[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 213 : “Không tệ!” (c1061-c1065)
❮ sautiếp ❯Chương 1061: “Không tệ!”
Bên trong tháp kết giới Nhất Niệm, Ngải An Tâm cũng muốn quan sát xem La Chinh đang ở chỗ nàoNhưng đối mặt với gió lốc quy tắc mênh mông như thế, tất nhiên nàng không nhìn thấy rõ La Chinh đang ở đâu, cũng không biết La Chinh đã bị loại hay chưa.
“La Chinh đang ở vị trí một vạn tám nghìn dặm à?”
Ngải An Tâm mỉm cười.
Mặc dù nàng chủ động rời khỏi tháp kết giới Nhất Niệm, nhưng với thành tích bây giờ của nàng, nàng cũng hiểu được ý nghĩa của nó như thế nào.
La Chinh không thể đạt được khoảng cách này.
Cuối cùng, hắn vẫn bị nàng bỏ lại phía sau thôi.
Trên thực tế, hai vạn tám nghìn dặm cũng là cực hạn của Ngải An Tâm.
Sau khi nàng vọt đến khoảng cách hai vạn tám nghìn dặm, nàng đã cảm nhận được một áp lực rất lớn.
Gió lốc quy tắc ở đó không thể dùng từ kinh khủng để hình dung nữa rồi.
Các loại sức mạnh Lôi, Hỏa đan xen lẫn nhau, đao gió chèn ép đến cùng cực, hoặc băng sương đóng băng tất cả vạn vật…
Nếu Ngải An Tâm phát huy hết tiềm năng của mình, có lẽ nàng còn có thể tiến lên thêm một nghìn dặm.
Nhưng đối với nàng mà nói, điều này chẳng có ý nghĩa gì.
Thành tích bấy nhiêu là đủ rồi.
Khoảng cách mà nàng đứng, đừng nói võ giả bình thường, ngay cả võ giả thiên tài cũng khó mà với tới.
Nàng đang đứng ở đó nhìn xuống bọn họ, nhìn xuống La Chinh.
Từ ánh mắt của võ giả mười ba cung, đã có thể chứng minh được điều này.
Nàng rất hài lòng với ánh mắt ẩn chứa nét kính sợ của bọn họ.
“Ngải An Tâm, mời lên trên lầu” Giọng nói thản nhiên của Vân Lạc vang lên.
Ngải An Tâm gật đầu.
Đôi hài thêu hoa màu vàng nhẹ nhàng nhún một cái, âm thanh nhẹ nhàng lướt qua, nàng đến trước mặt các Cung chủ.
Trước đó, nhóm Cung chủ cũng đã dò xét Ngải An Tâm.
Tu vi của những Cung chủ này hoặc gần chạm đến Giới Chủ, hoặc chỉ còn nửa bước nữa là tới.
Ngải An Tâm đứng trước mặt bọn họ với tư cách vãn bối thì cũng còn miễn cưỡng.
Nói chính xác thì nàng chỉ là vãn bối của vãn bối.
Nhưng một vãn bối mà có biểu hiện như vậy lại khiến cho thái độ của đám Cung chủ phải trở nên khách sáo.
Đối diện với các nhân vật lớn, Ngải An Tâm vẫn không luống cuống, còn quay sang nói với ông lão áo vải: “Vượt qua một vạn dặm sẽ có phần thưởng, vãn bối vượt được hai vạn dặm, có phải cũng sẽ có phần thưởng hay không?”
Nghe xong, sắc mặt ông lão áo vải cứng đờ.
Lúc trước, ông ta nào nghĩ đến sẽ có võ giả vượt qua được hai vạn dặm?
Thế nên tất nhiên ông lão áo vải không chuẩn bị phần thưởng.
Lúc này, một vị Cung chủ bước ra, mỉm cười nói: “Đúng là sẽ có phần thưởng.
Hai vạn tám nghìn dặm, ha ha, không có phần thưởng là không được rồi”
“Đúng, chỉ bằng việc tạo ra một kỷ lục mới thì đã phải có phần thưởng rồi” Một Cung chủ khác xen vào.
Ông lão áo vải do dự một chút, chưa biết nên tặng cái gì.
Nhất thời ông không thể đưa ra được chủ ý.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên: “Việc ban thưởng hãy để cho ta”
Sau khi giọng nói kia vang lên, rất nhiều Cung chủ liền sững sờ.
Bọn họ nhìn thấy một người đang xuyên qua phong ấn mà ông lão áo vải bố trí, chậm rãi rơi xuống.
“Giới chủ Lạc Nhật!”
“Giới chủ Lạc Nhật đích thân đến”
Sau khi các Cung chủ nhìn thấy rõ người đến là ai thì tất cả đều đứng dậy, ngay cả ông lão áo vải cũng phải cung kính.
Nếu đặt mười ba Cung chủ thiên cung ở bên Đại Giới cạnh liên minh thì tuyệt đối là nhân vật lớn.
Cũng giống như Vân Lạc, mặc dù nàng không phải là Giới Chủ, nhưng khi nàng đi đến Thông Linh Giới để đón La Chinh, Giới chủ Thông Linh giới vẫn rất cung kính với nàng.
Nhưng địa vị Giới chủ cũng có cao có thấp.
Đại giới chủ Lạc Nhật có địa vị cực kỳ cao trong liên minh, thuộc vào những nhân vật chính trong các Giới chủ.
Một mình ông ta quản lý mười ba thiên cung của mười ba Đại Giới.
So với các Đại giới chủ cường đại khác, địa vị của ông ta tương đương với Thiên Tôn.
Mặc dù các nhân vật khác rất cung kính với Giới chủ Lạc Nhật, nhưng Ngải An Tâm lại không hề có biểu hiện nào khác, nàng chỉ chú trọng tới phần thưởng mà thôi.
Nghe nói người này sẽ thưởng cho nàng, thế nên Ngải An Tâm lên tiếng hỏi: “Ngài đến để ban thưởng cho ta?”
Giới chủ Lạc Nhật gật đầu, ánh mắt nhìn Ngải An Tâm có phần hiền hòa: “Đúng vậy, tiểu cô nương”
“Tên ta không phải là tiểu cô nương, ta tên Ngải An Tâm” Ngải An Tâm chỉnh lại.
“Được, được” Giới chủ Lạc Nhật hơi dở khóc dở cười: “Vì ta đi vội quá, nên cũng không chuẩn bị phần thưởng gì.
Nhưng ở đây ta có ba món bảo vật, cũng được xem là bất phàm, ngươi có thể chọn”
Vừa nói xong, Giới chủ Lạc Nhật phất tay nhẹ một cái, trước mặt ông liền xuất hiện ba luồng ánh sáng.
Trong ba luồng ánh sáng là ba món bảo vật.
Hai món trong đó là thần khí nhất phẩm, theo thứ tự là một thanh kiếm màu trắng như tuyết và một thanh đao màu vàng nhạt.
Món cuối cùng là một chiếc áo.
Mặc dù cũng là một thần khí nhất phẩm, nhưng là bảo vật mang tính phòng ngự nhiều hơn.
Tuy nhiên, nó lại rất hiếm.
Bảo vật phòng ngự cấp bậc nhất phẩm, giá trị không hề thua kém hai loại thần khí nhất phẩm kia.
“Hai thần khí trước đều rất nổi danh trên tấm bia hoàn vũ vạn linh.
Mặc dù xếp sau mười vị trí đầu, nhưng lại mạnh hơn nhiều so với thần khí nhất phẩm bình thường.
Về phần chiếc áo tơ lụa này, ta vô tình có được, cũng là một bảo vật có tính phòng ngự rất đặc biệt”
Ngải An Tâm cũng không do dự, chọn luôn chiếc áo.
“Ngươi chắc chắn muốn chọn chiếc áo này sao?” Giới chủ Lạc Nhật thản nhiên hỏi.
“Đương nhiên!” Ngải An Tâm cười nói, “Bởi vì cái này nhìn đẹp mắt hơn một chút”
Nghe Ngải An Tâm nói vậy, rất nhiều Cung chủ đều câm nín.
