1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 209 : Ánh sáng chói mắt (c1041-c1045)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 209 : Ánh sáng chói mắt (c1041-c1045)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1041: Ánh sáng chói mắt

Từ khi phi thăng lên đây, lần đầu tiên tiếp xúc với Vân Lạc, La Chinh đã có một cảm giác vô cùng xa lạThực ra cho tới bây giờ, cái cảm giác xa lạ này vẫn chưa từng biến mất.

Theo La Chinh, dung mạo của Vân Lạc trước mắt này không có chút khác biệt nào so với hai Vân Lạc ở Hạ Giới, nhưng trên thực tế lại hoàn toàn là những người khác nhau!

Nói cách khác, Vân Lạc mà La Chinh từng quen biết đã biến mất, đã bị Vân Lạc trước mắt này chiếm lấy hết.

Mặc dù Cung chủ Vân Lạc trước mắt này kế thừa ký ức của hai Vân Lạc kia, nhưng nói cho cùng đó chỉ là ký ức của hai phần trăm vạn phân thân mà thôi.

Còn sở dĩ Vân Lạc có ấn tượng sâu sắc đối với La Chinh cũng là vì nàng đã rút lấy ký ức về La Chinh từ trong trí nhớ của trăm vạn Vân Lạc…

Nếu Vân Lạc không thu cả ký ức về Tiết Mộc Dương kia thì đối với Vân Lạc, Tiết Mộc Dương cũng chỉ là người xa lạ mà thôi.

Ngay cả bởi vì Tiết Mộc Dương đuổi theo đến thiên cung Vân Miểu, còn nhờ biểu hiện đặc biệt tốt mà khiến cho Vân Lạc chú ý tới, nàng cũng biết ý đồ của Tiết Mộc Dương, nhưng những việc này vẫn không thay đổi sự thực rằng Tiết Mộc Dương này là người xa lạ.

Song, nhìn Tiết Mộc Dương thì rất có vẻ không đạt được mục đích thề không bỏ qua, La Chinh chỉ có thể khẽ lắc đầu.

Cho dù sau này chứng minh được thực lực của bản thân rồi thì sao? Đâu phải dựa vào thực lực là sẽ giành được tình cảm.

Nếu Vân Lạc là cô gái bình thường thì cũng đành, nhưng bản thân nàng lại chính là con của Thiên Tôn, hơn nữa bây giờ quyền cao chức trọng, làm sao có thể tùy ý gửi gắm cho ai?

Đương nhiên chuyện này không liên quan gì đến La Chinh…

Võ giả phía dưới vẫn lần lượt bay qua vòng Xích Hà kia, thông qua xong liền đứng ở sau lưng nhiều Cung chủ, Phó cung chủ, không thông qua thì ủ rũ cúi đầu rời đi.

Dần dần, số lượng võ giả bay vụt lên cũng càng lúc càng ít ỏi.

“Ngươi còn chưa đi sao?” Ngải An Tâm ở bên cạnh hỏi.

“Ngươi có thể đi lên trước” La Chinh đề nghị.

Ngải An Tâm lại nói: “Thực ra ta muốn nhường ngươi lên trước… Nhưng ngươi đã bảo ta lên trước, thì ta đây đi trước vậy!”

Sau khi nói xong, Ngải An Tâm liền điểm nhẹ mũi chân, xoay một vòng trên không trung rồi thân hình vô cùng nhanh nhẹn chui qua vòng Xích Hà.

Lúc đi qua, thậm chí nàng còn quay mình, ngoảnh đầu cười nhạt một cái với La Chinh, rồi đưa lưng về phía vòng Xích Hà mà xuyên qua.

Trong nháy mắt Ngải An Tâm đi qua vòng Xích Hà thì một điểm của vòng Xích Hà chợt bùng phát một ánh sáng màu đỏ, ánh sáng kia nhanh chóng lan ra dọc theo vòng tròn này!

“Vù vù vù…”

Toàn bộ vòng Xích Hà liền bắt đầu ngân lên khe khẽ!

Cùng lúc đó, từng luồng ánh sáng chói mắt giống như gợn sóng bắt đầu tuôn ra không ngừng ở trên vòng Xích Hà kia, chậm chạp không chịu tan đi!

Cũng bởi vì ánh sáng quá mức chói lọi mà trong mắt của mọi người, vòng Xích Hà kia đã không giống như là một vật hình tròn, mà giống như là một cầu lửa lớn, như là một mặt trời.

“Phản ứng thật mãnh liệt, nữ nhân này! Nàng đã mở ra mấy cánh hoa sen?”

“Tiết Mộc Dương kia đã là chín cánh, chẳng lẽ nữ nhân này đã vượt qua chín cánh?”

“Chẳng trách lại lớn lối như vậy, dám khiêu chiến toàn bộ thiên cung Vân Miểu, quả thật là thiên phú này khó có thể tưởng tượng…”

Trên mặt mấy vị Phó cung chủ của thiên cung Vân Miểu cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Bọn họ có ấn tượng với cô gái này, trước đó không lâu cô gái này đã sử dụng lệnh Hổ Gầm, trực tiếp khiêu chiến toàn bộ đám thiên tài của thiên cung Vân Miểu.

Những Phó cung chủ này hỏi thăm thì biết nàng là đệ tử thân truyền của lão Cung chủ, cũng không truy đến cùng.

Nếu là người do lão Cung chủ gửi gắm thì cứ kệ nàng gây chuyện đi…

Tất nhiên, đệ tử thân truyền của lão Cung chủ sẽ không yếu về cả thực lực lẫn thiên phú, nhưng bọn họ thật không ngờ Ngải An Tâm này lại có thể khiến cho vòng Xích Hà có phản ứng lớn như vậy.

Vẻ mặt Vân Lạc cũng kinh ngạc, “Khiến cho vòng Xích Hà phản ứng như thế, hoa sen của nàng chắc cũng mở ra chín cánh!”

“Ừ” một vị Phó cung chủ gật đầu, “Chắc là như vậy, nếu như ta đoán không sai thì nàng hẳn phải thuộc về cửu diệp đỉnh phong.

Nếu khiến nàng vượt qua tiểu Thiên Kiếp mười lần thì chắc sẽ có chút khả năng mọc ra hoa sen đại thừa”

“Hoa sen đại thừa…” Một vị Phó cung chủ khác cảm thán một câu, “Số mệnh của lão Cung chủ thật là tốt, không chỉ bản thân có thể đánh sâu vào vị trí Thiên Tôn, thoát khỏi thiên nhân ngũ suy, mà còn nhặt được một báu vật như vậy!”

Trong các chủng tộc lớn của toàn bộ vũ trụ, rất hiếm người sở hữu hoa sen đại thừa!

Vân Lạc gật đầu, lại hơi mỉm cười: “Cô gái này hẳn sẽ có một vị trí ở trong đại thế…”

Song Vân Lạc cũng không dám nói tuyệt đối, hiện tại đại thế vừa mới mở ra, còn thời gian của toàn bộ Đại Thế Chi Tranh sẽ kéo dài khá là lâu, rất nhiều thứ đều là ẩn số không thể phán xét.

Cho dù ngươi là người thực sự sở hữu mệnh Đại Thế Chi Tranh, sở hữu số mệnh nghịch thiên, là con cưng của thời đại này, thì cũng chưa chắc có thể trở thành nhân vật chính!

Huống hồ theo Vân Lạc, cô gái này quá kiêu ngạo.

Mặc dù trong khoảng thời gian này nàng không rời khỏi cung điện của mình, nhưng nàng vẫn biết một số tin tức.

Đặc biệt là chuyện Ngải An Tâm đi khiêu khích La Chinh hết lần này đến lần khác, nói khó nghe chút thì đây là kiểu mẫu thuần túy muốn tìm đường chết…

Nếu như một mực tìm đường chết thì số mệnh có nghịch thiên hơn nữa cũng khó mà bù đắp được!

Đương nhiên Vân Lạc sẽ không rảnh rỗi mà quan tâm đến chuyện này.

Nàng không cho La Chinh bất kỳ đề xuất gì, cũng không cho La Chinh ưu đãi đặc biệt, nếu La Chinh có hai tầng mệnh cách, vậy thì cứ mặc La Chinh đi con đường của chính mình.

