1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 230 : Uy hiếp (c1146-c1150)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 230 : Uy hiếp (c1146-c1150)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1146: Uy hiếp

Trong nháy mắt bàn luân hồi chui ra khỏi mặt đất, ba Thánh chủ cũng xuất hiện ở phía trên thành Trạch Cát!Nhìn bàn luân hồi này, chân mày của ba vị Thánh chủ cũng nhíu lại…

Nhóm võ giả của Âm La giới đã suy đoán lai lịch của địa cung này nhiều lần, cũng từng có người suy đoán, một địa cung lớn như vậy thì rất có thể là một pháp bảo không gian.

Nhưng khi bọn họ thực sự nhìn thấy một pháp bảo to lớn như vậy thì trong lòng vẫn hết sức chấn động.

Chỉ có điều, thế lực của ba vị Thánh chủ này khác nhau, nên ý nghĩ trong lòng cũng không giống nhau!

Tất nhiên, Thánh chủ Yêu Dạ tộc không cho phép Huân rời khỏi nơi đây.

Nàng muốn dùng hết sức để ngăn cản, mặc dù trong lòng nàng còn có chút do dự.

Nhưng nàng biết mình không có đường lui, bởi một khi để cho Huân chạy rồi thì có lẽ toàn bộ thánh địa Tử Trúc đều phải chịu liên lụy!

Nhưng nàng còn chưa ra tay, ánh mắt của Thánh chủ Ma tộc bên cạnh đã lóe lên, ngay sau đó cười phá lên, “Thiên Ma Đại Thủ Ấn!”

Tuy rằng Thánh chủ của thánh địa thập phẩm không phải là Giới Chủ của một giới, nhưng tu vi Giới Chủ mà hắn sở hữu cũng mạnh mẽ biết nhường nào?

Trong nháy mắt Thánh chủ Ma tộc này ra tay, nguyên khí trời đất của vùng trời trên cả thành Trạch Cát đều bắt đầu hỗn loạn, tạo thành một cái dấu tay to lớn.

Dấu tay kia dường như không nhỏ hơn bàn luân hồi bao nhiêu!

Tại chỗ sâu nhất của bàn luân hồi, cung điện xung quanh La Chinh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hắn và ba nghìn sáu trăm thần văn kia!

Đứng ở chỗ này, La Chinh có thể nhìn thấy tất cả các động tĩnh bên ngoài.

Mắt thấy dấu tay lớn kia đang ngưng kết lại, trong ánh mắt hắn cũng có vẻ nghiêm trọng.

Nếu như có thể trốn khỏi nơi đây thông qua bàn luân hồi thì không gì có thể tốt hơn được nữa.

Nếu bàn luân hồi này bị phá, hắn cũng chỉ có thể sử dụng lệnh bài chữ Cấn để trốn về Tiên Phủ.

Nhưng đó là đường lui cuối cùng của La Chinh, chưa đến tình huống vạn bất đắc dĩ thì hắn sẽ không lựa chọn cách này!

Một chưởng ấn to lớn ẩn chứa sức mạnh diệt sạch vạn vật, đây là một kích mạnh nhất mà La Chinh từng gặp!

Mặc dù La Chinh có thân thể thần khí, nhưng có lẽ cũng sẽ bị tan thành mây khói dưới chưởng ấn này.

Tuy rằng Luyện Thần Tử rất tự tin vào bàn luân hồi, nhưng giờ khắc này, vẻ mặt La Chinh và Huân vẫn vô cùng nặng nề.

“Ầm ầm…”

Dấu tay to lớn kia ầm ầm bao phủ trên bàn luân hồi, khiến nó đột nhiên lắc lư rồi chìm xuống phía dưới khoảng mấy trượng!

Còn hai chân La Chinh vẫn đứng vững tại chỗ, hai tay điều khiển thần văn như thoi đưa, cố gắng ổn định độ cao của bàn luân hồi.

“Khà khà… Tuy tên này sở hữu tu vi Giới Chủ, nhưng vẫn chưa đủ để phá hỏng bàn luân hồi của ta đâu!” Luyện Thần Tử ở bên cạnh cười khẩy nói.

Mắt Thánh chủ Ma tộc có vẻ thận trọng.

Thiên Ma Đại Thủ Ấn vừa rồi đã phát huy ra bảy phần thực lực của gã, nhưng vẫn không thể đánh tan bàn luân hồi.

Rõ ràng, chuyện này nằm ngoài dự liệu của gã.

Còn Thánh chủ Yêu Dạ tộc thì không biết đang suy tư điều gì, một lúc sau mới thở dài một hơi, hai tay nhẹ nhàng lật một cái, bên người đã xuất hiện một cây cung lớn dài mấy trượng.

Ngay sau đó, bóng dáng nàng vụt lên, đột nhiên nắm dây cung kéo về phía sau…

“Vù!”

Nàng buông dây cung ra, cây cung lớn này liền bắn mạnh ra một bóng tên vô hình về phía bàn luân hồi!

“Rầm!”

Bàn luân hồi bị bóng tên vô hình kia bắn trúng, phát ra một tiếng vang thật lớn, nhưng nó vẫn không thể bị lay động.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt của Thánh chủ Yêu Dạ tộc lại có vẻ hơi thoải mái.

Nàng không hề ra tay với Huân, nhưng nếu thực lực của bản thân không thể phá vỡ được bàn luân hồi này thì đây cũng không phải là trách nhiệm của nàng.

Ngược lại, trong nội tâm nàng hy vọng Huân có thể mau chóng rời đi…

Trong lòng người Yêu Dạ tộc, hình tượng của ba vị Vương đã ăn sâu bén rễ.

Tuy rằng trong những năm này Huân đã biến mất, Dao không ngừng diệt tận gốc các thuộc hạ cũ của Huân, nhưng pho tượng vương giả của Huân vẫn không thể thay thế.

Chỉ cần nàng không chết, vậy thì nàng vẫn là Vương của Yêu Dạ tộc!

Hai vị Thánh chủ đều đã ra tay…

Thánh chủ Nhân tộc không có lý do gì để ra tay cả.

Dù sao La Chinh cũng là người của liên minh, theo lý mà nói, hắn nên đứng về phía La Chinh.

Nhưng hiện tại, La Chinh lại dây dưa với cuộc đấu trong Yêu Dạ tộc, mà hắn lại không muốn dính dáng đến chuyện này.

Chẳng may mà bị liên luỵ, khiến liên minh trở mặt với Yêu Dạ tộc thì sợ rằng thánh địa Nhân tộc trong Âm La giới cũng phải dời đi.

Dưới tình huống này, mọi người đều ích kỷ, nên hắn không thể không suy nghĩ cho mình.

Thánh chủ Ma tộc kia vẫn không cam lòng, bàn luân hồi này càng kiên cố thì hắn lại càng hứng thú.

Một pháp bảo không gian như thế này đều là sự tồn tại đẳng cấp chí bảo, có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với bất kỳ thánh địa nào!

“Ầm ầm, ầm ầm…”

Từng dấu tay to lớn bao phủ trên bàn luân hồi, cả bàn luân hồi đều không ngừng chấn động, nhưng cũng chỉ giới hạn trong việc chấn động mà thôi.

Cuối cùng, Thánh chủ Ma tộc vẫn không thể đánh nát được bàn luân hồi này.

La Chinh tủm tỉm cười.

Không ngờ bàn luân hồi này lại kiên cố như vậy, có thể chịu lực đánh của Giới Chủ.

Nhưng một khắc sau, nụ cười kia liền biến mất, hắn nhìn thấy Mộ Minh Tuyết.

Thánh chủ Ma tộc dừng công kích, nhưng Mộ Minh Tuyết toàn thân mặc đồ trắng lại bay lơ lửng trên không trung, chậm rãi tới gần Thánh chủ Ma tộc kia.

Người Mộ Minh Tuyết bị trói chặt bởi những sợi xích màu xám xanh, cả người xiêu vẹo, tóc rủ xuống, hình như đã rơi vào trạng thái hôn mê.

“Ngươi, tên là La Chinh đúng không?”

