[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 225 : Liều mạng (c1121-c1125)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Liều mạng
Vách vực sâu nhẵn bóng, cũng không có vật gì để bám được vàoTrước đây cũng có võ giả thử đánh vào vách tường này, muốn tạo thành một cái hố to trên đó.
Nhưng sau khi thử, người đó phát hiện mình đã nghĩ đẹp quá rồi.
Trên vách vực sâu có một lớp kết giới mờ, không hề dễ thấy.
Nhưng với thực lực của đám võ giả này thì hoàn toàn không thể đánh nát được nó.
Nhưng Mộ Minh Tuyết không phải muốn bám vào bức tường.
Nàng chỉ cố gắng đến gần bức tường, sau đó duy trì khoảng cách một thước.
Khi nhìn thấy bên dưới vực sâu lại có thêm vài lưỡi đao lớn, nàng đánh một chưởng vào vách tường, nhờ lực đẩy bật ngược lại để khống chế phương hướng của mình trong vực sâu, chuẩn xác tránh được lưỡi đao lớn kia.
Nhìn thấy cách làm của Mộ Minh Tuyết, mắt La Chinh sáng lên.
Trong khi đang rơi xuống, mọi người đều không thể bay được.
Muốn tránh được lưỡi đao một cách chuẩn xác thì phải dốc hết sức.
Nếu tránh không kịp, chắc chắn cả người sẽ bị lưỡi đao cắt đứt.
Thế nhưng phương pháp này lại có tác dụng.
Những võ giả còn ở lại trong vực sâu cũng là người có ý chí bền bỉ.
Khi đối mặt với những lưỡi đao tỏa ra ánh sáng lạnh thấu xương này, trong lòng cũng hơi run sợ, nhưng người nào người nấy đều cắn răng kiên trì.
Lần này nhìn thấy cách làm của Mộ Minh Tuyết, tất cả đều vội học theo, điều chỉnh vị trí của mình đến gần vách tường.
Trong vực sâu lập tức xuất hiện một cảnh tượng, tất cả võ giả đều dán chặt vào vách vực sâu.
Mỗi khi bên dưới xuất hiện lưỡi đao gác qua, đám võ giả lại nhanh chóng đạp vào bức tường.
Có võ giả thì dùng hai chân đạp, có võ giả lại dùng hai tay, nhờ vào đó mà vượt qua từng đợt lưỡi đao.
Nhưng mọi người không ngừng rơi xuống, số lưỡi đao bên dưới cũng càng lúc càng nhiều thêm.
Mới đầu chỉ có hai ba lưỡi đao lớn gác qua vách vực sâu, nhưng về sau có đến bảy tám thanh, thậm chí tới mười thanh gác cùng một chỗ, khiến không gian để mọi người lách qua càng lúc càng nhỏ.
“Bụp!”
La Chinh vỗ nhẹ vào vách đá, cả người lướt qua khoảng hai ba trượng.
Mục tiêu của hắn chính là chỗ trống giữa những lưỡi dao.
Chỗ trống đó lớn khoảng năm sáu thước, một mình La Chinh dư sức chui qua.
Nhưng khi La Chinh đang điều chỉnh lại vị trí của mình, chuẩn bị phóng tới lỗ hổng kia thì bên tai lại truyền đến tiếng “ầm” thật lớn.
Một võ giả Ma tộc nện vào một vách tường khác.
Do tác dụng của phản lực, gã giống như một con voi vọt thẳng đến chỗ trống của La Chinh.
Độ cao mà La Chinh và võ giả Ma tộc đó rơi xuống không chênh lệch nhiều lắm.
Nếu bị tranh mất chỗ trống đó, tất sẽ có một người bị đẩy ra.
Nhưng vấn đề là La Chinh phát lực trước nên lực độ lại không mạnh.
Nếu lực độ quá mạnh, cả người hắn sẽ bị đập vào một vách tường khác… Vậy nên, phải điều chỉnh lực phù hợp thì mới giúp thân hình của mình vừa vặn chui qua chỗ trống.
Nhưng võ giả Ma tộc này lại khác.
Gã đi sau, nhưng có thể là nhìn thấy La Chinh đang bay về phía lỗ hổng kia nên hai tay gã mới đập mạnh vào vách tường, để cả người như ngọn núi nhỏ của mình đâm vào La Chinh.
Rất nhiều võ giả sau khi điều chỉnh phương hướng của mình thì cũng nhắm ngay những chỗ trống do lưỡi đao phức tạp tạo thành.
Không cần động đậy, mọi người cũng sẽ tự động chui qua những chỗ trống đó.
Thế nên lúc này bỗng nghe được một tiếng động lớn như vậy, ánh mắt người nào người nấy đều đồng loạt nhìn sang.
“La Chinh, cẩn thận!” Mộ Minh Tuyết bên dưới nhìn thấy vậy thì kinh ngạc kêu lên.
“Ha ha, cút cho ta!” Võ giả Ma tộc cười lạnh lùng nói.
Sau khi điều chỉnh tốt phương hướng, gã thậm chí còn dùng bả vai huých La Chinh một cái.
Võ gia Ma tộc này có tu vi Thần Cực Cảnh, dáng người to cao như núi, trên vai còn gắn thêm một cái sừng nhọn.
Nếu La Chinh thật sự bị đâm trúng, hắn sẽ bị những lưỡi đao chằng chịt bên dưới cắt nát.
Những võ giả khác nhìn La Chinh, trên mặt hiện rõ vẻ thương hại.
Bị võ gia Ma tộc nhắm trúng, La Chinh đúng là đủ xui xẻo.
Võ giả Ma tộc đó cũng là thiên tài số một số hai của thánh địa thập phẩm, lại thêm tu vi là Thần Cực Cảnh, cao hơn La Chinh hẳn một bậc.
Nếu La Chinh rơi xuống, ai cũng có thể đoán được kết cục của hắn.
Nhưng đúng lúc này, sắc mặt Thánh chủ Ma tộc bỗng nhiên thay đổi, nhịn không được mắng to: “Cái tên Do Hổ ngu ngốc này!”
Mặc dù Thánh chủ không tiến vào vực sâu luân hồi, nhưng bọn họ vẫn có thể nhìn thấy tất cả tình hình bên dưới.
Vừa rồi, Thánh chủ Ma tộc đã thăm dò thực lực của La Chinh, sức mạnh mà hắn bộc phát ra còn phải khiến ông ta ấn tượng sâu sắc.
Ông ta đã liên tục dùng ngón tay của mình đè ép hai lần mà cũng không ngăn được La Chinh nên hoàn toàn hiểu rõ sức mạnh của hắn.
Đừng nói là Thần Hải Cảnh, đơn thuần chỉ nói về sức mạnh cơ bắp thôi thì võ giả Thần Cực Cảnh bình thường cũng không phải là đối thủ của hắn.
Thật ra, võ giả của ba thánh địa thập phẩm, bao gồm cả Do Hổ đều đã nhìn thấy cảnh tượng đó.
Nhưng từ trước đến nay, tính cách của võ giả Ma tộc vẫn luôn cuồng ngạo, lỗ mãng.
Có lẽ vì biểu hiện của La Chinh như vậy nên gã mới cố ý tìm hắn.
Thánh chủ Ma tộc hơi hối hận.
Ông ta biết rõ tính tình của đám võ giả trong tộc mình, nhưng không ngờ Do Hổ lại gây phiền phức cho La Chinh vào lúc này.
