1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 232 : Thủng trăm ngàn lỗ (c1156-c1160)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 232 : Thủng trăm ngàn lỗ (c1156-c1160)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1156: Thủng trăm ngàn lỗ

Mọi người trong hội trưởng lão thấy hội trưởng ngã trên mặt đất thì lập tức đều ngây ngẩn cả ngườiBọn họ không ngờ Dao thật sự dám ra tay giết người, hơn nữa còn là hội trưởng…

“Nếu như lại nói nhảm nữa, ta không ngại giết hết các ngươi đâu”

Nói xong, Dao dẫn Nguyệt Dạ và Toái Ảnh Thiên Tôn cùng rời đi.

Nàng ta không có thời gian để đôi co với đám hội trưởng lão này.

Thời gian này, nàng ta vốn định cùng Huân chơi trò mèo vờn chuột, nới lỏng việc đuổi giết một chút.

Nhưng sau khi dính đến mũ Thiên Mệnh, nàng ta liền biết trò chơi này nên kết thúc rồi.

“Nguyệt Dạ, để U Mộng và Tiễn Đồng lập tức ra tay, đồng thời báo cho bọn họ việc liên quan tới mũ Thiên Mệnh.

Nếu tìm thấy mũ Thiên Mệnh thì lập tức mang về” Dao phân phó.

“Mũ Thiên Mệnh?” Nguyệt Dạ sững sờ, ánh mắt chăm chú nhìn Toái Ảnh Thiên Tôn.

Toái Ảnh Thiên Tôn gật đầu: “Có một mũ Thiên Mệnh xuất thế, khả năng lớn là nó đang ở trên người Huân”

“Ta hiểu rồi” Nguyệt Dạ là người thông minh, không cần nói đến câu thứ hai…

Ở một ngôi sao trong vũ trụ.

Gió bão liên tục thổi mạnh, giống như là vết thương của ngôi sao này vậy, kéo dài tới mấy triệu dặm, chậm rãi di chuyển trên bề mặt nó.

Gió bão này là hỗn hợp của lửa và sấm sét, nó đã kéo dài xấp xỉ một triệu năm rồi!

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như thế, không có sinh linh nào có thể sinh tồn được.

Nhưng giờ phút này, lại có một người ngồi ngay ngắn ở trung tâm cơn bão.

Người đó duỗi tay ra, bấm ngón tay tính toán!

“Không có!”

Nói xong, lại giơ tay, tiếp tục bấm ngón tay tính toán!

“Vẫn không có!”

Lại tính toán thêm lần nữa.

Bỗng nhiên, người kia mở hai mắt ra, trong mắt lộ ra ánh sáng chói lọi như sao trời: “Tính ra rồi! Ha ha, đi mòn giày sắt chẳng tìm thấy, vậy mà lại đi về phía lão đây! Mũ Thiên Mệnh này, lão phu đoạt được là cái chắc!”

Nói xong, bóng dáng của lão biến mất trong gió bão cực lớn.

Lão biến mất, cơn bão nãy cũng bắt đầu dần ngừng lại!

Trong vũ trụ, rất nhiều Thiên Tôn đều đang không ngừng suy tính nơi mà mũ Thiên Mệnh sẽ rơi xuống.

Cách thức suy tính của mỗi người mỗi khác, nhưng cơ bản đều có thể tính ra vị trí của mũ Thiên Mệnh.

Nói cách khác, bọn họ đã nhắm chắc vị trí của La Chinh, đồng thời bắt đầu hành động.

Điểm này, cho dù là La Chinh cũng bất ngờ!

Hắn rất tin tưởng Tiên Phủ của mình, nhưng đó là với Dao.

Còn nếu là đích thân Thiên Tôn tới thì không nói trước được.

Nhưng lúc này, La Chinh không biết rằng vị trí của mình đã bị rất nhiều Thiên Tôn nhắm tới.

Hắn vẫn điều khiển bàn luân hồi rách nát băng qua không trung, tiến lên phía bắc.

Khi ngắm nhìn bầu trời vũ trụ đầy sao từ Đại Giới, cứ ngỡ rằng những ngôi sao kia cách mình không xa.

Nhưng khi tự mình ngao du trên bầu trời thì mới hiểu được khoảng cách đó.

Tốc độ bay của bàn luân hồi đã cực nhanh rồi, dù La Chinh có bộc phát toàn bộ tốc độ của bản thân thì e là cũng không thể đuổi kịp một phần trăm của bàn luân hồi này.

Nhưng lần này bay trọn vẹn một tháng mà cũng chỉ xê dịch được một khoảng cách nhỏ trong không gian, bọn họ vẫn còn cách Bắc Thiên Vực vô cùng xa.

Mấu chốt là ở đây không có con đường không gian.

Khoảng cách giữa hai ngôi sao lớn tới mức không thể tưởng tượng nổi, cũng chỉ có võ giả tu luyện phép dịch chuyển trong không gian mới có thể vượt qua khoảng cách thời gian này, tự di động ở trong đó.

Mà muốn tu luyện quy tắc dịch chuyển trong không gian thì cần phải đạt tới tu vi Giới Chủ.

La Chinh duy trì phương hướng của bàn luân hồi, bản thân cũng bắt đầu khoanh chân tu luyện…

Trong thời gian này, giữa biển hỗn độn ở thế giới trong cơ thể của La Chinh bắt đầu xuất hiện vòng xoáy nhỏ.

Sau khi hạt giống cây thế giới chìm vào đan điền, nó chậm rãi hấp thu khí hỗn độn của hắn, cứ thế hấp thu, chưa từng ngừng lại.

Bản thân La Chinh và hạt giống cây thế giới đã thành lập một mối liên hệ.

Hắn cảm thấy sau khi hạt giống cây thế giới hấp thu khí hỗn độn thì dường như nó đã chuyển khí hỗn độn thành một loại năng lượng đặc biệt khác.

Đó không phải là chân nguyên, cũng không phải lực quy tắc thuần túy.

Nhưng rốt cuộc nó là thứ gì thì chính bản thân La Chinh cũng không rõ.

La Chinh đã từng hỏi Thanh Long và Huân về điểm đáng ngờ này, nhưng hai người bọn họ đều không giải thích được.

Dù sao thì cứ dính đến khí hỗn độn là bọn họ đã không thể lý giải nổi rồi.

Ngay từ đầu, thậm chí Thanh Long còn hoài nghi, không biết hạt giống cây thế giới có thể tiếp nhận khí hỗn độn để mọc rễ, nảy mầm ở thế giới trong cơ thể La Chinh hay không.

Nhưng sự thật đã chứng minh, lo lắng của Thanh Long có vẻ hơi thừa.

Có điều, hiện tại đã xảy ra một số phản ứng kỳ lạ, và tất nhiên nếu muốn biết thì cần La Chinh phải tự tìm hiểu một phen.

Một ngày nào đó nửa tháng sau.

“Ầm ầm!”

Bàn luân hồi to lớn bỗng nhiên lay động dữ dội.

Vào thời khắc này, La Chinh bất thình lình mở mắt: “Đến rồi!”

Sau khi đứng dậy, ánh mắt La Chinh quét một vòng xung quanh bàn luân hồi, liền nhìn thấy phía trước bàn luân hồi có hai võ giả Yêu Dạ tộc, một nam một nữ đang đứng sừng sững.

“Sức mạnh của hai người này, có lẽ không kém Diệt, Tuyệt, Sát, Lục là bao…”

La Chinh khẽ cau mày, sức mạnh của hắn vẫn quá yếu, căn bản không thể phản kháng với cường giả có cấp bậc như vậy.

Cũng là bởi vì Huân bị bại lộ quá sớm, nên La Chinh còn chưa kịp trưởng thành thì đã bị kẻ địch mạnh như thế đuổi giết.

Cho dù thiên phú của hắn có cao hơn nữa thì cũng không thể chống lại những cường giả Giới Chủ chỉ trong thời gian ngắn.

