1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 241 : Nhóm Sao Kỳ Diệu (c1201-c1205)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 241 : Nhóm Sao Kỳ Diệu (c1201-c1205)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1201: Nhóm Sao Kỳ Diệu

Nhưng cho dù là vậy, La Chinh cũng không dám xem thường bốn bức tượng La Hán Hàng LongVừa rồi, sức mạnh khi vảy rồng lóe lên cũng vô cùng kinh khủng.

Nếu võ giả Thần Hải Cảnh bình thường bị trúng một chưởng này, cơ thể chắc chắn sẽ bị chia năm xẻ bảy.

La Chinh đang dính trên bức tường đột nhiên lại sinh ra lòng hiếu thắng.

Cũng đều là lực vảy rồng, hắn cũng muốn nhìn xem rốt cuộc ai mạnh hơn.

Con rồng trên vai La Hán Hàng Long chắc chắn là vật rất có lai lịch.

Đáng tiếc, hắn đang ở trong chiến trường mộng ảo, mặc dù có thể vận dụng lực vảy rồng, nhưng lại không có hồn phách Thanh Long.

Hắn không thể liên lạc với Thanh Long.

Tương tự, La Chinh có thể vận dụng kiếm linh, nhưng lại không thể nào liên lạc được với Huân.

Có thể gọi được kiếm linh, nhưng bên trong kiếm linh lại không có hồn phách của Huân.

Nghĩ đến đây, La Chinh không hề do dự.

Bức tượng La Hán Hàng Long gần hắn nhất đã lao tới.

Chỉ thấy hai tay vị La Hán này đánh ra, toàn thân con rồng trên vai cũng bắt đầu lóe lên ánh sáng xanh mơn mởn.

Lực vảy rồng cứ thế tràn vào bên trong bức tượng Phật.

La Chinh vung tay, lực vảy rồng bắt đầu rót vào cơ thể.

Hắn hoàn toàn không né tránh, hai chưởng cũng đánh ra.

“Grào!”

Nếu so sánh thì khi hai chưởng của La Hán Hàng Long đánh ra sẽ đồng thời có tiếng rồng gầm.

Bức tượng rồng trên vai cũng ngửa đầu gào thét.

Uy thế này đã thắng một bậc rồi.

Chỉ trong nháy mắt, bốn chưởng giao nhau.

“Ầm ầm!”

Tiếng nổ vang lên, La Chinh lại lùi về phía sau lần nữa.

Trong quá trình bay ngược lại, La Chinh cảm thấy khí huyết quay cuồng, rất khó chịu.

Sức mạnh của La Hán Hàng Long đúng là không thể xem thường.

Nhưng không chỉ La Chinh bị đánh bay, mà vị La Hán Hàng Long kia cũng thế.

Nếu là mấy tượng Phật La Hán lúc trước thì có lẽ đã bị đập thành bột phấn trước hai chưởng của La Chinh rồi.

Nhưng bức tượng La Hán Hàng Long này cứng hơn những bức tượng trước đây nhiều.

Điều này, La Chinh có thể hiểu.

Dù sao thì bản thể của La Hán Hàng Long cũng phải tiếp nhận lực vảy rồng từ bức tượng con rồng.

Nếu cơ thể không được chế tạo kiên cố, sức mạnh còn chưa kịp đánh ra thì bản thân đã bị tan rã trước rồi.

Giống như cơ thể La Chinh lúc trước chỉ có thể chịu được một lượng lực vảy rồng.

Nếu cố rót thêm vào, cơ thể sẽ bị nổ tung ngay.

“Ầm ầm!”

Hai tiếng vang quanh quẩn trong sân.

Đó là tiếng La Chinh và vị La Hán Hàng Long bay ngược lại, đâm vào vách tường trong sân phát ra.

Vị La Hán Hàng Long đâm vào vách tường, lực va đập quá lớn nên ngoài thân đã xuất hiện những vết nứt lớn, dường như sắp không chịu nổi, chuẩn bị vỡ nát rồi.

Nhưng trong vết rạn đó lại phát ra phật quang màu vàng, không ngừng làm những vết nứt ấy lành lại với tốc độ nhanh tới mức mắt thường có thể thấy được.

Trong khoảnh khắc, những vết nứt ấy đều đã khép lại, phật quang màu vàng cũng biến mất không thấy đâu nữa.

La Chinh bị đâm như vậy thì cũng thất điên bát đảo, cổ họng hơi ngòn ngọt, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi.

“Còn có thể lành lại?”

Thấy phản ứng của vị La Hán Hàng Long phía đối diện như vậy, La Chinh nhíu mày.

Hắn lau vết máu nơi khóe miệng, không cân nhắc lâu thêm nữa, bởi vì ba vị La Hán Hàng Long còn lại đang lao về phía hắn.

Trên người bọn họ đều có một con rồng, mà lúc này tất cả vảy rồng trên người chúng đều lóe sáng.

Nếu bị ba vị La Hán Hàng Long này đánh trúng thì hắn không chết cũng sẽ bị trọng thương.

Cú va chạm vừa rồi đã khiến La Chinh phải lui về một góc.

Hắn cắn răng, thân hình lại xuyên qua không gian một lần nữa, lập tức xuyên qua ba vị La Hán Hàng Long, vọt vào một góc khác.

“Rắc rối rồi đây” La Chinh vẫn nhíu mày.

Nhưng không phải La Chinh không có cách để ứng phó.

Chỉ giao đấu về sức mạnh đơn thuần thì không thể phá vỡ cục diện này được.

Hắn nhất định phải sử dụng cách khác.

Nghĩ đến đây, La Chinh hơi ngẩng đầu lên.

Trên bầu trời sao của vũ trụ, ba trăm ngôi sao đang phát tỏa sáng lấp lánh.

Phạm vi phân bố của mỗi ngôi sao lại khác nhau.

Trung Thiên Vực, Tây Thiên Vực, Nam Thiên Vực, Bắc Thiên Vực, Đông Thiên Vực, ở đâu cũng có sao trời.

Dưới lời gọi của La Chinh, chúng bắt đầu tỏa sáng mạnh hơn.

Ánh sáng này đến từ một Đại Giới ở chiến trường mộng ảo.

Ba trăm ngôi sao cũng là một trong những thành quả mà La Chinh đã chăm chỉ tu luyện suốt mấy năm qua.

Thật ra, nếu vận dụng Dịch Thần Nhất Kiếm thì chắc chắn hắn cũng đối phó được với bốn vị La Hán Hàng Long.

Nhưng bây giờ sử dụng Sao Chiến Thể, là bởi hắn muốn chứng minh suy đoán của mình.

Khi ánh sao bắt đầu ngưng tụ xung quanh La Chinh, trong lòng hắn đã có đáp án.

“Quả nhiên là vậy.

Thật ra chiến trường mộng ảo không phải là không gian mộng ảo thực sự.

Đây vốn là một Đại Giới siêu cấp của vũ trụ.

Nếu không, ta sẽ khó mà kết nối với lực từ các ngôi sao được”

Trong vũ trụ có rất nhiều sao, thế mà lại có thể chiếu rọi đến đây.

Như vậy coi như La Chinh đã hoàn toàn chắc chắn.

Uy lực của Sao Chiến Thể đủ để trở thành một trong những đòn sát thủ của La Chinh.

Cho nên, La Chinh vẫn không ngừng kết nối với các vì sao trên bầu trời trong suốt sáu năm, thậm chí còn tốn rất nhiều thời gian để tu luyện Sao Chiến Thể.

Nếu không thể sử dụng chiêu này trong chiến trường mộng ảo thì đây hẳn là một tổn thất rất lớn đối với hắn.

Cũng may, lo lắng của hắn đã thừa rồi.

Ít ra, trước mắt hắn đã ngưng kết được ánh sao một cách thuật lợi.