Sớm biết như thế thì trước khi vào địa cung, ông ta đã căn dặn một phen.
Do Hổ gây rắc rối cho La Chinh như thế, chỉ sợ sẽ phải chịu thiệt lớn.
Lúc này, La Chinh đã ở ngay phía trên chỗ trống.
Đối mặt với sự va chạm của Do Hổ, La Chinh chỉ nhìn lướt sang chỗ khác.
Sau khi tìm được một chỗ trống khác, vẻ mặt hắn hơi khựng lại một chút.
Một luồng sức mạnh mênh mông nhanh chóng hội tụ trong cơ thể hắn.
Đúng lúc này, Do Hổ lại nghiêng người, nhắm cái sừng trên vai vào người La Chinh, dồn sức mà đâm tới.
“Ầm ầm!”
Mặc dù chỉ là va chạm cơ thể, nhưng tiếng va chạm vẫn vang lên như sét đánh.
Trong nháy mắt Do Hổ đụng vào La Chinh, ánh mắt gã liền trợn trừng lên, nhìn cái sừng trên vai mình vỡ vụn.
Cái sừng này chính là thần khí nhị phẩm.
Gã thậm chí còn từng dùng cái sừng này để đâm chết một con hung thú cấp mười hai, nên làm sao nó có thể bị tên nhóc Nhân tộc này đụng nát được?
Nhưng vấn đề lớn nhất của Do Hổ lúc này không phải chuyện cái sừng của gã đã bị vỡ vụn, mà khi gã va chạm với La Chinh, hai người đều bị lực đẩy tác động.
Lúc này, tất cả mọi người, bao gồm cả La Chinh và Do Hổ đều đang nhanh chóng rơi xuống, khoảng cách với lưỡi đao lớn kia càng lúc càng gần.
Bởi vì cú va chạm này, hai người đều đã cách xa chỗ trống chính giữa lưỡi đao.
Khi gã đang định điều chỉnh lại, tìm kiếm một chỗ trống khác thì đã không còn kịp nữa rồi.
Nhìn lưỡi đao tỏa ra ánh sáng lạnh bên dưới, gương mặt Do Hổ hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Nhưng trước khi tuyệt vọng, gã đã kích hoạt điểm sáng màu tím.
Gã hy vọng, trước khi bị lưỡi đao cắt nát thì có thể quay trở lại địa cung thông qua thần văn này…
Về phần La Chinh, trước khi va chạm với Do Hổ, hắn đã sớm tính toán phản lực.
Hắn và Do Hổ như hai viên bi đụng vào nhau.
Trong nháy mắt đụng vào nhau, cả người hắn liền bay vụt sang hướng khác, mà hướng đó vừa lúc có một vị võ giả Ma tộc khác.
Võ giả Ma tộc này đã sớm điều chỉnh tốt góc độ của mình, vốn cho rằng sẽ bình yên chui qua chỗ trống.
Nhưng thấy La Chinh đột nhiên bay vụt đến, võ giả Ma tộc lại ngẩn cả người, sau đó gầm lên: “Ngươi dám!”
“Ầm!”
Đừng nói là dám hay không, La Chinh cũng không thể khống chế được lực bay đi của mình.
Thế nên hắn đụng bay võ giả kia ra ngoài, còn mình thì vững vàng dừng lại phía trên chỗ trống.
Đúng vào lúc này, những lưỡi đao thật lớn đã tạo thành một tấm lưới trí mạng, bắt đầu hướng lên trên, thu gom tất cả mọi người.
Ngoại trừ võ giả bị La Chinh đụng bay, tất cả những người còn lại đều bình yên chui qua chỗ trống của tấm lưới đao.
Cả người Do Hổ ngã lăn trên lưỡi đao, thế nhưng trong nháy mắt lưỡi đao đánh trúng gã thì một luồng ánh sáng màu tím đã bao trùm lấy gã, sau đó nhanh chóng lao lên trên.
Chương 1122: Ống thông gió
Tất cả những chuyện đó đều xảy ra trong vòng chưa đến một nhịp thởKhi cơ thể của Do Hổ chạm vào lưỡi đao, gã đã kích hoạt thần văn để trở về.
Cả người gã được bao trùm trong luồng ánh sáng màu tím, nhanh chóng kéo gã ra xa.
Nếu như chậm một chút nữa thôi, cơ thể Do Hổ chắc chắn sẽ bị chia năm xẻ bảy.
Nhưng cho dù là vậy thì Do Hổ vẫn bị thương không nhẹ, trên người phải chịu thêm mấy vết thương nghiêm trọng. mà quan trọng hơn là một khi gã kích thoạt thần văn trở về, gã sẽ không còn cơ hội để quay lại vực sâu luân hồi nữa.
Là thiên tài số một số hai của thánh địa Ma tộc, Do Hổ không cam lòng.
Trong quá trình được ánh sáng màu tím kéo lên, gã gầm lên với La Chinh bên dưới vực sâu: “Tên nhãi kia, cho dù ngươi còn sống trở về, ta cũng cam đoan ngươi không thể nào rời khỏi Âm La giới…”
So sánh với Do Hổ, võ giả Ma tộc còn lại không được may mắn như vậy.
Võ giả Ma tộc đó không dự đoán được La Chinh sẽ vọt đến, nên không kịp đề phòng, cũng như không có bất kỳ phản ứng nào, cả người bị hai lưỡi đao giao nhau cắt thành mấy khúc.
Nhưng cái chết của vị võ giả Ma tộc này không thể trách La Chinh được.
Muốn trách cũng chỉ có thể trách đồng tộc của hắn ta là Do Hổ mà thôi.
Nhìn thấy thảm trạng của hai vị võ giả Ma tộc, vẻ mặt của mọi người khi nhìn La Chinh cũng có vẻ cẩn thận hơn.
La Chinh bị đánh lén, nhưng lại có thể đưa ra phán đoán một cách nhanh chóng như vậy, không những bản thân không bị thương, ngược lại còn khiến cho võ giả thiên tài của Ma tộc một chết một bị thương.
Cho dù là trí tuệ hay thực lực, tên này quả là một đối thủ không thể coi thường.
Đáng sợ nhất chính là, tu vi của hắn chỉ là Thần Hải Cảnh sơ kỳ.
Nhìn thấy thảm trạng của hai vị võ giả Ma tộc, rất nhiều võ giả khác đã kiềm chế lại rất nhiều, cũng nhường nhịn nhau hơn.
Nếu một người đã chiếm một chỗ trống, người khác cũng không rảnh mà đi tranh giành. nếu nhỡ có sai sót nào, rất có thể cả hai cùng bị cắt thành từng mảnh.
Khoảng nửa giờ sau, những lưỡi đao kia rốt cuộc cũng biến mất.
Trong lúc mọi người đang suy nghĩ không biết vòng tiếp theo sẽ là gì, có người đột nhiên lên tiếng: “Bên dưới có một cái đài kìa”
Từ lúc mọi người tiến vào địa cung đến nay, sau khi rơi xuống vực sâu thì toàn bộ vực sâu không hề có bất cứ thứ gì bọn họ có thể leo lên được.
Bây giờ bên dưới đột nhiên xuất hiện một đài cao, khiến tất cả sự chú ý đều đổ dồn về phía đó.
“Đến sát đó” Một cô gái tóc vàng của Yêu Dạ tộc ra lệnh.
Võ giả Yêu Dạ tộc vội vàng điều chỉnh phương hướng, chậm rãi rơi xuống đài cao đang hiện ra ra từ trên vách vực sâu.