“Vèo…”

Dù bàn luân hồi bị đối phương làm hỏng nặng, La Chinh vẫn không hề dừng lại, mà dùng toàn lực thúc bàn luân hồi lao đi vùn vụt trong không gian!

“Vương nói rồi, không cần nương tay.

Trước tiên cứ đánh nát bàn luân hồi này rồi giết chết chàng trai kia, đồng thời mang mũ Thiên Mệnh đi!” Cô gái Yêu Dạ tộc thản nhiên nói.

Người đàn ông Yêu Dạ tộc khoác trường bào cười nói, “Chuyện dễ như trở bàn tay thôi mà.

Ngươi nhìn xem!”

Nói xong, trong tay hắn xuất hiện một thanh tinh kiếm màu tím nhạt.

Hắn nhẹ nhàng giơ thanh tinh kiếm lên, thanh kiếm nhanh chóng chấn động!

“Vù vù vù…”

Trong khoảnh khắc, thanh tinh kiếm liền tách ra thành hai thanh, sau đó từ hai thanh tách ra thành bốn thanh, bốn thanh tách ra thành tám thanh…

Việc tách ra như vậy chỉ diễn ra trong khoảng một nén nhang, song phía trên bàn luân hồi đã xuất hiện vô số thanh tinh kiếm!

“Hóa Linh Tinh Vũ!”

Giọng nói của người đàn ông Yêu Dạ tộc kia vang khắp không trung, đồng thời những thanh tinh kiếm cũng rơi thẳng xuống bàn luân hồi!

“Phập phập!”

Không biết tinh kiếm này được chế tạo từ cái gì, cho dù bàn luân hồi có vỏ ngoài vô cùng cứng rắn, vậy mà cũng không thể ngăn cản nó được!

Trong khoảnh khắc, thanh tinh kiếm thứ nhất rơi xuống bàn luân hồi đã để lại trên bề mặt một lỗ thủng to bằng miệng bát, ngay sau đó là thanh thứ hai, thanh thứ ba, thanh thứ tư…

“Phập phập phập phập…”

Những thanh tinh kiếm như cơn mưa xối xả không thể ngăn cản.

Chẳng mấy chốc, bàn luân hồi đã bị chúng đâm thủng trăm nghìn lỗ!

Hơn nữa, sau khi đâm thủng bàn luân hồi, chúng vẫn tiếp tục xuyên qua, hoành hành ở bên trong, cuối cùng, từng thanh tinh kiếm lại chui ra từ đáy bàn luân hồi.

Nói cách khác, mỗi thanh tinh kiếm đều đâm xuyên thấu bàn luân hồi.

Sau khi xuyên thấu bàn luân hồi, những thanh tinh kiếm kia lại thay đổi phương hướng, bắn ngược trở lại…

“Phập!”

Số lượng tinh kiếm khổng lồ bao trùm toàn bộ bàn luân hồi.

La Chinh ngồi dưới đáy bàn luân hồi cũng không thể may mắn thoát khỏi, một thanh tinh kiếm trực tiếp xuyên qua cung điện, đâm về phía đầu La Chinh.

Hắn ngồi dưới đất, xoay một cái, tránh được thanh tinh kiếm này.

Nhìn thấy thanh tinh kiếm chưa đâm xuống đất đã nhanh chóng biến mất, La Chinh lại quay về vị trí cũ, tiếp tục điều khiển bàn luân hồi, từ đầu tới cuối mặt không hề biến sắc.

Bàn luân hồi này đúng là một bảo vật không gian tốt nhất, nhưng bây giờ sức mạnh của La Chinh không thể giữ được nó nữa, chỉ có thể tiếp tục ép nó chạy đi thật xa, chạy được bao nhiêu thì chạy xa bấy nhiêu!

“Phập phập phập…”

Khi La Chinh điều khiển bàn luân hồi, lại có hơn mười thanh tinh kiếm rơi xuống.

Bóng dáng La Chinh lại nhoáng lên lần nữa, vẫn chuyên tâm điều khiển bàn luân hồi như trước.

Trải qua việc những thanh tinh kiếm này cứ xoay vòng rồi quay về đâm xuyên xuống dưới, trên bàn luân hồi đã xuất hiện vô số lỗ hổng.

“Được rồi, để ta” Lúc này, cô gái Yêu Dạ tộc cầm thanh đại đao cỡ một trượng trong tay, để nó nằm ngang ở phía sau mình, trên mặt đao nổi lên một tia sáng lạnh.


Chương 1157: Tiên Phủ chạy trốn

Hai võ giả Yêu Dạ tộc, một nam một nữ, nam tên là U Mộng, nữ tên là Tiễn ĐồngBọn họ là thủ hạ đắc lực nhất của Dao, sức mạnh tương đương với bốn người Diệt, Tuyệt, Sát, Lục.

Sau nhiều năm đi theo Dao, đương nhiên bọn họ đã nhận được lợi ích lớn hơn bốn người kia rất nhiều.

Vũ khí trong tay bọn họ đều là thần khí chí tôn.

Tinh kiếm trong tay người nam được mệnh danh là “Vạn Sinh Tinh Kiếm”.

Chỉ cần bản thân đủ mạnh thì có thể biến từ một thành hai, từ hai thành bốn, không ngừng phân tách như vậy.

Sức càng mạnh thì lượng tinh kiếm phân tách ra càng nhiều, mà uy lực của mỗi tinh kiếm được phân tách ra đều giống như tinh kiếm ban đầu!

Trên bia hoàn vũ vạn linh, thứ hạng hiện tại của Vạn Sinh Tinh Kiếm là hai nghìn một trăm hai mươi.

Còn tên của thanh đại đao trong tay Tiễn Đồng thì chỉ có một chữ “Trảm”.

Tính tình luyện khí sư rèn ra thanh đại đao này vô cùng kỳ quái, tác phẩm hắn rèn ra cực ít, mà tên của chúng đều chỉ có một chữ.

Tuy nhiên, mỗi binh khí hắn rèn ra đều có tên trên bia hoàn vũ vạn linh, lại còn xếp trong tốp ba nghìn vị trí đầu tiên, cũng có nghĩa là nó có chứa luật nhân quả.

Khi Tiễn Đồng vung thanh đại đao “Trảm” lên, trên thanh đại đao ấy đột nhiên tỏa ra ánh sáng lạnh chói mắt, đến mức không ai có thể nhìn thẳng, giống như là có một ngôi sao được khảm trên mặt đao vậy.

Ngay sau đó, chuôi đao quay một vòng quanh eo Tiễn Đồng.

“Vù…”

Ánh đao hình quạt lan ra xung quanh, giống như trong không trung xuất hiện một cái quạt khổng lồ!

Tất cả những thứ trong phạm vi ánh đao bao phủ đều bị chém thành hai nửa!

Luật nhân quả ẩn chứa trong thanh “Trảm” này cực kỳ giống với luật nhân quả trong cuốc Hắc Tinh.

Có điều, luật nhân quả của cuốc Hắc Tinh có tính chất xuyên thấu, còn luật nhân quả trong “Trảm” lại là chặt đứt tất cả!

Tiễn Đồng cứ thế khua thanh đại đao, muốn chém bàn luân hồi khổng lồ thành hai nửa.

Thế nhưng, khoảnh khắc ánh đao hình quạt lan đến chỗ bàn luân hồi thì đột nhiên bàn luân hồi khổng lồ lại nâng độ cao, tránh được cảnh chém giết kia một cách vô cùng kỳ lạ.

La Chinh đang điều khiển bàn luân hồi.

Hắn không thể tránh được những tinh kiếm chi chít kia, nhưng chắc chắn có thể tránh được ánh đao đang từ từ lan rộng này.

Hắn không phải thằng ngốc chỉ biết điều khiển bàn luân hồi chạy trốn.

“Ha ha…”

U Mộng không nhịn được cười phá lên.

Vũ khí khổng lồ như vậy mà Tiễn Đồng còn có thể chém trượt, quả thực rất buồn cười.

Tiễn Đồng không ngờ chiếc bàn luân hồi khổng lồ đã rách nát nghiêm trọng kia vẫn còn khả năng né tránh linh hoạt như vậy.

