[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 227 : Trải nghiệm (c1131-c1135)
❮ sautiếp ❯Chương 1132: Trải nghiệm
Giao tình giữa Chân Long tộc và Yêu Dạ tộc không sâu sắcNhưng Thanh Long và Huân cùng ở trong cơ thể La Chinh nên cũng đã có giao tình khá lâu, cũng hiểu tính cách của Huân.
Mặc dù tuổi thọ của Huân đã hơn trăm nghìn năm, nhưng ở trước mặt Thanh Long nàng vẫn chỉ như một đứa trẻ.
Rõ ràng Huân không hài lòng với việc tuyết yêu hóa thành hình bóng La Yên, thế nhưng Thanh Long cũng không tiện vạch trần nàng.
Từ khi Huân ngồi lên Vương vị, nàng chính là biểu tượng sự giết chóc của Yêu Dạ tộc, nắm trong tay trái tim giết chóc của toàn bộ người trong Yêu Dạ tộc, là thanh kiếm mạnh mẽ nhất để tấn công người ngoại tộc.
Còn cô gái tên “Dao” kia lại hoàn toàn ngược lại.
Dao đại diện cho hình phạt của Yêu Dạ tộc, là cái búa trừng phạt trong Yêu Dạ tộc, chính là nhằm vào người trong tộc!
Bước lên Vương vị liền trở thành biểu tượng của toàn bộ Yêu Dạ tộc, thậm chí còn có một chút thần tính.
Qua hàng vạn năm giết chóc, Huân đã không còn là một người Yêu Dạ tộc bình thường nữa.
Mặc dù nàng không phải là thần, thậm chí cũng không phải là Thiên Tôn, nhưng trong mắt người Yêu Dạ tộc thì nàng chính là một tồn tại có thể sánh ngang với thần.
Cảm xúc mà Huân vừa lộ ra lúc nãy, hình như là vì đã động lòng với La Chinh.
Điều này cũng khiến Thanh Long hơi bất ngờ.
Chuyện này không liên quan gì đến Thanh Long, quan trọng là vì trong lòng La Chinh lộ ra sơ sở, bị tuyết yêu túm lấy.
Vẫn nên khiến hắn nhanh chóng thoát ra khỏi sơ hở đó thì hơn.
Cảnh tượng này không phải là do tuyết yêu cố gắng tạo thành, mà là sau khi tuyết yêu nắm được sơ hở của La Chinh, từ chính bản thân La Chinh mà tạo ra ảo cảnh.
Nó cũng chính là tưởng tượng đẹp nhất trong lòng La Chinh.
Dưới bầu trời hoàng hôn màu vỏ quýt, cả La gia đang được bao phủ bởi một tầng ánh sáng nhạt.
Ngồi trên mái nhà La gia ngắm nhìn quận Sùng Dương yên bình, La Chinh nở nụ cười bình thản.
Những ngày bình yên thế này thật là hiếm có.
Từ trước đến nay, tâm trạng La Chinh giống như một sợi dây cung được kéo căng, không được phép thả lỏng, cũng không có bất kỳ hình thức thư giãn nào.
Bức tranh trong ảo cảnh này chính là tưởng tượng đơn thuần nhất của hắn.
La Yên lặng lẽ ngồi bên cạnh lật giở một tập tranh chữ cũ.
Tranh chữ này mới tìm được từ xó xỉnh nào đó ở ngôi nhà cũ.
Bởi vì nàng vô cùng tò mò nên mới đem những tranh chữ này lên mái nhà, phủi bụi trên mặt tranh rồi phân ra từng loại.
Nàng phân loại cực kỳ cẩn thận, nếu như gặp phải những tranh chữ có ý nghĩa sẽ mở ra đưa cho La Chinh để ca ca đánh giá.
“Ca, huynh xem bức tranh chữ này đi, là do vị trạng nguyên duy nhất của La gia chúng ta để lại, thế mà lại bị vứt ở trong cái xó đó, đúng là quá đáng mà” La Yên giống như là tìm được bảo bối, đưa cho La Chinh xem.
Thế giới này là do võ giả nắm giữ, trạng nguyên cái gì chứ.
Cho dù là hoàng đế, nếu không cẩn thận chọc giận tông môn, bọn họ mà tức giận lên thì cũng sẽ bị diệt quốc… Một gia tộc xuất hiện một trạng nguyên thì cũng không phải là việc gì lớn.
Có điều, La Chinh vẫn hết sức chăm chú bình phẩm một hồi.
Thời gian trôi qua thật nhanh, hoàng hôn biến mất và màn đêm buông xuống.
La Chinh vẫn nằm trên mái nhà ngắm bầu trời đầy sao, còn La Yên vẫn thì thầm ở bên cạnh như trước.
Trong cảnh an nhàn này, một cơn buồn ngủ lặng lẽ dâng lên.
Thời niên thiếu, La Chinh cũng nhiều lần ngủ quên trên mái nhà, thậm chí có lần còn lăn từ mái nhà xuống đất.
La Chinh nhẹ nhàng nhắm mắt.
La Yên ở bên cạnh nên hắn cực kỳ an tâm, lại không có bất cứ phiền não gì, tất cả đều thuận lợi.
Đúng lúc này, trên mặt “La Yên” hiện lên nụ cười kỳ dị.
Nàng lặng lẽ dựa gần vào La Chinh, nụ cười kia cực kỳ không phù hợp với khuôn mặt tuyệt đẹp của La Yên.
Khi đầu của nàng cách La Chinh chỉ ba tấc, “La Yên” mở miệng, lộ ra những chiếc răng trắng sắc bén.
La Chinh vốn đã nhắm mắt, ngáy nhè nhẹ, giờ lại đột nhiên mở to hai mắt!
Ánh mắt hắn trong trẻo, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào “La Yên”, thế nhưng trong ánh mắt lạnh lẽo đó ẩn chứa vẻ không nỡ. hắn cười khẩy: “Thể nghiệm kiểu này thực sự không tồi.
Mặc dù ta rất thích, nhưng không thể không giết ngươi… Cảm ơn”
“Vèo!”
Tay hắn thò ra nhanh như chớp, lập tức đâm vào cơ thể “La Yên”.
Lúc này, cả người “La Yên” bắt đầu có biến hóa lạ thường.
