1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 199 : Thật không có phẩm chất (c991-c995)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 199 : Thật không có phẩm chất (c991-c995)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 991: Thật không có phẩm chất

La Chinh và Mộ Minh Tuyết đều không nói gì, nhưng bởi đều là người từng trải qua sóng to gió lớn, nên tất nhiên hai người đều biết những kẻ này đến đây chẳng phải có ý gì tốtMộ Minh Tuyết khẽ nhíu mày, mở miệng hỏi: “Các ngươi có chuyện gì?”

Một võ giả đầu trọc đi đầu đánh giá Mộ Minh Tuyết từ đầu tới chân, ánh mắt còn dừng lại trên ngực và eo Mộ Minh Tuyết một lúc, khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt bỉ ổi: “Chuyện gì à? Đương nhiên là có việc!” Võ giả đầu trọc kia vừa nói vừa chỉ vào huyệt động sau lưng Mộ Minh Tuyết: “Có biết huyệt động này vì sao mà có không?”

“Vì sao?” Mộ Minh Tuyết hỏi.

“Là do Quốc chủ Nam Thiên ta đây đào từng quốc mà ra!” Võ giả đầu trọc chỉ vào mình và nói.

Ánh mắt La Chinh thờ ơ, tay liên tục vuốt ve viên ngọc chân nguyên kia, từ đầu tới cuối không nói năng gì.

Còn trên mặt Mộ Minh Tuyết vẫn tràn đầy vẻ nghi ngờ như trước, nàng nói: “Là ngươi đào ra sao? Vậy thì thế nào?” Khắp núi này đều là mỏ quặng, muốn đào đá chân nguyên, đương nhiên phải đào hang động rồi.

Võ giả đầu trọc cười khẩy: “Ta nói vậy mà ngươi vẫn không rõ sao? Ha ha, cũng ngây thơ, ngốc nghếch lắm, ta thích! Nếu sơn động này đã là do ta đào, vậy các ngươi vào bên trong đào được đá chân nguyên thì đương nhiên tất cả đều thuộc về ta!”

“Đúng vậy, chính là đạo lý này!”

“Ha ha ha, Nam đại ca nói rất đúng!”

Mấy vị võ giả Thần Hải Cảnh bên cạnh cũng nhao nhao phụ họa.

Mộ Minh Tuyết đã biết những người này kéo cả đám đến như vậy, tất nhiên chẳng có ý gì tốt.

Thế nhưng nàng không ngờ bọn họ lại vô liêm sỉ như thế.

Chưa nói đến việc mỏ quặng này vốn không phải do bọn họ đào.

Dù sao thì những người đi trước đã đào vô số mỏ quặng, trong dãy núi lớn thế này có lẽ phải có tới mười mấy vạn cái.

Mà cứ cho là do bọn họ đào thật đi nữa, thì cũng không có lý do gì để bắt người ta giao nộp đá chân nguyên.

Sắc mặt Mộ Minh Tuyết trầm xuống, lạnh giọng nói: “Theo ý của các ngươi thì là muốn ăn cướp trắng trợn?”

Tên võ giả đầu trọc nói: “Cuối cùng ngươi cũng hiểu.

Ha ha!”

“Ban ngày ban mặt, các người ăn cướp trắng trợn thế này mà thánh địa Linh Vũ lại mặc kệ sao?” Sắc mặt Mộ Minh Tuyết càng lúc càng khó coi.

Bảy người trước mắt đều là võ giả Thần Hải Cảnh, mà bên phía Mộ Minh Tuyết chỉ có nàng là Thần Hải Cảnh mà thôi, còn La Chinh lại chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh.

Mặc dù năng lực vừa rồi hắn đã thể hiện ra khiến Mộ Minh Tuyết rất khó tin, nhưng nàng vẫn không coi trọng sức chiến đấu của La Chinh.

Dù sao thì giữa Thần Hải Cảnh và Sinh Tử Cảnh cũng có sự chênh lệch quá lớn.

Đầu tiên, ngay cả thế giới bên trong cơ thể La Chinh cũng chưa mở ra được, tất nhiên hắn cũng không có khả năng thi triển ra Lĩnh Vực, căn bản không có khả năng đọ sức với võ giả Thần Hải Cảnh…

“Thánh địa Linh Vũ? Ha ha, bọn họ làm gì quan tâm những người phi thăng như chúng ta” Võ giả đầu trọc cười nói, “Chỉ cần có thể giao nộp đủ đá chân nguyên thì cho dù có giết người cướp của, bọn họ cũng sẽ không thèm để ý tới”

Nghe đến đó, lông mày La Chinh giật giật.

Hắn vẫn thản nhiên vuốt ve viên ngọc chân nguyên trong tay, nhưng trong lòng thì thầm nghĩ, quả nhiên thánh địa Linh Vũ sẽ không can dự.

Như vậy cũng tốt, nhưng dù trong lòng hắn nghĩ như vậy thì trên mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt.

Lúc này Mộ Minh Tuyết đã cắn răng, chỉ sợ trước mắt sẽ phải chịu thiệt.

Viên ngọc chân nguyên kia đang trong tay La Chinh, mà trong tay nàng lại có tới mấy trăm viên đá chân nguyên cực phẩm.

Nghĩ tới đây, Mộ Minh Tuyết nói: “Đúng là ta đã đào được một ít đá chân nguyên cực phẩm, ta giao cho các ngươi là được chứ gì?”

Nói xong, Mộ Minh Tuyết lật tay, lấy những viên đá chân nguyên cực phẩm kia ra cầm trên tay.

Võ giả đầu trọc thản nhiên nhìn lướt qua, cười nói: “Không tệ.

Có điều… các ngươi chỉ đào được chừng đó đá chân nguyên thôi à? Ta không tin!”

Yêu cầu này càng lúc càng quá đáng.

Mộ Minh Tuyết chịu lấy đá chân nguyên cực phẩm đào được trong mỏ quặng ra đã là nhượng bộ lắm rồi, không ngờ những kẻ này…

Thế nhưng hiện tại, Mộ Minh Tuyết thật sự vô cùng bất đắc dĩ.

Nếu ra tay, rõ ràng nàng không phải đối thủ của mấy người kia.

Hàm răng ngà khẽ cắn mạnh, nàng nói: “Ta có thể cho ngươi xem nhẫn tu di của ta!” Nói xong, nàng chìa bàn tay trắng nõn ra, ở ngón giữa có đeo một chiếc nhẫn màu đỏ nhạt.

Võ giả đầu trọc hơi nheo mắt lại, dường như không thể chờ đợi được nữa mà đưa tay ra ngay.

Cho dù là trong vũ trụ hay ở Hạ Giới thì số lượng võ giả nữ cũng không có nhiều.

Mà võ giả nữ có thể tu luyện tới Thần Hải Cảnh, phi thăng lên Thượng Giới thì lại càng ít…

Lúc ở Hạ Giới, tất nhiên những người phi thăng này có thê thiếp thành đàn, nhưng sau khi phi thăng lên đây liền bắt đầu đào quặng, chưa có cơ hội tiếp cận những nữ nhân khác.

Mặc dù Mộ Minh Tuyết chỉ mặc đồ trắng, thế nhưng dáng vẻ và thân hình đều đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tên võ giả trọc đầu này nào chịu buông tha?

Hắn bắt lấy tay Mộ Minh Tuyết, làm bộ như xem xét nhẫn tu di của nàng, rồi lập tức cười hề hề: “Ừm, đúng là hoàn toàn không giấu giếm.

Có điều, khả năng không phải giấu ở chỗ này, có lẽ là giấu ở chỗ này…” Nói xong, hắn giơ tay sờ soạng về phía ngực Mộ Minh Tuyết!

“Cút!” Lúc này, rốt cuộc Mộ Minh Tuyết đã nổi giận.

Một ít chân nguyên bỗng tản ra, ngưng lại thành một vòng tuyết, khuếch tán ra xung quanh, muốn ép tên võ giả đầu trọc này tránh ra.

