[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 223 : Địa cung Âm La (c1111-c1115)
❮ sautiếp ❯Chương 1111: Địa cung Âm La
Theo phương hướng mà Ngải Hổ chỉ, La Chinh đưa Mộ Minh Tuyết ghé qua thành Trạch Cát, sau một nén nhang lại phát hiện ra mình đi tới một khu bình dânTrong tầng lớp bình dân cũng chia ra làm năm bảy loại.
Tuy có một số phú thương lớn, giàu nhất một phương mà không phải là võ giả, nhưng lại có thực lực để mời một số võ giả bảo vệ nhà cho mình.
Cho nên, thỉnh thoảng cũng có thể nhìn thấy một số võ giả cấp thấp ở khu bình dân như võ giả Tiên Thiên Cảnh, Chiếu Thần Cảnh…
La Chinh với Mộ Minh Tuyết là hai võ giả Thần Hải Cảnh, đột nhiên giáng xuống nơi này khiến không ít người tò mò.
Những bé trai thì bẩm sinh đã có lòng ngưỡng vọng đối với võ giả, mà khí tức La Chinh và Mộ Minh Tuyết phát ra lại mạnh hơn những võ giả chúng thường nhìn thấy kia rất nhiều.
Cho nên trẻ con kéo đến hết đám này đến đám khác, đi theo sau lưng Mộ Minh Tuyết…
Cảnh tượng này khiến cho Mộ Minh Tuyết phải nhíu mày.
Nàng nghĩ không ra, vì sao La Chinh lại muốn đưa nàng tới nơi này?
Sau khi đi được một đoạn không xa, đằng trước liền xuất hiện một trạch viện* cao lớn.
Khi La Chinh vừa mới đi tới cổng thì có một vị viên ngoại thân hình mập mạp hướng về phía La Chinh, cung kính cúi đầu, sau đó liền đưa La Chinh vào trong phủ.
* Trạch viện: Nhà có sân.
Vị viên ngoại này cũng là một thương nhân cực giàu ở đây.
Đương nhiên đó là so với người phàm, chứ sợ rằng có bán đi toàn bộ tài sản của hắn để đổi lấy tiền mặt thì cùng lắm cũng chỉ có thể đổi thành một, hai nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm mà thôi.
Trong mắt võ giả, chút đá chân nguyên này không đáng để nhắc tới, nhưng một phàm nhân mà có bản lĩnh kiếm được nhiều đá chân nguyên như vậy thì cũng khá kinh người.
Suy cho cùng, từng ấy cũng tương đương với chi tiêu cả năm của một thế gia tam phẩm.
Viên ngoại không hề biết mình tiếp đãi ai, thậm chí mấy vị võ giả Tiên Thiên Cảnh mà hắn mời đến để bảo vệ nhà cũng hoàn toàn không nhìn ra tu vi và thân phận của những người này.
Trong lòng viên ngoại, thực lực của những người này không thể tưởng tượng, cũng khó mà suy đoán được.
Cũng may, mặc dù là một người phàm tục, nhưng viên ngoại lại khôn khéo hơn người.
Trong khoảng thời gian này, bất kể là ai tới, chỉ cần là võ giả thì hắn liền cung kính dẫn vào trong phủ của mình, đồng thời sơ tán toàn bộ vợ con ở thành Trạch Cát đến chỗ khác, chỉ để lại một đám tôi tớ, tỳ nữ ở lại chỗ này.
Hắn biết, cường giả bậc này chỉ cần động ngón tay là có thể hủy hoại cơ nghiệp hắn vất vả gây dựng suốt mấy chục năm chỉ trong chốc lát, hơn nữa căn bản còn không ai có thể ra mặt giúp hắn!
Được viên ngoại hướng dẫn, sau khi bước vào trạch viện cao lớn này, cuối cùng thì La Chinh cũng đi tới một cái hầm ngầm.
Trên vách tường của hầm ngầm kia vốn có treo đèn dầu, nhưng bây giờ tất cả các ngọn đèn đều đã tắt, viên ngoại cũng không thắp lên nữa.
Những nhân vật lớn trong hầm ngầm kia đã nói không được thắp đèn, nên có cho viên ngoại này mười nghìn lá gan thì hắn cũng không dám làm.
Bây giờ viên ngoại này chỉ mong sao những “nhân vật lớn” này mau mau rời khỏi đây.
Hắn không biết mục đích của những người này, nhưng hắn sợ, nếu có gì không chu toàn thì gia sản ba đời ông cha nhà hắn cực khổ tích lũy sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát…
Dưới hầm ngầm mờ tối chính là một chỗ trống trải, trong đó bố trí một cái đài tròn, xung quanh có tầm bảy tám người đang ngồi.
Những người này đều cố hết sức để che giấu tu vi của mình, nhưng khí tức thoáng lộ ra lại không tệ.
Sau khi La Chinh tiến vào hầm ngầm này, cảm nhận được uy thế loáng thoáng mà mấy người trong đó phát ra thì trên mặt liền có vẻ cảnh giác.
“La Chinh huynh đến rồi” Ngải Hổ ngồi ở một bên bàn tròn, sang sảng cười nói với La Chinh. “Ngồi xuống rồi hãy nói!”
Tuy rằng ở đây hơi mờ tối, nhưng đối với võ giả có tu vi như bọn họ thì lại không phải là chướng ngại gì to tát, hai bên vẫn có thể mượn ánh sáng yếu ớt để quan sát đối phương một cách rõ ràng.
Bầu không khí dường như có gì đó không bình thường…
Hắn đã nhận lời mời của Ngải Hổ, đương nhiên cũng nghĩ Ngải Hổ còn có đồng bạn khác, nhưng không ngờ Ngải Hổ lại mời mấy vị nhân vật Thần Cực Cảnh, hơn nữa hắn còn không cảm nhận được chút thiện chí nào từ những người này.
Trong lúc La Chinh và Mộ Minh Tuyết chuẩn bị ngồi xuống một cái ghế được để dành sẵn ở quanh bàn tròn, thì một người trong đó lại như lơ đãng nói: “Ngải Hổ, thăm dò địa cung Âm La mà sao lại phải mang theo hai kẻ ăn hại thế này?”
Nghe thấy câu này, chân mày La Chinh lập tức nhíu lại.
Trước đây nghe Ngải Hổ nói, hắn là nhân vật then chốt duy nhất biết cách mở bí bảo Âm La giới ra, nên chắc hẳn lần thăm dò này là việc chính đối với Ngải Hổ.
Nhưng hình như tình thế trước mắt lại hoàn toàn không phải là như vậy.
Ngải Hổ lại giảng hòa, cười ha ha, nói: “Nói vậy đâu có được, ta có thể rời khỏi Ác Nhân giới chính là nhờ La Chinh huynh đã nương tay.
Cho nên thăm dò địa cung Âm La lần này, nhất định phải có một phần của La Chinh huynh!”
“Hừ, ngươi một phần, hắn một phần, vậy bảy huynh đệ chúng ta còn lại được mấy phần?”
Nghe đến đó, Ngải Hổ liền không vui, lập tức lạnh mặt nói: “Lúc trước ta cũng đã giao hẹn với Nhiêu An ổn thỏa rồi, các ngươi chỉ có thể lấy ba phần bí bảo trong địa cung! Số còn lại là do Ngải Hổ ta tùy ý phân chia!”