Một tiếng gầm gừ rất lớn vang vọng khắp không gian, giống như một tiếng sấm truyền vào trong bàn luân hồi.

“Ta không có hứng thú với tính mạng của ngươi, đó là chuyện giữa ngươi và Yêu Dạ tộc! Giao bàn luân hồi và cả con rối kia ra thì ta có thể thả ngươi đi!”

Thánh chủ Ma tộc kia vừa nói vừa dùng bàn tay to lớn nắm chặt Mộ Minh Tuyết trong tay.

Thân thể nhỏ nhắn của nàng giống như một con búp bê trong tay gã, chỉ cần gã hơi dùng sức một chút thôi thì Mộ Minh Tuyết sẽ ngọc nát hương tan.

Nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt La Chinh lập tức u ám lại.

Giao bàn luân hồi ra thì hắn và Huân đều chỉ có một con đường chết, Yêu Dạ tộc sẽ không để cho bọn hắn chạy thoát.

Ánh mắt Huân cũng hơi lóe lên, vùng xung quanh lông mày xuất hiện một chữ xuyên* mờ.

Trong lòng nàng, việc hy sinh Mộ Minh Tuyết là điều chẳng cần phải cân nhắc.

Nàng ta chẳng qua chỉ là người phi thăng không hề quan trọng của Nhân tộc mà thôi.

Nhưng nàng lại hiểu rõ tính cách của La Chinh.

Có lẽ Mộ Minh Tuyết chỉ là một nhân vật râu ria, nhưng La Chinh tuyệt đối sẽ không hy sinh nàng ta.

Tuy rằng nhiều lúc hắn rất phong tình, nhưng lại chưa bao giờ buông lơi sự kiên trì trong lòng.

* Chữ xuyên được viết là (川) được chỉ vết nhăn trên trán khi nhíu mày.

Quả nhiên…

Sau khi La Chinh kích hoạt xong một thần văn, giọng nói của hắn bắt đầu truyền từ trong bàn luân hồi ra ngoài: “Nếu ta không giao bàn luân hồi ra thì sao?”

Nghe thấy La Chinh đáp lại, trên mặt Thánh chủ Ma tộc là ý cười thật sâu, sau đó liền có hai con rắn nhỏ màu đen xuất hiện từ ống tay áo của hắn.

Con rắn nhỏ màu đen kia xuôi theo cổ tay hắn, bò đến trên người Mộ Minh Tuyết, không ngừng quấn quanh người nàng.

Lúc trước, Thánh chủ Ma tộc mình không đe dọa được La Chinh, bởi vì ngoài sắc đẹp không tệ ra thì nhìn từ bất kỳ phương diện nào Mộ Minh Tuyết này cũng đều không đáng để hy sinh bàn luân hồi.

“Hậu quả của việc không giao bàn luân hồi ra rất đơn giản, khà khà” Thánh chủ Ma tộc nói xong, hai con rắn nhỏ kia liền quấn quanh cần cổ trắng ngần của Mộ Minh Tuyết, không ngừng thè cái lưỡi dài nhỏ ra, “Loài rắn Thiết Ly này sẽ khiến cho cô gái Nhân tộc này sống không bằng chết…”

Mặt La Chinh u ám hẳn đi, nhìn chằm chằm vào Mộ Minh Tuyết.

Hắn suy tư một lúc rồi trên mặt đột nhiên lại nở nụ cười khẩy, bất chợt mở miệng hỏi: “Ta hiểu rồi.

Nhưng hình như ngươi là một Thánh chủ của thánh địa thập phẩm?”

“Thì sao?” Thánh chủ Ma tộc hừ lạnh một tiếng.

“Không biết thánh địa thập phẩm này có quan trọng với ngươi hay không? Ta nhớ chắc là thánh địa thập phẩm của Ma tộc nằm ở phương bắc Âm La giới.

Ta càng không biết, nếu san bằng thánh địa thập phẩm này thì ngươi có thấy đau lòng hay không?”

“Ngươi dám!” Nghe thấy câu này, sắc mặt Thánh chủ Ma tộc cũng thay đổi.

La Chinh vung tay một cái, hơn trăm thần văn liền được kích hoạt, cả bàn luân hồi chầm chậm chuyển động, rồi bắn về hướng bắc!

Bàn luân hồi chính là pháp bảo không gian của Thiên Tôn, tốc độ phi hành qua lại giữa không gian vô cùng nhanh.

Dựa vào bàn luân hồi, La Chinh có thể chống lại công kích của Thánh chủ này, nhưng muốn phản kích lại thì không được.

Bởi vì trong ba nghìn sáu trăm tấm thần văn kia căn bản không có công dụng này.

Nhưng chỉ dựa vào hình dáng khổng lồ của bàn luân hồi, cùng với vỏ ngoài không thể rung chuyển thì đã đủ để đụng chạm lung tung trong thánh địa Ma tộc rồi…

“Ầm!”

Thánh chủ Ma tộc kia đuổi theo phía sau, đánh một chưởng ấn lên trên bàn luân hồi, muốn ngăn cản La Chinh.


Chương 1147: Rút lui

Dĩ nhiên, uy lực từ một chưởng của Thánh chủ Ma tộc này vô cùng kinh khủng, nhưng vẫn không thể ngăn cản được bàn luân hồi!“Nếu ngươi không dừng lại thì giờ ta sẽ giết cô gái Nhân tộc này!” Thánh chủ Ma tộc vừa đuổi theo vừa nói.

La Chinh hừ một tiếng: “Nếu ngươi dám giết nàng, chắc chắn ta sẽ san bằng thánh địa của ngươi!”

Vào thời khắc này, căn bản La Chinh không hề do dự!

Dưới sự điều khiển của hắn, tốc độ của bàn luân hồi đã nhanh hơn mấy phần.

Bàn luân hồi khổng lồ như vậy, nên khi bay trên không trung liền cuốn lên từng cơn gió lốc dữ dội, chạy như điên ra xung quanh!

Tốc độ bay của bàn luân hồi vượt xa sức tưởng tượng của La Chinh!

Bay trong Đại Giới vốn là một quá trình rất dài, võ giả bình thường đều sẽ đi con đường Đại Giới để tiết kiệm thời gian!

Khoảng cách từ Âm La giới đến thánh địa Ma tộc kia vốn dĩ tương đối xa, nếu không đi con đường Đại Giới thì cho dù là võ giả Thần Hải Cảnh cũng phải tốn mất một khoảng thời gian khá lâu mới vừa đi vừa về được.

Nhưng khi bị Thánh chủ Ma tộc đuổi theo thì chưa tới một canh giờ mà La Chinh đã nhìn thấy một số công trình kiến trúc màu đen có hình dạng rất khoa trương, đó là một thành lớn của Ma tộc! Đã đến địa bàn của Ma tộc rồi…

Hắn gần như không hề do dự, lập tức điều khiển bàn luân hồi đột ngột đâm xuống phía dưới!

“Ầm ầm…”

Bàn luân hồi to lớn vừa đâm một cái liền trực tiếp cày ra một cái rãnh rộng vài dặm, dài trăm dặm trong thành lớn của Ma tộc!

Nhìn từ trên không thì thấy tòa thành lớn của Ma tộc này lập tức có thêm một vết sẹo kinh người, không biết có bao nhiêu người Ma tộc trong đó đã chết đi…

Nhìn thấy cảnh tượng này, mí mắt của Thánh chủ Ma tộc cũng phải giật giật.

Thằng nhóc này…

Mặc dù thành lớn của Ma tộc trước mắt này chỉ là một tòa thành ở vùng biên giới, cho dù có bị phá hủy thì gã cũng sẽ không tiếc.

Nhưng nếu cứ để mặc thằng nhóc này tùy ý làm bừa tiếp thì đến khi tới trung tâm thánh địa, có lẽ chỉ cần tích tắc thôi hắn sẽ thực sự hủy hoại cơ nghiệp gã đã tích lũy vô số năm!

“Ầm ầm…”

Bàn luân hồi tiếp tục hoành hành trong thành lớn, đi tới đâu liền hủy diệt tới đó!

Nhóm võ giả Ma tộc trong thành lớn tới tấp bay lên, ai nấy đều vừa sợ vừa giận mà nhìn con quái vật lớn này.

