[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 214 : Ba vạn sáu nghìn dặm (c1066-c1070)
❮ sautiếp ❯Chương 1066: Ba vạn sáu nghìn dặm
“Tên nhóc này… Vậy mà dám liều mình nhảy xuống hồ!”“Chỉ cần dính một tia Bất Diệt Huyền Hỏa thôi thì nó cũng sẽ âm ỉ mãi, dù cơ thể có bị đốt thành tro thì cũng không dập tắt được! Tên nhóc này không sợ chết à?”
La Chinh dừng lại bên hồ lửa một lúc, thế nên các Cung chủ đều nghĩ hắn không dám bước vào hồ lửa này, cuối cùng sẽ từ bỏ!
Đối mặt với ngọn Bất Diệt Huyền Hỏa này, từ bỏ là lựa chọn sáng suốt, tiếp tục tiến lên chính là tự tin mù quáng…
Các Cung chủ này đều sắp đạt tới cảnh giới Giới Chủ rồi, nên tầm nhìn và ánh mắt của họ trải rộng tới mức nào? Phán đoán lần này cũng rất hợp tình hợp lý.
Một vị Cung chủ nói: “Giới chủ Lạc Nhật, có nên ép buộc tên nhóc kia ra ngoài không?”
Giới chủ Lạc Nhật hơi do dự.
Tên nhóc tài giỏi như vậy mà chết trong tháp kết giới Nhất Niệm thì thật đáng tiếc…
Ngải An Tâm chắc chắn sẽ vào Xuân Hương Các.
Còn La Chinh thì rất có khả năng sẽ được Lăng Yên Các thu nạp!
Nghĩ tới đây, Giới chủ Lạc Nhật thấy mình không thể tiếp tục ngồi xem được nữa, ông ta bỗng đứng dậy, chuẩn bị bước vào trong tháp kết giới Nhất Niệm.
Đối với Giới chủ ở cấp bậc này, một bước liền đi được mấy vạn dặm, cùng lắm cũng chỉ mất thời gian một cái chớp mắt.
Nhưng đúng vào lúc này, giọng nói của Vân Lạc nhẹ nhàng truyền tới: “Giới chủ Lạc Nhật, xin dừng bước…”
“Sao vậy?” Vẻ mặt Giới chủ Lạc Nhật kỳ quái.
“Tạm thời không cần đưa La Chinh ra.
Hắn… sẽ không chết” Vân Lạc bình tĩnh nói.
Vừa rồi đúng là Vân Lạc hơi lo lắng cho La Chinh.
Kết luận của những Cung chủ này rất hợp tình hợp lý, mà Vân Lạc cũng đã lường trước được rằng La Chinh sẽ nhảy vào hồ lửa.
Nhưng sau khi suy nghĩ lại, lòng tin của Vân Lạc lại dần tăng lên.
La Chinh không phải loại người mù quáng, nếu hắn đã chọn tiếp tục tiến lên, vậy chắc hẳn hắn có lý do của mình, và bản thân hắn cũng chắc chắn với điều đó.
Phán đoán của các Cung chủ rõ ràng rất hợp tình hợp lý, nhưng La Chinh vốn dĩ không phải là một tên nhóc hành động theo lẽ thường!
Sau khi Vân Lạc nói thế, Giới chủ Lạc Nhật liền dừng bước.
Thật ra ông ta cũng muốn nhìn thử xem La Chinh có thể vượt qua được hồ lửa này hay không…
Nhưng tiếp đó, rất nhiều Cung chủ đã không còn lo lắng nữa.
Bởi vì bọn họ phát hiện rằng dù ở trong hồ lửa, La Chinh vẫn duy trì tốc độ không chậm mà bay nhanh về phía trước.
Toàn bộ hồ lửa ấy chỉ khoảng hai trăm dặm.
Mà tốc độ của La Chinh cũng không chậm nên sẽ không tốn quá nhiều thời gian để đi qua.
Sau khoảng một nén nhang, một vị Cung chủ mới kinh ngạc mở miệng: “Hắn đi qua rồi…”
“Đã vượt qua mốc ba vạn dặm rồi.
Không ngờ tốc độ của tên nhóc này lại còn tăng lên nữa!”
“Ba vạn năm trăm dặm rồi!”
Từ đó, các Cung chủ bắt đầu trầm mặc, những võ giả thiên tài khác ở bên kia quảng trường cũng trầm mặc.
Ngải An Tâm thì càng nói không nên lời…
Sư tôn nói nàng là nhân vật chính của đại thế này, là con cưng của thời đại này.
Nhưng bây giờ, so với La Chinh thì nàng đã kém cỏi hơn rồi…
Nàng cúi đầu, lấy món trang sức hồ điệp màu lam trên đỉnh đầu mình xuống, đặt trong lòng bàn tay, không ngừng vuốt ve.
Món trang sức này được chế tác sống động như thật, chính là một thần khí hỗ trợ có cấp bậc nhị phẩm.
Món đồ này có lai lịch không nhỏ, Ngải An Tâm thường cài nó trên tóc phía tai phải.
Mỗi khi căng thẳng, Ngải An Tâm thường siết chặt nắm đấm, còn những khi buồn bực hay cảm thấy thất bại, nàng lại thích vuốt ve món trang sức nhỏ trên người mình một chút.
Món thần khí nhị phẩm này bị đôi tay ngọc ngà của Ngải An Tâm liên tục vuốt ve, dần dần phía trên liền xuất hiện từng vết nứt.
Tiếp tục vuốt ve thêm mấy cái, liền nghe thấy âm thanh nhỏ.
Những thần văn nhỏ trên cánh hồ điệp bắt đầu vỡ nát, món đồ trang sức này bắt đầu đứt gãy thành hai đoạn, sau đó hóa thành vô số mảnh vỡ dưới ngón tay nàng.
Giá của thần khí nhị phẩm cũng rất xa xỉ, muốn hủy cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Rõ ràng nàng đã vận dụng chân nguyên, nên mới phá hủy được món trang sức này.
Mãi đến khi những mảnh vỡ trong tay Ngải An Tâm hóa thành bột, nàng mới ngẩng đầu lên, khí thế mạnh mẽ dâng đầy trong đôi mắt đẹp của nàng!
“Đúng là ván này Ngải An Tâm ta đã thua, nhưng vòng tiếp theo ta sẽ không thua ngươi đâu, La Chinh!” Nàng nhẹ giọng nói.
Truyền thừa Tân Hỏa đâu chỉ có mỗi vòng tháp kết giới Nhất Niệm này.
Lần này thua La Chinh, Ngải An Tâm tạm thời chấp nhận, sau khi điều chỉnh tốt tâm trạng của mình, nàng cũng không hề nhụt chí!
Nhưng có vẻ nàng điều chỉnh tâm trạng của mình hơi quá, bóp nát luôn cả món trang sức hồ điệp là thần khí nhị phẩm thành tro bụi.
Chỉ có điều, ngay cả đám thiên tài kia còn bị đả kích đến nỗi còn không gượng dậy nổi thì tâm võ đạo của Ngải An Tâm đã rất mạnh mẽ rồi!
Khi mọi người vẫn đang trầm mặc thì La Chinh đã tiếp tục đột phá không ngừng.
Ba vạn một nghìn dặm…
Ba vạn hai nghìn dặm…
Ba vạn ba nghìn dặm…
…
Hiện tại, khoảng cách để mọi người có thể vượt qua La Chinh đã không còn giới hạn rồi.
Không ai đoán được hắn sẽ dừng lại ở mức nào.
Cho đến khi La Chinh đạt tới ba vạn sáu nghìn dặm, hắn mới dừng lại!
Bởi vì tới chỗ này, La Chinh nhìn thấy một thác nước được tạo thành từ những tia sét!
Trong những tia sét này còn cuốn theo lực quy tắc hệ Thủy, chúng như những thác nước lớn từ bên trên chảy xuống.