Không ngờ, giữa hai tay của tên võ giả đầu trọc này đột nhiên lại biến thành màu vàng.

Hắn bóp nhẹ một cái, vòng tuyết kia của Mộ Minh Tuyết đã bị bóp nát.

Trên mặt hắn vẫn mang vẻ bỉ ổi, cười hề hề nói: “Nếu ngươi chịu đáp ứng ta một lần, nhân tiện lại chơi với các huynh đệ của ta thì ta không thu những viên đá chân nguyên này cũng được…”

“Ngươi vừa nói, dù giết người cướp của trong mỏ quặng này thì thánh địa Linh Vũ cũng không quản đúng không?” La Chinh thản nhiên nói.

Từ đầu tới giờ, mọi người đã không thèm để mắt đến La Chinh.

Mặc dù bọn họ thấy tò mò, không hiểu sao nơi này lại có một võ giả Sinh Tử Cảnh? Tên này phi thăng dựa vào tu vi Sinh Tử Cảnh sao? Nhưng sau khi bọn họ nhìn thấy Mộ Minh Tuyết thì mắt đều dán về phía nàng, đâu còn chú ý tới một tên nhóc Sinh Tử Cảnh?

Chẳng qua bây giờ La Chinh đã mở miệng, nên võ giả đầu trọc kia lạnh lùng nói: “Đúng vậy.

Yên tâm, đợi ta hầu hạ cô gái này xong, đương nhiên sẽ không tha cho ngươi, cứ ngoan ngoãn chờ ở đó đi… A? Trên tay ngươi cầm thứ gì đó!”

Tên võ giả đầu trọc này vừa mới mở miệng, ánh mắt sáu người còn lại liền lập tức hướng thẳng về phía này!

“Ngọc chân nguyên!”

“Nam đại ca, đúng là ngọc chân nguyên rồi!”

“Ha ha ha, lần này thật may mắn, chỉ cần một viên ngọc chân nguyên này là đã tương ứng với một vạn viên đá chân nguyên cực phẩm!”

Những võ giả Thần Hải Cảnh này lập tức mừng rỡ như điên, cứ như ngọc chân nguyên đã thuộc về bọn họ rồi vậy.

La Chinh gật gật đầu: “Đúng, đích thực là ngọc chân nguyên.

Chỗ ta không chỉ có một viên…”

“La Chinh! Ngươi điên rồi?” Lúc này Mộ Minh Tuyết đã cảm thấy tuyệt vọng, không ngờ La Chinh lại nói như vậy.

Vẻ mặt La chinh vẫn bình thản như trước, hơn nữa còn mỉm cười, lấy ba mươi tám viên ngọc chân nguyên khác từ trong nhẫn tu di ra: “Nhìn xem, chỗ ta còn có nhiều như vậy”

Bảy vị võ giả Thần Hải Cảnh nhìn thấy một đống ngọc chân nguyên trong tay La Chinh, trên mặt mỗi người đều là vẻ điên cuồng.

“Nhiều vậy? Làm sao lại có nhiều như vậy!”

“Đây là mấy trăm nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm đấy! Nam đại ca, lần này chúng ta đúng là gặp may rồi…”

Phải biết rằng bọn hắn cướp đoạt trên mỏ quặng này thì cùng lắm mỗi tháng cũng chỉ có thể vơ vét được trăm viên đá chân nguyên cực phẩm, nếu may mắn thì có thể được tới mấy nghìn viên.

Nhưng vấn đề là bọn hắn lại có nhiều người như vậy, phải góp đủ bảy triệu viên đá chân nguyên cực phẩm mới có thể rời đi.

Tất cả đều là người phi thăng, đều là võ giả Thần Hải Cảnh, có người phi thăng bị cướp một lần rồi sau đó cũng trở nên tinh ranh, thế nên bây giờ ăn cướp cũng càng ngày càng khó khăn!

Vậy mà giờ trước mắt bỗng xuất hiện nhiều ngọc chân nguyên như vậy, làm sao bọn hắn lại không mừng rỡ cho được?

Võ giả đầu trọc chép miệng, quan sát La Chinh, trên mặt ngoài vẻ vui mừng thì còn có một chút nghi hoặc: “Không biết là ngươi ngốc thật hay giả vờ, người bình thường đào được ngọc chân nguyên thì đâu chịu tùy tiện giao ra? Vì sao ngươi lại bày ra cho người khác thấy?”

Ngay cả một tên ngốc cũng sẽ không làm chuyện này, cho nên võ giả đầu trọc tên là “Nam đại ca” kia cảm thấy có chút kỳ quái.

La Chinh vận động cánh tay một chút, sau đó liền nói: “Thật ra trước khi tiến vào mỏ quặng ta đã nghĩ tới chuyện cướp đoạt này rồi.

So với việc khổ cực đào quặng thì tới ăn cướp hẳn là càng nhanh hơn? Nhưng nghĩ lại thì ta vẫn không thích hợp làm chuyện hạ lưu đó.

Thứ nhất, ta không rõ thánh địa Linh Vũ có can thiệp hay không.

Thứ hai, làm chuyện như vậy thật hạ đẳng”

La Chinh ngẩng đầu lên, chậm rãi nhét những viên ngọc chân nguyên kia vào trong nhẫn tu di, khóe miệng hơi nhếch lên, trên mặt mơ hồ xuất hiện sát ý.

Mặc dù sát ý rất mờ, thế nhưng lại khiến trong lòng những võ giả kia vô thức cảm thấy lạnh sống lưng: “Nhưng dù sao vẫn phải cảm ơn ngươi đã hóa giải mối nghi hoặc cho ta.

Thì ra ở chỗ này giết người, cướp của, thánh địa Linh Vũ sẽ không can dự”


Chương 992: Một chưởng

Nhất thời, các võ giả Thần Hải Cảnh này đều hoài nghi, không biết có phải tai mình nghe nhầm rồi khôngĐồng thời trong lòng cũng buồn bực, bởi không biết rốt cuộc luồng ý lạnh kia là từ đâu đến?

Trong Hạ Giới, những người phi thăng này nếu không phải là Quốc chủ của thần quốc nào đó thì cũng là thủ lĩnh của thánh địa cấp sáu, cấp bảy nào đó.

Tuy những võ giả Sinh Tử Cảnh của thánh địa thần quốc không nhiều như ở đại lục thần quốc, nhưng trong một thế lực ít nhất cũng có trên trăm người.

Đã bao giờ bọn hắn từng để một võ giả Sinh Tử Cảnh vào mắt đâu?

Quan trọng hơn là nghe mãi một lúc lâu thì dường như tên nhóc Sinh Tử Cảnh này có ý muốn ta tay!

Rốt cuộc ai cho tên nhóc này dũng khí như vậy? Một người đối đầu với bảy vị võ giả Thần Hải Cảnh?

Tên này điên rồi sao?

Giờ khắc này, trên mặt bảy vị võ giả Thần Hải Cảnh kia đều là vẻ dở khóc dở cười.

Ngay cả Mộ Minh Tuyết bên cạnh La Chinh cũng ngây cả người.

Nàng thật sự không rõ rốt cuộc là cái gì khiến La Chinh có tự tin lớn tới như vậy? Chẳng lẽ hắn có chỗ dựa phía sau hay sao? Chuyện này không có khả năng.

Nếu La Chinh có chỗ dựa trên Thượng Giới, thì hắn cần gì phải ở chỗ này đào quặng? Chỉ sợ đã được người ta dẫn đi từ lâu rồi?

Có điều, dù trong lòng Mộ Minh Tuyết vô cùng hoang mang, nhưng nàng cũng không có bất kỳ động tĩnh gì.

Tên nhóc này đã hai lần liên tiếp thể hiện ra thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi ở trước mặt nàng, lẽ nào lần này hắn còn có biện pháp gì để đối phó với những võ giả Thần Hải Cảnh này? Nghĩ lại thì, dựa vào tu vi của La Chinh thì làm gì có phần thắng? Cho trông sắc mặt nàng có vẻ bình tĩnh, nhưng thực tế thì trong lòng đã nôn nóng bất an.