Đứng trước bàn luân hồi, những võ giả Ma tộc có vóc người vạm vỡ này chỉ giống như một con muỗi nhỏ bé, bọn họ cũng không biết tại sao lại phải chịu tai ương ngập đầu như vậy.

Thậm chí có một số võ giả Ma tộc còn thử phản kích lại, nhưng ngay cả Thánh chủ còn không thể lay động được bàn luân hồi này thì công kích của võ giả Thần Hải Cảnh cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi, thậm chí còn không thể để lại một vết tích nào!

Bàn luân hồi không ngừng nghiền ép khắp thành lớn, lang thang tầm mười vòng thì hầu như đã hủy diệt cả một nửa thành, sau đó mới chậm rãi bay lên.

“Cho ngươi một cơ hội để hối hận” Giọng nói lạnh lùng của La Chinh từ trong bàn luân hồi truyền tới.

Sắc mặt Thánh chủ Ma tộc hết sức khó coi.

Vốn dĩ việc dùng một cô gái Nhân tộc để uy hiếp một tiểu bối Thần Hải Cảnh đã là chuyện vô cùng mất mặt, nếu không phải vì bàn luân hồi này rất quan trọng thì với thân phận Thánh chủ của thánh địa thập phẩm, sao gã có thể làm chuyện này được?

Vậy mà bây giờ còn bị La Chinh đe dọa ngược lại…

La Chinh không cho Thánh chủ Ma tộc thời gian cân nhắc.

Trên thực tế, bây giờ La Chinh đang có ưu thế khá lớn, hắn biết nếu mình lộ vẻ sợ hãi thì sẽ chỉ hại chết Mộ Minh Tuyết mà thôi.

“Vù…”

Đột nhiên, bàn luân hồi to lớn bỗng đi về phía trước, tiếp tục thẳng tiến vào sâu trong thánh địa Ma tộc!

Trong thành lớn bị La Chinh hủy diệt hơn phân nửa kia, vô số võ giả Ma tộc bay lơ lửng trên không trung.

Bọn họ nhìn lên bàn luân hồi giữa bầu trời, rồi lại nhìn bóng dáng cường tráng giữa không trung kia, có người liền nhận ra thân phận của Thánh chủ Ma tộc!

“Là Thánh chủ của chúng ta!

“Vì sao Thánh chủ không ngăn cản cái đĩa lớn kia?”

“Hu hu hu, nhà của ta bị hủy cả rồi…”

Nghe thấy tiếng kêu rên của rất nhiều võ giả Ma tộc phía dưới, Thánh chủ Ma tộc cũng rất phiền lòng.

Khuôn mặt hắn lúc này đầy vẻ không cam lòng, hắn không nỡ bỏ qua cho La Chinh, bởi đối với hắn, bàn luân hồi có sức hấp dẫn khá lớn.

Huống hồ bí mật của bàn luân hồi chắc chắn không phải chỉ có một chút thế này!

Nhưng không bỏ qua cho La Chinh thì thế nào?

Trong tay hắn cũng chỉ có cô gái Nhân tộc này là có thể uy hiếp đến La Chinh, nhưng hiện tại xem ra, uy hiếp của hắn không có chút hiệu quả nào, trái lại còn làm cho mình tổn thất một tòa thành.

Dưới sự nghiền ép của bàn luân hồi này, chẳng biết số lượng võ giả Ma tộc trong thành lớn kia bị chết là bao nhiêu!

Xem ra thằng nhóc này cũng là một tên sát phạt quyết đoán.

Nếu gã tiếp tục do dự thì có lẽ thánh địa cũng sẽ không chỉ tổn thất thế này, mà số lượng võ giả Ma tộc tử vong sẽ tăng thêm gấp mười lần, gấp trăm lần!

Cuối cùng, Thánh chủ Ma tộc bèn cắn chặt răng, sau đó bước ra một bước, quy tắc không gian xung quanh thân thể lóe lên một lúc, sau đó liền vượt qua không gian mà đi tới, chặn phía trước bàn luân hồi.

“Dừng!”

Thánh chủ Ma tộc nắm Mộ Minh Tuyết chặn ở phía trước bàn luân hồi.

Bàn luân hồi đang bay trên không đột nhiên giảm tốc độ, cuối cùng dừng lại cách Mộ Minh Tuyết mấy trượng.

“Suy nghĩ kỹ rồi?” La Chinh lạnh lùng hỏi, “Thả Mộ Minh Tuyết, chuyện này coi như chưa hề xảy ra!”

Chưa hề xảy ra…

Trong lòng Thánh chủ Ma tộc đầy lửa giận.

Một tòa thành lớn của gã đã bị hủy, lời này mà La Chinh còn có thể nên nói ra khỏi miệng được hả.

Nhưng gã đã hiểu, dường như mình không hề có cơ hội để đàm phán với La Chinh.

Cuối cùng trên mặt hắn hiện vẻ bất đắc dĩ, hơi buông lỏng bàn tay to của mình ra, sau đó xiềng xích màu đen trên người Mộ Minh Tuyết cũng tiêu tan.

Cái tay còn lại của hắn lập tức điểm nhẹ vào trán Mộ Minh Tuyết, một dòng ánh sáng đen liền bắn ra từ trán của nàng.

Lúc này, Mộ Minh Tuyết mới từ từ tỉnh lại.

Trong nháy mắt khi Mộ Minh Tuyết dùng thần văn để trở về, rời khỏi vực sâu luân hồi thì nàng cũng đã mất đi ý thức, không biết gì về những chuyện xảy ra sau đó.

Cho nên khi nàng nhìn thấy mình rơi vào trong tay Thánh chủ Ma tộc kia, hai mắt cứ mở tròn xoe, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Thả nàng ra!”

Đúng lúc này, tiếng của La Chinh liền truyền tới.

“La Chinh!”

Mộ Minh Tuyết chợt quay đầu, lại nhìn thấy một quái vật lớn màu vàng kim rực rỡ, sắc mặt càng kinh ngạc hơn.

Rốt cuộc cái đĩa tròn khổng lồ này là cái gì? Vì sao giọng nói của La Chinh lại truyền ra từ bên trong?

Thánh chủ Ma tộc nọ cắn răng, nới lỏng bàn tay mình ra.

Mộ Minh Tuyết lắc lắc hai vai, trong lòng lại đầy ắp mười vạn câu hỏi vì sao… Tại sao Thánh chủ Ma tộc này lại nghe lời La Chinh?

Song, Mộ Minh Tuyết đã được tự do nên nào chịu đứng yên một chỗ? Đôi chân đạp nhẹ một cái, nàng liền rời khỏi bàn tay của Thánh chủ Ma tộc này, bay về phía bàn luân hồi kia.

“La Chinh?” Mộ Minh Tuyết kỳ quái kêu lên một tiếng.

“Ngươi tiến sát vào đây, bên dưới!” La Chinh nói.

Khi bàn luân hồi ẩn sâu dưới đất thì chỉ có một cửa vào, hơn nữa còn là cái cửa do Ngọc Lân Thiên Tôn kia tốn công bố trí.

Song sau khi La Chinh giành được quyền khống chế bàn luân hồi này, hắn liền đóng chặt cửa vào kia lại.

Bây giờ thông qua các thần văn ở đây, hắn biết được bàn luân hồi có không ít cửa vào, một trong số đó ở ngay dưới đáy bàn luân hồi!

Thánh chủ Ma tộc nọ đứng ở một bên, im lặng không lên tiếng…

La Chinh lại nói: “Ngươi, cút xa ra một chút cho ta!”

Nghe thấy câu này, mắt Thánh chủ Ma tộc đột nhiên lóe lên một tia sáng sắc bén.

Gã đường đường là Thánh chủ, há có thể để cho một tên tiểu bối quát tháo mình như vậy?

“Nhóc con…” Thánh chủ Ma tộc cắn răng nói.

“Ta không muốn nói nhảm với ngươi.

Nếu không muốn thánh địa thập phẩm này bị hủy diệt thì cút ngay!” Giọng nói của La Chinh lại truyền ra từ trong bàn luân hồi, giọng điệu không cho phép người khác nghi ngờ.