“La Chinh, sao còn chưa lên?” Vân Lạc hờ hững liếc La Chinh.

Thực ra thân phận của La Chinh rất giống Tiết Mộc Dương, hai người đều là người phi thăng, cùng gặp gỡ phân thân của Vân Lạc ở Hạ Giới, hai người cũng đều rất ưu tú…

Song, khi Vân Lạc lấy ký ức về thì ký ức của La Chinh khiến Vân Lạc chấn động mãnh liệt hơn nhiều so với của Tiết Mộc Dương! Cho nên ấn tượng của Vân Lạc đối với La Chinh sâu sắc hơn rất nhiều so với Tiết Mộc Dương.

Ngải An Tâm đứng bễ nghễ giữa không trung, nàng chính là người do lão Cung chủ dẫn vào thiên cung Vân Miểu, theo đạo lý hẳn phải đứng sau lưng Vân Lạc.

Nhưng nàng lại bay lơ lửng một mình, còn ánh sáng của vòng Xích Hà kia vẫn rực rỡ lạ thường, ánh lửa đỏ chiếu rọi đôi má của nàng.

Nàng cảm nhận được ánh mắt khiếp sợ của mọi người, tuy sắc mặt bình tĩnh nhưng trong lòng cũng hơi đắc ý!

Đắc ý không hề có nghĩa là nàng thỏa mãn.

Mục tiêu của nàng tuyệt đối không chỉ giới hạn ở một thiên cung Vân Miểu nho nhỏ.

Sau này nàng muốn đối mặt với thiên tài cấp cao nhất trong thiên hạ, nàng muốn giành được một vị trí cho mình trong đợt tranh giành đại thế duy nhất của diễn kỷ này!

Còn truyền thừa Tân Hỏa này vẻn vẹn chỉ là một khởi đầu mà thôi.

Cùng với ánh sáng từ từ tắt dần, cả vòng Xích Hà cũng trở lại trạng thái lúc đầu.

Sau lưng nàng lại có mấy vị võ giả bắt đầu bay lên, lúc này nàng cũng nhìn chằm chằm La Chinh phía dưới: “La Chinh, ngươi không tính tham gia truyền thừa Tân Hỏa à?”

La Chinh từ chối khiêu chiến của nàng hết lần này đến lần khác, nàng cũng không có cách nào, chỉ có thể đánh bại La Chinh trong truyền thừa Tân Hỏa!

Nghe thấy Ngải An Tâm nói, La Chinh cười nhạt một cái, không ít người cũng nhìn về phía La Chinh!

Trong khoảng thời gian này, hai người mới có biểu hiện ưu tú nhất, một là Ngải An Tâm, một người khác chính là La Chinh.

Thực ra rất nhiều võ giả của thiên cung Vân Miểu đều tò mò nếu hai người này tranh đấu thì sẽ phân ra cao thấp như thế nào?

Nhưng ở trong thiên cung Vân Miểu, La Chinh chỉ ra tay vẻn vẹn hai lần.

Lần đầu tiên thì đánh bại võ giả của Lăng Vân Đường, còn lần thứ hai thì dùng một kiếm suýt nữa lấy mạng của Tĩnh Hiên – Tĩnh thiếu gia của Yến Vân Đường!

Nhưng thứ hạng của Tĩnh Hiên trong Yến Vân Đường chỉ trên dưới hai trăm… Cho nên rất khó dò xét thực lực thật sự của La Chinh thông qua Tĩnh Hiên.

Nhưng Ngải An Tâm lại liên tục đánh bại trên mười người, trong đó có võ giả xếp hạng trước một trăm, cũng có võ giả đứng hàng mấy chục, ngay cả võ giả hạng thứ tư trong Yến Vân Đường cũng bị Ngải An Tâm đánh bại!

Trước mắt, khi Ngải An Tâm xuyên qua vòng Xích Hà kia thì dẫn ra ánh sáng gấp mấy lần Tiết Mộc Dương cũng khiến cho mọi người hiểu hình như tiềm lực của cô gái này vượt xa tưởng tượng của bọn họ.

Cho nên, tuy rằng đa số võ giả không thích Ngải An Tâm này, nhưng so với La Chinh thì trong lòng vẫn thiên vị nàng…

“Mau lên đây đi!” Ngải An Tâm vươn tay về phía La Chinh, năm ngón tay trắng nõn thon dài chìa ra, tựa như muốn xuyên qua khoảng cách hơn mười trượng để kéo La Chinh lên.

La Chinh gật đầu, thúc giục khí hỗn độn, từ từ đưa thân thể của mình bay lên.

“Xem dáng vẻ này của La Chinh thì hình như có vẻ không tự tin lắm nhỉ!”

“Hình như cũng không ai biết hắn mở ra bao nhiêu cánh hoa sen, chẳng lẽ hắn chỉ mở ra ba cánh? Sợ mình không thể đi qua vòng Xích Hà này?”

“Không thể nào…”

“Thật ra cũng có khả năng đó, dù sao trong lòng mỗi người đều biết mình mở ra bao nhiêu cánh sen.

Ngươi nhìn những võ giả do do dự dự kia xem, đa số đều không thể thông qua!”


Chương 1042: Ai là người quyết định?

Nghe được những lời kia, Vân Lạc nở nụ cười thản nhiên, nàng tuyệt đối tin tưởng La ChinhNàng không biết La Chinh đã mở ra bao nhiêu cánh hoa sen, thông qua hai phân thân cũng không thu được ký ức liên quan.

Lúc La Chinh độ kiếp là ở đại lục thần quốc, mà hai phân thân Vân Lạc của nàng, một người thì ở tại Đông Vực, người khác lại ở đại lục Hải Thần.

Ở trước mặt La Chinh, nàng cũng không mở miệng hỏi thăm.

La Chinh đã có thể thu hoạch được danh hiệu Thiên Vị màu vàng ở trong tháp Tội Ác, nếu ngay cả vòng Xích Hà trước mắt cũng không qua được, thì thật buồn cười.

La Chinh duy trì tốc độ không nhanh không chậm, chậm rãi bay qua vòng Xích Hà kia.

Nên thông qua đều đã thông qua, toàn bộ người không thông qua đều lưu lại phía dưới, mọi người rất tò mò xem La Chinh có thể thông qua vòng Xích Hà này không, toàn bộ sự chú ý của họ đều tập trung vào hắn.

Tốc độ của La chinh mặc dù chậm, nhưng vòng Xích Hà này cao lắm cũng chỉ khoảng hai mươi, ba mươi trượng, trong chốc lát, La Chinh đã bay đến trước vòng Xích Hà rồi.

Vòng Xích Hà yên tĩnh lại, giống như là một vòng sắt nung đỏ, bên trong mơ hồ phát ra từng tia sáng màu đỏ sậm.

Trước mắt bao nhiêu người, La Chinh liền lặng lẽ xuyên qua vòng Xích Hà…

Mọi người nhìn rất rõ, vòng Xích Hà cũng không sinh ra màng mỏng trong suốt ngăn La Chinh ở bên ngoài.

Mà trong nháy mắt hắn xuyên qua, vòng Xích Hà dường như cảm ứng được điều gì đó, một ánh sáng đỏ thẫm liền bắt đầu tụ lại bên trên chiếc vòng kia.

“Ánh sáng… thật mãnh liệt, hình như sắp vượt qua của Ngải An Tâm rồi?”

“Không đến mức đó chứ, khi Ngải An Tâm xuyên qua vòng Xích Hà thì luồng sáng phát ra e rằng đã là giới hạn của vòng Xích Hà rồi, nếu là giới hạn thì làm sao lại bị vượt qua được?”

“Trước tiên nhìn xem đã, thế nào cũng sẽ phân cao thấp thôi!”

Phía trên vòng Xích Hà, Ngải An Tâm cũng cắn môi, chăm chú nhìn vòng Xích Hà.

Vì sao nàng liệt La Chinh vào đối thủ của mình?

Nguyên nhân chắc chắn không phải vì hắn lấy đi Lôi Phong U Thần Kiếm của sư tôn.

