[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 216 : Thử luyện cuối cùng (c1076-c1080)
❮ sautiếp ❯Chương 1076: Thử luyện cuối cùng
Đương nhiên Ngải An Tâm có thể đối phó với những tên đáng chết này, nhưng bị bọn họ chĩa mũi nhọn vào như vậy thì tâm tình của nàng cũng trở nên nóng nảy!Cứ chém giết như vậy một thời gian, chẳng bao lâu sau nàng và La Chinh đã bước vào vòng thứ hai mươi…
Vòng hai mươi chính là thành tích tốt nhất mà một số võ giả đạt được trước đây.
Trước đây, không ai có thể vượt qua vòng hai mươi mấu chốt này, bởi vì tu vi của đối thủ gặp phải trong vòng hai mươi đều là võ giả Thần Hải Cảnh trung kỳ, ít nhất cũng là nhân vật đã trải qua bốn lần đại Thiên Kiếp.
Đối với những võ giả thiên tài của mười ba cung, khiêu chiến vượt cấp cũng không phải chuyện khó, nhưng phải đối mặt với mấy vị võ giả Thần Hải Cảnh cùng lúc thì độ khó vẫn tương đối lớn!
Tới vòng này rồi, rốt cuộc La Chinh và Ngải An Tâm cũng cảm nhận được áp lực.
Từ Sinh Tử Cảnh đến Thần Hải Cảnh chính là sự nhảy vọt, phiền toái nhất chính là Lĩnh Vực của bọn họ.
Lĩnh Vực mà mỗi một người bày ra đều tạo thành sức ép, gây phiền phức không nhỏ cho La Chinh và Ngải An Tâm.
“Cuối cùng cũng có chút phiền phức, nhưng chắc hai người này cũng sẽ không dừng lại ở vòng hai mươi đâu nhỉ?” Một vị Cung chủ nói.
Giới chủ Lạc Nhật hờ hững gật đầu: “Cái này cũng khó nói, dù sao đây cũng là thử luyện một chọi nhiều, hoàn toàn khác với tháp kết giới Nhất Niệm, đối thủ mà bọn họ gặp cũng không giống nhau…”
“La Chinh này mới là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng đã có thể đối mặt với sự vây đánh của mấy vị Thần Hải Cảnh, thế thì không biết sau khi đột phá Thần Hải Cảnh hắn sẽ thế nào?” Vì thành tích mà La Chinh đã đạt được trong tháp kết giới Nhất Niệm, nên bọn họ càng chú ý đến hắn hơn.
Một vị Cung chủ khác cũng suy xét đến vấn đề này, hắn lại quay sang nhìn Vân Lạc nói: “Hình như đã bỏ qua một vấn đề.
Ta muốn biết hoa sen của La Chinh này nở ra được mấy cánh?”
Nghe thấy Cung chủ nói tới vấn đề này, mọi người cũng tò mò nhìn về phía Vân Lạc.
Trước khi truyền thừa Tân Hỏa bắt đầu, bọn họ đều tiến hành tuyển chọn võ giả trong thiên cung một lần.
Vòng Xích Hà kia có cảm ứng với chuyện này, từ đó có thể đại khái đoán ra.
Nhưng Vân Lạc lại lắc đầu: “Không biết”
“Không biết? Chẳng lẽ La Chinh này không hề thông qua kiểm tra?” Một vị Cung chủ hỏi.
“Không phải” Vân Lạc tiếp tục nói, “Khi La Chinh thông qua vòng Xích Hà thì dường như lực cảm ứng của nó đạt đến cực điểm nên tự tắt mất, do đó không thể đo lường được cụ thể La Chinh đã mở ra mấy cánh”
Nghe Vân Lạc nói vậy, các Cung chủ đều ngạc nhiên ra mặt.
Ánh mắt Giới chủ Lạc Nhật cũng lóe lên: “Nói như vậy thì rất có khả năng La Chinh đã mở ra hoa sen đại thừa”
Trong thiên hạ, hoa sen tiểu thừa và hoa sen đại thừa là một điểm quyết định.
Võ giả mở ra hoa sen chín cánh đã là sự tồn tại cao nhất, nhưng võ giả mở ra hoa sen đại thừa trong thiên hạ quá hiếm, cho dù tìm trong một trăm tỉ tỉ sinh linh cũng rất khó thấy được võ giả sở hữu hoa sen đại thừa.
“Đúng là khiến ta phải ngạc nhiên…” Sau khi suy đi nghĩ lại, một vị Giới Chủ nói: “Bằng không, lát nữa sau khi ban đan dược thì đưa Thập Phương Dẫn Kiếp Đan cho hắn nuốt.
Khà khà, chẳng phải sau khi dẫn động Thiên Kiếp thì sẽ biết là hắn mở ra bao nhiêu cánh sen sao?”
“Chuyện này… không hay lắm thì phải?” Vân Lạc lưỡng lự.
“Có gì không hay? Sau truyền thừa Tân Hỏa thì dẫn kiếp, độ kiếp không phải là một chuyện thường thấy sao?” Một vị Cung chủ khác nói.
Rất nhiều võ giả vội vã nuốt Thập Phương Dẫn Kiếp Đan để mau chóng nâng cao tu vi của mình.
Mà đã trải qua trận thử luyện cường độ cao trong truyền thừa Tân Hỏa này thì thường thường trong lòng sẽ sinh ra không ít cảm ngộ.
Cho nên sau mỗi lần truyền thừa Tân Hỏa, phải có tới hơn trăm người lựa chọn độ kiếp!
Nghe thấy lời đề nghị này, cuối cùng Vân Lạc cũng gật đầu: “Để xem ý của bản thân La Chinh thế nào đã”
Ngay vào lúc này, mấy nghìn võ giả bên ngoài điện cổ đang nhìn chăm chú vào trận chiến trong Tín Khuê kia lại nổ ra từng tràng tiếng kêu kinh hãi.
Mặc dù mọi người biết trong không gian mộng ảo sẽ không chết, nhưng dù sao chiến đấu trong đó cũng không giống như bên ngoài, khi nhìn thấy chỗ mạo hiểm thì tự nhiên sẽ sợ hãi mà than không thôi.
Sau khi độ khó của vòng thứ hai mươi tăng lên, khi ứng phó thì La Chinh cũng bắt đầu cảm thấy phiền phức…
Mặc dù số lượng đối thủ của hắn chỉ còn sáu người, nhưng sáu vị võ giả Thần Hải Cảnh phối hợp với nhau thì đến lúc tổ hợp thành một trận thế sẽ rất khó phá giải.
Sáu người này đều là võ giả Thần Hải Cảnh, ở trước mặt bọn họ, tu vi của La Chinh chỉ có thể xem như là hậu bối.
Nó thật thì dưới cách đánh gọng kìm của sáu người, La Chinh có thể đứng vững đã là một chuyện khiến cho bọn họ vô cùng mất mặt.
Sáu vị võ giả Thần Hải Cảnh vây đánh một võ giả Sinh Tử Cảnh, chuyện này mà truyền ra ngoài thì sẽ cực kỳ khó nghe!
Nhưng La Chinh và sáu người kia cứ tấn công tới lui, trong lòng bọn họ sớm đã quên mất mối lo lắng này.
Bởi vì sáu người bọn họ phát hiện, dường như La Chinh này càng đánh càng lợi hại… Dần dần bọn họ lại mơ hồ bị La Chinh áp chế, bị một tên nhóc Sinh Tử Cảnh áp chế!
Nghĩ tới đây, sáu người lại càng sốt ruột hơn nữa.
Song trước khi xuất chiến, Nhiêu An đã nói với bọn họ, đánh với La Chinh quan trọng nhất chính là duy trì tâm thái, cho dù có thế nào thì ép La Chinh ra phải thể hiện ra toàn bộ thực lực chính là một thắng lợi.
Cuối cùng, bọn họ quả thực làm được rồi… Đã thấy được sức mạnh của La Chinh.
Những võ giả Thần Hải Cảnh này là võ giả Thượng Giới, kiến thức cũng không hạn hẹp, nhưng khi sức mạnh của La Chinh ào ào phát ra vẫn dọa được bọn họ.
