[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 200 : Thú triều (c996-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 996: Thú triều
La Chinh vốn cũng không muốn làm chuyện vô vị như vậy, nhưng chẳng qua đây là lần đầu tiên dùng Thét Lệnh nên hơi tò mò thôiKhông ngờ đếm được một lúc thì lại có một giọng nữ vang lên.
La Chinh hy vọng nhất là nghe được giọng của La Yên, nhưng đáng tiếc cô gái này không phải.
Nghe được câu hỏi của cô gái, hắn giận đáp: “Không vui”
“Không vui mà còn đếm, ngươi bị bệnh hả?”
“Quả là nhàm chán thật.
Không nói nữa, ta đi tu luyện đây” Dùng Thét Lệnh cả buổi làm La Chinh cũng chán ngấy, hắn chuẩn bị thu Thét Lệnh lại.
Không ngờ nàng kia lại hỏi thêm một câu: “Đừng vội tu luyện, ngươi có muốn nghe ta hát không?”
Khi nàng vừa nói ra những lời này, trong vũ trụ liền vang lên hàng chục giọng nói.
Những lão quái vật vốn lánh đời không xuất hiện giờ đây đều sử dụng Thét lệnh mà nói!
“Đừng, xin ngươi, tuyệt đối đừng hát!”
“Chúng ta biết giọng ngươi hay rồi, không cần phải hát đâu, mọi người thực sự không chịu nổi!”
“Này, không phải ngươi đã đồng ý với chúng ta là về sau sẽ không hát nữa à?”
Rất nhiều giọng nói của các Thiên Tôn cùng vang lên.
Vốn không ai muốn xen vào chuyện của La Chinh, Linh Hỏa Thiên Tôn và Chỉ Thủy Thiên Tôn, bởi dù sao cũng không phải là chuyện gì quan trọng, nên không ai muốn sử dụng Thét Lệnh.
Nhưng ngay thời điểm giọng của cô gái thần bí này vang lên, tất cả các Thiên Tôn đều căng thẳng.
Bây giờ nàng mở miệng đòi hát, tất cả lại giật nảy mình, vội mở miệng ngăn cản.
La Chinh hơi khó hiểu, chỉ là hát một bài thôi mà? Ít nhất thì cũng hay hơn nghe mình đếm số chứ nhỉ?
Giọng nói của cô gái thần bí kia tràn đầy vẻ nũng nịu, yểu điệu nói: “Sao các ngươi phải lo lắng thế, người ta chỉ muốn hát thôi mà? Chẳng lẽ giọng của ta khó nghe đến thế ư?”
“Không phải, không phải, trong vũ trụ này không ai có chất giọng oanh vàng như ngươi.
Nhưng ngươi đã đồng ý với chúng ta là sẽ không hát trong vũ trụ này nữa mà!”
“Đúng, ta cũng cho rằng giọng của ngươi rất êm tai, nhưng không cần hát đâu…”
“Tuyệt đối đừng hát, đừng hát!”
Nghe được lời khẩn cầu của các Thiên Tôn, La Chinh tò mò hỏi: “Ngươi hát khó nghe lắm à? Sao bọn họ sợ nghe ngươi hát vậy?”
Cô gái kia cười đáp: “Đúng vậy, tuy nhiên bọn hắn càng không muốn nghe, ta càng muốn hát…”
“Không phải là khó nghe!” Mấy vị Thiên Tôn không ngừng khuyên can, không tiếc dùng Thét Lệnh bừa bãi.
Cô gái thần bí kia suy nghĩ một lúc rồi nói: “Yên tâm, lần này ta hát sẽ không dùng ma âm, tuyệt đối sẽ không tạo ra thú triều!”
“Ngươi chắc chứ?” Một vị Thiên Tôn cẩn thận hỏi.
“Chắc mà.
Lần trước tạo ra thú triều là do chúng bị ma âm ảnh hưởng, trở nên cuồng loạn, lần này chắc chắn sẽ không” Cô gái thần bí kia tiếp tục nói.
Nghe đến đây, La Chinh rốt cuộc cũng hiểu ra.
Đây cũng không phải lần đầu tiên cô gái này cất giọng hát trong vũ trụ.
Mấy năm trước, khi lần đầu tiên nàng dùng Thét Lệnh, câu nói đầu tiên của nàng vẫn khiến cho tất cả các sinh linh trong vũ trụ ghi nhớ.
Khi đó nàng hỏi: “Có ai ở đây không?”
Câu này còn nhạt hơn cả câu nói La Chinh tìm La Yên kia!
Trong vũ trụ đương nhiên có người, thế nhưng cũng không ai rảnh mà dùng Thét Lệnh để trả lời nàng.
Mặc dù là giàu nứt đố đổ vách như Linh Hỏa Thiên Tôn và Chỉ Thủy Thiên Tôn, Thét Lệnh của bọn họ còn dùng để cãi nhau thì cũng không thừa thãi để trả lời câu hỏi kia của nàng.
Cô gái này hỏi vài lần mà không có ai đáp, nàng cũng không tiếp tục hỏi nữa mà bắt đầu hát.
Giọng của nàng vốn rất hay, hát cũng rất êm tai, thế nhưng vấn đề lại ở chỗ khác.
Dường như trong giọng hát của nàng có ẩn chứa một loại ma tính đặc thù nào đó! Sinh linh có tâm trí bình thường nghe thấy cũng sẽ bị kích động, mất kiểm soát.
Giọng hát của nàng vang đến chỗ đám mãnh thú chưa mở linh trí, làm chúng bạo động, tạo ra một lần thú triều lớn nhất trong lịch sử!
Trong vũ trụ, thú triều cũng không phải chuyện gì hiếm thấy.
Thỉnh thoảng trong một số Đại Giới cũng xảy ra thú triều.
Ví như một tộc mãnh thú nào đó bỗng bạo động, tập kết hàng trăm nghìn, hàng triệu mãnh thú để tấn công một thánh địa nào đó…
Ít nhiều gì các chủng tộc đều có chuẩn bị để đề phòng thú triều.
Một khi ở Đại Giới nào đó xuất hiện thú triều thì các chủng tộc xung quanh đó cũng sẽ ra tay giúp đỡ.
Nhưng cô gái này lại không dẫn phát thú triều bình thường, mà là cùng lúc dẫn phát thú triều ở trong mười vạn Đại Giới!
Mãnh thú chưa mở linh trí thì thực lực cũng không mạnh lắm, thế nhưng số lượng của chúng rất đông.
Ví như kiến triều, bọ cạp triều, xà triều… cuối cùng vẫn là những sinh linh có thực lực nhỏ yếu gặp nạn.
Thế nhưng, trong vũ trụ vẫn còn có những tộc mãnh thú dù không mở linh trí nhưng thực lực lại mạnh đến mức biến thái.
Khi những tộc này bị giọng hát của cô gái kia kích động, sự việc lập tức không còn đường cứu nữa rồi.
Thời điểm đó là một quãng thời gian u tối của cả vũ trụ.
Tất cả các chủng tộc trong mười vạn Đại Giới đều bị tổn thất không nhỏ, rất nhiều thánh địa và thần quốc đều bị hủy hoại chỉ trong thời gian ngắn.
Thiên Tôn và Giới Chủ thì còn ổn, còn cường giả dưới cảnh giới Giới Chủ thì chết nhiều vô số kể!
Mà nguyên nhân lại chỉ vì một bài hát của cô gái thần bí này.
Đây cũng là lý do vì sao khi cô gái này muốn hát, các Thiên Tôn vốn đang im lặng đều nhao nhao lên ngăn cản.
Đến tận bây giờ, hành tung và tên tuổi của cô gái này vẫn còn là một bí ẩn trong vũ trụ.
Có Thiên Tôn từng hỏi nàng, nhưng nàng không chịu trả lời.
Lúc sau rất nhiều Thiên Tôn thuyết phục nên nàng đã đồng ý không hát nữa, chỉ là không ai hỏi được tên tuổi của nàng.
