[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 242 : Thành chính (c1206-c1210)
❮ sautiếp ❯Chương 1206: Thành chính
Nhưng có vẻ thành chính này càng trắng trợn hơn…Vậy mà lại có người tự phong mình là Thành chủ, không chỉ có thế, còn muốn võ giả trong thành đều phải ghi danh.
Hơn nữa còn miêu tả việc “giết một lần” thành giao nộp một nửa số điểm mộng ảo, việc này chẳng phải quá lộ liễu một cách công khai sao.
Võ giả kia thấy La Chinh phản ứng như thế, bèn khuyên bảo: “Ta khuyên ngươi hãy cứ thành thật đi ghi danh cho lành.
Nếu không ngươi sẽ không thể rời khỏi thành chính này đâu!”
“Không thể rời khỏi thành chính, là có ý gì?” Ngược lại, La Chinh càng lúc càng thấy hứng thú.
Nếu “Thành chủ” này thật sự có thể chèn ép tất cả võ giả trong một tòa thành chính một lần, như vậy tất nhiên số điểm mộng ảo mà người này tích lũy được không phải là một con số nhỏ.
Cứ như vậy ngược lại là bớt đi cho La Chinh không ít phiền phức…
Võ giả kia cười khà khà: “Thành chủ đã kiểm soát thành chính.
Nếu ngươi không ghi danh, cũng không nộp điểm mộng ảo, vậy thì chỉ cần rời khỏi thành chính tất nhiên sẽ có những người khác đến đánh chết ngươi! Dưới tình huống này, người còn rời đi bằng cách nào?”
Ánh mắt La Chinh chợt lóe lên, võ giả này nói như thế, dĩ nhiên là chỉ nhằm vào võ giả bình thường nói chung.
Thành chính lớn như vậy, cho dù không thể dùng lực địch lại vị Thành chủ kia, nhưng tùy tiện tìm một chỗ trốn khỏi thành chính chắc hẳn vẫn có thể làm được…
Thấy La Chính không tin, võ giả kia liền nói: “Ta khuyên ngươi tốt nhất là nên chủ động đi ghi danh cho lành, nếu không sẽ không chỉ là tổn thất một nửa điểm mộng ảo đâu.
Chỉ sợ tất cả điểm mộng ảo trên người đều sẽ bị cướp sạch, khi đó ngươi có hối hận cũng không kịp!”
Có người muốn làm Thành chủ, tất nhiên có rất nhiều võ giả không phục giọng điệu này.
Những võ giả đó nhiều lần muốn trốn thoát khỏi thành chính, nhưng chỉ có rất ít người có thể thành công.
Phần lớn võ giả chỉ cần rời khỏi thành chính này, đều sẽ bị người khác lập tức đánh chết, rồi sống lại ở trong thành chính.
Cứ lặp đi lặp lại bị đánh chết như vậy, tất nhiên số điểm mộng ảo tích lũy được cũng nhanh chóng giảm đi!
“Ghi danh ở đâu vậy?” La Chinh khẽ mỉm cười, trong lòng đã có suy tính, nên lúc này mới lên tiếng hỏi.
“Bên kia!”
Võ giả này duỗi tay chỉ về phía xa.
La Chinh gật đầu một cái rồi đi đến trung tâm thành chính ở đây.
Không lâu sau, hắn nhìn thấy cổng của một tòa kiến trúc ở trung tâm thành chính.
Có không ít võ giả đang xếp hàng.
Nơi này chính là chỗ ghi danh nộp điểm mộng ảo…
Trước đây, vì lấy được Na Di Lệnh, La Chinh cũng từng nộp ba trăm nghìn điểm mộng ảo.
Nhưng khi hang động kia là bị chiến trường mộng ảo trừ.
Các võ giả này “nộp” điểm mộng ảo, chính là vươn cổ để cho cái người được gọi là Thành chủ kia đánh chết!
Nếu Thành chủ muốn đánh chết hắn, tất nhiên là phải đánh nhau ở ngoài thành…
Nghĩ đến đây, La Chinh cũng xếp hàng phía sau đội ngũ thật dài này.
Trên mặt các võ giả xếp hàng hoặc ít hoặc nhiều đều hiện vẻ không cam lòng.
Dẫu sao, ai mà phải hai tay dâng một nửa điểm mộng ảo trong cơ thể của mình thì đều sẽ không cam tâm tình nguyện.
Trong những võ giả đang xếp hàng trước mắt, có một số người không tin nên đã bị thuộc hạ của “Thành chủ” kia tiêu diệt mấy lần, vạn bất đắc dĩ mới phải trở về ghi danh, “nộp” điểm mộng ảo.
Lúc mới đầu, có một số võ giả rời khỏi thành chính ra ngoài thám hiểm, sau khi trở về đánh nhau với vị “Thành chủ” kia bị thua rồi bị đánh chết.
Lần sống lại sau đó, muốn rời khỏi thành chính, cũng phải ngoan ngoãn tới chỗ này ghi danh, để cho vị “Thành chủ” kia đánh chết một lần nữa mới có thể rời khỏi chỗ quỷ quái này!
Loại xui xẻo nhất, chính là võ giả chết ở vùng hoang dã.
Có một số võ giả không phải đi ra từ tòa thành chính này, chẳng qua trong lúc thám hiểm vùng hoang dã đã vô tình xông vào khu vực xung quanh thành chính này, kết quả lại bị mãnh thú hoặc thần thú ở vùng này tiêu diệt.
Dựa theo quy tắc của chiến trường mộng ảo, nếu bị chết ở vùng hoang dã, bản thể sẽ sống lại ở tòa thành chính gần nhất.
Bọn họ cách chỗ thành chính này gần nhất, tất nhiên sau khi sống lại sẽ đi vào thành chính này… Mà vào thành chính này, chẳng khác nào muốn cho Thành chủ kia đánh chết lần nữa, mới có thể yên ổn rời đi.
La Chinh xếp hàng ở chỗ này, không phải vì để nộp điểm mộng ảo của mình.
Điểm mộng ảo quý giá như thế, sao hắn có thể dễ dàng tặng cho người khác chứ?
Đương nhiên, mục tiêu của hắn chính là “Thành chủ” của thành chính này…
Ở sau đội ngũ thật dài này chờ một nén nhang, cuối cùng cũng đến lượt La Chinh.
“Tên họ!” Võ giả phụ trách ghi danh lạnh lùng nói.
“La Thiên Hành” La Chinh thản nhiên nói.
“Xuất thân từ thế lực nào của Nhân tộc? Ở giới nào? Người của thánh địa nào?” Võ giả kia tiếp tục hỏi.
“Ngay cả cái này cũng phải hỏi sao?” La Chinh hỏi ngược lại.
“Hỏi ngươi, ngươi cứ thành thật trả lời!” Võ giả kia hung hăng trợn mắt nhìn La Chinh một cái.
Thấy điệu bộ này, khóe miệng La Chinh khẽ mỉm cười.
Vị Thành chủ kia có thể ép buộc nhiều võ giả dốc sức vì hắn như vậy, tất nhiên cũng là người rất có lai lịch.
Nếu không sẽ không có lực hiệu triệu như vậy.
Dù sao, trong chiến trường mộng ảo, mọi người đều bình đẳng về địa vị.
Giống như Hào thiếu chủ của Ma tộc, chắc chắn bối cảnh của gã cũng không đơn giản.
Nhưng cũng chỉ là lừa được một đám võ giả Ma tộc dốc sức vì gã vào lúc mới đầu thôi.
Sau khi nhiều võ giả Ma tộc biết chuyện gì xảy ra, không còn thấy ai nghe mệnh lệnh của Hào thiếu chủ kia nữa.
Nơi phát ra lực hiệu triệu này, chỉ có thể là địa vị ở ngoài chiến trường mộng ảo!
“Liên minh Nhân Đạo, Thông Linh giới, thánh địa Linh Vũ” La Chinh thản nhiên nói.
Nghe thấy lời nói của La Chinh, võ giả này thản nhiên liếc mắt đánh giá La Chinh một cái, rồi vừa chào hỏi một vị võ giả khác vừa nói: “Được rồi, đi theo hắn ra ngoài thành, sau khi nộp điểm mộng ảo thì ngươi có thể cút đi!”