Một vị võ giả Thần Hải Cảnh trong đó liền triển khai Lĩnh Vực Tuất Thổ để chống lại sức mạnh kinh khủng kia của La Chinh!
Lĩnh Vực Tuất Thổ được lĩnh hội ra từ quy tắc hệ Thổ, chính là Lĩnh Vực kiên cố nhất.
Vị võ giả Thần Hải Cảnh kia trực tiếp chắn ở phía trước năm người còn lại.
Một Lĩnh Vực như vậy mà vẫn bị La Chinh phá nát một cách dễ dàng.
Còn La Chinh, một thằng nhóc Sinh Tử Cảnh lao vào giữa một nhóm võ giả Thần Hải Cảnh mà lại giống như hổ lao vào bầy dê, cảnh tượng này khiến người khác tương đối chấn động…
Nếu để cho những thiên tài của mười ba cung kia một mình ra đối đầu với những võ giả Thần Hải Cảnh này thì tuyệt đại đa số đều có thể giành thắng lợi một cách dễ dàng, nhưng người có thể làm được như La Chinh lại không nhiều lắm.
Ngoài La Chinh ra thì e rằng cũng chỉ có Ngải An Tâm.
Sau khi trận chiến của La Chinh bên này kết thúc thì phía Ngải An Tâm cũng đã chiến đấu xong.
Hình như Ngải An Tâm cũng vận dụng đòn sát thủ mạnh mẽ nào đó, viên đá màu xanh giữa ấn đường của nàng đã nổi lên, nàng đã sử dụng Ngọc Môn Tiên Đấu.
Vòng hai mươi, thông qua…
Hai người nhận được thành tích thử luyện tốt nhất trong không gian mộng ảo cùng một lúc, nhưng vẫn chưa kết thúc.
Chẳng mấy chốc, vòng hai mươi mốt lại tiếp tục…
Vòng hai mươi hai…
Vòng hai mươi ba…
Vòng hai mươi bốn…
Bởi vì đã có vết xe đổ đằng trước, nên mọi người cũng không muốn suy đoán cực hạn của hai người bọn họ là ở mức độ nào.
Chẳng hạn như mới đầu, mọi người suy đoán cực hạn của Ngải An Tâm ở trong tháp kết giới Nhất Niệm, kết quả người ta lại vọt tới hai vạn tám nghìn dặm.
Sau đó bọn họ dự đoán La Chinh không thể đi qua ba vạn dặm, nhưng hắn lại vọt tới ba vạn sáu nghìn dặm.
Hiện tại, mọi người đã thông minh hơn, tránh việc sau khi La Chinh hoặc Ngải An Tâm phá vỡ phán đoán của mình thì lại mất mặt…
Nhưng không gian mộng ảo khác với tháp kết giới Nhất Niệm, vòng kiểm tra này được sắp xếp theo đối tượng.
Nếu đã vì đối tượng thử luyện mà bố trí thì nhất định sẽ có một hạn mức tối đa.
Ở phía bên kia đảo Trường Tô, tất cả các võ giả có thực lực từ thấp đến cao chỉ chia ra làm mười lăm đội, ứng với các vòng thử luyện từ mười một đến hai mươi lăm.
Mà võ giả ở đội thứ mười lăm chính là ba người trong lồng giam trên đài cao kia!
Cho nên vòng thứ hai mươi lăm chính là vòng thử luyện cuối cùng…
Từ đầu đến cuối, Nhiêu An đều chỉ điểm giang sơn, mặc dù không đánh thắng La Chinh và Ngải An Tâm.
Nhưng mọi người đều nhìn thấy hiệu quả từ kiến nghị mà Nhiêu An đề ra, nên tất nhiên bằng lòng để hắn đưa ra hiệu lệnh.
Mà lúc này, Nhiêu An lại đi trên đài cao của quảng trường khổng lồ kia lần nữa.
“Xem ra chỉ có thể điều động những tử tù kia thì mới có thể chống lại cô ả đó…”
“Nghe nói trước đây những tử tù này đều là nhân vật rất tài giỏi, được đưa tới từ Ác Nhân giới!”
“Nếu như bọn họ có thể đánh bại hai người kia trong thử luyện cuối cùng thì có thể nhận được tự do, chắc hẳn bọn họ cũng sẽ liều mạng nhỉ?”
Trước con mắt của mọi người, Nhiêu An đi về phía người đàn ông lực lưỡng kia, liền hỏi: “Hai người đều bước vào thử luyện cuối cùng, một nam một nữ, ngươi chọn ai?”
Vẻ mặt người đàn ông lực lưỡng kia đầy kiêu căng: “Làm sao ta có thể chọn nữ nhân được?”
“Ta đề nghị ngươi chọn nữ nhân.
Thực lực của nam nhân kia rất mạnh, sâu không thấy đáy, ít nhất thì ta không nhìn ra được cực hạn của hắn” Nhiêu An nói khẽ.
Thực ra thông qua hết vòng thử luyện này đến vòng thử luyện khác, Nhiêu An vẫn chưa hoàn thành mục tiêu của chính mình, đặc biệt là La Chinh.
Căn bản hắn không thể nhận ra được cực hạn của La Chinh ở chỗ nào.
“Tu vi của hắn là gì?” Người đàn ông lực lưỡng kia hỏi.
“Sinh Tử Cảnh ngũ trọng” Nhiêu An nói đúng sự thật.
Người đàn ông lực lưỡng kia lạnh lùng liếc mắt nhìn: “Ngươi đang sỉ nhục thực lực của ta!”
Trong mắt người đàn ông này, Sinh Tử Cảnh ngũ trọng tạm có thể coi là thiên tài cực phẩm trong mười ba cung, nhưng dù có tài tới đâu thì cũng chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng!
Chương 1077: Ca?
Người đàn ông lực lưỡng này hoàn toàn không dự đoán được đối thủ của mình chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh ngũ trọngTất nhiên hắn biết không thể dùng tiêu chuẩn thông thường để đánh giá thiên phú và thực lực của võ giả trong mười ba thiên cung.
Võ giả có thể khiêu chiến đến vòng hai mươi lăm, khiến hắn phải ra tay thì tất nhiên là sự tồn tại số một số hai trong mười ba thiên cung rồi.
Nhưng hắn chẳng thể ngờ rằng, thằng nhãi này mới chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng.
Nhiêu An lại lắc đầu: “Chớ có coi khinh tên đó, ta đã quan sát tỉ mỉ tất cả các trận chiến trước vòng hai lăm của hắn, theo suy đoán của ta thì hắn chỉ mới thể hiện ra ba phần thực lực mà thôi”
“Ba phần thực lực mà đã có thể đối kháng với sự vây công của mấy vị võ giả Thần Hải Cảnh?” Nghe thấy câu này, người đàn ông lực lưỡng kia cũng bất ngờ ra mặt.
“Đề nghị ngươi chọn nữ nhân kia” Lời đề nghị của Nhiêu An rất đúng trọng tâm.
Thực ra trải qua hai mươi bốn vòng thử luyện, hai người La Chinh và Ngải An Tâm đều thông qua không có gì trở ngại.
Có lẽ sách lược của Nhiêu An đã tạo thành một chút phiền toái cho hai người bọn họ ở mức độ khác nhau, nhưng vẫn không thể ngăn cản bước chân tiến tới của họ.
Cùng không ngừng tiến lên, nhưng từ đầu đến cuối La Chinh chỉ dùng trường kiếm trong tay hắn để đối phó với kẻ địch, còn Ngải An Tâm đã thi triển ra đủ loại công pháp võ kỹ, chủng loại đa dạng đến mức khiến cho người ta phải nghẹn họng nhìn trân trối…
Song, cũng bởi vì như vậy mà biểu hiện của La Chinh lại càng sâu không lường được, cho nên Nhiêu An khó nắm bắt La Chinh hơn một chút.
Còn dĩ nhiên Ngải An Tâm kia có thực lực dũng mãnh, nhưng dù sao vẫn có cách đối phó, nên khả năng chiến thắng Ngải An Tâm lớn hơn một chút.