Từ trong miệng nàng không ngừng phát ra tiếng cười lạnh lùng, hai tay hóa thành móng vuốt sắc bén cào về phía La Chinh… Đáng tiếc, công kích tinh thần của tuyết yêu không mạnh, chúng chỉ lợi dụng sơ hở của con người, một khi con người đã thoát ra được thì có thể nói sức công kích của tuyết yêu cực kỳ yếu.
La Chinh nhẹ dùng sức, con tuyết yêu trong ảo cảnh liền bị hắn vặn thành từng mảnh…
Khung cảnh xung quanh mờ dần, sau đó biến thành hình xoắn ốc, không ngừng khuấy lên.
Giống như bức màn của vở kịch đột nhiên được kéo ra, đôi mắt La Chinh khôi phục lại vẻ trong sáng.
Hắn đã thoát ra khỏi ảo cảnh!
Còn con tuyết yêu đối mặt với La Chinh ban nãy đã biến thành mảnh vụn, giống như là giấy bị xé thành mảnh vụn bay lả tả khắp nơi.
Muốn loại bỏ tuyết yêu thì hoặc là chống lại nó ngay từ đầu, hoặc là giết nó trong ảo cảnh.
La Chinh chọn cách thứ hai, bởi vì hắn quả thực muốn trải nghiệm cảm giác đoàn tụ cùng với La Yên.
Cho dù chỉ là một sự lừa dối thì có tác dụng an ủi rất lớn đối với nội tâm của hắn.
Nhìn những mảnh thi thể tuyết yêu bay lả tả, La Chinh không quá vui mừng, ngược lại còn cảm thấy thương cảm.
“Ra rồi?” Giọng nói của Huân truyền đến.
Giọng của Huân vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng lần này lại nghe được trong đó có lẫn chút oán giận…
“Ừ!” La Chinh mỉm cười, không nhận ra cảm xúc của Huân.
La Chinh xoay người nhìn những võ giả ở phía sau.
Hầu như tất cả mọi người đều đang chìm trong ảo cảnh.
Những võ giả này nhắm mắt, lao tự do xuống dưới, mà những con tuyết yêu kia biến thành đủ loại hình dáng khác nhau, xoay quanh bọn họ, thì thầm điều gì đó.
Chỉ có một ngoại lệ, chính là cô gái tóc vàng của Yêu Dạ tộc.
Dường như nàng đã dùng bảo vật nào đó để củng cố trái tim, nên con tuyết yêu kia không thể thay đổi hình dạng.
Nó chỉ có thể không ngừng lượn vòng xung quanh, nhưng cuối cùng vẫn không thể tấn công được trái tim của nàng.
“Mộ Minh Tuyết…”
Ánh mắt La Chinh dừng trên người Mộ Minh Tuyết, sắc mặt trở nên kỳ lạ.
Hắn nhìn thấy cả người Mộ Minh Tuyết cuộn tròn lại, một tay ôm đầu, trên mặt nở nụ cười.
Đối diện với Mộ Minh Tuyết, người mà tuyết yêu biến thành lại chính là La Chinh!
“Ha ha, La Chinh này đẹp trai hơn ngươi nhiều…” Giọng nói lạnh lùng của Huân truyền đến.
Đúng như những gì Huân nói, La Chinh ở đối diện Mộ Minh Tuyết thân hình cao hơn La Chinh thật tới ba phần, khuôn mặt cũng đẹp trai hơn không ít…
Đây là hiện tượng bình thường.
Con người thường như vậy, nếu như thích một người thì hình tượng của người đó trong trái tim sẽ hoàn mỹ hơn người thật nhiều.
Nếu như ghét người nào đó thì hình tượng của người bị ghét trong lòng đối phương cũng sẽ tệ hơn so với thực tế.
Đến giờ La Chinh vẫn không ngờ trong lòng Mộ Minh Tuyết, bản thân mình lại có hình dạng như thế này, ngược lại còn khiến hắn có chút hổ thẹn…
“Làm thế nào bây giờ? Trực tiếp gọi họ hay là đợi họ thoát ra?” La Chinh hỏi.
Đừng thấy tuyết yêu này không gây ra tổn hại nào cho La Chinh mà lầm, công kích của tuyết yêu cũng không thể xem thường.
Một khi để tuyết yêu mê hoặc trái tim thành công thì cả linh hồn cũng sẽ bị nó chiếm đoạt.
Điều đó đồng nghĩa với cái chết, thân thể cũng sẽ trở thành thân thể của tuyết yêu!
“Đợi một chút, Mặc dù tuyết yêu có thể mê hoặc con người, nhưng khả năng thoát ra của bọn họ rất lớn” Huân khuyên, nếu có thể thì hãy để tự họ thoát ra.
Đúng lúc này, đột nhiên một võ giả Nhân tộc đứng không xa mở mắt.
Lúc võ giả này mở to mắt thì cười “hi hi…” đầy kỳ dị.
Võ giả Nhân tộc phát ra nụ cười khẽ, lấy ra trường kiếm rồi bay về phía Mộ Minh Tuyết!
“Tên này… đã bị tuyết yêu chiếm đoạt rồi.
Hắn không được coi là nhân loại nữa.
Giết hắn đi” Huân nói.
Không cần Huân phải nói, La Chinh cũng đã cảm nhận được.
Ánh mắt của võ giả Nhân tộc đó tuyệt đối không phải là ánh mắt của người bình thường!
La Chinh đưa tay ra kéo nhẹ Mộ Minh Tuyết về phía sau mình.
Trong nháy mắt, từ nhẫn tu di của hắn lóe ra ánh kiếm, sau đó liền xuất hiện ra ba U Thần Ảnh bay về phía võ giả Nhân tộc theo ba hướng khác nhau…
Chương 1133: Báu vật cổ
Sau khi bị tuyết yêu chiếm thân thể, võ giả này liền giống như một con rốiTuy bản thân võ giả Nhân tộc kia cũng là Thần Cực Cảnh, nhưng e rằng sau khi chiếm đoạt thân thể hắn thì tuyết yêu sẽ không thể phát huy được một phần mười thực lực của bản thân hắn.
Mệnh lệnh của Huân hết sức quyết đoán, La Chinh cũng không hề do dự gì cả.
Sau khi bị tuyết yêu chiếm cứ, người này đã không thể gọi là người nữa rồi.