Thánh chủ Ma tộc thở dài một hơi, sau đó đành rời xa nơi này…

Thực ra trong lòng Thánh chủ Ma tộc vốn dự định, nếu cô gái Nhân tộc này muốn tiến vào bàn luân hồi thì tất nhiên La Chinh sẽ mở ra một cánh cửa, gã có thể nhân cơ hội này rồi vượt qua không gian mà chui vào trong đó.

Nhưng cơ hội này cũng không lớn, hơn nữa nếu nhỡ thất bại thì với tính cách có thù ắt trả của thằng nhóc này, e rằng thánh địa thập phẩm của gã thực sự không giữ được.

Sau khi cân nhắc hết lần này đến lần khác, gã vẫn quyết định rút lui.

Đây cũng là do hắn không biết trong bàn luân hồi này có một cái mũ Thiên Mệnh.

Mũ Thiên Mệnh kia đã khiến cho Thiên Đạo chấn động, nhưng chỉ có một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn kia mới có khả năng cảm nhận được chấn động này.

Mũ Thiên Mệnh có thể khiến cho bất kỳ nhân vật cấp Giới Chủ nào cũng trở nên điên cuồng.

Nếu gã biết được thì có lẽ bây giờ gã sẽ liều mạng.

Đây chính là một cơ hội để được gánh chịu mệnh trời đấy!


Chương 1148: Thuộc hạ cũ

Mộ Minh Tuyết dè dặt đi lại giữa một thế giới trống khôngCảnh tượng trong cung điện này đã hoàn toàn biến mất, nàng cảm thấy như mình đang đi trên sàn nhà, nhưng dưới chân lại trong suốt, có thể thấy rõ sông núi ở phía dưới.

Cảm giác này vô cùng kỳ diệu…

“La Chinh, rốt cuộc đây là đâu?” Mộ Minh Tuyết tò mò hỏi.

“Bàn luân hồi” La Chinh đáp.

Mộ Minh Tuyết hơi có vẻ phiền muộn.

Câu trả lời này chẳng khác nào không trả lời, không biết pháp bảo không gian to lớn này là từ đâu tới?

Thấy sắc mặt của Mộ Minh Tuyết, La Chinh hơi mỉm cười, sau đó mới nói qua một lần về những chuyện đã xảy ra sau khi Mộ Minh Tuyết kích phát thần văn quay về.

Sau khi nghe xong, Mộ Minh Tuyết mới ngộ ra.

“Thì ra vực sâu luân hồi này là một pháp bảo không gian thật lớn” Mộ Minh Tuyết ngạc nhiên ra mặt.

Pháp bảo không gian cũng không phải vật gì kiếm thấy, Thượng Giới hay Hạ Giới đều có thứ này.

Nhưng pháp bảo không gian có thể ngăn cản được đòn tấn công toàn lực của cường giả Giới Chủ thì thật sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi…

Giới Chủ, những người đứng đầu một giới…

Trong một trăm nghìn tỉ sinh linh khắp vũ trụ thì Giới Chủ chính là sự tồn tại cao nhất chỉ sau Thiên Tôn.

Vậy mà lại không thể không chạy đi khi bị La Chinh uy hiếp.

Trong thoáng chốc, Mộ Minh Tuyết không biết diễn tả cảm xúc của mình như thế nào.

Nghĩ lại một chút thì Thánh chủ Ma tộc kia đã lấy mình ra để dọa La Chinh, thế nhưng La Chinh lại không vứt bỏ nàng để chạy đi, mà ngược lại còn nghĩ cách cứu mình.

Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một chút ngọt ngào.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Sau khi nghĩ tới nghĩ lui, Mộ Minh Tuyết lại hỏi.

“Hiện tại… cứ rời khỏi Âm La giới đã rồi nói.

Nếu bây giờ không đi thì sợ rằng sẽ thực sự không thể đi được nữa” Nghe thấy câu hỏi của Mộ Minh Tuyết, vẻ mặt La Chinh lại trở nên nặng nề.

Dĩ nhiên bàn luân hồi này hết sức vững chắc, có thể chặn được công kích của Thánh chủ Ma tộc kia.

Chỉ có điều cường giả trong thiên hạ này rất nhiều, tuy Thánh chủ Ma tộc có tu vi Giới Chủ, nhưng dẫu sao cũng không phải là chủ của một giới.

Còn thực lực của Giới Chủ đích thực thì chỉ có cao hơn chứ không thể thấp hơn gã.

Mà bây giờ thân phận của Huân đã bại lộ, tất nhiên Dao không thể hành động chậm trễ được.

Chắc chắn ả sẽ phái người tới đuổi giết.

Giới Chủ, Đại giới chủ, thậm chí cả Thiên Tôn cũng có thể như vậy!

Tình thế vẫn vô cùng nghiêm trọng, hiện tại tuyệt đối không phải là thời gian thư giãn.

“Rời khỏi Âm La giới rồi chúng ta đi đâu nữa?” Huân lại hỏi một câu hỏi tương tự.

“Hả?” La Chinh hơi sững sờ.

Nghĩ tới đây, trên mặt La Chinh cũng có vẻ hơi do dự.

Quay về liên minh?

Ba nghìn giới của liên minh có thể tiếp nhận hắn, hơn nữa La Chinh đã vào Lăng Yên Các của liên minh nên cũng có không ít đặc quyền trong liên minh.

Nhưng hiện tại cả Huân và La Chinh đều đã bại lộ thân phận, Vân Lạc còn có thể bảo vệ hắn không?

Dính đến vấn đề của Huân, tất nhiên Yêu Dạ tộc sẽ không mảy may thỏa hiệp…

Có lẽ thiên phú bây giờ của La Chinh đủ để khiến liên minh coi trọng, nhưng suy cho cùng hắn cũng chỉ là một tiểu bối Thần Hải Cảnh mà thôi.

Vì một tiểu bối Thần Hải Cảnh mà kết thù với Hình Phạt Vương của Yêu Dạ tộc?

Có thể tưởng tượng là Dao hầu như có thể trả bất cứ giá nào để giết chết Huân.

Nếu La Chinh trở lại liên minh, tất nhiên ả sẽ không bỏ qua…

Cuối cùng, Vân Lạc có thể bảo vệ được La Chinh hay không? Đây chắc chắn là một câu hỏi thật lớn.

Bởi vì khi đó, sợ rằng Thiên Tôn của hai chủng tộc phải đứng ra thương lượng!

Nghĩ tới đây, La Chinh liền lắc đầu: “Không, chúng ta không trở về liên minh!”

“Vậy… thì đi đâu?” Huân hơi mỉm cười.

“Trước hết cứ ẩn náu đã rồi nói” La Chinh trả lời.

Nghe thấy vấn đề này hai lần liên tiếp nên đã khiến La Chinh rơi vào trầm tư.

Hiện tại đã không còn quá nhiều thời gian để suy xét, các thế lực trên Thượng Giới rắc rối phức tạp, trái lại chẳng dễ dàng như thế cục khi La Chinh ở Hạ Giới lúc trước.

Tình thế hiện tại cũng không phải kiểu ngươi chết ta sống, mà lại là trong ngươi có ta, trong ta có ngươi.

Mấy chủng tộc lớn có thể chém giết lẫn nhau, nhưng đồng thời vẫn có thể chung sống hòa bình trong Âm La giới…

Cho nên La Chinh không thể không xem lại thật kỹ hướng đi của mình.

Khi mới phi thăng, mục tiêu lớn nhất của La Chinh chính là tìm kiếm La Yên.

Cho dù là hiện tại, hắn cũng không hề buông lơi mục tiêu này.

Nhưng bây giờ, La Chinh vẫn chưa có bất kỳ manh mối gì về nơi La Yên đang ở.

Nếu La Yên không ở trong vũ trụ này, thì nàng sẽ ở đâu? Chẳng lẽ La Yên đã vượt ra ngoài Thiên Đạo, vượt ra khỏi vũ trụ này…

Hắn điều khiển bàn luân hồi to lớn, nhưng trong lòng lại suy nghĩ, tính toán bước tiếp theo của mình.