Sau khi quanh thân La Chinh được bao phủ một lớp ánh sao nhiều màu, hắn liền dang rộng thân hình, lao thẳng đến La Hán Hàng Long lúc trước.

Vị La Hán Hàng Long vừa mới bị La Chinh đập nứt nay đã chữa trị xong.

Bây giờ, cả bốn bức tượng La Hán Hàng Long đều đứng thành một hàng, hợp nhất hai chưởng của mình lại với nhau.

“Grào, grào, grào…”

Bốn tiếng rồng gầm vang lên.

Cả bốn con rồng nằm trên vai của bốn vị La Hán Hàng Long cùng nhau gầm lên.

Ánh sáng màu xanh lục tỏa ra khiến người ta khó mà nhìn được.

Sức mạnh tích trữ trong tám lòng bàn tay này, đáng sợ tới mức nào?

La Chinh không có ý định lui lại hay tránh né.

Hoặc hắn đã có cách khác để ứng phó.

Nhưng hắn hiểu, chiến trường mộng ảo vừa mới mở ra chưa được bao lâu, nhưng hắn sẽ phải đối mặt với Thiên Kiêu của toàn bộ vũ trụ.

Thế nên hắn chưa từng coi thường những thiên tài Thần Hải Cảnh khác.

Mấy năm qua, Ngải An Tâm của thiên cung Vân Miểu cũng đã có những bước tiến dài, La Chinh chưa chắc đã có thể thắng được nàng.

Huống chi còn có Thiên Kiêu của thánh vực Vạn Phật, Thiên Kiêu của Chư Thần Vô Niệm, Yêu Dạ tộc, Ma tộc và hàng nghìn vạn chủng tộc kỳ lạ của vũ trụ.

Cho nên, La Chinh cần kiểm tra lại bản thân, kiểm tra kết quả mấy năm qua hắn đã khổ tu thế nào.

“Vù vù vù…”

Trong tay La Chinh bắt đầu hiện ra từng luồng ánh sao.

Ánh sao như những sợi bông, bay bổng trong tay hắn.

Nhìn qua thì chúng không hề nặng, nhưng uy lực chất chứa trong đó lại không thể xem thường.

Ba trăm ngôi sao hợp lại cùng một chỗ, đỏ son, cam, vàng, xanh, trắng, tím, lam, đỏ, tạo thành đủ các loại ánh sao.

Chúng giao hòa lẫn nhau, bắt đầu trở nên cực kỳ không ổn định.

Sau khi ánh sao đủ màu sắc xuất hiện, hắn vội phóng nó ra.

Dù cho chần chừ chỉ một giây thôi thì có lẽ hắn cũng sẽ bị cuốn vào bên trong, bị uy thế của ánh sao này phản tác dụng.

“Nhóm Sao Kỳ Diệu!”

“Vù…”

Một âm thanh sắc nhọn phát ra từ trong ánh sao đủ màu sắc kia.

Lúc này, luồng ánh sao cũng đúng lúc đến trước mặt bốn vị La Hán Hàng Long.

“Nổ!”

Luồng ánh sao này được ngưng kết từ lực của ba trăm ngôi sao, nên khi nổ chúng loại bỏ, giao hòa, phản ứng lẫn nhau, đẩy luồng ánh sáng trở nên dày đặc hơn bao giờ hết.

Khắp cả sân trong đều bị luồng ánh sáng của nhóm sao này bao trùm, không thể nhìn rõ tình hình bên trong.

Nhưng Kim Thân Đại Phật cao vạn trượng sâu bên trong miếu cổ lại mở mắt, nhìn chằm chằm vào phần sân này, vẻ mặt không vui cũng không buồn.

Trong ánh mắt của bức tượng này có thể nhìn thấy bốn bức tượng La Hán Hàng Long đang không ngừng vỡ vụn, bốn con rồng nằm vắt qua vai của bốn bức tượng La Hán cũng cùng chung số phận.

Mặc dù ánh sáng vàng phát ra từ cơ thể bức tượng vẫn đang tự chữa lành mấy vết nứt ấy lại, nhưng ánh sáng vàng vừa mới xuất hiện đã bị ánh sao kịp thời chôn vùi…

“La Hán Hàng Long không thể bị giết chết.

Hãy giúp ta thăm dò tên nhóc này.

Bản tọa muốn nhìn xem thần đạo Đoạn Tình của hắn đã đi đến bước nào rồi”

Nói xong, bức tượng Phật vàng vung đóa hoa sen bên tay trái lên.

Hoa sen nhẹ nhàng lóe lên.

Bốn bức tượng La Hán Hàng Long đang nứt vỡ chợt khôi phục lại trạng thái như lúc ban đầu.


Chương 1202: Quá khứ Trang Nghiêm*

* Quá khứ Trang Nghiêm: tên một loại kiếp.

Trong Tạng Kinh có chép rằng: Kiếp quá khứ tên là Trang Nghiêm, kiếp hiện tại tên là Nhân Hiền, kiếp tương lai tên là Tinh TúÁ

nh sáng vàng phát ra từ bốn bức tượng La Hán Hàng Long đã bị ánh sao chôn vùi.

Nhưng nhờ sự can thiệp của bức tượng phật vàng, ánh sáng bên trong cơ thể La Hán Hàng Long lập tức sáng rực lên.

Những mảnh vỡ của bức tượng nhanh chóng dung hợp lại với nhau, khôi phục lại như ban đầu.

Ánh sao chiếu rọi phần sân trong dần ảm đạm xuống.

Bóng La Chinh hiện lên.

Khi hắn nhìn thấy bốn bức tượng La Hán Hàng Long không hề bị tổn hại, trong mắt liền có vẻ ngoài ý muốn, sắc mặt cũng lạnh lùng hơn.

Tượng Phật La Hán Hàng Long mạnh đến mức này sao?

Lần đầu tiên La Chinh vận dụng Nhóm Sao Diệu Kỳ, đây là một chiêu mạnh nhất trong Sao Chiến Thể.

Hắn không hề nghi ngờ lực phá hoại mạnh mẽ của nó.

Uy lực như vậy mà cũng không thế đập nát bốn bức tượng La Hán Hàng Long.

Điều này rõ ràng đã vượt qua dự liệu của La Chinh, thậm chí còn khiến hắn cảm thấy hoang mang.

Mười tám vị La Hán, thực lực của người sau lại mạnh hơn người trước, nhưng chênh lệch cũng không quá lớn.

La Hán Hàng Long được xếp ở sân cuối cùng, thực lực mạnh hơn cũng là chuyện bình thường.

Nhưng La Chinh đã dùng đến phương pháp mạnh mẽ như thế này mà cũng không thể hủy được bốn bức tượng, chuyện này hơi khó giải quyết.

Đương nhiên hắn không thể nhìn ra, La Hán Hàng Long khôi phục lại được hình dạng ban đầu là do có người ở phía sau nhúng tay vào.

Bốn bức tượng La Hán Hàng Long cũng không dừng lại, ánh sáng của vảy rồng tiếp tục lấp lóe, một lần nữa bao phủ La Chinh từ bốn phía.

Nếu đổi lại là những võ giả khác, khi đối mặt với tình huống này có lẽ sẽ rơi vào trạng thái gần như tuyệt vọng.

Nhưng đối với La Chinh mà nói, trước mắt cũng chỉ là phiền toái mà thôi.

Đối mặt với bốn vị La Hán Hàng Long đang lao đến, sắc mặt La Chinh không hề thay đổi, một lần nữa giơ cao Lôi Phong U Thần Kiếm lên.

Thân kiếm dài hẹp treo một bên.

Một đường kiếm ý lờ mờ giống như một con rắn độc quấn lấy thân kiếm, không ngừng phun ra nuốt vào.

Ánh mắt La Chinh trở nên lạnh lẽo.

Lúc này, dường như hắn đã biến thành một bức tượng không cảm xúc.

