[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 226 : Hạt giống (c1126-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1126: Hạt giống
Mỗi luồng gió đều có quỹ đạo khác nhau, nhưng điểm cuối đều là bên kia hang độngLa Chinh không phải võ giả đầu tiên thay đổi luồng gió.
Ngải Hổ và một số võ giả khác cũng từng thay đổi luồng gió mấy lần liền.
Chỉ là, lần thay đổi luồng gió của La Chinh lúc này khiến những võ giả khác không thể hiểu nổi.
Cho dù là Ngải Hổ hay những võ giả khác, bọn họ đều xông thẳng lên phía trên, bởi mục tiêu của họ vô cùng rõ ràng, đó chính là hạt giống cây thế giới.
Nhưng La Chinh cũng đổi từ một luồng gió này sang luồng gió khác, vậy mà vị trí thì càng lúc càng xuống thấp…
“Bây giờ, đổi tiếp!” Giọng nói của Huân lại vang lên lần nữa.
La Chinh bám vào một cột đá cao vút, hai chân khẽ giẫm một cái, lại lần nữa thoát khỏi luồng gió này, tiếp tục thay đổi quỹ đạo.
“Bên phải! Đổi!”
“Bên trái…”
Những câu khẩu lệnh của Huân liên tục vang lên, La Chinh cũng gần như hoàn thành một màn xiếc mà người khác không kịp nhìn.
Cả người hắn như đang mượn hướng gió lốc thổi để bay tới bay lui trong hang động, nhưng vẫn luôn duy trì vị trí ở phía dưới hang.
“Tên này đến để làm xiếc à?” Một võ giả ngẩn người nhìn La Chinh.
Dù rằng tới tận lúc này, La Chinh vẫn chưa thể lấy được bất kỳ một bảo vật nào, nhưng nhìn bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện của hắn, không ít võ giả đều thầm bội phục.
Nếu là bọn họ, e rằng rất khó để phản ứng nhanh nhạy được như vậy, đặc biệt là trong tình huống bản thân còn đang bị những cơn gió lốc quét đi.
La Chinh thay đổi liên tục khoảng mười ba luồng gió mới tới được phần giữa của hang động..
Mà lúc La Chinh lao tới phần giữa này, điều kỳ lạ đã xảy ra.
Lúc này La Chinh không đi lên trước, cũng không lùi về sau, cả người hắn lơ lửng giữa không trung.
Dường như xung quanh La Chinh có một luồng khí đang từ từ nổi lên, bao lấy cơ thể hắn rồi từ từ nâng hắn về phía hạt giống cây thế giới trên đỉnh hang.
“Chuyện… chuyện gì thế này?”
“Chẳng lẽ tên nhóc này tự bay lên? Rõ ràng ở đây không thể bay được mà!”
“Hình như ở đó vốn có một luồng gió thổi lên trên, nên đã trực tiếp đẩy La Chinh lên!”
Mộ Minh Tuyết thấy thế, nét mặt cũng phấn khích hẳn lên.
Hạt giống cây thế giới quá khó lấy, là thứ mà ngay cả nghĩ Mộ Minh Tuyết cũng không dám nghĩ tới.
Nhưng chẳng ngờ, nó lại không thể làm khó được La Chinh.
Trên khuôn mặt Ngải Hổ cũng là vẻ hưng phấn.
Mặc dù hắn không lấy được hạt giống cây thế giới, nhưng hắn luôn bội phục kẻ mạnh hơn mình.
La Chinh làm được điều đó chỉ khiến trong lòng hắn thấy càng bội phục hơn thôi!
Còn các võ giả của ba thánh địa lớn ở Âm La giới thì khác.
Ánh mắt cả đám đều rực lửa, đồng thời cũng thầm tính toán thực lực của La Chinh.
Dẫu sao tên nhóc này cũng không thuộc ba thánh địa lớn bọn họ, nên dù có giết chết thì cũng chẳng ai ra mặt thay.
Tuyệt đối không thể để hắn đem hạt giống cây thế giới đi được.
Ngoài địa cung, sắc mặt của ba vị Thánh chủ mỗi người một vẻ.
Thực ra Thánh chủ của thánh địa Ma tộc rất muốn truyền âm vào bên trong địa cung, ra lệnh cho mấy người tộc mình nhất định phải cướp được hạt giống cây thế giới!
Thế giới trong cơ thể gã đã vững chắc, nên hạt giống cây thế giới chẳng có tác dụng gì với gã.
Nhưng nếu dâng hạt giống cây thế giới lên trên thì chắc chắn sẽ nhận được phần thưởng không tệ.
Chỉ có điều, nếu tên nhóc kia đã lấy được hạt giống cây thế giới thì sẽ chẳng ngu ngốc gì mà giữ lại, sợ là hắn sẽ dùng luôn…
Thánh chủ của thánh địa Nhân tộc thì tỏ vẻ dửng dưng, nhưng ánh mắt lại khó giấu được vẻ tán thưởng.
Có điều, hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu: Rốt cuộc làm thế nào mà tên nhóc kia lại có thể tìm được con đường đó?
Trong hang động này có hơn trăm luồng gió, biến hóa khó lường.
Vậy mà La Chinh có thể vượt qua các luồng gió ấy để đến được giữa hang động, thậm chí còn biết ở đó có một luồng gió xoáy từ từ thổi lên nữa.
Đó không thể là trùng hợp được!
Trong lòng La Chinh cũng tồn tại mối nghi ngờ này.
Trong lúc bị luồng gió xoáy này nhẹ nhàng đẩy lên, La Chinh bèn hỏi: “Huân, sao ngươi biết được cách này?”
Huân mỉm cười nói: “Lần đó, khi ta đến thăm dò hang động này thì đã biết nguyên lý của nó.
Ta cũng từng dùng làn hương để xác định quỹ đạo của hơn trăm luồng gió này mới phát hiện ra chúng được sắp xếp theo Cửu Khúc Thập Phong Trận”
Cửu Khúc Thập Phong Trận là một trận pháp thời thượng cổ.
Khi ấy Huân dẫn theo đám người trong tộc đi vào địa cung, đương nhiên có người nhận ra trận pháp này và nhìn ra được rằng, chỉ có đi đến phần trung tâm của Phong Trận mới có thể lấy được hạt giống cây thế giới.
Khi đó, mặc dù Huân đã biết về Phong Trận này, nhưng cũng không thành thạo lắm.
Cho dù có nhìn ra sơ hở được cố ý lưu lại trong đó, nhưng lúc nhảy qua nàng lại đoán sai một lần, cuối cùng bị thổi sang phía bên kia hang động.
Không lấy được hạt giống cây thế giới, Huân vô cùng tiếc nuối, thế nên sau khi rời khỏi địa cung bèn tìm hiểu kỹ về Cửu Khúc Thập Phong Trận.
Dù bây giờ đã cách hồi đó khá lâu, nhưng Huân đã rút ra được bài học khi trước, thêm vào đó là việc La Chinh phối hợp vô cùng hoàn mỹ, nên mới dễ dàng thông qua đến vậy!
Không bao lâu sau, La Chinh đã đi đến đỉnh của hang động, một hạt giống nho nhỏ của cây thế giới treo lơ lửng bên cạnh hắn.
Trước ánh mắt hâm mộ của vô số người, La Chinh vươn tay nắm lấy hạt giống cây thế giới, nhẹ nhàng lấy xuống.
Cành cây khô kia đánh rắc một tiếng liền gãy, hạt giống cây thế giới đã nằm trong tay hắn.
Vỏ ngoài của hạt giống cây thế giới bóng loáng, giống như một viên đá cuội đã được dòng nước cọ rửa vậy.
