[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 228 : Nguồn gốc sát khí (c1136-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1136: Nguồn gốc sát khí
La Chinh đưa Luyện Thần Tử vào trong túi linh thú của mình, ánh mắt thản nhiên đảo quaTrên mặt các võ giả khác ít nhiều gì đều có vẻ ghen tị…
Bọn họ không rõ thuật luyện khí của Luyện Thần Tử này có lợi hại thật hay không.
Nhưng Luyện Thần Tử vừa mới nói, đống báu vật cổ trước mắt này chính là do tự tay lão luyện chế.
Phẩm cấp của chúng đều không thấp.
Một luyện khí sư như vậy sẽ luôn vô cùng nổi tiếng trong bất kỳ một thánh địa thập phẩm nào.
Mà cho dù Luyện Thần Tử này có là một tên lừa đảo, nhưng lão đã sống trong thân xác con rối nhiều năm như vậy thì ít nhất cũng có thể tháo gỡ bí mật của địa cung này!
Lúc này, La Chinh đưa tay nhét Luyện Thần Tử vào trong túi linh thú của mình như vậy, tất nhiên khiến những võ giả khác cảm thấy rất không vui.
Không vui thì cũng đành chịu.
Trong địa cung này, La Chinh không định nói lý với bất kỳ người nào.
Huống hồ, hắn nhét Luyện Thần Tử vào túi linh thú, chính là vì không muốn Luyện Thần Tử để lộ ra quá nhiều bí mật…
Ngoại trừ các võ giả của ba thánh địa lớn thì lúc này ba vị Thánh chủ ở ngoài địa cung cũng thấy rất không vui.
Thánh chủ Nhân tộc lắc đầu: “Thằng nhóc này thật là quá đáng, rõ là không nên ăn mảnh như vậy!”
Vị Thánh chủ này biết rõ nhất, một luyện khí sư có thể luyện chế ra thần khí thì sẽ là người quan trọng đến mức nào đối với một thánh địa thập phẩm.
Trong thánh địa Ngọc Lan vốn thiếu thốn thần khí, vẫn luôn là điều khiến hắn ta cảm thấy đau đầu.
Tuy thánh địa Ngọc Lan được hưởng lợi từ khu buôn bán, nhưng nó cũng chỉ được coi là một con đường buôn bán cho liên minh mà thôi.
Lợi ích thật sự vĩnh viễn cũng không đến lượt bọn họ.
“Ha ha, cứ để cho hắn vui vẻ trong vực sâu luân hồi này cho đi.
Thằng nhóc này thu hoạch được khá nhiều, nhưng dù thế nào cuối cùng hắn vẫn phải rời khỏi địa cung này.
Để ta chống mắt lên xem, hắn có mạng mà rời khỏi Âm La giới hay không!” Thánh chủ Ma tộc kia cười lạnh nói.
Lời này ngược lại khiến cho sắc mặt của Thánh chủ Nhân tộc khẽ u ám: “Cho dù thế nào thì thằng nhóc này cũng là người của mười ba cung, nếu hắn có thể bình yên trở về, ta nhất định sẽ bảo vệ hắn an toàn.
Thế nên, ngươi bỏ ngay cái suy nghĩ ấy đi…”
Ở trong địa cung, đương nhiên La Chinh không nghe được màn thảo luận ấy.
Sau khi nhét Luyện Thần Tử vào túi linh thú, hắn liền gọi Mộ Minh Tuyết để rời khỏi hang động này.
Còn đống báu vật cổ kia, La Chinh không thèm liếc mắt nhìn đến lần hai.
Mộ Minh Tuyết nghe thấy La Chinh gọi, liền vội vội vàng vàng thu mấy món báu vật cổ vào rồi mới hài lòng đi theo sau lưng La Chinh.
Nhưng trong lòng nàng đang tính toán xem những báu vật cổ này có thể bán được bao nhiêu ngọc chân nguyên.
Vừa rồi, nàng đã cẩn thận chọn ra được mười mấy món không tầm thường.
Mặc dù báu vật cổ này không đáng tiền, nhưng nếu có thể bán được mấy viên ngọc chân nguyên thì nàng đã rất vui vẻ rồi…
Số báu vật cổ còn lại nhanh chóng bị những võ giả khác phân chia gần hết.
Tưởng tượng thôi cũng biết trong lòng võ giả ba tộc buồn bực tới mức nào.
Trong hang động đầu tiên, La Chinh lấy được hạt giống cây thế giới thì cũng thôi.
Bây giờ, ở hang động thứ hai, trong một đống báu vật cổ phế phẩm, vậy mà La Chinh lại lấy mất một con rối không rõ lai lịch, nhưng lại rất dễ nhận thấy nó là một thứ vô cùng quan trọng.
Xem ra lần thăm dò địa cung này, bọn họ chắc chắn chỉ có thể có mệnh thư đồng bên Thái tử thôi!
Tuy trong lòng bất bình, nhưng bọn họ lại không hẹn mà cùng đi theo sau La Chinh!
Thật ra thì trong tiềm thức, bọn họ đều cho là thực lực của La Chinh không tầm thường, có thể dẫn bọn họ đi vào nơi sâu hơn của vực sâu này.
“Chúng ta… tiếp tục xuống phía dưới” La Chinh mỉm cười với Mộ Minh Tuyết, chân hắn nhẹ nhàng trượt một cái, cả người liền bay vào trong vực sâu.
Mộ Minh Tuyết không nói nhiều, nàng tin tưởng tuyệt đối vào La Chinh, thế nên cũng nhẹ nhàng nghiêng người, nhảy xuống.
Những võ giả khác phía sau, như đám người Ngải Hổ, thì đều đi theo La Chinh, đi vào vực sâu…
Giống như Huân đã mô tả, thực ra cả vực sâu này là một “vòng tròn”.
Quả thực, theo cảm nhận của đám La Chinh, bản thân bọn họ vẫn đang không ngừng rơi xuống trong vực sâu này.
Nhưng trên thực tế, bọn họ chỉ quay xung quanh một cái “vòng tròn” khổng lồ mà thôi.
Mỗi khi bọn họ quay xong một vòng xung quanh cái vòng này, thì sẽ xuất hiện một hang động mới!
Theo Huân suy đoán, vòng tròn này hẳn là có giới hạn số vòng.
Chắc vị Thiên Tôn viễn cổ kia đã bố trí năm vòng thử thách ở trong này.
Trăm nghìn năm trước, Huân đã vượt qua bốn vòng thử thách, mà có lẽ bí mật lớn nhất của vực sâu luân hồi này nằm ở sau vòng thứ năm…
Vòng luân hồi thứ năm, chính là mục đích lần này của La Chinh.
Trước mắt, hắn chỉ mới vượt qua hai vòng mà thôi, bây giờ mới bắt đầu vòng thứ ba!
Cứ rơi xuống như vậy mấy lần, mọi người đã bắt đầu quen dần.
Tất cả mọi người đều duy trì một góc độ nhất định, cả người hơi thấp xuống.
Làm như vậy thì khi có nguy hiểm gì, mọi người đều có thể điều chỉnh tư thế của bản thân để tiện cho việc ứng phó.
Võ giả có thể kiên trì đến bây giờ, ngoại trừ ba người Mộ Minh Tuyết, La Chinh và Ngải Hổ ra, các võ giả khác đều có tu vi Thần Cực Cảnh.
Lúc này trong lòng Mộ Minh Tuyết đã nảy sinh ý muốn bỏ cuộc.
Có lẽ dưới sự trợ giúp của La Chinh, nàng có thể đi xa hơn, nhưng suy đi nghĩ lại một hồi, nàng vẫn quyết định quan sát một lúc rồi sẽ kích hoạt thần văn trở về.
Nàng có thể ở ngoài địa cung chờ La Chinh!