Mà là do ngày đó sư phụ từng âm thầm nói cho nàng biết, La Chinh và nàng đều có mệnh cách Đại Thế Chi Tranh.

Hơn nữa, mệnh cách của La Chinh dường như còn chưa ổn định lắm, nói cách khác hắn là một kẻ vô mệnh.

La Chinh này, có tư cách làm đối thủ của nàng.

Ngải An Tâm căn bản không coi trọng những thiên tài siêu cấp của thiên cung Vân Miểu.

Như Tiết Mộc Dương kia tạm thời xem như không tệ, nhưng nàng vẫn cho rằng Tiết Mộc Dương cũng không phải là đối thủ của nàng.

Cho nên sau khi nàng gia nhập thiên cung Vân Miểu, lẽ ra có thể ở một nơi hoàn toàn yên tĩnh, nhưng nàng cố tình lựa chọn cung điện nhỏ bên Lăng Vân Đường, hơn nữa còn muốn trở thành hàng xóm của La Chinh.

Sau khi sử dụng lệnh Hổ Gầm khiêu chiến, Ngải An Tâm hy vọng nhất là La Chinh sẽ tới khiêu chiến mình.

Nhưng tên đó căn bản không có hành động gì, không để ý đến nàng…

Nhiều lần khiêu khích, thậm chí trực tiếp hủy phòng ở của tên đáng chết đó mà hắn vẫn không để ý…

Cuối cùng, Ngải An Tâm hết cách nên cũng chẳng thể tự dưng trực tiếp ra tay với La Chinh được.

Mặc dù truyền thừa Tân Hỏa chính là bước kiểm duyệt mấu chốt nhất, nhưng trước mắt, thông qua phản ứng của vòng Xích Hà, nàng cũng có thể nhìn ra đôi điều.

Thấy luồng sáng tập trung bên trên vòng Xích Hà mãnh liệt hơn, màu sắc lóa mắt hơn so với của mình trước đó, Ngải An Tâm lập tức khẩn trương.

Với tính cách kiêu ngạo của nàng, nàng cho rằng trong vũ trụ không có bao nhiêu thiên tài có thể sánh vai được với nàng, mà trong liên minh, loại người này lại càng ít!

Luồng sáng bên trên vòng Xích Hà kia không ngừng tụ tập, sắp sửa muốn bùng nổ dọc theo cái vòng kia.

Vân Lạc chăm chú nhìn tất cả, trong đáy mắt lộ vẻ khó tin, về phần vị Phó cung chủ Từ Xán kia, sắc mặt đã rất khó coi rồi…

Nhưng mà, ngay trong nháy mắt này, luồng sáng tích tụ của vòng Xích Hà bỗng nhiên biến mất! Không chỉ ánh sáng kia biến mất, dưới tình huống bình thường vòng Xích Hà đều duy trì hình dáng màu đỏ sậm, nhưng lúc này màu đỏ sậm kia cũng biến mất, toàn bộ vòng Xích Hà liền biến thành vòng sắt đen sì, bên trên vòng cũng không có bất kỳ ánh sáng nào.

Mọi người nhìn một màn này, đều ngây ngẩn cả người.

“Tại sao có thể như vậy?”

“Chẳng lẽ vòng Xích Hà này hỏng rồi sao…”

“Sao có thể, dù sao vòng Xích Hà này cũng là một thần khí nhất phẩm, lại không bị công kích, làm sao có thể nói hỏng là hỏng được!”

Dù là võ giả phía trên, hay võ giả phía dưới đều khe khẽ bàn luận.

Vòng Xích Hà này là pháp bảo do thiên cung Vân Miểu chọn lọc, chưa từng xuất hiện tình huống thế này!

La Chinh vừa mới xuyên qua vòng Xích Hà, thấy cảnh này cũng có chút sững sờ, xảy ra chuyện gì vậy?

Về phần Ngải An Tâm, nàng len lén thở dài, hoặc nàng cũng không cho là vòng Xích Hà có thể nghiệm chứng ra cái gì.

Đây cùng lắm chỉ là một vòng sàng lọc nho nhỏ do Cung chủ tiến hành trước khi bắt đầu truyền thừa Tân Hỏa mà thôi.

Cho dù La Chinh có thể làm cho vòng Xích Hà phát ra luồng sáng mãnh liệt hơn, cũng không có nghĩa thiên phú của La Chinh mạnh hơn nàng.

Thế nhưng, Ngải An Tâm vẫn không hy vọng khi La Chinh xuyên qua vòng Xích Hà lại vượt trội hơn mình.

Trơ mắt nhìn luồng sáng bên trên vòng Xích Hà khi La Chinh xuyên qua càng lúc càng lớn hơn, nàng liền thấy lo lắng.

Hiện tại, vòng Xích Hà này dường như bỗng nhiên mất đi hiệu lực, thật khiến nàng thở phào nhẹ nhõm.

Vân Lạc nhẹ nhàng bay về phía vòng Xích Hà, sắc mặt cũng càng lúc càng kỳ quái.

Nàng thản nhiên liếc mắt nhìn La Chinh, sờ tay về phía vòng Xích Hà.

Khi ngón tay nhẹ nhàng đụng vào, vòng Xích Hà đen sì được nàng kích hoạt, lại lần nữa phát ra hào quang màu đỏ.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” La Chinh hỏi.

Vân Lạc nhìn La Chinh chằm chằm, khóe miệng hơi nhếch: “Ngươi thử lại một lần nữa đi?”

La Chinh gật đầu, làm theo yêu cầu của Vân Lạc, lách qua vòng Xích Hà, chui từ phía dưới lên lần nữa.

Kết quả, giống lần trước y như đúc…

Ánh sáng đỏ tích tụ bên trên vòng Xích Hà bỗng nhiên bị tắt, toàn bộ vòng Xích Hà đều biến thành đen sì, mất đi vẻ rực rỡ

Thấy cảnh này, Vân Lạc chớp mắt một chút, ngón tay nhẹ nhàng khẽ động, nói: “Được rồi, thông qua là được rồi”

La Chinh gật đầu, không còn bận tâm tại sao tình huống này lại xuất hiện trên vòng Xích Hà nữa.

Hắn bay lên không trung, sóng vai đứng cùng những võ giả đã thông qua khác.

Nhưng đúng vào lúc này, vị Phó cung chủ Từ Xán kia lại nói: “Cung chủ, làm như vậy phải chăng có chút không hợp quy củ? Dựa theo quy củ cũ, muốn tham gia truyền thừa Tân Hỏa, nhất định phải thông qua sàng lọc của vòng Xích Hà.

La Chinh hắn không…”

Vân Lạc thản nhiên nói: “Hắn đã thông qua vòng Xích Hà rồi”

“Nhưng là do vòng Xích Hà kia xảy ra vấn đề!” Từ Xán dựa vào lý lẽ biện luận.

“Xảy ra vấn đề, thì hắn vẫn được thông qua” Vân Lạc lại đáp.

Từ Xán cười lạnh, xảo biện nói: “Dựa theo lý lẽ này của cung chủ, nếu như vòng Xích Hà không kích hoạt, thì chẳng phải người người đều có thể thông qua, người người đều có thể tiếp nhận truyền thừa Tân Hỏa sao? Như vậy, sàng lọc của vòng Xích Hà còn có ý nghĩa gì? Nếu như để tên nhóc này thông qua như thế, chẳng phải là thiên cung Vân Miểu có chút không công bằng ư?”

Thật ra chỉ cần không phải kẻ mù thì đều có thể thấy rõ, Sau khi La Chinh thông qua mới khiến cho vòng Xích Hà bị tắt!

Nhưng sự ngụy biện của Từ Xán lại nhận được sự đồng tình của các võ giả kia.

Trong thiên cung Vân Miểu ước chừng có không đến một phần mười võ giả thông qua được vòng Xích Hà này.

Chín phần mười võ giả khác đều không cách nào tham gia truyền thừa Tân Hỏa nên thất vọng, trong lòng bọn họ tất nhiên không vui, đồng thời cũng cảm thấy rất không công bằng.

Nghe được lời ngụy biện này của Từ Xán, từng người liền phụ họa theo.