Ngải Hổ có tu vi Thần Hải Cảnh hậu kỳ, hơn nữa thiên phú của bản thân hắn không tầm thường, đã vậy còn sở hữu Ngọc Môn Tiên Đấu thì chưa chắc sẽ sợ mấy vị cường giả Thần Cực Cảnh trước mắt này.
“Ba phần? Ha ha… Ngươi chỉ là người dẫn đường, vậy mà thật sự cho rằng mình có thể lấy được bảy phần? Ngươi có tư cách gì?” Có người lạnh lùng nói.
Cặp lông mày rậm kia của Ngải Hổ nhướng lên, hai mắt sáng như chớp: “Các vị cho rằng Ngải mỗ không có tư cách, vậy các vị cứ tự nhiên.
Phía dưới thành Trạch Cát này chính là địa cung Âm La, chắc hẳn các vị cũng có bản lĩnh để tìm được bí bảo của Âm La giới”
“Ha ha! Ngải Hổ, ngươi nghĩ rằng mấy huynh đệ chúng ta thực sự bất tài ư? Lần này nếu ngươi không dẫn chúng ta đi vào địa cung thì cũng đừng hòng sống mà rời khỏi Âm La giới…” Sau khi nói xong, uy áp của một người trong đó đột nhiên bùng nổ, phóng ra khí tức giống như yêu ma!
Trên hầm ngầm này chính là sân nhà của vị viên ngoại kia, khí tức đột nhiên bùng nổ ra liền xuyên thấu hầm ngầm, tạo thành uy áp linh hồn to lớn, gần như làm toàn bộ người phàm trong phạm vi mười dặm đều ngất xỉu ngay tức khắc…
Đối mặt với uy áp linh hồn mãnh liệt như vậy, Ngải Hổ lại không hề sợ hãi, còn ánh mắt La Chinh thì vẫn hoàn toàn dửng dưng.
Đối với võ giả Thần Hải Cảnh bình thường, cường giả Thần Cực Cảnh có lẽ là sự tồn tại không thể chiến thắng.
Nhưng dù là Ngải Hổ hay La Chinh, bọn họ đều là nhân vật có tư cách tiến vào Lăng Yên Các, nếu thực sự ra tay thì chưa chắc đã sợ mấy vị trước mắt này!
Mắt thấy chuyến này còn chưa thành công đã muốn ra tay, một vị võ giả trong góc cười khan hai tiếng, bắt đầu giảng hòa: “Các vị, không cần ầm ĩ vì chút chuyện nhỏ này, chúng ta cứ theo ước định trước đó đi…”
Võ giả này chính là Nhiêu An, người bày mưu tính kế đối kháng với La Chinh và Ngải An Tâm ở đảo Trường Tô.
Hồi đó Ngải Hổ đã đồng ý, nếu Nhiêu An có thể giúp hắn lấy lại được tự do thì sẽ chia cho hắn ba phần kho báu của Âm La giới.
Song, mặc dù đầu óc của Nhiêu An này khá tốt, nhưng dù sao tu vi và thực lực lại rất kém, thế nên hắn bèn mời bảy huynh đệ kia cùng đến đây.
Bảy huynh đệ này chính là võ giả độc lập ở Thượng Giới.
Sau khi nhận lời mời mới phát hiện, hóa ra người mở địa cung Âm La chỉ là một vị Thần Hải Cảnh hậu kỳ nên trong lòng vốn có vài phần xem thường.
Mà kho báu Âm La giới kia, bọn họ lại chỉ được chia cho ba phần, dĩ nhiên như vậy thì còn lâu mới đủ.
Bọn họ cũng thật không ngờ, ngoài bảy huynh đệ bọn họ và Nhiêu An ra, Ngải Hổ còn mời thêm La Chinh.
Tu vi của La Chinh lại càng kém hơn, một Thần Hải Cảnh sơ kỳ bé mọn, vậy mà cũng có tư cách được chia một phần?
Song miệng lưỡi của Nhiêu An cũng thật lợi hại, khuyên nhủ một phen liền tạm thời đưa hai bên vào cục diện hòa hoãn.
Dĩ nhiên, bảy huynh đệ kia không muốn cùng La Chinh thăm dò địa cung Âm La, nhưng người nắm giữ phương pháp tiến vào địa cung cũng chỉ có một mình Ngải Hổ mà thôi.
Được Nhiêu An khuyên nhủ, bọn họ cũng chỉ có thể tạm thời kiềm chế khí thế hung hãn của mình lại.
Vốn dĩ tính tình Ngải Hổ cũng nóng nảy, chẳng qua hắn luôn xem trọng lời thề.
Lúc trước đã đồng ý với Nhiêu An, nên tạm thời cũng chỉ có thể bỏ qua tranh chấp vừa rồi.
Hắn bèn mở miệng nói: “Địa cung Âm La này phức tạp hơn tưởng tượng của các ngươi nhiều.
Trước khi tiến vào địa cung, mọi người còn phải hoàn thành công tác chuẩn bị, chỉ sau khi chuẩn bị chu đáo, chúng ta mới xuất phát…”
Những công tác chuẩn bị mà Ngải Hổ nói chính là để chống lại khí âm minh trong địa cung… Sau khi Ngải Hổ lập kế hoạch một hồi, mọi người mới rời khỏi trạch viện để vào trong thành Trạch Cát mua đồ ăn, sau đó tập hợp ở địa điểm mà Ngải Hổ đã chỉ định.
Chương 1112: Hành lang dài hẹp
Địa cung Âm La không phải là chỗ bí ẩn gì trong Âm La giớiRất nhiều sinh linh của Âm La giới cũng biết nơi này có tồn tại một địa cung.
Nhưng trăm nghìn năm qua, không một ai có thể tiến vào trong đó!
Tương truyền nơi này đã từng là chỗ một vị Thiên Tôn viễn cổ nào đó tọa hóa vào mấy trăm triệu năm trước.
Thời gian chính là đối thủ hùng mạnh nhất, ngay cả tuổi thọ của Thiên Tôn cũng không phải là vô cùng vô tận.
Không thể thành thần được thì tuổi thọ của bọn họ cũng sẽ bị tiêu tan, phai mờ theo năm tháng, rồi tiến vào thiên nhân ngũ suy, trơ mắt nhìn bản thân ra đi.
Cho nên sinh mệnh vĩnh hằng cũng là một trong những đích đến cuối cùng mà võ giả theo đuổi trên con đường võ đạo.
Có người nói, trong lúc vị Thiên Tôn viễn cổ này ngã xuống đã dùng thủ đoạn cực kỳ đặc biệt để xây dựng một địa cung đồ sộ, để lại truyền thừa và những gì chính bản thân lĩnh ngộ suốt đời ở trong đó.
Mà thời gian và phương pháp mỗi lần địa cung mở ra đều khác nhau.
Trong năm tháng vô tận cũng từng có không ít võ giả tiến vào địa cung, thu được lợi ích cực lớn trong đó.
Do duyên phận đưa đẩy nên Huân cũng đã từng tiến vào địa cung một lần.
Lần địa cung được mở ra ấy đã là chuyện của trăm nghìn năm trước.
Hồi đó Huân cũng thu được không ít tài nguyên và lợi ích ở trong địa cung.
Cho nên sau khi nghe nói Ngải Hổ lấy được phương pháp tiến vào Âm La giới, Huân liền bảo La Chinh đồng ý ngay.
Nếu như Huân nhớ không lầm, tài nguyên được để lại trong địa cung này có tác dụng cực lớn với La Chinh.
Dưới sự hướng dẫn của Ngải Hổ, mọi người xuyên qua gần nửa thành Trạch Cát, chẳng mấy chốc đã tìm được cửa vào địa cung này.
