[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 222 : Thuộc hạ cũ (c1106-c1110)
❮ sautiếp ❯Chương 1106: Thuộc hạ cũ
Hơn một triệu người quỳ rạp ở đây, không ngừng kính dâng lực tín ngưỡng của mình, mất hơn một năm cũng chỉ có thể ngưng tụ ra một chút lực tín ngưỡngLực tín ngưỡng mới chỉ tập hợp lại được một phần ba quả cầu, nhiều lực tín ngưỡng như vậy chính là do hơn một triệu người không ngừng thành kính, tin tưởng và ngưỡng mộ cả ngày lẫn đêm mà ngưng tụ lại.
Thân thể rồng tổ bây giờ đang ẩn náu ở trong cột đá, chậm rãi di chuyển lên phía trên.
Chỉ chốc lát sau, nó liền đi tới đỉnh cột, nơi đặt quả cầu tập hợp lực tín ngưỡng kia.
Quả cầu này có thể lưu trữ lực tín ngưỡng ở bên trong nó, cũng là một món thần khí có tính chất đặc biệt.
Thế nhưng rồng tổ lại cứ thế há mồm, cắn nhẹ một cái.
“Rắc rắc…”
Một tiếng vang trong trẻo truyền đến từ chính giữa quảng trường.
Quả cầu đã bị rồng tổ cắn vỡ, còn lực tín ngưỡng màu xanh lá kia liền trút thẳng vào trong miệng nó.
Các sinh linh trên quảng trường nhao nhao ngẩng đầu lên, ai nấy đều chết sững…
Bọn họ thành kính quỳ lạy ở chỗ này đã lâu nên sẽ không để ý tới những sự vật ở thế giới bên ngoài.
Chẳng hạn như chuyện hôm nay La Chinh có đánh nhau với những vệ sĩ mặc kim giáp kia, nhưng cũng không có ai tò mò liếc mắt nhìn lấy một cái.
Trong đầu bọn họ, chỉ cần hơi phân tâm thôi thì cũng đã không tôn trọng thần rồi!
Nhưng hình như hiện tại, phôi thần của bọn họ… dường như đã bị phá hoại?
Tất cả các tín đồ đều sững sờ…
Trong tư duy của bọn họ, thần là đại diện cho tất cả, vậy thì sao phôi thần này lại có thể vỡ vụn?
“Ừng ực, ừng ực…”
Ngay sau đó, mọi người liền nghe thấy một loạt tiếng uống nước, còn lực tín ngưỡng trong quả cầu lại không ngừng vơi bớt với tốc độ nhanh thấy rõ!
“Đó là cái gì?”
“Có người đang lấy trộm tín ngưỡng của chúng ta!”
“Rốt cuộc đây là thứ gì!”
Những võ giả trong quảng trường lập tức rối hết cả lên.
Đối với các tín đồ này, những chuyện bên ngoài đều không quan trọng bằng tín ngưỡng của mình.
Chất lỏng màu xanh lá trong quả cầu này chính là chứng nhận cho tín ngưỡng của bọn họ, là kết tinh của hơn một triệu người trong suốt vô số năm tháng qua.
Nên trong khoảnh khắc nó bị nuốt hết sạch, tình cảnh lập tức trở nên hỗn loạn!
“Vù vù vù…”
Không chỉ những tín đồ kia mà cả các cường giả khác trong thần điện cũng bị kinh động.
Mấy võ giả áo bào trắng bắt đầu bay vọt ra từ sâu trong thần điện, khi bọn họ nhìn về phía đồ đựng kia thì vẻ mặt liền tức chết!
Lực tín ngưỡng mà bọn họ vất vả tích lũy suốt bao nhiêu năm qua lại đột nhiên biến mất chỉ trong giây lát?
Thực ra, việc hộ vệ trong toàn bộ thần điện Chiêu Võ cũng không hề chặt chẽ cho lắm.
Đương nhiên lực tín ngưỡng vô cùng quý giá, nhưng cũng không có võ giả nào rỗi hơi đi dòm ngó nó làm gì, bởi vì căn bản là lực tín ngưỡng này vô dụng với võ giả.
Chẳng mấy chốc, bọn họ liền phát hiện đám tín đồ kia đang đuổi theo một sinh linh có hình dạng kỳ lạ.
Các loại lực quy tắc đều bắt đầu nổ vang, nhưng cho dù là cường giả Thần Cực Cảnh có ra tay thì cũng không thể làm rồng tổ bị thương một chút nào.
Mà con rồng tổ nho nhỏ này lại cứ xoay quanh, trên mặt còn mơ hồ lộ ra vẻ thỏa mãn.
Rõ ràng ăn vụng hết lực tín ngưỡng kia khiến cho nó cảm thấy vô cùng hài lòng…
“Rốt cuộc trong này làm sao vậy…” Nghe thấy động tĩnh lớn phát ra từ trong thần điện, Mộ Minh Tuyết nhìn La Chinh hỏi.
La Chinh cười khẩy, nhún vai: “Chắc là có người nổi điên đó.
Không biết thần mà bọn họ tín ngưỡng có thể an ủi bọn họ hay không”
Cuộc ầm ĩ này kéo dài rất lâu rồi mới dần dần ngừng lại.
Còn dưới chân La Chinh bỗng nhiên hé ra một khe hở nho nhỏ, ngay sau đó thân thể rồng tổ bắt đầu chui ra, nhảy vào trong lòng La Chinh: “Kéc, kéc…”
Sau khi nuốt lực tín ngưỡng, tâm tình của rồng tổ có vẻ vô cùng sung sướng…
Chuyện lực tín ngưỡng của Mật Giáo Chiêu Võ bị trộm truyền ra rất nhanh.
Trong thành Trạch Cát không phải chỉ có một Mật Giáo Chiêu Võ.
Vốn dĩ Nhân tộc cũng phái người đi các Mật Giáo khác nhau để thu thập tín đồ trên diện rộng, tích lũy lực tín ngưỡng.
Đối với võ giả bình thường thì lực tín ngưỡng này không có tác dụng gì, nhưng sau khi tích lũy đến một lượng nhất định thì lại có thể rèn ra thần binh tuyệt thế.
Cho nên, ngoài Yêu Dạ tộc ra thì Nhân tộc và các chủng tộc khác đều dùng đủ loại thủ đoạn khác nhau để thu thập lực tín ngưỡng.
Những Mật Giáo khác biết tin lực tín ngưỡng của Mật Giáo Chiêu Võ đã mất thì lúc đầu còn cười trên nỗi đau của người khác, nhưng trong khoảng thời gian kế tiếp thì toàn bộ lực tín ngưỡng của thành Trạch Cát đều rơi vào thảm cảnh bị rồng tổ cướp sạch!
Để đối phó với rồng tổ, có hai Mật Giáo trong đó liền giấu lực tín ngưỡng ở chỗ cực kỳ bí mật, phái hơn mười vị cường giả Thần Cực Cảnh trông coi, nhưng vẫn không thoát khỏi khứu giác nhạy bén của nó, cuối cùng vẫn chẳng thể giữ lại được lực tín ngưỡng này.
Mà trong khoảng thời gian này, La Chinh đã bỏ ra một số lượng đá chân nguyên cực phẩm để sắm một tòa phủ, bố trí ổn thỏa trong thành Trạch Cát.
Sau khi nuốt đủ lực tín ngưỡng thì dường như rồng tổ lại rơi vào giấc ngủ say một lần nữa, gọi thế nào cũng không tỉnh lại, cứ nằm mềm nhũn ra giống như một con rắn đang ngủ đông vậy.
Thanh Long nói với La Chinh rằng, sau khi rồng tổ đã tích lũy đủ lực tín ngưỡng thì phải lột xác lần đầu tiên.
Sau lần lột xác này, nó sẽ càng trông giống một con rồng hơn, chứ không phải là dáng dấp từa tựa con hải mã như hiện nay…
Mấy ngày sau, Mộ Minh Tuyết đi ra ngoài đã trở về.
Nàng vẫn luôn tập hợp tin tức giúp La Chinh suốt mấy ngày qua, nhưng lại không phải tin tức của Nhân tộc và Ma tộc, mà là tin tức về Yêu Dạ tộc!
