[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 224 : Mở cửa (c1116-c1120)
❮ sautiếp ❯Chương 1116: Mở cửa
Không gian để tránh né càng lúc càng nhỏ, ánh mắt của La Chinh ngày càng chăm chú hơnKhông thể giết chết được đám bướm Hắc Thực này sao?
Rõ ràng La Chinh đã nhìn thấy Hầu Tứ và Hầu Lục mở chân nguyên hộ thể khi lao ra, sau đó vận chuyển chân nguyên, hóa thành một luồng gió lốc ác liệt để bảo vệ bản thân.
Nhưng cho dù là vậy thì bọn họ cũng vẫn không ngăn nổi đám bướm Hắc Thực.
Đương nhiên La Chinh không coi trọng thực lực của Hầu Tứ và Hầu Lục, nhưng dù sao hai người vẫn là cường giả Thần Cực Cảnh.
Mặc dù những loài trùng kỳ lạ trong thiên hạ rất quỷ dị, nhưng chắc hẳn vẫn phải có biện pháp khắc chế.
Nói như vậy, loại trùng âm tà kỳ lạ này sẽ sợ sấm sét.
La Chinh và Mộ Minh Tuyết núp trong bóng tối, nhìn thấy một con bướm Hắc Thực lạc đàn đang ung dung bay đến.
Tâm niệm La Chinh khẽ động, biển hỗn độn trong cơ thể hơi gợn sóng, chuẩn bị ngưng kết ra một tia sấm sét.
“Ngươi suy nghĩ nhiều cũng vô dụng thôi” Đúng lúc này, Huân đột nhiên lên tiếng.
Cùng lúc đó, Thanh Long cũng mở miệng: “Quy tắc hệ Lôi không có tác dụng đâu.
Nếu ngươi bộc phát ra ánh sét, ngược lại còn dẫn nhiều bướm Hắc Thực đến đây hơn”
Nghe bọn họ khuyên can, La Chinh đành cố gắng áp chế.
Khó trách đám Hầu Đại không vận dụng phương pháp này.
“Vậy phải làm sao?” La Chinh nhíu mày hỏi.
“Cứ chờ thôi.
Đợi cửa địa cung mở ra, chúng ta xông vào là được” Huân đáp.
Huân đã từng tiến vào địa cung, nhưng mười vạn năm trước, nơi này không có bướm Hắc Thực.
Nếu không, nàng cũng đã dặn La Chinh chuẩn bị trước, chứ không đến mức bị động như thế này.
Nghe xong, La Chinh khẽ gật đầu, chỉ có thể dẫn theo Mộ Minh Tuyết quanh quẩn ở trong này.
Nhưng tiếng tí tách càng lúc càng nhiều, số lượng bướm Hắc Thực nở ra từ nước Âm Minh lại càng nhiều hơn, không gian ẩn nấp cũng tràn ngập nguy hiểm.
“A!”
Lại một tiếng kêu thảm truyền đến, sau đó là tiếng khung xương rớt xuống đất.
Chắc là lại có người bị bướm Hắc Thực ăn sạch máu thịt.
Tim Mộ Minh Tuyết như muốn nhảy ra ngoài.
Nàng không biết La Chinh đưa nàng theo như thế này thì có thể kiên trì được bao lâu trong tuyệt cảnh này.
Có lẽ giây tiếp theo, nàng cũng giống như những người kia, cơ thể bị ăn sạch, chỉ còn lại khung xương.
Chân mày La Chinh càng lúc càng nhíu chặt.
Bướm Hắc Thực chen chúc nên đã phá hỏng không gian xung quanh, hoàn toàn không còn đường nào để đi.
“Tiến lên!”
Mắt La Chinh sáng lên.
Không gian phía trước địa cung đã tràn ngập bướm Hắc Thực, ở lại đây sớm muộn gì cũng phải chết.
Nhưng ở chỗ pho tượng rắn chín đầu kia, số lượng bướm Hắc Thực lại tương đối thưa thớt.
Đám bướm Hắc Thực này tạo thành từng đoàn tản ra bốn phía, tìm kiếm chẳng theo quỹ tích nào cả.
La Chinh đứng im tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Khoảng chừng sáu giây sau, hắn quay người nhìn lại: “Đi!”
Một luồng sức mạnh bộc phát từ bên trong cơ thể La Chinh.
Hắn kéo Mộ Minh Tuyết nhảy lên.
Mộ Minh Tuyết cảm nhận được một luồng sức mạnh truyền đến từ tay La Chinh, sau đó trời đất quay cuồng.
Nàng bị La Chinh túm bay lên, đang đứng trên một điểm cao, nhưng xung quanh lại tối đen như mực, đưa bàn tay lên cũng chẳng thể thấy nổi năm ngón tay.
Bây giờ nàng cũng không biết mình đang ở chỗ nào.
La Chinh nhảy lên đầu một con rắn của pho tượng rắn chín đầu, tạm thời tránh được bướm Hắc Thực đang tạo thành bầy đi kiếm ăn, nhưng những người bên dưới thì thảm rồi.
Một lúc sau, chợt nghe Hầu Đại rống lên một tiếng: “Hầu Nhị!”
Xem ra lại có một người ở bên dưới chết.
Tình hình trước mắt vẫn chưa thể lạc quan.
Sắc mặt La Chinh vẫn không có bất kỳ dấu hiệu thả lỏng.
Quan trọng là hắn không có biện pháp đối phó với đàn bướm Hắc Thực, mà chỉ có thể chờ Ngải Hổ mở được cánh cửa địa cung.
Lúc này, bên tai mọi người truyền đến tiếng giòn vang của một cơ quan, sau đó toàn bộ pho tượng rắn chín đầu cũng bắt đầu kêu lên.
“Thành công rồi!”
Trong đầu rắn truyền đến giọng nói của Ngải Hổ, có lẽ Ngải Hổ đã thành công mở ra cánh cửa địa cung.
Cùng lúc đó, không gian phía trước địa cung bỗng xuất hiện mấy luồng ánh sáng màu trắng.
Nhất thời, toàn bộ địa cung được chiếu sáng như ban ngày.
Nhờ ánh sáng chiếu rọi, Mộ Minh Tuyết mới nhìn thấy rõ, trong địa cung đang có những điểm đen chen chúc, mà mỗi điểm đen là một con bướm Hắc Thực.
Bây giờ, nàng đã biết số lượng bướm Hắc Thực xung quanh không ít, vậy mà La Chinh lại có thể đưa nàng tránh khỏi công kích của chúng.
Nàng vốn cho rằng số lượng của chúng sẽ không quá nhiều.
Nhưng bây giờ thấy chúng lít nhít như thế, trong lòng cảm thấy vô cùng hoảng sợ.
Đồng thời, nàng càng không thể nghĩ ra La Chinh đã làm thế nào để có thể đưa nàng thoát khỏi đám bướm Hắc Thực nhiều như thế? Hay là hắn có thể nhìn thấy chúng?
Nhưng hiện tại không phải là lúc để suy nghĩ vấn đề này.
La Chinh không phải tập trung chú ý đến đám bướm Hắc Thực.
Trong mắt hắn phản chiếu ánh sáng màu trắng rực rỡ kia.
Hắn có thể cảm nhận được lực quy tắc không gian huyền ảo bên trong luồng ánh sáng.
“Đây là…” Mắt La Chinh chăm chú.
“Có người đang thi triển thuật Đại Na Di.