“Đúng, nếu để hắn thông qua kiểu này, chẳng phải là người người đều có thể qua ư?”

“Không được, nhất định phải để hắn thông qua hoàn chỉnh một lần, nếu không chính là gian lận!”

“…”

Nghe được thanh âm của những võ giả phía dưới, ánh mắt Vân Lạc ngày càng lạnh lẽo.

Nàng đã đoán được vấn đề là ở chỗ nào, chẳng qua là không muốn nói ra mà thôi.

Vừa rồi khi La Chinh thông qua vòng Xích Hà lần đầu tiên, khiến hào quang bên trên vòng Xích Hà bị tắt, nàng đã hiểu e là La Chinh đã mở ra hoa sen đại thừa rồi!

Vòng Xích Hà chỉ có thể cảm ứng được trong giới hạn hoa sen tiểu thừa mà thôi, vượt qua giới hạn này, vòng Xích Hà không thể đưa ra phản ứng bình thường được, cho nên mới tắt ngúm trong khoảnh khắc!

Dựa theo phán đoán trước đây của Vân Lạc, hoa sen của La Chinh ít nhất cũng đã mở ra bảy cánh rồi, rất có khả năng đã mở ra chín cánh giống Tiết Mộc Dương, hoặc là cửu diệp đỉnh phong giống như Ngải An Tâm.

Nhưng nàng cũng chưa từng nghĩ tới La Chinh ở Sinh Tử Cảnh ngũ trọng lại có thể mở ra hoa sen đại thừa…

Có điều, suy đoán của nàng cũng chỉ là căn cứ vào phản ứng của vòng Xích Hà mà thôi, về phần hoa sen đại thừa của La Chinh mở ra bao nhiêu cánh? Là mười một cánh? Hay là mười ba cánh? Thậm chí là mười lăm cánh? Nàng vẫn không hỏi La Chinh.

Đối mặt với hoài nghi của Từ Xán, nàng cười lạnh, chăm chú nhìn Từ Xán nói: “Trong thiên cung Vân Miểu này, rốt cuộc ta là người định đoạt hay các ngươi là người định đoạt?”


Chương 1043: Trong tháp Vô Định

Bản thân Vân Lạc cũng không thích tranh chấp với người khácMặc dù nàng là Cung chủ của thiên cung Vân Miểu, nhưng đa số thời gian đều yên lặng tu luyện.

Đối với vị trí Cung chủ, nàng cũng không thực sự coi trọng.

Còn Từ Xán mỗi lần đều hùng hùng hổ hổ tới tìm nàng, mục đích tất nhiên là vì vị trí Cung chủ này rồi…

Lần này Vân Lạc lại có thái độ khác thường, chất vấn bọn họ, nơi này rốt cuộc ai là người định đoạt?

Nói cho cùng, Vân Lạc mới là Cung chủ của thiên cung Vân Miểu!

Những Phó cung chủ khác vốn không có ý kiến nhiều, thật ra bọn họ cũng biết rõ nguyên nhân tại sao vòng Xích Hà này mất linh, nhưng vì không thể kết luận là do La Chinh, nên tình huống này mới xảy ra.

Nhưng La Chinh hoàn toàn có tư cách tham gia truyền thừa Tân Hỏa, nếu La Chinh không đủ tư cách, thì vào thời điểm vừa mới thông qua vòng Xích Hà đã trực tiếp bị hất trở về rồi.

Bọn họ chỉ tò mò, rốt cuộc cái tên La Chinh này đã mở ra mấy cánh hoa sen.

Còn Từ Xán, hắn chỉ là rỗi việc nên đi gây sự thôi.

Bây giờ thấy Vân Lạc cứng rắn thể hiện quyền uy, trong mắt Từ Xán lộ ra một chút ác độc, nhưng lại không dám nói thêm gì.

Về phần những võ giả không thông qua vòng Xích Hà phía dưới, nào ai còn dám nói nhiều trước mặt Vân Lạc?

“Vòng Xích Hà đã hoàn tất sàng lọc, ba trăm năm mươi sáu võ giả thông qua vòng Xích Hà lần này, đi theo ta!”

Nói xong, Vân Lạc cũng không quay đầu lại mà bay thẳng về một phía.

Đám võ giả Yên Vân Đường của Tiết Mộc Dương liếc nhìn nhau, rồi theo sát phía sau Vân Lạc, các Phó cung chủ khác cũng dẫn một số võ giả đi theo.

La Chinh và Ngải An Tâm cũng đi theo phía sau đội ngũ.

Hai người bọn họ xem như là loại không bình thường của thiên cung Vân Miểu, mặc dù trên danh nghĩa là võ giả Lăng Vân Đường, song thực tế thực lực lại có thể so với của võ giả Yên Vân Đường! Điểm chết người nhất là hai người đều là võ giả Sinh Tử Cảnh, mà trong đó La Chinh là kỳ quái nhất, mới chỉ là Sinh Tử Cảnh ngũ trọng mà thôi…

Sau khi đi theo Vân Lạc rời khỏi thiên cung Vân Miểu, đám người liền đi vào con đường không gian.

Ba mươi canh giờ tiếp theo, mấy trăm người nối liền nhau đi theo Vân Lạc.

Mặc dù tốc độ của mọi người đều không chậm, thế nhưng đi qua bên trong Đại Giới, động một chút là lấy năm làm đơn vị, cho dù là đi vào con đường Đại Giới, rất nhiều võ giả đuổi theo một đoạn đường tương đối nhưng với Đại Giới mà nói, vẫn chẳng thấm tháp gì.

Sau khi theo Vân Lạc rời khỏi con đường không gian, trước mặt mọi người xuất hiện một cái thành lớn, đây cũng không phải là mục đích của bọn họ, chỉ là một trạm nghỉ mà thôi.

Đương nhiên, đối với võ giả mà nói đây chỉ là một trạm nghỉ, nhưng trạm nghỉ này lại có tác dụng là nơi sinh tồn của ngàn vạn sinh linh.

Sau khi đến trạm nghỉ này, mọi người mới leo lên một chiếc thuyền lớn, ngồi chiếc thuyền lớn này, lần nữa tiến vào con đường Đại Giới, vẫn đi nhanh như trước.

Cũng may ngồi trên thuyền lớn này nên mọi người không cần thiết hao phí chân nguyên ngự không phi hành.

La Chinh cũng tìm một chỗ nhắm mắt tu luyện, nhưng tu luyện nhiều rồi, La Chinh cũng muốn thông qua ký ức của Đại Thế Giới, điều tra tình hình Hạ Giới.

Mặc dù hắn cách xa Đại Thế Giới, nhưng dưới sự dung hợp của linh hồn và ý chí, hắn vẫn có thể tùy thời mà rút ra ký ức trong đó, chỉ là không thể sử dụng năng lực chuyển dời sức mạnh nữa thôi.

Đang dò xét phía dưới, hắn lại phát hiện Lưu Vũ đã phi thăng rồi…

Hắn ngược hai độ trở về thời điểm ở đại lục Hải Thần, Lưu Vũ lại lần nữa độ kiếp thành công, rất có thể cũng giống như hắn, cũng bị Đại Thế Giới cưỡng ép phi thăng.

Với thiên phú của Lưu Vũ, lẽ ra có thể thuận buồm xuôi gió phát triển tại Yêu Dạ tộc, La Chinh thầm nghĩ.

Lại nhìn Trung Vực bên này, trong khoảng thời gian này hắn rời đi, dường như cũng đang khá yên bình.

Tu vi của Tô Linh Vận từng bước tăng lên, mà Khê Ấu Cầm vẫn không có tin tức gì, dáng người của Ninh Vũ Điệp hình như hơi mập ra?

La Chinh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, rút ra ký ức lần nữa, lúc này mới ý thức được là Ninh Vũ Điệp mang thai rồi!

Ký ức của Đại Thế Giới được chứa đựng từ khi nó sinh ra, đến tất cả ký ức trước mắt này, dường như nó ghi chép hết thảy những gì xảy ra trong mỗi khoảng thời gian.

La Chinh thông qua ngược dòng thời gian, không ngừng tìm đọc ký ức liên quan tới Ninh Vũ Điệp trong khoảng thời gian này.

