1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 218 : Đường viền (c1086-c1090)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 218 : Đường viền (c1086-c1090)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1086: Đường viền

Những con Hoàng Xà Diệt Vận vẫn lượn vòng trên không trung, không ngừng mở miệng ra mà ăn, thậm chí còn phát ra tiếng động nho nhỏBọn chúng không gây hại gì đến thân thể La Chinh, nhưng sắc mặt La Chinh càng lúc càng u ám.

“Soạt, soạt…”

Tiếng gặm nhẹ giống như tiếng con tằm ăn lá dâu, không ngừng làm tiêu hao số mệnh của La Chinh.

Không cần phải nói cũng biết tầm quan trọng của số mệnh đối với bản thân thế nào.

Nhưng những con Hoàng Xà Diệt Vận này giống như ảo ảnh vậy, hoàn toàn không thể đụng tới.

Dường như chúng không tồn tại ở thế giới này.

Bây giờ La Chinh không có cách nào để hạ được chúng.

Ngay cả Thanh Long trong đầu La Chinh cũng truyền đến tiếng thở dài yếu ớt.

Hoàng Xà Diệt Vận Kiếp ngày hôm nay là do số mệnh của La Chinh quá mạnh mà dẫn đến.

Mà từ xưa đến nay, chưa có sách cổ nào ghi lại cách hóa giải kiếp nạn này.

Thanh Long không nghĩ ra cách giải, Huân cũng vậy.

Đây chính là Thiên Kiếp không có cách chống lại…

Sắc mặt La Chinh vốn vô cùng u ám, thậm chí còn có chút luống cuống tay chân.

Thế nhưng thời gian cứ thế trôi đi, dần dần hắn đã ổn định lại cảm xúc, tâm trạng hơi nôn nóng lúc trước cũng dần bình tĩnh lại.

Hắn xoay người, hơi khuỵu hai đầu gối xuống, làm một động tác Thiên Cân Trụy*.

Hắn quay về chỗ cũ, khôi phục lại vẻ thản nhiên trên mặt.

* Thiên Cân Trụy: Trụ tấn nâng vật nặng, là một trong các nhóm công pháp tu luyện của Thiếu Lâm.

Luyện từ thế Trung bình tấn, hai tay nâng vật nặng lên trời giống như nâng tạ bằng các ngón tay.

Môn này luyện thủ trảo (ngón tay) là chính gồm ba ngón tay: ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa.

Không phải La Chinh bỏ cuộc, đã đi trên con đường này, từ trước nay La Chinh chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc!

Thiên Kiếp có lợi hại đến đâu, đối thủ có mạnh mẽ đến mức nào thì cũng chưa từng khiến hắn khuất phục.

Thiên Kiếp không phải là tử kiếp, nếu không thì có lẽ tất cả các võ giả trong vũ trụ này đều chết hết rồi.

Thiên Đạo đã giáng xuống kiếp nạn như thế này thì nhất định là có thâm ý của nó, thay vì lo lắng vô ích, không bằng giữ tâm trạng bình tĩnh.

Số mệnh có kém đến thế nào đi chăng nữa thì cũng còn hơn là phải chịu chết… Nhỉ? Hắn tự an ủi bản thân như vậy.

“Soạt, soạt…”

Những con Hoàng Xà Diệt Vận vẫn từ từ ăn, chầm chậm vặn vẹo cơ thể trong không trung.

Dường như chúng coi số mệnh của La Chinh là một món ăn tinh tế, nên phải ăn dần dần, từng miếng, từng miếng.

“La Chinh vẫn có thể giữ được vẻ bình tĩnh thong dong, thật là đáng quý” Một Cung chủ đánh giá.

“Có lẽ người ta vốn có cách phá giải rồi?” Một Cung chủ khác hỏi ngược lại.

“Ha ha… Cách phá giải? Khỏi nói đến La Chinh đi, bao nhiêu Thiên Tôn trong Đại Giới như thế, có ai nghĩ ra được cách phá giải? Mà sợ rằng trong vũ trụ này cũng chẳng có cách phá giải!” Vị Cung chủ kia nói tiếp.

Tâm trạng La Chinh giống như một cái giếng cổ lâu năm, trong lòng không có chút gợn sóng, chỉ có bình tĩnh.

Đối với hắn thì Hoàng Xà Diệt Vận Kiếp này là một kiếp nạn, nhưng hắn lại có thể lợi dụng nó để rèn luyện tâm cảnh của bản thân!

Mất đi số mệnh thì thế nào?

Có nhiều lúc, quả thực số mệnh có thể tạo ra kỳ tích.

Nhưng để đi được tới ngày hôm nay, cũng không phải La Chinh chỉ đơn giản dựa vào số mệnh.

Không có số mệnh, con đường tương lai của hắn có thể sẽ càng khó khăn hơn, cũng có nghĩa là hắn sẽ gặp phải nhiều thử thách lớn hơn nữa, nhưng như thế thì đã làm sao?

“Thế thì làm sao!”

Nghĩ đến đây, La Chinh mở bừng mắt, trong mắt hắn đầy vẻ thâm thúy.

Đối mặt với Thiên Kiếp không thể chống lại được này, tâm võ đạo của La Chinh lại thăng hoa lần nữa.

Đây là nhận thức giữa được và mất, hiểu rõ không thể làm được nhưng vẫn cố làm!

Ngải An Tâm đứng đối diện La Chinh.

Lúc nàng và La Chinh nhìn vào mắt nhau, đột nhiên trái tim nàng thắt lại, đập điên cuồng!

Nàng không hiểu ánh mắt của La Chinh, nhưng trong ánh mắt sâu xa ấy lại có chút tình cảm vô cùng phức tạp!

Rốt cuộc La Chinh làm sao vậy?

Ngải An Tâm bắt đầu nghi ngờ trong lòng.

Nàng không biết, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này La Chinh đã trải qua những chuyện gì.

Không chỉ Ngải An Tâm, lúc các võ giả của mười ba cung ở đây vô ý đối mặt với La Chinh thì trái tim đều đập mạnh lên.

“Bốp, bốp, bốp…” Giới chủ Lạc Nhật đột nhiên vỗ tay. “Thằng nhóc này, lợi hại lắm.

Biết rõ bản thân không thể chống lại Hoàng Xà Diệt Vận, lại lợi dụng Hoàng Xà Diệt Vận để rèn luyện tâm cảnh của bản thân.

Tâm võ đạo của thằng nhóc này có lẽ sẽ còn tiến xa hơn nữa!”

Trong tình huống này mà còn có thể giữ được bình tĩnh, không chỉ vậy mà còn lợi dụng kiếp nạn để rèn luyện bản thân, điều này khiến Giới chủ Lạc Nhật cũng phải vỗ tay tán thưởng La Chinh.

Tính cách của mỗi võ giả mỗi khác, tâm cảnh cũng không giống nhau.

Giới chủ Lạc Nhật là người thẳng thắn, thích ai thì sẽ khen không dứt miệng.

Còn Vân Lạc có tính hướng nội, nhìn thấy biểu hiện của La Chinh như vậy thì cũng chỉ mỉm cười.

Nhưng cho dù là ai thì cũng cực kỳ tán thưởng biểu hiện của La Chinh.

Nhưng dù tâm cảnh của La Chinh có thay đổi thì những con Hoàng Xà Diệt Vận trong không trung vẫn tiếp tục cắn nuốt số mệnh.

Đối với những con Hoàng Xà Diệt Vận thì bữa tiệc này còn lâu mới kết thúc, nhưng bản thân La Chinh cũng đã không thèm để ý nữa rồi.