Chính vào giây phút La Chinh nâng Lôi Phong U Thần Kiếm lên, ánh mắt của Kim Thân Đại Phật ở sâu trong ngôi miếu cổ lập tức lóe sáng.

“Quả nhiên tên này tu thần đạo Đoạn Tình.

Mặc dù còn chưa tới mức viên mãn, nhưng với tu vi Thần Hải Cảnh mà lĩnh ngộ được kiếm ý ác nghiệt như thế thì cũng là cực hạn rồi.

Nếu hắn tu luyện đến bước cuối cùng, lĩnh ngộ được kiếm ý cực hạn thì một kiếm này chắc chắn đại thành”

Nói xong, Kim Thân Đại Phật giơ hoa sen trong tay lên.

Đóa hoa sen không ngừng quay tròn trước mặt ông ta.

Thân hoa sen phân ra một nhánh.

Trên phần nhánh đó có một đài sen, được sinh ra cùng một chỗ với hoa sen và lá sen.

Ông ta hạ bút thành văn, duỗi bàn tay phật to lớn hái đài sen, lấy ra một hạt sen màu vàng từ bên trong.

“Theo ta nghe được, chuyện gì cũng có nguyên do của nó.

Tâm quá khứ bất khả đắc, tâm hiện tại bất khả đắc, tâm vị lai bất khả đắc…”*

* Trong Kinh Hoa Nghiêm có nói: Nhất thiết duy tâm tạo (一切為心造) nghĩa là tất cả mọi cảnh giới, trong thế gian hay ngoài thế gian đều là do tâm tạo.

Nghĩa là thế giới vật chất khách quan chỉ là tưởng tượng chứ không có thật, các cảnh giới đó đều là do tâm tưởng tượng ra.

Mà cảnh giới không gian vật chất đã không có thật thì thời gian quá khứ, hiện tại, vị lai (tương lai) cũng chỉ là tưởng tượng chứ không có thật.

Khi Kim Thân Đại Phật tụng kinh, hạt sen màu vàng như được hòa tan ra, biến thành giọt nước thuần một màu vàng, không ngừng chuyển động trước người ông.

Giọt nước màu vàng này bắt đầu chuyển hóa hình dạng, có tứ chi, có cơ thể, có đầu…

Cuối cùng, hạt sen màu xanh đã biến thành một đứa bé.

Mà đứa bé này có diện mạo rất giống La Chinh.

Tượng Phật đã vận dụng kinh “Vị Tằng Hữu Thuyết Nhân Duyên” để suy tính vận mệnh của La Chinh.

Phương pháp suy tính này là một phương pháp giống như thần kỹ.

Khi so sánh với phương pháp này, suy tính của các Thiên Tôn trong Thiên Đạo chẳng khác nào trò con nít.

Nhưng khi Kim Thân Đại Phật suy tính được một nửa thì ánh mắt lại có vẻ kinh ngạc, trong vẻ kinh ngạc đó còn có chút hậm hực.

Một lát sau, Kim Thân Đại Phật mới lên tiếng: “Là người không có số mệnh.

Tại sao lại có một người không có số mệnh…”

Chỉ mới tiến hành suy tính được một nửa thì không tiến hành nổi nữa.

Lúc này, hạt sen màu vàng đã hóa thành hình của La Chinh, nhưng gương mặt vốn nên giống La Chinh như đúc lúc này dường như lại bao phủ một lớp sương mù, không thể ngưng kết thành hình dạng được.

“Được rồi, bản tọa muốn nhìn xem ngươi có thể kiên trì đến khi nào?”

Bên này Kim Thân Đại Phật còn đang suy tính, bên kia La Chinh đã ra tay.

Dịch Thần Nhất Kiếm được thi triển ra, kiếm quang không gì không phá được.

Sức mạnh của bốn con rồng trên vai bốn La Hán Hàng Long bắt đầu bùng lên, nhưng không ngăn được sự xâm nhập của ánh kiếm.

Một kiếm chém ra không hề do dự.

Bên hông bốn La Hán Hàng Long vốn đang xông về phía La Chinh bỗng xuất hiện một sợi dây nhỏ.

“Bụp bụp bụp bụp!”

Ngay sau đó, bốn âm thanh trầm đục vang lên.

Bốn La Hán Hàng Long bị La Chinh chém thành hai đoạn, đầu đuôi tách rời ngã xuống đất.

Nhưng vết thương bị La Chinh chém đứt lại tỏa ra ánh sáng vàng.

Ánh vàng lấp lánh, cơ thể của pho tượng cũng sinh ra một sức mạnh kỳ lạ, một lần nữa dung hợp các mảnh vỡ lại với nhau.

Năng lực thần kỳ này tương đương với một cơ thể bất diệt.

Cho dù La Chinh có chém nát đến cỡ nào thì bốn pho tượng La Hán Hàng Long vẫn có thể phục hồi lại như trước.

Đối mặt với cảnh tượng kỳ lạ như thế, ánh mắt La Chinh vẫn lạnh lẽo, không hề có chút xúc động nào.

Lúc này, tâm La Chinh lạnh như băng, không hề có suy nghĩ gì, chỉ có sát tâm vô cùng tỉnh táo, muốn giết chết bốn La Hán Hàng Long mà thôi.

“Bụp bụp bụp bụp…”

Lần này lại có thêm mấy tiếng trầm đục nữa vang lên.

Bốn La Hán Hàng Long còn chưa kịp đứng lên, trường kiếm của La Chinh đã chém ra lần nữa.

Ánh kiếm ẩn chứa kiếm ý lạnh lẽo, tàn khốc, khuếch tán thành một mặt quạt, một lần nữa chém xuống cơ thể La Hán Hàng Long.

“Lại nữa!”

Không đợi La Hán Hàng Long hợp lại với nhau lần nữa, kiếm của La Chinh đã chém xuống.

“Một kiếm…”

“Hai kiếm…”

“Ba kiếm…”

Từng kiếm cứ thế nối tiếp nhau, chém ra ngoài.

Từng luồng ánh kiếm hình quạt lần lượt khuếch tán.

Ngay từ đầu hắn, đã chém La Hán Hàng Long thành hai đoạn, sau đó là bốn đoạn, rồi tám đoạn, cuối cùng bị cắt thành một đống đá vụn.

Nếu có người ngoài ở đây, chắc bọn họ không nhận ra được đống đá vụn này là cái gì nữa mất.

Ngay cả tượng con rồng cũng bị La Chinh chém thành những mảnh vụn to bằng bàn tay.

Nhưng trên mặt cắt của đống gạch này, ánh sáng vàng vẫn sáng lóng lánh.

Từng mảnh đá không ngừng chuyển động, dường như có lực hút, muốn dính lại với nhau, khôi phục thành La Hán Hàng Long như lúc trước.

Nhưng La Chinh không cho bọn chúng cơ hội.

Kiếm trong tay hắn chưa hề ngừng lại, cũng không hề nể tình.

Sau khi cắt đứt tình cảm, tâm thái của La Chinh sẽ có thay đổi mạnh mẽ.

Chỉ có chủ động thoát ly khỏi trạng thái cắt đứt tình cảm, hoặc không được để cho bốn bức tượng La Hán Hàng Long phục hồi lại như cũ, nếu không, hắn không thể dừng tay lại được.

Dưới những nhát kiếm liên tiếp của La Chinh, ánh sáng vàng trên những mặt cắt kia càng lúc càng tối đi.

Ánh sáng vàng này bá đạo lạ thường, có thể khôi phục vết thương của La Hán Hàng Long như lúc ban đầu.

Đó chính là sức mạnh trong “quá khứ Trang Nghiêm” của kinh Phật.

Phật tâm ôm chặt quá khứ, trải qua kiếp nạn sinh tử lại khôi phục như ban đầu.

Ánh sáng đó có thể giúp cho bức tượng La Hán Hàng Long khôi phục lại trạng thái trước khi bị chém vỡ.

