1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 244 : Phân cao thấp (c1216-c1220)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 244 : Phân cao thấp (c1216-c1220)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1216: Phân cao thấp

Từ phương diện vĩ mô mà nói thì so sánh thực lực của võ giả chính là so sánh khí thế và uy lựcNhưng từ phương diện vi mô mà nói thì lại là nắm bắt sức mạnh và tốc độ.

Điều này được gọi là tinh tế.

Có võ giả thả con chim vào trong tay, lúc con chim vừa bay đi sẽ hơi dịch chuyển lòng bàn tay xuống, con chim không thể dùng chân đạp sẽ rơi vào trong tay võ giả.

Đây chính là một biểu hiện của nắm bắt tinh tế.

Nhưng phương pháp này không hề cao siêu.

Võ giả luyện thể giai đoạn đầu có thể nắm vững, tục gọi là “kỹ thuật giữ chim”, cũng chính là giữ chim lại ở trong tay mình khiến nó không thể bay đi.

Có một số võ giả cao siêu, thậm chí có thể thả chim ở đỉnh đầu, vai, ngực mà vẫn có thể giữ chim lại, khiến nó không thể bay đi.

Thậm chí có võ giả không chỉ giữ lại chim mà còn có thể giữ lại ruồi, muỗi…

Ruồi, muỗi rất nhỏ, muốn cảm nhận được lúc chúng bay lên cần ra sức triệt tiêu lực đẩy của chúng, việc này khó hơn giữ chim lại nhiều lần.

Nhưng so sánh với nhưng việc hiện nay La Chinh làm thì những việc này chỉ là chuyện vặt mà thôi.

Lúc trước, nàng ở trên cao nhìn xuống La Chinh, trông thấy thân pháp của La Chinh khiến cho người ta cảm giác trơn trượt, tùy ý qua lại không ngớt trong cơn mưa kiếm vàng.

Nàng đã nhận ra thân pháp của hắn vô cùng đặc biệt.

Bây giờ đột nhiên kiếm của nàng đâm hắn, mới phát hiện bí ẩn bên trong.

Thằng nhóc này giữ khoảng cách ba tấc với cơn mưa kiếm vàng rơi xuống hỗn loạn kia, quay trên kiếm nàng đâm ra cũng giữ khoảng cách ba tấc, không xa không gần hơn một tấc.

Đây không chỉ là nắm giữ sức mạnh mà còn là nắm giữ tốc độ đến cực hạn.

Có thể khống chế tinh tế đến trình độ này, Cơ Lạc Tuyết nàng mới nhìn thấy lần đầu!

Rốt cuộc làm sao thằng nhóc này làm được vậy?

Thông qua thân pháp kỳ lạ của La Chinh, Cơ Lạc Tuyết mới lần đầu tiên nhìn thẳng vào La Chinh, coi hắn là đối thủ có thể đấu với nàng!

“Vèo!”

La Chinh không cho Cơ Lạc Tuyết nhiều thời gian suy nghĩ.

Hắn bắn ngược lại về phía sau, chém thẳng Lôi Phong U Thần Kiếm về phía Cơ Lạc Tuyết.

Đối mặt với kiếm này của La Chinh, Cơ Lạc Tuyết lại chưa từng né tránh!

Tất cả sự chú ý của nàng tập trung trên thân pháp của La Chinh, nàng muốn biết rốt cuộc La Chinh dùng phương pháp gì mà có thể giữ được khoảng cách chính xác như vậy!

Đợi đến khi ánh kiếm màu xanh lam qua đi, đột nhiên Cơ Lạc Tuyết nâng tay phải, vung kiếm về phía La Chinh.

“Xoẹt!”

Mặc dù Lôi Phong U Thần Kiếm sắc bén, nhưng trên tay phải của Cơ Lạc Tuyết lại đeo vòng tay ngũ hành.

Chiếc vòng này kết nối với năm ngón tay của nàng, cũng hình thành một tầng bảo hộ.

Cho nên lúc thò tay ra, nàng lợi dụng vòng tay giữ chặt kiếm trong tay.

Trong cùng giới, từ trước đến nay chỉ có La Chinh cầm kiếm của người khác, e rằng Cơ Lạc Tuyết là người đầu tiên nắm chặt kiếm của La Chinh.

Lúc Cơ Lạc Tuyết nắm kiếm của La Chinh, năm chiếc nhẫn trên năm ngón tay phải của nàng đều lóe lên ánh sáng kỳ lạ.

Ánh sáng này rất giống với ánh sáng trên núi Nguyên Từ Thần, đều là sức mạnh do năm loại lực quy tắc căn bản hợp lại tạo thành.

Chỉ là bản thân Cơ Lạc Tuyết tu vi không đủ, đương nhiên trình độ dung hợp không thể so sánh với núi Nguyên Từ Thần.

Cho dù như vậy thì lực ngũ hành vận dụng cũng đã cực kỳ dũng mãnh.

Nàng nghĩ, lần này giữ chặt kiếm của La Chinh thì hắn sẽ tuyệt đối không có khả năng chạy thoát.

Nhưng giây tiếp theo, đột nhiên đôi đồng tử vẫn lãnh đạm của Cơ Lạc Tuyết lóe lên ánh sáng kinh ngạc.

Nàng cảm nhận được sức mạnh trên thân kiếm đang tăng mạnh! Đó là sức mạnh đến từ La Chinh? Biên độ gia tăng sức mạnh này sao lại lớn như vậy!

Từng tấm vảy rồng đang được thắp lên..

Sức mạnh giống như thủy triều cũng nhanh chóng ập vào trong Lôi Phong U Thần Kiếm!

Cơ Lạc Tuyết vốn đang mượn lực ngũ hành trong vòng tay, chiếm lợi thế tuyệt đối.

Nàng vốn muốn nói với La Chinh đến đây là kết thúc, có thể ép lực ngũ hành của ta ra thì ngươi cũng đủ giỏi rồi!

Dù sao lực ngũ hành của Cơ Lạc Tuyết là chuẩn bị cho Thiên Kiêu khác trong chiến trường mộng ảo.

Nhưng sức mạnh từ Lôi Phong U Thần kiếm truyền tới lại cứng rắn ép những lời Cơ Lạc Tuyết muốn nói xuống!

Sức mạnh ẩn chứa trong thanh Lôi Phong U Thần Kiếm rộng bốn tấc, dài bốn thước có thể ví với trọng lượng của một ngôi sao.

Lúc Cơ Lạc Tuyết áp chế sức mạnh này thì nàng cứ hạ thấp xuống từng thước từng thước, còn La Chinh nắm chặt trường kiếm, ánh mắt thản nhiên nhìn nàng.

Trong võ giả cùng cảnh giới, vĩnh viễn chỉ có Cơ Lạc Tuyết nhìn xuống người khác, bây giờ nàng ngửa mặt nhìn lên La Chinh, cuối cùng trên khuôn mặt vốn lạnh lùng cũng hiện lên vẻ quật cường.

Tính cách của Cơ Lạc Tuyết không thích đấu với người khác là vì người có thực lực đấu với nàng quá ít.

Nàng là Thiên Kiêu của Cơ gia, địa vị cách biệt, người khác lấy gì để đấu với nàng?

Trong lòng Cơ Lạc Tuyết không phục, biển chân nguyên của thế giới trong cơ thể nàng cũng bắt đầu thét lên! Một trận sóng thần khổng lồ do chân nguyên hình thành cuộn lên như dời núi lấp biển trong biển chân nguyên của nàng!

Trong lần cuộn lên này xuất hiện một vòng xoáy!

Tốc độ rút chân nguyên cũng có cực hạn!

Cho nên lúc võ giả thi triển chiêu thức uy lực lớn, tiêu hao nhiều chân nguyên thì cần có thời gian chuẩn bị, thậm chí là một khoảng thời gian tương đối dài.

Nhưng thế giới chân nguyên trong cơ thể Cơ Lạc Tuyết lại có chút không giống.

Biển chân nguyên của nàng cực kỳ đặc biệt, có thể trong một khoảng thời gian ngắn rút sạch tất cả chân nguyên trong biển chân nguyên.

Loại biển chân nguyên này gọi là biển Nguyệt Tịch.

Trong hàng tỉ võ giả Thần Hải Cảnh, võ giả sở hữu biển Nguyệt Tịch chỉ có mình nàng mà thôi!

Biển nước chân nguyên của thế giới trong cơ thể hóa thành vòng xoáy khổng lồ bị rút ra khỏi cơ thể Cơ Lạc Tuyết, rót vào trong vòng tay ngũ hành của nàng.