Bảo vật trên bia hoàn vũ vạn linh vô cùng quý giá, nhưng cô gái nhỏ này lại lựa chọn theo vẻ bề ngoài, như vậy chẳng phải qua loa quá rồi sao.
Chiếc áo kia nhìn rất đẹp, lại cực mỏng.
Dưới ánh nắng mặt trời, chiếc áo khoác hiện ra những hoa văn, màu sắc khác nhau, mang đến cho người ta một cảm giác giống như đang đứng trong mộng ảo.
Nhưng võ giả lựa chọn bảo vật đều cân nhắc từ góc độ thực dụng của chúng, làm gì có chuyện cân nhắc từ vẻ bề ngoài?
Giới chủ Lạc Nhật gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng búng ra, một luồng ánh sáng lập tức bay về phía Ngải An Tâm.
Ngải An Tâm đưa tay ra đón lấy chiếc áo, sau đó lật tay một cái, khoác nó lên người mình.
Thậm chí nàng còn xoay một vòng, tự nhiên thoải mái, gương mặt còn hiện lên vẻ đắc ý.
Từ trước đến nay, nàng chưa từng che giấu sự đắc ý của mình.
Giới chủ Lạc Nhật tiếp tục nói: “Có thể đạt được khoảng cách như vậy, có lẽ không bao lâu nữa Xuân Hương Các sẽ cử người đến, không biết Tiêu Đạo Lai có ý gì không?”
Vân Lạc đánh giá cô gái hoạt bát trước mặt, lập tức lên tiếng: “Tiêu Đạo Lai chịu đưa nàng ấy đến đây, tiếp nhận khảo hạch của truyền thừa Tân Hỏa, tất nhiên đã có dự định, chắc chắn sẽ không từ chối Xuân Hương Các”
“Vậy là tốt rồi” Giới chủ Lạc Nhật gật đầu, ánh mắt lại dõi về tháp kết giới Nhất Niệm, gương mặt hiện lên vẻ tò mò: “Dường như trong tháp kết giới Nhất Niệm vẫn còn một người?”
Vân Lạc gật đầu: “Vâng, cũng là võ giả xuất thân từ thiên cung Vân Miểu”
“Ồ?” Giới chủ Lạc Nhật nhìn qua, nét mặt có hơi kinh ngạc: “Hắn đã có thể đi được một vạn tám nghìn dặm, thành tích này đúng là không tệ”
Một vạn tám nghìn dặm mà chỉ là không tệ? Năm đó, thành tích mà Huyễn Hải Thiên Tôn lập được cũng chỉ là một vạn tám nghìn ba trăm dặm, bây giờ La Chinh đi được một vạn tám nghìn dặm thì cũng có khác gì kỷ lục của năm đó.
Nếu là trước đây, thì làm gì có chuyện dùng hai chữ “không tệ” để hình dung?
Đáng tiếc, bởi vì Ngải An Tâm vừa mới lập được kỷ lục hai vạn tám nghìn dặm, dẫn trước La Chinh cả một vạn dặm.
Cho nên, thành tích kinh khủng này của La Chinh cũng chỉ có thể dùng hai chữ “không tệ” để hình dung.
Vân Lạc nhếch miệng: “Dường như La Chinh còn đang lĩnh ngộ, có lẽ sẽ tiếp tục xông lên…”
Bây giờ, ngay cả Vân Lạc cũng không chắc chắn.
Trước đó, Vân Lạc cảm thấy La Chinh có khả năng phá được kỷ lục của Huyễn Hải Thiên Tôn, dự cảm này rất chính xác.
Chỉ là bây giờ Vân Lạc không thể nói trước được rằng La Chinh sẽ đạt đến mức độ nào.
Thế nên nàng cũng chỉ có thể nói “sẽ còn xông lên!”
Ngải An Tâm nhìn về phía tháp kết giới Nhất Niệm, cười nói: “Ừm, thành tích này của La Chinh rất tốt rồi.
Chắc chắn hắn sẽ còn xông lên một khoảng nữa, có khả năng vượt qua được hai vạn dặm”
Vân Lạc liếc nhìn Ngải An Tâm.
Nàng không thích sự kiêu ngạo của cô gái này.
Nghe hàm ý của nàng ta thì có vẻ La Chinh không thể phá được kỷ lục do nàng ta lập ra?
Trong lòng Vân Lạc hy vọng La Chinh đừng chịu thua.
Nhưng kỷ lục mà Ngải An Tâm vừa mới lập nên có độ khó quá lớn, chẳng biết tại sao trong lòng Vân Lạc lại có chút ảo não.
Giới chủ Lạc Nhật lên tiếng: “Vậy chúng ta hãy xem xem tên nhóc này có thể thừa thắng xông lên hay không.
Nếu hắn có thể vượt qua được khoảng cách hai vạn dặm, đương nhiên ta cũng sẽ không thiếu phần thưởng cho hắn.
Chỉ là không biết hắn sẽ lĩnh hội đến khi nào? Muốn lĩnh hội trong gió lốc quy tắc, hơi khó đấy”
Mọi người đều mở to mắt nhìn người cuối cùng trong tháp kết giới Nhất Niệm.
Từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, La Chinh vẫn chưa hề xê dịch khỏi vị trí, không biết hắn sẽ lĩnh hội đến lúc nào đây?
Chương 1062: Hình thức ban đầu
Thật ra kết quả lần này ở tháp kết giới Nhất Niệm đã không còn quá hồi hộp nữaNếu như kỷ lục một vạn tám nghìn dặm mà Huyễn Hải Thiên Tôn để lại là một ngọn núi cao không thể vượt qua.
Thì bây giờ kỷ lúc đó đã bị Ngải An Tâm vượt qua, hơn nữa nàng còn vững vàng giẫm nó dưới chân.
Mà bây giờ, kỷ lục do Ngải An Tâm lập nên chính là một tầng trời, một tầng trời không thể nào vượt qua được!
Trừ phi có bản lĩnh lật trời thì may ra mới có thể lật tầng trời này lên.
Tuy La Chinh đã vượt qua được ngọn núi lớn do Huyễn Hải Thiên Tôn tạo nên, nhưng không ai cho rằng La Chinh có thể vượt qua được kỷ lục kinh khủng này của Ngải An Tâm!
Một vạn tám nghìn dặm đã là một kỷ lục không thể vượt qua, huống chi là hai vạn tám nghìn dặm?
Chẳng qua, dù sao bây giờ La Chinh cũng là người cuối cùng trong tháp kết giới Nhất Niệm, thế nên tất nhiên mọi người sẽ chú ý đến hắn.
Thời gian không ngừng trôi…
La Chinh vẫn bất động trong tháp kết giới Nhất Niệm, giống như lão hòa thượng già đang ngồi thiền để lĩnh hội cái gì đó.
Ngải An Tâm quệt miệng, trong hai mắt lóe lên tia sáng.
Một vạn tám nghìn dặm trong tháp kết giới Nhất Niệm cũng là một cột mốc quan trọng, sau một vạn tám nghìn dặm thì lực quy tắc sẽ bị nén lại đến mức tối đa!
Toàn bộ các mảnh vụn quy tắc đều tập trung lại một chỗ, tạo thành gió lốc quy tắc đen kịt.
Năm đó Huyễn Hải Thiên Tôn dừng bước ở nơi đây, có lẽ cũng là bởi vì gió bão quy tắc đen kịt này.
Nhưng Ngải An Tâm lại không hề dừng lại ở đây.
Sau khi nàng mở Ngọc Môn Tiên Đấu ra thì gần như không suy nghĩ gì nhiều, chỉ tập trung tinh thần để tiến lên phía trước.
Mặc dù những gió lốc quy tắc này rất ác liệt, nhưng lại không gây cho nàng quá nhiều khó khăn.
Chỉ có điều, không biết La Chinh làm như thế là có ý gì?
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Một nén nhang…
Nửa canh giờ…
Một canh giờ…
Hai canh giờ…
Những Cung chủ và Giới chủ Lạc Nhật thì còn đỡ.