Bàn luân hồi bay nhanh giữa bầu trời Âm La giới, lướt qua vô số thành trì trên con đường này.

Trong này có thành của Yêu Dạ tộc, cũng có thành của Nhân tộc, tất nhiên cũng có thành của Ma tộc.

Mỗi khi lướt qua một tòa thành, nó liền kéo theo vô số ánh mắt sửng sốt dõi theo.

Sau mấy canh giờ, bàn luân hồi gần như đã nhảy ngang qua nửa Âm La giới, đi tới biên giới của Đại Giới này!

Mặc dù con đường Đại Giới khá rộng rãi, nhưng cũng không thể chứa được bàn luân hồi to lớn này, muốn vượt qua Đại Giới thì chỉ có thể cưỡng chế xuyên qua.

Nếu bàn luân hồi này đã là pháp bảo không gian mà Thiên Tôn sử dụng thì chắc chắn điểm này sẽ không thể làm khó được nó.

Sau khi La Chinh chỉ kích hoạt mấy cái thần văn, bàn luân hồi liền xông vào khoảng không sâu thẳm.

Những luồng ánh sáng màu trắng rừng rực không ngừng lóe ra ở mặt ngoài, bàn luân hồi qua lại như con thoi trong không gian.

Nhưng khi bàn luân hồi này vừa mới chui vào trong khoảng không sâu thẳm kia, một dòng chấn động dữ dội liền truyền tới!

“Ầm ầm!”

Dưới chấn động dữ dội, Mộ Minh Tuyết gần như đứng không vững, ngã ngồi trên mặt đất.

Nhìn xuôi theo bức tường trong suốt, trên mặt La Chinh như bị một làn sương lạnh bao phủ lên, sắc mặt Huân cũng trở nên khó coi!

Còn Luyện Thần Tử, vốn dĩ chuyện này không liên quan gì đến lão, nhưng từ sau khi La Chinh mở bàn luân hồi ra, trên đường đi hắn chưa hề nghỉ ngơi nên lão cũng thấy khó hiểu: “Hình như… các ngươi trêu chọc phải không ít nhân vật lớn nhỉ!”

Xung quanh bàn luân hồi liền xuất hiện bốn người, bốn võ giả của Yêu Dạ tộc, trong đó có cả nam lẫn nữ!

La Chinh không ra tu vi của từng người trong bọn họ, nhưng khí thế lạnh buốt phát ra từ cơ thể bốn người này mạnh hơn nhiều so với Thánh chủ Ma tộc kia…

Ánh mắt Huân gắt gao thì nhìn chằm chằm bốn người này, ngoại trừ ánh sáng sắc lạnh thì trong ánh mắt nàng còn mơ hồ có vẻ đau thương.

Ngay sau đó nàng cúi đầu, nói một cách thản nhiên: “Là Diệt, Tuyệt, Sát, Lục… Bốn người bọn họ từng là thuộc hạ cũ của ta…”

Huân thân là Sát Lục Vương, là thanh kiếm mạnh nhất đại diện cho Yêu Dạ tộc, tất nhiên thực lực của võ giả bên người nàng cũng là mạnh nhất.

Bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục chính là thiên tài có thiên phú tốt nhất được chọn ra từ trong Yêu Dạ tộc, suốt quãng đường đời đều đi theo Huân mà trưởng thành lên!

Một trăm nghìn năm trước, khi Huân thăm dò vực sâu luân hồi này thì bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục cũng đã đi theo bầu bạn.

Khi đó bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục này mới chỉ là Thần Cực Cảnh!

Hồi đó bọn họ đều là lớp thanh niên trẻ tuổi của Yêu Dạ tộc, nhưng khi ấy Huân đã được phong Vương, nên bọn họ liền làm hộ vệ vương giả của Huân!

Lúc lang thang ở vực sâu luân hồi, thậm chí Diệt còn suýt nữa hy sinh cả tính mạng của mình để bảo vệ Huân…

Một trăm nghìn năm sau, bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục đã đạt được vị trí Giới Chủ, thậm chí thực lực và địa vị của bản thân còn mạnh hơn những Giới Chủ bình thường rất nhiều!

Tình nghĩa giữa bốn người này và Huân không thể nói là không sâu nặng, nhưng bây giờ bọn họ lại bị Dao phái tới để truy sát Huân.

Thực ra bên cạnh Dao có không ít cường giả có thể sử dụng, thực lực của một số võ giả trong đó chưa chắc đã yếu hơn bốn người này.

Nhưng Dao lại phái bốn người này tới đuổi giết Huân, chắc hẳn cũng đã nắm chắc mười phần, đồng thời cũng là một sự khiêu khích trắng trợn.

Ngay cả những người thân cận nhất bên cạnh ngươi cũng đã chọn phản bội ngươi, vậy ngươi còn có tư cách gì để đấu với ta?

Đây là ngụ ý của Dao, ý muốn giết chết tâm tư!

Nghe thấy giọng nói Huân đột nhiên thay đổi, La Chinh vừa điều khiển bàn luân hồi phóng như bay về phía trước, vừa xoay đầu lại nhìn Huân với ánh mắt kinh ngạc.

Lúc này hắn cũng không biết phải an ủi Huân như thế nào mới phải…

“Ầm ầm…”

Đúng lúc này, lại có một chấn động dữ dội.

Một vị võ giả Yêu Dạ tộc mặc đồ trắng, tay cầm một thanh trường thương màu xanh lá nhạt đâm ra một nhát, suýt nữa đã đâm lật cả bàn luân hồi!

“Một thương này thật mạnh!” Ánh mắt La Chinh tập trung lại, không ngừng điều khiển những thần văn kia.

Khó khăn lắm hắn mới ổn định được bàn luân hồi này.

Ngay vào lúc này, Huân lại bảo: “Để ta nói với bọn họ mấy câu”

La Chinh không nói gì, chỉ kích hoạt một thần văn, ngay sau đó giọng nói của Huân từ trong bàn luân hồi bay ra ngoài…


Chương 1149: Chuyện xưa

“Diệt…”Tiếng của Huân bay ra từ trong bàn luân hồi, vang vọng trong không gian này.

“Vù vù vù…”

Diệt thu trường thương trong tay về, sau đó quỳ một chân xuống ở ngay giữa không trung, trong mắt đầy vẻ sâu xa.

“Ngô Vương”

Hắn mặc một bộ quần áo trắng hơn tuyết, tóc dài màu xám bạc tung bay sau lưng, vẻ mặt kia còn xanh đẹp hơn nữ nhân ba phần.

Trong bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục, ngoại trừ Diệt là nam nhân ra thì ba người khác đều là nữ nhân.

Sau khi Diệt quỳ xuống trên không trung, ba người Tuyệt, Sát, Lục cũng đồng thời quỳ xuống.

Ở trong bàn luân hồi, Huân kinh ngạc nhìn bốn người, hờ hững hỏi: “Các ngươi… vẫn khỏe chứ?”

Chỉ là một câu thăm hỏi sức khỏe nhẹ nhàng, vậy mà thân thể của bốn người lại hơi run lên, tâm tư liền bay về ký ức năm xưa.

Bảy trăm năm trước, trời giáng hiện tượng lạ xuống vũ trụ, Thiên Đạo vốn đang hoàn hảo lại nứt ra một đường, một thi thể rơi từ trong đó xuống sao Tử Huyền.

Nghe đồn đó là thân xác của thần…

Khi hơn mười nghìn tộc trên Thượng Giới nghe tin này liền lập tức hành động, phái võ giả trong tộc đi về phía sao Tử Huyền để điều tra xem thi thể kia ở nơi nào.

Bởi vì việc này không phải chuyện đùa, nên liền phái bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục đi về phía sao Tử Huyền.

Ngày đó Huân còn ở Tỏa Không Điện của mình, đích thân tiễn bốn người rời đi.

Tuy rằng đi tới sao Tử Huyền một chuyến sẽ phải đối mặt với sự tranh giành giữa các cường giả trong các tộc lớn, nhưng Huân lại rất tin vào bốn người.