Cửa vào địa cung cũng không khó tìm, nhưng trăm nghìn năm đã qua, cửa vào địa cung cũng đã biến đổi, trở thành chỗ ở của một số người phàm.
Chỉ có điều, không ai dám đứng ra ngăn cản những người này đi thẳng qua như vậy.
“Đây chính là cửa vào địa cung” Ngải Hổ và La Chinh đứng ở đằng trước.
Nhiêu An ở đằng sau cười khà khà: “Mọi người đều biết cửa vào địa cung, nhưng con đường phía dưới hơi khó đi, vẫn phải phiền Ngải Hổ huynh dẫn đường!”
Còn bảy huynh đệ sau lưng Nhiêu An lại mang những vẻ mặt khác nhau.
Mặc dù Nhiêu An không ngừng khuyên nhủ, nhưng bọn họ cũng khó mà che giấu vẻ tham lam trên mặt mình.
Theo bọn họ, chỉ cần Ngải Hổ đưa bọn họ vào xong, thì trừ bảy huynh đệ bọn họ ra, những người khác đều có thể giết.
Còn thằng nhóc Nhiêu An này vẫn có chút tác dụng, nên tạm thời giữ lại cho hắn một mạng.
“Đi theo ta” Trên mặt Ngải Hổ là vẻ đã tính trước mọi việc, liền dẫn đầu mọi người xuôi theo hành lang, bước qua cửa vào.
La Chinh, Mộ Minh Tuyết và những võ giả khác ở phía sau liền nối đuôi nhau mà vào…
Độ dài của hành lang trong địa cung này chỉ có thể dùng từ kinh người để hình dung.
Đám người Nhiêu An đều đã thu thập tin tức trước khi thăm dò, nên cũng có hiểu biết tương đối.
Bọn họ biết hành lang khi tiến vào địa cung khá phức tạp, hơn nữa còn có độ dài kinh người, nhưng sau khi thực sự tiến vào bên trong mới rõ nó dài đến mức nào.
Có một cái góc ló ra ở hành lang này, kéo dài thành một đường xuống phía dưới, chẳng biết khoảng cách là bao nhiêu.
Mới đầu mọi người vẫn đi với tốc độ đi bộ bình thường, nhưng chẳng mấy chốc, sau khi phát hiện hành lang này dài đến mức gần như không nhìn thấy điểm cuối thì cả bọn liền bắt đầu phi hành trên không…
Cùng lúc đó, ở thánh địa Ngọc Lan ở phía tây của Âm La giới.
Trong Âm La giới có rất nhiều chủng tộc lẫn lộn, nhưng đó là bởi đây là Đại Giới nằm ở vùng giáp ranh của ba chủng tộc lớn mạnh nhất là: Ma tộc, Nhân tộc và Yêu Dạ tộc.
Ba chủng tộc này đều xây dựng thánh địa thập phẩm của mình ở Âm La giới.
Nhưng bởi vì tính chất của vùng này nên cả ba thánh địa chung sống với nhau vô cùng hòa thuận, các bên không hề có cạnh tranh quá lớn, còn lấy việc buôn bán qua lại làm chủ.
Có thể nói, ba thánh địa này chính là một cánh cửa để ba chủng tộc giao lưu với nhau.
Còn ở những địa phương khác, cứ nơi nào ba chủng tộc lớn cùng tụ lại với nhau thì vẫn không ngừng chém giết…
Thánh địa Ngọc Lan chính là một thánh địa thập phẩm mà Nhân tộc dựng nên ở đây.
Tại trung tâm của thánh địa này, trong một cung điện nguy nga cao tận mây trời có hai võ giả mặc áo bào đen tiến vào trong nhanh như gió.
“Báo! Hôm nay lại có người tiến vào địa cung!” Võ giả áo bào đen kia báo cáo.
Người trong cung điện lạnh nhạt hỏi: “Tu vi thế nào? Là võ giả tộc nào?”
“Là võ giả Nhân tộc chúng ta, tổng cộng chỉ có mười một người.
Tu vi mạnh nhất chính là bảy vị võ giả Thần Cực Cảnh, bốn vị khác đều là Thần Hải Cảnh” Võ giả áo bào đen kia bẩm báo đúng sự thật.
Người trong cung điện nói: “Hằng năm đều có vài người không biết tự lượng sức mình mà đi vào trong đó, cho rằng mình thật sự có thể mở được địa cung!”
“Nhưng Thánh chủ vốn cũng không tìm ra quy luật để mở địa cung này ra…” Võ giả áo bào đen nọ tiếp tục nói.
Thánh Chủ của thánh địa Ngọc Lan chỉ hờ hững cười: “Không sao, ta đã bày Thiên Nhãn ở trong địa cung lâu rồi, nếu bọn họ mở ra thì tất nhiên ta sẽ biết.
Dĩ nhiên, nếu mở ra được thì không gì tốt hơn, ta sẽ đưa những tên nhóc của thánh đường chúng ta đi vào đó”
Sau khi đám người La Chinh tiến vào địa cung, ba thánh địa lớn trong Âm La giới đều có phản ứng.
Nhưng bọn họ cũng chỉ quan tâm tới hướng đi của đám La Chinh mà thôi.
Gần như cứ cách mỗi khoảng thời gian đều sẽ có võ giả đi vào địa cung với đủ loại lý do.
Nhưng lần mở ra địa cung gần đây nhất cũng đã cách đây hơn một trăm nghìn năm.
Từ đó đến giờ vẫn chưa mở ra thêm lần nào nữa.
Nhưng như vậy không có nghĩa là những thánh địa này không coi trọng địa cung!
Dù sao cũng là nơi Thiên Tôn tọa hóa, tuy rằng đã mở ra nhiều lần, nhưng biết bao năm tháng đã qua vậy mà cũng không có ai lấy được bí bảo quan trọng nhất trong đó.
So với các Đại Giới khác, Âm La giới tương đối cằn cỗi, khi có cơ hội tiến vào thì lẽ nào các thánh địa lại chịu bỏ qua?
Cho nên mỗi một thánh địa đều bí mật bố trí cơ sở ngầm ở cửa vào hành lang, hoặc là trong hành lang của địa cung.
Mỗi khi có sinh linh tiến vào trong đó thì họ đều tỉ mỉ quan sát.
Ngoại trừ ba thánh địa thập phẩm ra, tất cả các thánh địa lớn nhỏ từ thất phẩm, bát phẩm và rất nhiều thế lực tông môn khác của Âm La giới đều đang âm thầm chú ý động tĩnh trước mắt.
Có thể nói, khi Ngải Hổ đưa đám người La Chinh tiến vào hành lang, hướng đi của bọn họ cũng đã bị rất nhiều thế lực của Âm La giới âm thầm theo dõi…
“Rốt cuộc cái hành lang chết tiệt này dài tới mức nào!” Có người oán hận nói.
Người này tên là Hầu Tam.
Tên của bảy huynh đệ này rất đặc biệt, anh cả gọi là Hầu Đại, các huynh đệ phía sau lần lượt dùng chữ số thứ tự làm tên, Hầu Nhị, Hầu Tam… rồi đến Hầu Thất.
“Kiên nhẫn chút đi, lão Tam.
Nghe nói địa cung này vốn cực kỳ to lớn, giờ mới đi được có hai canh giờ đã không chịu nổi rồi?” Hầu Đại dẫn đầu thản nhiên nói.
