[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 231 : Vương tiện nhân (c1151-c1155)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Vương tiện nhân
Huân ngơ ngác nhìn La Chinh, giống như là một con rốiĐau thương đến tan nát cõi lòng, suy nghĩ của nàng cũng chậm chạp hơn…
Thấy dáng vẻ của Huân trở nên như vậy, mắt La Chinh cũng lóe lên một tia thương tiếc.
Hắn vừa nghĩ tới, liền điều khiển thể kiếm linh nhẹ bẫng của nàng, ôm nàng vào lòng.
Huân buông thõng hai tay, không hề nhúc nhích.
Bọn họ không phải chết trên tay ngươi…
Dao rất vui khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Hoặc là bốn người bọn họ chết, hoặc là ngươi chết…
Ta nhất định sẽ giúp ngươi giết chết Dao, nhất định!
La Chinh chưa nói những lời này ra khỏi miệng, những ý nghĩ này mới chỉ xoay vòng trong đầu hắn!
“Cảm ơn” Ngay vào lúc này, đột nhiên Huân lại nói.
“Cái gì?” La Chinh sửng sốt.
Trong con ngươi mờ mịt kia của Huân đã khôi phục được một chút màu sắc.
Nàng với La Chinh tâm ý tương thông, qua suy nghĩ kia của La Chinh, nàng cũng có thể cảm nhận được sự quyết tâm trong lòng hắn!
“Ta sẽ không thỏa hiệp, ta phải tự tay tới giết tiện nhân kia!” Huân nói khẽ.
Bởi vì cái chết của Diệt, Tuyệt, Sát, Lục, nên dĩ nhiên nàng đau lòng muốn chết.
Nhưng Huân bây giờ chính là từ một chút tàn hồn mà thành, chấp niệm của nàng cũng không dễ dàng vỡ tan như vậy!
Thấy Huân đã khôi phục lại được một chút sắc thái, khóe miệng La Chinh mới hơi nhếch lên.
Nhưng hắn lại hỏi tiếp: “Tiện nhân? Tiện nhân kia là ai?”
“Dao! Ta muốn tự tay chém giết ả tiện nhân Dao này” Giọng nói của Huân lại lớn hơn mấy phần, trong ánh mắt cũng sinh ra chút Sát Lục Ý!
La Chinh tiếp tục khích lệ: “Lớn tiếng hơn tí nữa!”
“Ta sẽ giết ngươi, Dao!” Huân gần như hét ầm lên, giọng nói của nàng vốn vô cùng êm tai, nhưng tiếng thét lúc này lại chứa đầy sự cao ngạo, giống như một thiếu nữ tức giận đang gào to lên.
Lúc này, sắc thái trong ánh mắt nàng càng lúc càng đậm, Sát Lục Ý cũng càng lúc càng mãnh liệt.
La Chinh lại chỉ lên bầu trời đầy sao, lên toàn bộ vũ trụ mà tiếp tục nói: “Không nghe thấy, bọn họ không nghe thấy.
Ngươi phải nói to hơn nữa!”
Huân đang định tiếp tục hét to lên thì La Chinh lại đặt một ngón tay lên môi nàng.
Hắn khẽ mỉm cười, trong tay đã xuất hiện một cái Thét lệnh.
La Chinh đã lặng lẽ kích hoạt Thét lệnh kia: “Bây giờ bọn họ có thể nghe được rồi…”
Thân thể của Huân căng lên, ngực hơi hóp lại rồi nàng liền gào to vào Thét lệnh kia.
Kết quả là toàn bộ vũ trụ liền vang lên một tiếng thét chói tai vừa ngân vang vừa chắc nịch, đó là một tuyên ngôn vang dội thiên hạ.
“Dao! Ta nhất định sẽ giết ngươi!”
Bên tai một trăm nghìn tỉ sinh linh trong thiên hạ đột nhiên nổ ra một tiếng thét dữ dội, khiến không ít sinh linh giật bắn cả mình, thậm chí khiến một số thú dữ chưa hề được mở linh trí kéo ra mấy trận thú triều với quy mô nhỏ…
Chỉ chốc lát sau, giọng nói của Dao lại vang lên: “Ha ha, giết ta? Huân, ngươi cho rằng bốn người kia dâng mình cho ngươi thì ngươi có thể kê cao gối mà ngủ sao? Nếu ta đã sẵn sàng phái Sát, Lục, Diệt, Tuyệt đến, thì chẳng lẽ ngay cả chuyện này cũng không dự liệu được? Ngươi cho rằng các ngươi có thể chạy thoát?”
Ánh mắt của Huân rất bình tĩnh, chuẩn bị dùng Thét lệnh đáp lời lần nữa.
Nhưng lúc này La Chinh lại đoạt lấy Thét Lệnh từ trong tay Huân.
“Tiện nhân, còn nhớ ta không?” La Chinh khẽ cười nói vào trong Thét Lệnh.
“Ngươi? Hừ, con kiến nhỏ bên cạnh Huân, ta đương nhiên nhớ chứ” Dao trả lời.
“Ở Hạ Giới, ngươi đã muốn giết ta mấy lần, bây giờ còn muốn giết ta không?” La Chinh tiếp tục hỏi.
“Hừ, chẳng qua chỉ là một con kiến râu ria, may mắn gặp trúng một luồng tàn hồn của Huân nên mới có cơ duyên phi thăng Thượng Giới.
Bây giờ Huân chết, ngươi cũng sẽ chết thôi” Dao thản nhiên nói.
Thực ra đúng là tốc độ tiến bộ của La Chinh khiến Dao cảm nhận được một chút nguy hiểm. Ả chưa từng thấy La Chinh, nhưng nếu La Chinh có mệnh Đại Thế Chi Tranh như lời Huân nói, nếu hắn đạt được một phần tư cách trong chiến trường mộng ảo, trở thành con cưng của thời đại này thì quả thực là một sự uy hiếp lớn đối với ả.
“Nếu không chết thì làm sao?” La Chinh đột nhiên hỏi.
Còn chưa chờ Dao trả lời, La Chinh đã lập tức kích hoạt Thét Lệnh thêm lần nữa: “Vậy ngươi thừa nhận ngươi là tiện nhân?”
“Ngươi!” Mới đầu, khi bị La Chinh gọi là tiện nhân, ả đã tức nổ phổi rồi.
Nhưng để giữ phong thái của vương giả, nên ả mới không so đo cách gọi miệt thị của một tiểu bối.
Không ngờ La Chinh còn được nước lấn tới!
Nhưng tiếng được phát ra từ Thét Lệnh sẽ vang đi khắp vũ trụ, mà Thét Lệnh của La Chinh lại gần như vô hạn.
Trong lúc Dao còn chưa mở miệng, La Chinh đã nói tiếp: “Ta quên mất, chuyện này không cần ngươi thừa nhận, ngươi vốn dĩ đã là một tiện nhân rồi.
Hơn nữa ngươi còn là Vương của của Yêu Dạ tộc, vậy chính là Vương tiện nhân!”
“Ha ha!” Huân ở bên cạnh đột nhiên phì cười.
Còn Mộ Minh Tuyết ở trong bàn luân hồi cũng không nhịn được mà che miệng cười sằng sặc.
Nàng biết La Chinh đang sử dụng Thét Lệnh, đồng thời cũng xác định được cái tên dùng Thét Lệnh nhiều lần liên tiếp trong mỏ quặng của thánh địa Linh Vũ hồi đó chính là La Chinh!
Đó là lần đầu tiên La Chinh sử dụng Thét Lệnh.