Lần này rơi xuống khoảng một nén nhang rồi mà vẫn chưa thấy xuất hiện bất kỳ nguy hiểm nào, toàn bộ vực sâu không có chút động tĩnh gì.
Nhưng lúc này cũng không ai dám thả lỏng.
Dù sao thì từ kinh nghiệm hai lần rơi xuống trước có thể thấy, lúc vừa mới rơi xuống đều tương đối an toàn, còn mối nguy thường xuất hiện trong nháy mắt.
Cho nên lúc này mọi người lại càng cẩn thận hơn!
Dù sao ở trong hang động thứ hai, mọi người đều không lấy được quá nhiều lợi ích, chỉ lấy được một ít báu vật cổ bỏ đi.
Thế nên bọn họ cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào hang động thứ ba!
“Kia rồi, mọi người cẩn thận” Cô gái tóc vàng Yêu Dạ tộc vẫn nhìn xuống phía dưới, lập tức lạnh nhạt thông báo cho các cô gái trong Yêu Dạ tộc.
La Chinh cũng tập trung nhìn quét qua phía dưới vực sâu, khẽ nhíu mày: “Đây là cái gì?”
Mọi người thấy phía dưới vực sâu bắt đầu xuất hiện một vệt sáng màu đỏ, mà trong nháy mắt vệt sáng màu đỏ kia xuất hiện, tim các võ giả đột nhiên co rút lại!
“Mạnh quá, sát khí thật mãnh liệt!
“Sát khí này… làm sao ngăn cản được!”
“Giữ vững tâm cảnh thì sẽ không bị sát khí này ảnh hưởng!”
Mọi người không ngừng đi xuống, màu sắc của vách vực sâu xung quanh cũng bắt đầu có sự thay đổi.
Trên vách vực sâu xuất hiện từng vết nứt, mà trong vết nứt kia đã có vài vệt ánh sáng màu đỏ đang lưu chuyển, giống như mạch máu của sinh linh nào đó vậy.
Mà sát khí vô tận này, đúng là được phóng ra từ trong vách vực sâu!
Để tránh những sát khí này, mọi người nhao nhao tụ lại ở giữa vực sâu, bắt đầu kéo giãn khoảng cách với vách vực.
Trong tình huống bình thường, sát khí sẽ không có ảnh hưởng quá lớn đối với võ giả.
Dẫu sao mỗi khi xóa sổ sinh linh thì đều dính phải sát khí.
Mọi người tu luyện đến Thần Cực Cảnh rồi, số lượng sinh linh chết trong tay cũng khó có thể tính hết.
Nhưng sát khí của một võ giả đều ở trong phạm vi có thể khống chế.
Một số võ giả tu luyện tà công, cần lấy được sát khí thì lại khác.
Bọn họ cần phải giết chết càng nhiều sinh linh thì sát khí thu nhập được mới càng nhiều…
Sát khí quá nhiều sẽ sinh ra tâm ma và các loại ma chướng trong nội tâm võ giả.
Đặc biệt là khi tu luyện, rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma.
Theo phương hướng này mà nói, tuy sát khí trong vực sâu rất nặng, nhưng sẽ không ảnh hưởng quá lớn đối với những võ giả này.
Dù sao thì những sát khí này cũng sẽ không bám vào trong cơ thể bọn họ.
Cho nên khi đối mặt với sát khí mãnh liệt này, mặc dù rất nhiều võ giả hơi căng thẳng, nhưng cũng không đến mức sợ hãi.
Nhưng sau đó, những võ giả này mới phát hiện bản thân đã nghĩ lầm rồi.
Sau khi bọn họ tiếp tục rơi xuống, sát khí trong vực sâu càng lúc càng mãnh liệt hơn.
Lúc đầu, ánh sáng màu máu chỉ lưu chuyển dọc theo vết nứt trên vách vực sâu.
Nhưng mọi người không ngừng rơi xuống, từng luồng sát khí kia liền ngưng tụ thành đốm sáng màu đỏ, trôi lơ lửng khắp vực sâu.
Những đốm sáng này có mặt ở khắp nơi.
Cho dù là trôi lơ lửng ở giữa vực sâu thì cũng không cách nào tránh được.
Không ngừng có đốm sáng đánh về phía La Chinh và những võ giả khác.
Mà chỉ cần chạm nhẹ vào những đốm sáng màu đỏ do sát khí ngưng tụ thành này thì nó sẽ đi thẳng vào trong cơ thể võ giả, dễ dàng bị cơ thể võ giả hấp thu…
Ban đầu hấp thu mấy đốm, mọi người còn chưa cảm nhận được gì.
Đến khi hấp thu càng lúc càng nhiều đốm sáng màu đỏ, bọn họ liền cảm thấy tâm trạng của mình càng lúc càng nóng nảy hơn.
Trái tim đập loạn lên, muốn xé nát mọi thứ xung quanh!
Chương 1137: Giết hại lẫn nhau
Chém giết nhiều sẽ thành nghiện, càng giết nhiều sinh linh thì sát khí càng ảnh hưởng nghiêm trọng hơn tới bản thân võ giảNhững đốm sáng màu đỏ này chính là sát khí được ngưng tụ lại, một đốm sáng tương đương với việc sát hại hơn một trăm nghìn sinh linh.
Lúc này bọn họ lại phải hấp thu liên tục, thế nên cũng có ảnh hưởng không nhỏ!
Giống như Mộ Minh Tuyết, lồng ngực nàng đang không ngừng phập phồng, đôi mắt vốn dịu dàng bây giờ cũng bắt đầu đỏ lên.
Trong lòng Mộ Minh Tuyết cũng nóng nảy không yên như những võ giả khác.
Nàng cũng không nhịn được, muốn xé nát tất cả những gì mình nhìn thấy! Cho dù nàng đã rất cố gắng kiềm chế, nhưng lý trí vẫn đang nhanh chóng biến mất.
“Vù!”
Bỗng nhiên, nàng ngưng tụ ra một luồng khí lạnh!
Thế nhưng khí lạnh đó không phải để đối phó với những võ giả khác, mà là để bao phủ lên chính người nàng!
Nàng không mở chân nguyên hộ thể, bởi việc bao phủ hàn khí như thế chẳng khác nào tự chém chính mình một đao, khiến bản thân lạnh cóng chỉ trong khoảnh khắc!
Cũng nhờ khí lạnh xâm nhập, nên tinh thần Mộ Minh Tuyết mới rung lên một cái, duy trì sự tỉnh táo!
Còn những võ giả khác, lúc này đã không nhẫn nhịn được nữa!
Người bùng nổ đầu tiên chính là võ giả Ma tộc.
Ma tộc vốn cực kỳ hiếu chiến, thích giết chóc, sát khí trong cơ thể bọn họ vốn dĩ nhiều hơn đã những võ giả khác.
Lúc này lại bị lượng lớn sát khí trực tiếp kích thích, nên máu trong cơ thể bọn họ đã sớm sôi trào lên!
“Hừ!”
Một võ giả Ma tộc gầm lên một tiếng, cơ bắp toàn thân căng lên, mạch máu trên người nổi đầy giống như con giun, đánh về phía một võ giả Nhân tộc bên cạnh.
Còn võ giả Nhân tộc cũng không chịu yếu thế, trên mặt hắn không có chút vẻ sợ hãi nào, lựa chọn cứng đối cứng với võ giả Ma tộc!
“Ầm!”
Một tiếng vang trầm đục dội lại.
Sau khi hai người va chạm mạnh dữ dội liền đồng thời bị đánh bay trở lại, đập lên vách vực!
Cả võ giả Nhân tộc và võ giả Ma tộc đều đã bị thương nặng, dù máu tươi chảy ròng ròng ra từ tai mắt mũi miệng, nhưng lại trên mặt bọn họ lại không có vẻ gì là đau đớn.
Hai võ giả đều vỗ một cái lên vách vực, mượn lực bật ngược lại để tấn công về phía đối phương lần nữa!