Trong lúc chảy, lực sấm sét va chạm dữ dội, bắn ra những tia sáng chói mắt, uy thế mãnh liệt hơn hồ lửa lúc trước nhiều.
Có lẽ đây cũng là “kiệt tác” của một vị Thiên Tôn nào đó.
Đi tới đây, rốt cuộc La Chinh cũng phải dừng bước, không thể tiến thêm nữa.
Có lẽ hắn vẫn có thể xuyên qua thác nước sấm sét này, nhưng hắn không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.
Khiêu chiến giới hạn cao nhất của bản thân có lẽ rất quan trọng, nhưng dạng võ giả không phân rõ xanh đỏ trắng đen, không nắm chắc đã vội xoay người tiến lên thì chắc chắn không sống lâu được.
Lúc trước hắn dám xuyên qua hồ lửa, thứ nhất là vì hắn tin vào đặc tính cơ thể mình.
Hắn vốn có thể miễn dịch với những đòn tiến công của quy tắc hệ Hỏa, vì thế hắn chỉ cần cắn răng tiến lên.
Thế nhưng La Chinh không có sức chống lại lực sấm sét quá lớn.
Nên lúc này, hắn mới gọi rồng tổ ra, bắt đầu để nó nuốt hết lực quy tắc trên người mình!
Từ sau khi xuyên qua hồ lửa kia, La Chinh không đưa rồng tổ vào trong túi linh thú nữa, mà để nó bay theo mình.
Dù sao thì dường như tên nhóc này hoàn toàn phớt lờ lực quy tắc, có thể bay lượn tự do trong gió lốc quy tắc này.
Mà lần này muốn nhờ Bất Diệt Huyền Hỏa để nung cơ thể của mình, nên La Chinh cũng không vội dập tắt nó đi.
Những vòng xoáy màu vàng liên tục hấp thu Bất Diệt Huyền Hỏa, đến nay như vậy cũng đủ rồi.
Lúc này, những vòng xoáy màu vàng dần dần đóng lại, tất nhiên La Chinh sẽ dập tắt Bất Diệt Huyền Hỏa đi.
Nếu không thì sẽ giống như lời Huân nói, hắn bước ra ngoài với một ngọn Bất Diệt Huyền Hỏa trên đầu thì đúng là vô cùng phong cách, nhưng cũng khiến người ta khiếp sợ.
Đợi đến khi rồng tổ nuốt hết Bất Diệt Huyền Hỏa, nó ăn quá mức no nê nên lăn mình trên không trung, thậm chí còn ợ lên một tiếng rồi phun ra một ngọn lửa…
Sau đó, La Chinh vươn tay về phía rồng tổ.
Nó kêu “kéc kéc” vài tiếng rồi La Chinh lại nhét nó vào túi linh thú.
Dường như rồng tổ vô cùng bất mãn, nên lăn lộn trong túi linh thú một lúc lâu mới yên lặng trở lại.
Bất Diệt Huyền Hỏa đã được dập tắt, cơ thể La Chinh vốn đang đỏ lên như thép nấu chảy đổ ra thì giờ cũng bắt đầu nguội dần.
Qua lần nung này, toàn bộ cơ thể của La Chinh được tăng cấp lần nữa.
Hắn quan sát lồng ngực của mình, dường như cũng chưa từng xuất hiện thần văn nên hắn cũng không thể đánh giá được hiện giờ cơ thể mình ở cấp bậc nào, hay tương đương với thần khí phẩm cấp nào? Chuyện này chỉ có thể để bản thân từ từ nghiệm chứng.
Nhưng sức mạnh của cơ thể La chinh đúng là đã tăng lên đáng kể!
Nghĩ tới đây, La Chinh bỗng bắt đầu ngưng tụ lực vảy rồng!
Lực vảy rồng mãnh liệt nhanh chóng tràn vào trong cơ thể hắn.
Một nghìn tấm…
Ba nghìn tấm…
Năm nghìn tấm…
Một vạn tấm…
Một vạn năm nghìn tấm…
La Chinh thắp sáng tất cả lực vảy rồng trong cơ thể, thế mà vẫn không cảm nhận được bất kỳ điều gì khác thường trên cơ thể của mình.
Cảm giác duy nhất chính là cơ thể tràn ngập sức mạnh!
Hắn hơi siết nắm tay, sức mạnh khổng lồ nhẹ nhàng chấn động nên đã bóp méo một phần không gian xung quanh!
Xem ra cần phải thu thập thêm nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa nữa rồi…
Chương 1067: Hàn Mai Cổ Huyết Thương
Đối với La Chinh lúc này, thu thập Thiên Diễn Tinh Hoa, cũng không phải vấn đề gì đặc biệt khó khănTrước đây, chủ yếu là do thân thể thánh khí đã giới hạn bản thân hắn, còn hiện tại thì hoàn toàn không còn nỗi lo lắng này nữa.
Cơ thể của hắn đã bước vào thần khí, mặc dù không biết là thần khí có phẩm cấp gì, nhưng chắc chắn không chỉ dung nạp được lực của hơn một vạn tấm vảy rồng…
Nghĩ đến đây, La Chinh bỗng vỗ vào đầu mình.
Nếu cơ thể của mình tiếp tục mạnh lên như thế, có khi nào lại bước được vào hàng thần khí chí tôn?
Nghe nói bia hoàn vũ vạn linh vô cùng đặc biệt, mặc dù luật nhân quả trong đó không giúp chiến đấu, nhưng lại có thể tìm ra được toàn bộ các món thần binh lợi khí trong vũ trụ.
Nếu như cơ thể của mình mạnh đến mức đó, vậy thì liệu tên mình có hiện trên bia hoàn vũ vạn linh không nhỉ?
Đối với La Chinh mà nói, đây lại là một rắc rối không nhỏ.
Hắn không muốn thể chất đặc thù của mình bị lộ trước mặt người khác.
Vì thế, La Chinh liền nói ra nỗi lo lắng trong lòng mình…
Kết quả là Huân và Thanh Long đồng thời phán đoán rằng việc này rất có khả năng!
Hiện tại, mặc dù nhìn qua thì cơ thể của La Chinh giống như là cơ thể máu thịt bình thường, nhưng thực tế bản chất nó đã được lửa thần cấp cao biến đổi rồi.
Nói trắng ra thì với nhiều đặc tính trên các phương diện như vậy, cơ thể hắn chính là một pháp bảo.
Cũng có thể nói là dạng nửa người nửa pháp bảo…
Chỉ là tình huống này chưa từng xuất hiện trong vũ trụ, nên Huân và Thanh Long cũng chỉ cảm thấy có khả năng này.
Còn chuyện tên của hắn có xuất hiện trên bia hoàn vũ vạn linh không thì không thể khẳng định được.
Khi La Chinh dừng lại trước thác sấm sét này, mấy vị Cung chủ, bao gồm cả Giới chủ Lạc Nhật, Vân Lạc, suýt chút nữa cho là hắn muốn nhảy qua thác sấm sét này.
Lúc này, ngay cả Vân Lạc cũng bắt đầu căng thẳng, bất an.
Nhỡ La Chinh thật sự làm vậy thì có lẽ nàng sẽ tự mình tiến vào rồi đưa La Chinh ra ngoài…
Có điều, sau khi dừng lại ở mốc ba vạn sáu nghìn dặm thì La Chinh đã chủ động từ bỏ.
Sau khi lựa chọn từ bỏ, hắn liền xuất hiện ở cửa ra vào của tháp kết giới Nhất Niệm!
Cơ thể La Chinh lúc này đã bị Huyền Hỏa nung khô, nên toàn bộ cơ thể lại tăng cấp.
Vì quần áo đã bị thiêu hủy nên hắn liền lấy một bộ quần áo dự phòng ra.