Dù sao thì mấy năm nay, giọng của nàng cũng không xuất hiện trong vũ trụ nữa.
Nhưng hôm nay cái gã dám cãi nhau với Thiên Tôn này lại làm nàng chú ý, để rồi mở miệng.
Trong lòng các Thiên Tôn vừa sợ vừa oán giận La Chinh.
Nhưng bọn họ cũng không dám nói nhiều.
Không ai rõ lai lịch của cô gái này, nên chỉ có thể khuyên bảo, chứ lỡ chẳng may nàng mở miệng ca hát, mười vạn Đại Giới trong vũ trụ sẽ gặp tai ương mất.
Nghe lời cam đoan sẽ không dùng ma âm để dẫn phát thú triều của cô gái, thế nên có lẽ hát một bài cũng không có vấn đề gì…
Thật ra La Chinh không biết, lúc này tất cả các thánh địa, tất cả thần quốc trong mười vạn Đại Giới đều đã ở trong trạng thái báo động!
Cho dù là Nhân tộc, Yêu Dạ tộc, hay Ma tộc…
Nhỏ thì từ tông môn tam phẩm, tứ phẩm, lớn thì từ thánh địa, thần quốc cửu phẩm, thập phẩm.
Tất cả các thế lực đều ban bố mệnh lệnh, triệu tập toàn bộ võ giả sửa sang lại những nơi hiểm yếu, tường thành, các con đường trọng yếu…
Từng võ giả đều lộ vẻ lo lắng, sắc mặt của những người lãnh đạo thánh địa, Quốc chủ thần quốc đều rất nghiêm trọng!
Mặc dù cô gái này đã cam đoan, nhưng ai dám chắc nàng sẽ không gây ra thú triều thêm lần nữa?
Mọi người đều không biết lai lịch của nàng, dù người ta có gây ra thú triều thì cũng chẳng làm gì được nàng.
Tất cả vẫn chỉ chỉ có thể dựa vào bản thân, không ai muốn thấy thú triều mang đến sự hủy diệt một lần nữa.
Thánh địa Linh Vũ chỗ La Chinh ở giờ phút này cũng bắt đầu tập kết lượng lớn cường giả để bố trí ở các nơi.
Bọn họ cũng không trông mong vào sự giúp đỡ của những người phi thăng, vì vậy những người này vẫn đang cần cù đào trong mỏ quặng, không có cảm giác gì là nguy cơ sắp đến.
Bọn họ mới phi thăng từ Hạ Giới lên, không biết được sự đáng sợ của thú triều.
Chốc lát sau, giọng nói kỳ ảo, dễ nghe của cô gái kia lại vang lên, phiêu đãng trong vũ trụ…
“Sống lại trong gió và cây, thời không lay động dưới bóng cây…”
“Nốt nhạc trên đầu ngón tay, vì ai mà cất lên…”
“Bánh xe gào thét…”
Giọng hát của nàng như chim sơn ca, thanh nhã, dịu dạng, phối hợp với làn điệu uyển chuyển, vô cùng dễ nghe.
Chỉ có điều, ngoài La Chinh ra, đa số các sinh linh trong vũ trụ đều không có tâm tình thưởng thức giọng hát của nàng.
Không phải bọn họ không biết cảm nhận, mà là do bọn họ đang tập trung tinh thần chú ý vào Đại Giới của mình, e sợ có gì đó bất thường, lại gây nên thú triều lần nữa!
Chương 997: Cừu Nhận
Sau khi bài hát kết thúc, cô gái thần bí kia mới mở miệng hỏi: “Nghe hay không?”“Hay, hay!”
“Rất hay, bài hát này chỉ có ở trên trời, rất hiếm khi nghe thấy ở trần gian!”
“Ta chưa từng nghe thấy một bài hát nào hay như vậy…”
Đương nhiên, các Thiên Tôn cũng tiếc Thét Lệnh trong tay.
Dù sao Thét Lệnh trong tay bọn họ cũng không phải là loại thích thì dùng giống như của La Chinh và cô gái thần bí kia, lấy Thét Lệnh để nịnh hót người ta lãng phí tới mức nào?
Nhưng bọn họ cũng hiểu, giờ không phải là lúc tiết kiệm Thét Lệnh.
Nghe giọng của cô gái thần bí kia thì tuổi tác cũng không lớn, nhưng trong lòng rất nhiều Thiên Tôn, đó thực sự là một bà cô.
Chỉ sợ nếu khiến nàng không vui, rồi lỡ nàng ngân nga âm thanh ma quỷ kia thì mọi người sẽ gặp phiền phức lớn.
Ai ngờ cô gái thần bí kia không đưa ra yêu cẩn gì, chỉ “hừ” một tiếng rồi nói: “Đâu hỏi các ngươi, ta hỏi hắn cơ!”
Tất cả mọi người đều biết nàng đang hỏi ai, tất nhiên chính là chàng thanh niên thần bí đã đếm số trước đó.
Thấy thanh niên thần bí kia không nói gì, những Thiên Tôn khác cũng vội vàng nói: “Này, nhóc con, ngươi nói gì đi!”
La Chinh ở trong động cười khẩy, lúc này mới chậm rãi kích hoạt Thét Lệnh trong tay rồi mở miệng nói: “Ừ, hay”
“Hì hì” Cô gái thần bí kia cười cười, sau đó nói thêm: “Sau này, mỗi ngày ta đều hát cho ngươi nghe được không?”
Thực ra chỉ cần không dẫn một đống thú tới thì các Thiên Tôn cũng không đến mức chán ghét tiếng hát của cô gái này.
Dù sao, tiếng hát của nàng cũng rất hay.
Chỉ có điều mọi người đều lo lắng, không ai mong mỗi ngày nàng đều ca hát.
Nhưng lúc này, không có ai dám nhảy ra ngăn cản, sợ chọc giận nàng.
Rất nhiều Thiên Tôn vẫn hy vọng La Chinh chủ động từ chối…
Nhưng La Chinh lại trả lời: “Được”
“Ừ, đúng rồi, ta còn chưa hỏi tên ngươi.
Sau này, ta sợ không biết xưng hô với ngươi như thế nào” Giọng nói của cô gái thần bí kia lại vang lên.
Nghe thấy cô gái thần bí hỏi tên La Chinh, các Thiên Tôn liền thấy hứng thú.
Nếu biết tên họ của thanh niên thần bí này, như vậy sẽ dễ tìm hiểu hơn.
Bọn họ rất có hứng thú với cô gái thần bí, với La Chinh cũng vậy.
Mấy Thiên Tôn muốn làm rõ, rốt cuộc Thét Lệnh trong tay hai người từ đâu mà ra, vì sao cứ dùng mãi mà không hết?
La chinh cũng không ngốc, làm sao chịu nói ra tên của mình cho mọi người.
Lúc trước, bản thân hắn còn mắng hai vị Thiên Tôn kia, hơn nữa trong tay hắn còn có một tấm Thét Lệnh đặc biệt, nói ra thì khác gì muốn chết?
“Tên, ta không tiện nói ra” La Chinh trả lời.
“Không tiện à…” Nghe thấy La Chinh không muốn cho biết tên mình, giọng nói của nàng dường như có chút mất mát, nhưng nàng lại lập tức nói: “Không sao, chỉ cần ngươi có thể nói chuyện với ta là được! Ta bị nhốt ở đây, không đi đâu được, thực sự rất nhàm chán!”
“Nếu có thời gian, đương nhiên ta rất sẵn lòng” La Chinh thản nhiên nói.
Thực ra La Chinh cũng không thích nói chuyện phiếm với cô gái thần bí này cho lắm.
Chuyện của hắn còn chưa xong, làm gì có thời gian để nói chuyện phiếm với một cô gái không rõ lai lịch?
La Chinh trả lời như vậy cũng chỉ là lấy lệ mà thôi.
Sau khi thu lại Thét Lệnh, La Chinh tiếp tục nhắm mắt tu luyện.