Nhưng tượng đá vẫn cứ là tượng đá.

Ánh sáng vàng cũng không thể vô cùng vô tận.

Sau mỗi nhát kiếm La Chinh chém xuống, ánh sáng vàng dần dần tối đi.

“Nếu còn khôi phục nữa, ta sẽ chém các ngươi thành bột phấn”

Giọng nói không chút tình cảm của La Chinh vang lên, Lôi Phong U Thần Kiếm vẫn chém ra như trước, chém mấy cục đá thành những mảnh nhỏ hơn.

Nhìn thấy ánh sáng ngày càng yếu dần, La Chinh cũng hiểu, việc này sắp kết thúc rồi.

Trong lòng hắn vừa nghĩ như vậy thì ánh sáng vàng trên mặt cắt lại lập tức tăng vọt, đã thế còn gấp mười lần so với trước đây.

Cùng lúc đó, tần suất chấn động của những hòn đá nhỏ cũng tăng lên, điên cuồng dính lại với nhau.

“Ồ?”

La Chinh cũng nhận ra có gì đó không ổn.

Rõ ràng ánh sáng vàng đã tối đi, nhưng lại lập tức sáng rực hơn chỉ trong nháy mắt?

Kiếm trong tay hắn vẫn không ngừng, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn vào sâu trong ngôi miếu.

Hắn phát hiện có gì đó không ổn, giống như có ai đang can thiệp vào.

Cùng lúc này, Kim Thân Đại Phật cũng đang suy nghĩ.

Phật tâm của ông ta đã đạt đến đại thừa, nhưng khi thấy La Chinh thi triển kiếm chiêu lạnh lùng như vậy, dường như còn chỉ tiện tay thi triển ra thì trong lòng ông ta liền có suy tính.

Tên nhóc Thần Hải Cảnh này, biển chân nguyên của hắn chắc chắn cũng chỉ là con số nhất cửu mà thôi, không thể đủ chân nguyên mà thi triển võ kỹ này được?


Chương 1203: Na Di Lệnh

Kim Thân Đại Phật vốn đã định tha cho La ChinhBởi hắn hoàn toàn có thể dựa vào thực lực của bản thân để xông qua mười tám vị La Hán.

Nhưng lúc này ông ta lại cảm thấy hơi tò mò.

Sau khi võ giả Thần Hải Cảnh mở ra biển chân nguyên trong đan điền, chân nguyên được hóa lỏng thành nước biển, cất giữ ở thế giới trong cơ thể.

Lượng chân nguyên có thể lưu giữ lại đương nhiên nhiều hơn trước vô số lần, nhưng dù sao cũng vẫn phải có hạn.

Độ lớn nhỏ của Thần Hải trong Phật giáo được gọi là con số “nhất cửu”.

Theo Kim Thân Đại Phật suy đoán, cùng lắm La Chinh cũng chỉ thi triển được một hai chiêu Dịch Thần Nhất Kiếm mà thôi.

Một kiếm đã đủ để rút hết một nửa biển chân nguyên trong cơ thể hắn rồi.

Hai kiếm, biển chân nguyên sẽ cạn…

Cho dù thiên phú của La Chinh thuộc hàng dị bẩm, biển chân nguyên rộng lớn hơn người bình thường thì cũng không thể thoát khỏi con số nhất cửu này được, ba kiếm đã là cực hạn.

Nếu La Chinh có được cơ duyên lớn, mở được biển chân nguyên thứ hai thì tối đa cũng chỉ thi triển được thêm một kiếm nữa mà thôi.

Trong vũ trụ này, nếu có võ giả Thần Hải Cảnh nào thi triển được bốn chiêu Dịch Thần Nhất Kiếm thì người đó chắc chắn là Thiên Kiêu của các thế lực lớn, cũng là sự tồn tại hàng đầu.

Nhưng La Chinh lại bình tĩnh chém ra mười bảy kiếm.

Kim Thân Đại Phật này hoàn toàn không nghĩ ra vì sao tên nhóc này lại làm được như thế?

Trừ phi trên người La Chinh có bảo vật nào đó có thể bổ sung chân nguyên chỉ trong nháy mắt.

Hoặc hắn tu luyện phương pháp xảo trá, có thể rút chân nguyên liên tục từ một nơi nào đó.

Nhưng tại sao pháp nhãn của Kim Thân Đại Phật này lại không nhìn ra được?

Nghi hoặc mất một lúc, Kim Thân Đại Phật này muốn khám phá ra điểm mấu chốt trong đó, nên lập tức bổ sung ánh sáng vàng chữa trị cho bốn pho tượng La Hán Hàng Long.

Mấy năm trước, khi La Chinh đã gặp Nhị sư huynh trên Chân Tuyệt Lộ, Nhị sư huynh cũng nghi ngờ như vậy.

Không phải tầm mắt Nhị sư huynh giỏi hơn Kim Thân Đại Phật kia, chỉ là Nhị sư huynh thường xuyên đi theo, bầu bạn với sư phụ nên biết điều kiện nhận đồ đệ thứ ba của sư phụ là gì.

Không khó để suy đoán, trong biển chân nguyên của La Chinh chính là khí hỗn độn.

Mà biển chân nguyên cũng không thể sánh được với biển hỗn độn, cho nên Nhị sư huynh chỉ cần liếc mắt một cái liền hiểu rõ.

Đương nhiên Kim Thân Đại Phật này biết sự tồn tại của khí hỗn độn, nhưng khí hỗn độn được coi là căn nguyên của chúng sinh, cũng là độc của chúng sinh.

Nếu không phải những người vô cùng thần thông quảng đại thì bất cứ ai chạm vào cũng sẽ phải chết.

Làm sao ông ta có thể tưởng tượng ra được trong thiên hạ này lại có người ngộ ra một bản bí thuật Hỗn Độn?

Cũng làm sao có thể nghĩ ra trong thiên hạ này còn có người luyện thành bản bí thuật Hỗn Độn đó?

Nhìn pho tượng La Hán Hàng Long đang nhanh chóng dính lại, gương mặt La Chinh hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

Tốc độ khí hỗn độn tiêu hao không nhanh, La Chinh vẫn có thể chém La Hán Hàng Long thành mảnh vỡ, nhưng chúng vẫn được ánh sáng vàng phục hồi lại như cũ.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì khi nào mới dừng?

Lại thêm một lần nữa!

La Chinh cũng không phải người dễ dàng từ bỏ.

Đến mức độ này rồi mà buông tay thì không hợp với tính cách của hắn.

Trước mắt, những cục đá vụn đang không ngừng dính lại với nhau, sau đó hóa thành hình người, bên ngoài vẫn còn đầy vết rạn.

Chưa đợi tất cả dính lại thành hình, kiếm ý trên Lôi Phong U Thần Kiếm lại lấp lóe.

“Vỡ cho ta”

“Bụp bụp bụp bụp…”

Mười kiếm liên tiếp được chém ra, bốn bức tượng La Hán Hàng Long lại vỡ tan, ánh sáng vàng giữa những mảnh vỡ dần tối lại.

“Còn nữa sao?”

Sắc mặt La Chinh trở nên phức tạp khi nhìn thoáng qua La Hán Hàng Long, ánh mắt hắn hiện lên vẻ nghiêm trọng.

Nếu ánh sáng vàng lại sáng lên nữa, hắn thật sự không còn cách nào cả.

Sau một nhịp thở, ánh sáng vàng trên những mảnh đá vỡ ấy một lần nữa sáng lên.

Cảnh tượng này khiến La Chinh cạn lời.

Ánh mắt của hắn liếc qua cửa sân trong, hai con ngươi không có tiêu điểm, nhìn qua dường như có thâm ý.

Ánh mắt của La Chinh khiến Kim Thân Đại Phật bỗng thót tim.

“Tên nhóc này khá nhạy cảm.