Sau khi mấy vị võ giả Thần Hải Cảnh kia cười ha ha xong, bọn họ liền dùng ánh mắt cười cợt nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Mà võ giả đầu trọc kia thì lại càng cười đến mức không thở nổi.

Chỉ có điều, cuối cùng, trong khuôn mặt tươi cười kia lại đầy vẻ lạnh lẽo: “Ta cho ngươi một con đường sống, giao tất cả ngọc chân nguyên cho ta, sau đó mỗi ngày đều phải nộp lên đủ một số lượng ngọc chân nguyên.

Nếu ngày nào không hoàn thành, tính mạng của ngươi…”

“Cám ơn ý tốt của ngươi, ta không cần cơ hội này” La Chinh mỉm cười, khí hỗn độn trong cơ thể bỗng nhiên bộc phát.

Chỉ trong khoảnh khắc, thân hình hắn liền tiến sát tới chỗ tên võ giả đầu trọc này.

Trong khoảng thời gian cuối cùng ở Hạ Giới, La Chinh đã chăm chỉ khổ luyện không ngừng.

Ngoài tu luyện bí thuật Hỗn độn và Sao Chiến Thể, hắn còn lấy được bản ghi chép quy tắc căn bản ở Tàng Thư Các trong Tiên Phủ.

Bình thường, quy tắc căn bản đều được khắc trên bia đá, còn sư phụ hắn thì trực tiếp chế tác những quy tắc này thành một quyển sách lớn.

Chỉ cần tiến vào trong quyển sách là có thể lĩnh hội hoàn toàn quy tắc căn bản, hơn nữa còn không bỏ sót chút nào.

Với độ tương thích gần như hoàn toàn của La Chinh, hắn lĩnh ngộ quy tắc căn bản với tốc độ cực nhanh.

Sau khi có được bản quy tắc căn bản này, La chinh cũng nhanh chóng tiếp thu những kiến thức quy tắc trong đó.

Cho nên chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, La Chinh đã tu luyện những quy tắc căn bản mình vốn lĩnh ngộ được đến tầng thứ ba.

Ở đâu đó trong Tàng Thư Các cũng có ghi chép về quy tắc tiếp theo, nhưng hơi mất thời gian tìm hiểu.

Mà La Chinh cũng biết tham thì thâm, nên hắn cũng không dùng quá nhiều thời gian để tu luyện quy tắc.

La Chinh đã từng thử nghiệm, nếu dùng khí hỗn độn để thúc đẩy lực quy tắc thì uy lực sẽ tăng lên theo cấp số nhân!

Cho dù là lúc đầu, khi La Chinh vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh thì đã có thực lực để chiến đấu với võ giả Thần Hải Cảnh rồi.

Mà trong khoảng thời gian tinh tu trước khi phi thăng, La Chinh đã đổi hết chân nguyên, tu vi cũng đã tăng lên tới Sinh Tử Cảnh ngũ trọng rồi.

Thực lực của hắn hoàn toàn có thể dùng bốn chữ “đột nhiên tăng mạnh” để hình dung.

Đối diện với mấy người phi thăng mới bước vào Thần Hải Cảnh này, La Chinh có gì mà phải sợ?

Khí hỗn độn trong cơ thể La Chinh cuồn cuộn lưu chuyển, hắn thi triển thân pháp Truy Vân học được từ Phong Niệm Vân, cả người áp sát đến bên người võ giả đầu trọc với tốc độ khó mà tin nổi!

Tên võ giả đầu trọc này lập tức ngây dại.

Tại thời khắc này, hắn mới đột nhiên nhớ tới những đau khổ mà mình từng trải qua!

Thời điểm chưa phi thăng, võ giả đầu trọc đã từng chịu thiệt rất nhiều ở Hạ Giới.

Cũng bởi vì hắn xem nhẹ đối phương, nên kết quả đã bị một đối thủ đánh cho trọng thương, suýt chút nữa mất mạng! Có thể thuận lợi phi thăng thế này, hoàn toàn là bởi vì một phần kỳ duyên sau khi hắn trọng thương.

Từ đó về sau, trong lòng võ giả đầu trọc không chỉ nhắc nhở bản thân một lần, rằng vĩnh viễn cũng không được coi thường đối thủ của mình, cho dù đối thủ là ai thì đều phải nghiêm túc đối đãi!

Thế nhưng kẻ trước mắt này chỉ là một tên nhóc Sinh Tử Cảnh!

Chênh lệch giữa Sinh Tử Cảnh và Thần Hải Cảnh lớn tới mức không cách nào tưởng tượng được.

Chỉ dựa vào sức mạnh Lĩnh Vực thì cũng đã đủ để hắn áp chế tất cả các võ giả Sinh Tử Cảnh rồi.

Mắt thấy La Chinh áp sát mình, trong lòng võ giả đầu trọc cũng thấy bất an.

Hắn đã đau khổ một lần, nên trong nháy mắt này liền cảnh giác tới mức trước nay chưa từng có.

Dường như là phản xạ có điều kiện, hắn khuếch tán Lĩnh Vực trong cơ thể ra.

“Lĩnh Vực Vạn Quỷ!”

Do hắn triển khai Lĩnh Vực Vạn Quỷ, nên xung quanh lập tức xuất hiện những bóng quỷ trùng điệp, từng luồng âm khí vờn xung quanh hắn!

Lúc ở Hạ Giới, La Chinh dựa vào việc chuyển dời sức mạnh của ý chí thế giới, cho nên rất e ngại đại năng Thần Hải Cảnh.

Nhưng hiện tại hắn đã không thể dựa vào việc “chuyển dời sức mạnh” để chiến đấu nữa rồi, chẳng qua thực lực của hắn hiện giờ đã ở mức không thể so sánh nổi rồi.

“Lúc này mới triển khai Lĩnh Vực, quá muộn rồi” La Chinh lắc đầu.

Nếu ngay từ đầu, tên này liền triển khai sức mạnh Lĩnh Vực ngay thì La Chinh cũng sẽ phải tốn chút công phu mới phá vỡ được.

Mà ngay cả như vậy, hắn vẫn nắm chắc phần thắng.

Còn hiện tại, La Chinh và tên võ giả đầu trọc này chỉ cách nhau có một chút, sức mạnh Lĩnh Vực kia căn bản không phát huy được hiệu quả!

Những bóng quỷ kia còn chưa thành hình thì La Chinh đã vỗ một chưởng vào ngực tên võ giả đầu trọc này rồi!

Lần ra tay này đã dùng sức mạnh của bốn nghìn tấm vảy rồng! Hơn nữa, cương nguyên trong cánh tay cũng được bộc phát cùng lúc, trong chân nguyên còn ẩn chứa sức mạnh của quy tắc hệ Phong cấp cao.

Vì vậy, khi đám người kia thấy tốc độ ra tay của La Chinh, hai mắt liền lập tức mở to hết cỡ.

Nhưng họ cũng chỉ nhìn thấy một luồng sáng xanh lóe lên, rồi sau đó là một âm thanh trầm đục truyền đến.

“Bịch!”

Thân thể cứng cáp của võ giả đầu trọc liền đập thẳng xuống mỏ quặng, giống như một viên sao băng trực tiếp rơi vào trong một sơn động vậy.

Mà trong nháy mắt khi thân thể của hắn rơi vào trong động, hang động kia cũng ầm ầm sụp đổ, ngay sau đó là một loạt tiếng nổ truyền đến.

“Ầm ầm…”

Tiếng nổ từ đáy mỏ quặng tiếp tục vang lên không ngừng, đám người này tất nhiên cũng biết, có lẽ tên võ giả đầu trọc đã bị ném xuống mấy nghìn trượng bên dưới rồi.

Một lúc lâu sau, tiếng nổ kia mới biến mất.

Sáu vị võ giả Thần Hải Cảnh nhìn xuống phía dưới, ánh mắt tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, cổ họng không ngừng nuốt nước bọt.