Lời La Chinh hỏi khi đó vẫn còn như mới trong ký ức của Mộ Minh Tuyết.
Lúc ấy hắn đang tìm kiếm một cô gái tên là La Yên, không biết hắn đã tìm được chưa…
Không chỉ có Mộ Minh Tuyết và Huân bị chọc cười, võ giả của không ít chủng tộc trong thiên hạ nghe thấy câu này cũng không nhịn được mà cười sặc sụa.
Đây chính là Vương của Yêu Dạ tộc, không ngờ lại bị La Chinh chửi như vậy.
Không biết mặt mũi của Yêu Dạ tộc nên để vào đâu mới phải.
Trên thực tế, ngay cả nhóm võ giả của Yêu Dạ tộc cũng không thiếu người có vẻ mặt buồn cười!
Dĩ nhiên Dao là Vương giả tôn quý của Yêu Dạ tộc, là tín ngưỡng của bọn họ.
Nhưng trong Yêu Dạ tộc cũng tồn tại các bè phái, ba vị Vương đều có những người ủng hộ riêng, huống hồ còn có một số lượng kha khá người Yêu Dạ tộc không vừa mắt với Hình Phạt Vương bây giờ, nhất là nhóm các lão già đứng đầu hội trưởng lão!
Suy cho cùng, sự quản lý của ba Vương chính là quy củ được lập nên ngay từ khi Yêu Dạ tộc ra đời.
Đến nay, Sinh Mệnh Vương vẫn luôn trong trạng thái im lặng, còn Dao lại muốn giết chết Huân.
Nếu để cho Dao thành công, tương lai nhất định sẽ trở thành cục diện một Vương độc quyền.
Nhóm lão già của hội trưởng lão đã ngầm phê bình kín đáo, chẳng qua giận nhưng không dám nói gì mà thôi.
Song, đám lão già này cũng không phải đèn cạn dầu, bọn họ chỉ đang chờ đợi một cơ hội phản đòn mà thôi!
Bây giờ nghe tên nhóc Nhân tộc kia sỉ nhục Dao như vậy, bọn họ không chỉ không tức giận, mà trái lại trong lòng còn hết sức sung sướng, như thể vừa được trút hết oán hận đã chất chứa nhiều năm.
“Uầy, tên nhóc này can đảm thế!”
“Nhưng Dao đã phong tỏa Huân, sợ rằng sớm muộn gì tên nhóc này cũng chỉ có một chữ chết thôi.
Không biết sự can đảm đó từ đâu ra”
“Không nên xem thường bất kỳ kẻ nào.
Người to gan chưa chắc đã lỗ mãng, biết đâu hắn thật sự có cái để dựa vào…”
“Nói đi cũng phải nói lại, hình như giọng của tên nhóc này giống y giọng nói của anh chàng thần bí mắng tay đôi với Chỉ Thủy Thiên Tôn và Linh Hỏa Thiên Tôn hơn một năm trước.
Như vậy, Thét Lệnh này của hắn…”
Vấn đề Mộ Minh Tuyết có thể nghĩ tới, làm sao những cường giả kia lại không nghĩ ra được?
Hơn một năm trước, một chàng trai thần bí bỗng nhảy ra, Thét Lệnh trong tay hắn cứ như mãi không hết, chẳng những mắng chửi Linh Hỏa Thiên Tôn, sau đó còn nói chuyện phiếm với cô gái thần bí kia.
Chuyện cô gái thần bí kia thì cũng đành thôi, nhiều năm như vậy mà bọn họ cũng chưa từng tra ra lai lịch của nàng.
Hơn một năm sau đó, chuyện cô gái thần bí kia đã lắng xuống, hình như chàng trai thần bí cũng đã biến mất.
Về sau, giọng nói của Huân bỗng nhiên vang khắp vũ trụ, không lâu sau đó lại nghe thấy giọng nói của chàng trai thần bí lần nữa.
Người ngu hơn nữa cũng có thể suy đoán ra chàng trai thần bí kia chính là anh chàng lúc này đang lên tiếng.
Thét Lệnh của Huân chắc cũng xuất phát từ anh chàng này!
“Này, thằng nhãi Nhân tộc, rốt cuộc ngươi lấy đâu ra nhiều Thét Lệnh như vậy?” Quả nhiên lúc này liền có Thiên Tôn dùng Thét Lệnh để hỏi La Chinh.
La Chinh không hề sợ hãi.
Hắn đã trêu chọc được Dao thì trêu chọc thêm một vị Thiên Tôn cũng chẳng có gì đáng sợ: “Cần ngươi quan tâm sao?”
Thiên Tôn này bị La Chinh chặn họng như thế thì cũng hơi tức giận: “Nhóc con, ngươi biết đang nói chuyện với ai không?”
“Thiên Tôn đúng không, thì làm sao?” La Chinh đáp lại.
“Đã biết mà chẳng lẽ ngươi không sợ chết sao? Ta cũng có thể tìm được ngươi thông qua Yêu Dạ tộc” Thiên Tôn kia cười khẩy nói.
Nghe thấy câu này, La Chinh lại kích hoạt Thét Lệnh lần nữa, cười một cách ngạo mạn: “Ha ha ha… Ta đã ngăn cản được sự đuổi giết của Hình Phạt Vương trong Yêu Dạ tộc kia thì có thêm một vị Thiên Tôn thì áp lực cũng không lớn hơn bao nhiêu.
Ngươi nói xem, vì sao ta phải sợ?”
Lời này của hắn quả thực đã kiêu ngạo đến đỉnh điểm, Huân liền đưa tay phủ lên Thét Lệnh rồi lắc đầu cười nói: “Được rồi, ta không sao…”
Nàng biết La Chinh khổ cực dụng tâm như vậy cũng là vì nàng.
Chương 1152: Phương bắc
Tùy tiện để lộ thực lực của bản thân ở Thượng Giới là một việc rất nguy hiểmMột tấm Thét Lệnh không giới hạn số lần sử dụng cũng đã đủ để khiến các Thiên Tôn ra tay tranh đoạt.
La Chinh bất chấp tất cả mà phát ra thanh âm của mình.
Huân biết chỗ dựa lớn nhất của La Chinh là Tiên Phủ.
Nhưng bây giờ không chỉ có Dao, mà còn có rất nhiều Thiên Tôn khác đang chú ý đến hắn…
Thực lực của La Chinh bây giờ có thể so với cường giả Thần Cực Cảnh, nhưng làm sao có thể đối mặt với cao thủ Thần Biến Cảnh hay Giới Chủ? Thế nên càng không cần nói đến Thiên Tôn!
Bây giờ, coi như La Chinh đã tự chặn hết đường lui của mình rồi.
Thật quá manh động.
Trên mặt La Chinh vẫn không có biểu cảm gì, giống như không gì có thể ảnh hưởng đến hắn
La Chinh nhìn thi thể bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục rồi hỏi: “Xử lý bốn người này thế nào?”
Huân thở dài một hơi rồi đáp: “Mang thi thể mấy người này đi, ngày nào đó có thể trở lại Yêu Dạ tộc, ta sẽ chôn cất bọn họ trong lăng Vương.
Được an táng ở lăng Vương là vinh dự cao nhất dành cho những liệt sĩ của Yêu Dạ tộc.
Ngoài Vương ra, chỉ những võ giả Yêu Dạ tộc có cống hiến đặc biệt mới có tư cách được mai táng ở đó.
Bây giờ Huân không thể an táng những người này trong lăng Vương, nhưng điều đó không có nghĩa là trong tương lai nàng cũng không làm được.