Mặc dù hắn không nhìn thấy ta, nhưng lại biết ta tồn tại.

Đây sẽ là lần cuối cùng.

Nếu vẫn không dò ra được cực hạn của ngươi, ta sẽ dừng tay” Kim Thân Đại Phật thản nhiên nói.

Đáng tiếc, lần này La Chinh lại không phối hợp nữa.

“Bát Khúc Phi Yên”

Bên ngoài cơ thể La Chinh xuất hiện một làn sương trắng.

Hắn quyết định không chém La Hán Hàng Long nữa.

Những cục đá vụn nhanh chóng dính lại với nhau.

Chẳng bao lâu sau, bốn bức tượng La Hán Hàng Long đã khôi phục lại như lúc ban đầu.

Nhưng La Chinh đã thi triển Bát Khúc Phi Yên, nhẹ nhàng di chuyển giữa bốn bức tượng La Hán Hàng Long.

Mặc dù bốn bức tượng này vẫn rất mạnh, nhưng không bức tượng nào đến gần được La Chinh trong vòng ba tấc.

Cho dù cả bốn vị La Hán Hàng Long này có phối hợp với nhau hoàn mỹ đến thế nào thì La Chinh vẫn giống như một con cá gian xảo, dễ dàng di chuyển giữa bốn bức tượng.

Thế công của La Hán Hàng Long rất ác liệt, lực quyền đánh ra rất nặng, kèm theo cả tiếng rồng ngâm và lực vảy rồng.

Nhưng tất cả đều đánh vào hư không!

La Chinh càng lúc càng khoan thai, ung dung giãn cơ thể của mình, giống như đang bơi trong nước.

Mặc dù bị bốn bức tượng La Hán Hàng Long tấn công từ bốn phía, nhưng không hề có bất cứ thứ gì chạm được vào người hắn, hắn cũng không dính đòn tấn công nào.

Ánh mắt hắn thỉnh thoảng nhìn về phía cánh cửa ở trong sân, gương mặt có lúc còn hiện lên vẻ châm chọc.

“Tên này, chơi xấu ta…”

Hành động lần này của La Chinh khiến cho Kim Thân Đại Phật kia phải bó tay.

Cuối cùng, ông ta lắc đầu, ngón tay nhẹ nhàng bấm một cái, ngắt lực hương hỏa rót cho bốn bức tượng La Hán Hàng Long.

Bốn bức tượng lập tức duy trì tư thái vốn có, đứng im không hề nhúc nhích.

“Kẹt kẹt…”

Cánh cửa thứ mười tám cuối cùng đã mở ra trước mắt La Chinh.

Gương mặt La Chinh hiện lên vẻ đương nhiên, hắn nhấc chân bước qua bốn vị La Hán Hàng Long đang đứng im, đi thẳng đến cánh cửa trong sân.

Khi La Chinh sử dụng Bát Khúc Phi Yên, trong lòng hắn đã có chủ định muốn làm tiêu hao sức lực của người giật dây này.

Không ngờ hiệu quả thật không tệ.

Có lẽ đối phương cũng không muốn làm khó hắn, nên đã mở cánh cửa này ra.

Đằng sau cánh cửa kia vẫn là một khoảng sân nữa.

Nhưng trong sân này không có pho tượng La Hán nào, chính giữa chỉ có một bàn thờ.

Trên bàn thờ có một lệnh bài được tạo ra từ bạch ngọc.

“Chẳng lẽ đây chính là phần thưởng của hang động này?”

Mắt La Chinh quét qua, phát hiện trên khối bạch ngọc có viết hai chữ Na Di.

“Na Di Lệnh?”

Trong vũ trụ, chỉ có cường giả Giới Chủ mới có thể lĩnh ngộ thuật Đại Na Di.

Tu vi phải đạt đến mức đó, cộng thêm kinh nghiệm quản lý một giới thì mới có thể lĩnh ngộ được phương pháp dịch chuyển không gian.

Phương pháp dịch chuyển không gian tiêu hao rất nhiều chân nguyên.

Cho dù là cường giả Giới Chủ, sau khi dịch chuyển không gian khoảng bốn năm lần thì cũng phải dừng lại để bổ sung chân nguyên.

Đi lại giữa trăm nghìn Đại Giới, ngoài việc dựa vào thần thú có tốc độ phi thường thì có lẽ dịch chuyển không gian chính là lựa chọn tốt nhất.

Khi La Chinh trốn trong Tiên Phủ, nhóm Thiên Tôn kia đã thi triển thuật dịch chuyển không gian này để chạy đến.

“Có Na Di Lệnh, ta có thể tiến hành dịch chuyển trong trời đất, mở rộng phạm vi di chuyển của mình?”

La Chinh vốn ôm hy vọng không nhỏ đối với hang động này.

Dù sao thì chỉ vì để tiến vào đây mà hắn đã hao hết ba trăm nghìn điểm mộng ảo.

Huống chi, còn tốn không ít thời gian ở đây.

Khi nhìn thấy Na Di Lệnh, hắn cảm thấy cái giá ba trăm nghìn điểm mộng ảo cũng đáng.

Phiền phức mà hắn phải đối mặt bây giờ chính là đám võ giả kia sẽ không ra khỏi thành, hoặc có thể nói là sau khi bọn họ phát hiện ra hắn thì sẽ trốn luôn trong thành chính, thế nên hắn cũng không còn cách nào.

Chiến trường mộng ảo này cũng chia thành năm mươi Đại Giới.

Không dựa vào con đường mà muốn băng ngang sang một Đại Giới khác thì cũng là một chuyện hao tốn sức lực đối với La Chinh.

Nếu có được Na Di Lệnh, vậy thì La Chinh đã có thể qua lại giữa các Đại Giới.

Nghĩ đến đây, La Chinh nhất thời nôn nóng.

Hắn đưa tay cầm lấy lệnh bài, sau đó liếc mắt đầy hàm ý về phía sâu trong ngôi miếu cổ.

Hình như trong sân này đang có một vị đại năng nào đó tồn tại, nhưng cho dù là ai thì người đó cũng chẳng liên quan đến La Chinh cho lắm.

Cất Na Di Lệnh vào trong nhẫn tu di, La Chinh quay đầu bước đi.

Lần này bước ra ngoài, hắn không cần phải trải qua mười tám khoảng sân tầng tầng lớp lớp như lúc đầu nữa, vừa mở cửa thì đã là bên ngoài rồi.

Khi La Chinh vừa ra tới bên ngoài, con côn trùng nhỏ sáu cánh lại xuất hiện bên cạnh hắn.

Gương mặt bức tượng Phật Di Lặc cũng từ hung ác chuyển thành mặt cười.

Trên đoạn đường này, cứ cách mười trượng lại có một vòng sáng.

La Chinh cũng không bất ngờ, cứ thế mà rời khỏi hang động.

Khi La Chinh vừa mới đến cửa hang, hắn chợt nghe thấy tiếng quát tháo bên ngoài, lại nhìn thấy trên mảnh đất trống bên ngoài hang động tràn ngập điểm mộng ảo.

Dưới những điểm sáng màu vàng là thi thể của mấy vị võ giả.


Chương 1204: Lấy không*

* Lấy không: Lấy mà không cần trả tiền hay bỏ bất kỳ công sức nàoB

ên ngoài cửa hang đang có bảy tám võ giả Ma tộc chiến đấu với ba con chuột Thông Thiên.

Trước khi La Chinh tiến vào hang động, hắn đã giết chết ba con chuột này, nhưng sau đó chúng lại xuất hiện lần thứ hai.

La Chinh có thể phát hiện ra hang động này thì đám võ giả khác cũng có thể phát hiện ra.

Có lẽ một vị võ giả phát hiện được hang động trước, nhưng không thể để địch lại chuột Thông Thiên nên đành trở về thành chính gọi đồng bạn đến.

