[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 210 : Lĩnh hội (c1046-c1050)
❮ sautiếp ❯Chương 1046: Lĩnh hội
Nhìn theo ngón tay của Vân Lạc, La Chinh và Ngải An Tâm đều thấy một đám chữ cái chi chítNhững chữ kia có đủ loại kích thước, có chữ to bằng cả một người, có chữ lại chỉ nhỏ bằng bàn tay…
“Ta dùng hết tuổi thọ, bỏ qua tiền đồ xán lạn, nhưng cuối cùng lại không đạt được gì.
Nay ta kính báo cho thế nhân, đây chẳng qua chỉ là trò lừa đảo của Dịch Kiếm Thiên Tôn mà thôi!”
“Lừa đảo! Dịch Kiếm Thiên Tôn là tên lừa đảo.
Đáng tiếc cho vạn năm của ta, cuối cùng lại rơi vào cảnh thiên nhân ngũ suy! Nếu sau này luân hồi chuyển thế mà có cơ hội tới nơi này một lần nữa, ta nhất định sẽ đập nát tảng đá này…”
“Haizz, những người đến sau đừng nằm mơ nữa, hãy cứ chuyên tâm tu luyện võ đạo của mình đi.
Lĩnh ngộ kiếm ý của Dịch Kiếm Thiên Tôn trong những chữ này chỉ là một giấc mơ thôi! Đời người ngắn ngủi, lãng phí thời gian ở đây thì thật đáng buồn, đáng tiếc biết bao”
Giữa những hàng chữ chi chít, đan xen lẫn nhau kia đều hiện lên sự bi quan và lời khuyên nhủ những người đến sau hãy từ bỏ việc phí công vô ích này.
Nhìn thấy những chữ đó, La Chinh khẽ lắc đầu.
Hắn có thể hiểu được tâm trạng của những người này.
Bọn họ đã tốn nhiều năm tuổi thọ để đặt cược ở đây như vậy, thế mà cuối cùng không đạt được gì.
Tuổi thọ sắp hết nên khó tránh khỏi sẽ sinh ra oán hận.
Nếu là La Chinh, e rằng hắn cũng khó mà chấp nhận được.
“Vì sao bây giờ không còn ai đến quan sát nữa?” La Chinh tò mò hỏi.
La Chinh nhìn những dấu tích lồi lõm ở nơi tĩnh tọa kia thì bèn tưởng tượng ra được nơi đây từng có rất nhiều võ giả đến học hỏi, nhưng lúc này lại chẳng còn một bóng người nào cả.
“Từ sau khi Tranh Hải giới này biến thành truyền thừa Tân Hỏa của liên minh thì võ giả thông thường không vào được nữa.
Vả lại, mấy trăm vạn năm nay cũng chưa từng có ai lĩnh ngộ được bí mật trong tảng đá này, nên rất nhiều võ giả cũng bắt đầu tỏ ra nghi ngờ về các chữ trên đó… Có điều, thỉnh thoảng vẫn có võ giả đến đây tìm hiểu” Nói rồi, Vân Lạc nhìn quanh một lượt, sau đó lại khẽ lắc đầu nói: “Hôm nay thì không thấy ai cả”
Ngải An Tâm lại chăm chú nhìn La Chinh nói: “La Chinh, ngươi chắc chắn mình nhìn thấy những bóng kiếm màu trắng đó ư?”
Dù Vân Lạc và Ngải An Tâm đều cho rằng La Chinh không nói dối, nhưng các nàng đều không dám tin rằng La Chinh có thể nhìn thấy bóng kiếm màu trắng kia…
Bởi suốt nghìn vạn năm nay, trong số những võ giả bị thu hút tới đây thì chưa từng có ai có thể lĩnh ngộ ra được, vậy mà La Chinh vừa tới đã nhìn thấy bóng kiếm màu trắng.
Chuyện này thật sự quá khó tin!
Những Phó cung chủ khác của thiên cung Vân Miểu đều đưa các võ giả thiên tài còn lại chờ ở một bên khác của tảng đá lớn này, tránh khỏi công kích bén nhọn của những chữ bên trên tảng đá.
“Cung chủ đang làm gì vậy?”
“Hình như tên nhóc kia nói hắn có thể nhìn ra điều huyền bí trong tảng đá này!”
“Không thể nào.
Bài thơ của Dịch Kiếm Thiên Tôn vốn đã là một trò cười trong vũ trụ rồi mà.
Tất cả chỉ là một trò lừa đảo thôi!”
“Ngươi có vẻ khá kích động nhỉ?”
“Dĩ nhiên! Một vị đại bá của ta vốn cực kỳ có tiềm lực để tiến vào Thần Cực Cảnh, thế mà khi đó lại phí hết thời gian ở chỗ này.
Cuối cùng ta chỉ còn nhìn thấy người dần dần tiến vào thiên nhân ngũ suy, từ từ rời khỏi thế gian…”
Phó cung chủ Từ Xán thấy thế thì cười khẩy nói: “Hừ! Cá là tên nhóc này đang khoác lác rằng mình nhìn thấy cái gì đó.
Có điều, chuyện như vậy ở trên đảo Trường Tô này nhiều lắm.
Rõ ràng là chẳng phát hiện ra cái gì, vậy mà cứ liên mồm khoác lác để lừa người khác.
Những kẻ như thế đúng là tai họa mà.
Ban đầu, không ít người còn thề thốt gì mà nhìn thấy ván cờ thiên địa, gì mà hình bóng con rắn, rồi cái gì mà kiếm trận nữa!”
Lời nói của Từ Xán không phải không có lý.
Chuyện tìm hiểu về bí ẩn của tảng đá, dường như sau này đều đã biến thành một trò lừa đảo thật sự.
Có một vài kẻ đã bịa ra vài thứ ly kỳ cổ quái để nói cho các võ giả khác là mình có thể nhìn thấy bí mật trong đó, rồi lừa lấy tài sản của không ít võ giả…
Nói chung là chuyện xung quanh tảng đá này cũng có nhiều lắm, khó mà kể hết được.
“Chúng ta đi thôi! Có lẽ không đợi được những người bên kia đâu.
Không cần chờ Cung chủ, chúng ta cứ đi trước thôi!” Từ Xán lạnh lùng nói.
Hắn đưa người của mình đến đây để tham gia truyền thừa Tân Hỏa, chứ không phải là theo Vân Lạc tìm hiểu về tảng đá kia.
Những võ giả khác cũng lần lượt rời đi…
Theo bọn họ thấy, bí ẩn mà cả nghìn vạn người đều không thể hiểu rõ thì chỉ một mình La Chinh mà cũng đòi làm rõ được ư? Nằm mơ!
Nghe Ngải An Tâm hỏi mình, La Chinh suy nghĩ một lúc rồi cẩn thận lắc đầu nói: “Ta cũng không chắc…” Hắn thực sự nhìn thấy bóng kiếm màu trắng lờ mờ, cũng nhìn thấy những bóng kiếm đó đâm vào cơ thể của mình, tạo ra một cảm giác như “đâm vào tim”!
Nhưng hắn không thể nào kết luận được đây có phải là bí ẩn mà Dịch Kiếm Thiên Tôn lưu lại hay không.
Lời nói của Vân Lạc và Ngải An Tâm vừa rồi khoa trương như vậy, hơn nữa nhiều người như vậy cũng không lĩnh ngộ ra, mà hắn lại có thể lĩnh ngộ được ư? Cho dù La Chinh có tự tin vào số mệnh của mình tới mức nào thì cũng không dám khẳng định điều này.
Ngải An Tâm bĩu môi, vẻ mặt thất vọng.
Khi nãy nàng còn thực sự có phần tin tưởng La Chinh.
Sau đó, nàng nhìn đội ngũ đứng bên cạnh tảng đá rồi nói: “Chúng ta không nên lãng phí thời gian ở đây nữa, đi trước thôi!”