Quan điểm của hắn giống hệt quan điểm của những Cung chủ ở ngoài điện cổ kia.
Đám Cung chủ của mười ba cung và Giới chủ Lạc Nhật đại khái cũng cho là như vậy.
Chẳng qua thực lực của những Cung chủ và Giới chủ này cao xa hơn hơn Nhiêu An rất nhiều, còn Nhiêu An lại chỉ dựa vào khứu giác nhạy bén mà phán đoán được như vậy thì khá là đáng quý!
Nhưng người đàn ông lực lưỡng này không hề nghe theo lời đề nghị của Nhiêu An.
“Ta chọn nam nhân kia.
Khà khà… Tiểu bối Sinh Tử Cảnh mà đã có thực lực như thế, ta thấy hứng thú” Người đàn ông lực lưỡng cười lạnh rồi nói.
Nghe thấy quyết định của người đàn ông này, Nhiêu An nhíu nhíu mày theo bản năng.
Mục tiêu của hắn là bí bảo Âm La giới, nên căn bản không hề có hứng thú với việc giao đấu của những thiên tài này.
Để người đàn ông này đánh bại Ngải An Tâm, giành được tự do, sau đó khai quật bí bảo Âm La giới, cứ như vậy, từng bước một hoàn thành mục tiêu của mình.
Trong đó, mấu chốt nhất chính là người đàn ông lực lưỡng này phải chiến thắng đối thủ.
Nhiêu An chẳng hề muốn rước thêm phiền toái khi chọc vào La Chinh sâu không lường được kia.
Nhiêu An vốn còn muốn khuyên nhủ, sắc mặt người đàn ông lực lưỡng này liền trầm xuống: “Ta đã cam kết với ngươi thì đương nhiên sẽ thực hiện, còn đối thủ của ta, tất nhiên phải do ta chọn! Năm đó suýt chút nữa ta cũng tiến vào Lăng Yên Các, không lẽ còn phải sợ một tiểu bối của mười ba cung này? Thế chẳng phải là làm trò hề cho thiên hạ hay sao?”
Nghe thấy lời này, Nhiêu An thầm thở dài một hơi.
Người này quả thực quá kiêu ngạo, bằng không cũng đâu đến nỗi bị nhốt ở Ác Nhân giới, trở thành một tử tù…
Nhưng dù sao đối phương cũng là nhân vật then chốt trong kế hoạch của mình, Nhiêu An không thể chi phối tư duy của người này, cuối cùng cũng chỉ có thể chiếu theo ý nguyện của hắn, cho hắn đi khiêu chiến La Chinh.
Còn đối thủ của Ngải An Tâm…
Nhiêu An liền nhìn sang mấy cái lồng giam bên cạnh, trên mặt lại hiện ra ý cười.
Đối với những tử tù này, đây là một cơ hội để rời khỏi Ác Nhân giới.
Chẳng qua quyền phân phối cơ hội này nằm trong tay Nhiêu An, nên tất nhiên hắn sẽ không lãng phí.
Muốn khiêu chiến Ngải An Tâm thì những tử tù này phải có một chút thành ý, có lẽ thành ý này không hấp dẫn bằng kho báu ở Âm La giới, nhưng Nhiêu An hiểu đạo lý kiến tha lâu cũng đầy tổ.
“Thử luyện cuối cùng… sẽ xuất hiện mấy đối thủ?”
La Chinh đứng trên đài cao, ánh mắt trầm tĩnh.
Rốt cuộc thử luyện trong không gian mộng ảo này đã đi đến bước cuối cùng.
Ngải An Tâm cách đó không xa cũng đang lẳng lặng chờ đợi đối thủ ở vòng cuối cùng.
Thử luyện của không gian mộng ảo khiến Ngải An Tâm hơi không vui, dĩ nhiên nàng đã bỏ xa những võ giả của mười ba cung ở phía sau, nhưng La Chinh vẫn theo sát mình, cùng bước vào vòng thử luyện cuối cùng.
Hơn nữa sau khi đến vòng hai mươi rồi thì tốc độ thông qua thử luyện của La Chinh càng lúc càng nhanh, thậm chí có lúc còn nhanh gấp đôi mình.
Còn mình, ứng phó lại càng lúc càng thấy vướng tay vướng chân, tất nhiên trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu.
Huống hồ bây giờ mọi người cùng tiến vào vòng cuối cùng, nếu như cùng thông qua thì cũng là không phân thắng bại mà thôi…
Hy vọng đối thủ của vòng cuối cùng có thể mạnh hơn một chút, trong lòng Ngải An Tâm mong ̣đợi như vậy.
Một lát sau…
Ánh sáng nhạt dần ngưng kết trên đài cao, trước mặt Ngải An Tâm xuất hiện một người.
Người này quần áo tả tơi, trên trán còn có một vết sẹo nhìn thấy mà giật mình, từ trên người hắn càng lộ ra tầng khí tức âm u lạnh lẽo.
Bị hai mắt của người này trừng một cái thì cũng giống như bản thân bị một con ác quỷ theo dõi vậy.
“Tên này tu luyện quỷ đạo?” Cho dù Ngải An Tâm rất tự tin, nhưng khi để ý đến khí tức người này phát ra thì gương mặt xinh đẹp như hoa kia của nàng cũng hơi thay đổi.
Võ giả tu luyện quỷ đạo như thế này tình thế vô cùng kỳ dị, cũng ra tay vô cùng thâm độc.
“Khục khục, thật may mắn, đối thủ lại là một cô bé” Võ giả kia cắn chặt răng, cười gằn rồi nói.
Lần này Ác Nhân giới áp giải tới đây bảy tử tù, nhưng lại chỉ có hai cơ hội.
Người đàn ông lực lưỡng kia đã chọn La Chinh, tất nhiên võ giả này chỉ có thể chọn Ngải An Tâm.
Hắn cũng phải trả cái giá không nhỏ để đạt được cơ hội này.
Nếu như giành được tự do, thì sau đó chắc chắn sẽ dâng tặng lại cho Nhiêu An.
Vẻ mặt Ngải An Tâm nhanh chóng trở lại như bình thường.
Đây đã là vòng thử luyện cuối cùng, đối thủ của mình thực lực mạnh mẽ thì nhất định đối thủ của La Chinh cũng sẽ không tệ.
Ngược lại, chuyện này còn đúng ý nàng.
Tất nhiên tên quỷ tu này lợi hại, nhưng chưa chắc nàng không thể chiến thắng được.
La Chinh bên kia thì sao? Nghĩ tới đây, nàng liền nghiêng đầu qua…
Ngay vào lúc này, nàng liền nhìn thấy một vị người đàn ông lực lưỡng chui ra từ giữa ánh hào quang.
Trong giây phút ấy, hai con ngươi đột nhiên mở to ra!
“Ca!” Ngải An Tâm bỗng nhiên kêu lên kinh hãi.
Người đàn ông lực lưỡng kia bước vào bình đài, vốn dĩ còn đang quan sát đối thủ của mình.
Nhiêu An nói không sai, quả nhiên là tên nhóc Sinh Tử Cảnh ngũ trọng.
Người đàn ông này không có ý xem thường, đối thủ của bọn họ đã có thể thông qua hết vòng thử luyện này đến vòng thử luyện khác, chém giết đến vòng hai mươi lăm thì không thể đánh giá thực lực dựa theo tu vi được.
Nhưng hắn cũng đã từng là thiên tài đứng đầu, ngạo nghễ trong liên minh, khi đó suýt chút nữa đã trở thành nhân vật có thể tiến vào Lăng Yên Các.
Trong những năm tháng trước đây, hắn luôn luôn là người khiêu chiến vượt cấp, rất ít khi gặp phải đối thủ có tu vi yếu hơn đến khiêu chiến mình!
Cho dù bị nhốt ở Ác Nhân giới, thiếu thốn tài nguyên trong Đại Giới, khiến cho tu vi không tăng thêm nữa, nhưng tuyệt đối sẽ không sợ võ giả Sinh Tử Cảnh!