Hắn nhìn một lượt mà chẳng nhận ra nó có chỗ nào đặc biệt, bèn hỏi: “Cứ thế nuốt là được à?”
Huân khẽ gật đầu: “Nuốt xong thì phải dẫn nó vào đan điền.
Hạt giống này sẽ nảy mầm ở thế giới trong cơ thể của ngươi…”
“Nhưng còn một vấn đề nữa” Nét mặt La Chinh hiện lên vẻ lo âu.
“Vấn đề gì?”
“Nếu gieo hạt của cây thế giới trong cơ thể, nó sẽ hút chân nguyên để lớn lên đúng không?” La Chinh hỏi.
Huân suy nghĩ một lúc mới lên tiếng: “Đúng thế.
Ngươi đang lo nó có hấp thu khí hỗn độn của mình hay không à?”
La Chinh gật đầu…
Huân tỏ vẻ mình cũng không rõ lắm, bởi dẫu sao nàng cũng chưa từng nghe thấy chuyện trong đan điền không có chân nguyên bao giờ.
Nhưng La Chinh cũng không nghĩ nhiều nữa, dù gì thì hắn cũng không thể từ bỏ hạt giống cây thế giới chỉ vì lo lắng như vậy được.
Hắn đâu có ngốc thế.
Nhưng đúng lúc La Chinh chuẩn bị ăn hạt giống cây thế giới, một võ giả Ma tộc vạm vỡ bỗng hét lên: “Tên nhóc nhân loại kia, mau buông hạt giống cây thế giới xuống, ta sẽ để ngươi an toàn rời khỏi địa cung! Nếu ngươi dám nuốt nó, ta bảo đảm địa cung này sẽ là nấm mồ của ngươi!”
La Chinh lơ lửng trên đỉnh hang động nhìn xuống võ giả Ma tộc kia, trong mắt lộ vẻ chế nhạo.
Khi nãy chính tên võ giả Ma tộc này đã cướp sen băng của Mộ Minh Tuyết!
Từ đáy lòng, La Chinh đã coi tên võ giả Ma tộc này thiếu mình một mạng rồi… Thế mà bây giờ gã còn dám uy hiếp hắn.
Hắn cười gằn.
Sau đó, La Chinh bèn nuốt luôn hạt giống cây thế giới rồi bắt đầu dẫn một luồng khí hỗn độn ra và đưa nó xuống, đẩy vào thế giới trong cơ thể của mình.
Biển hỗn độn trong cơ thể La Chinh vẫn tĩnh lặng như trước, thậm chí còn chẳng có nổi một gợn sóng.
Những võ giả khác chỉ cần vận chuyển công pháp thì biển chân nguyên trong cơ thể thường sẽ dâng lên sóng lớn, nhưng biển hỗn độn trong cơ thể La Chinh lại cứ giữ nguyên trạng thái tĩnh lặng này.
Biển hỗn độn do khí hỗn độn ngưng tụ mà thành dường như nặng hơn nhiều so với biển chân nguyên.
“Tõm…”
Sau khi hạt giống cây thế giới đi vào đan điền, nó liền rơi thẳng xuống biển hỗn độn của La Chinh, tạo nên một gợn sóng nhẹ rồi chìm xuống, sau đó mau chóng biến mất.
“Vậy là xong rồi à?” Thấy vậy, La Chinh bèn hỏi Huân.
Huân khẽ nhún vai nói: “Thế còn muốn gì nữa? Hạt giống của cây thế giới đã vào đan điền ngươi rồi, dù dùng cách gì cũng không lấy ra được… Muốn để cây thế giới mọc rễ, đâm chồi thì còn cần một thời gian nữa”
Nghe thấy thế, La Chinh bèn gật đầu.
Ánh mắt hắn lại lần nữa nhìn về phía võ giả Ma tộc kia!
Thấy La Chinh cứ thế nuốt mất hạt giống cây thế giới, trong lòng võ giả Ma tộc này liền rỉ máu.
Đương nhiên, không chỉ có mình gã khó chịu, những võ giả khác cũng chẳng khá hơn là bao.
Con người thường có tâm lý này.
Thứ bọn họ không đạt được thì họ sẽ thường hy vọng người khác cũng không thể đạt được!
Chương 1127: Chém đầu
Ngoại trừ võ giả Ma tộc, võ giả Nhân tộc và Yêu Dạ tộc đều nhìn chằm chằm La Chinh với ánh mắt u ám“Hạt giống cây thế giới thật sự bị hắn nuốt mất rồi!”
“Mở ngực mổ bụng, có thể lấy lại không?”
“Nghe nói là không thể.
Sau khi chí bảo đan điền này bị nuốt xuống thì sẽ trực tiếp tiến vào thế giới trong cơ thể.
Nếu giết hắn, thế giới trong cơ thể hắn cũng sẽ sụp đổ, tất cả mọi thứ trong đó đều sẽ bị chôn vùi hết!”
“Vậy không có cách nào rồi…”
Sau khi nuốt chí bảo đan điền xuống, đừng nói là người ngoài, ngay cả bản thân người nuốt nó cũng không thể lấy nó ra được!
La Chinh đang lơ lửng ở nóc hang động, lúc này hắn đang án binh bất động.
Theo chỉ dẫn của Huân, sau khi nuốt hạt giống cây thế giới thì tốt nhất nên nghỉ ngơi một lát, để nó có thể yên ổn chìm sâu tới đáy biển hỗn độn của hắn…
Ánh mắt của nhóm võ giả ở bên kia hang động đều là vẻ hận không thể nuốt sống La Chinh, còn hắn lại ngoảnh mặt làm ngơ.
Khi mọi người phía dưới đang bàn luận, tên võ giả Ma tộc kia đột nhiên mỉm cười.
Mặc dù gã đang cười, nhưng gương mặt cười này lại hết sức dữ tợn, cho dù là ai cũng nhìn ra được, võ giả Ma tộc này đang hận không thể nuốt chửng La Chinh!
“Nhãi con, ta đã nói rồi.
Nếu ngươi nếu dám nuốt hạt giống ấy thì địa cung này chính là mộ của ngươi!”
Bậc thềm bên kia hang động vốn không lớn, khi võ giả Ma tộc này bộc phát ra thanh thế như vậy, những võ giả khác liền nhao nhao lùi lại.
“Là huyết mạch hung vượn viễn cổ!”
“Huyết mạch hung vượn này của hắn có vẻ vô cùng tinh thuần…”
“Chờ tên nhóc Nhân tộc này xuống, chúng ta cùng ra tay.
Nói không chừng, hạt giống cây thế giới còn chưa tiến vào đan điền của hắn!”
Mặc dù biểu hiện của La Chinh lúc trước khiến võ giả của ba thánh địa thập phẩm lớn này đều kiêng kỵ trong lòng, nhưng có võ giả Ma tộc kích phát huyết mạch hung vượn viễn cổ này dẫn đầu thì những người khác liền sôi nổi hưởng ứng.
Giết La Chinh, có lẽ còn có cơ hội có thể tranh giành hạt giống cây thế giới.
Nếu không ra tay, ngay cả cơ hội này cũng không có!
Bị lòng tham chi phối, những võ giả này dễ dàng mất lý trí.
Dù sao thì lấy được hạt giống cây thế giới cũng đồng nghĩa với việc con đường tương lai của họ sẽ vô cùng rộng mở, vận mệnh của họ cũng sẽ có thêm vô số khả năng.
Chẳng ai lại bằng lòng ở lại cái Đại Giới cằn cỗi này cả…
So ra, người Yêu Dạ tộc có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
Cô gái tóc vàng Yêu Dạ tộc dẫn theo người trong tộc của mình tập trung tại một góc.