Lần thăm dò địa cung này, biểu hiện của võ giả Yêu Dạ tộc là ưu việt nhất.
Khi các võ giả va chạm với nhau thì khó tránh khỏi việc sẽ có vài người bị thương mà chết.
Nhưng khi võ giả Yêu Dạ tộc đi qua “núi đao”, lại không hề có bất kỳ người nào bị thương.
“Chúng ta cũng xuống đi” La Chinh nói.
Mộ Minh Tuyết gật đầu, lập tức cùng Ngải Hổ, Hầu Đại và võ giả thánh địa Nhân tộc, thánh địa Ma tộc vội vàng hướng về một phía.
“Bịch!”
Người đầu tiên đáp xuống đài cao là cô gái tóc vàng của Yêu Dạ tộc.
Cho dù tốc độ rơi khá nhanh nhưng âm thanh nàng ta phát ra khi tiếp đài lại không hề lớn.
Chứng tỏ, toàn bộ cơ thể phối hợp với nhau một cách hoàn hảo, tập trung hết sức mạnh vào đôi chân, phân bố đều ở hai chân và bên hông!
Không chỉ cô gái tóc vàng, tất cả các võ giả của Yêu Dạ tộc đều như vậy.
Khi võ giả Nhân tộc hạ xuống, tất cả đều thi triển phương pháp của riêng mình.
Ví dụ như Mộ Minh Tuyết đan hai tay vào nhau, tạo thành từng luồng hàn khí, kết thành những khối băng hình vuông chồng chất lên nhau ở ngay dưới chân nàng.
Khi rơi xuống đài, nàng đã giẫm nát những khối băng này.
Nhưng cũng chính nhờ thế, nó đã giúp nàng giảm lực độ khi hạ xuống, an toàn đứng trên đài cao.
Về phần võ giả Ma tộc, bọn họ chẳng suy nghĩ gì, cứ thế dựa vào thân thể cường đại của mình mà trực tiếp nện thẳng xuống đài.
“Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm…”
Người nào người nấy như những khối thiên thạch, thay phiên nhau đập xuống.
Toàn bộ đài cao không ngừng chấn động.
Một số võ giả lo lắng, chỉ sợ đám võ giả Ma tộc này đánh sập đài cao.
Tuy nhiên, lo thì lo vậy thôi.
Tính cách võ giả Ma tộc trước giờ luôn ngang ngược, bá đạo, thế nên mọi người đều giữ im lặng.
Sau khi La Chinh rơi xuống bình đài, ánh mắt hắn liền quét qua một lượt, phát hiện phía cuối bình đài có một cái động.
“Cái động này…” La Chinh hỏi.
Huân đáp: “Nơi này chính là phần thưởng đầu tiên của vực sâu luân hồi.
Nhưng có nhận được hay không thì phải dựa vào bản lĩnh của bản thân”
Cô gái tóc vàng Yêu Dạ tộc đã đưa những người trong tộc mình tiến vào hang động.
La Chinh nghe Huân nói xong thì cũng không do dự gì mà bước về phía trước.
Đám Ngải Hổ đi theo phía sau, mọi người nối đuôi nhau đi vào.
Lối vào hang động khá hẹp, Nhân tộc và Yêu Dạ tộc đi qua thì không có vấn đề gì, nhưng với thân hình to lớn của Ma tộc, bọn họ giống như phải dán ngực vào lưng, chậm rãi chen vào.
Thế nên bọn họ không ngừng chửi mát.
”Vù vù vù…”
Ngoài ra, âm thanh gầm gừ bén nhọn không ngừng truyền ra từ nơi sâu trong hang động, từng cơn gió lớn cũng quét tới.
Tiếng gió thổi hình như mang theo một âm luật nào đó, giống như có người đang thổi sáo vậy.
Âm sắc trong tiếng gió cao thấp khác nhau.
Trong vực sâu này thì dù có gặp phải nguy hiểm gì thì cũng không nằm ngoài dự đoán.
Cho nên, mặc dù mọi người cảm thấy nghi hoặc, không biết vì sao lại có gió lớn, lại có âm luật kỳ quái như vậy nhưng cũng không ai hỏi thăm đó là cái gì.
Tất cả đều cắm đầu tiến lên.
Không bao lâu sau, con đường vốn chật hẹp bỗng nhiên sáng hơn, một hang động rất lớn hiện ra trước mặt.
La Chinh đảo mắt nhìn qua, đoán chừng hang động này có đường kính hơn vạn trượng, độ cao đủ để chứa hơn mười ngọn núi.
Xét thấy vị Thiên Tôn viễn cổ đã có thể tạo ra một vực sâu, nên hang động này có lớn bao nhiêu thì cũng thấy bình thường…
Trong hang động, từng luồng gió lớn di chuyển với tốc độ cực kỳ khủng khiếp.
Trong những cơn gió lớn ấy không có đao gió, muốn có đao gió thì phải có những điều kiện nhất định, ví dụ như sinh linh lợi dụng quy tắc hệ Phong, tận lực ngưng kết thành đao gió, hoặc gió lốc mãnh liệt va chạm vào nhau, sẽ tạo thành những thanh đao gió có hình dáng khác nhau.
Nhưng gió lốc trong hang động lại thổi theo quy luật nhất định của riêng mình.
Gió lốc mãnh liệt, quy tắc hệ Phong ẩn chứa bên trong cũng hết sức kinh người.
Nhưng do cố ý bố trí, nên không hề hình thành đao gió.
“Nhìn kìa, đó là cái gì vậy…”
“Bên mép hang động hình như có một gốc dây leo vãng sinh*”
* Vãng Sinh: Thuật ngữ Phật giáo, chỉ việc đầu thai sau khi chết.
“Đúng là dây leo vãng sinh rồi”
“Ha ha, ngươi nhìn thấy không? Trên cột đá có một nhánh cỏ Hoa Vận Hỏa Linh”
“…”
Dù là Yêu Dạ tộc, Nhân tộc hay Ma tộc thì khi bọn họ phát hiện ra trong hang động này chất đầy thiên tài địa bảo, người nào người nấy đều trợn tròn mắt.
Đống thiên tài địa bảo này thật sự rất đáng giá đối với một thánh địa thập phẩm.
“Làm sao có thể vượt qua đây? Chúng ta có thể bay qua sao?” Có người lên tiếng hỏi.
Bây giờ bọn họ không còn ở trong vực sâu luân hồi nữa nên có người định bay lên.
Nhưng họ nhanh chóng phát hiện, bọn họ vẫn không thể bay lên được.
“Nếu chúng ta không thể bay thì làm sao có thể lấy được những thứ kia…” Có võ giả ca thán.
Cô gái tóc vàng của Yêu Dạ tộc nhìn xuống, lập tức nói: “Bên này!”
Mọi người thuận theo hướng cô ta nói thì phát hiện, ở một bên hang động có một loạt các bệ đá tự nhiên, đứng bên này có thể nhìn thấy toàn cảnh bệ đá.
Nơi này có hơn một trăm bệ đá, dưới mỗi bệ đá có một ống thông gió hình tròn.
Nhìn những ống thông gió này, mọi người liền hiểu ra tiếng gió có tiết tấu ban nãy là do các ống thông gió hình tròn này tạo thành.
Khi gió luồn qua những ống thông gió bên dưới bệ đá liền giống như có người đang huýt sáo.