Cứ như vậy mà qua vài nén nhang, đột nhiên có điều biến đổi khác thường!

“Vù…”

Một cơn gió nhẹ bỗng nổi lên!

Những cơn gió sinh ra quanh người La Chinh, thổi đi khắp nơi…

Lúc một cơn gió mát thổi qua tóc Ngải An Tâm, trên mặt nàng chợt có nét nghi hoặc.

“Nổi gió rồi, nhưng gió từ đâu tới?” Nàng nghĩ.

Trên mặt mọi người đều là vẻ nghi hoặc.

Nơi này đã bị ông lão áo vải phong ấn hoàn toàn, nên gió ở thế giới bên ngoài không thể thổi vào được.

Mà lúc này các võ giả đều đang đứng yên, không vận chuyển công pháp, nên đương nhiên không thể làm xáo trộn luồng không khí.

Bản thân La Chinh cũng không hề có hành động gì, vẫn ngồi im trên mặt đất giống như một pho tượng đá.

So ra, thực lực của các vị Cung chủ và Giới chủ Lạc Nhật mạnh hơn những võ giả mười ba cung rất nhiều, cũng nhạy bén hơn bọn họ vô số lần!

Giới chủ Lạc Nhật nhìn chằm chằm La Chinh, nói: “Cơn gió này là từ phía sau người La Chinh thổi tới.

Sau lưng hắn có thứ gì vậy”

“Không cảm nhận được.

Sau lưng La Chinh vẫn trống không, không có thứ gì cả” Một Cung chủ khác quan sát một lúc rồi nói, hắn hết sức tin tưởng vào phán đoán của mình.

Một vài Cung chủ khác cũng gật đầu: “Đúng vậy, phía sau La Chinh không có gì bất thường…”

Thế nhưng cơn gió này thực sự tồn tại.

Nó không phải là lực quy tắc do chân nguyên tạo ra.

Dường như nó là điềm báo, sắp có một thứ cực mạnh nào đó xuất thế, nên mới khiến không khí hỗn loạn như vậy.

Cơn gió này càng ngày càng mạnh, tốc độ gió càng lúc càng nhanh.

Từ một cơn gió nhẹ dần dần trở thành một cơn gió mạnh!

“Vù, vù, vù…”

Cơn gió mạnh này thổi quanh mọi người, phát ra tiếng phần phật.

Thực ra mọi người ở đây đều đã lĩnh ngộ lực quy tắc căn bản, chỉ cần hơi động tâm niệm thôi là cũng có thể tạo ra cơn gió mạnh hơn cơn gió này gấp hàng vạn lần.

Thế nhưng không ai biết cơn gió này từ đâu tới và được tạo ra như thế nào.

Điều này vô cùng kỳ lạ!

Trong lúc tất cả mọi người còn đang nghi ngờ thì đột nhiên một võ giả chỉ tay về phía sau lưng La Chinh: “Nhìn xem, kia là thứ gì!”

Phía sau La Chinh vẫn trống không, không có bất cứ thứ gì, nhưng chính vì như vậy mới càng kỳ lạ.

Cơn gió mạnh ấy không ngừng rít lên, thổi khắp mọi nơi nên khó tránh khỏi việc cuốn theo ít bụi, làm cho tầm nhìn của mọi người hơi mờ.

Nhưng điều này không ảnh hưởng gì đến tầm mắt của các võ giả.

Khi cơn gió mạnh này thổi đến phía sau La Chinh thì mọi người phát hiện điểm kỳ lạ.

Dường như cơn gió này không thể thổi qua sau lưng hắn, đồng thời cũng bởi vì nó cuốn theo những hạt bụi nên tạo thành một cái bóng mờ phía sau hắn.

Đó là một cái bóng cực lớn!

Nói chính xác ra thì đó cũng không thể gọi là cái bóng.

Nó chỉ là một đường viền mờ ảo do cơn gió không thế xuyên qua được thứ khổng lồ này tạo ra mà thôi.

Nhưng trùng hợp ở chỗ, những con Hoàng Xà Diệt Vận này cũng đang cắn nuốt dọc theo “đường viền” , trông giống như chúng đang cắn một “người khổng lồ” không tồn tại vậy!

Nghe thấy lời nói của mọi người, La Chinh bình tĩnh quay lại nhìn, trong mắt hiện lóe lên tia sáng.

Hình người khổng lồ? Đây là thứ gì?

Nếu Hoàng Xà Diệt Vận… cắn nuốt số mệnh của hắn, vậy người khổng lồ kia chính là số mệnh của hắn?

Tại sao số mệnh của hắn lại có dáng vẻ này?

Mặc dù La Chinh có thể bình tĩnh, nhưng nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ như vậy thì cũng khó mà tránh khỏi nảy sinh nghi ngờ.

Quan trọng là cái thứ này ở phía sau người hắn từ lúc nào?


Chương 1087: Siêu số mệnh

Vù, vù, vù…Gió vẫn đang thổi.

Mọi người vẫn đang chăm chú nhìn cảnh tượng kỳ lạ này, không ai biết rốt cuộc cảnh tượng trước mắt này có ý nghĩa gì.

Đây là số mệnh của ta ư?

Mọi người đều nói rằng từ khi sinh ra đã có số mệnh, vậy thì người khổng lồ này vẫn luôn ở bên cạnh ta từ khi ta được sinh ra?

Nó đã đi cùng với ta qua Đông Vực, Trung Vực, đại lục Hải Thần, đại lục thần quốc rồi phi thăng…

Tại sao số mệnh của bản thân lại có hình dạng như thế này?

Trong lòng La Chinh tràn đầy nghi ngờ, mà mấy con Hoàng Xà Diệt Vận vẫn cần mẫn xoay quanh thân hình khổng lồ ấy, không ngừng ngoạm ăn.

Ngay cả trên mặt Giới chủ Lạc Nhật cũng là vẻ nghi hoặc không giải thích được.

Trong Thượng Giới cũng nghiên cứu khá thấu đáo về số mệnh.

Mặc dù thứ này không nhìn thấy, không sờ được, nhưng mọi người đều hiểu rõ, số mệnh là thứ thực sự tồn tại.

Nếu thông qua phương pháp lớn nào đó thì cũng có khả năng gây ảnh hưởng nhất định đến số mệnh của bản thân…

Nhưng cuối cùng nó vẫn chỉ là thứ trong tưởng tượng, sao có thể có hình dạng được?

Có điều nói đi thì cũng phải nói lại, Hoàng Xà Diệt Vận vốn cũng là thứ tồn tại trong truyền thuyết, việc nó ăn số mệnh đã là việc cực kỳ hoang đường.

Ngay cả những việc như thế này còn xảy ra đối với La Chinh được thì những gì xảy ra trước mắt đây cũng chẳng có gì là lạ cả.

Lúc mọi người đang cảm thấy kỳ lạ thì liền thấy hình người khổng lồ kia bắt đầu cử động…

Bởi vì gió không thổi xuyên qua được khu vực này, nên mới tạo thành hình người khổng lồ.

Thực ra, trong tầm mắt của mọi người, không phải hình người khổng lồ bắt đầu cử động, mà là bọn họ nhìn thấy đường viền ấy thay đổi hình dạng, nên xuất hiện ảo giác là nó cử động.

Mọi người nhìn thấy hình người khổng lồ ấy đột nhiên giơ tay, vỗ nhẹ vào người.

Ngay sau đó, một con Hoàng Xà Diệt Vận vàng rực trực tiếp biến thành tro bụi!