Trên năm chiếc nhẫn đều lóe lên ánh sáng rực rỡ, cánh tay nàng nắm chặt kiếm của La Chinh chưa từng có một phút lơi lỏng!

Mặc dù Cơ Lạc Tuyết là phái nữ nhưng đấu sức mạnh cũng chưa từng thua nam nhi!

Lực ngũ hành dồi dào tăng thêm, Cơ Lạc Tuyết dần dần chiếm lợi thế, thân hình của nàng càng nâng càng cao, dần dần đã vượt qua La Chinh.

Nhưng thời gian nàng chiếm được phía trên không đến một nhịp thở!

Con ngươi nàng nở to… Lại cảm thấy sức mạnh truyền đến từ thân kiếm tăng vọt thêm.

Rốt cuộc cực hạn sức mạnh của thằng nhóc này ở chỗ nào, sao lại có thể tăng gấp đôi sức mạnh như vậy?

Lúc trước, La Chinh chỉ bạo phát lực của sáu nghìn tấm vảy rồng mà thôi!

Sau khi La Chinh cảm nhận được lực ngũ hành dồi dào của Cơ Lạc Tuyết thì hắn lại kích hoạt lực của sáu nghìn tấm vảy rông.

Cũng tức là hắn đã thắp sáng một nghìn hai trăm tấm vảy rồng.

Trong nháy mắt, sức mạnh La Chinh sở hữu đã tăng vài lần.

Nhưng Cơ Lạc Tuyết không biết, La Chinh thậm chí còn có thể tăng thêm nữa.

Trong vài năm nay, La Chinh lại luyện hóa một vài thánh khí không dùng đến bên người, thậm chí một vài thanh thần khí, đạt được không ít Thiên Diễn Tinh Hoa.

Lúc này La Chinh đã thắp sáng lực của gần bốn nghìn tấm vảy rồng rồi!

Cũng là do Thiên Diễn Tinh Hoa của La Chinh không đủ.

Thông qua thời gian thực nghiệm, hắn phát hiện thân thể thần khí của hắn có thể dễ dàng chịu được sức mạnh của bốn nghìn tấm vảy rồng.

Vấn đề duy nhất chính là không đủ Thiên Diễn Tinh Hoa.

Sau khi hắn tiến vào Thượng Giới, dường như đi một mạch không có thời gian dừng lại, đương nhiên không có thời gian đi mua một số tiên khí thánh khí, ngược lại có chút tiếc nuối.

La Chinh vốn muốn Luyện Thần Tử luyện chế một vài vũ khí để bản thân luyện hóa.

Nhưng vấn đề là Luyện Thần Tử cứ luôn chìm đắm trong luyện khí.

Lão một lòng một dạ muốn luyện phôi kiếm thành hình… Trong thời gian vài năm nay, dường như Luyện Thần Tử chưa từng rời khỏi phường luyện khí!

Đối mặt với sức mạnh tăng gấp đôi của La Chinh, thân hình Cơ Lạc Tuyết lại lao xuống…

Lần này Cơ Lạc Tuyết đã hiểu, quả thực giao đấu sức mạnh với La Chinh là một việc ngu xuẩn.

Càng phiền phức là vừa nãy chân nguyên trong cơ thể nàng đã tiêu hao hết sạch cùng với cơn xoáy khổng lồ rút ra chân nguyên kia.

Biển chân nguyên của nàng đã tiêu hao hơn chín phần rồi!

“Có lẽ kết thúc rồi nhỉ?”

La Chinh mỉm cười, đột nhiên trong Lôi Phong U Thần Kiếm bắn ra một luồng kiếm ý.

Luồng kiếm ý này vừa mới ngưng tụ thành hình liền theo thân kiếm bắn về phía Cơ Lạc Tuyết!

Nếu Cơ Lạc Tuyết bị luồng kiếm ý này cắt trúng thì chắc chắn sẽ bị giết chết, sau đó quay lại trong thành chính hồi sinh.

Không phải La Chinh không thương hương tiếc ngọc, nhưng vì muốn lấy được điểm mộng ảo, trừ giết nàng ra La Chinh không có cách nào khác!

“Hừ!”

Cơ Lạc Tuyết lại hừ lạnh một tiếng.

Lúc luồng kiếm ý của La Chinh chưa bắn tới, một cơn gió màu vàng cuộn lên, bóng dáng nàng lại biến mất trước mắt La Chinh.

Tốc độ này, cho dù là La Chinh cũng không theo kịp.

Sau khi Cơ Lạc Tuyết ổn định thân hình liền lật tay, lấy ra mười viên ngọc chân nguyên.

Lúc lấy ra lại bóp vỡ những viên ngọc chân nguyên này.

Chân nguyên mãnh liệt từ trong ngọc chân nguyên vỡ tản ra ngoài, hóa thành sương trắng, lập tức bị nàng hấp thụ, nhanh chóng bổ sung chân nguyên trong cơ thể.

Chỉ cần dựa vào tốc độ này, Cơ Lạc Tuyết đối mặt với thằng nhóc này đã đứng ở vị trí bất bại.

Lúc giao đấu sức mạnh, Cơ Lạc Tuyết đã lấy nhược điểm của mình đấu với sở trường của La Chinh, đương nhiên là thua thảm.


Chương 1217: Vầng trăng lưỡi liềm

Bình thường, chỉ cần ba viên ngọc chân nguyên ngọc là có thể bổ sung đủ chân nguyên cho biển chân nguyên của võ giả Thần Hải Cảnh!Nhưng bản thân Cơ Lạc Tuyết là Thiên Kiêu của Cơ gia, ban đầu khi nàng mở ra biển chân nguyên, thì chính lão tổ Cơ gia tự mình ra tay, lấy Vô Hình Kiến Mộc làm ranh giới, giúp nàng mở rộng biển chân nguyên ra hơn ba lần!

Bởi vì tu luyện thần đạo Ngũ Hành, kết hợp sức mạnh ngũ hành, chân nguyên tiêu hao nhiều hơn người khác.

Nhìn từ điểm này, biển hỗn độn của La Chinh ngược lại thích hợp tu luyện thần đạo Ngũ Hành, dù sao mức độ cô đọng của khí hỗn độn trong cơ thể của hắn mạnh hơn biển chân nguyên nhiều.

Trong một lần, Cơ Lạc Tuyết đã bóp nát mười viên ngọc chân nguyên!

Sau khi hấp thụ chân nguyên nồng đậm đó, trong thế giới nội thể của Cơ Lạc Tuyết đã xuất hiện một trận mưa to xưa nay chưa từng có, Thần Hải vốn gần khô cạn, giờ phút này sóng cả cuồn cuộn.

Vừa hấp thu chân khí, Cơ Lạc Tuyết vừa dùng ánh mắt cực kỳ kinh ngạc chăm chú nhìn La Chinh, trong hai con ngươi kia ẩn giấu vẻ bất an.

Vì sao sức mạnh của tên nhóc này có thể kinh khủng như thế?

Người có thần lực trời sinh, Cơ Lạc Tuyết cũng không phải chưa từng thấy qua, Ngưu Kim chính là một trong số đó!

Cha của Ngưu Kim, Ngưu Lực Ngôn cũng là người có thần lực trời sinh, chính là tu giả Man Thần Thế, có được tu vi Giới Chủ, cũng có chút danh tiếng trong Chư Thần Vô Niệm.

Cái gọi là tu giả Man Thần Thế, chính là thờ phụng sức mạnh thân thể, dùng tất cả thủ đoạn tranh đoạt sức mạnh cho chính mình!

Bọn họ tin tưởng sau khi sức mạnh đạt tới trình độ cực kỳ khủng bố, có thể chỉ cần dựa vào sức mạnh để đập tan hư không, đánh sập Thiên Đạo, tu thành thần lực…

Đây chính là cái gọi là “Man Thần”.

Thế gian có Man Thần hay không, vẫn là một nghi vấn.

Chí ít trong diễn kỷ này, còn chưa có người nào tu luyện sức mạnh bản thân tới mức đó.

Nhưng số lượng võ giả trong vũ trụ nhiều như thế, phương hướng tu luyện mỗi người cũng khác nhau, chưa nói tới đúng sai!

Cho dù cái gọi là “lực thần đạo” này còn chưa có người có thể nghiệm chứng thành công, nhưng vẫn có một nhóm võ giả thờ phụng sức mạnh, đi trên con đường này, đến chết không từ.