Vân Lạc nghi ngờ nhìn La Chinh, không biết nàng đang nghĩ gì trong đầu.
Sau đó nàng mới khẽ gật đầu nói: “Chúng ta đi thôi, các võ giả mười hai cung khác chắc đã đến rồi”
“Ta có thể ở lại đây không?” La Chinh hỏi.
Vân Lạc mỉm cười.
Thực ra nàng đã đoán được La Chinh nhìn ra thứ gì đó, thế nên khẽ gật đầu: “Khi nào truyền thừa Tân Hỏa bắt đầu, ta sẽ báo cho ngươi” Nói rồi, nàng dẫn Ngải An Tâm đi về phía sau tảng đá.
Đợi đến lúc các nàng đều đã rời đi, La Chinh mới từ từ ngồi xuống.
Ở đây là một vùng sa mạc có bề mặt rắn chắc, để mà ngồi đây tĩnh tọa đến mức tạo thành nhiều cái hố nhỏ như thế, e rằng phải mất một khoảng thời gian mà La Chinh không thể tưởng tượng nổi.
Dù sao thì đó cũng không phải là chuyện mà chỉ mất vài chục năm là làm được.
Hắn tìm đại một chỗ rồi ngồi xuống, sau đó lại nhìn về phía những chữ lớn trên tảng đá lần nữa.
Khi nãy, hắn tập trung tinh thần thì liền nhìn thấy bóng kiếm màu trắng, nhưng chỉ cần hơi phân tâm một chút thì những bóng kiếm đó sẽ biến mất.
“Nhìn chăm chú là có thể thấy sao?”
La Chinh nhìn chằm chằm vào những chữ này, nét mặt càng lúc càng chuyên chú.
Nhưng nhìn mãi một lúc lâu rồi mà La Chinh lại không nhìn thấy bóng kiếm trắng đó nữa.
Có điều, hắn đã cảm nhận được cảm giác “đâm vào tim” đó rồi, điều này chứng tỏ rằng bóng kiếm ấy vẫn còn, chỉ là hắn không thấy mà thôi.
Vẫn chưa đủ tập trung ư?
Có lẽ là do những lời nói của Vân Lạc và Ngải An Tâm quá khoa trương nên đáy lòng La Chinh cũng hơi sốt ruột.
Nghĩ vậy, La Chinh bèn đọc thầm chữ “tĩnh” trong lòng.
Đọc hơn mười lần liên tiếp, hơi thở cũng dần đều trở lại, cơ thể cũng chìm vào trạng thái bình thản.
Sau hơn mười nhịp thở, dường như có một thứ gì đó vô cùng mờ bay ra khỏi những chữ lớn kia.
Đây… thực sự là một bóng kiếm…
Mặc dù nó mờ đến mức không hề có dấu hiệu gì, nhưng La Chinh lại rất chắc chắn rằng hắn nhìn thấy những bóng kiếm này lần nữa.
Khi La Chinh đang định chuyên tâm hơn, mong có thể nhìn rõ hơn thì bên cạnh lại vang lên hai tiếng cười: “Ha ha, lại có thêm một anh bạn nữa tới rồi! Dạo gần đây không thấy nhiều người trẻ tuổi hứng thú với bí ẩn của Dịch Kiếm Thiên Tôn nữa!”
Tiếng cười vừa vang lên, bóng kiếm màu trắng mà phải khó khăn lắm hắn mới nhìn thấy được lại biến mất.
La Chinh liền nhíu mày!
Trong lúc hắn chuyên chú lĩnh ngộ như thế, kỵ nhất là bị kẻ khác quấy rầy!
Điều tối kỵ giữa các võ giả chính là người khác đang tu luyện mà ngươi lại chạy tới quấy rầy, thế nên mới sinh ra việc bế quan.
Dù sao thì khi tu luyện tới giai đoạn nguy hiểm, có khi chỉ vì một tiếng ho nhẹ thôi cũng có thể khiến người khác tẩu hỏa nhập ma, dẫn tới hậu quả không thể cứu vãn được…
La Chinh sầm mặt, ngẩng đầu lên nhìn thì liền thấy một người trung niên quần áo tả tơi.
Người trung niên này hơi béo, cả người đen như mực, chẳng biết đã không tắm bao lâu rồi nữa.
Thậm chí không biết đã bao năm rồi chưa cạo ria mép mà để nó mọc lung tung, lởm chởm trên mặt thế kia, thoạt trông có vẻ vô cùng lôi thôi.
Người trung niên mập mạp này nhìn thấy La Chinh thì vô cùng phấn khích, vội vã hét lên: “Lão Trần, lão Trần! Lại có người gia nhập với chúng ta này! Mau lại đây!”
“Vèo!”
Một người khác liền bay vút từ phía bên kia tới, dáng người gầy guộc, nhưng cũng mặc đồ tả tơi như ăn mày giống cái người trung niên mập mạp trước mặt…
“Tu vi của hai người này đều không thấp!” La Chinh nhíu mày, liếc mắt đánh giá một cái.
Hai người này hẳn là cường giả Thần Cực Cảnh.
Võ giả tên lão Trần kia bay vụt lại đây, mỉm cười liếc nhìn đánh giá La Chinh, sau đó lập tức nói: “Anh bạn trẻ, ngươi cũng muốn tìm hiểu bí ẩn của tảng đá lớn này?”
La Chinh gật đầu, đúng là hắn có hứng thú nên mới ở lại đây.
Nhưng nhìn thấy diện mạo của hai người này, hắn cũng hỏi ngược lại: “Các ngươi đã ở đây lĩnh hội bao lâu rồi?”
Lão Trần và người trung niên mập mạp liếc mắt nhìn nhau, cười cười.
Lão chỉ vào người trung niên rồi nói với La Chinh: “Lão Từ đây lĩnh hội hơn hai vạn năm…”
Chương 1047: Bị thương
Lúc trước, Vân Lạc đã kể cho La Chinh nghe, có những người ở chỗ này quan sát để cảm ngộ, vừa ngồi xuống đã là vạn nămThế nhưng, nghe nói lão Từ đã ngồi ở đây hai vạn năm, hắn vẫn có chút cảm thán!
Mặc dù phong cảnh trên đảo Trường Tô này cũng khá đẹp, thế nhưng ngồi đần ở đây suốt hai vạn năm, đối mặt với tảng đá trụi lủi này thì cũng thật buồn!
La Chinh quay người lại hỏi lão Trần: “Vậy còn lão?”
Lão Trần cười cười, giơ mấy ngón tay ra, trả lời: “Sáu vạn năm…”
Sáu vạn năm…
La Chinh hít sâu một hơi.
Hắn bây giờ mới có hai mấy tuổi, vậy mà người trước mặt đã ngây người ở đây tận sáu vạn năm, chỉ để tìm hiểu về điều bí ẩn mà Thiên Tôn Dịch Kiếm để lại?
Lão Trần cũng đã quen với biểu cảm kinh ngạc của người khác khi hỏi câu này, lão cười cười rồi nói tiếp: “Sáu vạn năm vẫn chưa là gì đâu, lúc trước có một lão già đã ở đây đến tận mười ba vạn năm.
Tuy nhiên sau đó lão ta đã tiến vào thiên nhân ngũ suy nên đã trở về.
Chắc giờ đã chết rồi…”
Hai lão không có ý gì xấu, rất nhiệt tình trò chuyện với La Chinh.
Một lúc sau, bọn họ mới biết La Chinh đến đây để tham gia truyền thừa Tân Hỏa.
“Ngươi có thể tham gia truyền thừa Tân Hỏa, vậy có lẽ cũng là một võ giả được liên minh coi trọng.
Con đường của ngươi còn rất dài, ta đề nghị ngươi đừng ở đây lĩnh hội vội.
Tảng đá này có một ma lực làm cho người ta mê muội, một khi đã quan sát thì khó có thể tự kiềm chế được.
Nếu ngươi cũng mê muội giống như thì thật sự quá lãng phí thời gian” Lão Trần khuyên bảo La Chinh.