Hắn đang quan sát La Chinh, tất nhiên La Chinh cũng đang quan sát hắn…
Cảm giác đầu tiên mà người đàn ông này mang đến cho La Chinh chính là nền tảng vô cùng vững vàng, hơn nữa còn mơ hồ có một thái độ kiêu ngạo bất khuất đứng giữa thế gian.
Mà chung quy lại thì người tràn đầy kiêu ngạo thường sở hữu thực lực đáng để tự hào! Thực lực của người này rất mạnh, trong lòng La Chinh mơ hồ đưa ra đánh giá.
Không ngờ vào lúc này, Ngải An Tâm ở trên đài cao sát vách chợt hét ầm lên: “Ca!”
La Chinh ngẩn cả người, người đàn ông lực lưỡng kia cũng sững sờ, còn sắc mặt của mọi người ở ngoài điện cổ cũng khác nhau…
Người đàn ông lực lưỡng kia nhìn về phía Ngải An Tâm, trong con mắt thoáng hiện lên nét nghi hoặc.
Đúng là hắn có một muội muội, nhưng lúc hắn bị giải vào Ác Nhân giới hơn mười năm trước thì muội muội của hắn mới chỉ bảy, tám tuổi, vì thế trong thoáng chốc hắn cũng không thể nhận ra muội muội của mình.
“Ca, muội là An Tâm!” Ngải An Tâm vội vã kêu lên.
Vẻ nghi ngờ trên mặt người đàn ông kia mới dần biến mất, trong đôi mắt vốn điềm tĩnh dần phát ra một tia sáng lâu ngày chưa từng có.
Hắn thật không ngờ nữ nhân trong miệng Nhiêu An lúc trước lại có thể là muội muội của mình…
Hắn càng không nghĩ tới muội muội của mình lại trở thành sự tồn tại đứng đầu mười ba cung.
Trong thoáng chốc, chuyện này khiến hắn hơi khó tiếp nhận.
Ở bên ngoài điện cổ, trên mặt Giới chủ Lạc Nhật cũng hiện lên vẻ nghi hoặc.
Hắn không ngờ trong thử luyện cuối cùng lại xảy ra chuyện trùng hợp như vậy.
Chương 1078: Ngải Hổ
“Người này là ai?” Giới chủ Lạc Nhật mở miệng hỏiNghe thấy câu hỏi của Giới chủ Lạc Nhật, Vân Lạc chớp chớp mắt, nhưng cũng không nói lời nào.
Ngay vào lúc này, một vị Cung chủ bên cạnh mới lên tiếng: “Ta nghĩ ra rồi.
Đây là tên nhóc xảy ra mâu thuẫn với con trai của Phong Nộ Thiên Tôn trong đại hội Đạo Quả năm đó!”
Chuyện kia xảy ra cách đây không lâu, cùng lắm cũng chỉ hơn chục năm mà thôi, thế nên một khi có Cung chủ nhắc tới thì những Cung chủ khác cũng nghĩ ra.
“Người này tên là Ngải Hổ, thiên tài tuyệt thế của Tinh Hán giới.
Năm đó Lăng Yên Các muốn đặc cách thu nhận hắn, nhưng bởi vì hắn có tranh chấp với con trai của Phong Nộ Thiên Tôn nên bị đẩy vào Ác Nhân giới!” Một vị Cung chủ khác cũng nhớ lại chuyện này.
“Ngải An Tâm, Ngải Hổ… Bọn họ thật sự là hai huynh muội?”
So với những Cung chủ này, hình như nhóm võ giả của mười ba cung ở ngoài điện cổ càng phản ứng dữ dội hơn.
Đối với các Cung chủ và Giới chủ này, Ngải Hổ chẳng qua từng là một thiên tài trong thế hệ trẻ, không để lại ấn tượng sâu sắc trong trí nhớ của bọn họ, cùng lắm cũng chỉ là một chuyện nhỏ trước kia mà thôi.
Nhân vật có địa vị cỡ Giới chủ Lạc Nhật không biết Ngải Hổ cũng là bình thường.
Nhưng Ngải Hổ lại khá nổi danh trong thế hệ trẻ, cho nên trong khoảnh khắc người đàn ông lực lưỡng này vừa mới lên sàn thì liền có võ giả nhận ra hắn!
“Là Ngải Hổ! Không ngờ hắn lại được thả ra từ Ác Nhân giới!”
“Không ngờ Ngải Hổ lại là đối thủ của La Chinh! Năm đó nếu không bị Phong Nộ Thiên Tôn chèn ép thì có lẽ bây giờ Ngải Hổ đã đạt đến Thần Cực Cảnh!”
“Thần Cực Cảnh bé mọn cũng đáng để lấy ra nói? Khi đó hắn mới là Sinh Tử Cảnh đã được Lăng Yên Các đặc cách thu nhận, tiền đồ sau này không giới hạn… Thật đáng tiếc!”
Trong mắt rất nhiều võ giả bình thường, rõ ràng là Ngải Hổ bị Phong Nộ Thiên Tôn lấn áp, cho nên hắn rất dễ được võ giả tầng dưới tán đồng, mà các loại truyền thuyết về Ngải Hổ cũng được lưu truyền rộng rãi.
Có tin đồn nói hắn đã từng vào địa ngục chém giết ác quỷ để cứu một vị huynh đệ của mình…
Có lẽ các nhân vật nòng cốt trong liên minh đều cảm thấy những truyền thuyết này rất xa lạ, nhưng trong những võ giả tầng thấp thì mỗi truyền thuyết đều là câu chuyện vô cùng kỳ diệu!
“Không ngờ Ngải An Tâm lại là muội muội của Ngải Hổ!”
“Hai huynh muội này thật sự đều là yêu nghiệt.
Năm đó Ngải Hổ mạnh như vậy, so tài với thằng con trai ngông cuồng tự cao của Thiên Tôn trên đại hội Đạo Quả, làm cho thằng đó nhục nhã đến nỗi chỉ hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống.
Thiên phú của muội muội hắn cũng không hề yếu hơn hắn…”
“…”
Trong không gian mộng ảo…
Ngải An Tâm căn bản không ngờ rằng có thể nhìn thấy ca ca của mình ở đây!
Nàng biết ca ca mình đắc tội với kẻ mạnh, bị lưu đày ở Ác Nhân giới, hơn nữa chỉ lại có tuổi thọ tám trăm năm…
Song đối với nàng, tám trăm năm đã đủ rồi.
Trong khoảng thời gian này nàng sẽ trưởng thành, cứu ca ca của mình ra khỏi Ác Nhân giới.
Đây là một bí mật trong lòng nàng.
Từ khi bước lên võ đạo tới nay, nàng chưa bao giờ chia sẻ bí mật này với người ngoài.
Nhìn thấy quần áo trên người ca ca mình đều tả tơi, lại nhớ tới hình tượng cao to mạnh mẽ của hắn trong lòng mình khi còn bé, nước mắt Ngải An Tâm lã chã rơi…
“An Tâm, muội thật sự là An Tâm!” Nụ cười trên mặt Ngải Hổ càng lúc càng sâu hơn.
Hắn đã mang máng nhận ra diện mạo Ngải An Tâm khi còn bé từ khuôn mặt của Ngải An Tâm bây giờ.
Tất nhiên Ngải Hổ rất vui khi có thể gặp muội muội của mình ở đây!
Năm đó hắn bị đưa vào Ác Nhân giới, cũng chịu đủ sự ức hiếp, khổ sở.
Trong Ác Nhân giới không hề có bất kỳ quy tắc gì, hơn nữa nguồn tài nguyên lại cực kỳ cằn cỗi, sinh tồn ở nơi đó cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Lần này bởi vì Nhiêu An nên hắn nhận được một cơ hội chạm đến tự do.
Bây giờ lại gặp được muội muội của mình, hơn nữa Ngải An Tâm đã trưởng thành đến mức này…
Hai mắt Ngải An Tâm ngấn lệ, gật đầu, trong một thoáng kích động không biết nên nói gì cho phải…
Ngải Hổ kia lại cười nói: “Tốt, tốt lắm.
Không ngờ ngày huynh muội chúng ta đoàn tụ lại chính là ngày Ngải Hổ ta nhận được tự do.