Dùng Thét Lệnh náo loạn vũ trụ như vậy cũng đã qua mấy canh giờ rồi.
Đợi đến ngày hôm sau, khi La chinh trở lại điểm tập kết thì phát hiện ra mọi người đều đang bàn luận chuyện Thét Lệnh hôm qua, bao gồm cả nhóm giáp sĩ canh giữ ở chỗ tập trung.
“Các ngươi nói thanh niên thần bí kia rốt cuộc là ai?”
“Ta cảm thấy khả năng lớn nhất vẫn là truyền nhân của vị Thiên Tôn nào đó!”
“Đúng, ta cũng nghĩ vậy.
Chỉ có truyền nhân của Thiên Tôn mới có thể tùy hứng như thế, dùng Thét Lệnh không thèm lo đến số lần…”
Nghe thấy những lời trò chuyện này, một giáp sĩ cười khẩy: “Đừng dùng sự thiếu hiểu biết của các ngươi để suy đoán.
Ta nói này, đừng nói là truyền nhân của Thiên Tôn, cho dù là Thiên Tôn cũng tiếc khi lãng phí Thét Lệnh như thế đấy! Lai lịch của thanh niên thần bí kia, ha ha… căn bản các ngươi không thể đoán được!”
“Vậy Hình đại ca, huynh nói thanh niên thần bí kia không phải là truyền nhân của Thiên Tôn, vậy hắn có thân phận gì?” Một người phi thăng hỏi.
Giáp sĩ kia buông tay, lập tức nói: “Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai? Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, tên kia tuyệt đối không phải là truyền nhân của Thiên Tôn.
Về phần là ai… chỉ sợ trong cả vũ trụ cũng chưa có ai biết”
Vị giáp sĩ tên là Hình đại ca nói rất chắc chắn.
Nhưng những người đã nghe ra giọng nói của La Chinh không chỉ có một người.
Ví dụ như Vân Lạc, như mấy người Thiên Vị tộc…
Nhưng mấy người Thiên Vị tộc cũng không thể khẳng định chàng thanh niên thần bí kia chính là La Chinh.
Dù sao, trong vũ trụ này cũng có rất nhiều người, trong tỉ tỉ người, tìm một võ giả có giọng nói giống như đúc với La Chinh cũng không khó.
Cho nên mấy người Thiên Vị tộc cũng chỉ đoán mà thôi.
Về phần Vân Lạc, bởi vì nàng biết chuyện về La Yên, cũng biết La Chinh đang tìm muội muội nên dựa vào so sánh giọng nói, tự nhiên có thể xác định được thân phận của La Chinh.
Tuy vũ trụ này rộng lớn, nhưng dù sao cũng không đến mức xuất hiện một người có giọng nói giống như đúc với La Chinh, đồng thời lại cũng đang tìm một võ giả mà bản thân nghĩ rằng tên là “La Yên”? Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.
Theo thỏa thuận hôm qua, sau khi Mộ Minh Tuyết nghỉ ngơi cả đêm thì nàng lại đi vào điểm tập kết lần nữa.
Dọc đường đi lại đây, không ít võ giả Thần Hải Cảnh đều nhìn Mộ Minh Tuyết.
Những ánh mắt này quét trên người nàng, khiến toàn thân nàng từ trên xuống dưới đều nổi hết cả da gà.
Trong đó còn có một số võ giả Thần Hải Cảnh mời nàng cùng đi vào trong mạch khoáng để lấy quặng.
Đối với những lời mời này, Mộ Minh Tuyệt đều từ chối.
Nàng biết rõ những tên này không có ý gì tốt!
Lúc này, trong lòng Mộ Minh Tuyết vẫn còn nghi ngờ về âm thanh đã vang lên một lúc lâu trong ngày hôm qua.
Ngày hôm qua, nàng nghiêng tai lắng nghe gần như không bỏ sót một chữ nào, giọng nói của thanh niên thần bí kia thật sự rất giống La Chinh! Quả thực là giống nhau như đúc!
Nhưng La Chinh chỉ là một võ giả vừa mới phi thăng, hắn căn bản không có khả năng kiếm được Thét Lệnh chứ nói gì đến chuyện lãng phí nhiều Thét Lệnh như vậy…
Đây là mối nghi ngờ của Mộ Minh Tuyết.
Khi nàng nhìn thấy La Chinh đang đợi ở chỗ tập kết, nàng bước nhanh qua, mỉm cười: “Chúng ta xuất phát thôi!”
La chinh gật đầu.
Nếu đã chọn đi vào mạch khoáng lấy quặng, mục tiêu của La Chinh chính là ngọc chân nguyên.
Đào đủ số lượng sớm ngày nào thì bản thân có thể được tự do sớm ngày đó.
Nhưng trên dọc đường, Mộ Minh Tuyết cứ hỏi La Chinh hết đông lại tây, khiến La Chinh dâng lên cảnh giác.
Hình như cô gái này đang nghi ngờ mình…
Thực ra, La Chinh cũng có thể hiểu.
Hôm qua nàng nghe thấy giọng nói của mình trong Thét Lệnh kia, nên chắc hôm nay muốn xác nhận một lần.
Nhưng nếu La Chinh không thừa nhận thì chuyện này căn bản không thể xác minh được.
Về phần chính Mộ Minh Tuyết muốn suy đoán lung tung, La Chinh cũng sẽ không xua đi nghi ngờ của nàng.
Nhưng mà trên đường đi vào mạch khoáng, hai người lại không biết bản thân đã bị theo dõi.
Những người phi thăng trong mạch khoáng cũng đi theo nhóm.
Tất cả đám người phi thăng có thể được chia thành ba thế lực.
Trong đó thế lực mạnh nhất là do một võ giả tên là Cừu Nhận đứng đầu!
Trên thực tế, hôm qua vị võ giả đầu trọc bị La Chinh đánh cho một chưởng mà không biết sống chết kia chính là thuộc hạ của Cừu Nhận.
Nếu không có sự ngầm đồng ý của hắn, thì võ giả đầu trọc kia nào dám ngang nhiên cướp ở nơi này?
Thực ra, những người phi thăng như Cừu Nhận đã sớm tích lũy đủ ngọc chân nguyên, vốn có thể sớm rời khỏi mạch khoáng này.
Nhưng Cừu Nhận lại muốn tích lũy hết ngọc chân nguyên ở đây, sau đó hắn đút lót cho giáp sĩ ở trong mạch khoáng để ở lại trong này tu luyện.
Ở trong tay hắn đã tích lũy được một lượng ngọc chân nguyên không nhỏ.
Đợi sau khi rời khỏi đây, hắn có thể mua được một lượng tài nguyên đáng kể, để bản thân có thể tu luyện nhanh hơn…
Giống như Cừu Nhận, người đứng đầu hai thế lực lớn khác cũng quyết định như vậy.
Cho nên nhìn qua thì cả mạch khoáng này khá có trật tự, nhưng trên thực tế đều đã bị ba thế lực này lũng đoạn.
Những nhóm người phi thăng khác cần cù chăm chỉ lấy quặng, không chỉ phải nộp cho thánh địa Linh Vũ, mà còn phải chia một phần cho ba người này!
Ngày hôm qua, sáu võ giả Thần Hải Cảnh chạy trối chết, quay về tố cáo với Cừu Nhận.
Hắn khống chế chặt chẽ vùng mạch khoáng này, vậy nên nào dễ tha thứ cho người khiêu chiến quyền uy của hắn?
Rất nhiều võ giả vừa mới phi thăng đều tự cho là mình siêu phàm, còn muốn khiêu khích Cừu Nhận hắn.
Thế rồi bỗng nhiên người đó vô cớ mất tích trong rất nhiều hang động ở mạch khoáng…
Chương 998: Hoang mang
Đối với việc La Chinh chỉ có tu vi là Sinh Tử Cảnh, trong lòng Cừu Nhận cũng có chút khó hiểuHơn nữa, mấy người đi theo võ giả đầu trọc kia cũng đã miêu tả phương thức chiến đấu của La Chinh ngày hôm qua cho Cừu Nhận nghe.