“Cái này…”

Trông thấy cảnh tượng này, Giới chủ Lạc Nhật không thể nói lên lời.

Các Cung chủ khác cũng có biểu cảm tương tự.

Đối với bọn họ mà nói, việc này đã vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết.

Bọn họ đều không biết chuyện gì đã xảy ra.

Sau khi con Hoàng Xà Diệt Vận đầu tiên bị đập tan, hình người khổng lồ do gió tạo nên đó lại vung tay, tiếp tục vỗ vào người, con Hoàng Xà Diệt Vận thứ hai liền tan xương nát thịt, biến thành bụi màu vàng…

Tiếp tục đến con thứ ba, con thứ tư, con thứ năm…

Các Cung chủ đều mở to mắt nhìn, không ai nói nổi điều gì.

Không ai dự đoán được sẽ có chuyện như vậy xảy ra, bọn họ vẫn đang đợi xem tình hình thế nào rồi mới nói…

Cứ như vậy, những con Hoàng Xà Diệt Vận bị từng cú vỗ đập tan.

Số lượng Hoàng Xà Diệt Vận vốn không nhiều, chỉ có tám con mà thôi.

Sau vài lần vỗ thì đã đập tan đi bảy con.

Dựa vào hình dáng mà đoán thì dường như con còn lại đã chui vào trong người khổng lồ rồi.

Chỉ thấy người khổng lồ kia đưa tay kéo thẳng nó ra khỏi cơ thể, bóp nhẹ một cái liền biến nó thành tro bụi.

“…”

La Chinh cũng rất ngạc nhiên.

So ra, La Chinh là người trong cuộc, nên hẳn là còn kinh ngạc hơn những người khác…

Lúc quan sát hình người này, La Chinh khẽ nhíu mày.

Hắn có một cảm giác rất quen thuộc!

Dường như hắn đã từng gặp người khổng lồ này rồi! Nhưng lại không nhớ ra được là ai.

Tám con Hoàng Xà Diệt Vận bị đập tan, thành bụi vàng và lả tả rơi xuống dưới, vây quanh La Chinh rồi biến mất…

Hoàng Xà Diệt Vận là vật không thể chạm vào, hình người khổng lồ kia cũng chỉ là ảo ảnh.

Sau khi Hoàng Xà Diệt Vận bị tiêu diệt, gió cũng dần ngừng thổi.

Cùng với đó thì hình người khổng lồ cũng không thể hình thành được, nó dần dần tan biến trước mắt mọi người.

Cho dù hình người đã tan biến thì xung quanh vẫn cực kỳ yên lặng.

Không ai biết rõ đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng mọi người đều thừa nhận một chuyện, La Chinh đã vượt qua được Hoàng Xà Diệt Vận Kiếp.

Chẳng ai biết rõ tại sao La Chinh có thể vượt qua được, bản thân La Chinh cũng không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý.

“Sau khi những con Hoàng Xà Diệt Vận này bị đập tan thì hình như đã bị La Chinh hấp thu rồi.

Không biết chúng có tác dụng gì không?” Có người hỏi.

Càng là thứ lợi hại thì khi hấp thu vào người lại càng có nhiều đồ tốt.

Đây là điều thường thấy trong thế giới võ giả.

Những con Hoàng Xà Diệt Vận này là một sự tồn tại kỳ lạ, không biết hấp thu nó rồi thì có thể nâng cao số mệnh của bản thân không?

Thực ra không ai có thể trả lời câu hỏi của vị Cung chủ này.

Hoàng Xà Diệt Vận vốn là thứ trong truyền thuyết, đa số mọi người đều chưa biết đến nó thì làm sao biết được nó có tác dụng gì?

“Đây… xem như là độ qua một Thiên Kiếp rồi sao?”

Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, sắc mặt càng lúc càng bình tĩnh.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến cho tất cả mọi người đều cạn lời…

“Đoàng đoàng…”

Sau khi Hoàng Xà Diệt Vận tan biến, La Chinh lập tức đối mặt với một luồng Lôi Kiếp.

Lôi Kiếp là kiếp nạn thường gặp nhất trong các Thiên Kiếp.

Thế nhưng Lôi Kiếp mà La Chinh phải đối mặt hoàn toàn không phải là thứ mà Lôi Kiếp bình thường có thể so sánh được.

Một tia sét màu tím đen xuất hiện từ trong không trung, đánh thẳng xuống!

“Ầm ầm!”

Lôi Kiếp này tràn ra xung quanh, hóa thành một con rồng khổng lồ, xông về phía La Chinh.

Cuối cùng, nó đánh xuống, tạo thành một cái hố to trước mặt La Chinh.

Cũng có thể nói rằng, Lôi Kiếp này đã đánh trượt…

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều thấy quái lạ.

Lôi Kiếp mà có thể đánh trượt? Hình như chưa thấy bao giờ.

“Đoàng…”

Trên không trung đột nhiên lại lóe lên một tia sét màu tím đen, tia sét này không đánh trúng La Chinh mà đánh vào ngay gần bên phải hắn.

“Đùng, đoàng…”

Từng tia sét từ trên trời giáng xuống, sức mạnh ẩn giấu trong đó e là có thể tiêu diệt cả võ giả Thần Hải Cảnh.

Thế nhưng chúng đều không thể gây ra bất cứ tổn hại nào cho La Chinh.

Nguyên nhân cực kỳ đơn giản, đó là do những tia sét này đều không đánh trúng La Chinh mà chỉ đánh vào xung quanh người hắn.

Không lâu sau, trước mặt La Chinh đã hình thành một cái hố hình tròn khổng lồ.

Những tia sét kia vẫn không ngừng đánh xuống, nhưng vẫn không đánh trúng hắn lần nào.

“Số mệnh! Số mệnh của La Chinh lại mạnh hơn rồi!”

“Có lẽ là do Hoàng Xà Diệt Vận.

Không biết số mệnh nghịch thiên này có tồn tại lâu không, hay chỉ được trong một thời gian ngắn…”

“Sao số mệnh này có thể tồn tại mãi được chứ? Nếu có thể duy trì số mệnh này mãi thì quá đáng sợ rồi!”

Mấy vị Cung chủ không ngừng bàn tán…

Theo họ, Thiên Kiếp là thứ chuẩn xác nhất trong vũ trụ, sao Thiên Đạo có thể để yên cho sai lầm của bản thân?

Thế nhưng bây giờ số mệnh của La Chinh lại mạnh đến mức làm cho Thiên Đạo thấy phẫn nộ.

Ngay cả Thiên Kiếp do những tia sét hình thành cũng không thể đánh trúng La Chinh.

Điều này quá kỳ lạ!

Lúc này, La Chinh cũng thấy bất ngờ, hắn không biết bản thân đã gặp phải cái gì.

Dường như số mệnh của hắn đột nhiên trở nên cực kỳ tốt?

Nghĩ đến đây, Vân Lạc đột nhiên bay lên, kéo gần khoảng cách giữa nàng và La Chinh thêm vài trượng.

Sau đó nàng đưa tay ra, đánh một chưởng vào La Chinh đang độ kiếp.

Một luồng sóng vô hình lao thẳng về phía La Chinh.

Một chưởng này Vân Lạc đã dùng một phần nghìn sức mạnh, nếu La Chinh vẫn ngồi ở chỗ cũ thì chắc chắn không thể tránh được!

Nhưng đúng lúc này, một cảnh tượng khác thường đã xuất hiện.

Khi chưởng kia của Vân Lạc còn chưa đánh đến phía trước người La Chinh thì đột nhiên trong không trung lại xuất hiện một dao động cực kỳ phức tạp.