Hạt giống cây thế giới đã bị La Chinh lấy mất, phải thừa nhận rằng trong lòng nàng cũng có thất vọng.
Nhưng La Chinh là dựa vào chính thực lực của mình để lấy được hạt giống này, ngoài La Chinh ra, không ai nhìn thấu được quỹ đạo thực sự của các luồng gió!
Trong lòng cô gái tóc vàng Yêu Dạ tộc cũng nghi hoặc, không biết vì sao La Chinh có thể tìm được chính xác luồng gió kia từ trong nhiều luồng gió như vậy?
La Chinh lơ lửng ở nóc hang động, lẳng lặng nhìn đám võ giả ồn ào phía đối diện, đôi mắt trầm tĩnh.
Sau khoảng một nén nhang, hắn bỗng cảm nhận được một cảm giác khác thường truyền đến từ đan điền của mình.
Sau khi hạt giống cây thế giới chìm vào trong biển hỗn độn thì La Chinh không cảm nhận được sự tồn tại của nó nữa.
Hiện tại, hạt giống đã dần chìm sâu vào biển hỗn độn, sau khi nó chìm tới đáy, bỗng nhiên từ nơi sâu nhất trong hạt giống vốn nhẵn nhụi kia lại hiện ra một vài sợi rễ dài mảnh, nhanh chóng cắm rễ trong đan điền La Chinh!
Sau khi hạt giống cây thế giới cắm rễ, hắn cũng nhanh chóng cảm nhận được sự tồn tại của hạt giống này.
Theo một ý nghĩa nào đó thì hạt giống cây thế giới này và La Chinh đã liên kết làm một thể!
“Được rồi!” Khóe miệng La Chinh hơi cong lên, hai con ngươi vốn trầm tĩnh như biển lặng lẽ xuất hiện một chút sát khí.
Những cơn gió lốc hình xoắn ốc thổi nâng La Chinh vốn dĩ vẫn duy trì một trạng thái cân bằng rất thần lỳ.
Nhưng thân thể La Chinh hơi nghiêng về phía trước, nên cả người hắn liền trượt theo, sau đó nhanh chóng bị cuốn vào trong một luồng gió khác, bay thẳng về phía bên kia hang động!
Nhìn thấy La Chinh cuốn vào luồng gió, bị đẩy lại đây, võ giả Ma tộc kích phát huyết mạch hung vượn viễn cổ kia liền thét lên một tiếng.
Cùng lúc đó, gã lấy một cái búa lớn lấp lánh ánh sáng vàng sậm từ trong nhẫn tu di của mình ra.
Lúc này, hai mắt gã đỏ ngầu, khí tức hung vượn phát ra cuồn cuộn.
Cho dù là Mộ Minh Tuyết đứng ở phía xa xa cũng bị áp lực từ khí tức kia đè ép đến nỗi sắc mặt trở nên trắng bệch.
Mà vẻ mặt Ngải Hổ thì vô cùng thận trọng.
Hắn biết, lát nữa khi La Chinh hạ xuống có lẽ sẽ phải nghênh đón một trận chiến ác liệt!
Võ giả Ma tộc định nhân lúc La Chinh hạ xuống thì dùng búa lớn màu vàng sậm này nện cho La Chinh tan xương nát thịt…
Nhưng ngay trước mắt bao người, La Chinh nhanh chóng trôi theo luồng gió, giống như cá bơi trong nước, thuận lợi đáp xuống.
Trên mặt hắn mang theo nụ cười lạnh nhạt, bình tĩnh rút một thanh kiếm ra khỏi nhẫn tu di.
“Lôi Phong U Thần Kiếm.
Tên nhóc này… xuất thân từ thiên cung Vân Miểu?”
Trong khoảng khắc La Chinh rút thanh kiếm đó ra, vẻ mặt Thánh chủ Nhân tộc trở nên vô cùng thận trọng.
Chính trong khoảnh khắc này, Thánh chủ thánh địa Ngọc Lan đã nhìn ra nguồn gốc của thanh trường kiếm trong tay La Chinh!
Ngay từ đầu, vị Thánh chủ này đã nghi ngờ lai lịch của La Chinh và Ngải Hổ.
Theo suy luận thông thường, tu vi như thế mà có sức mạnh cỡ này thì chắc chắn không phải loại vô danh tiểu tốt trong Thượng Giới.
Vì vậy, ban đầu vị Thánh chủ đó định chờ sau khi La Chinh và Ngải Hổ rời khỏi địa cung rồi hỏi hai người một chút.
Nếu hai người này đúng là là võ giả độc lập, coi như hắn đã nhặt được bảo bối.
Nhưng với sức mạnh mà La Chinh thể hiện ra, vị Thánh chủ này ngày càng khẳng định rằng lai lịch của La Chinh không hề đơn giản!
Sự thật đã chứng minh, suy đoán của vị Thánh chủ này là đúng.
Trong khoảnh khắc La Chinh lấy Lôi Phong U Thần Kiếm ra, Thánh chủ Nhân tộc đã nhận ra ngay.
“Thanh kiếm mà Tiêu Đạo Lai từng dùng lại rơi vào tay tên nhóc này.
Vậy thì chỉ có một khả năng là… tên nhóc này xuất thân từ thiên cung Vân Miểu.
Thế nên hắn thể hiện ra sức mạnh như vậy cũng không có gì kỳ lạ” Thánh chủ Nhân tộc thở dài một hơi, trên mặt tỏ rõ vẻ thất vọng.
Cùng là một món đồ, Thánh chủ Nhân tộc có thể nhìn ra lai lịch của nó, nhưng đám võ giả địa cung thì lại chỉ có thể nhìn ra cấp bậc của kiếm.
“Thần khí nhất phẩm!”
“Đúng là thần khí nhất phẩm.
Sao tên nhóc này lại có được thứ này?”
“Tục ngữ có câu, tiền tài không được lộ ra ngoài.
Mới Thần Hải Cảnh sơ kỳ mà dám cầm một thanh thần khí nhất phẩm ra rêu rao, ha ha.
Không phải chúng ta muốn giết ngươi, mà là tự ngươi muốn chết!”
Lẽ ra đám người kia muốn đợi đến khi võ giả Ma tộc ra tay thì bọn họ mới cùng nhau tiến lên.
Nhưng sau khi phát hiện ra Lôi Phong U Thần Kiếm của La Chinh thì vẻ tham lam trong từng đôi mắt càng nồng đậm hơn!
Dù sao thì thánh địa của Âm La Giới không thể so với các thánh địa trọng yếu của Đại Giới được.
Mặc dù bọn họ là thiên tài thế hệ trẻ trong thánh địa, nhưng ánh mắt vẫn kém xa võ giả của mười ba cung.
Mà cho dù là trong mắt võ giả mười ba cung thì món thần khí nhất phẩm này cũng cực kỳ siêu đẳng.
Còn trong mắt những võ giả ở đây, báu vật đó đã đủ để khiến bọn họ phát điên, tương tự như việc La Chinh nuốt hạt giống cây thế giới.
Trong đầu của mọi người nhanh chóng phân tích, thế nên thật ra cũng chỉ trong một nháy mắt mà thôi.
Khi La Chinh bay xuyên qua với tốc độ cực nhanh, võ giả Ma tộc kích hoạt huyết mạch hung vượn viễn cổ kia đồng thời giơ búa lớn màu vàng sậm lên!
Một ánh sáng màu vàng sậm ngưng tụ trên búa lớn, khí tức của võ giả Ma tộc lập tức trở nên nặng nề.
Sau đó liền nghe thấy võ giả Ma tộc gào lên.
