1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 212 : Không ngừng loại (c1056-c1060)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 212 : Không ngừng loại (c1056-c1060)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1056: Không ngừng loại

Tốc độ của mọi người bắt đầu chậm lại, còn La Chinh thì vẫn duy trì tốc độ cũ.

Hắn chậm rãi đi theo phía sau đội ngũKhông bao lâu sau, cuối cùng hắn cũng đã vượt qua được một võ giả, sau đó là người thứ hai, thứ ba, thứ tư…

Đại khái thì đám võ giả đi dưới cùng không đủ thực lực, nên tốc độ sẽ không thể tiến lên nổi.

Có một số võ giả đối mặt với gió lốc quy tắc liền bắt đầu có dự định từ bỏ.

Dù sao thì mục tiêu của mỗi người mỗi khác.

Có một số võ giả biết thực lực của mình có hạn, nên nhận được một viên Diệt Kiếp Đan thôi thì cũng đã thỏa mãn lắm rồi.

Nhưng cũng có một số võ giả, cho dù không đủ thực lực nhưng vẫn cắn răng kiên trì.

Bọn họ biết mình không thể vượt qua được phạm vi ba nghìn dặm, nhưng mục tiêu bọn họ muốn khiêu chiến không phải là người khác, mà là chính bản thân mình.

Tâm thái này của võ giả rất đáng quý.

Trong gió lốc quy tắc, một không gian kỳ lạ đột nhiên hình thành.

Một võ giả nào đó đã vô tình xâm nhập vào trong nên bị không gian đó giam lại, muốn bỏ chạy nhưng đã muộn.

Lúc này, một luồng đao gió màu đen bắn thẳng đến, chặt đứt cánh tay của võ giả kia.

Lại có một vị võ giả nào đó vô tình phát động quy tắc dao động, nên đã bị những ngọn lửa vây quanh.

Mà cùng lúc đó, từng đường ánh vàng sắc bén liền bao phủ lấy gã, trên người gã lập tức xuất hiện mấy lỗ thủng…

Sau khi vượt qua một nghìn dặm, tình huống này không ngừng xảy ra, không ngừng có võ giả bị thương, bỏ dở giữa đường.

Tốc độ của võ giả trong đội thứ hai và thứ ba nhanh chóng giảm xuống.

Người nào người nấy đều rất cẩn thận mà tiến lên.

Nhưng tốc độ của đội thứ nhất thì vẫn không thể khinh thường.

Võ giả ở đội thứ nhất là tinh anh của mười ba thiên cung.

Phóng mắt khắp ba nghìn Đại Giới, bọn họ được coi là tinh anh trong số các tinh anh của thế hệ trẻ.

Cơ bản tất cả đều là võ giả đã làm hoa sen mở ra được chín cánh.

Cho dù là tính cách hay nghị lực, thiên phú hay vận may thì các võ giả bình thường đều không thể sánh được với bọn họ.

Cho nên, khoảng cách giữa đội thứ nhất và thứ hai lại càng kéo ra xa hơn.

Khi đội thứ hai đạt tới khoảng cách một nghìn bảy trăm dặm, Ngải An Tâm dẫn đầu đội thứ nhất đã đột phá được khoảng cách hai nghìn dặm.

Về phần đội thứ ba, bọn họ vừa mới qua được vị trí một nghìn năm trăm dặm.

Hiện tại, La Chinh đang không ngừng tiến lên, gia nhập vào đội thứ ba.

“Vù vù vù…”

Trong gió lốc quy tắc đột nhiên xuất hiện từng luồng băng thương, bao phủ phạm vi phía trước cách La Chinh không xa.

Một võ giả phía trước La Chinh vừa lúc trúng ngay hướng băng thương lao đến.

Gương mặt y tràn ngập vẻ sợ hãi, đang định bỏ chạy thì chợt phát hiện ra tốc độ của mình đã trở nên chậm chạp vô cùng.

Gã đã bị quy tắc thời gian bao phủ lại như một cái lồng giam.

Mặc dù tốc độ của gã không chậm, nhưng ở trong một không gian mà quy tắc thời gian đã giảm đi gấp trăm lần thì tốc độ của gã cũng giảm xuống một phần trăm, không còn khả năng để tránh đám băng thương đó.

Nếu bị đám băng thương này đâm trúng, cho dù không chết ngay tại chỗ thì cũng sẽ bị thương.

Nhìn thấy cảnh tượng này, thân hình La Chinh liền lóe lên, vượt qua khoảng cách mấy chục dặm, đến bên cạnh võ giả kia.

Quy tắc thời gian…

Tâm niệm La Chinh vừa động, hắn đã vận chuyển quy tắc thời gian.

Quy tắc thời gian và không gian khá đặc biệt, vừa có thể lĩnh ngộ, vừa có thể triệt tiêu lẫn nhau.

Sau khi phá xong lồng giam từ quy tắc thời gian, La Chinh lập tức lôi võ giả kia ra, đám băng thương hung tợn liền đâm thẳng xuống đất.

Võ giả kia bị cảnh tượng vừa rồi dọa đến mức hồn bay phách lạc.

Sau khi được La Chinh cứu, trên mặt gã đầy vẻ cảm kích: “Cảm ơn ngươi đã cứu”

La Chinh gật đầu, sau đó cũng không hề dừng lại mà vẫn duy trì tốc độ như trước, tiếp tục tiến lên.

Số người bị gió lốc quy tắc loại bỏ không ngừng gia tăng.

Nhất là đội thứ ba.

Những người giống như người vừa nãy, nếu không nhờ La Chinh ra tay cứu giúp thì chắc chắn đã bị loại rồi.

Võ giả ở đội thứ ba có khoảng ba nghìn người.

Sau khi vượt qua mốc một nghìn dặm, bây giờ lượng người bị loại đã là hơn nghìn người.

Đội thứ hai có hơn một nghìn người, hiện tại cũng đã bị loại đi ba trăm.

Về phần nhóm thiên tài ở đội thứ nhất thì chưa ai bị loại.

“Biểu hiện năm nay cũng không tệ, tỉ lệ bị loại rất thấp.

Lần trước, võ giả ở đội thứ nhất cũng chỉ còn lại bảy tám người.

Lần này có đến hơn hai mươi người, gấp ba lần trước” Ông lão áo vải nở nụ cười hài lòng.

“Đại thế mở ra, nhóm thiên tài đồng loạt xuất hiện, gấp ba cũng không có gì lạ.

Không chỉ mười ba thiên cung chúng ta, mà các thế lực khác trong liên minh hoặc Nhân tộc, các chủng tộc khác chắc cũng tương tự” Một Cung chủ đáp lại.

Ông lão áo vải lại gật đầu: “Nói như vậy thì truyền thừa Tân Hỏa lần này có thể phá vỡ thành tích kỷ lục những lần trước?”

Trong tháp kết giới Nhất Niệm, thành tích cao nhất của võ giả thiên tài thế hệ trẻ là mười tám nghìn dặm.

Một vị Cung chủ khác lắc đầu: “Muốn phá vỡ thành tích mười tám nghìn dặm của Huyễn Hải Thiên Tôn lúc trước, sợ là mơ mộng nhiều rồi.

Nhưng ngoài vị trí đầu tiên ra thì rất có thể vị trí thứ hai sẽ bị phá”

Huyễn Hải Thiên Tôn chính là người đã dùng hai canh giờ để thích nghi với nguyên khí trời đất trên Thượng Giới.

Năm đó, ông cũng tham gia truyền thừa Tân Hỏa.

Khi tiến vào tháp kết giới Nhất Niệm, ông đã tạo ra một thành tích khiến người ta phải nghẹn họng, mười tám nghìn dặm.

Khi đó, tu vi của Huyễn Hải Thiên Tôn cũng chỉ là Sinh Tử Cảnh cửu trọng.

Vì sao mười tám nghìn dặm lại khiến người ta phải trố mắt mà nhìn?