Bọn họ đều là những võ giả đã trải qua rất nhiều năm tháng, chút thời gian này đối với bọn họ cũng giống như bóng câu qua cửa sổ, chỉ là một cái nháy mắt mà thôi.
Nhưng những võ giả trong quảng trường thì có vẻ đã bắt đầu sốt ruột.
Không phải là nói bọn họ không có kiên nhẫn.
Võ giả có thể tu luyện tới cảnh giới này, không ai là không trải qua quá trình tu luyện khô khan, nhàm chán và đầy nguy hiểm.
Có lúc, thời gian một lần bế quan được tính bằng năm, thế nên chỉ mấy canh giờ này thì có là gì?
Chẳng qua là truyền thừa Tân Hỏa không phải chỉ có mỗi tháp kết giới Nhất Niệm này, bọn họ còn đang mong đợi thử thách tiếp theo.
Trong lúc chờ đợi, tất nhiên sẽ thấy thời gian trôi qua hơi chậm.
“Rốt cuộc La Chinh này đang làm gì vậy? Chậm chạp lằng nhằng, chẳng phải là lãng phí thời gian của mọi người sao?”
“Đành chịu thôi.
Nếu La Chinh không giải quyết xong trong tháp kết giới Nhất Niệm thì thử thách tiếp theo của truyền thừa Tân Hỏa sẽ không mở ra…”
“Ài, muốn tiếp tục thì nhanh chút! Đã vượt qua được kỷ lục của Huyễn Hải Thiên Tôn thì coi như cũng đủ rồi, chẳng lẽ hắn còn muốn phá vỡ kỷ lục của Ngải An Tâm mới chịu sao?”
Lần này mấy nghìn người đều lên tiếng oán trách, ầm ĩ hết cả lên.
Trong con mắt Vân Lạc cũng tràn đầy vẻ tò mò.
Rốt cuộc La Chinh đang suy tư điều gì?
“Vù vù vù!”
Trước mặt La Chinh, gió lốc quy tắc đang không ngừng cuộn lên.
Những gió lốc quy tắc này có chia theo từng tầng.
Khi ở một nghìn dặm, các mảnh vụn quy tắc tương đối phân tán, rất khó ngưng tụ vào nhau, cho dù có ngưng tụ lại được thì cũng chỉ tạo thành một số lực quy tắc nhỏ vụn, ví dụ như đao gió ngắn nhỏ hay những quả cầu lửa nhỏ.
Nhưng sau khi vượt qua ba nghìn dặm, mảnh vụn quy tắc liền tập trung lại một chỗ với quy mô lớn.
Càng về sau, độ ngưng tụ lại càng cao.
Sau khi đạt đến một vạn dặm, những quy tắc kia bắt đầu tạo thành những hình thù rất lớn, lực công kích càng kinh khủng, uy lực cũng lớn hơn.
Mà trong tám nghìn dặm tính từ một vạn dặm đến một vạn tám nghìn dặm, uy lực của gió lốc quy tắc không ngừng được tăng cường, nhưng về cơ bản không xảy ra biến hóa.
Chẳng qua gió lốc quy tắc trước mắt La Chinh lúc này đã ngưng tụ đến cực hạn, đủ mọi màu sắc quy tắc tụ lại với nhau, nhìn qua thì giống như là một đám sương mù tối tăm mờ mịt.
Nếu nhìn thoáng qua sẽ thấy tốc độ chuyển động của gió lốc quy tắc này đã chậm đi rất nhiều, không còn sắc bén như lúc trước nữa.
Nhưng trên thực tế, dưới áp lực của đủ loại quy tắc thế này thì muốn di chuyển lại càng khó khăn hơn.
Nhưng La Chinh ngừng lại ở chỗ này, không phải bởi vì hắn không thể nào vượt qua được gió lốc quy tắc, mà là hắn phát hiện ra gió lốc quy tắc cấp cao này ngưng tụ lại thì giống y như khí hỗn độn trong cơ thể hắn.
“Tất cả các quy tắc căn bản được ngưng tụ đến mức tận cùng thì trở thành hình thức ban đầu của khí hỗn độn.
Rất giống, thật sự rất giống!”
Ngưng mắt nhìn không gian gió lốc trước mắt, La Chinh không ngừng trầm tư.
Quy tắc căn bản của không gian gió lốc này chính là kết quả của việc mấy vị Thiên Tôn giao đấu với nhau.
Bọn họ chuyển hóa nguyên khí trời đất thành lực quy tắc, dẫn chúng đan vào nhau, áp chế nhau rồi cuối cùng trở thành như vậy.
Vốn dĩ vạn vật đều được chuyển hóa từ hỗn độn, mà quy tắc căn bản chính là gốc rễ để tạo thành vạn vật trong thiên hạ này.
Nghĩ tới đây, ánh mắt La Chinh chợt lóe lên.
Võ giả sử dụng hệ thống chân nguyên để tu luyện thì có thể thâu tóm nguyên khí trời đất.
Dựa theo đạo lý này, những lực quy tắc ngưng kết lại hết mức đã có tính chất của khí hỗn độn, mà bây giờ hắn lại là người đầu tiên chủ tu “bí thuật hỗn độn”!
Mình có thể khống chế được gió lốc quy tắc này hay không?
Nghĩ tới đây, La Chinh không hề chần chừ, hắn thầm niệm pháp quyết của bí thuật hỗn độn, bắt đầu thử dẫn động những gió lốc quy tắc này.
Tất cả khí hỗn độn bên trong đan điền La Chinh chính là do sư phụ gieo xuống, sau đó hắn từ từ luyện theo mà thành.
Còn bây giờ La Chinh cũng không dẫn động khí hỗn độn trong đan điền mà lợi dụng bí thuật hỗn độn để đảo hướng vận chuyển, khống chế các loại gió lốc quy tắc coi là nguyên khí trời đất giống như võ giả sử dụng hệ thống chân nguyên!
Tình huống này, ngay cả sư phụ của La Chinh cũng chưa nghĩ tới.
Dù sao thì trong vũ trụ gần như không tồn tại khí hỗn độn.
Nhưng La Chinh cũng không phải là người câu nệ hình thức, một trong những niềm vui lớn nhất trên con đường võ học của võ giả chính là tìm tòi.
Huống chi bản thân sư phụ hắn cũng không tu luyện bí thuật hỗn độn, nếu hắn lựa chọn con đường này, vậy chỉ có thể tự mình lĩnh ngộ, tự mình nghiền ngẫm, tự mình sáng tạo…
Sau thời gian một nhịp thở, một luồng sóng vô hình từ trong cơ thể hắn khuếch trương ra ngoài.
Mặc dù La Chinh nhắm mắt lại, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.
Gió lốc quy tắc phía trước giống như bị một sức mạnh vô hình ảnh hưởng, nên dạt hết sang hai bên.
Gió lốc quy tắc màu xám này vốn đang không ngừng quay cuồng, nhưng chẳng qua tốc độ của nó khá chậm.
Thế nên dù bị bí thuật hỗn độn của La Chinh ảnh hưởng, nhìn qua hơi mất tự nhiên, nhưng Giới chủ Lạc Nhật, Vân Lạc và rất nhiều Cung chủ bên ngoài tháp kết giới Nhất Niệm đều không nhìn ra có điều gì bất ổn.
Chỉ trong chốc lát liền có người hô lên: “Rốt cuộc hắn cũng đứng dậy rồi!”
“Hắn định rời khỏi tháp kết giới Nhất Niệm? Hay là tiếp tục đi về phía trước?”
“Hắn bắt đầu đi lên…”
“Thế mà lại đi bộ…”
“Rốt cuộc hắn cũng bay lên rồi…”
“Tốc độ vẫn rất chậm…”
“Tăng nhanh rồi, tốc độ của hắn thật là nhanh!”
“Hắn vẫn không dùng chân nguyên hộ thể! Mà hình như cũng không sử dùng bí thuật gì, vì sao tốc độ lại nhanh như vậy?”