“Lớn thì cũng phải có một mức độ thôi chứ? Chúng ta phi hành thế này có lẽ đã qua mấy chục nghìn dặm đường rồi, bao giờ mới tới điểm cuối?” Hầu Tam nọ vẫn lẩm bẩm nói.
Thực ra không chỉ Hầu Tam, mà trong lòng những người khác cũng đều đang lẩm bẩm như vậy.
Cả bọn cứ thế tiến thẳng một mạch trong hành lang, đi lâu như thế mà vẫn chưa nhìn thấy điểm cuối, quả thực bọn họ chưa từng thấy hành lang nào dài như vậy.
“Nghe nói địa cung này chính là do vị Thiên Tôn nào đó dựng nên, cho dù có kéo dài ngang một Đại Giới thì cũng bình thường.
Chút độ dài đó không phải là chuyện gì to tát, ta chỉ sợ không bay đi liên tục như thế này hai ba tháng thì không xuống điểm cuối được!” Hầu Nhị lắc đầu nói.
Ngay vào lúc này, Nhiêu An đi ở bên cạnh đội ngũ chợt nói: “Hình như đã đến điểm cuối rồi?”
Ánh mắt mọi người lập tức sáng lên, đồng thời tiến về phía trước.
Quả thật bọn họ nhìn thấy phía trước không có đường đi nữa.
Nhưng trong khoảnh khắc mọi người tới gần điểm cuối ấy thì trên mặt lại lập tức đầy vẻ thất vọng.
Thì ra đây chỉ là một ngã rẽ của hành lang mà thôi.
Sau khi rẽ qua góc này thì phía trước vẫn là con đường vô cùng vô tận…
“Tiếp tục thôi” Hầu Đại bất đắc dĩ nói.
Đúng lúc này Ngải Hổ lại thốt lên: “Chờ một chút”
Nghe thấy tiếng nói của hắn, mọi người đều nhìn về phía Ngải Hổ.
Hầu Đại không nhịn được mà hỏi: “Làm sao?”
Ngải Hổ chẳng thèm để ý tới mấy tên này.
Bảy huynh đệ này có thể theo hắn tiến vào địa cung hoàn toàn là vì quan hệ với Nhiêu An mà thôi.
Ngải Hổ liền lấy một tờ thần văn trong tay ra, dán thẳng lên trên vách tường của hành lang này.
Sau khi Ngải Hổ rót một dòng chân nguyên vào trong thần văn kia, một luồng ánh sáng yếu ớt màu xanh lục liền lan rộng ra, chiếu rọi vách tường ngay phía trước mọi người!
“Ầm ầm…”
Bức tường ở một bên hành lang được mở ra, trước mặt mọi người lại xuất hiện một con đường khác…
Chương 1113: Đầu rắn
“Hai con đường?” Trên mặt Nhiêu An lộ ra vẻ bất ngờNgải Hổ lại cười lạnh một tiếng, “Đi theo con đường bên trái này thì đến mùa quýt sang năm cũng chưa vào được địa cung!”
Ban đầu hắn đồng ý với Nhiêu An chẳng qua cũng là bất đắc dĩ, không ngờ Nhiêu An lại khăng khăng tìm bảy vị võ giả Thần Cực Cảnh kia tới.
Nhân vật có thể tu luyện tới cảnh giới như thế thì chắc chắn cũng sẽ không ít tâm cơ.
Tuy Ngải Hổ hơi tùy tiện, nhưng cũng là dạng người can đảm, thận trọng.
Bảy huynh đệ kia không phải là người lương thiện gì, mở địa cung xong thì rất có khả năng sẽ chọn cách độc chiếm bí bảo Âm La giới.
Nhưng Ngải Hổ rất tự tin vào thực lực của chính mình, đồng thời càng tự tin vào thực lực của La Chinh.
Đám người này không ra tay thì tốt, nếu ra tay thì chỉ có thể là tự đâm đầu vào chỗ chết…
Sau khi hành lang bí mật này vừa mới mở ra, trong hành lang sâu thẳm kia lập tức có một dòng khí lạnh lẽo tựa như u hồn vô tận nhào tới, giương nanh múa vuốt, muốn xé mọi người ra thành mảnh vụn.
“Khí âm minh thật nồng nặc!” Ánh mắt Hầu Đại lóe lên.
“May mà trước đó có mang theo cái này”
Nhiêu An ở bên cạnh liền lấy một cành cây màu vàng nhạt ra.
Đây chính là cành của cây dương diễm.
Cây dương diễm thuộc hành Hỏa trong ngũ hành, số lượng khá ít ỏi, sinh trưởng trên đỉnh một số miệng núi lửa.
Cho dù núi lửa có phun trào, bị nham thạch nóng chảy bao vây thành tầng tầng lớp lớp thì cây dương diễm này cũng sẽ không bị cháy, ngược lại còn hấp thu sức nóng trong nham thạch.
Dùng cây dương diễm để đối kháng khí âm minh thì cực kỳ thích hợp, đây cũng là do Ngải Hổ căn dặn bọn họ chuẩn bị trước đó.
Mộ Minh Tuyết cũng biến ra hai cành cây dương diễm trong tay, một giao cho La Chinh, còn lại giữ cho mình.
Sau đó La Chinh tiện tay phẩy một cái, hai ngọn lửa lượn lờ bay ra, lập tức đốt cháy phần ngọn của cành cây dương diễm này.
Tuy rằng cành cây dương diễm này rất khô, nhưng tốc độ cháy cũng không nhanh, chỉ bốc lên một làn khói nhạt, chỗ bị đốt phát ra ánh sáng màu đỏ sậm.
Sau khi đốt cành cây này, khí âm minh kia liền như gặp phải khắc tinh, nhanh chóng tan đi như băng tuyết gặp lửa.
“Chúng ta vào” Tay Ngải Hổ cầm cành dương diễm, xông vào trong hành lang bí mật đầu tiên kia.
Bảy huynh đệ kia khẽ mấp máy môi, dường như đang dùng chân nguyên truyền âm để trao đổi gì đó.
Mặc dù không nghe được giọng nói, nhưng khóe mắt La Chinh chỉ lướt qua một cái cũng có thể cảm nhận được đó không phải là chuyện gì tốt đẹp.
Sau khi cầm cành cây dương diễm trong tay, hắn và Mộ Minh Tuyết cũng liền bước vào sâu trong hành lang này.
Sau khi tiến vào, môi La Chinh hơi mấp máy, dùng chân nguyên truyền âm nói với Ngải Hổ: “Hình như mấy tên kia không có lòng tốt”
“La Chinh huynh sợ à?” Ngải Hổ cười khà khà, dùng chân nguyên truyền âm đáp lại.
“Không đến mức” La Chinh lạnh nhạt nói, “Chỉ là nhắc nhở ngươi một chút thôi”
“Ha ha, bọn người kia không ra tay thì tốt, ta sẽ vẫn giữ đúng giao ước.
Nếu như ra tay thì đó chính là do bọn họ muốn chết” Ngải Hổ đã tính trước mọi việc, đồng thời hỏi lại La Chinh, “Ta nói có đúng không, La Chinh huynh?”
Dĩ nhiên nói như vậy ý là để La Chinh đứng về phía hắn.
“Tất nhiên là vậy rồi” Sắc mặt La Chinh cũng không hề có chút thay đổi nào.
Hắn không hề có hứng thú với giao ước của Ngải Hổ và đám người kia, nhưng nếu đám người này đã làm loạn thì đương nhiên hắn không ngại ra tay đánh chết bọn họ.