Bởi vì trước đó, thành tích tốt nhất của võ giả thế hệ trẻ cũng chỉ có mười hai nghìn dặm.

Khi Huyễn Hải Thiên Tôn xuất hiện, ông đã tăng con số ấy lên thêm sáu nghìn dặm nữa.

Thành tích này thật sự quá khủng khiếp.

Từ đó về sau, không ai phá được kỷ lục này nữa.

Sau này cũng có những võ giả có thiên phú yêu nghiệt, vượt qua được mười hai nghìn dặm, đạt đến khoảng cách mười bốn nghìn dặm.

Thành tích này hiện đang xếp thứ hai trong bảng thành tích của tháp kết giới Nhất Niệm.

“Đúng, ta cũng cảm thấy vậy.

Nói không chừng Ngải An Tâm kia có thể vượt qua được mười bốn nghìn dặm” Một vị Cung chủ khác nói.

Nghe mọi người bàn tán như vậy, Vân Lạc vẫn không quan tâm.

Ánh mắt của nàng vẫn tập trung trên người La Chinh.

Mặc dù hắn vẫn ở trong đội thứ ba, nhưng hắn đang chậm rãi vượt lên, chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ tiến vào đội thứ hai.

Rất nhiều Cung chủ chỉ quan tâm đến đám võ giả thiên tài của đội thứ nhất nên tất nhiên không chú ý đến tên nhóc trước nay vẫn ở vị trí cuối cùng đang không nhanh không chậm mà vượt qua không ít người.

Không bao lâu sau, võ giả ở đội thứ nhất đã vượt qua được ba nghìn dặm, ông lão áo vải lại thông báo tên mười người đầu tiên một lần nữa.

Ngải An Tâm vẫn đứng ở vị trí thứ nhất.

Nàng hoàn toàn xứng đáng với vị trí tiêu điểm của truyền thừa Tân Hỏa lần này.

Thêm vào đó, thân phận của nàng khá đặc biệt.

Mặc dù lấy danh nghĩa thiên cung Vân Miểu để tham gia, nhưng đám Cung chủ kia vẫn không coi nàng là võ giả của thiên cung Vân Miểu.

Cho nên, rất nhiều Cung chủ vẫn khen nàng không dứt miệng.

“Cô gái này nhất định là ngôi sao sáng của Đại Thế này…”

“Ta cũng thấy như vậy.

Haiz, Tiêu Đạo Lai đúng là có mắt nhìn”

“…”

Nét mặt Ngải An Tâm vẫn là vẻ tẻ nhạt.

Sau khi vượt qua ba nghìn dặm, nàng liền nghỉ ngơi một chút.

Từ khoảng cách ba nghìn dặm đến mười nghìn dặm không phải là nơi để so đấu tốc độ, cho nên nàng cũng không nôn nóng.

Nhưng nàng lại bĩu môi nhìn về phía sau.

Cái tên La Chinh kia vẫn còn chưa lên.

Võ giả thứ hai không phải là võ giả họ Lý của thiên cung Ảm Nhiên lúc trước nữa mà là Tiết Mộc Dương.

Vị võ giả phi thăng tôn sùng Vân Lạc này quả thật đã rất cố gắng.

Dựa vào nghị lực của bản thân mà vượt qua võ giả họ Lý, trở thành võ giả thứ hai vượt qua được ba nghìn dặm.

Sau khi y vượt qua được ba nghìn dặm, nhìn gió lốc quy tắc mênh mông đằng trước, trong lòng y như muốn hét lên: Vân Lạc, nàng nhìn thấy chưa, ta nhất định sẽ lớn mạnh, để có thể xứng đôi với nàng.

Hạng ba…

Hạng tư…

Tốc độ vượt qua ba nghìn dặm của đội thứ nhất cũng chậm lại.

Lộ trình phía sau còn rất dài.

Một vạn dặm giống như một dãy núi khổng lồ, muốn vượt qua được dãy núi khổng lồ này hoàn toàn không phải chuyện dễ dàng.

Không bao lâu sau, rốt cuộc La Chinh đã rời khỏi đội thứ ba, tiến vào đội thứ hai.

Khi hắn tiến vào đội thứ hai, đội thứ hai cũng đã vượt qua phạm vi ba nghìn dặm.

Nhưng đội thứ hai vốn có hơn nghìn người, vậy mà giờ cũng chỉ còn lại ba trăm, bảy trăm người đã bị loại.


Chương 1057: Thập Phương Dẫn Kiếp Đan

Trong tháp kết giới Nhất Niệm, ba nghìn dặm chính là một ngọn núi lớnĐội thứ nhất tạm thời vẫn chưa có ai bị loại, còn đội thứ hai đã bị loại mất bảy phần.

Về phần võ giả ở đội thứ ba, tình hình lại càng thê thảm hơn, bị loại mất chín phần.

Hơn ba nghìn võ giả mà giờ chỉ còn lại không quá ba trăm người vượt qua được ngọn núi này.

Nhưng võ giả nào có thể vượt qua được ba nghìn dặm thì cũng đủ để kiêu ngạo lắm rồi.

Bọn họ có thể trở thành hạt giống được liên minh bồi dưỡng, ngược lại, phần thưởng thần khí nhất phẩm cũng không quan trọng bằng.

Sau khi vượt qua ba nghìn dặm, tốc độ của đội thứ nhất bắt đầu chậm lại, đội thứ hai và thứ ba cũng tương tự.

Nhưng La Chinh vẫn duy trì tốc độ như trước của mình.

Nếu có người chú ý tới La Chinh trong toàn bộ hành trình thì sẽ phát hiện ra, từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, tốc độ của hắn vẫn không hề thay đổi.

Hơn nữa, hắn vẫn không sử dụng chân nguyên hộ thể, chỉ dựa vào cơ thể mình để đón đỡ gió lốc quy tắc, một đường tiến thẳng về phía trước.

Nhưng từ đầu đến cuối cũng chỉ có mình Vân Lạc quan sát La Chinh.

Không bao lâu sau, rốt cuộc cũng có người phát hiện ra La Chinh.

Sau khi ông lão áo vải quét mắt nhìn võ giả đội thứ nhất xong, ông ta tiếp tục quan sát những đội còn lại.

Khi nhìn tới người đi đầu của đội thứ hai, ông ta phát hiện ra có điểm không thích hợp.

“Sao?” Ánh mắt ông lão áo vải sáng lên: “Tên nhóc này vẫn không mở chân nguyên hộ thể?”

Đợi đến khi nhìn kỹ lại, ông ta lại càng sững sờ: “Đây chẳng phải là tên nhóc đến trễ ư? Chẳng phải hắn vẫn luôn ở cuối cùng à? Tại sao hắn lại tiến vào đội thứ hai rồi? Hơn nữa còn vượt qua ba nghìn dặm?”

Ba nghìn dặm trong mắt ông lão áo vải thì chẳng là gì.

Nhưng biểu hiện của La Chinh lúc trước quá tệ, nên gần như ông ta đã quên mất tên nhóc này.

Nếu không phải La Chinh không sử dụng chân nguyên hộ thể, chỉ sợ ông ta vẫn không chú ý đến hắn.

Nhưng rõ ràng tên nhóc này vẫn luôn đi ở cuối, vậy mà bây giờ lại xuất hiện trong đội thứ hai một cách quỷ dị, chẳng khác nào thuấn di, thế nên đương nhiên ông lão áo vải cũng phải kinh ngạc rồi.

“Đây là tên nhóc không chịu dùng chân nguyên hộ thể, vẫn luôn đi cuối cùng sao?” Một vị Cung chủ cũng nhớ ra.

“Chính là hắn! Đúng là thú vị.

Bất tri bất giác, thế mà hắn đã đi đầu đội thứ hai”

“Hơi kỳ lạ một chút.

Trong phạm vi ba nghìn dặm này, hắn vẫn không hề mở chân nguyên hộ thể.