Trong ánh mắt Tiễn Đồng hiện lên chút tức giận, sau đó hừ lạnh một tiếng, thanh “Trảm” trong tay nàng ta lại khua điên cuồng.

“Vù, vù, vù, vù…”

Đại đao trong tay nàng hóa thành nhiều vầng sáng, sau đó hàng chục ánh đao lấy nàng ta là trung tâm mà lan ra xung quanh.

Những ánh đao này đâu chỉ nhanh hơn lúc trước trăm lần? Với lại, những ánh đao hình quạt này có cái lan ra theo chiều thẳng đứng, có cái nằm ngang, có cái lại nằm nghiêng, căn bản không bỏ qua góc độ nào, cho dù là U Mộng cũng không thể không lùi về sau để không bị cuốn vào trong.

“Két, két…”

Âm thanh khiến người ta ghê răng từ bàn luân hồi truyền ra.

Bàn luân hồi không thể ngăn được những ánh đao này.

Trong nháy mắt, chúng đã chém bàn luân hồi khổng lồ thành vô số mảnh!

Những ánh đao này quá sắc bén.

Sau khi bàn luân hồi bị chém vỡ, nó vẫn lao như bay theo quán tính, còn trên bề mặt bàn luân hồi có thêm vài đường cắt nhỏ.

Cứ lao như vậy một khoảng thời gian, bàn luân hồi mới bắt đầu vỡ ra thành nhiều mảnh lớn không ra hình dạng gì từ những đường cắt nhỏ đó, không ngừng bồng bềnh, chuyển động trong không trung…

Trong số các mảnh vỡ khổng lồ đó, có một mảnh đang chầm chậm chuyển động theo hình xoắn ốc.

Hai chân La Chinh giống như đóng đinh trên bề mặt, cơ thể cùng chuyển động với mảnh vỡ kia.

Thế nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn hướng về U Mộng và Tiễn Đồng, đồng thời nở nụ cười thản nhiên.

“Chính là tên nhóc này…” U Mộng quan sát La Chinh, “Huân dựa vào thân thể kiếm linh, phụ thuộc vào cơ thể hắn”

“Giết hắn trước đã” Tiễn Đồng thản nhiên nói.

Trong mắt nàng ta, một thằng nhóc Thần Hải Cảnh chỉ được coi như là người vừa mới bước chân vào con đường võ đạo mà thôi, không cần phí lời.

Việc chấp hành mệnh lệnh của Dao vĩnh viễn là số một.

Đúng lúc này, trong tay La Chinh bỗng xuất hiện lệnh bài chữ Cấn.

Nó lập tức biến thành một tòa Tiên Phủ cỡ nhỏ, sau đó thân hình La Chinh liền biến mất.

Trông thấy cảnh tượng này, Tiễn Đồng hơi khựng lại: “Vẫn còn có một pháp bảo không gian?”

Pháp bảo không gian không phải là vật thường thấy.

Bọn họ quả thực không ngờ sau khi chém tan bàn luân hồi khổng lồ kia, La Chinh lại trốn trong một pháp bảo không gian nho nhỏ khác.

“Thật tốn thời gian của ta!” Tiễn Đồng không hề do dự, xông thẳng vào tòa Tiên Phủ cỡ nhỏ!

Nhưng khi vừa xông lên, nàng ta lại thấy tòa Tiên Phủ ấy bắn cực nhanh về phía trước, tốc độ di chuyển thật quá sức tưởng tượng của nàng ta!

“Sao pháp bảo không gian này lại có tốc độ di chuyển khác thường thế này?” U Mộng nhướng mày, rõ ràng cảnh tượng xảy ra trước mắt đã vượt qua dự liệu của hắn.

Hai người là cường giả Giới Chủ, lại là nhân tài kiệt xuất trong đám Giới Chủ, hiểu biết của bọn họ về lực quy tắc và không gian có thể nói là hàng đầu trong Thiên Đạo.

Bọn họ chỉ không gánh vác số mệnh, nên không thể so sánh được với cường giả Thiên Tôn mà thôi…

Thế nhưng tốc độ chạy trốn của tòa Tiên Phủ kia còn nhanh hơn cả tốc độ chạy toàn lực của họ gấp mấy lần.

Trong chớp mắt, nó đã kéo giãn khoảng cách với hai người họ.

“Tốc độ có nhanh hơn nữa thì cũng vô dụng!”

Tiễn Đồng hừ lạnh một tiếng, chém trường đao xuống, trực tiếp xé rách không gian.

Sau đó nàng bước ra một bước, cùng với lực quy tắc mạnh mẽ, nàng ta vượt qua không gian hàng trăm dặm.

U Mộng cũng bước ra một bước tương tự, chặn trước tòa Tiên Phủ nhỏ.

Quả thực, tốc độ của tòa Tiên Phủ này rất nhanh, nhưng suy cho cùng nó cũng chỉ chạy trốn trong không gian.

Còn so với hai người có thể bước một bước đi xa hàng trăm dặm, thậm chí hàng nghìn dặm thì vẫn chậm hơn không ít.

“Vỡ ra…” Trông thấy tòa Tiên Phủ nhỏ sắp chạy thoát, Tiễn Đồng khua thanh đao Trảm trong tay,

“Vù…”

Không chỉ có tốc độ cực nhanh mà tòa tiên phủ nho nhỏ này còn cực kỳ linh hoạt.

Nó đột nhiên chuyển hướng chín mươi độ trong không trung, tránh được nhát chém này!

Nhưng vừa mới tránh được đại đao của cô gái Yêu Dạ tộc kia thì nó liền nghênh đón tinh kiếm của U Mộng.

Tinh kiếm chi chít như mưa, đẹp nhưng trí mạng.

Từ đầu đến cuối, tòa Tiên Phủ cứ bay trong làn mưa kiếm này mà không chạm phải một thanh tinh kiếm nào!

Sau khi vượt qua hai người, tòa Tiên Phủ nhỏ lại tiếp tục chạy trốn.

Sau đó hai người lại tiến hành di chuyển không gian, tiếp tục ngăn cản…

Cứ hết chạy rồi lại đuổi như vậy trong suốt một khoảng thời gian dài.

Sắc mặt hai người Yêu Dạ tộc càng lúc càng mất kiên nhẫn.

Bọn họ không thể ngờ được rằng, ngay cả bàn luân hồi khổng lồ lúc trước cũng bị bọn họ nhẹ nhàng chém vỡ, vậy mà giờ lại bó tay trước tòa Tiên Phủ bé nhỏ kia.

Điều này đối với họ mà nói đúng là vô cùng nhục nhã.

Trong Tiên Phủ, La Chinh đứng sừng sững ở quảng trường, A Phúc đứng phía sau hắn.

Phía trước họ là một bức tường pha lê, trên đó hiện lên hình ảnh của thế giới bên ngoài.

Nói một cách chính xác thì thế giới bên ngoài Tiên Phủ không phải là thế giới trong vũ trụ.

Còn trong thế giới, nơi tất cả đã được phóng đại này thì đã bị Tiên Phủ giăng kết giới rồi, giống như đã bị một cái nắp đậy lên.

Mà Tiên Phủ bé nhỏ bị truy đuổi này chỉ là vật do Tiên Phủ thật biến ra mà thôi.

“Hình như không cắt đuôi bọn họ được?” La Chinh nhìn hai người vẫn đang truy đuổi gắt gao trên bức tường pha lê.

A Phúc mỉm cười: “Chủ nhân không cần lo lắng.

Hai người này đã lĩnh ngộ phép dịch chuyển không gian, đương nhiên Tiên Phủ chỉ dựa vào cách thức chạy trốn thì không thể cắt đuôi được.

Nhưng bọn họ chỉ là hai Giới Chủ nhỏ nhoi… Đừng nói là không cắt đuôi được, cho dù là Tiên Phủ đứng yên một chỗ, không động đậy gì thì bọn họ cũng đừng hòng tấn công được”

La Chinh gật đầu.