“Trời ơi!”
Lúc trước, các võ giả trên quảng trường này than phiền ầm ĩ cả lên, nhưng bây giờ bọn họ lại sôi trào lần nữa.
Dĩ nhiên, lần này không phải là than phiền La Chinh kéo dài thời gian, mà là thán phục tốc độ đi lên của La Chinh.
Tốc độ của hắn lúc này còn nhanh hơn cả Ngải An Tâm lúc trước!
Lúc này, vẻ mặt của các Cung chủ kia rất đặc sắc, đặc biệt là Giới chủ Lạc Nhật, ông ta nhìn La Chinh nhưng vẻ mặt lại đầy suy tư.
Trước đây, Ngải An Tâm có được tốc độ như thế, chạy nước rút đến hai vạn tám nghìn dặm thì ông ta còn có thể tìm được cách giải thích hợp lý, đó là bởi vì nàng có Ngọc Môn Tiên Đấu.
Nhưng bây giờ La Chinh lại cứ mạnh mẽ như vậy mà tiến lên, cho dù Giới chủ Lạc Nhật có hiểu sâu biết rộng đến đâu thì cũng không thể suy đoán được nguyên nhân trong đó.
“Thế đi của La Chinh dường như còn mạnh mẽ hơn cả Ngải An Tâm vừa rồi đấy!” Một vị Cung chủ kinh ngạc há hốc miệng nói.
“Mạnh thì mạnh, nhưng bây giờ hắn còn chưa tiến vào khoảng cách hai vạn dặm, hẳn là không vượt qua được Ngải An Tâm đâu” Một vị Cung chủ khác rất bình tĩnh nói.
Về phần Vân Lạc, vẻ mặt nàng vẫn thản nhiên như trước, nhưng khóe miệng lại thấp thoáng nụ cười.
Ngải An Tâm đứng trên lầu, trong con mắt là vẻ kinh ngạc.
Nhưng sau khi đôi môi nhẹ nhàng mím một cái, nàng lại thản nhiên nói thầm trong lòng: Ta biết ngươi sẽ không dừng bước ở một vạn tám nghìn dặm mà, nếu không ngươi cũng không có tư cách là đối thủ của ta.
Nhưng muốn vượt qua hai vạn tám nghìn dặm thì là chuyện không thể nào!
Chương 1063: Vượt qua
Thật ra La Chinh cũng không thu nạp những gió lốc quy tắc này vào ngườiCó lẽ bởi vì cô đọng ở mức độ cao, nên những gió lốc quy tắc này đã có được hình thức ban đầu của khí hỗn độn, giống như đang tiến hành một cái gọi là “hoàn trả” nào đó trong tháp kết giới Nhất Niệm này.
Dù sao thì những thứ này cũng không phải là khí hỗn độn, thu vào trong đan điền cũng chẳng có ích gì đối với La Chinh.
Nhưng có thể dẫn động gió lốc quy tắc tối tăm mờ mịt này thì đối với La Chinh cũng đã đủ rồi.
Dù sao dưới sự điều khiển của La Chinh, những gió lốc quy tắc này gần như không thể nào gây trở ngại đối với hắn! Hắn vẫn di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, không khác gì ở thế giới bên ngoài!
La Chinh không ngừng tăng tốc, tốc độ tiến lên cũng càng lúc càng nhanh!
Mà các Cung chủ kia cũng càng ngày càng kinh ngạc hơn.
Trong khoảnh khắc, La Chinh đã đột phá một vạn chín nghìn dặm!
Sau đó chính là hai vạn dặm…
Hai vạn một nghìn dặm…
Hai vạn hai nghìn dặm…
La Chinh cũng giống như Ngải An Tâm, không hề ngừng nghỉ, không hề bị cản trở, hắn cứ thế nhanh chóng tiến về phía trước, tiến thẳng một mạch!
“Tốc độ này… đến ở bên ngoài cho dù bay cũng chỉ được như thế!”
“Rốt cuộc người này dùng bí pháp gì? Ăn gian phải không!”
Tiết Mộc Dương đang ở một góc trên quảng trường, hắn vẫn đang chữa thương.
Sau khi nhìn thấy biểu hiện của Ngải An Tâm và La Chinh, trên mặt hắn lộ ra nụ cười thảm hại.
Chứng minh bản thân?
Muốn giành được vị trí số một trong truyền thừa Tân Hỏa?
Có hai kẻ yêu nghiệt Ngải An Tâm và La Chinh này tồn tại thì hắn căn bản là đang nằm mơ! Chênh lệch giữa hắn và hai người này quá lớn.
Mà lúc này, rốt cuộc Ngải An Tâm cũng không còn bình tĩnh được nữa.
Trái tim nàng đập thình thịch, đôi tay cũng nắm thành quả đấm.
Bởi vì nắm quá chặt nên máu khó lưu thông đến đầu ngón tay, cho nên đã biến thành một màu trắng bệch!
“Hai vạn ba nghìn dặm.
Vẫn tiếp tục đi nữa ư?” Ngải An Tâm căng thẳng nói.
Nàng thật sự muốn hô ngừng, muốn La Chinh dừng lại, không muốn hắn tiến về phía trước nữa, hắn không thể tiến về phía trước nữa!
Nhưng tốc độ của La Chinh vẫn như trước.
Hai vạn ba nghìn dặm…
Hai vạn bốn nghìn dặm…
Hai vạn năm nghìn dặm…
“Đã phá mốc hai vạn năm nghìn dặm!” Giới chủ Lạc Nhật vỗ tay cười nói: “Đặc sắc, thật sự rất đặc sắc.
Trước đây đã bỏ qua hắn, vậy mà không ngờ người cuối cùng trong tháp này lại là hắn ta.
Có thể làm tới mức này, thật sự rất đáng quý!”
Vân Lạc thản nhiên cười nói: “Xem ra Giới chủ Lạc Nhật lại phải tốn kém rồi?”
Giới chủ Lạc Nhật gật đầu, nhưng lại nói ngay: “Ta vẫn luôn phóng khoáng với nhóm tiểu bối, lời đã nói ra như bát nước đổ đi, sao có thể nuốt lời?”
Lúc này, bỗng nhiên Vân Lạc lại nghĩ đến điều gì, vẻ mặt gian xảo, hỏi: “Hai vạn dặm thì có một phần thưởng, không biết nếu đạt được ba vạn dặm thì có phần thưởng gì không?”
Nghe nàng nói như vậy, Giới chủ Lạc Nhật hơi sững sờ, mà trên mặt các Cung chủ còn lại cũng là vẻ cổ quái.
“Ba vạn dặm? Không thể nào đâu!” Một vị Cung chủ lắc đầu nói.
Giới chủ Lạc Nhật cười ha ha một tiếng: “Vân Lạc, ngươi cũng không phải không biết, vì sao vừa rồi Ngải An Tâm lại dừng ở hai vạn tám nghìn dặm?”
Vân Lạc gật đầu: “Hai vạn tám nghìn dặm chính là mốc tiến vào vòng trong gió lốc của quy tắc này.
Lực quy tắc trong đó cũng chưa hoàn toàn vỡ nát, đối với võ giả có cấp bậc như La Chinh thì chính là cấm địa”
“Đã như vậy, ngươi còn có lòng tin cho là La Chinh có thể đột phá ba vạn dặm?” Một vị Cung chủ châm chọc nói.
Bây giờ La Chinh còn đang tiếp tục tiến tới, biểu hiện có thể dùng từ kinh người để hình dung.
Nhưng bảo La Chinh đột phá ba vạn dặm, như vậy có vẻ hơi hoang tưởng.
“Ngươi dựa vào đâu mà tự tin như vậy?” Một vị Cung chủ khác hỏi.
Vân Lạc khẽ mỉm cười, nàng không để ý đến những nghi ngờ của các Cung chủ này.
Có thể đột phá ba vạn dặm hay không, dĩ nhiên Vân Lạc không có tự tin.
Nhưng căn cứ vào trí nhớ của nàng, La Chinh luôn có thể vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Niềm tự tin duy nhất của nàng bắt nguồn từ chính điểm này!