“Mặt đất điên cuồng, đất sâu xé trời!”
Các võ giả Ma tộc bình thường đều chủ tu thuật luyện thể, nhưng võ giả Ma tộc này có huyết mạch của hung vượn viễn cổ, nên có thể khiến thân thể của hắn không thua gì những người luyện thể kia, còn bản thân hắn lại tập trung tu luyện quy tắc hệ Thổ.
Hai loại bản lĩnh kết hợp với nhau, lộ rõ uy lực chiêu này của hắn!
Nhìn thấy một kích toàn lực của võ giả Ma tộc này, những võ giả khác cũng không kiềm chế được mà hít sâu một hơi.
E là một búa này có thể nện nát nhừ cả La Chinh lẫn kiếm rồi? Mặc dù kiếm của La Chinh là thần khí nhất phẩm, nhưng kiếm vốn là loại vũ khí không dày, bị đập nát là chuyện rất bình thường…
Mộ Minh Tuyết thản nhiên nhìn gương mặt đang mỉm cười của La Chinh, trong lòng nàng cũng tràn đầy lo lắng.
Nhưng chẳng qua, khi nàng nhìn lên gương mặt tươi cười của La Chinh thì lại thấy tự tin hơn hẳn.
Hắn chắc chắn có thể ứng phó được!
Trong khoảng khắc võ giả Ma tộc vung búa tới, Lôi Phong U Thần Kiếm cũng đột nhiên vung ra.
La Chinh không chọn đi kiếm nghiêng, mà nghênh đón chính diện võ giả Ma tộc, vung một kiếm chém vào đầu hắn!
Chương 1128: Vòng
Khi La Chinh chọn đối phó chính diện với một búa của võ giả Ma tộc, rất nhiều người đều cho rằng hắn điên rồi!Dù sao thì trong tình huống này, phần thắng của một Thần Hải Cảnh sẽ không quá lớn.
Bình thường, khi võ giả Nhân tộc và Ma tộc giao đấu, bọn họ đều chọn biện pháp khác mà không phải chính diện, cứng đối cứng như lúc này.
Thế nhưng trong nháy mắt này, trên Lôi Phong U Thần Kiếm của La Chinh bỗng phát ra ánh sáng lạnh, sát khí vô tận từ trong cơ thể của La Chinh cũng đồng thời tuôn ra!
Sát khí mãnh liệt khuếch tán ra, thậm chí còn áp chế khí tức hoang dã của hung vượn viễn cổ mà võ giả Ma tộc kia vừa kích phát.
Ngay sau đó, mọi người liền thấy thanh trường kiếm dài năm thước trong tay La Chinh chém lên búa lớn!
“Ầm!”
Thời điểm trường kiếm và búa lớn giao nhau, một âm thanh nặng nề, không hề trong trẻo vang lên.
Cảnh tượng sau đó liền khiến người ta sửng sốt tới mức lặng người!
Quy tắc hệ Thổ bao lấy búa lớn màu vàng sậm kia lại nhẹ nhàng bị kiếm của La chinh chém nát.
Mà một kiếm La Chinh chém ra, thế tới càng không thể ngăn cản nổi, bổ đôi cả búa lớn!
Phải biết rằng một búa của võ giả Ma tộc này đã bộc phát ra tất cả sức mạnh của gã.
Nếu như đặt ở Hạ Giới, đừng nói là một ngọn núi, dù cho là một đại lục thì có lẽ cũng bị đập sập một nửa rồi!
Thế nhưng La Chinh không hề lùi bước, ngược lại còn chém ra một kiếm.
Lúc này, búa lớn kia giống như được làm bằng đậu phụ, trực tiếp bị chém nát, biến dạng không thể tưởng tượng nổi… Mà cùng với đó, thân thể của võ giả Ma tộc kia cũng bị chém đôi!
Không phải vị võ giả Ma tộc này không coi trọng La Chinh.
Cảnh tượng khi rơi xuống ở vực sâu luân hồi, tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Mọi người đều biết, không thể xem thường tên nhóc Thần Hải Cảnh sơ kỳ này, nên trong lòng cũng âm thầm cảnh giác.
Nhưng võ giả Ma tộc lúc nãy chiếm tiên cơ tuyệt đối, đồng thời cũng bởi gã vô cùng coi trọng La Chinh nên mới bộc phát sức mạnh huyết mạch.
Chỉ cần chờ La Chinh bị luồng gió kia đưa tới, gã sẽ cho hắn một đòn trí mạng nhất!
Nhưng gã không ngờ, La Chinh lại dùng cách thức bá đạo như vậy, dùng một thanh trường kiếm liều mạng với búa lớn của mình!
Gã càng không ngờ, sức mạnh phát ra trong một kiếm này của La Chinh khác xa tưởng tượng của gã!
“Bịch!”
Thân thể giống như một ngọn núi nhỏ, cộng thêm một búa lớn có độ dài gần một trượng bị La Chinh chém thành hai nửa.
Máu tươi ghê người bắn ra bốn phía, hầu hết các võ giả đều vội vàng vận chuyển chân nguyên hộ thể để ngăn chặn máu đang bắn tới…
La Chinh nhẹ nhàng vung ngang kiếm, thân kiếm hơi rung lên, máu bên trên lập tức biến mất sạch sẽ.
Sau đó hắn nhẹ nhàng xoay cổ tay, đâm thẳng kiếm về ngón tay của mình, thế nhưng trường kiếm lại không trực tiếp đi vào nhẫn tu di.
Trong nhẫn tu di, La Chinh bố trí một khu vực, chế tạo một loạt giá kiếm, chuyên dùng để kiếm.
Lôi Phong U Thần Kiếm không trực tiếp vào nhẫn tu di, mà rơi thẳng vào trong giá kiếm.
“Hung vượn viễn cổ? Hừ…” La chinh hờ hững liếc thi thể võ giả Ma tộc, đưa tay tháo nhẫn tu di của võ giả Ma tộc này xuống, rồi lập tức xóa đi dấu ấn tinh thần của gã.
Hắn dùng sức đập nhẫn tu di kia xuống, tất cả vật phẩm trong nhẫn tu di rầm rầm chảy ra ngoài thành một đống lớn!
Bên trong nhẫn tu di của võ giả Ma tộc cất giữ đủ loại đồ vật, cái gì cũng có…
La chinh nhặt lên một gốc sen băng từ đống vật phẩm tạp nham kia, không hề nhìn tới vật gì khác, thậm chí ngay cả hơn trăm viên ngọc chân nguyên cũng lười cúi người nhặt.
Hắn nâng sen băng trong tay đi thẳng tới trước mặt Mộ Minh Tuyết, lạnh nhạt nói: “Sau này gặp phải tình huống tương tự thì không cần thể hiện làm gì, cứ tìm ta là được…”
Ánh mắt Mộ Minh Tuyết đã không thể dùng từ “kích động” để hình dung nữa rồi.
Trong mắt nàng, La Chinh chính là thiên thần hạ phàm.
Một câu nói kia, nói thì dễ, nhưng có bao nhiêu người làm được?
Lời nói của La Chinh nhẹ nhàng như vậy, nhưng chất chứa trong đó bao nhiêu sức nặng, nàng rất rõ ràng!
Từ chuyện nhặt nhẫn tu di lên, đến chuyện lấy lại gốc sen băng kia, từ đầu tới cuối La Chinh đều hoàn toàn thả lỏng, không hề có chút cảnh giác nào.
Những võ giả kia vốn định cùng nhau tiến lên, nhưng vẫn duy trì trạng thái trầm mặc lạ thường.
Giờ đây, các loại phán đoán trong lòng lúc trước đã tan thành mây khói.