Lúc trước, để tránh sát khí ở vách vực nên mọi người đã tụ tập lại ở khu vực trung tâm của vực sâu.
Lần này bị sát khí mãnh liệt ảnh hưởng, mọi người liền rơi vào trạng thái cuồng loạn, chém giết lẫn nhau, khiến mọi thứ lập tức trở nên hỗn loạn!
“Ta phải xé nát ngươi!”
Một võ giả Ma tộc khác điên cuồng hét lên, một cô gái Yêu Dạ tộc bị võ giả Ma tộc này tóm gọn.
Không phải là do thực lực của cô gái Yêu Dạ tộc này không bằng võ giả Ma tộc kia.
Chẳng qua lý trí của cô gái này khá kiên định.
Mặc dù nàng cũng bị sát khí ảnh hưởng, nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí, vẫn cố gắng chống đỡ.
Trong lúc chống đỡ, nàng không kịp đề phòng nên mới bị võ giả Ma tộc đang phát điên kia bắt lấy!
Võ giả Ma tộc có thân thể cường tráng vạm vỡ, cô gái Yêu Dạ tộc lại có vóc người nhỏ nhắn thon thả.
Lúc này nàng bị bắt lấy, nào còn có thể tránh thoát?
Chỉ cần võ giả Ma tộc hơi dùng sức một chút, e là cô gái Yêu Dạ tộc kia sẽ bị xé thành hai mảnh.
Bây giờ toàn bộ các võ giả đều đã ở trạng thái cuồng loạn, nếu không thì cũng đang khổ cực chống đỡ, nào còn ai có thể cứu nàng?
Võ giả Ma tộc kia sắp vận sức, nhưng ngay trong nháy mắt này…
“Vút!”
Một vệt đen vụt qua, đầu võ giả Ma tộc kia liền hóa thành một đám bọt máu, chỉ còn lại phần thân to lớn như con voi.
La Chinh kéo trường cung về, vẻ mặt lạnh nhạt.
Chuyện sống chết của võ giả ba thánh địa lớn này không hề liên quan đến La Chinh, nhưng dù gì cô gái Yêu Dạ tộc này cũng là con dân của Huân.
Mặc dù Huân không nói gì, cũng không đề nghị hắn giúp Yêu Dạ tộc, nhưng so với Ma tộc thì La Chinh thật sự vẫn có ấn tượng không tệ với Yêu Dạ tộc.
Hai mắt La Chinh vẫn là vẻ minh mẫn như trước.
Nhưng không phải những sát khí này không thể nào ảnh hưởng đến La Chinh.
Trên thực tế, khi vừa mới tiếp xúc với những đốm sáng màu đỏ này, tim hắn cũng đập dồn dập, cả người rơi vào trạng thái điên cuồng, khó có thể dùng lời để diễn tả.
Những đốm sáng màu đỏ ngưng tụ từ sát khí này thật sự quá lợi hại.
Nếu là một người có tâm trí thuần khiết, không có chút tư tưởng chém giết nào thì dù có nhiều sát khí hơn nữa cũng không thể nào làm nhiễu loạn được tâm trí của người đó.
Ví dụ, nếu đưa một vài đứa trẻ không hiểu sự đời vào đây, cho chúng hấp thu những đốm sáng màu đỏ này thì cũng sẽ không ảnh hưởng gì đối với chúng, bởi vì thế giới của trẻ con vô cùng thuần khiết!
Nhưng với những võ giả bước đi trên con đường võ học, thì có ai lại không trưởng thành trong chém giết?
Cho đến bây giờ, mặc dù La Chinh không phải là người thích giết chóc, nhưng dù sao cũng vẫn có sát ý trong lòng.
Sát khí kia chui vào trong tâm trí bọn họ, khiến sát tâm phóng đại lên vô số lần.
Càng hấp thu nhiều sát khí, bội số được phóng đại lên cũng càng lớn.
Nhưng ảnh hưởng của sát khí này đối với La Chinh cũng chỉ giới hạn trong thời gian hai ba nhịp thở mà thôi, bởi sau đó hắn đã đưa chúng vào trong Sát Lục Kiếm Sơn.
Lúc trước, khi La Chinh tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn, hắn đã cắm một thanh kiếm của chính mình trên núi, cũng chính là để tạo kết nối với Kiếm Sơn.
Hắn có thể chuyển toàn bộ sát khí vào Sát Lục Kiếm Sơn, cũng có thể lấy sát khí của bản thân ở trong Sát Lục Kiếm Sơn ra.
Nhưng La Chinh không hoàn toàn đi theo kiếm đạo Sát Lục, cho nên sau khi trở lại Trung Vực, La Chinh rất ít khi sử dụng sát khí.
Bây giờ đang phải hấp thu sát khí không ngừng, La Chinh bèn không kiêng dè gì mà hấp thu bao nhiêu liền chuyển vào đó bấy nhiêu.
Cho nên những sát khí này không tạo được ảnh hưởng gì đến La Chinh!
Chẳng qua, La Chinh không biết Sát Lục Kiếm Sơn có thể chứa được bao nhiêu sát khí.
Từ sau khi lĩnh ngộ Dịch Thần Nhất Kiếm, La Chinh đã bắt đầu thăm dò Sát Lục Kiếm Sơn lần nữa.
Cho đến nay, hắn vẫn chưa thể phát huy được một trăm phần trăm uy lực của Dịch Thần Nhất Kiếm.
Cho dù hắn có lĩnh ngộ như thế nào, cũng vẫn luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.
Giống như việc xếp hình vậy, La Chinh đã có thể ghép được chín mươi chín mảnh, còn lại một mảnh cuối cùng, cũng là một mảnh quan trọng nhất thì lại chưa thể tìm ra được.
Dịch Kiếm Thiên Tôn chính là chủ nhân của Sát Lục Kiếm Sơn, có lẽ bí mật mấu chốt nhất của Dịch Thần Nhất Kiếm chính là ở trên Sát Lục Kiếm Sơn!
Rất nhiều võ giả vừa rơi xuống vừa chém giết, giống như con thiêu thân.
Bọn họ không ngừng đâm vào nhau rồi lại nhanh chóng tách ra.
May mà trong vực sâu này không thể tự do bay lượn, tốc độ chém giết cũng chậm lại.
Nhưng trong vòng chưa đến một nén nhang, trừ võ giả Ma tộc bị một mũi tên của La Chinh bắn vỡ đầu ra, vẫn có một võ giả Yêu Dạ tộc, và hai võ giả Nhân tộc mất mạng.
Mặc dù Mộ Minh Tuyết vẫn luôn khổ sở chịu đựng, nhưng sát khí trong người càng lúc càng nhiều, cuối cùng nàng cũng đã mất đi lý trí!
Con ngươi vốn màu trà lúc này liền biến thành màu đỏ, hai tay nàng nhẹ nhàng vung lên, trên đầu ngón tay đã có thêm mười lưỡi đao băng nhỏ dài.
“Ngươi chết đi!”
Người ở trong trạng thái điên cuồng sẽ ưu tiên công kích người ở gần mình nhất.
Mà La Chinh vẫn luôn ở bên cạnh Mộ Minh Tuyết, nên đương nhiên sẽ bị Mộ Minh Tuyết coi là mục tiêu đầu tiên.
“Vù vù vù!”
Mười ngón tay Mộ Minh Tuyết múa như đưa thoi, từng lưỡi đao băng trong suốt phóng về phía La Chinh.
Đối mặt với những lưỡi đao băng đó, La Chinh chỉ cười khổ.
Ngay sau đó, hắn bèn mạnh mẽ vung ra hai nắm đấm!
“Ầm ầm ầm ầm!”
Nắm đấm kia vừa xuất ra, đã trực tiếp đánh nát tất cả các lưỡi dao băng.