Ngoài kinh ngạc ra, trong lòng bọn họ còn vô cùng sợ hãi.

Chỉ một chưởng đã trực tiếp đánh bay “Nam đại ca”, hơn nữa có vẻ Nam đại ca còn lành ít dữ nhiều!

Nhóm người bọn họ nhận võ giả đầu trọc là đại ca, bởi vì võ giả đầu trọc này có thực lực mạnh nhất trong cả bảy người, như vậy bọn họ mới có thể hợp thành đoàn, đi cướp đoạt đá chân nguyên của những võ giả khác.

Trong mỏ quặng này cũng không chỉ có nhóm người phi thăng giống bọn họ làm như vậy.

Thật ra cũng có kha khá những người phi thăng lười nhác, liền đi cướp đoạt đá chân nguyên đã được thu thập.

Bảy người bọn họ tạo thành một đội, số lượng này vẫn là ít, có khi phải có tới mấy chục người phi thăng liên hợp lại cùng một chỗ, thậm chí còn trực tiếp độc chiếm cả một ngọn núi quặng ngay trong mỏ quặng này.

Hễ võ giả nào vào mỏ đào quặng thì đều phải giao nộp một số lượng đá chân nguyên nhất định…

Lúc đầu, khi nhìn thấy La Chinh chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh hậu kỳ, những đại năng Thần Hải Cảnh này đã thấy có điểm không thích hợp rồi.

Nói gì thì nói, Sinh Tử Cảnh thì phi thăng thế nào được? Chuyện này vốn dĩ đã khó hiểu rồi.

Nhưng dù sao cũng chỉ là võ giả Sinh Tử Cảnh, chẳng đáng để bọn họ nhọc lòng.

Bọn họ đã coi thường Mộ Minh Tuyết, thì lại càng không có khả năng coi trọng La Chinh.

Hiện tại bọn họ đã rõ, tu vi của tên nhóc này hoàn toàn chỉ dùng để trang trí, thực lực của hắn mạnh hơn rất nhiều so với võ giả mới vào Thần Hải Cảnh.

Ở trước mặt hắn, cho dù là “Nam đại ca” thì cũng gần như không có sức chống cự!

Về phần Mộ Minh Tuyết, chiếc miệng nhỏ của nàng khẽ nhếch lên.

Nhớ lại cảnh tượng kia, trên mặt nàng tràn đầy vẻ khó tin.

Cho dù sức tưởng tượng của nàng phong phú cỡ nào thì cũng không thể đoán nổi rằng chỗ dựa của La Chinh lại chính là bản thân hắn.

La Chinh nhìn bàn tay mình một chút, nở nụ cười thản nhiên.

Cứ như cảnh tượng dữ dội vừa rồi chưa từng xảy ra vậy, hắn mở miệng hỏi: “Không biết thánh địa Linh Vũ có mặc kệ việc giết người cướp của thật không? Nếu là thật thì tốt quá…”

Vừa nói xong, mặt đám võ giả kia lập tức biến sắc.

“Đi!”

Thân là võ giả Thần Hải Cảnh, nên quyết đoán cũng nhanh lạ thường.

Bọn họ hiểu rõ ý của La Chinh khi nói lời này chỉ mang tính đe dọa mà thôi.

Nhưng nếu không biết thời thế, bọn họ chắc chắn La Chinh sẽ ra tay giết chết mình.

Vậy nên tất nhiên lúc này không phí thời gian đáp lại vấn đề của La Chinh làm gì.

“Vèo vèo vèo…”

Gần như chỉ trong khoảnh khắc, những võ giả này đều chạy trốn mất dạng.


Chương 993: La Yên, muội đang ở đâu?

Ởnơi không xa có một số người phi thăng đang theo dõi cảnh tượng này, ít nhiều gì bọn họ cũng từng bị “Nam đại ca” dọa dẫmBọn họ trông thấy một nam một nữ bị nam đại ca vây lại thì trong lòng thầm thở dài.

E rằng hai người phi thăng mới đến này xui xẻo rồi, không chỉ không giữ được ngọc chân nguyên đã lấy được, mà có lẽ cô gái kia cũng sẽ bị làm nhục…

Nhưng thật không ngờ, gần như chỉ trong chớp mắt mà tình thế đã đảo ngược.

Vậy mà tên nhóc chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh kia vừa ra tay đã đánh Nam đại ca tới mức không rõ sống chết!

Ánh mắt của La Chinh đảo qua một vòng, trong lòng những kẻ phi thăng đang xem náo nhiệt đột nhiên run rẩy.

Trong mắt họ, La Chinh giống như đã biến thành ác quỷ vậy, ai nấy đều nhanh chóng rời đi.

Lúc này, La Chinh mới quay đầu lại, mỉm cười với Mộ Minh Tuyết.

Hắn nhẹ nhàng nói: “Chúng ta quay về giao những viên ngọc chân nguyên này lên đi”

Nói xong hắn cũng không quay đầu lại mà bay thẳng về điểm tập kết.

Mộ Minh Tuyết theo sau La Chinh, mặc dù nàng không nói câu nào, nhưng ánh mắt lại cực kỳ phức tạp.

Lúc đầu, Mộ Minh Tuyết có cảm giác bản thân rất ưu việt khi ở trước mặt La Chinh.

Tu vi của nàng cao hơn La Chinh, đã vậy thúc thúc còn là Thành chủ của một thành lớn trong thánh địa Linh Vũ.

Mặc dù thúc thúc chưa xuất hiện, thế nhưng chắc chỉ là do nguyên nhân nào đó nên mới lâu như vậy thôi.

Nàng tính, nếu thúc thúc đến nơi này thì sẽ tiến cử La Chinh, để thúc thúc mang La Chinh đi cùng.

Một võ giả Sinh Tử Cảnh như vậy, nhất định có thể đào tạo thành tài.

Nhưng giờ Mộ Minh Tuyết đã hiểu, La Chinh không cần ai giúp đỡ, ngược lại bản thân mình còn phải nhờ hắn giúp…

Chẳng qua kém vẫn là kém, dù sao thì La Chinh cũng đã giúp nàng vượt qua kiếp nạn này, từ tận đáy lòng nàng vô cùng cảm kích hắn.

Nơi tập kết vẫn là nơi người đến người đi như lúc trước.

Người phi thăng ùn ùn kéo đến nơi này để giao nộp ngọc chân nguyên, sau đó nghỉ ngơi một lúc hoặc là tiếp tục vào trong mỏ đào quặng, để nhanh chóng giao nộp triệu viên đá chân nguyên cực phẩm rồi sớm rời khỏi nơi chết tiệt này.

Khi La Chinh lấy ngọc chân nguyên ra, ánh mắt của những người phi thăng gần như đều tập trung lại đây, trong mắt lộ vẻ tham lam.

Có điều, ở nơi tập kết có rất nhiều giáp sĩ của thánh địa Linh Vũ cho nên không ai dám tiến lên cướp.

“Ồ, nếu ta nhớ không nhầm thì ngươi chính là người phi thăng vừa mới đăng ký?” Giáp sĩ thu ngọc chân nguyên đánh giá La Chinh, trong mắt là vẻ vô cùng kinh ngạc.

Ở chỗ này ngọc chân nguyên không được coi là hiếm thấy, bởi có nhiều người phi thăng bất chấp nguy hiểm tính mạng để tiến vào tầng sâu nhất của mỏ đào ngọc chân nguyên.

Chỉ là La Chinh vừa mới đăng ký chưa được bao lâu mà lại có thể lấy được không ít ngọc chân nguyên, nên đương nhiên vị giáp sĩ kia cảm thấy kinh ngạc không gì sánh được.

La Chinh nhẹ nhàng nói: “Sao? Có vấn đề gì không?”

Vị giáp sĩ cười nói: “Đương nhiên không có vấn đề gì.

Nộp đủ sớm thì sớm được rời đi, đây là chuyện tốt”

Khi khai số lượng ngọc chân nguyên vào sổ, La Chinh khai một nửa số ngọc dưới tên Mộ Minh Tuyết.