Ngưu Kim là truyền nhân của Ngưu Lực Ngôn, tất nhiên gã sẽ chọn đi theo đường võ đạo này!

Trong Thần Hải Cảnh, sức mạnh của Ngưu Kim đã khó gặp địch thủ.

Lúc ở ngoại giới, Cơ Lạc Tuyết chưa từng thấy trong đồng cấp có võ giả Thần Hải Cảnh có sức mạnh lớn hơn Ngưu Kim.

Khó trách người này có thể liên tục giết chết Già Phàm và Ngưu Kim.

Thanh niên này có thần lực như thế, nếu chỉ dựa vào sức mạnh bản thân, hai người Già Phàm và Ngưu Kim không thể là đối thủ của hắn!

Về cuộc chiến của hai người vừa nãy, mặc dù đám người bên ngoài chỉ có thể xem náo nhiệt, trong đó rốt cuộc không thiếu võ giả có ánh mắt sắc bén.

“Hai người vừa mới phân cao thấp, có lẽ Cơ Lạc Tuyết chịu thiệt rồi!”

“Nàng vận dụng lực ngũ hành, thanh niên kia dùng sức mạnh gì? Ta không cảm giác được sóng chân nguyên trong cơ thể của hắn”

“Nếu như ta đoán không sai, chắc thanh niên kia là sức mạnh thân thể, hắn chưa từng bộc phát chân nguyên và cương nguyên!”

Lời này vừa nói ra, người xung quanh đều ngây người, trợn to hai mắt nhìn chằm chằm võ giả đang nói chuyện kia.

“Sao có thể chứ! Sức mạnh thân thể sao có thể có hiệu quả như thế?”

“Ta cũng cảm thấy rất khó tin”

Xuất hiện rất nhiều võ giả có quan điểm khác nhau về việc La Chinh có sử dụng sức mạnh thân thể hay không.

Nhưng có một điểm bọn họ lại có thể xác nhận, cuộc so tài hai người vừa nãy đúng là Cơ Lạc Tuyết chịu thiệt rồi!

Điểm này có thể nhìn ra từ sắc mặt hai người sau khi tách ra.

Mặc dù Cơ Lạc Tuyết vẫn lạnh lùng, xinh đẹp, nhưng sau khi ổn định thân hình thì liên tục bóp nát mười viên ngọc chân nguyên để bổ sung chân nguyên tiêu hao.

Trên mặt nàng hiện đủ loại suy nghĩ, hiển nhiên là có dè chừng với La Chinh!

Trái lại, La Chinh…

Hắn cơ bản không hề động đậy!

La Chinh vẫn đứng sững ở chỗ cũ, nở nụ cười như có như không.

Đám võ giả vây xem trên tường thành không thể hiểu nổi, dường như chưa thấy tên nhóc này vận dụng bản lĩnh cao cường gì, sao lại bức lui được Cơ Lạc Tuyết chứ?

Trước đây, khi La Chinh lấy ra núi Nguyên Từ Thần, hắn đã khiến Cơ Lạc Tuyết phải hóa ra một cơn gió vàng để rút lui, mà bây giờ đã là lần thứ hai rồi!

Thực lực của tên nhóc này, chẳng lẽ là trên Cơ Lạc Tuyết?

Trong lớp trẻ, người có thể được xưng là Thiên Kiêu không nhiều.

Đầu tiên, Thiên Kiêu phải có mệnh cách Đại Thế Chi Tranh, có mệnh cách này, mới có thể đảm đương trách nhiệm lớn nhất trong kiếp nạn Thiên Đạo!

Nhưng vũ trụ lớn như thế, số lượng người có mệnh Đại Thế Chi Tranh chắc chắn cũng hơn chục nghìn người.

Đây đều là hạt giống Thiên Đạo gieo xuống, mà không phải mỗi một hạt giống đều có thể khỏe mạnh trưởng thành.

Chỉ có người có mệnh Đại Thế Chi Tranh trưởng thành tốt nhất, hấp thu nhiều chất dinh dưỡng nhất mới có tư cách trở thành Thiên Kiêu!

Thanh niên trước mắt này, chui ra từ xó xỉnh nào vậy?

Nhiều võ giả ở đây, đa số xuất thân từ Chư Thần Vô Niệm.

Mà bọn họ nhắm mắt lại cũng có thể gọi tên ra mấy Thiên Kiêu trong Chư Thần Vô Niệm, cũng biết đại khái về bản lĩnh cao cường và tướng mạo của mấy người đó.

Ví dụ như Hiên Viên Thần Phong, ví dụ như Liệt Thiên Hàn…

Tóm lại, thiếu niên trước mắt này, chắc chắn không phải xuất thân từ Chư Thần Vô Niệm.

Cho dù hắn thật đến từ Chư Thần Vô Niệm, cũng chỉ có thể là nhân vật lợi hại bỗng nhiên ngóc đầu lên từ góc nhỏ nào đó thôi.

Dù sao trong số cường giả của thế hệ trẻ tuổi cũng không có một nhân vật thế này.

La Chinh cho Cơ Lạc Tuyết đủ thời gian, để nàng khôi phục hết chân nguyên đã tiêu hao.

Hắn cũng không thừa dịp Cơ Lạc Tuyết tiêu hao hết chân nguyên mà ra tay.

Đối với La Chinh mà nói, có lẽ Cơ Lạc Tuyết hơi khó giải quyết, nhưng hắn tin tưởng cuối cùng hắn sẽ thắng! Chỉ cần nàng không trốn về thành chính, với quan sát của La Chinh đối với tính cách nàng, có lẽ nàng sẽ không về núp trong thành chính, cái này không hợp đạo tâm của nàng.

Trận “mưa chân nguyên to” xưa nay chưa từng có rơi xuống trong cơ thể Cơ Lạc Tuyết khoảng chừng nửa nén hương.

Cuối cùng nó ngừng rơi, toàn bộ biển chân nguyên cũng dần dần ổn định lại.

Lúc trước, Cơ Lạc Tuyết muốn dùng tu vi và sức mạnh của mình đánh phủ đầu La Chinh, nhưng nàng không ngờ ngược lại nàng rơi vào thế bất lợi!

Nhưng điều này không có nghĩa là nàng không có sức đánh với La Chinh một trận.

Trái lại, sở trường thực sự của nàng cũng không phải là đánh giáp lá cà.

Thái độ của Cơ Lạc Tuyết khi đối mặt với La Chinh vô cùng nghiêm túc.

Nàng nhẹ nhàng kiễng hai chân đi đôi giày thêu trăng lưỡi liềm, lúc này nó đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt…

Đôi giày thêu trăng lưỡi liềm kia, nhìn qua cũng chỉ là một đôi giày vải bình thường, nhưng đi trên chân Cơ Lạc Tuyết, lại lộ vẻ xinh xắn, hoàn mỹ.

Khi tia sáng kia lóe lên, hình trăng lưỡi liềm trên mặt giày khuếch tán ra xung quanh mũi chân nàng, nhanh chóng hóa thành một vầng trăng lưỡi liềm sắc bén!

Cơ Lạc Tuyết mỉm cười với La Chinh, hai cánh tay ngọc nhẹ nhàng giao nhau, một cơn gió vàng nhẹ nhàng cuộn lên, bóng dáng nàng liền biến mất trong mắt mọi người.

La Chinh nhìn thấy vầng trăng lưỡi liềm kia, lòng tăng thêm cảnh giác!

Hắn chắc chắn sẽ thắng Cơ Lạc Tuyết, nhưng nàng không phải võ giả như Ngưu Kim, Lam Sam hay Long Cầm trước đây!

Những đối thủ đó, La Chinh có thể dễ dàng giành thắng lợi.

Thế nhưng đối mặt Cơ Lạc Tuyết, e là bản thân hơi không cẩn thận thì sẽ bị thua!

Vì vậy, trong khoảnh khắc chân Cơ Lạc Tuyết đạp mũi nhọn trăng lưỡi liềm biến mất, thì bên ngoài cơ thể La Chinh liền xuất hiện một màn sương trắng!

“Bát Khúc Phi Yên!”

Mà trong nháy mắt, khi La Chinh vừa mới sử dụng Bát Khúc Phi Yên, thì hắn đã nhìn thấy Cơ Lạc Tuyết.

Hai người mặt đối mặt, cách nhau vừa vặn một thước.

Dưới sự trợ giúp của cơn gió vàng, Cơ Lạc Tuyết đi tới trước mặt La Chinh với tốc độ cực nhanh.