Mà độ dài của các ống thông gió cũng khác nhau, nên âm thanh phát ra cũng không giống nhau.
Cô gái tóc vàng đứng trên bệ đá, cúi đầu nhìn ống thông gió bên dưới, sau đó nói: “Xem ra mỗi ống thông gió có một tuyến đường khác nhau”
“Đúng vậy, nếu đi theo ống thông gió này mà ra ngoài thì bảo vật lấy được cũng sẽ khác nhau” Có một võ giả bên cạnh cũng có cùng suy đoán với cô gái tóc vàng.
Nhưng lúc này, một vị võ giả Nhân tộc đột nhiên chỉ vào đỉnh hang động, kích động kêu lên: “Nhìn kìa… Hình như ở đỉnh hang động có cái gì đó!”
Chương 1123: Hạt giống cây thế giới
Trên đỉnh hang động có một khe đá nho nhỏ, bên trong có một đoạn dây leo khô héo rủ xuốngĐoạn dây leo khô này vốn chẳng có gì đặc biệt, nhưng ở phần cuối của đoạn dây leo lại mọc ra một hạt giống to bằng ngón chân cái.
Bề mặt hạt có màu vàng sáng, mặt ngoài bóng loáng, không biết đã mọc ở đây bao nhiêu năm.
Bởi vì cách khá xa, mà ở đây lại có không ít cây cối hoa lá kỳ lạ, mọi người lại chỉ lo chú ý xung quanh nên cũng không chú ý đến cái hạt giống nho nhỏ này.
Nhưng võ giả kia vừa kêu to lên một tiếng, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào đó.
Trong hang động chứa đủ các loại cây cối kỳ lạ, khiến ánh mắt của tất cả mọi người đều lộ vẻ thèm thuồng không thể che giấu nổi.
Ngoại trừ La Chinh và Ngải Hổ, những võ giả khác đều xuất thân từ ba thánh địa thập phẩm lớn của Âm La giới.
Tài nguyên của Âm La giới vô cùng thiếu thốn.
Võ giả ở đây không có được kiến thức rộng rãi như võ giả của mười ba thiên cung.
Mỗi một loài kỳ hoa dị thảo trong hang động đều có lực hấp dẫn rất lớn đối với bọn họ.
Nhưng sau khi ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào cái hạt giống kia, hai mắt bọn họ không thể dùng từ “nóng như lửa” để hình dung nữa, mà phải gọi là “phun ra lửa”.
Thậm chí bên ngoài cửa địa cung, sau khi ba vị Thánh chủ nhìn thấy hạt giống đó thì vẻ mặt ai nấy đều rất chăm chú.
“Nếu ta nhớ không lầm, đó chính là hạt giống cây thế giới” Ánh mắt Thánh chủ Ma tộc hiện vẻ tham lam.
Thánh chủ thánh địa Ngọc Lan của Nhân tộc khẽ lắc đầu: “Đáng tiếc, tu vi của chúng ta đã phá Thần Cực Cảnh, thế giới bên trong cơ thể cũng đã có hình hài vững chắc.
Vật thần này hoàn toàn không có tác dụng đối với chúng ta”
Thánh chủ Yêu Dạ tộc lạnh lùng nói: “Nhưng nếu đám tiểu bối có được nó, đây chính là cơ duyên của chúng.
Nhưng theo ta được biết, hạt giống cây thế giới đã treo trên hang động này rất nhiều năm rồi.
Địa cung cũng đã mở ra nhiều lần, cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai lấy được”
Trước đây, Địa cung đã được mở ra sáu lần.
Vương của Yêu Dạ tộc cũng đã tiến vào lần gần đây nhất.
Hạt giống cây thế giới chính là bảo vật của vũ trụ, nhưng ngay cả Huân cũng không thể lấy được.
Mặc dù tu vi của Huân khi đó không cao, nhưng lúc đó nàng cũng đã được phong Vương.
Nàng mang theo đội quân của Yêu Dạ tộc, tinh nhuệ gấp mấy lần đội quân lúc này tiến vào mà cũng không lấy được.
Đám nhóc trước mặt muốn lấy, có vẻ hơi bị viển vông.
Cho nên, mặc dù Thánh chủ Yêu Dạ tộc thấy hạt giống cây thế giới có sức hấp dẫn rất lớn, nhưng cuối cùng cũng chỉ đành nuốt nước bọt mà thôi.
Ba vị Thánh chủ lại im lặng, tất cả đều lặng lẽ theo dõi biến đổi kỳ lạ diễn ra.
“Đây là hạt giống cây thế giới trong truyền thuyết, có thể hóa thành căn cơ của võ giả, trưởng thành cùng với thế giới trong cơ thể”
“Công dụng của cây thế giới tuyệt đối không chỉ có bấy nhiêu.
Nó có thể tích lũy sức mạnh của cả thế giới.
Chỉ cần đưa một hạt giống cây vào thế giới trong cơ thể, thực lực của võ giả sẽ tăng lên rất nhiều”
“Nếu dùng biển chân nguyên trong cơ thể để tưới vào, chờ đến khi hạt giống này lớn lên, đơm hoa kết trái, tạo ra càng nhiều hạt giống hơn thì uy lực của võ giả sẽ gia tăng vô số lần”
Không ít võ giả đều quen thuộc với hạt giống cây thế giới này.
Bọn họ quen thuộc như vậy không phải vì nó quá phổ biến, mà trên thực tế, cho đến tận bây giờ thì cây thế giới mới chỉ xuất hiện đúng năm lần trong lịch sử vũ trụ mà thôi.
Mà trong năm lần đó, có hai vị võ giả đạt được nó nay đã đứng ở vị trí Thiên Tôn.
Trong vũ trụ tồn tại rất nhiều thiên tài dị bảo.
Nếu phân loại theo mục đích sử dụng thì loại này được sử dụng khá nhiều.
Nhưng hạt giống cây thế giới có một đặc điểm khác với những thiên tài dị bảo khác.
Thiên tài dị bảo có tác dụng trực tiếp đối với thế giới trong cơ thể sẽ được phân loại với một cái tên đặc biệt là “chí bảo đan điền”.
Tên như ý nghĩa.
Hạt giống cây thế giới này có tác dụng với đan điền, cũng chính là thiên tài địa bảo của thế giới trong cơ thể.
Đối với võ giả mà nói, thế giới trong cơ thể là một thế giới độc lập.
Sau khi biển chân nguyên được mở ra, nó sẽ được xem như một không gian tu di để sử dụng.
Rất nhiều võ giả đều cất bảo vật của mình ở thế giới trong cơ thể.
Nhưng nếu thế giới trong cơ thể vẫn còn khá kém mà đặt những bảo vật vào bên trong thì chúng phải trải qua một lần xử lý đặc biệt.
Ví dụ như bảo vật thuộc loại thần khí, cho dù để vào bên trong thì cũng không có phản ứng gì với thế giới trong cơ thể.
Nhưng “chí bảo đan điền” là hạt giống cây thế giới thì lại khác.
Chúng tác động trực tiếp lên thế giới trong cơ thể.
Hễ những vật được gọi là “chí bảo đan điền” thì tất cả đều rất hiếm thấy trong vũ trụ, tuyệt đối là bảo vật cao cấp nhất.
Lai lịch của hạt giống cây thế giới không rõ ràng.
Theo phỏng đoán, rất có thể chúng là chí bảo được truyền xuống sau một vòng diễn kỷ.
Nói cách khác, dùng một hạt sẽ mất đi một hạt.