Sắc mặt La Chinh không gợn sóng, hắn đuổi theo một vị võ giả bên cạnh, đi thẳng đến cửa Bắc của thành chính…
Sau khi tới ven thành chính rồi, La Chinh mới hiểu được trước đây vì sao võ giả kia phải cảnh cáo mình!
Phía trên tường thành ở thành chính này, cứ cách trăm trượng lại có một võ giả Thần Hải Cảnh đứng sừng sững giống như tháp sắt.
Những võ giả này mặc áo giáp màu đen đậm, trong tay cầm trảm mã đao bằng kim loại mỏng.
Vẻ mặt bọn họ rất trang nhiêm, giống như một pho tượng điêu khắc.
“Anh bạn này, cho hỏi những võ giả này có lai lịch như thế nào vậy? Vì sao bọn họ lại mặc đồng phục?” La Chinh hỏi.
Vị võ giả dẫn đường kia hờ hững liếc La Chinh một cái, hết sức khinh thường đối với dáng vẻ ngạc nhiên của La Chinh: “Nói thừa, những võ giả mặc áo giáp đen này đều là thị vệ của Thành chủ, dốc sức vì Thành chủ, mặc đồng phục không phải rất bình thường sao?”
“Bình thường? Đi vào chiến trường mộng ảo còn có thể mang theo thị vệ sao?” La Chinh hỏi.
Các võ giả trong chiến trường mộng ảo được phân tới các thành chính lớn, tồn tại tính ngẫu nhiên nhất định, nhưng xác suất được phân ở chung với võ giả cùng khu vực vẫn rất lớn.
Cơ gia kia sắp xếp hơn một chục nghìn võ giả Thần Hải Cảnh, dưới sự bố trí này, có hai phần võ giả được phân tới các thành chính khác.
Nhưng vẫn có tám phần võ giả đi theo “Thành chủ” kia đến thành chính này!
Thế chẳng khác nào từ khi bắt đầu bước vào chiến trường mộng ảo. vị “Thành chủ” của Cơ gia kia đã có tám nghìn tên võ giả Thần Hải Cảnh đi theo bên người, làm hộ vệ cho gã.
Cũng bời vì tám nghìn tên võ giả Thần Hải Cảnh kia, Thành chủ này mới có sức khống chế như vậy.
Mới có thể nhận chỗ thành chính này là của mình, quang minh chính đại chén ép tất cả võ giả trong thành!
“Thì ra là như vậy” La Chinh gật đầu một cái.
Vừa nói xong, La Chinh và võ giả dẫn đường kia đã đi tới cửa thành.
Ở cách đó không xa cũng có một võ giả mặc áo xanh lam, trong tay cầm một thanh trường kiếm màu đen, đang nhắm chặt hai mắt chuẩn bị!
Mà ở phía trước võ giả áo xanh lam này, có một hàng võ giả Thần Hải Cảnh đứng chỉnh tề!
Những võ giả Thần Hải Cảnh này không hề có tâm tư chống lại, chỉ đứng tại chỗ giống như cừu con đợi bị làm thịt vậy.
Hết cách rồi, nộp một nửa điểm mộng ảo thì bọn họ còn có thể từ từ kiếm lại.
Nếu không nộp, bọn họ căn bản không thể rời khỏi thành chính này…
Võ giả áo xanh lam chuẩn bị tại chỗ một lúc lâu, rồi đột nhiên mở mắt.
Gã vốn làm chuẩn bị đã lâu, lúc này gã thúc giục trường kiếm màu đen trong tay vô cùng thuận lợi!
Ánh sáng trên trường kiếm màu đen kia tăng vọt, ngay lập tức, trường kiếm màu đen đột nhiên chém ra!
“Phập phập phập…”
Cùng với từng dòng máu tươi văng tung tóe xuống dưới, bảy tám cái đốm sáng màu đỏ bao bọc lấy linh hồn của những võ giả này bay về vào thành chính, bắt đầu chờ sống lại.
Trừ cái đó ra, trên mặt đất còn tuôn ra từng đốm sáng mộng ảo màu vàng.
Bởi vì những võ giả này đều bị võ giả áo xanh lam kia chém giết, nên những đốm sáng mộng ảo liền bay về phía võ giả áo xanh lam kia!
“Tích lũy điểm mộng ảo bằng cách như vậy cũng thật là bớt việc…” Trong lòng La Chinh bình luận, thế thì điểm mộng ảo tích lũy của người này nhất định không phải là một con số nhỏ: “Người này chính là ‘Thành chủ’ của thành chính này sao?” La Chinh lập tức lại hỏi.
Không ngờ võ giả dẫn đường kia lại lắc đầu: “Không phải”
Chương 1207: Nộp
“Không phải Thành chủ ư?” La Chinh ngạc nhiên nóiVõ giả kia bèn giải thích: “Thành chủ muốn tích lũy điểm mộng ảo cũng không cần hắn trực tiếp ra tay! Người này là một vị mãnh tướng của Thành chủ, hắn giúp Thành chủ hấp thu điểm mộng ảo, cuối cùng nộp cho Thành Chủ là được”
Cái gọi là “nộp”, tất nhiên cũng là dùng biện pháp đánh chết…
Chẳng khác nào Thành chủ này không cần tự mình ra tay thu hoạch điểm mộng ảo của vô số võ giả trong thành, mà để cho thuộc hạ ra mặt thu hoạch.
Sau đó, Thành chủ lại thu hoạch điểm mộng ảo của thuộc hạ mình là được.
Nghe giải thích thế, trong lòng La Chinh cũng có chút khâm phục Thành chủ này.
Thành chủ này chỉ là một võ giả Thần Hải Cảnh thôi, nhưng có thể trong thời gian ngắn ngủi, lập ra một bộ quy tắc của mình ở trong không gian mộng ảo, hơn nữa còn có thể được thực hiện từng cấp từng cấp một, quả là một nhân tài.
“Nhóm kế tiếp!”
Võ giả áo xanh lam kia nhẹ nhàng vung trường kiếm màu đen, hơi đảo đôi mắt ưng sắc bén qua.
“Đi đi” Võ giả dẫn La Chinh đến thúc giục: “Sau khi nộp một nửa điểm mộng ảo, bọn họ sẽ không làm khó ngươi nữa…”
Cùng lúc đó, hai bên cửa thành cũng có bảy tám võ giả hết sức tự giác đi đến chỗ võ giả áo xanh lam kia, để cho gã tiêu diệt, chia một nửa điểm mộng ảo của mình cho gã.
La Chinh cũng đi theo những võ giả bên cạnh kia, nhưng trong lòng hơi buồn bực…
Mục tiêu của hắn là “Thành chủ”, chứ không phải là võ giả áo xanh lam trước mặt này.
Với cách thức này, Thành chủ chắc chắn sẽ tích lũy được một lượng lớn điểm mộng ảo.
Đánh chết gã Thành chủ này, hắn có thể được chia một nửa, đây chính là một lối tắt.
Nhưng hắn lại không ngờ rằng Thành chủ này không tự mình ra mặt, mà phái thuộc hạ của gã ra mặt.
Ánh mắt của võ giả áo xanh lam rất sắc bén.
Gã nhìn quét bảy tám võ giả một lần, ánh mắt dừng lại ở trên người La Chinh.
Gã mơ hồ cảm nhận được luồng khí thế La Chinh che giấu.
Nhưng gã không để bụng.
Trong thành chính này không ai là không phải vâng lời bọn họ, trừ khi định ở luôn trong thành chính mãi mãi không ra…
Quả thực có tồn tại võ giả như vậy.
Có một số võ giả không ưa thủ đoạn này của bọn họ, nhưng lại không phải là đối thủ của bọn họ, nên luôn rúc lại trong thành chính chửi mắng bọn họ!
Nhưng thế này thì có lợi ích gì chứ?
Võ giả tranh đấu bằng thực lực, chứ không phải bằng miệng.
“Đứng yên đấy” Võ giả áo xanh lam lạnh giọng nói, xoay trường kiếm màu đen trong tay gã một vòng, nhưng trong lòng lại lần nữa truyền đến cảm giác không ổn.
Ánh mắt gã lại dừng trên người La Chinh lần nữa, gã mở miệng hỏi: “Ngươi tên là gì, xuất thân từ thế lực nào?”