Võ giả Nhân tộc kia lảo đảo, cầm trường kiếm trong tay, muốn chống đỡ ba U Thần Ảnh kia.
Nhưng ngay cả chân nguyên mà tuyết yêu kia cũng không thể lấy ra được thì làm sao có thể đỡ nổi?
Gần như trong nháy mắt, tuyết yêu liền bị ba U Thần Ảnh giết chết!
Xử lý võ giả Nhân tộc này xong, La Chinh lại tiếp tục chú ý đến Mộ Minh Tuyết.
Tuy rằng Huân không hề lo lắng, nhưng bất cứ chuyện gì đều có ngộ nhỡ.
Bị tuyết yêu này chiếm đoạt thì chắc khác nào đã chết.
Tất nhiên La Chinh lo là lo nhỡ đâu Mộ Minh Tuyết không thể thoát ra khỏi ảo cảnh của tuyết yêu được.
Nhưng hắn vừa mới quay đầu lại thì liền thấy từ giữa ngón tay Mộ Minh Tuyết đột nhiên phụt ra một luồng khí lạnh, sau đó một dòng máu tươi liền bắn ra từ đầu ngón tay của nàng!
Tiếp đó, thân thể nàng bỗng nhiên run lên, hai mắt mở ra, ánh mắt trong veo như nước.
Thấy La Chinh đang ân cần nhìn mình, nàng liền mỉm cười với hắn rồi lập tức nói: “Ta không sao”
Sắc mặt La Chinh lúc đó rất kỳ lạ, nhìn về phía vết thương trên ngón tay của Mộ Minh Tuyết với vẻ hơi nghi ngờ: “Đây là…”
“Vừa rồi ta sợ bản thân bị tuyết yêu mê hoặc, cho nên dùng chân nguyên ngưng kết ra một cái gai băng rồi nắm nó trong tay… Sau thời gian một nén nhang, nếu ta không làm cái gai băng này tan hết thì nó sẽ tự nổ tung” Mộ Minh Tuyết cười nói.
Tuyết yêu vốn dĩ xây dựng một ảo cảnh làm cho võ giả đắm chìm trong mộng đẹp, không thể tự thoát khỏi, rồi mượn cơ hội này để chiếm đoạt linh hồn và thân thể của võ giả.
Song, sự bố trí nho nhỏ này của Mộ Minh Tuyết lại đem đến hiệu quả đặc biệt.
Khi cơn đau truyền tới, nàng có thể mượn cơ hội này để thoát khỏi ảo ảnh do tuyết yêu tạo ra…
Ngay cả La Chinh cũng không nhịn được mà khen ngợi.
Hắn phát hiện ra, tuy thực lực của bản thân Mộ Minh Tuyết không lợi hại lắm, nhưng đầu óc lại khá thông minh, rất hiểu cách lợi dụng vài kỹ xảo nho nhỏ.
Mà ở nhiều thời điểm mấu chốt, những kỹ xảo nhỏ này lại có thể đem đến tác dụng tương đối lớn!
Sau đó liên tục có võ giả tỉnh lại…
Tuy rằng tuyết yêu lợi hại, nhưng những võ giả có thể kiên trì đi một mạch đến bước này thì tâm võ đạo cũng sẽ không quá kém, hoặc có thể nói là rất khó để có sơ hở lớn.
Cho nên phần lớn võ giả vẫn thoát được ảo cảnh của tuyết yêu.
Chỉ có rất ít võ giả đánh mất bản thân, sau đó bị tuyết yêu chiếm đoạt thân thể.
Đối mặt với tình huống này, những võ giả khác cũng chỉ có thể chọn cách đánh chết bọn họ.
Còn có mấy vị võ giả sau khi chìm vào ảo cảnh không duy trì chính xác tư thế rơi xuống, nên thân thể bay về phía sát vách vực, trực tiếp đập lên gai băng trên vách vực sâu.
Nhẹ thì cũng vỡ đầu chảy máu, nặng thì thân thể bị thương nặng, không thể không kích hoạt thần văn quay về, rời khỏi vực sâu luân hồi này.
Chuyện này coi như khá xui xẻo, bởi vì theo phán đoán từ kinh nghiệm trước đây, đi qua một vòng trong vực sâu luân hồi này sẽ được nhận được một phần thưởng, mà sau khi thông qua ảo cảnh của tuyết yêu trước mắt, vòng thứ hai cũng sẽ chấm dứt.
Quả nhiên, không bao lâu sau phía dưới lại xuất hiện một bục đá lồi ra.
Sau khi các võ giả ở lại nhìn thấy bục đá này thì vẻ mặt đều hơi chấn động!
Mục đích mọi người liều mạng ở lại, rơi thẳng một mạch từ trên vực sâu xuống chính là vì bục đá này!
Song, so với cái bục đá trên, bục đá này hơi khác một chút.
Cả bục đá này đều được bao bọc bởi một tầng băng cứng rất dày.
La Chinh điều chỉnh phương hướng của mình, đáp thẳng lên bục đá kia.
Với thế xung kích của hắn, cho dù là lớp băng dày mười trượng thì cũng có thể đạp vỡ.
Nhưng khi La Chinh giẫm lên mặt trên thì lại chỉ phát ra vẻn vẹn hai tiếng vang giòn giã.
Thậm chí ngay cả một vết chân cũng không thấy xuất hiện trên lớp băng dày ba tấc bao quanh bục đá này.
Hiển nhiên, nó cũng đã được vị Thiên Tôn viễn cổ kia đặc biệt xử lý.
Những võ giả khác nhao nhao đáp xuống bục đá kia.
Nhưng ngay vào lúc này, một cảnh tượng mang tính bi kịch liền diễn ra.
Bởi vì phương hướng rơi của Hầu Đại – người liên tục đi theo Ngải Hổ kia khá sát rìa, nên sau khi phát hiện bục đá thì hắn cũng điều chỉnh phương hướng rơi của mình về phía bục đá, nhưng không ngờ một chân lại giẫm lệch nên trực tiếp tuột xuống từ trên lớp băng kia.
“Này…” Ánh mắt La Chinh hơi ngưng lại.
Ngải Hổ bên cạnh La Chinh chỉ cười: “Khà khà, chỉ có thể cầu cho hắn may mắn thôi” Ấn tượng của hắn với bảy huynh đệ họ Hầu đều không tốt.
Với hắn mà nói, Hầu Đại chết là kết cục tốt nhất.