Hình như hắn rất tự tin vào thực lực của mình”

“Ha ha, lần này thiên cung Vân Miểu xuất hiện một số người thật thú vị.

Ngải An Tâm thì thôi không nói, bây giờ người thứ hai cũng xuất thân từ thiên cung Vân Miểu”

Rất nhiều Cung chủ đều tập trung ánh mắt lên người La Chinh, hứng thú bàn luận.

“Ta cũng muốn nhìn xem, có phải tên nhóc này không định dùng chân nguyên hộ thể đến cuối cùng không?”

Thật ra, chân nguyên hộ thể chỉ là một phương pháp võ giả dùng để bảo vệ bản thân.

Phương pháp này có thể phát huy tác dụng trong phạm vi ba nghìn dặm, nhưng sau khi ra khỏi ba nghìn dặm thì cũng không còn hiệu quả lắm nữa.

Trừ phi võ giả tu luyện một số công pháp đặc biệt, ví dụ như quy tắc hệ Thổ…

“Xem tốc độ này của hắn thì hiện tại còn nhanh hơn so không ít võ giả.

Có lẽ không bao lâu nữa hắn sẽ tiến vào đội thứ nhất”

“Tên nhóc này che giấu cũng sâu đấy…”

Ông lão áo vải đã nhắc đến, nên đám Cung chủ cũng bắt đầu soi mói.

Chỉ là, mặc dù mọi người cảm thấy kinh ngạc, nhưng vẫn không quá coi trọng việc La Chinh có thể đạt được thành tựu thế nào.

Càng vào sâu bên trong tháp kết giới Nhất Niệm, ngoài thực lực thì còn phải dựa vào ngộ tính và năng lực ứng phó của mình.

Võ giả có thể bình yên vượt qua ba nghìn dặm thì ai nấy đều có bản lĩnh của riêng mình.

Mặc dù là vậy, nhưng tốc độ bị loại vẫn tăng lên.

Ở mốc bốn nghìn dặm, đội thứ nhất vẫn chưa có ai bị loại, đội thứ hai đã giảm đi một nửa, đội thứ ba là hai phần ba…

Năm nghìn dặm…

Sáu nghìn dặm…

Bảy nghìn dặm…

La Chinh đã sớm vượt qua đội thứ hai, đồng thời đuổi kịp người cuối cùng của đội thứ nhất.

Lúc này, gió lốc quy tắc đã tăng lên một cấp bậc.

Lúc trước, băng thương, đao gió, gai đất, lồng giam thời gian thỉnh thoảng mới xuất hiện.

Còn bây giờ, bốn phía đều có.

Nó sẽ bất ngờ lao ra từ góc độ nào đó, nếu không cẩn thận sẽ hứng đủ ngay.

Mỗi võ giả đều dành hết tâm tư để ứng phó với những phiền toái này, đương nhiên La Chinh cũng không ngoại lệ.

“Vù vù vù…”

Bỗng nhiên, trên mặt đất xuất hiện rất nhiều gai nhọn.

Mặc dù gai nhọn được ngưng kết từ nham thạch, nhưng bên ngoài lại ánh lên màu vàng, độ sắc bén có thể sánh ngang thánh khí.

La Chinh cứ như con thoi, không ngừng tới lui trong đám gai nhọn.

Trong nháy mắt La Chinh tránh đám gai nhọn này, từ phía trên gai nhọn lại bắn ra vô số gai băng, trực tiếp vây kín hai bên trái phải của hắn.

Sau một nhịp thở, mặt đất bỗng nhiên rung lên.

Tất cả những gai băng đều bị một luồng sức mạnh khổng lồ khiến cho vỡ nát.

Thân người gầy gò của La Chinh lại xuất hiện lần nữa, tiếp tục dùng tốc độ không nhanh không chậm mà tiến lên.

“Tên nhóc này đúng là có chút tài năng”

“Sức mạnh và cơ thể của hắn cũng khá mạnh”

“Thực lực của hắn có tư cách tiến vào đội thứ nhất”

Việc La Chinh tiến vào đội thứ nhất tất nhiên đã khiến cho một số Cung chủ chú ý.

Về phần Vân Lạc, gương mặt nàng vẫn không có biểu hiện gì.

Dưới con mắt của nàng, La Chinh đạt được thành tựu này căn bản chẳng có ý nghĩa gì.

Bây giờ vẫn chưa phải lúc để chú ý.

Khi đạt được tám nghìn dặm, rốt cuộc cũng có một võ giả của đội thứ nhất bị loại, đây cũng là võ giả đầu tiên trong đội thứ nhất bị loại.

Lúc này, võ giả trong đội thứ hai cũng chỉ còn lại chưa tới mười người.

Về phần đội thứ ba, toàn quân đã bị diệt, không ai bước vào phạm vi tám nghìn dặm.

Hơn bốn nghìn võ giả tiến vào tháp kết giới Nhất Niệm đã về lại quảng trường, đứng xem tình hình trong tháp thế nào.

Sau khi bị loại, bây giờ bọn họ chỉ có thể tạm thời biến thành khán giả.

Có thể nói, Ngải An Tâm là một mình một ngựa.

Còn hơn ba mươi võ giả kia, đa số vừa mới vượt qua được tám nghìn dặm.

Lúc này, Ngải An Tâm đã vượt qua được chín nghìn dặm, chỉ còn năm trăm dặm nữa thì nàng sẽ vượt qua được phạm vi một vạn dặm.

Khi đến khoảng cách chín nghìn tám trăm dặm, nàng quay đầu quan sát gió lốc quy tắc mênh mông kia rồi thản nhiên nói: “Chắc ngươi không bị loại đấy chứ? Nếu bị loại, ngươi sẽ không có tư cách làm đối thủ của ta…”

Sau khi nói xong, nàng quay đầu lại, đôi cánh màu xanh vỗ nhẹ sau lưng, xuyên qua gió lốc quy tắc nhanh như gió lốc.

“Võ giả vượt qua một vạn dặm, Ngải An Tâm của thiên cung Vân Miểu” Sau khi nàng vượt qua được một vạn dặm, giọng nói của ông lão áo vải lại vang lên.

Đám võ giả trong quảng trường bắt đầu bàn tán.

“Một vạn dặm, Ngải An Tâm đã vượt qua khoảng cách một vạn dặm”

“Không phải nói vượt qua một vạn dặm sẽ tuyên bố phần thưởng của một vạn dặm sao? Tại sao còn chưa công bố?”

“Quá mạnh.

Chỉ là một cô gái mà lại nghiền ép đám đàn ông chúng ta như vậy”

Ông lão áo vải tiếp tục tuyên bố: “Võ giả vượt qua được một vạn dặm, có thể nhận được một viên Thập Phương Dẫn Kiếp Đan”

Ông cụ vừa dứt lời, đám võ giả bị loại đứng trong quảng trường lập tức sôi trào hẳn lên.

“Thập Phương Dẫn Kiếp Đan!”

“Tại sao lại có đồ tốt như thế?”

“Trời ạ, sớm biết như vậy thì dù có phải liều mang ta cũng sẽ kiên trì đến cùng”

Thập Phương Dẫn Kiếp Đan này có thể dẫn động Thiên Kiếp, giống như La Chinh nuốt Hoa Kiếp ở tứ đại thần quốc.

Nhưng Hoa Kiếp chỉ có thể gia tăng số kiếp ở Sinh Tử Cảnh lên cửu trọng.

Rất nhiều võ giả trong Thượng Giới cũng không cần nuốt Hoa Kiếp, bởi với thiên phú của bọn họ, trời đất vốn đã không chứa rồi.

Tất nhiên, kiếp nạn trùng điệp cũng là một điểm cần thiết dành cho các thiên tài siêu đẳng ở Thượng Giới.

Nếu một vị thiên tài nào đó tiến vào Thần Hải Cảnh sau khi ở tu vi Sinh Tử Cảnh bát trọng, người đó nhất định sẽ không đủ tư cách được gọi là thiên tài.