La Chinh thản nhiên trả lời: “Không phải đã ghi danh rồi sao?”
“Ta bảo ngươi trả lời” Võ giả áo xanh lam nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.
“Liên minh Nhân Đạo, Thông Linh giới, thánh địa Linh Vũ” La Chinh trả lời đúng sự thật.
“Rất tốt” Võ giả áo xanh lam nói: “Sau khi sống lại, ngươi phải qua đây bị ta đánh chết lần nữa, tổng cộng ba lần mới có thể rời khỏi thành chính”
Ba lần…
Đừng nói là ba lần, một lần cũng đừng mơ.
Cho nên nghe nói như thế, ý cười trên mặt La Chinh càng sâu.
Mặc dù trên mặt đang cười, nhưng tâm trạng của hắn cũng hơi tệ.
Chiến trường mộng ảo đang yên lành, có thể để toàn bộ võ giả cấp thấp nhất của vũ trụ tiến vào trong đó, cạnh tranh với tất cả võ giả thiên tài.
Đám người này dựa vào thế lực và thực lực của mình, lại vẫn muốn tạo ra một quy tắc, với ý đồ kiểm soát vận mệnh của kẻ yếu…
Ý cười của La Chinh sâu hơn lại khiến võ giả áo xanh lam cảm thấy hơi lo lắng, gã lạnh lùng hỏi: “Ngươi cười cái gì?”
“Ta cười ngươi…”La Chinh bỗng nhiên nói: “Nghĩ hay nhỉ!”
La Chinh vừa nói dứt lời, nét mặt của võ giả áo xanh lam kia liền trầm xuống: “Tự tìm cái chết!”
Sau khi nói xong, gã vung trường kiếm màu đen trong tay, không nói lời nào đã chém về phía La Chinh!
Thấy cảnh này, không ít võ giả trong cửa thành, bao gồm cả các võ giả ghi danh trước La Chinh và võ giả dẫn đường cho hắn đều biến sắc.
Thời điểm chiến trường mộng ảo vừa mới mở ra, rất nhiều võ giả cũng không phục quy tắc do “Thành chủ” lập ra, một số nhân vật thiên tài cũng định phản kháng…
Nhưng kết quả sau cùng rất tàn khốc!
Vị võ giả thiên tài này đến từ Cơ gia, gần như có thể đè bẹp võ giả của một thành!
Quan trọng nhất chính là, trên người “Thành chủ” kia còn mang theo báu vật quan trọng của Cơ gia, một món thần khí chí tôn, có thể khiến Thành chủ kia khi đến không rõ bóng dáng, khi đi không rõ tung tích, xuất quỷ nhập thần…
Cũng bởi vì sự tồn tại của món thần khí chí tôn này, gần như không có võ giả nào có thể thoát khỏi sự đuổi giết của “Thành chủ” kia.
Cuối cùng mọi người mới cam chịu số phận, ngoan ngoãn đi ghi danh, sau đó “nộp” một nửa điểm mộng ảo của mình.
“Lại có một tên không cam chịu số phận nữa tới kìa!”
“Ôi, hắn sẽ sớm cam chịu số phận thôi, bất kể là ở trong hay ngoài chiến trường mộng ảo, sự tồn tại của Cơ gia là quái vật lớn đối với võ giả bình thường, võ giả bình thường sao có thể chống lại…
“Chắc điểm mộng ảo của người này sẽ trực tiếp bị tẩy trắng!”
Rất nhiều võ giả vây xem nhìn về phía La Chinh, trên mặt đều lộ vẻ thương hại.
La Chinh cùng mấy vị võ giả khác đứng thành một hàng, sau khi một kiếm này của võ giả áo xanh lam chém giết vài vị võ giả đứng bên cạnh, liền chém thẳng về phía La Chinh!
Trường kiếm màu đen của võ giả áo xanh lam này vô cùng quỷ dị, lưỡi kiếm màu đen vung ra, rồi nhanh chóng xoay tròn! Bởi vì xoay tròn với tốc độ cao, nhìn qua nó không giống một thanh kiếm, mà là một cây “gậy dài” màu đen!
Cũng chính bởi vì trường kiếm màu đen này xoay tròn với tốc độ cao, nên sinh ra một lực hút mãnh liệt, kéo mọi thứ xung quanh về phía trên lưỡi kiếm, sau đó xoắn nát bấy!
Cho nên trước đây võ giả bị võ giả áo xanh lam giết chết, trên người không phải là một vết kiếm nhỏ, mà là một vết thương đáng sợ!
Đối mặt với kiếm pháp quỷ dị này, La Chinh lại không tránh né!
Hắn chỉ hơi đưa tay về phía trường kiếm màu đen kia, chộp thẳng lấy nó!
Võ giả áo xanh lam cười gằn, tốc độ xoay tròn của trường kiếm màu đen lại nhanh thêm mấy phần.
Thằng nhóc này dám dùng tay không bắt mũi kiếm của gã, kết quả duy nhất chính là bị xoắn thành mảnh vụn!
Người ngu xuẩn như thế, vì sao trước đó có thể gây cho gã áp lực lớn như vậy?
Giờ phút này, trong lòng võ giả áo xanh lam cũng có một chút hoang mang, nhưng gã không để tâm đến sự hoang mang này.
Mặc dù cảm giác của võ giả rất linh nghiệm, nhưng không phải mỗi lần đều chính xác, có thể trước đó gã suy nghĩ nhiều.
Nhưng mà, sau khi tay La Chinh bắt được mũi kiếm đang điên cuồng xoay tròn kia, gã liền biến sắc!
Võ giả áo xanh lam vốn nghĩ dưới mũi kiếm của mình, tay La Chinh sẽ bị xoắn nát, máu thịt chắc chắn sẽ bắn tung tóe.
Máu thịt trên cánh tay sẽ bị xoắn thành mảnh vụn, từng tấc xương cốt vỡ vụn.
Trong nháy mắt La Chinh nắm được mũi kiếm, gã chợt nghe thấy một tiếng va chạm thanh thúy truyền đến!
“Keeeng…”
Một màn trong tưởng tượng kia của gã không xuất hiện!
Mũi kiếm vốn đang điên cuồng xoay tròn, vẫn chuyển động trong tay La Chinh.
Người này thế nhưng lại cứng rắn nhận lấy mũi kiếm của gã!
Dưới lực xoắn của mũi kiếm, một tiếng vang thanh thúy truyền đến.
Cuối cùng, lực xoắn này bị La Chinh dùng một tay cứng rắn trói buộc ở trong tay.
Mũi kiếm bị La Chinh cầm chặt trong tay thôi xoay tròn.
Mà lưỡi trường kiếm màu đen đã cuộn lại!
“Đây…”
Hai mắt võ giả áo xanh lam đột nhiên trợn to, trong đôi mắt ưng sắc bén lộ ra vẻ sợ hãi…
Gã đi theo thiếu chủ nhà mình nhiều năm, đã gặp qua không ít kỳ nhân dị sĩ, các loại thiên tài trong Chư Thần Vô Niệm, gã cũng từng nghe nói đến.
Nhưng chỉ dựa vào một bàn tay, có thể quấn lấy trường kiếm màu đen này của gã, mà bản thân tên này lại không bị thương chút nào.
Người này đã vượt ra khỏi phạm vi thiên tài, quả thực là một tên quái vật!
Dưới tường thành, rất nhiều nhóm võ giả vây xem thấy cảnh này cũng im lặng không lên tiếng.
Nói thật, bọn họ rất vui khi thấy cảnh tượng này.
Mặc dù trong đó có vài người vì bất đắc dĩ, thậm chí còn làm việc cho “Thành chủ”, nhưng bọn họ cũng phải nộp điểm mộng ảo cho Thành chủ.
Điều này làm sao có thể khiến bọn họ can tâm cho được? Chẳng qua là bị thế lực của Cơ gia ép buộc phải như vậy thôi.
Sự xuất hiện của La Chinh giúp bọn họ thở phào nhẹ nhõm, hơn nữa xem dạng vẻ này, có vẻ có trò hay để xem rồi…
“Đã nói ngươi là nghĩ hay quá nhỉ” La Chinh khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay!
“Rắc!”
Một tiếng vang giòn truyền đến, trường kiếm màu đen liền bị La Chinh bẻ gãy.