Thi thể của cường giả Giới Chủ có thể để vạn năm cũng không thối rữa, thế nên mang những thi thể này đi cũng không phải là việc khó.
Theo yêu cầu của Huân, La Chinh cẩn thận thu lại từng thi thể.
Huân bay tới phần đuôi của bàn luân hồi, đứng bất động trước một cây thương.
Trước khi Diệt tự sát, hắn đã ném trường thương này ra ngoài, tạo ra một khe hở trên mặt bàn luân hồi.
“Đây là thương Bắc Thần, được rèn từ Sao Bắc Thần.
Khi xưa chính tay ta đã ban cho Diệt.
Không ngờ, hắn vẫn dùng đến tận giờ…” Huân thì thầm.
Thương Bắc Thần chỉ là một thanh thần khí nhất phẩm, tuy cũng được xếp hạng trên bia vạn linh, nhưng thứ hạng cũng chỉ tầm trên dưới bảy nghìn.
Với thực lực của Diệt, hắn có thể dễ dàng lấy được một món thần khí chí tôn, nhưng không ngờ hắn vẫn dùng cây thương này.
Huân vươn tay nhổ cây thương lên.
Cầm thương Bắc Thần trong tay, ngón tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve thân thương.
Sau đó nàng mỉm cười, đưa thương cho La Chinh cất vào trong nhẫn tu di.
Bàn luân hồi vẫn bay trong không gian sâu thẳm…
Trong trăm nghìn Đại Giới trong, khoảng không sâu thẳm có thể nhìn thấy đều giống nhau, chẳng qua vì góc nhìn khác nhau nên vị trí các ngôi sao cũng khác nhau.
Trong đại điện của bàn luân hồi, Huân nói: “Chúng ta đi về phương bắc…”
“Phương bắc?” La Chinh khó hiểu hỏi.
Huân gật nhẹ đầu: “Đúng!”
Lúc trước, Diệt đã nói một câu, có nhắc tới bến đò Nam Thiên.
Chuyện bốn người và Huân từng rèn luyện ở bến đò Nam Thiên đã là chuyện rất lâu về trước rồi.
Lúc đó, tu vi của Diệt còn yếu, hắn còn nói đợi tu vi của mình mạnh lên thì sẽ bỏ qua mọi phân tranh, đi ngao du khắp vũ trụ…
“Rốt cuộc ngươi muốn đi nơi nào?” Lúc ấy Huân đã hỏi hắn.
Nghe thấy câu hỏi của Huân, Diệt nghĩ một lát rồi chỉ tay lên trời, chỉ về phía ngôi sao sáng nhất trên bầu trời của bến đò Nam Thiên rồi đáp: “Sao Bắc Mộ”
Diệt luôn nói, lúc gã có thể ngao du trong vũ trụ, chỗ đầu tiên hắn đến sẽ là Sao Bắc Mộ.
Vị trí của bến đò Nam Thiên ở sâu bên trong mấy trăm Đại Giới của Yêu Dạ tộc, Diệt nhắc đến bến đò Nam Thiên không phải là muốn Huân đến đó, mà là ám chỉ Sao Bắc Mộ.
Dưới sự giám thị của Dao, Diệt cần phải ám chỉ như thế.
Bởi vậy Huân không chút do dự thay đổi phương hướng, để bàn luân hồi bay về phía Sao Bắc Mộ
Dù Diệt, Tuyệt, Sát, Lục đã chết, thế nên coi như La Chinh và Huân đã vượt qua đợt tấn công thứ nhất của Dao.
Nhưng cả hai người vẫn không hề thả lỏng.
Với tính cách của Dao, sẽ không có chuyện nàng ta dễ dàng tha cho bọn họ.
Nhất định nàng ta còn có chiêu truy kích lợi hại hơn ở phía sau!
Không biết lúc nào sẽ bắt đầu đợt đuổi giết tiếp theo, nên La Chinh phải chuẩn bị tốt mọi chuyện sớm một chút.
Hắn điều khiển bàn luân hồi, để Mộ Minh Tuyết tiến vào hang động thứ ba và thứ tư trong vực sâu luân hồi, lấy hết toàn bộ bảo vật về.
Trong hang động thứ ba, có rất nhiều pháp bảo phòng ngự, còn trong hang động thứ tư thì có đủ các loại tài liệu luyện khí hiếm có.
Một phần những tài liệu này đến từ diễn kỷ trước, trong đó có rất nhiều tài liệu đã biến mất trong diễn kỷ này.
Những tài liệu này rất quan trọng đối với Luyện Thần Tử.
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, La Chinh lấy lệnh bài chữ Cấn ra.
Từ một khía cạnh nào đó mà nói, lệnh bài chữ Cấn không phải là vật truyền tống.
Nó không chỉ đơn giản là có tác dụng truyền tống La Chinh đi, mà bản thân nó chính là Tiên Phủ, là hình chiếu của Tiên Phủ.
“Tách…”
Khi chân nguyên của La Chinh truyền vào tấm lệnh bài, nó bắt đầu sáng dần lên, cả tấm lệnh bài giống như một khối sáp, dần dần bị hòa tan, không ngừng biến ảo! Cuối cùng, tấm lệnh bài biến thành một tòa Tiên Phủ nhỏ bằng lòng bàn tay!
Huân từng nhìn thấy La Chinh sử dụng tấm lệnh bài này nên không có gì ngạc nhiên.
Trái lại, Mộ Minh Tuyết và Luyện Thần Tử đều hết sức tò mò.
Đặc biệt, Luyện Thần Tử là một luyện khí sư lợi hại nhất của vũ trụ trong diễn kỷ trước, binh khí lão tạo ra tất nhiên không hề đơn giản.
Nhưng lão vẫn thấy kinh sợ trước tấm lệnh bài có thể biến ảo này của La Chinh.
“Thứ này… Rốt cuộc là cái gì!”
Bằng con mắt của mình, Luyện Thần Tử cũng không biết lệnh bài này được chế tạo từ nguyên liệu gì.
Ngoài quy tắc không gian ra, bên trong lệnh bài còn ẩn chứa nhiều loại luật nhân quả mà lão lần đầu mới nghe tên!
Mỗi Thiên Đạo lại ẩn chứa luật nhân quả khác nhau, nhưng cơ bản thì vẫn có điểm chung.
Dù là thần khí chí tôn lão cũng có thể tìm hiểu, khám phá được!
Nhưng tòa Tiên Phủ nho nhỏ này lại nằm ngoài tầm hiểu biết của lão.
La Chinh ném nhẹ tòa Tiên Phủ xuống dưới đất, cả tòa Tiên Phủ nhanh chóng biến lớn…
Từ một tòa Tiên Phủ nhỏ bằng lòng bàn tay biến thành một tòa Tiên Phủ cao tám trượng, dài tám trượng.
So sánh với vóc dáng của đám người La Chinh, diện tích của tòa Tiên Phủ này vẫn còn nhỏ.
Vách tường chỉ cao đến ngực La Chinh, giống như một phiên bản thu nhỏ vậy.
Nhưng như thế đã đủ cho đám La Chinh đi vào rồi.
“Vào thôi“ La Chinh nói xong liền bước vào cửa nhỏ của tòa Tiên Phủ, sau khi hắn bước qua cửa thì liền biến mất ở bên trong.
Cùng lúc đó, Luyện Thần Tử, Mộ Minh Tuyết và Huân cũng tiến vào trong.
Ngay khi bọn họ vừa tiến vào, cảnh sắc bên trong liền thay đổi tới mức nghiêng trời lệch đất.
Tòa Tiên Phủ thấp bé trở nên cao lớn vô cùng, vách tường cao đến trăm trượng.