La Chinh vừa đánh nát những lưỡi dao băng này, vừa không ngừng đến gần Mộ Minh Tuyết.
Với thực lực bây giờ của Mộ Minh Tuyết thì chắc chắn không thể nào khiến La Chinh bị thương.
Chờ sau khi đến gần, La Chinh đột nhiên đưa tay túm lấy Mộ Minh Tuyết.
Mặc dù Mộ Minh Tuyết đã rơi vào trạng thái cuồng loạn, nhưng bản năng chiến đấu của nàng lại bị sát khí kích thích đến mức cao nhất.
Nàng lắc nhẹ eo một cái, duỗi chân đạp lên ngực La Chinh, cả người lộn một vòng, trong tay lại có thêm hai cây trâm băng, đâm về phía hai tai La Chinh!
Đối với võ giả mà nói, sát khí không chỉ có hại.
Trên thực tế, sát khí có thể kích thích bản năng chiến đấu của võ giả đến mức cao nhất.
Sức mạnh Mộ Minh Tuyết phát huy ra lúc này đã tăng lên ít nhất ba lần so với bình thường.
Nếu võ giả bình thường đối mặt với sự tấn công dồn dập này của Mộ Minh Tuyết, e là rất khó để đề phòng.
Đáng tiếc là Mộ Minh Tuyết lại đối mặt với La Chinh.
Hắn vẫn luôn mỉm cười thản nhiên, hơi ngửa đầu về sau, tránh khỏi hai cây trâm băng của nàng.
Đồng thời thừa dịp hai tay Mộ Minh Tuyết đang giao nhau, La Chinh dùng một tay khóa hai cánh tay đang giơ lên của nàng, túm đến trước mặt mình.
Cho dù hai tay đã bị khóa, Mộ Minh Tuyết vẫn không hề ngừng phản kháng.
Nàng giãy hai tay, định thoát ra khỏi La Chinh.
Chương 1138: Lực tam vương
Hai tay Mộ Minh Tuyết đã bị khóa chặt, giống như bị hai cái kìm sắt khóa cứng, làm sao nàng có thể giãy ra được?Nhưng vẻ mặt La Chinh cũng dần dần thận trọng hơn.
Phải làm thế nào mới hóa giải được hết sát khí này đây?
Vốn dĩ sát khí tích lũy rất chậm, quá trình này không hề nhanh.
Có những võ giả sống hơn một trăm năm cũng khó mà tiêu diệt được một trăm nghìn sinh linh, trừ phi là những võ giả tu luyện tà công, chỉ trong thời gian ngắn đã tiêu diệt mấy thành trì, làm ra chuyện khiến người người oán thán.
Nhưng các võ giả trước mắt lại tích lũy nhiều sát khí một cách nhanh chóng như vậy, làm thế nào để loại bỏ đây?
Cho dù La Chinh giúp Mộ Minh Tuyết rời khỏi địa cung, thì sát khí trong cơ thể nàng vẫn là một vấn đề lớn.
Cứ như vậy, chẳng phải vực sâu luân hồi này là một cái bẫy chết hay sao?
Bây giờ chỉ có La Chinh là có thể dựa vào Sát Lục Kiếm Sơn để ngăn cản một phần.
Còn những võ giả khác đã rơi vào trạng thái điên cuồng, bắt đầu chém giết lẫn nhau, năng lượng bộc phát ra trên đỉnh đầu La Chinh là rất lớn.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, tất cả mọi người đều sẽ chết hết!
La Chinh đang suy nghĩ như vậy thì giọng nói của Huân lại truyền tới: “Yên tâm, vượt qua đoạn đường này là ổn rồi.
Lúc trước, ta đưa người của Yêu Dạ tộc đi cũng chém giết lẫn nhau như vậy, chết không ít.
Nhưng ở phía dưới vực sâu sẽ có một đoạn đường thanh lọc, có thể loại bỏ hoàn toàn sát khí.
Đối với võ giả mà nói cũng là một cái lợi lớn”
Nghe thấy Huân nói vậy, La Chinh cũng yên lòng hơn một chút.
Nhưng điều kiện tiên quyết của chuyện này chính là phải vượt qua được.
Cuộc chiến giữa những võ giả kia càng lúc càng tàn bạo.
Hơn hai mươi cường giả Thần Cực Cảnh chém giết lẫn nhau, ai nấy đều vận dụng đòn sát thủ, nên uy lực rất kinh khủng.
Cũng may là vực sâu này rất vững chắc, chứ nếu ở bên ngoài mà có hơn mười vị cường giả Thần Cực Cảnh chém giết lẫn nhau như vậy thì có lẽ chẳng được bao lâu cả đại lục sẽ sụp đổ mất.
“Rầm!”
Một tiếng vang lớn truyền tới, La Chinh ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Ngải Hổ đánh một võ giả Ma tộc thành một đám mưa máu.
Giờ phút này, cả người Ngải Hổ lóe lên ánh sáng màu vàng, hai mắt cũng đỏ ngầu.
Không thể không nói thực lực của Ngải Hổ thật sự rất xuất sắc, lấy thực lực của Thần Hải Cảnh hậu kỳ để đánh chết võ giả Thần Cực Cảnh, vậy mà cũng không có vẻ quá sức.
Nhưng sau khi xử lý xong võ giả Ma tộc kia, Ngải Hổ lại chuyển mục tiêu lên người cô gái tóc vàng của Yêu Dạ tộc.
Thực lực của cô gái tóc vàng này cũng rất xuất sắc, hẳn là thiên tài nòng cốt trong thánh địa Tử Trúc, trên người nàng có vô số bảo vật kỳ lạ.
Lúc này, trên tay cô gái tóc vàng kia đang cầm một chiếc đèn hoa có vẻ ngoài tinh xảo.
Chiếc đèn hoa kia tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, bao phủ nàng ở bên trong.
Khi những sát khí kia bay về phía nàng, tất cả đều bị ánh sáng đó ngăn cách ở bên ngoài.
Từ đầu tới cuối, nàng không bị sát khí ảnh hưởng chút nào!
Có lẽ trong tất cả các võ giả ở đây, cũng chỉ có La Chinh và nàng còn duy trì được thần trí minh mẫn.
Nhưng phương pháp của hai người lại hoàn toàn khác nhau.
La Chinh hấp thu sát khí, sau đó rót vào Sát Lục Kiếm Sơn, còn nàng lại tìm cách trốn tránh những đốm sáng được ngưng tụ từ sát khí kia.
Nhưng chỉ giữ cho chính mình tỉnh táo thì cũng chẳng có tác dụng gì, bởi những người khác sẽ tấn công nàng.
Bây giờ Ngải Hổ giống như một con thú dữ mất đi lý trí, tiến thẳng về phía nàng!
Lúc đầu, nàng còn cố gắng né tránh, bởi dù sao Ngải Hổ cũng tấn công quá ác liệt, có thể tránh thoát thì là tốt nhất.
Nhưng sau mấy lần né tránh, nàng đã bị Ngải Hổ đẩy vào góc chết.
Giờ phút này, trên mặt cô gái tóc vàng lóe lên vẻ tàn khốc.
Nàng nhẹ nhàng giơ đèn hoa trong tay lên, miệng cao giọng lẩm bẩm mấy lời khó hiểu.
Tất nhiên, La Chinh không hiểu nàng ta đang đọc cái gì, nhưng lúc này mặt Huân chợt biến sắc!
“Phiền rồi đây!”
“Là sao?” La Chinh ở phía dưới cùng trong đội ngũ này, mặc dù phía trên đánh nhau vô cùng kịch liệt, nhưng hắn lại không bị cuốn vào.
Theo lời Huân nói, chỉ cần vượt qua đoạn đường này là ổn.
Thế nên bây giờ hắn hoàn toàn ở trong trạng thái trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.