Võ giả áo xanh lam hít sâu một hơi khí lạnh, trường kiếm màu đen này chính là một món thần khí tòng nhất phẩm, do thiếu chủ Cơ gia ban cho gã.
Tuy mất vũ khí trong chiến trường mộng ảo cũng không đau lòng, nhưng La Chinh này dễ dàng bẻ gãy một món thần khí tòng nhất phẩm như vậy, khiến giờ phút này, gã mơ hồ cảm thấy không ổn!
“Vèo!”
Nghĩ đến đây, trong lòng võ giả áo xanh lam đã có suy tính.
Gã định tạm tránh mũi nhọn, liền đi thẳng đến cửa thành!
“Thật ra thì ta nghĩ hay hơn ngươi, ngươi có thể đi, nhưng điểm mộng ảo phải để lại!”
La Chinh khẽ cười nói, hắn làm sao có thể để con cừu béo này chạy thoát?
Điểm mộng ảo tích lũy của người này có thể không nhiều bằng “Thành chủ”, nhưng nhất định sẽ không ít.
Chương 1208: Cô gái mặc quần áo màu tím
Trong lòng võ giả áo xanh lam cảm thấy kinh hãi!Cảm nhận được uy lực bùng nổ phía sau lưng, gã dùng một tay vẽ, bên người bèn phi độn ra ba cây trường kiếm!
Ba cây trường kiếm này, mỗi cây một màu, một vàng, một bạc, một đồng!
Bề mặt của ba thanh kiếm đều khắc hoa văn xinh đẹp, rất bắt mắt!
Trường kiếm màu đen lúc trước bị La Chinh bẻ gãy là do thiếu chủ Cơ gia ban cho gã, mà ba thanh trường kiếm vàng bạc đồng này, là bội kiếm gã quen dùng.
Ba thanh kiếm này đã theo gã nhiều năm, đã tâm linh tương thông với gã!
Ba thanh trường kiếm vàng bạc đồng bay ra, kêu gọi lẫn nhau, bắt đầu nhanh chóng xoay tròn!
“Vù vù vù vù vù vù…”
Dưới sự xoay tròn không ngừng của ba thanh kiếm, một cơn lốc xoáy màu vàng bạc đồng nổi lên bên cạnh võ giả áo xanh lam!
“Tam Nhạc Hành Long Giảo!”
Sau khi cơn lốc xoáy này hình thành, nó nổi lên tiếng gió dữ dội, xoáy về phía La Chinh giống như một con tường long!
Bóng người La Chinh giống như một thanh kiếm sắc bén, không cần tránh, mà chạy thẳng vào trong đó!
“Keng keng…”
Ba trường kiếm ba màu ẩn nấp trong gió lốc, xoắn trên người hắn lại truyền đến từng đợt tiếng kim loại đanh thép!
La Chinh không cần bảo giáp hộ thể, thân thể hắn có thể so với bảo vật thần khí hộ thể nhất phẩm.
Trường kiếm này tuy sắc bén, nhưng sao có thể làm gì được La Chinh?
Duy chỉ có điều khá rắc rối là quần áo của hắn.
Dưới lực xoắn này, bộ quần áo vải màu xanh trên người La Chinh liền bị xé thành từng mảnh, sau đó lại bị nghiền nát hầu như không còn gì.
Chẳng qua tình huống thế này không phải là lần đầu tiên La Chinh gặp, căn bản cứ cách không lâu La Chinh sẽ lại phải đổi một bộ quần áo…
La Chinh mạnh mẽ xuyên qua lốc xoáy ba màu, đi thẳng về phía võ giả áo xanh lam, hai tay lộ ra giống như tia chớp!
Võ giả áo xanh lam kia thấy bản thân trốn không thoát liền làm động tác diều hâu xoay người, một viên đạn vàng bắn ra từ trong tay gã, đột nhiên bóp vỡ!
“Hừ, ngươi cho là ngươi có thể có được điểm mộng ảo của ta ư… Nằm mơ! Điểm mộng ảo của ta đều được thu thập cho Thành chủ! Ha ha ha…”
Nghe nói như thế, La Chinh tỏ vẻ hoang mang.
Bây giờ hắn chỉ cần đánh chết người này là có thể lấy được một nửa điểm mộng ảo của gã, vậy vì sao hắn lại không thể chiếm được?
Sau khi võ giả áo xanh lam bóp vỡ viên đạn vàng kia, từ trong nó bộc phát ra một uy lực mãnh liệt, một hơi thở mạnh mẽ vô cùng từ trong viên đạn vàng truyền đến!
“Đùng đoàng!”
Thấy tình hình không ổn, La Chinh nhanh chóng rút lui về phía sau!
Cách xa võ giả áo xanh lam mấy chục trượng!
Sau một nhịp thở, viên đạn vàng kia bỗng nhiên vỡ vụn, từ trong đó lập tức khuếch tán ra sấm sét màu đỏ sẫm như từng sợi tóc nhỏ!
Mỗi tia sấm sét này đều nhỏ như một sợi tóc, nhưng khi lan ra lại giống như rễ cây rậm rạp chằng chịt lan rộng ra bên ngoài, bao phủ toàn bộ phạm vi mười trượng xung quanh võ giả áo xanh lam, hóa thành một quả lôi cầu khổng lồ!
Nhìn thấy uy lực của viên đạn vàng này, mí mắt La Chinh cũng giật dữ dội!
“Uy lực của viên đạn vàng này kinh khủng như vậy ư!”
Nếu vừa rồi La Chinh bị cuốn vào trong đó, chỉ sợ giờ phút này cũng đã bị sấm sét màu đỏ sẫm kinh khủng này xé nát!
Tuy trong chiến trường mộng ảo không đến mức chết thật, nhưng chỉ sợ bản thân sẽ phải mất một nửa điểm mộng ảo… Nếu như không phải chiến trường mộng ảo, chẳng phải bản thân sẽ chết thật hay sao?
Ngoài cảm giác ớn lạnh trong lòng ra, La Chinh cũng đang suy nghĩ về những lời mà võ giả áo xanh lam nói trước khi chết.
Hắn không thể có được điểm mộng ảo của gã ư?
Dựa theo quy tắc của chiến trường mộng ảo, cho dù là tự sát cũng sẽ mất một nửa điểm mộng ảo.
Giống như trước đây ở trong vùng hoang dã, võ giả bị chuột Thông Thiên đánh chết cũng thế.
Sau khi điểm mộng ảo nổ tung ra sẽ ngưng tụ lại cùng một chỗ, hóa thành một đốm sáng màu vàng, La Chinh chỉ cần đi lên hấp thu là được!
Nhưng bây giờ điều khiến La Chinh không ngờ chính là, sau khi võ giả áo xanh lam chết, quả thực có tuôn ra một đống điểm mộng ảo lớn!
Số điểm mộng ảo kia còn nhiều hơn gấp đôi so với của tên Long Cầm mà lúc trước La Chinh đánh chết! Nói cách khác, chắc trong cơ thể võ giả áo xanh lam phải có ít nhất hai trăm nghìn đốm sáng mộng ảo!
Nhưng sau khi những đốm sáng mộng ảo màu vàng này tuôn ra, lại không chui vào trong cơ thể La Chinh, bởi vì người này không phải do La Chinh giết chết!
Không chỉ có như thế, những đốm sáng mộng ảo này còn phi độn về phía trong thành chính!
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
La Chinh kinh hãi…
Chẳng lẽ Thành chủ này, có thể thay đổi được quy tắc của chiến trường mộng ảo?
Điều này căn bản là không thể!
Phía trên tường thành, nhóm hộ vệ Thành chủ bố trí ở trên cũng không đứng ra.
Võ giả áo xanh lam không phải là kẻ thù của mình La Chinh, bọn họ lao ra ngoài thành chỉ có thể là “tặng đồ ăn” cho La Chinh…
Nhưng trên mặt những nhóm hộ vệ này lại lộ nụ cười chế nhạo, họ nhìn chằm chằm La Chinh, giống như châm biếm sự ngây thơ của hắn.
Về phần võ giả trong cửa thành lại muôn hình muôn vẻ, vẻ mặt của từng người cũng khác nhau.