Số lượng người của Yêu Dạ tộc trong thành Trạch Cát không nhiều, bởi dù sao chủng tộc này cũng không giỏi về giao tiếp với người của các tộc khác.
Nhưng suy cho cùng, một chủng tộc muốn sinh tồn được trong một Đại Giới thì không thể tránh được việc phải trao đổi với những chủng tộc khác.
“Trong Âm La giới có một thánh địa thập phẩm của Yêu Dạ tộc, tên là thánh địa Tử Hồng…”
“Nhưng số lượng người của Yêu Dạ tộc do thánh địa Tử Hồng phái đến thành Trạch Cát chưa tới một trăm nghìn!”
“Đại đa số bọn họ đều tập trung ở phía bắc thành Trạch Cát…”
Dĩ nhiên, tin tức này là La Chinh thu thập giúp Huân.
Hắn đã đồng ý sẽ giúp Huân trở về vương vị của mình.
Trong kế hoạch của Huân khi đến Âm La giới, nàng vừa muốn tập hợp một lượng tài nguyên lớn cho La Chinh, mặt khác là muốn triệu tập thuộc hạ cũ của mình.
Trong tay La Chinh có Thét Lệnh, nếu là trước kia, chỉ cần Huân dùng Thét Lệnh thì có lẽ Yêu Dạ tộc trong khắp thiên hạ đều ủng hộ theo.
Tuy rằng số lượng thuộc hạ cũ chịu đi theo Huân bây giờ không nhiều lắm, nhưng chắc chắn cũng sẽ không ít.
Nhưng sợ rằng triệu tập công khai thông qua Thét Lệnh thì có chút khó khăn, cho nên toàn bộ quá trình triệu tập thuộc hạ cũ chỉ có thể âm thầm tiến hành.
Sau khi phân tích tư liệu mà Mộ Minh Tuyết thu thập được, La Chinh liền bảo nàng nán lại trong phủ, còn hắn thì một thân một mình chạy tới phía bắc thành Trạch Cát.
La Chinh đi thẳng một mạch về hướng bắc thì thấy đúng là số lượng người Yêu Dạ tộc xung quanh càng lúc càng nhiều, phong cách kiến trúc ở đây cũng khác hẳn với những nơi khác trong thành Trạch Cát.
Chỗ ở của người Ma tộc thì khá thô sơ và xù xì, phần lớn thích dùng Thiết Diễm Nham đỏ như máu để xây các tòa nhà, trong phòng ốc màu đen mơ hồ có ánh lửa màu đỏ bùng lên, cho người ta một cảm giác hùng hồn.
Còn các tòa nhà của Nhân tộc lại vô cùng ngay ngắn, quy hoạch vẻn vẹn chỉ trong mấy đường ngang ngang dọc dọc.
Phía bắc thành Trạch Cát cũng chính là khu dân cư của Yêu Dạ tộc, xung quanh đều là rừng cây to lớn, thế nên ngược lại đường sá lại nhỏ hẹp hẳn đi.
Cho dù là giữa đường thì cũng phủ đầy thân cây, rễ cây, chỉ cần không chú ý một chút thôi là có khả năng bị vấp ngã ngay.
Nếu các chủng tộc khác tiến vào trong này thì có thể sẽ hơi phiền phức, nhưng đối với Yêu Dạ tộc, từ khi ra đời đã sống ở trên cây thánh thì lại chẳng có vấn đề gì.
Song, những chủng tộc khác cũng sẽ không tùy tiện xông vào khu dân cư của Yêu Dạ tộc, cho nên việc La Chinh đến đây đã thu hút không ít ánh mắt kinh ngạc của người Yêu Dạ tộc.
Cũng may La Chinh có Huân dẫn đường.
Hắn cứ đi theo lời Huân chỉ dẫn, chẳng mấy chốc liền tìm được trung tâm của khu dân cư này, đó là một cây đại thụ cao trăm trượng.
Nơi này không phải là thánh địa của Yêu Dạ tộc, tất nhiên không thể có cây thánh quá to lớn.
Nhưng trong thành Trạch Cát này mà lại xuất hiện một cây đại thụ như vậy cũng đã khiến người ta cảm thấy hết sức bất ngờ rồi…
Ngay khi La Chinh vừa mới đến gần, hai người Yêu Dạ tộc liền chắn trước mặt La Chinh.
Một cô gái Yêu Dạ tộc tay cầm trường thương chặn ở trước ngực hắn: “Đứng lại, loài người kia!”
“Ngươi muốn tìm ai?” Một cô gái Yêu Dạ tộc khác hỏi.
Hiếm có người Nhân tộc nào đến khu dân cư của Yêu Dạ tộc, mà cho dù có thì cũng chỉ là tới bàn chuyện làm ăn.
Nhưng Yêu Dạ tộc các nàng có nhóm người chuyên chịu trách nhiệm về việc thông thương với các tộc khác, mà không phải ở đây.
Chương 1107: Vượt ải
Trên trường thương ở trước mặt La Chinh phát ra mũi nhọn lạnh lẽo ác liệt, nhưng trên mặt hắn vẫn đầy vẻ dửng dưngĐối mặt với câu chất vấn của cô gái Yêu Dạ tộc kia, hắn đưa ngón tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy mũi thương, sau đó hơi mỉm cười: “Ta không tìm ai hết”
Cô gái Yêu Dạ tộc này không hề ra tay, họ chỉ xua đuổi những người tộc khác vô ý xông vào nơi này mà thôi.
Dù sao thì họ được thánh địa phái đến đây là để tiến hành mua bán với những chủng tộc khác, ra tay giết người tùy tiện sẽ có ảnh hưởng không tốt đối với thánh địa của các nàng.
“Không tìm ai, vậy thì lập tức rời khỏi đây ngay!” Cô gái Yêu Dạ tộc cảnh cáo.
Nàng chăm chú nhìn vào ánh mắt của La Chinh, nó làm cho nàng hơi cảm thấy kỳ quái, dường như anh chàng này không hề căng thẳng?
Họ vốn cho rằng sau khi nhận được lời cảnh cáo thì hắn sẽ phải ngoan ngoãn rời đi, nhưng ai ngờ sau khi hắn dùng ngón tay dời mũi thương đi một chút thì lại tiếp tục cười nói: “Ta không tìm ai thì nhất định phải đi ngay sao?”
“Vậy thì chính là đâm đầu vào chỗ chết!”
Nơi này là trung tâm khu dân cư của Yêu Dạ tộc, các cô gái Yêu Dạ tộc này vốn là thủ vệ ở đây, sao họ có thể để cho La Chinh quấy rối chốn này được?
Vừa dứt lời, trường thương trong tay cô gái Yêu Dạ tộc kia liền đột nhiên cứa vào ngón tay La Chinh!
Cô gái Yêu Dạ tộc này có tu vi Thần Hải Cảnh, hơn nữa lại cầm thương bằng hai tay, nên khi trường thương đột ngột bắn ra như vậy, sức mạnh mới lớn làm sao?
Nhưng một thương này chỉ đâm ra được đúng ba tấc!
Sau đó không thể tiến tới thêm chút nào nữa!
Còn ngón tay La Chinh lại nắm chắc mũi thương của nàng giống như một cái kìm sắt!
Trong đôi mắt của cô gái Yêu Dạ tộc kia toát ra vẻ khó tin.
Nàng không ngờ võ giả Nhân tộc trước mắt này chỉ dùng hai ngón tay đã có thể kẹp cứng thương của mình!
Không cam lòng, vì thế nàng liền giơ tay đoạt lại, nhưng trường thương vẫn không hề nhúc nhích…
Như vậy có thể thấy, chênh lệch về sức mạnh giữa nàng và hắn không phải chỉ là một chút xíu!
“Vù vù…”
Hai cô gái Yêu Dạ tộc bên cạnh cũng không đứng xem kịch.
Mắt thấy đồng đội của mình chịu thiệt, hai người cũng bắt đầu nhào thẳng tới đỉnh đầu của La Chinh.
Mà La Chinh bỗng buông trường thương ra, bước thẳng về phía cây đại thụ!
“Ngăn hắn lại!”
Một cô gái Yêu Dạ tộc quát lên.