Cho dù không chết thì đến khi rời khỏi địa cung, chưa chắc Ngải Hổ sẽ bỏ qua cho người này.
Hầu Đại nọ chẳng khác nào tiến thẳng vào vòng thứ ba trong vực sâu luân hồi.
Mà một mình hắn có thể vượt qua vòng thứ ba không, hay là chọn cách kích hoạt thần văn trở về thì phải xem lựa chọn của bản thân hắn.
Lúc này mọi người đã đứng trên bục đá, đâu thể quan tâm đến một nhân vật như vậy nữa? Họ đều nhao nhao rảo bước tiến về phía hang động phía sau bục đá này, thậm chí có thể dùng từ chen lấn để hình dung.
Trong hang động thứ nhất có thể lấy được thiên tài địa bảo có phẩm cấp phi phàm, vậy thì đồ trong hang động thứ hai này hẳn cũng sẽ không tầm thường.
Lúc này, trong lòng tất cả các võ giả đều ngập tràn kỳ vọng!
“Trong hang động thứ hai có cái gì?” La Chinh nhìn dáng vẻ nôn nóng của đám võ giả này thì cũng chỉ biết lắc lắc đầu.
“Báu vật cổ” Huân trả lời một cách đơn giản, “Thiên Tôn viễn cổ này để lại đủ các loại báu vật cổ…”
“Báu vật cổ? Đây chẳng phải là…”
“Cũng chẳng có tác dụng gì.
Mười vạn năm trước ta chỉ đi vào dạo một vòng rồi rời đi” Huân trả lời như vậy.
Nếu như không được bảo vệ đặc biệt thì cho dù là thần khí cũng khó mà chống lại sự bào mòn của thời gian.
Thời gian trôi qua, uy lực của bất kỳ pháp bảo nào cũng sẽ từ từ yếu đi.
Thiên Tôn viễn cổ xây dựng vực sâu luân hồi này không biết đã bao nhiêu trăm triệu năm, dù cho trước kia những báu vật cổ này có uy lực phi phàm thì chỉ sợ bây giờ cũng đã mất đi hiệu quả…
Trong hang động này, đám võ giả đứng thành một hàng, trước mặt mọi người liền xuất hiện một ngọn núi báu vật.
Kiếm, kích, thương, đao, chùy, cung, rìu…
Đủ các loại vũ khí, cần cái gì, có cái đó.
Nhưng trên mặt mọi người lại là vẻ đau khổ.
Năm xưa, những vũ khí này căn bản đều là thần khí, nhưng bị năm tháng tàn phá, chúng đã sớm trở thành một đống sắt vụn từ lâu!
Tuy rằng những vũ khí này hoàn toàn không bị gỉ sét, cũng chưa từng hư hại, nhưng bề mặt của chúng đều trở thành một màu xám trắng, đã không còn sự sáng bóng ban đầu nữa.
Trong ba thánh địa lớn của Âm La giới này, cho dù là võ giả Thần Cực Cảnh thì đa số cũng chỉ có thể đeo một món thần khí tòng tam phẩm.
Còn thần khí tam phẩm và tòng nhị phẩm đều rất hiếm.
Phẩm cấp của những báu vật cổ này cũng không thấp, ít nhất cũng là thần khí nhị phẩm, thậm chí có không ít thần khí tòng nhất phẩm và nhất phẩm.
Đáng tiếc, Thiên Diễn Tinh Hoa trong những báu vật cổ này đã sớm bị thất thoát theo thời gian, thần văn khắc ở phía trên cũng đã không còn hoàn chỉnh nữa.
Dù sao vật liệu vẽ thần văn cũng có giới hạn thời gian, một số thần khí xuất sắc có lẽ vẫn sẽ như thuở ban đầu sau hàng triệu năm, nhưng lại không chịu đựng được sự gặm nhấm trong mấy chục triệu năm, thậm chí là mấy trăm triệu năm.
Trải qua khoảng thời gian lâu như thế, thực ra cũng không thể gọi chúng là báu vật cổ nữa…
Chẳng trách năm đó Huân đã tới nơi này, nhưng lại chỉ dạo qua một vòng rồi rời đi.
Một số võ giả không cam lòng, bởi có lẽ họ không thể tiếp tục gắng gượng được tới hang động kế tiếp, mà binh khí lại là thứ họ thiếu nhất.
Sau khi chần chừ một chút, họ liền lũ lượt chui vào trong đó, bắt đầu lục lọi, nhặt nhạnh, hy vọng vận may sẽ đến với mình, có thể tìm được một số đồ đặc biệt.
Vì vậy, đủ loại binh khí vốn chất đống như núi liền bị rất nhiều võ giả ào ào bới ra, chọn lựa từng món, từng món trong đó.
Nếu như nhìn thấy báu vật cổ vừa ý, dù biết rõ nó là một món sắt vụn thì họ vẫn thu vào trong nhẫn tu di.
Tuy rằng những báu vật cổ này đã mất đi hiệu quả, cũng không đáng mấy đồng, nhưng vẫn có giá trị sưu tầm nhất định, mặc dù cũng không quá cao…
Mộ Minh Tuyết nháy mắt một cái, cũng lập tức gia nhập đội ngũ này.
La Chinh không hề tham gia đội ngũ này.
Không phải hắn không để mắt đến mấy thứ này, chẳng qua trong lòng hắn còn có một chút nghi hoặc.
Những báu vật cổ này chính là di sản của Thiên Tôn viễn cổ kia? Xem ra hẳn là cũng không phải.
Thiên Tôn viễn cổ này bố trí vực sâu luân hồi kín đáo như vậy, sau đó cũng hao tổn tâm huyết truyền bá phương pháp và chìa khóa để mở địa cung chín lần.
Thế thì ông ta hẳn là có thể tiên đoán được tình những vũ khí ông để lại sẽ biến thành một đống phế phẩm sau mấy trăm triệu năm.
Trong tình huống biết rõ mà Thiên Tôn kia vẫn làm như vậy.
La Chinh suy đi nghĩ lại, vẫn luôn cảm thấy trong đó hẳn phải có vấn đề.