Nếu bốn người bọn họ hợp sức lại thì Thiên Tôn cũng không đánh thắng nổi.

Trong thiên hạ, Thiên Tôn rất ít khi ra tay, mà nhiệm vụ lần này cũng không mang tới cho bốn người bọn họ áp lực gì lớn.

Nhưng ngay sau khi bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục rời đi không lâu, Huân ở trong Tỏa Không Điện lại cảm thấy hơi bất an.

Nàng có một dự cảm xấu, nhưng lại không biết nó đến từ đâu.

Bình thường khi xuất hiện cảm giác này, Huân sẽ xin Thiên Tôn trong tộc chỉ bảo, suy tính một phen.

Nhưng lần này Thần Tiễn Thiên Tôn còn đang bế quan, nên nàng cũng không tiện quấy rầy…

Nhưng vào đúng lúc này, Huân liền nghe thấy một tiếng xích đung đưa, sau đó Dao khoác bảo giáp Trường Không màu xanh thẳm, cầm Thánh Lôi Liên Chùy trong tay xuất hiện ở cổng Tỏa Không Điện.

Bảo giáp Trường Không, Thánh Lôi Liên Chùy chính là hai món thần khí chí tôn trong tộc, thuộc tốp năm mươi hạng đầu trên bia hoàn vũ vạn linh.

Trong nháy mắt, Huân liền hiểu việc Dao xuất hiện ở trước mặt mình với võ trang đầy đủ có nghĩa là gì.

Cũng trong nháy mắt này, Sát Lục Thánh Thương liền xuất hiện trong tay Huân.

Cùng lúc đó, trên hồ tín ngưỡng của Huân bắt đầu hơi gợn sóng.

Nàng bắt đầu lấy hồ tín ngưỡng của mình ra để nhanh chóng tiến vào trạng thái chiến đấu…

Ở thời kỳ toàn thịnh, dựa vào hồ tín ngưỡng, kết hợp với Thánh Thương của mình, Huân thậm chí còn có thể đánh chết cả Thiên Tôn! Bởi vì nàng chính là thanh kiếm mạnh nhất của Yêu Dạ tộc!

Nhưng dự cảm trong lòng nàng vẫn rất tệ, Dao không hề ra tay trước, Thánh Lôi Liên Chùy chỉ nhẹ nhàng đung đưa trong tay ả, từng tia chớp không ngừng xoay quanh Liên Chùy kia giống như những con rắn nhỏ.

Những tia chớp này chỉ có kích thước bằng ngón tay, nhưng quy tắc hệ Lôi tầng tám ẩn chứa bên trong lại cực kỳ sâu xa, đồng thời còn có cả luật nhân quả trí mạng.

Chỉ có võ giả đã nếm thử Thánh Lôi Liên Chùy này mới biết được đó là mùi vị gì, song tất cả các võ giả được thử nghiệm nó đều đã chết.

Mười nhịp thở trôi qua…

Khắp toàn bộ Tỏa Không Điện vẫn yên tĩnh, trên mặt Huân bắt đầu xuất hiện vẻ bối rối.

Từ khi được phong Vương tới nay, nàng chưa bao giờ lấy hồ tín ngưỡng ra, nhưng ngày đó, Huân bỗng nhiên phát hiện mình không thể lấy lực tín ngưỡng ra khỏi đó.

“Phong ấn hồ tín ngưỡng!”

“Trong Yêu Dạ tộc, đây chính là tội chết…”

“Trưởng lão sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Dao không nói gì, ả đi từng bước một về phía Huân, đôi ủng cao gót đầy gai nhọn giẫm lên trên sàn nhà, phát ra âm thanh trong trẻo, vang vọng trong Tỏa Không Điện.

Mặc dù ả đã định ra kế hoạch kín đáo, nhưng vẫn không có ai dám gánh chịu tội danh giết Vương, cho nên ả chỉ có thể đích thân ra tay.

“Tại sao?” Huân nhìn chằm chằm Dao, lạnh lùng hỏi.

Trên mũi Thánh Thương lóe lên ánh sáng lạnh mờ nhạt.

Nhưng đã mất đi lực tín ngưỡng thì hành động này của Huân cũng chỉ là méo mó có hơn không.

Nàng không phải là đối thủ của Dao.

Nghe thấy câu hỏi này của Huân, Dao mới tươi cười nói: “Vì sao? Ta nghĩ… Bởi vì ta ghét ngươi, chỉ đơn giản như vậy”

Không bao lâu sau, vô số thánh địa Yêu Dạ tộc đều xảy ra chấn động, tất cả các pho tượng vương giả trong thánh địa đều đồng thời tối đi.

Lúc pho tượng vương giả trong mấy trăm Đại Giới, hơn một nghìn thánh địa thập phẩm và rất nhiều thế lực khác của Yêu Dạ tộc đồng thời tối đi, họ liền biết Vương của mình đã gặp nạn.

Trong Yêu Dạ tộc, đây chính là chuyện kinh thiên động địa.

Chuyện thay đổi vương giả gần như liên quan đến sự thịnh suy của Yêu Dạ tộc, mà Huân mới chỉ nhậm chức mười vạn năm mà thôi.

Nhưng chẳng mấy chốc, người Yêu Dạ tộc lại phát hiện ra hình như Huân vẫn chưa chết.

Bởi vì pho tượng vương giả của Huân vẫn lập loè một tia sáng ngoan cường.

Tia sáng rực rỡ kia chưa tắt thì Vương của họ cũng chưa hề rời xa.

Chuyện hai Vương tranh chấp nhanh chóng lộ ra, hoặc có thể nói là vốn dĩ Dao cũng không định giấu.

Nhưng Yêu Dạ tộc vốn do ba vị Vương cai quản, hội trưởng lão ở thế yếu, còn các Thiên Tôn trong tộc lại đều có người ủng hộ của riêng mình, thế nên chẳng mấy chốc thuộc cũ của Huân đã bị loại!

Đợi đến khi bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục trở về thì cũng không thể cứu vãn được nữa…

Bảy trăm năm đã qua đi, đến nay bốn người mới gặp lại Huân, vậy mà lại là địch chứ không phải bạn.

Khi nghe thấy Huân ân cần thăm hỏi một câu như vậy, tất nhiên trong lòng bọn họ cũng không cảm thấy dễ chịu gì!

Thân là thuộc hạ cũ của Huân, cũng là chiến hữu thân cận, khăng khít nhất của Huân, vậy mà bọn họ lại sống tạm bợ trong phản bội.

Diệt chậm rãi đứng lên, đối mặt với lời hỏi thăm sức khỏe kia của Huân, trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần hơn cả nữ nhân kia hiện ra một nụ cười thảm đầy vẻ bất đắc dĩ.

Vẻ mặt ba người kia cũng như vậy… Từ sau khi Huân rời đi, hoàn cảnh của bọn họ thế nào thì tưởng tượng cũng có thể thấy được.

“Vương, xin lỗi!” Diệt cúi đầu nói.

Sau đó, Diệt lại khom người thật sâu một cái nữa.

Cho dù đã qua bảy trăm năm, tình nghĩa giữa bọn họ và Huân cũng không thể phai mờ.

Nhưng hôm nay bọn họ còn có trọng trách nặng nề.

Nếu bọn họ quá chần chừ thì tất cả mọi người trong tộc, bao gồm vợ con, cha mẹ của họ sẽ chết, thậm chí toàn bộ họ hàng trong tộc cũng sẽ bị liên luỵ!

“Ài…” Huân thở dài yếu ớt.

Tất nhiên nàng hiểu bốn người này đã đuổi giết đến đây thì nhất định là có nỗi niềm khó nói mà nàng không biết!

Dao chính là Vương cai quản hình phạt, về phương diện này Huân cũng hiểu rất rõ.

Rất khó để bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục thần phục Dao, nhưng nếu dùng thủ đoạn thì cũng khó mà nói trước được…

Cùng lúc đó, ánh mắt La Chinh chăm chú trở lại, bàn luân hồi lại khởi động lần nữa!

Sau khi Diệt cúi người chào xong, trường thương trong tay xuất hiện một luồng chấn động vô hình!