Nhưng lúc này cả người nàng lại dựng ngược, con ngươi mắt phải của nàng đục ngầu, ý định giết người mãnh liệt!

“Vù!”

Cả người nàng xoay ngược lên trên, lượn một vòng một trăm tám mươi độ, vầng trăng lưỡi liềm trên chân vẽ ra nửa vòng tròn rồi chém tới!

Nói thì chậm nhưng xảy ra lại cực nhanh!

Từ lúc La Chinh thi triển Bát Khúc Phi Yên đến lúc vầng trăng lưỡi liềm của Cơ Lạc Tuyết ở đối diện đá tới, vẻn vẹn chỉ trong thời gian một nháy mắt.

Cho dù là mọi người vây xem trên tường thành cũng chưa kịp phản ứng, tầm mắt của họ đều khóa chặt trên người Cơ Lạc Tuyết.

Chỉ trong một hơi thở tiếp theo đã phát hiện Cơ Lạc Tuyết tiến đến gần sát La Chinh, khiến cho người ta nhìn không kịp.

Cũng may La Chinh đã mở ra Bát Khúc Phi Yên.

Trong khoảnh khắc khi Cơ Lạc Tuyết đá vầng trăng lưỡi liềm ra, thân hình của hắn liền phi độn về phía sau!

Thế nhưng phản ứng của Bát Khúc Phi Yên lần này hơi chậm!

Bát Khúc Phi Yên vốn thần kỳ, đối mặt với đòn tấn công của đối thủ, La Chinh có thể theo đà mà né tránh.

Uy thế của đòn tấn công càng lớn càng nhanh, tốc độ né tránh của La Chinh cũng càng nhanh!

Hắn luôn có thể duy trì khoảng cách ba tấc!

Cho nên khi đối mặt với mũi tên mà võ giả Ma tộc ở vùng bỏ hoang bắn tới, vì thân hình La Chinh và mũi tên vẫn duy trì khoảng cách ba tấc, nên mới bị đẩy ra ngoài.

Nhưng trong khoảnh khắc Cơ Lạc Tuyết thuận theo cơn gió vàng bay tới, tốc độ vầng trăng lưỡi liềm thuận thế cắt tới, lại vượt qua tốc độ cao nhất của Bát Khúc Phi Yên.

Vầng trăng lưỡi liềm sắc bén vượt qua ba tấc khoảng cách, cắt về phía mặt La Chinh!


Chương 1218: Xiềng xích

Vừa thi triển Bát Khúc Phi Yên, cả người La Chinh vừa ngửa về phía sau!Gần như trong nháy mắt ngửa ra, vầng trăng lưỡi liềm liền trực tiếp lướt qua mặt La Chinh, lưu lại trên mặt hắn vết máu dài vài tấc!

Có lẽ đây là phản ứng nhạy bén của La Chinh trước nguy cơ, cũng chính động tác này đã giúp La Chinh tránh được một kiếp.

Nếu như hắn không ngửa ra sau, e là một cước này của Cơ Lạc Tuyết với vầng trăng lưỡi liềm đã trực tiếp đá bay đầu La Chinh…

“Vèo vèo”

Hai người trên không trung xoay chuyển!

Cơ Lạc Tuyết nhìn thấy một đá của mình bén nhọn như vậy nhưng vẫn chưa thành công thì hừ lạnh một tiếng.

Một cơn gió vâng nổi lên, bóng dáng nàng lại lần nữa biến mất rồi chợt đứng trên đỉnh núi núi Nguyên Từ Thần cách La Chinh mấy chục trượng!

Phản ứng của tên nhóc này, thật đúng là…

Với người ngoài mà nói, sau khi vừa khôi phục, Cơ Lạc Tuyết đã phát động công kích, có thể nói là vội vàng!

Nhưng nàng hiểu rõ, một chiêu này nắm chắc thời cơ, cũng lựa chọn góc độ cực tốt, khiến người ta không kịp đề phòng, không thể né tránh, nhưng không ngờ tới La Chinh vẫn tránh được.

Về La Chinh, hắn không nói gì mà nhìn đôi giày thêu xinh xắn trên chân Cơ Lạc Tuyết và vầng trăng lưỡi liềm phía dưới.

Thủ đoạn của cô gái này cũng thật đa dạng!

Chỉ một đôi giày thêu, lại chứa đựng sát ý mãnh liệt như thế.

Nữ tu trong Thượng Giới đều như thế này sao? Cơ Lạc Tuyết như thế, Ngải An Tâm cũng như thế, đều có thủ đoạn nhiều vô kể.

Hơn nữa, mỗi thủ đoạn đều được coi như là đòn sát thủ đối với võ giả bình thường…

Trong lòng của hắn đang không biết làm sao, trên người Cơ Lạc Tuyết đứng trên đỉnh núi Nguyên Từ Thần đã chợt lóe lên một ánh sáng vàng!

Lại đến rồi…

Thân hình La Chinh xoay trên không một cái, đồng thời rút ra khí hỗn độn vận chuyển công pháp.

Lượng sương trắng ngưng lại bên ngoài cơ thể La Chinh cũng nhiều lên.

La Chinh vận chuyển Bát Khúc Phi Yên này tới cực hạn, nhưng tốc độ vầng trăng lưỡi liềm của nàng lại nhanh thêm một bậc, nhẹ nhàng vượt qua khoảng cách ba tấc kia, cắt về phía La Chinh lần nữa!

“Phập!”

Lần này, La Chinh không thể hoàn toàn tránh được cú đá của Cơ Lạc Tuyết, vầng trăng lưỡi liềm trực tiếp cắt lên máu thịt trên cánh tay hắn!

“Chính là lúc này!”

Hắn biết mình đã không thể né tránh nữa.

Hắn vặn vẹo phần dưới cơ thể, dùng cánh tay trái ngăn cản.

Trong nháy mắt khi cánh tay hắn bị cắt, tay phải lại đột nhiên đưa ra, vồ lấy một chân Cơ Lạc Tuyết.

Với giá là một cánh tay, để trói buộc nàng ấy lại, sau đó đánh chết, đây chính là cơ hội thắng của La Chinh!

Nhưng mà ngón tay của hắn vừa mới chạm đến mu bàn chân của Cơ Lạc Tuyết, còn chưa bắt được hoàn toàn, một cơn gió vàng thoáng qua, hắn bèn cảm thấy trong tay trống rỗng!

Bóng dáng Cơ Lạc Tuyết lại biến mất trước mắt La Chinh, quay về đỉnh núi Nguyên Từ Thần.

Mặc dù một đá này nàng thành công, nhưng trên mặt có vẻ hơi mất tự nhiên.

Vừa nãy, suýt chút nữa La Chinh đã bắt được chân nàng…

Vẻ mất tự nhiên chỉ lưu lại trên mặt nàng trong một khoảnh khắc!

Sau khi biến mất, một cơn gió vàng nổi lên, nàng lại tấn công La Chinh, không hề ngừng lại!

Nàng biết với tốc độ của mình, La Chinh căn bản không thể bắt được nàng.

Chỉ cần duy trì thế tấn công này, cuối cùng người này sẽ thua nàng, cho nên nàng không muốn cho La Chinh chút thời gian nào!

“Phập!”

Mỗi khi Cơ Lạc Tuyết thoáng hiện mà tới, trên người La Chinh sẽ bị rạch ra một vết máu thật sâu!

Hiện tại, vấn đề La Chinh gặp phải không kém tình huống gặp phải chuột Thông Thiên là mấy.

Vấn đề là chuột Thông Thiên tương đối vụng về, hơn nữa tổn thương gây ra cho La Chinh kém xa vết thương lớn do Cơ Lạc Tuyết gây ra…

Rõ ràng, muốn dùng Thiên Kiếp Sát vây khốn Cơ Lạc Tuyết là điều không thể!

La Chinh vừa chịu công kích của Cơ Lạc Tuyết, vừa nhanh chóng nghĩ cách.

Nếu không thể phá giải loại cục diện này, việc hắn bại trận chỉ còn là chuyện sớm hay muộn thôi!

“Vèo…”

“Phụt…”

Từng tia máu tươi bắn ra tung tóe.

“Khà khà, Cơ Lạc Tuyết nghiêm túc thật rồi, thế tấn công của nàng như nước chảy mây trôi, từng đợt liên tiếp, khiến người ta căn bản không có cơ hội thở lấy hơi!”

