1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 215 : Cừu non (c1071-c1075)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 215 : Cừu non (c1071-c1075)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1071: Cừu non

Đối với La Chinh và Ngải An Tâm, mấy vòng thử luyện đầu này không khó lắmSong mọi người ở bên ngoài quan sát đánh giá thì lại so sánh thực lực của hai người dựa vào tốc độ chém giết của họ…

“La Chinh vẫn hơi yếu hơn một cấp.

Tuy tốc độ của hắn so với những võ giả khác đã là cực nhanh rồi, nhưng lại hoàn toàn không theo kịp Ngải An Tâm”

“Chuyện nhanh chậm có ý nghĩa gì sao? Ta tin La Chinh cũng có thể làm được, nhưng chẳng qua không cần thiết phải làm thôi…”

“Vẫn có chút ý nghĩa chứ.

Tốc độ tương ứng với thực lực, có một số võ giả thông qua vòng thứ năm thì tốc độ sẽ giảm đi, đến vòng thứ sáu sẽ bắt đầu hơi gian nan, sau đó miễn cưỡng xông qua vòng thứ bảy rồi cuối cùng sẽ dừng lại ở vòng thứ chín…”

Còn các Cung chủ kia thì tạm thời không có bất kỳ đánh giá nào trong giai đoạn hiện nay.

“Vù vù vù…”

Sau khi ánh kiếm ác liệt quét ngang qua, La Chinh cũng nhanh chóng chém những binh sĩ mặc áo giáp đồng thau kia thành mảnh vụn.

Thực ra khi Ngải An Tâm thông qua vòng thử luyện thứ ba thì nàng vốn có thể giẫm lên vòng tròn thứ tư của mình.

Nhưng nàng lại cứ khăng khăng đợi đến khi La Chinh thông qua vòng thứ ba xong thì mới giẫm lên cùng lúc với hắn.

Đây cũng là một kiểu khiêu khích.

Mỗi một lần đều bắt đầu thử luyện cùng lúc với La Chinh, vậy mà lần nào cũng có thể thông qua trước.

Vòng tròn thứ tư mở ra…

Lần này, thứ xuất hiện xung quanh là một loài mãnh thú màu trắng có mặt mũi kỳ lạ.

Có lẽ do cảm nhận được sự khiêu khích từ phía Ngải An Tâm nên La Chinh liền cố ý tăng tốc độ của mình lên!

Hắn rót một chút khí hỗn độn vào trong Lôi Phong U Thần Kiếm, sau đó liền nhanh chóng đâm trường kiếm trong tay ra.

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã đâm ra hơn mười nhát kiếm!

“Đùng…”

Trong khoảnh khắc này liền có hơn mười ánh kiếm mang theo sấm sét bắn ra!

Gần như chỉ trong giây lát, những con mãnh thú màu trắng xung quanh đài cao kia đã bị giết sạch.

Như vậy là đã thông qua vòng thứ tư…

So với đám võ giả mặc áo giáp ở vòng trước, có vẻ mấy con mãnh thú màu trắng này da dày thịt béo hơn một chút.

Tuy Ngải An Tâm cũng giơ kiếm rồi tạo ra chấn động khe khẽ, nhưng đợt rung đầu tiên chỉ làm cho chúng phải phun máu tươi ra mà thôi, sau lần rung thứ hai thì mới ngã xuống đất mà chết!

Vòng thứ tư, tốc độ của La Chinh lại nhanh hơn Ngải An Tâm.

Ngải An Tâm xử lý mấy con mãnh thú màu trắng này xong thì định chờ sau khi La Chinh kết thúc vòng thứ tư mới mở vòng thứ năm ra.

Nhưng không ngờ, lần này mặc dù rất bận nhưng La Chinh vẫn thong dong đứng ở giữa vòng tròn, trong con mắt nhìn nàng chăm chú là ý cười thản nhiên.

“Tên khốn này…”

Ngải An Tâm bĩu môi, trực tiếp bắt đầu vòng thứ năm.

Hai người đã có lòng so đấu tốc độ, nên tiết tấu những vòng sau liền nhanh hơn rất nhiều!

Theo thông lệ, càng về sau thì tốc độ sẽ càng phải chậm lại, bởi độ khó của mỗi vòng thử luyện đều tăng dần lên.

Lúc trước, một vài võ giả có thực lực mạnh mẽ cũng theo đuổi tốc độ ở mấy vòng đầu, nhưng cuối cùng vẫn sẽ chậm lại…

Nhưng tốc độ của hai người La Chinh và Ngải An Tâm không chỉ không chậm lại mà còn tăng lên!

Ở vòng thử luyện thứ năm, Ngải An Tâm chỉ tốn thời gian bốn nhịp thở, còn La Chinh bốn nhịp thở rưỡi, chậm hơn một chút.

Vòng thứ sáu, La Chinh mất ba nhịp thở, còn Ngải An Tâm mất khoảng thời gian ba nhịp thở rưỡi.

Lần này, La Chinh nhanh hơn một chút.

Còn vòng thứ bảy, thời gian để hai người thông qua đều là ba nhịp thở, tốc độ gần như nhau.

Vòng thứ tám… hai nhịp thở.

Vòng thứ chín…

Những Cung chủ kia vẫn còn ổn, bởi họ hiểu tốc độ của La Chinh và Ngải An Tâm càng lúc càng nhanh là vì thực lực bọn họ bùng nổ ra càng lúc càng mạnh!

Còn hơn bốn nghìn võ giả kia, người nào người nấy đều trợn mắt há mồm.

Thành tích của Ngải An Tâm và La Chinh đạt được lúc trước đã khiến hai người bọn họ như hạc giữa bầy gà, khiến trong lòng rất nhiều võ giả thầm cảm thấy không phục.

Yếu tố đầu tiên để so sánh thực lực giữa các võ giả vĩnh viễn là sức chiến đấu mạnh hay yếu.

Có lẽ, La Chinh và Ngải An Tâm nắm giữ phương pháp nào đó nên có thể đi xa hơn trong gió lốc quy tắc, nhưng điều này không thể chứng minh được thực lực của hai người.

Song, thử luyện trong không gian mộng ảo căn bản không thể đầu cơ trục lợi mà phải dựa vào thực lực từng quyền từng chưởng, từng đao từng kiếm của chính mình thì mới có thể đi xa hơn được…

Còn Ngải An Tâm và La Chinh, một Sinh Tử Cảnh cửu trọng, một Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, chưa chắc bọn họ đã có thể đi xa hơn!

Nhưng sau vòng thử luyện thứ chín này, sức chiến đấu mà hai người thể hiện ra lại càng khiến cho một số người trong những thiên tài này khó mà chấp nhận nổi.

Sáu vòng trước đó không gây ra áp lực gì quá lớn đối với tất cả các võ giả, nhưng sau sáu vòng đầu thì bắt đầu phải nghiêm túc.

Song, La Chinh và Ngải An Tâm lại cứ như chém dưa thái rau, căn bản không coi trọng chuyện này, tốc độ cũng nhanh đến mức đáng sợ!

Khi thông qua vòng thứ mười, thời gian hai người phải bỏ ra đều chưa tới hai nhịp thở…

“Quá yêu nghiệt, chỉ sợ ta không phải là đối thủ của Ngải An Tâm” Một vị võ giả lắc đầu nói.

“Nói nhảm! Ta đã nghe ngóng rồi, Ngải An Tâm này vừa mới tiến vào thiên cung Vân Miểu đã một mình đánh bại toàn bộ thiên tài trong thiên cung.

Đừng thấy nàng chỉ là Sinh Tử Cảnh mà lầm, thực lực của bản thân nàng quả thật không thể đo lường được!”

“La Chinh kia lại càng ghê hơn.

Tu vi của hắn mới chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, chênh lệch trên mặt tu vi lại càng lớn hơn nữa!”

Thời gian hai người bọn họ vượt qua mười vòng đầu cộng lại cùng lắm cũng chỉ hết một nén nhang.