Chương 1134: Luyện Thần Tử
So với hang động trước, rõ ràng hang động này nhỏ hơn một chút, gần như chỉ liếc mắt một cái là đã có thể nhìn được hết toàn cảnhXung quanh cũng không có chỗ nào quá kỳ lạ…
Thấy Mộ Minh Tuyết đang cẩn thận lựa chọn báu vật cổ, nên tất nhiên La Chinh sẽ không rời đi trước, mà tùy ý đi dạo trong hang động.
Sau khi đi một vòng, La Chinh lại càng khẳng định hơn, rằng trong hang động này không còn bí ẩn nào khác.
Đến khi La Chinh quay đầu nhìn lại lần nữa thì thấy, những báu vật cổ vừa rồi còn chất đống như một ngọn núi nhỏ ở đó nay đã chỉ còn lại một nửa.
Thấy cảnh này, La Chinh cũng không nhịn được mà lắc đầu.
Sau khi mất đi Thiên Diễn Tinh Hoa, những báu vật cổ này cũng không còn giá trị quá lớn nữa.
Hắn mỉm cười thản nhiên, vừa định bước thêm một bước thì lại phát hiện ra ở phía trước, cách đó không xa có một thanh kiếm đang cắm sừng sững trên đất.
“Kiếm này… hình như không được tính là báu vật cổ.
Không biết ai lại cắm thanh kiếm như vậy ở đây” La Chinh nghi hoặc, ánh mắt hơi ngừng lại một chút.
Mặc dù Thiên Diễn Tinh Hoa trong những báu vật cổ đang chất đống như ngọn núi nhỏ kia đã tiêu tán hết theo thời gian, nhưng nghiêm túc mà nói thì mỗi món đồ trong đó đều là tinh phẩm…
Mà nhìn qua thì thấy thanh kiếm trước mặt này có chất lượng rất kém, thậm chí ngay mũi kiếm cũng đã bị gỉ.
Đây thật sự là một thanh kiếm sao?
Không thể lấy được vật mình muốn trong hang động này, La Chinh cũng không nản lòng.
Nhưng sau khi nhìn thấy thanh kiếm kia, hắn liền cảm thấy hứng thú.
Nghĩ đến đây, La Chinh bước lên trước hai bước, đưa tay nắm lấy phần thân kiếm đã lộ ra ngoài.
Ngay sau đó.
Hắn hơi dùng sức, rút lên… nhưng thanh kiếm lại không hề nhúc nhích!
“Hử?”
La Chinh lại càng tò mò hơn.
Mặc dù hắn chỉ hơi dùng sức, nhưng để rút một thanh kiếm ra thì cũng không thành vấn đề.
Hình như thanh kiếm này bị chôn rất sâu thì phải?
Vì vậy, sau khi đứng vững, hai tay hắn liền nắm chặt trên thân kiếm.
Lưỡi của thanh kiếm này đã cùn, nên không cứa tay.
Nhưng cho dù không cùn thì với cường độ thân thể của La Chinh hiện tại, chắc cũng không có trở ngại gì quá lớn.
Vừa nắm lấy thân kiếm này, La Chinh đột nhiên phát lực!
Một luồng sức mạnh to lớn đột nhiên tăng lên!
“Ầm ầm ầm…”
Ngay lúc này, dường như cả hang động đều bắt đầu chấn động.
Các võ giả vốn còn đang lựa chọn những báu vật cổ bị vứt đi lập tức ngẩng đầu lên, quan sát động tĩnh xung quanh.
Chẳng mấy chốc, ánh mắt mọi người đều tập trung vào La Chinh.
“Tên kia, đang rút ra cái gì vậy?”
“Hình như là một thanh kiếm.
Chắc chắn nó không phải là vật tầm thường!”
“Nhanh lên, chúng ta đi qua nhìn một chút!”
“Đi qua thì có ích gì? Ngươi dám đoạt đồ trong tay La Chinh ư?”
Trong mắt những võ giả này, La Chinh bây giờ đã nghiễm nhiên trở thành sát tinh, làm gì có ai dám chọc hắn?
Khi La Chinh nhấc “kiếm” lên, dưới chân hắn bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt.
Ngay sau đó, có một thứ đen tuyền bị La Chinh rút ra!
“Đây… là cái gì?” Sau khi La Chinh nhấc ra được một nửa, hắn cũng không nhịn được mà lùi về phía sau.
Hắn vốn cho rằng đó là một thanh kiếm cổ.
Nhưng sau khi kéo lên được một nửa, hắn mới phát hiện ra không như mình nghĩ!
Thứ La Chinh cầm trong tay không phải là một thanh kiếm.
Bên dưới vậy mà lại là một cái đầu được làm bằng kim loại, mà phần cổ được nối liền với một cái thân cũng được làm bằng kim loại.
“Con… rối” Ánh mắt La Chinh ngừng lại một chút, nói ra hai chữ.
Con rối không phải là thứ hay gặp, nhưng cũng chẳng phải hiếm thấy gì.
Có điều, hình dáng con rối trước mặt này rất kỳ lạ.
Nó khác với A Phúc trong Tiên Phủ, cũng không giống thuật con rối ở Trung Vực.
Trên đỉnh đầu con rối này có một cây nhọn gì đó dựng thẳng lên, nhìn thoáng qua thì rất giống phần thân của một thanh kiếm.
Con rối bị giấu trong lòng đất, trên mặt đất chỉ có “thân kiếm” hướng thẳng lên trên…
Cũng không biết vì sao trong hang động này lại chôn giấu một con rối.
Vực sâu luân hồi đã mở ra sáu lần, năm lần trước chưa có ai phát hiện ra bí mật này.
Mà lần trước, Huân cũng đi loanh quanh ở đây một vòng rồi rời đi, nên đương nhiên nàng không thể trả lời được câu hỏi của La Chinh.
Các võ giả khác nhìn về phía bên này, trên mặt đều có vẻ thèm thuồng.
Tuy bọn họ không biết đây là thứ gì, nhưng bất cứ thứ gì được phát hiện trong vực sâu này đều là vật không thể coi thường, nếu nói không muốn thì chắc chắn là nói dối.
Chẳng qua bọn họ lại nhớ đến tình cảnh bi thảm của vị võ giả Ma tộc có huyết mạch hung vượn viễn cổ trong cái hang động trước đó, nên chỉ đành kiềm chế lòng tham trong lòng.
Lòng tham có thể khiến bọn họ hành động, nhưng thực lực hiện tại của La Chinh lại có thể khiến bọn họ phải dừng bước!