Thế nên dù là ai nhìn thấy thứ này đều sẽ động tâm.
Phản ứng của nhóm võ giả lúc này không thể dùng hai chữ “động tâm” để hình dung được nữa, mà thay vào đó phải là hai chữ “điên cuồng”.
Các võ giả đều xoa tay vào nhau.
Chỉ cần có được một hạt giống cây thế giới thì đều sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tương lai bọn họ.
Mộ Minh Tuyết nhìn chằm chằm gốc dây leo, mỉm cười quay sang La Chinh hỏi: “La Chinh, ngươi có thể lấy được không?”
Nàng tất nhiên cũng quan tâm đến hạt giống cây thế giới.
Mộ Minh Tuyết hiểu, nàng hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh với những võ giả kia.
Thứ nhất, tu vi của nàng thấp nhất trong đám.
Hơn nữa đám võ giả đó đều là thiên tài tinh anh của thánh địa thập phẩm, nàng hoàn toàn không tự tin sẽ lấy được nó.
Nhưng nghe bọn họ sôi nổi bàn tán như vậy, Mộ Minh Tuyết cũng có chút chờ mong.
Nàng không lấy được, nhưng La Chinh thì sao?
“Tránh ra, để ta lên trước”
Đúng lúc này, một võ giả Ma tộc có vóc dáng vạm vỡ gạt mọi người ra, bước lên phía trước.
Những bệ đá được hình thành từ thiên nhiên, nối với một con đường nhỏ ở mép hang động.
Võ giả Ma tộc theo đó bước qua.
Gã nhìn lên hạt giống cây thế giới trên đỉnh hang động, đánh giá hàng bệ đá trước mặt, gương mặt hiện lên vẻ do dự.
Võ giả ở đây đều hiểu rõ, dưới mỗi bệ đá đều có một ống thông gió.
Chỉ cần nhảy xuống khỏi bệ đá thì nhất định sẽ bị cuốn vào bên trong gió lốc đang thổi loạn kia.
Mà kết quả của mỗi bệ đá lại không giống nhau.
Nếu vị Thiên Tôn viễn cổ này đã bố trí như vậy thì chắc chắn sẽ có bệ đá nào đó mà gió lốc thổi loạn sẽ cuốn võ giả về phía đỉnh.
Vấn đề là trước mắt có đến hơn một trăm bệ đá.
Có rất nhiều măng đá san sát nhau trong hang động.
Kỳ trân dị bảo thì sinh trưởng bên trên măng đá.
Chọn đại một bệ đá rồi cứ thế để gió lớn cuốn đi, nhất định sẽ có thu hoạch gì đó.
Nhưng nếu không có hạt giống cây thế giới bên trên đỉnh động thì có lẽ mọi người sẽ không do dự.
Tất cả mọi người đều có cơ hội để có được một món kỳ trân dị bảo, thậm chí là vài món, sau đó hài lòng rời đi…
Còn bây giờ, mặc dù kỳ trân dị bảo kia đều không tệ, nhưng so với hạt giống cây thế giới thì lại chẳng bằng rác rưởi.
Võ giả Ma tộc cũng được coi là người quyết đoán.
Sau khi do dự một chút, gã cắn răng, ba bước nay chỉ còn hai, vọt thẳng ra ngoài.
Gã không chọn bệ đá nào mà trực tiếp nhảy lên không trung.
Trong nháy mắt khi nhảy lên, cơ thể khổng lồ của gã lập tức bị cuốn vào một luồng gió lốc thổi loạn.
Lực đạo trong cơn gió lốc ấy vô cùng khủng bố, cuốn thân hình vạm vỡ của võ giả Ma tộc đi như cuốn một chiếc lá nhỏ, nhẹ nhàng chuyển động theo một quỹ tích nhất định trong hang động.
“Chúng ta cứ xông thẳng vào luồng gió lốc thổi loạn này thôi” Một vị võ giả Ma tộc hưng phấn quát lên.
Sắc mặt các võ giả khác không khỏi căng thẳng hẳn lên.
Hạt giống thì chỉ có một, nếu bị đám võ giả Ma tộc này mèo mù vớ được cá rán hái đi mất thì người sau sẽ không còn cơ hội nữa.
Trong lúc bọn họ đang căng thẳng, luồng gió lốc vốn đang nâng vị võ giả Ma tộc kia lên thì đột nhiên dừng lại, sau đó cuốn xuống dưới.
Vị võ giả Ma tộc trong luồng gió lốc thổi loạn kia không hề có cơ hội phản kháng, chỉ có thể như một chiếc lá cây, mặc gió vào chỗ sâu trong hang động.
Một số võ giả có thị lực cực tốt còn có thể nhìn thấy gương mặt không cam lòng của vị võ giả Ma tộc đó.
Cũng may, khi vòng qua một cây cột đá, gã đã giơ tay hái được một quả thiên yêu, cũng không tính là trắng tay.
Đã có vết xe đổ của vị võ giả Ma tộc này, nên mọi người cũng bắt đầu cẩn thận hơn, không tùy ý nhảy vào mà quan sát quy luật bên trong trước.
La Chinh đứng dựa vào vách tường, nhìn hạt giống cây thế giới trên đỉnh hang động, hỏi: “Hạt giống kia quan trọng lắm sao?”
“Phí lời, nếu không thì vì sao lúc trước ta lại bảo ngươi đồng ý lời mời của Ngải Hổ? Hạt giống cây thế giới này là một trong những mục tiêu nhất định phải có được” Huân đáp, giọng nói rất quyết đoán.
“Nhưng, cơ hội lấy được lại không lớn” La Chinh lắc đầu.
Đúng là vận may của hắn không tệ, nhưng cũng không đến mức làm chuyện gì cũng thành.
Lúc trước, khi hắn độ kiếp đã hấp thu được Hoàng Xà Diệt Vận.
Khi đó, vận may của hắn hoàn toàn nghịch thiên, gần như đạt đến tình trạng không gì không làm được.
Nhưng thời gian duy trì lại không dài.
Nếu bây giờ để cho hắn hấp thu thêm mấy con Hoàng Xà Diệt Vận nữa thì hắn chắc chắn có thể lấy được hạt giống cây thế giới.
“Cơ hội của ngươi đúng là không lớn, nhưng ta lại có cách” Huân cười nhạt.
Chương 1124: Khó lấy được
Nếu Huân đã nói rằng nàng có cách thì La Chinh cũng không hỏi thêm gì nữa.
Hắn đứng yên quan sát diễn biến tiếp theoMột vài võ giả cũng biết rằng xác suất lấy được hạt giống cây thế giới này rất thấp, nên dứt khoát chuyển mục tiêu sang những loại bảo vật quý hiếm khác.
Sau khi các võ giả này đã nhắm được mục tiêu của mình, bọn họ bèn chọn một bệ đá rồi nhảy xuống xuôi theo luồng gió, còn việc có thể lấy được thứ mình muốn hay không thì phải xem vận may thế nào đã.
Cô gái tóc vàng dẫn đầu Yêu Dạ tộc suy nghĩ một lúc rồi cũng bước lên một bệ đá.
Nàng không nhảy xuống ngay mà lấy một chiếc túi thơm nhỏ trong nhẫn tu di ra rồi khẽ miết.
Một làn hương màu hồng nhạt chợt bay ra.
Mặc dù gió lớn trong hang động vẫn không ngừng thổi, nhưng làn hương ấy vẫn lững lờ trôi đi, còn xâm nhập vào hơi thở của mọi người.