Mà những nhóm võ giả kia muốn thông qua mười vòng đầu này thì nhanh nhất cũng phải mất tầm sáu bảy nén nhang, chậm thì tốn cả nửa canh giờ mới có thể thông qua!

Nhưng sau khi đến vòng mười một thì tốc độ của hai người lại chậm đi!

Vốn dĩ, khi bước vào vòng mười một thì La Chinh đã định tiếp tục tăng tốc.

Ngải An Tâm đã cố tình so đấu tốc độ thì hắn cũng sẽ không thua nàng.

Nhưng đối thủ xuất hiện ở vòng thứ mười một lại khác trước đó rất nhiều!

Đối thủ ở mười vòng trước cơ bản đều là do ảo trận tạo ra, cũng không phải là mạng sống thật sự.

Còn nhóm võ giả xuất hiện trong vòng thứ mười một này thì mỗi người đều mang thần thái khác nhau, trên mặt không phải là ý cười lạnh lùng thì là ánh mắt điềm tĩnh.

La Chinh hơi sững sờ.

Lúc trước, khi hắn quan sát thông qua Tín Khuê thì không thấy chuyện như vậy.

Hắn liền hỏi: “Các ngươi… cũng là võ giả tiến vào không gian mộng ảo?”

“Đúng” Một tên võ giả trong đó mỉm cười, trả lời: “Chúng ta ở phía bên kia đảo Trường Tô, đây là một hình thức thử luyện khác đối với chúng ta”

Không phải võ giả nào cũng có cơ hội tiến vào mười ba cung.

Trên thực tế, võ giả trong liên minh muốn đi vào các thiên cung nhiều biết nhường nào? Mỗi võ giả có thể tiến vào thiên cung đều là nhân tài trong nhân tài, may mắn trong may mắn.

Một số võ giả không có cơ hội tiến vào thiên cung thì cũng chỉ có thể lui lại mà cầu thứ khác.

Bọn họ không thể tham gia thử luyện của truyền thừa Tân Hỏa, nhưng lại có tư cách làm bồi luyện.

Bọn họ được sắp xếp ở một bên khác của đảo Trường Tô, khi võ giả trong truyền thừa Tân Hỏa mở không gian mộng ảo ra, thông qua mười vòng đầu xong thì bọn họ sẽ tiến vào trong đó, đảm nhiệm vị trí đối thủ của những võ giả trong mười ba cung này!

Võ giả trong mười ba cung mà phát huy tốt thì chắc là có thể vượt qua được mười lăm mười sáu vòng.

Trong mỗi vòng phải sắp xếp hơn mười võ giả tiến vào không gian mộng ảo, mà mỗi lần lại có tới hai trăm vị võ giả tiếp nhận thử luyện.

Vì vậy, ở bên kia của đảo Trường Tô có tới hơn ba vạn võ giả đợi lệnh bất cứ lúc nào.

Mỗi khi một võ giả bắt đầu vòng thứ mười một thì họ liền tiến vào không gian mộng ảo, phát động bao vây tấn công võ giả trong đó.

Mà không phải tất cả võ giả đều có cơ hội tiến vào không gian mộng ảo này, cho dù là bồi luyện thì cũng phải cố gắng tranh thủ, dựa vào thực lực của chính mình.

Cho nên mỗi vị võ đến giả bồi luyện đều vô cùng nỗ lực, hơn nữa chết trong không gian mộng ảo cũng chỉ là cái bóng chết đi mà thôi, nên cơ bản bọn họ đều dùng lối đánh liều mạng!

Huống hồ, những võ giả này cũng là nhân vật thiên tài trong thánh địa, chẳng qua thiên phú của bọn họ không đủ để tiến vào mười ba cung, trong lòng bọn họ luôn hướng về mười ba cung nên đồng thời cũng tràn đầy đố kỵ với võ giả của mười ba cung này!

Đã có cơ hội giao đấu với võ giả của mười ba cung, mặc dù không phải là đối thủ của bọn họ, mặc dù bản thân bị đối phương chém giết thì cũng phải cắn xé được một miếng thịt từ trong tay đối phương!

Vì lẽ đó nên bọn họ cũng rất hung ác!

Nghe thấy câu trả lời này, La Chinh khẽ gật đầu.

Sắp xếp thế này thì có lẽ sẽ phiền phức một chút, nhưng đối với La Chinh thì cũng không phải là phiền phức quá lớn!

“Thằng nhãi Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, các huynh đệ, đây là một cơ hội.

Làm cho hắn phải dừng lại ở vòng mười một thì chúng ta có thể lấy được phần thưởng tốt!”

Hơn mười võ giả kia giống như một bầy sói đói vừa phát hiện ra một con cừu non dạo bước trên thảo nguyên liền chen nhau tiến lên, cùng tấn công La Chinh.


Chương 1072: Dằn vặt

Ởphía bên kia đảo Trường Tô, mấy vạn võ giả tụ tập lại trong một quảng trường lớnTiến vào Tranh Hải giới làm bồi luyện, họ không chỉ có được cơ hội so tài với những thiên tài của mười ba cung, mà khi “đánh chết”, thậm chí đánh cho đối phương bị thương thì đều nhận được những phần thưởng khác nhau.

Đối với những võ giả này, các phần thưởng kia thực sự rất tốt.

Nhưng vòng truyền thừa Tân Hỏa này đã bước vào giai đoạn cuối, muốn tham gia bồi luyện lần nữa thì cũng chỉ có thể đợi vòng truyền thừa Tân Hỏa mới.

“Một vòng là một trăm sáu mươi mốt đối thủ… Chẳng phải nên kết thúc rồi sao?”

“Ừ, không tròn hai trăm người, mà lại là số lẻ.

Bây giờ lại chỉ sắp xếp mỗi hai vị võ giả!”

“Nếu như ta đoán không nhầm thì chắc là hai người này cực kỳ đặc biệt, hoặc có thể nói là cực kỳ ưu tú! Cho nên mới phải để bọn họ tham gia thử luyện riêng…”

“Ưu tú? Chỉ là hai võ giả Sinh Tử Cảnh mà thôi, e rằng ngay cả vòng bồi luyện đầu tiên của chúng ta thì thằng nhãi Sinh Tử Cảnh ngũ trọng kia cũng không thể vượt qua được!” Nhóm võ giả trong quảng trường to lớn này cũng có thể quan sát La Chinh và Ngải An Tâm thông qua Tín Khuê.

Vòng bồi luyện đầu tiên trong miệng hắn chính là vòng thử luyện thứ mười một mà La Chinh phải đối phó.

Cũng bởi vì những võ giả này mới bắt đầu tham gia vào không gian mộng ảo từ vòng mười một, nên căn bản không có cơ hội gặp gỡ những võ giả bị loại ở mười vòng trước.

“Cho dù thế nào thì cứ xem biểu hiện của các huynh đệ ở vòng này đã rồi nói tiếp…”

Mấy vạn võ giả này cũng được phân chia theo thực lực, cho nên vào các vòng kế tiếp của La Chinh, bọn họ sẽ phái võ giả càng lợi hại hơn xuất chiến.

Trong không gian mộng ảo, nhóm võ giả kia đã xông về phía La Chinh và Ngải An Tâm.

Trước tình hình này, muốn giơ tay nhấc kiếm một cái mà có thể diệt sạch bọn họ thì dĩ nhiên là chuyện không có khả năng.

Suy cho cùng thì bọn họ cũng đều là đối thủ sống, phán đoán của mỗi người lại khác nhau, không chạy trốn, đánh nghi binh, thì sẽ mạnh mẽ tiến công hoặc liều mạng…

Nhưng nói cho cùng thì tu vi của những võ giả này vẫn rất có hạn, cơ bản đều là Sinh Tử Cảnh thất trọng đến Sinh Tử Cảnh bát trọng.

Dĩ nhiên tu vi này cao hơn La Chinh hai ba tầng, nhưng theo sự tăng cao về cấp bậc của La Chinh, hiện tại những võ giả này thực sự không thể đe dọa được hắn nữa rồi!