Mặt La Chinh đầy vẻ kỳ quái, hắn lại hỏi: “Các ngươi đã biết như thế, tại sao còn không rời khỏi đây?”
Vừa nghe thấy câu hỏi của La Chinh, lão Từ cười thảm đáp: “Ha ha ha, đã hao phí bao nhiêu năm ở đây rồi, bây giờ bỏ đi, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao?”
“Thật ra chúng ta cũng hiểu, cả đời này chưa chắc có thể lĩnh hội được gì ở đây, nhưng bỏ đi thì làm được gì? Chúng ta cũng không còn cách nào để tiến thêm bước nữa, vậy chi bằng cứ tiếp tục kiên trì ở đây, chết thì cũng chết ở đây” Lão Trần bất đắc dĩ nói.
Lúc trước La Chinh không rõ tại sao, bởi những người kia không lĩnh hội được thì có thể dứt khoát buông bỏ mà.
Nhưng bây giờ hắn đã có thể hiểu được một chút tâm tính của những võ giả này…
Trên con đường võ đạo, “kiên trì” vốn là đức tính quan trọng nhất.
Võ giả có thể kiên trì, hẳn là nhân vật có nghị lực lớn.
Những người như vậy thì sẽ có thành tựu không thấp.
Như hai vị đều là võ giả Thần Cực Cảnh này, nếu ở Thượng Giới, dù có vào thánh địa nào thì cũng có thể như cá gặp nước.
Còn nếu ở một địa phương nhỏ thì sẽ là nhân vật đứng đầu, hô mưa gọi gió.
Nghị lực của hai người này chắc chắn không kém.
Thế nhưng “kiên trì” thì cũng phải tìm hướng đúng, nếu kiên trì sai hướng, thì rất có thể càng lúc càng cách xa mục tiêu…
Mặc dù bọn họ biết rõ mình đang sai, nhưng vì kiên trì đã lâu, đi quá xa trên con đường sai lầm này rồi nên không thể quay đầu lại nữa.
Nghe lời khuyên của hai vị tiền bối, La Chinh gật đầu cười: “Ta hiểu, nhưng vẫn muốn thử một lần cho biết!”
“Vậy thì được!” Lão Từ gật đầu, xoay người ngồi vào một cái hố to.
Hố to đó sâu một trượng, hai bên vách bóng loáng, mà kích thước lại vừa khít với lão Từ.
Hố sâu này chính là do lão Từ ngồi tĩnh tọa suốt hai vạn năm tạo thành!
Thân hình lão Trần cũng thoắt một cái, ngồi xuống một hố sâu khác, hai mắt trợn tròn nhìn vào tảng đá lớn, nhìn như đang đi đấu khí với người khác.
Hai người cùng nhập định chỉ trong khoảnh khắc!
La Chinh mỉm cười, ngẩng đầu nhìn tảng đá lớn…
Sau mười nhịp thở, từng bóng kiếm màu trắng dần dần hiện lên trong mắt La Chinh!
La Chinh càng tập trung, hình dạng của những bóng kiếm này càng chân thật!
Ban đầu là những bóng kiếm mờ ảo màu trắng, chỉ sau thời gian ba nén nhang, những bóng kiếm này đã ngưng tụ lại như kiếm thật.
Bóng kiếm càng ngưng tụ lại thì càng chân thật, cảm giác khi chúng đâm vào cơ thể La Chinh cũng càng rõ ràng hơn.
Bị những bóng kiếm này “đâm vào tim”, La Chinh cũng càng lúc càng đau đớn hơn!
Đây chỉ là ảo giác thôi, thực tế cơ thể mình không hề bị thương! La Chinh tự nhủ với bản thân.
Nhưng dường như nó cũng không hề có tác dụng, nỗi đau như thật sự tồn tại.
Mỗi lần La Chinh bị đâm, trái tim hắn liền run rẩy, dường như có một thanh kiếm thật đâm vào hắn vậy, chỉ là hắn không bị thương tới chảy máu thôi.
“Không được…”
Ánh mắt La Chinh lóe lên, hắn không thể để những bóng kiếm này tùy ý làm đau chính mình!
Nghĩ tới đây, La Chinh xoay người, lấy Lôi Phong U Thần Kiếm ra, chém về phía bóng kiếm kia!
“Vèo!”
Lôi Phong U Thần Kiếm mang theo kiếm ý của La Chinh chém về phía trước!
Đúng lúc này, kiếm ý của La Chinh bị một bóng kiếm màu trắng kia nuốt mất một cách quỷ dị!
Không chỉ nuốt kiếm ý của La Chinh, bóng kiếm đó còn tiếp tục bay thẳng về phía hắn, chui thẳng vào trong cơ thể La Chinh!
“Phập!”
Trong nháy mắt này, một tiếng trầm đục truyền ra từ trong cơ thể La Chinh, ngay sau đó hắn cũng phun ra một ngụm máu tươi.
La Chinh đã bị thương!
Dù lão Trần và lão Từ đã nhập định, nhưng khi thấy hành động của La Chinh, vẻ mặt của cả hai đều rất kỳ quái…
Trước kia cũng có rất nhiều chuyện xảy ra với tảng đá lớn này, làm cho mọi người dở khóc dở cười.
Có người từng thề rằng mình đã gặp được linh hồn của Dịch Kiếm Thiên Tôn, còn quỳ xuống đất bái sư, nói chuyện với Thiên Tôn.
Có người nói mình bị kiếm trận vây quanh, chỉ cần có thể phá được kiếm trận đó thì sẽ lĩnh ngộ được kiếm pháp của Dịch Kiếm Thiên Tôn…
Tất cả mọi chuyện kỳ dị đều đã từng xảy ra.
Thế nhưng chưa từng có ai điên điên khùng khùng giống La Chinh, vung kiếm lên chém về phía những chữ to lớn khắc trên tảng đá!
Cũng có không ít người diễn luyện kiếm pháp của mình trước tảng đá lớn này, cố gắng lấy kiếm pháp của mình để phá giải bí ẩn mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại, nhưng cuối cùng đều là bọn họ mơ mộng hão huyền.
Nhưng điều khiến lão Trần và lão Từ tò mò chính là La Chinh tự dưng lại bị thương? Tại sao hắn lại bị thương?
Tuy ngòi bút sắc bén của bài thơ được khắc trên tảng đá lớn kia tuy có thể làm cho người ta cảm thấy khó chịu, nhưng cũng dù sao cũng chỉ là khó chịu mà thôi.
Ai chưa quen thì còn có thể đứng ngồi không yên, nhưng sau đó cũng sẽ giống hai lão, không có cảm giác gì cả.
Làm sao mà bị thương được nhỉ?
Nhưng mà rõ ràng La Chinh đã hộc máu…
“Thằng nhóc này đang làm trò gì vậy?”
“Chẳng lẽ hắn tự làm bản thân mình bị thương? Nhưng diễn trò trước mặt chúng ta thì có ích gì?”
Hai người dùng chân nguyên truyền âm nói chuyện với nhau.
Ở trong này đã lâu, có chuyện gì mà bọn họ chưa gặp phải? Bọn họ đều là người tinh trong những người tinh khôn, suy đoán một chút liền cảm thấy La Chinh đang diễn trò cho họ xem, là tự hắn cố ý phun máu ra.
Chẳng qua bọn họ không hiểu, tại sao La Chinh lại phải diễn cho họ xem.
Dù sao cả đời này, hai người họ cũng vẫn ở đây, có diễn thì cũng chẳng có giá trị gì.
Hơn nữa tuy tu vi của La Chinh không cao, nhưng lại có tư cách tham gia truyền thừa Tân Hỏa, là một hạt giống trong liên minh mười ba cung, tiền đồ thênh thang, hoàn toàn không có lý do gì để lừa bọn họ.
La Chinh không biết được suy nghĩ của hai người, mà trên mặt hắn vẫn là vẻ không phục!