Lúc này, hắn mới chợt hiểu ra, vốn mấy ngày trước khi hắn đi, Ninh Vũ Điệp đã phát hiện mình có tin vui rồi

“Ta sắp làm cha rồi?” La Chinh ngồi sững sờ tại chỗ, nhưng ngay sau đó mặt mũi tràn đầy niềm vui sướng! Chỉ tiếc sau khi hắn phi thăng mới tra cứu tới, vấn đề này La Chinh cũng không khống chế được.

Ban đầu hắn nghĩ dừng lại ở Hạ Giới lâu một chút, khổ nỗi Đại Thế Giới không cho phép.

Mà bây giờ La Chinh đã phi thăng, trong thời gian ngắn muốn trở lại Hạ Giới e là không có khả năng.

Chỉ khổ Ninh Vũ Điệp, để nàng một thân một mình đối mặt với chuyện này…

Võ giả tu hành, chống lại ý trời, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, mặc dù trong lòng La Chinh lo lắng, nhưng cũng biết có một số việc mình không thể thay đổi được.

Tất nhiên có được thì có mất, hắn không có khả năng một mình chiếm lấy hết chỗ tốt của thế gian này.

Lại điều tra tiếp ký ức, vẫn không thấy bóng dáng Khê Ấu Cầm đâu, xem ra nàng thật ở lại bên trong Tử Cực giới rồi, không biết nha đầu này rốt cuộc làm cái quỷ gì.

Mà giờ phút này, bên trong Tử Cực giới…

Tử Cực giới có ba lầu một tháp, ba lầu chính là lầu Vạn Tử Quỳnh, lầu Tiêu Hồn Đãng Phách và lầu Lãm Nguyệt, một tháp chính là tháp Vô Định.

Trong ba lầu một tháp này lấy một tháp làm tôn, cũng chính là tháp Vô Định.

Lấy hai chữ Vô Định, tháp Vô Định này tất nhiên có liên quan tới Vô Định lão nhân.

Có điều, tháp Vô Định này thật ra không có đặc điểm của một tòa tháp.

Nó rộng ba nghìn trượng, cao mười vạn trượng, nói là một tòa tháp, không bằng nói là một tòa kiến trúc hùng vĩ khổng lồ thì đúng hơn.

Giờ này khắc này tại một tầng nào đó trong tháp Vô Định, Khê Ấu Cầm đang phát cáu!

“Ta… không tu luyện nữa! Hu hu…” Khê Ấu Cầm buông thõng tay xuống, vô số cự kiếm lơ lửng giữa không trung liền rơi xuống ầm ầm! Những võ giả khác ở bên dưới đống cự kiếm kia liền nhao nhao tránh né.

“Thiếu chủ, không thể được!”

“Tháp chủ phân phó hôm nay người nhất định phải tu luyện một canh giờ!”

“Thật ra thiếu chủ tiến bộ rất nhanh, so với võ giả bình thường nhanh gấp nghìn lần, tu luyện nhiều một chút, đối với người mà nói có lợi ích to lớn…”

Không ít người tới bên người Khê Ấu Cầm, thi nhau khuyên nhủ.

“Ta không tu luyện đấy!” Khê Ấu Cầm tủi thân khóc hu hu.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng nghiêm túc tu luyện.

Khi ở thành Hư Thiên, người trong nhà tất nhiên mặc nàng phát thể hiện thế nào.

Cũng bởi vì như thế, cho dù nàng có được Âm Thể Tử Cực, nhưng khi ở Thần Đan Cảnh còn không bằng một số võ giả Chiếu Thần Cảnh, căn cơ phù phiếm không dám nhìn thẳng.

La Chinh phi thăng, nàng muốn gặp lại La Chinh ở trong Thượng Giới, cho hắn một niềm bất ngờ lớn, nên mới đồng ý với Vô Định lão nhân vào tháp Vô Định, bái Vô Định lão nhân làm thầy.

Thời gian đầu, Khê Ấu Cầm còn có thể chịu được, thế nhưng càng về sau, nàng càng không nhịn được nổi nữa…

Võ giả tu luyện, cả ngày chính là tu luyện, đảo đi đảo lại vẫn là chuyện này, cái này làm cho Khê Ấu Cầm vốn thích đánh đàn ngắm hoa làm sao chịu được?

Thế là mấy ngày nay nàng càng ngày càng kháng cự, ngược lại khiến cho các đệ tử khác trong tháp Vô Định buồn bực gần chết.

Thời gian Khê Ấu Cầm đến tháp Vô Định rất ngắn, so với hơn mấy ngàn mấy vạn năm, mấy tháng này của nàng chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủi.

Trong thời gian mấy tháng này, Khê Ấu Cầm lại liên tục phá vỡ các loại kỷ lục, thiên phú xuất chúng khiến các đệ tử khác giận sôi vì ghen tỵ.

Nguyên nhân chính vẫn là do Âm Thể Tử Cực, võ giả bình thường có Âm Thể Tử Cực, cũng không thể so sánh với nàng.

Mà một số công pháp tu luyện bên trong Tử Cực giới, dường như đều liên quan tới Âm thể Tử Cực.

Điều khiến đám người kia cạn lời là, Khê Ấu Cầm này trong thời gian ngắn như vậy đã không chịu đựng nổi rồi, lãng phí hết thiên phú tốt đẹp của nàng!

Đối với việc phung phí của trời này, tất nhiên là Vô Định lão nhân không cho phép.

Mặc dù mấy ngày nay Vô Định lão nhân đi ra ngoài, thế nhưng lại phân phó mấy vị trưởng bối chăm sóc Khê Ấu Cầm, quả thật đối đãi với Khê Ấu Cầm như bảo bối, cũng khó trách dẫn tới vô số ánh mắt ghen tỵ.

“Ấu Cầm, con đường võ đạo, chính là tu sự kiên trì, luyện nghị lực, chút nghị lực này cũng không có, làm sao có thể đạt thành nghiệp lớn?” Một vị trưởng bối nói.

“Ta cần gì nghiệp lớn, ta có phu quân của mình, ta chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi!” Khê Ấu Cầm hu hu nói.

Một vị trưởng bối khác lại lắc đầu, “Ta biết phu quân kia của ngươi cũng không phải vật trong ao.

Thế giới của võ giả vô cùng tàn khốc, cho dù là vợ chồng với nhau thì cũng có đạo lý phải xứng đôi.

Ngày sau ngươi muốn cùng phu quân của ngươi song túc song phi, hôm nay cố gắng mới là quan trọng nhất!”

“La Chinh, La Chinh hắn không phải loại người như vậy!” Khê Ấu Cầm lại phản bác, dù sao nàng thật sự không chịu được chuyện tu luyện buồn tẻ như vậy nữa.


Chương 1044: Tranh Hải giới

Nghe thấy Khê Ấu Cầm nói vậy, vị trưởng bối này liền cười nhạo rồi nói thêm: “Ta thừa nhận những lời ngươi nói cũng không sai.

Nhưng nam nhân thì tam thê tứ thiếp cũng là chuyện thường, nếu hắn đã phi thăng Thượng Giới, khó chắc sẽ không có niềm vui mới.

Thực lực của ngươi quá kém, làm sao có thể tranh đoạt với bọn họ?”Thực ra các trưởng bối này cũng chỉ suy đoán mà thôi.

Nàng cũng không biết La Chinh, làm sao biết được tính cách hắn thế nào? Nhưng nàng có nghe Tháp chủ từng nói, La Chinh này chính là tên nhóc mà ông lão nhà bà ấy coi trọng…

Nhưng để Khê Ấu Cầm chuyên tâm tu luyện, nàng chỉ có thể nói bừa như vậy mà thôi.

Ít nhất thì cũng để cho Khê Ấu Cầm cảnh giác, hoặc là có thêm chút động lực để chuyên tâm tu luyện, như vậy mới tốt.

“Ta mặc kệ…”

Chỉ tiếc rằng, đã dùng biện pháp này nhiều lần rồi nên hiệu quả cũng dần phai nhạt đi!

Khê Ấu Cầm liền ngồi trong góc, không chịu cầm kiếm tu luyện.