Đối với công kích mãnh liệt đến từ đằng sau, La Chinh chỉ thuận tay ngăn lại, cứ thế nhẹ phất tay một cái, vậy mà liền trực tiếp đánh bay hai thanh binh khí đang chuẩn bị áp sát đến bên mình.
Mặc dù vẻ mặt hắn vẫn hờ hững, nhưng ánh mắt lại vô cùng chăm chú.
Bởi vì Huân ở trong đầu hắn đã nhắc đi nhắc lại rằng, đây là bước đầu tiên, cũng là bước quan trọng nhất trong việc giúp nàng báo thù!
“Ầm ầm!”
Một tràng tiếng nổ truyền đến, một cái cổng ở phía dưới cây đại thụ này bị thân thể của La Chinh trực tiếp đụng nát, vụn gỗ rơi lả tả đầy đất, đồng thời cũng kinh động đến toàn bộ võ giả của Yêu Dạ tộc.
“Có người tự tiện xông vào Ngân Hạnh Lâu!”
“Chặn người này lại!”
“Giết luôn cũng được!”
Ngân Hạnh Lâu trong miệng người Yêu Dạ tộc này chính là một khu vực trên cây đại thụ mà thánh địa Tử Trúc thiết lập ở thành Trạch Cát.
Lần này, La Chinh xông vào coi như là đã chọc phải tổ ong vò vẽ!
Song, rất nhiều người của Yêu Dạ tộc cũng đang nghi ngờ, không hiểu rốt cuộc thằng nhãi loài người này ăn no rửng mỡ, xông vào Ngân Hạnh Lâu nhằm mục đích gì?
Nghĩ mãi vẫn không ra, thế nên dù là võ giả Thần Hải Cảnh hay là võ giả Thần Cực Cảnh thì đều lũ lượt vây giết tới với tình thế phải bắt La Chinh bằng được!
Ba sợi dây mây màu xanh lá bắn về phía La Chinh như mũi tên bay, hắn liền bước ra một bước giữa không trung, luân phiên thay đổi vị trí, hết chui vào mặt trái của không gian thì lại lao ra chính diện, dễ dàng thoát được ba đường tên bay này!
Sau khi vừa ra khỏi mặt trái của không gian, trước mặt hắn lại là một thanh đao lớn, cao cỡ một người đang chém thẳng về phía mình.
Tất nhiên La Chinh hiểu rõ, một khi đã rơi vào kiểu đánh dây dưa, dù có mười La Chinh thì hắn cũng không thể xông lên được.
Thế nên hắn lộn vòng một cái, tránh thanh đao lớn trước mắt.
Tốc độ của hắn lại nhanh hơn, xoay mình nhảy lên tầng hai gần như chỉ trong nháy mắt!
Hầu như võ giả nào của Yêu Dạ tộc cũng có sở trường về tốc độ, thân hình vô cùng linh hoạt.
Nhưng so sánh với La Chinh trước mắt thì lại thấy kém cỏi.
Hắn không ngừng di chuyển, hết sang trái lại qua phải, lăn lên trên rồi lại xuống dưới, thế mà lại tránh được sự vây đánh của sáu bảy cô gái Thần Cực Cảnh Yêu Dạ tộc!
Lầu ba…
Lầu bốn…
La Chinh gần như xông thẳng một hơi lên đỉnh của Ngân Hạnh Lâu này!
Đúng lúc này, một tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên.
“Dừng tay đi…”
Sau lưng La Chinh đột nhiên xuất hiện một bóng dáng màu hồng nhạt, hai chân khép lại, lơ lửng giữa không trung, trong ánh mắt tràn đầy vẻ dửng dưng.
Rõ ràng thực lực của cô gái này vượt xa những võ giả Thần Cực Cảnh kia!
Cảm nhận được uy áp mơ hồ tỏa ra từ trên người cô gái kia, La Chinh lại không hề ngừng tay mà tiếp tục xông lên phía trước, chỗ đó dựng ba pho tượng vương giả!
Nhìn thấy La Chinh không nghe lời mình, cô gái kia liền cười khẩy, chập hai ngón tay lại một chỗ, nhẹ nhàng chỉ về phía La Chinh, một con thoi* bay tức khắc bắn vọt ra theo cổ tay của nàng.
* Con thoi: vật dụng bằng gỗ, hai đầu nhọn, rỗng ruột, dùng để luồn chỉ qua các sợi vải trên khung cửi mà dệt thành vải lụa.
Chóp đuôi của con thoi bay này gắn với một sợi xích màu xanh đen, bắn ra chưa tới một thước thì trực tiếp biến mất, ngay sau đó lại xuyên qua không gian, chỉ trong nháy mắt đã móc vào hai chân La Chinh!
Trong nháy mắt khi bị trói, La Chinh lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ vô hình trói chặt mình ngay tại chỗ.
Nhưng dù vậy, Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay La Chinh liền đột ngột đâm ra.
Sáu, bảy đường U Thần Ảnh vụt ra từ đó, chạy thẳng tới pho tượng vương giả kia!
“Muốn chết!”
Trên mặt cô gái mặc đồ hồng kia lập tức lộ ra vẻ tức giận.
Nàng vẫn chưa định lấy mạng La Chinh, nhưng dù sao, tự tiện xông vào Ngân Hạnh Lâu thì không thể không bị quở trách một phen.
Đồng thời, trong lòng nàng cũng nghi ngờ, rốt cuộc mục đích hắn xông vào Ngân Hạnh Lâu là gì? Ngân Hạnh Lâu chỉ là trung tâm khu dân cư của Yêu Dạ tộc mà thôi, chứ không hề chứa báu vật, cũng không có bí mật gì.
Tóm lại, chắc không phải là tự dưng nổi điên lên nên mới xông tới đấy chứ?
Nhưng hiện tại nàng đã hiểu.
Không ngờ hằng nhãi Nhân tộc này lại muốn phá pho tượng vương giả của họ!
Nơi nào có Yêu Dạ tộc thì nơi đó có pho tượng vương giả.
Mặc dù không có cấp bậc thánh địa thì cũng sẽ chế tạo pho tượng vương giả thuộc về chính mình.
Yêu Dạ tộc lấy tư cách thánh địa thập phẩm, sống ổn định ở thành Trạch Cát, thì bọn họ đây cũng tương đương với một thế lực tông môn lục phẩm.
Từ ngày đầu tiên tiến vào thành Trạch Cát, họ đã dựng ba pho tượng vương giả này rồi.
Đó là đồ đằng* tín ngưỡng của họ.
Tuy không phải là vật gì quý giá, nhưng làm sao có thể cho phép thằng nhãi Nhân tộc kia phá hỏng?
* Đồ đằng: Đồng nghĩa với vật tổ, tô tem hay totem.
Là động vật hay thực vật mà người nguyên thủy sùng bái, coi như là tổ tiên, là biểu tượng thiêng liêng của bộ tộc mình và tin rằng những thứ đó có mối liên hệ siêu tự nhiên và có sự gần gũi về máu thịt. (Theo từ điển Lạc Việt, “Từ điển tiếng Việt” của Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia do Nguyễn Kim Thản, Hồ Hải Thụy, Nguyễn Đức Dương biên soạn (NXB Văn hóa Sài Gòn, 2005), Từ điển tiếng Việt do Văn Tân chủ biên (NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1967).
“Vèo vèo vèo…”
Cổ tay của cô gái mặc đồ hồng kia lại nhẹ nhàng giơ lên, một con thoi bay khác bỗng xuyên qua không gian, sau đó liền vượt lên trước và xông về phía những U Thần Ảnh kia!
“Phập phập phập…”
Con thoi bay kia dễ dàng đánh nát từng đường U Thần Ảnh.
Nhưng động tác vừa rồi của La Chinh thật sự quá nhanh, hơn nữa còn phóng ra đồng thời bảy U Thần Ảnh.
Dù con thoi bay kia không ngừng tạt qua, nhưng vẫn bỏ sót hai U Thần Ảnh.
“Xoảng, xoảng…”
Trong nháy mắt, hai pho tượng vương giả bị đập vỡ tan tành!
Cái bị đập vỡ là pho tượng vương giả cai quản sinh mệnh, và pho tượng vương giả cai quản hình phạt!