Kiếm ý hắn thi triển ra bị đường bóng kiếm kia nuốt mất, đã thế nó còn đánh cho mình bị thương, vậy thì khác gì La Chinh tự làm chính mình bị thương!
“Lại nào!”
“Vèo…”
La Chinh không chém kiếm ý ra nữa, mà ẩn giấu trong Lôi Phong U Thần Kiếm, đợi bóng kiếm màu trắng kia đến gần rồi mới bộc phát!
Hai đường kiếm va chạm vào nhau, nhưng bóng kiếm màu trắng kia không phải kiếm thật nên không hề có tiếng va chạm.
Bóng kiếm màu trắng kia xoay một vòng rồi lại đâm vào cơ thể La Chinh!
“Không đỡ được, có gì đó sai sai” La Chinh cau mày suy nghĩ, bản thân mình rõ ràng nhìn thấy bóng kiếm, nhưng lại không làm gì được nó.
Nhưng lần này, La Chinh không bị thương nữa.
Chương 1048: Rèn luyện
Đã vô số năm trôi qua, biết bao nhiêu người vậy mà không lĩnh hội được huyền bí trong đóĐương nhiên La Chinh cũng không tự cho rằng mình có thể tìm hiểu được gì trong thời gian ngắn như vậy.
Hắn ở lại đây đơn giản là do tò mò với bóng kiếm màu trắng mà thôi…
Bóng kiếm này hẳn là của Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại, thời điểm khắc bài thơ lên tảng đá lớn này, hắn cũng đã lưu lại tất cả những gì mình lĩnh ngộ được trong kiếm đạo vào trong từng con chữ!
Trải qua thời gian hàng vạn năm, mười vạn năm, trăm vạn năm, mặt trời hết mọc lại lặn, nhưng những bóng kiếm ấy vẫn không ngừng được phóng ra…
Chẳng qua có vẻ là người khác không nhìn thấy được bóng kiếm, mà là do La Chinh chuyên tâm thật lâu nên lại nhìn thấy mà thôi.
La Chinh dựa vào kiếm ý của mình để đối kháng những bóng kiếm này, thế nhưng khi vừa đỡ được bóng kiếm đó, nó lại chuyển hướng rồi tiếp tục đâm về phía hắn!
Không cản được?
Vẻ mặt La Chinh hiện lên nét quật cường!
Lại lần nữa!
Hắn vẫn không xuất kiếm ý ra, bởi dù sao thì bóng kiếm kia cũng có thể nuốt mất kiếm ý của hắn rồi lại đả thương chính hắn!
Đối mặt với bóng kiếm đang bay đến, vẻ mặt La Chinh chợt nghiêm túc hẳn lên!
Trường kiếm năm thước nhẹ nhàng được nâng lên, đánh bay bóng kiếm ấy.
Nhưng ngay lập tức, bóng kiếm đó lại xoay vài vòng trên không trung rồi đâm thẳng về phía La Chinh lần nữa!
Lần này, La Chinh đã sớm chuẩn bị nên gẩy nhẹ Lôi Phong U Thần Kiếm một cái, đánh văng bóng kiếm ra lần nữa…
Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần…
Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay La Chinh tạo thành từng bông hoa kiếm màu xanh, lần lượt đánh bay bóng kiếm kia.
Trong một nhịp thở, La Chinh đã đánh văng bóng kiếm ấy bảy lần!
Sau lần thứ bảy bị đánh văng, bóng kiếm đó bắt đầu vỡ tan!
“Vỡ?”
La Chinh khẽ nhíu mày lại.
Kiếm ảnh hoàn toàn vỡ tan, hóa thành từng điểm sáng mờ nhạt, bay vụt vào cơ thể La Chinh.
“Đây là kiếm linh?” La Chinh tò mò hỏi.
Huân ở bên trong cơ thể La Chinh vội hỏi lại: “Kiếm linh gì? Sao ta không thấy?”
La Chinh lắc đầu: “Ta cũng không rõ lắm…”
Dù là bóng kiếm màu trắng hay điểm sáng vừa rồi thì dường như chỉ có một mình hắn thấy, Huân và hai vị võ giả Thần Cực Cảnh ở phía sau đều không nhìn ra được.
Mà điểm sáng màu trắng này có vẻ cũng không phải là kiếm linh…
Trong lúc La Chinh đang trầm tư, hắn bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Những chữ to khắc trên tảng đá lớn kia vốn không ngừng phóng ra hàng nghìn, hàng vạn bóng kiếm về bốn phía, trong đó có một bóng kiếm chuẩn bị bay về phía La Chinh
Nhưng khi La Chinh chém nát bóng kiếm đầu tiên, tất cả các bóng kiếm khác đều biến mất…
La Chinh kinh ngạc nhìn những chữ to mà Dịch Kiếm Thiên Tôn đã để lại, trong lòng đầy nghi hoặc.
Lão Từ và lão Trần cũng cảm nhận được điểm này…
Đương nhiên, cảm giác của bọn họ không giống như La Chinh.
Hai người họ bỗng phát hiện ra, cảm giác như “đâm vào tim” kia đột nhiên biến mất.
Lão Trần đã ở đây sáu vạn năm, lão Từ cũng lĩnh hội ở đây hai vạn năm!
Nếu như là thế giới người phàm thì trong khoảng thời gian dài như vậy, các triều đại có lẽ đã thay đổi tới mấy trăm lần rồi…
Nhưng cái cảm giác “đâm vào tim” này chưa từng biến mất dù chỉ một ngày, một giờ, một khắc, hay thậm chí là một nhịp thở! Chỉ cần đứng đây thì đều có thể cảm nhận được sự sắc bén ác liệt của những chữ to kia, trong lòng sẽ không ngừng truyền đến cảm giác đau đớn!
Lão Từ và lão Trần quay qua nhìn nhau.
Hai người vốn đã quen với cảm giác này nên cũng không thấy có gì khó chịu, giờ tự nhiên nó lại biến mất nên làm bọn họ cảm thấy hơi lạ lẫm.
Mà vấn đề quan trọng hơn nữa là… cảm giác này đột nhiên biến mất, thật sự rất khác thường.
Chẳng lẽ những chữ mà Dịch Kiếm Thiên Tôn lưu lại đã mất đi khí thế của nó sao?
“Chuyện gì vậy? Không thể nào…”
“Chẳng lẽ là do thằng nhóc kia?”
“Không thể nào, không thể nào…”
“Nhưng cảm giác kia thật sự đã biến mất” Vẻ khó tin hiện lên trong mắt hai người.
Lúc đầu La Chinh giả thần giả quỷ, múa kiếm ở đây, mặc dù bọn họ không hiểu nhưng cũng muốn nhìn xem rốt cuộc La Chinh muốn diễn trò đến khi nào.
Nhưng bỗng nhiên lại xuất hiện tình huống này, làm hai người đều nghi ngờ rằng La Chinh có liên quan.
Đúng lúc này, La Chinh bỗng quay người, điên cuồng chạy trốn bằng tốc độ nhanh nhất.
Tốc độ này làm cả hai vị cường giả Thần Cực Cảnh đều phải trầm trồ…
“Thằng nhóc này lại làm gì thế?”
“Không biết…”
La Chinh không thể không chạy.
Những bóng kiếm bên trong những chữ kia chỉ ngừng lại trong chốc lát, sau đó lại bắn ra vô số bóng kiếm từ bên trong những chữ lớn kia, hơn nữa tất cả đều bay về phía La Chinh.
Đây là chọc vào tổ ong vò vẽ hả? Chẳng qua cũng chỉ đánh tan một bóng kiếm của ngươi thôi mà.
Mặt La Chinh đầy vẻ bất đắc dĩ.
Hắn cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ là mỗi một bóng kiếm màu trắng khi đâm vào người đều làm hắn tim hắn rất đau.