Mộ Minh Tuyết tò mò nhìn mọi thứ xung quanh.
Đối với nàng, Tiên Phủ rất mới lạ, nàng thật sự không nghĩ ra được, rốt cuộc La Chinh có lai lịch gì.
Một võ giả Thần Hải Cảnh lại có thể có một tòa Tiên Phủ như vậy sao?
“Cái này… Tòa Tiên Phủ này…” Luyện Thần Tử nhìn trân trân không nói nên lời.
Mộ Minh Tuyết chỉ tò mò mà thôi.
Nàng biết sự tồn tại của Tiên Phủ không phải chuyện đùa, nhưng dựa vào con mắt của nàng thì lại không nhìn ra được chỗ đặc biệt gì của Tiên Phủ.
Nhưng Luyện Thần Tử thì khác…
Khi lão chăm chú nhìn vào vách tường Tiên Phủ, hai luồng ánh sáng trên đầu con rối bỗng vụt sáng.
“Trời ơi!”
“Loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng…”
Luyện Thần Tử bước rộng chân, không ngờ con rối trông cũ kỹ mà lại có tốc độ nhanh như thế!
Lão lao tới vách tường, vươn móng vuốt ra, nhẹ nhàng rạch một vết trên vách tường gạch xanh.
Gạch xanh cũng không kiên cố, bị móng vuốt kim loại rạch một cái liền thủng một lỗ, nhưng một lát sau, lỗ thủng đó đã khôi phục lại bình thường.
“Cái này, cái này là… gạch được luyện từ Phạn Sa” Giọng Luyện Thần Tử trở nên kích động.
Lão bước lui về phía sau hai bước, nhìn bức tường cao đến trăm trượng này, rồi càng kích động hô to hơn: “Toàn bộ… vách tường này đều như vậy!”
Mộ Minh Tuyết tò mò hỏi: “Phạn Sa là cái gì?” Trong mắt nàng, đây cũng chỉ là gạch xanh bình thường.
“Đây là một loại vật liệu cực phẩm! Không thể nào, khắp vũ trụ cũng không thể có nhiều nguyên liệu này như thế.
A! Ta điên mất!” Có vẻ Luyện Thần Tử đã không khống chế được tâm tình của mình rồi.
Chương 1153: Không phục
Luyện Thần Tử điên điên khùng khùng nhào vào ôm lấy bức tường gạch xanh như ôm người yêu vậyTuy nhiên không bao lâu sau, khi ánh mắt lão nhìn vào quảng trường rộng lớn trong Tiên Phủ…
“Két két, két két…”
Lão nằm bò trên mặt đất, cẩn thận dò xét sàn nhà rộng gần mười trượng này.
“Không phải chứ…”
Một lát sau, lão lại thét lên một tiếng chói tai.
Lão dùng móng vuốt, cẩn thận gõ lên sàn nhà, rồi lớn tiếng kêu: “Đây là Đế Phách Nham, hàng xịn đó!” Cả đời ta mới chỉ từng nhìn thấy có một khối lớn cỡ bàn tay thôi!”
Thời gian Luyện Thần Tử đã sống rất dài, còn dài hơn so với các Thiên Tôn! Theo như lời lão nói thì có vẻ Đế Phách Nham này rất hiếm thấy.
Nhưng toàn bộ sàn của Tiên Phủ đều được lát bằng Đế Phách Nham, như vậy chẳng phải quá khoa trương sao.
Nhìn dáng vẻ muốn phát điên của Luyện Thần Tử, La Chinh mỉm cười.
Không ngờ mình lại dẫn một người biết nhìn hàng vào đây.
Đương nhiên La Chinh biết tòa Tiên Phủ này không hề tầm thường.
Vốn dĩ hắn cũng không chú ý đến sàn và vách tường của Tiên Phủ, càng không ngờ chúng lại được chế tạo từ những nguyên liệu hiếm thấy như vậy.
Thật đúng là khiến hắn phải giật mình.
Đúng lúc này, A Phúc xuất hiện, lão gật đầu, mỉm cười chào đón La Chinh: “Chủ nhân, người đã về”
La Chinh có ba tấm lệnh bài, lại bái chủ nhân đầu tiên của Tiên Phủ làm sư phụ, nên cũng coi như là nửa chủ nhân của tòa Tiên Phủ này.
La Chinh chưa kịp nói gì thì Luyện Thần Tử đã lao về phía A Phúc.
“Con rối!” Luyện Thần Tử đánh giá A Phúc từ đầu đến chân, lúc thì gõ chân A Phúc, lúc lại vỗ vỗ vào ngực lão, “Đúng là con rối! Trời ạ! Trên đời thật sự còn có người tạo ra được con rối hoàn mỹ như thế này ư…”
Trên phương diện luyện khí, Luyện Thần Tử rất kiêu ngạo!
Tuy con rối lão tự chế tạo ra cho mình hơi khó coi, nhưng nó lại ẩn chứa quy tắc sinh mệnh cực kỳ hoàn mỹ, nên linh hồn lão mới có thể sống đến tận bây giờ!
Lão nghĩ, trong vũ trụ sẽ không còn ai có thể làm được như lão nữa!
Nhưng khi nhìn thấy thân thể con rối của A Phúc, lão mới biết cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn.
Thân thể con rối của lão hoàn toàn không thể so sánh được với A Phúc.
A Phúc đánh giá Luyện Thần Tử một chút rồi lạnh lùng nói: “Đừng có sờ linh tinh”
Lúc này Luyện Thần Tử đang u mê, làm sao mà dừng lại được? Tuy rằng tay không sờ mó nữa, nhưng lão vẫn không ngừng đi quanh A Phúc.
Cuối cùng A Phúc đành nhìn về phía La Chinh nhờ giúp đỡ.
Lão không hiểu La Chinh lôi tên kỳ lạ này ở đâu về.
La Chinh bất đắc dĩ nhún vai, nói: “Đây là một luyện khí sư.
Theo lão nói thì lão đã sống qua một Thiên Đạo rồi”
“Sống qua một Thiên Đạo?” Nét mặt lạnh lùng của A Phúc hơi thay đổi.
Lão liếc nhìn Luyện Thần Tử rồi nói: “Không tệ.
Dùng nguyên liệu có hạn tạo ra được một thân thể con rối như vậy, mặc dù hơi xấu, nhưng cũng đã phát huy hết đặc tính của những nguyên liệu bỏ đi kia”
Đương nhiên, thân thể con rối của Luyện Thần Tử không thể so được với A Phúc, mà Luyện Thần Tử không biết và cũng chưa từng thấy những vật liệu trên thân thể A Phúc.
A Phúc sống đã nhiều năm, lại đi theo chủ nhân của Tiên Phủ rất lâu rồi, nên tầm mắt cũng rất cao.
Những nguyên liệu bên trong vũ trụ hoàn toàn không lọt được vào mắt xanh của A Phúc.
Vậy nên, khi thấy Luyện Thần Tử có thể dựa vào những nguyên liệu này để luyện ra được một con rối thì lão cũng phải công nhận rằng Luyện Thần Tử rất có thiên phú về mặt luyện khí.
“Đồ bỏ đi! Ngươi nói ta là đồ bỏ đi…”
Luyện Thần Tử không phục.
Lúc trước, lão đã phải tốn rất nhiều công sức mới kiếm được những tài liệu này, vậy mà trong mắt A Phúc chúng lại chỉ là đồ bỏ đi.
Nhưng mà nghĩ lại một chút, Luyện Thần Tử lập tức im lặng…
Nơi này còn dùng Phạn Sa để nung gạch xây tường, dùng Đế Phách Nham để lát sàn.