Nhưng không chỉ một người” Huân giải đáp cho La Chinh.
“Đại Na Di?”
Phải lĩnh ngộ quy tắc không gian đến tầng năm mới có thể thi triển ra Đại Na Di.
Rõ ràng, thực lực của nhân vật đang thi triển Đại Na Di này tuyệt đối không tầm thường.
Trong ba luồng ánh sáng trắng kia, từng bóng người nhanh chóng nối đuôi nhau bước ra.
“Yêu Dạ tộc, Ma tộc… Còn có Nhân tộc?” La Chinh đã hiểu.
Đám người này hẳn cũng đang chờ cửa địa cung mở ra.
Đám bướm Hắc Thực ghét luồng ánh sáng trắng đó vô cùng.
Bởi vì quy tắc không gian nên ánh sáng bộc phát ra mạnh mẽ, tất cả bướm Hắc Thực đều lập tức bổ nhào về phía luồng ánh sáng đó.
Nhưng đám võ giả chui ra từ ánh sáng đã có chuẩn bị trước khi đến.
Dù là Yêu Dạ tộc hay là Nhân tộc, trong tay đều cầm một đoạn trúc vàng.
Từ một đầu đoạn trúc toát ra từng làn sương mù màu vàng nhạt.
Bướm Hắc Thực hoàn toàn không e ngại lực quy tắc, nhưng sau khi đụng phải sương mù màu vàng, chúng lại không có sức chống cự.
Bị khói vàng đụng trúng, từng con, từng con cứ thế rơi xuống từ trên cao, chỉ trong nháy mắt đã chết một lượng lớn.
“Ha ha, địa cung mở ra thật rồi.
Lần cuối cùng địa cung mở ra là mười vạn năm trước? Mười vạn năm… năm đó lão phu vẫn còn là một đứa bé con” Người lên tiếng là một võ giả Nhân tộc, Thánh chủ thánh địa Ngọc Lan.
“Mười vạn năm trước, ngô Vương đã từng vào đó một lần.
Không biết lần này, chúng ta có thể có thu hoạch được gì từ địa cung hay không?” Một cô gái Yêu Dạ tộc nét mặt lạnh lùng như tử thần lên tiếng.
Cô gái này là người lãnh đạo thánh địa Tử Trúc.
Ngân Hạnh Lâu mà La Chinh đi qua trước đây là của thánh địa Tử Trúc.
Ngô Vương mà nàng ta nói đến tất nhiên là Huân.
Về phần người dẫn đầu Ma tộc, chẳng ai khác chính là Thánh chủ của thánh địa Ma tộc.
Trước đây, bọn họ vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của cánh cửa địa cung.
Bọn họ chẳng quan tâm đến sống chết của La Chinh và bảy huynh đệ họ Hầu.
Nhưng trong nháy mắt cửa địa cung mở ra, bọn họ đã dẫn theo đám thanh niên tuấn kiệt trong tộc mình chạy đến.
Địa cung này hạn chế số lượng cường giả tiến vào.
Tu vi của ba vị lãnh đạo thánh địa đều đã là Giới Chủ.
Chỉ cần bọn họ tiến vào địa cung, trong địa cung sẽ bị hủy hoại ngay lập tức.
Vì thế, bọn họ không thể tiến vào trong, nhưng vẫn có thể để võ giả Thần Cực Cảnh vào.
Hầu Đại đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Trong bóng đêm, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn những huynh đệ của mình lần lượt bỏ mạng, biến thành một đống xương trắng.
Chính bản thân hắn cũng không biết mình còn có thể kiên trì được đến lúc nào.
Sau khi sáu huynh đệ của hắn bỏ mạng, trước mắt hắn đột nhiên xuất hiện một đám người, nhẹ nhàng giải quyết đàn bướm Hắc Thực.
Một ngọn lửa giận không tên xông lên đầu hắn: “Các người… vì sao các người lại không đến sớm?”
Nếu là bình thường, đối diện với cường giả siêu cấp, chắc chắn hắn sẽ không nói như thế.
Nhưng bây giờ, nhìn huynh đệ của mình chỉ còn lại một đống xương trên mặt đất, nghĩ cũng biết trong lòng hắn đau khổ thế nào.
Thánh chủ Ma tộc thản nhiên liếc nhìn Hầu Đại, sau đó cười lạnh lùng.
Ông ta lười nói chuyện với Hầu Đại.
Một võ giả Thần Cực Cảnh không có tư cách khiến ông ta phải trả lời.
Chỉ thấy thân hình như ngọn núi nhỏ của ông ta lóe lên, một luồng ánh sáng màu đỏ ngưng kết ở đầu ngón tay.
Trong luồng ánh sáng màu đỏ đó ẩn chứa uy thế rất lớn, rõ ràng ông ta muốn ra tay giết chết Hầu Đại.
Chương 1117: Quá nhiều người
Trong mắt mấy Thánh chủ thánh địa thập phẩm này, đám Ngải Hổ chẳng qua chỉ là chìa khóa để mở cửa địa cung mà thôiChỉ cần cửa địa cung được mở ra thì bọn họ đã hết tác dụng.
Ra tay giết bọn họ cũng chỉ đơn giản như giết một con kiến.
Hầu Đại cảm nhận được uy thế phát ra từ luồng ánh sáng màu đỏ kia.
Chỉ cần hắn trúng đòn thì chắc chắn sẽ tan thành tro bụi.
Sắc mặt Hầu Đại trắng bệch.
Vừa rồi, hắn chỉ vì cái chết của sáu huynh đệ nên mất khống chế, nói ra những lời như vậy.
Bây giờ hắn đã ý thức được rằng mình vừa chọc vào người không nên chọc, lại còn là nhân vật dù thế nào hắn cũng không chọc nổi.
Đối phương là người Ma tộc, trong mắt bọn họ, nhân vật như hắn chẳng khác nào cỏ rác, muốn giết thì giết.
Mắt thấy luồng ánh sáng màu đỏ kia bắn ra, Hầu nga Hầu thậm chí chẳng có dũng khí né tránh.
Dù sao nhân vật cấp bậc Giới Chủ như thế này đã cách hắn đến hai cảnh giới lớn, làm sao hắn có thể phản kháng?
Nhưng lúc này, Thánh chủ thánh địa Ngọc Lan của Nhân tộc lại nhẹ nhàng phất tay.
Một màn ánh sáng màu lam nhạt ngăn trước mặt Hầu Đại.
Thánh chủ Nhân tộc nói: “Dạ Kiêu, chẳng phải ba thánh địa chúng ta đã thương lượng rồi sao? Dù là người của tộc nào mở ra được địa cung thì cũng không được giết chết”
Nghe xong, luồng ánh sáng màu đỏ trong tay Thánh chủ Ma tộc dần dần yếu đi.
Giết chết một con kiến hay không cũng chẳng quan trọng.
Ông ta hừ một tiếng, không để ý đến Hầu Đại nữa.
Bên này, Thánh chủ Nhân tộc thản nhiên nhìn Hầu Đại.
Dù sao Hầu Đại cũng xuất thân từ Nhân tộc, nên ông ta nói: “Đã lựa chọn đi vào địa cung thì ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng việc phải đánh đổi cả mạng sống.
Võ giả chúng ta sống trên đời này, bất cứ lúc nào cũng phải trải qua thử thách.
Ngươi hãy tự giải quyết cho tốt đi”
Ý của Thánh chủ Nhân tộc rất đơn giản.