Đây lại là một bộ quần áo màu trắng, nên nhìn qua thì thần thái hắn vô cùng sáng láng, tinh thần phi phàm.
Rất nhiều võ giả khi trở về từ tháp kết giới Nhất Niệm, không bị thương thì cũng mình đầy bụi đất, thế nhưng La Chinh tiến vào sâu tới ba vạn sáu nghìn dặm, xa gấp đôi Huyễn Hải Thiên Tôn, cách Ngải An Tâm tới tám nghìn dặm, trong đó nguy hiểm tới mức nào, võ giả của mười ba cung không khó tưởng tượng.
Thế nhưng, nhìn qua thì tên nhóc này lại không hề bị tổn hại chút nào, giống như vừa đi ngao du trở về vậy.
Không ít võ giả đã hoàn toàn chết lặng, mà lại càng có nhiều võ giả căm giận bất bình.
Giữa võ giả với võ giả, điểm chênh lệch như vậy thì thật sự là quá lớn.
Không lẽ La Chinh đã sử dụng phương pháp gian lận nào đó trong tháp kết giới Nhất Niệm?
Nhưng dưới sự theo dõi chăm chú của nhiều Cung chủ như vậy, thậm chí còn có cả Giới chủ thì khả năng gian lận là quá nhỏ.
Thế nên bọn họ cũng chỉ đành ngẫm lại mà thôi, tốt xấu gì cũng an ủi tinh thần của mình một chút.
“La Chinh, lên đây đi” Giọng nói thanh lệ của Vân Lạc lại lần nữa vang lên.
La Chinh gật đầu, hai chân đạp một cái, bay lên trên.
Đầu tiên, ánh mắt hắn dừng lại trên người Ngải An Tâm.
Nếu như La Chinh ra ngoài sớm hơn một chút, khi Ngải An Tâm chưa điều chỉnh xong tâm trạng thì có lẽ nàng sẽ trừng mắt nhìn hắn.
Nhưng giờ đây nàng vừa mới điều chỉnh tâm trạng xong, thế nên liền hào phóng cười nói: “Chúc mừng ngươi!”
La Chinh hơi gật đầu, quay qua nhìn Vân Lạc.
Còn Ngải An Tâm vẫn chăm chú nhìn La Chinh, trong lòng thầm nói: Chúc mừng thì chúc mừng, nhưng dù sao cũng không phải là không có cơ hội đảo ngược tình thế…
Bên này Vân Lạc cười nhẹ nói với La Chinh: “Ta tin sau này không còn ai đạt được thành tích này nữa.
Ngươi đã không làm ta thất vọng, chúc mừng ngươi!”
“Cảm ơn” La Chinh cười nói.
Lúc này Vân Lạc lại nhìn Giới chủ Lạc Nhật ở bên cạnh, rồi giới thiệu với La Chinh: “Vị này là Đại giới chủ Lạc Nhật, lúc trước ông ấy từng hứa, nếu vượt qua mốc hai vạn dặm và ba vạn dặm thì sẽ có phần thưởng!”
“Còn có phần thưởng sao?” Trái tim La Chinh bỗng đánh thịch một cái.
Trước đây hắn chỉ nghe thấy vượt qua một nghìn dặm, ba nghìn dặm và một vạn dặm thì sẽ có phần thưởng, nên đương nhiên hắn không biết chuyện phía sau này.
Hơn nữa, La Chinh ra sức vọt đến mốc ba vạn sáu nghìn dặm này không phải vì phần thưởng gì.
Nhưng nếu đã có phần thưởng, hơn nữa còn là do vị Đại giới chủ này ban thưởng thì đương nhiên La Chinh sẽ không từ chối…
Nhân vật cỡ Giới chủ Lạc Nhật đã hứa hẹn như vậy thì đương nhiên sẽ không nuốt lời.
Vị Đại giới chủ này đánh giá La Chinh từ trên xuống dưới vài lần, sau đó liền mỉm cười: “Chàng trai, ta đã hứa sẽ có hai phần thưởng, mặc dù việc ban thưởng cho mốc ba vạn dặm là bị Vân Lạc ép, nhưng ta cũng đã nghĩ kỹ rồi.
Trước hết, nói về phần thưởng hai vạn dặm đã, ngươi muốn cái gì?”
“Ta muốn cái gì ư?”
Nghe vậy, ánh mắt La Chinh hơi sáng lên, sau đó trong lòng liền có đáp án.
“Thương, ta muốn một cây thương!” La Chinh nói.
“Thương?” Ngải An Tâm bên cạnh không nhịn được, “Ngươi muốn thương làm gì? Không phải ngươi dùng kiếm sao? Còn biết dùng thương à?”
La Chinh muốn một cây thương, tất nhiên là vì Huân rồi.
Hiện tại thể kiếm linh đã mạnh lên, linh hồn Huân cũng khôi phục được hơn một nửa, nhưng hiện giờ nàng lại không có một vũ khí thích hợp.
La Chinh vốn muốn vào Thần Binh Đường chọn giúp Huân một cây thương, nhưng cũng vì bị quản chế và bản thân cũng không có nhiều ngọc chân nguyên như vậy…
Đương nhiên Vân Lạc hiểu rõ.
Vũ khí của Sát Lục Vương Yêu Dạ tộc là một cây thương, nên lúc này La Chinh yêu cầu vũ khí để giúp Huân.
Lần này xem như hắn tìm đúng người rồi!
“Ha ha” Đại giới chủ Lạc Nhật bật cười sảng khoái.
La Chinh nhìn Giới chủ Lạc Nhật với vẻ kỳ quái.
Giới chủ Lạc Nhật lại nói: “Thật trùng hợp, vũ khí thường dùng của ta cũng là thương!”
Vừa dứt lời, sau lưng Giới chủ Lạc Nhật liền có mấy tia sáng rực rỡ như là rồng dài ra tận biển bay vụt ra, phiêu đãng trước mặt La Chinh.
“Bốn cây thương này, ngươi có thể tự chọn” Giới chủ Lạc Nhật thản nhiên nói, trên mặt có vẻ rất đắc ý.
Ông là một võ giả dùng thương, tất nhiên bên người có không ít thương tốt.
Bốn thanh trường thương này có màu sắc khác nhau, độ dài ngắn cũng khác, nhưng mỗi một thanh trường thương đều phát ra uy thế khác biệt, nhất định không phải vật tầm thường.
Vân Lạc ở bên cạnh nhìn thấy bốn cây trường thương này thì mỉm cười nói: “Thương tốt trong tay Giới chủ Lạc Nhật có lẽ không chỉ có mấy cái này”
“Ha ha” Giới chủ Lạc Nhật cười lên một tiếng: “Chính xác.
Bốn cây thương này đều có thể xếp vào bia hoàn vũ vạn linh, nhưng trong tay ta còn có hai thanh thần khí nhất phẩm, có thể xếp vào tốp bốn nghìn trên bia hoàn vũ vạn linh, gần với thần khí chí tôn.
Nhưng nếu La Chinh chọn mấy cây thương đó thì e là ta không thể ban thưởng cho mốc ba vạn dặm được…”
Có thể xếp vào tốp bốn nghìn thần khí nhất phẩm thì cũng thuộc hàng tốp trong các loại thần khí rồi.
Bởi những cái tên trong tốp ba nghìn trên bia hoàn vũ vạn linh đều là thần khí chí tôn cả.
Vân Lạc lại hỏi La Chinh: “Nếu ngươi muốn chọn cây thương tốt hơn thì Giới chủ Lạc Nhật muốn dùng hai phần thưởng để đổi!”
Chuyện này cần La Chinh tự mình quyết định.
Nhưng lúc này, Huân lại thản nhiên nói: “La Chinh, không cần đổi hai phần thưởng đâu”
La Chinh còn đang chần chừ, bởi hiện tại, đối với La Chinh thì Huân cũng có sức chiến đấu mạnh mẽ.