Chờ huynh đánh bại thằng nhóc này liền có thể được tự do…”
Nghe thấy ca ca nói lời này, Ngải An Tâm bỗng kinh hãi ra mặt: “Đánh bại La Chinh thì huynh có thể được tự do?” Nàng không biết lại có phần thưởng này.
Ngải Hổ gật đầu rồi nói: “Tử tù tham gia truyền thừa Tân Hỏa bọn huynh đều có phần thưởng này”
Ánh mắt của Ngải An Tâm sáng lên, trực tiếp quay đầu đối mặt với La Chinh: “La Chinh, ngươi chịu thua được không?”
…
Bỗng nhiên xảy ra cảnh tượng này cũng khiến cho La Chinh nghĩ không thông.
Sao đối thủ mới nhảy ra của mình lại chính là ca ca của Ngải An Tâm? Còn cô gái trong thiên cung Vân Miểu rất muốn khiêu chiến với mình này lại kêu mình trực tiếp nhận thua, cái này…
“Ngươi yên tâm, ta cũng sẽ chịu thua!” Ngải An Tâm nói một cách nghiêm túc. “Ta có thể bỏ qua vòng thử luyện cuối cùng, như vậy thành tích của ta sẽ giống như ngươi!”
Nghe thấy câu này, La Chinh cũng cạn lời.
Từ trước tới nay hắn không hề coi Ngải An Tâm là đối thủ của mình, tham gia truyền thừa Tân Hỏa cũng là một thử thách của chính mình mà thôi.
Song La Chinh cũng có muội muội, Ngải An Tâm này có thể gặp lại ca ca của mình ở đây, còn muội muội của hắn đến tận bây giờ vẫn không có một chút tin tức nào…
La Chinh không phải không muốn giúp người khác hoàn thành nguyện vọng.
“Xin ngươi đấy” Trước đây Ngải An Tâm này kiêu ngạo tới nhường nào, vậy mà giờ lại nóng lòng mong ngóng La Chinh chấp nhận, “Ngươi có yêu cầu gì thì ta cũng sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng! Yêu cầu gì cũng được! Van ngươi đấy, La Chinh!”
Nhưng khi La Chinh chuẩn bị đồng ý thì Ngải Hổ lại cười phóng khoáng, nói: “An Tâm, sao muội có thể xin người khác giúp đỡ?”
“Nhưng…” Ngải An Tâm vừa mới định nói.
Nhưng Ngải Hổ lại cắt ngang lời của nàng, sau đó ngạo nghễ nói: “Ngải Hổ ta hành tẩu một đời đều dựa vào bản thân, sao có thể để muội muội của mình cầu xin người khác! Vả lại, An Tâm, muội thiếu lòng tin vào ca ca như thế sao? Cho rằng ta không phải là đối thủ của tên nhóc trước mắt này?”
Ngải Hổ và Ngải An Tâm cũng không phải người của danh môn thế gia, Ngải gia của bọn họ chỉ là một thế gia cấp bốn ở biên cương Đại Giới mà thôi, thật sự là quá tầm thường so với những đại thế gia cấp bảy, cấp tám, thậm chí là cấp chín, cấp mười trong thiên hạ.
Do có nền tảng như vậy, nên việc Ngải Hổ có thể nhanh chóng thành danh, thậm chí còn được Lăng Yên Các chọn trúng đều là dựa vào bản thân.
Từ trước đến nay hắn chẳng thèm nhận bố thí của người ta, nên đâu dễ dàng để cho muội muội của mình đi cầu xin người khác vì mình?
Thực sự La Chinh đã định trực tiếp chịu thua…
Nhưng Ngải Hổ đã quyết như vậy thì hắn cũng khó mà nói được gì.
Dường như hai huynh muội này có tính cách rất giống nhau, đều kiêu ngạo.
Hắn cũng không nhịn được mà lắc lắc đầu.
Gặp phải màn hài kịch này, hắn cũng không biết phải làm thế nào.
Ngải Hổ nói xong liền xoay mặt nhìn về phía La Chinh rồi lại cười nói: “Ngươi là La Chinh đúng không?”
La Chinh gật đầu.
“Với tu vi Sinh Tử Cảnh ngũ trọng mà có thể đi tới vòng này rồi trở thành đối thủ của ta thì quả thực ngươi đã rất giỏi.
Cho nên đừng nghe muội muội ta của nói gì cả, cứ thể hiện toàn bộ thực lực của ngươi đi!” Ngải Hổ nghiêm mặt nói: “Nếu ta không thể đánh bại một đối thủ có tu vi thua xa ta thì khỏi cần tự do nữa!”
La Chinh không nhịn được mà trợn trừng mắt, thầm lẩm bẩm về tính cách của hai huynh muội này lần nữa.
Ngải An Tâm ở phía đối diện cũng vô cùng xoắn xuýt trong lòng.
Nàng cũng biết tính cách của ca ca mình, khả năng thuyết phục được ca ca trong tình huống như vậy quá nhỏ, cho nên nàng rất lo lắng về trận chiến này.
“Ra tay đi” vẻ mặt của Ngải Hổ càng lúc càng nghiêm túc.
Mặc dù La Chinh chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh ngũ trọng.
Nếu đối phương đã nói như thế, La Chinh cũng nhẹ nhàng giơ ngang Lôi Phong U Thần Kiếm lên, bày ra tư thế mời.
Sau đó một ánh kiếm bắn ra từ mũi kiếm, tia sét và kiếm gió kia cuốn theo một bóng người nhằm thẳng về phía Ngải Hổ.
Cuộc thảo luận của rất nhiều võ giả ở ngoài điện cổ về Ngải Hổ vẫn chưa dừng lại, trái lại càng lúc càng quyết liệt hơn…
“Vì sao La Chinh không nhận thua!”
“Ta thấy vừa rồi La Chinh có ý nhận thua, nhưng Ngải Hổ không muốn!”
“Hừ, Ngải Hổ là nhân vật cỡ nào mà cần La Chinh phải nhận thua mới được tự do? Nói đùa à!”
“Ta cũng thấy thế.
Dĩ nhiên La Chinh này có chút bản lĩnh, có thể tiến vào vòng thử luyện cuối cùng, nhưng nếu đối thủ của hắn là Ngải Hổ thì chắc là sẽ chỉ dừng lại ở vòng hai mươi bốn, sợ rằng không qua được vòng hai mươi lăm này… Suy cho cùng thì ngay cả con trai của Thiên Tôn năm đó cũng bị Ngải Hổ giẫm dưới chân, bị nhục nhã ê chề một trận, mà cũng vì nguyên nhân này nên Ngải Hổ mới bị đày vào Ác Nhân giới!”
Chương 1079: Lao vào nhau
Tiếng bàn tán bên ngoài không truyền vào trong không gian mộng ảoNgải An Tâm vốn định quan sát ca ca và La Chinh chiến đấu, nhưng đối thủ của nàng lại không cho nàng thời gian…
“Cô bé, đừng nhìn nữa.
Khặc khặc…” Khi võ giả kia nở nụ cười dữ tợn thì đột nhiên từng luồng quỷ khí âm u bắt đầu tuôn ra từ trong cơ thể hắn.
Quỷ khí kia hóa thành những cái đầu lâu lớn chừng nắm tay, bay về phía Ngải An Tâm.
Cuộc chiến này liên quan đến tự do của ca ca mình, nên Ngải An Tâm đâu còn tâm trạng để đánh dây dưa với đối phương.
Căn bản nàng chẳng tiếp chiêu, thân hình liên tục lay động theo chiều gió, mái tóc dài cũng không ngừng lượn vòng trên không trung, đôi mắt đẹp tuyệt vẫn nhìn chằm chằm bên La Chinh…
Đối mặt với chiêu kiếm của La Chinh, Ngải Hổ liền cười một cách phóng khoáng.
Trên người hắn phát ra những luồng ánh sáng vàng lấp lánh, bất ngờ dùng tay không chụp về phía thanh kiếm gió kia!
“Xoẹt xoẹt…”
Kiếm gió ác liệt lập tức bị Ngải Hổ xé toạc ra, còn ánh chớp kia nện lên người Ngải Hổ càng không tạo ra chút ảnh hưởng nào.