Ngươi đã mang theo huynh đệ của mình đến thăm dò địa cung, như vậy ngươi cũng đã sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình.
Thực lực không tốt lại còn trách người khác không ra tay cứu giúp kịp thời? Đây chẳng phải quá ngây thơ sao…
Đạo lý này, làm sao Hầu Đại không hiểu chứ? Chỉ là hắn không cam tâm mà thôi.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy Ngải Hổ, La Chinh và Mộ Minh Tuyết nhảy xuống từ trên pho tượng rắn chín đầu, trong lòng hắn một lần nữa lại mất thăng bằng.
Ngải Hổ thì thôi không nói, nhưng dựa vào cái gì mà đôi nam nữ này cũng không bị tổn hại gì? Vừa nãy hai người cũng bị bướm Hắc Thực bao vây, vì sao bọn họ lại có thể thoát khỏi hiểm cảnh? Hầu Đại nghĩ mãi vẫn không tài nào hiểu nổi.
Khi La Chinh nhảy xuống, ánh mắt của Thánh chủ Nhân tộc rơi vào người La Chinh, vẻ mặt vốn lạnh nhạt lập tức lộ ra vẻ tiếc thương người tài.
Thánh chủ Nhân tộc nhìn thấy rõ, tên nhóc trước mắt dường như có được thần thông nào đó có thể nhìn ra quy tắc hắc ám, vậy nên dưới sự vây công của bướm Hắc Thực mà hắn vẫn có thể ung dung tránh né, kiên trì đến phút cuối cùng.
Ánh mắt của La Chinh và Thánh chủ giao nhau.
Hắn chỉ gật đầu nhẹ một cái.
Mặc dù thời gian phi thăng không dài, nhưng hắn cũng đã gặp nhân vật nửa Giới Chủ và chuẩn Giới Chủ, ngay cả Giới chủ hắn cũng đã gặp rồi.
Vì thế, người trước mặt cũng chẳng phải là nhân vật đáng ngạc nhiên gì.
Ngược lại, khi Mộ Minh Tuyết cảm nhận được tu vi của Thánh chủ Nhân tộc, nàng không khỏi sợ hãi, núp sau lưng La Chinh.
Trước đây, khi còn ở Thông Linh giới, Thân điện chủ đã là nhân vật mà Mộ Minh Tuyết ngưỡng vọng rồi, vậy nên người có tu vi Giới Chủ trước mắt gần như là nhân vật mà Mộ Minh Tuyết khó có thể tưởng tượng ra được.
Trong lòng Thánh chủ Nhân tộc thoáng có chút kinh ngạc bởi khi La Chinh đối mặt với ông ta lại vẫn có thể bình tĩnh như thế.
Vốn dĩ ông ta còn định hỏi thăm, nếu tên nhóc này là võ giả độc lập thì có thể thu nhận vào thánh địa Ngọc Lan để bồi dưỡng, tương lai sẽ trở thành một nhân vật lớn.
“Sư tôn, tất cả mọi người đều đã đến đông đủ” Lúc này, một võ giả Thần Cực Cảnh bước đến trước mặt Thánh chủ Nhân tộc, cắt đứt mạch suy nghĩ của ông ta.
Các vị Thánh chủ cũng chỉ đến được cửa cung.
Mặc dù bọn họ có thể cưỡng ép để đi vào địa cung, hoặc trực tiếp phá hủy kết giới trong địa cung, nhưng một khi kết giới bị phá hủy, tất cả bảo vật bên trong cũng sẽ bị hủy theo.
Nếu tu vi quá mạnh, chúng cũng sẽ tự khởi động chức năng hủy diệt này.
Cũng chính vì vậy nên trong nhiều năm qua, không một vị Giới Chủ nào có can đảm xông vào địa cung.
Thánh chủ Nhân tộc gật đầu: “Đối với các ngươi mà nói, đây chính là cơ hội nghìn năm có một.
Lần trước địa cung được mở ra là vào một trăm nghìn năm trước, thế nên các ngươi phải nắm chắc cơ hội lần này”
“Vâng!”
Mặc dù thánh địa Ngọc Lan là thánh địa thập phẩm, nhưng so với các Đại Giới khác, Âm La giới cũng chẳng có ưu thế gì, thậm chí còn kém xa tít tắp Đại Giới ở vùng biên là Thông Linh giới kia.
Cho nên, trong rất nhiều thánh địa thập phẩm của liên minh, danh tiếng của thánh địa Ngọc Lan không quá hiển hách.
Cho đến tận bây giờ, thậm chí chẳng có võ giả nào có tư cách tiến vào mười ba thiên cung.
Cơ hội cho thiên tài của thánh địa Ngọc Lan không nhiều.
Lần này địa cung mở ra, đối với bọn họ chính là một cơ hội cực tốt.
Ngoại trừ Nhân tộc, đám thiên tài Ma tộc, Yêu Dạ tộc cũng bắt đầu xuất phát đi vào địa cung.
Về phần Ngải Hổ, lúc này vẻ mặt hắn cũng tràn đầy bất đắc dĩ.
Hắn vất vả lắm mới có được cơ duyên như vậy, cũng khó khăn lắm mới đến được đây.
Không ngờ vừa mới mở địa cung ra thì lại thu hút nhiều người đến như thế.
Hóa ra, bí bảo ở Âm La giới là một bí mật công khai.
Hẳn là đám người này đã theo dõi hắn rồi đến đây?
Lúc trước, hắn nghĩ quá ngây thơ, định phân ba phần bảo vật trong địa cung cho Nhiêu An, ba phần cho La Chinh, còn hắn độc hưởng bốn phần.
Bây giờ xem ra, hắn đã nằm mơ giữa ban ngày rồi.
Nhiều người đi vào như vậy, không biết có thể lấy được bao nhiêu nữa.
Ngải Hổ hắn dù sao cũng không quyền không thế.
Bây giờ cửa địa cung mở ra rồi, hắn cũng không thể dùng sức mạnh của một mình hắn mà đuổi ba vị Thánh chủ đi được.
Nếu hắn có thực lực làm chuyện như thế, cũng chẳng cần phải tiến vào địa cung này.
Thấy dáng vẻ buồn bực của Ngải Hổ, La Chinh nhẹ nhàng vỗ vai của hắn: “Vẫn còn cơ hội mà”
Dù sao, nhân vật cấp bậc Giới Chủ đều không vào được.
Đám thiên tài Âm La giới làm sao có thể cạnh tranh với nhân vật có thiên phú như La Chinh và Ngải Hổ?
Cơ hội tất nhiên là sẽ có, nhưng nghĩ đến chuyện cơ duyên vốn thuộc về mình lại bị đám người này chạy vào chiếm đoạt, trong lòng Ngải Hổ vẫn khá khó chịu.
Nhưng hắn là người cầm được thì buông được, chuẩn bị cùng với La Chinh và Mộ Minh Tuyết đi vào địa cung.
Không ngờ khi bọn họ vừa mới tiến vào địa cung, Thánh chủ Ma tộc đã hừ lạnh, bàn tay thô ráp vung lên, một luồng sức mạnh vô hình trói La Chinh, Ngải Hổ và Mộ Minh Tuyết lại: “Cái thứ tôm tép nhãi nhép chẳng biết xuất hiện từ cái nơi hẻo lánh nào mà lại dám đoạt trước Ma tộc ta?”
Bị một luồng sức mạnh vô hình trói lại, ba người không thể cử động được.
Sắc mặt Ngải Hổ bắt đầu đỏ lên như máu.