Sắc mặt cô gái mặc đồ hồng kia u ám không gì sánh được, trong hai mắt vốn lạnh nhạt tỏa ra sát khí buốt giá.
Bất kỳ người nào của Yêu Dạ tộc thì cũng sẽ bảo vệ ba vị Vương của các nàng.
Đập vỡ pho tượng vương giả chính là sự khinh nhờn lớn nhất đối với Vương của các nàng!
“Giết hắn! Lan đại nhân!”
“Hắn dám phá hỏng pho tượng vương giả…”
“Đáng tội chết!”
Võ giả Yêu Dạ tộc đuổi theo từ phía dưới lên thấy cảnh tượng này thì trong hai mắt đều là vẻ tức muốn điên lên.
Cô gái mặc đồ hồng kia không hề chần chừ, hai con thoi bay ác liệt lại tiếp tục xuyên qua không gian lần nữa rồi bay vụt về phía La Chinh.
Bên ngoài hai con thoi bay này hiện ra hai quả cầu sấm sét màu xanh da trời!
Quả cầu sấm sét này chỉ to khoảng bằng nắm tay, nhưng uy lực ẩn chứa trong đó lại khiến La Chinh cảm thấy khiếp vía!
“Sợ rằng quy tắc hệ Lôi chứa trong đó đã tới tầng năm rồi… Huân, nếu vẫn không ra thì ta thật sự gặp phiền phức rồi!” La Chinh không hề hoang mang mà nói.
Vừa dứt lời, một cái bóng đỏ như máu liền bắn ra từ trong cơ thể của La Chinh.
Mà bóng người kia vừa mới ngưng kết thì Hàn Mai Cổ Huyết Thương trong nhẫn tu di của La Chinh cũng đồng thời bắn ra rồi bị bóng người kia nắm trong tay!
“Leng keng…”
Hai tiếng vang giòn tan truyền tới, hai con thoi bay kèm theo quả cầu sấm sét kinh khủng kia đã bị bóng người này nhẹ nhàng đẩy ra.
Khi cô gái Yêu Dạ tộc mặc đồ màu hồng nhạt được gọi là Lan đại nhân kia nhìn thấy uy lực của một thương này, vẻ mặt liền trầm xuống.
Nhưng khi nàng thấy rõ diện mạo của bóng người này thì vẻ mặt lại đột nhiên thay đổi!
Chương 1108: Bước đầu tiên
Mỗi người trong Yêu Dạ tộc đều vô cùng quen thuộc với diện mạo và khí tức của Huân.
Ở một mức độ nào đó mà nói thì thậm chí còn quen thuộc hơn cả cha mẹ mìnhTừ khi ra đời, họ đã phải làm lễ rửa tội trước pho tượng vương giả.
Sinh Mệnh Vương có thể làm cho lực sinh mệnh của họ lớn mạnh hơn, Hình Phạt Vương có thể khiến các nàng tuân thủ nghiêm ngặt luật pháp của Yêu Dạ tộc, còn Sát Lục Vương có thể tăng dũng khí của các nàng lên gấp bội và giúp các nàng hiểu được ý nghĩa của Đạo Sát Lục.
Mặc dù hiện giờ Huân chỉ là thể kiếm linh, nhưng lực linh hồn của nàng đã khôi phục được hơn sáu phần.
Khi cầm Hàn Mai Cổ Huyết Thương trong tay, nàng phát ra uy nghiêm tối cao.
Rất nhiều võ giả Yêu Dạ tộc trong Ngân Hạnh Lâu nhìn thấy Huân xong thì tâm hồn đột nhiên chấn động.
Họ ý thức được rằng Vương của mình thế mà lại giáng lâm ở đây…
Âm La giới chỉ là một giới xa xôi, tập hợp rất nhiều chủng tộc, cả Đại Giới này cũng lấy việc buôn bán là chính.
Mặc dù Nhân tộc, Yêu Dạ tộc và Ma tộc đều có một thánh địa thập phẩm ở đây, nhưng đó cũng chỉ là thế lực ở ngoài rìa đối với các chủng tộc lớn.
Cho nên khi những người Yêu Dạ tộc này nhìn thấy Vương của mình xuất hiện, thì ai nấy đều lập tức đứng sững ra!
Được bất kỳ vị Vương nào đích thân tới thì đó đều là vinh quang tột cùng đối với các nàng.
Trong lòng người Yêu Dạ tộc, Vương còn quan trọng hơn cả Thiên Tôn.
“Bịch bịch bịch bịch…”
Trong nháy mắt, tất cả những người trong tộc ở đây đều quỳ gối, quỳ rạp xuống trước mặt Huân.
Huân bay lơ lửng trên cao, mắt nhìn xuống người trong tộc mình, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người cô gái mặc đồ hồng: “Ngươi tên là gì?”
“Ngô Vương, có thể gọi ta là Linh Lan” Cô gái mặc đồ hồng kia thành kính trả lời.
Thực ra vào mấy tháng trước, tất cả các thành viên của Yêu Dạ tộc đều biết Sát Lục Vương của họ đã trở về Thượng Giới, hơn nữa còn xảy ra mâu thuẫn rất lớn với Hình Phạt Vương.
Lúc đó Huân đã chửi nhau một trận với Hình Phạt Vương thông qua Thét Lệnh của La Chinh.
Đừng nói là Yêu Dạ tộc, khắp thiên hạ đều đã biết chuyện này!
Đối với chuyện này, các chủng tộc khác đều coi như không liên quan tới mình.
Suy cho cùng thì đây cũng chỉ là tranh chấp trong nội bộ Yêu Dạ tộc.
Thậm chí một số chủng tộc từng có thù hận với Yêu Dạ tộc còn ôm thái độ xem kịch hay, bởi dù sao sự trở về của Huân nhất định sẽ gây ra nội loạn trong Yêu Dạ tộc.
Huân hờ hững gật đầu gật đầu, tiếp tục nói: “Linh Lan, ta muốn các ngươi lập lời thề vương giả ở trước pho tượng”
Nghe thấy lời Huân nói, Linh Lan và một nhóm các thuộc hạ của nàng đều ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoàng bất an, dường như đây là một chuyện cực kỳ khó xử.
Thực ra tâm tư của các nàng cũng giống với thánh địa Thiên Vũ năm đó.
Huân đương nhiên là vua của họ, nhưng Yêu Dạ tộc không phải chỉ có một vị Vương.
Từng ấy năm tới nay, ba vị Vương đều cùng tiến cùng lui, mỗi người quản lý một phương diện tương ứng với vị trí của mình, duy trì cộng đồng Yêu Dạ tộc khổng lồ.
Nhưng một khi lập lời thề vương giả thì coi như sẽ chỉ một lòng trung thành với một vị Vương trong đó, thoát ly sự bảo hộ của hai vị Vương còn lại.
Lúc trước, Lưu Vũ không hề lựa chọn, mà khi đó Huân cũng không thúc ép thánh địa Thiên Vũ.
Bởi dù sao một thánh địa của Hạ Giới thì cũng không giúp nàng được gì nhiều, cũng không tạo ra sự thay đổi nào với toàn cục.
Nhưng nay đã khác xưa, Huân và Dao đã tuyên chiến với nhau, từ giờ trở đi nàng sẽ từng bước thu thập thế lực của mình, cuối cùng trở về vương vị vốn có!
Cho nên trước khi tới nơi này, Huân chỉ dặn La Chinh làm một việc.
Không cần biết hắn sẽ đối mặt với hạng cường giả nào, nhảy vào trong Ngân Hạnh Lâu chỉ có một mục tiêu duy nhất, trước hết phải đập vỡ hai pho tượng khác!
Bất kỳ cộng đồng Yêu Dạ tộc nào tồn tại thì đều có pho tượng vương giả, còn Vương của Yêu Dạ tộc lại có thể nhìn xuống toàn cục, liên hệ với bất kỳ một thánh địa nào thông qua pho tượng đó.
Tuy rằng khả năng Dao để mắt đến chỗ này là cực kỳ nhỏ, nhưng để đề phòng ngộ nhỡ, Huân vẫn bảo La Chinh đập vỡ pho tượng vương giả trước đã rồi lại tính.