Mặc dù Mộ Minh Tuyết không đóng vai trò quyết định, nhưng La Chinh làm việc rất công bằng.

Hắn không tính toán chuyện Mộ Minh Tuyết đã đem đến lợi ích gì cho hắn, càng không ham vẻ đẹp của nàng.

Hắn chỉ biết rõ, những thứ tốt trên đời này là vô tận, chỉ cần có thực lực là được.

Thế nhưng, làm người không nên quá tham lam.

Giao ngọc chân nguyên xong, La Chinh không tiếp tục đi đào quặng nữa.

Mặc dù trước mắt hắn không thể rời khỏi mỏ quặng này, nhưng nếu so ra thì vẫn rất tự do.

Hắn còn có việc quan trọng hơn cần phải làm.

Ở phía khác của nơi tập kết khá là vắng vẻ, những người phi thăng tụm năm tụm ba ngồi đó yên lặng tu luyện.

La Chinh đã hẹn với Mộ Minh Tuyết chiều mai sẽ gặp nhau ở nơi tập kết để tiếp tục đi vào trong mỏ quặng.

Thực ra Mộ Minh Tuyết muốn đi cùng La Chinh, nhưng thấy hắn muốn hành động một mình nên nàng cũng không tiện cưỡng ép, tự mình tìm một góc ngồi tu luyện.

Sau khi La Chinh lướt qua một vòng liền rời khỏi chỗ này, quay lại mỏ quặng tìm một hầm mỏ rồi tiến vào bên trong.

Thậm chí hắn còn dùng tay tạo ra một cái hang động nhỏ.

Sau đó hắn lập tức rút trường kiếm ra, dùng kiếm quang cắt ra một cái giường đá trong hang động.

Tiếp đó hắn quay trở lại cửa động, bố trí thần văn để che giấu khí tức.

Sau khi hoàn toàn che giấu bản thân, hắn ngồi trên giường đá, lấy Thét Lệnh ra.

Thanh Long từng nói với La Chinh về giá trị của Thét Lệnh.

Một tấm Thét Lệnh chỉ có thể sử dụng một lần đã là vật vô cùng hiếm thấy, chỉ sợ trong tay Giới chủ của các Đại Giới cũng chỉ có một hai tấm, thế nên không thể tính nổi giá trị của tấm Thét Lệnh có thể sử dụng vô số lần này!

Thế nên đương nhiên hắn vô cùng cẩn thận khi sử dụng.

Sau khi mọi chuyện đều chuẩn bị tốt, La Chinh mới lấy tấm Thét Lệnh ra.

Theo phương pháp tiên trong sách nói thì cần dùng chân nguyên để kích hoạt Thét Lệnh.

La Chinh không có chân nguyên, nhưng lại sở hữu khí hỗn độn – thứ mạnh hơn chân nguyên nhiều.

Hắn đưa khí hỗn độn vào trong Thét Lệnh xong thì Thét Lệnh bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt.

Được rồi.

Ánh mắt La Chinh lóe lên.

Sau khi nghĩ một chút, hắn liền hét lên với Thét Lệnh trong tay,: “La Yên, muội đang ở đâu?”

La Chinh vừa nói những câu trên với Thét Lệnh xong thì thanh âm liền truyền đi…

La Yên, muội đang ở đâu…

Tiếng của La Chinh đột nhiên vang lên khắp Thông Linh giới!

Đương nhiên không chỉ có Thông Linh giới.

Thu Sơn giới, Vạn Ma giới, Thần Vũ giới, Hiên Triều giới, Vân Quang giới…

Hàng triệu triệu tỉ sinh linh trong mười vạn Đại Giới, khắp thiên hạ này đều nghe thấy tiếng La Chinh.

Tất cả mọi người đều nghe thấy câu nói kỳ lạ vang lên bên tai.

La Yên, muội đang ở đâu…

Mộ Minh Tuyết đang tu luyện đương nhiên cũng nghe thấy câu nói này.

Nàng nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái.

Giọng nói này quen quá!

Giống như là… của La Chinh?

Cô nàng vô thức quay đầu lại xem một vòng, nhưng không hề phát hiện ra tiếng La Chinh nên mới nhớ ra đây là tiếng Thét Lệnh truyền đi trong vũ trụ.

Nghĩ đến đây, nàng trợn trừng đôi mắt của mình lên, trái tim cũng đập mạnh hơn.

Không đúng, không thể là La Chinh.

Có lẽ chỉ là giọng nói giống mà thôi.

Nàng từng nghe thúc thúc nói, giá trị của Thét Lệnh là không thể tính nổi, cho dù là Giới Chủ của Thông Linh giới thì trong tay cũng chỉ có một tấm Thét Lệnh, thế nên không dám tùy tiện sử dụng.

Mà La Chinh dù sao cũng chỉ là một người phi thăng, hơn nữa nếu như hắn sở hữu Thét Lệnh thì việc gì phải ở đây đào quặng? Giá trị của một tấm Thét Lệnh đã thừa sức giúp tất cả những người phi thăng ở mỏ quặng này được tự do rồi.

Thế nhưng giọng nói vừa nãy thực sự quá giống, cho nên Mộ Minh Tuyết mới thấy nghi hoặc.

Hơn nữa nội dung của câu nói đó, La Yên! Họ La, tên chỉ có một chữ “Yên”.

La Chinh, La Yên… Hai người này thực sự có quan hệ!

“Trùng hợp thôi” Mộ Minh Tuyết cảm thấy bản thân điên rồi.

Cho dù La Chinh có lợi hại đến đâu thì cũng không thể có Thét Lệnh được.

Cùng lúc đó, đại đa số các sinh linh đã mở linh trí trong vũ trụ này đều cảm thấy khó hiểu.

Có người dùng Thét Lệnh nói ra một câu không đầu không cuối như vậy, xem ra là đang tìm người.

Nhưng cái người tên La Yên kia hình như không nổi tiếng gì, không biết vì sao người này lại phải dùng Thét Lệnh?

“Có lẽ là truyền nhân của vị Thiên Tôn nào đó, trong tay thừa Thét Lệnh nên không sợ lãng phí!”

“Đúng là đốt tiền mà! Trời ơi, một tấm Thét Lệnh đó… Ài!”

“Trong lòng đừng thấy bất công nữa, dù sao thì cũng không phải chưa từng có ai làm chuyện thế này.

Trước kia, khi con trưởng của Thần Vực Thiên Tôn cầu hôn con gái của Hạo Hãn Thiên Tôn đã dùng đến hàng trăm tấm Thét Lệnh đấy!”

Trong sơn động nhỏ kia, La Chinh không làm gì tiếp nữa, hắn đang chờ đợi.

Sức mạnh của người thanh niên đó thực sự không thể tưởng tượng được.

Giống như Huân đã nói, người đó đã vượt qua sự tồn tại của Thiên Tôn, mà Thét Lệnh thì chắc chắn không có vấn đề gì.

Hắn đã đồng ý bảo vệ La Yên, nên nếu như La Yên nghe thấy tiếng của hắn, thể nào cũng dùng Thét Lệnh để trả lời.

Nhưng mãi lâu sau mà cũng không có bất cứ âm thanh nào truyền lại, ánh mắt La Chinh dần dần cũng cụp xuống.

Chỉ có hai cách giải thích cho tình huống này.

Một là La Yên không lấy được Thét Lệnh, hai là La Yên không ở trong vũ trụ.

Nếu như là trường hợp thứ nhất thì tình hình hiện nay của La Yên không tốt như La Chinh dự đoán, cũng có thể nàng đã bị giam cầm, hoặc thậm chí có thể xảy ra tình huống xấu hơn.

Đương nhiên, cũng có khả năng là do người thanh niên đó quá nhỏ mọn, không đưa Thét Lệnh cho La Yên trả lời…


Chương 994: Vân Lạc thu quan

Mà khả năng thứ hai là La Yên không ở trong vũ trụ nàyĐối với La Chinh, đây cũng là một tin xấu…

Vũ trụ lớn như vậy, La Chinh muốn tìm thấy nàng cũng đã khó hơn lên trời.