“Thực lực của nàng như vậy, chỉ sợ ngay cả võ giả Thần Cực Cảnh trung kỳ cũng có thể dễ dàng giết chết?”

“Ta nói mà, Thiên Kiêu chính là Thiên Kiêu, sao có thể để tên nhóc này đánh bại chứ? Hơn nữa… chắc đây mới chỉ là một nửa sức mạnh của Cơ Lạc Tuyết thôi nhỉ? Nghe nói Hắc Tuyết cũng tiến vào chiến trường mộng ảo rồi.

Nàng lại có thể đồng thời lấy hai thân phận tiến vào chiến trường mộng ảo, không biết có dung hợp làm một thể trong chiến trường hay không?”

“…”

Đòn tấn công của Cơ Lạc Tuyết ngày càng thuần thục, cũng càng ngày càng hung hãn!

Giờ đây, nàng chuyên chọn tập kích chỗ hiểm của La Chinh, mỗi một chiêu đều có thể lấy mạng La Chinh.

Phán đoán của La Chinh đối với nguy cơ cũng vô cùng chính xác.

Vào thời điểm mấu chốt, hắn luôn có thể tránh được tổn thương nghiêm trọng nhất, nhưng vết thương trên người lại không ngừng tăng thêm!

“Chết đi”

Một cơn gió vàng lại nổi lên!

Trên mặt Cơ Lạc Tuyết đã hiện ý cười chứa đựng sát ý.

Nàng bắt lấy sơ hở ngoài ý muốn của La Chinh, sau một kích này, cuối cùng nàng có thể lấy tính mạng của người này!

Cùng một kẻ vô danh đấu lâu như vậy, còn khiến nàng lấy ra vầng trăng lưỡi liềm, trong lòng Cơ Lạc Tuyết không khỏi cảm thán, vũ trụ này thật kỳ diệu.

Chỉ hơi không chú ý một chút, đã có thể xuất hiện loại người vô danh có thực lực như thế.

Lúc trước nàng đã coi thường độ khó của chiến trường mộng ảo này.

Nhưng mà…

Một đòn kia của nàng với La Chinh.

Là dựa vào sơ hở mà La Chinh cố ý để lộ ra.

Thất bại cũng không phải điểm mấu chốt, trong mắt Cơ Lạc Tuyết thủ đoạn này đã quá nhàm chán…

Bởi vì La Chinh nhất định không đỡ được đòn của nàng.

Cùng lắm thì nàng lặp lại mấy lần nữa là được rồi.

Thân hình nàng lóe lên theo cơn gió vàng, nàng định cách xa La Chinh lần nữa.

Nhưng ngay lúc này, trong tay La Chinh xuất hiện một dây xích!

Dây xích màu bạc sáng, nhìn qua mới tinh, sáng bóng.

Cơ Lạc Tuyết chăm chú nhìn dây xích này, tỏ vẻ nghi hoặc.

Tên nhóc này định làm gì?

Muốn dùng dây xích này khóa chặt nàng ư? Cái này có thể sao…

Suy nghĩ này vừa lóe lên ngay lúc nàng cuốn theo cơn gió vàng, định dùng tốc độ cực nhanh kéo giãn khoảng cách với La Chinh!

Thế nhưng sợi xích kia lại hóa thành một ánh sáng màu bạc, cuốn về phía Cơ Lạc Tuyết.

Sợi xích vượt qua tốc độ mà Cơ Lạc Tuyết tưởng tượng được, khóa trên chân trần của nàng!

Mà đầu kia, khóa trên người La Chinh!

Thấy cảnh này, Cơ Lạc Tuyết lập tức cuống lên…

Nàng nghĩ thế nào cũng không ra, sao sợi xích này lại có tốc độ như thế? Vì sao nàng dùng quy tắc hệ Phong “ẩn theo gió” cũng không trốn được?

“Vù…”

Bóng dáng của nàng vẫn chớp động điên cuồng!

Nhưng dù Cơ Lạc Tuyết trốn tránh thế nào, rốt cuộc nàng vẫn không thể hất xiềng xích trên chân ra.

Nàng giống như một con chim bay bị trói chân, dù cho giương cánh bay cao như thế nào, cuối cùng vẫn bị kéo về chỗ cũ.

Tất nhiên, Cơ Lạc Tuyết không biết rằng, sợi xích Tuyệt Mệnh này của La Chinh còn có thể khóa cả Thiên Tôn, mặc dù nàng thân là Thiên Kiêu của Cơ gia, thực lực mạnh mẽ thì cũng đâu thể hơn được Thiên Tôn?

Sợi xích Tuyệt Mệnh này là do sư phụ La Chinh tặng, ngoài ra còn có mấy mảnh vỡ thu hoạch được.

Có thể coi là phiên bản thu nhỏ của Tuyệt Mệnh Loạn Đấu!

Tuyệt Mệnh Loạn Đấu khóa mấy chục người cùng một chỗ, cuối cùng chỉ một người có thể sống sót!

Mà sợi xích Tuyệt Mệnh trong tay La Chinh lại khóa hắn và đối thủ cùng một chỗ.

Sau khi bị sợi xích Tuyệt Mệnh khóa lại, giữa hai bên chỉ có một lựa chọn, giết chết đối phương!

Nếu thực lực của đối phương mạnh hơn La Chinh, vậy việc sử dụng sợi xích Tuyệt Mệnh chắc chắn là hành động tìm chết.

Nhưng dù sao sợi xích Tuyệt Mệnh là vì La Chinh, có khóa hay không, khóa ai, đều là do La Chinh quyết định!

Trước mắt, tốc độ của Cơ Lạc Tuyết cực nhanh, La Chinh vừa né tránh vừa suy nghĩ xem nên hóa giải tình cảnh này như thế nào.

Đột nhiên, hắn nhớ tới mình còn có món pháp bảo này… Trước nay hắn lại chưa từng dùng tới!

“Vù…”

Từng cơn gió vàng không ngừng nổi lên.

Bóng dáng Cơ Lạc Tuyết lúc ẩn lúc hiện trong gió vàng, nhưng dù nàng giãy giụa như thế nào, cũng không thể vượt qua khoảng cách một trượng.

Tốc độ của nàng nhanh, nhưng chung quy không thoát khỏi được sợi xích này…

Mặc dù nhìn La Chinh hơi thê thảm, nhưng hắn biết, khi sợi xích Tuyệt Mệnh khóa Cơ Lạc Tuyết lại, hắn đã thắng!

Sợi xích Tuyệt Mệnh này chỉ có thể kéo dài khoảng cách một trượng, La Chinh nhẹ nhàng kéo một cái, Cơ Lạc Tuyết liền bị sức mạnh khổng lồ của La Chinh giật qua.

Sau khi ý thức được mình không thể thoát khỏi, trên mặt Cơ Lạc Tuyết dần hiện ra vẻ kiên quyết.

Nàng không còn vùng vẫy vô nghĩa nữa, mà lần nữa rút hết chân nguyên trong cơ thể ra, cùng với ánh sáng rực rỡ của vòng tay ngũ hành, hóa thành một chưởng ấn năm màu, phủ xuống đầu La Chinh!


Chương 1219: Bỗng nhiên bay vọt lên

Đối mặt chưởng ấn ngũ hành của Cơ Lạc Tuyết, La Chinh lại mỉm cười!Trong nháy mắt, La Chinh mở ra sức mạnh của ba chục nghìn tấm vảy rồng!

Hắn cũng vỗ một chưởng về phía Cơ Lạc Tuyết.

Chỉ là trong một chưởng nhìn như bình thường không có gì lạ này, lại ẩn chứa sức mạnh khiến người ta khó có thể tưởng tượng nổi!

Thật ra, Cơ Lạc Tuyết cũng là bất đắc dĩ mới dùng chưởng ấn ngũ hành với La Chinh…

Giống như lời của một số người đứng xem, thật ra hiện tại thân thể Cơ Lạc Tuyết cũng không phải toàn vẹn!

Lúc này, trong Đại Giới khác của chiến trường mộng ảo, còn có một Cơ Lạc Tuyết khác tồn tại!

Một suy nghĩ hai thân thể…

Mặc dù phương pháp tu hành bậc này hiếm thấy trong vũ trụ, nhưng cũng có mấy loại công pháp tương tự.

Giống như Vân Lạc, thậm chí có thể tự chém ra trăm vạn phân thân.

Nhưng sau khi Vân Lạc chém ra trăm vạn phân thân, nàng chỉ có thể tiến hành giác ngộ.

