâm thẳng vào xương quai xanh của hắn!
Nếu đổi lại là thân thể của võ giả khác thì thanh kiếm vàng này đã đủ để hoàn toàn xuyên qua thân thể, sau đó tiếp tục đâm xuống đất.
Nhưng kiếm này đâm trên người La Chinh chỉ làm rách da thịt hắn.
Một bên lưỡi của kiếm vàng lại ghim ở trên xương bả vai của hắn!
Người xem trên tường thành cảm thán thân thể mạnh mẽ của La Chinh, nhưng trong lòng hắn lại hơi ngạc nhiên, lực xuyên thấu của thanh kiếm vàng này mạnh như vậy ư?
Thanh kiếm vàng này là do Cơ Lạc Tuyết dùng một chiếc nhẫn trong vòng tay ngũ hành gọi ra, được xem là một áo nghĩa trong quy tắc hệ Kim.
Uy lực của thanh kiếm vàng trong tay Cơ Lạc Tuyết thế nào tạm thời không bàn đến, nhưng uy lực của màn mưa kiếm vàng đầy trời này có thế phá vỡ thân thể thần khí của bản thân không?
“Vèo!”
Thân hình Cơ Lạc Tuyết bồng bềnh ở nơi xa, con ngươi lạnh lùng nhìn La Chinh đang bay nhanh, thản nhiên nói: “Nếu ngươi không đỡ được có thể trốn về thành chính, ta có thể thảo luận điều kiện với ngươi!”
Đối với võ giả thông thường thì hợp tác với Cơ Lạc Tuyết là một cơ hội tuyệt hảo, quả thực có thể xem là ban ơn, nhưng mục tiêu của La Chinh sao có thể dừng lại ở đây?
“Cơ Lạc Tuyết nói để tên tiểu tử kia tự mình đưa ra điều kiện rồi mà hắn vẫn không bằng lòng!”
“Chưa từng gặp kẻ nào ngu ngốc thế này! Đó là Cơ gia, là gia tộc lớn có thể ảnh hưởng đến cả Chư Thần Vô Niệm đó.
Nếu như được Thiên Tôn của Cơ gia chỉ điểm một lần thì cả đời này có thể bớt đi đường vòng!”
“Trên thế giới này luôn có những người không biết suy nghĩ, ta không hiểu trong lòng tên tiểu tử kia nghĩ gì.
Dù sao cũng không phải là đối thủ của Cơ Lạc Tuyết, việc gì phải đấu tranh khổ sở như vậy?”
Các võ giả trông thấy bộ dạng hùng hổ của La Chinh, đều không nhịn được mà lắc đầu.
Theo họ, La Chinh có phần không biết điều.
Thậm chí có người nghi ngờ, La Chinh thể hiện thực lực của mình chỉ là muốn đòi hỏi Cơ gia nhiều hơn.
Cuối cùng thằng nhóc này vẫn bị Cơ Lạc Tuyết đánh bại thôi!
“Phụt!”
Lại là một thanh kiếm vàng rơi xuống, xuyên qua đùi La Chinh, lưu lại trên đùi của hắn một lỗ máu!
Máu tươi từ vai phải và đùi trái trào ra, khiến La Chinh xem ra có chút thảm hại.
Thảm hại thì thảm hại, dường như vết thương nhỏ này không ảnh hưởng gì đến La Chinh.
Trong lòng hắn cũng cảm thán, quả nhiên thực lực của Thiên Kiêu thật phi thường.
Lúc này, La Chinh lại nghĩ đến Ngải An Tâm.
Dĩ nhiên sáu năm trước, thực lực của Ngải An Tâm không tồi, nhưng so với La Chinh mà nói thì vẫn tồn tại chênh lệch không nhỏ.
Nhưng lúc này Ngải An Tâm cũng vừa mới vào Thần Hải Cảnh giống hắn.
Cho tới nay đã qua sáu năm, không biết Ngải An Tâm có tiến vào chiến trường mộng ảo không.
Nàng cũng sở hữu mệnh cách Đại Thế Chi Tranh, không biết nếu so với Cơ Lạc Tuyết thì ai mạnh ai yếu?
“Điều kiện…”
La Chinh hơi híp mắt, sau đó nhếch môi cười với Cơ Lạc Tuyết đang ở bên trên, thân hình đột nhiên biến mất ở chỗ cũ, vượt qua không gian lao thẳng về phía nàng!
Nhưng mà hắn vừa trốn vào không gian, chỉ thấy Cơ Lạc Tuyết thò tay ra quét một cái.
Trong nháy mắt không gian bên dưới nàng bị vặn vẹo, mà khi thân hình La Chinh xuất hiện thì lại phát hiện bản thân mình đã quay về chỗ cũ.
Võ giả đạt đến trình độ như Cơ Lạc Tuyết thì quy tắc thời gian và quy tắc không gian là cần thiết.
Lúc La Chinh sử dụng quy tắc không gian xuyên qua không gian thì Cơ Lạc Tuyết vẫy tay làm không gian mà hắn vượt qua bị vặn vẹo.
Như vậy, đương nhiên sau khi La Chinh xuyên qua không gian sẽ lại xuất hiện ở chỗ cũ.
Chiêu này của La Chinh không có tác dụng với Cơ Lạc Tuyết.