Nếu như La Yên ở ngoài vũ trụ thì việc này đã khó còn khó hơn.

Nghĩ đến đây, trên mặt La Chinh là vẻ không cam tâm, hắn lập tức kích hoạt Thét Lệnh lần nữa.

“La Yên, muội đang ở đâu…”

Thét Lệnh chấn động, câu nói của La Chinh lại lần nữa được khuếch tán ra ngoài, chỉ trong nháy mắt đã vang khắp vũ trụ!

Trong tai của vô số loài, vô số sinh linh khắp vũ trụ liền nghe được câu này lần thứ hai…

“Má ơi, rốt cuộc La Yên là ai? Sao cô gái này lại may mắn như vậy? Để tìm nàng mà không tiếc sử dụng tới hai tấm Thét Lệnh!”

“Đây gọi là có tiền, thích thì dùng!”

“Nhưng chỉ nói mỗi một câu không đầu không cuối như thế, quả thật khiến người khác khó chịu.

Cho dù là tìm người thì cũng không nên báo kiểu như vậy.

Ít ra cũng phải nói về vị trí của mình cho người ta biết, chứ có ai lại tìm người như vậy?”

Nhưng bọn họ không hề biết rằng, La Chinh vừa không có chỗ dựa vững chắc, lại cũng không phải là truyền nhân của Thiên Tôn.

Với thực lực và địa vị bây giờ của hắn, tất nhiên phải cực kỳ cẩn thận.

Nếu tiết lộ quá nhiều thông tin, chẳng khác nào tự tìm đường chết!

Sau khi câu nói thứ hai được truyền ra, hắn lại đợi thêm một nén nhang, nhưng vẫn không có ai đáp lại.

Hắn bắt đầu cảm thấy hơi sốt ruột.

Theo kế hoạch ban đầu, hắn định dùng Thét Lệnh để tìm tin tức của muội muội, sau đó đào đủ ngọc chân nguyên, trở thành một võ giả độc lập, rồi tìm cách xuyên qua Đại Giới để gặp La Yên.

Nhưng dường như ngay bước đầu tiên hắn đã không thể thực hiện được, bởi vì La Yên không đáp lại.

La Chính rất không cam tâm, hắn lại tiếp tục kích hoạt Thét Lệnh, vẫn nói một câu không đầu không đuôi như trước: “La Yên, muội đang ở đâu…”

Ngay khi hắn vừa dứt lời, một giọng nói bỗng nhiên truyền đến bên tai.

Có người dùng Thét Lệnh để đáp lời!

“Hừ, cho dù ngươi luyện được phân thân trở về như ban đầu thì đã sao? Ta đợi ngươi ở Thu Sơn giới, để xem ngươi dám tới hay không!”

Khi giọng nói kia vừa bắt đầu vang lên, La Chinh vốn còn có chút chờ mong.

Nhưng kết quả đó lại chỉ là giọng nói của Linh Hỏa Thiên Tôn.

Hắn đã sốt ruột nay lại càng tức giận.

La Chinh đang sợ lời nói của mình không thể truyền tới tai La Yên được, thế nên bị người khác ngắt lời thì tâm trạng tốt được mới là lạ.

Nhưng La Chinh cũng lười chọc vào Linh Hỏa Thiên Tôn.

Chỉ có điều, ông ta vừa dứt lời thì Chỉ Thủy Thiên Tôn cũng kích hoạt Thét Lệnh: “Ha ha, ngươi cố gắng chờ đi, chờ ta tới lấy mạng của ngươi!”

La Chinh vốn đã vô cùng sốt ruột, bây giờ hai vị Thiên Tôn lại còn kích hoạt Thét Lệnh để cãi nhau bên tai hắn như vậy khiến hắn nhất thời tức giận, đột nhiên kích hoạt Thét Lệnh.

“Các ngươi cãi nhau cái lông ấy! Yên tĩnh một chút không được sao?”

Ba câu trước đây của La Chính vẫn luôn là giọng lịch sự, bây giờ bỗng bùng nổ.

Vào lúc này, tất cả các sinh linh trong vũ trụ đều kinh ngạc.

Vân Miểu giới…

Trong thiên cung Vân Miểu.

Vô số con đường phi thăng không ngừng lóe lên ánh sáng màu trắng ngà.

Những con đường này không phải dành cho võ giả dưới Hạ Giới dùng để phi thăng.

Trên thực tế, người tạo ra con đường phi thăng ấy là một cô gái ở trong thiên cung Vân Miểu.

Lúc này, cô gái ấy đang ngồi trong bồn tắm ở giữa thiên cung Vân Miểu, cả người không có mảnh vải che thân.

Nhưng mà cơ thể nàng được bao phủ trong đám mây mù, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của nàng.

Da thịt nàng giống như bạch ngọc, nhưng điều không được hoàn mỹ chính là, ở sau lưng của nàng xuất hiện chằng chịt vết thương…

Chỉ chốc lát sau, một cô gái đi ra từ con đường phi thăng phát ra ánh sáng màu trắng bạc kia.

Cô gái này có vẻ ngoài giống hệt với cô gái trong thiên cung Vân Miểu! Dung mạo, biểu cảm, thần thái, gần như không khác nhau ở điểm nào.

Cô gái vừa đi ra từ con đường phi thăng, vừa cởi hết quần áo trên người, thân thể để trần bước vào thiên cung.

Ngay lúc vừa bước vào thiên cung Vân Miểu, cả người nàng liền biến thành một chấm ánh sáng đỏ, bị cô gái trong bồn tắm hấp thu!

Sau đó, liên tiếp có những cô gái khác xuất hiện thông qua con đường phi thăng.

Bọn họ không ngừng bị hấp thu, đủ mọi quần áo bay tán loạn ở thiên cung Vân Miểu, dần dần xếp thành núi!

Cô gái trong bồn tắm chính là Vân Lạc mà La Chinh đã gặp ở Hạ Giới!

Nói chính xác hơn là gặp phân thân của nàng.

Bí pháp mà Vân Lạc tu luyện chính là tự chém linh hồn mình ra thành triệu mảnh, tùy ý thả đi khắp nơi dưới Hạ Giới để tu luyện.

Đây chính là đại pháp Trăm Vạn Phân Thần nổi danh!

Nhờ hàng triệu mảnh phân thần không ngừng tu luyện, tu vi, tri thức và sự hiểu biết của Vân Lạc đã tăng lên một cách kinh khủng!

Nàng muốn dựa vào điều này để tăng tu vi lên cấp Giới Chủ!

Trước mắt, đại pháp Triệu Phân Thần của nàng đã đến giai đoạn thu quan, thông qua con đường phi thăng mà thu hồi từng mảnh phân thần trở về…

Nhưng quá trình hấp thu cũng không thể hoàn thành trong nháy mắt được, chắc phải cần khoảng một tháng mới xong.

Dù sao thì cũng có nhiều Đại Thế Giới như vậy, tốc độ phi thăng cũng có nhanh có chậm.

Hơn nữa, cũng không phải cả triệu mảnh phân thần đều có thể sống sót hết.

Một số ít bị người khác giết chết, còn một số thì bị giam cần.

Nàng không thể khống chế tất cả các phân thần của mình.

Tóm lại, vẫn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Dĩ nhiên, Vân Lạc cũng không thể quay về Hạ Giới để báo thù, nàng còn chưa rảnh tới mức đó.

Ngoài ra, nàng còn phải xem lại ký ức của các phân thần.

Đa số ký ức đó không có ý nghĩa gì với Vân Lạc, nhưng nàng lại bất ngờ khi phát hiện ra một người tên là La Chinh từ hai mảnh phân thần!