Vậy mà nhiều bóng kiếm thế kia cùng bay tới thì chẳng phải muốn hắn vỡ tim mà chết sao?
Hắn cũng không ngốc tới mức đứng yên chịu trận…
Nhìn thấy những bóng kiếm chen chúc nhau bay tới như ong vò vẽ, La Chinh liền quay đầu chạy vội.
“Vèo…”
Tốc độ của La Chinh rất nhanh, thế nhưng tốc độ của bóng kiếm còn nhanh hơn.
Mới chạy được mấy trăm trượng, hắn đã bị vô số kiếm ảnh bao vây…
Sau đó, La Chinh cảm nhận được nỗi đau tê tâm liệt phế truyền đến từ trong tim.
Cảm giác như tim của hắn muốn nổ tung ra vậy, không còn sức mà chạy nữa.
Thế nên hắn để những bóng kiếm này tùy ý bay vào trong cơ thể.
Mắt La Chinh trợn ngược lên, trực tiếp hôn mê, rơi thẳng từ trên không trung xuống.
Khi sắp rơi xuống đất, Huân bay ra khỏi cơ thể hắn, ôm lấy thân thể hắn, đứng vững trên mặt đất.
Với cường độ thân thể của La Chinh, bị rơi xuống từ độ cao này thì cũng sẽ không bị thương, nhưng Huân vẫn ra tay.
Đặt La Chinh nằm xuống đất xong, Huân duỗi hai tay tự liếc mắt đánh giá mình, trong miệng thì thào: “Hình như thân thể kiếm linh càng lúc càng mạnh mẽ hơn?”
Kiếm linh là của La Chinh, còn linh hồn của Huân chẳng qua chỉ là phụ thuộc vào nó mà thôi.
Nhưng La Chinh lại giao quyền khống chế kiếm linh cho Huân, nên cũng có thể coi thân thể kiếm linh này là thân xác tạm thời của Huân.
La Chinh không để ý đến kiếm linh của mình, nhưng Huân cảm nhận rất rõ ràng rằng thân thể kiếm linh này đã được cường hóa lên không ít.
Dựa vào cường độ linh hồn của mình, Huân đã không cần nương nhờ vào kiếm linh nữa rồi, chẳng qua nàng vẫn ở đấy như một thói quen.
Nàng cũng rất tò mò, không biết làm sao La Chinh lại có thể cường hóa được kiếm linh? Tại sao vừa rồi hắn lại múa kiếm trên trời?
Thời gian La Chinh ngất đi cũng không lâu lắm, dù sao thì cũng chỉ là đau đớn hư ảo mà thôi, không phải có thật nên cũng sẽ không khiến hắn tổn thương được…
“Huân?” Vừa tỉnh lại, hắn đã thấy Huân đứng bên cạnh.
Huân nhìn chằm chằm vào La Chinh, hỏi: “Vừa rồi ngươi đang tôi luyện kiếm ý hả?”
Vẻ mặt La Chinh buồn bực, vừa sờ đầu vừa nói: “Ta cũng không rõ” Nghĩ đến những bóng kiếm màu trắng nhiều như đám ong vò vẽ kia, La Chinh vẫn còn thấy sợ hãi!
“Ta đã mạnh hơn rồi!” Huân cười nói với La Chinh.
Thật ra thì thân thể kiếm linh chỉ mới tăng cường được một chút, hoàn toàn không sánh được với linh hồn của Huân.
Ý của nàng là kiếm linh của La Chinh đã mạnh hơn.
“A…” Bây giờ La Chinh mới cảm nhận được sự khác biệt.
Khí tức mà kiếm linh trong cơ thể tỏa ra có vẻ ác liệt hơn một phần.
Mà khí tức này không phải của Huân, là của chính bản thân kiếm linh.
“Đúng thế” La Chinh vui vẻ nói, “Hình như ta có thể mượn bóng kiếm này để rèn luyện kiếm ý của mình!”
Kiếm ý của La Chinh đã đạt tới viên mãn, thế nhưng viên mãn vẫn chưa phải là cực hạn.
Lúc trước, khi hắn đi vào Sát Lục Kiếm Sơn, hắn cũng mới chỉ dừng ở sườn núi mà thôi.
Có thể tôi luyện kiếm ý thêm một lần nữa thì quả thực là chuyện tốt.
Nhưng nghĩ đến đám bóng kiếm đông như tổ ong vò vẽ kia, miệng La Chinh lại đắng chát.
Muốn mạnh mẽ hơn thì chung quy vẫn phải chịu khổ.
Chương 1049: Cảm giác trái tim nổ tung
La Chinh không cho rằng bản thân mình có thể giải được bí mật mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại ở đâyNhưng có thể dựa vào những bóng kiếm màu trắng này để nâng cao thực lực của kiếm linh thì cũng đủ rồi.
Những bóng kiếm màu trắng này quả thực khiến La Chinh cực kỳ đau khổ.
Mỗi một bóng kiếm màu trắng đi qua đều khiến hắn cảm thấy như bị đâm vào tim.
Hơn nữa lại là hàng ngàn vạn bóng kiếm màu trắng không ngừng xuyên qua, trong khoảnh khắc đó hắn thực sự cảm thấy trái tim của mình sắp nổ tung rồi.
Nếu phải so sánh nỗi đau này với nỗi đau hắn gặp phải lúc thay khí hỗn độn thì đúng là nhẹ hơn rất nhiều… Đổi toàn bộ chân nguyên trong đan điền thành khí hỗn độn, nỗi đau đó La Chinh cũng đã kiên cường vượt qua, nên đương nhiên nỗi đau khổ trước mắt hắn vẫn có thể chịu đựng được.
Thế nhưng, lúc La Chinh lại quay về phía trước tảng đá khổng lồ thì hai võ giả Thần Cực Cảnh liền nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Hai vị võ giả vốn vô cùng hiền hòa mà giờ trông lại rất hung ác, giống như một con dã thú đang phát điên.
“Ngươi, ngươi,… ngươi vừa làm gì!” Lão Trần run rẩy hỏi.
“Sao ngươi làm được? Sao ngươi có thể làm những chữ đó… Cảm giác đó biến mất?” Lão Từ cũng hỏi y như vậy.
Cho dù họ có không muốn tin thì chuyện này cũng đã xảy ra trước mắt họ…
Họ đã ở chỗ này lĩnh hội hàng vạn năm, từng mơ vô số giấc mơ rằng bản thân có thể phát sinh cảm ứng không thể tin được nào đó với những chữ trên tảng đá to lớn này, thế nhưng cuối cùng, kỳ tích vẫn không xảy ra.
Tảng đá to lớn này và những con chữ bên trên đã từng trải qua biết bao năm tháng mưa dập gió vùi, phơi nắng phơi sương mà chúng vẫn ở đây, phát ra khí tức sắc bén, chưa từng có bất kỳ sự thay đổi nào.
La Chinh vừa mới đến đây chưa được bao lâu mà đột nhiên lại xảy ra biến hóa lạ lùng, thế nên tâm trạng của họ làm sao có thể bình tĩnh được?
Thực ra thì bởi vì hai vị võ giả này đã ngồi ở đây lĩnh ngộ quá lâu nên đã mất đi sự sắc bén của một võ giả, thực lực cũng không được như võ giả Thần Cực Cảnh bình thường.
Mặc dù tâm trạng của bọn họ cũng khá bình thản, nhưng lúc này họ lại không khống chế được cảm xúc của bản thân!
Dù sao thì Dịch Kiếm Thiên Tôn chính là Thiên Tôn có thể chơi cờ cùng với thần! Thế nên kiếm pháp mà hắn để lại cũng là kiếm pháp có thể chơi cờ cùng với thần.
Chỉ cần lĩnh ngộ được thì tất cả những gì trước đây họ đã đầu tư vào đều có thể lấy lại cả vốn lẫn lãi, dù có phải trả giá bằng cả đời này thì cũng đáng.
Thế nên làm gì có ai khống chế được cảm xúc của mình trong tình huống này?