Hắn chưa có manh mối gì để hóa giải nguy cơ trước mắt, nhưng để bảo đảm an toàn của bản thân mình và Huân thì chỉ có thể đi tới đâu hay tới đó, xem Dao có thể gây phiền toái tới mức nào!

Cuộc truy đuổi này kéo dài khoảng hai ngày, khoảng cách với ngôi sao sáng màu vàng trong Thiên Vực càng ngày càng gần.

Mặc dù U Mộng và Tiễn Đồng liên tục truy đuổi, nhưng vẫn không thể bắt được tòa Tiên Phủ nhỏ bé này.

Đúng lúc này, một luồng khói đen xuất hiện sau lưng hai người họ.

Luồng khói đen bốc lên cuồn cuộn, trong đó có một cánh tay lớn thò ra, bắt lấy hai người Yêu Dạ tộc.


Chương 1158: Các Thiên Tôn tập trung

Đột nhiên bị một cánh tay to bắt lấy, với sức mạnh của U Mộng và Tiễn Đồng thì không thể chạy thoát được!Gần như chỉ trong nháy mắt, hai người bọn họ đã bị cánh tay khổng lồ kia bắt lại.

Tiễn Đồng lạnh mặt, cả người và đao của nàng ta đều bị giữ chặt trong cánh tay khổng lồ.

Đại đao trong tay nàng ta đột nhiên tỏa ra một màn ánh sáng hình tròn.

Sau khi xuất hiện, nó không ngừng lan rộng như muốn mở bung bàn tay kia ra.

Bên cạnh đó, U Mộng cũng không dám để cánh tay khổng lồ bắt lại, thế nên bèn thể hiện bản lĩnh của mình, muốn tránh thoát khỏi cánh tay khổng lồ kia.

“Thiên Tôn nào tới vậy? Chúng ta là người Yêu Dạ tộc, làm việc vì Vương!” U Mộng vừa vùng vẫy vừa báo lai lịch của mình!

Nghe thấy vậy, trong không trung truyền đến nụ cười lạnh: “Hóa ra là người Yêu Dạ tộc, các ngươi có thể cút được rồi đấy!”

Dứt lời, cánh tay khổng lồ ấy bóp nhẹ một cái, màn sáng do Tiễn Đồng vừa thi triển ra bắt đầu vỡ ầm ầm.

Sau đó, cánh tay ấy bỗng vẫy một cái, ném hai người ra ngoài!

Sức mạnh của Thiên Tôn lớn đến mức không thể tưởng tượng.

Chỉ cần ném nhẹ một cái, hai người U Mộng và Tiễn Đồng cứ thế lăn mãi trong không trung, chỉ chớp mắt đã bay qua hàng chục nghìn dặm đường rồi mới từ từ dừng lại.

Hai người đều không cam lòng, đưa mắt nhìn nhau, không hẹn mà gặp đều nhăn mày.

Dĩ nhiên trong đám Giới Chủ, thực lực của bọn họ cũng không tầm thường, nhưng để đối mặt với Thiên Tôn thì vẫn quá nhỏ bé!

Võ giả gánh vác thiên mệnh và võ giả không gánh vác thiên mệnh là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.

Tại sao Thiên Tôn lại được mệnh danh là Thiên Tôn? Chính là vì trên người họ có một mũ Thiên Mệnh.

Họ phải gánh vác một phần số trời không thể chống lại được!

“Giờ phải làm thế nào? U Mộng nhíu mày hỏi.

Tiễn Đồng cười lạnh: “Vương và Toái Ảnh Thiên Tôn sẽ đến nhanh thôi! Cho dù Thiên Tôn này có nắm giữ mũ Thiên Mệnh thì cũng chưa chắc có thể mang đi được!”

Muốn gánh vác được mũ Thiên Mệnh thì cần có thời gian.

Cho dù vị Thiên Tôn trước mặt có đoạt được mũ Thiên Mệnh rồi đưa cho vị Giới Chủ thân cận nào đó thì vị Giới Chủ đó cũng không thể tiếp nhận thiên mệnh chỉ trong một khoảng thời gian ngắn được!

Với lại, lúc tiếp nhận thiên mệnh cần phải kết nối với Thiên Đạo, tuyệt đối không được di chuyển dù chỉ một bước…

Trừ khi sau khi vị Thiên Tôn này lấy được mũ Thiên Mệnh thì liền lập tức chạy trốn! Nhưng như vậy sẽ khiến các Thiên Tôn khác đuổi giết!

Mỗi lần mũ Thiên Mệnh xuất thế đều khiến các tộc lớn tranh giành lẫn nhau.

Hai người họ hối hận, nếu như ban đầu Dao phái họ đi chứ không phải là bốn người Sát, Lục, Diệt, Tuyệt, khiến bốn người này tự sát thì chắc giờ này hai người bọn họ đã giành được mũ Thiên Mệnh, sau đó trở về Yêu Dạ Tộc rồi.

Đấy mới là kết thúc hoàn mỹ!

Dưới tình hình này, Tiên Phủ nhỏ bé đã chạy được một khoảng khá xa trong không trung rồi.

Nó bay thẳng về phía ngôi sao màu vàng nhạt gần nhất.

Khói đen cuồn cuộn tỏa ra, một bóng người cường tráng xuất hiện trong đó.

Người này mặc giáp đen, hai mắt sáng như chuông đồng, thân hình cao lớn, rõ ràng là một Thiên Tôn Ma tộc.

Nhìn tòa Tiên Phủ đang chạy trốn, vị Thiên Tôn này nở nụ cười như có như không.

Khói đen lại bao trùm lên người gã, sau đó gã dùng tốc độ cực nhanh đuổi theo Tiên Phủ.

La Chinh đứng trong Tiên Phủ, theo dõi tình hình bên ngoài.

Ngôi sao màu vàng nhạt trong mắt hắn càng lúc càng lớn!

Núi, sông, sa mạc…

Từng trên ngôi sao bắt đầu hiện rõ trong mắt La Chinh.

Chín phần bề mặt ngôi sao này được bao phủ bởi sa mạc, không thấy sinh linh tồn tại trong đó.

Thường thì trên một số ngôi sao sẽ có sinh linh tụ tập, thậm chí không ít ngôi sao lớn còn bị các chủng tộc trong vũ trụ chiếm cứ.

Trong một số ngôi sao này có những khoáng sản và tài nguyên cực kỳ đặc biệt, một số tài nguyên còn không thể tìm được ở Đại Giới.

Tiên Phủ nhỏ xông thẳng về phía ngôi sao, chui vào trong sa mạc theo ý của La Chinh.

La Chinh đã trông thấy hết quá trình một nam một nữ Yêu Dạ tộc giao đấu với cánh tay khổng lồ màu đen vừa nãy.

Cường giả có thể nhẹ nhàng tóm chặt hai Giới Chủ, hơn nữa còn tùy tiện ném đi như vậy thì không còn gì để nghi ngờ nữa, người nọ nhất định là Thiên Tôn.

“Ta không biết thằng nhóc ngươi là người của chủng tộc nào, thứ mà ta muốn chỉ là mũ Thiên Mệnh.

Đưa ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!

La Chinh đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng nói của Thiên Tôn kia truyền vào trong Tiên Phủ.

Trên không trung, một bóng người cường tráng hiện ra từ trong làn khói đen, nhìn xuống hắn với dáng vẻ như là một vị thần!

Chỉ bị ánh mắt của Thiên Tôn kia nhìn thoáng qua thôi mà trái tim La Chinh đã bắt đầu đập điên cuồng.

Trong ánh mắt ấy dường như ẩn giấu sức mạnh vô lực, là quy tắc cao nhất trong Thiên Đạo.

“Đây là Thiên Tôn! Hơn nữa còn là một Thiên Tôn của Ma tộc!”

Mặc dù đã nghe đại danh Thiên Tôn từ lâu, nhưng số lượng Thiên Tôn trong vũ trụ quá ít, lại gần như đều lánh đời tu luyện, không dễ lộ diện, nên đây là lần đầu tiên La Chinh trông thấy Thiên Tôn!