Một luồng khí huyết xông lên gương mặt hắn.
Cửa này là do hắn mở, lại còn bắt hắn xếp phía sau.
Đúng là khinh người quá đáng.
Nhưng bọn họ căn bản không thể phản kháng lại luồng sức mạnh vô hình này.
Mặc cho Ngải Hổ giãy giụa như thế nào, hắn vẫn không thể nhúc nhích.
Thấy Ngải Hổ giãy giụa như vậy, Thánh chủ Ma tộc mỉm cười thản nhiên.
Nếu không phải đã giao ước với hai thánh địa thập phẩm kia thì ông ta đã sớm ra tay giết bọn họ rồi.
Trong mắt Thánh chủ Ma tộc, đám người La Chinh và Ngải Hổ chỉ đảm nhận nhiệm vụ làm chìa khóa mở cửa địa cung, việc phía sau không liên quan đến bọn họ.
Thánh chủ Nhân tộc nhìn thấy vậy cũng không lên tiếng khuyên can.
Chỉ cần Thánh chủ Ma tộc không ra tay giết người thì không được coi là phá quy tắc.
Bị sức mạnh vô hình của vị Thánh chủ Ma tộc ngăn lại, La Chinh nhíu mày, lực vảy rồng trong cơ thể bộc phát.
Hắn nhìn chằm chằm vào luồng sức mạnh vô hình đó, bước chân đột nhiên giơ lên.
Thánh chủ Ma tộc có tu vi Giới Chủ, nhưng trong lịch sử Âm La giới chưa từng có Giới Chủ, cho nên Thánh chủ Ma tộc được coi là chuẩn Giới Chủ, là người có được tu vi Giới Chủ nhưng lại không có năng lực đầy đủ của Giới Chủ.
Cũng giống như Thánh chủ thánh địa Linh Vũ, nghiêm túc mà nói thì thân phận cũng thuộc hàng chuẩn Giới Chủ.
Mặc dù luồng sức mạnh vô hình trói buộc đám người La Chinh chỉ là tiện tay mà thi triển ra, nhưng dù sao Thánh chủ Ma tộc cũng có tu vi Giới Chủ, là một trong ba nhân vật đứng đầu một giới, sức mạnh vô hình này của ông ta cũng khó mà tưởng tượng nổi.
Ngải Hổ bên cạnh điên cuồng giãy giụa nhưng khó mà thoát khỏi lực vô hình đang trói chặt này.
La Chinh kích hoạt từng tấm vảy rồng, sức mạnh ào ào rót vào cơ thể của hắn.
Hắn đang kháng cự với sức mạnh vô hình của Thánh chủ Ma tộc, nâng bước chân tiến về phía cửa địa cung.
Cùng lúc đó, Thánh chủ Ma tộc không nhịn được mà kêu lên một tiếng, ánh mắt nhìn La Chinh mang theo vẻ kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc.
Chương 1118: Vực sâu luân hồi
Một tên nhóc chỉ vừa mới bước vào Thần Hải Cảnh lại có thể thoát khỏi lực trói buộc của ông ta?Lúc này, Thánh chủ Ma tộc nghi ngờ, không biết có phải mình đang nhìn lầm hay không!
Vừa nãy, lực trói buộc ông ta thi triển ra có vẻ có hơi hời hợt, nhưng cũng chẳng khác nào một người khổng lồ dùng ngón tay nhấn xuống một con bò sát nhỏ.
Có lẽ có một số loài bò sát có sức mạnh lớn hơn những loài bò sát bình thường một chút, nhưng muốn thoát khỏi ngón tay của ông ta thì vẫn là chuyện nằm mơ giữa ban ngày.
La Chinh giống như một con bò sát nhỏ, nhưng luồng sức mạnh khổng lồ kia lại chẳng cách nào ấn xuống hắn được.
Hắn vẫn cố gắng bước về phía địa cung.
Không chỉ Thánh chủ Ma tộc, ngay cả Thánh chủ Yêu Dạ tộc, Thánh chủ Nhân tộc cũng cảm thấy kinh ngạc.
Dĩ nhiên, tình huống này nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
“Thú vị thật…” Thánh chủ Ma tộc cười khẩy.
Xem như cùng so tài với La Chinh, ông ta lại nhấn một ngón tay to lớn nữa xuống La Chinh.
Cùng lúc đó, một luồng sức mạnh trói buộc mạnh hơn bao phủ toàn thân La Chinh.
Luồng sức mạnh này là do Thánh chủ Ma tộc cố ý thi triển, chỉ nhằm vào một mình La Chinh mà thôi.
Cường độ của luồng sức mạnh lần này đương nhiên mạnh hơn luồng sức mạnh lần trước.
Mắt La Chinh đột nhiên chăm chú hơn, lực vảy rồng trong cơ thể phóng ra toàn bộ.
Hơn mười nghìn tấm vảy rồng được mở ra hoàn toàn.
Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, thân hình La Chinh hơi dừng lại, tiếng nổ lốp bốp vang lên trong cơ thể hắn.
Thân hình hắn tăng vọt lên mấy phần, sau đó lại bước về phía trước.
“Ồ?” Lúc này Thánh chủ Ma tộc còn hăng hái với việc so đấu này hơn La Chinh.
Ông ta không tin, một tên nhóc Thần Hải Cảnh lại có thể thoát khỏi ngón tay của mình.
Ông ta bắt đầu phủ cả bàn tay xuống đầu La Chinh.
“Dạ Kiêu, đường đường là Thánh chủ, phân cao thấp với một tiểu bối, chẳng phải ảnh hưởng đến phong độ sao”
Lúc này, Thánh chủ Nhân tộc không nhìn nổi nữa, nhẹ nhàng phất tay, loại bỏ toàn bộ sức mạnh của Thánh chủ Ma tộc.
Trong nháy mắt luồng sức mạnh khổng lồ được loại bỏ, La Chinh lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng.
Đồng thời, Thánh chủ Nhân tộc cũng nhanh chóng hóa giải lực áp chế trên người Mộ Minh Tuyết và Ngải Hổ.
Nghe xong, Thánh chủ Ma tộc cười nói: “Chưa đến mức gọi là phân cao thấp, chẳng qua ta chỉ cảm thấy tên nhóc này hơi thú vị thôi”
Thánh chủ Nhân tộc mỉm cười.
Ông ra tay là vì cảm thấy La Chinh chính là một hạt giống tốt.
Chờ thăm dò địa cung xong, ông sẽ nhận hắn vào Thánh địa Ngọc Lan.
Không còn ai ngăn cản, ba người La Chinh nhanh chóng bước qua cánh cửa để vào địa cung.
Nhiêu An đang đứng cách đó không xa, ánh mắt lóe lên, gương mặt tươi cười, lớn tiếng nói: “Ngải Hổ huynh, chờ ta một chút”
Nhiêu An biết, nếu lúc này mà còn không vào thì lát nữa sẽ không có cơ hội tranh với đám Thánh chủ.
Hắn gọi thân mật như thế, chắc người ngoài sẽ không ngăn cản.
Về phần Hầu Đại, vừa nãy suýt chút nữa sợ vỡ mật, nhưng thấy Nhiêu An đã đi, tất nhiên hắn ta cũng không chịu thua kém, theo sát phái sau Nhiêu An.
Địa cung Âm La giới đã mở ra, bốn người bọn họ chính là nhóm đầu tiên tiến vào.