Mà mặc dù hai thân thể của Cơ Lạc Tuyết dùng chung một linh hồn, nhưng có thể tách ra tu luyện.

Chỉ khi cả hai dung hợp lại, nàng mới là tồn tại hoàn chỉnh, mới là Thiên Kiêu của Cơ gia!

Cũng vì vậy, lúc này Cơ Lạc Tuyết chỉ có thể vận dụng lực hành Thổ và lực hành Kim, ba loại quy tắc khác vốn đều vô cùng yếu kém, lực Ngũ Hành thi triển ra tất nhiên không hoàn chỉnh.

“Ầm”

Một chưởng này, xem như là lựa chọn của Cơ Lạc Tuyết khi rơi vào đường cùng!

Nếu Hắc Tuyết ở đây, đối mặt với một chưởng này, La Chinh thắng bại còn chưa nói chắc được.

Bởi vì kế hoạch và phương pháp tác chiến của Hắc Tuyết và nàng hoàn toàn khác biệt, sau này cả hai dung hợp, ưu điểm và khuyết điểm bổ sung cho nhau mới có thể hóa thân thể ngũ hành hoàn mỹ, mới xem như hợp tu ngũ hành chân chính!

Với một chưởng của La Chinh, chưởng ấn ngũ hành của Cơ Lạc Tuyết bắt đầu tán loạn không ngừng!

“Kết thúc rồi” La Chinh mỉm cười, sau khi phá chưởng này của Cơ Lạc Tuyết, hắn để tay trên trán Cơ Lạc Tuyết, vô cùng dịu dàng, giống như giúp Cơ Lạc Tuyết lau mồ hôi rơi trên trán vậy…

Nhưng La Chinh chỉ đẩy nhẹ một cái, một sức mạnh khổng lồ lan ra, thân thể Cơ Lạc Tuyết trực tiếp vỡ vụn trước mắt mọi người!

Đốm sáng màu đỏ bao lấy linh hồn Cơ Lạc Tuyết bay về phía trong thành chính.

Cùng lúc đó, điểm mộng ảo từ thân thể nàng vỡ tung ra…

Vô số điểm mộng ảo lan ra, phủ khắp phạm vi hai ba trượng!

Nhiều võ giả trên tường thành nhìn thấy số lượng điểm mộng ảo như thế, từng tròng mắt đều hận không thể rơi ra ngoài!

Cơ Lạc Tuyết là “Thành chủ” của thành này, thậm chí ở cửa thành còn có tám “lò sát sinh” giúp Cơ Lạc Tuyết thu thập điểm mộng ảo không biết ngày đêm.

Dưới sự khống chế tuyệt đối của nàng, điểm mộng ảo thu được chắc chắn không phải một con số nhỏ…

Mọi người đã chuẩn bị tâm lý rồi, chẳng qua sau khi số điểm mộng ảo lớn như thế tuôn ra, mọi người vẫn bị khiếp sợ bởi số lượng của nó!

Thật sự quá nhiều…

Dù là La Chinh, khi nhìn thấy một đám điểm mộng ảo lấp lóe cũng hơi rung động!

“Vù vù vù”

Những điểm mộng ảo đó bay vụt về phía La Chinh, nhanh chóng nhập vào trong cơ thể La Chinh.

Ngay lúc này, điểm mộng ảo của La Chinh tăng nhanh! Cùng lúc đó, xếp hạng của hắn trên kim tự tháp cũng tăng nhanh!

“Cái này…”

La Chinh ngẫm nghĩ, liền tra ra hắn đã có được bốn triệu sáu trăm nghìn điểm mộng ảo!

Trước đây, sau khi hắn giết chết Ngưu Kim, cũng đã cướp đi mấy trăm nghìn điểm mộng ảo của Ngưu Kim.

Nói cách khác, trong cơ thể Cơ Lạc Tuyết chí ít có hơn tám triệu điểm mộng ảo.

Hắn vừa giết chết nàng, liền cướp đi một nửa số điểm mộng ảo của nàng, chính là hơn bốn triệu điểm.

Tích lũy của cô gái này, vượt xa tưởng tượng của La Chinh.

Hiện tại, xếp hạng của La Chinh đã đứng hàng ba trăm linh chín trong giới này, và đứng thứ mười bốn nghìn trên toàn bộ chiến trường mộng ảo!

Trong chớp mắt này, thứ bậc của hắn tăng vọt vô số lần.

Trong vô số võ giả, đứng trước chục nghìn người cũng đã vô cùng lóa mắt rồi!

Mặc dù La Chinh chỉ là đứng thứ mười bốn nghìn, thế nhưng vô số ánh mắt trong toàn bộ vũ trụ vẫn nhìn chằm chằm tên hắn từ từ bay lên.

Ngay lúc này, hai chữ “La Chinh” lại lần nữa dấy lên một hồi bàn luận sôi nổi!

“La Chinh, đây là La Chinh vẫn kể chuyện à… Không ngờ hắn lại có thể tiến vào trước mười nghìn người!”

“Nhìn rõ rồi, là mười bốn nghìn, hắn xếp ở vị trí thứ ba trăm trong Đại Giới! Thực lực của người này rất mạnh, nếu như tiếp tục tăng lên, chỉ e sẽ giống như Thiên Kiêu đó!”

“Hừ, có gì đặc biệt hơn người, Tiên Phủ của hắn chính là báu vật trong báu vật, nếu ta có thể có một tòa Tiên Phủ như vậy, đã xông lên hạng nhất rồi!”

“Ha ha, đầu tiên ngươi phải có được một tòa Tiên Phủ như thế đã, sau đó ngươi còn phải tu luyện tới Thần Hải Cảnh rồi hãy nói”

Các ngõ ngách bên trong vũ trụ, đều có người đang bàn luận sôi nổi, độ chú ý đối với La Chinh tăng vọt chưa từng có.

Thứ tự của La Chinh đã tăng lên rồi, nhưng cái bọn họ quan tâm là rốt cuộc người này có thể vọt tới bước nào? Là phù dung sớm nở tối tàn, hay là liên tiếp chém quan trảm tướng đi thẳng lên vị trí cao nhất?

Lúc này trong thiên cung Vân Miểu, bầu không khí đang sôi trào!

Bởi vì La Chinh xuất từ thiên cung Vân Miểu, mong chờ của bọn họ đối với La Chinh vô cùng mãnh liệt!

Trước đó, La Chinh vẫn không nóng không lạnh, không ít người đều sốt ruột thay La Chinh.

Mặc dù Vân Lạc tỏ vẻ ung dung, nhưng thật ra trong lòng vẫn hơi không vui.

Tất nhiên, trong lòng nàng biết La Chinh có thể một lần bay cao, chỉ là tên nhóc kia cũng quá bình thản, hắn sẽ không chỉ lượn lờ chơi trong chiến trường mộng ảo đấy chứ?

Ngay lúc đang suy đoán, lại thấy thứ tự của La Chinh tăng vọt.

Cho đến lúc này, Vân Lạc mới mỉm cười hiểu ý: “Mới đứng thứ mười bốn nghìn mà thôi… Không biết khi nào xông vào trước một nghìn?” Vân Lạc khẽ nói, như trước đây, nàng hoàn toàn tin tưởng La Chinh.

Trong thiên cung Vân Miểu sôi trào, nhưng bầu không khí ở một chỗ khác lại hết sức nặng nề.

Chư Thần Vô Niệm…

Thành Đạp Tuyết, Cơ gia.

Mấy năm nay, lão tổ Cơ gia rất ít khi lộ diện.

Mặc dù Cơ gia xưng là gia tộc, nhưng trên thực tế, nhân số võ giả trong toàn gia tộc họ Cơ đã vượt qua triệu người, có thể so với một nước lớn.

Mà lão tổ Cơ gia chính là tồn tại tối cao của “nước” này.

Lão tổ đã xuất hiện trong Cơ gia, các nhân vật quan trọng từ trên xuống dưới của Cơ gia nào có lý do gì mà vắng mặt?

Chiến trường mộng ảo lần này đối với Cơ gia vô cùng quan trọng!

Nguyên nhân tất nhiên là vì Cơ Lạc Tuyết.

Cơ gia bọn họ tất cả có ba vị Thiên Kiêu!

Hai vị Thiên Kiêu khác, Cơ Phi Trần và Cơ Huyễn Nhã lại không thể so với Cơ Lạc Tuyết.

Thực lực hai vị Thiên Kiêu này dĩ nhiên không tồi, nhưng không cùng đẳng cấp với Cơ Lạc Tuyết.