Nhìn thấy con rối trước mắt có hình dáng đặc biệt, La Chinh cũng đánh giá qua một lúc.
Nghĩ kỹ thì, con rối này vốn không phải là vật sống, mà là do con người tạo ra.
Thẩm mỹ của mỗi người mỗi khác, nên bề ngoài của con rối cũng có đủ mọi hình dáng.
Vì thế, hình dáng của con rối này hơi đặc biệt thì cũng không có gì lạ.
Nhưng nếu những báu vật cổ kia ở chỗ này rất nhiều năm đều đã biến thành phế phẩm, vậy thì con rối trước mặt đáng lẽ cũng phải thành phế phẩm rồi chứ?
Khi ý nghĩ này vừa mới hiện lên trong đầu La Chinh, một giọng nói nhỏ gần như không thể nghe thấy, lại bay về phía hắn…
“Ngươi, ngươi có… có…”
Giọng nói thô khàn, vô cùng yếu ớt.
Cho dù La Chinh nghiêng tai lắng nghe thì vẫn không thể nghe rõ con rối này nói cái gì.
Nhưng cho dù con rối này có nói cái gì thì trước mắt cũng đã chứng minh rằng nó còn “sống”.
Nếu đã như vậy, tất nhiên La Chinh cũng càng thêm hứng thú!
Tuy không biết con rối này đang lải nhải cái gì, nhưng La Chinh cũng lười làm rõ.
Lần này, hắn túm thẳng lấy đầu con rối, kéo mạnh lên rồi đặt toàn bộ thân hình nó xuống mặt đất.
Dù nhìn thoáng qua, vật liệu làm nên con rối này cũng bình thường, nhưng lại có vẻ rất chắc chắn.
“Ầm ầm!”
Sau khi rút con rối lên, La Chinh ném nó sang một bên, tạo ra một tiếng vang rất lớn!
Mặc dù hình dáng của con rối hết sức quái dị, đầu và thân đều là hình bầu dục nhẵn bóng, trên đầu còn có một vật trang sức dựng thẳng lên giống như “kiếm”, nhưng lại không có tứ chi.
Bề ngoài không khác con người là bao.
Trong toàn bộ quá trình đó, con rối vẫn thì thào, nhưng hoàn toàn không thể nghe ra nó đang muốn nói cái gì.
Có thể do quá yếu, cũng có thể do đã qua quá nhiều năm nên nó không thể nói chuyện bình thường được.
Sau khi La Chinh đi quanh con rối quan sát một vòng thì phát hiện ra lưng nó có một chỗ lõm nho nhỏ.
Nhìn thấy chỗ lõm kia, La Chinh khẽ mỉm cười.
Trong số các võ giả cũng có người có sở trường về thuật con rối.
Ví dụ như thuật con rối của Đại Mộng chân nhân ở Vân Điện cũng khá lợi hại.
Mà năng lượng bọn họ cung cấp cho con rối thường chính là chân nguyên của bản thân.
Rất có thể con rối trước mặt cũng dùng chân nguyên để khởi động.
Dù sao thì thử một lần cũng không tổn thất gì.
Nghĩ thế, La Chinh liền lấy một viên đá chân nguyên cực phẩm ra khỏi nhẫn tu di, lắp vào chỗ lõm ở sau lưng con rối.
Vừa lắp đá chân nguyên cực phẩm vào xong, con rối kia liền phấn khích hét to một tiếng: “Ta, ta, vậy mà ta còn có thể…”
Ngay sau đó, giọng nói kia lại yếu dần, đoạn sau nó còn nói cái quái gì đó nữa, nhưng La Chinh không thể nghe rõ được.
Thấy vậy, La Chinh hơi nghi hoặc.
Nhưng vào khoảnh khắc khi hắn nhìn chằm chằm vào chỗ lõm đó thì liền hiểu ra, viên đá chân nguyên cực phẩm vừa rồi đã bị tiêu hao hết chỉ trong phút chốc rồi!
Thứ này… La Chinh thấy cạn lời.
Hình như chân nguyên chứa trong đá chân nguyên cực phẩm không đủ với nó.
Tốc độ tiêu hao chân nguyên của con rồi này thật là nhanh kinh người.
Không suy nghĩ nhiều, La Chinh lại lấy một viên ngọc chân nguyên ra khỏi nhẫn tu di, lắp vào chỗ lõm…
“Ta, ta vậy mà còn có thể sống lại! Thật sự không thể tin được!” Con rối kia hét lên đầy phấn khích.
La Chinh thản nhiên nhìn chăm chú vào con rối, lập tức mở miệng hỏi: “Ngươi là ai?”
Con rối kia đánh giá La Chinh ở trước mặt, sau đó “két két”, “két két” di chuyển từng bước, một lúc sau mới cười nói: “Ta… là Luyện Thần Tử! Ha ha…”
Chắc con rối này cho rằng khi nói cái tên này ra thì võ giả trong hang động cảm thấy chấn động, nên trong giọng nói cũng ẩn chứa chút đắc ý.
Nhưng sau khi nó nói xong, các võ giả chỉ ngơ ngác nhìn nó.
“Luyện Thần Tử là thứ gì?”
“Chưa nghe thấy bao giờ…”
“Cái tên này có lai lịch lắm sao?”
La Chinh cũng đặt câu hỏi ở trong đầu.
Không chỉ có Huân chưa nghe thấy bao giờ mà ngay cả Thanh Long có hiểu biết sâu rộng cũng không biết Luyện Thần Tử là ai.
“Các ngươi… ngay cả Luyện Tử Thần là ai cũng không biết?” Trong giọng nói của con rối kia chất chứa sự đau buồn, phẫn nộ: “Ta chính là luyện khí sư số một trong vũ trụ! Thế hệ trẻ bây giờ kiến thức nông cạn đến mức này ư?”
Chương 1135: Lai lịch
Cái danh luyện khí sư số một vũ trụ quả thực rất vang dộiMặc dù mấy tiểu bối này kiến thức hạn hẹp, chưa từng nghe nói đến tên tuổi của Luyện Thần Tử, nhưng danh xưng này hẳn là cũng đủ để khiến bọn họ chấn động!
Tuy con rối này vô cùng phẫn nộ, nhưng trong đó vẫn có chút đắc ý…
Chỉ có điều, rất nhiều võ giả vẫn ngơ ngác nhìn chằm chằm con rối này, dĩ nhiên trong đó có cả La Chinh.