Ngay sau đó là võ giả Ma tộc, Yêu Dạ tộc và Nhân tộc, tất cả đều vội vàng đi đằng sau, tiến vào địa cung.
Trước cửa địa cung có một kết giới màu vàng sẫm.
Kết giới này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, nhưng nó vẫn có thể phát huy ra hiệu quả như trước.
Kết giới này không ngăn cản được La Chinh.
Khi hắn bước về phía kết giới, cả người liền dễ dàng xuyên qua.
Ngay sau đó là Ngải Hổ, Mộ Minh Tuyết, Nhiêu An, Hầu Đại…
Nhưng trong nháy mắt La Chinh xuyên qua kết giới, chân hắn lại đạp vào khoảng không, rơi thẳng xuống dưới.
Trước mắt là một vực sâu không thấy đáy.
Không chỉ La Chinh, ngay cả Ngải Hổ, Mộ Minh Tuyết, Hầu Đại và Nhiêu An cũng tương tự như vậy.
Khi võ giả gặp phải tình huống nguy hiểm, thường sẽ theo thói quen vận dụng chân nguyên để ổn định thân hình của mình trên không trung, ngăn cản tình huống rơi xuống nhanh hơn.
Nhưng khi đám người Mộ Minh Tuyết, Ngải Hổ định làm như thế để cho cơ thể mình nổi giữa không trung thì lại phát hiện ra không thể vận chuyển chân nguyên.
Hầu Đại lợi dụng quy tắc hệ Phong, tạo ra một luồng gió lốc thật mạnh bên dưới.
Hắn ta muốn dựa vào sự hiểu biết của mình về quy tắc hệ Phong, lợi dụng gió lớn để nâng mình lên, nhưng vẫn không có tác dụng.
Về phần La Chinh, thân hình hắn nhẹ nhàng lóe lên, túm lấy Mộ Minh Tuyết, sau đó bước lên, muốn xuyên qua không gian phía trên.
Nhưng thật kỳ lạ, rõ ràng hắn đã thi triển quy tắc không gian cũng đã xuyên qua được một khoảng cách, nhưng khi hắn chui ra khỏi không gian thì vị trí của hắn và Mộ Minh Tuyết cũng không tăng lên, ngược lại còn hạ thấp xuống.
“Tại sao lại kỳ quái như thế?” Ngải Hổ nói.
Mọi người đã thử nhiều phương pháp, nhưng không ai thành công.
Tất cả đều đang không ngừng rơi xuống.
“A…”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Cùng lúc đó, La Chinh nghe được tiếng kêu từ phía trên.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy đám võ giả mà ba vị Thánh chủ phái đi cũng đang không ngừng rơi xuống.
Thấy thế, tâm trạng La Chinh lại bình tĩnh hơn: “Huân, chuyện gì xảy ra vậy?”
“Ha ha!” Huân nghịch ngợm bật cười: “Chỉ cho ngươi một bất ngờ mà thôi.
Hoan nghênh ngươi tiến vào vực sâu luân hồi”
“Vực sâu luân hồi?”
“Đúng, đây chính là vực sâu luân hồi, do một Thiên Tôn thời viễn cổ tạo nên.
Trong vực sâu này, ngươi sẽ không thể bay được, chỉ có thể rơi tự do xuống dưới” Huân chỉ thoáng cười, sau đó thái độ lại thản nhiên như trước.
“Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ thế rơi xuống?” La Chinh hỏi.
“Đại khái là thế.
Dù sao cũng đâu rơi chết ngươi được” Huân đáp.
Khi bọn họ vừa mới rơi xuống, tốc độ rơi rất nhanh, nhưng khi đạt đến một tốc độ nhất định, nó liền ổn định lại.
Lúc mới rơi xuống, người nào cũng tay chân luống cuống, không ngừng hoảng hốt.
Sau một lúc, tất cả đều đã thích ứng với trạng thái rơi xuống.
Nhưng nhìn vực sâu đen ngòm như thế, không ai có cảm giác chắc chắn được.
Có khi nào lại là đầu đáp xuống trước hay không?
Nhưng võ giả tiến vào địa cung lần này, thực lực kém nhất cũng là Thần Hải Cảnh.
Đại đa số đều là võ giả Thần Cực Cảnh, làm gì sợ bị ngã chết.
Tuy nhiên, đối mặt với nỗi sợ hãi về việc không biết, sắc mặt ai nấy đều hoảng hốt.
Ai mà biết được bọn họ sẽ gặp phải thứ gì bên dưới vực sâu này.
Trong cơn hoảng loạn, mọi người vẫn tiếp tục rơi xuống.
Tiếng gió vù vù quét qua bên tai.
Thời gian rơi xuống tốn mất một nén nhang.
La Chinh vừa rơi xuống vừa đánh giá hoàn cảnh vực sâu.
Không biết vị Thiên Tôn viễn cổ đó thi triển loại thần thông nào mà lại có thể tạo ra một vực sâu quỷ dị như vậy.
Để tạo ra một vực sâu luân hồi như thế này, cho dù là Thiên Tôn thì có lẽ cũng phải tốn rất nhiều tâm tư.
Nghĩ không ra đáp án, nên hắn đành phải hỏi Huân.
“Không biết!” Huân dứt khoát trả lời, “Mười vạn năm trước, khi ta thăm dò vực sâu này, tu vi cũng chỉ vừa bước vào Thần Cực Cảnh mà thôi.
Cho dù tiến vào trong địa cung rồi thì cũng không thể biết được hết toàn bộ bí mật.
Lai lịch của vị Thiên Tôn viễn cổ này rất thần bí.
Cho đến bây giờ vẫn chưa có ai đoán ra được thân phận của ông ta.
Nhưng vị Thiên Tôn viễn cổ đó đã tốn rất nhiều tâm tư, bố trí một chỗ như thế này thì khả năng duy nhất chính là muốn chọn cho mình một truyền nhân.
Chẳng qua đây cũng chỉ là suy đoán mà thôi”
Dù sao cũng đã cách xa quá nhiều năm, chẳng ai biết năm đó vị Thiên Tôn này đã trải qua đại kiếp gì mà phải bố trí địa cung như thế này.
“Cẩn thận, nếu như ta nhớ không lầm thì phiền phức đầu tiên sẽ xuất hiện tại vực sâu luân hồi” Huân lên tiếng nhắc nhở La Chinh.
La Chinh chăm chú nhìn xuống phía dưới.
Hắn phát hiện bên dưới vực sâu xuất hiện rất nhiều dây leo màu xanh thẫm, hình dáng như cánh tay, được phân bố chằng chịt.
Khi được Huân nhắc nhở, hắn chỉ còn cách đám dây leo này khoảng mấy trăm trượng.
Với tốc độ rơi của bọn họ, khoảng cách mấy trăm trượng chỉ là vài giây mà thôi.
Chương 1119: Quất roi
Tốc độ rơi của mọi người có sự chênh lệchBởi vì sau khi rơi xuống một khoảng thời gian, bọn họ phát hiện ra, mặc dù không cách nào phi hành nhưng vẫn có thể thay đổi thân hình để điều chỉnh tốc độ hạ xuống của mình.
Nếu đầu hướng xuống dưới, tứ chi co lại thì tốc độ rơi sẽ nhanh hơn một chút.
Còn nếu dang rộng tứ chi, tay áo phồng lên, tốc độ rơi sẽ chậm hơn.
Trước mắt không ai dám chắc chắn điều gì, nên mọi người tận lực điều tiết tốc độ, tụ lại thành một đoàn.