Thấy nàng tùy hứng như thế, các trưởng bối cũng chẳng có cách nào, cả đám đều cảm thấy đau cả đầu.

Con bé này thật sự quá khó dạy.

Thực ra, Khê Ấu Cầm từ nhỏ đã biểu hiện ra thiên phú không tồi, ít nhất thì cũng không kém Khê Tiểu Giới.

Nhưng từ nhỏ tính nàng đã bướng bỉnh, lại được yêu chiều, nên không ai dám ép nàng tu luyện.

Nhưng dù sao thì vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nếu nói trên thế giới này có người nói gì khiến nàng nghe nấy thì có lẽ chỉ có mình La Chinh.

Những người đứng trước mắt nàng lúc này cũng không phải là hạng người vô danh trong Tử Cực giới, nhưng thật sự bọn họ cũng không có cách nào tốt để đối phó với Khê Ấu Cầm nữa rồi…

Đúng lúc đó, một bóng dáng lặng lẽ xuất hiện ở cách đó không xa.

Khi Khê Ấu Cầm nhìn thấy bóng dáng đó, vẻ mặt liền ấm ức gọi: “Sư phụ…”

Những người khác trông thấy người này thì cung kính gọi một tiếng: “Tháp chủ!”

Vô Định lão nhân chậm rãi đi tới, nhìn thấy Khê Ấu Cầm như vậy thì ảm đạm cười, nói: “Qua mấy năm nữa, chiến trường mộng ảo sẽ mở ra…”

Trên mặt Khê Ấu Cầm là vẻ kỳ quái, liền hỏi: “Sư phụ, chiến trường mộng ảo là gì vậy?”

Vô Định lão nhân liền cười nói: “Ấu Cầm từng đi qua không gian mộng ảo rồi chứ?”

Trong Thượng Giới, xây dựng không gian mộng ảo là một thủ đoạn rất thường thấy, rất nhiều thánh địa lớn đều có không gian như vậy để cho các võ giả so đấu.

Khê Ấu Cầm gật đầu, đương nhiên là nàng từng đi qua rồi.

Vô Định lão nhân tiếp tục nói: “Khi chiến trường mộng ảo mở ra, toàn bộ các võ giả trẻ tuổi trong vũ trụ đều vào trong đó chém giết, so đấu.

Ta tin khi đó La Chinh cũng sẽ tiến vào!”

Khê Ấu Cầm nghĩ ngợi một lát, sau đó mới lên tiếng: “Vậy…”

“Nếu trong khoảng thời gian này ngươi có thể tiến vào Thần Hải Cảnh, ta cũng sẽ cho ngươi tiến vào chiến trường mộng ảo! Nếu ngươi có thể dựa vào thực lực của chính mình, tranh đoạt một chỗ nhỏ trong chiến trường mộng ảo thì cũng rất dễ gặp được La Chinh!” Vô Định lão nhân cười nói.

“A!” Khê Ấu Cầm ngẩn ra, sau đó trên mặt liền là vẻ vừa mừng vừa sợ.

“Nhưng mà, trong không gian mộng ảo sẽ gặp toàn bộ các chủng tộc trong vũ trụ, thiên tài trong các chủng tộc nhiều vô số, thực lực của bọn họ cũng không thể coi thường được.

Nếu muốn gặp được La Chinh thì cũng không phải chuyện dễ…” Vô Định lão nhân tiếp tục cười nói.

“Vậy ư?” Nghe đến đó, sắc mặt Khê Ấu Cầm cũng chậm rãi thay đổi.

Thực ra sau khi tiến vào tháp Vô Định, Khê Ấu Cầm cũng đã hiểu rõ rất nhiều chuyện, đương nhiên cũng hiểu ưu thế Âm Thể Tử Cực và khả năng phát triển trong tương lai của nàng.

Nhưng dù nàng có tự tin vào thiên phú của chính mình thì lại không có tự tin vào nghị lực của bản thân…

Về phần không tự tin vào nghị lực, hy vọng thật lớn của nàng là gặp lại la Chinh.

Nhưng nàng cảm thấy, nếu bản thân cứ tu luyện như vậy thì không biết đến năm tháng nào mới có thể gặp lại La Chinh, mười năm? Trăm năm? Hay nghìn năm?

Suy nghĩ một chút liền khiến da đầu của nàng rung lên!

Nếu sư phụ đã nói rõ như vậy, chỉ cần mình đột phá Thần Hải Cảnh, sau đó chờ đến khi cái chiến trường mộng ảo gì đó mở ra thì đương nhiên nàng sẽ không bỏ qua cơ hội này!

“Đúng, ta có thể cam đoan, nếu ngươi cố gắng tu luyện thì dựa vào thiên phú của ngươi, xác suất gặp được La Chinh trong chiến trường mộng ảo vô cùng lớn!” Vô Định lão nhân nghiêm túc nói.

Khê Ấu Cầm nhếch miệng, trong hai mắt cũng chậm rãi hiện ra nét cứng rắn.

Tất cả sự kiên trì của nàng đều là vì La Chinh.

“Sư phụ, ta hiểu rồi …”

La Chinh ngồi trên thuyền lớn tiến vào lối đi giữa các giới, bắt đầu tiến hành đi sang giới khác.

So sánh ra thì La Chinh không may mắn như Khê Ấu Cầm.

Sau khi nàng tiến vào tháp Vô Định, dù nàng muốn gì, Vô Định lão nhân cũng có khả năng thỏa mãn nàng.

Vả lại, địa vị trong tháp Vô Định của nàng cũng được tôn sùng, còn được xưng bằng thiếu chủ.

Về phần tu luyện, tất cả các nước cờ đều được tung ra để nàng tu luyện…

Còn La Chinh lúc này, tất cả đều phải tự mình tranh thủ lấy.

Trong truyền thừa Tân Hỏa này, nghe nói sẽ có phần thưởng không tồi, thế nên đương nhiên La Chinh sẽ không bỏ qua.

Mấy ngày sau, cuối cùng chiếc thuyền lớn cũng rời khỏi lối đi giữa các giới, một thế giới kỳ lạ hiện ra trước mặt mọi người.

Vân Lạc dẫn người của thiên cung Vân Miểu rời khỏi thuyền lớn, tiếp tục phi hành về phía trước.

Dưới chân mọi người là một vùng nước biển màu cam rộng lớn vô cùng, thực sự khiến cho người ta có một cảm giác quái dị.

“Thế giới này…” Cảm nhận được khí tức quỷ dị của thế giới này, trên mặt La Chinh là vẻ nghi hoặc.

Ngược lại, Ngải An Tâm ở bên kia vẻ mặt vẫn thờ ơ, nàng lập tức nói: “Đây là một Đại Giới bị vỡ ra”

“Đại Giới bị vỡ? Giống Tử Cực giới sao?” La Chinh hỏi lại.

Ngải An Tâm gật đầu, lập tức đáp: “Cho nên liên minh mới có thể bố trí truyền thừa Tân Hỏa ở trong này.

Trước đây nó từng có tên là Tranh* Hải giới, vì nước biển ở đây đều có màu cam nên được gọi như vậy!”

* Chữ Tranh (橙) ở đây chính là tranh trong tranh tử (橙子- quả cam).

Trong nước biển ở Tranh Hải giới này có một loại sinh vật rất nhỏ sinh sống.

Số lượng loài sinh vật này rất nhiều, phân bố dày đặc trong làn nước biển, nên biến toàn bộ nước biển thành màu cam.

Khoảng một mười nghìn năm trước, nơi đây vẫn là một Đại Giới hoàn chỉnh.

Nhưng do mấy vị Thiên Tôn Nhân tộc trở mặt với nhau nên ra tay ở Tranh Hải giới này.

Toàn bộ Đại Giới này không chịu nổi sức mạnh khổng lồ như thế, nên cuối cùng bị vỡ ra.

Hiện giờ, diện tích của Tranh Hải giới chỉ còn bằng một phần mười trước đây, không thể coi là một Đại Giới hoàn chỉnh nữa rồi.

Mà lúc này, nơi mọi người đến chính là một hòn đảo Trường Tô rộng lớn trong Tranh Hải giới, tham gia truyền thừa Tân Hỏa tại đây.