“Hắn nói đến mũ Thiên Mênh! Vậy là tới vì thứ này… Tại sao người này lại biết? La Chinh nhíu mày.

La Chinh biết một số cường giả trong vũ trụ có khả năng suy tính.

Không cần nói đến cường giả Thiên Tôn, trước kia dưới Hạ Giới, Thiên Miểu đạo nhân tinh thông Tử Vi đẩu số, có thể tính ra số mệnh của con người ở một mức nhất định.

Thế nhưng hắn khó có thể tưởng tượng được rằng vũ trụ lớn như vậy, trăm nghìn Đại Giới rộng lớn như vậy mà lại có thể tính ra vị trí của mũ Thiên Mệnh nhỏ bé.

Điều này thật khiến người ta khó mà tin được… Thiên Tôn không phải là thần, cũng không phải là sự tồn tại toàn trí, toàn năng.

Đương nhiên La Chinh không biết Thiên Đạo vốn có kết nối chặt chẽ với mũ Thiên Mệnh.

Trong lúc vô ý đụng đến, hắn đã làm kinh động tới tất cả các Thiên Tôn trong vũ trụ!

Thiên Tôn Ma tộc không thấy tòa Tiên Phủ nhỏ trả lời, làn khói đen lại lượn lờ, hóa thành một cánh tay to lớn, bao trùm xuống phía dưới.

Thế nhưng đúng lúc này, trong không trung đột nhiên xuất hiện một sợi tơ màu xanh lam kỳ lạ.

Chúng lập tức đan chéo vào nhau, hình thành một cái lưới khổng lồ, chắn trước mặt vị Thiên Tôn Ma tộc.

Thiên Tôn Ma tộc nhìn thấy cái lưới khổng lồ màu xanh lam kia thì ánh mắt bắt đầu lạnh hẳn đi, cánh tay khổng lồ vung lên, muốn cưỡng chế phá bỏ tấm lưới.

Dưới sự thôi thúc từ Thiên Tôn Ma tộc, uy lực của cánh tay khổng lồ đột nhiên tăng lên hơn mười lần.

Hình như cái lưới xanh lam kia không chịu được nữa, nên từng sợi tơ trên bề mặt bắt đầu đứt ra, cả cái lưới lớn như sắp tan tành! Nhưng đúng lúc này, một cái lưới lớn khác cũng được đan từ sợi tơ màu xanh lam này xuất hiện trên đỉnh đầu Thiên Tôn Ma tộc, muốn bao trùm cả gã.

Dường như Thiên Tôn Ma tộc cực kỳ kiêng kỵ chiếc lưới lớn này.

Thế nên gã chỉ đành thu tay lại, thân hình lóe lên, hóa thành một làn khói đen, tránh xa khỏi tầm bao phủ của cái lưới lớn kia.

Từ trong làn khói đen truyền ra giọng nói sắc lạnh của Thiên Tôn Ma tộc: “Chức Mộng Thiên Tôn! Ngươi muốn chết thì cứ nói!”

Thiên Tôn Ma tộc vừa dứt lời thì những sợi tơ màu xanh lam liền không ngừng đan vào nhau, trong không trung dần hiện lên một hình dáng tinh tế.

Trong phút chốc, những sợi tơ liền hóa thành một cô gái Nhân tộc trẻ trung xinh đẹp.

Nàng mỉm cười, nhìn về Thiên Tôn Ma tộc đang ở cách đó không xa.

“Hi hi, Ám Ma lão quái, thiếp chỉ đang tìm mũ Thiên Mệnh mà thôi.

Đang yên đang lành sao lại muốn chết chứ?” Trên mặt Chức Mộng Thiên Tôn mang theo nụ cười lẳng lơ, nhìn chằm chằm vào Thiên Tôn Ma tộc nói.

Vị Thiên Tôn Ma tộc này chính là Ám Ma Thiên Tôn cực kỳ nổi tiếng của Ma Tộc.

Ám Ma Thiên Tôn là Thiên Tôn lâu đời trong vũ trụ, tuổi thọ cũng vô cùng cao, cho nên người ngoài mới gọi gã là Ám Ma lão quái.

“Vị Thiên Tôn thứ hai…”

Sắc mặt La Chinh trong Tiên Phủ lại trầm xuống.

Đột nhiên xuất hiện hai vị Thiên Tôn, quả thực khiến La Chinh vô cùng bất ngờ.

Mặc dù hắn rất có lòng tin vào Tiên Phủ, nhưng nếu phải đối mặt với cường giả Thiên Tôn…

Lúc này, đột nhiên có một ngọn lửa bốc cháy lên màu tím rừng rực.

Dường như trong đó ẩn chứa sức mạnh có thể đốt cháy tất cả trời đất.

Nhiệt lượng cực lớn tỏa ra xung quanh, ngay lập tức làm cho cả sa mạc biến thành địa ngục lửa cháy.

Từ trong ngọn lửa đó xuất hiện một người, “Ta tưởng tốc độ của ta không chậm, không ngờ Ám Ma và Chức Mộng còn hành động nhanh hơn.

Ha ha!”

“Lại thêm một Thiên Tôn!” Trái tim La Chinh đột nhiên đập mạnh, hắn cười khổ.

Mũ Thiên Mệnh này lại hấp dẫn tới như vậy ư? Trong nháy mắt đã thu hút ba vị Thiên Tôn? Không biết liệu có thu hút nhiều Thiên Tôn hơn không…

Lúc ý nghĩ này của La Chinh vừa hiện lên thì thân hình vị Thiên Tôn thứ tư cũng từ từ xuất hiện trong không trung.


Chương 1159: Lộ mặt

Phạm vi của một thánh địa thập phẩm đã lớn đến mức không thể tưởng tượng được, mà trong một Đại Giới lại chỉ có hai đến ba cường giả Giới ChủCơ hội để võ giả bình thường tận mắt trông thấy cường giả Giới Chủ ít đến thảm thương.

Về phần Thiên Tôn, mặc dù bọn họ phân tán trong trăm nghìn Đại Giới, nhưng cũng là nhân vật huyền thoại trong vũ trụ.

Từ khi võ giả bắt đầu bước đi trên con đường võ đạo để hướng đến tương lai thì sẽ từng bước, từng bước đột phá cực hạn của bản thân, giành được sức mạnh to lớn!

Khoảng cách giữa mỗi cảnh giới lớn chỉ được đặt tên khi có người đạt được cảnh giới đó mà thôi.

Ngũ trọng của thân thể, Tiên Thiên, Chiếu Thần, Thần Đan, Hư Kiếp, Sinh Tử… sau đó là Hóa Thần Tam Biến, cuối cùng là Giới Chủ!

Theo lý thuyết, Giới Chủ đã là cực hạn mà võ giả có thể đạt được rồi.

Đó là điểm xa nhất trên con đường võ đạo mà một võ giả có thể dựa vào thiên phú và nghị lực của bản thân có thể đi được.

Bởi vì khi tiếp tục đi về phía trước thì chỉ dựa vào thiên phú và nghị lực sẽ không đủ.

Nếu muốn tiếp tục, võ giả cần có mũ Thiên Mệnh, cũng chính là phải gánh vác thiên mệnh thì mới có tư cách trở thành Thiên Tôn.

Trong vũ trụ cũng chỉ có một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn, mà trước mắt đã xuất hiện bốn vị…

Lúc này, La Chinh có chút cạn lời!

Bây giờ không cần động não hắn cũng biết những Thiên Tôn này vì mũ Thiên Mệnh mà đến.

Xem ra mũ Thiên Mệnh còn quan trọng hơn hắn tưởng nhiều.

Vấn đề là, số lượng Thiên Tôn vẫn đang tăng lên…

Vị thứ năm…

Vị thứ sáu…

Vị thứ bảy…

“Vù vù vù…”

Đúng lúc này, một luồng kiếm linh không ngừng ngưng tụ bên cạnh La Chinh.

Thân hình của Huân bay bổng bên cạnh hắn, ánh mắt thản nhiên nhìn chăm chú vào không trung.