Nhưng Thập Phương Dẫn Kiếp Đan lại khác.

Mặc dù cũng là đan dược giống Diệt Kiếp Đan, nhưng hai thứ lại không thể so sánh với nhau.

Diệt Kiếp Đan chỉ là một viên đan dược thất phẩm, còn Thập Phương Dẫn Kiếp Đan là một viên đan dược cửu phẩm.

Quan trọng nhất, đan dược này còn có thể giúp võ giả dẫn động Thiên Kiếp thứ mười.

Mà Thiên Kiếp thứ mười được xưng là kiếp hoàn mỹ.

Bởi vì sau khi vượt qua Thiên Kiếp thứ mười, căn cơ của võ giả sẽ đạt đến trạng thái hoàn mỹ.

Như vậy, sẽ không thể đánh giá trước được sức ảnh hưởng trong tương lai của võ giả đó như thế nào.

Ngải An Tâm nhếch miệng, tiếp tục đi về phía trước…

Đợi sau khi Ngải An Tâm vượt qua một vạn dặm thì đến lượt Tiết Mục Dương.

Chỉ là trên hai chân y đã xuất hiện thêm hai lỗ máu, nhìn thấu tận xương, quần áo cũng bị rách vài chỗ, bộ dạng cũng hơi thê thảm.


Chương 1058: Chênh lệch

Không chỉ Tiết Mộc Dương bị thương, ngoại trừ Ngải An Tâm ra thì các võ giả trong đội thứ nhất không ai không bị thương với các mức độ khác nhauMặc dù tất cả các võ giả đều đã chuẩn bị không ít thánh dược trị thương trước khi xông vào tháp kết giới Nhất Niệm, nhưng khắp nơi trong tháp đều tràn ngập gió lốc không gian gió lốc, hoàn toàn không có chỗ để tránh, cũng không có cơ hội để dừng lại trị thương.

Cho nên, tất cả mọi người đều chịu đựng, bởi bây giờ là lúc khảo nghiệm sức chịu đựng mà.

Sau khi Tiết Mộc Dương vượt qua được một vạn dặm, những võ giả khác cũng lục tục vượt qua.

Lúc trước, trong truyền thừa Tân Hỏa, số võ giả có thể vượt qua mốc một vạn dặm cũng chỉ có hai ba người.

Thậm chí có đôi khi chỉ có một người.

Thành tích lần này rõ ràng tốt hơn trước kia rất nhiều.

Khi La Chinh vượt qua một vạn dặm, hắn đã xếp ở vị trí thứ mười ba trong đội đầu tiên.

Ngoài việc thỉnh thoảng phải né tránh lực quy tắc cường đại trong cơn gió lốc thì hắn vẫn duy trì tốc độ tiến lên của mình.

Tốc độ của hắn cũng không tính là nhanh.

Dù sao cũng có một số võ giả vì tranh thủ lấy thành tích tốt nhất mà bắt đầu vận dụng những phương pháp đặc biệt của mình, từ đằng sau bắn vọt lên đằng trước.

Nhưng so với các võ giả khác thì La Chinh lại càng bình tĩnh, ung dung hơn.

Ít ra trên người hắn không hề có vết thương.

Tính đến thời điểm này, người trong tháp kết giới Nhất Niệm mà chưa bị thương thì chỉ có Ngải An Tâm và La Chinh.

“Ta phát hiện ra một vấn đề, dường như từ đầu đến cuối, tên nhóc La Chinh này đều duy trì tốc độ của mình”

“Ừm, không nhanh cũng không chậm.

Trong gió lốc quy tắc đẳng cấp như thế này mà hắn vẫn không bị thương, quả thật hơi khó tin”

Nghe xong, ánh mắt Vân Lạc liền lóe lên.

Bây giờ, đám lão già đó mới phát hiện ra vấn đề này.

Hiện tại La Chinh đã trở thành mục tiêu mà mọi người chú ý.

Mặc dù hắn vẫn chưa lọt vào tốp mười vị trí đầu, nhưng sự bình tĩnh, ung dung của hắn đã khiến người ta cảm thấy hắn sâu không lường được.

La Chinh tiếp tục giữ vững vị trí thứ mười ba của mình trong khoảng một nén nhang, đằng trước hắn có hai ba vị thiên tài siêu cấp liên tiếp bị thương, sau đó bị loại ra khỏi tháp kết giới Nhất Niệm.

Khi bọn họ bị loại, thứ hạng của La Chinh liền tăng lên hai bậc, là người thứ mười một.

Về phần vị võ giả xếp thứ mười, y đang đi cách La Chinh không xa, nhìn giống như đang bị gió lốc quy tắc tàn phá, bây giờ bước đi rất khó khăn.

Vượt qua người đó, La Chinh sẽ tiến vào tốp mười người đầu tiên.

Đối với La Chinh mà nói, chuyện này đang gần ngay trước mắt.

Nhưng khi hắn mới đến phía sau lưng võ giả kia, chuẩn bị vượt qua y thì y lập tức quay đầu lại, trừng mắt nhìn La Chinh.

Sau khi hừ một tiếng, y cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt tinh huyết của mình.

Ngay lập tức, một luồng khí tức hoang dại phát ra từ trên người y.

“Vèo!”

Tốc độ của võ giả này đột nhiên tăng lên gấp ba lần lúc trước, nhanh chóng bỏ xa La Chinh.

Rõ ràng y không muốn cho La Chinh vượt qua.

Thấy vị võ giả này chạy vội đi, La Chinh lắc đầu cười.

Để bảo vệ vị trí trong tốp mười hạng đầu của mình sao?

Vị võ giả này chắc là có truyền thừa huyết mạch thượng cổ dị chủng gì đó, tinh huyết cũng rất quý.

Nhưng vì để bảo vệ vị trí tốp mười của mình mà thiêu đốt tinh huyết, vậy cũng hơi lãng phí.

Huống chi, đến giai đoạn một vạn dặm, tốc độ không còn quan trọng nữa, quan trọng hơn là sức chịu đựng.

Võ giả kia phi rất nhanh trong gió lốc quy tắc, bóng dáng nhanh chóng trở nên mơ hồ, dần dần biến mất trong tầm mắt La Chinh.

Còn La Chinh vẫn duy trì tốc độ của mình, không nhanh không chậm mà bay đi.

Lại qua một nén nhang nữa.

La Chinh không ngừng tiến lên.

Đột nhiên hắn nhìn thấy một lỗ đen rất lớn cách đó không xa.

Lỗ đen này đã nhốt vị võ giả xếp hạng thứ mười vào bên trong.

Lực quy tắc ở giai đoạn này rất khủng bố.

Trong gió lốc quy tắc lại còn xuất hiện các quy tắc rất hiếm thấy.

Mặc dù những quy tắc này là do quy tắc căn bản mà ra, nhưng nghiễm nhiên nó đã trở thành một hệ thống quy tắc khác.

Cũng giống như lỗ đen to lớn, nó chính là quy tắc hắc ám trong truyền thuyết.

Nghe nói ai tu luyện quy tắc hắc ám đến cực hạn thì người đó có thể nuốt chửng hết toàn bộ, bao gồm cả vũ trụ…

Mặc dù lỗ đen trước mắt không có được hiệu quả đó, nhưng sau khi võ giả bị nhốt vào thì muốn ra ngoài cũng không phải là chuyện đơn giản.

Ít ra, bản thân y cũng không thể thoát khỏi.

Khi đi ngang qua lỗ đen, La Chinh cảm nhận được một sức hút rất lớn phát ra từ lỗ đen, đồng thời nhìn thấy dường như võ giả kia đang rống to với hắn.

La Chinh hoàn toàn không nghe được bất kỳ âm thanh nào.

Lỗ đen này có thể hút tất cả mọi thứ vào bên trong, kể cả âm thanh phát ra.