Trông thấy bọn họ kích động như vậy, La Chinh cực kỳ ngạc nhiên: “Ta có làm gì đâu!”
“Không thể nào! Tốt nhất là ngươi nói thật đi!”
“Ngươi coi chúng ta là đứa trẻ ba tuổi? Để ngươi dễ dàng lừa gạt?”
Trước đó bọn họ không tin La Chinh có thể lĩnh ngộ ra được gì, cho nên mới chỉ đứng ở bên cạnh mà quan sát thôi.
Nhưng lần này, trên mặt họ đầy vẻ hung ác…
Thực ra La Chinh có thể hiểu được tâm trạng của họ.
Tâm huyết cả đời của những người này đều được đặt ở đây, giống như là đang trông coi một kho báu khổng lồ, nhưng lại không thể tiến vào bên trong.
Một khi đã trông coi thì chính là hàng vạn năm.
Sau khi bản thân đến đây, quả thực đã khơi dậy hiện tượng dị thường nào đó.
Mặc dù chưa giải được bí ẩn mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại, nhưng dù sao cũng có thể khiến bọn họ thấy được một tia hy vọng.
Thế nên bọn họ không nổi điên mới là lạ!
Nhưng La Chinh cũng không lo lắng gì.
Vân Lạc ở cách nơi này không xa, nếu hai người này mà ra tay với hắn thì căn bản chính là tìm chết.
Huống hồ, tuy hai người họ mặt mũi hơi hung tợn nhưng cũng chỉ là không khống chế được tâm trạng của bản thân mà thôi, La Chinh không hề cảm thấy sát ý trên người họ.
Giờ phút này, La Chinh còn thấy thương cảm cho họ…
“Thực sự là ta không làm gì.
Ta chỉ nhìn thấy một vài bóng kiếm mờ nhạt.
Sau khi bóng kiếm đó vỡ ra thì biến thành tình trạng như hiện nay” La Chinh nhún vai.
Hắn không cần thiết phải che giấu, hơn nữa trước đó hắn cũng đã nói với Vân Lạc và Ngải An Tâm rồi.
Chẳng qua mọi người đều không tin.
“Bóng kiếm!”
“Bóng kiếm đó có hình dạng gì…”
La Chinh khua tay múa chân giảng giải một hồi.
Đúng lúc này, hắn lại cảm nhận được cảm giác như bị đâm vào tim.
Hắn liền mỉm cười: “Những bóng kiếm kia lại xuất hiện rồi”
La Chinh có thể cảm nhận được, đương nhiên bọn họ cũng sẽ cảm nhận dược.
Dường như nét bút trên tảng đá khổng lồ kia đã khôi phục lại bình thường.
“Hóa ra trong những năm qua, cái cảm giác này là do bóng kiếm tạo thành?”
“Tại sao ta không nhìn thấy, tại sao ta không nhìn thấy…”
Hai người kia thất thần, đứng lẩm bẩm.
La Chinh bĩu môi, lười chả thèm để ý đến hai kẻ điên này.
Cho dù có nhìn thấy bóng kiếm thì đó cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Thiếu gì phương pháp rèn luyện kiếm ý, việc gì hai người này cứ phải xoắn xuýt lên vậy?
Hai người vừa lẩm bẩm, vừa tròn mắt lên nhìn, dường như muốn nhìn thấy những bóng kiếm kia.
La Chinh lại nâng Lôi Phong U Thần Kiếm lên.
Mắt nhìn thấy một luồng bóng kiếm màu trắng bắn về phía mình, kiếm ý của hắn lượn vòng quanh thân kiếm, sau đó lại chém ra liền bảy kiếm!
“Vèo vèo vèo…”
Sau bảy kiếm, bóng kiếm màu trắng đã bị phá tan!
Ngay sau đó, tất cả các bóng kiếm màu trắng lại tuôn về phía La Chinh lần nữa!
Lần này, La Chinh không chọn cách lùi bước chạy trốn nữa, dù sao thì cũng không chạy thoát được bóng kiếm màu trắng này, chi bằng rèn luyện một chút!
Hắn cầm thanh trường kiếm lên đặt trước mặt, hai ngón tay của bàn tay còn lại đặt trên thân kiếm, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc!
Bóng kiếm màu trắng uốn lượn giống một cơn thủy triều, hướng thẳng về phía La Chinh.
Ngay lúc này, La Chinh lại xuất kiếm.
Đây không phải là lâm trận đối địch mà là rèn luyện kiếm ý, thế nên La Chinh cũng không thi triển lực quy tắc trong Lôi Phong U Thần Kiếm.
Hắn chỉ điên cuồng thúc giục kiếm ý, điên cuồng vung kiếm trong tay ra, còn hai chân vẫn vững vàng đứng ở chỗ cũ, không hề dịch chuyển dù chỉ một bước.
Nếu như một người bình thường nhìn thấy La Chinh lúc này thì nhất định sẽ không nhìn thấy tay phải cùng với kiếm trong tay của La Chinh, họ chỉ có thể nhìn thấy bóng tay áo cứ lay động bất định cùng với một luồng hoa kiếm màu xanh lam.
Tốc độ múa kiếm của hắn đã vượt qua cực hạn của thị lực.
“Vèo!”
Với tốc độ múa kiếm này, từ ống tay áo của hắn cuộn lên từng đợt gió lớn.
Những bóng kiếm màu trắng kia xông về phía La Chinh, liền bị Lôi Phong U Thần Kiếm cuốn theo kiếm ý chặn lại.
Những bóng kiếm màu trắng đó sau khi bị ngăn cản thì lượn lờ một vòng rồi lại quay về phía La Chinh.
Sau khi lặp lại bảy lần liền nổ ầm ầm…
Ngay sau đó, từng bóng kiếm màu trắng vỡ tan, mà những điểm ánh sáng trắng nhanh chóng tiến vào trong cơ thể La Chinh, dung hòa với kiếm linh của La Chinh.
Số lượng bóng kiếm màu trắng kia quả thực quá nhiều, nhưng tốc độ múa kiếm của La Chinh đã đạt đến cực hạn.
Lúc này La Chinh giống như một người khổng lồ, một mình đứng trong khe núi chặn dòng nước lũ.
Lúc đầu hắn còn có thể ngăn chặn được luồng bóng kiếm màu trắng này, nhưng sau vài nhịp thở, hắn cũng không ngăn chặn được nữa.
Luồng bóng kiếm khổng lồ kia lại nhấn chìm La Chinh.
“Trái tim… sắp nổ tung rồi!”
La Chinh vô cùng bất lực, đôi mắt trắng đảo qua, sau đó lại ngất đi.
Trước khi ngất hắn đã nghĩ như vậy.
Đợi sau khi La Chinh ngất đi, Huân lại rời khỏi cơ thể La Chinh, lạnh lùng nhìn hai người trước mặt.
Trong lúc La Chinh ngất xỉu, nàng lặng lẽ bảo vệ cho hắn.
Với thực lực Ngân Hồn Cảnh của Huân hiện nay, cho dù chỉ là linh hồn thì cũng có sức để đánh một trận với hai võ giả Thần Cực Cảnh này.
Có điều, hai người này không hại La Chinh, nên nàng cũng không chủ động ra tay.
Lão Trần và lão Từ thì cứ sững sỡ nhìn La Chinh đã ngất đi.
Dù thế nào đi chăng nữa, bọn họ cũng xác định được rằng La Chinh đã phát hiện ra bí mật nào đó, chỉ là bọn họ không nhìn thấy những bí mật này mà thôi.
Mặc dù hai người này đã sắp mất đi lý trí nhưng họ cũng biết thân phận của võ giả trong mười ba cung.
Từ sau khi đảo Trường Tô được định là nơi mười ba cung tổ chức truyền thừa Tân Hỏa, muốn vào trong quan sát tảng đá khổng lồ này thì không phải là chuyện dễ dàng.