Chỉ cần khống chế được Mộ Minh Tuyết, không để nàng cuốn vào những cuộc đấu kia chịu chết là được.
“Có vẻ như cô gái này có huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ! Nàng đang điều động sức mạnh của ba vị Vương!” Huân nói.
“Sức mạnh của ba vị Vương?” Vẻ mặt La Chinh hơi kinh hãi.
Huân gật đầu: “Trong Yêu Dạ tộc, chỉ còn rất ít võ giả có huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ.
Mà võ giả nắm giữ huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ này có tư cách để điều động lực tín ngưỡng trong ba cái hồ chứa lực tín ngưỡng của Yêu Dạ tộc.
Nhưng nếu như vậy, vì sao nàng ta còn ở lại thánh địa Tử Trúc?”
Ba vị Vương của Yêu Dạ tộc được vô số người Yêu Dạ tộc cúng bái, lực tín ngưỡng lúc nào cũng gia tăng.
Hơn nữa, lực tín ngưỡng của Yêu Dạ tộc rất đặc biệt, uy lực phát ra khi mượn dùng lực tín ngưỡng này cũng cực kỳ mạnh mẽ.
Toàn bộ lực tín ngưỡng được hội tụ vào một chỗ, đặt vào trong ba cái hồ tín ngưỡng.
Trừ ba vị Vương có thể tùy ý chi phối ba hồ tín ngưỡng này ra thì có một số rất ít võ giả có huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ cũng có tư cách mượn dùng lực tín ngưỡng.
Mặc dù bọn họ có thể mượn dùng rất ít lực tín ngưỡng, nhưng uy lực phát ra lại không hề nhỏ!
Có điều, số lượng võ giả có huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ rất ít, một khi phát hiện ra võ giả như vậy, họ đều được chiêu mộ đến thánh địa nòng cốt trong Yêu Dạ tộc.
Vì sao cô gái tóc vàng này còn có thể ở lại thánh địa Tử Trúc trong Âm La giới?
Đây chính là lý do khiến Huân nghi ngờ.
Chờ đến khi cô gái tóc vàng kia đọc xong một đoạn cổ ngữ khó hiểu, trong không gian xa xôi, ba hồ tín ngưỡng bắt đầu lăn tăn gợn sóng, trong đó có hai cái hồ chạy thẳng tới nơi ở của Sinh Mệnh Vương và Hình Phạt Vương.
Sau khi xảy ra một cảnh tượng khúc xạ kỳ lạ, nó lại lần nữa xuyên qua không gian mênh mông, đi thẳng tới Âm La giới, tới địa cung, nhắm thẳng vào trong vực sâu luân hồi.
Bất kỳ lực tín ngưỡng nào cũng bị ba vị Vương khống chế, cho dù là võ giả nắm giữ huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ, muốn mượn dùng lực tín ngưỡng thì vẫn phải được ba vị Vương đồng ý!
Trong quá trình này, Vương có thể dễ dàng cắt đứt quá trình truyền lực tín ngưỡng.
Nhưng đối với Yêu Dạ tộc mà nói, võ giả có huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ cũng chính là một tài nguyên.
Bình thường, khi bọn họ yêu cầu mượn dùng lực tín ngưỡng thì đều là lúc rất nguy cấp, huống chi lực tín ngưỡng được mượn dùng vốn không hề nhiều, nên bình thường ba vị Vương sẽ không cắt đứt!
Ba lực tín ngưỡng trong hồ tín ngưỡng có màu sắc khác nhau.
Lực tín ngưỡng của Sinh Mệnh Vương tỏa ra ánh sáng màu xanh lá cây, lực tín ngưỡng của Hình Phạt Vương có màu xanh da trời, còn lực tín ngưỡng của Sát Lục Vương lại có màu đỏ như màu máu!
“Ồ? Có người đang mượn dùng lực tín ngưỡng? Hơn nữa còn ở Âm La giới?”
Nơi trung tâm của Yêu Dạ tộc, Dao đang ngồi ngay ngắn trong cung điện hùng vĩ.
Lực tín ngưỡng thuộc về nàng ta trong hồ tín ngưỡng bị rút đi một ít, thông qua bản thân nàng ta truyền đến Âm La giới xa xôi.
Đối với hồ tín ngưỡng, lượng lực tín ngưỡng bị rút đi chẳng qua chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi.
Hồ tín ngưỡng vẫn luôn không ngừng tích lũy, một chút lực tín ngưỡng bị mượn dùng như vậy còn chưa bằng hạt cát trong sa mạc.
Nhưng Dao vẫn hơi tò mò, không biết rốt cuộc là ai đang rút lực tín ngưỡng?
Lượng võ giả có huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ không nhiều, việc mượn dùng lực tín ngưỡng cũng không phải là chuyện thường gặp.
Dao không cắt đứt lực tín ngưỡng này, mà dung nhập cảm giác của nàng ta vào trong lực tín ngưỡng, sau đó truyền đến nơi xa xôi kia với tốc độ cực nhanh!
Lúc này cô gái tóc vàng kia cũng là do bị thế tấn công dũng mãnh của Ngải Hổ bức bách nên mới phải sử dụng lực tín ngưỡng.
Nếu còn tiếp tục nương tay, e rằng nàng sẽ bị Ngải Hổ giết chết.
Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ lần mượn dùng lực tín ngưỡng này của mình lại mang đến một phiền toái rất lớn.
Thậm chí theo một mức độ nào đó thì chuyện này đã thay đổi toàn bộ một tiến trình biến đổi của vũ trụ!
Hai lực tín ngưỡng màu xanh và lam đã vào vị trí, lực tín ngưỡng thứ ba cũng nhanh chóng xuyên qua không gian chui vào trong vực sâu.
Nhưng ánh sáng màu đỏ này không trực tiếp chui vào người cô gái tóc vàng, mà lại chiếu lên trên người La Chinh, sau đó mới khúc xạ, bắn về phía cô gái tóc vàng kia!
“A!”
Giờ khắc này, ngay cả cô gái tóc vàng cũng sửng sốt.
Cũng may toàn bộ lực tín ngưỡng đã tụ lại, tạo thành một màn sáng ba màu, che phủ lấy nàng.
Mặc dù thế công của Ngải Hổ càng lúc càng mạnh mẽ, đánh ầm ầm vào màn sáng ba màu, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào rung chuyển được màn sáng này chút nào!
Cô gái tóc vàng không đánh trả, mà ánh mắt kinh ngạc của nàng vẫn đang nhìn chằm chằm về phía La Chinh.
Không chỉ nàng ấy, mà giờ phút này sắc mặt vị Thánh chủ của thánh địa Tử Trúc bên ngoài địa cung cũng vô cùng chăm chú, trong con mắt còn có chút nghi hoặc sâu sắc.
Chương 1139: Tiến thoái lưỡng nan
Hiện giờ, thực lực của La Chinh chưa đủ mạnh, nên chưa thể ra mặt thay Huân đượcThế nên chuyện Huân nương nhờ trong cơ thể La Chinh là bí mật không thể để lộ ra.
Một khi Dao biết được, chỉ sợ họ sẽ phải đối mặt với sự truy sát vô cùng vô tận.
Hơn nữa, Huân rời khỏi Yêu Dạ tộc đã lâu, thuộc hạ cũ lúc này cũng rất khó có thể chống lại Dao.
Bây giờ chắc chắn không phải là lúc để lộ ra bí mật này.
Thế nhưng khi một luồng lực tín ngưỡng màu đỏ kia bắt đầu khúc xạ trên cơ thể La Chinh, bí mật này đã không thể giấu thêm được nữa.
“Ầm ầm ầm!”
Ngải Hổ đang ở trạng thái cuồng loạn do bị sát khí điều khiển nên vẫn điên cuồng tấn công màn sáng ba màu của cô gái tóc vàng kia.