Nhìn thảm trạng của võ giả Ma tộc kia, bọn họ rất rõ kết cục nếu ra tay với La Chinh.
Sức mạnh của tên nhóc này giống như yêu nghiệt vậy.
Trước mặt La Chinh, những võ giả Thần Cực Cảnh bọn họ hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Thậm chí trong lòng một số võ giả còn hoảng sợ, bởi vừa nãy bọn họ cũng chuẩn bị ra tay…
Về phần các võ giả Ma tộc khác, khi thấy La Chinh ném tạp vật trong nhẫn tu di một chỗ, làm nhục võ giả cùng tộc như vậy, trong lòng cũng tràn đầy tức giận.
Võ giả Ma tộc coi trọng nhất là khí phách, vì vinh dự chủng tộc, bọn họ có thể hiến dâng cả tính mạng của mình, chết vì chiến đấu chính là vinh quang cao nhất của bọn họ.
Nhưng trước mắt, không ai dám đi lên đối đầu với La Chinh, hay thậm chí mở miệng chỉ trích La Chinh…
“Đi thôi, luyện hóa đóa sen băng này, có lẽ sẽ rất có ích với ngươi” La Chinh mỉm cười, sau đó quay người rời đi.
Mộ Minh Tuyết gật đầu, nhận lấy đóa sen băng rồi đi theo sau La Chinh.
Lúc nàng đi ngang qua thi thể võ giả Ma tộc, nhìn thấy trên mặt đất vãi đầy tạp vật, trong đó không thiếu vật quý hiếm, ngay cả hơn trăm viên ngọc chân nguyên kia cũng có giá trị không nhỏ.
Trên mặt nàng lộ vẻ không nỡ.
Người này chết dưới kiếm của La Chinh, những vật này vốn là chiến lợi phẩm của hắn, cứ vứt xuống đất như vậy thì hơi lãng phí.
Nhưng La Chinh không nhặt nên nàng cũng không đi nhặt làm gì.
Chí ít thì đi theo La Chinh cũng không thể để hắn mất mặt được.
Sau khi hơi bối rối, nàng rất hào phóng nghĩ “bỏ đi” rồi nhanh chóng sải bước theo sau La Chinh.
Tiếp đó là võ giả Yêu Dạ tộc, võ giả Nhân tộc cũng tới tấp rời đi.
Võ giả Ma tộc tẩm liệm* thi thể đồng tộc, sau đó thu những tạp vật trong nhẫn tu di lại, sắc mặt tất cả đều vô cùng u ám.
* Tẩm liệm: một trong những nghi thức khi an táng người chết.
“Thánh chủ… sẽ không bỏ qua cho tên nhóc Nhân tộc này…”
“Sớm muộn gì tên nhóc Nhân tộc này cũng sẽ rời khỏi địa cung, làm sao Thánh chủ có thể để hắn bình yên rời đi?”
“Thánh chủ sẽ giúp chúng ta báo thù!”
Sau khi liệm thi thể xong, những võ giả Ma tộc kia cũng rời đi.
Mọi người trôi dạt về phía khác của hang động thông qua luồng gió, sau đó từ trong hang động này xuyên thẳng xuống.
Kết quả sau khi luẩn quẩn một vòng tròn, bọn họ lại lần nữa trở về vực sâu!
La Chinh không suy nghĩ gì nhiều, cứ thế nhảy xuống.
Huân đã nói cho hắn biết, vực sâu luân hồi này chính là như thế.
Nếu tiếp tục rơi xuống trong vực sâu này thì có thể giữ được mạng sống, hơn nữa còn có thể lấy được cơ duyên không tệ.
Vị Thiên Tôn viễn cổ kia thậm chí còn cho mọi người một cơ hội hối hận, thông qua thần văn để quay về…
Mộ Minh Tuyết nhảy xuống theo sát La Chinh, các võ giả phía sau cũng lục tục nhảy xuống.
“Vực sâu luân hồi này, thật sự không hề có đáy ư? Cứ rơi xuống như vậy thì khi nào mới là điểm cuối?” Trong quá trình rơi, La Chinh liền hỏi.
Huân khẽ cười: “Vực sâu luân hồi đúng là không có đáy.
Nhưng vực sâu này được đặt tên bằng hai chữ “luân hồi” là do Thiên Tôn viễn cổ dùng thủ pháp đặc biệt, liên kết điểm đầu và điểm cuối của vực sâu lại, chứ thật ra nó chỉ là một cái vòng tròn”
“Vòng tròn?” La Chinh hơi sững sờ.
“Chính là, sau khi ngươi rơi xuống đáy vực này thì lại vô thức trở lại đỉnh vực sâu.
Các ngươi cảm thấy nó đang không ngừng rơi xuống, nhưng thật ra là đang liên tục xoay quanh vòng tròn này.
Như vậy sẽ khiến các ngươi cảm thấy đây là một vực sâu không đáy… Tất nhiên, Thiên Tôn là nhân vật tài giỏi, nhưng cũng không thể thật sự bố trí ra một cái vực sâu không đáy, vượt quá quy tắc được” Lúc này Huân mới giải thích cặn kẽ cho La Chinh.
La Chinh gật đầu, xem như đã hiểu vực sâu luân hồi này được mấy phần…
“Vừa rồi đã trải qua hai lần thử thách, thật ra các ngươi đã xoay đủ một vòng trong ‘vòng tròn’ này rồi.
Tiếp theo chính là vòng thứ hai” Huân tiếp tục nói.
“Năm đó ngươi xoay mấy vòng vậy?” La Chinh hỏi.
“Bốn vòng, sau bốn vòng thì phải đối mặt với thứ quá hung hiểm, cho nên ta từ bỏ” Huân thành thật trả lời.
Năm đó, mặc dù Huân chỉ có tu vi là Thần Cực Cảnh, nhưng lúc đó nàng đã được phong Vương, chính là thân thể ngàn vàng trong Yêu Dạ tộc, thậm chí còn có thể ra lệnh cho Thiên Tôn, cho nên nàng cũng không thiếu các loại tài nguyên.
Sau khi cân nhắc đến an toàn của bản thân, Huân đã lựa chọn từ bỏ.
“Thế nhưng lần này, ngươi không thể từ bỏ” Huân bổ sung thêm một câu.
Chương 1129: Cực lạnh
Kỳ vọng của Huân đối với La Chinh rất caoThậm chí có thể nói, nàng gửi gắm tất cả vào La Chinh.
Mặc dù sau khi phi thăng, nàng có thể từ từ tiếp xúc với thuộc hạ cũ của mình, thậm chí còn có thể có được sự trợ giúp của Thần Tiễn Thiên Tôn.
Nhưng trong tiềm thức lại có một dự cảm, người cuối cùng có thể trợ giúp nàng trở lại ngôi Vương, nhất định là La Chinh!
Địa cung này mở ra, cũng là kết quả tình cờ có được, nhưng chưa chắc nó không thể hiện vận may của La Chinh.
Mà lai lịch của Thiên Tôn viễn cổ cực kỳ thần bí.
Năm đó không thông qua vòng thứ tư của vực sâu này, nàng cũng rất tiếc nuối.
Nhưng nàng luôn mơ hồ cảm nhận được, trong địa cung của Âm La giới này ẩn giấu những bí mật to lớn.
Bí mật này, dù là đối với toàn bộ vũ trụ thì cũng vô cùng đặc biệt!
Cho nên Huân mới có thể nói thêm một câu như vậy…
Song La Chinh chỉ khẽ gật đầu.
Chú ý tới sắc mặt La Chinh, Huân âm thầm cười một tiếng, lo lắng của nàng hơi thừa rồi.