Chính vì hai người họ đã tiêu hao không ít sức lực, đút lót hết trên dưới nên mới không bị đuổi đi…
Trước mắt, người của mười ba cung đã đến đảo Trường Tô, nếu bọn họ thực sự dám động tay động chân với La Chinh thì chính là đi tìm chết.
Trong lòng hai người họ lại có một chút suy nghĩ thế này.
Có lẽ, lúc La Chinh lĩnh ngộ được bí mật của Dịch Kiếm Thiên Tôn, biết đâu bọn họ cũng được hưởng lợi một phần nào đó?
Cho nên, mặc dù tâm trạng của họ kích động, nhưng cũng cứng rắn kiềm chế những xúc động trong lòng, ví như ép buộc La Chinh khai ra chân tướng của những việc này…
Không lâu sau, La Chinh đã tỉnh lại.
Lúc này hắn càng đánh càng mạnh, ít nhất thì với sự kháng cự vừa nãy, kiếm linh cũng đã mạnh hơn một chút.
Hắn phát hiện ra bản thân không phải không có cách để ngăn chặn những bóng kiếm màu trắng này!
“Lại lần nữa!”
Cùng với việc chém ra bảy kiếm, La Chinh lại tiếp cận với luồng bóng kiếm giống như nước lũ kia, sau đó lại bị chúng nhấn chìm.
Lần này thời gian La Chinh kiên trì được dài hơn, ít nhất thì cũng được hơn sáu, bảy nhịp thở, sau đó lại trải nghiệm cảm giác trái tim nổ tung rồi mới ngất đi.
Cứ như vậy, hắn hết bị bóng kiếm màu trắng nhấn chìm, rồi lại tỉnh lại.
Thân thể kiếm linh của Huân bắt đầu lớn mạnh với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, đồng thời La Chinh cũng cảm thấy kiếm ý của bản thân lại có biến hóa.
Chương 1050: Vết rạn
Kiếm ý viên mãn của La Chinh vốn đã có xu hướng hoàn hảoTừng luồng kiếm ý xoay tròn có vẻ cực kỳ sung mãn.
Trong khoảng thời gian này, La Chinh lưu lạc khắp nơi, cũng từng trông thấy không ít kiếm ý viên mãn.
Kiếm ý viên mãn này đã hoàn hảo rồi, thì gần như không có khả năng nâng cấp lên cao hơn được nữa.
Thế nhưng giờ đây, La Chinh lại phát hiện ra kiếm ý viên mãn của mình bắt đầu biến đổi, trở nên cực kỳ không vững chắc!
Trước đây, chỉ cần tâm niệm La Chinh vừa động là có thể dễ dàng điều khiển, chỉ rất nhẹ thôi cũng có thể phóng kiếm ý ra.
Tuy nhiên, hiện tại vấn vít trên trường kiếm của La Chinh là kiếm ý hơi mờ nhạt, mặc dù càng ngày càng mãnh liệt nhưng hắn lại phát hiện ra bản thân rất khó khống chế được nó.
Luồng xoáy do kiếm ý hình thành cũng không sung mãn như trước mà lại uốn lượn giống như rắn, không ngừng đập lên trên trường kiếm của La Chinh.
Nói cách khác, dường như không phải kiếm ý trở nên mạnh hơn, mà là trở nên cực đoan hơn!
“Tại sao đặc tính của kiếm ý lại trở thành như vậy?” La Chinh nhíu mày.
Dựa vào bóng kiếm màu trắng để rèn luyện kiếm ý, quả thực có thể giúp kiếm linh mạnh mẽ tới mức trước nay chưa từng có.
Thế nhưng La Chinh lại rất khó để khống chế kiếm ý này.
Trong một khoảng thời gian ngắn, La Chinh bắt đầu hơi do dự, liệu hắn có nên tiếp tục…
Nhìn những bóng kiếm màu trắng tản ra khắp nơi, trên mặt La Chinh lại lộ vẻ cố chấp.
Có những việc hoặc là không làm, còn một khi đã làm rồi thì nhất định phải làm thật tốt.
La Chinh không có thói quen làm nửa chừng rồi bỏ dở, ngược lại hắn rất muốn xem xem kiếm ý của bản thân rốt cuộc có thể phát triển đến mức nào!
Trong giai đoạn hiện nay, mặc dù kiếm ý của La Chinh nhanh nhẹn tới mức không gì sánh được, nhưng hắn vẫn có thể cố gắng áp chế nó.
Với lại khi kiếm ý càng lúc càng mãnh liệt hơn, tốc độ phá tan bóng kiếm màu trắng cũng tăng nhanh hơn không ít.
Thời gian đầu, La Chinh phải mất bảy kiếm mới có thể phá tan bóng kiếm màu trắng kia, nhưng hiện giờ hắn chỉ cần khoảng bốn kiếm mà thôi.
Đương nhiên, lúc đối mặt với dòng bóng kiếm màu trắng như nước lũ thì mỗi kiếm mà hắn chém ra cũng có thể quét sạch đến hàng trăm bóng kiếm màu trắng.
Cho nên chỉ cần liên tục chém ra bốn kiếm là có thể phá tan hàng trăm bóng kiếm màu trắng rồi!
Thấm thoắt La Chinh đã ở trước tảng đá khổng lồ được hai canh giờ.
Lúc hắn đang ra sức chém những bóng kiếm màu trắng này thì giọng nói của Vân Lạc truyền đến.
“La Chinh, ngươi vẫn đang lĩnh ngộ chữ trên tảng đá khổng lồ sao? Truyền thừa Tân Hỏa sắp bắt đầu rồi…” Vân Lạc thản nhiên nói.
La Chinh nghĩ một lát rồi nói: “Có thể đợt một lát không?”
“Có thể, nhưng sau khi truyền thừa Tân Hỏa bắt đầu sẽ tiến hành vòng khảo hạch đầu tiên ngay, ngươi nhanh lên đi…”
Đệ tử của mười ba cung vẫn phải tiến hành khảo hạch, nếu như La Chinh cứ trì hoãn thì có khả năng sẽ bị xếp cuối cùng.
Vả lại, sau khi khảo hạch sẽ phân phát đá khắc lực quy tắc căn bản, La Chinh chọn cuối cùng thì nhất định sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng hiện giờ La Chinh lại cứ không để ý những điều đó!
Tốc độ vung Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay hắn càng lúc càng nhanh, còn kiếm ý cũng càng ngày càng mạnh mẽ.
“Vèo!”
Do không cẩn thận một chút nên kiếm ý đang quấn quýt trên thân kiếm của hắn đột nhiên bắn ra, sau khi phá tan hơn mười luồng bóng kiếm thì đâm thẳng vào trong sa mạc, để lại trong đó một vết nứt nhỏ!
Sau khi mất đi kiếm ý thì đương nhiên La Chinh không thể ngăn chặn được những bóng kiếm màu trắng này nữa.
Không đợi đến khi hắn lại ngưng tụ được kiếm ý mới, những bóng kiếm màu trắng này đã nhấn chìm La Chinh rồi…
Sau khi ngất đi một lúc, La Chinh xoay người tỉnh dậy.
Hắn càng ngăn cản lại càng mạnh, nên hắn vẫn tiếp tục…
Sau một canh giờ, La Chinh muốn phá tan những bóng kiếm màu trắng này thì chỉ cần dùng ba kiếm.
Lại qua thêm một canh giờ nữa, La Chinh lại chỉ cần dùng hai kiếm để phá tan những bóng kiếm màu trắng này.
Sau canh giờ thứ ba, La Chinh không ngất đi lần nào nữa.
Cho dù số lượng những bóng kiếm màu trắng này nhiều đến thế nào thì cũng không thể chọc thủng được hoa kiếm mà hắn tạo ra, cứ đến bao nhiêu La Chinh lại phá tan bấy nhiêu!
Có điều, lúc này La Chinh đã hoàn toàn không thể điểu khiển nổi kiếm ý của bản thân mình nữa.