Nếu Luyện Thần Tử là chủ nhân Tiên Phủ, lão cũng sẽ cảm thấy thân thể mình chỉ là đồ bỏ đi.
A Phúc không hỏi lý do La Chinh quay lại Tiên Phủ, lão chỉ là người hầu mà chủ nhân giữ lại để phục vụ La Chinh mà thôi.
Dù La Chinh khống chế Tiên Phủ như thế nào, hay đạt được quyền hạn trong Tiên Phủ ra sao thì lão cũng chỉ cần cố gắng trợ giúp là được.
Mục đích La Chinh quay lại Tiên Phủ là để sắp xếp cho Mộ Minh Tuyết và Luyện Thần Tử.
Khi đi lại trong Tiên Phủ, Mộ Minh Tuyết lại càng tò mò hơn.
Dù không hiểu biết gì về Tiên Phủ, nhưng nàng đã hiểu tại sao trước đây La Chinh chưa bao giờ thấy sợ hãi.
Có được một tòa Tiên Phủ như thế này, người bên ngoài rất khó tấn công vào được.
Còn Luyện Thần Tử đi phía sau thì đã chết lặng.
Từ khi biết bất cứ loại nguyên liệu nào bên trong Tiên Phủ, từ đỉnh lâu đài đến cái lan can đều là chí bảo thì lão đã hận đến mức không thể khuân tất cả đi.
Chẳng qua thấy nhiều nên mới chết lặng, song khi đi qua cái ao chỗ đình nghỉ mát của Tiên Phủ, ánh mắt lão liền nhìn chằm chằm về một hướng.
Từ đình này có các con đường dẫn đến nhưng đại điện khác nhau như: Tàng Thư Các, phòng luyện đan, phường luyện khí…
“Phường luyện khí!”
Lão nhớ, lúc trước La Chinh có nói sẽ thu xếp cho lão vào một phường luyện khí.
Bây giờ đã nhìn thấy phường luyện khí, nếu như Luyện Thần Tử có tim, chỉ sợ tim của hắn lúc này sẽ nhảy vọt ra ngoài mất.
Cả Tiên Phủ đều bất phàm, phường luyện khí chắc cũng như vậy.
“Két két, két két…”
Luyện Thần Tử bước nhanh về phía phường luyện khí.
Nhưng vừa đi được một nửa trên con đường dẫn đến phường luyện khí thì một tiếng “Cạch!” vang lên.
Lão đâm sầm vào một kết giới trong suốt, cả người bật ngửa ra đất, nằm yên không nhúc nhích.
Nhìn thấy vậy, A Phúc im lặng, “Hình như… đá chân nguyên của hắn dùng hết rồi?” Vừa rồi A Phúc đã nhìn ra, biết được con rối này sử dụng năng lượng chân nguyên để hoạt động, muốn duy trì thì cần rất nhiều chân nguyên.
La Chinh cười khổ, bước đến phía sau Luyện Thần Tử, liền nghe thấy Luyện Thần Tử kêu lên nho nhỏ.
Hắn chỉ đành lấy ngọc chân nguyên ra nhét vào cái lỗ phía sau lưng con rối.
Ngay lập tức, con rối lại hoạt động, Luyện Thần Tử vội hỏi: “Này, vì sao không thể nào vào được phường luyện khí?”
La Chinh nhún vai, lắc đầu đáp: “Đơn giản là ta không có quyền đi vào”
“A…”
Luyện Thần Tử kêu thảm một tiếng, nhìn xuyên qua kết giới vô hình đang bao phủ lấy phường luyện khí, cứ như muốn nhìn xuyên qua cửa lớn của nó: “Làm thế nào mới có được quyền đi vào?”
“Xem vận may thôi” La Chinh thản nhiên nói.
La Chinh nhất định sẽ đi vào Chân Tuyệt Lộ.
Dù sao thì hắn cũng đã có ba tấm lệnh bài, nhưng có đoạt được lệnh bài của phường luyện khí ở đoạn Chân Tuyệt Lộ tiếp theo hay không thì hắn không chắc lắm, nên không thể hứa hẹn với Luyện Thần Tử.
Luyện Thần Tử thấy không thể đi vào phường luyện khí thì rất thất vọng, khi đi theo sau La Chinh, cứ đi được ba bước lại quay đầu nhìn về sau.
Lão không ngừng lẩm nhẩm trong miệng: “Xem vận may? Rốt cuộc là phải may mắn như thế nào mới có thể vào được phường luyện khí?”
A Phúc đang dẫn đường phía trước thản nhiên đáp: “Dựa vào tài nghệ của ngươi thì dù có mở được phường luyện khí cũng không có tư cách khống chế!”
“Làm sao có thể!”
Đối mặt với sự nghi ngờ của A Phúc, làm sao Luyện Thần Tử chịu phục được?
Chương 1154: Chuẩn bị
Luyện Thần Tử rất không phục, đi theo La Chinh tiến vào trong Tàng Thư CácLần này vào Tiên Phủ, La Chinh định bố trí cho mấy người Mộ Minh Tuyết trước.
Công pháp truyền thừa của Mộ Minh Tuyết vốn đến từ thế giới bao la mà nàng từng thuộc về, La Chinh không đánh giá công pháp đó tốt hay xấu, nhưng hắn vẫn đề nghị Mộ Minh Tuyết chọn lại một công pháp thích hợp cho bản thân tu luyện hơn.
Quá trình chọn lựa cơ bản giống lần trước, điều đáng nói là sau khi Luyện Thần Tử đi vào trong Tàng Thư Các thì lão lại không bước tiếp nổi nữa.
Lão hoàn toàn không hứng thú với các loại công pháp, mà với thân thể con rối bây giờ, lão cũng chẳng thể tu luyện được.
Nhưng lão lại say như điếu đổ những cuốn sách cổ liên quan tới luyện khí, thế nên lão không chịu rời khỏi Tàng Thư Các.
Sau khi bố trí cho bọn họ ổn thỏa, La Chinh lại rời khỏi Tiên Phủ.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng điểm một cái, Tiên Phủ lớn cỡ mấy trượng nhanh chóng thu nhỏ lại, biến thành lệnh bài chữ Cấn lớn chừng một bàn tay.
La Chinh kích hoạt lệnh bài chữ Cấn để trở về Tiên Phủ với tốc độ cực nhanh.
Nếu truy binh của Dao bỗng nhiên đuổi đến, hắn vẫn có thể tiến vào Tiên Phủ trước một bước.
Dù sao thì muốn bắt được hắn cũng còn phải phá được bàn luân hồi này đã.
Tuy bây giờ bàn luân hồi đã rách nát, nhưng cũng không thể bị phá hỏng chỉ trong khoảnh khắc.
Sau khi chuẩn bị chu đáo, La Chinh lại điều khiển bàn luân hồi, tiếp tục lao đi vùn vụt trong bầu trời sao, ngao du trong vũ trụ…
Ở Hình Danh giới, Đại Giới trung tâm của Yêu Dạ tộc…
Cấu tạo của Đại Giới này vô cùng độc đáo.
Thật ra, Đại Giới khổng lồ này được tạo thành từ một ngọn núi lớn, tên là núi Hình Danh.
Núi Hình Danh trải rộng khắp cả Đại Giới, chân núi trải dài từ đường biên giới đến trung tâm Đại Giới.
Bởi vì ngọn núi lớn cỡ một Đại Giới, nên cho dù chỉ cao có mấy triệu trượng, nhưng cũng phải đứng ở nơi cao nhất của vũ trụ mới có thể nhìn bao quát được toàn cảnh, mới có thể nhìn ra đây là một ngọn núi.