Thấy vẻ mặt hoảng loạn, bất an của đám người Linh Lan, Huân lạnh lùng cười: “Bảo các ngươi lập lời thề vương giả khó như vậy sao? Hay là các ngươi cho rằng Sát Lục Vương đã không đáng để các ngươi tin cậy nữa?”
Vừa nói ra lời này xong, sắc mặt của tất cả các võ giả Yêu Dạ tộc, bao gồm cả Linh Lan lại càng thấp thỏm lo âu hơn nữa!
Thực ra mỗi tộc nhân lại có cảm giác với ba vị Vương khác nhau.
Khi đối mặt với Sinh Mệnh Vương, họ cảm nhận được sức sống tràn trề.
Lúc đối mặt với Hình Phạt Vương, họ lại vô cùng nghiêm túc.
Nhưng bình tĩnh mà nói thì đại đa số người của Yêu Dạ tộc vẫn thích Sát Lục Vương nhất.
Khi đối mặt với Sát Lục Vương, họ có thể cảm nhận được Sát Lục Ý vô tận, có thể đánh thức dũng khí sâu thẳm trong linh hồn họ, làm cho các nàng càng dũng cảm thiện chiến hơn!
Nhưng hiện tại, về cơ bản thế lực của Sát Lục Vương đã bị tan rã, thuộc hạ cũ từng đi theo Sát Lục Vương hoặc là đã ngã xuống, hoặc là đã lẩn trốn.
Dưới sự suy thoái như vậy, việc họ đứng về phía Huân chắc chắn không phải là một lựa chọn sáng suốt!
Một khi chuyện này bại lộ thì có thể Huân sẽ bị Dao giết chết chỉ trong nháy mắt, mà họ chắc chắn cũng sẽ bị liên lụy.
Dao là Vương quản lý hình phạt, cũng là vị Vương tàn nhẫn nhất đối với người trong tộc, nếu bị liên lụy thì sợ rằng Yêu Dạ tộc trên toàn bộ Âm La giới đều phải chôn theo!
La Chinh ngồi trên một cái lan can của Ngân Hạnh Lâu, tuy trên mặt không biểu cảm gì, nhưng trong lòng vẫn hơi hồi hộp.
Hắn đã đồng ý giúp Huân trở về vương vị, thì sớm muộn gì cũng phải đi tới bước này.
Mà bây giờ chính là điểm xuất phát của con đường quay về vương vị, nhưng hình như vẫn hơi khó để khiến những người Yêu Dạ tộc này lựa chọn.
Nếu như họ từ chối, chỉ sợ sự việc sẽ vô cùng phiền phức…
Hành tung của Huân sẽ bại lộ, hành tung của La Chinh cũng sẽ bại lộ.
Với thực lực bây giờ của La Chinh, hắn tuyệt đối không có sức chống lại Hình Phạt Vương.
Đối với La Chinh và Huân, đây đều là một cuộc mạo hiểm, nhưng lại nhất định phải thử!
Vẻ mặt của Huân hết sức nghiêm túc, trong uy áp linh hồn lờ mờ ẩn chứa uy nghiêm tối cao.
Khi uy áp kia phủ xuống, ngay cả sắc mặt của Linh Lan cũng hoàn toàn tái mét.
Đối với họ, sự lựa chọn này vô cùng khó khăn.
Nhưng mỗi người Yêu Dạ tộc ở đây đều hiểu, nói cho cùng thì cũng sẽ không tránh khỏi việc phải lựa chọn.
Mâu thuẫn giữa hai vị Vương đã đến mức như nước với lửa từ lâu, cuối cùng họ vẫn phải đi đến bước đường chỉ có thể chọn lựa một trong hai vị.
Huân không nói gì thêm nữa.
Nếu như nàng đã đích thân tới tận đây mà còn không thể nhận được sự ủng hộ của người trong tộc thì chuyện nàng trở lại vương vị chỉ là hy vọng hão huyền mà thôi.
Thời gian cứ thế trôi qua…
Sau một nén nhang, trong hai mắt của Linh Lan lộ ra vẻ dứt khoát.
Nàng liền ngẩng đầu tuyên thệ: “Ngô Vương là vinh quang, vinh quang là mệnh ta! Lấy Sát Lục vĩnh hằng, bảo vệ lãnh thổ tộc ta…”
Sau khi Linh Lan đi đầu tuyên thệ, từng người trong nhóm võ giả Yêu Dạ tộc phía sau cũng bắt đầu nhao nhao lập lời thề theo Linh Lan!
Ngay lúc bọn họ tuyên thệ, pho tượng Sát Lục Vương còn lại trong ba pho tượng vương giả bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu đỏ.
Còn ánh mắt của Huân thì sáng rực lên, lắng nghe lời thề vương giả của người trong tộc.
Đợt tuyên thệ ở Ngân Hạnh Lâu này chính là khởi đầu cho con đường trở về của Huân.
Sau khi mọi người tuyên thệ xong, Huân mới thản nhiên nói: “Các ngươi có thể đứng dậy rồi”
Linh Lan gật gật đầu, chỉ huy tất cả các cô gái Yêu Dạ tộc khác cùng đứng dậy.
Nàng đã lập lời thề vương giả, đồng nghĩa với việc sau này chỉ biết thành tâm cống hiến cho một mình Huân!
Nhưng đối với các nàng thì đây vẫn là vinh quang tột bậc.
Mỗi ngày họ đều cúng bái pho tượng vương giả, nhưng tuyệt đại đa số đều cả đời không thể nhìn thấy Vương của họ.
Bây giờ Huân đã đích thân tới trước mặt họ, họ sao có thể từ chối?
Đối với bọn họ, phải tạm thời vứt bỏ hai vị Vương khác dĩ nhiên là một lựa chọn đau khổ, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội lớn.
Một khi các nàng phò tá Huân thành công thì tất nhiên sẽ được trọng dụng!
“Ngô Vương, xin hỏi ngài có gì căn dặn không?” Sau khi Linh Lan đứng dậy thì liền nghiêm mặt hỏi.
Huân đã xuất hiện ở nơi này, tất nhiên phải có chuyện hết sức quan trọng giao cho mình làm, nếu không thì cũng sẽ không chủ động tiến vào Ngân Hạnh Lâu.
Huân liền hờ hững căn dặn: “Ta muốn ngươi đi tới Vĩnh Dạ giới tìm một người, rồi giao ngọc giản này cho nàng ta”
Nói đến đây, La Chinh ở bên cạnh liền lấy ra một cái ngọc giản màu xanh lục.
Đó là ngọc giản đã được chế tạo trước đó, bên trong ghi lại một số tin tức vô cùng quan trọng.
“Vĩnh Dạ giới…” Linh Lan hơi đờ ra.
Nàng cũng rõ, nơi kia từng là Đại Giới thuộc về riêng Sát Lục Vương, nhưng từ sau khi Sát Lục Vương biến mất thì toàn bộ Vĩnh Dạ giới đều đã bị Hình Phạt Vương chỉnh đốn một lần.
Song, nàng đã chọn lập lời thề vương giả thì không thể làm trái lại mệnh lệnh của Huân.
Cho dù Huân bảo nàng lao vào núi đao biển lửa, nàng cũng không có lý do từ chối.
Chương 1109: Thử nghiệm
Trước khi đi tới Ngân Hạnh Lâu, Huân cũng đã tính toán chu đáoVới quyền uy của nàng thì cũng đủ để thánh địa thập phẩm trong Âm La giới này thần phục một mình nàng.
Nhưng việc thu phục một thánh địa thập phẩm gần như không có chút ý nghĩa nào đối với Huân, bởi chuyện này căn bản không thể chống lại Dao được mà ngược lại còn rút dây động rừng…
Trước mắt, tất cả các hoạt động của nàng còn phải tiến hành trong bí mật, càng ít người biết chuyện càng tốt.
Ngân Hạnh Lâu chính là thế lực mà thánh địa Tử Trúc bố trí ở trong thành Trạch Cát, mục đích chủ yếu là để buôn bán với các thế lực khác trong thành, cho nên đồ quý và tài nguyên được dự trữ khá nhiều.
Nhưng sau khi xem lướt qua, Huân cũng chỉ lắc lắc đầu.
Những tài nguyên này còn chưa đủ để nàng chú ý tới.