Nhưng cho dù vậy, bọn họ vẫn rơi xuống đám dây leo chằng chịt bên dưới.
Bề ngoài đám dây leo hiện lên lực quy tắc sinh mệnh huyền ảo.
Chúng giống như có được tư duy vậy.
Khi đám người La Chinh tiến đến gần, chúng liền biến thành những cây roi, quất thẳng vào đám người.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Đám dây leo quất lên liền phát ra âm thanh vang dội như tiếng pháo nổ.
Ngoại trừ La Chinh, tất cả các võ giả khác đều ngưng tụ chân nguyên hộ thể.
Đại đa số các võ giả Ma tộc đều là người luyện thể, nên lập tức ngưng tụ cương nguyên hộ thể.
Nhưng đám dây leo lại ẩn chứa sức mạnh vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người.
Khi sợi dây leo quất tới, chân nguyên hộ thể của võ giả lập tức vỡ vụn, sau đó đập mạnh vào vách vực sâu rồi tiếp tục rơi xuống.
Mọi người không thể phi hành, nên cũng khó điều chỉnh phương hướng của mình, ngay cả tránh né cũng không thể làm được.
Dường như trong dây leo dường như ẩn chứa một sức mạnh đặc biệt nào đó.
Sức mạnh này có lực xuyên thấu vô cùng cường đại.
Vận dụng bất cứ bảo vật hoặc vận chuyển công pháp gì thì bọn chúng vẫn có thể xuyên qua, quất vào cơ thể của võ giả, khiến họ đau đớn tới mức khó mà hình dung được, giống như đám dây leo này không chỉ quất vào cơ thể mà còn quất thẳng vào tâm linh.
Kết quả, từng tiếng kêu thảm thiết quanh quẩn bên tai La Chinh trong vực sâu.
Mỗi lần võ giả bị dây leo quất trúng, cả người sẽ bắt đầu vặn vẹo.
Đối mặt với đám dây leo này, La Chinh là người duy nhất vẫn còn bình tĩnh.
Mặc dù lực quất của đám dây leo rất mạnh, nhưng muốn phá vỡ cơ thể thần khí của hắn thì cũng chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Mỗi lần bị quất, hắn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Theo đó, từng dòng nước ấm nhẹ nhàng lưu chuyển bên trong cơ thể, hóa giải cơn choáng váng.
Nhưng khi hắn nhìn xuống liền thấy Mộ Minh Tuyết bị đám dây leo quất trúng, không khống chế được thân hình mà lăn lộn trên không trung.
Trước đây, biểu hiện của Mộ Minh Tuyết đã khá yếu.
Khi đối mặt với đàn bướm Hắc Thực, nàng sợ hãi đến mức không còn là chính mình, chỉ có thể bám chặt La Chinh.
Nhưng lúc này, nàng lại rất kiên cường.
Tuy sắc mặt trắng bệch, nhưng khi đối diện với đám dây leo, nàng thậm chí còn không kêu một tiếng.
Sau khi Mộ Minh Tuyết phi thăng, tâm cảnh cũng thay đổi rất nhanh.
Mặc dù nàng không biết La Chinh có mệnh cách và tương lai như thế nào, nhưng nhiều chuyện phát sinh trên đường đã khiến nàng hiểu ra một việc.
Đi theo La Chinh chắc chắn là một lựa chọn chính xác, cho dù chỉ làm nô tỳ!
Nàng không muốn gây thêm phiền phức cho hắn.
Nhưng lúc nguy hiểm phát sinh trước cửa địa cung, nàng vẫn trở thành gánh nặng cho hắn.
Mặc dù La Chinh không nói gì, nhưng Mộ Minh Tuyết vẫn trách bản thân, trách mình không đủ thực lực.
Sự đau đớn khi bị đám dây leo này quất lên xâm nhập vào trong tâm hồn, nhưng vì không muốn để La Chinh lo lắng, hoặc có thể nói là không muốn bị hắn ghét bỏ, nàng vẫn nghiến răng, cố để không rên lên.
Thấy thế, La Chinh mỉm cười, dang rộng tứ chi, giảm tốc độ rơi của mình, nhanh chóng áp sát Mộ Minh Tuyết, sau đó ôm nàng vào lòng.
Mộ Minh Tuyết đang cố gắng chịu đựng những đòn đánh của đám dây leo kia, thì bỗng nhiên lại được người ta ôm, nàng hơi sửng sốt.
Lúc này, nàng phát hiện La Chinh đang ôm lấy mình, gương mặt xinh đẹp hơi đỏ ửng lên.
“Thả ta ra” Mộ Minh Tuyết giãy giụa.
La Chinh thản nhiên lắc đầu: “Không sao đâu.
Ta da dày thịt béo, có bị quất một hai roi cũng không thành vấn đề”
Mộ Minh Tuyết nhếch miệng, cẩn thận vặn vẹo cơ thể của mình, không dám giãy giụa nữa.
Được La Chinh ôm vào lòng, đám dây leo đang quất xuống kia đã được hắn chặn lại.
Đương nhiên nàng không bị quất vào nữa, nhưng La Chinh lại phải gánh thay nàng.
Tiếng kêu thảm thiết xung quanh liên tục truyền vào tai Mộ Minh Tuyết.
Cho dù là võ giả Ma tộc hay Nhân tộc, và cả đám người Ngải Hổ, mỗi khi bọn họ bị dây leo quất trúng, gương mặt đều toát lên vẻ vô cùng đau khổ, miệng bật ra tiếng kêu đau đớn.
Mặc dù được La Chinh ôm, Mộ Minh Tuyết cũng hơi thẹn, nhưng không biết vì sao, trong lòng nàng lại cảm thấy hạnh phúc.
Sau khi nàng phi thăng, ước mơ với Thượng Giới lúc trước đã hoàn toàn tan biến, tâm trạng cũng tụt dốc không phanh.
Nhưng trên thế giới không có thuốc chữa hối hận.
Nàng đã chọn phi thăng, nên không thể quay trở lại Hạ Giới được.
Nhưng vào lúc này, nàng chợt phát hiện lựa chọn con đường phi thăng là chính xác.
Có lẽ ông trời đã sắp đặt, để nàng quen biết với La Chinh ở giếng phi thăng, sau đó trời xui đất khiến mà đi theo La Chinh.
Các võ giả rơi xuống vực sâu phủ đầy dây leo liền bị dây leo quất suốt một canh giờ.
Một canh giờ sau, mọi người mới thoát khỏi khu vực có dây leo dày đặc, bên dưới vực sâu lại trở nên trống rỗng.
Nhưng sắc mặt người nào cũng đều khó coi.
Nỗi đau đớn này không phải nỗi đau mà người bình thường có thể chịu đựng được.
Cho dù là võ giả Thần Hải Cảnh, Thần Cực Cảnh, tâm hồn rất vững chắc, năng lực chịu đau cũng mạnh hơn võ giả khác, nhưng thử thách lần này lại chẳng khác gì một cơn ác mộng.
“Mẹ kiếp! Rốt cuộc địa cung này là thứ quái gì vậy?” Một võ giả Ma tộc gầm lên.
Cho dù Ma tộc da dày thịt béo, nhưng bị dây leo quất trúng thì cũng hoàn toàn không còn cách nào khác.
“Ta nghe Thánh chủ nói, vực sâu luân hồi không có đáy, muốn có được lợi ích thì phải tự mình trải qua từng đợt luân hồi.