“Vù vù vù vù vù…”

Trong Lôi Phong U Thần Kiếm bắn ra mấy ánh kiếm!

“A…”

Trong khoảnh khắc những ánh kiếm kia đã chém giết bốn người, mười ba người còn lại đều thi triển thân pháp, tránh được ánh kiếm ác liệt của La Chinh.

Tuy rằng cái bóng trong không gian mộng ảo này sẽ không chết, nhưng không gian mộng ảo lưu lại tất cả những gì của võ giả, cho nên ngay cả nỗi đau đớn cũng được giữ lại…

“Giết hắn!”

“Đoạn Nguyệt Trảm!”

“Kiếm pháp Thanh Minh!”

Đủ các loại vũ khí ào ào giáng xuống người La Chinh.

Nhưng bóng dáng của La Chinh chỉ nhẹ nhàng lay động, hắn bỗng nhiên đứng sau lưng mười ba người giống như ma quỷ, sau đó nâng Lôi Phong U Thần Kiếm lên đỉnh đầu, đưa ngang một cái!

“U Thần… Ảnh!”

“Vù vù vù vù vù…”

Mười ba U Thần Ảnh bắn mạnh ra từ trong trường kiếm của La Chinh!

Đây cũng là lần đầu tiên La Chinh dùng U Thần Ảnh trong thực chiến kể từ sau khi hắn tu luyện nó!

Mỗi U Thần Ảnh đều có phương thức công kích riêng của mình, chia ra xông tới những người khác nhau…

Chỉ trong khoảnh khắc, mười ba U Thần Ảnh đánh tan những võ giả này, đá ra khỏi không gian mộng ảo…

Hơn bốn nghìn võ giả của mười ba cung cũng không có phản ứng quá lớn, phần đông bọn họ đều đã trải qua mười một vòng thử luyện, tuy xử lý những võ giả này có hơi phiền toái một chút, nhưng cũng không phải quá khó.

Tuy nhiên, việc La Chinh vận dụng thủ pháp của U Thần Ảnh để đánh chết những võ giả này với tốc độ nhanh như vậy thì vẫn khiến bọn họ phải thầm kinh hãi.

Còn mấy vạn võ giả ở bên kia đảo Trường Tô thì người nào người nấy đều trợn mắt há mồm khi nhìn thấy cảnh tượng này.

La Chinh và Ngải An Tâm được tách riêng để tham gia thử luyện trong không gian mộng ảo thì bọn họ cũng hiểu hai người này chắc chắn có điểm đặc biệt.

Nhưng tu vi của La Chinh mới chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng thì có thể đặc biệt tới đâu?

Một kiếm giết chết mười ba võ giả có tu vi cao hơn hắn hai, ba tầng… Mấy vạn võ giả trong quảng trường to lớn lúc này đều đơ người, im lặng không nói lời nào.

“Rốt cuộc ta đã hiểu thực lực của thiên tài đứng đầu liên minh thế nào rồi…”

“Mười ba cung chỉ là đội thanh niên dự bị, bọn họ còn phải trưởng thành hơn thì mới có thể trở thành thiên tài siêu cấp thực sự.

Nhưng không biết đám yêu quái siêu cấp của Xuân Hương Các và Lăng Yên Các thì thế nào, sợ là còn kinh khủng hơn…”

“Hừ, chúng ta nhất định có thể đánh hạ thằng nhóc này!”

Là người thì đều có lòng tự tôn, huống hồ những võ giả này chỉ không bằng thiên tài của mười ba cung, chứ cũng là nòng cốt ở các thánh địa lớn, làm gì chịu được chuyện bị La Chinh giết chết dễ dàng như vậy?

Thằng nhóc này thông qua được vòng thứ mười một thì vẫn còn vòng thứ mười hai, lần này bọn họ muốn chọn ra võ giả có thực lực dũng mãnh nhất trong võ giả ở nhóm thứ hai để đánh úp La Chinh!

Những võ giả này chỉ thấy sức chiến đấu của La Chinh, còn các Cung chủ, bao gồm cả Giới chủ Lạc Nhật lại không như vậy.

Cái bọn họ thấy chính là U Thần Ảnh…

“Rốt cuộc La Chinh này đã làm như thế nào?” Một Cung chủ buồn bực hỏi.

Năm đó, Lôi Phong U Thần Kiếm của Tiêu Đạo Lai cũng có danh tiếng nhất định, Giới chủ Lạc Nhật cũng thấy quái lạ nên hỏi: “Chẳng phải U Thần Ảnh này chỉ có thể chém ra được ba cái bóng cùng lúc sao?”

“Vậy mà chỉ một lần thằng nhóc này đã chém ra mười ba đường, rốt cuộc kiếm có vấn đề hay là người có vấn đề?” Một vị Cung chủ khác cũng không hiểu.

Vân Lạc lại cười khúc khích nói: “Dĩ nhiên là người có vấn đề.

Không ngờ Tiêu Đạo Lai lại tự mình truyền thụ tâm pháp U Thần kia cho La Chinh.

Năm đó, quả thực bản thân Tiêu Đạo Lai chỉ có thể chém ra ba đường cùng một lúc, có ma mới biết làm sao tên nhóc này lại tạo ra được nhiều U Thần Ảnh như vậy…”

Vẻ mặt của đám Cung chủ cũng mờ mịt, trong một chốc một lát cũng không biết nên đánh giá La Chinh như thế nào.

Còn Ngải An Tâm…

Sau khi tiến vào không gian mộng ảo, nhóm võ giả ở bên kia của đảo Trường Tô không ngờ lại thấy đối thủ của mình là một cô gái, hơn nữa còn là một cô gái xinh đẹp như hoa, nên tất cả đều hơi sững sờ.

Đa số các võ giả vẫn biểu hiện như thường, nhưng có mấy võ giả cá biệt liền bắt đầu nói năng tục tĩu.

Đối với bọn họ, những cô nàng là thiên tài của mười ba cung coi như là một sự tồn tại ở tít trên cao.

Dù sao thì chết trong không gian mộng ảo này cũng không phải chết thật, mà cùng lắm chỉ bị đá ra ngoài mà thôi.

Cợt nhả ngoài miệng một phen, rồi lại kiếm được chút lợi thì cũng không tệ.

Song bọn họ lại không biết, mặc dù ở đây sẽ không chết, nhưng Ngải An Tâm lại có thể khiến cho bọn họ sống không bằng chết!

Chỉ thấy Ngải An Tâm hơi nâng trường kiếm màu xanh biếc kia lên liền tạo ra chấn động với một tần suất khác…

Vào lúc Ngải An Tâm giơ kiếm lên, đồng thời chấn động thì có một gợn sóng mà mắt thường không thể nhìn thấy lan ra dọc theo thanh trường kiếm kia! Ngải An Tâm vẫn dùng phương pháp này đối phó với mười vòng trước, chẳng qua lần này tần suất chấn động của trường kiếm kia nhanh hơn, thủ pháp cũng đặc biệt hơn một chút.

Trong hơn mười võ giả xông về phía Ngải An Tâm, có một số võ giả ôm lòng gây rối, thậm chí còn không định chiến đấu đàng hoàng mà có ý đồ khác đối với Ngải An Tâm…

Nhưng dưới lần rung động này, bọn họ đều không thể đến gần Ngải An Tâm.

Vị võ giả xông lên nhanh nhất vẫn còn cách nàng một đoạn chừng hai trượng.

Sau đó, bọn họ liền cảm thấy tim mình bắt đầu đập với tần suất kỳ lạ, sau đó hô hấp bắt đầu hỗn loạn, toàn bộ thân xác đều khó khống chế.

Sau đó, một cảm giác đau đớn dữ dội bỗng truyền tới từ trong đan điền của bọn họ!

Thường thường thì khi nỗi đau vượt quá cực hạn, thân xác sẽ có một cơ chế tự bảo vệ bằng cách ngất đi.

Nhưng dưới chấn động từ trường kiếm của Ngải An Tâm, bọn họ lại vẫn tỉnh táo!