Dựa theo khẩu hình môi, La Chinh có thể hiểu được người kia muốn nói “giúp hắn một tay”

La Chinh lắc đầu.

Không phải La Chinh trơ mắt nhìn người này bị loại.

Cho dù giúp người kia giải vây cũng chẳng phải chuyện ghê gớm gì đối với hắn.

Chỉ là La Chinh vẫn chưa quen với quy tắc hắc ám, nên nếu chẳng may bị cuốn vào bên trong thì thật là xui xẻo.

Nếu võ giả này đã bị nhốt vào bên trong, chắc chắn đám Cung chủ sẽ đưa y ra.

Nhưng khi đó, kết quả mà y gặp phải chính là bị loại, hoặc có thể nói, bây giờ y đã bị loại.

Thay thế vị trí của võ giả này, rốt cuộc La Chinh cũng xếp thứ mười.

Nhưng khi La Chinh vừa mới tiến vào vị trí thứ mười, đằng trước liền có một bóng dáng nhanh chóng bắn ngược trở lại.

Trong gió lốc quy tắc mênh mông này, La Chinh không nhìn rõ lắm, chẳng qua chỉ cảm thấy cái bóng mờ nhạt đó giống như một con chim lớn.

Nhưng sau khi con chim lớn kia đến gần, La Chinh mới phát hiện đó chính là Ngải An Tâm, chỉ là đằng sau lưng của nàng mọc thêm một đôi cánh.

Đợi Ngải An Tâm đến gần, La Chinh mới ngạc nhiên hỏi: “Ngươi vòng trở về làm gì?”

Ngải An Tâm thản nhiên nhìn La Chinh một chút, lúc này mới đáp: “Ta còn tưởng rằng ngươi đã bị loại rồi chứ”

“Nào có chuyện dễ dàng như vậy” La Chinh lắc đầu.

“Chậm quá đấy” Ngải An Tâm lại nói.

“Cũng có phải đua tốc độ đâu” La Chinh không vì đuổi theo ai mà gia tăng tốc độ của mình, cũng không cố ý chờ ai mà giảm tốc độ xuống.

“Nhưng ngươi vẫn còn ở đây là được, ta ở phía trước chờ ngươi”

Sau khi nói xong, Ngải An Tâm mở đôi cánh ra, cả người bay lên trời.

Nhưng lúc này, phía trước đột nhiên xuất hiện một trận “bão tuyết”.

Từng luồng quy tắc hệ Hỏa ngưng kết thành những quả cầu lửa to lớn, còn có băng thương dài mấy chục trượng trực tiếp đâm xuống.

Tuy nhiên, tốc độ bay của Ngải An Tâm cực nhanh, đảo một cái đã xuyên qua “bão tuyết”.

Thỉnh thoảng có những quả cầu lửa cản đường, nàng liền dùng đôi cánh để bảo vệ thân mình, tiếp tục vọt thẳng về phía trước.

“Vòng trở lại chỉ để nói hai câu…”

“Ngải An Tâm này quá tự tin vào bản thân mình rồi”

“Trong phạm vi mười hai nghìn dặm mà lại có thể thành thạo như vậy.

Cô gái này… có lẽ có tư cách khiêu chiến thành tích của Huyễn Hải Thiên Tôn lúc trước”

Số võ giả còn lại trong tháp kết giới Nhất Niệm không nhiều.

Mỗi võ giả đều có người chú ý, mà lúc trước Ngải An Tâm đứng ở vị trí đầu tiên nên tất nhiên là tiêu điểm chú ý của mọi người.

Khi nàng quyết định vòng trở lại, mục đích chỉ để nói với La Chinh hai câu, đám Cung chủ nhìn thấy cũng phải bó tay.

Những võ giả khác bước đi rất khó khăn, nhưng cô gái này lại chẳng biết khó khăn là gì.

Trong gió lốc quy tắc sắc bén như thế, nàng vẫn thành thạo, điêu luyện như trước, việc này khiến người ta phải lau mắt mà nhìn.

Thứ tự của La Chinh vẫn tiếp tục đẩy lên cao.

Chín, tám, bảy…

Không ngừng vượt qua những võ giả khác, hắn nhanh chóng tiến vào vị trí thứ năm, sau đó là thứ tư.

Khi đến vị trí mười ba nghìn dặm, hắn đã đứng ở vị trí thứ ba.

Bởi vì đã có bảy vị võ giả trong mười thứ hạng đầu bị loại.

Điều kỳ lạ chính là, ba võ giả hạng đầu đều là võ giả của thiên cung Vân Miểu.

Hạng nhất vẫn là Ngải An Tâm, thứ hai là Tiết Mộc Dương, thứ ba chính là La Chinh.

Lúc này, sắc mặt của mười hai Cung chủ và Phó cung chủ đều hơi xấu hổ.

Mấy năm qua, thành tích của võ giả trong thiên cung bọn họ vẫn rất tốt, nhưng năm nay, dường như mỗi thiên cung đều xuất hiện một số yêu nghiệt, đều chạm mốc một vạn dặm.

Nhưng bây giờ, võ giả có thể vượt qua được một vạn dặm mà tiếp tục tiến lên cũng chỉ có người của thiên cung Vân Miểu.

So ra thì hơi chênh lệch.


Chương 1059: Một vạn sáu nghìn dặm

Cung chủ thiên cung Ảm Nhiên thở dài một hơi: “Xem ra năm nay chính là năm thiên cung Vân Miểu thể hiện rồi”Các Cung chủ khác đều im lặng.

Bọn họ thật sự không hiểu thiên cung Vân Miểu đào đâu ra đám thiên tài mới này.

Nhìn tình huống trước mắt thì rất có thể ba người kia sẽ phá vỡ được vị trí thứ hai trong kỷ lục, cũng chính là khoảng cách một vạn bốn nghìn dặm.

Sắc mặt Vân Lạc vẫn thản nhiên như trước.

Tiết Mộc Dương thì không nói, nhưng riêng với La Chinh, Vân Lạc cho rằng tiềm lực của hắn không chỉ có ngần ấy.

Trò hay hẳn là còn ở phía sau.

Lúc này, ông lão áo vải lên tiếng: “Nếu lão phu không nhìn lầm thì La Chinh và Tiết Mộc Dương đều là võ giả phi thăng đúng không?”

Vân Lạc gật đầu: “Đúng, hai người này đều là võ giả phi thăng”

Ông lão áo vải mỉm cười: “Xem ra, bọn họ sẽ tái hiện lại kỳ tích của võ giả phi thăng…”

Cái gọi là kỳ tích của võ giả phi thăng chính là một khái niệm được lưu truyền rộng rãi trên Thượng Giới.

Bởi vì bao năm qua, số võ giả phi thăng rất nhiều, nhưng thực lực và thiên phú của họ vẫn rất bình thường, chưa có ai vượt trội.

Kết quả này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Dù sao thì công pháp, truyền thừa và nền tảng của Đại Giới không phải là thứ Hạ Giới có thể so sánh được.

Thông thường, các võ giả phi thăng đã không lên tiếng thì thôi, nhưng nếu đã lên tiếng thì chỉ cần một tiếng hót cũng đủ làm kinh người rồi.

Ví dụ như Huyễn Hải Thiên Tôn năm đó có thiên phú cực cao, chấn động toàn bộ liên minh.

Sau khi trở thành Thiên Tôn, ông ấy vẫn là người nổi bật nhất.

“Kỳ tích của võ giả phi thăng… Không thể nào!” Một vị Cung chủ lắc đầu nói.

“Ý là bọn họ có khả năng phá vỡ kỷ lục của Huyễn Hải Thiên Tôn?” Một vị Cung chủ khác lên tiếng.

Một vạn tám nghìn dặm, kỷ lục này giống như một ngọn núi dựng đứng trước mặt rất nhiều thiên tài siêu cấp của mười ba thiên cung.

Ngọn núi này khiến người ta phải ngạt thở, gần như không thể vượt qua.