Vì vậy, Vân Lạc nói thẳng với Giới chủ Lạc Nhật: “Thật ra ta không có tự tin gì, nhưng lỡ như chuyện đó xảy ra thì sao?”
“Không có lỡ như, tuyệt đối không thể!” Một vị Cung chủ khác nói như đinh đóng cột.
Vân Lạc hậm hực trừng mắt với vị Cung chủ kia: “Không cần ngươi lắm mồm!”
Thấy Vân Lạc như vậy, Giới chủ Lạc Nhật cười ha ha nói: “Nếu Vân Lạc cũng đã lên tiếng, vậy tên nhóc này thật sự có thể đột phá ba vạn dặm thì tất nhiên lão phu sẽ có phần thưởng, hơn nữa còn là phần thưởng lớn!”
Sau khi nghe Giới chủ Lạc Nhật hứa hẹn như vậy, Vân Lạc mới cười một tiếng.
Ngải An Tâm ở bên cạnh tất nhiên nghe được những lời bọn họ nói chuyện.
Mặc dù trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại hết sức không cam.
Ba vạn dặm?
Bây giờ ngay cả kỷ lục hai vạn tám nghìn dặm của nàng mà La Chinh cũng chưa phá được, vậy mà đã nhắm tới ba vạn dặm? Nói cứ như La Chinh nhất định có thể vượt qua nàng vậy!
Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng nỗi lo của nàng càng ngày càng mãnh liệt!
Thế tiến lên của La Chinh đang lúc này nhất định cũng không kém gì nàng, thậm chí còn mạnh hơn, nhanh hơn nàng.
“Tại sao có thể như vậy…”
“Ngay cả Ngọc Môn Tiên Đấu ta cũng đã mở ra…”
“Nhưng La Chinh này, ngay cả chân nguyên hộ thể cũng không hề đụng tới, hắn chỉ dựa vào cơ thể của chính mình mà đã có thể tiến sâu hơn hai vạn dặm, tại sao có thể như vậy?”
Trong lòng Ngải An Tâm rất mất thăng bằng.
Nàng vốn là con cưng của trời, từ khi tiến vào thiên cung Vân Miểu tới nay, có ai được nàng để vào mắt?
Võ giả mười ba cung, không có ai có thể nhìn theo bóng lưng nàng!
Nhưng ngày đầu tiên tiến vào thiên cung Vân Miểu, nàng liền mơ hồ cảm nhận được sự uy hiếp từ La Chinh đối với nàng.
Mặc dù nàng rất xem nhẹ cảm giác này, nhưng nó càng ngày lại càng mãnh liệt.
Bây giờ nhìn lại, cảm giác này quả là vô cùng chính xác, tiếng ồn ào từ bên kia quảng trường truyền tới đã khiến nàng hơi choáng.
“Vượt qua hai vạn sáu nghìn dặm!”
“La Chinh này nhất định sẽ vượt qua Ngải An Tâm!”
“Vượt qua Ngải An Tâm không phải là vấn đề lớn lắm!”
“Hai vạn bảy nghìn dặm!”
“Hai vạn tám nghìn dặm! Chỉ còn hai trăm dặm nữa là có thể vượt qua Ngải An Tâm!”
Lúc này, gương mặt vốn trắng nõn của Ngải An Tâm liền trở nên tái nhợt, móng tay được chăm sóc kỹ lưỡng cũng đâm sâu vào da thịt.
Hai trăm dặm…
Dựa vào tốc độ của La Chinh mà nói, khoảng cách như vậy cũng chỉ là mấy nhịp thở.
Vượt qua mình, đã không còn là chuyện khó đoán nữa.
Nếu sớm biết như vậy, mình phải liều mạng thêm một chút, cho dù có bị thương một chút thì cũng phải kéo dài khoảng cách.
Vốn dĩ mình có thể làm được!
Trong lòng Ngải An Tâm sinh ra một tia hối hận.
Bởi vì nàng vững tin rằng La Chinh không thể nào đuổi tới khoảng cách này được, cho nên mới yên tâm rời khỏi tháp kết giới Nhất Niệm.
Nhưng bây giờ Ngải An Tâm mới phát hiện, dường như bản thân nàng vẫn quá ngây thơ.
Trong lúc nàng còn đang hối hận thì La Chinh đã vượt qua hai vạn tám nghìn hai trăm dặm, phá vỡ kỷ lục của nàng rồi.
Rất nhiều võ giả vốn cho rằng kỷ lục này của Ngải An Tâm sẽ là một kỷ lục vô tiền khoáng hậu.
Kỷ lục này của nàng, có lẽ trong một diễn kỷ cũng không thể phá vỡ được.
Nhưng kết quả lại khiến cho rất nhiều người được mở rộng tầm mắt.
Ngải An Tâm đã tạo ra một kỷ lục khiến người người phải trầm trồ, nhưng La Chinh lại vượt qua nó một cách dễ dàng.
Kỷ lục của nàng chỉ giữ được mấy canh giờ, đã bị phá vỡ.
“La Chinh, còn tiếp tục tiến tới sao?”
“Hắn có thể đột phá hai vạn chín nghìn dặm hay không?”
“Hai vạn tám nghìn dặm đã vào vòng trong của quy tắc gió lốc rồi, độ khó của nó những vòng ngoài kia không thể so sánh được.
Cho nên sau khi Ngải An Tâm vượt qua mốc này, nàng cũng chỉ tiến thêm hai trăm dặm nữa liền chủ động buông tay.
Sau khi La Chinh vượt qua Ngải An Tâm, chắc cũng sẽ chủ động từ bỏ thôi!”
Dưới con mắt của bọn họ, La Chinh đã là người cuối cùng trong tháp kết giới Nhất Niệm, phía sau không còn ai có thể cạnh tranh với hắn nữa.
Nếu hắn đã nắm giữ vị trí số một thì có thể chủ động rời khỏi tháp kết giới Nhất Niệm, bởi có đi tiếp cũng không còn quá nhiều ý nghĩa nữa.
Nhưng bọn họ đã lầm.
Bởi vì ngay từ đầu, La Chinh chưa từng nghĩ phải vượt qua người khác, hắn chỉ dựa theo tiết tấu của chính mình, một đường thẳng tiến.
Người hắn muốn khiêu chiến cũng không phải là người khác, mà là chính mình!
Cho nên hắn không dừng lại mà vẫn tiếp tục đi về phía trước.
“Vòng trong của gió lốc đã không thể dùng mắt thường để quan sát động tĩnh của hắn nữa” Một vị Cung chủ ngưng mắt nhìn gió lốc quy tắc màu xám đậm.
“Nhưng vẫn có thể cảm nhận được khoảng cách của hắn.
Hắn đã đi đến hai vạn chín nghìn dặm rồi” Giới chủ Lạc Nhật bất đắc dĩ cười nói, tên nhóc này thật sự định chạy đến ba nghìn dặm rồi!
Lúc này, lại có một vị Cung chủ nói: “Ta nhớ là ở phạm vi hai vạn chín nghìn tám trăm dặm có một hồ lửa, là Bất Diệt Huyền Hỏa năm đó Huyền Hỏa Thiên Tôn để lại.
Cho dù đã qua nhiều năm như vậy, nhưng hồ lửa đó cũng không hoàn toàn bị gió lốc quy tắc hấp thu.
La Chinh không thể vượt qua hồ lửa này được!”
Chương 1064: Hồ lửa
Sau khi La Chinh tiến vào vòng trong của gió lốc, mọi người cũng không thể nào nhìn rõ tình hình của hắn nữa, chỉ có thể cảm nhận được vị trí của hắn, rồi từ đó suy đoán ra khoảng cách mà thôiCác Cung chủ cũng hiểu rất rõ về tháp kết giới Nhất Niệm này.
Hồ lửa mà vị Cung chủ kia vừa nhắc tới, những người khác cũng biết rõ.
Hồ lửa nằm ở vị trí hai vạn chín nghìn tám trăm dặm, chính là Bất Diệt Huyền Hỏa do Huyền Hỏa Thiên Tôn để lại!