Mỗi lần luân hồi sẽ thu hoạch được một phần truyền thừa của Thiên Tôn viễn cổ” Một vị võ giả Ma tộc khác lên tiếng.
Địa cung này không phải chỉ có một mình Huân từng bước vào.
Trên thực tế, Huân tiến vào địa cung thông qua đầu rắn thứ sáu, còn lần này là đầu rắn thứ bảy.
Trước đây, địa cung đã mở ra năm lần, cho nên trên pho tượng rắn chín đầu đã có tới sáu đầu rắn bị gãy.
Ánh mắt La Chinh vẫn nhìn chằm chằm bên dưới.
Huân đã từng nói, đây chính là cơ hội để hắn phát triển bản thân.
Hắn sẽ bất chấp mà kiên trì đến cùng.
Hắn tin vào thiên phú của mình, nhưng như Huân đã nói, so với các thiên tài của chủng tộc lớn khác, cái mà La Chinh thiếu không phải là thiên phú, mà là tài nguyên.
Cho nên, mỗi một bước ở Thượng Giới, hắn sẽ phải tận lực thu thập tài nguyên, nhanh chóng giúp bản thân mạnh lên.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, bên tai lại truyền đến giọng nói sợ hãi: “La… La Chinh, có thể buông ta ra không?”
Nghe thấy giọng nói này, La Chinh sực nhớ ra, bọn họ đã vượt qua khu vực dây leo.
Hắn không cần phải bảo vệ cho Mộ Minh Tuyết nữa.
Tay hắn vội buông lỏng, đẩy nhẹ Mộ Minh Tuyết ra.
Hắn xấu hổ cười một tiếng: “Xin lỗi!”
Sắc mặt Mộ Minh Tuyết đỏ lên, nhưng vẫn mỉm cười.
Nhìn vẻ mặt xấu hổ của La Chinh, trong lòng nàng cảm thấy rất thú vị.
Mặc kệ có gặp phải nguy hiểm gì bên dưới vực sâu, nàng vẫn sẽ đi theo sau La Chinh.
Mọi người vẫn duy trì tốc độ, không ngừng rơi xuống.
Từ lúc bọn họ rơi xuống đến bây giờ, có lẽ đã rơi xuống khoảng cách hơn triệu trượng rồi.
Mọi người cũng không biết khi nào mới tới điểm cuối, nhưng vừa rồi bị dây leo quất như vậy, trong lòng bọn họ cũng cảnh giác nhiều hơn.
Lúc này, La Chinh lại hỏi Huân: “Xuống thêm chút nữa sẽ gặp phải cái gì vậy?”
“Sao? Để ta nhớ lại thử xem… Dù sao cũng đã là trăm năm trước rồi, trí nhớ cũng hơi mơ hồ” Huân do dự một chút rồi nói: “Nếu ta nhớ không lầm thì vòng thứ hai hình như là núi đao”
“Núi đao?”
La Chinh không biết đây là thứ gì, nhưng chỉ nghe qua cái tên này thì trong lòng đã dâng lên một dự cảm không tốt.
Chương 1120: Mẹo
Những võ giả tiến vào vực sâu luân hồi thì đều hy vọng sẽ thu hoạch được lợi ích lớn từ địa cungNhưng sau khi trải qua thử thách của đám dây leo, các võ giả đã hiểu ra một điều, bọn họ không dễ dàng lấy được lợi ích trong địa cung này.
Mặc dù đa số các võ giả đều bị đám dây leo quất vào, nhưng ngoài La Chinh và Mộ Minh Tuyết ra thì những người còn lại ít nhiều gì cũng bị nội thương, không nặng thì nhẹ.
Hơn nữa, đám dây leo đó đã để lại bóng ma trong lòng rất nhiều võ giả.
Đợt thứ nhất trong vực sâu luân hồi đã khó khăn như vậy, thì sợ rằng thử thách tiếp theo sẽ còn khó khăn hơn.
Nên biết rằng, những võ giả này chỉ là võ giả thiên tài của ba thánh địa thập phẩm trong Âm La giới mà thôi.
Cho dù là thánh địa Ngọc Lan của Nhân tộc, thánh địa Tử Trúc của Yêu Dạ tộc, hay thánh địa Ma tộc thì đều không được coi là một thánh địa quan trọng trong chính tộc của bọn họ…
Lần này, trong số các thiên tài mà ba tộc điều động, có rất ít võ giả Thần Hải Cảnh, đa phần đều là Thần Cực Cảnh.
Thực lực của những người này có lẽ cao hơn một chút, nhưng thiên phú thì không thể sánh được với thiên tài của mười ba thiên cung.
Huống chi, tiến vào vực sâu luân hồi thì cũng có khả năng nhận được cơ duyên tăng cường năng lực bản thân, nhưng lấy được bảo vật thì chắc chắn phải nộp lên cho thánh địa.
Thế nên trước mắt, đã có không ít võ giả muốn đánh trống lui quân rồi…
Vấn đề là mọi người vừa mới vào vực sâu đã rơi thẳng xuống dưới, lại không có cách nào để bay được, cho nên trước mắt không ai có thể quay lại.
Trong lúc mọi người đang buồn bực thì lập tức nhìn thấy từng điểm sáng màu tím nổi bồng bềnh giữa không trung dưới vực sâu.
Những điểm sáng màu tím này hơi đứng im, nhưng khi tất cả mọi người rơi nhanh xuống thì bọn họ đều cảm nhận được chúng đang nhanh chóng nhào về phía bọn họ.
“Những điểm sáng này là gì vậy?”
Có người nhanh tay nhanh mắt, đang bay xuống liền đưa tay chộp lấy điểm sáng màu tím.
“Ồ, đây là thần văn…”
“Thần văn rất cổ xưa”
“Hình như những điểm sáng này có thể giúp chúng ta trở lại cửa vào” Có võ giả phấn khởi kêu lên.
La Chinh và Mộ Minh Tuyết cũng bắt lấy một điểm sáng màu tím.
Khi bọn họ vừa mới cầm lấy điểm sáng, từ bên trong điểm sáng ấy truyền đến một ý thức khó nói nên lời.
Bọn họ lập tức hiểu ra tác dụng của điểm sáng này.
“Quay về…”
La Chinh cầm điểm sáng, mỉm cười rồi bóp nhẹ.
Thiên Tôn viễn cổ thiết kế vực sâu luân hồi này không phải vì muốn dẫn võ giả xuống vực sâu.
Trong vực sâu đương nhiên tràn ngập nguy hiểm, nhưng Thiên Tôn viễn cổ vẫn cho bọn họ một cơ hội hối hận.
Một số võ giả đang có ý định đánh trống lui quân, sau khi hiểu được tác dụng của thần văn thì không khỏi mừng rỡ như điên.
Vốn dĩ bọn họ còn đang rầu rĩ, không biết nên làm cách nào để rời khỏi đây thì lại thấy xuất hiện thần văn như vậy, làm sao không vui cho được?
Cho nên, bọn họ nhanh tay kích hoạt thần văn!
“Vù vù vù…”
Chỉ một thoáng, một luồng ánh sáng màu tím nhạt đã bao phủ cơ thể của mọi người, đồng thời giúp bọn họ ngừng rơi.
Sau đó dùng tốc độ cực nhanh, hóa thành một luồng ánh sáng màu tím, tăng tốc bay nhanh trở lại.
Chỉ trong nháy mắt, võ giả trong vực sâu luân hồi đã ít đi một nửa.