Người này dường như có thần lực trời sinh, thậm chí chỉ dùng một chưởng đã đánh bay võ giả đầu trọc kia vào trong mạch khoáng.
Chút thực lực này đã đủ khiến cho Cừu Nhận cảnh giác.
Cho nên, lúc này hắn phái ra ba người, đi theo La Chinh vào trong mạch khoáng.
Ba người này đều là những người tài giỏi có năng lực của Cừu Nhận, tuy cũng là người phi thăng, nhưng đều là những người nổi bật, thực lực của họ mạnh hơn rất nhiều so với những người phi thăng bình thường.
Cừu Nhận bày mưu tính kế để ba người này bí mật xử lý La Chinh.
Tuy thánh địa Linh Vũ không thể quản lý được việc tranh đoạt và chém giết trong mạch khoáng, nhưng Cừu Nhận vẫn luôn rất cẩn thận.
Nếu giết quá nhiều người phi thăng, khiến số lượng đá chân nguyên nộp lên bị giảm bớt thì khi cấp trên trách tội, ngay cả nhóm giáp sĩ quản lý mạch khoáng cũng không giải thích được thì Cừu Nhận hắn lại càng khó giải thích hơn.
Cho nên thông thường, Cừu Nhận sẽ không giết người.
Chỉ cần ngươi chịu ngoan ngoãn giao nhiều đá chân nguyên ra thì bình thường hắn cũng sẽ không gây khó dễ.
Nhưng khi phải ra tay, Cừu Nhận cũng sẽ không do dự.
Nếu La Chinh dám ra tay giết người của hắn, vậy La Chinh nhất định phải đền mạng.
Nếu không, làm sao Cừu Nhận hắn có thể chiếm giữ được mạch khoáng? Làm sao có thể đứng trước mặt nhiều thuộc hạ như vậy được?
Mộ Minh Tuyết vẫn còn đắm chìm trong nghi hoặc và suy đoán.
Nàng cẩn thận suy nghĩ lại.
Hôm qua, dường như La Chinh cố ý tránh mặt mình.
Dù sao, trong khoảng thời gian đó, mình hoàn toàn không biết hành tung của La Chinh, hắn hoàn toàn có đủ thời gian…
Ngay khi Mộ Minh Tuyết đang suy đoán lung tung, một luồng chân nguyên truyền âm liền truyền vào tai Mộ Minh Tuyết.
“Có người đi theo chúng ta” Đây là giọng nói của La Chinh.
Tuy ba người phía sau tận lực giấu kín khí tức của mình, nhưng làm sao có thể thoát khỏi cảm giác của La Chinh? Gần như vừa rời khỏi chỗ tập trung, La Chinh đã để ý đến hướng đi của ba người kia.
Chẳng qua trước đây La Chinh không xác nhận mà thôi.
Dù sao thì cũng rất có khả năng là ba người này đi lấy quặng.
Nhưng sau vài lần đổi hướng, bọn họ vẫn bám chặt theo sau La Chinh, đồng thời còn có thể cảm nhận được sát ý như có như không, vậy nên mục đích của bọn họ rất đơn giản.
“A…”
Sau lời nhắc nhở của La Chinh, Mộ Minh Tuyết cũng phát hiện ra ba người bám theo phía sau.
Thực ra, ba người này cũng không quá giỏi che giấu bản thân.
Cừu Nhận đã phân phó rằng phải khiến La Chinh “mất tích” trong mạch khoáng.
Theo bọn họ thấy, với một võ giả Sinh Tử Cảnh và một nữ võ giả vừa mới phi thăng thì bọn họ căn bản không cần che che giấu giấu, hai người này cũng chỉ là con cá nằm trên thớt của bọn họ mà thôi.
“Làm sao bây giờ?” Mộ Minh Tuyết làm gì có cách nào? Lúc này chỉ có thể dùng chân nguyên để truyền âm hỏi La Chinh.
La Chinh lạnh nhạt nói: “Vào mỏ đã rồi tính”
Hai người tăng tốc, chui vào một mỏ khoáng thạch.
Về phần ba người bám theo phía sau, bọn họ cũng đồng thời tăng tốc, theo sát phía sau.
La Chinh chọn ngẫu nhiên một cái mỏ, cùng với Mộ Minh Tuyết tiến vào trong đó.
Ba người phía sau cười ha ha, một người trong đó nói: “Thẳng nhóc này hẳn là đã nhận ra ý đồ của chúng ta, vậy mà còn dám đi vào trong mỏ.
Xem ra hắn rất tự tin”
“Tự tin là chuyện tốt, nhưng tự tin một cách mù quáng thường hay chết sớm” Tên còn lại đáp.
“Giữ lại cô gái kia cho ta, Ở lại cái nơi chết tiệt này thậm chí còn chưa được phát tiết.
Khó lắm mới xuất hiện một mỹ nữ như hoa như ngọc, cũng không thể cứ thế mà giết được” Người cuối cùng nhe răng cười nói.
Sau khi nói xong, ba người hóa thành ba vệt sáng bay thẳng vào trong hang động kia.
Ngay khi ba người vừa mới tiến vào trong đó, bọn họ lại phát hiện chỉ có một mình La Chinh đứng trong mỏ cách đó không xa, trong tay cầm một thanh trường kiếm, trên mặt là nụ cười tươi nói: “Xin chào”
Sắc mặt ba người cũng không có gì thay đổi, người cầm đầu nhìn thấy tư thế của La Chinh thì lạnh giọng nói: “Biết chúng ta muốn giết ngươi, ngươi còn không chạy, gan cũng không nhỏ”
“Đáng tiếc, can đảm cũng vô ích, không có thực lực thì cuối cùng cũng chỉ có thể trở thành một đống xương trắng mà thôi” Một người khác nói tiếp.
La Chinh lại thản nhiên hỏi: “Các ngươi tới giết ta, là bởi vì chuyện của võ giả đầu trọc ngày hôm qua sao?”
“Ta không biết.
Đại ca Cừu Nhận sai chúng ta tới giết ngươi, ngươi đương nhiên nhất định phải chết” Một người trả lời.
“Cừu Nhận?” La Chinh khẽ nhướng mày: “Ta chưa từng động đến người này”
“Ngươi không trêu chọc đại ca Cừu Nhận, việc này không quan trọng, quan trọng là ngươi phải chết!” Hành động của ba người đều vô cùng quyết đoán, không nói nhiều lời vô nghĩa với La Chinh.
Sau khi nói xong, ba người liền tấn công La Chinh theo ba hướng…
Cùng lúc đó, một cơn gió lạnh quét qua, đó chính là là Lĩnh Vực Tuyết Rơi của Mộ Minh Tuyết đang lan rộng ra, bao phủ cả ba người ở bên trong.
Mà trên mặt La Chinh cũng lộ ra ý cười thản nhiên, trường kiếm trong tay vung nhẹ, lóe ra một đường cong quỷ dị.
Hắn chỉ cảm thán trong lòng, rằng trong Đại Giới này thật sự không hề có chút khác biệt nào với Hạ Giới.
Đều là thế giới cá lớn nuốt cá bé, đều không nói đạo lý.
Đột nhiên, trong lòng hắn sinh ra một chút cảm giác chán ghét.
Nếu trên đỉnh võ đạo cũng là cảnh tượng như vậy, vậy hắn tìm kiếm đỉnh cao này còn có ý nghĩa gì?
Mặc dù trong lòng La Chinh hoang mang, nhưng kiếm quang trong tay lại càng ác liệt hơn!
Bên cạnh chỗ tập kết, một số võ giả tự mình dựng lên mấy phòng ốc đơn giản làm bằng đá.
Đại năng Thần Hải Cảnh không có sức mạnh dời núi lấp biển.