Bọn họ phục tùng thuộc hạ của “Thành chủ”, tất nhiên sẽ không chịu tiết lộ nguyên nhân cho La Chinh biết.
Trôi lơ lửng ở độ cao cách mặt đất một trượng, La Chinh nhíu mày nhìn cảnh này, thấy một lượng lớn điểm mộng ảo biến mất, La Chinh cũng có chút bất đắc dĩ!
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt La Chinh chợt lóe, cũng phi độn dọc theo tường thành!
Thuộc hạ của người được gọi là Thành chủ này chắc chắn không chỉ có một người.
Thành chính có diện tích rất lớn, chuyện của hắn ở chỗ này chưa chắc đã được truyền ra ngoài.
Trước mắt, hắn phải tìm mục tiêu kế tiếp, cũng chính là những thuộc hạ khác của gã Thành chủ này…
Các đốm sáng màu vàng dày đặc kia trôi khắp đường, trốn vào trong thành chính, cuối cùng bay vào trong một cái sân ở hướng tây nam của thành chính.
Tất cả võ giả trong chiến trường mộng ảo đều liều mạng chém giết, hoặc là tranh giành với các võ giả để cướp lấy điểm mộng ảo của đối phương, hoặc là đánh chết các loại mãnh thú ở trong vùng hoang dã…
Nhưng chỗ trong sân này lại có vẻ rất yên bình!
Mấy bông tuyết giống như sợi bông không có trọng lượng, nhẹ nhàng bay lả tả xuống dưới.
Dưới ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, những bông tuyết này dĩ nhiên là do người tạo ra…
Trên thực tế khi tới gần cửa sân, có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo đến rung mình.
Võ giả tầm thường cũng biết nơi đây không nên ở lâu, đều rất cẩn thận rút lui.
Trong sân, tuyết đọng lại đã thành một lớp rất dày.
Đứng ở trong sân như đặt mình ở trong mùa đông rét đậm, mang đến cho người ta một loại không khí tĩnh lặng yên bình.
Ở góc sân phủ đầy tuyết, có một cô gái đeo khăn che mặt màu tím đang cầm trong tay một bức tranh lụa cỡ bàn tay.
Phía trên tranh lụa này không phải hình vẽ, mà hiện đầy chữ nhỏ chi chít, đó là một quyển tiểu thuyết văn bát cổ…
Trong cả vũ trụ, trăm nghìn Đại Giới, võ giả đều chiếm vị trí thống trị, nói trắng ra là trọng võ khinh văn.
Người có học ở chỗ này cuối cùng chỉ có thể là người phàm bình thường, sự tồn tại bé nhỏ không đáng kể.
Trong văn hóa chính của bất kỳ chủng tộc nào, đều không tồn tại bóng dáng của bọn họ.
Nhưng vài năm nay, trong Thượng Giới lại dấy lên một làn sóng tiểu thuyết văn bát cổ…
Cũng không phải là nói địa vị của người đọc sách được đề cao.
Các loại thơ từ ca phú linh tinh kia vẫn chưa lưu hành trong võ giả.
Trái lại, các loại tiểu thuyết thần quái lại rất được hoan nghênh.
Nguyên nhân chính là vì La Chinh…
Mấy năm gần đây hắn kể chuyện, tuy có không ít võ giả cảm thấy phiền không chịu nổi, nhưng chung quy có một số võ giả nghe chuyện liền nên nổi hứng thú.
Có điều, cuối cùng La Chinh vẫn phải tu luyện, hơn nữa câu chuyện kia là kể cho cô gái thần bí, mọi người chỉ là người dự thính thôi.
Như khi cô gái thần bí kia xuất quan, mọi người còn có thể tụ tập ở bên cạnh nghe một chút, coi như là làm một nhân vật dự thính.
Nhưng nếu La Chinh không kể, mọi người sẽ không thể nghe.
Chẳng qua trong vũ trụ rất đông sinh linh, số lượng người phàm còn nhiều hơn kiến.
Xét về văn hóa mà nói, thật ra những nhóm cường giả này đứng ở đỉnh kim tự tháp, cũng không như những người phàm kia.
Hỏi thăm sơ qua một chút là biết, chỉ cần tốn một viên đá chân nguyên là đủ để mua được núi lớn tiểu thuyết văn bát cổ.
Thậm chí còn có thể thuê được mấy trăm người kể chuyện, mỗi ngày kể chuyện ở bên tai mình sinh động như thật.
Nó thành thú vui mấy năm gần đây của các võ giả.
Thậm chí bởi vì như thế, địa vị của một số người phàm bèn nước lên thì thuyền lên.
Ví dụ như trong một tòa thành nhỏ ở Thiên Phá giới, một thánh địa lục phẩm cấp dưới của Chư Thần Vô Niệm, xuất hiện một người kể chuyện gọi là Trương Thập Tam.
Câu chuyện mà Trương Thập Tam này kể, đều do chính mình biên soạn.
Bất cứ khi nào kể chuyện, dù là cảm xúc hay là thần thái, đều nắm bắt rất thích hợp.
Hắn được vị võ giả nào đó trong thánh địa tán thưởng, rồi sau đó một mạch được tiến cử lên, địa vị của Trương Thập Tam này không ngừng tăng cao, nghe nói còn gây ra sự tranh cướp của hai thánh địa…
Về sau Trương Thập Tam còn được ban một viên thuốc vạn thọ, tự dưng được thêm mấy trăm năm tuổi thọ, đối với người phàm đã rất kinh người.
Chỉ sợ một số Quốc chủ các nước nhỏ của người phàm cũng không có đãi ngộ này.
Nhưng nhìn chung, tất cả người đọc sách đều phải cảm ơn một người, đó chính là La Chinh!
Nếu không có hắn vô cớ sử dụng Thét Lệnh, đem câu chuyện của mình nhồi vào trong đầu rất nhiều võ giả, khiến cho một số võ giả có hứng thú, cũng sẽ không khơi ra phong trào này…
Chương 1209: Ngưu Kim
Cô gái này cũng coi là say mê tiểu thuyết văn bát cổ.
Lúc này nàng nằm trên ghế dựa, hai chân thon dài gác trên một cái ghế nhỏ, nhiệt tình lật xem bản tranh lụa trong tayVới linh hồn mạnh mẽ của võ giả Thần Hải Cảnh, thật ra chỉ cần giải phóng nhận thức là có thể lập tức ghi nhớ hơn chục nghìn chữ trên tranh lụa này vào đầu trong chớp mắt.
Nhưng nếu như vậy, sẽ mất đi niềm vui đọc sách!
Nàng cứ đọc từng câu từng chữ, chỉ có như vậy, mới có thể bị chính nhân vật trong tiểu thuyết dẫn dắt, mới có thể quan tâm tới số phận giữa bọn họ…
Ở nơi này, đang lúc cô gái hết sức chuyên chú đọc sách, thì có một đám lớn đốm sáng mộng ảo màu vàng bay nhanh về phía nàng.
Trong nháy mắt, những đốm sáng mộng ảo này đã bị cô gái hấp thu.
“Hả?”
Cô gái mặc quần áo tím nhíu mày, khuôn mặt còn trắng nõn hơn tuyết lộ ra chút không vui.
Đang xem câu chuyện đến chỗ đặc sắc nhất, thì bị người ngoài quấy rầy, quả thật là khiến người ta khó chịu.
“Lá gan của ai lớn như vậy… Dám giết người của ta”
Cô gái mặc quần áo tím cẩn thận gấp một tờ tranh lụa đang cầm trong tay, khép trang bìa trong lại, cất vào trong nhẫn tu di của mình.
Sau đó nàng lặng lẽ đứng dậy, không ngừng giẫm ra những dấu chân nhỏ vụn giữa nơi tuyết rơi, nhẹ nhàng chậm rãi, rời khỏi sân của mình…
La Chinh nhanh chóng di chuyển quanh rìa thành chính …
Hắn đoán không sai, thuộc hạ của vị “Thành chủ” kia không chỉ có một người.
Trên thực tế, có tám người được Thành chủ phái đến, giúp nàng thu thập điểm mộng ảo ở tám lối ra ngoài thành chính.
Ở thế giới bên ngoài, tám người này đều là người hầu bên người của “Thành chủ”.