Khi nàng chú ý tới ký ức của hai phân thần này thì liền lọc ra những lần gặp gỡ La Chinh…

“Tên nhóc này vô cùng đặc biệt, là người có mệnh Đại Thế Chi Tranh và cũng là kẻ vô mệnh và… Hai loại số mệnh này không thể cùng xuất hiện trên cùng một người được.. Chuyện này vô cùng mâu thuẫn, nhưng nó lại xuất hiện trên người tên nhóc này…”

Vân Lạc ngâm mình trong bồn tắm màu xanh lục kia.

Nàng búi tóc lên, ngẩng đầu, lẳng lặng suy tư.

Ngay lúc đó, âm thanh từ Thét Lệnh của La Chinh lại truyền tới.

“La Yên, muội ở đâu…”

Khi Vân Lạc nghe được âm thanh này, gương mặt lập tức có vẻ nghi hoặc.

Nàng mới nhận được ký ức về La Chinh từ hai phân thần…

Một cái liên quan tới lúc La Chinh còn ở Tiên Thiên Cảnh, cái còn lại là ở tháp Tội Ác, khi La Chinh thăng cấp lên Thần Đan Cảnh.

Cho nên khi giọng nói của La Chinh vừa vang lên, Vân Lạc lập tức nhận ra ngay!

“Tốc độ phi thăng cũng không chậm” Vân Lạc cười nhẹ, “Nhưng rốt cuộc người này tìm đâu ra Thét Lệnh vậy?”

Cho dù là Vân Lạc thì cũng chỉ có năm tấm Thét Lệnh mà thôi.

Mặc dù nàng có tu vi nửa Giới Chủ, nhưng cũng không có nhiều Thét Lệnh như thế.

Trong tay những Giới Chủ bình thường ở Đại Giới cũng chỉ có từ một tới hai Thét Lệnh, chẳng qua địa vị của nàng hơi đặc biệt, nên mới có nhiều như vậy.

Nhưng mà với năm tấm Thét Lệnh đã là quá hiếm có rồi, nếu không phải chuyện khẩn cấp thì nàng cũng sẽ không sử dụng.

Nhưng chỉ chốc lát sau, nàng nghe thấy La Chinh lặp lại câu kia đến ba lần!

“Để tìm muội muội của mình mà lãng phí như vậy…” Vân Lạc cũng không biết nên nói gì.

Thông qua ký ức của phân thần ở thành Bạch Đế kia, Vân Lạc biết được La Chinh có một muội muội tên là La Yên.

Dường như cô nàng này còn có quan hệ với một thế lực tông môn nhị phẩm dưới Hạ Giới.

Sau đó cô nàng này bị bắt tới Trung Vực.

Còn vì sao La Yên lại lên được Thượng Giới thì không có manh mối gì trong trí nhớ của các phân thần, nên Vân Lạc cũng không thể biết được.

Chẳng qua nàng chỉ gieo phân thần xuống như rải hạt giống thôi, chứ không khống chế hành động của phân thần.

Huống chi, nàng cũng chẳng thể thật sự khống chế hết hơn triệu phân thân được.

Tiếp đó là hai vị Thiên Tôn kích hoạt Thét Lệnh để mắng nhau.

Linh Hỏa Thiên Tôn và Chỉ Thủy Thiên Tôn cũng có thể coi như một đôi oan gia.

Chuyện mắng nhau này đã kéo dài rất nhiều năm, cũng không biết đã lãng phí bao nhiêu tấm Thét Lệnh rồi.

Nhưng mà dù sao người ta cũng là Thiên Tôn, có tư cách lãng phí.

Chỉ không ngờ La Chinh lại có thể lãng phí tới mức như vậy.

Vân Lạc đi qua đi lại một chút, phát hiện con đường phi thăng không có dấu hiệu sáng thêm lần nữa.

Phần lớn các phân thần chắc còn đang phi thăng, nàng trượt cả người vào bồn tắm, bắt đầu giai đoạn hấp thu phân thần.

Cả người nàng vô cùng yếu ớt, nên buộc phải ngâm cả người trong linh dịch đặc chế này mới được.

Ngay lúc nàng vừa chìm nửa cái đầu xuống thì bỗng lại nghe được tiếng La Chinh tức giận chửi bậy truyền tới.

Nàng “phụt” một tiếng, sặc một hơi, hít vào không ít linh dịch, ho khan dữ dội…


Chương 995: Đếm một chút

Những người có thể sử dụng Thét Lệnh trong vũ trụ đều là những cường giả đứng đầuNhững người có thể dùng Thét Lệnh để cãi nhau qua lại như Linh Hỏa Thiên Tôn và Chỉ Thủy Thiên Tôn thì cũng không có nhiều.

Hai người rất nổi danh trong vũ trụ, thực lực cũng rất mạnh, vì vậy rất nhiều Thiên Tôn khác đều không muốn trêu chọc hai người này…

Không phải là không thể trêu vào, mà là Linh Hỏa Thiên Tôn và Chỉ Thủy Thiên Tôn đều là những võ giả độc lập, tùy tiện trêu chọc bọn họ có thể dẫn đến hậu quả khó lường!

Bởi vậy, cho dù hai người họ dùng Thét Lệnh loạn cả lên, cùng lắm thì cũng chỉ là gây ồn ào bên tai, khiến người ta vô cùng ganh tỵ mà thôi, nhẫn nhịn là được.

Đa phần mọi người nghe xong cũng coi như không nghe thấy, cùng lắm thì lén mắng thầm vài câu chứ làm gì có ai dám dùng Thét Lệnh để mắng lại như vậy?

La Chinh này thật lợi hại!

Dám mắng cả hai vị kia…

Vân Lạc ho sặc sụa một lúc lâu mới nhổ ra hết đám linh dịch kia, vẻ mặt dở khóc dở cười.

“Thằng nhóc này cũng hung hăng ra phết đất nhỉ? Không biết hắn phi thăng đến đâu?”

Vân Lạc rất đồng tình với hành động của phân thần trong tháp Tội Ác, chuyện người vô mệnh là chuyện quan trọng, không nên cưỡng ép hắn.

Mặc dù tên nhóc này là người vô mệnh, nhưng nếu hắn phi thăng đến khu vực của mình thì cũng coi như là duyên phận.

Vân Lạc bước ra khỏi bồn tắm.

Khi vừa bước ra khỏi sương mù của bồn tắm thì từng luồng ánh sáng xanh nhạt bao phủ lấy nàng, tạo thành một cái váy dài màu xanh lục.

Đúng lúc này, trong năm sáu con đường phi thăng chợt lóe sáng, mấy người có tướng mạo giống y hệt Vân Lạc xuất hiện.

Vẻ mặt các nàng đều đờ đẫn, chuẩn bị thoát y để dung hợp cùng Vân Lạc.

Nhưng Vân Lạc lại thản nhiên nói: “Chờ ở đây đi, ta có chút việc phải xử lý”

Những Vân Lạc này đờ đẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, chờ “bản chính” đi xử lý.

Sau đó Vân Lạc rời khỏi thiên cung Vân Miểu, nàng ra lệnh cho bên dưới đem danh sách những người phi thăng gần đây lên để tìm kiếm.

Cấp dưới của Vân Lạc rất tò mò về lý do Vân Lạc đại nhân lại muốn xem danh sách người phi thăng.

Đám nhóc này có gì hay ho mà xem? Nhưng dù sao Vân Lạc đại nhân đã đích thân ra lệnh, hắn cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng truyền lệnh xuống dưới.

Bên trong mấy nghìn Đại Giới có vô số con đường phi thăng.

Muốn tập hợp tất cả danh sách của từng Đại Giới, sau đó trình lên cho Vân Lạc đại nhân thì cũng có thể xem như là một công trình to lớn…

Khi La Chinh vừa quát xong, tất cả các Giới Chủ, Thiên Tôn, và những cường giả trong vũ trụ đều phản ứng giống Vân Lạc.

Vẻ mặt từ kinh ngạc lúc đầu dần chuyển thành dở khóc dở cười…

Thằng nhóc này rốt cuộc là ai? Đến Thiên Tôn cũng dám mắng, thật to gan!