Nhưng để bọn họ mài một ít đá, xây dựng một ít phòng ốc đơn giản thì quả thực rất dễ dàng.
Mà Cừu Nhận cũng đang sống ở đây.
Thực ra hắn vốn định xây dựng một cung điện.
Khi hắn ở Hạ Giới, chính là một anh hùng vô song, thần quốc của hắn gần như thống trị toàn bộ Đại Thế Giới nơi hắn ở!
Đã từng được sống sung sướng, nên sau khi tới Thượng Giới quả thực có phần không thích ứng được.
Nhưng cuối cùng, cung điện này cũng không được xây dựng, do những nhóm giáp sĩ của thánh địa Linh Vũ không đồng ý.
Bọn họ nói, nếu bị người bên trên phát hiện thì chỉ sợ sẽ rước lấy phiền phức.
Dù sao nơi này cũng là nơi cho người phi thăng làm lao dịch.
Lao dịch cũng phải có dáng vẻ phù hợp với thân phận lao dịch, ngươi xây dựng cung điện ở trong này là có ý gì?
Vì thế, Cừu Nhận chỉ có thể từ bỏ.
Hắn biết thực lực của mình cũng chẳng là gì trong Thượng Giới, nhưng không sao, trong tay hắn đã tích lũy được mấy vạn viên ngọc chân nguyên, vậy cũng tương đương với một số của cải khổng lồ.
Trong đó, một phần dùng để đút lót cho những giáp sĩ kia, một phần khác hắn ta có thể mang đi.
Sử dụng tài nguyên được đổi từ những viên ngọc chân nguyên này thì cũng đủ để thực lực của hắn tăng vọt.
Cừu Nhận rất khát khao cuộc sống trên Thượng Giới, đáng tiếc bây giờ hắn vẫn phải nhẫn nại.
Bây giờ nhẫn nại để ngày sau được ung dung tự tại.
Cho nên hắn rất kiên nhẫn, chỉ cần nhẫn nại một khoảng thời gian nữa là hắn có thể rời khỏi nơi quỷ quái này rồi!
Cho dù nhà cửa ở đây đơn sơ thì Cừu Nhận vẫn có niềm vui của mình.
Ví dụ như ba cô gái phi thăng trước mặt đang cố uốn éo vặn vẹo trước mặt mình, phóng ra ánh mắt hoặc để lấy lòng mình.
Tuy các cô gái phi thăng trong mạch khoáng vô cùng quý giá, nhưng không phải là không có.
Chẳng qua, người có tư cách được hưởng thụ các nàng cũng không nhiều, đương nhiên Cừu Nhận là một trong số đó.
Ba cô gái này cũng là những người đứng đầu trong Hạ Giới, có lẽ là thánh nữ cao cao tại thượng hoặc cũng có thể là thần hậu của một thần quốc nào đó… Đáng tiếc, sau khi phi thăng, bởi vì không có bối cảnh gì nên các nàng cũng chỉ có thể leo lên bằng cách hầu hạ mấy người đàn ông này!
Khi ba cô gái đang cố gắng uốn éo thân mình theo điệu múa xinh đẹp, sắc mặt Cừu Nhận bỗng nhiên thay đổi.
Chén rượu làm bằng kim loại trong tay bị hắn bóp thành hình tròn.
“Nô ấn, biến mất?” Sắc mặt Cừu Nhận trầm xuống.
Nô ấn mà hắn hạ trên người thuộc hạ của mình đã hoàn toàn biến mất trong phút chốc…
Chỉ có thể có một khả năng, ba người kia đều đã bị giết.
Ba người kia là những người tài giỏi, có năng lực của Cừu Nhận.
Hắn biết rõ thực lực của bọn họ, hơn nữa nô ấn gần như biến mất cùng một lúc, rõ ràng đã bị đối phương dùng thủ đoạn kinh khủng nào đó giết chết!
Chỉ dựa vào thằng nhóc Sinh Tử Cảnh kia và một cô gái Thần Hải Cảnh vừa mới phi thăng?
Không thể nào!
Gần như theo bản năng, Cừu Nhận liền phủ định suy đoán trong lòng mình.
Khả năng duy nhất là ba người kia bị La Chinh dẫn vào tầng dưới cùng của mạch khoáng, rồi gặp phải mãnh thú mạnh nào đó… Nhưng ba người kia làm việc đều vô cùng cẩn thận, bọn họ sẽ không để La Chinh vào sâu trong mạch khoáng.
“Cầu đại ca! Huynh làm sao vậy? Sao sắc mặt xấu vậy?” Thân hình như rắn nước của một cô gái đang uốn éo trên người Cừu Nhận.
Cừu Nhận chỉ hừ lạnh một tiếng: “Không có gì, chỉ là đã xảy ra một chuyện thú vị mà thôi”
Chương 999: Khốn cảnh của tâm hồn
Sau khi giết chết ba người kia, La Chinh bắt đầu chìm vào suy nghĩCử chỉ điên rồ vừa rồi của hắn khiến ngay cả Mộ Minh Tuyết bên cạnh cũng cảm thấy kỳ lạ.
Dường như tâm trạng của La Chinh không được tốt.
Nàng ân cần hỏi thăm vài câu, nhưng hắn vẫn tỏ ra xa cách.
Đối với rất nhiều võ giả, vấn đề La Chinh đang suy nghĩ cũng không phải là vấn đề.
Hướng mà mọi người cố gắng thì có rất nhiều, nhưng thường hay thiếu một mục tiêu cuối cùng.
Lúc trước, đúng là La Chinh đã được La Yên chỉ dẫn.
Đây có lẽ là một sự an bài của vận mệnh.
Cho dù là bây giờ thì La Yên vẫn giống như kim chỉ nam, dẫn hắn tiếp tục tiến lên phía trước.
Nhưng đây không phải là mục tiêu cuối cùng của La Chinh, nó chẳng qua chỉ là việc mà hắn cần phải hoàn thành.
Mục tiêu cuối cùng của hắn đến từ chấp niệm, quyết tâm nhất từ sâu trong lòng hắn.
Chấp niệm của La Chinh chính là truy tìm cực hạn của võ đạo.
Hắn muốn nhìn xem con đường phát triển của võ giả có thể đạt đến mức độ nào? Có thể khống chế được trời đất này hay không? Hay còn có thể sáng tạo ra một thế giới mới?
Sau khi La Chinh phi thăng Thượng Giới, hắn phát hiện ra quy tắc ở đây cũng không khác gì Hạ Giới.
Thế nên trong lòng hắn đột nhiên sinh ra cảm giác chán ghét, từ chán ghét biến thành hoang mang.
Nếu phong cảnh trên cao cũng vẫn như thế thì chẳng cần nhìn ngắm cũng được.
Thật ra, chính bản thân La Chinh cũng không biết, lúc này hắn đã lâm vào khốn cảnh của tâm hồn.
Khốn cảnh tâm hồn chính là một loại gông cùm xiềng xích của tâm võ đạo.
Lúc trước, khi Thôi Tà bắt La Yên đi, thực ra cũng từng khiến trong lòng sinh ra một loại khốn cảnh tâm hồn.
Nhưng đó là khốn cảnh được sinh ra từ đối thủ.
Muốn phá giải tình trạng khốn cảnh tâm hồn từ đối thủ này, La Chinh chỉ cần đánh bại Thôi Tà, tâm võ đạo sẽ thông suốt.
Bây giờ, khốn cảnh tâm hồn này lại đến từ chính bản thân La Chinh.
Bởi vì hắn đã có hoài nghi với chính mục tiêu mà hắn đang theo đuổi từ trước đến nay, vì thế nên cảm thấy vô cùng chán ghét.
Thật ra khốn cảnh tâm hồn này còn tạo nên ảnh hưởng nghiêm trọng đối với tâm võ đạo của La Chinh hơn là sự ảnh hưởng mà Thôi Tà đã gây ra cho hắn.