Từ lúc bắt đầu quen tên nhóc này, chưa từng thấy hắn bỏ cuộc!
Ban đầu, ở trên Sát Lục Kiếm Sơn có thể nói là từng bước khó đi, mặc dù La Chinh đạt tới cực hạn của mình, vậy mà còn biết động não, ném kiếm đi…
Đây chính là tên nhóc không đánh đến cực hạn thì không thôi, cần gì nàng phải căn dặn?
Nàng thân là Vương của Yêu Dạ tộc, chính là thanh kiếm sắc nhọn nhất của Yêu Dạ tộc.
Suốt trăm nghìn năm qua, từng bước đều là giết chóc, từng bước đều là máu tanh, một mình nàng dẫn dắt toàn bộ binh lính của Yêu Dạ tộc chinh chiến rất nhiều Đại Giới, chưa từng biết đến dịu dàng là gì.
Náu mình trong thân thể La Chinh, đáy lòng Huân lại truyền đến một cảm giác an tâm kỳ lạ.
Dường như tiếp tục rơi xuống vực sâu luân hồi này thì nguy hiểm cũng càng lúc càng nhiều hơn.
Chỉ cần hơi lơ là một chút thôi thì mất mạng cũng là chuyện rất bình thường.
Thế nhưng, cho dù dưới hoàn cảnh này, Huân cũng có thể ngủ say mà không cần lo lắng, dù rằng nàng cũng không cần ngủ.
Mà tất cả chuyện này đều xuất phát từ lòng tin đối với La Chinh.
“Vù vù…”
La Chinh không biết việc Huân lại nghĩ lung tung thế này.
Càng rơi xuống phía dưới, vẻ mặt của hắn cũng càng thận trọng hơn.
Mặc dù trên núi đao ở vòng trước không tạo thành uy hiếp quá lớn đối với La Chinh, nhưng nó cũng đã chứng minh, muốn xông qua vực sâu luân hồi này không phải chuyện đơn giản!
Nếu như tiếp theo quá mức nguy hiểm, hắn sẽ cân nhắc để Mộ Minh Tuyết kích hoạt thần văn để trở về trước.
La Chinh không quan tâm đến sống chết của người khác, nhưng Mộ Minh Tuyết đã lựa chọn đi theo hắn, nên hắn sẽ cân nhắc an toàn của nàng trước.
Trong lúc đang suy nghĩ, La Chinh chợt phát hiện phía dưới có một luồng khí lạnh lẽo truyền đến.
Dường như nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống rất nhanh: “Nhiệt độ giảm xuống…”
“Là thử thách cực lạnh” Giọng nói của Huân lập tức truyền đến.
Theo La Chinh không ngừng rơi xuống phía dưới, nhiệt độ trong vực sâu luân hồi cũng càng lúc càng thấp!
Không lâu sau đó, trên toàn bộ vách của vực sâu bắt đầu nổi lên một chút sương trắng.
Tiếp tục đi xuống thì là từng bụi gai băng màu trắng, leo trên vách vực.
Lúc này nhiệt độ đã thấp đến mức đáng sợ.
La Chinh cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình chợt hạ xuống, từng luồng khí lạnh vô hình lan ra khắp xung quanh.
Khi rơi xuống, không khí giống như móng vuốt sắc bén cào qua mặt vậy…
Tiếp tục rơi xuống phía dưới, La Chinh không thể không vận chuyển sức mạnh, đưa chúng tuần hoàn khắp cơ thể.
Nếu không làm như vậy, chỉ sợ máu toàn thân cũng sẽ đông cứng lại! Nhưng chẳng mấy chốc, La Chinh liền phát hiện ra, chỉ dựa vào việc tuần hoàn sức mạnh đã không đủ giúp hắn chống cự khí lạnh này nữa.
Bởi dường như khí lạnh ở nơi đây có thể đóng băng cả không khí…
Từng luồng hơi màu trắng ngà trôi nổi bốn phía.
Không khí cũng bị đông lại, nên tốc độ lưu chuyển của nó chậm chạp khác thường.
Không chỉ không khí, ngay cả tốc độ rơi xuống của La Chinh cũng chậm lại rất nhiều!
Vùng không khí này giống như nước, có thể tạo ra sức nổi nhất định, nên hiện tại La Chinh chỉ chậm rãi hạ xuống.
“Bùng!”
La Chinh rút khí hỗn độn ra, rồi hóa thành một ngọn lửa, bao trùm lấy mình.
Trong nháy mắt khi những ngọn lửa kia bùng cháy, nó liền bị sương mù lạnh lẽo bao vây, rồi nhanh chóng bị dập tắt!
“Khí lạnh này…” Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ đăm chiêu.
Hiện tại, dĩ nhiên La Chinh rất khó bước đi, các võ giả khác cũng tương tự…
Ngay từ đầu, có một số võ giả muốn lợi dụng chân nguyên hộ thể để bảo vệ thân thể của mình.
Thế nhưng, dưới nhiệt độ này thì tính chất của bất kỳ vật gì cũng xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Khi chân nguyên của bọn họ vừa mới ngưng kết ra, vòng chân nguyên bảo vệ đã bị đông lại.
Ngay sau đó, từ mặt ngoài của vòng chân nguyên khuếch tán ra vô số vết nứt màu trắng, sau khi vang lên một tiếng, nó liền vỡ vụn ra…
Càng kỳ lạ hơn là, bình thường sau khi vòng bảo hộ do chân nguyên ngưng kết thành bị đánh nát thì chân nguyên ấy sẽ dần tan đi trong trời đất.
Nhưng những chân nguyên bị đông cứng này lại không tiêu tan, nó chỉ hóa thành từng mảnh vỡ với màu sắc khác nhau, chậm rãi tan ra bốn phía rồi dính trên vách vực màu trắng ngà!
Chân nguyên hộ thể không có tác dụng nên không ít võ giả cũng giống La Chinh, vận chuyển sức mạnh quy tắc hệ Hỏa, định dùng ngọn lửa bao bọc bản thân để duy trì nhiệt độ cơ thể mình.
Thậm chí, dù La Chinh dùng khí hỗn độn thúc đẩy quy tắc hệ Hỏa thì ngọn lửa kia cũng chỉ tồn tại được trong khoảng ba, bốn nhịp thở.
Những võ giả khác càng không ăn thua, dường như ngọn lửa vừa mới ngưng tụ ra thì đã bị dập tắt ngay lập tức…
Như vậy tính ra, muốn đi qua khu vực này thì cũng chỉ có thể dựa vào ý chí, gắng gượng mà chống đỡ.
Nhưng điều khiến La Chinh cảm thấy hơi bất ngờ chính là biểu hiện của Mộ Minh Tuyết trong đoạn vực sâu này vô cùng xuất sắc.
Có lẽ do nàng chủ tu công pháp hệ Băng, nên khu vực nhiệt độ thấp này cũng không mang đến phiền phức quá lớn cho nàng.
So với võ giả khác, thậm chí so với La Chinh, Mộ Minh Tuyết điềm tĩnh hơn rất nhiều.
Nhưng đối với võ giả, nhiệt độ vô cùng thấp như bây giờ còn chưa đủ để dọa đến tính mạng.
Những võ giả này hoặc là điên cuồng vận chuyển sức mạnh, kích phát chân nguyên trong thân thể điên cuồng lưu chuyển, nhờ vào đó có thể lấy được một phần nhiệt lượng, giữ cho máu trong cơ thể lưu chuyển.
Hoặc là điên cuồng thúc giục chân nguyên trong cơ thể, ngưng kết ra từng ngọn lửa.