Người Yêu Dạ tộc sống ở trong đó, nên khó nhận ra được sự tồn tại của ngọn “núi” này.
Trong điện thờ ở núi Hình Danh, mấy võ giả Yêu Dạ tộc đang tập trung lại trước cửa cung “Đoạt Hình”.
Trong những võ giả Yêu Dạ tộc này có cả nam lẫn nữ, tuổi thọ trung bình đều hơn hàng triệu tuổi, thậm chí có người còn đạt tới mười triệu tuổi.
Có mấy người đã tiến vào thiên nhân ngũ suy, lực sinh mệnh đã suy kiệt, không còn khả năng kéo dài tuổi thọ được nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân dần dần rơi vào vực sâu chết chóc.
Cho dù bọn họ là cường giả Giới Chủ thì vẫn không thể thoát khỏi giới hạn tuổi thọ, không thể chạm đến được ngưỡng bất tử.
“Gọi Dao ra đây!”
“Chuyện này nhất định phải trao đổi với hội trưởng lão!”
“Chúng ta không thể để mặc cho nàng làm càn!”
Các bô lão của Yêu Dạ tộc này đều là thành viên của hội trưởng lão.
Bình thường, ngoài ba Vương ra, rất nhiều chuyện lớn bên trong Yêu Dạ tộc vẫn do hội trưởng lão quyết định.
Suy cho cùng thì Dao chỉ quản lý hình phạt, Huân chỉ quản lý giết chóc, Sinh Mệnh Vương chỉ quản lý việc duy trì sự sống của chủng tộc mà thôi.
Trừ những chuyện đó ra, việc ở trong bộ tộc khổng lồ mà cường thịnh như thế này có đếm cũng không hết, thế nên không thể nói hội trưởng lão không có tác dụng gì lớn.
Cuộc tranh đấu giữa hai Vương đã bắt đầu từ bảy trăm năm trước.
Sau khi Dao ra tay, hội trưởng lão vẫn giữ im lặng.
Trong Yêu Dạ tộc không có tội giết Vương, bởi vì đây là tội lớn không thể tưởng tượng nổi, cho dù hình phạt có nghiêm khắc tới mức nào đi nữa thì cũng không thể xóa bỏ tội danh này.
Thế nhưng nếu người giết Vương lại là một vị Vương khác thì sao?
Hội trưởng lão cho rằng Huân đã ra đi, nên họ lựa chọn im lặng.
Bởi dù sao Huân cũng đã chết, bọn họ lại không muốn đối đầu với Dao, thế nên hội trưởng lão đành chờ vị Vương mới sinh ra.
Chờ đợi ròng rã bảy trăm năm, chẳng ai ngờ bảy trăm năm sau, Huân không chỉ không chết, lại còn trở về vũ trụ!
Sau khi phần lớn linh hồn của Huân đã được khôi phục, suy nghĩ của một bộ phận các bô lão trong hội bắt đầu lung lay.
Huân đã có sức trở về, vậy thì để nàng trở về đi.
Nhưng những bô lão này đã sống nhiều năm như vậy, cũng đã trải qua rất nhiều việc, nên khi đó bọn họ vẫn chỉ có thể yên lặng đứng ngoài theo dõi.
Nhưng sau đó không lâu, Dao trắng trợn điều động Diệt, Tuyệt, Sát, Lục truy sát Huân, chuyện này lại xôn xao trong vũ trụ lần nữa.
Vì thế hội trưởng lão không thể ngồi yên được nữa.
Những năm gần đây, hành vi của Dao đã khiến không ít người bất mãn, cứ như vậy nữa thì cho dù là một tộc mạnh như Yêu Dạ tộc, có lẽ nội bộ cũng sẽ sụp đổ.
Tất cả những gì họ giữ im lặng trước đây cùng bùng nổ vào một ngày, hơn hai mươi người của hội trưởng lão cùng tập trung lại ở điện thờ núi Hình Danh, tập trung trước cung Đoạt Hình.
Nhưng từ đầu đến cuối, cửa cung vẫn luôn đóng.
Sau khi các bô lão chờ ở cửa ra vào suốt sáu bảy canh giờ, rốt cuộc bọn họ cũng không nhịn được nữa, bèn quát lớn ngay ở cửa.
“Vương vẫn đang nghỉ ngơi, mời các vị trở về đi” Nguyệt Dạ tóc bạc trắng canh ở cửa ra vào, cười nói.
“Coi các bô lão chúng ta là trẻ lên ba à? Thời gian ta sống còn nhiều hơn một trăm đời của ngươi! Gọi Dao ra!”
“Đám trưởng lão chúng ta không phải vật trang trí của Yêu Dạ tộc, Huân không phải phản đồ của Yêu Dạ tộc chúng ta, sao có thể đối xử với nàng như vậy?”
“Nếu Dao không đưa ra lời giải thích, chúng ta sẽ phải vạch tội nàng”
Nghe thấy các bô lão nói vậy, Nguyệt Dạ cười lạnh: “Vạch tội? Ha ha…”
Về lý thuyết, hội trưởng lão có quyền vạch tội Vương để lập tân Vương, nhưng đây cũng chỉ là trên lý thuyết mà thôi.
Từ khi hội trưởng lão thành lập tới nay thì chưa từng thực hiện quyền lực này trong Yêu Dạ tộc.
Dù sao thì sức ảnh hưởng của Vương tới Yêu Dạ tộc quá sâu.
Các võ giả tầng lớp trên có lẽ còn có thể thấy rõ những vướng mắc trong đó, nhưng hàng triệu võ giả Yêu Dạ tộc tầng lớp dưới thì chỉ biết đến Vương.
Bởi vì Vương chính là biểu tượng tinh thần của họ, hội trưởng lão không thể đánh đồng.
Cho nên, sự uy hiếp của hội trưởng lão gần như vô dụng.
Nguyệt Dạ lạnh lùng nhìn chằm chằm đám hội trưởng lão đang mồm năm miệng mười, hết sức kiềm chế sát ý trong lòng.
Hắn sợ mình không nhịn được mà thật sự chém chết các bô lão đang đứng trước mắt này.
Mặc dù, các bô lão đều có tu vi Giới Chủ, thậm chí có rất nhiều võ giả từng là Đại giới chủ, đã từng là sức chiến đấu trung kiên của Yêu Dạ tộc, nhưng họ đã sống trên đời quá lâu rồi.
Tuổi tác giống như một con rắn vô hình chui vào trong cơ thể của họ, ăn mòn sức mạnh của họ.
Nhưng các bô lão này là đại diện cho bảy mươi hai phân tộc lớn trong Yêu Dạ tộc, dây dưa đến rất nhiều chuyện.
Nếu thật sự giết hết bọn họ thì cũng không phải việc gì quá to tát, nhưng vẫn sẽ sinh ra rất nhiều phiền toái không cần thiết.
Vì Dao, hắn chỉ có thể hy sinh bản thân, ở đây ứng phó qua loa.
Chắc các bô lão này cũng không dám mạnh mẽ xông vào cung Đoạt Hình đâu.
Lúc này, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trong cung Đoạt Hình.
Người này mặc một bộ trường bào màu trắng, bên hông đeo một đai ngọc có hình mãng xà, có một đôi mắt sâu hút, vóc người cao lớn, xinh đẹp.
Nguyệt Dạ nhìn thấy Dao, nhưng lại không hành lễ, chỉ lạnh nhạt nói: “Ngô Vương”
Trên ngai vàng trong cung điện, Dao cười tươi nói: “Toái Ảnh, tìm ta có việc gì sao?”