Lần này đi vào chiến trường mộng ảo, dĩ nhiên là tận tụy phục vụ cho “Thành chủ”, nộp lên toàn bộ điểm mộng ảo mà mình thu nhập được!
Mà vị trí của tám người này, được các võ giả trong thành chính gọi đùa là “lò sát sinh”…
Lấy tốc độ độn của La Chinh, không quá nửa chén trà nhỏ đã đi tới một bên khác của thành chính.
Hắn nhìn thấy một võ giả Nhân tộc thân hình cao lớn, tay cầm một đôi chùy vàng, đứng ở cửa thành.
Võ giả Nhân tộc này thân thể cường tráng như trâu, giọng nói cũng rất to, gã la lớn: “Đều đứng ngay ngắn lại cho ta, cây chùy này của ta hạ xuống, các người sẽ không cảm thấy đau đớn, nhắm hai mắt lại, liền trở về trong thành sống lại!”
Ở nơi này, phía trước võ giả Nhân tộc, đương nhiên cũng đừng một hàng võ giả, định nộp một nửa số điểm mộng ảo của mình cho gã!
Thấy võ giả Nhân tộc thân hình cao lớn này, ánh mắt La Chinh lóe lên, trên mặt lộ ra chút vui mừng!
Hắn điều động ra một luồng khí hỗn độn ở trong cơ thể.
Ngay lập tức, hắn được từng trận gió to bao quanh, tốc độ cũng nhanh hơn vài phần.
Hắn dùng tốc độ cực nhanh chạy như bay tới chỗ võ giả Nhân tộc kia!
Võ giả Nhân tộc thân hình cao lớn này bắt đầu xoay cây chùy lớn, đang chuẩn bị đánh chết mấy người trước mặt này.
Bỗng nhiên, gã cảm nhận được từ phía xa kéo tới một luồng uy lực, cặp mắt trâu kia bỗng nhiên trừng một cái, môi to dày chợt tách ra.
“Ha ha, lại có người dám chủ động tìm Ngưu Kim ta gây phiền phức! Được lắm!”
Vốn võ giả Nhân tộc thân hình cao lớn này được gọi là Ngưu Kim, gã trời sinh đã hiếu chiến.
Lần này tiến vào chiến trường mộng ảo vốn muốn nhân cơ hội tranh đấu thỏa thích một lần!
Đáng tiếc cuối cùng không thể được như mong muốn.
Bọn họ phải hỗ trợ hết sức cho thiếu chủ tích lũy điểm mộng ảo…
Đám võ giả giống như con cừu vậy, bị giết hại cũng không chống lại, Ngưu Kim không có chút hứng thú nào.
Chẳng qua chung quy mệnh lệnh của thiếu chủ quan trọng hơn, nên gã chỉ có thể canh giữ ở chỗ này làm đao phủ cho thiếu chủ, giúp nàng tích lũy điểm mộng ảo.
Lúc này, Ngưu Kim nhìn thấy từ phía xa có một bóng người nhanh chóng phóng tới, gã liền thấy hưng phấn!
Lúc chiến trường mộng ảo mới mở, vẫn có người dám khiêu chiến với Ngưu Kim…
Nhưng sau vài lần, đám võ giả kia bị gã đánh chết, lập tức liền trở nên ngoan giống như cừu non.
Trong đó thậm chí còn có mấy tên có thực lực mạnh hơn cả gã, nhưng mấy tên này sau khi bị thiếu chủ dạy dỗ, cũng biến thành cừu.
Đối mặt với một đám cừu ngoan ngoãn, Ngưu Kim cảm thấy hành trình trong chiến trường mộng ảo lần này đặc biệt không thú vị, hết sức nhàm chán, cho nên làm việc cũng uể oải!
Bây giờ thấy có người tìm gã gây phiền toái, đương nhiên Ngưu Kim rất vui!
“Loảng xoảng!”
Ngưu Kim đập hai cây chùy lớn trong tay vào nhau một cái!
Một gợn sóng từ trong cây chùy lớn lan rộng ra, âm thanh kia truyền vào trong tai võ giả, liền cảm thấy linh hồn cũng chấn động!
Nhìn thấy Ngưu Kim này không sợ hãi chút nào, trên mặt La Chinh cũng hiện ra một nụ cười châm biếm.
Hắn chỉ sợ Ngưu Kim này trốn vào trong thành chính, sợ người này lại bóp nát một đạn vàng giống như võ giả áo xanh lam, như vậy e rằng bản thân lại là giỏ trúc múc nước công dã tràng!
“Dùng tốc độ nhanh nhất, đánh chết người này!”
Sau khi trong lòng La Chinh có suy tính, cũng không có bất kỳ do dự.
Lúc hắn cách Ngưu Kim còn mười trượng, liền dùng một bước vượt qua không gian, định tới gần bên cạnh Ngưu Kim, nhanh chóng đánh chết tên này, cắt đứt đường lui của gã.
Nhưng La chinh vừa mới xuyên qua một vùng không gian, chợt nghe thấy Ngưu Kim kia hừ lạnh một tiếng, đột nhiên vung hai cây chùy vàng lên, đập mạnh về phía trong hư không!
“Ầm!”
Dưới cú đập này, một trận nổ truyền đến!
Bóng dáng La Chinh ở chỗ hư không kia lảo đảo lùi ra, bất ngờ nhìn tên lỗ mãng trước mặt này.
Mà trên mặt Ngưu Kim cũng tràn đầy vẻ sửng sốt…
Việc di chuyển trong khoảng cách ngắn ở trong không gian, chính là vận dụng một loại phương pháp căn bản của quy tắc không gian.
Với lĩnh ngộ hiện tại của La Chinh với quy tắc không gian, hắn có thể giấu bản thân vô cùng hoàn mỹ, ít nhất đối phương rất khó nắm được hướng đi khi bản thân xuyên qua!
Nhưng dưới cú đập mạnh của hai cây chùy, Ngưu Kim không chỉ thấy rõ chính xác cách La Chinh xuyên qua, mà còn có thể đập trúng hắn trong hư không!
Lúc nãy La Chinh bị Ngưu Kim đập ra khỏi hư không, sức lực chứa trong đôi chùy cũng khiến cho khí huyết cả người La Chinh không ngừng quay cuồng.
Mà lúc này trong lòng Ngưu Kim cũng khiếp sợ, thậm chí còn hơn La Chinh!
Một chùy này của gã thực sự nện ở trên người La Chinh…
Chỉ dựa vào sức mạnh của gã, một chùy này có thể đủ san bằng núi cao chục nghìn trượng.
Cho dù đối phương là võ giả Thần Hải Cảnh, bị một chùy này của gã đập trúng cũng tuyệt đối không thể may mắn thoát khỏi, ít nhất sẽ bị đập thành thịt vụn!
Nhưng mới vừa rồi sau khi bị một chùy của gã đập trúng, chỉ thấy La Chinh lảo đảo ra khỏi hư không, hơi thở của hắn không hề suy yếu, thậm chí còn không bị thương.
“Tên này là cái thứ gì!”
Trong nháy mắt Ngưu Kim sinh ra cảm giác giống với võ giả áo xanh lam kia.
Gã dường như không phải nhìn thấy một võ giả Nhân tộc, mà là một con quái vật.
Một con quái vật có thể cứng rắn chống lại sức mạnh từ đôi chùy của gã mà không bị thương!
Cho dù là thiếu chủ, cũng không chịu nổi một chùy đánh thẳng này, người này…
Nhưng tính cách của gã hoàn toàn khác với võ giả áo xanh lam kia.
Nhìn thấy La Chinh như vậy, gã chưa từng có chút ý nghĩ nào lùi về phía sau, mà lại càng kích thích ý chí chiến đấu cuồn cuộn trong gã!
Loại đối thủ này chỉ có thể gặp mà không thể cầu, hơn nữa ở trong chiến trường mộng ảo cũng sẽ không chết.
Cơ hội này quá quý giá, sao gã lại có thể buông tha cho La Chinh được?
Thắng thua còn chưa rõ ràng, nhưng gã chỉ mong vui vẻ đánh một trận.
Về phần phải dâng điểm mộng ảo tích lũy trong cơ thể mình cho thiếu chủ, chuyện này đã sớm bị gã quên tuột rồi…
“Ha ha, cơ thể của người này thật khiến người ta hâm mộ. nhưng ta không tin sẽ không đập bẹp được ngươi! Ngươi đừng chạy!”