Trong những lần truyền thừa Tân Hỏa trước đó, không có vị võ giả nào khởi xướng công kích ngọn núi cao này.

Ông lão áo vải chỉ mỉm cười, không lên tiếng.

Trong tháp kết giới Nhất Niệm…

Ngải An Tâm cũng không dừng lại.

Nàng giống như một con chim sơn ca vui vẻ, tùy ý ngao du trong gió lốc quy tắc.

Bây giờ nàng đã xác định được La Chinh đang đi phía đằng sau, nên cũng không cần chờ nữa.

Nàng muốn quẳng La Chinh ra đằng sau, càng xa càng tốt.

Cho nên, tốc độ của Ngải An Tâm đã tăng lên gấp đôi.

Dù gió lốc quy tắc thổi ngược thổi xuôi như thế nào thì vẫn không ngăn cản được bóng dáng nhanh như chớp của nàng.

Bây giờ, Tiết Mộc Dương cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Trước khi tham gia truyền thừa Tân Hỏa, y vẫn luôn bế quan.

Y không giống như La Chinh.

Không bao lâu sau khi phi thăng, La Chinh đã được Vân Lạc trực tiếp đưa vào thiên cung Vân Miểu.

Còn sau khi Tiết Mộc Dương phi thăng, y đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, vất vả lắm mới thiên phú xuất sắc mới được thông qua, sau đó tìm được Vân Lạc, thuận lợi tiến vào thiên cung Vân Miểu.

Ở đây, y biết được sự tích của Huyễn Hải Thiên Tôn.

Y biết, võ giả phi thăng cũng có được thành tích tối cao, trở thành Thiên Tôn, được chúng sinh trong vũ trụ ngước mắt mà nhìn.

Lúc còn ở Hạ Giới, trong lúc hoạn nạn Tiết Mộc Dương và Vân Lạc đã kết bạn với nhau.

Vân Lạc từng trợ giúp y rất nhiều, nàng cũng là người tạo nền tảng cho y tung hoành ở Đại Thế Giới.

Khi y đạt được thành tựu, muốn tìm Vân Lạc thì lại phát hiện đó chỉ là phân thân của nàng, và nàng đã quay về Thượng Giới.

Sau khi biết được thân phận của Vân Lạc, y liền cứ thế theo đuổi, không hề từ bỏ niềm tin này.

Quá khứ đã vậy, bây giờ cũng thế, mặc dù y biết Vân Lạc không thích y.

Hiện tại y chỉ muốn chứng minh, chứng minh rằng y có thể đạt được thành tựu như Huyễn Hải Thiên Tôn.

Nhưng gió lốc quy tắc càng lúc càng mạnh, vết thương trên người y cũng càng lúc càng nhiều, chồng chất trên hai tay hai chân, sâu tới tận xương.

Có thể chống đỡ được đến tận bây giờ chính là nhờ vào nghị lực vô cùng kiên cường và niềm tin của mình.

Về phần La Chinh, hắn vẫn xếp thứ ba như trước, tốc độ vẫn không nhanh không chậm.

Càng tiến vào sâu trong gió lốc quy tắc, hắn lại càng cảm khái cảnh tượng kỳ lạ, đẹp đẽ bên trong này.

Ví dụ như hắn nhìn thấy những chỗ băng tinh màu tím ở ven đường, xếp theo quy luật nào đó, tạo thành những đường vân kỳ lạ.

Những đường vân này đều là tự nhiên hình thành, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh đặc biệt.

Lại như những ao nước trông giống ruộng bậc thang, bên trong là một thứ chất lỏng màu tím đang di động, nhưng cẩn thận nhìn lại thì thứ chất lỏng đó là do sấm sét hình thành.

Đương nhiên, trong những cảnh đẹp này đều ẩn chứa sát cơ.

Chỉ cần không chú ý một chút thì lực quy tắc sẽ lao thẳng về phía La Chinh.

Trong lúc La Chinh đang định đi tiếp, bỗng nhiên phía trước truyền đến tiếng gầm rú.

“A a a…”

La Chinh nheo mắt nhìn thẳng, hắn nhìn thấy một người.

Tiết Mộc Dương?

La Chinh không quen người này, nhưng hắn biết y chính là võ giả đứng đầu trong Yến Vân Đường.

Khi Vân Lạc dùng Xích Hà Hoàn để tuyển chọn võ giả, dường như y đã nói những điều rất kỳ quái.

Người này hình như là người theo đuổi Vân Lạc.

Sau khi La Chinh bước đến, hắn phát hiện ra cả người Tiết Mộc Dương đang bị những sợi dây leo màu vàng quấn lấy.

Lúc này, y đang điên cuồng giãy giụa, như muốn thoát khỏi sự trói buộc của đám dây leo.

Khí tức toàn thân y suy giảm, trên dưới đều chồng chất vết thương, trông rất thê thảm.

Thấy y bị thương như thế, ngay cả La Chinh cũng phải hít sâu một hơi…

Dây leo màu vàng này không phải sinh linh, mà là do quy tắc hệ Mộc tạo thành.

Cho dù Tiết Mộc Dương có giãy giụa đến mức nào thì y vẫn sẽ không thoát khỏi sự trói buộc của chúng.

Bóng dáng La Chinh lóe lên.

Hắn bay trên không trung, nhìn xuống dưới hỏi: “Cần ta giúp một tay không?”

Tiết Mộc Dương vùng vẫy cả nửa ngày vẫn không thoát được, bây giờ chợt nghe La Chinh hỏi vậy, y hung hăng trừng mắt với hắn nói: “Không cần!”

“Nhưng ngươi không có cách nào tự mình thoát khỏi đám dây leo màu vàng này” La Chinh nói tiếp.

Hắn biết tính tình của tên võ giả này khá cổ quái, cho nên cũng không vội ra tay.

Càng là võ giả có thiên phú thì tính tình lại càng cổ quái…

Lúc này, Tiết Mộc Dương chợt ngẩng đầu nhìn chằm chằm La Chinh, ánh mắt ẩn chứa vẻ điên cuồng: “Ta muốn chứng minh sức mạnh của mình, sao có thể mượn tay người khác?”

Nghe xong, khóe miệng La Chinh nhếch lên: “Bởi vì Vân Lạc?”

“Ngươi… dám gọi thẳng tên của nàng” Tiết Mộc Dương lạnh lùng nói, ánh mắt hiện lên vẻ âm u lạnh lẽo.

Trong thiên cung Vân Miểu, địa vị của Vân Lạc luôn được người ta tôn sùng.

Thiên tài thế hệ trẻ đều phải tôn kính gọi Vân Lạc một tiếng Cung chủ.

Bây giờ lại có kẻ cả gan làm loạn, gọi thẳng tên của Vân Lạc?

Tiết Mộc Dương là một ngoại lệ.

Y quen biết với Vân Lạc khi còn ở Hạ Giới, thế nên y cảm thấy mình là một sự tồn tại đặc biệt trong mắt Vân Lạc.

Hơn nữa, bản thân Vân Lạc cũng không so đo cách xưng hô này.

La Chinh mỉm cười, nói: “Kỳ lạ lắm à? Cũng không phải chỉ có mình ngươi mới quen biết Vân Lạc ở Đại Thế Giới…”

“Ngươi cũng là võ giả phi thăng, hơn nữa ngươi cũng….” Để tham gia truyền thừa Tân Hỏa, Tiết Mộc Dương vẫn luôn bế quan, tất nhiên không biết rõ lai lịch của La Chinh.

Tiết Mộc Dương còn chưa nói xong, La Chinh đã gật đầu: “Đúng, phân thân của Vân Lạc nhiều như vậy, đương nhiên cũng chẳng phải chỉ có một mình ngươi gặp được nàng ấy”

Nghe xong, Tiết Mộc Dương im lặng, nét ngang ngược trên khuôn mặt cũng giảm đi mấy phần.