Dù sao Âm La giới cũng chỉ là một vùng sát biên giới Đại Giới, căn bản không thể so với thiên cung Vân Miểu.
Đối với võ giả bình thường, những tài nguyên này vô cùng quý giá, nhưng đối với La Chinh thì lại vô dụng.
So sánh ra, nàng càng để ý tới bí bảo của Âm La giới hơn.
Mặc dù Huân xem thường tài nguyên và báu vật ở nơi này, nhưng lại lấy đi không ít ngọc chân nguyên.
Hằng năm, sau khi Ngân Hạnh Lâu tiến hành buôn bán với những chủng tộc khác xong thì sẽ nộp ngọc chân nguyên lên thánh địa Tử Trúc.
Thế nên số lượng ngọc chân nguyên trong Ngân Hạnh Lâu cũng không ít.
Để không khiến thánh địa Tử Trúc hoài nghi, cũng tiện cho Linh Lan báo cáo kết quả công tác với thánh địa, Huân chỉ lấy đi khoảng một phần năm số ngọc chân nguyên, tức là khoảng ba mươi nghìn viên.
Tất nhiên, số ngọc chân nguyên này đều đưa cho La Chinh dự trữ.
Bởi vì thế giới trong cơ thể La Chinh thay đổi nên không cần ngọc chân nguyên nữa, nhưng thường thì càng có nhiều tiền tài càng tốt, trong nhiều thời điểm nó sẽ phát huy được tác dụng không nhỏ.
Lúc trước, La Chinh còn từng liều sống liều chết vì một trăm viên ngọc chân nguyên cơ mà.
Đối với bất kỳ võ giả Thần Hải Cảnh nào, ba mươi nghìn viên ngọc chân nguyên này đều là một khoản tiền không nhỏ.
Sau khi ở lại Ngân Hạnh Lâu hai ngày, Linh Lan liền xin từ chức ở thánh địa Tử Trúc rồi sau đó tìm một lý do để mang ngọc giản mà Huân giao cho đi về phía Vĩnh Dạ giới.
Còn La Chinh thì lặng lẽ trở về chỗ ở trong thành Trạch Cát, chờ Ngải Hổ đến…
Hắn có lời hẹn nửa năm với Ngải Hổ, chớp mắt cũng chỉ còn lại một tháng.
Nhưng giờ hắn lại hơi lo lắng, không biết Ngải Hổ có thể đi đến thành Trạch Cát trong thời gian đã định hay không.
Nửa tháng sau…
La Chinh còn đang đắm chìm trong việc tu luyện.
Sau khi đột phá Thần Hải Cảnh, tu vi của La Chinh đã tăng lên, thực lực lại nâng cao thêm một bậc, các loại lực quy tắc và Sao Chiến Thể đều đã lĩnh ngộ đâu vào đấy.
Thỉnh thoảng, La Chinh có thể liên hệ được tới mấy ngôi sao.
Chẳng biết có phải vì hắn hấp thu Hoàng Xà Diệt Vận nên dường như số mệnh đã tăng thêm một bước hay không?
Khi La Chinh vừa mới hấp thu Hoàng Xà Diệt Vận trên đảo Trường Tô, hình như số mệnh của hắn đã tăng vọt đến cực hạn.
Tại khoảnh khắc đó, hắn hoàn toàn hóa thành con cưng của cả thế giới, gần như có thể nói là đến mức trong lòng nghĩ gì thì chuyện đó sẽ thành.
Nhưng tình huống đó không duy trì được bao lâu, chỉ trong khoảng mấy canh giờ mà thôi.
Sau đó, hình như số mệnh của hắn đã trở lại mức bình thường, hoặc cũng hơi cao hơn một chút.
Nhưng chuyện số mệnh vốn khó có thể nắm bắt, cũng không thể dùng thước đo để đánh giá, nên La Chinh cũng không xác định được.
Việc duy nhất có thể khẳng định là bây giờ La Chinh đã có thể dẫn động các ngôi sao dễ dàng hơn trước một chút.
Từ điểm này có thể phán đoán, số mệnh của hắn cũng có chút thay đổi!
Song hiện tại La Chinh cũng có phiền phức, đó chính là khí hỗn độn trong cơ thể hắn vẫn chưa có dấu hiệu hóa lỏng.
Theo nguyên tắc, khi võ giả đột phá Thần Hải Cảnh thì chân nguyên đã bắt đầu hóa lỏng từ trước đó, nhưng khí hỗn độn vẫn cuồn cuộn, chuyển động liên tục trong đan điền của La Chinh như khói báo động.
Trong bí thuật hỗn độn căn bản không có giải thích nào về tình huống này.
Sư phụ cũng chỉ suy đoán rằng khí hỗn độn vốn giống như chân nguyên, cũng có thể hóa thành một biển hỗn độn.
Nhưng rõ ràng, suy đoán của sư phụ đã lầm, hoặc ít nhất thì cũng có sai sót ở bước này.
“Chân nguyên hóa lỏng chính là do chân nguyên được nén đến cực hạn, sau đó mới có thể sinh ra hiện tượng hóa lỏng…”
“Nhưng khí hỗn độn lại rất khó để xảy ra hiện tượng này.
Thứ này không thể được bổ sung dựa vào việc hấp thu chân nguyên bên ngoài, mà bản thân tốc độ sản sinh khí hỗn độn vốn cũng đã khá chậm, thế thì biết nén lại thế nào?”
Mấy ngày nay, La Chinh cũng chau mày suy nghĩ để giải đáp câu hỏi này.
Thỉnh thoảng, hắn cũng sẽ ra ngoài đi lại, giải sầu, hy vọng có được cơ duyên giác ngộ…
Lần suy tư này, La Chinh thường xuyên nói chuyện với Thanh Long.
Thanh Long được coi là người có hiểu biết sâu rộng trong Chân Long tộc, nhưng về chuyện của La Chinh thì cũng hoàn toàn bó tay.
Thanh Long hiểu rõ hệ thống chân nguyên, Xích Long lại hiểu rõ những vấn đề về hệ thống luyện thể, mỗi con rồng đều am hiểu các phương diện khác nhau, thế nhưng chúng lại chưa bao giờ nghe tới phương thức tu luyện hệ thống hỗn độn này.
Có điều, Thanh Long lại đưa ra một đề nghị khiến cho La Chinh cảm thấy vô cùng hứng thú!
Năm đó, khi La Chinh còn ở Đông Vực, hắn từng nhận được một quyển công pháp của Ma tộc tên là Thiên Ma Thần Quyền.
Khi hắn vừa mới bước lên con đường võ đạo, quyển công pháp này đã phát huy ra tác dụng vô cùng quan trọng.
Theo Thanh Long thấy, bản thân quyền ý và chiêu thức trong Thiên Ma Thần Quyền gần như không có gì đáng nhắc tới.
Nhưng chân khí Thiên Ma tu luyện ra được nhờ Thiên Ma Thần Quyền lại rất có ý nghĩa.
Chân khí Thiên Ma kia gần như có thể nuốt hoàn toàn chân nguyên của hắn hoặc chân khí khác rồi biến thành của mình.
Mặc dù sau đó La Chinh tu luyện những công pháp khác, bỏ qua Thiên Ma Thần Quyền, nhưng bây giờ Thanh Long nhắc lại liền khiến La Chinh nảy ra một ý nghĩ.
Tuy Thanh Long không biết nguyên nhân tại sao La Chinh không thể hóa lỏng khí hỗn độn, nhưng bây giờ tiếp tục suy luận thì khả năng số lượng khí hỗn độn trong đan điền không đủ là vô cùng lớn.
Cho nên Thanh Long mới có thể đề xuất một ý tưởng to gan như vậy, để La Chinh dùng tâm pháp được ghi trong Thiên Ma Thần Quyền, trao đặc tính cắn nuốt cho khí hỗn độn…
Sau khi nghe về cách nghĩ này, ánh mắt La Chinh cũng hơi lóe lên.
Quả thật mạch suy nghĩ này cũng không tệ.
Con đường trước mắt hắn đang đi chưa từng có ai thành công, thế nên lúc này tất cả đều phải do chính hắn tự tìm tòi, cho dù đi có nhầm thì cứ quay đầu trở lại là được.