Giờ khắc này không chỉ có mình thánh địa Ngọc Lan của Nhân tộc mới nhìn chằm chằm vào đây.
Trong thánh địa Tử Trúc của Yêu Dạ tộc cũng có võ giả chú ý kỹ động tĩnh bên này.
“Bọn họ đã tìm ra con đường thứ hai rồi, xem ra có chuẩn bị trước khi đến đây, ít nhất cũng không phải xông bừa vào” Người đứng đầu thánh địa Tử Trúc đang đứng trên một chiếc lá cao nhất ở đỉnh cây thánh to lớn trong Yêu Dạ tộc.
Chiếc lá kia chỉ lớn bằng bàn tay, vậy mà lại có thể chịu được trọng lượng của một vị võ giả.
“Chỉ là con đường thứ hai mà thôi, chẳng thể chứng tỏ điều gì, phía sau vẫn còn bảy con đường nữa kìa… Hơn nữa, chuyện về hành lang Âm Dương Cửu Chuyển này cũng không phải là bí mật gì lớn, chỉ cần nghe ngóng trong Âm La giới một chút thì cũng có thể tra hỏi ra.
Quan trọng là phải xem bọn họ có biện pháp để mở ra địa cung thật hay không thôi” Một cô gái Yêu Dạ tộc khác hờ hững cười nói.
Muốn đi vào địa cung Âm La thì phải thông qua hành lang Âm Dương Cửu Chuyển, mà đều phải lựa chọn chính xác chín lối rẽ của đường này.
Chỉ cần đi sai một lối thôi thì căn bản sẽ không thể đi vào, chỉ có thể vòng quanh ở mê cung hành lang vô tận mà thôi.
Thoạt nhìn thì việc thông qua hành lang Âm Dương Cửu Chuyển này không khó lắm, nhưng nếu hoàn toàn dựa vào vận may thì mỗi lần đều phải đối mặt với hai lựa chọn, tổng cộng phải lựa chọn chín lần, xác suất chọn trúng con đường chính xác chỉ có một phần một nghìn không trăm hai mươi tám.
Song khi nào đi đường âm, khi nào đi đường dương cũng không phải là một bí mật quá khó để biết được trong Âm La giới, chỉ cần dò la thêm một chút thì cũng biết được rồi.
Nhưng lúc này, thứ mà ba chủng tộc lớn đều hy vọng chính là bởi nhóm Ngải Hổ tìm hiểu và biết đến bí mật này từ chỗ khác, rồi sau đó mới tới Âm La giới, chứ không phải tìm hiểu và biết từ Âm La giới này.
Cũng chỉ có như vậy thì bọn họ mới có thể mở được địa cung!
Thứ mà vị Thiên Tôn viễn cổ này để lại tràn đầy sức hấp dẫn đối với bất kỳ một thánh địa thập phẩm nào.
Cho nên dù là Ma tộc hay Yêu Dạ tộc, bọn họ đều vô cùng quan tâm đến các sinh linh tiến vào trong đó…
Sau khi đi dọc theo hành lang u ám này thêm mấy canh giờ nữa, Ngải Hổ lại dừng chân, mở ra một “con đường dương” không hề có khí âm minh.
Dưới sự hướng dẫn của Ngải Hổ, hành trình kế tiếp chính là đi tới đi lui trên hai loại hành lang hoàn toàn khác nhau này!
Mỗi lần lại phải tốn mấy canh giờ mới đi qua một đường hành lang.
Sau khi xuyên qua sáu bảy hành lang như vậy, hơn mười vị võ giả này liền tạm thời nghỉ ngơi một lát rồi mới lại tiếp tục lên đường.
Sau hai ngày hai đêm, cuối cùng bọn họ cũng đi hết hành lang dài đến mức khó có thể tưởng tượng này!
Hầu Tam nọ liền quay đầu nhìn lại đoạn đường đã đi qua, trong lòng vẫn còn sợ hãi mà nói: “Rốt cuộc hành lang này dài chừng nào? Bây giờ chúng ta đã cách thành Trạch Cát rất xa rồi đúng không?”
“Không xa lắm” Nhiêu An vẫn luôn ở tít phía sau cùng hơi mỉm cười, sau đó dùng ngón tay ra dấu một chút, “Quả thực mỗi một hành lang này đều rất dài, nhưng cách sắp xếp hành lang này thực ra đã đưa chúng ta đi quanh thành Trạch Cát trong Âm La giới hai vòng lớn.
Hiện tại hẳn là chúng ta đã trở lại phía dưới thành Trạch Cát!”
“Chúng ta đang ở phía dưới thành Trạch Cát?” Hầu Lục nói với vẻ không tin.
Ngải Hổ lạnh lùng gật đầu: “Nhiêu An nói rất đúng, chúng ta đang ở sâu dưới thành Trạch Cát, giờ mọi người nhớ theo kịp ta!”
Sau khi nói xong, Ngải Hổ dẫn mọi người rời khỏi hành lang.
Mọi người nghe thấy hắn nói vậy thì cũng vội vàng theo sát.
Sau khi đi ra khỏi hành lang, không gian xung quanh trở nên rộng mở hơn, sáng sủa hẳn lên, còn phía trước mọi người xuất hiện một pho tượng thật lớn, đó là một pho tượng Cửu Đầu Xà to bằng một quả núi.
“Không ngờ Cửu Đầu Xà này lại bị đứt mất năm đầu” Mộ Minh Tuyết sau lưng La Chinh nhìn thấy pho tượng Cửu Đầu Xà to lớn kia thì cũng nhịn không được mà tò mò nói.
Mỗi một đầu rắn sừng sững trên pho tượng to lớn nọ đều đang há to miệng với dáng vẻ như muốn cắn người.
Pho tượng trông cũng sống động như thật, chẳng qua năm trong số chín đầu rắn đã đứt lìa khỏi cổ, chỉ còn lại bốn đầu rắn là hoàn hảo không tổn hại gì.
Ngải Hổ quan sát mấy cái đầu rắn này, chỉ chốc lát sau liền bay thẳng tới cái đầu rắn thứ bảy của pho tượng Cửu Đầu Xà.
“Cái đầu rắn thứ bảy? Thằng nhóc này có thể mở ra con đường thứ bảy? Ha ha, xem ra đám nhóc kia phải cố gắng rồi.
Nếu mở được địa cung này thật thì chúng có lẽ phải tranh thủ dọn sạch cơ duyên trong đó!” Ở thánh địa Ma Năng trong Âm La giới, một vị võ giả Ma tộc có vóc người to bằng một ngọn núi nhỏ đang nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt này rồi cười ha ha, dường như rất xem trọng hành động tiếp theo của Ngải Hổ.
Địa cung mà vị Thiên Tôn viễn cổ này dựng lên có chín phương pháp để mở ra, các phương pháp này được dùng thủ đoạn cực kỳ bí mật để truyền lại, mỗi phương pháp lại hoàn toàn khác với những phương pháp còn lại, căn bản không có manh mối để phán đoán.
Quan trọng nhất chính là một kết giới vô cùng phiền toái chẳng biết xuất phát từ lo lắng gì mà Thiên Tôn viễn cổ đã thiết lập ở bên trong địa cung.
Đối với võ giả Thần Hải Cảnh, Thần Cực Cảnh thì có lẽ không thể giải quyết được kết giới này, nhưng đối với rất nhiều Giới Chủ, thậm chí là Thiên Tôn thì nó lại không đáng để nhắc tới.