Nhưng lúc này, cô gái tóc vàng đã quên cả phản ứng lại mà cứ nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong mắt hiện lên vẻ vô vàn khó hiểu…
“Ngô Vương sao lại là một nam nhân được? Sao lại thế này…” Nàng lẩm bẩm.
Ở bên ngoài địa cung, nét nghi ngờ trong mắt Thánh chủ thánh địa Tử Trúc dần biến mất, nhưng biểu cảm càng nghiêm túc hơn: “Ngô Vương biến mất đã lâu, xem chừng… là bám vào cơ thể của võ giả Nhân tộc này”
Còn biểu cảm trên mặt Thánh chủ Ma tộc và Thánh chủ Nhân tộc thì cũng rất đặc sắc.
Trước đó không lâu, hai vị vương giả của Yêu Dạ tộc còn dùng Thét Lệnh để mắng nhau trong vũ trụ.
Bây giờ xem ra Sát Lục Vương biến mất đã lâu trong lời đồn dường như cũng đang ở trong địa cung này.
Vẻ mặt La Chinh cũng u ám đi, e rằng phiền toái hiện tại còn lớn hơn bao giờ hết.
“Vụt!”
Một luồng lực tín ngưỡng truyền đến từ không gian xa xôi bị Huân cắt đứt, ánh sáng màu đỏ máu bỗng nhiên biến mất.
Không còn lực tín ngưỡng duy trì, quầng sáng ba màu của cô gái tóc vàng thiếu đi một luồng sáng màu đỏ, chỉ có điều nó vẫn dư sức để chống lại đòn tấn công của Ngải Hổ.
Mặc dù đã hủy bỏ lực tín ngưỡng khúc xạ trên cơ thể La Chinh, nhưng chuyện này cũng đã trở nên vô nghĩa…
Không bao lâu sau, tiếng cười của Dao đã vang lên giữa vũ trụ.
“Ha ha ha! Ta còn tưởng là trò mèo vờn chuột này sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa cơ, không ngờ lại kết thúc sớm như vậy.
Huân! Ngươi ngu ngốc hơn ta nghĩ đấy!” Dao dùng Thét Lệnh, truyền giọng nói của mình đi khắp vũ trụ, thế nên cũng truyền đến bên tai La Chinh và Huân.
Còn người trong toàn vũ trụ cũng đồng thời biết được rằng: Vị Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc kia bị tìm thấy rồi.
“Ngô Vương! Người đang ở đâu?” Tiếng của Thần Tiễn Thiên Tôn cũng vang lên, giọng nói vô cùng gấp gáp.
Thần Tiễn Thiên Tôn là một trong những thuộc hạ cũ mạnh nhất của Huân, thế nên ông vô cùng để ý đến tung tích của nàng.
Lúc này nghe Dao nói thế, đương nhiên Thần Tiễn Thiên Tôn sẽ cảm thấy căng thẳng.
Trong thiên cung Vân Miểu, nét mặt của Vân Lạc cũng chợt thay đổi.
Nàng cúi đầu lẩm bẩm: “Phiền phức rồi…”
Vân Lạc không phù hợp để can thiệp vào phân tranh nội bộ của Yêu Dạ tộc.
Nếu là chuyện bình thường thì có lẽ cũng chẳng sao, đối mặt với liên minh Nhân tộc hùng mạnh, Yêu Dạ tộc sẽ lùi bước.
Nhưng hiện tại là hai vị Vương của Yêu Dạ tộc nội đấu.
Tranh đấu ngươi chết ta sống thế này, Yêu Dạ tộc sẽ không nhượng bộ! Nếu Vân Lạc can thiệp mạnh vào chuyện này, rất có thể sẽ kéo theo cả Thiên Tôn của liên minh và Thiên Tôn Yêu Dạ tộc vào.
Bây giờ đại thế đã giáng xuống, rất nhiều Thiên Tôn đều đang lánh đi, đợi một vòng mệnh trời mới.
Giờ mà Vân Lạc cuốn vào chuyện này, chắc chắn không phải là hành động sáng suốt.
Nhưng La Chinh…
“Quá bất cẩn rồi… Mong rằng ngươi sẽ gặp dữ hóa lành…” Vân Lạc đành lắc đầu.
La Chinh túm lấy Mộ Minh Tuyết, người vẫn lao xuống như trước, hàng mày nhíu chặt lại.
Chuyện này là ngoài ý muốn, Huân cũng không biết cô gái tóc vàng kia sẽ sử dụng lực tam vương, thế nên mới bị lộ.
“Bây giờ… phải làm thế nào?” La Chinh hỏi.
Nét mặt của Huân cũng không tốt hơn là bao.
Nàng nghĩ ngợi một lúc, sau đó ánh mắt lộ dần ra vẻ tàn nhẫn: “Tiếp tục đi xuống, vượt qua vực luân hồi trước đã! Những chuyện khác để sau này tính!”
Tình cảnh bây giờ vô cùng bất lợi với hai người họ.
Trước đây, khi ở trong thành Trạch Cát, Huân có thể ép Linh Lan lập lời thề vương giả, nhờ đó mà che giấu được tung tích của nàng.
Nhưng vị Thánh chủ của thánh địa Tử Trúc ngoài địa cung kia sẽ không nghe theo mệnh lệnh của Huân.
Mặc dù Huân chính là Sát Lục Vương, nhưng những kẻ có địa vị cao thường sẽ thấy rõ tình thế hơn những kẻ ở tầng dưới, bọn họ biết rằng địa vị vương giả của Huân đã bị lung lay từ lâu rồi.
Hôm nay Thánh chủ kia đã chặn trước cửa địa cung, chỉ cần La Chinh và Huân rời khỏi vực sâu luân hồi thì đủ hiểu vận mệnh của bọn họ sẽ ra sao.
Dù gì thì chắc chắn bây giờ bọn họ cũng không có cách nào ra được.
Nhưng bọn họ cũng không thể ở mãi trong vực sâu luân hồi này.
Đầu tiên, vực sâu luân hồi không thể ngăn cản cường giả cấp bậc Thánh chủ.
Những Thánh chủ này không muốn xông vào là vì coi trọng các cơ duyên và bảo vật trong địa cung, nếu bọn họ cứ bất chấp xông vào, e rằng sẽ lập tức hủy hoại cả vực sâu này mất.
Mặc dù La Chinh có thể ở mãi trong vực sâu luân hồi này để mài mòn sự kiên nhẫn của Dao.
Đến khi Dao mất hết kiên nhẫn, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ bất chấp tất cả mà xông vào vực luân hồi.
Hiện giờ La Chinh không rảnh để quan tâm đến các võ giả khác nữa, kể cả Ngải Hổ.
Hắn túm Mộ Minh Tuyết lại gần mép vực, sau khi đến bên mép vực, cả người hắn ngả xuống, hai chân dùng sức đạp lên vách đá!
“Vèo”
La Chinh giẫm trên sườn đá nghiêng, cứ thế, tốc độ lao xuống của hắn cũng nhanh hơn ba phần.
Mặc dù tốc độ đi xuống khi trước không phải chậm, nhưng giờ La Chinh không còn nhiều thời gian, hắn phải đi qua vực sâu luân hồi này nhanh hơn nữa mới được.
Còn về con đường sau đó… hắn và Huân vẫn còn đang rối rắm.
Hắn lập tức chỉnh lại phương hướng của mình, đến gần bên vách đá, lại lần nữa giẫm lên!
“Vèo…”
Tốc độ lại tăng thêm lần nữa.
Sau nhiều lần thực hiện động tác đó, La Chinh đã túm Mộ Minh Tuyết bỏ xa đám võ giả đang cuồng loạn ở phía bên trên.
“Ầm ầm ầm!”
Ngải Hổ vẫn đang công kích quầng sáng hai màu của cô gái tóc vàng, còn nàng ta thì vẫn đang ngẩn người nhìn bóng dáng La Chinh mau chóng lao xuống dưới, nét mặt có chút ngẩn ngơ.