Mặc dù những ngọn lửa kia thường chỉ có thể tồn tại trong khoảng thời gian rất ngắn, nhưng cũng đủ để cung cấp không ít nhiệt lượng.
Huống chi, mấy vị võ giả tập trung cùng một chỗ, còn có thể cùng hưởng nhiệt độ từ ngọn lửa của nhau…
Tình huống này kéo dài khoảng nửa canh giờ.
Cho dù là những võ giả Thần Cực Cảnh thì bây giờ sắc mặt cũng đều trắng bệch, bờ môi tím tái, không nhìn thấy chút huyết sắc nào.
Võ giả vốn có thể chịu đựng được những hoàn cảnh khắc nghiệt mà người phàm không thể tưởng tượng được.
Nhưng hoàn cảnh khắc nghiệt đến như vậy cũng vô cùng hiếm thấy… Trước đó, đã có mấy vị võ giả không chịu đựng nổi nhiệt độ thấp, liền lục tục kích hoạt điểm sáng màu tím, sử dụng thần văn để trở về.
Mặc dù phần thưởng trong vực sâu luân hồi này rất hấp dẫn, nhưng bản thân đã đến cực hạn thì cũng đâu thể bất chấp khó khăn mà hiến dâng cả tính mạng của mình?
Khi mọi người cho rằng cứ chịu đựng như vậy sẽ có thể đi qua khu vực cực lạnh này thì từ bên dưới khí lạnh màu trắng ngà bỗng xuất hiện một bông tuyết hình thoi cỡ một người!
“Vù…”
La Chinh cảm thấy, ngay cả suy nghĩ của mình dường như cũng muốn đông cứng lại, cơ thể phản ứng rất chậm.
Bông tuyết hình thoi kia phi lên với tốc độ cực nhanh.
Khi nó còn cách La Chinh khoảng năm sáu trượng, hắn mới giật mình, đột nhiên lách mình, tránh được bông tuyết cực lớn này!
La Chinh tránh được, Ngải Hổ tránh được, Mộ Minh Tuyết cũng tránh được.
Nhưng một võ giả Nhân tộc khác lại không thể tránh thoát.
Bông tuyết to như vậy nện thẳng vào võ giả Nhân tộc kia.
Nếu như là bông tuyết ở nhiệt độ thấp bình thường, đừng nói một khối lớn cao cỡ một người, cho dù là một ngọn núi băng áp xuống thì cũng không thể tổn thương được đám võ giả ở đây.
Nhưng bông tuyết này lại ngưng kết ở một mức độ vượt quá sức tưởng tượng của người bình thường.
Trong khoảnh khắc khi bông tuyết vọt về phía võ giả Nhân tộc kia, khí lạnh tỏa ra từ nó liền đóng băng võ giả ấy lại.
Ngay sau đó, lực va đập cực mạnh đã trực tiếp khiến võ giả Nhân tộc đó vỡ vụn!
“Loảng xoảng…”
Khi thân thể võ giả Nhân tộc này vỡ vụn, thậm chí còn liên tiếp phát ra tiếng vỡ trong trẻo, giống như âm thanh phát ra lúc người ta đập vỡ ngọc lưu ly hoặc đồ sứ vậy.
Thấy võ giả Nhân tộc cứ như vậy mà chết dưới cuộc va chạm của bông tuyết, sắc mặt những võ giả khác, kể cả La Chinh đều trở nên khó coi…
Chương 1130: Thang người
Dường như vực sâu luân hồi trong địa cung này ôn hòa hơn phần lớn những vùng đất dữ khác trong truyền thuyết ở Thượng GiớiSuy cho cùng thì vực sâu này cũng do Thiên Tôn từ thời viễn cổ dồn hết tâm huyết xây dựng.
Thậm chí đám võ giả còn coi địa cung này là một nơi thử luyện, một nơi thử luyện có thể đạt được cơ duyên lớn.
Bây giờ bọn họ mới phát hiện, bọn họ đã tính sai rồi.
Chỉ một chút sở sẩy trong vực sâu này thôi thì hậu quả nhận được chính là lập tức mất mạng!
Sau khi võ giả kia bị đập vỡ thành từng mảnh, tốc độ rơi của thi thể cũng khá chậm, cứ treo ở trên đầu mọi người.
“Lại một bông tuyết nữa kìa!” Một võ giả thét lên.
Giọng nói này vừa phát ra thì mọi người chợt nghe thấy một giọng gào thét từ phía dưới truyền lên.
Lần này La Chinh đứng phía bên trái vực sâu.
Những bông tuyết hình thoi chỉ có kích thước bằng một người, xem hướng đi thì chắc sẽ không đụng vào hắn.
Trong vực sâu cùng lúc có vài chục võ giả đang lao xuống, mà những bông tuyết hình thoi kia lại đang trên đà lao lên với tốc độ cực kỳ nhanh.
Cho dù có phát hiện ra những bông tuyết này thì muốn tránh được nó cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Lúc trước, khi vượt qua núi đao, mọi người sẽ giữ một khoảng cách nhất định với vách vực, đợi đến khi những lưỡi đao khổng lồ xuất hiện thì có thể dùng vách vực để mượn lực rồi linh hoạt điều chỉnh hướng lao xuống của bản thân! Thế nhưng hiện giờ, trên vách vực tràn đầy gai băng, rõ ràng không thể áp dụng phương pháp này được.
Bông tuyết hình thoi này giống như tử thần, đang xem xem ai không may mắn…
“Vù…”
Dường như trong chớp mắt, bông tuyết hình thoi đã lao nhanh về phía Mộ Minh Tuyết!
Thấy bông tuyết hình thoi lao về phía mình, mặt Mộ Minh Tuyết biến sắc, bắt đầu dùng hết sức để tránh xa bông tuyết hình thoi kia.
Thế nhưng, nàng không thể bay, cũng không có chỗ nào để mượn lực, muốn tránh cũng khó.
Gần như nàng đã uốn chiếc eo mềm mại của mình thành hình cung, nhưng vẫn không tránh được bông tuyết hình thoi kia.
“Cô gái Nhân tộc kia xong đời rồi…” Trong lòng các võ giả khác đều nghĩ như vậy.
Lúc này Mộ Minh Tuyết như ngừng thở, tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào bông tuyết hình thoi kia.
Đã có tấm gương của võ giả vừa rồi, nếu bị bông tuyết này đâm phải thì điều duy nhất xảy ra chính là bản thân sẽ bị đóng băng trong chớp mắt, sau đó hóa thành những mẩu băng vụn.
Do tốc độ bay của bông tuyết quá nhanh, nên gần như nàng không có thời gian bóp mở tấm thần văn để quay về.
Đúng lúc này, một luồng ánh sáng màu đen lao nhanh đến, trước khi bông tuyết hình thoi đâm vào Mộ Minh Tuyết thì luồng ánh sáng màu đen ấy đã đánh vào bông tuyết kia.
“Loảng xoảng…”
Luồng ánh sáng màu đen lao tới, đánh tan những bông tuyết hình thoi chỉ trong chớp mắt!
Lúc băng tuyết vỡ tan thì tỏa ra xung quanh luồng khí lạnh buốt.
Sau khi Mộ Minh Tuyết lao qua tầng khí lạnh kia thì trên người đã đầy tuyết trắng, cả người như bị bao phủ bởi một màn sương.
Nàng vô thức quay đầu nhìn về phía La Chinh.
Trong tay La Chinh cầm một cây cung dài, hắn đang rơi xuống với tư thế quay lưng xuống dưới, dây cung của cây cung trong tay vẫn rung lên không ngừng.
Luồng ánh sáng đen vừa nãy là do La Chinh đã bắn ra một mũi tên!