Bây giờ chỉ còn khoảng bảy tám vị còn sống, nhưng điểm mộng ảo ở đây đã ngưng tụ thành từng đám, trôi nổi bồng bềnh giữa không trung, sau đó biến mất theo thi thể võ giả đã chết.

La Chinh tùy tiện đếm thử số luồng ánh sáng do điểm mộng ảo ngưng tụ lại thì có khoảng hơn mười luồng, chắc hẳn đã có hơn mười võ giả bị chuột Thông Thiên giết chết, đưa về thành chính để sống lại.

Võ giả đánh chết võ giả có thể lấy được điểm mộng ảo của đối phương để dùng cho mình.

Nhưng chuột Thông Thiên lại không thể hấp thu điểm mộng ảo.

Tuy nhiên, sau khi võ giả chết, một nửa số điểm mộng ảo cũng sẽ biến mất.

Cho nên, số điểm mộng ảo trước mặt nghiễm nhiên trở thành vật vô chủ.

Đối với La Chinh mà nói, đây quả thật là điểm mộng ảo được tặng không, thế nên nào có chuyện bỏ qua chứ?

Thân hình hắn lóe lên, lao đến luồng điểm mộng ảo thứ nhất.

Cơ thể hắn chỉ đụng nhẹ một cái, điểm sáng màu vàng đã nhanh chóng chui vào trong cơ thể hắn, được hắn thu nạp một cách dễ dàng.

“Lớn mật!”

“Muốn chết!”

“Dám lấy điểm mộng ảo của Tà Ảnh Thập Bát Tử chúng ta, chúng ta sẽ truy sát ngươi đến tận chân trời góc biển!”

Bảy tám vị võ giả Ma tộc vốn còn đang cố gắng ứng phó với ba con chuột Thông Thiên, nhưng khi nhìn thấy hành động của La Chinh thì người nào người nấy đều nổi giận, tiếng hét vang vọng cả một khu vực bị bỏ hoang.

Ba con chuột Thông Thiên vẫn di chuyển với tốc độ rất quỷ dị, thỉnh thoảng chúng dùng hàm răng nanh sắc nhọn của mình cắn thật mạnh vào người võ giả Ma tộc.

Người bị cắn, cho dù có mặc áo giáp thần khí thì cũng bị chúng cắn xuyên qua.

Võ giả Ma tộc da dày thịt béo là vậy mà lúc này bọn họ cũng phải chịu những vết thương sâu hoắm.

Tà Ảnh Thập Bát Tử biết trong hang động có bảo vật, chỉ là thực lực của ba con chuột Thông Thiên quá mạnh, nên đành phải liên thủ với nhau mà thôi.

Trong quá trình ác chiến, hơn mười người đã hy sinh tính mạng.

Cũng may mấy con chuột Thông Thiên này không hấp thu điểm mộng ảo.

Võ giả bị giết chết sẽ được đưa về thành chính, sau khi hồi sinh lại, bọn họ sẽ chạy đến đây thu lại điểm mộng ảo của mình.

Tà Ảnh Thập Bát Tử thân thiết tới mức không có gì phải nghi ngờ.

Cho nên không ai đi hấp thu điểm sáng mộng ảo đang bay lơ lửng cả.

Ai ngờ trong lúc ác chiến lại xuất hiện một võ giả đến thu hết điểm mộng ảo của huynh đệ họ, làm sao bọn họ nhẫn nhịn được?

“Tà Ảnh Thập Bát Tử?”

Nghe giọng điệu mắng mỏ giận dữ của bọn họ, khóe miệng La Chinh hơi nhếch lên.

Hắn hoàn toàn không để tâm đến lời cảnh cáo của những người này, tiếp tục đến gần những điểm mộng ảo, nhanh chóng hấp thu trước khi chúng biến mất.

Ba nghìn điểm…

Tám nghìn điểm…

Bốn nghìn điểm…

Mặc dù số lượng điểm mộng ảo tán loạn trên mặt đất không nhiều, nhưng tốt xấu gì thì mỗi luồng cũng có tới mấy nghìn điểm.

La Chinh thu nạp như vậy, nên số điểm mộng ảo trong cơ thể hắn cũng nhanh chóng tăng lên.

Đợi sau khi hắn hấp thu xong mười mấy luồng sáng, hắn đã có năm mươi nghìn điểm mộng ảo, cộng thêm mười nghìn điểm còn lại lúc trước thì điểm mộng ảo của hắn đã khôi phục được sáu mươi nghìn chỉ trong nháy mắt.

“A!”

Một tiếng hét thảm truyền đến, một vị võ giả Ma tộc theo đó mà phơi thây ngay tại chỗ.

Vị võ giả Ma tộc này bị chuột Thông Thiên cắn xuyên qua đầu.

Một luồng sáng màu đỏ bao vây linh hồn võ giả Ma tộc, bay về phía thành chính.

Lại có một điểm mộng ảo nổ ra, di chuyển trên cơ thể của gã.

Sáu vị võ giả Ma tộc còn lại nhìn thấy vậy thì lập tức sững sờ, dường như theo phản xạ có điều kiện mà nhìn về phía La Chinh.

Nếu La Chinh nuốt luôn số điểm này thì đúng là quá đáng.

Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu bọn họ, bóng dáng La Chinh đã biến mất ngay tại chỗ.

Hắn lập tức xuất hiện bên cạnh thi thể võ giả Ma tộc vừa mới chết đi kia, chiếm đoạt toàn bộ số điểm mộng ảo.

Sáu vị võ giả Ma tộc nhìn thấy vậy liền tức nổ phổi, mở to hai mắt, hận không thể ăn tươi nuốt sống La Chinh.

“Giết chết tên khốn này trước!”

“Giết hắn trước, sau đó sẽ giải quyết đám chuột Thông Thiên này”

“Thật đáng giận!”

Sáu vị võ giả Ma tộc không quan tâm đến ba con chuột Thông Thiên nữa, cứ nói cái gì là muốn giết La Chinh trước.

Trùng hợp chính là, hai trong ba con chuột Thông Thiên cũng đồng thời nhào đến chỗ La Chinh.

Thấy vậy, La Chinh vẫn thản nhiên.

Trong suy nghĩ của hắn, chiến trường mộng ảo không tồn tại cái gì là đáng giận và quá đáng.

Mọi người đều liều mình đọ sức vì bảng xếp hạng mà thôi.

Đây là một trận sóng lớn đãi cát.

Kẻ yếu sẽ bị loại ra khỏi chiến trường mộng ảo, chỉ còn cường giả mới có thể đứng ở trung tâm võ đài này.

Đây chính là ý nghĩa của chiến trường mộng ảo.

Bị mấy vị võ giả Ma tộc và chuột Thông Thiên vây công, quanh thân La Chinh hiện ra từng luồng sương trắng.

“Bát Khúc Phi Yên”

Vẫn là Bát Khúc Phi Yên.

Thi triển thân pháp này thì dù thế công của đối phương hung mãnh như thế nào cũng không thể chạm được vào tay áo của La Chinh.

“Thân pháp của tên nhóc này quỷ dị thật” Một võ giả Ma tộc quát lên.

“Tất cả chúng ta hãy bao vây hắn lại”

“Ngươi bọc lót phía sau hắn đi…”

Nhưng một cảnh tượng kỳ lạ hơn lại xuất hiện ngay trước mặt võ giả Ma tộc.

Tốc độ của chuột Thông Thiên vốn rất nhanh, có lẽ tốc độ của La Chinh còn kém xa tít tắp, nhưng khi chuột Thông Thiên nhào về phía hắn, Bát Khúc Phi Yên đã giúp hắn hóa thành một làn khói xanh.

Chỉ cần hơi có dao động là có thể đẩy La Chinh ra xa.

Khoảng cách giữa La Chinh và chuột Thông Thiên lúc nào cũng là ba tấc.