Lúc La Chinh tìm kiếm La Yên, mọi người đều tò mò về thân phận của hắn, nhưng lần này thì toàn bộ vũ trụ đều bùng nổ rồi! Chính là hàng triệu triệu vạn sinh linh đó!

Về phần hai vị Thiên Tôn, sau một lúc trầm mặc thì giọng nói phẫn nộ của Chỉ Thủy Thiên Tôn vang lên khắp vũ trụ lần nữa.

“Thằng nhóc kia, ngươi biết ta là ai không?” Tính tình Chỉ Thủy Thiên Tôn vốn nóng nảy, không dễ bỏ qua cho người dám mắng mình.

Mọi người đều nghĩ, hẳn là chuyện này sẽ kết thúc như vậy.

Đắc tội Thiên Tôn thì phải chịu khổ, thế nên cần phải biết điểm dừng.

Nghe La Chinh mắng hai vị Thiên Tôn, không ít người đã khâm phục hắn lắm rồi.

Dù sao thì suốt mấy năm nay, thi thoảng vẫn nghe hai lão quái vật này cãi nhau, mọi người cũng phát chán rồi.

Bây giờ tự dưng xuất hiện một thằng nhóc không biết từ đâu chui ra dám mắng hai lão này, trong lòng mọi người đều cảm thấy hả giận.

Hơn nữa, Thét Lệnh là vật hiếm có.

Có lẽ thằng nhóc này gặp may, có được mấy cái, dùng hết là hết, không thể đáp trả Thiên Tôn nhiều lần.

Nhưng mọi người đều đoán sai cả.

“Biết.

Chẳng phải ngươi là Chỉ Thủy Thiên Tôn sao?” La Chinh kích hoạt Thét Lệnh, cười khẩy nói.

“Hừ, biết rõ ta là Chỉ Thủy Thiên Tôn, vậy mà ngươi còn dám mắng ta? Muốn chết hả?” Chỉ Thủy Thiên Tôn giận dữ nói.

La Chinh cười, lại kích hoạt Thét Lệnh: “Ta đương nhiên không muốn chết, chỉ có điều ngươi có thể làm khó dễ được ta ư?”

Các loại chủng tộc, sinh linh trong vũ trụ nhiều đến không thể tưởng tượng nổi…

Muốn tìm được La Chinh trong mười vạn Đại Giới, còn khó hơn mò kim đáy biển tới cả nghìn lần.

Huống chi Chỉ Thủy Thiên Tôn cũng không biết La Chinh là ai, muốn tìm cũng không biết tìm từ đâu!

Nói thẳng ra là ta có mắng ngươi, ngươi cũng không tìm được ta.

Ngoại trừ tức giận thì ngươi cũng chẳng làm được gì.

Trong vũ trụ từng có không ít người làm chuyện thế này.

Ngày xưa, khi số lượng thần thú Hao Thiên Mô vẫn còn kha khá, Thét Lệnh không phải thứ quý hiếm gì.

Thời điểm đó, khắp vũ trụ vô cùng hỗn loạn.

Có vài Giới Chủ bất mãn với một vị Thiên Tôn, sau đó liền đưa cho thuộc hạ hơn một nghìn tấm Thét Lệnh để mắng Thiên Tôn kia suốt ngày.

Bên tai hàng triệu sinh linh trong vũ trụ không ngừng vang lên tiếng chửi bới, đêm ngày không yên, làm mọi người suýt thì phát điên.

Cũng may khoảng thời gian này cũng không kéo dài, số lượng thần thú Hao Thiên Mô ngày càng ít, bây giờ ai muốn dùng Thét Lệnh đều phải đắn đo suy nghĩ.

Số lượng Thét Lệnh trong tay các Thiên Tôn cũng không nhiều, nên bọn họ cũng dám sử dụng lung tung.

Linh Hỏa Thiên Tôn và Chỉ Thủy Thiên Tôn vốn là một đôi oan gia, nhưng bởi vì La Chinh vừa mắng cả hai người nên ông ta cũng dùng Thét Lệnh nói: “Đúng là không thể làm gì được ngươi.

Hừ, nhưng ngươi thì có được mấy tấm Thét Lệnh để dùng lung tung phung phí chứ?”

Trong sơn động, La Chinh nở nụ cười tươi.

Hắn cũng không muốn trêu chọc hai vị Thiên Tôn, chẳng qua là không tìm thấy La Yên nên muốn phát tiết một chút.

Vì vậy, La Chinh liền làm một việc mà không ai có thể tưởng tượng ra.

“Muốn biết ta có bao nhiêu Thét Lệnh ư?”

“Vậy ngươi có giỏi đếm số không?”

Khi hắn nói hai câu này, toàn bộ sinh linh trong vũ trụ đều cạn lời.

Rõ ràng có thể nói liền một câu, vậy mà hắn lại cố tình ngắt ra làm hai!

Cho dù là Thiên Tôn thì cũng không dám phung phí Thét Lệnh như thế!

Nhưng tiếp đó lại còn một việc bất ngờ hơn.

La Chinh bắt đầu đếm.

“Một”

“Hai”

“Ba”

“Bốn”

“Năm…”

Mỗi lần đếm một số, hắn sẽ tạm dừng một chút, mỗi lần lại dùng một tấm Thét Lệnh.

Vô số sinh linh trong vũ trụ bắt đầu bàn tán rầm rộ…

“Trời ơi, trong tay thằng nhóc này có bao nhiêu tấm Thét Lệnh vậy?”

“Đếm đến mười rồi! Mười tấm Thét Lệnh có thể mua được một thánh địa thập phẩm bình thường đấy!”

“Chẳng biết là truyền nhân của Thiên Tôn nào, đúng là phá của số một!”

Trong mười vạn Đại Giới, những tiếng bàn tán tương tự cứ thế vang lên.

La Chinh vẫn tiếp tục đếm…

“Hai mươi…”

“Hai mươi mốt…”

“Một trăm…”

Lúc này, Chỉ Thủy Thiên Tôn và Linh Hỏa Thiên Tôn đều trầm mặc.

Mặc dù họ có không ít Thét Lệnh, nhưng Chỉ Thủy Thiên Tôn cũng chỉ có hơn một trăm cái thôi.

Mặc dù ông ta có nuôi mấy trăm con Hao Thiên Mô, nhưng chúng cũng cần thời gian để phát triển, nếu không Thét Lệnh được chế tạo ra không thể truyền khắp vũ trụ!

Linh Hỏa Thiên Tôn thì còn ít hơn, chỉ có hơn tám mươi cái.

Trong cấp bậc Thiên Tôn, số lượng Thét Lệnh mà hai người có đã thuộc diện khá nhiều.

Nhưng bọn họ cũng không dám dùng phung phí như La Chinh!

Nhưng trọng điểm là tại sao thằng nhóc này lại có nhiều Thét Lệnh như thế?

Nếu bán những tấm Thét Lệnh này đi thì có thể mua được rất nhiều tài nguyên để bản thân tu luyện! Cần gì phải lãng phí thế này…

Giọng nói của La Chinh vẫn vang vọng khắp vũ trụ.

“Một trăm mười…”

“Một trăm hai mươi…”

“Một trăm ba mươi…”

Tất cả các sinh linh trong vũ trụ nghe tiếng La Chinh đếm mãi không ngừng, lúc đầu trong nội tâm thấy kinh ngạc, khiếp sợ, sau đó thì đổi thành không tin nổi, cuối cùng chỉ còn lại chết lặng.

Tổng cộng hai canh giờ, La Chinh đã đếm đến hơn mười nghìn, trong vũ trụ bỗng vang lên một giọng nói…

“Hì hì, ngươi đang làm gì đó, đếm như thế vui lắm à?”

Một giọng nữ nhẹ nhàng, kỳ ảo vang lên, làm cho người nghe có cảm giác tê dại.

Các Thiên Tôn và Giới Chủ trong vũ trụ nghe thấy giọng nói này thì lập tức biến sắc.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box