Một cơn bão không gian cực lớn đột nhiên bộc phát, phá tan chưởng do Vân Lạc đánh ra.

Các Cung chủ khác thấy vậy thì sắc mặt càng ngày càng kỳ quái…

Bão không gian này tuyệt đối không phải do La Chinh phóng ra, cũng không phải do những người khác phóng ra, mà là một cơn bão không gian tự nhiên!

Mặc dù Tranh Hải giới là một Đại Giới đã bị tàn phá, nhưng liên minh đã quản lý bao nhiêu năm qua, nên không gian ở đây đã cực kỳ vững chắc.

Khả năng xảy ra bão không gian cực kỳ thấp!

Nhưng với tỷ lệ thấp như vậy mà cơn bão không gian kia vẫn xuất hiện.


Chương 1088: Thiên Kiếp không dứt

Trong nháy mắt này, bão không gian đã “đúng lúc” phá tan một chưởng mà Vân Lạc vừa đánh về phía La ChinhSự trùng hợp này khiến người ta phải giận sôi máu.

Võ giả mười ba cung không nhìn thấy cảnh tượng ấy, nên vẻ mặt họ đầy buồn bực, không hiểu vì sao Thiên Kiếp lại không nổ trúng La Chinh? Vì sao Cung chủ thiên cung Vân Miểu lại phải đánh một chưởng về phía hắn? Và vì sao trong không gian vững chắc này lại xuất hiện một cơn bão không gian kỳ lạ như vậy?

Họ hoàn toàn không hiểu.

Ngược lại, dường như Ngải An Tâm đã hiểu ra chuyện gì đó.

Nàng nhẹ nhàng chạm mũi chân xuống đất.

Mặt đất dưới chân liền xuất hiện vết nứt, sau đó ngón tay nàng hất lên cao, một viên đá nhỏ bay lên từ dưới chân nàng.

Nàng cầm hòn đá kia, nhắm về phía La Chinh mà ném.

Hòn đá ấy không lớn, nhưng tốc độ bay lại cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt La Chinh.

“Ầm ầm!”

Cùng lúc đó, một luồng sấm sét lại nhằm đúng lúc này mà bổ xuống bên cạnh La Chinh, trực tiếp đánh nát hòn đá.

Vân Lạc mỉm cười, nói: “Vận may của La Chinh hơi nghịch thiên rồi đấy.

Bây giờ muốn khiến hắn bị thương thì chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày”

Ngay cả Giới chủ Lạc Nhật cũng không thể lý giải được sự trùng hợp trước mắt.

Ông đành mỉm cười bất đắc dĩ.

La Chinh hấp thu Hoàng Xà Diệt Vận, sau đó dường như vận số đã tăng lên.

Thật ra, trong Thượng Giới cũng có một số phương pháp, có thể tạm thời thay đổi vận mệnh của mình, nhưng mức độ gia tăng vận mệnh cũng cực kỳ nhỏ.

Ví dụ như “Cầu Nguyện Vận Số” của Mật Giáo, ngoài ra còn có một số thần khí gia tăng vận may khác nữa.

Nhưng theo Giới chủ Lạc Nhật, đám Vân Lạc thấy thì mấy thứ nhằm gia tăng may mắn này chỉ nằm ở mặt tâm lý mà thôi, còn hiệu quả thực sự như thế nào thì còn phải chứng thực.

Nhưng cảnh tượng trước mặt lại khác.

Sau khi La Chinh hấp thu Hoàng Xà Diệt Vận thì vận số thực sự đã thay đổi.

Trong tình huống như thế này, dường như dù La Chinh có làm chuyện gì thì cũng sẽ có thần trợ giúp phía sau hắn vậy.

Mấy thứ như bão không gian ngăn cản một chưởng của Vân Lạc, xác suất nó “bỗng dưng” xuất hiện trên đảo Trường Tô vô cùng nhỏ bé, có khi chỉ bằng một phần mười triệu tỉ.

Nhưng nó lại trùng hợp sinh ra ngay trước mặt La Chinh, đã thế còn xuất hiện khi La Chinh đánh ra một chưởng.

Xác suất nhỏ đến khó mà tính toán đó đã không thể trở thành vấn đề mà người ta có thể xem nhẹ được nữa rồi…

Tuy nhiên, chuyện đó lại cứ xuất hiện một cách “trùng hợp” nhiều lần như thế.

“Hơi lãng phí rồi” Giới chủ Lạc Nhật lắc đầu.

Tiếc rằng ông không thể chạm vào Hoàng Xà Diệt Vận, cũng không biết cách để lưu giữ nó lại.

Nếu La Chinh có thể giữ lại một hai con Hoàng Xà Diệt Vận thì chỉ sợ có thể lấy đó mà làm ra không ít chuyện.

Bây giờ La Chinh cũng đã hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng dù sao hắn cũng đang độ kiếp.

Từng luồng sấm sét đánh xuống, nhưng toàn bộ đều chệch hướng, vậy thì làm sao mà độ kiếp?

Sau khi phiền muộn một lúc, La Chinh cũng không động đậy gì nhiều, vẫn yên lặng theo dõi diễn biến, xem vận số của hắn bây giờ có thật sự mạnh như thế không?

Lần độ kiếp này của La Chinh kéo dài đến nửa canh giờ…

Sau nửa canh giờ, tiểu Thiên Kiếp thứ sáu cũng dần dần tiêu tán.

Hoa sen đại thừa xoay tròn vài vòng, ảo ảnh của nó dần dần tan đi.

Nằm ngoài dự đoán của La Chinh, hoa sen đại thừa hình như không nở nốt cánh cuối cùng.

Ban đầu hắn nghĩ, bây giờ vận số của hắn đã mạnh đến như vậy, không biết có thể khiến cho hoa sen đại thừa nở ra tới mức hoàn mỹ hay không? Nhưng hiện tại, hắn phát hiện ra rằng hình như mình đã nghĩ quá nhiều.

May mắn của hắn hoàn toàn không đủ để ảnh hưởng đến hoa sen đại thừa.

Nhưng, khi La Chinh chuẩn bị đứng dậy, hoa sen đại thừa vốn đã biến mất lại xuất hiện trên đầu hắn, vẫn xoay chầm chậm như trước.

Mọi người và La Chinh đều sững sờ.

Chuyện gì vậy?

Theo đó, thiên uy trên bầu trời cũng càng lúc càng đậm.

Mọi người lập tức hiểu ra, Thiên Kiếp của La Chinh chưa hết, tiểu Thiên Kiếp thứ bảy đã đến.

“La Chinh độ kiếp liên tục sao?”

“Thật ra cũng không có gì kỳ lạ.

Khi tu vi đạt đến một trình độ nhất định, Thiên Đạo cảm ứng được thì sẽ có Thiên Kiếp, một kiếp cũng sẽ không thiếu”

“Ta từng thấy một tên nhóc độ kiếp liên tục như thế này rồi.

Tên nhóc đó cố ý áp chế tu vi của mình quá lâu, cho nên khi vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh thì lập tức tiếp nhận hai lần tiểu Thiên Kiếp.

Nhưng tên nhóc đó chuẩn bị không đầy đủ, nên bị sấm sét đánh trúng, bị thương nặng mà chết”

“Chắc La Chinh không đến mức chết đi đâu nhỉ?”

Sau khi La Chinh độ xong tiểu Thiên Kiếp thứ sáu, ông lão áo vải chuẩn bị hóa giải phong ấn mà ông đã tạo ra, nhưng ông không ngờ La Chinh lại tiếp tục độ kiếp.