Tiếp đó, Ngải Hổ liền tung ra một quyền vang dội, đập nát U Thần Ảnh mà La Chinh phóng ra.
Sau khi đỡ được chiêu thứ nhất của La Chinh, Ngải Hổ liền sải chân chạy như bay về phía La Chinh!
Vẻ mặt của La Chinh vẫn hờ hững.
Mặc kệ trước đây đã xảy ra chuyện gì, một khi tiến vào trạng thái chiến đấu thì La Chinh sẽ tập trung vào trận chiến trước mắt chứ không nghĩ ngợi quá nhiều.
“Vù vù vù…”
Chỉ trong giây lát liền có hơn mười U Thần Ảnh bắn vụt ra từ trong tay của La Chinh!
Nhìn thấy những U Thần Ảnh ào ào tuôn ra này, Ngải Hổ liền gầm lên một tiếng, ánh vàng trên người càng rực rỡ hơn, toàn thân giống như một pho tượng vàng, chói lọi đến mức khiến người khác phải lóa mắt!
U Thần Ảnh của La Chinh mạnh mẽ như vậy, nhưng chỉ cần tới gần Ngải Hổ liền bị đánh tan chỉ trong nháy mắt, căn bản không hề làm hắn bị thương…
“Ngải Hổ đã tu luyện quy tắc hệ Kim tới cấp độ này rồi, sợ rằng La Chinh sẽ rất khó giải quyết…” Một vị Cung chủ bình luận.
Nhưng một vị Cung chủ khác lại lắc đầu, nói: “Chưa chắc.
La Chinh này đã có thể vượt qua hồ lửa thì nhất định trên người còn có một ít bí mật không muốn người khác biết.
Trước vòng thử luyện hai mươi bốn, hắn chỉ dựa vào Lôi Phong U Thần Kiếm, vẫn khó mà nói trước được rằng Ngải Hổ có thể ép hắn lấy lá bài tẩy ra hay không”
Tất nhiên, đánh giá của những Cung chủ này đúng trọng tâm hơn rất nhiều so với những võ giả của mười ba cung.
Còn những võ giả của mười ba cung thì đang không ngừng tâng bốc Ngải Hổ…
Sau khi xé nát từng U Thần Ảnh của La Chinh, Ngải Hổ liền sải bước, nhanh chóng lại gần La Chinh.
Cùng lúc đó, trong cơ thể Ngải Hổ lại đột nhiên bùng phát ra quy tắc thời gian.
Trong nháy mắt, thời gian trên toàn bộ đài cao đều chậm lại!
Song La Chinh chỉ vừa suy nghĩ, liền lặng lẽ hóa giải ràng buộc quy tắc thời gian của Ngải Hổ.
Quy tắc thời gian đối lập với quy tắc thời gian chỉ khiến cho đôi bên không bị ảnh hưởng lẫn nhau.
Chiêu này của Ngải Hổ cũng chỉ là thăm dò, võ giả có thể đứng ở vị trí này thì gần như chắc chắn phải tu luyện quy tắc thời gian.
“U Thần Ảnh…”
Bóng dáng của La Chinh lại lui về phía sau lần nữa, từng U Thần Ảnh tiếp tục quấn tới, mỗi một U Thần Ảnh đều thi triển ra những quyền pháp khác nhau, vây tới từ các phương hướng khác nhau.
“Vô dụng thôi” Ngải Hổ hờ hững cười nói.
Lần này, thậm chí hắn còn không hề phòng ngự gì cả, thân thể đâm thẳng tới giống như một con trâu rừng, những U Thần Ảnh tới sát hắn liền trực tiếp vỡ tan…
Lực va đập lần này của hắn thậm chí có thể đâm lở cả dãy núi. “Ta biết thực lực của ngươi tuyệt đối không chỉ có từng này, muốn thắng ta thì phải xem xem át chủ bài của ngươi thế nào!”
Đối mặt với Ngải Hổ càng lúc càng ép tới gần, đôi chân La Chinh không ngừng di chuyển nhanh như gió theo chiều ngang của đài cao, lại phóng ra từng U Thần Ảnh!
Nhìn thấy La Chinh vẫn hành động như trước, Ngải Hổ lại lắc lắc đầu: “Đã nói chiêu này vô dụng rồi mà.
Nếu ngươi cứ khăng khăng muốn đánh bại ta dựa vào thanh kiếm trong tay thì ta đây liền… đánh rơi vũ khí của ngươi!”
Nói xong, hai tay Ngải Hổ bỗng đan vào nhau, trước người hắn bỗng xuất hiện một vòng vàng hình tròn!
Trong nháy mắt vòng vàng kia xuất hiện, La Chinh lập tức cảm thấy có một lực hút mãnh liệt gần như muốn kéo Lôi Phong U Thần Kiếm của mình ra khỏi tay!
Sức mạnh của La Chinh lớn đến mức nào? Không ngờ vòng vàng kia lại làm hắn suýt nữa không cầm nổi kiếm, lực hút này khiến cho trái tim hắn đập mạnh một nhịp.
Phát hiện vòng vàng của mình không thể kéo được kiếm của La Chinh, trên mặt Ngải Hổ cũng có vẻ ngạc nhiên.
Song hắn chỉ hơi hét lên lần nữa, vòng vàng lập tức to gấp ba, lực hút kia càng mạnh hơn mấy lần!
Lần này, trên mặt La Chinh lại không có vẻ gì.
Dĩ nhiên lực hút này rất mạnh, nhưng so đấu sức mạnh thuần túy thì ai có thể là đối thủ của hắn?
Lực vảy rồng ồ ạt tuôn ra khiến trường kiếm trong tay hắn càng vững chắc hơn.
Đừng nói tới chuôi kiếm chỗ tay La Chinh cầm, ngay cả thân kiếm cũng không lung lay chút nào!
“Ồ?”
Ngải Hổ ngạc nhiên ra mặt…
Hắn chủ tu quy tắc hệ Kim, còn vận dụng quy tắc hệ Kim thi triển vòng vàng Vô Cực ra thì hầu như có thể tước đi một số vũ khí, pháp bảo.
Dưới lực hút như vậy mà vẫn không lấy được kiếm của La Chinh, điều này khiến cho hắn hết sức kinh ngạc! Sức mạnh của thằng nhãi này có vẻ không tầm thường?
Sức mạnh chính là át chủ bài của hắn sao?
Nghĩ tới đây, hai tay Ngải Hổ lại đan vào nhau lần nữa, vòng vàng kia lại phồng to lên, quy tắc hệ Kim tu luyện tới cấp độ cực cao cũng vô cùng bá đạo!
Trên thực tế, chỉ cần phát huy thỏa đáng thì mỗi một quy tắc căn bản đều có sức mạnh hủy thiên diệt địa, cho nên trong Thượng Giới lưu truyền một câu nói: Không có quy tắc mạnh nhất, chỉ có võ giả mạnh nhất.
Ai mạnh ai yếu, chỉ cần nhìn xem người đó vận dụng những quy tắc này, những công pháp này như thế nào!
Cảm nhận được sức hút khôn tả kia, La Chinh lại hơi mỉm cười, lực vảy rồng nhanh chóng chảy ra.
Sao hắn có thể để cho đối phương đoạt kiếm của mình đi được?
Hai người giằng co như vậy một lát, gần như không phân cao thấp.
Ngải Hổ buồn bực trong lòng, liền kéo vòng vàng trong tay xoay nhẹ một vòng, những đường sáng vàng lập tức bắn về phía La Chinh, trận chiến cũng tới hồi gay cấn…
Còn Ngải An Tâm bên kia đã vận dụng thân pháp của mình tới cực hạn, vừa tránh né công kích của đối thủ, vừa chú ý tới ca ca đang chiến đấu bên kia.
“Cô bé, nghiêm túc một chút.
Nếu không thì chỉ sơ ý một cái là khả năng cô sẽ thua trận đó” Tên quỷ tu kia cười khùng khục nói.