Khi nãy, mặc dù nàng đã tuyệt vọng, nhưng trong lòng lại tin tưởng rằng lúc này chỉ có La Chinh mới có thể cứu được nàng.
Thế nhưng nàng vẫn có chút áy náy.
Nàng vốn không muốn gây thêm phiền phức cho La Chinh.
Thực ra, sau khi tiến vào địa cung, La Chinh luôn lo lắng cho nàng, thế nên trong lòng nàng rõ ràng sẽ thấy áy náy.
Nhìn thấy ánh mắt áy náy của Mộ Minh Tuyết, La Chinh chỉ mỉm cười, ngón tay búng nhẹ một cái, một viên đan dược màu đỏ thẫm bắn về phía Mộ Minh Tuyết.
Trong nhẫn tu di của La Chinh có không ít đan dược, mặc dù cấp bậc của Ấn Hỏa Đan này không cao, nhưng nó có thể thúc đẩy chân nguyên tỏa ra nhiều nhiệt lượng.
Tuy Mộ Minh Tuyết tu luyện công pháp hệ Băng, nhưng cũng không thể xem thường khí lạnh phát ra từ bông tuyết hình thoi này.
Khí lạnh của bông tuyết hình thoi này rất đáng sợ, tốc độ cũng khó tránh, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một bông tuyết mà thôi.
Chỉ cần không chạm vào, làm nó vỡ trước là được…
Mọi người vực lại tinh thần, một số võ giả Nhân tộc lấy ra một loạt phi đao, còn võ giả Yêu Dạ tộc thì rút cung tên của mình ra!
“Vèo, vèo…”
Hai tiếng rít vang lên, lại có hai bông tuyết hình thoi bay vọt lên từ dưới vực sâu!
Lần này, khi hai bông tuyết hình thoi vừa xuất hiện thì chợt nghe thấy hai tiếng “rắc rắc” giòn tan.
Một luồng ánh sáng màu xanh và một luồng ánh sáng màu tím đồng thời bay về phía hai bông tuyết hình thoi.
“Loảng xoảng…”
Hai bông tuyết hình thoi vỡ tan, kèm theo đó là hai tiếng vỡ, chúng bắn khí lạnh ra xung quanh rồi sau đó biến mất trước mắt mọi người.
Người ra tay là hai cô gái của Yêu Dạ tộc…
Mặc dù nhiều võ giả trong vực sâu này đang ở vào thế cạnh tranh, nhưng trước mắt mọi người cần phải đồng tâm hiệp lực mới có thể đi xa được.
Khi tiếp tục đi xuống, tất cả các võ giả đều hiểu được đạo lý này, nên khi ra tay không còn giấu thực lực nữa.
Mỗi khi bông tuyết hình thoi kia bắn lên thì đều có người ra tay trước, đánh tan chúng.
Trong số đó, những người ra tay nhiều nhất không phải là Nhân tộc mà là Yêu Dạ tộc.
Mặc dù võ giả Yêu Dạ tộc sử dụng nhiều loại vũ khí khác nhau, nhưng vũ khí phổ biến nhất của các nàng chính là cung tên, dường như ai cũng có một bộ cung tên.
Lúc đầu, bông tuyết hình thoi chỉ xuất hiện một bông, hai bông, nhưng số lượng nhanh chóng tăng vọt.
Ba bông, bốn bông…
Sáu bông, bảy bông…
Số lượng bông tuyết hình thoi đồng thời xuất hiện càng lúc càng nhiều, áp lực cũng càng lúc càng lớn, mọi người càng đồng tâm hiệp lực.
Lúc này, trong vực sâu vang lên hàng loạt tiếng nổ!
Tình trạng này duy trì nửa canh giờ, sắc mặt của mọi người đều trở nên nghiêm trọng hơn.
Bây giờ, số lượng bông tuyết hình thoi bắn ra cùng lúc đã lên tới hai mươi bông, chỉ cần hơi sơ sẩy một chút thôi thì sẽ có người mất mạng.
Nếu như số lượng những bông tuyết hình thoi này đạt đến một mức nhất định thì không khó để suy ra rằng mỗi võ giả đều sẽ gặp nạn.
“Vù, vù, vù…”
Có võ giả đã nhìn ra điểm này liền chọn bóp mở đốm sáng màu tím, kích hoạt thần văn quay về, lựa chọn rời khỏi đây.
Đợi đến lúc không thể chống đỡ được thì sợ là muốn đi cũng không xong.
Cơ duyên trong vực sâu rất hấp dẫn, nhưng dù sao tính mạng vẫn quan trọng hơn…
Người càng ít thì áp lực càng tăng, bởi vẫn còn nhiều bông tuyết hình thoi cần phải xử lý!
Khi có người đầu tiên chọn rút lui, tâm trạng của các võ giả khác lập tức dao động.
Chẳng mấy chốc liền có võ giả thứ hai, võ giả thứ ba kích hoạt thần văn quay về, hóa thành một luồng sáng tím lao lên trên.
Thế nhưng phần lớn võ giả vẫn lựa chọn ở lại!
Địa vị khác nhau thì thực lực cũng khác, tâm tính lại càng không giống.
Có người chọn ra sức chém giết, cả đời đều được kính trọng.
Cũng có người chọn bo bo giữ mình, lúc thích hợp thì lại rút lui.
Tất nhiên không thể nói những lựa chọn này là đúng hay sai.
La Chinh biết rất rõ bản thân mình không có đường lui.
Cạnh tranh trong Thượng Giới càng ngày sẽ càng khốc liệt hơn, sợ rằng con đường hắn phải đi sẽ khó hơn võ giả bình thường rất nhiều.
Hơn nữa hắn không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì Huân.
“Minh Tuyết, cố gắng điều chỉnh vị trí thành một đường thẳng với ta” La Chinh nói.
Mộ Minh Tuyết gật đầu, đương nhiên nàng hiểu sắp xếp của La Chinh.
Hiện giờ mọi người đang rơi xuống dưới, nàng giữ vị trí ở phía trên đỉnh đầu La Chinh thì La Chinh sẽ chắn ở phía trước nàng.
Những võ giả khác thấy La Chinh sắp xếp như vậy thì tâm tư cũng thay đổi, cũng ào ào bắt chước theo.
Thế là xuất hiện một cảnh khá tức cười.
Gần như tất cả các võ giả đều bắt đầu thay đổi vị trí của mình, chuyển hết lên phía trên Mộ Minh Tuyết.
Không chỉ võ giả Nhân tộc, cả Yêu Dạ tộc, Ma tộc đều xếp lần lượt xếp thành chồng, tạo thành một thang người lao thẳng xuống phía dưới.
Nhìn thấy thang người xếp chỉnh tề trên đầu mình, La Chinh nở nụ cười bất lực.
Cũng không thể trách những người này được, xếp thành hàng như hiện giờ cũng bớt được nhiều chuyện.
Chỉ cần La Chinh đập tan những bông tuyết hình thoi phóng về phía hắn là được, những bông tuyết khác có thể không cần quan tâm.
Thế là hàng “thang người” lấy La Chinh làm đầu tiếp tục bay nhanh xuống dưới.
Cứ duy trì như vậy khoảng nửa canh giờ, số lượng bông tuyết hình thoi dần giảm đi.
Tuy khí lạnh ở xung quanh vẫn dày đặc, nhưng nhiệt độ cũng đã tăng lên không ít.
Xem ra cuộc thử nghiệm này đã qua rồi.
Thế nhưng, trong lúc tâm trạng mọi người vừa mới thả lỏng đôi chút thì có tiếng cười khẽ truyền đến!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