La Chinh đã từng thấy kiểu chấn động này mấy lần.

Mặc dù hồi đó Huân mới chỉ là thể kiếm linh nhỏ yếu, nhưng lực đâm xuyên được phát ra từ kiểu chấn động này cũng vô cùng kinh khủng!

Đây là thương quyết Vô Hình Vô Ý – thương quyết tối cao của Yêu Dạ tộc, cũng là thương pháp mà Sát Lục Vương chuyên tu.

Hồi đó Huân truyền dạy bộ thương pháp này cho Diệt, cũng đã được hội trưởng lão đặc biệt thông qua.

Với tu vi của Diệt, uy lực khi thi triển ra một thương này mạnh hơn cái La Chinh thấy lúc trước cả chục nghìn lần!

Chấn động vô hình kia xuyên qua không gian, đâm vào bề mặt của bàn luân hồi, phát ra một tiếng vang lớn!

“Rắc!”

bàn luân hồi không hề vỡ, nhưng bề mặt lại xuất hiện một chỗ lõm xuống thấy rõ!

Cùng lúc đó, ba người Tuyệt, Sát, Lục từ đằng sau đuổi về phía bàn luân hồi, không ngừng gia đánh thêm những luồng sức mạnh có uy thế thật lớn lên trên bàn luân hồi.

“Ầm ầm, ầm ầm…”

La Chinh nhíu mày, không hề mở miệng nói lấy một câu, chỉ tập trung tinh thần điều khiển bàn luân hồi chạy thẳng một mạch trong vũ trụ mênh mông này.

Còn bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục thì truy đuổi đến cùng, nhất quyết không tha.

Thủ đoạn của bọn họ cứ lần sau lại mạnh mẽ hơn lần trước, đồng thời cũng tàn nhẫn hơn.

Trong không gian vô tận dưới vòm trời này, do bị đuổi tận giết tuyệt này suốt dọc đường nên bề ngoài bàn luân hồi bắt đầu xuất hiện những vết nứt!

“Đùng, đùng…”

Thần văn bên người La Chinh nổ tung hết cái này đến cái khác!

“Thực lực của đám người kia quá mạnh mẽ, cho dù là bàn luân hồi cũng không ngăn cản được sức tàn phá như vậy!” Luyện Thần Tử nở một nụ cười khổ, “Xem ra không bao lâu nữa thì pháp bảo không gian này sẽ vỡ tan!”

Mặt Mộ Minh Tuyết đầy vẻ căng thẳng, ngay cả thở mạnh nàng cũng không dám.

Có thể nói bây giờ nàng chỉ có thể im lặng không lên tiếng để tránh làm phiền đám La Chinh thêm mà thôi.

“Để ta đi ra ngoài” Huân đột nhiên nói.

“Không được” La Chinh lập tức lắc đầu từ chối.

Bây giờ linh hồn của Huân đã khôi phục được hơn sáu phần, thể kiếm linh cũng mạnh hơn rất nhiều, có lẽ thực lực của nàng đã có thể chống lại cường giả Thần Biến Cảnh, cũng chính là với võ giả cấp Điện chủ.

Nhưng trước mặt những người còn siêu việt hơn cả Giới Chủ bình thường thì Huân sẽ không trụ nổi được một hiệp.

“Hồ tín ngưỡng còn chưa bị phong ấn, ta có thể ngăn bọn họ được một lúc” Nói xong, Huân liền chủ động kích hoạt mấy thần văn bên người La Chinh.

Ngay sau đó, nàng cầm Hàn Mai Cổ Huyết Thương trong tay, đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài bàn luân hồi.

Khi Huân vừa mới rời khỏi bàn luân hồi, từng cái từng cái gai nhọn do lực tín ngưỡng ngưng kết thành lập tức phô bày ra, tạo thành một đôi cánh khổng lồ.

Trường thương của Huân hất nhẹ một cái, chặn ngay trước mặt Diệt.


Chương 1150: Tự sát

Vào khoảnh khắc nhìn thấy Huân, trong hai mắt Diệt lộ ra một chút dịu dàng, trường thương vốn định đâm ra cũng rụt về lạiBốn người vốn đang mạnh mẽ công kích bàn luân hồi đều ngừng tay cùng một lúc.

Huân nhẹ nhàng vẫy đôi cánh hình thành từ gai nhọn kia, từ từ đứng ở phía sau bàn luân hồi, hờ hững nhìn bốn người trước mắt. “Vì sao… không ra tay?”

Cả bốn người đều im lặng không nói…

Bốn người bọn họ đã dằn vặt rất dữ dội.

Khi đuổi đến nơi này, mâu thuẫn trong lòng bọn họ giống như một cái dùi sắc nhọn, đâm thật sâu vào trái tim của bọn họ.

Trong quá trình đuổi giết vừa rồi, trong lòng bốn người bọn họ đều tràn ngập mâu thuẫn.

Cuối cùng bàn luân hồi to lớn cũng được nghỉ ngơi một lát.

Đánh nát bàn luân hồi này, rồi sau đó thì sao?

Bọn họ thực sự sẽ đánh chết Huân ư?

Bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục nhìn nhau, trong mắt bọn họ đều là vẻ sầu khổ.

Huân hiểu ánh mắt của bọn họ, nàng cũng rất hiểu tình cảnh của họ hiện tại.

Trường thương trong tay nhẹ nhàng xoay một cái, nàng mỉm cười, trong nụ cười đã có vẻ xem thường cái chết. “Ai tới!”

Không có ai nhúc nhích…

Tuy Huân có thể lấy lực tín ngưỡng ra, nhưng với hình thái của hàng hiện tại thì vẫn chưa đủ để chiến đấu với bọn họ.

Thực lực của bọn họ đủ để đánh chết Huân chỉ trong khoảnh khắc.

Nhưng thân thể của bốn người lại cứng đờ ra, giống như một pho tượng.

Rõ ràng vừa rồi bọn họ bay đuổi theo bàn luân hồi, nhưng lại không ai xông lên.

“Vù vù vù…”

Bàn luân hồi lao đi vùn vụt giữa trời sao, hai bên cũng tiếp tục giằng co một cách kỳ lạ.

Ngay vào lúc này, trong vũ trụ lại vang lên một tiếng cười như chuông bạc, đó là tiếng của Dao…

“Ha ha, còn không ra tay thì lại phải để ta ra tay vậy! Đã lâu không dùng tới Vĩnh Dạ Hình rồi!”

Khi giọng nói của Dao truyền tới, sắc mặt của bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục đột nhiên trầm xuống.

Vĩnh Dạ Hình là một trong những hình phạt tàn nhẫn nhất của Yêu Dạ tộc!

Nếu Dao sử dụng Vĩnh Dạ Hình thì tộc của bọn họ sẽ phải chịu sự hành hạ đau khổ nhất mà chết đi.

Hình phạt này không phải đến từ nỗi đau thể xác.

Trên thực tế, Vĩnh Dạ Hình chính là rút linh hồn của người trong tộc ra rồi đưa vào trong nhà tù linh hồn mà Yêu Dạ tộc đặc biệt chế tạo.

Trong nhà tù linh hồn hầu như có sống chết, chỉ có giày vò vĩnh viễn!

Bình thường chỉ có kẻ phản bội, tội ác tày trời thì mới bị thi hành Vĩnh Dạ Hình.

Vậy mà bây giờ lại định thực hiện hình phạt này trên những người thân thiết nhất của bọn họ…

“Cho các ngươi thời gian một trăm nhịp thở, bằng không, sau đó sẽ không có cơ hội hối hận!” Giọng nói của Dao trở nên dịu dàng, ngọt ngào vô cùng, dường như lúc này là thời khắc ả thấy hưởng thụ nhất.

Sau khi những lời này vang vọng khắp vũ trụ, bóng dáng Diệt đột nhiên tiến lên, chạy thẳng về phía Huân đang đứng ở chóp đuôi bàn luân hồi!

Huân cầm trường thương trong tay, ngưng tụ ra từng đường thương ý vô hình.