La Chinh nhìn Mộ Minh Tuyết đang cầm một điểm sáng trong tay, nhíu mày trầm tư.
Hắn liền hỏi: “Ngươi định thế nào?”
Nghe La Chinh hỏi vậy, vẻ mặt Mộ Minh Tuyết hơi sững lại.
Thẳng thắn mà nói thì Mộ Minh Tuyết không muốn tăng thêm dù chỉ một xíu phiền phức cho La Chinh.
Giống như chuyến đến Âm La giới này, vì muốn chứng minh giá trị của mình, nàng đã không quản ngại ngày đêm tìm đọc tư liệu về Âm La giới, chỉ vì muốn khi La Chinh hỏi, nàng có thể giúp đỡ được một chút.
Về phương diện tri thức, Mộ Minh Tuyết có thể bổ sung ngay, nhưng tu vi và thực lực thì lại cần tích lũy từ từ.
Nàng ở lại vực sâu luân hồi sẽ chỉ gây thêm phiền phức cho La Chinh.
Cho nên, khi biết được điểm sáng màu tím có thể giúp nàng trở về, phản ứng đầu tiên của nàng chính là rời đi.
Nhưng sau khi suy nghĩ, Mộ Minh Tuyết lại không kích hoạt thần văn mà lật tay một cái, cất tấm thần văn này vào: “Ta nghĩ mình nên kiên trì thêm một chút”
Mặc dù gặp nguy hiểm, nhưng Mộ Minh Tuyết vẫn muốn thử xem nàng có thể kiên trì trong vực sâu luân hồi này được bao lâu.
Thật ra Mộ Minh Tuyết cũng đã nhận ra, tính cách của nàng dường như đã chịu ảnh hưởng từ La Chinh, sự tự tin cũng đang dần khôi phục lại.
Chỉ cần ở bên cạnh La Chinh, nàng sẽ cảm nhận được một sự tự tin tỏa ra từ hắn.
Người đứng bên cạnh hắn rất dễ bị lây sự tự tin này của hắn, từ đó cũng dần trở nên tự tin hơn.
“Ừm!” La Chinh gật đầu, “Vậy thì kiên trì”
Một nửa số võ giả còn lại cũng không kích hoạt thần văn.
Họ cũng giống như Mộ Minh Tuyết, không bóp nát thần văn màu tím này mà giữ lại.
Nếu chẳng may không thể vượt qua được thử thách tiếp theo, hoặc khi đối mặt với tình huống nguy hiểm đến tính mạng thì còn có thể lựa chọn kích hoạt thần văn này.
Nhưng có một người cũng có hành động giống như với La Chinh, đó chính là Ngải Hổ.
Khi hắn cầm điểm sáng màu tím này trong tay, hắn đã hiểu thần văn này có thể giúp mình quay trở lại, nhưng hắn liền bóp nát ngay thần văn này.
Trong lòng Ngải Hổ có mối thù mãnh liệt.
Phong Nộ Thiên Tôn kia đã khiến hắn suýt chút nữa phải mất mạng.
Đối mặt với đối thủ như vậy, bằng bất cứ giá nào Ngải Hổ cũng phải cố gắng hết sức để gia tăng tu vi của mình trước khi chiến trường Mộng Ảo mở ra.
Lần này, địa cung mở ra chính là cơ duyên lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Hắn tuyệt đối không cho phép mình có suy nghĩ bỏ cuộc.
Mọi người tiếp tục rơi xuống dưới.
Sau khi trải qua chuyện điểm sáng màu tím, khoảng một nén nhang sau, bên dưới vực sâu lại xuất hiện một sợi dây nhỏ màu trắng.
Sợi dây nhỏ màu trắng kia vắt ngang vực sâu, chia vực sâu thành hai, tạo thành hai nửa vòng tròn.
“Đó là thứ gì vậy?” Có người hỏi.
Bởi vì khoảng cách với sợi dây còn rất xa, nên mọi người còn chưa nhìn thấy rõ sợi dây nhỏ màu trắng đó là cái gì.
Nhưng càng lại gần thì bỗng có một người kêu lên: “Đao, là một thanh đao lớn”
Ánh mắt La Chinh lóe lên.
Đây đúng là một thanh đao.
Bởi vì lưỡi đao hướng lên trên, cho nên mọi người chỉ nhìn thấy giống như một sợi dây nhỏ màu trắng mà thôi.
Dù sao đây cũng chỉ là một thanh đao lớn được gác trong vực sâu, cũng không uy hiếp gì tới mọi người.
Mà cũng chẳng ai ngu gì mà đi va vào nó.
Nhưng, sau khi thanh đao thứ nhất xuất hiện trong vực sâu, thanh đao thứ hai cũng nhanh chóng xuất hiện.
Thanh đao thứ hai này cũng gác trong vực sâu nhưng lưỡi đao chỉ lộ ra một nửa.
Nhìn lưỡi đao lóe lên ánh sáng sắc lạnh, mặc dù mọi người cũng hơi rùng mình, nhưng vẫn lách thân hình của mình sang một bên, dễ dàng tránh thoát.
“Đây chính là núi đao?” La Chinh hỏi Huân.
Huân cười nhẹ một tiếng: “Xuống dưới nữa thì biết”
Nàng vừa nói xong, lại có thêm ba thanh đao lớn gác trong vực sâu, tạo thành một góc nhỏ.
Mặc nhiều thanh đao hơn, nhưng vẫn còn rất nhiều không gian cho võ giả né tránh.
Tuy nhiên, có một người không cẩn thận, khi lách qua lưỡi đao đã suýt bị lưỡi đao cắt thành hai đoạn.
Mọi người càng xuống sâu bên dưới thì số lượng lưỡi đao càng nhiều hơn.
Bốn, năm, sáu thanh đao…
Mọi người cứ rơi xuống như vậy, toàn thân không có điểm tiếp lực nên khi lách, cơ thể cũng không quá linh hoạt.
Cho dù đã rất cẩn thận để tránh lưỡi đao, nhưng nhất thời vẫn vô cùng nguy hiểm.
“A…”
Một võ giả tránh né hơi chậm một chút liền bị lưỡi dao cắt đứt một cánh tay từ tận vai, máu tươi chảy ra như mưa.
Nghe tiếng hét thảm, Mộ Minh Tuyết cắn môi, nhìn chằm chằm lưỡi đao bên dưới.
Bị lưỡi đao cắt trúng thì có thể nghĩ ngay kết quả sẽ thế nào.
Khi đối mặt với những sợi dây leo kỳ lạ vừa rồi, bọn họ cùng lắm cũng chỉ bị dây leo quất đau mà thôi.
Còn bây giờ là nguy hiểm đến tính mạng.
Nàng tập trung hết sức, cố gắng tránh né lưỡi đao màu trắng kia.
Nhưng cũng như những võ giả khác, nàng muốn thay đổi phương hướng trên không trung thì rất khó, rất không linh hoạt…
Nghĩ đến đây, Mộ Minh Tuyết bỗng giật mình.
Nàng nhìn vách vực sâu, sau đó lách mình, chậm rãi đến gần vách tường.
Nhìn thấy hành động của Mộ Minh Tuyết, mắt La Chinh hiện lên vẻ nghi hoặc.
Cùng lúc đó, giọng của Huân truyền đến: “Cô gái này thông minh đấy, nhanh như vậy mà đã phát hiện ra được mẹo nhỏ này”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