“Loảng xoảng! Loảng xoảng!”
Sau khi Ngưu Kim nói xong, lại đập hai cây chùy vào nhau mấy cái, từng đường gợn sóng lan truyền trong không trung.
Hai chân thô to mạnh mẽ nện từng bước huyền ảo tiến về phía La Chinh!
Đôi chùy vàng ở trong tay người này tách ra lại hợp vào, múa may tạo thành trăm nghìn cái bóng!
Chùy pháp này cũng cực kỳ huyền diệu, đừng nói là võ giả bình thường khó có thể thấy rõ những bóng cây chùy này, mà ngay cả La Chinh cũng không cách nào nhìn ra sơ hở trong đó ngay lập tức!
Gã giống như một con trâu điên, dùng uy lực cực lớn vọt tới phía La Chinh.
Mọi thứ trước mặt gã đều bị nghiền thành bụi!
Động tĩnh lớn như thế, cũng dẫn tới không ít võ giả dừng chân xem! Cho dù phải chịu đựng âm thanh chấn động do đôi chùy của Ngưu Kim phát ra, nhưng bọn họ vẫn không muốn bỏ qua trận quyết đấu đặc sắc này!
“Tên kia thật sự không chạy à!”
“Không phải là bị dọa sợ choáng váng rồi chứ, Ngưu Kim sẽ nện người này thành bụi phấn mất…”
“Lúc trước Ngưu Kim phát cáu với Thành chủ, nện cặp chùy kia ở trên tường thành.
Nghe nói các bức tường thành của thành chính đều bị gã làm rung chuyển!”
Rung chuyển thành chính, cũng coi như là khoa trương.
Tất cả thành chính trong chiến trường mộng ảo này đều được xây dựng bởi Thiên Đạo, nhưng quy tắc ở chỗ đó, thực ra không thể mảy may rung chuyển được.
Như vậy cũng không có khả năng trên tường thành lại tróc ra một mảnh vụn!
Nhưng đủ để nhìn ra mọi người đều có ấn tượng sâu sắc với Ngưu Kim này, với chùy vàng và sức mạnh to lớn kinh khủng của gã.
Đối mặt với người dũng mãnh như thế, vẻ mặt La Chinh lại điềm tĩnh, đứng yên không nhúc nhích.
Nhưng sức mạnh của hắn lại đang điên cuồng đổ dồn về phía cánh tay của mình.
Ánh mắt thì khóa chặt trăm nghìn đường màu vàng dưới bóng chùy của Ngưu Kim.
Chương 1210: Tuyết rơi
Những bóng chùy màu vàng trước mắt La Chinh này, cũng chính là chùy pháp huyền ảo đã trải qua mấy ngàn năm lắng đọng!Bóng chùy màu vàng ùn ùn kéo đến, làm cho người ta không thể phân biệt được thật giả, muốn phá giải nó tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.
Nhưng La Chinh vốn không muốn phá giải, hắn định dùng sức mạnh để đối kháng, đây cũng là cách làm nhanh chóng nhất.
Nhưng Ngưu Kim này mạnh vô cùng, trong số võ giả đồng cấp có mấy người có thể dùng sức mạnh chống lại gã? Cho dù là võ giả có thực lực mạnh hơn Ngưu Kim, ví dụ như vị “thiếu chủ” mà Ngưu Kim đang hầu hạ kia, cũng chính là “Thành chủ” của tòa thành này, cũng không thể liều mạng với gã, như vậy quá bất lợi.
Nhưng La Chinh sẽ không chịu thiệt, dựa vào thân thể thần khí phối hợp với lực vảy rồng, đừng nói là võ giả đồng cấp, mà cho dù là võ giả cao hơn La Chinh một cảnh giới lớn cũng không có khả năng chống lại hắn!
Cho nên La Chinh không những không lui về sau nửa bước nào, ngược lại còn tiến tới nghênh đón Ngưu Kim.
“Có dũng khí đấy! Ta sẽ ban cho ngươi cái chết thoải mái!”
Phát hiện La Chinh không những không chạy, ngược lại còn tiến thẳng về phía mình, Ngưu Kim giơ hai cánh tay lên, bên trong cũng truyền vào toàn bộ sức mạnh của gã! Đồng thời trong biển chân nguyên cũng bắt đầu phát động từng đợt sóng ngút trời, tu vi tản ra giống như một vị thần, toàn bộ bóng chùy màu vàng đều giáng về phía La Chinh!
Vào giờ khắc này, La Chinh cũng sắp mở ra lực của một chục nghìn tấm vảy rồng!
Sức mạnh trong cơ thể ùn ùn kéo tới giống như thủy triều, mặc dù bóng chùy kia nhiều đến khiến người ta hoa mắt, khó có thể phân biệt thật giả, nhưng La Chinh vốn không có ý định đề phòng bóng chùy này, mục tiêu của hắn chỉ có chính con người Ngưu Kim mà thôi!
“Vèo!”
Đột nhiên, thân thể La Chinh tăng tốc nhanh hơn ba phần, một tay hóa thành quyền.
Một quyền nhìn rất bình thường này lại ẩn chứa sức mạnh không ai có thể tưởng tượng được!
Theo Ngưu Kim thấy, cách thức chiến đấu này của La Chinh hơi liều lĩnh.
Gã cười to một tiếng, tay phải nắm một cái, bóng chùy màu vàng ngập trời bỗng giảm đi một nửa.
Hóa ra là vì lý do an toàn, gã đã để một cây chùy màu vàng chặn ở ngực mình, để chống đỡ đòn tấn công của La Chinh.
Lúc trước, gã đã giáng xuống La Chinh hai chùy, trong lòng đương nhiên biết La Chinh có chỗ không tầm thường.
Một quyền trước mắt này nhìn qua rất đơn giản, nhưng gã vẫn sợ trong đó có bẫy! Gã cũng không muốn chết chung với La Chinh.
Nếu chết chung, gã và một nửa mộng ảo trong cơ thể và La Chinh đều sẽ lưu lại nơi đây, nếu rơi vào tay mấy võ giả khác, không phải gã sẽ bị thiếu chủ trách mắng một phen sao.
Nhìn bề ngoài, Ngưu Kim có vẻ lỗ mãng, nhưng thật ra tâm tư cũng rất tinh tế.
Gã thu hồi một cây chùy, mà một cây chùy khác vẫn huyễn hóa ra vô số chùy ảnh, trực tiếp đập từ trên đỉnh đầu La Chinh xuống.
Một chùy này nhất định khiến đầu người tan thành mảnh vụn!
Có thể nói trong nháy mắt, Ngưu Kim đã đưa ra phán đoán chính xác nhất.
Nhưng cho dù phán đoán chính xác như thế nào, dưới áp lực của sức mạnh tuyệt đối đều là vô dụng!
Khi một quyền của La Chinh đánh lên chùy vàng của Ngưu Kim, thì tức khắc Ngưu Kim đã hiểu rõ.
Uy thế trong quyền này của La Chinh không mãnh liệt, khí thế của hắn hoàn toàn đã bị Ngưu Kim che lấp.
Nhưng khi một quyền này của La Chinh đánh lên chùy vàng, Ngưu Kim đã cảm nhận được một sức mạnh dời non lấp biển từ trong chính chiếc búa vàng của gã!
Quyền này nện lên trên chùy vàng, mà chùy vàng lại chắn ở trước ngực Ngưu Kim.
“Bụp!”
Một tiếng vỡ tan truyền tới.
Chùy vàng hình tròn kia bị La Chinh trực tiếp đập vỡ ra từ chính giữa! Mà quyền này của La Chinh vẫn chưa dừng lại, nó theo kẽ hở trực tiếp xuyên qua chùy vàng, đánh thẳng vào ngực Ngưu Kim!
“Keng!”
Lúc quả đấm của La Chinh đánh lên ngực Ngưu Kim, lại có một tiếng vang thật lớn vang lên!
Nghe thấy âm thanh này, ánh mắt La Chinh khẽ chớp, nhưng trong lòng thì than thầm một tiếng không xong, tên này lại có chí bảo phòng thân!
Có thể chịu được sức mạnh của một chục nghìn tấm vảy rồng, ít nhất cũng là thần khí nhất phẩm.