Thế thì chẳng khác nào liên tục tra tấn một tù nhân, đồng thời không ngừng giội nước lã để tù nhân đó tỉnh lại!

Lúc này bọn họ rất muốn “chết” nhanh một chút, bởi chết rồi thì có thể rời khỏi không gian mộng ảo này, chết rồi thì sẽ không còn đau đớn nữa…

Nhìn qua thì có vẻ như Ngải An Tâm là người không tim không phổi, nhưng võ giả nào xúc phạm nàng thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Hiện tại nàng cũng không so đấu tốc độ với La Chinh nữa, thay vào đó là lấy trạng thái vô cùng tỉ mỉ để khống chế cảm giác đau đớn của những võ giả này, cho bọn họ thưởng thức kiểu trừng phạt sống không bằng chết này rõ ràng hơn một chút.

Mười nhịp thở, hai mươi nhịp thở, ba mươi nhịp thở…

Đối với hơn mười võ giả này, chỉ vỏn vẹn ba mươi nhịp thở, vậy mà lại dài đằng đẵng tựa như mấy trăm năm.

Lúc này, giọng nói của ông lão áo vải ở ngoài điện cổ kia thản nhiên truyền đến: “Ngải An Tâm, ngừng tay đi…”

Ông lão áo vải không thể không khuyên can, bởi suy cho cùng thì dù sao đám người kia cũng là do mười ba cung mời đi theo để làm bồi luyện, dằn vặt bọn họ như vậy cũng không hay.

“Hừ!”

Mũi kiếm của Ngải An Tâm rạch nhẹ một cái, sau đó nàng dùng sức xoay một vòng.

Mái tóc đen tuyền dài một trượng kia quấn quanh từ ngực đến bên hông và đôi chân của nàng, đuôi tóc dài rơi ra theo hình xoắn ốc, sau đó nàng gắng sức cắm kiếm vào đài cao, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, thân kiếm khẽ ngân lên.

“Ầm…”

Trong nháy mắt này, tất cả các võ giả trên đài cao đều nổ tung thành một đám sương máu.


Chương 1073: Bày mưu tính kế

La Chinh đã sớm hoàn thành thử thách của vòng mười một, đang quan sát cuộc chiến của Ngải An Tâm từ trên đài cao của mìnhKhi nhìn thấy cảnh tượng này, hắn cũng không nhịn được mà lắc lắc đầu.

Chắc là Ngải An Tâm đã vận dụng “thuật kiếm ngân” cực kỳ cao siêu nào đó.

Nhưng lần này, giày vò những võ giả còn sống sờ sờ kia như vậy thì đúng là hơi tàn nhẫn, thảo nào ông lão áo vải cũng phải ra mặt ngăn cản.

Sau khi nổ tung thành từng đám sương máu, những võ giả này đều bị đá ra khỏi không gian mộng ảo, như vậy cũng là cho bọn họ một kết thúc thoải mái…

Nhưng mặc dù ra khỏi không gian mộng ảo rồi thì những ký ức đau khổ kia cũng sẽ không biến mất, nỗi đau này sẽ có ảnh hưởng xấu tới tâm cảnh của bọn họ.

Cho nên những võ giả kia ra ngoài rồi mà người nào người nấy mặt mày đều tái mét, thậm chí còn có mấy người vừa mới ra ngoài liền ngất xỉu.

Khi nhóm võ giả ở bên kia đảo Trường Tô nhìn thấy cảnh này thì tức gần chết!

Cho dù ngươi có là thiên tài kiệt xuất của mười ba cung thì cũng đâu thể ức hiếp người khác như thế được.

Tốt xấu gì thì mọi người cũng tới đây để làm bồi luyện chứ có phải để bị hành hạ đâu!

“Mẹ nó! Con mụ kia thật quá đáng!”

“Nhất định phải kết liễu ả ở vòng sau…”

“Chúng ta chỉ có thể phái võ giả của đội thứ hai vào vòng tiếp theo thôi.

Thực lực của cô gái kia như thế rồi, sợ là thực lực của võ giả ở đội hai cũng không cản được đâu?”

“Không cản được thì cũng phải khiến ả buồn nôn mà chết!”

Trong cả quảng trường toàn tiếng người ồn ào, hỗn loạn kinh khủng.

Mấy vạn người trong quảng trường được chia làm hơn mười đội, mà trong mỗi đội lại phân chia theo thực lực và tu vi.

Võ giả của đội thứ hai tương ứng với vòng thử luyện thứ mười hai của không gian mộng ảo, mà thực lực của võ giả đội thứ hai cũng chỉ cao hơn thực lực của võ giả đội thứ nhất một chút mà thôi.

Đúng vào lúc này, một chàng thiếu niên thân mặc đồ trắng đi ra từ trong đám người, cao giọng nói: “Mọi người yên lặng một chút!”

Nghe thấy lời thiếu niên này nói, mọi người liền yên tĩnh lại.

Thực lực của thiếu niên áo trắng này không hề mạnh, chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh thất trọng, bị phân vào đội một.

Bởi vì La Chinh và Ngải An Tâm là hai người cuối cùng, mà đội một lại có không ít người, thực lực của hắn cũng không nổi bật nên tất nhiên không có cơ hội vào sân.

Cho nên nói một cách tương đối thì thử luyện mà La Chinh và Ngải An Tâm gặp phải hơi khó hơn những nhóm võ giả lúc trước một chút.

Thiếu niên áo trắng này họ Nhiêu, tên An, mặc dù thực lực không hề lợi hại nhưng bản thân hắn lại túc trí đa mưu.

Lúc trước, khi bắt đầu chia đội hắn cũng đã đề ra không ít ý kiến, đồng thời giúp những võ giả kia phối hợp với nhau, phát huy ra hiệu quả đặc biệt, thành công đánh mấy vị võ giả của mười ba cung!

“Nhiêu An, ngươi muốn nói gì?” Một vị võ giả liền hỏi.

Nhiêu An liền nói: “Muốn đánh thắng hai võ giả này ở vòng mười hai là chuyện không thể, nhưng ta hy vọng mọi người có thể phân công người được chọn dựa theo sắp xếp của ta!”

“Hừ, thực lực của hai người này đều rất mạnh, chẳng phải nghe ngươi hay không thì cũng phải chịu chết thôi sao?” Có võ giả khinh thường nói.

Nghe thấy câu này, Nhiêu An cười khẩy, sau đó lắc đầu rồi mới lên tiếng: “Không đúng!”

“Nếu hai người này là người nổi bật nhất trong mười ba cung thì chắc chắn bọn họ sẽ không dừng lại ở vòng mười hai, thậm chí vòng mười ba, vòng mười bốn… Như thế mà vẫn không thể ngăn cản bọn họ, vậy thì bối cảnh thâm hậu của họ không phải là điều mà ta và người có thể tưởng tượng được.

Mà chúng ta cũng không thể địch nổi công pháp mà bọn họ tu luyện hay quân bài mà bọn họ chưa lật! Cho nên họ mới có thể không bại, thậm chí là dễ dàng chém giết những võ giả có tu vi cao hơn họ tới mấy tầng!”

“Thì làm sao?” Một vị võ giả lạnh giọng nói.

“Ta có thể cố gắng hết sức để ép bọn họ sử dụng con át chủ bài” Nhiêu An cười nói, “Như vậy thì những huynh đệ lên sân ở mấy vòng sau có thể phản kích công pháp của bọn họ”

Nghe thấy Nhiêu An đề ra ý này, mọi người im lặng một lúc rồi sau đó mới có người hỏi: “Ép hai người này lật con át chủ bài? Cô gái kia sử dụng công pháp gì chúng ta cũng không nhận ra được thì sao có thể ép bọn họ rút quân át chủ bài ra?”

“Chẳng qua cô gái kia chỉ dùng thuật kiếm ngân mà thôi, có lẽ được truyền thụ khá tốt, lại phù hợp với thiên phú đặc biệt của ả nên mới phát huy được đến cực hạn” Vẻ mặt Nhiêu An xảo quyệt: “Ta có phương pháp phá thuật kiếm ngân!”