Toái Ảnh, chính là một Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc.
Yêu Dạ tộc không có nhiều Thiên Tôn.
Cho đến tận bây giờ, trong toàn bộ mấy trăm Đại Giới và vô số thánh địa của Yêu Dạ tộc mới chỉ có bốn vị Thiên Tôn.
Mấy chục nghìn năm trước thì chỉ có ba vị.
Mũ Thiên Mệnh của Thần Tiễn Thiên Tôn là do Huân đã dẫn người trong tộc trợ giúp Mộng Thần Tiễn, để ông tự tay đoạt được!
Nhưng điều này không chứng minh Yêu Dạ tộc không mạnh mẽ.
Mỗi Thiên Đạo chỉ có một trăm hai mươi tám sinh linh gánh vác số trời.
Kẻ đến sau dù có thiên phú mạnh hơn, cũng không thể đột phá giới hạn Giới Chủ!
Cho nên từ góc độ lý thuyết mà nói, Giới Chủ chính là cấp cao nhất mà võ giả có thể tu luyện được.
Cho dù ngươi có thiên phú cao, nhưng không có mũ Thiên Mệnh, thì cũng không thể đột phá cảnh giới Giới Chủ!
Toái Ảnh Thiên Tôn, chính là người ủng hộ Dao.
Trong lòng Dao thậm chí còn hơi lo lắng, không biết lần này Toái Ảnh Thiên Tôn đến đây có phải cũng có cùng mục đích giống các bô lão trong hội trưởng lão, muốn khuyên can mình hay không?
Nếu thật sự như thế, e là chuyện này sẽ có chút phiền phức.
Nàng không thể không cân nhắc một chút đến đề nghị của Toái Ảnh Thiên Tôn được.
Nhưng sau đó, Toái Ảnh Thiên Tôn lại khiến Dao thở phào nhẹ nhõm.
“Thiên Đạo chấn động…” Toái Ảnh Thiên Tôn mở miệng nói.
“Thiên Đạo chấn động?” Trên gương mặt xinh đẹp của Dao lúc nào cũng toát lên một vẻ ngang ngược, nhưng lúc này nàng ta lại cau mày.
Cho dù nhìn vào vẫn rất đẹp, nhưng lại cho người ta cảm giác của hung thần.
Dao không phải là Thiên Tôn, không gánh vác số trời nên không cảm nhận được sự chấn động của Thiên Đạo.
Chương 1155: Hội trưởng
Mỗi Thiên Đạo sẽ kéo dài trong một diễn kỷBình thường, Thiên Đạo vô cùng ổn định.
Nếu có chấn động thì chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.
Những lúc như vậy, gần như chắc chắn là có Thiên Tôn từ trần, mũ Thiên Mệnh lại hiện thế lần nữa…
Trong vũ trụ chỉ có một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn.
Tuổi thọ của Thiên Tôn rất dài, rất hiếm thấy có Thiên Tôn từ trần, đồng thời đó cũng là cơ hội cực lớn đối với các chủng tộc.
Một tộc lớn như Yêu Dạ tộc mà cũng chỉ có bốn vị Thiên Tôn mà thôi.
Vì vậy, có thể thấy việc có thêm một vị Thiên Tôn là điều có ý nghĩa lớn đến nhường nào.
Hơn nữa, không phải cả bốn vị Thiên Tôn này đều ủng hộ Dao.
Tất nhiên Toái Ảnh Thiên Tôn là người ủng hộ mạnh mẽ của Dao.
Nhưng đến tận bây giờ, Thần Tiễn Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc vẫn đang ẩn nấp, lại luôn kiên định ủng hộ Huân.
Về phần hai Thiên Tôn khác thì một vị trong đó là người ủng hộ cho Sinh Mệnh Vương, người còn lại thì duy trì vị trí trung lập, thậm chí thỉnh thoảng còn nghe theo hội trưởng lão!
Nếu Dao có được thêm một cái mũ Thiên Mệnh, Yêu Dạ tộc sẽ có thêm một vị Thiên Tôn.
Mà vị Thiên Tôn này sẽ kiên định ủng hộ nàng ta.
Như vậy, địa vị của nàng ta sẽ được củng cố hơn nữa.
“Thiên Đạo chấn động… là vì có Thiên Tôn nào đó từ trần phải không?” Trong đôi đồng tử của Dao tỏa ra ánh sáng xanh thẳm.
Toái Ảnh Thiên Tôn lắc đầu: “Ngô Vương, không có Thiên Tôn nào từ trần cả”
“Không có Thiên Tôn từ trần?” Lông mày Dao giật giật, nghe thấy đáp án này, nàng hơi bất ngờ: “Vậy Thiên Đạo chấn động là vì chuyện gì?”
Toái Ảnh Thiên Tôn hơi nghi hoặc, sau đó lập tức nói: “Mặc dù không có Thiên Tôn từ trần, nhưng ta cảm nhận được trong Thiên Đạo có thêm một thiên mệnh!”
Nghe nói vậy, Dao lập tức sững sờ: “Thêm một thiên mệnh? Tại sao lại có thể xảy ra chuyện này?”
Mỗi Thiên Đạo chỉ có một trăm hai mươi tám thiên mệnh, đây là việc bình thường trong vũ trụ, cũng là một quy luật không thể phá vỡ.
Nghe Toái Ảnh Thiên Tôn nói vậy, Dao cũng hoang mang.
“Không biết vì sao” Toái Ảnh Thiên Tôn lắc đầu.
Ông không rõ thiên mệnh vừa mới xuất hiện này, cũng không rõ nếu người ta cưỡng ép gánh vác thì sau này sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Nhưng cho dù thế nào thì nhất định phải giành được mũ Thiên Mệnh: “Ta đã tính ra vị trí của mũ Thiên Mệnh này”
“Ở đâu?” Dao hỏi.
“Trong Âm La giới” Toái Ảnh Thiên Tôn đáp, “Nhưng từ ngày hôm qua, vị trí của mũ Thiên Mệnh không ngừng thay đổi, dường như nó đã bay vào không trung, về Bắc Thiên Vực…”
Nghe được câu này, trong mắt Dao bỗng lộ ra vẻ kỳ quái, nàng ta cười lớn: “Ha ha ha…”
“Ngô Vương?” Toái Ảnh Thiên Tôn nhìn Dao đầy khó hiểu, không biết vì sao nàng lại cười.
“Lúc trước ở Âm La giới, Huân bị ta phái người truy sát nên trốn vào trong không trung, đi về Bắc Thiên Vực!” Dao cười nói.
“Lại có chuyện này ư!”
Toái Ảnh Thiên Tôn chưa từng tính vị trí của La Chinh hay Huân.
Thiên Tôn gánh vác thiên mệnh, nhưng bọn họ cũng không thể có khả năng suy tính vô hạn.
Muốn tính ra vị trí của một sinh linh mà không dựa vào cơ sở nào thì cũng chỉ có thể suy tính trong phạm vi một Đại Giới mà thôi, không thể xa hơn.
Dù sao trăm nghìn Đại Giới trong vũ trụ rất khổng lồ.
Nhưng chỉ đơn thuần là suy tính mũ Thiên Mệnh thì lại không khó.
Trên thực tế, sau khi có Thiên Tôn từ trần, thì mũ Thiên Mệnh sẽ xuất hiện ở nơi nào đó trong trăm nghìn Đại Giới.
Khi đó gần như đều là do Thiên Tôn suy tính ra rồi phái người tiến hành cướp đoạt.