Thực tế, trong miệng Ngải An Tâm thì đảo Trường Tô này là một đảo nhỏ, nhưng dù sao đó cũng là cái nhìn của võ giả Thượng Giới.

Theo như tiêu chuẩn ở Hạ Giới thì diện tích đảo Trường Tô này đã lớn hơn Trung Vực gấp chục lần rồi, có thể nói là một đại lục rộng lớn.

Nghe Ngải An Tâm giới thiệu xong, La Chinh hơi gật đầu.

Tuy Ngải An Tâm đi vào thiên cung Vân Miểu gây chuyện khắp nơi, nhưng dù sao người ta cũng có ăn có học.

Chẳng qua dù sao La Chinh cũng là người từ Hạ Giới đến, trong thiên cung Vân Miểu cũng chỉ quen biết một mình Vân Lạc, hắn cũng không đến mức cứ không hiểu cái gì liền đi hỏi Vân Lạc được.

Cho nên, rốt cuộc truyền thừa Tân Hỏa này là cái gì, hắn cũng chưa rõ lắm.

Một canh giờ sau, người của thiên cung Vân Miểu rốt cuộc cũng tiến vào đảo Trường Tô.

Đi dọc theo đảo Trường Tô thêm một canh giờ nữa, trong mắt mọi người liền xuất hiện một tảng đá lớn.

Tảng đá này cao hơn nghìn trượng, rộng hơn vạn trượng, bên trên có khắc một bài thơ!

Bài thơ này có ngòi bút sắc bén như dao, dường như bên trong ẩn chứa một loại ma lực thần kỳ.

Nhìn vào đó, mặt các võ giả đều có vẻ khó chịu, giống như bên trong từng nét bút ẩn chứa từng đường kiếm, bất kỳ lúc nào cũng có thể đâm vào tim họ vậy.

Nhưng nhìn thấy những người xung quanh đều áp chế cảm giác khó chịu này lại, tận lực duy trì vẻ bình tĩnh, những võ giả khác cũng bắt đầu áp chế cảm giác khó chịu của mình.

Thân là võ giả, không bao giờ chịu bị tụt lại phía sau người khác.

Người ta có thể chịu đựng được, thì mình cũng có thể chịu được.

Nếu không, hẳn là phải ném bỏ thể diện rồi.

Nhưng đúng lúc này, Ngải An Tâm mỉm cười, quay đầu về phía La Chinh hỏi: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

La Chinh nhìn những chữ lớn kia, thản nhiên nói: “Hơi khó chịu”

Ngải An Tâm bĩu môi: “Ngươi cũng thẳng thắn đấy.

Ngươi xem, mấy người phía trước kia, cả đám đều khó chịu muốn chết, thế mà cứ phải giả vờ như không có chuyện gì, đến chết cũng phải giữ thể diện, sống như thế cũng khổ!”

Giọng nói của nàng không nhỏ, nên không ít võ giả phía trước đều nghe được.

Đương nhiên, bọn họ có chút tức giận, bởi Ngải An Tâm đã nói trúng tâm tư của họ.

Bút pháp trên tảng đá này thực sự là một sự giày vò đối với rất nhiều võ giả.

“Bài thơ này là do một vị Thiên Tôn dùng kiếm để khắc chữ lên, trong đó chất chứa kiếm ý có thể nhắm thẳng vào tim.

Kiếm ý của hắn có thể nói là hoàn mỹ, lại không có bất kỳ sơ hở nào!” Ngải An Tâm cảm nhận được nỗi tức giận của các võ giả kia, nhưng không hề phật lòng mà vẫn tiếp tục giới thiệu cho La Chinh như không có chuyện gì xảy ra.


Chương 1045: Đánh cờ với thần

Nghe thấy Ngải An Tâm nói vậy, mắt La Chinh liền sáng lên: “Không có một chút sơ hở nào?”Mặc dù La Chinh đã lĩnh ngộ kiếm ý viên mãn, thậm chí còn tự tạo ra Vô Thức nhưng hắn cũng không dám bảo đảm kiếm ý của mình không hề có sơ hở.

Chẳng qua Vô Thức không phải là chiêu thức cố định, nên người ta muốn phá giải thì cũng vô cùng khó.

Có điều, khó không đồng nghĩa với việc không thể phá giải được.

Chỉ là cho tới giờ vẫn chưa ai có thể phá được Vô Thức của hắn mà thôi!

“Dĩ nhiên rồi.

Là chủ nhân của Sát Lục Kiếm Sơn, kiếm ý của hắn sao lại có sơ hở được chứ?” Ngải An Tâm tỏ vẻ đó là điều đương nhiên.

“Chủ nhân của Sát Lục Kiếm Sơn?” Ánh mắt La Chinh lóe lên.

Ngải An Tâm bĩu môi.

Tên La Chinh này đúng là người đến từ Hạ Giới nên chẳng biết gì cả.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng chui vào đầu La Chinh, Huân nói: “Chính là Dịch Kiếm Thiên Tôn.

Trong số các Thiên Tôn ở vũ trụ này, Dịch Kiếm Thiên Tôn cũng là người vô cùng mạnh.

Kiếm của hắn cắm ở vị trí cao nhất trên đỉnh Sát Lục Kiếm Sơn! Sau này, có chuyện gì thì cứ trực tiếp hỏi ta, đừng hỏi nữ nhân này!”

Từ đáy lòng, Huân không thích nữ nhân này…

Chỉ là Huân không hiểu rõ chuyện nội bộ Nhân tộc lắm, ví dụ như về Tranh Hải giới rách nát này, hay là chuyện truyền thừa Tân Hỏa gì đó… Bởi dẫu sao đây cũng là chuyện trong nội bộ liên minh.

Nhưng liên quan đến Dịch Kiếm Thiên Tôn và Sát Lục Kiếm Sơn thì sao nàng có thể không biết được?

La Chinh khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn chăm chú vào bài thơ trên tảng đá khổng lồ kia!

Mỗi một chữ trong bài thơ này đều to đến mười mấy trượng, mà càng tới gần thì càng cảm nhận được kiếm ý sắc bén ẩn chứa trong đó.

Lúc này, những võ giả phía trước đã lần lượt nghiêng đi, không nhìn thẳng vào những chữ này.

Nhưng ánh mắt La Chinh lại càng ngày càng chăm chú vào đó!

Khi hắn nhìn kỹ hơn, những con chữ này như thể đang động đậy, rồi sau đó, một luồng kiếm ý liền lao thẳng về phía La Chinh!

Bóng dáng kiếm ý đó rất mờ, La Chinh chăm chú nhìn một lúc lâu mà cũng chỉ nhìn thấy những bóng dáng lờ mờ mà thôi.

Hắn không ra tay chống cự mà cứ để kiếm ý lao về phía mình.

Khi kiếm ý xâm nhập vào người, cơ thể hắn liền sinh ra một cảm giác khó chịu vô cùng, tựa như thực sự bị ai đó đâm cho một nhát vậy.

Thì ra là vậy.

Chẳng trách mọi người lại thấy khó chịu với mấy chữ này, ra là do những kiếm ý vô hình ở đây.

Nghĩ tới đó, ánh mắt La Chinh bỗng lóe lên tia sáng!

Những kiếm ý vô hình này cũng có thể giúp tôi luyện kiếm ý của mình lần nữa chăng?

Tuy trong lòng đoán thế, nhưng La Chinh cũng chưa dám chắc hẳn.

Dù vậy, hắn vẫn sẽ thử!

Ở phía trước, Vân Lạc vừa dẫn mọi người chuẩn bị đi vòng qua tảng đá lớn này, vừa quay lại nói với mọi người: “Mục đích của chuyến này ở phía sau tảng đá” Nói xong, ánh mắt nàng lại dừng trên người La Chinh.

Ngải An Tâm cũng tò mò nhìn hắn hỏi: “Này, ngươi làm gì thế? Ngốc rồi à?”

Vân Lạc liếc mắt qua.

Tuy nàng mặc kệ La Chinh, nhưng chuyện truyền thừa Tân Hỏa rất quan trọng, vậy mà không biết La Chinh đứng đần ra đó làm gì nữa?