Bởi vì La Chinh đã biến Thôi Tà thành mục tiêu của mình, cho nên chỉ cần hắn không ngừng cố gắng trở nên mạnh hơn, sau đó đánh bại đối thủ là có thể giải quyết.
Nhưng bây giờ, đối thủ của La Chinh chính là bản thân hắn.
Tục ngữ có nói, đối thủ mạnh nhất của mình chính là bản thân mình.
La Chinh muốn đánh bại chính mình, thoát ra khỏi khốn cảnh tâm hồn cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Trên đường tìm kiếm đá chân nguyên trong mỏ này, hắn cũng không lựa chọn tiến vào tầng đáy, bởi hắn cũng không có hứng thú lắm.
Cho nên, ngày đào quặng hôm nay cũng chỉ diễn ra một cách qua loa.
Hắn chỉ đào được một ít đá chân nguyên cực phẩm mà thôi.
Mộ Minh Tuyết thấy La Chinh như vậy thì cũng không tiện mở miệng hỏi.
Sau khi biết rõ thực lực của La Chinh, nàng cũng biết, trước khi nương nhờ thúc thúc, nàng có thể được La Chinh che chở, đó cũng là may mắn.
Nếu không nhờ La Chinh, chỉ sợ nàng cũng giống như những nữ võ giả phi thăng khác, nương nhờ dưới trướng những võ giả phi thăng cường đại hơn.
Sau khi trở lại khu sinh sống, La Chinh tùy tiện tìm một chỗ, khoanh chân ngồi xuống, nhưng lại không tu luyện.
Hắn vẫn đang cố vắt hết óc để suy nghĩ về vấn đề này.
Rất nhiều người đều gặp phải vấn đề này.
Một người đang ra sức phấn đấu, bỗng nhiên một ngày lại mất đi động lực, tự hỏi mình sống còn có ý nghĩa gì?
Nếu không tìm ra đáp án, rất có thể người đó sẽ không gượng dậy nổi, thậm chí tính cách còn thay đổi.
Nhưng một khi tìm ra được đáp án, tâm hồn sẽ được lần lột xác một lần, cả người sẽ lại thăng hoa.
Bây giờ, La Chinh đang đứng trước một ngã rẽ như vậy.
Khi La Chinh đang suy nghĩ thì Cừu Nhận đã khoác chiếc áo choàng màu đen, nghênh ngang bước xuyên qua khu sinh sống, đi thẳng đến chỗ La Chinh.
Những võ giả mới phi thăng gần đây không biết thế lực của Cừu Nhận, nhưng đa số các võ giả phi thăng xung quanh đều biết gã.
Mặc dù người này cũng là võ giả phi thăng, nhưng tuyệt đối không nên trêu chọc.
Tên này còn khó đối phó hơn cả đám giáp sĩ của thánh địa Linh Vũ.
Đám giáp sĩ còn bị quy củ của thánh địa Linh Vũ kiềm chế, nhưng Cừu Nhận lại chẳng hề chịu bất cứ trói buộc nào.
Mặc dù gã chỉ là một võ giả phi thăng, nhưng lại có quyền quyết định sống chết tại mỏ quặng này.
La Chinh vẫn lẳng lặng ngồi im tại chỗ, nhắm chặt hai mắt, suy nghĩ trong đầu cũng nhanh chóng hoạt động.
Ngay cả Thanh Long cũng phát hiện ra những biến đổi trong tâm trạng của La Chinh.
Nhưng nó không lên tiếng, chỉ thận trọng để ý từng hành động của hắn.
Nó cũng đoán ra được rằng tâm hồn của La Chinh đang rơi vào cảnh khó khăn.
Khó khăn trong tâm hồn thực sự rất phiền phức.
Lòng tin của La Chinh trước đây càng nhiều, chấp niệm càng mạnh thì lại càng khó khăn hơn.
Người ngoài không cách nào giúp được La Chinh.
Những lời lý thuyết suông của Thanh Long căn bản cũng vô nghĩa, chỉ có thể để La Chinh tự thuyết phục bản thân mình, tự đánh bại chính mình.
Đây cũng chính là một cuộc chiến với chính bản thân hắn, bất kỳ người nào cũng không thể can dự.
Trừ khi có người có thể thay đổi được tư duy của hắn.
Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc tái tạo lại linh hồn và ký ức của hắn, khi đó La Chinh đã không còn là La Chinh của hiện tại.
Đúng vào lúc này, Cừu Nhận đã đến trước mặt La Chinh.
Cảm nhận được có một võ giả Thần Hải Cảnh đứng trước mặt mình, La Chinh mở mắt ra, thản nhiên nhìn Cừu Nhận.
Mặc dù hắn và Cừu Nhận không quen biết, nhưng La Chinh chẳng cần nghĩ cũng đoán ra được thân phận của người này.
Kẻ phái người truy sát hắn lúc ban ngày chính là người trước mắt.
“Bọn họ đâu?” Cừu Nhận nhìn chằm chằm La Chinh, lạnh lùng hỏi.
“Ai?” La Chinh hỏi lại.
Cừu Nhận cười khẩy: “Ba người, ngươi nói xem bọn họ là ai? Ngươi đang giả ngu à?”
“À, bị ta giết rồi” La Chinh đáp lại.
“Chỉ bằng ngươi?” Cừu Nhận nhướng mày.
La Chinh thở dài: “Đúng, chỉ bằng ta…”
Nghe La Chinh và Cừu Nhận đối đáp như vậy, những người đang tu luyện hoặc đang nghỉ ngơi xung quanh đều kinh ngạc.
Hình như chàng thanh niên Sinh Tử Cảnh này đã có mâu thuẫn với Cừu Nhận?
Hơn nữa, chàng thanh niên Sinh Tử Cảnh đó đã giết chết ba người bên cạnh Cừu Nhận.
Tên nhóc này mạnh như vậy sao?
Chọc phải Cừu Nhận thì khác gì tự tìm đường chết?
“Ngươi tự tìm đường chết!” Mặc dù Cừu Nhận đã sớm biết kết quả, nhưng sau khi xác nhận lại, sắc mặt gã lại càng lạnh lẽo hơn.
“Đường, không phải đều là tự tìm sao…” La Chinh bỗng nhiên ngẩng đầu ngước nhìn sao trời.
Đêm hôm nay, bầu trời khá nhiều mây, chìm trong sương mù mông lung.
Nghe La Chinh trả lời, Cừu Nhận không hiểu: “Có ý gì?”
“Ta muốn biết cuối con đường này sẽ có ý nghĩa gì…” La Chinh tiếp tục nói.
Lần này không chỉ có Cừu Nhận, ngay cả những võ giả khác cũng cảm thấy lạ.
Tên nhóc này điên rồi à? Hay là bị Cừu Nhận dọa đến mức phát điên?
Thấy gương mặt đờ đẫn của La Chinh, Cừu Nhận mỉm cười: “Giả ngây giả dại trước mặt ta cũng vô dụng thôi.
Bây giờ, ngươi có hai con đường để chọn, hoặc là bị hạ nô ấn, trở thành nô bộc nghe theo sự sai khiến của ta, hoặc ngày mai, khi ngươi đến mạch khoáng, đó sẽ là ngày chết của ngươi”
La Chinh thản nhiên nhìn lướt qua Cừu Nhận, ánh mắt trong veo.
Hắn bỗng vỗ đầu một cái: “Ta biết vì sao ta cảm thấy chán ghét rồi.
Lời nói của loại người như ngươi, ta đã nghe quá nhiều lần” Nói xong, hắn còn nở nụ cười.
Nụ cười này mang đến cho người ta cảm giác rất thuần khiết.
Lần này đến lượt Cừu Nhận bó tay.
Thậm chí gã còn hoài nghi La Chinh không hề giả bộ ngây dại, mà là dại thật.
Chẳng lẽ đã bị gã dọa sợ?
“Cho dù ta biết vì sao ta lại chán ghét, nhưng vẫn không tìm ra được ý nghĩa của nó…” La Chinh nhíu mày, nhìn chằm chằm Cừu Nhận.