Vẻ mặt Ngải An Tâm vẫn lạnh nhạt, nàng đã không có lòng dạ nào đánh tiếp nữa rồi.
Thắng đối thủ thì sao? Bây giờ nàng chỉ cần ca ca mình giành thắng lợi là được rồi!
Song, tên quỷ tu này lại vô cùng coi trọng kết quả thắng thua của trận đấu này.
Dù sao thì nó cũng liên quan đến tự do của hắn.
Nhân dịp Ngải An Tâm thiếu tập trung, hắn cũng từng bước ép sát nàng.
La Chinh bên này không ngừng né tránh những ánh sáng vàng kia, đồng thời còn phải duy trì độ mạnh yếu nhất định, tránh cho Lôi Phong U Thần Kiếm của mình bị Ngải Hổ hút đi, nên tạm thời hơi bị động.
Sợ rằng U Thần Ảnh không có tác dụng đối với Ngải Hổ này.
Tuy công pháp hệ Kim mà Ngải Hổ tu luyện rất bá đạo, nhưng La Chinh cũng không phải không có cách để gây khó dễ cho Ngải Hổ.
Hắn hoàn toàn có thể lợi dụng U Thần Ảnh, đưa Huân vào ẩn náu trong đó.
Với thực lực của Huân bây giờ, nếu phát huy ra uy lực của thể kiếm linh phối hợp với Hàn Mai Cổ Huyết Thương thì chỉ cần một thương là có thể đánh chết Ngải Hổ.
Chẳng qua thân phận của Huân khá mẫn cảm, ở đây hắn không tin bất kỳ ai ngoài Vân Lạc.
Huống hồ, hắn quả thực không cần Huân giúp trong cuộc so đấu này.
Nghĩ tới đây, La Chinh liền thu Lôi Phong U Thần Kiếm lại, bóng dáng hắn nhoáng lên một cái, bất ngờ xông thẳng về phía Ngải Hổ!
Ngải Hổ vốn muốn ép La Chinh vật lộn với mình.
Nên nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt hắn liền nở nụ cười.
Thứ hắn tự hào nhất chính là thân thể của mình!
Tưới quy tắc hệ Kim, tu luyện thể Kim Linh, sức chống đỡ của thân thể hắn có thể sánh ngang thần khí, lại phối hợp với sức bật của thuật luyện thể thì ai có thể là đối thủ của hắn trong cận chiến?
“Rốt cuộc cũng không lãng phí thời gian nữa à?” Ngải Hổ cười khẩy.
Vẻ mặt La Chinh vẫn bình tĩnh.
Hắn không nói gì nhưng sức mạnh trong cơ thể đã tích lũy một lúc lâu, nghênh đón Ngải Hổ ánh vàng lấp lánh kia!
“Ầm ầm!”
Ngải Hổ vốn cực kỳ tự tin với thân thể của mình nên không mảy may tìm cách tránh, cũng đáp lại bằng một quyền không dùng bất kỳ kỹ xảo nào, không có bất kỳ biến hóa nào.
Vào giây phút này, thứ hai người so đấu đều là sức chịu đựng của thân xác mình, đều là sức mạnh mà bản thân thấy tự hào!
Nhưng một tiếng nổ truyền tới, sắc mặt của Ngải Hổ đột nhiên thay đổi rõ rệt…
Chương 1080: Ngôi sao
Nếu cường giả Thần Hải Cảnh bình thường mà bị Ngải Hổ tiếp cận, rồi hứng trọn đòn này thì nhất định sẽ tan xương nát thịtỞ Ác Nhân giới từng có không biết bao nhiêu võ giả bị Ngải Hổ đánh bại chỉ bằng một quyền này.
Mà cũng chính nhờ “thể Kim Linh” này của mình, Ngải Hổ mới có thể sống đến bây giờ.
Nhưng trong nháy mắt khi Ngải Hổ va chạm với La Chinh, hắn lại cảm nhận được luồng sức mạnh truyền ra từ người La Chinh giống như biển cả rộng lớn, căn bản không thể đong đếm được!
Mà những đường ánh sáng vàng trên thân thể hắn lại có dấu hiệu lan rộng ra.
Hai chân đang giẫm trên đài của hắn không ngừng lùi về phía sau…
Mãi đến khi lùi tới mép của đài cao, thân hình Ngải Hổ mới đứng vững được!
Không ngờ thằng nhóc này có thể thi triển ra sức mạnh kinh khủng như thế.
Thân thể hắn vậy mà còn mạnh hơn cả mình? Mặt Ngải Hổ đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn chút nghi ngờ.
Mỗi công pháp, mỗi quy tắc đều có đặc điểm riêng của nó.
Hắn không nhìn ra La Chinh tu luyện quy tắc gì, nhưng tuyết đối không phải là quy tắc hệ Kim.
Vì niềm kiêu hãnh lớn nhất của võ giả tu luyện quy tắc hệ Kim chính là thân thể kim cang không gì phá nổi của mình!
Làm thế nào mà tên La Chinh này lại tu luyện thân thể của mình mạnh đến mức như vậy được?
Hắn không biết rằng, trong lòng La Chinh cũng có chút kinh ngạc.
Quyền vừa rồi, La Chinh đã dùng lực của tám nghìn tấm vảy rồng…
Nếu là võ giả Thần Hải Cảnh bình thường thì có lẽ ngay cả lực của hai, ba nghìn tấm vảy rồng cũng không ngăn cản được.
Trước đây, Chiến Đế Đại Vũ của tứ đại thần quốc cũng từng bị một quyền của La Chinh ép lui như thường.
Nếu bị lực của tám nghìn tấm vảy rồng hiện tại đánh trúng, chỉ sợ một quyền đã có thể mất mạng!
Mà bây giờ, nó lại chỉ khiến tên Ngải Hổ này lùi về phía sau.
Quả nhiên, thực lực của Ngải Hổ còn mạnh hơn hắn nghĩ!
Ở ngoài điện cổ, các võ giả thấy cảnh chiến đấu như vậy thì không ngừng cảm thán.
Đánh giáp lá cà thế này thật sự phấn khích hơn so đấu sức mạnh nhiều.
Lúc này, bọn họ đã không để ý đến thắng thua của trận đấu nữa, mà chỉ hy vọng trận đấu này có thể kịch tính hơn chút nữa.
“Đây là cái để ngươi dựa vào à?” Ngải Hổ gật đầu: “Thân thể có thể sánh ngang thần khí, sức mạnh kinh khủng đến cực độ.
Được lắm…” Ngải Hổ nói xong thì nụ cười trên mặt càng sâu, ánh mắt cũng càng nghiêm túc, càng thận trọng: “Nhưng, chỉ dựa vào cái này thì sợ là vẫn chưa thể đánh bại ta được!”
Nói xong, trên trán hắn lộ ra một cái khe, một viên đá màu xanh nho nhỏ xuất hiện trên trán hắn.
Khi La Chinh chú ý tới viên đá màu xanh này, vẻ mặt cảnh giác.
Cùng lúc đó, giọng nói của Huân lại truyền đến từ trong đầu: “La Chinh, cẩn thận một chút, đó là Ngọc Môn Tiên Đấu!
“Ngọc Môn Tiên Đấu? Đó là cái gì vậy?” La Chinh hỏi.
Huân cũng không có nhiều thời gian để giải thích: “Là một thứ rất có lai lịch.
Sau khi Ngọc Môn Tiên Đấu này mở ra thì thực lực của hắn sẽ tăng lên rất nhanh… Thật kỳ quái, trong truyền thừa Tân Hỏa của Nhân tộc các ngươi mà lại sắp xếp vòng thử luyện khó như vậy…”
Cùng lúc đó, ánh mắt của Giới chủ Lạc Nhật cũng rơi vào trên trán của Ngải Hổ: “Cả hai huynh muội đều có Ngọc Môn Tiên Đấu hiếm thấy, điều này thật kỳ lạ!”
Một Cung chủ khác nói: “Nếu Ngải An Tâm có mệnh Đại Thế Chi Tranh, vậy còn ca ca nàng thì sao?”