“Toái Ảnh Thiên Tôn” Huân nhíu mày.

“Toái Ảnh Thiên Tôn?” La Chinh tập trung nhìn vào vị Thiên Tôn thứ bảy.

Từ ngoại hình, La Chinh có thể đoán ra vị Thiên Tôn này là người Yêu Dạ tộc, nhưng không biết người này có lai lịch thế nào.

“Toái Ảnh Thiên Tôn đã xuất hiện rồi, Dao… chắc cũng sắp xuất hiện” Huân lãnh đạm nói.

“Dao!”

Nghe thấy cái tên này, sát khí đột nhiên nổi lên, xông vào trong đầu La Chinh.

Trước giờ La Chinh chưa từng có ý nghĩ giết người mạnh mẽ như thế này.

Kể cả Thôi Tà trước kia là kẻ địch lớn nhất trong số mệnh của hắn, mặc dù hắn có quyết tâm nhất định phải giết, nhưng nếu Thôi Tà chịu thả La Yên thì La Chinh vẫn có thể bỏ qua thù oán.

Nhưng cô gái này là một ngoại lệ…

Huân thản nhiên nhìn không trung.

Từ trong không trung sâu thẳm xuất hiện một luồng ánh sáng màu xanh thẫm, phía trước luồng ánh sáng đó có một cô gái mặc bảo giáp Trường Không, tay cầm Thánh Lôi Liên Chùy, từ từ bước tới.

Cô gái này chính là một trong ba vị Vương của Yêu Dạ tộc, Hình Phạt Vương!

La Chinh đã nhìn thấy bức tượng vương giả của Dao không chỉ một lần, thậm chí còn đánh tan tượng của nàng ta mấy lần.

Nhưng đây là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy dung mạo đích thực của Dao.

Bảo giáp Trường Không có tạo hình vô cùng độc đáo, dường như hoàn toàn phù hợp với thân hình của nàng ta.

Phần ngực vừa vặn tôn lên thân hình gần như hoàn mỹ.

Áo giáp kéo dài đột ngột biến mất ở vòng eo tinh tế, làm lộ ra đường cong gần như hoàn mỹ ở eo.

Đôi chân thon dài cũng được phần giáp bao chặt.

Không thể không thừa nhận, Dao đang chầm chậm đi tới kia quả thực là một cô gái gần như hoàn mỹ.

Nhưng trên khuôn mặt tuyệt đẹp của nàng ta lại lộ vẻ hung ác.

Ở trạng thái bình thường, Vương của Yêu Dạ tộc cũng chỉ có tu vi Giới Chủ mà thôi.

Dù sao thì Vương cũng không thể gánh vác thiên mệnh.

Thế nhưng, lúc này ở phía sau Dao lại kéo theo một luồng ánh sáng màu xanh đậm.

Ánh sáng đó chính là từ hồ tín ngưỡng của Yêu Dạ tộc.

Hồ tín ngưỡng thuộc về Dao đang không ngừng bổ sung lực tín ngưỡng cho nàng ta.

Đây chính là trạng thái chiến đấu của ba vị Vương.

Dưới sự trợ giúp của hồ tín ngường, sức mạnh của Dao không kém bất kỳ vị Thiên Tôn nào ở đây!

Trong ba vị Vương của Yêu Dạ tộc, người mạnh nhất là Huân.

Dù sao nàng cũng là Vương cai quản sát lục, cũng là thanh kiếm mạnh nhất của Yêu Dạ tộc.

Tiếp đó mới đến Dao, sau đó mới là Sinh Mệnh Vương…

Bây giờ Huân đã không thể sử dụng hồ tín ngưỡng, bởi Dao đã phong ấn nó lại rồi.

Nhưng lúc trước, dù Huân có thể mượn dùng lực tín ngưỡng trong đó thì vẫn không phải là đối thủ của cường giả Thiên Tôn.

Tình trạng hiện giờ của nàng kém hơn trước rất nhiều, không thể hấp thụ lực tín ngưỡng trong hồ một cách không chút kiêng dè được.

Sau khi nhìn thấy Dao thì mấy vị Thiên Tôn trong không trung cũng lùi về phía sau vài bước, trên mặt lộ vẻ kiêng dè.

Yêu Dạ tộc chỉ có bốn Thiên Tôn, ít hơn so với Nhân tộc và Ma tộc.

Thế nhưng họ lại có ba vị Vương không hề yếu hơn Thiên Tôn, tương đương với việc bọn họ có thêm ba cường giả Thiên Tôn.

Mặc dù trong ba Vương thì có Sát Lục Vương đang không rõ tung tích, nhưng cũng không thể xem thường Hình Phạt Vương.

Thiên Tôn cũng được chia thành ba đẳng cấp thượng, trung, hạ dựa theo vào thiên mệnh mà mỗi người gánh vác khác nhau, luật nhân quả đạt được khác nhau và thực lực khác biệt.

Những Thiên Tôn đang xuất hiện ở đây chỉ được xem là Thiên Tôn hạ cấp, mà Dao lại có thể so sánh với Thiên Tôn trung cấp!

Dao lắc cơ thể, chầm chậm bước đi trong không trung, trên mặt đầy vẻ thách thức.

Dường như nàng không thèm để ý đến mấy vị Thiên Tôn trước mặt, mà cứ thế đi thẳng đến tòa Tiên Phủ nhỏ trên sa mạc.

“Ngươi…”

Lúc này mấy vị Thiên Tôn đang ở trạng thái giằng co, vì mũ Thiên Mệnh mà còn định vung tay đánh nhau.

Trong lòng mọi người đều đang liên tục cân nhắc, do vậy mới duy trì thế cân bằng như hiện tại.

Không ai dám đi cướp tòa Tiên Phủ bé nhỏ kia, sợ trở thành mục tiêu công kích của mọi người.

Thế nhưng Dao lại không coi ai ra gì, cứ thế đi tới.

Ám Ma Thiên Tôn không nhịn được nữa nên mới lên tiếng ngăn cản.

Nhưng Ám Ma Thiên Tôn vừa mở miệng thì Toái Ảnh Thiên Tôn vẫn bồng bềnh ở bên cạnh Dao giống như là ma quỷ liền mỉm cười kiêu ngạo nhìn chằm chằm vào Ám Ma Thiên Tôn: “Ám Ma lão quái, đây là chuyện riêng của Yêu Dạ tộc ta, ngươi… cũng muốn nhúng tay vào?”

“Chuyện riêng! Nực cười! Từ lúc nào mà mũ Thiên Mệnh đã trở thành chuyện riêng của Yêu Dạ tộc các ngươi?” Ám Ma Thiên Tôn không phục nói.

Ma tộc cũng có Thiên Tôn trung cấp và Thiên Tôn thượng cấp, nhưng lúc này họ vẫn chưa đến kịp, nếu không thì gã đã ra tay từ lâu rồi.

Yêu Dạ tộc và Ma tộc vốn không hòa hợp.

Cho tới bây giờ hai tộc vẫn chém giết lẫn nhau trong hàng chục Đại Giới.

Nhưng chiến tranh chủng tộc ở cấp độ này thì cường giả Thiên Tôn hiếm khi ra tay.

Cho dù một Đại Giới bị đối phương chiếm cứ thì cũng rất khó thu hút sự chú ý của cường giả Thiên Tôn… Dù sao thì dường như Thiên Tôn của mỗi chủng tộc đều giống như một đòn sát thủ vậy.

Một khi các Thiên Tôn tham dự vào cuộc chiến thì sẽ gây ra biến động không nhỏ.

Toái Ảnh Thiên Tôn cười lạnh: “Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc trốn trong Tiên Phủ kia.

Ngươi nói xem, đây có phải chuyện riêng của tộc ta không?”

“Sát Lục Vương? Huân?” Ám Ma Thiên Tôn nhíu mày!

Năm đó, để giúp Thần Tiễn Thiên Tôn có được vị trí như bây giờ, Huân đã ra tay chém chết một cường giả Thiên Tôn…

Cái chết của mỗi vị Thiên Tôn đều là chuyện lớn trong vũ trụ.