Có một số võ giả, dù thiên phú không tệ nhưng tu vi và thực lực vẫn mãi không thể tăng lên, song họ lại có thể phân tích chính xác, rõ ràng và mạch lạc về công pháp, truyền thuyết, vật báu, bố cục trên thế gian mà không ai bằng.

Kiểu võ giả này thuộc loại mưu trí, Nhiêu An chính là như vậy.

Nhiêu An nói như vậy, cuối cùng vẫn thuyết phục được mọi người.

Trước mắt không còn sự lựa chọn nào tốt hơn, nhưng trong lòng đám võ giả vẫn không phục cách này.

Nếu điều kiện cho phép thì có ai lại mong muốn thỏa hiệp với thiên phú của mình? Mọi người đều là thiên tài trong thế hệ trẻ, nào có ai lại cam tâm để kẻ khác giẫm dưới chân?

Sau khi được mọi người tán thành, Nhiêu An liền nói: “Ta nghe nói, thuật kiếm ngân chỉ là cách vận dụng tần suất chấn động để tạo ra sóng âm đặc thù…”

Trong quảng trường to lớn này còn có một số võ giả thực lực mạnh mẽ, bọn họ đều có tu vi Thần Hải Cảnh, thậm chí là Thần Hải Cảnh hậu kỳ…

Những người này thuộc đội thứ mười, thậm chí còn có nhân vật thuộc đội mười một, mười hai.

Chính những người này đã kết liễu mấy vị võ giả có sức chiến đấu dũng mãnh của mười ba cung ở vòng thứ hai mươi.

Những võ giả thực lực mạnh mẽ này cũng không nói lời nào.

Thẳng thắn mà nói thì kiến nghị của Nhiêu An rất có ích đối với bọn họ, nếu như võ giả phối hợp với nhau, dồn ép tới cực độ để hai người kia phải lật lá bài tẩy ra thì đến vòng mười chín, vòng hai mươi, bọn họ cũng sẽ dễ ra tay hơn rất nhiều.

Trước đó, Nhiêu An đã quan sát đặc điểm của La Chinh và Ngải An Tâm rất lâu, trong lòng cũng đã phân tích nhiều lần.

“Vị võ giả tên là La Chinh kia dựa vào trường kiếm trong tay, nhưng hắn mới chỉ để lộ vũ khí của mình, chứ thực lực thì vẫn là một ẩn số” Nhiêu An nói: “Võ giả nào ở đội thứ hai tự tin về thân pháp thì báo danh đi…”

Nhiêu An không hề biết gì về cái bóng phóng ra từ trong kiếm La Chinh, nhưng hắn lại thấy rõ sự mạnh mẽ của U Thần Ảnh ấy.

Lúc không có cách nào tốt hơn thì lợi dụng thân pháp để cản trở La Chinh chính là một cách của Nhiêu An…

Sau khi phân bổ cách đối phó với hai người, Nhiêu An liền ngồi ở trong góc, miệng ngậm một cây gậy gỗ ngắn củn, nheo mắt nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên Tín Khuê.

La Chinh và Ngải An Tâm trong đó đều giẫm xuống một vòng tròn nữa.

Trên vòng tròn này viết hai chữ số: “Mười hai”.

Vòng thứ mười hai…

La Chinh cũng không biết trong không gian mộng ảo này có bao nhiêu vòng thử luyện, nhưng trong giai đoạn hiện giờ, La Chinh vẫn định sử dụng U Thần Ảnh để nghiền ép tới.

Không thể không nói, dùng U Thần Ảnh để đối phó với nhiều người rất hiệu quả.

Mỗi U Thần Ảnh đều bị La Chinh điều khiển, có thể thi triển ra các chiêu thức khác nhau.

Tuy khống chế nhiều U Thần Ảnh như vậy cùng một lúc cũng sẽ tốn lực linh hồn, nhưng linh hồn của La Chinh đã bước vào Bích Hồn Cảnh, nên đây cũng không phải là vấn đề lớn lao gì đối với hắn.

Chỉ có điều, sau khi vòng mười hai bắt đầu thì La Chinh lại phát hiện ra một chút khác thường.

Ở vòng mười một, mỗi võ giả trong đó đều có đặc điểm khác nhau, nhưng hình như các võ giả trong vòng mười hai này đều tinh thông thân pháp!

Trong nháy mắt khi La Chinh phóng U Thần Ảnh ra, những võ giả này liền dựa vào các loại lực quy tắc để né tránh công kích của U Thần Ảnh…

Lợi dụng quy tắc không gian thực chiến “tựa như ảo mộng”, lợi dụng quy tắc hệ Thổ để thi triển bí thuật độn thổ, lợi dụng quy tắc thực chiến hệ Phong để lướt đi theo gió…

Thế mà lại không có một võ giả nào chịu giao chiến với La Chinh!

Đây là chướng ngại do ông lão áo vải kia cố tình thiết lập? Hay là có người đang lên kế hoạch nhắm vào mình?

La Chinh thầm đoán.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, trên mặt hắn hiện lên ý cười.

Mặc kệ mục đích là gì, hắn chỉ cần tiếp tục theo kế hoạch của mình là được!

Thân pháp của đám người kia lợi hại, nên La Chinh cũng không thể ở nguyên tại chỗ…

Nhưng ngay lúc thân hình La Chinh vừa lắc một cái, hắn lại đột nhiên phát hiện ra dưới chân xuất hiện một dây leo màu nâu, trói chặt mình trên mặt đất.

Một cái dây leo mà cũng muốn trói buộc ta?

La Chinh chẳng thèm nhìn mà cứ thế bước ra một bước, định dùng sức mạnh để gỡ cái dây xuống.

Nhưng không ngờ dây leo này cực kỳ dai, nó không chỉ không bị đứt mà trái lại còn dài ra theo sự chuyển động của cơ thể.

“Vù!”

Trở tay chém một nhát, dây mây này liền đáp lại bằng một tiếng đứt làm đôi.

Nhưng ngay sau đó, trên mặt đất lại xuất hiện hai sợi dây leo khác kéo La Chinh lại lần nữa.

Cùng lúc đó, những võ giả vừa rồi vẫn luôn né tránh công kích bắt đầu siết chặt vòng vây về phía La Chinh từ khắp bốn phương tám hướng.

Cảnh tượng này khiến cho nhóm võ giả của mười ba cung buồn bực.

Lúc trước, khi bọn họ thông qua vòng thứ mười hai thì không cảm thấy đám người này có thể phối hợp tốt như vậy!

Ngay cả đám Giới chủ Lạc Nhật cũng rất bất ngờ.

Một vị Cung chủ hờ hững nói: “Chắc là phía bên kia đảo Trường Tô có người bày mưu tính kế.

Mẹo này cũng không tệ…”


Chương 1074: Đặc tính không gian

Dưới sức ép của thực lực tuyệt đối, mọi mánh khóe khôn vặt đều có tác dụng không lớn, cùng lắm thì cũng chỉ có thể tạo thành một vài cản trở nho nhỏ cho đối phương mà thôi.

Phần lớn mọi người đều nghĩ như vậyLa Chinh đã dễ dàng đột phá vòng thử luyện thứ mười một thì đến vòng thứ mười hai cũng sẽ không phải quá khó đối với hắn.

Mặc dù đối mặt với sự vây đánh của hơn mười võ giả, mà hành động của La Chinh còn bị một sợi dây mây gò bó, nhưng trên mặt hắn vẫn không có tia hoảng loạn nào!

Thấy nhóm võ giả kia đã vây quanh mình, trên Lôi Phong U Thần Kiếm bỗng truyền đến một tiếng leng keng vang dội!

Những võ giả này và võ giả của mười ba cung không chỉ chênh nhau về thiên phú và thực lực, mà cả vũ khí trong tay cũng chênh nhau một quãng lớn.

Chẳng hạn như võ giả tiến vào trong Thần Binh Đường, chỉ cần thiên phú xuất sắc một chút thì không khó để giành được một món thần khí tam phẩm hoặc tòng nhị phẩm.