Nếu có thể lấy được thương tốt hơn cho nàng thì La Chinh cũng không hề do dự.
Còn về phần thưởng thứ hai, bản thân hắn cũng không quan tâm lắm.
Nhưng Huân lại nói: “Không cần, ta lấy cây thương ngoài cùng bên phải kia là được rồi”
Huân đã khăng khăng như vậy thì La Chinh cũng không thể ép buộc được.
Vậy nên hắn liền gật đầu nhìn Giới chủ Lạc Nhật nói: “Không cần, ta muốn cái này!”
Nói xong, La Chinh chỉ tay về cây trường thương màu trắng ngoài cùng bên phải.
“Ồ?” Giới chủ Lạc Nhật kinh ngạc nói: “Dường như rất hiểu về trường thương? Hay là có người bên ngoài chỉ điểm cho ngươi?” Nói xong, hắn nhìn về phía Vân Lạc.
Bốn cây trường thương này đều được xếp ở số chín nghìn trên bia hoàn vũ vạn linh, nhưng chúng lại có chênh lệch một chút.
Hàn Mai Cổ Huyết Thương này được xếp hạng cao nhất, hiện tại xếp thứ chín nghìn không trăm ba mươi sáu.
Nhưng cứ mỗi tháng, bia hoàn vũ vạn linh đều đổi mới, chữ viết phía trên lại thay đổi, các vị trí này cũng không ngừng biến đổi.
Pháp bảo càng cũ thì dao động càng lớn, xếp hạng càng thấp.
Nhưng Hàn Mai Cổ Huyết Thương này ưu tú hơn ba cây thương còn lại không ít.
La Chinh chọn trúng cây thương này thì Giới chủ Lạc Nhật liền cho là Vân Lạc đã chỉ điểm La Chinh.
Tất nhiên Vân Lạc biết rằng Huân đã chọn cây thương này, nên nàng lắc đầu nói: “Ta không dùng chân nguyên truyền âm với La Chinh, Giới chủ Lạc Nhật cũng có thể phát giác được sóng chân nguyên mà”
Chương 1068: Khiêu chiến
Nói thật, dùng chân nguyên truyền âm thì người bên ngoài không thể nghe thấy, nhưng lại có thể cảm nhận đượcGiới chủ Lạc Nhật mẫn cảm với chân nguyên tới mức nào chứ?
Vừa nãy, phía Vân Lạc đúng là không có dao động chân nguyên.
Giới chủ Lạc Nhật gật đầu, tỏ vẻ tán thưởng.
Nhiều khi ánh mắt của võ giả cũng rất quan trọng.
Ông ta đưa tay, nhẹ nhàng ném cây Hàn Mai Cổ Huyết Thương ra.
Cây thương trắng kia xoay tròn một vòng, rồi bay thẳng về phía La Chinh.
La Chinh dùng một tay bắt lấy Hàn Mai Cổ Huyết Thương, xem xét một chút.
Lúc này, hắn mới phát hiện ra trên cán thương có những đường vân hoa mai chìm.
Lòng bàn tay hắn bắn ra một tia khí hỗn độn, lặng lẽ chui vào trong Hàn Mai Cổ Huyết Thương!
Ngay sau đó, những đường vân hoa mai trên cán thương dần hiện ra, hóa thành một từng bông hoa mai màu máu.
Màu máu tươi đẹp, đồng thời lại toát ra khí tức viễn cổ mênh mông.
Hàn Mai Cổ Huyết Thương này có hai chữ “cổ huyết”, chắc cũng là vật có lai lịch không tầm thường.
“A? Vì sao chân nguyên của ngươi… lại cô đọng như thế? Kích hoạt ra màu sắc hoa mai rực rỡ như thế?” Trên mặt Giới chủ Lạc Nhật là vẻ kỳ quái.
Ông có tu vi Giới Chủ, nên ngưng luyện ra chân nguyên cũng cô đọng hơn nhiều so với chân nguyên của một tên nhóc Sinh Tử Cảnh.
Nhưng ông không thể kích hoạt cổ huyết bên trong được đến mức này.
Làm sao La Chinh lại làm được như vậy?
Trừ phi bản thân La Chinh cũng có một tia cổ huyết, có thể hỗ trợ với cổ huyết trong thương này thì mới có thể làm được.
Nhưng rõ ràng, Giới chủ Lạc Nhật không hề cảm nhận được bất kỳ tia khí tức cổ huyết nào từ người La Chinh, thế nên ông ta vô cùng buồn bực…
Có điều, ít nhiều gì thì mỗi thiên tài đều có bí mật của mình, La Chinh dựa vào cơ thể của mình mà bay qua ba vạn sáu nghìn dặm, rốt cuộc hắn đã dựa vào năng lực gì để đi được khoảng cách xa như vậy? Điều này vốn đã khiến người ta khó lòng phỏng đoán, ông cũng sẽ không hỏi.
Nhóm Cung chủ khác nhìn trường thương trong tay La Chinh thì cũng có chút hâm mộ.
Vũ khí trong tay nhóm Cung chủ này có lẽ cũng có thứ hạng tương đương với thương của La Chinh.
Nhưng tên nhóc La Chinh với tu vi này đã có được vũ khí lợi hại như thế, sao có thể không khiến người ta hâm mộ?
“Giới chủ Lạc Nhật, phần thưởng ba vạn dặm là cái gì?” Vân Lạc không bỏ lỡ cơ hội, tiếp tục nói.
Giới chủ Lạc Nhật cười, rồi thừa nước đục thả câu: “Chờ sau khi truyền thừa Tân Hỏa kết thúc, tự nhiên ta sẽ nói với La Chinh!”
Không giống như tháp Linh Lung của Thiên Vị tộc, truyền thừa Tân Hỏa chính xác là một nơi thử luyện thuần túy.
Những thử luyện ở đây được chia làm hai phần.
Phần thứ nhất dĩ nhiên là tháp kết giới Nhất Niệm, phần thứ hai chính là “khiêu chiến mộng ảo”.
Sau khi hạ xuống từ trên mái nhà, hai người La Chinh và Ngải An Tâm liền quay về với những võ giả kia.
La Chinh tìm một góc ngồi xuống, Ngải An Tâm liền ngồi bên cạnh hắn.
Không ít võ giả mười ba cung nhớ tới lúc lĩnh hội quy tắc khắc trên viên đá trước đây, bây giờ họ đã hiểu vì sao Ngải An Tâm chỉ cho La Chinh ngồi bên cạnh nàng.
Sau khi nghĩ kỹ, bọn họ chỉ có thể cảm thán trong lòng.
Chính xác thì trong thế hệ trẻ, người có tư cách ngồi bên cạnh Ngải An Tâm không nhiều, nhưng tất nhiên La Chinh là một trong số đó…
Lúc này, ông lão áo vải kia đang trôi nổi giữa không trung, một giọng già nua ung dung truyền đến.
“Các vị võ giả mười ba cung, tiếp theo sẽ tiến vào không gian mộng ảo! Sắp tới, chiến trường mộng ảo sẽ mở ra, lần thử luyện không gian mộng ảo này cũng là một lần diễn tập cho chiến trường mộng ảo, mọi người hãy nỗ lực đi!”
Nói xong, ông lão áo vải đi phía trước dẫn đường, võ giả mười ba cung cũng nhao nhao đứng dậy đi theo sau.
Sắc mặt Ngải An Tâm vẫn bình tĩnh như trước, nhưng trong lòng lại hơi không kiềm chế được kích động!
Ở tháp kết giới Nhất Niệm, nàng đã thua.
Nhưng thử luyện trong không gian mộng ảo tiếp theo, nàng nhất định phải thắng!
Việc Ngải An Tâm thỏa hiệp, thoải mái nhận thua là một việc vô cùng khó khăn.