La Chinh tiếp tục nói: “Ta biết ngươi muốn chứng minh với Vân Lạc, nhưng dường như ngươi đã tính sai một việc”

“Việc gì?” Tiết Mộc Dương lạnh lùng hỏi.

“Vân Lạc mà ngươi thích và Vân Lạc bây giờ không phải cùng một người…”

“Phân thân vốn không phải là chủ thân.

Sau khi nàng bị Vân Lạc đoạt lại, phân thân đó đã biến mất khỏi thế gian”

“Cho nên, bây giờ ngươi không cần chứng minh với Vân Lạc điều gì cả”

La Chinh cũng không phải là chuyên gia trong chuyện tình cảm.

Chẳng qua vì Tiết Mộc Dương cũng là võ giả phi thăng, nên hắn mới lên tiếng khuyên như vậy.

Nhưng sau khi hắn nói như thế, bầu không khí bên ngoài tháp kết giới Nhất Niệm lập tức trở nên lúng túng.

Ngay cả Vân Lạc vẫn luôn thờ ơ, vậy mà gương mặt cũng hiện lên vẻ mất tự nhiên, còn các Cung chủ khác thì lén lút dò xét nàng.

Về phần ông lão áo vải, ông ta chỉ cười rồi nói: “Mấy đứa nhóc này cũng thật là lạ, đang ở trong gió lốc quy tắc mà cũng có thể bàn mấy chuyện này.

Ha ha…”

Nghe La Chinh nói vậy, Tiết Mộc Dương liền im lặng, còn La Chinh lại chỉ biết lắc đầu.

Không phải hắn muốn thức tỉnh Tiết Mộc Dương, hắn chỉ nói ra cảm nhận của mình mà thôi.

Đối với Vân Lạc mà nói, nàng có nhiều phân thân như vậy nên cũng không chỉ có một trí nhớ.

Bản thể của Vân Lạc làm sao có thể nhớ hết nổi.

Nói xong, La Chinh cũng không ở lại nữa, mà tiếp tục tiến về phía trước.

Về phần Tiết Mộc Dương có nghĩ thông suốt hay không, thì phải xem đầu óc của y như thế nào.

Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ trong cuộc hành trình.

Ánh mắt mọi người chỉ tập trung ở đây trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, sau đó lại nhanh chóng tập trung lên người Ngải An Tâm.

Bởi vì lúc này, Ngải An Tâm đã đột phá được một vạn sáu nghìn dặm.

Khoảng cách này chỉ còn cách thành tích của Huyễn Hải Thiên Tôn hai nghìn dặm, nhưng hai nghìn dặm này lại càng khó vượt qua.


Chương 1060: Kỷ lục kinh khủng

“Một vạn sáu nghìn dặm! Ngải An Tâm này thật là…”“Sau truyền thừa Tân Hỏa, chỉ sợ cô gái này sẽ được nhận vào Xuân Hương Các”

“Con bé thật sự khiến người ta phải lau mắt mà nhìn.

Năm đó, khi ta tiến vào tháp kết giới Nhất Niệm, ta cũng chỉ đi được một vạn ba nghìn dặm là đã hết sức rồi”

Thành tựu mà Ngải An Tâm có được hiện nay đã khiến cho nhóm Cung chủ khiếp sợ không thôi.

Cho dù lúc trước biểu hiện của nàng cũng không tệ, nhưng bọn họ chưa từng nghĩ đến chuyện nàng lại đi được khoảng cách xa như thế.

Nhưng cảnh tượng kế tiếp lại khiến mọi người phải nghẹn họng.

Sau khi Ngải An Tâm vượt qua khoảng cách một vạn sáu nghìn dặm thì nàng lại tăng tốc.

Lúc này, toàn thân nàng được bao phủ bởi một luồng ánh sáng màu xanh, còn giữa mi tâm của nàng lại xuất hiện một vết nứt, trong vết nứt đó lộ ra một viên đá màu xanh nho nhỏ.

Viên đá đó chỉ to bằng đầu ngón tay, nhìn thì rất bình thường.

Nhưng khi các Cung chủ nhìn thấy tảng đá đó, sắc mặt người nào người nấy đều đại biến, thậm chí ông lão áo vải còn đứng bật dậy.

“Ngọc Môn Tiên Đấu”

“Không ngờ con bé lại có được Ngọc Môn Tiên Đấu”

“Lão Tiêu Đạo Lai này đúng là che giấu sâu thật đấy…”

Có người kinh ngạc, cũng có người thở dài.

Về phần đám võ giả đang đứng trên quảng trường, tất cả đều như lọt vào sương mù.

Bọn họ không biết Ngọc Môn Tiên Đấu là gì.

Ông lão áo vải ngồi xuống, miệng lẩm bẩm: “Không đúng, nếu Ngải An Tâm có được Ngọc Môn Tiên Đấu thì Xuân Hương Các không thể khả năng không biết.

Tiêu Đạo Lai cũng sẽ không đưa con bé đến tham gia truyền thừa Tân Hỏa”

“Xem ra lão Cung chủ vẫn chưa biết Ngải An Tâm có Ngọc Môn Tiên Đấu” Vân Lạc gật đầu.

Lúc này, nàng thật sự khâm phục Ngải An Tâm.

Thật ra, trong lòng Vân Lạc vẫn luôn cho rằng sớm muộn gì La Chinh cũng sẽ vượt qua Ngải An Tâm.

Đây dường như là chuyện đương nhiên, bởi vì nàng căn cứ vào ký ức của phân thân mà đưa ra phán đoán.

Nhưng khi nhìn thấy Ngọc Môn Tiên Đấu, nàng bắt đầu nghi ngờ phán đoán của mình.

Ngọc Môn Tiên Đấu là một thiên phú đặc biệt mạnh mẽ.

Trong số các loại thể chất đặc biệt ở Thượng Giới, thật ra cũng không hiếm các loại thiên phú đặc biệt.

Ví dụ như thế chất bất diệt của Cự Ma thượng cổ, sau khi tu luyện đến một cảnh giới nhất định, cơ thể sẽ trở thành bất tử bất diệt.

Cho dù có hóa thành tro bụi cũng có thể trở lại như cũ.

Hoặc luôn có các võ giả có được Âm Thể Tử Cực, huyết mạch Chân Phượng, Chân Long, và huyết mạch của các loại thần thú khác, hơn nữa số lượng còn không ít.

Đơn cử như Long Mạch tộc của Chân Long giới, hầu như tất cả đều có huyết mạch của Chân Long tộc.

Có lẽ huyết mạch này rất quý ở Hạ Giới, nhưng lại vô cùng phổ biến ở Thượng Giới.

Nhưng Ngọc Môn Tiên Đấu thì lại khác.

Cho đến lúc này, rất hiếm thấy võ giả có được Ngọc Môn Tiên Đấu trong toàn bộ vũ trụ, hơn nữa còn vô cùng thần bí.

Nghe nói, năng lực trong Ngọc Môn Tiên Đấu của mỗi người không giống nhau, nhưng tất cả đều ghi chép luật nhân quả.

Quan trọng hơn là luật nhân quả này sẽ trưởng thành theo võ giả.

Có được vũ khí luật nhân quả, đó chính là thần khí chí tôn.

Nhưng số lượng thần khí chí tôn cũng chỉ có hơn ba nghìn mà thôi.

Võ giả bình thường, ngoài việc có thể nhìn tên của những vũ khí này trên tấm bia hoàn vũ vạn linh thì cả đời cũng khó mà tận mắt nhìn thấy được một lần.

Mà sau khi thần khí chí tôn được rèn đúc thì không thể sửa đổi được luật nhân quả bên trong, hơn nữa càng không có khả năng phát triển.

Bởi vậy, có thể hiểu, tại sao sau khi viên đá màu xanh này xuất hiện trên mi tâm của Ngải An Tâm, các Cung chủ lại giật mình như thế.