Không ngờ làn hương đó lại nâng cao tinh thần cho mọi người.
Thấy cảnh ấy, mọi người không khỏi kinh ngạc.
Không hiểu cô gái tóc vàng này muốn làm gì?
“Hì hì! Năm đó ta cũng từng làm vậy.
Chắc hẳn có người đã dạy nàng cách này” Giọng nói của Huân lại truyền tới.
La Chinh chăm chú nhìn hành động của cô gái tóc vàng kia, sau đó thầm nói: “Nàng ta… muốn kiểm tra hướng của cơn gió lốc kia?”
“Ừ” Huân khẽ gật đầu.
Khi làn hương màu hồng kia thấm vào luồng gió, nó liền bay xuôi theo luồng gió dưới bệ đá, tạo thành một đường quỹ đạo màu hồng nhạt.
Làn hương này không ngừng xoay chuyển trong hang động, sau khi vòng qua mấy trụ măng đá thì bỗng rẽ một cái, bay thẳng tới bờ bên kia của hang động.
“Như vậy là có thể nhìn rõ hướng thổi của gió!”
“Cứ thử từng cái một, ắt sẽ có một cái thành công.
Đây đúng là một cách hay!”
Không ít võ giả cũng khen ngợi sự thông minh của cô gái Yêu Dạ tộc này.
Có vài người lặng lẽ đi tới gần bên bệ đá.
Nếu cô gái này thực sự thử đúng thì bọn họ cũng có thể nhảy vào trong đó trước.
Hạt giống cây thế giới chỉ có một, thế nên chẳng ai muốn bỏ lỡ cơ duyên lớn như vậy.
“Làm sao bây giờ? Có cần ta lên phía trước không?” La Chinh hỏi Huân.
Nếu nàng biết cách lấy được hạt giống cây thế giới thì bọn họ nên giành lấy trước người khác thì hơn.
Lỡ như bị cô gái Yêu Dạ tộc này phát hiện thì sẽ rất phiền toái!
Huân cũng khẽ cười nói: “Không sao, nàng không tìm thấy được đâu”
Động tác của cô gái Yêu Dạ tộc tóc vàng kia rất nhanh, mỗi khi ngón tay thon dài của nàng miết lên túi thơm liền có một làn hương với những màu sắc khác nhau bay ra.
Nàng không ngừng thay đổi bệ đá, khiến những làn hương đó vẽ nên những đường quỹ đạo rực rỡ sắc màu trong hang động.
Một lúc sau, nàng đã dùng làn hương ấy để thử hết hơn trăm bệ đá, mỗi một quỹ đạo đều đã được các võ giả ghi nhớ cả.
Nhưng đúng như lời Huân nói, nàng vẫn không tìm ra được.
“Chuyện gì thế này?”
“Không có một luồng gió nào thông với phần đỉnh của hang động cả!”
“Vậy treo hạt giống cây thế giới lên trên này làm gì không biết? Định đùa bỡn người khác à?”
Đương nhiên là không có ai trả lời được câu hỏi đó.
Đến giờ vẫn chẳng ai biết được mục đích vị Thiên Tôn viễn cổ này nhọc lòng xây dựng một địa cung lớn như vậy để làm gì…
Phần lớn các võ giả đều không cam lòng!
Mặc dù bốn vách tường trong hang động và trên măng đá vẫn còn không ít vật báu quý giá, nhưng các võ giả đã đi đến ngày hôm nay thì đều không phải hạng người dễ từ bỏ.
Nếu bọn họ muốn từ bỏ thì đã chọn rời khỏi địa cung từ lúc phải đối mặt với núi đao lúc trước rồi…
Đặc biệt là võ giả của ba thánh địa lớn, cho dù bọn họ biết rằng trong chủng tộc hay thế lực của mình thì họ cũng chỉ được coi là những người có chút cơ duyên mà thôi.
Bọn họ không thể sánh bằng các thiên tài nòng cốt của Đại Giới được.
Nhưng mọi người đều đã bước lên con đường theo đuổi cực hạn của võ đạo, nên chẳng có ai lại lựa chọn từ bỏ hạt giống cây thế giới ở ngay trước mắt này!
Mắt Ngải Hổ sáng lên.
Vừa rồi khi quan sát, hắn đã ghi nhớ hết quỹ đạo của từng luồng gió.
Nếu không có cái nào có thể thông lên tới đỉnh hang động thì chứng tỏ sau khi nhảy vào đây sẽ phải thay đổi hướng vài lần nữa mới có thể lấy được hạt giống cây thế giới.
Mỗi người chỉ có một cơ hội, dù sớm hay muộn thì cũng chẳng khác nhau là bao!
“La Chinh huynh! Ta đi trước nhé!” Ngải Hổ mỉm cười, chọn một bệ đá nọ, không hề do dự mà nhảy xuống luôn!
“Vù vù vù…”
Sau khi nhảy xuống theo luồng gió, Ngải Hổ mới cảm nhận được sức mạnh của cơn gió lốc này.
Trong đó chứa lực quy tắc hệ Phong cực mạnh, khiến hắn không cách nào chống lại được.
Vị Thiên Tôn viễn cổ đó đã tận dụng vị trí của luồng gió rất tài tình, làm cho các cơn gió lốc trong hơn trăm luồng gió này không hề ảnh hưởng tới nhau.
Nếu không thì khi những cơn gió lốc này tiếp xúc với nhau sẽ tạo ra một lưỡi đao gió vô cùng khủng khiếp, có thể xẻ những người ở đây ra thành từng mảnh nhỏ.
Cơ thể hắn lơ lửng, quay cuồng trôi theo quỹ đạo của luồng gió, tựa như một chiếc lá nhẹ bẫng.
Khi gần đến cạnh một cột đá, hắn nhanh tay ngắt lấy một nhành hoa nhỏ màu vàng nhạt trên đó.
Đây là “hoa quy chân”, là một loại bảo vật vô cùng quý hiếm, có thể dùng để luyện chế Quy Chân Đan, giúp chân nguyên trở nên thuần khiết hơn.
Loại hoa này gần như đã tuyệt tích trong vũ trụ!
Hắn đã nhắm hướng gió này từ trước, đóa hoa quy chân này cũng nằm trong kế hoạch của hắn.
Ngay khi Ngải Hổ ngắt lấy đóa hoa này xong, hắn liền đánh một chưởng xuống cột đá.
Luồng sức mạnh tạo ra bởi chưởng đó đã đẩy hắn từ luồng gió này sang một luồng gió khác.
Ngải Hổ nghiến răng, giữa trán hắn bỗng nứt ra một vết, rồi một viên đá màu xanh nho nhỏ xuất hiện, tỏa ra ánh sáng màu xanh nhạt.
Hắn đã mở ra Ngọc Môn Tiên Đấu.
Sau khi chuyển sang một luồng gió khác, Ngải Hổ không hề ngừng lại mà lộn người xuống, nhắm thẳng một cột măng đá khác để giẫm lên.
Cơ thể hắn linh hoạt như một chú cá đang nhảy múa trên mặt nước, không ngừng hướng lên trên.
“Ồ! Nhìn tên nhóc kia kìa!”
“Tới gần hạt giống cây thế giới rồi kìa!”
“Mẹ nó! Để hắn tới trước rồi!”