Chỉ có điều, thêm hay bớt mấy canh giờ thì đối với bọn họ cũng chỉ như một nhịp thở của người thường mà thôi.

Mọi người vẫn đủ kiên nhẫn để chờ.

Tiểu Thiên Kiếp lần thứ bảy này không xuất hiện Hoàng Xà Diệt Vận nữa…

Các loại Thiên Kiếp lợi hại không hề hiếm.

Tuy nhiên, uy lực của Thiên Kiếp thứ bảy này có thể so sánh với Thiên Kiếp thứ chín của rất nhiều người, thậm chí là tiểu Thiên Kiếp thứ mười.

Nhưng quan trọng là bởi hiện tại vận số trên người La Chinh tạm thời nghịch thiên hơn, nên Thiên Kiếp đánh xuống dường như đã mất đi độ chính xác, không mang đến cho hắn phiền phức gì quá lớn.

Tuy nhiên, La Chinh lại có chút không vui.

Đối với võ giả, Thiên Kiếp chính là kiếp nạn, nhưng đồng thời cũng là khảo nghiệm.

Võ giả tiếp nhận sự trừng phạt của Thiên Kiếp thì sẽ lọt vào thử thách của Thiên Kiếp.

Cũng chỉ như thế mới có thể hoàn thành từng bước lột xác trong Sinh Tử Cảnh.

Vấn đề là Thiên Kiếp này lại không đánh trúng La Chinh, cứ nện xuống xung quanh hắn.

Chuyện quái gì thế không biết? Như vậy mà còn gọi là Thiên Kiếp được à?

Lúc này, tâm niệm La Chinh hơi dao động…

“Ầm ầm…”

Từng luồng sấm sét kinh khủng như những sợi roi từ địa ngục hung hăng quất vào người La Chinh.

Nhờ vận số kinh khủng của mình, La Chinh cứ như có thể ra lệnh cho cả trời đất.

Đây cũng là chuyện mà La Chinh không hề nghĩ đến.

Vì thế, hắn không kịp đề phòng, bị những luồng sấm sét kia đánh trúng.

La Chinh xoay một vòng trên mặt đất, sau đó nhảy lên.

Thiên Kiếp đã xuất hiện, tất nhiên hắn sẽ nhận lấy từng vòng một.

Huống chi nhờ vào vận số của mình, hắn hoàn toàn có thể khống chế sức ảnh hưởng mà Thiên Kiếp tạo ra cho mình.

Cho dù không phải vì may mắn, La Chinh vẫn tin rằng mình có thể vượt qua được tiểu Thiên Kiếp.

Dù sao, với cơ thể thần khí của hắn, đối kháng với Thiên Kiếp cũng không khó khăn gì mấy.

La Chinh không ngừng tiếp nhận thử thách của Thiên Kiếp.

Rốt cuộc sau nửa canh giờ, tiểu Thiên Kiếp thứ bảy cũng đã kết thúc.

Tuy nhiên, hoa sen đại thừa vẫn chưa hoàn toàn nở ra, mà lại dần dần biến mất trong tầm mắt của mọi người.

“Chắc là… không còn nữa đâu nhỉ?” La Chinh thầm nghĩ.

Có lẽ là do vận số siêu cấp trên người La Chinh, nên chuyện mà hắn nghĩ đến đã trở thành hiện thực.

Ảo ảnh hoa sen hiện ra, tiểu Thiên Kiếp thứ tám xuất hiện.

La Chinh thở dài một hơi, cười khổ.

Hôm nay hắn thật sự gặp quỷ rồi mà.

Hắn không thể biết được vận số của hắn là tốt hay xấu nữa rồi.

“Ba Thiên Kiếp liên tiếp…”

“Chỉ chưa đến hai canh giờ, mà từ Sinh Tử Cảnh ngũ trọng vọt thẳng lên Sinh Tử Cảnh bát trọng, tên nhóc này…”

Rất nhiều võ giả không nói nên lời.

Mặc dù võ giả độ Thiên Kiếp hai lần liên tục hiếm thấy, nhưng không phải là không có.

Tuy nhiên, võ giả độ Thiên Kiếp ba lần liên tục đúng là cực kỳ hiếm thấy.

Nhưng nửa canh giờ sau đó…

“Tiểu Thiên Kiếp thứ tư…”

“Sau khi vượt qua, tu vi của hắn sẽ là Sinh Tử Cảnh cửu trọng”

“Hắn không định đột phá Thần Hải Cảnh luôn đó chứ?”

“Đừng quên, La Chinh đã uống Thập Phương Dẫn Kiếp Đan.

Không biết đám Thiên Kiếp này có phải do viên Thập Phương Dẫn Kiếp Đan đó dẫn tới không nữa”

“Vẫn chưa hết!”

Nhìn thiên uy do Thiên Kiếp ngưng tụ lại trên bầu trời, La Chinh cũng dở khóc dở cười.

Đúng là không hết mà.

Mặc dù hắn nóng lòng muốn tăng tu vi, thậm chí còn muốn xem sau khi khí hỗn độn mở ra biển chân nguyên thì sẽ trông như thế nào.

Nhưng cũng không cần phải nhanh như vậy chứ?

Nửa canh giờ sau, La Chinh ngơ ngác nhìn ảo ảnh hoa sen trên đỉnh đầu.

Đóa sen ấy vẫn nở ra ba mươi lăm cánh, dưới chín cánh, trên hai mươi sáu cánh.

Xem ra cánh cuối cùng vẫn không có ý định nở ra.

Vấn đề là Thiên Kiếp thứ mười đang đến rồi.


Chương 1089: Dịch Thần Nhất Kiếm

Chuyện độ kiếp liên tục vốn rất hiếm thấyNgay cả La Chinh cũng không ngờ, lần này hắn lại có thể dẫn được năm lần tiểu Thiên Kiếp…

Cũng may, thân thể của hắn bây giờ đã mạnh hơn, cộng thêm số mệnh mạnh đến mức không thể tưởng tượng được.

Thế nên hắn hoàn toàn có thể ứng phó một cách dễ dàng.

Sau khi được từng vòng Thiên Kiếp mài giũa, tu vi của La Chinh cũng nhanh chóng tăng lên.

Bây giờ, La Chinh đã được xem là võ giả Sinh Tử Cảnh thập trọng.

Nghiêm túc mà nói, Sinh Tử Cảnh không có cấp bậc này.

Bởi vì bắt đầu từ Sinh Tử Cảnh lục trọng, chân nguyên đã không ngừng hóa lỏng, mà hóa lỏng càng muộn thì sẽ mở ra biển chân nguyên càng hoàn mỹ hơn.

Sau Sinh Tử Cảnh thập trọng, chân nguyên càng hóa lỏng nhanh hơn, hình thành biển chân nguyên hoàn mỹ, tương đương với võ giả Thần Hải Cảnh.

Nhưng tình huống của La Chinh bây giờ hơi đặc biệt.

Lúc này đan điền của đám người Ngải An Tâm, Tiết Mộc Dương đã tự hóa thành biển chân nguyên rồi.

Còn La Chinh, sau khi đạt đến Sinh Tử Cảnh thập trọng, hắn cũng muốn dò xét xem đan điền của mình thế nào, xem khí hỗn độn có biến thành biển hỗn độn hay không.

Bên trong bí thuật Hỗn Độn, sư phụ của hắn đã từng suy đoán rằng khí hỗn độn chính là thứ cấu thành bản chất của vũ trụ.