Trong mắt võ giả Ma tộc, tốc độ của La Chinh đột nhiên tăng nhanh, ngang với với tốc độ của chuột Thông Thiên.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, nên hầu như bọn họ không bắt được bóng dáng của La Chinh, thế thì làm sao có thể bao vây hắn được chứ?

Khi thi triển Bát Khúc Phi Yên, La Chinh cũng không quên đánh khí hỗn độn xuống đất, tạo thành một vòng sáng huyền ảo màu trắng.

La Chinh đã có kinh nghiệm hai lần lợi dụng Lôi Kiếp Sát để đối phó chuột Thông Thiên, lần này chỉ là làm theo những lần trước mà thôi.

Dù sao, giết ba con chuột Thông Thiên này cũng có được ba nghìn điểm mộng ảo.

Khác biệt duy nhất chính là, lần này La Chinh cho cả mấy vị võ giả Ma tộc trước mắt vào “vòng” luôn.

Không bao lâu sau, trên bầu trời bỗng nhiên truyền đến một khí thế rất đáng sợ.

Kèm theo đó là tiếng sấm sét giáng xuống, vòng sáng màu trắng lóe lên, tiếp nhận Thiên Kiếp.

Một tiếng gào thét không cam lòng vang lên, sáu vị võ giả Ma tộc theo đó mà hóa thành sáu điểm sáng màu đỏ, bay thẳng về thành chính.

Còn ba con chuột Thông Thiên trước mắt thì nổ tung, hóa thành rất nhiều điểm mộng ảo nhỏ bé.

Điểm mộng ảo lơ lửng trên không trung một hồi, sau đó chui vào trong cơ thể La Chinh.

Sáu vị võ giả Ma tộc có thể kiên trì đến bước cuối cùng, thực lực còn mạnh hơn so với võ giả bị giết chết trước đó, đương nhiên số điểm mộng ảo cũng phải nhiều hơn một chút.

Bình quân một người có được mười nghìn điểm mộng ảo.

Cộng thêm điểm mộng ảo từ ba con chuột Thông Thiên, số điểm của La Chinh bây giờ đã khôi phục lại một trăm ba mươi nghìn.

“Xem như khá may mắn” La Chinh mỉm cười, cơ thể nhẹ nhàng trôi nổi, ánh mắt nhìn về phía xa.

Trong một Đại Giới tồn tại rất nhiều thành chính, chiến trường mộng ảo còn chia thành năm mươi Đại Giới.

Bây giờ hắn đã có được Na Di Lệnh, nên chưa cần thiết phải quay về thành chính trước đây.

Giờ là lúc hắn điên cuồng cướp đoạt điểm mộng ảo từ người khác.

Nhưng tác dụng của Na Di Lệnh có đúng như hắn đã suy đoán hay không thì còn phải nghiệm chứng lại đã.

Nghĩ đến đây, La Chinh lấy Na Di Lệnh được chế tạo từ bạch ngọc ra ngoài, rút một luồng khí hỗn độn ra khỏi biển hỗn độn, rót vào trong đó.

Na Di Lệnh được kích hoạt, lập tức phóng ra một luồng ánh sáng trắng mờ nhạt, nhưng sau đó lại nhanh chóng tắt đi.

Thấy vậy, La Chinh khẽ cau mày.

“Chẳng lẽ Na Di Lệnh không có tác dụng?”

Hắn đang mải suy nghĩ thì một nhịp thở tiếp theo, Na Di Lệnh trong tay hắn bắt đầu chấn động dữ dội.

Lực quy tắc không gian mạnh mẽ phát ra từ trong Na Di Lệnh.

Ánh sáng màu trắng lóa mắt bao phủ La Chinh, giống như một mặt trời nhỏ xuất hiện tại một nơi hoang dã.

Một lát sau…

Ánh sáng màu trắng tiêu tán, bóng dáng La Chinh cũng biến mất ngay tại chỗ.


Chương 1205: Dịch chuyển không gian

Sau khi kích hoạt Na Di Lệnh, La Chinh đã tiến vào một không gian rất kỳ lạDưới chân La Chinh là những điểm đỏ không thể đếm hết.

Lúc này, thậm chí hắn còn hơi sững sờ.

Theo hắn đoán, Na Di Lệnh có thể giúp hắn thi triển thuật dịch chuyển không gian, khiến cho hắn có thể di chuyển trong Đại Giới, vượt qua không gian nghìn dặm chỉ trong nháy mắt.

Nhưng không ngờ, sau khi kích hoạt Na Di Lệnh, hắn lại tiến vào một không gian rất kỳ diệu, mà không gian này lại hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi kiến thức hắn biết.

“Điểm đỏ này chắc là đại diện cho tất cả các thành chính trong Đại Giới này.

Vị trí của ta ở đây”

Điểm đỏ trong không gian được phân bố theo một khoảng cách nhất định, còn có điểm sáng màu xanh đánh dấu một góc.

Cách điểm sáng màu xanh không xa là một thành chính.

Thành chính đó chắc hẳn là thành chính mà La Chinh rơi xuống sau khi tiến vào không gian mộng ảo.

Hắn không ngờ lại được phân đến một vùng biên của Đại Giới như vậy.

Theo những gì thể hiện trên bản đồ, thành chính cách hắn cũng không xa lắm.

Ngoài thành chính này, các thành chính khác cách hắn một khoảng cách không ngắn.

La Chinh tùy ý tính toán một chút, nếu dựa theo tốc độ phi hành của hắn mà tiến lên thì phải mất một khoảng thời gian dài mới có thể đến một thành chính khác.

“Na Di Lệnh không chỉ có tác dụng như một tấm bản đồ đâu nhỉ?”

Nếu chỉ biểu hiện vị trí thành chính mà lại không đưa La Chinh đi được, vậy thì nó chẳng khác nào một tấm bản đồ bình thường.

Tốn rất nhiều công sức và thời gian chỉ để lấy một tấm bản đồ, thế thì đầu tư chẳng có lời rồi.

Nghĩ đến đây, La Chinh cẩn thận tìm kiếm lại.

Bay trong không gian này một chút, La Chinh đi thẳng đến một điểm đỏ.

Nhưng khi La Chinh vừa mới bay đến bên trên, điểm đỏ bên dưới đột nhiên xoay tròn.

Một luồng ánh sáng trắng phát ra từ chính giữa điểm đỏ đó, tốc độ xoay tròn càng lúc càng nhanh, đồng thời còn phóng ra lực quy tắc không gian mãnh liệt.

“Đây là con đường truyền tống.

Hơn nữa, con đường truyền tống này trực tiếp nối đến điểm đỏ đại diện cho thành chính”

“Thật thú vị…”

“Cứ như vậy, chẳng phải mình có thể tùy ý lựa chọn các thành chính lớn sao?”

Tim La Chinh đập thình thịch.

Nếu là như vậy, hắn có thể dễ dàng cướp sạch các thành chính trong Đại Giới này.

Không gian này cũng không quá lớn, có lẽ chỉ rộng mười mấy dặm.

La Chinh đi quanh không gian trong này một phen.

Mỗi khi hắn lướt qua điểm đỏ nào đó, điểm đỏ đó liền phóng ra một con đường truyền tống, chờ La Chinh rơi xuống.

Khi La Chinh rời đi, con đường truyền tống sẽ biến mất.

Một Đại Giới có tới mấy chục nghìn thành chính, vậy nên lựa chọn của La Chinh lại bắt đầu nhiều hơn.

“A, những điểm sáng này là gì?”

Trong lúc La Chinh đang dò xét tấm “bản đồ”, hắn phát hiện chính giữa tấm bản đồ có ba điểm sáng, khoảng cách giữa ba điểm sáng không xa lắm.

Nhưng màu sắc của ba điểm sáng này lại hơi khác lạ, là màu xanh nâu.