Tuy Ngải Hổ có thể nhìn ra điểm này rồi thay đổi phương hướng, thay đổi luồng gió để tới gần cây thế giới, nhưng chưa chắc các võ giả khác lại không nghĩ ra, chỉ là trong lòng họ còn có vài phần do dự mà thôi.
Đa phần họ do dự là vì muốn quan sát xem người khác sẽ làm như thế nào trước đã!
Thấy Ngải Hổ càng lúc càng tới gần hạt giống cây thế giới, những người vốn đang quan sát bỗng thấy hối hận không thôi.
Trong lòng bọn họ đều nghĩ, sớm biết vậy thì mình đã thử đầu tiên rồi…
“Vù vù…”
Ngải Hổ mượn sức của gió lốc mà lướt nhanh lên trên, dường như thành công đã ở ngay trước mắt hắn.
Đúng lúc này, một làn gió vô hình bỗng thổi nghiêng xuống, đột ngột thay đổi hướng đi của luồng gió mà Ngải Hổ đang nương theo, thổi cơ thể vạm vỡ của hắn sang một hướng khác.
Một lúc sau, hắn vẫn đáp xuống phía đối diện hang động, nghiến răng nhìn về phía hạt giống cây thế giới, nét mặt đầy vẻ không cam lòng.
Đám võ giả còn lại thấy thế cũng khẽ thở dài.
Đương nhiên bọn họ thấy vui vì Ngải Hổ không lấy được hạt giống cây thế giới, vì như vậy bọn họ vẫn còn hy vọng.
Nhưng Ngải Hổ thất bại cũng cho thấy hy vọng này vô cùng xa vời!
Mang theo tâm trạng phức tạp đó, từng vị võ giả lần lượt nhảy vào trong luồng gió, bày ra hết bản lĩnh của mình, thề phải lấy cho bằng được hạt giống kia.
Trong đó có một vài võ giả khá may mắn, lựa chọn luồng gió và góc độ đổi hướng đều vô cùng chính xác… nhưng kết quả vẫn không lấy được…
Một lúc sau, hầu hết các võ giả đều đã sang đến bên kia hang động, chỉ còn mấy người La Chinh, Mộ Minh Tuyết và Nhiêu An.
Mặt Nhiêu An có vẻ khá buồn bã.
Hắn đã lên kế hoạch cho chuyến đi đến địa cung lần này từ lâu, nhưng thật không ngờ trong địa cung lại khó khăn như thế này.
Dĩ nhiên, trong địa cung có khá nhiều cơ duyên, nhưng phải tự dựa vào thực lực của bản thân mới có thể đạt được.
Mà thực lực của hắn thì rõ ràng chưa đủ.
Đành chịu vậy, hắn cũng nhảy vào một luồng gió.
Còn chuyện có lấy được thứ mình muốn hay không thì còn phải xem vận may thế nào.
Bấy giờ, Mộ Minh Tuyết mới liếc nhìn La Chinh rồi nói: “Ta cũng qua đó đây”
Nàng vốn chẳng có mục tiêu gì, nên nếu may mắn thì cứ lấy đại một thứ là được…
Chương 1125: Xung đột
Mộ Minh Tuyết là một người phi thăng, nhưng lại không có nhiều tham vọngThậm chí nàng còn chẳng biết hết tên của những bảo vật quý hiếm trong hang động này.
Chỉ là nghe thấy người khác nói nên mới biết trên đỉnh hang động có một hạt giống cây thế giới nho nhỏ, mới biết đó là thứ vô cùng quý hiếm.
Có điều, nàng không nhắm tới hạt giống cây thế giới mà lại chú ý tới một cây sen băng đang tỏa ra khí lạnh ở trên vách hang động.
Nàng chủ tu luyện quy tắc hệ Thủy, cây sen băng này rất có lợi với nàng, nhưng nàng không tự tin cho lắm.
Dù sao thì cũng không phải võ giả nào đi vào luồng gió đều lấy được thứ mình muốn, thậm chí có vài võ giả còn trắng tay ra về…
Thấy biểu cảm trên khuôn mặt Mộ Minh Tuyết, La Chinh cũng khẽ mỉm cười động viên: “Cố lên!”
Những chuyện như thế này, La Chinh không có cách nào để giúp đỡ Mộ Minh Tuyết.
Nghe thấy La Chinh động viên mình, Mộ Minh Tuyết bèn khẽ gật đầu đáp: “Ừm”
Hai tay nàng mở rộng, phát ra một luồng khí lạnh, cơ thể giống như một chiếc diều bay theo một luồng gió nọ.
Có lẽ do hơi luống cuống nên trong lúc lơ lửng giữa luồng gió, cơ thể nhỏ nhắn của nàng khẽ lắc lư, một lúc lâu sau mới trụ vững được.
Lúc này, nàng khẽ nhíu mày.
Thực ra nàng cũng biết rõ, dù cây sen băng này quý giá nhưng cũng không đến mức là thứ nàng nhất định phải đạt được.
Có điều, nghĩ tới ánh mắt La Chinh đang chăm chú nhìn mình ở phía sau, Mộ Minh Tuyết bỗng nghiêm túc hẳn lên.
Chí ít thì nàng đã thay đổi suy nghĩ từ “có cũng được, không có cũng xong” thành “nhất định phải đạt được”!
“Còn hơn mười trượng!”
Càng lúc càng tới gần cây sen băng kia, nét mặt nàng càng chuyên chú hơn.
Mặc dù những luồng gió này sẽ không giao nhau, nhưng cơ thể nàng ở trong đó vẫn bị lắc lư vì gió thổi.
“Đến rồi!”
Thấy cây sen băng gần ngay trước mắt, Mộ Minh Tuyết bỗng vươn tay ra.
Nhưng đúng lúc này, nàng liền phát hiện cơ thể mình bị cơn gió lốc thổi nghiêng sang một bên khác.
Bàn tay đang vươn ra kia vốn chỉ cách cây sen băng kia hai đến ba tấc.
Nàng cắn răng, một dải lụa màu xanh lam liền xuất hiện trong tay nàng rồi cuốn về phía cây sen băng kia.
Cây sen băng bị dải lụa chạm vào, tỏa ra một luồng khí lạnh tột cùng.
Bấy giờ, sắc mặt Mộ Minh Tuyết mới hiện vẻ vui mừng.
Nàng lấy được cây sen băng này rồi.
Vù vù vù…
Nàng mau chóng đứng ở phía bên kia hang động, cầm cây sen băng trong tay cẩn thận quan sát.
Cây sen băng trong tay nàng có bảy hạt sen.
Cây sen băng này là do quy tắc hệ Thủy ngưng tụ thành, chỉ cần dùng hạt sen này thôi thì nàng cũng đã có được rất nhiều lợi ích rồi.
Sau khi Mộ Minh Tuyết quan sát không rời vài lần thì mới khẽ nở nụ cười với La Chinh ở bên kia hang động.
Có điều, lúc này lại có một người vóc dáng vạm vỡ cất bước lại gần nàng.
Đó là một võ giả của Ma tộc.
Võ giả Ma tộc đó cúi xuống nhìn Mộ Minh Tuyết, cười gằn nói: “Mười viên ngọc chân nguyên, bán sen băng cho ta!”
Mộ Minh Tuyết nghe thấy vậy thì mặt liền biến sắc.
Nàng phi thăng lâu như vậy, cũng từng đi đào quặng nên biết mười viên ngọc chân nguyên trong vũ trụ này chẳng đáng giá chút nào.