Nhưng phiền toái là ở chỗ, chỉ cần kết giới bị hư hại thì tất cả mọi thứ trong địa cung cũng sẽ bị chôn vùi theo chỉ trong khoảnh khắc.
Cho nên đến tận bây giờ cũng chưa từng có cường giả nào có thể xông thẳng vào.
Chương 1114: Con bướm nhỏ
Bởi vì thời gian đã trôi qua quá lâu, nên thân phận của vị Thiên Tôn viễn cổ này rất thần bíMặc dù trước đấy cũng đã có rất nhiều võ giả vào địa cung để thám hiểm, nhưng họ vẫn không thể tìm hiểu được thân phận của vị Thiên Tôn viễn cổ này.
Chuyện này rất ít gặp trong lịch sử, bởi vì trong vũ trụ chỉ có một số lượng Thiên Tôn nhất định, không thể thay đổi được.
Một Giới Chủ mà muốn trở thành Thiên Tôn thì điều kiện cần là phải có một Thiên Tôn mất đi, mà việc này chắc chắn sẽ chấn động cả Thiên Đạo.
Vì vậy, mỗi khi có một vị Thiên Tôn ra đời thì đều được ghi chép lại rất rõ ràng.
Nhưng cho tới nay, vẫn không hề có chút manh mối nào về vị Thiên Tôn viễn cổ trong Âm La giới này.
Dựa vào cánh cửa hình Cửu Đầu Xà trong địa cung để suy đoán, rất có thể vị Thiên Tôn này có huyết mạch Cửu Đầu Xà.
Chín con đường đi vào địa cung chính là chín cái miệng rắn trong pho tượng Cửa Đầu Xà.
Mỗi cái đầu đều tương ứng với một cơ hội đi vào địa cung…
Khi một cái miệng được mở ra, đầu rắn sẽ đứt rời, kết giới lại được mở ra, mọi người sẽ lại chờ đợi tiến vào địa cung.
Một trăm nghìn năm trước, Huân đi vào địa cung thông qua đầu rắn thứ sáu.
Một trăm nghìn năm sau, Ngải Hổ có được cơ duyên mở ra đầu rắn thứ bảy…
Các thánh địa trong Âm La giới đều tập trung sự chú ý về đây.
Nếu có người mở ra được đầu rắn, sao họ có thể bỏ qua cơ hội này?
Nếu Ngải Hổ có thể mở ra lối vào địa cung, các thánh địa sẽ đưa hết những người trẻ tuổi tuấn kiệt trong tộc đến đây!
Sau khi Ngải Hổ tiến vào trong đầu rắn thứ bảy, mọi người đều đứng yên lặng chờ đợi.
Địa cung ở rất sâu trong lòng đất, xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng một cây kim rơi.
Đột nhiên, một âm thanh vang lên bên tai mọi người.
“Tí tách…”
Tiếng nước nhỏ giọt trên mặt đất.
Tiếng giọt nước rơi vang lên từ trong bóng tối cách đó không xa.
Bảy huynh đệ họ Hầu nhìn nhau, vẻ mặt cảnh giác.
Ở cái nơi quỷ quái này, dù bọn họ có là cường giả Thần Cực Cảnh thì cũng không thể biết được sẽ có chuyện gì xảy ra
“Tí tách, tí tách, tí tách…”
Âm thanh nhỏ giọt dần chuyển thành róc rách, giống như có chất lỏng nào đó nhỏ ra từ trong bóng tối.
Trong bóng đêm, tiếng nước chảy vang lên khắp địa cung trống trải, nghe rõ mồn một!
Vẻ mặt Mộ Minh Tuyết trở nên căng thẳng, bởi dù sao nàng cũng là con gái.
Vốn dĩ nàng còn đang đứng cách La Chinh vài thước, nhưng lúc này đã đứng sát lại, khẽ hỏi: “Đó là cái gì vậy, La Chinh?”
La Chinh tập trung nhìn, trong đồng tử lóe ra ánh xanh dạt dào, hắn bắt đầu sử dụng Thanh Mục Linh Đồng.
La Chinh tập trung nhìn vào trong bóng tối, ngay khi nhìn rõ, hắn liền nhíu mày, cao giọng hỏi: “Ngải Hổ huynh, còn bao lâu nữa mới có thể mở ra lối vào địa cung?”
“Sắp rồi” Ngải Hổ đã hoàn toàn tiến vào bên trong đầu rắn thứ bảy, giọng nói của hắn từ bên trong vang ra, không ngừng vọng lại trong không gian.
“Mau lên, có phiền phức rồi“ La Chinh bình tĩnh nói.
Tuy giọng của La Chinh rất bình tĩnh, nhưng khi nghe thấy những lời này, đôi mắt đẹp của Mộ Minh Tuyết liền mở lớn.
Trong mắt Mộ Minh Tuyết, La Chinh là tồn tại không gì không làm được.
Nếu La Chinh nói là phiền phức, vậy đó chắc chắn không phải là phiền phức bình thường.
Không biết trong bóng tối kia đang có cái gì?
Nghe thấy La Chinh nói vậy, Nhiêu An chợt lùi về sau một chút.
Trong những người ở đây, thực lực của Nhiêu An là kém nhất.
Nhưng hắn rất thông minh, hắn đã chứng kiến thực lực của La Chinh ở đảo Trường Tô, La Chinh đã nói là phiền phức, vậy chắc chắn đó không phải là phiền phức bình thường!
Bên phía bảy huynh đệ họ Hầu, mặc dù vẫn giữ nguyên cảnh giác với tiếng nước chảy “tí tách”, nhưng ỷ vào tu vi cao, nên Hầu Đại nhìn thấy phản ứng của La Chinh thì hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Gan bé thì đừng đến Âm La giới tìm kho báu.
Đúng là mơ mộng hão huyền! Lão Tam, ngươi qua nhìn xem!”
Nghe vậy, sắc mặt La Chinh vẫn lạnh nhạt.
Mặc dù đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào trong bóng tối, nhưng trong ánh mắt lại có thêm chút vui vẻ rất khó phát hiện.
Được Hầu Đại phân phó, Hầu Tam cười một tiếng rồi tiến về phía bóng tối.
Lúc đi ngang qua La Chinh, hắn liếc nhìn La Chinh một cách khinh bỉ.
Trong tay Hầu Tam có một viên dạ minh châu dùng để chiếu sáng, dựa vào ánh sáng vàng nhạt phát ra từ viên châu, hắn bắt đầu thăm dò không gian tối đen xung quanh pho tượng Cửu Đầu Xà.
Nhưng diện tích không gian này rất lớn, xung quanh toàn là bóng tối, dạ minh châu cũng chỉ có thể chiếu sáng được vài thước.
“Lão Tam, có phát hiện gì không?” Hầu Đại hỏi.
“Ha ha, ngay cả cọng lông cũng không có” Hầu Tam cười nói, “Thế mà có những kẻ đã dốt lại còn nhát, chưa gì đã thần hồn nát thần tính…”
Bầu không khí vốn đang căng thẳng, nhưng sau lời nói của Hầu Tam liền lập tức dịu xuống, bảy huynh đệ họ Hầu cũng cười vui vẻ.
Mộ Minh Tuyết không cười, nàng nhỏ giọng dùng chân nguyên truyền âm hỏi: “Hình như dạ minh châu của Hầu Tam có vấn đề.
Sao ánh sáng nó tỏa ra lại tối như thế chứ?”
Dạ Minh Châu cũng chia làm rất nhiều đẳng cấp.