“Quả thực là trời giúp Yêu Dạ tộc ta! Đã như vậy thì e là Yêu Dạ tộc chúng ta không thể chậm trễ được” Ánh mắt Dao có vẻ khác lạ.
Nàng ta bỗng nhiên đứng lên khỏi ngai vàng, vén làn váy xanh dài vài trượng lên, lắc lư eo thon bước nhanh ra cửa cung điện, còn Toái Ảnh Thiên Tôn theo sát phía sau.
Người người đều muốn có mũ Thiên Mệnh, Toái Ảnh Thiên Tôn có thể tính ra thì các Thiên Tôn khác cũng có thể.
Trước nay, mũ Thiên Mệnh xuất hiện đều dẫn đến cuộc tranh đoạt của vô số chủng tộc…
Có những chủng tộc may mắn, mũ Thiên Mệnh rơi thẳng xuống thánh địa của tộc bọn họ.
Sau khi võ giả có tu vi Giới Chủ nhặt được thì liền được phong làm Thiên Tôn.
Nhưng đối với những chủng tộc yếu thế mà nói thì đó không phải là việc tốt lành gì.
Bởi vì bản thân Thiên Tôn vừa mới gánh vác thiên mệnh còn hết sức yếu ớt.
Hơn nữa, thực lực giữa các Thiên Tôn cũng phân ra cao thấp.
Cho dù một tộc nhỏ của Đại Giới nào đó xuất hiện một vị Thiên Tôn thì thường cũng sẽ bị Thiên Tôn của chủng tộc khác ra tay giết chết.
Sau đó mũ Thiên Mệnh sẽ lại biến mất, rồi xuất hiện ở một nơi khác trong vũ trụ…
Từng có một khoảng thời gian, mũ Thiên Mệnh xuất hiện ở những vị trí rất không thích hợp.
Trong bảy lần liên tục, nó đều xuất hiện ở trong thánh địa của những tộc nhỏ.
Sau đó, trong một thời gian ngắn đã có bảy vị Thiên Tôn bị giết chết… Thật ra, bảy vị Thiên Tôn này đều gánh vác cùng một cái mũ Thiên Mệnh.
Đối với rất nhiều võ giả có tu vi Giới Chủ, mũ Thiên Mệnh là sự cám dỗ chết người, cũng là nụ cười của thần chết.
Cuối cùng, mũ Thiên Mệnh này vẫn rơi vào tộc nhỏ nào đó.
Cường giả Giới Chủ của tộc nhỏ đó cũng hiểu, dù cho mình gánh vác số trời mà không có cường giả Thiên Tôn khác bảo vệ thì bản thân cũng sẽ chết.
Vì thế, sau khi suy xét toàn diện, người này bèn dâng mũ Thiên Mệnh ra, để những tộc lớn trong vũ trụ tự loạn đấu…
Toái Ảnh Thiên Tôn suy tính ra thì xuất hiện ngay trước mặt Dao để báo cho Dao biết, hy vọng Dao nhanh chóng tham gia vào việc tranh đoạt mũ Thiên Mệnh.
Trùng hợp là, mũ Thiên Mệnh lại ở cùng một chỗ với Huân.
Càng quan trọng hơn là Dao đã nhiều lần phái người đuổi giết Huân.
Rất rõ ràng, Yêu Dạ tộc bọn họ đã chiếm trước thời cơ!
“Loẹt xoẹt..”
Khi Dao kéo váy dài đi về phía cửa chính của cung Đoạt Hình, cánh cửa kia liền tự động mở ra.
Đám trưởng lão chờ ở đây đã lâu, ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm về phái Dao.
Lúc Nguyệt Dạ nhìn thấy Dao chủ động ra khỏi cung Đoạt Hình thì hơi bất ngờ: “Vương…”
“Dao! Bây giờ ngươi có nghe đề nghị của hội trưởng lão chúng ta không?”
“Hai Vương giết nhau là vi phạm quy tắc tổ tiên, dù các ngươi thù hận thế nào thì cũng không thể…”
“Có tiền lệ như thế, sau này ba vị Vương của Yêu Dạ tộc chúng ta đều muốn tự bảo vệ mình, sợ rằng khó hưng thịnh nổi!”
Đám hội trưởng lão này cũng không tôn kính Dao lắm.
Tất nhiên trong cùng một thời điểm, ba vị Vương có quyền tự quyết định.
Nhưng tuổi thọ của đám lão già này đều được tính bằng triệu năm, thậm chí là chục triệu năm.
Huống chi, việc bọn họ đề nghị Dao chính là quyền lợi của hội trưởng lão.
Dao phất tay áo với Nguyệt Dạ, ánh mắt quét qua hội trưởng lão một lần, sau đó lập tức lạnh nhạt nói: “Ta không có thời gian nghe các ngươi nói nhảm”
“Nói nhảm, ngươi…”
“Đề nghị của hội trưởng lão chúng ta lại là nói nhảm? Vậy cần hội trưởng lão làm gì?”
Dao cười khẩy, cơ thể tỏa ra ánh sáng màu xanh nhạt, vẻ mặt gần như hoàn mỹ, lại có sự tà ác không che giấu: “Chính xác.
Hội trưởng lão đã không còn nhiều tác dụng.
Nếu như không ngại, ta trực tiếp xóa bỏ hội trưởng lão là được rồi”
“Xóa bỏ!”
“Ngươi dám…”
Lời của Dao giống như ném rau vào chảo dầu, lập tức khiến lòng của đám lão già này sục sôi.
Hội trưởng của hội trưởng lão là một lão giả Yêu Dạ tộc đã sống hơn tám triệu năm gần như nhảy lên rồi chỉ vào mũi Dao mà mắng: “Năm đó không nên giúp ngươi lên ngôi mới phải, Yêu Dạ tộc chúng ta sao có thể có…”
Nguyệt Dạ khẽ nhíu mày, đứng lên chắn trước Dao.
Dù cho lão giả này là hội trưởng, nhưng dám vô lễ với Vương thế này cũng là việc vô cùng đại nghịch bất đạo.
Đám lão già này cậy già lên mặt, đúng là hơi phiền phức.
Có điều, Dao chỉ lạnh lùng hờ hững nói: “Toái Ảnh”
Toái Ảnh Thiên Tôn lặng lẽ từ sau lưng nàng đi tới, ánh mắt hắn và ánh mắt hội trưởng giao nhau.
Dường như vị hội trưởng kia nhớ ra điều gì, sau đó mắt lão bỗng nhiên trợn lớn, rồi nghiêm nghị giận dữ nói: “Toái Ảnh! Ngươi dám! Ngươi…”
Trước khi Toái Ảnh Thiên Tôn thành Thiên Tôn, hắn đã từng là một thành viên của hội trưởng lão.
Ban đầu, sau khi Yêu Dạ tộc có được mũ Thiên Mệnh, bèn tuyển ra một người từ trong hội trưởng lão để gánh vác thiên mệnh.
Mà năm đó, chính vị hội trưởng này đã hết lòng tiến cử Toái Ảnh!
Nhưng lão không ngờ hơn triệu năm sau, mình lại chết trong tay Toái Ảnh!
“Phù phù”
Không thể hiện bất kỳ uy thế gì, cũng không có giao đấu, thậm chí còn chưa cảm nhận được chân nguyên lưu động.
Vậy mà hội trưởng của hội trưởng lão, một võ giả Yêu Dạ tộc có tu vi Giới Chủ, cứ thế ngã lăn ra đất chết.
Hơn thế, thứ lấy mạng lão lại chỉ là một ánh mắt của Thiên Tôn mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