Theo đạo lý này, hẳn nó có thể biến thành biển hỗn độn.

Hơn nữa, khác với biển chân nguyên do chân nguyên tạo ra, biển hỗn độn do khí hỗn độn tạo ra chính là một thế giới thực sự.

Võ giả ở Thần Hải Cảnh sáng tạo ra biển chân nguyên, đến Thần Cực Cảnh thì có thể dần tạo ra một thế giới bên trong cơ thể.

Từ đó nuôi dưỡng đủ loại sinh linh, thậm chí còn có thể tạo ra một quốc gia, một xã hội có nền văn minh hoàn toàn mới.

Nhưng thế giới này có một quy luật thép khác với thế giới thực sự.

Đó là, bất cứ một sinh linh nào được nuôi dưỡng ở thế giới trong cơ thể thì không được rời khỏi thế giới ấy.

Chỉ cần rời đi thì ngay trong khoảnh khắc ấy, chúng sẽ bị quy tắc vũ trụ áp chế, bị biến trở lại thành chân nguyên.

Quy luật thép này chính là luật nhân quả mạnh nhất của vũ trụ.

Cho đến bây giờ, chưa ai có thể phá vỡ được quy tắc này.

Trong Đại Giới lưu truyền rất nhiều truyền thuyết và các câu chuyện.

Trong đó có câu chuyện kể về một vị Thiên Tôn yêu một cô gái được nuôi dưỡng ở thế giới bên trong cơ thể.

Vị Thiên Tôn này đã nghĩ trăm phương nghìn kế để đưa cô gái kia rời khỏi thế giới trong cơ thể, tốn mất mấy chục nghìn năm, không ngừng chu du đến nhiều nơi trong vũ trụ để tìm cách giải quyết.

Về sau, vị Thiên Tôn đó đã tìm được một phương pháp.

Ông ta đã bỏ ra một cái giá rất lớn chỉ để cho cô gái đó sống sót được một ngày ở thế giới bên ngoài, nhưng chỉ một ngày mà thôi.

Sau một ngày đó, do sự ảnh hưởng của luật nhân quả nên cô gái đã hóa thành một luồng chân nguyên, tiêu tán giữa trời đất, không thể tồn tại được nữa.

Đây cũng được xem là một bi kịch được lưu truyền rộng rãi trên Thượng Giới, đặc biệt là Nhân tộc.

Rất nhiều võ giả đều đã hiểu rằng, ngay cả Thiên Tôn cũng không thể chống lại quy tắc này, nên tất nhiên võ giả bình thường lại càng không.

Nhưng cũng trong bí thuật Hỗn Độn, căn cứ theo suy đoán của sư phụ thì thế giới mà khí hỗn độn tạo ra hoàn toàn chẳng khác gì sinh linh và vật chất trong vũ trụ.

Nói cách khác, nếu La Chinh mở ra được biển hỗn độn rồi bồi dưỡng ra các loại sinh linh và vật chất thì hắn có thể mang những thứ đó ra khỏi thế giới trong cơ thể của mình.

Nguyên nhân rất đơn giản, tất cả các sinh linh và vật chất trong vũ trụ đều do hỗn độn hóa thành.

Thế nên sinh linh sinh ra trong biển hỗn độn của La Chinh tất nhiên sẽ không khác gì sinh linh trong vũ trụ, sẽ không chịu ảnh hưởng của luật nhân quả.

Nhưng đây cũng chỉ là suy đoán của sư phụ mà thôi.

Dù sao thì đến giờ vẫn chưa có ai từng tu luyện bí thuật Hỗn Độn.

Mặc dù sư phụ đã vượt lên trên Thiên Đạo, nhưng thứ mà người suy đoán cũng khó tránh khỏi sai sót.

Sau khi thông qua được Thiên Kiếp thứ mười, La Chinh tiến hành quan sát động tĩnh của thế giới bên trong cơ thể.

Hắn phát hiện khí hỗn độn càng lúc càng đặc sệt, nhưng lại không có dấu hiệu hóa lỏng.

Lần trước, khi La Chinh bước vào Sinh Tử Cảnh, chân nguyên đã bắt đầu hóa lỏng.

Không ngờ khi hắn bước vào Thần Hải Cảnh, khí hỗn độn lại không hề hóa lỏng.

Đáng tiếc, trong vũ trụ này cũng chỉ có một mình La Chinh tu luyện bí thuật Hỗn Độn.

Vấn đề mà hắn gặp phải không ai có thể giải đáp được.

Cho dù là sư phụ hắn, người đã sáng tạo ra bí thuật Hỗn Độn thì cũng không thể cho hắn một câu trả lời chuẩn xác.

Trước mắt, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó mà thôi.

Sau khi La Chinh độ kiếp, truyền thừa Tân Hỏa coi như kết thúc.

Ông lão áo vải phất tay, thu hồi lại phong ấn bao phủ xung quanh.

Trong nháy mắt ông lão áo vải thu hồi phong ấn, mọi người chợt phát hiện dường như khung cảnh xung quanh có gì đó thay đổi…

Ngải An Tâm ngẩng đầu lên, đánh giá bầu trời một chút, sau đó nói: “Nhiều mây thật!”

Trên đỉnh đầu của mọi người được bao phủ bởi một tầng mây trắng.

“Chuyện gì xảy ra thế?”

“Tranh Hải giới quanh năm không hề có mưa, tại sao lại có mây mù xuất hiện?”

“Đám mây mù này hình như có gì đó bất thường…”

Có người nhanh chóng phát hiện điểm kỳ lạ.

Trong đám mây mù này mơ hồ có từng đường kiếm không ngừng sinh ra.

Giới chủ Lạc Nhật nhìn chằm chằm đám mây mù, ánh mắt bỗng nhiên ngưng lại, bước ra một bước, sau đó liền biến mất ngay tại chỗ.

Ngoại trừ Giới chủ Lạc Nhật, nhóm Cung chủ khác dường như nhớ đến điều gì đó, nên tất cả đều vội vàng biến mất.

Giây tiếp theo, Giới chủ Lạc Nhật đã đến trước mặt tảng đá to lớn ở phía trước đảo Trường Tô.

Ở đằng trước, có hai vị võ giả Thần Cực Cảnh quần áo tả tơi đang ngơ ngác nhìn chằm chằm mây mù trên bầu trời, ánh mắt lóe lên niềm vui khó tả, đồng thời không ngừng cảm ngộ điều gì đó từ đám mây mù.

Một đám mây mù bao trùm toàn bộ đảo Trường Tô.

Trong lúc mây mù lượn lờ không ngừng, trong tầng mây lại xuất hiện từng bóng người mờ ảo.

Tất cả các bóng người đó chỉ làm một động tác đơn giản, là một chiêu đâm thẳng.

Nhưng trong một chiêu này lại ẩn chứa uy thế vô cùng lớn, khiến cho người ta có cảm thấy quỷ dị khó lường.

“Dịch Thần Nhất Kiếm… Đó chính là một kiếm mà Dịch Kiếm Thiên Tôn đã hao phí tinh lực cả đời mới lĩnh ngộ ra được.

Mà cũng chỉ có một kiếm ấy mới có thể làm thần bị thương…”

“Đáng tiếc ta không phải người tu kiếm…”

“Nhưng đây là cơ hội mà cả chục nghìn năm cũng khó có được, tất nhiên không thể bỏ qua.

Tuy ta không thể cảm ngộ được kiếm ý bên trong, nhưng lại có thể hóa ý cảnh này thành của mình, dung nhập vào trong thương của ta”

Giới chủ Lạc Nhật lẩm bẩm.