Cho dù hắn cố gắng hết sức để khống chế kiếm ý trên thân kiếm, nhưng mỗi lần hắn ngưng tụ được một luồng kiếm ý mới thì chưa dùng được ba nhịp thở, luồng kiếm ý đó đã bắn đi mất rồi.
Nhưng lúc này, những bóng kiếm màu trắng kia đã không thể chiếm đoạt kiếm ý của hắn nữa.
Nếu như những bóng kiếm màu trắng có thể đoạt được kiếm ý của hắn như trước thì lúc này có lẽ hắn không chết thì cũng trọng thương rồi.
Thế nhưng không thể điều khiển kiếm ý của bản thân là việc khiến cho La Chinh cực kỳ đau đầu.
Trong thời gian ba nhịp thở, hắn có thể chém ra hàng trăm kiếm, nhưng sau ba nhịp thở, hắn nhất định phải tăng tốc độ ngưng tụ kiếm ý mới.
Cứ như vậy, lặp đi lặp lại nhiều lần, khí hỗn độn trong cơ thể hắn tiêu hao với tốc độ cực nhanh!
Nếu như trong đan điền của hắn vẫn là chân nguyên thì hiện giờ có lẽ hắn đã phải bổ sung thêm hơn nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm rồi.
Cũng may là khí hỗn độn nên mỗi lần chỉ cần lấy ra một ít là đã đủ dùng rồi!
Hai người lão Trần và lão Từ đã đứng ngẩn ra xem La Chinh luyện kiếm, không hề động đậy suốt mấy canh giờ vừa qua.
Dĩ nhiên họ xem mà không hiểu tất cả những ra xảy ra trước mắt.
Thế nhưng bọn họ lờ mờ cảm nhận được, dường như có chuyện gì đó đang diễn ra…
Cho dù là chuyện gì đi chăng nữa thì bọn họ cũng không hy vọng bản thân bỏ sót điều gì.
Nhỡ đâu tên nhóc này tìm ra được bí mật của Dịch Kiếm Thiên Tôn, vậy thì bọn họ có thể tùy thời mà hành động!
Sau khi kiên trì phá tan những bóng kiếm màu trắng kia thì đại khái đã là khoảng nửa canh giờ sau rồi.
La Chinh vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, kiếm ý trong tay đột nhiên bắn ra ngoài.
Nhưng lúc này hắn không ngưng tụ kiếm ý mới nữa, bởi vì những chữ lớn trên tảng đá khổng lồ kia đã ngừng bắn ra bóng kiếm rồi…
“Có chuyện gì vậy, hết rồi sao?” La Chinh tò mò nhìn những chữ lớn kia: “Không phải là không đủ số lượng đó chứ? Không biết bản thân đã phá tan bao nhiêu bóng kiếm màu trắng rồi nữa!”
Đương nhiên khó mà có thể thống kê được số lượng bóng kiếm màu trắng mà La Chinh đã phá tan trong vài canh giờ này.
La Chinh không biết rằng, trong vài canh giờ ngắn ngủi, hắn đã phá tan chín trăm chín mươi sáu vạn bóng kiếm màu trắng.
Năm đó, Dịch Kiếm Thiên Tôn dùng kiếm để khắc chữ, kiếm ý mạnh mẽ lưu lại trong đó có thể đâm thẳng vào tim, đó chính là những bóng kiếm màu trắng này!
Vốn dĩ có chín trăm chín mươi chín vạn bóng kiếm màu trắng, nhưng trong hàng trăm vạn năm trở lại đây, đã có vô số võ giả đến nơi này lĩnh ngộ.
Họ không thể nhìn thấy những bóng kiếm màu trắng này giống La Chinh, thế nhưng cũng có một số người vì chém bừa mà đã chém tan chúng.
Cho nên đã từng có vài người vô tình đã chém tan một luồng bóng kiếm màu trắng, làm cho những bóng kiếm màu trắng khác công kích bản thân rồi ngất đi! Có điều, những người này quá ít, mà cho dù có người để ý đến thì cũng chỉ cho rằng bọn họ không chịu được nỗi đau như đâm vào tim kia mà thôi, trái lại còn khiến cho người khác chê cười.
Lúc này, La Chinh đã chém tan tất cả những bóng kiếm màu trắng, mà kiếm ý của La Chinh cũng đã đạt tới cực hạn! Đó là kiếm ý mà hắn căn bản không thể khống chế nổi, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó lại cực kỳ mạnh mẽ!
“Xem ra Dịch Kiếm Thiên Tôn sắp xếp như vậy là để rèn luyện kiếm ý.
Nhưng vấn đề là rèn luyện ra kiếm ý kỳ quái như vậy là muốn thế nào?” La Chinh nghĩ.
Lúc này Huân cũng rời khỏi cơ thể La Chinh, đứng bên cạnh hắn.
Huân cũng đang đánh giá thân thể của mình…
Ngoài việc kiếm ý trở nên mạnh mẽ tới mức không thể khống chế nổi thì thân thể của kiếm linh cũng đã thay đổi hoàn toàn.
Kiếm linh vốn là vật biến hóa khôn lường.
Mặc dù Huân không khác gì người thật, nhưng nếu nhìn kỹ cũng sẽ thấy có một số điểm không giống.
Nàng vẫn lay động giống như là cái bóng trên nước, nếu như có ánh sáng mạnh thì thậm chí nó còn có thể xuyên thấu qua người Huân.
Thế nhưng bây giờ, nếu không cho đối phương biết thân thể của Huân là kiếm linh thì người ta hoàn toàn không thể nhìn ra điểm khác biệt.
Thân thể mà kiếm linh hóa thành giống hệt người thật.
Tóc đen tự nhiên, da trắng như tuyết, tất cả đều sinh động như thật, giống hệt cơ thể bình thường, trông rất chân thực.
Nàng khẽ nâng cổ tay lên, những ngón tay mảnh khảnh trượt trên cánh tay, nghiêng đầu cười nhẹ rồi nói: “Dường như cảm giác của thân thể kiếm linh này đã trở nên chân thật rồi! Điều khiển thân thể kiếm linh này thì thực lực của ta cũng sẽ nâng cao hơn rất nhiều”
Trước đây, khi chưa tìm được thân thể mới, nàng vẫn ỷ lại vào trong cơ thể La Chinh.
Hoặc nên nói là động lực để nàng tìm kiếm thân thể mới không hề mãnh liệt như vậy!
Có lẽ sâu trong đáy lòng Huân cho rằng ở bên cạnh La Chinh cũng là một nơi không tồi.
La Chinh thản nhiên liếc mắt đánh giá Huân.
Mái tóc đen nhánh như trời đêm đối lập với làn da trắng như tuyết của nàng khiến trái tim La Chinh khẽ loạn nhịp.
Có điều, hắn lại quay mặt về phía tảng đá khổng lồ kia lần nữa.
Xem ra không có cách nào để giải được bí mật mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại.
Tốn mấy canh giờ để tăng cường kiếm linh đến mức này đã là thu hoạch không tồi rồi.
Còn việc giải được bí mật mà Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại là việc chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, nên hắn cũng không cố chấp.
Truyền thừa Tân Hỏa đã bắt đầu rồi, La Chinh cũng không thể trì hoãn thời gian được nữa.
Hắn bèn bay thẳng theo hướng bên cạnh tảng đá khổng lồ này.
La Chinh vừa rời đi không được bao lâu thì hai vị Thần Cực Cảnh là lão Trần và lão Từ vẫn đừng ngẩn ra nhìn những chữ lớn trên tảng đá khổng lồ kia.
Chính lúc này, ở một chữ lớn trên tảng đá đó đột nhiên truyền đến một tiếng nứt vỡ, trên chữ lớn đó bỗng xuất hiện vết nứt!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vũ Thần Kỷ [Dịch] Vũ Thần Kỷ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Vu-Than-Ky.jpg)