Muốn giết một Thiên Tôn là chuyện cực kỳ khó, cho dù là Thiên Tôn thượng cấp cũng chưa chắc sẽ giết được một vị Thiên Tôn hạ cấp!

Nhưng Huân đã làm được.

Nàng là cường giả Giới Chủ đầu tiên đánh bại được một Thiên Tôn, cho dù là dựa vào lực tín ngưỡng độc đáo của Yêu Dạ tộc.

Chính vì vậy, tất cả các Thiên Tôn đều ghi nhớ cái tên Huân, chính là cô gái cai quản sát lục, dù không gánh vác thiên mệnh nhưng đã giết chết một vị Thiên Tôn!

Mấy trăm năm trước…

Đột nhiên Huân biến mất khỏi vũ trụ.

Cho dù Yêu Dạ tộc cố gắng che giấu chuyện này, nhưng mà bức tượng vương giả được phân bố khắp các thánh địa lớn, thế lực lớn của Yêu Dạ tộc nên có giấu cũng không giấu được.

Đối với cường giả Thiên Tôn của các chủng tộc khác mà nói thì đây là chuyện tốt.

Sau này bọn họ cũng lần lượt thu thập tin tức nên mới biết được là do hai vị Vương của Yêu Dạ tộc đấu đá nội bộ!

Bây giờ xem ra chuyện này là thật rồi!

Vị Vương mạnh nhất trong bao nhiêu năm qua của Yêu Dạ tộc mà lại trốn trong tòa Tiên Phủ nhỏ bé kia? Đã có được mũ Thiên Mệnh thì tại sao nàng không gánh vác thiên mệnh? Trên mặt mấy vị Thiên Tôn ở đây đều hiện lên vẻ nghi ngờ.

Dao không quan tâm gì đến suy đoán của những Thiên Tôn này.

Đến khi chỉ còn cách tòa Tiên Phủ nhỏ kia một khoảng nhất định, nàng ta cười khẽ nói: “Huân, ngươi nên xuất hiện đi chứ?”

Ánh mắt Huân khóa chặt trên khuôn mặt Dao.

Giờ phút này, một người trước nay luôn bình tĩnh là nàng cũng hơi kích động.

Nàng đang định nói thì La Chinh đột nhiên giơ tay ra ngăn lại, mỉm cười: “Để ta đối phó với tiện nhân này”


Chương 1160: Vũng nước đục

Hiện tại, Tiên Phủ chính là nơi nương tựa cuối cùng của Huân và La ChinhNếu Tiên Phủ bị phá mất, La Chinh chỉ có thể chấp nhận số phận…

Đối mặt với Dao và nhiều Thiên Tôn như vậy, tình huống của La Chinh chẳng khác nào rơi vào kết cục chết chắc.

Nhưng hắn vẫn không để tâm đến vũng nước này, đã thế càng khuấy đục nó lên.

Sau đó, hắn lấy Thét Lệnh ra.

Một lát sau, giọng nói của La Chinh đã vang vọng khắp vũ trụ.

“Ha ha, tiện nhân, chúng ta lại gặp rồi”

Bỗng nhiên nghe được giọng nói của La Chinh, ánh mắt lạnh như băng của Dao hiện lên vẻ tức giận.

Một con kiến Thần Hải Cảnh nhưng lại cứ sỉ nhục nàng ta mãi.

Nàng ta thân là Vương của Yêu Dạ tộc, sao có thể dễ dàng tha thứ cho một tên nhóc bôi nhọ mình như vậy?

Nhưng vẻ mặt nàng ta vẫn bình tĩnh, thản nhiên nói: “Trong mắt ta, ngươi chẳng qua chỉ là một con kiến giỏi mồm mép mà thôi.

Võ giả Thần Hải Cảnh, không có tư cách nói chuyện với ta.

Bảo Huân xuất hiện đi”

Giọng nói của La Chinh một lần nữa vang lên trong vũ trụ…

“Hừ! Trong mắt của ta, ngươi cũng chẳng phải Vương của Yêu Dạ tộc, chẳng qua chỉ là một tiện nhân mà thôi.

Cùng lắm thì là một Vương tiện nhân.

Muốn chúng ta xuất hiện, tất nhiên không có cửa đâu.

Có bản lĩnh thì ngươi đến đây đi.

Trong Tiên Phủ của ta có không ít thứ tốt.

Ngoài mũ Thiên Mệnh ra, ta còn có Thét Lệnh.

Theo ta biết, Thét Lệnh này còn vượt trên cả Thiên Đạo, có thể sử dụng không giới hạn…”

Tiếng nói của La Chinh vang vọng khắp vũ trụ, khiến cho các sinh linh có trí tuệ trong một trăm nghìn Đại Giới đều phải chấn kinh.

“Tên võ giả Thần Hải Cảnh này có mũ Thiên Mệnh?”

“Trong truyền thuyết, đây chính là vật có thể giúp cường giả Giới Chủ trở thành Thiên Tôn, không ngờ một tên nhóc Thần Hải Cảnh lại có được nó”

“Ta… Nếu ta có được mũ Thiên Mệnh, ta có thể trở thành Thiên Tôn”

Đám võ giả cấp thấp cũng chỉ dám bàn luận mà thôi.

Nếu mũ Thiên Mệnh lọt vào tay bọn họ thì chẳng khác gì một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Ngoài việc khiến cho bọn họ phải bỏ mạng thì cũng chẳng mang đến điều tốt lành gì.

Nhưng đám Giới Chủ thì lại đỏ con mắt.

Trong mỗi Đại Giới của vũ trụ đều có Giới Chủ.

Đương nhiên, ở những Đại Giới cực kỳ cằn cỗi hoặc có hoàn cảnh tàn khốc thì không có Giới Chủ.

Nhưng trong rất nhiều Đại Giới như Âm La giới, Thông Linh giới thì thậm chí còn có đến hai ba vị cường giả Giới Chủ.

Đám Giới Chủ nghe La Chinh nói xong, trong lòng như đang có một con mèo cứ cào vào lòng họ.

Bọn họ đã đạt đến cực hạn của một võ giả.

Gậy đã dài trăm thước, muốn tiến thêm một bước thì cũng chỉ còn thiếu số trời mà thôi.

Nhưng tại sao nó lại nằm trong tay một tiểu bối Thần Hải Cảnh?

“Mau đem mũ Thiên Mệnh ra đây”

“Mẹ nó, ông nội ơi, ta muốn có mũ Thiên Mệnh”

“Tên nhóc này đang ở đâu vậy…”

Một số cường giả Giới Chủ bình thường có lẽ không làm gì được, nhưng có một số Giới Chủ lại có thế lực cường đại chống lưng phía sau, thậm chí là con trai Thiên Tôn, hoặc là truyền nhân Thiên Tôn.

Một số Thiên Tôn ở trung vị và thượng vị không định ra tay do nhiều nguyên nhân khác nhau.

Nhưng tình huống trước mắt đã thay đổi.

Trước đây, chỉ có một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn biết mũ Thiên Mệnh xuất thế, nhưng bây giờ nó đã truyền đi khắp vũ trụ, truyền đến tất cả mọi người, tất cả các chủng tộc và toàn bộ sinh linh.

“Thét Lệnh của tên nhóc này có thể sử dụng với số lần không giới hạn?”

“Nói khoác à? Dưới Thiên Đạo này mà có người chế tạo ra được một Thét Lệnh như thế? Ta không tin”

“Không tin? Ngươi có thấy tên nhóc kia có xót tí nào khi dùng Thét Lệnh không? Cho dù là Thiên Tôn thì cũng không tùy ý sử dụng Thét Lệnh như thế.

Bây giờ để có được Thét Lệnh còn khó hơn khi xưa nhiều, tên nhóc kia lấy đâu ra nhiều Thét Lệnh như thế?”

Tin tức này do La Chinh chủ động nói ra, nên một lần nữa lại khiến mọi người chấn kinh.