Nhưng cho dù có chí bảo bảo vệ bộ ngực, e là gã vẫn sẽ trọng thương, dù sao chí bảo phòng ngự cũng chỉ có thể giảm bớt tổn thương phải chịu, mà không thể nào hoàn toàn chống đỡ, trừ khi chí bảo phòng ngự chính là thần khí chí tôn.
Nhưng điều khiến La Chinh lo lắng là, người này cũng có viên đạn vàng, nếu bây giờ gã bóp nát viên đạn vàng, e là La Chinh sẽ thành công dã tràng.
Dưới tác động của sức mạnh to lớn, Ngưu Kim bị bay ngược về phía sau.
Gã biết chính mình đã bị thương nặng, sức mạnh kia vẫn còn đọng trong lục phủ ngũ tạng của gã, thậm chí khiến thế giới trong cơ thể gã chấn động, trong biển chân nguyên cũng đối mặt với sự tan vỡ!
Lúc này, Ngưu Kim không cân nhắc bảo vệ tính mạng nữa, mà quan trọng nhất là giữ được điểm mộng ảo cho thiếu chủ!
Mất mạng còn có thể sống lại, nhưng nếu bị La Chinh cướp đi điểm mộng ảo, e là gã sẽ phải đối mặt với sự trách phạt nghiêm khắc của thiếu chủ!
Cho nên trong nháy mắt bay ngược lại, trong tay Ngưu Kim bất ngờ xuất hiện một viên đạn vàng!
Nhưng ngay khi Ngưu Kim móc đạn vàng ra, còn còn chưa kịp bóp vỡ, bên tai đã truyền tới một tiếng cười lạnh!
La Chinh đã dự đoán trước được gã sẽ lấy ra viên đạn vàng, nên liền nhanh chóng lại gần.
Ngưu Kim vừa mới muốn dùng tay bóp nát viên đạn vàng, nhưng còn chưa kịp dùng sức, một ánh sáng màu vàng bỗng lóe lên.
Ngưu Kim không còn cảm nhận được sự tồn tại của cánh tay trái của gã nữa!
Cái tay kia của gã đã bị Lôi Phong U Thần Kiếm của La Chinh chặt đứt trong nháy mắt, bàn tay nắm lấy viên đạn vàng kia bay lên thật cao.
Động tác của La Chinh cực kỳ nhanh nhẹn, thân hình thoắt một cái, đã lấy viên đạn vàng từ cánh tay kia ra.
Hắn lộn một vòng, đầu gối đã đè trên ngực Ngưu Kim, lưỡi kiếm đã nhắm thẳng ngực Ngưu Kim.
“Thiếu chủ sẽ không…”
“Phụt!”
La Chinh không để cho gã nói xong, nếu ở nơi khác, có lẽ hắn có thể để cho người này nói thêm vài lời.
Nhưng tòa thành chính này nơi nơi quỷ dị, hắn sợ điểm mộng ảo sắp tới tay sẽ bay mất, vậy nên cứ giết Ngưu Kim trước rồi tính sau.
Dù sao cũng không đến nỗi người đã bị giết chết rồi, mà điểm mộng ảo vẫn sẽ bay mất chứ?
Trên thực tế, mãi cho tới bây giờ, La Chinh vẫn nghĩ không thông, vì sao sau khi võ giả áo xanh kia chết, điểm mộng ảo lại tự động bay đi.
Ngưu Kim vừa chết, liền được một đốm sáng màu đỏ bọc lại rồi trở về thành hồi sinh.
Cùng lúc đó, vô số điểm mộng ảo bay lên, số điểm mộng ảo của Ngưu Kim này còn nhiều hơn võ giả áo xanh kia!
Những đốm sáng màu vàng này từ trong cơ thể Ngưu Kim tràn ra, sau đó bay về phía La Chinh.
Thấy như vậy, La Chinh mới khẽ thở phào một hơi, hắn còn thật sự cho rằng có người có thể ảnh hưởng đến quy tắc của chiến trường mộng ảo đấy!
Trên tường thành, các võ giả thấy như vậy, trong ánh mắt của đa số võ giả vừa có hâm mộ cũng vừa có thương hại.
Hâm mộ là La Chinh lại có thực lực như thế, trực tiếp đối đầu với Ngưu Kim mà không rơi vào thế bất lợi, ngược lại còn dùng một quyền đã có thể đánh chết gã, từ đó thu hoạch được vô số điểm mộng ảo!
Về nguyên nhân thương hại thì rất đơn giản, bọn họ rất rõ kết cục của La Chinh sẽ thế nào.
Trước đây vị “Thành chủ” kia muốn khống chế tòa thành này nên đã khiến rất nhiều võ giả phẫn nộ.
Trong đó có không ít võ giả rất mạnh, thậm chí có một số võ giả còn mạnh hơn đám người Ngưu Kim, cũng có người đã mấy lần đánh chết đám người Ngưu Kim.
Nhưng kết quả cuối cùng, chính là bị Thành chủ lần lượt tàn nhẫn giết hại!
Bây giờ mấy vị võ giả đó, không chỉ có số mộng ảo ít đến đáng thương, mà thậm chí ngay cả việc rời khỏi thành này cũng hết sức khó khăn!
Chỉ cần mấy võ giả đó ra khỏi thành, thì sẽ bị Thành chủ đuổi giết, mà căn bản không có võ giả Thần Hải Cảnh nào có thể thoát khỏi tốc độ của Thành chủ!
Dưới cái nhìn của bọn họ, e là kết quả của La Chinh cũng không khá hơn chút nào.
“Ngưu Kim chết, e là Thành chủ sẽ chạy tới!”
“Người này còn không đi đi, nếu bây giờ chạy đi thì may ra vẫn còn kịp!”
“Người này hẳn là võ giả từ thành khác tới, nên không biết thực lực của Thành chủ!”
Bọn họ không biết rằng, La Chinh vốn không định rời khỏi đây, mục tiêu của hắn chính là vị Thành chủ này.
Mấy thuộc hạ của Thành chủ này có nhiều điểm mộng ảo như vậy, vậy số điểm mộng ảo bản thân Thành chủ này tích lũy được chẳng phải là một con số khổng lồ hay sao? Nghĩ tới đây, La Chinh nào chịu rời đi?
Nếu Thành chủ này thật sự ngang ngược như lời đồn đại, hắn đã liên tiếp giết hai tên thuộc hạ của gã, vậy vị Thành chủ này hẳn sẽ tìm tới hắn.
La Chinh vẫn đứng ngoài thành, ánh mắt hết sức chăm chú quan sát viên đạn vàng trong tay!
Một viên đạn vàng cũng là một món chí bảo, uy lực bộc phát ra thật kinh khủng đến không ngờ.
Cũng may là viên đạn vàng này chỉ dùng được một lần! Nhưng ngay cả như vậy, trong khi giao chiến với kẻ địch, nếu dùng để đánh bất ngờ cũng có thể thu được hiệu quả không tệ!
Nhưng viên đạn vàng này cần phải bóp nát mới có thể phát huy tác dụng, chẳng lẽ viên đạn vàng này chỉ có thể dùng để tự sát sao?
Đúng lúc La Chinh đang quan sát viên đạn vàng này, hắn bỗng cảm thấy nó trở nên nóng rực, giống như có sức mạnh cực lớn muốn từ trong đó bộc phát ra.
Gần như là phản xạ có điều kiện, hắn vội ném viên đạn này ra xa!
“Vèo!”
Sau khi viên đạn bay trên không trung hơn mười trượng, vô số những tia chớp màu đỏ máu từ bên trong nó bắn ra!
Thấy như vậy, sắc mặt La Chinh cũng có chút khó coi, nếu không phải hắn phản ứng nhanh, e rằng cũng đã bị cuốn vào trong đó!
Nhưng vào lúc này, La Chinh bỗng cảm nhận được từ phía sau lưng truyền tới một cảm giác rùng mình.
Khi La Chinh quay đầu nhìn lại, thì thấy một người mặc áo tím chậm rãi đi về phía hắn, mà phía trước và phía sau bước chân người này lại có từng bông tuyết rơi theo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Côn Luân Ma Chủ [Dịch] Côn Luân Ma Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Con-Luan-Ma-Chu-dich.jpg)