Mà Lôi Phong U Thần Kiếm của La Chinh lại càng là cực phẩm trong thần khí nhất phẩm.

Những người này không thể chống lại lực quy tắc phối hợp với khí hỗn độn để bùng nổ ra, huống hồ lại có cả U Thần Ảnh khó lòng phòng bị kia.

Một tia sét đột nhiên khuếch tán ra xung quanh La Chinh.

Tia sét này chỉ có kích thước bằng ngón út, nhưng lại tạo thành một tấm lưới sét vây quanh toàn bộ đài cao này một lượt, căn bản không có không gian nào để tránh né…

Từng người trong những nhóm võ giả kia đều như bị sét đánh, toàn thân đen kịt từ trên xuống dưới, sau khi lơ lửng trên không trung thì rơi ầm ầm xuống đài cao chỉ trong nháy mắt.

Tiếp đó là một mùi khét truyền vào trong mũi La Chinh.

“Vù vù…”

Sau khi tấm lưới sấm sét khuếch tán ra ngoài thì trên không trung lại xuất hiện một bóng người!

Vị võ giả này chủ tu quy tắc không gian, vừa rồi cũng chỉ có mình hắn rúc vào trong khe hở không gian nên mới tránh được kiếp nạn này.

Nhưng võ giả này vừa mới thoát được một lần, đang định ám sát La Chinh thì trước mắt liền xuất hiện bảy bóng người, đó chính là bảy U Thần Ảnh do La Chinh thi triển ra.

Chỉ trong chốc lát, những U Thần Ảnh này liền xé họ thành mảnh vụn.

Thế là đã thông qua vòng thứ mười hai…

So với vòng thứ mười một, vòng thứ mười hai khiến cho La Chinh tốn công hơn một chút, nhưng nói một cách tương đối thì cũng rất có tính thử thách.

Hắn đâu biết ở bên kia của đảo Trường Tô, trên mặt mấy vạn võ giả lúc này đều là vẻ chán nản rồi.

Bọn họ tỉ mỉ sắp đặt như vậy là để ép La Chinh phải tung ra lá bài tẩy, nhưng trong vòng thử luyện thứ mười hai này, hắn vẫn chỉ dựa vào năng lực của thanh Lôi Phong U Thần Kiếm kia!

Chẳng lẽ thằng nhãi này chỉ biết dựa vào thanh kiếm của mình?

Còn vị võ giả tên Nhiêu An kia thì ngậm gậy gỗ, trong con mắt vẫn là vẻ lãnh đạm.

Tâm tính của La Chinh vững vàng hơn hắn tưởng tượng, bởi vì không đoán ra La Chinh am hiểu phương diện nào nên hắn bèn sắp xếp võ giả có thân pháp mạnh mẽ vây đánh La Chinh.

Thực ra đây là một sự khiêu khích trắng trợn.

Thiên tài như vậy mà chỉ nhờ vào vũ khí thì làm sao có thể đi đến ngày hôm nay được? Chẳng qua La Chinh không đếm xỉa gì đến, nên hắn vẫn chỉ dùng thanh kiếm này để thông qua vòng thử luyện thứ mười hai, mặc dù cũng phải tốn công sức một chút.

Nhiêu An nghĩ, cần phải gây thêm phiền toái cho cái thằng nhóc tên là La Chinh này chút nữa.

Nghĩ tới đây, tầm mắt của Nhiêu An liền rơi vào nơi cao nhất của quảng trường rộng lớn này…

Mấy vạn võ giả trong quảng trường sắp xếp hàng ngũ theo hình rẻ quạt, võ giả cấp thấp có số lượng nhiều nhất thì đứng ngay đầu, phía sau là võ giả cấp cao với số lượng vô cùng ít ỏi.

Dù ở đâu thì cũng đều là võ giả cấp thấp nhiều, võ giả cấp cao ít, ở đây cũng không ngoại lệ.

Hơn nữa, đại đa số thiên tài của mười ba cung đều sẽ bị loại ở khoảng vòng mười một, mười hai, chỉ có một vài người mới có tư cách khiêu chiến những võ giả mạnh hơn.

Võ giả có thể tiến vào vòng mười tám, thậm chí là vòng mười chín, vòng hai mươi thì rất ít, cho nên trong truyền thừa Tân Hỏa cũng không cần phải bố trí nhiều cường giả hơn làm gì.

Nhưng thiết kế của không gian mộng ảo này đã cân nhắc đến chuyện một số thiên tài yêu nghiệt.

Vì thế nên ở nơi cao nhất của quảng trường này được dựng vài cái lồng giam.

Trong đó có mấy vị võ giả thân hình vạm vỡ, nhưng quần áo tả tơi đang đứng sừng sững ở đó.

Bọn họ là tù nhân, là tử tù bị lưu đày ở Ác Nhân giới, cũng là thách thức cuối cùng trong không gian mộng ảo này.

Nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có ai khiến những này tử tù phải ra tay…

Sở dĩ lúc đó Nhiêu An nhảy ra nói chính là vì những tử tù này!

Cuộc chiến của Ngải An Tâm bên kia vẫn chưa kết thúc.

Đúng như những gì La Chinh nghĩ, Ngải An Tâm định dùng thuật kiếm ngân để nghiền ép cho tới vòng hai mươi.

Nếu như không có sự xuất hiện của Nhiêu An, chiêu này của Ngải An Tâm hẳn là đủ để vượt qua và đi tới vòng thứ mười chín.

Muốn phá thuật kiếm ngân của nàng cũng không phải là chuyện dễ dàng, ít nhất thì thực lực của võ giả ở các vòng thứ mười một đến vòng mười chín đều không thể làm được.

Nhưng chẳng mấy chốc, Ngải An Tâm đã phát hiện thuật kiếm ngân của mình mất hiệu lực ở vòng mười hai…

Các võ giả mà La Chinh gặp phải ở vòng mười hai đều tinh thông thân pháp lẩn trốn, căn bản không giao chiến chính diện với hắn.

Còn những võ giả mà Ngải An Tâm gặp phải thì đều là võ giả tu luyện quy tắc hệ Thủy!

Sau khi bắt đầu khiêu chiến, những võ giả này liền thi triển ra từng tấm từng màn nước, thậm chí có võ giả còn quán tưởng ra sóng lớn ngập trời, xối lên đài cao này.

Tất cả mọi chất lỏng đều có tính dính, nên dĩ nhiên dù thuật kiếm ngân của nàng có lợi hại đến đâu thì cũng không thể ngân ra tiếng ở trong nước.

Hoặc có thể nói hiệu quả sẽ giảm đi nhiều, căn bản không thể khiến võ giả thực sự bị thương.

Mà mới đầu nàng không kịp đề phòng, quên triển khai chân nguyên hộ thể nên toàn thân đều bị ướt từ trên xuống dưới! Quần áo ướt nhẹp, xuyên thấu rồi dán vào người…

Làm sao Ngải An Tâm không rõ đây là do có người cố tình thiết kế cách đối phó để nhằm vào thuật kiếm ngân của nàng chứ!

Những võ giả kia không hề trả lời vấn đề của Ngải An Tâm, bọn họ không tới gần nàng, lại càng không tránh né khắp nơi, mà mỗi người đều tự phát huy tác dụng của mình.

Có người liên tục thi triển ra những con sóng lớn trút về phía Ngải An Tâm, có người lại ngưng kết ra những cây thương bằng nước để bay về phía đó…

Ngải An Tâm không để tâm đến những công kích ở trình độ này, trường kiếm màu xanh biếc trong tay nhẹ nhàng vung lên liền dễ dàng hóa giải những công kích đang đập vào mặt.

Chẳng mấy chốc, khóe miệng nàng hơi nhếch lên cười: “Các ngươi cho rằng ta chỉ biết thuật kiếm ngân thôi sao…”

Nói xong, trường kiếm màu xanh biếc lại được giơ lên quá đỉnh đầu nàng.

Chỉ thấy thân thể nàng nhẹ rung lên, trường kiếm màu xanh biếc kia liền tung ra những bóng kiếm.