“Luyện khí sư số một vũ trụ?”
“Vớ vẩn, khoác lác cái khỉ gì vậy? Một con rối bỏ đi mà đòi làm luyện khí sư số một…”
“Hiện nay, luyện khí sư số một trong trăm tộc của vũ trụ không phải là Từ Thanh Phong của Thiên Vị tộc sao?”
Trong thế giới võ giả, luyện khí sư đóng vai trò tương đối quan trọng.
Mặc dù trong thánh địa của các chủng tộc lớn vẫn có luyện khí sư riêng, nhưng luyện khí sư thực sự ưu tú vẫn vô cùng hiếm.
Cũng bởi vì sự tồn tại của những luyện khí sư này mà bia hoàn vũ vạn linh thường xuyên có những thay đổi.
Danh tiếng luyện khí sư số một vũ trụ giống như sấm bên tai đối với phần lớn các võ giả!
Hiện nay, luyện khí sư số một vũ trụ chính là Từ Thanh Phong, không ai dám nghi ngờ kết luận này.
Nguyên nhân rất đơn giản, thần khí chí tôn xếp hạng từ thứ nhất đến thứ mười trên bia hoàn vũ vạn linh đều được tạo ra bởi bàn tay của Từ Thanh Phong!
Mặc dù mọi người đều rất tò mò về lai lịch của con rối này, nhưng khi nghe nó nói bản thân là luyện khí sư số một vũ trụ thì bọn họ làm sao có thể tin nổi?
“Ta không khoác lác! Ta là Luyện Thần Tử! Trở về hỏi trưởng bối nhà các ngươi đi.
Ta…” Luyện Tử Thần khoa chân múa tay, lời nói lại càng kích động.
Nhưng nói được một lúc thì giọng nói bắt đầu nhỏ dần, cuối cùng cả con rối không thể nhúc nhích nữa.
Giọng nói của nó lại bắt đầu nhỏ đến mức không thể nghe thấy.
Có lẽ nó đã tiêu hao hết viên ngọc chân nguyên mà La Chinh lắp vào rồi…
“Con rối này vẫn còn chút ý nghĩa, có thể mang về thánh địa Ngọc Lan của ta để nghiên cứu một phen” Một vị võ giả Nhân tộc mỉm cười đi lên, trong tay hắn cầm mười viên ngọc chân nguyên, định bổ sung ngọc chân nguyên cho con rối.
Võ giả Nhân tộc này rất thông minh.
Mặc dù con rối này là do La Chinh phát hiện ra, cũng do La Chinh tự tay kéo lên, nhưng hiện tại xem ra, nó tự có suy nghĩ của chính mình, nên cũng có thể đối xử với nó như vật sống.
Cứ như vậy, con rối này muốn đi với ai, cũng có thể do chính nó quyết định!
Trước hết, hắn cứ cung cấp mười viên ngọc chân nguyên cho Luyện Thần Tử để lấy lòng đã.
Nếu có thể thuyết phục con rối này rời đi cùng hắn, chắc chắn La Chinh cũng sẽ không ngăn cản.
Nhưng hắn vừa mới đi lên được mấy bước, một cái chân liền dính lại trên mặt đất, không thể nhấc lên nổi.
La Chinh lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào võ giả Nhân tộc kia, tuy trong ánh mắt không có sát ý, nhưng võ giả Nhân tộc kia cũng không dám hành động gì thiếu suy nghĩ.
Hắn còn chưa muốn chết!
La Chinh mỉm cười, lại lấy hơn mười viên ngọc chân nguyên ra, lần lượt lắp vào trong chỗ lõm ở phía sau lưng con rối.
Chẳng mấy chốc, con rối đã khôi phục lại dáng vẻ đầy sức sống như trước đây: “Đi về hỏi trưởng bối nhà các ngươi, họ sẽ biết Luyện Tử Thần ta là…”
“Ngươi là ai, ta không muốn biết” La Chinh ngắt lời Luyện Thần Tử.
Luyện Thần Tử sững sờ nhìn chằm chằm La Chinh, lúc này La Chinh mới nói tiếp: “Nếu ngươi đã tự xưng mình là luyện khí sư số một vũ trụ, nói vậy, ngươi biết luyện khí?”
“Tất nhiên!” Luyện Thần Tử chỉ đám thần khí chất thành ngọn núi nhỏ kia rồi nói: “Những thứ này đều là tác phẩm của ta, chúng đều là của ta… Chúng, làm sao vậy!” Vất vả lắm mới nói ra được một câu bình thường, nó lại bắt đầu khóc lóc, đau buồn xen lẫn phẫn nộ nói: “Tại sao, tại sao chúng đều chết cả rồi!”
Mí mắt La Chinh không nhịn được mà run rẩy, hắn cảm thấy bản thân đang gặp phải một kẻ điên.
Chẳng qua là một đống thần khí mà thôi, gì mà chết với sống?
Luyện Tử Thần loảng xoảng đi qua, quỳ gối trên đống báu vật cổ.
Nó cầm một món lên, nhìn qua thì có vẻ rất đau khổ.
“Đúng là kẻ điên” Giọng nói của Huân truyền vào trong đầu La Chinh.
Nhưng lúc này, Thanh Long lại sâu xa nói: “Không, nó… không hề điên”
Mắt La chinh hơi sáng lên, lúc này mới hỏi: “Sao lại nói như vậy?”
“Ta cũng không say mê con đường luyện khí, nhưng Tứ ca là người luyện khí lành nghề trong Chân Long tộc chúng ta” Thanh Long thản nhiên nói.
Đến tận bây giờ, mới chỉ có hai trong số chín con Chân Long thức tỉnh.
Mà tứ ca Thanh Long nhắc đến chính là Lục Long, là lão tứ trong chín con Chân Long này.
Thanh Long dùng cách nói người luyện khí lành nghề để hình dung tứ ca của nó, bởi vì Chân Long tộc không am hiểu luyện khí.
Dù sao, chủng tộc thần thú siêu cấp này cũng không quá coi trọng vũ khí, pháp bảo, nên hoàn toàn không thể so được với luyện khí sư của Nhân tộc.
“Mặc dù trình độ luyện khí của Tứ ca không cao thâm lắm, nhưng huynh ấy rất say mê với con đường này.