Nghĩ như vậy, ông và hai vị võ giả Thần Cực Cảnh đều ngồi xếp bằng, nổi bồng bềnh giữa không trung, ngước đầu nhìn đám mây dày đặc, lĩnh ngộ ý nghĩa bên trong nó.

Giới chủ Lạc Nhật không bỏ qua cơ hội, nên tất nhiên những người khác cũng vậy.

Từng vị Cung chủ, thậm chí bản thân Vân Lạc và cả ông lão áo vải, tất cả đều bắt đầu lĩnh ngộ ý nghĩa trong tầng mây.

Về phần đám người La Chinh, mặc dù bọn họ không thể thuấn di trong nháy mắt như Cung chủ, Giới chủ nhưng tốc độ của bọn họ cũng không chậm.

Sau khi chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, làm sao bọn họ lại không hiểu.

Nhất định là đã có người chạm được đến điều bí ẩn còn sót lại của Dịch Kiếm Thiên Tôn.

Lúc này, chẳng ai quan tâm xem rốt cuộc là ai, rốt cuộc là làm thế nào để chạm đến điều bí ẩn này.

Đối mặt với cơ duyên lớn đến như thế, bất cứ ai cũng không thể bỏ qua.

Tất cả đều ngửa đầu, bắt đầu lĩnh ngộ kiếm ý ẩn chứa trong từng bóng người trên tầng mây.

Về phần có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu phần trăm kiếm ý thì còn phải xem vận may của từng người.

Sau khi La Chinh nhìn thấy bóng người kia, miệng hắn há to, ánh mắt sững sờ.

Một kiếm này, thật ra nó rất giống với “Vô Thức” mà hắn đã lĩnh ngộ được.

Tuy nhiên, bản chất của chúng lại có sự khác biệt rất lớn.

Cùng là một chiêu kiếm, cùng là con đường dẫn đến đại đạo chí giản, nhưng chiêu thức kiếm của Dịch Kiếm Thiên Tôn lại hung hiểm hơn Vô Thức của La Chinh nhiều.

Vô Thức của La Chinh không có hình thái, cho nên mới không có cách nào phá giải.

Còn một kiếm của Dịch Kiếm Thiên Tôn lại là vì rất có hình thái, nên càng không cách nào phá giải.

Cũng là một con đường, nhưng khác phương pháp sẽ cho ra kết quả hoàn toàn khác biệt.

Không thể không nói, Dịch Kiếm Thiên Tôn cao hơn một bậc.

Người đã lấy chữ “Kiếm” làm danh hiệu của mình này, có thể nói là nhân vật cấp tổ sư gia trong việc lĩnh ngộ kiếm chiêu.

Nhưng điều này cũng nói rõ, không phải những gì La Chinh đã lĩnh ngộ không dùng được.

Ngược lại, bởi vì hắn đã lĩnh ngộ được Vô Thức, nên hắn lại càng hiểu rõ điểm tuyệt diệu trong những chiêu thức kiếm này của Dịch Kiếm Thiên Tôn.


Chương 1090: Ba thành

Tất cả các võ giả trên đảo Trường Tô đều tranh thủ thời gian để cảm ngộ kiếm ý trong tầng mâyLúc này, võ giả tu kiếm có ưu thế hơn.

Bởi vì cả đời bọn họ đã lấy kiếm làm bạn, tất nhiên tốc độ lĩnh ngộ phải nhanh hơn các võ giả khác.

Nói đến ý cảnh thì nó vốn là những con đường khác nhau cùng quy về một lối.

Võ giả dùng đao, dùng thương đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Bọn họ hết sức chuyên chú, tiếp thu từng đường kiếm trong tầng mây.

La Chinh vẫn đứng im, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Sau một lúc sửng sốt, trên mặt hắn bỗng nở nụ cười thản nhiên.

“Ta đã hiểu ra vì sao sau khi kiếm ý của ta khi được tôi luyện xong lại khó khống chế như thế rồi…”

“Bởi vì một kiếm này… là một kiếm đập nồi chìm thuyền, là một kiếm tất sát, khi đâm ra sẽ không quan tâm tới bất cứ thứ gì, bao gồm cả tính mạng của mình”

“Kiếm chiêu cực đoan như vậy phải có kiếm ý cực đoan phối hợp mới được”

Nghĩ đến đây, La Chinh cảm thấy trong lòng đã sáng tỏ hơn.

Khi võ giả lĩnh ngộ kiếm ý, hoặc tu luyện công pháp, giai đoạn đầu chính là khống chế.

Chỉ có khống chế được sức mạnh của mình thì mới có thể phóng sức mạnh ra ngoài.

Cho nên, võ giả tu luyện cần theo tuần tự, không ngừng khống chế công pháp của bản thân.

Khống chế càng thuần thục, sức mạnh phát ra lại càng lớn.

Dịch Kiếm Thiên Tôn đã lược bỏ bớt trình tự đầu tiên, cho nên khi thi triển kiếm ý cũng không cần khống chế, bởi vì kiếm này đã bỏ đi hết tất cả…

“Dịch Kiếm Thiên Tôn được tôn xưng là có thể sánh ngang với thần.

Nói cách khác, muốn làm thần bị thương thì chỉ có cách bỏ qua tất cả mới làm được sao?” La Chinh lẩm bẩm.

Nếu Dịch Kiếm Thiên Tôn đứng bên cạnh hắn lúc này, nghe thấy hắn nói những câu như thế thì có lẽ ông sẽ rất vui mừng.

Một chàng trai chỉ mới đặt chân vào Thần Hải Cảnh, nhưng lại dựa vào một chiêu của hắn để lại mà suy đoán ra tất cả.

Như vậy cũng đủ để Dịch Kiếm Thiên Tôn phải thay đổi cách nhìn.

La Chinh vốn đã tiếp nhận thử thách từ kiếm ý của Dịch Kiếm Thiên Tôn.

Bây giờ đối mặt với mây kiếm dày đặc này, tốc độ lĩnh ngộ của hắn nhanh hơn các võ giả khác rất nhiều.

Đảo Trường Tô lúc này hoàn toàn yên tĩnh…

Trong khi mây kiếm vẫn bay lượn, không ai muốn lãng phí thời gian dù chỉ một nhịp thở.

Một canh giờ…

Mười canh giờ…

Hai ngày…

Ba ngày trôi qua, từng đám mây kiếm dần tan, lộ ra một khoảng trời màu tím nhạt.

Đó là màu sắc tráng lệ của nước biển chiếu rọi lên bầu trời xanh thẳm của Tranh Hải giới.

Cho đến khi đám mây kiếm tiêu tán sạch sẽ, vẫn còn võ giả chưa thỏa mãn.

Hễ là võ giả dốc lòng lĩnh ngộ mây kiếm thì đều thu hoạch được rất nhiều.

“Haiz! Đáng tiếc là ta không tu kiếm, nhưng chỉ cần cảm nhận kiếm ý thôi thì ta cũng đã có cảm giác thu hoạch được không ít.

Lần này, những người tu kiếm đúng là may mắn thật đấy” Một võ giả thở dài.

Một võ giả khác vẫn cầm thanh trường kiếm trong tay, đứng im tại chỗ.

Tâm tình của y vẫn chưa thể bình tĩnh lại.

Như võ giả kia đã nói, lần này thật sự y có cảm ngộ rất sâu.

“Một thành, ta chỉ lĩnh ngộ được một thành của Dịch Thần Nhất Kiếm.

Nhưng cho dù chỉ có một thành, cũng rất có ích đối với kiếm pháp của ta” Võ giả kia cười khẽ.