Nàng chỉ là một võ giả Thần Cực Cảnh mà thôi, chẳng qua là có được huyết mạch của Yêu Dạ tộc thượng cổ nên mới được Thánh chủ trọng dụng.
Theo quy định của Yêu Dạ tộc, nàng có huyết mạch như vậy thì sẽ bị đưa vào khu trung tâm của Yêu Dạ tộc để tu luyện.
Nhưng từ thuở nhỏ, nàng đã lớn lên ở thánh địa Tử Trúc, mà Thánh chủ lại có ân với nàng, thế nên mới giấu chuyện huyết mạch của nàng.
Không ngờ khi nãy bị tên võ giả Nhân tộc này ép đến đường cùng, nàng đành phải sử dụng lực tam vương, còn gây ra chuyện lớn như vậy.
Tiếng từ Thét Lệnh truyền tới vang vọng khắp vũ trụ, đương nhiên cũng truyền vào tai nàng.
Đây chính là cuộc tranh đấu giữa các vương giả với nhau.
Nàng loáng thoáng cảm thấy dường như mình đã vô tình làm sai chuyện gì đó…
Huân và La Chinh không hề oán hận cô gái tóc vàng này, bởi dù sao nàng ta cũng không hề hay biết.
Lúc này họ bị lộ thân phận, hoàn toàn là do trùng hợp mà thôi.
La Chinh lao nhanh xuống, khung cảnh xung quanh đồng thời cũng lại thay đổi.
Bốn phía vách đá vốn nhuốm đỏ như máu, ngập tràn khí tức Sát Lục, nhưng bây giờ trên đó lại đang tuôn ra những đốm sáng màu trắng.
Đó là lực tinh lọc cực kỳ thuần khiết!
Từng đốm lực tinh lọc màu trắng giống như đóa hoa tuyết, không ngừng bay vòng giữa vực sâu, mau chóng xâm nhập vào cơ thể La Chinh và Mộ Minh Tuyết.
Lực tinh lọc này không có tác dụng gì nhiều với La Chinh, bởi sát khí mà hắn hấp thu đều đã bị đưa hết vào Sát Lục Kiếm Sơn rồi.
Nhưng chúng vẫn khiến tâm trạng nôn nóng của La Chinh bình tĩnh hơn một chút.
Vốn dĩ, lực tinh lọc này có thể thanh lọc những tạp niệm ngổn ngang trong lòng.
Từng đốm lực tinh lọc chui vào cơ thể của Mộ Minh Tuyết, sau đó sát khí trong cơ thể nàng mau chóng giảm bớt, màu đỏ trong mắt cũng dần dần biến mất.
Không bao lâu sau, sát khí trên người Mộ Minh Tuyết đã bị loại bỏ sạch sẽ, sắc mặt cũng khôi phục lại vẻ bình thường.
“La… La Chinh…”
Ban nãy Mộ Minh Tuyết rơi vào trạng thái cuồng loạn, nên suy nghĩ của nàng cũng bị sát khí điều khiển, đương nhiên không rõ đã xảy ra chuyện gì.
“Rời khỏi vực sâu luân hồi đi” La Chinh chỉ nói ngắn gọn, hắn không cần giải thích quá nhiều cho Mộ Minh Tuyết nghe.
Nét mặt Mộ Minh Tuyết trầm xuống.
Dường như đã nghe ra ngữ khí không tốt của La Chinh, nàng trầm lặng, khẽ mím môi đáp: “Ừ” Nàng biết mình cùng đi vào cũng đã là gánh nặng cho hắn, rời khỏi địa cung càng sớm mới càng tốt cho La Chinh.
Dường như nhận ra cảm xúc của Mộ Minh Tuyết, La Chinh quay đầu lại, khẽ mỉm cười nói với nàng: “Không phải như ngươi nghĩ đâu, ta gặp phải phiền phức khác!”
“Phiền toái gì…” Mộ Minh Tuyết hỏi, ánh mắt ẩn chứa vẻ quan tâm.
“Sau này ngươi sẽ biết” Nói xong, La Chinh lại dựa sát vách đá, giẫm lên đó rồi tăng tốc lao xuống bên dưới.
Mộ Minh Tuyết ngạc nhiên nhìn bóng dáng lao đi về phía xa của La Chinh, khẽ lắc đầu, bóp nát tấm thần văn kia để quay về…
Chương 1140: Quỷ
Mộ Minh Tuyết biết rằng cho dù là phiền phức thông thường thì nàng cũng không thể giúp gì được cho La ChinhHuống chi trông sắc mặt của La Chinh thì quả thức lúc này đây hắn đang gặp rắc rối rất lớn.
Nếu nàng đã không giúp đỡ được gì thì cũng nên tỏ ra biết điều một chút…
Sau khi kích hoạt thần văn quay về, một luồng ánh sáng tím bao quanh lấy nàng, tốc độ rơi của nàng lập tức ngừng lại.
Ngay sau đó, ánh sáng tím kia mau chóng kéo nàng lên phía trên.
Tốc độ rơi của La Chinh lúc này đã nhanh hơn lúc trước ba lần, tinh thần của hắn cũng đang trong trạng thái tập trung cao độ.
Không ngờ chuyến đi tới địa cung lần này lại gặp phải phiền phức lớn đến vậy…
Nhưng chẳng có gì là chắc chắn vĩnh viễn cả, số mệnh của mỗi người mỗi khác, mà thêm vào đó số mệnh của La Chinh vốn dĩ không thể tính được.
Hiện giờ La Chinh đang phải đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, nhưng lại không phải là đường cùng.
La Chinh vẫn đang nắm chặt thời cơ thăm dò vực sâu luân hồi này.
Năm đó Huân dừng lại ở vòng thứ tư, nhưng nàng lại nhận định rằng ở vòng thứ năm có một bí ẩn càng lớn hơn nữa.
Có lẽ bí ẩn này có thể giúp La Chinh thoát khỏi tình thế khó khăn hiện tại cũng nên?
Tiếng gió thổi vù vù phất qua bên tai La Chinh, tốc độ của hắn ngày càng nhanh hơn…
Không bao lâu sau, La Chinh lại thấy một bục đá xuất hiện ở phía trước.
“Hang động thứ ba!” Ánh mắt La Chinh nghiêm túc hơn.
“Đừng vào!” Giọng nói của Huân đúng lúc vang lên, “Trong hang động thứ ba đặt các loại bảo vật hộ thân.
Mặc dù không tệ lắm nhưng xuống đó để lấy đi thì quá lãng phí thời gian!”
Nghe Huân nói vậy, ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.
Hắn không điều chỉnh lại vị trí của mình mà tiếp tục lao xuống dưới, ánh mắt không hề liếc nhìn hang động thứ ba lấy một lần.
Sau khi lướt qua hang động thứ ba, La Chinh tiến vào vòng thứ tư của vực sâu luân hồi.
“Vòng thứ tư hơi phiền phức… Ngươi để ý một chút” Huân dặn dò.
“Hiểu rồi” La Chinh nghiêm túc đáp lại, đồng thời cầm trường kiếm trong tay và thắp sáng vảy rồng trong cơ thể, bắt đầu tích lũy một luồng sức mạnh dồi dào.
Huân ẩn trong cơ thể La Chinh thấy dáng vẻ nghiêm túc của hắn như vậy thì dù vốn cũng đang khá căng thẳng, nhưng giờ lại khẽ mỉm cười.
Dù nàng dặn dò La Chinh là thế, nhưng nàng tin hắn hoàn toàn có thể vượt qua vòng thứ tư.
Phải nói rằng dường như vì nàng mà La Chinh đã phải chịu áp lực quá lớn…
“Yên tâm… dù sao cũng đã lộ rồi, đoạn đường còn lại trong vực sâu này ta sẽ giúp ngươi!” Huân thầm nghĩ.