Năm đó, khi mấy vị Thiên Tôn loạn chiến đã vận dụng lực quy tắc, gần như phá nát trọn cả Tranh Hải giới này, dư âm của uy lực đó vẫn còn đọng lại trong toàn bộ Đại Giới, biến Tranh Hải giới thành một giới chết.
Cuối cùng, liên minh chọn trúng Tranh Hải giới, lợi dụng những uy lực còn sót lại kia để làm nơi thử luyện, đổi tên là truyền thừa Tân Hỏa, cũng coi như tận dụng hết mọi thứ ở đây.
Những uy lực còn lại kia dần dần chuyển hóa, tạo thành đủ loại mảnh vụn quy tắc, cuối cùng tập hợp lại với nhau, tạo thành gió lốc quy tắc khổng lồ này!
Nhưng cũng không phải toàn bộ uy lực các Thiên Tôn để lại đều được chia ra.
Một vài thủ đoạn của Thiên Tôn có thể tồn tại vượt thời gian và không gian.
Ví dụ như Bất Diệt Huyền Hỏa này.
Cho dù trải qua bao nhiêu năm tháng, gió lốc quy tắc cuồn cuộn tác động lên, nhưng Bất Diệt Huyền Hỏa vẫn duy trì trạng thái dồi dào như lúc trước, vẫn cháy hừng hực trong tháp kết giới Nhất Niệm này!
Nhưng nói như vậy không có nghĩa là Bất Diệt Huyền Hỏa không bị tách ra một chút nào.
Chúng cũng chiết ra khá nhiều mảnh vụn quy tắc hệ Hỏa, dung nhập vào gió lốc quy tắc kia.
Nhưng cho dù trải qua nhiều năm như vậy, thế mà khi có vài Cung chủ tiến vào bên trong dò xét thì lại phát hiện hồ lửa này vẫn có uy lực dư lại ở mức nhất định.
Uy lực của hồ lửa này có lẽ không đáng nhắc tới với các Cung chủ, nhưng dù sao đây cũng là hỏa chủng mà Thiên Tôn để lại, đối với các võ giả ở cấp bậc Sinh Tử Cảnh, Thần Hải Cảnh thì giống như địa ngục vậy.
Các Cung chủ kia biết rõ, Vân Lạc cũng biết rõ, Giới chủ Lạc Nhật lại càng rõ.
Cho nên mới có Cung chủ nói chắc như định đóng cột với Vân Lạc rằng La Chinh không thể vượt qua được ba vạn dặm, căn bản không có giả thiết “lỡ như”.
Như vậy chẳng khác nào để cho một đứa trẻ sơ sinh chạy một vòng quanh chậu than đang cháy hừng hực thì có người lại nói, lỡ như đứa trẻ này có thể vượt qua? Bản thân giả thiết này đã vô cùng buồn cười!
Hai vạn chín nghìn sáu trăm dặm…
Hai vạn chín nghìn bảy trăm dặm…
Hai vạn chín nghìn tám trăm dặm…
Mọi người không nhìn thấy bóng dáng của La Chinh, nhưng lại cảm nhận được hắn đã dừng lại ở khoảng cách hai vạn chín nghìn tám trăm dặm này, không hề tiến lên!
“Ta đã nói mà, La Chinh không qua nổi đâu.
Cho dù Bất Diệt Huyền Hỏa chỉ có không tới một phần một vạn uy lực của năm đó thì La Chinh cũng không thể vượt qua được!”
“Có lẽ tên nhóc này đang buồn bực bên cạnh hồ lửa đây!”
“Thật ra như vậy cũng quá đủ rồi.
Hai vạn chín nghìn tám trăm dặm, ta có thể bảo đảm trong truyền thừa Tân Hỏa sẽ không một ai có thể đạt tới cột mốc này!”
Ngược lại, không phải là những Cung chủ này nhằm vào La Chinh, bọn họ chỉ dựa theo thường thức của mình để đưa ra đánh giá và phỏng đoán về hắn mà thôi.
Vân Lạc không nói lời nào, bởi tranh luận cũng không có ý nghĩa.
Quan trọng là nàng cũng không chắc chắn, thậm chí còn mơ hồ có chút lo lắng.
Hồ lửa này được tạo thành từ Bất Diệt Huyền Hỏa, lúc trước Vân Lạc cũng từng đi qua.
Đương nhiên đối với nàng thì nó cũng chẳng là cái gì, nhưng với tu vi hiện tại của La Chinh thì chỉ sợ dù có cố gắng thế nào cũng khó mà vượt qua được.
Sợ là hắn quá cố chấp, biết rõ thực lực của chính mình không đủ nhưng vẫn nhất định phải xông vào hồ lửa này, sau đó chẳng may bị thương nghiêm trọng, thậm chí bỏ mạng thì mới chính là điều tệ nhất!
La Chinh là người không có số mệnh, nhưng người không có số mệnh không có nghĩa là hắn cực kỳ may mắn, không phải hắn sẽ không chết đi, chẳng qua là không ai có thể tính ra vận mệnh của hắn mà thôi.
Về phần những võ giả ở quảng trường kia, mặc dù họ không thấy được hướng đi của La Chinh, nhưng bây giờ tiếng thảo luận lại càng sôi nổi!
“La Chinh nhất định sẽ vượt qua được ba vạn dặm!”
“Đi đến hai vạn chín nghìn tám trăm dặm rồi, nếu không thể tiến lên thì thật đáng tiếc!”
“Các ngươi thì biết cái quái gì.
Ngươi nghe nói ở đó có một hồ lửa chưa? Là hồ lửa do uy lực của Huyền Hỏa Thiên Tôn để lại.
Những năm trước đây từng có người dò xét, nghe nói cho dù là cường giả Thần Cực Cảnh mà dính phải một tia thôi cũng bị đốt thành tro rồi.
Các ngươi cho rằng La Chinh được làm từ cái gì? Định để hắn lội qua hồ lửa này sao?”
Bọn họ sôi nổi tranh luận như người ở tháp kết giới Nhất Niệm lúc này không phải là La Chinh, mà chính là bọn họ vậy!
Dù sao thì với trình độ như La Chinh bây giờ, đến ngay cả ngước nhìn mà bọn họ cũng còn cảm thấy rất khó khăn, sẽ không so sánh bản thân mình với La Chinh.
Cho nên trong lúc thảo luận cũng có một vài quan điểm tương đối khách quan.
Ngải An Tâm ngồi ở một góc, xụ môi như một cô gái nhỏ bị oan ức, không biết trong đầu nàng đang suy nghĩ cái gì.
Lúc này, La Chinh đang đứng bên cạnh một hồ lửa rộng lớn.
Nói là một cái “hồ”, nhưng thật ra đường kính của nó cũng tầm hai trăm dặm, có thể tương đương với một vài hồ lớn trong Đại Thế Giới.
Trong hồ lửa này, từng luồng lửa cháy hừng hực màu tím phóng thẳng lên trời, trực tiếp cắt qua gió lốc quy tắc xung quanh, ngăn cản La Chinh bước tiếp trong tháp kết giới Nhất Niệm.
“Lực quy tắc trong ngọn lửa này, ta hoàn toàn không thể nào hiểu được, ít nhất thì cũng là lực quy tắc hệ Hỏa tầng năm trở lên” La Chinh lẩm bẩm nói.
Lực quy tắc tầng năm trở lên… La Chinh cũng hiểu, lực quy tắc hệ Hỏa này tuyệt đối không chỉ tầng năm, dù sao những gió lốc quy tắc này đều là uy lực do các Thiên Tôn để lại, mà tầng quy tắc các Thiên Tôn có thể lĩnh ngộ đã không phải là thứ La Chinh có thể tưởng tượng được rồi.
“Hơn nữa, trong ngọn lửa này có ẩn chứa lực quy tắc không ngừng sinh sôi, giống như quy tắc sinh mệnh đã được dung nhập vào trong đó vậy” Quy tắc hệ Hỏa đại diện cho sự hủy diệt, tương khắc với quy tắc sinh mệnh, vậy thì cũng có thể tưởng tượng được việc dung hợp hai lực quy tắc này lại với nhau khó đến mức nào.