Khi Ngải An Tâm mở ra Ngọc Môn Tiên Đấu, tốc độ của nàng tiếp tục tăng lên.

Một vạn bảy nghìn dặm…

Một vạn tám nghìn dặm…

Một vạn chín nghìn dặm…

Hai vạn dặm.

Trong thời gian chưa đến một nén nhang, Ngải An Tâm đã nhẹ nhàng phá kỷ lục của Huyễn Hải Thiên Tôn.

Trong thời gian hai nén nhang, Ngải An Tâm đã dễ dàng vượt qua hai vạn dặm.

Mỗi bước sau đó, Ngải An Tâm đã viết nên một kỷ lục mới.

Nét mặt của đám Cung chủ đứng ngoài đều vô cùng kích động.

Bọn họ rất tò mò, không biết rốt cuộc phải đạt đến trình độ nào thì Ngải An Tâm mới ngừng lại?

Vân Lạc nhếch miệng, sau đó quay sang nhìn La Chinh.

Thật ra, thành tích của La Chinh bây giờ cũng đã hết sức kinh người.

Tốc độ của hắn không nhanh không chậm, nhưng lại tiến vào khoảng cách một vạn sáu nghìn dặm.

Nếu không có Ngải An Tâm, La Chinh nhất định sẽ thành mục tiêu quan sát của mọi người.

Đáng tiếc…

Ngải An Tâm ưu tú đến mức đáng sợ.

La Chinh vừa mới đột phá được một vạn sáu nghìn dặm, Ngải An Tâm đã tiến vào phạm vi hai vạn dặm.

So sánh ra thì thành tích của La Chinh hơi ngán ngẩm.

“Tốc độ của Ngải An Tâm vẫn đang tăng lên” Một vị Cung chủ không nhịn được mà kêu lên.

Lúc này, có mấy ai chú ý đến La Chinh nữa chứ?

Vị Cung chủ nào cũng nhìn chằm chằm vào Ngải An Tâm, không ngừng theo dõi bước đường tiến lên của nàng.

Gió lốc quy tắc phía sau càng lúc càng kinh khủng, nhưng tốc độ của nàng vẫn không hề giảm xuống, ngược lại còn càng lúc càng nhanh.

Tình huống quỷ dị như thế, ngoài việc khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi thì chỉ còn là thán phục.

Hai vạn một nghìn dặm.

Hai vạn hai nghìn dặm.

Hai vạn ba nghìn dặm…

Mỗi khi Ngải An Tâm vượt qua một nghìn dặm, tất cả các Cung chủ đều thán phục mà than.

Về phần đám thiên tài trên quảng trường, ai nấy đều sợ hãi và khâm phục.

Một nữ tử như vậy, bọn họ không có tư cách để ao ước.

Ngày nào đó, Ngải An Tâm này ắt sẽ trở thành một sự tồn tại mà bọn họ phải ngước nhìn.

Đúng lúc này, ông lão áo vải đột nhiên lên tiếng: “La Chinh đã vượt qua được một vạn tám nghìn dặm”

Ánh mắt của đám Cung chủ đang nhìn chằm chằm Ngải An Tâm lại quay sang nhìn La Chinh.

“La Chinh cũng đã phá luôn kỷ lục của Huyễn Hải Thiên Tôn?”

“Thật đúng là kỳ tích… Nếu không có Ngải An Tâm, thành tích của La Chinh sẽ vô cùng kinh khủng”

“Đáng tiếc, ha ha.

La Chinh không được may cho lắm.

Vốn hắn có thể tạo nên được kỷ lục, kết quả lại bị Ngải An Tâm viết nên một kỷ lục còn khủng bố hơn, ngăn trước mặt hắn”

Đám võ giả trên quảng trường cũng bắt đầu bàn tán.

“Chưa chắc.

Mặc dù tốc độ của La Chinh không nhanh nhưng hắn vẫn đang tiến lên, nói không chừng còn có thể đuổi kịp Ngải An Tâm”

“Không thể nào! Ngải An Tâm đã đạt đến khoảng cách hai vạn bốn nghìn dặm, chênh lệch đến năm nghìn dặm.

Càng đi vào sâu thì độ khó càng lớn, nào dễ dàng đuổi kịp?”

“Đương nhiên là không đuổi kịp rồi.

Mọi người mau nhìn đi, La Chinh đã dừng lại”

Lúc này, mọi người nhìn thấy La Chinh đột nhiên không đi nữa.

Trước đây, La Chinh vẫn luôn duy trì tốc độ tiến lên, không hề chậm lại hay đi nhanh hơn, nhưng chính vì hắn không nhanh không chậm như thế, nên mới từ vị trí cuối cùng đạt đến vị trí thứ hai.

Bây giờ hắn dừng lại, chứng minh hắn đang gặp phiền phức.

“Sợ là đi không được nữa rồi?”

“Rất có thể.

Gió lốc quy tắc lúc này không phải là thứ hắn có thể đối kháng được…”

“Ngải An Tâm đã vượt qua được hai vạn bốn nghìn dặm”

Đối với kỷ lục mà Ngải An Tâm không ngừng tạo ra, mọi người đã bắt đầu lo lắng.

Không biết cô gái này còn có thể đạt đến trình độ nào.

Nhưng bọn họ tin rằng, đây nhất định là một kỷ lục mà “trước chưa ai từng có, sau cũng khó có ai đạt được”.

So với kỷ lục mà Huyễn Hải Thiên Tôn lập được năm đó, kỷ lục này còn khủng bố hơn vô số lần.

Như bọn họ đã tin tưởng, sau khi Ngải An Tâm vượt qua được khoảng cách hai vạn bốn nghìn dặm, tốc độ của nàng vẫn kinh người, không hề có dấu hiệu ngừng lại.

Về phần La Chinh, hắn vẫn đứng im ở vị trí một vạn tám nghìn dặm, dường như đang tìm hiểu thứ gì đó.

Vân Lạc mím môi nhìn chằm chằm La Chinh, nhưng trong lòng lại cảm thấy lo lắng.

Ngay từ đầu, nàng đã rất coi trọng La Chinh, cũng hy vọng hắn có thể vượt qua được Ngải An Tâm.

Nhưng bây giờ La Chinh lại dừng lại trong gió lốc quy tắc, không biết là đang lĩnh ngộ thứ gì?

“Hai vạn năm nghìn dặm”

“Hai vạn sáu nghìn dặm”

“Hai vạn bảy nghìn dặm.

Ta sắp điên rồi, cô gái này là một con quái vật”

Mãi cho đến khoảng cách hai vạn tám nghìn dặm, tốc độ của Ngải An Tâm mới dần dần chậm lại.

“Rốt cuộc cũng chậm lại rồi…”

“Nàng ta đã vượt qua kỷ lục do Huyễn Hải Thiên Tôn tạo ra đến một vạn dặm, thành tích này, chậc chậc…”

“Nói nhảm, tiến vào trong gió lốc quy tắc, nàng ta đã rơi vào trạng thái hoàn toàn mất khống chế.

Nếu đã ở trong gió lốc quy tắc thì căn bản không thể nào quan sát được”

Tốc độ của Ngải An Tâm giảm đi rất nhanh.

Sau khi đi thêm hai trăm dặm nữa, cuối cùng nàng đã hoàn toàn ngừng lại.

Không bao lâu sau, Ngải An Tâm xuất hiện ở cổng tháp kết giới Nhất Niệm, khóe miệng nhếch lên.

Nàng vô cùng kiêu ngạo nhưng bản tính lại bình dị, gần gũi.

Chỉ là khi đám võ giả mười ba thiên cung nhìn Ngải An Tâm, bọn họ mơ hồ có cảm nhận được nàng giống như một người ở trên cao vậy.

Sau khi Ngải An Tâm trở lại quảng trường, nàng ngẩng đầu nhìn tháp kết giới Nhất Niệm: “La Chinh đâu? A, hắn còn đang ở khoảng cách một vạn tám nghìn dặm?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box