Nàng vẫn không chém giết từng người từng người một, mà xem ra là muốn sử dụng một chiêu kiếm lợi hại nào đó để giết chết toàn bộ võ giả trên đài cao này trong một chiêu.

Nghe thấy câu này, Nhiêu An ở bên kia đảo Trường Tô lại thản nhiên nói: “Đương nhiên ta không cho là như vậy, ta chỉ muốn xem xem ngươi có bao nhiêu lá bài tẩy mà thôi…”

Hành động này của Ngải An Tâm đã đúng ý đồ của hắn.

Chỉ thấy tốc độ chuyển động của bóng kiếm mà Ngải An Tâm tung ra càng lúc càng nhanh, bóng kiếm chằng chịt bao trùm lên toàn thân nàng.

Ngay vào lúc này, có một lực quy tắc không gian tuôn ra từ trong cơ thể của nàng!

Tay còn lại của nàng nhẹ nhàng phẩy một cái trên không trung, một khoảng không gian bên ngoài bóng kiếm kia trực tiếp sụp đổ, không ngờ nàng lại xóa sổ một vòng không gian!

“Khà khà, Phất Không Thủ của Tiêu Đạo Lai… Ngải An Tâm này lại đạt được chân nguyên của lão” Dường như Giới chủ Lạc Nhật hiểu rất rõ chiêu thức này nên đã đưa ra lời đánh giá như vậy.

Vân Lạc hờ hững nói: “Phất Không Thủ không phải dùng như thế này, nàng làm vậy hơi lãng phí”

Phất Không Thủ…

Chính là một trong những tuyệt kỹ thành danh của Tiêu Đạo Lai.

Phải hiểu sâu về quy tắc không gian thì mới có thể thi triển được, giơ tay là có thể trực tiếp sờ vào một không gian mới.

Đương nhiên khoảng không gian mà Tiêu Đạo Lai có thể xóa bỏ được khá là lớn, còn Ngải An Tâm chỉ xóa được một vòng không gian nhỏ bên ngoài bóng kiếm của nàng mà thôi, ước chừng rộng khoảng mười mấy trượng…

Nhóm võ giả kia phân bố ở sát rìa đài cao, nhưng trong nháy mắt khi khoảng không gian này bị xóa đi thì thân thể của bọn họ liền không tự chủ được mà di chuyển vị trí!

Đây cũng là một đặc tính của không gian.

Võ giả tu luyện quy tắc không gian bình thường có thể không thi triển ra Phất Không Thủ được, nhưng họ cũng sẽ hiểu nguyên tắc trong đó.

Nếu như trong một không gian lại bị thiếu đi một khoảng thì hai khoảng không gian bị tách rời sẽ lập tức sát hợp lại với nhau chi trong nháy mắt!

Những võ giả kia đứng ở không gian bên rìa đài cao, mà Ngải An Tâm lại xóa sạch một vòng không gian ở giữa, cho nên tất cả các võ giả đều bị không gian “kéo” lại khu chính giữa!

Mà ở giữa đài cao, từng luồng bóng kiếm vẫn còn đang xoay tròn nhanh như gió, võ giả bị kéo vào liền bị cắt nhỏ ngay.


Chương 1075: Mục đích

Đối mặt với bóng kiếm của Ngải An Tâm, những võ giả này hầu như không có đường đánh trảThế nên bọn họ nhanh chóng bị chém nát, sau đó bị đá ra khỏi không gian mộng ảo.

Chân nguyên trên người Ngải An Tâm nhẹ nhàng chuyển động, tỏa ra những làn sương mù màu trắng, nước thấm đẫm trên quần áo của nàng nhanh chóng bốc hơi.

Nàng thả hai tay ra sau ót, nhẹ nhàng hất mái tóc dài đến kinh người của mình.

Một luồng hơi nước cũng bốc ra từ chân tóc của nàng, rồi kéo dài một mạch đến đuôi tóc…

Cho dù là như vậy thì sắc mặt của Ngải An Tâm vẫn rất khó coi.

Vừa rồi, nàng để ý thấy La Chinh đã sớm thông qua vòng thử luyện thứ mười hai, ôm trường kiếm đứng đối diện nhìn mình!

Nàng quay đầu nhìn về phía La Chinh, trừng hắn một cái thật dữ tợn rồi mới nói: “Vòng tiếp theo ta sẽ nhanh hơn ngươi!”

La Chinh hơi mỉm cười, vẻ mặt không ý kiến gì rồi bắt đầu vòng thử luyện mười ba…

Nhiêu An đã sắp xếp xong xuôi việc chọn người vào đội ba, tương ứng với vòng thử luyện mười ba.

Lúc này hắn bèn vượt qua đoàn người ở quảng trường rộng lớn, đi về phía những cái lồng to ở trên cao…

Trên đài cao có tổng cộng bảy cái lồng lớn, nếu ai có thể khiêu chiến đến cấp độ cuối cùng thì những cái lồng lớn này sẽ được mở ra, những tử tù trong này là thử luyện cuối cùng của truyền thừa Tân Hỏa.

Sáu vị võ giả trong cái lồng to này đều đang đứng, còn ở chính giữa cái lồng lại có một người đàn ông thân hình vạm vỡ ngồi ở đó.

Từ đầu đến cuối, người đàn ông này chưa từng mở mắt…

Thực lực của những tử tù này rất mạnh, từ trên người bọn họ phát ra luồng khí tức cực kỳ thô bạo.

Gần như tất cả các võ giả tham gia bồi luyện đều không muốn tới gần đài cao này.

Sau khi bay lên đài cao, Nhiêu An liền đi thẳng về phía cái lồng lớn ở chính giữa.

“Ngươi là ai?” Người đàn ông lực lưỡng đang ngồi kia vẫn chưa mở mắt, sau khi cảm nhận được có người tới gần thì hắn liền mở miệng hỏi.

“Ta là Nhiêu An” Nhiêu An hơi mỉm cười.

“Chuyện gì?” Người đàn ông kia hỏi.

Nhiêu An liền dựa sát đầu vào cây cột của lồng giam này, nhỏ giọng nói: “Ta đến vì bí bảo của Âm La giới…”

Sau khi Nhiêu An nói ra lời này, đôi mắt của người đàn ông lực lưỡng bỗng nhiên mở ra!

Trong khoảnh khắc hắn vừa mở mắt, một luồng uy áp linh hồn ác liệt cũng đột nhiên bắn ra.

Thân thể của Nhiêu An liền chấn động, sau đó sắc mặt trở nên vô cùng nhợt nhạt, “phụt” một cái, một ngụm máu tươi liền phun ra.

“Ngươi chỉ là một nhân vật nhỏ đến nỗi còn chẳng làm được trò trống gì, tại sao lại biết bí bảo của Âm La giới?” Người đàn ông kia lạnh lùng hỏi.

Tuy Nhiêu An đã bị hộc máu tươi, nhưng trên gương mặt tái nhợt vẫn vương ý cười nhẹ.

Sau khi hắn dùng ống tay áo lau sạch máu trên khóe miệng xong thì liền mở miệng nói: “Quả thật Nhiêu An ta là nhân vật nhỏ, nhưng hình như ngươi cũng chẳng được coi là nhân vật lớn gì…”

Nghe thấy vậy, người đàn ông kia hừ lạnh một tiếng: “Quả thực ta chỉ là một võ giả Thần Hải Cảnh, cùng lắm cũng chỉ là một hạt cát trong toàn bộ sinh linh dưới vòm trời này.

Nhưng ngươi không có tư cách để đánh giá ta”

“Tất nhiên” Nhiêu An hơi cười, “Nhiêu An ta không thể đánh đồng với ngươi, thiên tài kiệt xuất nhất Tinh Hán giới, nhân vật có tư cách tiến vào Lăng Yên Các, con cưng của trời ngày trước… Nhưng bây giờ ngươi cũng chỉ là một tử tù, một tử tù chỉ có thể sống tám trăm năm…”

Sau tám trăm năm thì phải chịu án tử hình… Đối với người thường thì tám trăm năm đã là mười mấy đời, nhưng đối với võ giả Thần Hải Cảnh thì tám trăm năm vẫn quá ngắn ngủi.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Nói thẳng đi” Người đàn ông lực lưỡng kia lạnh giọng nói.