Mặc dù dạ minh châu của Hầu Tam không phải cấp cao nhất, nhưng cũng không phải loại bình thường.
Vậy mà nó chỉ có thể chiếu sáng trong không gian vài thước, quả thực rất đáng ngờ.
Mộ Minh Tuyết là con gái, tâm tư tinh tế đã phát hiện ra chi tiết này.
La Chinh dùng chân nguyên truyền âm đáp: “Nếu như ta không nhìn lầm, thì chỗ đó có một chút lực quy tắc hắc ám bao phủ, nên đã hạn chế ánh sáng của dạ minh châu… Hầu Tam gặp xui xẻo rồi”
Ngay trong lúc mọi người đang nói chuyện, Hầu Tam vẫn đang cầm dạ minh châu cười đùa, sáu huynh đệ họ Hầu vốn cũng đang cười đùa chợt sững người, hoảng sợ nhìn về phía Hầu Tam.
Dường như Hầu Tam vẫn chưa biết chuyện gì, chỉ thấy mấy huynh đệ của mình cứ như gặp phải quỷ.
Bỗng nhiên, hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh, liền quay đầu lại theo bản năng, nâng dạ minh châu lên nhìn xung quanh.
Xung quanh vẫn là không gian tối tăm trống trải, không có thứ gì.
Hầu Tam thở dài một tiếng, quay đầu lại cười nói: “Các huynh đệ, bây giờ không phải lúc đùa đâu, đừng có đùa như thế!”
Nhưng mà mấy huynh đệ của hắn vẫn dùng vẻ mặt kinh hãi mà nhìn.
Một người giơ ngón tay chỉ lên người Hầu Tam, lúc này hắn mới lấy dạ minh châu ra soi thân thể của mình…
Khi ánh sáng của dạ minh châu chiếu lên thân thể của Hầu Tam, Mộ Minh Tuyết kinh hãi, níu chặt lấy áo của La Chinh.
Sáu huynh đệ họ Hầu cũng đồng loạt lui về sau mấy bước!
Nửa người của Hầu Tam như đang bị hắc ám ăn mòn, từng khối thịt đang không ngừng biến mất.
Mà quỷ dị nhất chính là, dù bị ăn mòn đến nửa thân người mà Hầu Tam vẫn không cảm thấy đau đớn hay bất cứ dấu hiệu không ổn nào.
Tuy không có cảm thấy đau đớn, nhưng nhìn bản thân biến thành bộ dạng như thế, Hầu Tam vẫn rất sợ hãi.
“A…”
Hầu Tam sợ hãi gào rú, lao thẳng về phía mọi người.
“Cút, đừng tới đây, Hầu Tam!”
“Cứ đứng chết ở đấy đi!”
Sáu huynh đệ họ Hầu cũng hoảng sợ.
Dù bọn họ là cường giả Thần Cực Cảnh, rất tự tin vào thực lực của mình, cũng không hề sợ khi phải đối mặt với thú dữ, nhưng đối diện với những thứ mình không biết thì vẫn rất sợ hãi.
Không ai muốn có kết cục như Hầu Tam lúc này!
“La Chinh, làm sao bây giờ” Mộ Minh Tuyết nắm chặt vạt áo của La Chinh, sắc mặt hoảng sợ.
Ánh mắt La Chinh trầm xuống, quay đầu lại ôm lấy hông Mộ Minh Tuyết, nói đúng một câu: “Lui lại!”
“Vèo…”
Hắn và Mộ Minh Tuyết nhanh chóng chạy lui về phía sau, sáu huynh đệ họ Hầu thấy vậy cũng chạy theo La Chinh!
Hầu Tam đã mất đi nửa người cũng chạy như điên về phía đám người, thân thể của hắn nhanh chóng tan vỡ rồi biến mất.
Sau khi thân thể hắn biến mất, chỉ còn lại một khung xương hình người rơi trên mặt đất.
Dạ minh châu trong tay văng ra.
Trong bóng tối, từng con bướm hiện lên dưới ánh sáng của dạ minh châu.
Chương 1115: Chạy trốn trong bóng đêm
Những con bướm này chỉ lớn cỡ đầu ngón tay bình thường, toàn thân đen thui, không ngừng bay quanh dạ minh châuCó vẻ như chúng rất ghét ánh sáng.
Vài con bướm đen nhỏ lao về phía dạ minh châu, chỉ một lát sau, ánh sáng của dạ minh châu đã bị dập tắt, chúng lại chìm vào màn đêm một lần nữa.
“Cái này, cái này là…” Hầu Đại lắp bắp nói.
“Đây là bướm Hắc Thực! Nơi này, nơi này có nước Âm Minh!
“Tiếng tí tách vừa rồi hẳn là của nước Âm Minh”
“Nhanh, đi mau…”
Lúc nãy huynh đệ họ Hầu còn cười nhạo La Chinh, vậy mà bây giờ ai nấy đều bị dọa mất hết cả hồn vía.
Bướm Hắc Thực là một loài côn trùng kỳ quái rất nguy hiểm.
Trong vũ trụ có một bảng xếp hạng cho các loại côn trùng kỳ quái.
Mà mỗi loại côn trùng được xếp hạng trên bảng đó đều vô cùng hung hãn.
Ví dụ như Băng Lam Ngọc Điệp sống bên trong hàn băng.
Nó đứng ở vị trí năm mươi mốt trên bảng xếp hạng.
Nhìn qua thì loại bướm này vô cùng xinh đẹp, nhưng lại là một sự tồn tại vô cùng nguy hiểm với các sinh vật sống.
Chỉ cần nhiễm một chút hàn độc của nó thôi thì cả người sẽ lập tức bị đông lại, ngay cả linh hồn cũng bị đóng băng, không thể luân hồi…
Bướm Hắc Thực đứng ở vị trí thứ hai mươi mốt trên bảng xếp hạng, là một loài hung dữ có tiếng.
Bình thường, bướm Hắc Thực đều sống dưới dạng ấu trùng trong trứng, ngâm trong nước Âm Minh.
Ở trong nước Âm Minh, chúng có thể sống đến trăm nghìn năm, hay thậm chí cả triệu năm cũng không chết!
Nhưng khi chúng cảm nhận được có vật sống đến gần, ở thời điểm cần kiếm ăn, chúng sẽ theo nước Âm Minh chảy ra ngoài, nở thành bướm và kiếm ăn trong đêm!
Vừa rồi La Chinh sử dụng Thanh Mục Linh Đồng nên nhìn thấy từng giọt nước Âm Minh nhỏ giọt trên mặt đất.
Mà trong khoảnh khắc đó, từng con bướm nhỏ màu đen bắt đầu nở ra.
Nếu là bướm bình thường thì không sao, nhưng La Chinh cảm nhận rõ khí tức của quy tắc hắc ám từ nó.
Khí tức này rất đặc biệt, khi ở trong tháp kết giới Nhất Niệm hắn đã được biết đến.
Quy tắc này là khắc tinh của ánh sáng, có thể nuốt hết ánh sáng.
Vì vậy mới làm cho mọi người có cảm giác địa cung ở đây tối thui.
La Chinh biết những con bướm này không dễ đối phó, vì vậy mới thúc giục Ngải Hổ nhanh chóng mở lối vào…
Nhưng bảy huynh đệ họ Hầu không tin.
Bọn họ chọn đi chịu chết thì La Chinh cũng lười nhắc nhở!
Sáu huynh đệ họ Hầu là võ giã lâu năm trong vũ trụ này, cũng có kiến thức sâu rộng.