Không nói Cơ Lạc Tuyết, lúc trước khi đối mặt với Ngưu Kim, lúc La Chinh vượt qua không gian cũng chịu thiệt không nhỏ.
“Chấp nhận số phận đi, chúng ta nói chuyện” Cơ Lạc Tuyết mặt vô cảm nói, “Mặc dù trình độ mạnh mẽ của thân thể ngươi có thể so sánh được với thần khí, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được mưa kiếm của ta đâu…”
La Chinh nhắm mắt làm ngơ.
Đối mặt với Cơ Lạc Tuyết, nếu như bây giờ chấp nhận số phận thì không cần tiếp tục đi tiếp trong chiến trường mộng ảo nữa, trực tiếp rời khỏi chiến trường mộng ảo là được rồi.
“Thật khó tiếp cận cô gái này…”
La Chinh nhíu mày.
Quả thực hắn khó có thể phá được trận mưa kiếm màu vàng sắc bén này.
Trong trường hợp quy tắc không gian bị phá, trên thân thể La Chinh lại xuất hiện từng vệt sương trắng.
“Bát Khúc Phi Yên!”
Thi triển Bát Khúc Phi Yên không dựa vào lực quy tắc, do đó sẽ không bị vòng tay ngũ hành của Cơ Lạc Tuyết khắc chế.
Khi thi triển ra Bát Khúc Phi Yên, giọng nói của La Chinh nhẹ như bông liễu, bất kỳ điểm chấn động năng lượng nào đều có thể đẩy thân thể của hắn đi.
Trong mắt người khác, lúc này thân pháp của La Chinh trở nên linh hoạt không gì sánh được.
Trong mưa kiếm màu vàng, hắn qua lại không ngừng, như nước chảy mây bay, dường như con mưa kiếm màu vàng này không thể bắn trúng La Chinh!
“Đây là thân pháp gì?”
Cơ Lạc Tuyết thấy La Chinh giống như một con cá chạch, dường như hắn rất thành thạo, không ngừng vặn vẹo cơ thể trong mưa kiếm màu vàng để né tránh.
Càng quan trọng hơn là Cơ Lạc Tuyết hoàn toàn không thể nhìn rõ thân pháp này, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Lúc này Cơ Lạc Tuyết mới hiểu, người này tuyệt đối không đơn giản như nàng nghĩ, nhất định hắn là nhân vật có lai lịch lớn!
Nhưng trong ba thế lực lớn của Nhân tộc thì Thiên Kiêu của thánh vực Vạn Phật đều là hòa thượng.
Nàng biết hết những Thiên Kiêu của Chư Thần Vô Niệm, trong Thiên Kiêu của liên minh Nhân đạo cũng không có cái tên La Thiên Hành.
Rốt cuộc hắn đến từ đâu?
Bởi vì La Chinh bắt đầu nguyên dùng Bát Khúc Phi Yên nên trận đấu này tạm thời rơi vào bế tắc!
Thế nhưng cho dù là bế tắc cũng cực kỳ có tính thưởng thức.
Thân ảnh La Chinh qua lại không ngớt trong mưa kiếm khiến cho các võ giả trên tường thành vô cùng tán thưởng!
Có một vài võ giả mắt lấp lánh ánh sáng, muốn lĩnh ngộ được chút đạo lý huyền diệu từ trong thân pháp của La Chinh.
Nhưng nguyên lý của Bát Khúc Phi Yên là thuận thế, căn bản không tồn tại đạo lý huyền diệu và quy luật.
Chỉ dựa vào thân pháp di động của La Chinh căn bản không thể nhìn ra được chút đạo lý huyền diệu nào.
“Thằng nhóc này…”
Lúc này, Cơ Lạc Tuyết lại không kìm được.
Nàng không tin bản thân mình không thể thắng được thằng nhóc này…
Nghĩ đến đây, Cơ Lạc Tuyết lại được một cơn gió vàng thổi tan tại chỗ.
“Tới rồi!”
La Chinh bồng bềnh trong cơn mưa kiếm vàng chính là để đợi giây phút này!
Lúc cơn gió vàng lóe lên, đột nhiên Cơ Lạc Tuyết xuất hiện phía sau La Chinh.
Ánh sáng vàng trong tay nàng bắn ra, kéo dài thành một thanh kiếm vàng dài một trượng, lao về phía La Chinh!
Lúc này La Chinh giống như mọc thêm con mắt ở phía sau, thân người bắt đầu lay động theo hình xoắn ốc, lượn vòng bên trên thanh kiếm vàng kia.
Trong quá trình lượn vòng, hắn bắt đầu duy trì khoảng cách ba tấc với thanh kiếm vàng dài một trượng kia!
Trong nháy mắt, La Chinh đã sắp lượn vòng tới trước mặt Cơ Lạc Tuyết, Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay lóe lên ánh sáng xanh.
Từ khi hai người giao tranh đến giờ thì lúc này chính là khoảng cách gần nhất!
Cơ Lạc Tuyết không ngờ La Chinh sẽ bay ngược lại, hơn nữa hắn còn giữ khoảng cách chính xác đến như vậy.
Hắn bay sát kiếm vàng của nàng, từ đầu tới cuối đều giữ khoảng xách ba tấc.
Bản lĩnh này vô cùng cao cường!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