Vân Lạc lắc đầu: “Chắc phải mời người tới suy diễn thì mới có thể nhìn ra đôi điều…”
Khi La Chinh biết Ngọc Môn Tiên Đấu này là vật không tầm thường, tất nhiên trong lòng sẽ càng thêm cảnh giác.
Khi vòng đấu giáp lá cà tiếp theo chuẩn bị bắt đầu, hắn bỗng nghe thấy một tiếng kêu khẽ!
“Cút, ta không có tâm trạng để đánh với ngươi, còn dây dưa nữa thì chết đi!”
Giọng nói này đúng là của Ngải An Tâm từ bên kia truyền tới.
Từ sau khi nàng thấy ca ca của mình thì không còn hiếu chiến nữa.
Nhưng đối thủ kia của nàng cứ không ngừng dây dưa.
Nghe thấy động tĩnh bên đó, La Chinh và Ngải Hổ cũng đồng thời dừng tay, nhìn về phía bên kia…
Võ giả quỷ tu kia biến ra vô số con quỷ, ẩn giấu trong đó từng luồng gió lạnh, bao vây xung quanh Ngải An Tâm, quyết muốn đẩy Ngải An Tâm vào chỗ chết!
“Cô bé, đã là thử luyện thì ta cũng không thể không ra tay.
Nhưng nếu ngươi trực tiếp nhận thua cũng được!”
Lúc này, rốt cuộc Ngải An Tâm cũng bùng nổ!
Nàng thuận tay ném trường kiếm màu xanh biếc đang cầm xuống, lộn người một vòng trong không trung, kéo theo cả mái tóc đen của mình.
Cái khe trên trán càng lúc càng lớn, viên đá trên đó cũng tỏa ra một loại sức mạnh kỳ lạ!
Từng vòng tròn ánh sáng màu xanh xuất hiện vây quanh người nàng.
Ngay sau đó, từ giữa trán của nàng bắn ra một đốm sáng nho nhỏ.
Trong nháy mắt nhìn thấy đốm sáng này, trong lòng La Chinh sinh ra một cảm giác nguy cơ cực lớn.
Điều này chứng minh đốm sáng này tuyệt đối có thể uy hiếp đến tính mạng của La Chinh!
Một lát sau, trong đôi con ngươi của La Chinh, đốm sáng kia đột nhiên lớn dần lên, biến thành một quả cầu ánh sáng.
Sau đó, nó lại phình to ra, tạo thành một chùm ánh sáng cao cỡ một người, trực tiếp bao lấy Ngải An Tâm…
Mà ngay lúc này, chùm ánh sáng ấy lại bắt đầu lan rộng ra.
Chỉ trong nháy mắt, nó đã bao phủ toàn bộ đài cao.
Tên võ giả quỷ tu kia căn bản không có chỗ để tránh né, đương nhiên cũng bị bao trùm trong chùm ánh sáng ấy!
Chùm sáng màu xanh tỏa ra ánh sáng chói lóa, gần như khiến người ta không thể mở nổi mắt.
Đợi sau khi chùm ánh sáng khổng lồ ấy từ từ tan đi, ngay cả La Chinh cũng không nhịn được mà phải hít sâu một hơi!
“Hít hà…”
Trong không gian mộng ảo này, các đài cao được xây dựng trên đỉnh của những cột đá san sát nhau.
Bởi vì là không gian mộng ảo nên những thứ trong đó đều không hề tồn tại, mà là do thần văn ảo trận tạo ra.
Cho nên, tất nhiên khi xây dựng cũng đã suy xét tới thực lực của võ giả!
Trong tình huống bình thường, những đài cao này không thể bị phá hủy.
Trước đây, nó đã tiếp nhận nhiều trận chiến có các võ giả nổi tiếng như vậy mà cũng không để lại dấu vết gì.
Từ đó có thể thấy sự kiên cố của những đài cao này!
Nhưng sau khi ánh sáng kia tan đi, tên võ giả quỷ tu kia cũng biến mất, có lẽ hắn đã bị chôn vùi luôn rồi!
Cùng biến mất với tên quỷ tu kia, còn có cả đài cao.
Hiện giờ, đài cao này chỉ còn lại một cây cột đá.
Phía trên bề mặt cột đá đã bị ánh sáng kia ăn mòn, lõm xuống một khoảng.
Lúc này, Ngải An Tâm đang ngồi quỳ ở trong đó, mái tóc đen xõa dài theo cột đá kia.
Sau khi sử dụng chiêu này, nàng nhìn qua bên phía La Chinh với sắc mặt tái nhợt.
Rõ ràng, chiêu vừa rồi đã tiêu tốn không ít sức mạnh của nàng, thậm chí có thể còn thiêu đốt tinh huyết.
“Ca, cố lên…” Chẳng qua chỉ là ảo ảnh trong không gian mộng ảo mà thôi, cho dù thiêu đốt tinh huyết thì cũng không có vấn đề gì.
Cứ như vậy, thử luyện cuối cùng của Ngải An Tâm coi như đã thông qua.
Nhưng chắc ông lão áo vải đã suy xét đến tình huống này nên không bắt Ngải An Tâm phải rời khỏi không gian mộng ảo, mà để nàng ở lại trong đó quan sát cuộc chiến.
Ở phía bên kia của đảo Trường Tô, Nhiêu An thấy cảnh tượng này thì mày hơi nhíu lại…
Bỗng nhiên hắn có một linh cảm không tốt.
Hắn mặc kệ quan hệ giữa Ngải Hổ và Ngải An Tâm là gì, quan trọng nhất là Ngải Hổ phải đánh bại La Chinh!
Lúc trước, hắn cảm thấy Ngải An Tâm không bằng La Chinh, nhưng hiện tại, thực lực mà Ngải An Tâm bộc phát ra đã khiến hắn phải kinh ngạc, đồng thời lại càng lo lắng cho Ngải Hổ hơn.
Nếu như tên đó thua, hắn cũng không biết phải làm thế nào.
“Chỉ có điều, trong bất cứ việc gì thì sự cố gắng luôn chiếm bảy phần, ba phần còn lại đều là do số mệnh” Nhiêu An lắc đầu, tâm trạng của hắn rất vững vàng, nhìn nhận sự việc cũng rất thoáng.
Ngải Hổ mỉm cười.
Muội muội của mình có thể trưởng thành tới mức này, hắn cũng rất vui vẻ.
Sau khi kích thích Ngọc Môn Tiên Đấu, ánh sáng màu vàng trên thân thể Ngải Hổ càng đậm hơn.
Hắn nắm chặt tay, lập tức cười ngạo nghễ nói với La Chinh: “Đến đây nào!”
La Chinh gật đầu.
Thật ra hắn cũng hiểu, thắng bại của trận này đã không còn quan quan trọng nữa.
Bình thường tính tình của Ngải Hổ và Ngải An Tâm đều rất kiêu ngạo, nhưng cũng coi như không quá đáng ghét.
Khó khăn lắm mới gặp được đối thủ như thế, La Chinh cũng rất vui.
Vì thế, ánh mắt hắn dần tập trung lại.
Cùng lúc đó, trên điện cổ, trên bầu trời đầy sao của Tranh Hải giới rộng lớn chợt xuất hiện vài luồng ánh sáng của những ngôi sao!
Những ngôi sao này vốn dĩ vẫn treo ở trong vũ trụ, chiếu sáng vô số Đại Giới…
Nhưng vì khoảng cách quá xa, nên bình thường người khác cũng không chú ý đến, chúng cũng không tỏa ra ánh sáng chói mắt như thế!
Nhưng giờ phút này, mấy luồng ánh sáng kia lại xuyên qua khoảng cách xa xôi, chiếu rọi vào trong điện cổ!
Gần như chỉ trong nháy mắt, khi những ngôi sao ấy lóe sáng, lông mày Giới chủ Lạc Nhật liền giãn ra, vẻ mặt lại càng quái dị: “Đừng nói với ta, La Chinh này tu luyện ‘Sao Chiến Thể’ đấy nhé!”
Một Cung chủ khác cũng nói ngay: “Đó là thần võ tối cao mà năm đó Tinh Thần Thiên Tôn để lại! La Chinh này học được từ đâu?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