La Chinh cũng sẽ không cố chấp với quy tắc trong thiên hạ, suy cho cùng thì hắn cũng biết chuyện sư phụ đang đi ngao du trong hỗn độn, cũng biết loáng thoáng rằng bí thuật hỗn độn của mình đã vượt qua vũ trụ này, cũng chính là vượt qua quy tắc vốn xây dựng nên vũ trụ này.
Đã như vậy mà La Chinh còn cố chấp với cái gọi là quy tắc thì hắn cũng thuộc dạng bảo thủ không chịu thay đổi rồi.
Nghĩ tới đây, La Chinh cũng không kéo dài thêm nữa, liền bắt đầu tu luyện theo tâm pháp ghi trong Thiên Ma Thần Quyền.
Trước đây cũng từng có chuyện lấy khí hỗn độn để thúc giục những công pháp khác.
Ví dụ như khi dùng khí hỗn độn để thúc giục lực quy tắc thì uy lực sẽ tăng thêm bao nhiêu lần.
Cũng bởi vì nguyên nhân này nên việc thôi thúc để sinh ra chân nguyên Thiên Ma vẫn có hy vọng rất lớn.
La Chinh vận hành tâm pháp trong Thiên Ma Thần Quyền, khí hỗn độn trong cơ thể cũng bốc lên cuồn cuộn…
La Chinh liền rút một chút khí hỗn độn ra khỏi đan điền, để nó chảy vòng theo kinh mạch, cuối cùng bắn ra tại đầu ngón tay.
Dòng khí hỗn độn mờ mờ kia lượn lờ trong tay La Chinh tựa như một dòng khói mù nồng đậm, không tan đi được.
“Không biết khí hỗn độn được thúc ra từ tâm pháp kia có đặc tính cắn nuốt hay không?” La Chinh hơi căng thẳng.
Nhưng chỉ trong giây lát, vẻ hồi hộp trên mặt liền hoàn toàn biến mất, đồng thời cười vang: “Cho dù thất bại thì cũng có thể tìm phương pháp khác, có gì đáng để căng thẳng?”
Nghĩ tới đây, hắn giơ tay lấy một viên đá chân nguyên cực phẩm ra.
Từng luồng chân nguyên nồng đậm được bao trong cái xác đá nho nhỏ này.
La Chinh không hề trực tiếp bóp nát viên đá chân nguyên này mà chỉ dùng ngón tay điểm nhẹ một cái, liền tạo thành một cái lỗ nhỏ trên vỏ của đá chân nguyên.
Một luồng chân nguyên thuần khiết liền tỏa ra xuôi theo lỗ nhỏ kia!
Ngay vào lúc này, La Chinh dùng đầu ngón tay bắn một dòng khí hỗn độn vào trong viên đá chân nguyên, hai mắt nhìn chằm chằm vào nó.
“Không có tác dụng?”
Xuyên qua xác đá trong suốt này, La Chinh có thể nhìn thấy một dòng khí hỗn độn màu nâu lượn lờ trong đá chân nguyên.
Nó không hòa với chân nguyên màu trắng sữa trong đá chân nguyên kia, cũng không cố gắng cắn nuốt chân nguyên…
Khóe miệng La Chinh giật giật.
Xem ra mình vẫn suy nghĩ ngây thơ quá rồi.
Song, vào nháy mắt La Chinh chuẩn bị nhét viên đá chân nguyên kia vào lại nhẫn tu di thì cả viên đá chân nguyên liền đột ngột nổ tung ngay trước mặt hắn!
Chương 1110: Hóa biển
Đá chân nguyên cực phẩm kia nổ tung vô cùng đột ngột, do không kịp đề phòng nên La Chinh cũng giật bắn cả mình!Sau khi đá chân nguyên cực phẩm đột nhiên nổ tung, chân nguyên trong đó lại chưa bắn ra mà thay vào đó là mấy luồng khí hỗn độn kia!
Vừa rồi, La Chinh chỉ rót một luồng khí hỗn độn vào trong xác đá mà thôi, bây giờ khí hỗn độn này đã nhiều hơn gấp mấy lần!
Tuy nhiên, bởi vì bị nổ nên khí hỗn độn quật mạnh ra bốn phía, giống như mấy cái roi cực mảnh, để lại vài vết lõm rất nhỏ!
“Xoẹt xoẹt…”
Ngay sau đó, từng luồng từng luồng khí hỗn độn chậm rãi kéo dài từ trong những vết lõm kia ra, giống như là những con rắn nhỏ màu xám tro.
La Chinh mở to hai mắt, nhìn cảnh tượng trước mắt này, dường như suy nghĩ còn chưa kịp vận vận động.
Hắn cứ ngây người như vậy trong khoảng mấy nhịp thở, số vết lõm lắt nhắt xung quanh gian phòng càng lúc càng nhiều.
Những con rắn nhỏ màu xám tro kia giống như một con mọt nhỏ bé, nhanh chóng ăn mòn tất cả những gì xung quanh, đồng thời lại càng sinh ra nhiều rắn nhỏ màu xám hơn.
“La Chinh, nếu ngươi cứ mặc kệ nữa thì căn phòng này sẽ sụp đấy!” Lời của Thanh Long vang lên bên tai La Chinh.
Được Thanh Long nhắc nhở, La Chinh mới lấy lại tinh thần!
Ngón tay hắn vẫy nhẹ một cái, từng luồng khí hỗn độn kia liền nhanh chóng tập kết lại.
Từng con rắn nhỏ màu xám tro chui ra từ mọi ngóc ngách của căn phòng rồi nhanh chóng tụ tập lại trong tay La Chinh.
Khí hỗn độn trong tay La Chinh bây giờ đã nhiều hơn trước một nghìn lần.
Lúc trước, một luồng khí hỗn độn mà La Chinh rút ra cũng không lớn hơn một sợi dây nhỏ bao nhiêu, vậy mà lúc này, khi chúng gom lại thì đã lớn bằng một nắm tay.
“Khí hỗn độn này không chỉ cắn nuốt chân nguyên, mà hình như chúng còn có thể… cắn nuốt phòng ở?” La Chinh nhìn chằm chằm đám khí hỗn độn kia, sững sờ nói.
“Không phải là cắn nuốt phòng ở…” Thanh Long sửa lại, “E rằng khí hỗn độn này có thể cắn nuốt vạn vật…”
Nhìn thấy cảnh tượng này, ngay cả Thanh Long cũng không bình tĩnh nổi.
Lúc trước, Thanh Long đưa ra lời đề nghị này với La Chinh, cũng chỉ hy vọng La Chinh tự thử nghiệm một phen mà thôi, bởi khả năng thất bại lớn hơn khả năng thành công rất nhiều.
Nó đã sống biết bao năm tháng qua, nên cũng từng thấy rất nhiều loại công pháp.
Lúc đầu, khi La Chinh vào Thanh Vân Tông lựa chọn công pháp, Thanh Long liền ghi nhớ quyển Thiên Ma Thần Quyền này.
Vốn dĩ, khả năng có thể làm cho chân nguyên có đặc tính cắn nuốt đã vô cùng đặc biệt, nhưng lại không tìm được lai lịch của quyển công pháp này, thậm chí dù nó có phải là truyền thừa từ Ma tộc hay không thì cũng còn phải nghiên cứu!
Nhưng La Chinh vẫn liên tục chạy ngược chạy xuôi, gần như không hề dừng lại nghỉ ngơi dù chỉ nửa bước, nên cũng không có thời gian đi nghiên cứu lai lịch của quyển công pháp này.
Cho đến hôm nay, Thanh Long mới đưa ra lời đề nghị dung nhập đặc tính của chân nguyên Thiên Ma trong Thiên Ma Thần Quyền vào khí hỗn độn một cách hoàn mỹ.
Hơn nữa đặc tính cắn nuốt của khí hỗn độn còn bá đạo hơn chân nguyên, chẳng những có thể cắn nuốt chân nguyên mà thậm chí còn trực tiếp cắn nuốt luôn cả căn phòng này.
Ngay cả Thanh Long cũng không nhịn được mà phải tấm tắc về sự kỳ lạ này…
Sau khi ngẩn người ra một lúc thì La Chinh lại mừng rỡ như điên.