Dù là Cơ Phi Trần hay Cơ Huyễn Nhã thì cũng đều chỉ có thể miễn cưỡng chiến đấu ngang sức với một phân thân của Cơ Lạc Tuyết, tức là là bằng “một nửa” thực lực của Cơ Lạc Tuyết.

Cơ Lạc Tuyết là toàn bộ kỳ vọng của Cơ gia, bọn họ hy vọng một ngày kia Cơ Lạc Tuyết có thể lột xác thành Đạo Tử của Cơ gia!

Mà lần này, chiến trường mộng ảo mở ra, liền có hy vọng rất lớn…

Lúc này, xếp hạng của Cơ Lạc Tuyết vô cùng chói mắt!

Nàng đã bước lên mười hạng đầu trên kim tự tháp!

Võ giả ở phía trước nàng, cơ bản đều là Đạo Tử của các gia tộc lớn, vượt qua Thiên Kiêu, là sự tồn tại có một không hai.

Những Đạo Tử này tồn tại đủ để ảnh hưởng đến vận thế và hướng đi của một gia tộc!

Bất kỳ gia tộc nào đều sẽ dành tất cả tài nguyên cho Đạo Tử!

Bởi vì trong vũ trụ có một câu nói, gọi là muốn diệt tộc thì diệt Đạo trước.

Muốn tiêu diệt một tộc hùng mạnh, trước tiên phải tiêu diệt Đạo Tử trong tộc! Nếu không một ngày nào đó, Đạo Tử đó sẽ dựa vào vận may và thiên phú cực mạnh đánh trả!

Cho nên đối với mỗi gia tộc lớn, mỗi chủng tộc mà nói, tộc có thể diệt, nhưng Đạo Tử không thể chết.

Mặc dù Đạo Tử kia chỉ là một mầm non, nhưng đó là tương lai của cả gia tộc.

Cách nói này, có lẽ hơi mơ hồ, dù sao nền móng của mấy gia tộc lớn vững chắc như thế, dù một Đạo Tử chết thật, những gia tộc có nội lực mạnh mẽ này vẫn có thể nâng đỡ một người lên như thường.

Nhưng từ cách nói này có thể nhìn ra, những chủng tộc và gia tộc này coi trọng Đạo Tử cỡ nào.

Cơ Lạc Tuyết có thể lọt vào mười vị trí đầu trong chiến trường mộng ảo đã vô cùng lợi hại rồi.

Chỉ là trong chiến trường mộng ảo, nàng lại có ưu thế bẩm sinh.

Bởi vì người khác đều một mình chém giết trong chiến trường mộng ảo, mà Cơ Lạc Tuyết nàng lại có hai người.

Thực lực của hai Cơ Lạc Tuyết này đều vô cùng mạnh, tất nhiên số điểm mộng ảo thu thập được nhanh gấp đôi so với Thiên Kiêu, hay thậm chí một số Đạo Tử khác!

Ngay cả như vậy, Cơ gia vẫn không hài lòng với Cơ Lạc Tuyết.

Bọn họ yêu cầu Cơ Lạc Tuyết đứng hàng đầu! Không có hạng hai, nhất định phải hàng đầu! Chỉ có như thế mới không thẹn với Cơ gia nhiều năm bồi dưỡng nàng như vậy!

Nhưng ngay trước mặt lão tổ Cơ gia, tên của Cơ Lạc Tuyết bỗng nhiên trượt nhanh xuống trên tòa kim tự tháp kia.

Từ hạng bảy, trực tiếp rơi xuống thứ bảy trăm!


Chương 1220: Hắc Tuyết

Cạnh tranh xếp hạng trong chiến trường mộng ảo diễn ra khá khốc liệtBởi vì số lượng thành chính có rất nhiều, nhưng phạm vi hoạt động của đa số võ giả đều bị hạn chế, không có khả năng trong thời gian ngắn xuyên qua quá nhiều thành chính.

Cho nên, đa phần bọn họ đều vây quanh một thành chính để cướp đoạt điểm mộng ảo.

Đương nhiên, phương pháp của mỗi người hoàn toàn khác nhau.

Giống như Cơ Lạc Tuyết quản lý một thành chính, nàng đã dùng phương thức “nộp thuế” để thu điểm mộng ảo.

Người của tòa thành đó phải giao nộp điểm cho nàng, không ai thoát được.

Nhưng nếu chỉ quản lý một thành chính không, Cơ Lạc Tuyết không có khả năng xếp ở thứ hạng cao như vậy.

Nhưng Cơ Lạc Tuyết lại có hai cơ thể có chung một suy nghĩ.

Hắc Tuyết là phân thân của Cơ Lạc Tuyết, đang hành tẩu ở một Đại Giới khác.

Tích lũy điểm của hai người đều tính trên đầu của một người.

Cho nên, Cơ Lạc Tuyết mới có thể dẫn trước, đứng trên thứ tám trong bảng xếp hạng ở kim tự tháp, vô cùng nổi bật, toàn bộ Cơ gia đều cảm thấy nở mày nở mặt.

Dù sao, bên trong Chư Thần Vô Niệm cũng chỉ có hai người được xếp trong mười vị trí đầu.

Một người là Hiên Viên Thần Phong, người còn lại chính là Cơ Lạc Tuyết.

Sau khi thứ tự của Hiên Viên Thần Phong đột nhiên rớt xuống một cách khó hiểu, Cơ Lạc Tuyết chính là người duy nhất của Chư Thần Vô Niệm còn nằm trong mười vị trí đầu.

Lão tổ Cơ gia nhìn thấy tình huống như vậy, không khỏi vui vẻ, khen ngợi Cơ gia đã có người kế thừa.

Nhưng lúc này, xếp hạng của Cơ Lạc Tuyết lại nhanh chóng rơi xuống, từ hạng bảy xuống đến hạng trăm.

Gia chủ Cơ gia nhìn chằm chằm vào bảng xếp hạng trên kim tự tháp, ánh mắt lộ ra sự lạnh lẽo.

“Có người đã giết chết Tuyết nhi một lần” Gia chủ Cơ gia lạnh lùng nói.

Chỉ tiếc, người bên ngoài không cách nào quan sát được nhất cử nhất động bên trong chiến trường mộng ảo, cho nên không biết là ai đã có được thực lực giết chết Thiên Kiêu của Cơ gia?

“Hừ, có thể đánh bại Tuyết nhi, người này chắc chắn không phải hạng vô danh.

Không biết hắn có gì để dựa vào mà dám chọc cháu gái của ta” Một vị trưởng bối Cơ gia giận dữ nói.

Nói chung, đại gia tộc chính là một sự tồn tại khủng bố.

Cơ Lạc Tuyết là hòn ngọc quý của toàn bộ gia tộc Cơ gia.

Bọn họ làm sao có thể tha thứ cho người đã ra tay với Cơ Lạc Tuyết chứ?

“Ta đã nói rồi, nên để cho Cơ Lạc Tuyết dung hợp Hắc Tuyết, bởi vì phân làm hai cơ thể sẽ khiến cho thực lực của Cơ Lạc Tuyết giảm xuống rất nhiều, tội gì phải dùng cách này chứ” Một vị trưởng bối khác phản ứng.

Hắc Tuyết là phân thân của Cơ Lạc Tuyết, thực lực cũng rất phi phàm.

Quan trọng là khi hai người dung hợp lại, Cơ Lạc Tuyết mới có thể phát huy được thực lực mạnh nhất của nàng.

Có nên dung hợp hay không, trước khi chiến trường mộng ảo mở ra, Cơ gia đã từng tranh luận về chuyện này.

Dung hợp có chỗ tốt của dung hợp.

Với hình thể hoàn chỉnh của Cơ Lạc Tuyết, nàng chưa chắc đã có đối thủ bên trong chiến trường mộng ảo.

Cho dù là Đạo Tử, Cơ Lạc Tuyết cũng có thực lực chiến một trận.

Nhưng khi hai phân thân cùng tiến vào chiến trường mộng ảo, tốc độ kiếm điểm mộng ảo cũng tăng lên gấp đôi.

Khuyết điểm duy nhất chính là thực lực của nàng giảm xuống rất nhiều.

Người cuối cùng đưa ra quyết định này chính là bản thân Cơ Lạc Tuyết.

Trên thực tế, dùng phân thân tiến vào chiến trường mộng ảo rất có lợi đối với Cơ Lạc Tuyết.