Sau khi xác định mệnh cách của mình, nàng luôn nỗ lực gấp mười lần so với những võ giả khác!
Trận này, nàng tuyệt đối không chấp nhận chỉ là nhân vật phụ.
Có lẽ La Chinh là chướng ngại mà ông trời đã an bài cho nàng.
Nếu không, làm sao có chuyện trùng hợp như vậy? Hết lần này tới lần khác, La Chinh đều xuất hiện, đã vậy lại càng yêu nghiệt hơn nàng!
Ta nhất định sẽ vượt qua ngươi!
Nhìn bóng lưng La Chinh, ánh mắt Ngải An Tâm lấp lánh lòng quyết tâm mãnh liệt.
Nàng vô tình tỏa ra một khí thế quyết đoán, khiến những võ giả khác đều nhìn về phía nàng.
Chỉ có La Chinh là không quay đầu lại.
Hắn vẫn ngẩng đầu bước đi phía trước Ngải An Tâm, nhưng khóe miệng cũng hơi cong lên.
Không gian mộng ảo được thiết lập trong một điện cổ trên đảo Trường Tô, cách tháp kết giới Nhất Niệm không xa, vậy nên mọi người cũng nhanh chóng đi tới đích.
“Hai trăm người tập hợp thành một đội! Tiến vào trong không gian mộng ảo tiếp nhận thử luyện” Nói xong, ông lão áo vải lấy ra một danh sách, thuận tiện dùng ngón tay vẽ một nét bên trên danh sách, trên đó liền hiện ra tên của hai trăm võ giả.
Ngay sau đó, từng cái tên màu vàng hiện trên đỉnh đầu của mọi người.
Đám võ giả nhìn thấy tên mình thì nhao nhao ra khỏi hàng, bóng dáng nhoáng lên rồi tiến vào trong điện cổ.
Vào trong, họ lập tức khoanh chân ngồi xuống…
La Chinh mới tiến vào không gian mộng ảo một lần, cũng biết rõ sau khi bọn họ ngồi xuống như vậy thì cái bóng của mình liền được đưa vào trong không gian mộng ảo.
Lúc này, La Chinh nhìn Ngải An Tâm bên cạnh.
Ngải An Tâm chủ động hỏi: “Muốn hỏi cái gì? Lẽ nào ngươi chưa từng vào không gian mộng ảo à?”
Nàng đã biết La Chinh là một người phi thăng, hơn nữa khoảng thời gian phi thăng lên đây cũng rất ngắn, nhiều khả năng chưa từng vào không gian mộng ảo.
La Chinh lắc đầu nói: “Vào một lần rồi, nhưng ta muốn hỏi chiến trường mộng ảo kia là cái gì?”
Ngải An Tâm cười nhẹ: “Chắc phải mấy năm nữa chiến trường mộng ảo mới có thể mở ra!”
“Sau khi mở ra thì sao?” La Chinh hỏi.
“Rất đơn giản.
Trên chiến trường mộng ảo, ngươi sẽ được đối mặt với toàn bộ các thiên tài trong vũ trụ, truyền nhân của Giới chủ, truyền nhân của Thiên Tôn, còn có một số thiên tài tuyệt thế ẩn dật nữa” Ngải An Tâm cười nói: “Thực ra ta cũng chưa từng gặp bao giờ, nói cách khác là cũng chưa từng thấy hết toàn bộ sinh linh của diễn kỷ này!”
“Chưa từng thấy hết toàn bộ sinh linh trong diễn kỷ này?” Trong lòng La Chinh hơi kinh hãi.
Một diễn kỷ chính là ba tỷ sáu trăm triệu năm.
Nghe nói khi diễn kỷ kết thúc thì thường sẽ tuyệt chủng hết.
Toàn bộ sinh linh trong vũ trụ đều sẽ bị hủy diệt, sau đó một lần nữa được tổ chức lại, chờ đến diễn kỷ tiếp theo mới dần dần có sinh cơ…
Vũ trụ này là một diễn kỷ, một diễn kỷ không ngừng tuần hoàn, không biết đã qua bao nhiêu diễn kỷ rồi.
Khi một diễn kỷ kết thúc thì thậm chí ngay cả Thiên Đạo cũng bị vỡ nát, giống như mảnh vỡ Thiên Đạo của La Chinh chính là mảnh vỡ của Thiên Đạo ở diễn kỷ trước.
Chỉ rất ít cường giả tuyệt thế mới có thể sống từ diễn kỷ trước đến diễn kỷ kế tiếp, vượt qua đại nạn diệt chủng.
“Có gì kỳ lạ đâu.
Nghe nói, chiến trường mộng ảo vốn được mở ra theo Đại Thế Chi Tranh.
Nói cách khác, chiến trường mộng ảo chính là mở màn cho Đại Thế Chi Tranh!” Ngải An Tâm cảm thấy đây đều là những hiểu biết thông thường, nhưng vì La Chinh nên nàng nói rõ hơn một chút.
“Ta hiểu rồi” La Chinh gật đầu.
Bây giờ mọi người đều đang chú ý vào thử luyện trong điện cổ.
Dưới sự sắp xếp của ông lão áo vải, có người đã sắp ra từng dãy Tín Khuê, để mọi người có thể nhìn tình hình của cuộc thử luyện bên trong.
Hai trăm người đồng thời tiến vào không gian mộng ảo, chắc chắn không thể để mọi người giao đấu cùng một chỗ được.
Sau khi Tín Khuê được treo lên, La Chinh mới nhìn rõ.
Thì ra sau khi tiến vào không gian mộng ảo, những võ giả này đều không ngừng tiếp nhận khiêu chiến!
Chỉ trong một thời gian ngắn đã có võ giả bị loại, cái bóng kia chết trong không gian mộng ảo, sau khi bản thể mở mắt ra thì cúi đầu ủ rũ đi ra khỏi điện cổ.
Mà thời gian càng dài, độ khó của trận khiêu chiến càng cao, người rời đi cũng càng lúc càng nhiều.
Người cuối cùng kiên trì chừng mười một vòng khiêu chiến thì cái bóng trong không gian mộng ảo mới bỏ mạng.
Khi hắn mở mắt ra, phát hiện trong điện cổ chỉ còn lại mình mình thì trên mặt đầy vẻ đắc ý.
Sau khi toàn bộ hai trăm người này rời khỏi điện cổ, ông lão áo vải liền lắc đầu: “Kết quả tốt nhất cũng chỉ qua được mười một vòng khiêu chiến.
Quá kém, quá kém…”
Rõ ràng, ông lão áo vải đánh giá hai trăm người này không cao, ngay cả người đứng đầu là ai cũng không hề nhắc tới.
Chương 1069: Chữ bong ra
“Nhóm thứ hai!”Ông lão áo vải lại giơ tay lên, vạch một cái trên danh sách, khoanh tròn tên của hai trăm người.
Những cái tên bắt đầu hiện ra, võ giả nhìn thấy tên mình liền nhao nhao tiến vào trong điện cổ…
Lần khiêu chiến trong không gian mộng ảo này, hầu hết các võ giả đều có thể vượt qua được sáu vòng đấu.
Sau sáu vòng, độ khó sẽ càng lúc càng tăng, võ giả bắt đầu không ngừng bỏ mạng, bị loại khỏi không gian mộng ảo.
Bảy vòng, tám vòng, chín vòng, mười vòng…
Độ khó càng lúc càng cao, số lượng võ giả bị loại cũng càng ngày càng nhiều.
Nhưng trong nhóm võ giả thứ hai lại có mấy người khá xuất sắc.
Ví dụ như võ giả họ Lý, y kiên trì tới vòng thứ mười chín mới bị loại!
Lần này, ông lão áo vải cũng hài lòng hơn một chút: “Trong nhóm võ giả này, Lý Du Nhiên kiên trì được đến vòng mười chín, không tệ!”