E rằng ngay cả sư phụ hắn cũng không lường được bước thử nghiệm này!
Suy cho cùng khi viết bí thuật hỗn độn, sư phụ cũng chỉ dự đoán là sau khi đột phá Thần Hải Cảnh, võ giả tu khí hỗn độn cũng giống như võ giả tu luyện chân nguyên, khí hỗn độn có thể tự động hóa lỏng, biến thành một vùng biển hỗn độn.
Có lẽ, ông đã sơ sót ở vấn đề khí hỗn độn hóa lỏng.
Nghĩ tới đây, ánh mắt La Chinh chợt lóe, hắn giơ tay chỉ nhẹ một cái, một đám khí hỗn độn trước mặt liền đột ngột bay vọt về góc bên của một cái bàn vuông!
“Xoẹt…”
Đám khí hỗn độn kia còn chưa tiến vào chính giữa cái bàn vuông mà trên bề mặt cái bàn đã xuất hiện một lỗ tròn lớn khoảng nắm tay rồi.
Dưới sự khống chế của La Chinh, khí hỗn độn liền không ngừng di động xuôi theo bàn vuông.
Chỉ trong mấy nhịp thở, đám khí màu xám tro này đã ngốn sạch cái bàn vuông kia như một con quái vật vô hình.
Đợi đến khi La Chinh thu khí hỗn độn về lần nữa thì đám khí hỗn độn này lại lớn hơn một vòng rồi!
“Thú vị! Chỉ cần không ngừng đưa đồ vật vào cho khí hỗn độn cắn nuốt là được.
Đợi đến khi khí hỗn độn trong cơ thể ngưng kết tới mức độ nhất định thì cũng có thể hóa lỏng, cũng có thể hóa biển!” Ánh mắt La Chinh không ngừng chớp chớp.
Tuy rằng quá trình này có hơi phiền toái thật, bởi những võ giả khác đột phá Thần Hải xong thì chân nguyên tự nhiên sẽ hóa lỏng, còn La Chinh lại phải tốn công như vậy, nhưng đối với hắn thì đây chưa chắc là chuyện xấu.
Đã có thể dùng vạn vật làm nguồn cho khí hỗn độn thì khí hỗn độn trong cơ thể La Chinh sẽ không bao giờ hết, dùng không cạn, không gian phát huy cũng sẽ vô cùng rộng lớn!
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Mộ Minh Tuyết bưng một bình trà tiến tới.
La Chinh để cho Mộ Minh Tuyết sống ở bên cạnh mình, không hề căn dặn nàng phải làm những công việc của tỳ nữ này, nhưng Mộ Minh Tuyết vẫn cố gắng đảm nhận.
Sau khi vào phòng, nhìn thấy cả phòng chằng chịt vết lõm, trên mặt nàng cũng lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó lại lặng lẽ lui ra ngoài…
Mộ Minh Tuyết vô cùng an phận, chuyện mình không nên nghe ngóng thì nàng sẽ không liếc mắt nhìn thêm lấy một cái, càng không truy hỏi La Chinh.
Khoảng thời gian tiếp theo, La Chinh liên tục thử nghiệm đặc tính cắn nuốt của khí hỗn độn.
Trước đây, đặc tính cắn nuốt của chân nguyên Thiên Ma cũng không phải mạnh lắm.
Tất nhiên nó có thể trực tiếp cắn nuốt hết chân nguyên, chân khí bình thường, nhưng nếu gặp phải vật quán tưởng thì tốc độ cắn nuốt lại chậm hơn rất nhiều, thậm chí còn xuất hiện tình huống không thể cắn nuốt.
Dường như khí hỗn độn này bây giờ cũng gần giống thế.
Chẳng hạn tốc độ cắn nuốt bàn ghế thông thường thì vô cùng nhanh, cắn nuốt gỗ, đất, gạch ngói thì còn tạm được, nhưng đụng phải vật kim loại thì tốc độ cắn nuốt cũng chậm đi.
Đương nhiên “chậm” ở đây là so với những vật chất đã nói tới trước đó!
Sau đó, La Chinh còn cầm đủ các thứ đến làm thí nghiệm, ví dụ như bảo vật huyền khí, linh khí, tiên khí…
Bảo vật binh khí phẩm cấp càng cao, sức chống đỡ càng cao thì tốc độ cắn nuốt cũng càng chậm.
Để thử nghiệm, thậm chí La Chinh còn đưa một món thánh khí vào trong đó.
Nhưng mất cả nửa ngày, khí hỗn độn này mới có thể cắn nuốt hoàn toàn thánh khí kia.
Sợ rằng nếu như cắn nuốt thần khí thì càng cần nhiều thời gian hơn.
Dưới do không ngừng cắn nuốt, nên khí hỗn độn mà La Chinh rót lại vào thế giới trong cơ thể cũng càng lúc càng nhiều, đan điền của hắn cũng dần dần phồng to lên.
Từ sau khi tu luyện bí thuật hỗn độn, thế giới trong cơ thể hắn chậm rãi vun đắp khí hỗn độn.
Khi khí hỗn độn đạt tới một số lượng nhất định thì sẽ không tăng thêm nữa, nên đã lâu hắn không có cảm giác đan điền tràn đầy.
Nhưng lần này, khi La Chinh không ngừng cho khí hỗn độn cắn nuốt, số lượng khí hỗn độn ở thế giới trong đan điền kia càng lúc càng nhiều, thế giới trong toàn bộ cơ thể cũng bắt đầu có vẻ chật hẹp, khí hỗn độn trong đó cũng bắt đầu dần dần cô đọng!
Theo nguyên tắc thì khi khí hỗn độn ngưng kết đến cực hạn, hẳn là sẽ xuất hiện dấu hiệu hóa lỏng.
Cho nên La Chinh không ngừng đưa khí hỗn độn vào trong đan điền, đồng thời cũng không ngừng chú ý tới sự thay đổi trong đan điền của mình.
La Chinh cũng không phải thất vọng.
Chẳng mấy chốc, hắn liền thấy từng đám khí hỗn độn ngưng tụ lại tại một chỗ nào đó ở thế giới trong cơ thể, sau đó chúng liền biến thành chất lỏng màu nâu rồi nhanh chóng đã chìm sâu vào thế giới trong cơ thể.
Sau khi đám khí hỗn độn đầu tiên bắt đầu hóa lỏng, toàn bộ thế giới trong cơ thể liền có biến đổi long trời lở đất.
Chất lỏng màu nâu không ngừng hóa lỏng, vùng bờ trong cơ thể cũng bắt đầu hình thành…
Quá trình hóa lỏng này kéo dài đúng sáu ngày.
Sau sáu ngày, một vùng biển màu nâu dần dần cuộn sóng ở thế giới trong cơ thể của La Chinh.
Tuy phá Tiểu Thiên Kiếp mười lần thì đã xem như đã bước vào Thần Hải Cảnh.
Nhưng tới bây giờ, La Chinh mới thật được coi là mở ra biển chân nguyên, mới thật sự được coi là võ giả Thần Hải Cảnh.
Song, vùng biển chân nguyên này của hắn có một số điểm đặc biệt hơn so với những người khác… Giả sử ném một món thần khí vào khí hỗn độn cuồn cuộn không ngừng kia thì sợ rằng chỉ sau một ngày nó đã có thể cắn nuốt sạch sẽ!
Sau khi La Chinh mở được biển chân nguyên không lâu, một giọng nói liền truyền đến trong tai hắn.
Là Ngải Hổ đốt phù truyền âm đã trao đổi hồi đó, xem ra hắn đã đến thành Trạch Cát!
Hắn chờ ở trong Âm La giới lâu như vậy cũng bởi vì lời mời của Ngải Hổ.
Quan trọng nhất là dường như Huân cũng biết một số bí mật của Âm La giới này, trong đó có tài nguyên mà La Chinh nhất định phải giành được.
Vì vậy sau khi dùng phù truyền âm trả lời Ngải Hổ, La Chinh liền bảo Mộ Minh Tuyết thu dọn, chuẩn bị xuất phát.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đạo Sĩ Dạ Trượng Kiếm [Dịch] Đạo Sĩ Dạ Trượng Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Dao-Si-Da-Truong-Kiem-SE-Audio-Truyen.jpg)