Vì võ giả của Yêu Dạ tộc cũng đi vào vực sâu luân hồi, hơn nữa ngoài cửa địa cung còn có Thánh chủ của thánh địa Tử Trúc đang theo dõi, nên ban đầu Huân không định ra tay.
Nhưng giờ thì khác, Dao – kẻ địch lớn nhất của nàng đã phát hiện ra sự tồn tại của nàng, nên giờ không cần phải che giấu nữa.
Nàng sẽ cố hết sức giúp để La Chinh vượt qua vực sâu luân hồi.
La Chinh nhanh chóng rơi xuống dưới.
Chẳng bao lâu sau, những tiếng quỷ khóc, sói gào bỗng vang lên từ phía dưới vực sâu, từng luồng quỷ khí âm u bay tới, như thể có hàng vạn con quỷ đang gào thét trong đó.
Lúc này, vực sâu luân hồi như biến thành một vực sâu thông tới địa ngục.
“Grào grào…”
“Hú hú…”
Xung quanh vách vực bên dưới chi chít những con quỷ.
Đám quỷ đó có lớn có nhỏ, chúng nghe thấy tiếng động bên trên nên đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn.
Khi chúng phát hiện ra La Chinh, thì bèn ngoác miệng ra bắt đầu hú hét.
Đối mặt với nhiều quỷ như vậy, La Chinh không do dự mà trực tiếp lao xuống.
Đương nhiên, dù hắn có do dự thì cũng vô ích.
Hắn không thể ngự không phi hành nên không thể cách xa đám quỷ này ra được.
Trừ khi hắn bóp vỡ thần văn trở về rồi rời khỏi vực sâu luân hồi.
Nhưng rõ ràng đây không phải là ý tưởng phù hợp với tình hình hiện tại.
Mới đầu, tốc độ của La Chinh quá nhanh nên những con quỷ kia không kịp phản ứng, thế nên hắn lao xuống rất nhanh.
Nhưng sau khi lao xuống được mấy dặm, đám quỷ bò lên vách đá đã kịp phản ứng lại, chúng chủ động nhảy từ vách đá ra phía trước, ồ ạt xúm lại, vây lấy La Chinh.
“Hú hú…”
Một con quỷ có hình dáng như con tinh tinh lao ra từ bên vách đá, toàn thân nó tỏa ra quỷ khí màu đen đặc, ôm lấy cổ La Chinh.
“Chết đi!”
La Chinh chớp mắt, thanh Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay đâm ra!
Những con quỷ này không có thực thể, nên U Thần Ảnh và đao gió không thể gây tổn thương cho nó.
Nhưng sấm sét lại phòng được tà ma, thế nên vẫn có tác dụng khi đối phó với đám quỷ này.
Vì thế, một nhát kiếm này của La Chinh chỉ kích phát quy tắc hệ Lôi trong Lôi Phong U Thần Kiếm.
“Đùng!”
Một tia sét màu xanh đậm xẹt qua vực sâu đen kịt, chiếu rọi vào đám quỷ chi chít hai bên vực, cảnh tượng vô cùng kinh người.
Tia sét này đánh lên người mấy con quỷ có bề ngoài giống tinh tinh kia khiến nó lập tức tan thành mây khói…
Nhưng đòn tấn công của La Chinh không làm đám quỷ đó thấy sợ mà còn kích thích tính hung tàn của chúng!
Một con quỷ nhào tới từ phía trên vách đá.
Cùng lúc đó, La Chinh bỗng nghe thấy các tiếng gào thét khác vang lên.
Thì ra đám quỷ khác bị La Chinh bỏ lại cũng đã rời khỏi vách đá, đuổi theo xuống dưới…
Có điều, tốc độ lao xuống của chúng kém xa La Chinh nên mới bị hắn bỏ lại đằng sau.
Nhưng số lượng đám quỷ đuổi theo càng lúc càng nhiều, chúng đã chặn kín mít phía trên vực.
Nói cách khác, bốn phương tám hướng quanh La Chinh lúc này, tính cả phía trên đầu hắn đều lúc nhúc một đống quỷ…
“Chết hết đi…”
“Đùng đùng đoàng…”
Từng tiếng chớp ngân vang trong vực sâu, từng con quỷ cũng theo đó mà bị tia sét trong Lôi Phong U Thần Kiếm đánh chết.
Dù vậy, đám quỷ này cũng có quá nhiều, cho dù La Chinh có điên cuồng vung thanh Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay ra thì một mình hắn cũng không sao đỡ hết nổi, thế nên vẫn lộ ra sơ hở.
Cuối cùng, con quỷ đầu tiên đã bò lên được người hắn.
Mặc dù nó nhẹ bẫng, gần như không có chút sức nặng nào, nhưng khi nó leo lên người La Chinh, từng luồng khí âm minh liền xâm nhập vào cơ thể hắn.
“Cút!”
La Chinh chỉ khẽ xoay trường kiếm, một tia sét hiện lên nhưng không bắn ra mà quay quanh bên ngoài cơ thể hắn như một con rồng bạc.
“Đùng!”
Tia sét này lại lần nữa đập nát con quỷ kia.
La Chinh vừa xử lý xong con quỷ này thì lại có hai, ba con quỷ khác bám lên người hắn.
“Grào… grào…”
Đám quỷ bám lên người La Chinh càng lúc càng nhiều, từng luồng khí âm minh không ngừng xâm nhập vào cơ thể hắn…
Những luồng khí âm minh này dường như rất đặc biệt, không hề khiến La Chinh bị đau.
Ngoại trừ khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo ra thì còn khiến hắn cảm nhận được tốc độ phản ứng của mình đang từ từ chậm lại.
“Hú hú hú…”
Khi tốc độ của La Chinh chậm lại, có rất nhiều con quỷ khác đã nhân cơ hội để leo lên người hắn.
Mười con, một trăm con, một nghìn con…
Nếu quan sát từ góc nhìn của một người khác thì sẽ thấy bóng dáng La Chinh đã hoàn toàn biến mất.
Từng con quỷ một chồng lên nhau, bám lên người hắn, bao lấy hắn kín mít, tạo thành một quả bóng cực lớn, từ từ rơi xuống dưới vực sâu.
Cơ thể của những con quỷ này vô cùng nhẹ, nhưng chúng bao lấy La Chinh chặt như vậy cũng đã ảnh hưởng tới tốc độ lao xuống của hắn.
“Làm thế nào bây giờ…” La Chinh bị đám quỷ vây thành từng lớp như vậy bèn cau mày.
Mặc dù hắn vẫn có thể dùng Lôi Phong U Thần Kiếm để phóng sét ra, mỗi tia sét có thể giết chết mười con quỷ, nhưng tốc độ giết chúng còn lâu mới theo kịp tốc độ tăng lên của chúng.
Phiền toái nhất là sau khi bị khí âm minh xâm nhập, cơ thể La Chinh càng lúc càng trở nên chậm chạp, tốc độ cũng mau chóng giảm xuống.
La Chinh đã thử ép khí âm minh ra khỏi cơ thể, nhưng dường như không có tác dụng.
Khí âm minh mau chóng di chuyển trong cơ thể hắn, thậm chí còn hoạt động trong kinh mạch của hắn, dần dần tới gần đan điền.
Ngay khi La Chinh đang sốt ruột thì giọng nói của Huân bình tĩnh vang lên: “Để ta…”
Lúc này, bóng Huân rời khỏi cơ thể của La Chinh, chồng lên tầng quỷ kia, đồng thời một luồng ánh sáng màu đỏ xuyên qua lớp không gian vô hạn, tập trung trên người nàng.
Trước đây Huân sợ để lộ vị trí của mình nên không dám sử dụng hồ tín ngưỡng của bản thân, nhưng giờ nàng đã không còn e dè vậy nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