La Chinh có thể khống chế những gió lốc quy tắc được ép lại đến mức tận cùng kia, nhưng hắn không thể nào khống chế được ngọn lửa trong hồ lửa này!
Nhưng thật ra, trong lòng La Chinh cũng đã có kế hoạch.
Đúng là bị những võ giả bên ngoài tháp kết giới Nhất Niệm kia nói trúng, La Chinh định lội qua hồ lửa này!
Trong Đại Thế Giới, sau khi thân thể La Chinh được ngọn lửa luyện thành thánh khí, hắn vẫn không tìm được ngọn lửa nào thích hợp.
Đối với La Chinh mà nói, thật ra hồ lửa trước mắt này cũng không phải nguy hiểm, ngược lại còn là một cơ hội!
Có lẽ hắn có thể thông qua hồ lửa này để tăng cường cơ thể của chính mình lần nữa, trở thành thân thể thần khí!
Nếu cơ thể càng mạnh, khả năng chịu được lực vảy rồng cũng sẽ tăng lên một cấp bậc nữa, như vậy rõ ràng có lợi đối với sự gia tăng thực lực của bản thân.
Chẳng qua khi đứng trước hồ lửa này, La Chinh cũng hơi do dự.
Dù sao thì hồ lửa này cùng là thứ mà Thiên Tôn để lại.
Có lẽ mấy năm nay, uy lực còn lại trong đó đã suy giảm vô số lần, nhưng ánh lửa màu tím này vẫn khiến hắn cảm thấy sợ hãi.
Thân thể thánh khí của hắn có thể chịu được ngọn lửa màu tím này không?
Trước đây, La Chinh cũng biết thân thể thánh khí của mình gần như không sợ bất kỳ ngọn lửa nào, nhưng ngọn lửa lần này lại hoàn toàn khác.
Chẳng may chưa thành công mà đã bị thiêu đốt thì đó chính là bi kịch.
Nghĩ tới đây, La Chinh từ từ đi tới bên mép hồ, hắn càng đến gần thì càng cảm nhận được lượng nhiệt nóng hừng hực phả vào mặt!
Khi còn cách khoảng mười trượng, quần áo trên người La Chinh đã hóa thành một ngọn lửa, biến thành một đám tro bụi, bay khỏi người hắn.
“Ngọn lửa này là ngọn lửa mạnh nhất trong số những ngọn lửa ta đã từng tiếp xúc”
Trong đôi mắt La Chinh, ngoài sự cảnh giác ra thì còn có nét chờ mong.
Hắn biết rõ mình đang mạo hiểm, nhưng có một vài chuyện không thể không mạo hiểm.
Hắn từ từ đi tới bên bờ hồ, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang cháy dữ dội này, sau đó đưa tay vào bên trong.
Chương 1065: Thần Hỏa giới
La Chinh chỉ đưa ra một bàn tay, cũng là vì lý do an toànChẳng may ngọn lửa này thật sự thiêu hủy cơ thể hắn, thì hắn cũng có thể kịp thời lui ra.
Mất đi một cánh tay dù sao cũng tốt hơn là toàn bộ cơ thể đều bị thiêu hủy mà chết.
Chẳng qua là ý tưởng này của La Chinh cũng có chút ngây thơ.
Trong nháy mắt hắn chạm vào ngọn lửa màu tím, ngọn lửa này đã trực tiếp lan theo cánh tay La Chinh mà tràn đi khắp cơ thể.
Tốc độ lan tràn quá nhanh, vượt xa sức tưởng tượng của hắn, hắn căn bản là không có đường phản ứng.
Mà hơi nóng trong ngọn lửa này trực tiếp rưới vào trong cơ thể La Chinh, lan tràn đến từng đốt xương, từng bộ phận trên người hắn.
“Hỏng rồi!” Mặt La Chinh tối sầm lại.
Hắn không ngờ ngọn lửa màu tím này lại kỳ dị như vậy.
Lúc này, La Chinh cũng chỉ có thể cắn chặt hàm răng, chịu đựng sự thiêu đốt của ngọn lửa rực màu tím này.
Còn thành công hay không, cũng chỉ đành nghe theo mệnh trời.
So với lần trước, lần này phản ứng của cơ thể La Chinh còn mạnh mẽ hơn nhiều, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều!
Dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa này, cơ thể La Chinh không ngừng biến thành màu đỏ rực, giống như một bức tượng thép vừa mới ra lò!
Cùng lúc đó, bên ngoài cơ thể hắn bắt đầu xuất hiện từng vòng xoáy màu vàng óng, nhanh chóng xoay tròn.
Cho đến khi những vòng xoáy màu vàng kia bắt đầu hấp thu ngọn lửa màu tím này, trái tim La Chinh mới miễn cưỡng thả lỏng.
Những lo lắng lúc trước không phải là do La Chinh không tự tin, chẳng qua là uy lực của ngọn lửa mà Thiên Tôn để lại này quá mạnh.
Cho dù cơ thể hắn có cứng rắn như thánh khí đi nữa, nếu bây giờ La Chinh tùy tiện lấy ra một món thánh khí, ném vào trong hồ lửa này thì có lẽ cũng sẽ bị đốt thành nước thép chỉ trong nháy mắt.
Chính bản thân La Chinh cũng không ngờ rằng ngọn lửa này có uy lực mãnh liệt như vậy, nhưng tốc độ phản ứng của cơ thể hắn cũng rất nhanh!
Nếu ngọn lửa màu tím này đã lan lên người mình, La Chinh cũng không vội vàng vượt qua hồ lửa này nữa, chờ đến khi cơ thể hấp thu hết lửa tím trên người rồi lại tính.
Lúc này, những vòng xoáy màu vàng dày đặc đang điên cuồng hấp thu ngọn lửa tím, nhưng La Chinh nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề.
Tốc độ những vòng xoáy màu vàng đang hấp thu ngọn lửa tím này khá là nhanh, thậm chí dùng từ “hút sạch” để hình dung cũng không nói quá.
Mỗi lần kích phát vòng xoáy màu vàng này, bọn chúng đều hấp thu sạch sẽ ngọn lửa chỉ trong thời gian ngắn, giống như một con hung thú bị đói nghìn năm vậy.
Nhưng lần này cơ thể hắn đã hấp thu lâu như vậy mà ngọn lửa tím trên người vẫn không biến mất, đã thế còn càng cháy mạnh hơn.
Nếu như nhìn từ khoảng cách gần, La Chinh giống như một cột lửa đang cháy hừng hực, ngọn lửa dài kia bốc lên đến đầu La Chinh, xông thẳng lên nóc của tháp kết giới Nhất Niệm này!
“Những ngọn lửa tím này dường như cứ cuồn cuộn không ngừng, có thể hấp thu vô cùng vô tận!”
La Chinh đưa hai tay ra trước ngực, nhìn ngọn lửa tím đang không ngừng bốc lên, sắc mặt vô cùng thận trọng.
Không ngờ tiếng nói của Huân lại vang lên: “Bất Diệt Huyền Hỏa của Huyền Hỏa Thiên Tôn, sao có thể tắt dễ dàng như vậy được”
“Bất Diệt Huyền Hỏa?” La Chinh hỏi ngược lại.
“Đúng, Bất Diệt Huyền Hỏa cũng là thứ có lai lịch, hơn nữa không phải do Huyền Hỏa Thiên Tôn tự nghĩ ra, mà được lấy từ Thần Hỏa giới!” Huân tiếp tục nói.
“Thần Hỏa giới?” La Chinh hơi sững sờ.
Hắn chưa từng nghe nói về Đại Giới này, nhưng mà hắn mới phi thăng Thượng Giới chưa được bao lâu, nhiều thứ không biết cũng là chuyện bình thường.
Thần Hỏa giới là một Đại Giới độc lập trong thiên hạ.