Nàng thi triển cùng một loại thương pháp với Diệt, nhưng mặc dù đã mượn lực tín ngưỡng, vậy mà uy lực của một thương này vẫn không bằng một phần mười của Diệt!

Nhưng nàng cũng chẳng lui lại, sắc mặt không vui, cũng không buồn!

Ngay khi Diệt xông về phía Huân, hắn lại đột nhiên vứt trường thương trong tay sang một bên, toàn thân dốc sức lao về phía Hàn Mai Cổ Huyết Thương!

“Phập!”

Mũi Hàn Mai Cổ Huyết Thương đâm vào ngực Diệt, xuyên qua sau lưng.

Dưới lực công kích cực lớn, thân thể hắn trực tiếp xuôi theo cán thương trượt về phía Huân, máu cũng theo đó chảy xuống bàn tay trắng nõn của Huân…

Sắc mặt của Huân hơi hoảng hốt, nàng sững sờ nhìn khuôn mặt còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân của Diệt, há hốc mồm nhưng lại không biết phải nói gì.

“Vù…”

Chỉ trong giây lát, một bóng người khác cũng chạy cực nhanh đến, đó là bóng dáng của Tuyệt!

Nhìn thấy cảnh tượng này, Huân liền trở đầu thương.

Nàng biết mục đích của Tuyệt là gì…

Nhưng trong nháy mắt này, Diệt lại nắm thật chắc trường thương rồi xuyên qua lồng ngực của hắn, sức mạnh to lớn của hắn căn bản không dễ để cho Huân chi phối.

“Phập!”

Cây trường thương này cũng xuyên qua thân thể của Tuyệt giống như Diệt.

“Phập, phập…”

Sát và Lục cũng nối gót tiến lên.

Thời khắc này, trên mặt bốn người tràn đầy vẻ kiên quyết, không hề có chút do dự nào.

Bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục liền xuyên qua cây Hàn Mai Cổ Huyết Thương dài chín thước chín tấc này.

Miệng của Huân há hốc ra, sững sờ nhìn bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục cắm trên trường thương, nhưng lại không nói được câu nào.

Lúc này Diệt mới buông cán của Hàn Mai Cổ Huyết Thương ra, trên mặt là nụ cười chán nản, ngẩng đầu nhìn Huân nói với vẻ bi thương: “Ngô Vương… Không, ta có thể gọi thẳng tên nàng không?”

Huân ngơ ngác gật đầu.

“Huân, ta, ta… Thực ra ta…” Vào giây phút này, gương mặt dịu dàng của Diệt lại hơi ửng đỏ.

Hắn ấp a ấp úng cả nửa ngày mà lại không thể nói thành lời.

“Diệt thích ngô Vương” Tuyệt ở sau lưng Diệt đành cướp lời.

Tuy rằng Vương của Yêu Dạ tộc là vị trí ở tít trên cao, không cho phép kết hôn với người trong tộc.

Bởi vì ngôi Vương không được phép truyền thừa, nếu như Vương ra đi thì sẽ tuyển chọn người khác trong Yêu Dạ tộc để kế thừa.

Chỉ có võ giả Yêu Dạ tộc viễn cổ thuần khiết nhất mới có khả năng được chọn làm Vương của Yêu Dạ tộc!

Huân lại ngơ ngác gật đầu lần nữa: “Ta đã biết…”

“Còn nhớ bến đò Nam Thiên không? Khi đó chúng ta vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh.

Thời gian rèn luyện ở đó, ta đã để lại một thứ rất thú vị.

Ngô Vương, nếu như ngươi tới đó thì có thể tìm được… Mong ngô Vương lại bay cao lần nữa!”

“Mong ngô Vương lại bay cao!”

“Mong ngô Vương…”

Sau khi bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục nói xong, từ trong cơ thể của bọn họ truyền đến một tiếng vang trầm khẽ!

Thế giới trong cơ thể bị bọn họ cưỡng chế vỡ tan…

Đạt đến cảnh giới này, thế giới trong cơ thể bọn họ đã vô cùng phong phú, trong đó cũng có hàng nghìn hàng vạn sinh linh, thậm chí còn có cường giả Sinh Tử Cảnh, Thần Hải Cảnh.

Nhưng thế giới trong cơ thể bị tan rã, cũng giống như Thiên Đạo trong vũ trụ vỡ tan, vạn vật đều bị diệt sạch.

Những cường giả Sinh Tử Cảnh, Thần Hải Cảnh và các loại mãnh thú cùng hàng chục nghìn tỉ sinh linh này cũng bị diệt sạch cùng lúc, không có bất kỳ khả năng chống cự nào.

Đây là quy luật của thế giới trong cơ thể!

Mà khi thế giới trong cơ thể tan vỡ, trên cơ thể bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục liền không còn sự sống nào nữa.

Huân buông Hàn Mai Cổ Huyết Thương trong tay ra, sững sờ lui mấy bước về phía sau.

Bốn người bọn họ vẫn giữ nguyên tư thế đứng yên, không thể nhắm mắt.

Chỉ là trong những đôi mắt đang mở to ấy mang theo chút ý cười ngây ngô, nhìn Huân chăm chú…

Một cảm giác mệt mỏi dâng lên trong lòng Huân, sau đó nàng liền “bịch bịch” hai tiếng, quỳ ngồi trên mặt đất.

Chỉ chốc lát sau, La Chinh, Mộ Minh Tuyết và Luyện Thần Tử liền nghe thấy một tiếng hét tận lực, giống như tiếng một con báo cái bị chọc giận khi mất đi đứa con của chính mình.

La Chinh đi ra từ một đống thần văn bừa bộn.

Do không còn ai truy kích, La Chinh liền để cho bàn luân hồi lao tự do trong vũ trụ, đồng thời hắn mở một cửa ra, đi tới phần đuôi của bàn luân hồi.

Hắn nhìn thấy Huân lẻ loi, đơn độc ngồi đó, còn ở dưới Hàn Mai Cổ Huyết Thương bên cạnh kia là bốn vị cường giả đã chết nhưng còn đang đứng sừng sững ở đó.

Bất kỳ ai trong bốn người này cũng có thực lực để vẫy vùng khắp vũ trụ, thậm chí còn lợi hại hơn cả Đại giới chủ bình thường.

Cho dù bây giờ chỉ còn lại thi thể nhưng vẫn phát ra một luồng khí tức hùng mạnh.

La Chinh nhẹ nhàng bay qua đó, lẳng lặng đứng sau lưng Huân…

Huân là kiếm linh của hắn, tâm ý của hắn vốn tương thông với Huân, nên cho dù đứng sau lưng, chưa hề nhìn thấy sắc mặt vô cùng bi thương của nàng thì hắn cũng có thể cảm nhận được cảm giác đau như cắt này.

E rằng bốn người này đã đối mặt với tình thế chết chắc, nên trong lòng bọn họ đã có quyết định này từ lâu.

Giết Vương, bọn họ không hề muốn…

Nhưng bọn họ cũng không muốn làm trái ý chỉ của Dao để phải nhìn vợ con, người thân, bộ tộc của mình rơi bị phạt Vĩnh Dạ Hình.

Do vậy, bọn họ chỉ có thể lựa chọn cách chết dưới thương của Huân… Chỉ có tự sát như vậy mới không được coi là làm trái ý Dao.

“Huân, đứng lên đi” La Chinh bỗng mở miệng nói.

Huân vẫn không hề động đậy…

“Đứng lên!”

Huân vẫn không nhúc nhích.

Ngay lúc này, La Chinh vừa động tâm niệm, bắt đầu khống chế kiếm linh của mình.

Ngay sau đó, cả người Huân liền bay lên.

Nàng là thể kiếm linh của hắn, hắn vốn có thể tự mình khống chế.

Nhưng kể từ khi linh hồn của Huân tiếp quản thể kiếm linh thì thông thường đều là bản thân nàng khống chế, giống như đây là thân thể của chính nàng vậy.

Dưới sự khống chế của La Chinh lúc này, Huân quanh quẩn một vòng trên không trung, sau đó liền nhìn thẳng vào mặt La Chinh.

Nhưng trong đôi mắt của nàng lại mất đi linh khí ngày xưa.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box