Nếu không phải Cừu Nhận ngại vì ở đây còn có nhiều người khác, lại còn trước mặt một đám giáp sĩ thánh địa Linh Vũ thì có lẽ gã đã sớm ra tay giết chết tên nhóc quái gở này từ lâu rồi.
“Hình như tên nhóc Sinh Tử Cảnh này bị bệnh không nhẹ…”
“Chắc chắn là bị dọa đến mức choáng váng đầu óc, không dám đối mặt với Cừu Nhận.
Nhưng chiêu này cũng vô dụng thôi! Với tính cách của Cừu Nhận, từ trước đến nay hắn chưa từng tha cho ai đụng đến mình.
Cầu xin tha thứ vô dụng, giả ngu cũng vô dụng”
“Nhưng tại sao ta lại cảm thấy tên này không phải như vậy.
Tên nhóc này là lạ, giống như đang suy tư điều gì đó”
Mặc dù nhóm võ giả phi thăng không dám đến gần, nhưng cũng không giải tán.
Bọn họ biết Cừu Nhận sẽ không giết người ở đây, cho nên không sợ bản thân bị liên lụy.
Đương nhiên, khi mọi người bàn tán thì cũng hạ thấp giọng hơn, đề phòng Cừu Nhận nghe thấy.
“Ngươi nói đi, ý nghĩa của việc theo đuổi sự mạnh mẽ là gì?” La Chinh bỗng nhiên hỏi Cừu Nhận một câu.
Mí mắt Cừu Nhận giật giật, hai bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm to như cái bát.
Hắn không thể nào nhịn nổi tên nhóc này nữa.
Hắn vốn cho rằng mình đến đây là để tạo áp lực tâm lý cho La Chinh, để biến La Chinh trở thành nô dịch cho mình.
Không ngờ tên nhóc này lại hoàn toàn không coi hắn ra gì, ngược lại còn nói mấy câu không đầu không đuôi.
Hắn đã muốn ra tay lắm rồi…
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn cố nén giận, không nói gì nữa.
Thôi thì ngày mai sẽ nghĩ cách xử lý tên ngớ ngẩn này.
Nghĩ vậy, hắn liền quay đầu bỏ đi.
Nhưng La Chinh vẫn không buông tha cho Cừu Nhận, thân hình hắn lóe lên, ngăn trước mặt Cừu Nhận, nhìn chằm chằm: “Ngươi nói đi, theo đuổi sự mạnh mẽ có ý nghĩa gì?
Hắn đã bỏ đi rồi, tên nhóc này còn cản đường? Cừu Nhận có cảm giác sắp phát điên lên rồi.
Về phần đám võ giả phi thăng xung quanh, tất cả đều trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
Một người trong đó thấp giọng nói: “Chắc hôm nay hắn bị Cừu Nhận dọa đến mức phát điên rồi.
Nếu không thì lấy đâu ra gan cản đường Cừu Nhận?”
Chương 1000: Thăng hoa
Nếu Cừu Nhận biết La Chinh chẳng khác gì tên đần thế này thì có đánh chết hắn cũng không đến đây tối nayHôm nay, mục đích hắn đến tìm La Chinh rất đơn giản, không hạ nô ấn, khiến hắn trở thành nô dịch quy thuận mình thì sẽ giết chết.
Đối với những người còn có chỗ dùng được, xưa nay Cừu Nhận không lạm sát.
Đây cũng là một trong những bản lĩnh để gã có thể đứng vững trong mỏ quặng này.
Ai ngờ tên nhóc kia lại không cảm nhận được sự nguy hiểm, ngược lại còn như một tên ngớ ngẩn, hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
Nếu không phải gã còn kiêng kỵ, không muốn ra tay ở đây thì bây giờ La Chinh đã là người chết rồi.
“Ta cảnh cáo ngươi lần cuối, tránh ra” Sắc mặt của Cừu Nhận lạnh như trời đông giá rét.
Trước mặt bao nhiêu người thế này mà lại bị một tên nhóc Sinh Tử Cảnh bỡn cợt, quả thật quá mất mặt.
La Chinh vẫn không e ngại, chăm chú nhìn Cừu Nhận: “Nói cho ta biết, mạnh lên để làm gì?”
Mắt Cừu Nhận hiện lên sát ý, chộp mạnh lấy bả vai của La Chinh.
Nếu tên nhóc này đã không biết điều, vậy cứ cho hắn chịu khổ trước đã rồi nói sau.
Bàn tay như vuốt ưng trực tiếp đặt lên vai La Chinh, chân nguyên trong cơ thể bắt đầu vận chuyển.
Gã ra tay một cách lặng lẽ, nhưng trên thực tế đã sử dụng tới tám phần sức mạnh.
Làm sao những võ giả khác lại không nhìn ra? Có lẽ Cừu Nhận đã dùng ám chiêu.
Tiếp theo, chỉ sợ xương cốt của La Chinh sẽ bị vỡ nát mất.
Ai ngờ La Chinh vẫn không hề nhúc nhích, còn hỏi lại câu hỏi kia.
Lúc này, Cừu Nhận đã thi triển sức mạnh, ấy vậy mà bả vai của La Chinh lại chỉ khẽ dao động, một luồng sức mạnh cường đại khiến Cừu Nhận không thể chống cự được bắn ngược lên.
Sắc mặt Cừu Nhận lập tức thay đổi.
Bị luồng sức mạnh kia quét ngang, cơ thể Cừu Nhận nhanh chóng lui lại, hai chân kéo lê tạo ra hai cái rãnh trên mặt đất.
Sau khi lùi lại hơn chục trượng, hắn lăn mình một cái, đấm một quyền xuống đất, khó khăn lắm mới ngừng lại được.
Một quyền này của Cừu Nhận thật ra là để giải phóng sức mạnh từ bả vai La Chinh truyền đến.
Nếu hắn không làm như vậy, xương cốt của hắn sẽ không thể chịu được sức mạnh lớn đến như thế.
Kết quả, chỉ sợ xương cốt toàn thân sẽ nứt ra từng khúc.
”Ầm!”
Cừu Nhận đánh một quyền xuống mặt đất, khiến mặt đất hơi lõm xuống, sau đó bụi mù nổi lên như gợn sóng trên mặt nước, tạo thành một cái hố to hơn trăm trượng, cuốn rất nhiều võ giả phi thăng vào trong, khiến bọn họ không thể không bay lên.
Đám võ giả phi thăng đang tu luyện bị quấy rầy, người nào người nấy đều tức giận.
Nhưng khi nhìn thấy là Cừu Nhận, nào ai còn dám tỏ vẻ? Chẳng qua tất cả mọi người đều tò mò, là ai đã khiến Cừu Nhận chịu thiệt như thế?
Về phần đám võ giả phi thăng đứng xem trò vui, sau khi xem cả quá trình, tất cả đều trợn mắt.
Một quyền tạo thành một hố to hơn trăm trượng trên mặt đất, bọn họ đều có thể dễ dàng làm được.
Vấn đề là vừa nãy bọn họ nhìn thấy rất rõ, La Chinh hoàn toàn không ra tay, hắn chỉ nhẹ đung đưa bả vai một chút.
Huống hồ, sức mạnh truyền qua người Cừu Nhận nên cũng đã bị tiêu hao mất một tầng.
Cừu Nhận không ngừng lùi lại, tương đương với việc tầng thứ hai bị tiêu hao.
Khi Cừu Nhận không thể triệt tiêu hoàn toàn luồng sức mạnh này, chỉ có thể đánh nó vào trong lòng đất thì chính là lần tiêu hao thứ ba.
Nói cách khác, sức mạnh của La Chinh sau ba lần tiêu hao vẫn có thể tạo ra sức phá hủy như thế…
Hon nữa, trí mạng ở chỗ, hắn chỉ lắc nhẹ bả vai mà thôi.
Như vậy, sức mạnh của hắn đã đạt đến mức độ kinh khủng nào?