Lĩnh ngộ nhiều hay ít còn phải tùy thuộc vào ngộ tính và sự lý giải kiếm ý, kiếm pháp bản thân.

Lý giải càng sâu, tất nhiên sẽ lĩnh ngộ càng nhiều.

Người nào trong nhóm Cung chủ cũng nở nụ cười thản nhiên.

Tu vi của bọn họ vượt xa võ giả mười ba cung.

Lần này ngẫu nhiên gặp được mây kiếm, tất nhiên bọn họ cũng thu hoạch được không ít.

“Nhưng rốt cuộc mây kiếm này là do ai tạo ra? Vì sao toàn bộ những chữ trên vách đá đều bị phá hỏng hết rồi?” Một vị Cung chủ khó hiểu hỏi.

Nên biết rằng những chữ do Dịch Kiếm Thiên Tôn lưu lại đã trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, cũng có rất nhiều võ giả tu kiếm đã từng ở đây để lĩnh ngộ điều bí ẩn bên trong.

Nhưng suốt mấy triệu năm qua, không ai có thể phá giải được bí ẩn của chúng.

Tuy nhiên, vì sao bí ẩn đó lại lộ ra trong khoảng thời gian diễn ra truyền thừa Tân Hỏa này?

Trong lúc rất nhiều Cung chủ cảm thấy nghi ngờ thì Vân Lạc lại quay sang nhìn La Chinh.

Trước khi tham gia truyền thừa Tân Hỏa, La Chinh có nói dường như hắn nhìn thấy được bóng kiếm màu trắng, sau đó mới đến trễ mấy canh giờ.

Chẳng lẽ mây kiếm này xuất hiện là vì La Chinh?

Đúng lúc này, ông lão áo vải cũng quay sang nhìn La Chinh: “La Chinh, trước khi bước vào truyền thừa Tân Hỏa, ngươi vẫn ở đây để lĩnh hội sao?”

Nhóm Cung chủ vốn đã quên mấy chi tiết nho nhỏ này.

Sau khi truyền thừa Tân Hỏa mở ra, rất nhiều võ giả đã thông qua hồ Thanh Thặng, bắt đầu lĩnh ngộ quy tắc trên những tảng đá, còn La Chinh thì dường như đã đến chậm tới mấy canh giờ?

Nghe ông lão áo vải hỏi như thế, Ngải An Tâm cũng nhớ ra.

Thấy mọi người hoài nghi nhìn mình, vẻ mặt La Chinh bất đắc dĩ.

Mặc dù hắn có hấp thu bóng kiếm màu trắng, nhưng mây kiếm này lại chẳng liên quan gì đến hắn.

Khi mọi người còn đang ngờ vực, hai vị võ giả Thần Cực Cảnh quần áo rách tả tơi bỗng nhiên tỏa ra hai luồng khí thế cực mạnh, trong tay bọn họ xuất hiện hai thanh kiếm.

Mặc dù tu vi của hai người là Thần Cực Cảnh, nhưng cũng không thể so sánh với võ giả của mười ba cung.

Cho nên, vũ khí trong tay bọn họ rất bình thường, chỉ là trường kiếm tam phẩm, kém xa vũ khí của võ giả mười ba cung rất nhiều.

Bọn họ đã ở đây mấy chục nghìn năm, đặc biệt là võ giả họ Trần.

Trường kiếm trong tay ông ta cũng đã trải qua mấy chục nghìn năm, thân kiếm đã xuất hiện vô số vết nứt.

Người luyện kiếm bình thường rất yêu quý kiếm của mình.

Mấy chục nghìn năm đã trôi qua, cho dù là thần khí thì cũng khó tránh khỏi hiện tượng gỉ sét.

Cứ cách một khoảng thời gian, võ giả họ Trần lại mài giũa lưỡi kiếm của mình.

Có điều, trong lần mài giũa này, thanh kiếm đã xuất hiện vết nứt, trở thành một thanh kiếm mẻ.

Nhưng chỉ một thanh kiếm không còn nguyên vẹn mà lại có thể thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Bọn họ cảm thấy kiếm trong tay võ giả họ Trần này tỏa ra một luồng khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Sau đó, võ giả họ Trần đâm một kiếm về phía tảng đá.

“Dịch Thần Nhất Kiếm”

Mọi người lĩnh ngộ lâu như vậy rồi, nên động tác này, khí tức đó vô cùng quen thuộc.

Lập tức có người kêu lên.

“Lão già này ít nhất cũng lĩnh ngộ được ba thành Dịch Thần Nhất Kiếm” Một vị Cung chủ kêu lên.

Nhóm Cung chủ dựa vào tu vi và thiên phú của mình, nên tất nhiên đã lĩnh ngộ được không ít.

Nhưng đa phần cũng chỉ từ một đến hai thành mà thôi.

Dựa vào cái gì mà một võ giả Thần Cực Cảnh lại có thể lĩnh ngộ được ba thành?

Một số Cung chủ không phục.

Võ giả Thần Cực Cảnh, dù xét về thiên phú hay tu vi đều thua bọn họ xa tít tắp, dựa vào cái gì lại lĩnh ngộ được nhiều hơn cả bọn họ?

Bọn họ nghĩ mãi mà không ra.

Lão Trần đã tĩnh tọa ở đây sáu mươi nghìn năm, ném đi sáu mươi nghìn năm tuổi thọ của mình ở đây thì cũng có thể nói là dùng cả đời để cảm ngộ ý cảnh ẩn giấu trong những con chữ mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại.

Tốn nhiều năm để lĩnh hội như thế thì dù sao cũng không uổng phí.

Võ giả họ Trần và họ Từ lĩnh ngộ được nhiều hơn nhóm Cung chủ, thậm chí còn hơn cả Giới chủ Lạc Nhật.

“Vù…”

Một âm thanh bén nhọn phát ra từ mũi kiếm của võ giả họ Trần.

Một kiếm này, mặc dù chỉ có ba phần phong vận của Dịch Kiếm Thiên Tôn, nhưng khi còn ở tu vi Thần Cực Cảnh mà phát ra được uy lực như vậy thì đã đạt đến mức độ đáng sợ lắm rồi.

Tảng đá kia bị một kiếm xuyên qua, chỉ để lại một vết nứt mảnh như ngón tay.

Một lát sau, tảng đá còn to hơn cả ngọn núi ấy bỗng sụp xuống, biến thành đá vụn nhỏ bằng bàn tay, không ngừng bắn ra xung quanh.

Nhìn thấy cảnh tượng này, hai mắt võ giả họ Trần bắt đầu ươn ướt, sau đó nước mắt tuôn đầy mặt.

Thật ra, sau khi ở đây mấy chục nghìn năm, ông đã biết, có lẽ cả đời này cũng vô vọng rồi.

Nhưng đối với võ giả còn ở lại để lĩnh hội mà nói, biết rõ tuyệt vọng thì cũng chỉ có thể tuyệt vọng đến cùng, bởi bọn họ đã không còn đường lui.

Đa số võ giả không còn kiên trì được nữa.

Một số người vì Tranh Hải giới bị trưng dụng rồi bị đuổi đi, cuối cùng chỉ còn lại võ giả họ Trần và họ Từ.

Hai người này nhờ khóc lóc van nài mãi mới được ở lại.

Bọn họ không trông mong gì nhiều, chỉ chờ đợi thiên nhân ngũ suy, chờ tuổi thọ cạn kiệt, chờ đến ngày chết đi.

Nhưng ngày đó mãi vẫn chưa đến.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box