Khi La Chinh bay đến phía trên, ba điểm sáng màu xanh nâu không ta ra con đường truyền tống, cũng không có bất cứ phản ứng gì.

“Ba điểm sáng này cũng là ba thành chính? Chỉ là bây giờ ta không thể tiến vào?” La Chinh suy đoán.

Sau khi lưu ý, hắn không dừng lại phía trên điểm sáng đó quá lâu.

Hắn lựa chọn một điểm sáng màu đỏ nằm ở chính giữa bản đồ.

Các thành chính ở khu vực biên cách nhau rất xa, nhưng những thành chính ở chính giữa Đại Giới lại khá gần nhau.

Nơi đó, võ giả chiến đấu với nhau cũng dữ dội hơn.

Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao La Chinh chọn điểm sáng màu đỏ này.

Sau khi lựa chọn mục tiêu xong, La Chinh không hề do dự mà chui vào điểm sáng màu đỏ.

Trong nháy mắt khi hắn chui qua, trên điểm sáng màu đỏ phóng ra một con đường truyền tống, bao trùm lấy La Chinh.

“Vù…”

Khi xuyên qua con đường truyền tống, màng nhĩ của hắn chợt có những tiếng vù vù, đồng thời cảm nhận được một cảm giác hơi khó chịu.

Dù sao, con đường truyền tống này cũng không giống với con đường truyền tống bình thường.

Con đường truyền tống bình thường chỉ nối hai địa phương lại với nhau, giúp cho lộ trình được rút ngắn gấp trăm lần.

Nhưng diện tích của một Đại Giới quá mức khổng lồ, cho dù rút ngắn khoảng cách xuống trăm lần thì con đường truyền tống vẫn khá dài.

Nhưng trên thực tế, Na Di Lệnh đã trực tiếp truyền La Chinh đi chỗ khác.

Cho dù mục tiêu có xa đến đâu thì cũng có thể đến nơi chỉ trong nháy mắt.

Thần thông như vậy chỉ có cường giả Giới Chủ mới có thể thi triển.

Trong chiến trường mộng ảo này, nhờ có Na Di Lệnh nên hắn mới có thể đến chỗ hắn muốn đến.

Dưới sự đè ép của lực quy tắc không gian, La Chinh không thích ứng được cũng là chuyện bình thường.

Trong lúc âm thanh chấn động màng nhĩ càng lúc càng mãnh liệt, La Chinh đột nhiên rơi xuống dưới.

Chính giữa thành chính đang có hơn mười võ giả khoanh chân ngồi tĩnh tọa ngay tại chỗ.

Các võ giả tham gia chiến trường mộng ảo đều đã chuẩn bị rất chu đáo.

Trong tộc cũng cung cấp rất nhiều đá chân nguyên và ngọc chân nguyên.

Dù sao chiến trường mộng ảo cũng chỉ là hình chiếu.

Tiêu hao ngọc chân nguyên trong này thì ngọc chân nguyên bên ngoài cũng không bị biến mất.

Khi võ giả chiến đấu, ngọc chân nguyên là vật rất cần thiết, nhưng bọn họ cũng không dám dùng quá nhiều.

Dù sao trong chiến trường mộng ảo cũng không phải chỉ chiến một hai trận.

Ngọc chân nguyên trong tay chỉ sử dụng trong những tình huống nguy cấp, còn lại, bọn họ đều thừa dịp quay về thành chính nghỉ ngơi rồi tranh thủ hấp thu nguyên khí trời đất.

“Vù!”

Một âm thanh bén nhọn vang lên.

Bên trên thành chính xuất hiện một chùm sáng màu trắng.

Một vật nặng từ bên trong chùm sáng rơi thẳng xuống đất.

Người rơi xuống dĩ nhiên là La Chinh.

Đây là lần đầu tiên sử dụng Na Di Lệnh, cho nên hắn không rõ Na Di Lệnh sẽ đưa hắn đến chỗ nào.

Sau khi rơi xuống đến một khoảng cách nhất định, hắn liền ý thức được xu thế sẽ hạ xuống của mình, kết quả lại có một luồng sức mạnh vô hình trói hắn lại, kéo hắn xuống dưới.

Đợi sau khi chùm sáng màu trắng đó tan đi, hắn phát hiện hắn đã rơi xuống vị trí trung tâm thành chính.

Hắn cũng lập tức hiểu ra vì sao mình không thể bay.

Thành chính đều có cấm chế cấm bay, với thực lực của hắn, tất nhiên là không thể thoát khỏi.

“Bịch bịch…”

Lần này hắn rơi rất mạnh.

Rơi xuống đất rồi còn phát ra một tiếng vang rất lớn.

Đợi sau khi hắn bò dậy khỏi mặt đất, thì thấy xung quanh đang có không ít võ giả mở to mắt, biểu hiện quái dị nhìn hắn, đồng thời còn có tiếng bàn tán vang lên.

“Tên nhóc này… hình như từ trên trời rơi xuống”

“Làm sao có thể? Thành chính có cấm chế cấm bay mà.

Sau khi bay qua tường thành thì không ai có thể bay được.

Tại sao hắn có thể rơi xuống từ phía trên thành chính chứ?”

“Thế tại sao hắn lại đột nhiên xuất hiện như vậy?”

Đám võ giả khe khẽ bàn luận, gương mặt hiện lên vẻ khó hiểu.

La Chinh hoàn toàn chẳng để ý đến mấy lời bàn tán này.

Hắn cũng không rõ hắn có thể mang Na Di Lệnh ra khỏi chiến trường mộng ảo, sử dụng ở bên ngoài được hay không.

Nhưng trước mắt, hắn cũng không tùy tiện nói với người khác.

Về phần tại sao hắn lại xuất hiện ở thành chính này, cứ để bọn họ tự đoán.

“Nơi này dường như là thành chính tập trung võ giả Nhân tộc…”

La Chinh đánh giá một chút, sau đó đưa ra một kết luận.

Dù sao thì kiến trúc của thành chính này khá giống với kiến trúc của Nhân tộc, còn võ giả xung quanh La Chinh cũng đều là Nhân tộc.

Chủng tộc gì không quan trọng.

Hắn đã chọn rơi xuống thành chính này thì tất nhiên là muốn khiêu chiến với mấy con sói mập, thu điểm mộng ảo mà thôi.

Nghĩ đến đây, La Chinh định rời khỏi nơi này, ra ngoài thành “thử vận may”.

Nhưng khi hắn đang chuẩn bị rời đi, một vị võ giả bước ra: “Ngươi là võ giả vừa đến thành chính này?”

Nghe xong, La Chinh dừng chân, quay đầu lại nhìn vị võ giả đó, thản nhiên nói: “Đúng, vậy thì sao?”

“Thành chính này có quy tắc.

Người đến phải ghi danh trước, sau đó giao cho Thành chủ một nửa số điểm mộng ảo của mình, khi đó mới có thể bình yên rời đi” Vị võ giả kia nói.

“Thành chủ? Thành chính không phải chỉ là một thành trong chiến trường mộng ảo thôi sao? Tại sao lại có Thành chủ? Mà điểm mộng ảo của ta cũng không thể chia ra được, làm sao giao cho Thành chủ?” La Chinh hơi ngạc nhiên.

Vị võ giả kia đáp: “Thành chính khác có Thành chủ hay không thì ta không biết, nhưng thành chính của chúng ta thì lại có.

Về phần giao điểm mộng ảo, cái này đơn giản thôi.

Ngươi để cho Thành chủ giết chết một lần là có thể nộp ra được một nửa số điểm”

Nghe xong, La Chinh bừng tỉnh, không biết nên khóc hay nên cười.

Hắn đã bị hai chữ Thành chủ hù dọa.

Chắc hẳn Thành chủ này cũng giống như Hào thiếu chủ kia của Ma tộc, dựa vào thế lực của mình để cướp điểm mộng ảo từ những võ giả khác.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 4 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 4 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 5 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box