Khi bọn họ nhận ra đây là bướm Hắc Thực thì không dám ở lại nữa.
Hai người Hầu Tứ và Hầu Lục lao nhanh về phía hành lang ở trước cửa vào địa cung…
“Bên kia…” La Chinh vừa mở miệng định nói bên kia cũng đã bị quy tắc hắc ám bao phủ.
Lúc bọn họ đi qua hành lang thắp sáng hai ngọn nến.
Nhưng hiện tại, ánh sáng của hai ngọn nến đã mờ dần, rõ ràng bướm Hắc Thực cũng bay theo đường này!
Nhưng tốc độ La Chinh nhắc hơi chậm một chút.
Hầu Tứ và Hầu Lục đã vượt lên, trên thân thể bọn họ bỗng được bao phủ bởi từng luồng gió xanh, bay thẳng về phía hành lang.
Nhưng khi bọn họ còn chưa kịp vào trong hành lang thì trên hai ngọn đèn chợt xuất hiện vài điểm đen, sau đó nhanh chóng vụt tắt.
Mọi người chỉ nghe được tiếng kêu thê lương truyền đến, sau đó là tiếng xương rơi xuống đất…
Cửa ra vào của địa cung hoàn toàn rơi vào trong không gian hắc ám, tĩnh mịch.
Không có ánh đèn, mọi người chẳng khác gì bị mù.
Quan trọng hơn là, còn rất nhiều bướm Hắc Thực xung quanh!
Không ai dám chiếu sáng, bởi vì chỉ cần có một tia sáng thì sẽ lập tức trở thành đối tượng công kích của bướm Hắc Thực.
Nếu bị những con bướm bằng đầu ngón tay này nhằm vào, máu thịt toàn thân sẽ bị nuốt gọn chỉ trong nháy mắt, biến thành một bộ xương vô hồn.
Mà nghe nói, bướm Hắc Thực còn có thể ăn cả linh hồn!
Quan trọng nhất là những con bướm Hắc Thực còn có hình thù đặc biệt, lửa hay sấm sét cũng không cách nào ngăn cản được chúng.
Trong bóng tối, Mộ Minh Tuyết cắn chặt hàm răng trắng ngà, mặc dù trong lòng rất sợ, nhưng nàng cũng không muốn tăng thêm phiền phức cho La Chinh.
Nếu như nàng đã lựa chọn đi theo La Chinh thì cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, tất nhiên sẽ không hối hận!
“Làm sao bây giờ…” Hầu Nhị thét to, nước mắt sắp trào ra ngoài.
“Mọi người dựa sát vào, cố gắng dựa sát vào nhau, đợi Ngải Hổ mở địa cung ra, chúng ta có thể chui xuống đó” Giọng nói của Nhiêu An vang lên trong bóng đêm.
So với huynh đệ họ Hầu, thực lực của Nhiêu An không đáng nhắc đến, nhưng hắn lại là người tỉnh táo nhất.
Hắn và La Chinh hiểu rất rõ tình huống hiện giờ.
Nếu tỉnh táo thì may ra còn có cơ hội sống, còn nếu sợ hãi thì lại chẳng có ích lợi gì!
Nghe Nhiêu An nói xong, Hầu Đại cũng nói: “Mọi người mau tập hợp lại đây!”
Mặc dù bướm Hắc Thực nhỏ, nhưng chúng đã lĩnh ngộ quy tắc hắc ám.
Trong bóng đêm, chúng là sự tồn tại vô địch, phương pháp bình thường không thể làm chúng bị thương được.
La Chinh không tụ tập cùng mọi người mà nắm lấy tay Mộ Minh Tuyết.
Cảm nhận được Mộ Minh Tuyết đang run rẩy, hắn nắm chặt tay nàng nói nhỏ: “Đừng lo lắng, đi theo ta”
Mộ Minh Tuyết miễn cưỡng gật đầu, không nói gì.
Nàng sợ nếu mở miệng nói thì sẽ không kìm được mà kêu lên…
Tuy không gian xung quanh đen kịt, nhưng La Chinh dùng Thanh Mục Linh Đồng thì có thể nhìn thấy mọi thứ trong bóng tối.
Từng giọt nước Âm Minh càng lúc nhỏ xuống càng nhiều, số lượng bướm cũng tăng lên.
Chúng vây quanh mọi người, vừa bay múa lộn xộn, vừa bao vây bọn họ.
Hiện tại La Chinh có thể dựa vào ưu thế đôi mắt của mình, đưa Mộ Minh Tuyết tránh khỏi những con bướm này.
Nhưng thời gian càng lâu, số lượng bướm Hắc Thực sẽ dần lấp kín không gian.
Có điều, La Chinh vẫn còn một con át chủ bài, hắn có thể dựa vào lệnh bài chữ Cấn để đưa Mộ Minh Tuyết vào Tiên Phủ…
Mộ Minh Tuyết không biết La Chinh còn có át chủ bài.
Đến cả cường giả Thần Cực Cảnh còn không thể kháng cự lại được bướm Hắc Thực thì nàng làm gì có cách nào.
Giờ đây, nàng chỉ có thể tin tưởng vào La Chinh, mà cũng chỉ có nắm tay La Chinh thì trong lòng nàng mới bớt lo lắng.
“Ngải Hổ, xong chưa?” Trong bóng đêm, La Chinh nắm tay Mộ Minh Tuyết, chậm rãi lui về sau.
Hắn ngửa đầu nhìn pho tượng Cửu Đầu Xà.
Cũng may những con bướm Hắc Thực không bay về phía này, nếu không, chỉ sợ Ngải Hổ cũng không thể mở được địa cung.
Ngải Hổ cũng biết bên ngoài đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhưng lúc này, hắn lại đang dựa theo phương pháp người nọ trong Ác Nhân giới đã truyền thụ cho hắn, cố gắng mở địa cung, không thể phân tâm nên chỉ có thể nói vội: “Chờ thêm một chút nữa”
“Chờ cái con khỉ, đừng có lề mề” Hầu Đại không nhịn được hét to.
Đối với hắn, hôm nay thật xui xẻo.
Vừa gặp phải côn trùng kỳ quái, lại còn bị mất thêm ba huynh đệ.
Hắn vừa mới mắng xong, trong bóng tối lại vang lên một tiếng kêu thê lương.
Rõ ràng, lại vừa có người bị bướm Hắc Thực vây giết.
Khi tiếng kêu kia vừa vang lên, Hầu Đại đã kịp đánh ra một quyền, hất văng người nọ.
“Đại ca, đó là Hầu Thất!” Hầu Nhị giận dữ nói.
Hầu Đại lạnh giọng: “Không làm thế thì tất cả cùng chết!”
Trong lòng mọi người nặng trĩu, không ngừng lui về sau.
Thế nhưng xung quanh đều là bướm Hắc Thực, họ không biết hướng mình lui lại có phải là lựa chọn chính xác hay không.
Đó chỉ là lựa chọn theo bản năng mà thôi.
La Chinh thì nhẹ nhõm hơn một chút.
Hắn có thể thấy hướng bay của bướm Hắc Thực, nên có thể cẩn thận dắt tay Mộ Minh Tuyết, từng bước tránh né những con bướm này, cố gắng không dẫn quá nhiều bướm Hắc Thực đến đây.
Nhưng tiếng nước chảy không ngừng vang lên, số lượng bướm Hắc Thực cũng càng lúc càng nhiều, không gian di chuyển của La Chinh và Mộ Minh Tuyết cũng dần nhỏ lại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