Nhưng đặc thù của Đại Giới này chính là lửa cháy hừng hực khắp toàn bộ Đại Giới, hơn nữa còn là đủ loại lửa khác nhau!
Ở trong hoàn cảnh này thì cũng không thích hợp để sinh linh sinh sống, chỉ có một số rất ít sinh vật chịu được lửa, hoặc là các sinh vật đặc thù mới có thể sinh tồn trong đó.
Cũng có thể nói, ngọn lửa chính là dân bản địa ở Thần Hỏa giới!
Trên thực tế, bất kể là ngọn lửa hay là sấm sét thì đều dần dần ngưng kết thành tinh, dần dần sinh ra trí tuệ.
Giống như những đao gió màu vàng mà La Chinh đã gặp trong Bạo Loạn Tinh Hải kia, chúng cũng có trí tuệ của chính mình.
Bất Diệt Huyền Hỏa là thứ rất hiếm thấy trong Thần Hỏa giới.
Năm đó, để có được Bất Diệt Huyền Hỏa này, Huyền Hỏa Thiên Tôn đã phải tự mình tiến vào Thần Hỏa giới, mất gần mấy chục năm mới bắt được một tia lửa, sau đó hết lòng nuôi dưỡng, chăm sóc mới có được ngọn lửa có kích thước như bây giờ!
Đặc tính lớn nhất của Bất Diệt Huyền Hỏa chính là nó sẽ không tắt.
Đương nhiên, sự “bất diệt” này chỉ mang tính tương đối mà thôi, giống như uy lực của các Thiên Tôn khác còn sót lại trong gió lốc quy tắc này vậy, dần dần chúng cũng sẽ tách ra, trở thành mảnh vụn quy tắc.
Nhưng Bất Diệt Huyền Hỏa vẫn cháy hừng hực như trước, mặc dù so với năm đó thì uy lực đã giảm đi vô số lần, nhưng dù sao cũng chưa hề tắt.
Nghe nói Huyền Hỏa này không thể nào tắt, La Chinh bỗng cuống lên.
“Bất Diệt Huyền Hỏa này không thể nào tắt, vậy chẳng phải sẽ cháy mãi trên người ta hay sao? Vậy sẽ cháy tới khi nào!” La Chinh hỏi.
“Bất Diệt Huyền Hỏa này ở trên thân thể ngươi, ít nhất cũng có thể cháy mấy vạn năm đấy.
Hì hì! Mấy vạn năm phải mang theo Huyền Hỏa chạy khắp nơi, cũng rất có phong cách!” Huân cười nói.
Xem tình huống bây giờ, thân thể thánh khí của La Chinh có thể chịu được Bất Diệt Huyền Hỏa.
Lần này, sau khi hấp thu xong Bất Diệt Huyền Hỏa, rất có khả năng cơ thể của La Chinh sẽ tiến thêm một bước, hoàn thành một vòng lột xác mới.
Vấn đề là, ngọn lửa này bất diệt.
La Chinh không thể lấy cái thân đầy lửa này của mình đi khắp nơi? Đến quần áo cũng không thể mặc.
Huống chi túi linh thú, nhẫn tu di và các vật phẩm tùy thân khác của La Chinh còn đặt ở cách đó không xa.
Không thể nào dập tắt được Bất Diệt Huyền Hỏa này thì hắn cũng không thể mang những thứ đó đi.
Phẩm cấp chiếc nhẫn tu di mà Ninh Vũ Điệp đưa cho hắn cũng không cao, nếu bị Bất Diệt Huyền Hỏa đốt thì chỉ sợ sẽ hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
Bây giờ La Chinh đang vô cùng rối rắm.
Nhưng bỗng nhiên hắn nhận ra có gì đó không đúng.
Hắn phát hiện giọng điệu của Huân rất thoải mái.
Bây giờ Huân gần như là ủng hộ La Chinh vô điều kiện.
Nếu nàng đã sớm biết đặc tính của Bất Diệt Huyền Hỏa này, thì từ lúc mình thử nàng đã lên tiếng ngăn cản rồi.
Vậy mà Huân không chỉ không ngăn cản, bây giờ giọng điệu còn rất ung dung, như vậy có lẽ Huân có cách giải quyết?
“Được rồi, ngươi đừng trêu chọc La Chinh nữa.
La Chinh, ngươi quên rồng tổ rồi sao? Mặc dù bây giờ nó vẫn chưa trưởng thành, không có sức chiến đấu, nhưng có một vài năng lực có thể sử dụng được đấy” Giọng nói của Thanh Long vang lên.
Rồng tổ? La Chinh hơi sững sờ.
Rồng tổ mới sinh không lâu kia vẫn luôn ở trong túi linh thú của La Chinh, nhưng từ sau khi hắn phi thăng, tên nhóc này vẫn say ngủ.
Lúc ở thiên cung Vân Miểu, thật ra thỉnh thoảng La Chinh cũng bắt rồng tổ ra ngoài đi loanh quanh mấy vòng.
Nhưng có vẻ tên nhóc này không thích hắn lắm, mỗi lần cho nó ra ngoài nó đều đi tìm Khê Ấu Cầm.
Thật ra đối với rồng tổ mà nói, ăn những thứ của Khê Ấu Cầm làm ra chẳng có ý nghĩa gì, nhưng chẳng qua nó thích mỹ vị do Khê Ấu Cầm tạo ra mà thôi.
Sau khi Thanh Long nói tới rồng tổ, hắn cũng nhanh chóng phản ứng.
Dường như rồng tổ có thể bất chấp tất cả các loại lực quy tắc!
Lúc ở trong bí cảnh Thiên Thần, La Chinh không thể nào lấy được trứng rồng tổ, nên nó dựa vào năng lực này mới có thể đột phá khỏi không gian khúc xạ.
Nhưng La Chinh và rất nhiều cường giả Thần Cực Cảnh của Thiên Vị tộc lại không thể nào tiến vào trong không gian khúc xạ đó.
“Rồng tổ!”
Nhìn về phía túi linh thú, hai mắt La Chinh sáng lên.
Nhưng hắn không hề đưa tay cầm túi linh thú, mà chỉ nhẹ nhàng bấm tay từ xa.
Rồi bỗng nghe thấy “kéc” một tiếng, một bóng dáng vọt thẳng về phía La Chinh, trực tiếp lao vào lòng hắn.
Đại đa số thời gian đều bị La Chinh nhốt trong túi linh thú, mặc dù không gian trong túi không nhỏ, nhưng dù sao nó cũng sẽ cảm thấy ngột ngạt, lúc này nó đang chạy đến hóng gió.
Lần này nhảy lên, cũng giống như lúc trước không thèm để ý đến không gian khúc xạ, bây giờ nó cũng không coi Bất Diệt Huyền Hỏa trên người La Chinh ra gì.
Mà thực sự thì Bất Diệt Huyền Hỏa cũng không ảnh hưởng gì tới nó!
Tên nhóc này có thể miễn dịch với toàn bộ lực các quy tắc căn bản.
Lúc này La Chinh đưa tay đến bên cạnh rồng tổ, ánh lửa màu tím trên tay hắn vẫn không ngừng cháy, không có dấu hiệu suy giảm.
Mà rồng tổ thấy vậy cũng hiểu ý, trực tiếp mở ra cái miệng rồng không lớn kia ra, nuốt lấy ngọn lửa trên tay hắn.
Không lâu sau, La Chinh liền bắt đầu bay qua hồ lửa.
Lúc bay qua hồ lửa, La Chinh vẫn sẽ nhiễm phải Bất Diệt Huyền Hỏa, nhưng hắn không để cho rồng tổ dọn dẹp sạch sẽ Bất Diệt Huyền Hỏa trên người mình.
Nếu muốn dọn dẹp Huyền Hỏa, thì cứ chờ vượt qua hai trăm dặm đường này rồi nói tiếp.
Mà đúng lúc này, các võ giả bên ngoài tháp kết giới Nhất Niệm cũng phát hiện ra La Chinh lại tiếp tục cất bước rồi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