Nhiêu An vẫn chưa trả lời câu hỏi của người đàn ông này mà lại tiếp tục nói: “Các người là tử tù được chọn lựa tỉ mỉ từ Ác Nhân giới, nếu như đánh thắng thiên tài của mười ba cung thì sẽ được đặc xá cho hành vi phạm tội của mình”

“Nói nhảm” Người đàn ông lạnh giọng bảo.

Nếu như đánh thắng thiên tài mười ba cung thì võ giả bình thường có thể sẽ có nhiều phần thưởng khác nhau, còn với những tử tù này thì phần thưởng họ nhận được chính là tự do.

Cũng bởi vì phần thưởng này có thể kích thích các tử tù phát huy sức chiến đấu mạnh mẽ nhất của mình, cho nên truyền thừa Tân Hỏa mới sắp xếp như vậy.

Nhưng những tử tù này rất ít khi có cơ hội ra sân, hơn nữa một khi bọn họ đã ra sân thì cũng sẽ phải đối mặt với thiên tài vô cùng mạnh mẽ, cho nên cơ hội để giành được tự do cũng không nhiều.

“Ta có thể giúp ngươi vào sân” Nhiêu An tiếp tục nói.

“Sau đó thì sao?” Người đàn ông lực lưỡng hỏi.

“Dạy ngươi đánh bại đối thủ kia như thế nào, rồi nhận được tự do” Nhiêu An lại nói.

Nói tới đây, người đàn ông lực lưỡng kia lập tức nở nụ cười, trong nụ cười của hắn tràn đầy sự khinh thường đối với Nhiêu An: “Ngươi là ai? Ta cần ngươi tới dạy…”

Cho dù là tu vi, thực lực hay thiên phú thì đại hán lực lưỡng này đều mạnh hơn Nhiêu An rất nhiều, nếu như hắn và Nhiêu An phải đấu với nhau thì đến một trăm Nhiêu An cũng sẽ bị hắn giết sạch chỉ trong chốc lát.

Bị người khác khinh thường như vậy nhưng Nhiêu An cũng không giận, hắn lại còn bình tĩnh cười nói: “Có thể ngươi không biết, bây giờ trong truyền thừa Tân Hỏa chỉ còn lại hai người, hai người này chính là nhân vật lợi hại nhất trong truyền thừa Tân Hỏa lần này.

Còn ta lại có thể quyết định ai trong các ngươi sẽ xuất chiến”

Nhiêu An dùng chân nguyên truyền âm để nói lời này cho người đàn ông lực lưỡng kia nghe, nên tất nhiên mấy vị tử tù bên cạnh đều không nghe được.

Nghe đến đó, rốt cuộc người đàn ông lực lưỡng kia cũng nhíu mày: “Thì ra… đây là nguyên nhân ngươi dám tới tìm ta”

“Đúng” Nhiêu An cười rạng rỡ, thậm chí còn ung dung lấy ra một viên đan dược rồi nhét vào miệng.

Vừa rồi uy áp linh hồn của người đàn ông lực lưỡng này đã khiến cho linh hồn của hắn bị thương.

“Ngươi muốn gì?” Người đàn ông lực lưỡng lại hỏi.

Nhiêu An liền đưa ra ba ngón tay: “Ba phần, sau khi tìm được bí bảo Âm La giới thì chia cho ta ba phần!”

“Ba phần?” Người đàn ông lực lưỡng cười gằn: “Ngươi biết bí bảo Âm La giới có ý nghĩa như thế nào không?”

“Ta biết, cho nên ta chỉ muốn ba phần” Nhiêu An lại nói thêm.

Nhiêu An hiểu rất rõ lòng người, lại biết bắt chẹt có chừng mực, cho nên hắn không hề mở miệng đòi chia năm năm, hay thậm chí là chia bảy ba, mà là chia ba bảy, hắn ba còn người đàn ông lực lưỡng kia bảy…

Người đàn ông lực lưỡng kia nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi thật sâu.

Hổ lạc xuống đồng bằng bị chó khinh.

Ngày xưa hắn quang vinh tới nhường nào? Không ngờ bây giờ bị lưu đày ở Ác Nhân giới, vận mệnh của mình lại bị một nhân vật nhỏ như vậy nắm trong tay.

Nhiêu An đoán được tâm tư của người đàn ông lực lưỡng này, nên thản nhiên nói: “Mỗi người đều có tác dụng riêng của mình, dĩ nhiên thế giới võ giả lấy thực lực làm trọng, nhưng cái này cũng rất quan trọng.

Đừng coi thường ta, có ta ở đây, chuyện lấy bí bảo Âm La giới sẽ dễ dàng hơn rất nhiều”

Khi hắn nói lời này, vẻ tự tin hiện rõ trên khuôn mặt.

Có thể không ít người cho rằng Nhiêu An hắn chỉ là một tên khôn vặt, nhưng hắn lại muốn nói cho người đời biết, rằng nhiều khi khôn vặt cũng có thể mang đến uy hiếp trí mạng, thậm chí còn có thể đảo ngược rất nhiều tình thế.

Người đàn ông lực lưỡng kia mở mắt ra lần nữa, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào Nhiêu An, sau đó liền thản nhiên nói: “Được, ta đồng ý…”

Lúc này Nhiêu An mới hài lòng quay trở về quảng trường khổng lồ.

Không ít võ giả trong quảng trường này nhìn cảnh tượng xảy ra trong không gian mộng ảo, liền không ngừng ồn ào, cũng có người chào hỏi hắn.

“Nhiêu An, không chống nổi, làm sao để phá chiêu này của ả ta?”

“Người của đội thứ ba cũng không kiên trì được bao lâu, Nhiêu An, nghĩ cách nữa đi!”

Nhiêu An nở nụ cười nhẹ, hắn nghiêm túc phân tích: “Không sao, đội thứ tư tiếp theo hẳn phải…”

Thực ra hắn không hề hứng thú với việc đánh úp Ngải An Tâm và La Chinh, song để ứng phó cái đám nhiệt huyết sục sôi này thì dĩ nhiên hắn phải bỏ ra chút gì đó.

Một loạt các phân tích rõ ràng mạch lạc, kéo theo một loạt tiếng ủng hộ.

Nhóm võ giả trong đội thứ tư được Nhiêu An chọn lựa bước vào không gian mộng ảo.

Vòng thứ mười bốn…

Vòng thứ mười lăm…

Vòng thứ mười sáu…

Nhóm võ giả của mười ba cung bên điện cổ thấy rõ, khi những võ giả này đồng lòng thì thực lực mà họ phát huy ra vượt xa khả năng tưởng tượng của bọn họ.

Những võ giả đã thông qua vòng mười tám, mười chín kia đều biết, nếu như đặt bản thân ở trong đó thì sợ rằng đã không thể thông qua ngay từ vòng mười sáu!

Nhưng suy cho cùng, La Chinh và Ngải An Tâm đều không phải là võ giả thông thường.

Mặc dù cảm thấy vướng víu tay chân, nhưng dù bị áp chế dưới thực lực tuyệt đối mà bọn họ vẫn thông qua từng vòng thử luyện một cách đâu vào đấy.

Song, giữa hai người vẫn có chút chênh lệch một chút.

La Chinh vẫn chỉ dựa vào một thanh Lôi Phong U Thần Kiếm.

Còn Ngải An Tâm thì đã dùng đến mấy đòn sát thủ khác rồi.

Mỗi khi nàng thi triển ra một đòn sát thủ thì đối phương luôn có thể nghĩ ra cách khắc chế, khiến nàng cảm thấy bó tay bó chân, không thể phát huy ở vòng thử luyện tiếp theo.

Nhưng võ kỹ mà Ngải An Tâm tinh thông lại nhiều đến mức khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng nổi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box