Giống như lần này, Cơ Lạc Tuyết bị La Chinh giết chết, nếu là người bình thường, chỉ sợ đã tổn thất hết một nửa điểm mộng ảo rồi.

Nhưng Cơ Lạc Tuyết thì chỉ mất một nửa điểm mộng ảo của chủ thân, nhưng Hắc Tuyết bên kia lại không hề hao tổn gì.

Cho nên, điểm mộng ảo bị mất đi của nàng cũng chỉ có một phần tư mà thôi.

Nếu Cơ Lạc Tuyết trong cơ thể hoàn chỉnh bị giết một lần, xếp hạng của nàng không chỉ rớt xuống vị trí bảy trăm, mà sẽ là vị trí hơn hai nghìn.

Nhưng Cơ Lạc Tuyết trong trạng thái hoàn chỉnh, có mấy ai có thể giết chết được nàng?

Chiến trường mộng ảo chia làm năm mươi Đại Giới.

Có khả năng đánh bại Cơ Lạc Tuyết chắc cũng chỉ khoảng mười người.

Mà mười người này rất có thể không cùng tồn tại bên trong một Đại Giới với Cơ Lạc Tuyết.

Nói cách khác, khả năng nàng bị giết chết là rất nhỏ.

Cho nên, phải chăng có nên phân thân hay không, vấn đề này, ai tốt ai xấu đúng là khó mà lý giải.

Một vài trưởng bối Cơ gia cũng bởi vì vấn đề này mà tranh luận với nhau.

“Được rồi…”

Ngồi tại nơi cao nhất, lão tổ Cơ gia phất tay.

Khi âm thanh lão tổ truyền ra ngoài, Cơ gia từ trên xuống dưới lập tức yên tĩnh lại, ngay cả gia chủ, các vị trưởng bối cũng phải ngồi nghiêm chỉnh.

“Tuyết nhi đã làm rất tốt rồi.

Huống chi, bị giết chết một lần cũng chẳng đáng là gì.

Tin rằng con bé sẽ đứng lên được” Lão tổ Cơ gia thản nhiên nói.

“Tổ công nói rất đúng, chúng ta nên có lòng tin đối với Lạc Tuyết.

Có lẽ Lạc Tuyết cũng không phải bị giết chết, mà là con bé thăm dò một số phúc địa bên trong chiến trường mộng ảo, đã gặp phải nguy hiểm không thể kháng cự.

Võ giả bị giết chết bên trong chiến trường mộng ảo có thể phục sinh mà, Cơ Lạc Tuyết còn có rất nhiều cơ hội” Gia chủ Cơ gia thản nhiên nói.

Không ít người cùng gật đầu.

Xếp hạng giai đoạn trước cũng không tính là gì.

Hiên Viên Thần Phong dẫn trước rất xa cũng không phải đã tuột hạng chẳng còn thấy bóng dáng sao.

Bây giờ mọi người đang nhìn thấy y đuổi theo, bọn họ phải nên kiên nhẫn với Cơ Lạc Tuyết mới đúng.

Tại một góc khác bên trong chiến trường mộng ảo.

Một nữ võ giả tay cầm đao, nghiêng đầu đứng trên đỉnh tường thành.

Diện mạo của nữ võ giả này giống Cơ Lạc Tuyết như đúc.

Mặc dù tướng mạo hoàn toàn giống nhau, nhưng khí chất của hai người lại khác.

Bên cạnh Cơ Lạc Tuyết thường hay có bông tuyết bay bổng, còn bên cạnh cô gái này, mặc dù cũng có tuyết, nhưng lại là tuyết đen.

Nàng và Cơ Lạc Tuyết là nhất niệm lưỡng thân, nhưng bản thân Hắc Tuyết cũng có được suy nghĩ và tư duy của mình, thậm chí cá tính còn khác biệt so với Cơ Lạc Tuyết.

Võ giả của tòa thành này…

Đã trốn không còn một mống.

Sau khi chiến trường mộng ảo mở ra, Hắc Tuyết dựa vào một thanh đao, tiến hành giết chóc một cách vô tình đám võ giả bên trong thành.

Nàng cũng không quản đối phương có bao nhiêu điểm mộng ảo, hoặc bản thân nàng có thể lấy được lợi ích gì, chỉ cần là võ giả ngoài thành đều sẽ bị nàng dùng thanh đao đưa về thành chính.

Sau một thời gian ngắn, rất nhiều võ giả trốn biệt trong thành chính, không dám ra ngoài nữa.

Nhưng cứ ở mãi trong thành chính cũng không phải biện pháp.

Đám võ giả thương lượng với nhau, ai nấy đều lựa chọn chạy trốn cùng một lúc.

Tất nhiên Hắc Tuyết lợi hại, nhưng không có khả năng hốt gọn một mẻ các võ giả, có thể trốn được bao nhiêu thì trốn.

Trong toàn bộ quá trình, Hắc Tuyết đã giết chết rất nhiều võ giả, nhưng cũng có không ít võ giả thoát khỏi thành chính.

Cho nên, tổng số điểm tích lũy của Hắc Tuyết vẫn không bằng bản thể Cơ Lạc Tuyết.

Nhưng Hắc Tuyết không hề quan tâm.

Cho dù là hai thân thể một suy nghĩ, cũng có phân chia chủ thứ.

Chủ là Cơ Lạc Tuyết, thứ là Hắc Tuyết.

Nàng chỉ cần thỏa mãn ham muốn giết chóc của mình là được, những chuyện khác không cần nàng quan tâm.

Đám võ giả trong thành chính, trốn thì đã trốn, chết thì đã chết, những võ giả còn lại thật sự trốn không thoát, mà điểm của bọn họ đã bị Hắc Tuyết lấy sạch, cho nên nàng dự định đi tìm thành chính khác.

Đám võ giả bên trong thành chính nhìn thấy Hắc Tuyết chuẩn bị rời đi, trong lòng thở phào một hơi, cầu mong cho tên ôn thần này đi càng sớm càng tốt.

Trong lúc Hắc Tuyết chuẩn bị rời đi, nàng đột nhiên phát hiện thứ hạng của mình bắt đầu rơi xuống điên cuồng.

“Ta… bị ai giết?”

Hắc Tuyết nhắm mắt lại.

Nàng và Cơ Lạc Tuyết tâm ý tương thông.

Chỉ cần một ý niệm trong đầu, Hắc Tuyết đã có được đáp án.

Một võ giả tên là La Thiên Hành.

Muốn tìm được võ giả này, chỉ sợ phải vượt qua hai Đại Giới.

Hiện tại nàng không cách nào làm được.

Nhưng dựa vào thực lực của hắn, nàng sớm muộn gì cũng sẽ gặp hắn thôi.

Nghĩ đến đây, ánh mắt đục ngầu của nàng hiện lên một tia sáng.

Bên trong thành chính, một chùm sáng màu xanh dần dần ngưng kết thành một bóng người.

Đó chính là Cơ Lạc Tuyết đã bị La Chinh giết chết.

Lúc này, nàng đang nhanh chóng phục sinh.

Một lát sau, chùm sáng vỡ tan, thân ảnh Cơ Lạc Tuyết xuất hiện.

Nàng nhìn về hướng cổng ra vào thành chính, ánh mắt trong veo hiện lên ánh sáng đục ngầu.

“Thiếu chủ!”

Ngưu Kim và Già Phàm đã đợi bên cạnh chùm sáng màu xanh thật lâu.

Sau khi Ngưu Kim bị La Chinh đánh bại, trong lòng y vẫn không phục.

Bây giờ nhìn thấy ngay cả Cơ Lạc Tuyết cũng bị đánh bại, y đã nhận ra được sự chênh lệch giữa mình với La Chinh.

Cơ Lạc Tuyết gật đầu, bước thẳng đến cổng thành.

Trên tường thành, tất cả võ giả nhìn La Chinh bằng ánh mắt sợ hãi lẫn kính sợ.

Tên nhóc này thật sự làm được, hắn đã đánh chết Thiên Kiêu của Cơ gia.

Đám võ giả Thần Hải Cảnh đã nhận mệnh xem ra, La Chinh giết chết Cơ Lạc Tuyết cơ hồ là một chuyện không thể nào hiểu được.

Trong mắt bọn họ, Cơ Lạc Tuyết tuyệt đối là một thần thoại bất bại.

Người trong thành chính này không có tư cách trở thành đối thủ của nàng, chứ đừng nói chi đến việc giết chết nàng.

Nhưng La Chinh lại làm được.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 5 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box