Lý Du Nhiên nở một nụ cười mơ hồ, ánh mắt thản nhiên nhìn La Chinh và Ngải An Tâm.
Thiên tài có thể tiến vào mười ba cung, dù sao thì cũng rất tự phụ.
Lúc tham gia truyền thừa Tân Hỏa, Lý Du Nhiên rất tự tin vào thực lực của mình, nhưng trong tháp kết giới Nhất Niệm, võ giả họ Lý này lại bị hai người La Chinh và Ngải An Tâm đả kích!
Dù y đã nghĩ rằng giành được hạng nhất sẽ rất khó, nhưng không ngờ bản thân lại chênh lệch với hai người này lớn như thế…
Thử luyện trong không gian mộng ảo không phải là thi sức chịu đựng, mà phải phát huy được sức chiến đấu mạnh nhất của mình.
Mà y lại không biết sức chiến đấu của La Chinh và Ngải An Tâm như thế nào?
La Chinh chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, Ngải An Tâm thì dù sao cũng là nữ… Trong lòng hắn có rất nhiều tạp niệm, tất nhiên không hy vọng bọn họ vượt qua mình.
“Nhóm thứ ba!”
La Chinh xem xét từng cái tên trên không trung, vẫn không tìm thấy tên của mình.
Ngải An Tâm cũng không thấy tên mình, nên liền lấy khuyên tai hình trái tim xuống, đặt trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve.
Lần này, nàng không dùng quá nhiều sức để làm nát khuyên tai nữa.
Có điều, nhóm võ giả thứ ba có Tiết Mộc Dương trong mười ba cung.
Trong tháp kết giới Nhất Niệm, Tiết Mộc Dương bị thương không nhẹ, sau khi được điều trị thì cũng đã khôi phục không ít.
Hai trăm võ giả tiến vào trong điện cổ, sau đó cũng nhanh chóng vào chỗ, cái bóng đã bắt đầu vào trong không gian mộng ảo rồi…
Không ngừng chém giết, không ngừng bị loại…
Trong nhóm võ giả này, quả nhiên Tiết Mộc Dương vẫn có biểu hiện tốt nhất.
Nếu như theo thành tích trên bảng xếp hạng trong tháp kết giới Nhất Niệm, Tiết Mộc Dương đứng trong tốp ba.
Mặc dù hào quang của y đã hoàn toàn bị La Chinh và Ngải An Tâm che khuất, nhưng vẫn có không ít võ giả rất coi trọng y.
Thế nhưng kết quả lúc này lại khiến người ta được mở rộng tầm mắt, cuối cùng y chỉ trụ được mười bảy vòng.
Thân là võ giả đứng đầu thiên cung Vân Miểu, vậy mà lại chỉ trụ được mười bảy vòng, thành tích này đúng là hơi kém.
Khi rời khỏi điện cổ, Tiết Mộc Dương có vẻ hơi ủ rũ.
Nhìn thấy dáng vẻ này của y, La Chinh không nhịn được mà lắc đầu.
Mặc dù người này tính tình hơi cố chấp, nhưng lại là cố chấp với người khác, dựa vào người khác để làm vững thêm niềm tin của bản thân.
Dù sao thì như vậy cũng không đáng tin, căn cơ rất dễ bị dao động.
Về phần Vân Lạc, sắc mặt nàng vẫn lạnh nhạt, không có phản ứng gì với việc này.
Nhóm thứ tư…
Nhóm thứ năm…
Nhóm thứ sáu…
Cứ như vậy, chờ đợi hết lượt này đến lượt khác, cái tên của La Chinh và Ngải An Tâm vẫn chưa xuất hiện.
Lần này, La Chinh hơi lo lắng.
Có lẽ ông lão áo vải cố ý, muốn sắp xếp mình ở nhóm cuối cùng, chắc là cùng lượt với Ngải An Tâm.
Hơn bốn nghìn võ giả, thế mà mỗi lần lại chỉ có hai trăm người tiến vào điện cổ, đợi đến lượt bọn họ thì chắc cũng phải hơn hai mươi lượt nữa.
Dường như Ngải An Tâm cũng đã nhìn ra, nên không còn ngẩng đầu tìm tên mình nữa.
Càng ngày càng nhiều võ giả tiến vào không gian mộng ảo, cũng đã có những thành tích đáng kinh ngạc xuất hiện rồi.
Một số võ giả trước đây chỉ đi được bảy, tám nghìn dặm, thậm chí là bốn, năm nghìn dặm trong tháp kết giới Nhất Niệm thì cuối cùng lại đạt được thành tích không tồi.
Dù sao tháp kết giới Nhất Niệm cũng chỉ kiểm tra tính nhẫn nại và khả năng lĩnh ngộ quy tắc của võ giả.
Tất nhiên sức chiến đấu cũng có liên quan tới những thứ này, nhưng thực lực của võ giả căn bản không thể phát huy trong gió lốc quy tắc.
Vì vậy, thứ hạng cũng có sự thay đổi khá lớn.
Có mấy võ giả của thiên cung đạt được thành tích vô cùng ưu tú, ví dụ như võ giả của thiên cung Quảng Hàn, thiên cung Kim Thịnh có thành tích khá tốt, đạt được hai mươi vòng.
Đương nhiên, từ đó mà các Cung chủ thiên cung này cũng cảm thấy mở mày mở mặt.
Nhưng khi vô tình quét mắt tới La Chinh và Ngải An Tâm, trong lòng bọn họ lại hơi khó chịu.
Hai kẻ yêu nghiệt này còn chưa ra trận, kết quả sau cùng thế nào vẫn rất khó nói.
Sau mấy canh giờ, rốt cuộc cũng đã đến nhóm cuối cùng!
Nhóm võ giả cuối cùng không đủ hai trăm người, chỉ có một trăm sáu mươi ba người.
Không cần ông lão áo vải điểm danh, số võ giả còn lại cũng biết đã đến lượt mình.
Nhưng khi ông lão áo vải đưa ra những cái tên kia, La Chinh và Ngải An Tâm vẫn không tìm thấy tên mình.
Chuyện gì nữa vậy? Mặt La Chinh đầy kinh ngạc.
Ngải An Tâm cũng nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu.
Giữa không trung, có lẽ ông lão áo vải đã nhận ra sắc mặt hai người nên nói ngay: “Hai người các ngươi ở lượt cuối cùng!”
“Có cần phải vậy không…” Vẻ mặt La Chinh dở khóc dở cười, còn ông lão áo vải lại là dáng vẻ đương nhiên, vô cùng tùy hứng, đồng thời vẫn khăng khăng sắp xếp La Chinh và Ngải An Tâm ở cuối cùng.
Một trăm sáu mươi mốt người kia nhao nhao tiến vào trong điện cổ, tiếp nhận thử luyện.
Lúc này, ở một phía khác của đảo Trường Tô, trước tảng đá lớn…
Sau khi La Chinh rời đi, những con chữ trên tảng đá lớn ấy liền bắt đầu xuất hiện một vết nứt.
Nó nứt ra với tốc độ rất chậm, rất chậm.
Sau khi La Chinh rời đi khoảng hai canh giờ, trên hai chữ lớn khác cũng xuất hiện hai vết nứt…
Tốc độ nứt không ngừng tăng lên, trong thời gian hai ngày này, trên những chữ mà Dịch Kiếm Thiên Tôn khắc lên năm đó đã xuất hiện vô số vết nứt!
Hai vị võ giả Thần Cực Cảnh kia không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào những gì xảy ra ở đây suốt hai ngày hai đêm này.
Bọn họ đã sống qua mấy vạn năm rồi, hai ngày hai đêm này thì có là gì?
Nhưng đối với lão Trần và lão Từ mà nói, hai ngày hai đêm này lại dài dằng dặc tựa như nghìn năm, vạn năm.