“Sao thế, La Chinh?” Vân Lạc nhìn theo ánh mắt La Chinh rồi hỏi: “Những chữ này có vấn đề gì sao?”

La Chinh nói: “Ta muốn thử…”

“Thử cái gì?” Vân Lạc tò mò hỏi.

Ngải An Tâm cũng rất tò mò, nhìn La Chinh bằng ánh mắt kỳ quái.

Lúc này La Chinh đã lấy thanh Lôi Phong U Thần Kiếm ra.

Hắn cầm kiếm chỉ vào những chữ lớn này rồi nói: “Ta mơ hồ thấy một vài đường kiếm ý, nên muốn thử xem có thể mượn chúng để tôi luyện kiếm ý của bản thân hay không”

Nghe La Chinh nói xong, con ngươi trong mắt Vân Lạc và Ngải An Tâm đều đột nhiên trừng lớn.

“Không thể nào! Truyền thuyết có thật sao?” Ngải An Tâm hét lên.

Ánh mắt Vân Lạc khi nhìn La Chinh cũng đầy vẻ phức tạp.

Nói thật, khi dẫn La Chinh vào thiên cung Vân Miểu, Vân Lạc đã tự nhủ rằng, dù có là chuyện gì thì đều có thể xảy ra trên người hắn, không cần quá ngạc nhiên! Thế nhưng, nàng không ngờ La Chinh mới tới thiên cung Vân Miểu một thời gian ngắn như vậy mà đã khiến nàng cảm thấy hơi khó thừa nhận rồi…

Thấy hai người phản ứng quá khích như vậy, La Chinh tỏ vẻ khó hiểu.

Bởi vì hơi mất tập trung nên bóng dáng kiếm ý mờ ảo kia liền biến mất.

Dường như phải vô cùng tập trung mới có thể nhìn thấy được những kiếm ý này!

“Sao thế?” La Chinh kỳ quái hỏi.

Vân Lạc không trả lời câu hỏi của La Chinh, mà hỏi tiếp: “Ngươi thật sự có thể nhìn thấy những kiếm ý này ư? Trông như thế nào?”

Ngải An Tâm cũng nhìn chằm chằm vào La Chinh, nhưng không nói gì, bởi Vân Lạc đã hỏi hết những thứ nàng muốn hỏi rồi.

“Là từng luồng kiếm ý màu trắng…” La Chinh cố gắng miêu tả, “Dài khoảng hai thước, rất ngắn”

Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay La Chinh dài tận năm thước, gấp đôi so với bóng kiếm màu trắng này.

Vân Lạc gật đầu, thở dài: “Quả thực là Dịch Thần Kiếm hai thước của Dịch Kiếm Thiên Tôn.

Dịch Thần Kiếm… dài hai thước rưỡi, màu trắng, được mệnh danh là Kiếm Tôn có thể đánh cờ với thần…”

Ngải An Tâm bĩu môi, nàng tin lời La Chinh hơn là Vân Lạc.

Khi nãy, trong giọng điệu Vân Lạc hỏi La Chinh còn kèm theo một chút hoài nghi, nhưng suốt chuyến đi này, Ngải An Tâm đã sớm biết La Chinh chẳng hề biết gì về Tranh Hải giới, thậm chí còn chẳng biết Dịch Kiếm Thiên Tôn là ai, thế nên càng không thể nào biết được truyền thuyết kia”

Đương nhiên cũng không thể nào soạn ra một câu chuyện để lừa các nàng được.

Thấy dáng vẻ kinh ngạc của Vân Lạc, La Chinh mới hỏi: “Rốt cuộc các ngươi bị sao vậy?”

“Mặc dù chuyện này xảy ra trong nội bộ Nhân tộc, nhưng truyền thuyết kia cũng rất nổi tiếng” Bấy giờ Huân bèn nói cho La Chinh.

Thiên Tôn này lấy tên là Dịch Kiếm, bởi vì kiếm pháp của hắn được xưng là có thể đánh cờ với thần*.

* Dịch (奕) trong Dịch Kiếm nghĩa là đánh cờ.

Chỉ có điều, Dịch Kiếm Thiên Tôn không có truyền nhân, mà kiếm pháp của hắn cũng đã biến mất theo hắn, từ đó không còn xuất hiện nữa…

Theo truyền thuyết, Dịch Kiếm Thiên Tôn đã khắc kiếm pháp của mình trong một bài thơ.

Bài thơ này có lẽ chính là bài thơ trên tảng đá lớn trước mặt.

Nếu có thể nhìn thấy kiếm ý của hắn trong bài thơ này thì sẽ lĩnh ngộ được kiếm pháp Dịch Kiếm của hắn, cũng coi như kế thừa y bát của hắn…

Truyền thuyết này đã từng nổi tiếng một thời.

Vô số kiếm khách đã tiêu tốn hết tích cóp cả đời, thậm chí còn lâm vào cảnh khốn cùng chỉ vì xem bài thơ này để ngộ ra tuyệt học cả đời của Dịch Kiếm Thiên Tôn.

Đây chính là kiếm pháp có thể đánh cờ với thần, là tuyệt học cả đời của chủ nhân Sát Lục Kiếm Sơn!

Điều này đủ để khiến tất cả các kiếm khách đều điên cuồng.

Huân nói nửa đoạn đầu cho La Chinh nghe, còn đoạn sau đó là Vân Lạc nói.

Vân Lạc chỉ vào hòn đảo nhỏ bên dưới.

Bên dưới tảng đá này là một sa mạc: “Ngươi nhìn những hố nhỏ chi chít trên sa mạc xem”

La Chinh nhìn về phía Vân Lạc chỉ, lúc này hắn mới để ý thấy bên dưới là một sa mạc.

Trên sa mạc ấy có chi chít hố nhỏ, liếc mắt thôi cũng thấy hoảng rồi, có khi phải đến hơn trăm vạn cái hố như vậy…

“Đây là gì?” La Chinh hỏi.

“Đó là nơi các kiếm khách tĩnh tọa trước tảng đá, muốn tĩnh tâm lĩnh ngộ…”

Trên thế gian này không thiếu các vị võ giả có nghị lực muốn học được tuyệt học của Thiên Tôn, thế nên dù có khổ, có mệt thì đã sao?

Một vài võ giả Sinh Tử Cảnh, Thần Hải Cảnh gần như dùng cả đời để ngồi trước tảng đá này, nghìn năm, vạn năm trôi qua nhưng vẫn tĩnh tọa như thế.

Quan sát, lĩnh ngộ, hy vọng một ngày có thể khám phá ra sự huyền bí trong bài thơ này.

Phải ngồi ở đây tới ngàn vạn năm thì mới có thể tạo thành những cái hố như thế kia được.

Nghe thấy vậy, La Chinh cũng hít sâu một hơi, sau đó lại hỏi: “Có ai… thành công không?”

Vân Lạc khẽ cười lắc đầu: “Không, không một ai”

“Họ… dùng tuổi thọ cả đời để ngồi ở đây, vậy mà không thể thành công thì chẳng phải quá thiệt rồi sao?” La Chinh thở dài nói.

Vân Lạc mỉm cười nói tiếp: “Bọn họ cũng giống như con bạc vậy, càng thua thì càng cố chấp, cuối cùng không thể đi được nữa, đành dùng tuổi thọ cả đời đánh cược trên chiếu bạc.

Nếu thành công, bọn họ tu luyện được kiếm pháp, không thành công thì bọn họ cũng chấp nhận, bởi ít nhất họ cũng từng nỗ lực!”

“Thật đáng nể phục!” La Chinh cảm thán.

Ngải An Tâm bĩu môi nói: “Nhưng không phải ai cũng có thể chấp nhận, cũng có một vài người không thể thừa nhận được điều này.

Nghe nói, có không ít người sau khi tiến vào thiên nhân ngũ suy liền mắng Dịch Kiếm Thiên Tôn! Nghe nói bọn họ có khắc chữ để lại, nhưng không biết là ở chỗ nào…”

Vân Lạc khẽ lắc đầu, vươn tay chỉ: “Kia kìa”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box