Mỗi khi nói chuyện, huynh ấy thường cho rằng mỗi một món thần khí do huynh ấy luyện ra đều có linh hồn riêng của nó.
Bọn chúng giống như sinh vật do huynh ấy tạo ra, thậm chí còn có quan hệ huyết thống của riêng mình…” Thanh Long tiếp tục nói.
Chuyện Luyện Thần Tử có phải luyện khí sư trong vũ trụ hay không thì khó có thể khẳng định.
Nhưng Thanh Long cho rằng, nó chắc chắn một lòng hướng tới con đường luyện khí.
Luyện Tử Thần đau lòng mãi một lúc lâu, sau đó nó mới cầm một cái đao nhỏ trong đó lên, lập tức nói: “Cái này là đao Phi Lô, mặc dù chỉ là một món thần khí nhị phẩm, nhưng năm đó ta đã nén chặt Thiên Diễn Tinh Hoa vào trong, lại dùng thần văn củng cố.
Tuy Thiên Diễn Tinh Hoa trong đó cũng sẽ từ từ trôi đi, nhưng tốc độ trôi chậm hơn thần khí bình thường nhiều.
Muốn trôi hết sạch, ít nhất cũng phải mất ba triệu năm…” Luyện Thần Tử lẩm bẩm, “Nhưng trước mắt, Thiên Diễn Tinh Hoa trong đó lại trôi hết rồi.
Rốt cuộc hiện tại đã qua bao nhiêu năm?”
Ba trăm triệu năm?
“Trời ạ, lâu như vậy!”
“Thời gian ba trăm triệu năm… Tuổi thọ của Thiên Tôn có thể dài như vậy sao?”
“Nghe nói là có.
Thời gian của Thiên Tôn căn bản rất khác so với võ giả bình thường chúng ta!”
Cho dù võ giả có tuổi thọ lâu dài, thì khoảng thời gian này cũng khiến họ thật khó có thể tượng tưởng.
Nhưng sau khi nghe nói thế, ánh mắt La Chinh hơi chăm chú.
Ba trăm triệu năm chẳng qua là do Luyện Thần Tử tự suy đoán mà thôi, thời gian thực tế hẳn là lâu hơn suy đoán của nó nhiều.
Thiên Tôn viễn cổ này có lai lịch rất thần bí, mà Luyện Thần Tử lại tự nhận là luyện khí sư số một, song toàn bộ vũ trụ này lại không có ai biết tên tuổi của nó… Cho dù nghĩ như thế nào việc này vẫn có vẻ kỳ lạ.
“Dù như thế nào đi nữa, năm tháng dài đằng đẵng đã trôi qua, ta chỉ không thể hiểu nổi một chuyện.
Nếu ngươi là một luyện khí sư, vì sao lại trở thành một con rối?” La Chinh đứng ở bên cạnh hỏi.
Luyện Thần Tử lạnh lùng nói: “Ngươi thì biết cái gì.
Một luyện khí sư đã được định trước không thể đi xa trên con đường võ thuật, thân xác đối với ta mà nói chỉ là một lớp vỏ mà thôi.
Thân xác con rối này chính là do ta đích thân chế tạo ra cho mình! Cũng chỉ có như vậy ta mới có thể một lòng đắm chìm vào con đường luyện khí, đồng thời còn có thể kéo dài tuổi thọ!”
Chế tạo chính mình thành con rối…
Tên Luyện Thần Tử này không phải chỉ có niềm say mê bình thường với con đường luyện khí thôi đâu!
Nghĩ đến đây, khóe miệng La Chinh khẽ nhếch lên.
Hắn đang nghĩ, ở Tiên Phủ cũng có một phường luyện khí!
Phường luyện khí này chưa được mở ra, nhưng tu vi của La Chinh dần tăng lên, hắn sẽ lại đi lên Chân Tuyệt Lộ lần nữa.
Nếu có thể lấy được lệnh bài để mở phường luyện khí thì Luyện Tử Thần này vẫn có chút tác dụng!
Không cần biết lão có phải là luyện khí sư số một vũ trụ hay không, đối với La Chinh thì điều này không hề quan trọng.
Nhưng nếu Luyện Thần Tử có thể luyện chế ra một đống thần khí như vậy, chắc chắn tay nghề và kỹ thuật luyện khí sẽ không tệ.
Quan trọng ở chỗ thân thể của lão là một con rối.
Nếu là luyện khí sư có lai lịch khác, hoặc là luyện khí sư nào đó trong tộc lớn, chỉ sợ La Chinh sẽ không cân nhắc tới việc dẫn vào Tiên Phủ.
Nghĩ đến đây, La Chinh bỗng nhiên cười hỏi: “Ngươi còn muốn luyện khí không?”
“Hỏi thừa, cả đời này của lão phu sống là vì luyện khí.
Nếu không thể luyện khí, lão phu đã sớm đoạn tuyệt với thế giới rồi!” Giọng nói của Luyện Thần Tử lại lần nữa vang vọng.
Chỉ mới thuận miệng hỏi một câu mà chưa gì đã kích động như vậy, La Chinh hơi cạn lời.
Sau đó, hắn lại nói tiếp: “Đã như vậy, ta có một gian phường luyện khí, có thể bố trí ổn thỏa cho ngươi”
“Chố tốt? Khà khà…” Luyện Thần Tử kiêu ngạo nói: “Trong vũ trụ này lại còn cái chỗ gọi là phường luyện khí có thể chứa nổi ta…” Sau đó lão ngừng lại một chút, nói tiếp: “Nhưng lão phu vẫn có thể chấp nhận”
Lão Luyện Thần Tử này trở mặt quá nhanh.
Thật ra, người say mê với con đường luyện khí như vậy thì sẽ không có quá nhiều yêu cầu đối với chỗ luyện khí.
Có điều, dù sao lão vẫn phải thể hiện một chút cảm giác tồn tại của mình.
Nơi bình thường thì làm sao lão chịu để vào mắt được?
La Chinh lười nói tiếp những lời vô nghĩa với Luyện Thần Tử, hắn trực tiếp đưa tay, bắt lấy Luyện Thần Tử, nhét vào trong túi linh thú.
Nhẫn tu di không thể chứa vật sống, trong con rối này có chứa linh hồn của Luyện Thần Tử, nên chỉ có thể để lão ở tạm trong túi linh thú.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