La Chinh đã làm gì, bọn họ cũng không rõ.
Nhưng ít ra hắn đã dẫn động những chữ mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại nơi này, biết đâu bí mật trong những lời này lại được bật mí.
Cũng có thể bí mật này không hề tồn tại, như vậy e là sẽ đánh hai người một đòn trí mạng, cũng có thể bởi vậy mà bọn họ sẽ tọa hóa ngay tại chỗ!
Nhưng nếu bí mật này được bật mí, bọn họ chỉ cần lĩnh ngộ được một hai phần trong đó thì e là đã có lợi lớn rồi!
Thiên phú của hai người bọn họ cũng không cao, cho dù liều mạng nỗ lực thì chắc cũng chỉ phấn đấu lên được vị trí Phó thành chủ trong thánh địa thập phẩm của Đại Giới nào đó mà thôi.
Võ giả bằng lòng ở lại nơi này lĩnh hội thường chia làm hai loại.
Một là võ giả có thiên phú cực kỳ cao, cho rằng mình có thể lĩnh ngộ được bí mật của Dịch Kiếm Thiên Tôn, còn lại thì sẽ giống như hai người lão Trần và lão Từ, thiên phú thấp, nhưng lại không cam tâm cả đời làm võ giả tầm thường.
Cho nên hai ngày này đối với bọn họ chính là hai ngày quan trọng nhất trong cuộc đời.
Vết nứt càng ngày càng nhiều, những chữ kia cũng bắt đầu chậm rãi bong ra từng mảng, trượt theo vách đá, rơi xuống mặt đất, từng mảnh từng mảnh đập xuống vỡ tan.
Mỗi khi có mảnh vỡ trượt xuống, lão Trần là người đầu tiên xông lên, thu thập những phiến đá đó lại cùng một chỗ, coi nó như trân bảo.
Cứ như vậy, những mảnh vỡ kia dần dần cũng chất thành một ngọn núi nhỏ.
Hắn cũng từng kiểm tra những mảnh vỡ này, chúng chỉ là đá bình thường mà thôi, không có gì đặc biệt.
Nhưng bọn họ đã nhìn những vật này chằm chằm suốt mấy vạn năm rồi, nên giờ đây chúng cũng biến thành bảo bối trong lòng họ…
Một mảnh cuối cùng trượt xuống, tất cả các chữ viết trên tảng đá đều đã bong hết, chỉ còn lại mấy hàng ngoài cùng mấp mô với những con chữ khác thường…
Không có bất kỳ phản ứng gì, cũng không có bí mật gì cả…
Lão Từ cười thảm: “Từ nay về sau, chúng ta được giải thoát rồi”
“Giải thoát? Ha ha… Sáu vạn năm, sáu vạn năm! Ta ngồi ở chỗ này sáu vạn năm!” Tiếng Lão Trần cười hơi cuồng loạn.
Thời gian hắn ngồi ngỗ ở đây dài gấp ba lần lão Từ.
Khi đó, đảo Trường Tô này bắt đầu thành vùng đất của truyền thừa Tân Hỏa, muốn đuổi hết các võ giả ngồi đây lĩnh hội kiếm ý đi, lão Trần đã phải hao phí tâm cơ lắm mới được ở lại nơi này.
Chương 1070: Tóc dài
Bỏ ra khoảng thời gian dài như vậy, cuối cùng cái nhận được lại là công dã tràng, điều này đã đả kích họ đến mức nào?Sắc mặt hai người đều trở nên điên cuồng, gần như không kiềm chế được…
Nhưng vào lúc này, trên vách tảng đá lớn kia bỗng nhiên xuất hiện chút sương mù màu trắng, một tầng sương mù mỏng hiện ra dọc theo vách đá.
Lúc mới đầu, tầng sương mù màu trắng này vô cùng mỏng, không cẩn thận thì căn bản sẽ không thấy rõ, mà lúc này hai người đang ngã ngồi trên mặt đất phát tiết cảm xúc không thể khống chế được của bản thân nên tất nhiên càng không thể nhìn thấy.
Làn sương mù màu trắng kia càng lúc càng đậm hơn, dần dần trở nên rõ rệt.
Lão Trần nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời mà không ngừng cười thảm.
Còn lão Từ kia lại nhìn về phía vách đá, vẻ cười cợt điên cuồng liền đông cứng lại trên mặt, trong hai mắt tràn đầy kinh ngạc.
Chắc là lão Trần cảm giác được điểm bất bình thường của lão Từ nên mở miệng hỏi: “Sao vậy…”
Lão Từ ngơ ngác nhìn chằm chằm vách đá, chỉ vào làn sương mù màu trắng đó mà nói: “Kia, kia là cái gì?”
Nghe thấy câu này, lão Trần giật mình rồi đột ngột xoay người lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào vách vào đá kia.
Ngay sau đó, ánh mắt lóe sáng, cả khuôn mặt là vẻ mừng rỡ như điên.
“Đây là, đây là… Mây kiếm mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại! Đây, đây là…” Lúc này, lão Trần kích động đến mức ngay cả nói cũng không được rõ ràng.
Trên mặt lão Từ cũng tràn đầy vẻ kích động, miệng hơi há ra, cả người cứ ngẩn ngơ ở đó…
Dường như làn sương mù màu trắng trước mắt này chầm chậm bay ra từ trong tảng đá khổng lồ kia.
Trong sương mù có chứa hơi nước nên đã làm ướt một mặt của tảng đá.
Song tốc độ ngưng tụ của sương mù rất chậm, mãi một lúc lâu sau mới hiện lên một tầng hơi mỏng.
Tuy lão Trần suy đoán đây là một đám mây kiếm, nhưng bây giờ tạm thời vẫn chưa nhìn ra được hình dạng gì, nên chỉ có thể chờ sương mù ngưng kết lại nhiều hơn một chút mà thôi…
Tất nhiên, lúc này La Chinh không hề biết động tĩnh bên ngoài của truyền thừa Tân Hỏa.
Hiện tại, tất cả võ giả đều đã hoàn thành lượt thử luyện của mình, ngoại trừ hai người là La Chinh và Ngải An Tâm.
La Chinh và Ngải An Tâm không có ý kiến gì đối với sắp xếp của ông lão áo vải.
Khi ông lão áo vải khoanh vào hai cái tên cuối cùng, hai người cũng bước chân vào trong điện cổ.
Chỉ chốc lát sau, La Chinh liền bước vào trong không gian mộng ảo…
Dường như trong không gian mộng ảo này toàn là sương mù, cho người ta một cảm giác hư vô mờ mịt giống như cõi tiên ở trần gian vậy.
Trong những vùng sương mù này có tổng cộng hai trăm đài cao hình tròn dựng đứng sừng sững, cho nên mỗi một lần có thể tiếp nhận khoảng hai trăm người tiến hành thử luyện cùng lúc.
La Chinh đứng giữa một đài cao, ánh mắt quét qua một lượt, nhìn về phía một cái đài cao bên phải cách đó không xa.
Tuy mây mù dày đặc nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ trên đài cao đó.
Sương mù không ngừng di chuyển, mây mù ngăn giữa hai đài cao của họ càng lúc càng mờ nhạt, còn bóng dáng kia cũng dần rõ ràng hơn.
Trong không gian mộng ảo lúc này chỉ có hai người, nên bóng dáng kia chỉ có thể là Ngải An Tâm.
Sau khi mây mù tan đi, Ngải An Tâm mỉm cười đối mặt với La Chinh, trong tay có thêm một thanh trường kiếm màu xanh biếc.
Trong trường kiếm kia phát ra khí thế cổ xưa, rõ ràng cũng là vật phi phàm!
Ngải An Tâm thích thu thập các loại trang sức cho tóc, nên bình thường trên đầu nàng cài đủ loại trang sức xinh đẹp.