Một tấm Thét Lệnh như vậy, cho dù là cường giả Thiên Tôn cũng không thể không coi trọng…

Nghe thấy lời La Chinh nói, chân mày Dao càng nhíu chặt hơn.

Tên nhóc này định chơi kiểu gì đây?

La Chinh lập tức buông Thét Lệnh xuống, cười tủm tỉm hỏi Huân bên cạnh: “Đây là ngôi sao gì vậy?”

Huân suy nghĩ một chút rồi đáp: “Đây là ngôi sao thứ mười hai của Trung Thiên Vực, gọi là sao Hoàng Sa…” Trên trời có rất nhiều sao, mặc dù trí nhớ của Huân phi phàm nhưng cũng không chắc chắn lắm.

Thế là La Chinh lại một lần nữa kích hoạt Thét Lệnh: “Thật sự là quá vinh hạnh khi có thể nhìn thấy các vị Thiên Tôn đang tề tựu ở ngôi sao Hoàng Sa thứ mười hai của Trung Thiên Vực này.

Ha ha, không biết sẽ có bao nhiêu vị Thiên Tôn đến nữa.

Có thể nhìn thấy nhiều Thiên Tôn như thế, đây cũng được xem là vinh hạnh của La Chinh ta”

La Chinh nói những lời này vào Thét Lệnh, khuếch tán đến toàn bộ vũ trụ.

Khi những lời này truyền đến sao Hoàng Sa, vang lên bên tai các vị Thiên Tôn, sắc mặt bọn họ cũng phải thay đổi mấy lần.

“Tên nhóc này muốn khuấy cho vũng nước vốn đã đục này cho đục hơn đây mà”

“Dẫn nhiều Thiên Tôn đến hơn.

Ha ha, tên nhóc này có vẻ thông minh đây…”

“Quá ngây thơ thì có.

Chiêu này chẳng có tác dụng gì cả”

Trong mắt một số vị Thiên Tôn hiện lên vẻ tán thưởng, nhưng cũng có một số kẻ lại tỏ ra khinh thường.

Theo những Thiên Tôn này thấy, tên nhóc đang trốn trong Tiên Phủ hôm nay chết chắc rồi.

Có lẽ vì vậy mà hắn không thèm đếm xỉa gì, cứ kéo càng nhiều Thiên Tôn đến để khiến nơi này hỗn loạn hơn.

Sau đó hắn sẽ dựa vào vũng nước đục này mà chạy trốn.

Nếu bình thường, đương nhiên chiêu này của La Chinh sẽ có tác dụng.

Nhưng đối với cường giả Thiên Tôn thì cho dù vũng nước có đục đi nữa cũng sẽ không kẻ nào có thể nhân lúc hỗn loạn mà chuồn đi được.

Tuy nhiên, La Chinh vẫn làm như vậy.

Hắn không chỉ thả mồi nhử mà còn nói rõ vị trí của mình…

Thật ra, nói rõ vị trí cũng chỉ là vẽ vời thêm mà thôi.

Bởi dù sao chỉ cần là Thiên Tôn thì muốn tính ra vị trí của mũ Thiên Mệnh cũng không khó.

Quan trọng là La Chinh đã nói cho tất cả mọi người biết chuyện về mũ Thiên Mệnh, cộng thêm chuyện Thét Lệnh nữa nên tình huống sẽ hoàn toàn khác.

Đại đa số một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn đều có chủng tộc lớn đứng phía sau.

Chỉ có một số ít Thiên Tôn có tính tình cổ quái thì mới một thân một mình, chẳng liên quan đến ai.

Trước đây, còn có không ít Thiên Tôn duy trì thái độ đứng ngoài xem kịch.

Bọn họ đã thành công bước lên vị trí Thiên Tôn, thế nên nếu bây giờ lại bước vào cuộc tranh đấu giành mũ Thiên Mệnh thì nguy hiểm cũng sẽ không nhỏ, mà hy vọng lại chẳng lớn.

Nhưng trước mắt bọn họ lại là những lời cầu khẩn của truyền nhân, con trai hay hậu nhân của mình.

Không bao lâu sau…

Một số vị Thiên Tôn vốn đang án binh bất động cũng bắt đầu xuất phát đến Trung Thiên Vực.

Trong đó, thậm chí còn có cả Chỉ Thủy Thiên Tôn và Linh Hỏa Thiên Tôn.

Mục tiêu của hai vị Thiên Tôn này không chỉ là mũ Thiên Mệnh, mà còn có Thét Lệnh.

Lúc trước, hai người bị La Chinh dùng Thét Lệnh để chế nhạo, trong lòng cũng nghi hoặc, không biết tại sao tên nhóc thần bí này lại có nhiều Thét Lệnh như thế.

Bây giờ nghe chính miệng La Chinh thừa nhận rằng Thét Lệnh là vật vượt trên Thiên Đạo.

Sau khi chấn kinh và đồng thời cũng đã tin tưởng thì bọn họ nghĩ có thể không cần mũ Thiên Mệnh, nhưng Thét Lệnh thì nhất định phải lấy được.

Thế là càng ngày càng có nhiều Thiên Tôn bắt đầu rời khỏi Đại Giới của mình, xuất phát đến Trung Thiên Vực.

“Xem ra là lỗi của ta rồi” Dao nở nụ cười lạnh.

Khi nàng ta vừa mới phát hiện ra La Chinh, nàng ta nên tự mình chạy đến Âm La giới chứ không phải kéo dài như vậy.

Thậm chí, việc phái Sát, Lục, Diệt, Tuyệt đi đúng là lãng phí một khoảng thời gian dài.

Nếu không phải như vậy thì bây giờ nàng ta đã lấy được mũ Thiên Mệnh và linh hồn còn sót lại của Huân từ lâu rồi.

Hiện tại, La Chinh tiết lộ hết những thứ này là để thu hút nhiều Thiên Tôn đến hơn.

Nàng ta thậm chí còn nghĩ sâu xa hơn, rằng ví dụ như La Chinh có thể thỏa hiệp với một vị Thiên Tôn thượng vị nào đó, rồi dùng mũ Thiên Mệnh để đổi lại một mạng cho hắn…

Tình thế trước mắt rất phức tạp, nhưng lại có lợi cho La Chinh.

Chính vì vậy, Dao cũng không hề do dự.

Lực tín ngưỡng không ngừng tưới vào cơ thể nàng ta.

Từ đó, Thánh Lôi Liên Chùy trong tay nàng ta cũng nổ lách tách ra hơn mười nghìn luồng điện quang kinh người.

“Đùng…”

Mắt thấy kích này của nàng ta sắp đập xuống đỉnh Tiên Phủ.

Nhưng nàng ta vừa mới khẽ động, khói đen của Ám Ma lão quái đã khuếch tán ra.

Ám Ma Thiên Tôn là vị Thiên Tôn đầu tiên chạy đến, tính cách Ma tộc bá đạo, ngang ngược, nên nếu gã đã phát hiện ra con mồi thì làm sao có thể chắp tay nhường cho người khác?

Khói đen tạo thành mấy chục con thú lớn, bắt đầu nhắm tới Tiên Phủ từ những hướng khác nhau.

Nhưng Ám Ma lão quái vừa khẽ ra tay, trên người Toái Ảnh Thiên Tôn đã phóng ra rất nhiều cái bóng nhỏ.

Mỗi cái bóng chỉ lớn bằng lòng bàn tay, nhưng bên trong lại ẩn chứa luật nhân quả đặc biệt, đụng vào vật nào thì vật đó sẽ hoàn toàn tan rã.

Kể cả mấy con thú lớn được tạo thành từ khói đen của Ám Ma lão quái cũng không tránh khỏi kết cục này, lập tức tan biến sạch sẽ.

Toái Ảnh Thiên Tôn ngăn được một người, nhưng lại không ngăn được năm Thiên Tôn còn lại.

Cùng là cường giả Thiên Tôn, cũng lại là người chạy đến đầu tiên, bọn họ không thể không quan tâm đến mũ Thiên Mệnh.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box