Chưa kể đến việc nàng còn vô cùng thích cây sen băng này, sao có thể đồng ý bán?
Nhưng đó là một vị võ giả Thần Cực Cảnh của Ma tộc, cho dù xét về tu vi hay thực lực thì đều cao hơn Mộ Minh Tuyết nhiều lần!
“Lách cách!”
Võ giả Ma tộc vốn dĩ không coi trọng Mộ Minh Tuyết, gã tùy tiện móc ra mười viên ngọc chân nguyên ném xuống đất, sau đó chìa bàn tay to như cái quạt hương bồ của gã ra đòi: “Đưa đây!”
Mộ Minh Tuyết khẽ mím môi, ánh mắt quật cường, lùi về sau hai bước.
“Ta không muốn ra tay đâu, nhưng nếu ngươi không biết điều…” Võ giả Ma tộc không ngờ Mộ Minh Tuyết lại dám từ chối, bèn chuẩn bị ra tay.
Đúng lúc này, một người dáng vẻ vạm vỡ khác đã chắn trước Mộ Minh Tuyết, đó chính là Ngải Hổ – người đã vượt qua hang động giống như nàng.
Cả chặng đường này Mộ Minh Tuyết đều đi theo La Chinh, nên giờ nàng gặp phải chuyện này, Ngải Hổ sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Có điều, Ngải Hổ chắn trước Mộ Minh Tuyết, còn các võ giả Ma tộc khác lại nhao nhao vây tới.
Bọn họ đứng chắn trước mặt Ngải Hổ và Mộ Minh Tuyết giống như một ngọn núi nhỏ.
Trong chuyến đi tới hang động này có không ít võ giả Nhân tộc.
Ngoài Nhiêu An và Hầu Đại ra thì bọn họ đều là võ giả thiên tài của thánh địa Ngọc Lan.
Nhưng nhìn thấy cảnh đó, bọn họ cũng không ra tay trợ giúp mà tỏ thái độ thờ ơ, không liên quan đến mình.
Dù sao thì Mộ Minh Tuyết và Ngải Hổ đều chẳng xuất thân từ thánh địa Ngọc Lan của bọn họ.
Còn võ giả Yêu Dạ tộc thì càng không quan tâm đến những chuyện như thế này…
Ánh mắt Ngải Hổ vô cùng bình tĩnh, Ngọc Môn Tiên Đấu trên trán hắn lóe lên ánh sáng xanh nhạt.
Mặc dù với thực lực của Ngải Hổ, dùng tu vi Thần Hải Cảnh hậu kỳ cũng chẳng khó để đánh bại Thần Cực Cảnh, nhưng đối mặt với hơn mười vị võ giả Thần Cực Cảnh của Ma tộc thì cũng là một chuyện khá phiền phức.
“Nhóc con, ngươi phải hiểu rõ tình cảnh của bản thân chứ? Tránh ra đi! Ta chỉ muốn có cây sen băng kia thôi, không đáng để ngươi trả giá bằng tính mạng thế đâu!” Võ giả Ma tộc cười khẩy nói.
Ngải Hổ nghe thấy vậy vẫn không tránh ra.
Hắn là người quả quyết, thế nên lời đe dọa của tên võ giả Ma tộc này không hề ảnh hưởng tới hắn.
Trong lòng hắn đang thầm tính xem, nếu ra tay thật thì nên phản kích như thế nào.
Mặt Mộ Minh Tuyết trắng bệch, khuôn mặt hiện lên vẻ không cam lòng.
Nàng luyến tiếc nhìn cây sen băng trong tay.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên bên tai, sau đó ánh mắt nàng khẽ lóe sáng, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Nói rất đúng.
Vì một cây sen băng mà phải trả giá bằng mạng sống thì rất đáng tiếc.
Thế nên ta từ bỏ cây sen băng này!”
Khuôn mặt Ngải Hổ lộ vẻ ngạc nhiên.
Có điều, hắn vừa nghiêng đầu thì thấy La Chinh đang đứng sừng sững trên một bệ đá, vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh.
Song Ngải Hổ lại cảm nhận được sát khí nồng đậm ẩn giấu trong sự bình tĩnh này.
Xem ra chuyện này không cần hắn ra tay rồi.
Thế nên hắn liền tránh qua một bên, còn đám võ giả Ma tộc thì cười tủm tỉm nhận lấy cây sen băng nói: “Thông minh lắm, cô gái Nhân tộc”
Mộ Minh Tuyết mỉm cười, cười rất quyến rũ.
Nhưng những võ giả Ma tộc này không biết rằng nụ cười của nàng không phải là vì bọn họ, mà là vì nàng nghe thấy câu nói kia của La Chinh: “Đưa sen băng cho bọn họ đi, lát nữa để ta!”
La Chinh đứng trên bệ đá, ánh mắt bình tĩnh.
Quả thực, võ giả Ma tộc vẫn luôn liều lĩnh như vậy, chẳng qua lúc này hắn không vội xử lý chuyện đó, nên đành để Mộ Minh Tuyết tạm thời thỏa hiệp trước.
Mục tiêu lúc này của hắn là hạt giống cây thế giới.
La Chinh chọn bệ đá thứ bảy mươi hai theo hướng dẫn của Huân.
Luồng gió bên dưới bệ đá này khá khuất.
La Chinh quan sát thấy từ đầu đến cuối, không một vị võ giả nào chọn luồng gió này.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Khi nãy cô gái tóc vàng của Yêu Dạ tộc dùng làn hương để thử nghiệm thì quỹ đạo của luồng gió này trực tiếp thổi xuống bên dưới.
Mục tiêu của mọi người là đi lên, nên làm gì có ai lại chọn luồng gió thổi xuống như vậy chứ?
Chẳng qua, nếu Huân đã nói vậy thì hắn sẽ tin tưởng nàng vô điều kiện.
Lúc này, cả hang động chỉ còn có hai đến ba người là chưa nhảy xuống luồng gió để sang phía bên kia thôi.
Mà bây giờ La Chinh đứng đó, nên rõ ràng đã thu hút sự chú ý của đa số những người khác.
“Hình như tên nhóc kia chọn đúng luồng gió tệ nhất thì phải”
“Kệ thôi, có những kẻ cứ thích khác người.
Nhưng quỹ đạo của luồng gió đó thổi xuống phía dưới, căn bản chẳng có một chút cơ hội nào!”
“Ừ! Ta cũng nghĩ vậy…”
Xét thấy biểu hiện trước đó của La Chinh, mọi người bắt đầu bàn tán.
Sau khi La Chinh chuẩn bị xong xuôi thì liền bước một bước lên bệ đá, cả người hòa vào cơn gió lốc đang rít gào kia.
“Vù vù vù…”
Lao theo cơn gió xuống phía dưới!
Cơ thể La Chinh gần như rơi xuống theo một góc chín mươi độ.
Chỉ là quỹ đạo của luồng gió này là sau khi rơi xuống hơn hai mươi trượng thì sẽ giữ nguyên một góc độ rồi từ từ nâng lên trên.
Vì tốc độ gió quá nhanh nên chưa hết một nhịp thở La Chinh đã xoay tới bên phải của hang động.
“Bên trái!” Giọng nói lanh lảnh của Huân truyền tới.
Sau khi nghe tiếng Huân, La Chinh lập tức nện xuống một cột măng đá phía bên trái một chưởng, cả cơ thể hắn liền mượn lực xông ra khỏi luồng gió này, lao vào một luồng gió khác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