Nhưng lúc này, nàng lại gỡ tất cả trang sức trên đầu xuống, mái tóc đen thẳng dài liền tung bay theo gió…
Nàng chầm chậm giơ trường kiếm màu xanh biếc trong tay lên, sau đó bỗng lớn tiếng nói với La Chinh: “Lần này ta sẽ nghiêm túc hơn!”
Không phải lúc ở trong tháp kết giới Nhất Niệm Ngải An Tâm không nghiêm túc, mà nàng chỉ chưa bộc phát ra tất cả thực lực của mình thôi.
Nàng cho rằng hai vạn tám nghìn dặm là đã đủ rồi, ngoại trừ nàng ra thì không ai có thể đạt đến khoảng cách này nữa.
Nhưng kết quả đã chứng minh cách nghĩ của nàng vô cùng buồn cười.
La Chinh không chỉ đột phá khoảng cách hai vạn tám nghìn dặm một cách nhẹ nhàng, mà còn dễ dàng bỏ Ngải An Tâm lại tít phía sau!
Lần này, nàng sẽ không để cho La Chinh có cơ hội ấy nữa.
Ông lão áo vải cũng nhìn ra Ngải An Tâm hoàn toàn không dùng hết sức, nên đã cố tình sắp xếp, hoặc thậm chí có thể là do Giới chủ Lạc Nhật đề nghị nên liền sắp xếp như thế.
Trong không gian mộng ảo chỉ có hai người bọn họ, hơn nữa vị trí của hai người lại rất gần nhau, bất cứ lúc nào nàng cũng có thể quan sát, đánh giá tiến độ của La Chinh.
Lần này, nàng sẽ không cho La Chinh bất cứ cơ hội nào nữa!
“Có thể bắt đầu rồi!” Giọng nói của ông lão áo vải từ bên ngoài không gian mộng ảo truyền tới: “Giẫm lên vòng tròn dưới chân các ngươi là có thể bắt đầu thử luyện”
Lúc này, Giới chủ Lạc Nhật, tất cả các Cung chủ, Phó cung chủ và nhóm võ giả đã hoàn thành thử luyện của mình đều nhìn chằm chằm vào hai người trên Tín Khuê.
La Chinh nhìn dưới chân liền thấy chính giữa đài cao có những vòng tròn, trên mỗi vòng tròn đều viết các chữ số khác nhau.
Trên vòng tròn đầu tiên dưới chân La Chinh đang viết số “một”, rõ ràng là giẫm xuống cái vòng tròn này thì sẽ bắt đầu vòng thử luyện đầu tiên.
La Chinh liền bước ra một bước, không hề do dự mà giẫm lên vòng tròn này.
Nhìn thấy cảnh tượng ở phía đối diện, khóe miệng Ngải An Tâm hơi nhếch lên, rồi nàng xoay đầu.
Mái tóc đen dài đến kinh người kia tung bay một lúc, tựa như ai đó dùng bút lông mạnh mẽ viết một nét lên trời cao.
Nàng cũng dùng đầu ngón chân nhẹ nhàng giẫm lên vòng tròn thứ nhất.
Vòng thứ nhất của không gian mộng ảo này liền mở ra.
Xung quanh đài cao lập tức xuất hiện một vòng binh lính, thân khoác áo giáp, đầu đội nón đồng bao quanh.
Nhìn thấy đám binh lính này, trong con mắt La Chinh tràn đầy vẻ hờ hững, hắn liền nắm Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay.
Đối diện với những binh lính đang vây lại, La Chinh không hề sử dụng năng lực của thanh kiếm này, trường kiếm trong tay hắn chỉ chém ngang từng nhát thôi cũng đã chém bọn họ thành mảnh vụn rồi.
Sau khi chém chết đám binh lính đầu tiên này thì xung quanh lại xuất hiện một nhóm binh lính thứ hai.
Nhưng đám thứ hai vừa xuất hiện, bóng dáng La Chinh chợt lóe lên, cả đám binh lính lại tan xác lần nữa.
Qua ba đợt liên tục như vậy, có thể coi như đã thông qua vòng thử luyện đầu tiên…
Tốc độ này không tính là chậm, từ lúc mở ra cho đến khi kết thúc, vòng này chỉ kéo dài trong khoảng mười nhịp thở.
Nhưng sau khi La Chinh thông qua vòng thứ nhất, hắn nhìn sang bên phải liền thấy Ngải An Tâm đang quay đầu nhìn mình với mái tóc dài kéo trên mặt đất.
Xem ra, tốc độ của nàng nhanh hơn hắn.
La Chinh hơi mỉm cười, sau đó liền giẫm lên chữ số “hai”, bắt đầu vòng thứ hai.
Mấy vòng thử luyện đầu khá đơn giản, võ giả kém nhất trong mười ba cung cũng có thể thông qua được sáu vòng, sang đến vòng thứ bảy mới có một số người bị loại.
Hiện tại, La Chinh cũng không hề cẩu thả, vòng thứ hai vừa mở ra, tốc độ của hắn cũng nhanh hơn mấy phần, trường kiếm trong tay nhanh chóng tách những võ giả áo bào trắng đang xúm đến kia!
“Vù vù vù…”
Thực lực của những võ giả mặc áo bào trắng này mạnh hơn đám binh lính mặc áo giáp ở vòng thứ nhất một phần, nhưng vẫn không thể gây khó khăn cho La Chinh.
Sau mười nhịp thở, La Chinh đã thông qua vòng thứ hai.
Nhưng đến khi La Chinh thông qua, hắn liền phát hiện Ngải An Tâm vẫn đứng tại chỗ, tóc dài trải ra trên mặt đất, nhìn mình chằm chằm với ý cười nhẹ trên mặt.
La Chinh ngạc nhiên ra mặt.
Hắn vốn cho rằng vượt qua vòng thứ hai trong mười nhịp thở đã là nhanh lắm rồi, vậy mà không ngờ Ngải An Tâm vẫn nhanh hơn mình.
Ngải An Tâm kia còn nói vọng sang: “Ngươi thật là chậm”
La Chinh nhún vai, xoay người giẫm lên vòng tròn thứ ba.
Lần này là một nhóm binh sĩ mặc áo giáp đồng thau xuất hiện xung quanh đài…
Nhưng lần này, hắn không hề vội vã giết chết những binh sĩ mặc áo giáp đồng thau này, mà lại tập trung nhìn về phía Ngải An Tâm.
Hắn muốn xem xem, rốt cuộc Ngải An Tâm làm thế nào mà đạt được tốc độ như vậy.
Ở bên kia, Ngải An Tâm cũng bắt đầu vòng thử luyện thứ ba.
Trong nháy mắt các binh sĩ mặc áo giáp đồng thau xuất hiện, chỉ thấy Ngải An Tâm nhẹ nhàng nâng thân kiếm lên, sau khi chú ý tới ánh mắt của La Chinh thì cười ngọt ngào một cái.
Trường kiếm màu xanh biếc của nàng rung động một cái, ngay sau đó tất cả các binh sĩ mặc áo giáp đồng thau liền run rẩy dữ dội, rồi trực tiếp nổ tung.
Tất cả binh lính mặc áo giáp liền tan vào không gian mộng ảo chỉ trong nháy mắt!
“Phương pháp công kích này…” La Chinh hơi sững sờ, hắn không biết Ngải An Tâm đã làm như thế nào, nhưng dùng cách này thì chẳng trách có thể thông qua thử luyện nhanh chóng như vậy.
Ngay vào lúc này, những binh sĩ mặc áo giáp đồng thau kia đã tiến tới chỗ đài cao mà La Chinh đứng.
Bây giờ, hắn mới tập trung tinh thần, nghênh đón những binh sĩ mặc áo giáp đồng thau này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