Về phần Cừu Nhận, ánh mắt của hắn cũng hiện lên vẻ khó tin.
Hắn hoàn toàn không biết vì sao La Chinh lại có thể bộc phát ra sức mạnh như thế, nhưng bây giờ hắn đã rõ tại sao ba người mà hắn phái đi lại bị La Chinh giết chết, vì sao ba nô ấn đều biến mất cùng một lúc.
Thực lực của tên nhóc này không thể đo lường nổi!
“Vù!”
La Chinh giống như một u linh xuyên qua không gian, chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt Cừu Nhận.
Lúc này, Cừu Nhận không dám khinh thường La Chinh nữa.
Hắn nhận ra, cho dù hắn có dùng toàn lực ứng phó thì muốn bắt được La Chinh cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Cho nên, trong khoảnh khắc La Chinh di chuyển, chân nguyên trong cơ thể Cừu Nhận đã bắt đầu điên cuồng phun trào, tập trung toàn bộ tinh thần để đối mặt với La Chinh, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.
Ra tay ở đây có lẽ sẽ dẫn đến một số phiền phức không cần thiết, nhưng phiền phức nào cũng không quan trọng bằng mạng sống của mình.
Ai ngờ khi La Chinh đến trước mặt Cừu Nhận, sau đó vẫn chỉ hỏi câu: “Nói cho ta biết…”
Vẻ mặt Cừu Nhận trở nên vô cùng đặc sắc.
Ngốc không đáng sợ, sợ nhất là đã ngốc lại còn rất mạnh.
Rốt cuộc tên này muốn gì đây?
Xem ra, nếu không trả lời vấn đề của La Chinh thì sợ rằng hôm nay Cừu Nhận sẽ không đi được.
Cuối cùng, một nhân vật ngang ngược, có dã tâm đành không ra tay nữa, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ vấn đề của La Chinh.
“Càng mạnh thì càng sống lâu” Cừu Nhận bất đắc dĩ trả lời.
Dù sao thì thể diện của hắn cũng đã mất hết, bây giờ có mất thêm một chút cũng thế mà thôi.
“Sống lâu để làm gì?” La Chinh lại hỏi.
“Sống lâu thì càng mạnh hơn” Cừu Nhận trợn trắng mắt, tiếp tục đáp.
“Thế mạnh hơn để làm gì?” La Chinh hỏi tiếp.
Cừu Nhận há to miệng nhìn chằm chằm La Chinh.
Hắn thật sự sắp không chịu được nữa rồi.
Có phải tên này bị bệnh không vậy?
Về phần các võ giả phi thăng khác, bọn họ đang cố nín cười.
Cũng vì đây là Cừu Nhận, chứ nếu đổi lại thành người khác thì có lẽ bọn họ đã cười ồ lên rồi.
Cừu Nhận gần như không thể chịu được nữa, lúc này mới gầm lên: “Mạnh hơn thì có thể hưởng thụ hơn, có thể chi phối thế giới này theo ý của mình, có thể hưởng thụ toàn bộ tài nguyên, cũng có thể trở thành chúa tể quyết định sống chết của tất cả sinh linh”
Nghe Cừu Nhận gào lên như vậy, mắt La Chinh bỗng sáng lên, sau đó lại chìm vào suy nghĩ.
“Chúa tể của tất cả sao…” La Chinh vừa suy nghĩ vừa lẩm bẩm.
Thật sự, hắn cảm nhận được sự chán ghét, nhưng cũng không phải hắn đã mất đi tâm võ đạo muốn tiến lên phía trước.
Chỉ là hắn chán ghét giết chóc, chán ghét quy tắc cá lớn nuốt cá bé mà thôi.
“Nếu ta có thể trở thành chúa tể, chắc chắn ta sẽ thay đổi được quy tắc này, thay đổi cả vũ trụ này…” Ánh mắt La Chinh càng lúc càng sáng, giống như một ngọn lửa.
“Dựa vào thực lực của ta bây giờ vẫn còn chưa có tư cách để chán ghét.
Ta vẫn còn quá nhiều chuyện chưa hoàn thành…”
“Chán ghét cũng chẳng có lợi ích gì, chỉ có thể cố gắng trở nên mạnh hơn, rồi sau đó đi thay đổi…”
Sau khi phi thăng lên Thượng Giới, có lẽ là vì còn chưa thích ứng được, cũng có thể vì chỉ có một mình, nên tâm cảnh của La Chinh đã bị ảnh hưởng một chút, cuối cùng mới khiến cho tâm hồn của hắn rơi vào khốn cảnh.
Nhưng năng lực tự chữa trị của hắn cũng rất mạnh.
Gần như chỉ dựa vào bản năng, vậy mà hắn đã bắt lấy những lời Cừu Nhận nói rồi tiến hành “phân biệt suy nghĩ”
Đương nhiên, đáp án này là do Cừu Nhận rơi vào đường cùng đưa ra mà thôi, cũng không phải chính xác, hoặc có thể nói là không quan trọng.
La Chinh chỉ dựa vào nghĩa rộng của nó, giúp cho bản thân phân biệt được phương hướng chính xác mà thôi.
Khốn cảnh tâm hồn đối với võ giả là một việc rất nguy hiểm.
Rất nhiều võ giả chỉ vì gặp phải khốn cảnh tâm hồn, không tìm ra được ý nghĩa để sống, mà có người quy ẩn trong núi rừng, có người lại trở nên điên loạn, thậm chí có người còn tự sát để khám phá ra ý nghĩa của sinh mệnh.
Còn La Chinh thì thông qua suy luận, nhanh chóng thoát khỏi khốn cảnh này.
Sau khi thoát khỏi khốn cảnh tâm hồn, mục tiêu của La Chinh lại càng thêm rõ ràng.
Tâm võ đạo của hắn trong lần “suy luận” này cũng đã thăng hoa và biến đổi.
Gương mặt Cừu Nhận bắt đầu xuất hiện vẻ ấm ức.
Hắn chọc phải thằng ngu như La Chinh, cũng coi như hắn xui xẻo.
Nhưng đúng lúc này, ánh mắt La Chinh đã khôi phục lại vẻ linh hoạt, mỉm cười với Cừu Nhận: “Cảm ơn ngươi!”
Cừu Nhận nhíu mày.
Hắn không muốn nói thêm với La Chinh một câu nào nữa, vậy nên liền phẩy áo choàng sau lưng một cái, nhanh chóng phóng tới phía khác của khu sinh sống.
Tên nhóc này không bị điên, chỉ là hắn giả ngu bỡn cợt Cừu Nhận mà thôi.
Cơn tức này, Cừu Nhận nuốt kiểu gì cũng không trôi.
Vừa mới trở lại chỗ ở của mình, hắn đã thấy hai vị giáp sĩ đứng ngoài cổng.
Nhìn thấy hai vị giáp sĩ của thánh địa Linh Vũ, Cừu Nhận lập tức nở nụ cười tươi.
Hắn có thể làm mưa làm gió ở mỏ quặng này cũng là dựa vào hai người đó.
“Lão Hoàng, lão Trần, sao hai vị lại đến đây? Không đủ ngọc chân nguyên sao?” Cừu Nhận cười, vẻ mặt vô cùng khách sáo.
Sau khi nắm giữ mỏ khoáng này, hắn đã cung cấp không ít ngọc chân nguyên cho hai người kia, mối quan hệ cũng khá thân quen.
Hắn có thể đứng vững ở mỏ khoáng cũng là nhờ hai người kia chiếu cố.
Ai ngờ, một vị giáp sĩ trong đó lạnh lùng nói: “Cừu Nhận, hôm nay ta không lấy ngọc chân nguyên của ngươi, nhưng ta chỉ khuyên ngươi một câu, đừng có tìm La Chinh gây chuyện”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Bách Luyện Thành Thần [Dịch] Bách Luyện Thành Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Bach-Luyen-Thanh-Than.jpg)



