1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 201 : Hai vị Điện chủ (c1001-c1005)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 201 : Hai vị Điện chủ (c1001-c1005)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1001: Hai vị Điện chủ

Nghe giáp sĩ họ Trần nói thế, vẻ mặt Cừu Nhận hơi khựng lạiCừu Nhận kiêu hùng một đời, khi còn ở Hạ Giới đã có cuộc sống rất thuận lợi, cho dù phi thăng thì cũng vẫn như cá gặp nước.

Trong tôn chỉ của hắn, những ai đụng đến hắn thì tuyệt đối không thể sống sót.

Vừa nãy đã mất hết mặt mũi, nên trong lúc trở về, hắn còn đang suy nghĩ xem làm cách nào để đối phó với La Chinh.

Vậy mà bây giờ lão Trần lại bảo hắn không được động đến La Chinh.

Đây là ý gì?

“Vì sao?” Cừu Nhận không phục, hỏi.

Giáp sĩ họ Hoàng cười: “Không vì sao cả.

Khuyên ngươi đừng đụng đến La Chinh thì ngươi cứ nghe theo là được.

Nếu không, hậu quả ngươi tự chịu.

Ta chỉ nói thế thôi”

Sau đó, giáp sĩ họ Trần lại nói thêm một câu: “Hôm La Chinh phi thăng, hắn chỉ mất có mấy nhịp thở đã có thể thích ứng được với áp lực nguyên khí”

Nói xong, hai vị giáp sĩ cũng không quay đầu lại, vội vàng rời đi.

Nhìn theo bóng lưng hai vị giáp sĩ rời đi, vẻ mặt Cừu Nhận bỗng trở nên rối rắm.

Hắn có thể không nghe theo, nhưng hai người này có quan hệ rất thân thiết với hắn.

Người ta nói nghiêm khắc như thế cũng là muốn tốt cho hắn mà thôi.

Tên nhóc La Chinh này sau khi rời khỏi giếng phi thăng lại chỉ mất mấy nhịp thở liền thích ứng được với áp lực nguyên khí ư? Cừu Nhận không khỏi kinh ngạc.

Khi Cừu Nhận phi thăng, năng lực thích ứng của hắn cũng rất mạnh, tuy nhiên cũng phải mất năm ngày.

Rất có thể La Chinh đã được thánh địa Linh Vũ coi trọng.

Mặc dù đa số các võ giả lớn lên ở Thượng Giới đều có thành kiến với võ giả phi thăng từ Hạ Giới, nhưng là một thánh địa thập phẩm, bọn họ vẫn luôn khao khát người tài.

Biểu hiện của La Chinh sau khi rời khỏi giếng phi thăng cũng đã được đám giáp sĩ báo lên.

Có lẽ căn cơ của võ giả phi thăng không bằng được võ giả ở Thượng Giới, nhưng vẫn luôn có những thành phần đặc biệt, có thể xem là người nổi bật.

Đối với nhân vật như thế, bất cứ thánh địa nào cũng đều rất hoan nghênh.

Cho nên, khi La Chinh đào mỏ, thánh địa Linh Vũ đã phái một số giáp sĩ âm thầm theo dõi La Chinh.

Cũng may La Chinh làm việc cực kỳ cẩn thận.

Hôm trước, hắn đã bố trí thần văn trước khi sử dụng Thét Lệnh, ngăn cản người bên ngoài nhìn trộm.

Nếu không, chỉ sợ đã xảy ra chuyện lớn rồi…

Bây giờ, La Chinh đang ngồi ở một khu vực vắng vẻ, nhắm mắt tu luyện.

Sau khi tâm võ đạo đã thăng hoa, nội tâm của hắn cũng có một cảm giác gấp gáp.

Hắn còn rất nhiều việc muốn làm, ví dụ như giúp Huân khôi phục lại vinh quang và thực lực như trước đây, giúp đám người Thanh Long, tìm kiếm La Yên…

Tất cả đều cần thực lực mạnh mẽ mới có thể làm được.

Đám võ giả phi thăng xung quanh cũng lén dùng ánh mắt ngạc nhiên đánh giá La Chinh, trong lòng ai nấy đều thổn thức.

Tên nhóc này giả ngây giả dại, vô tình đùa bỡn Cừu Nhận, không biết vận mệnh sau này của hắn sẽ như thế nào?

Trừ phi hắn không rời khỏi khu sinh sống, vĩnh viễn không đi đào quặng, nếu không, chỉ cần vào khu mạch khoáng thì chắc chắn sẽ bị Cừu Nhận đuổi giết.

Nhưng sang ngày hôm sau, La Chinh và Mộ Minh Tuyết tiếp tục đi đào quặng, khi trở về vẫn bình yên vô sự.

Ngày thứ ba, bọn họ đào quặng trở về, Cừu Nhận vẫn không có bất cứ động tĩnh nào.

Ngày thứ tư, Cừu Nhận xuất hiện trong khu sinh sống.

Khi gặp được La Chinh, hắn còn mỉm cười, lên tiếng chào hỏi.

Cứ như vậy, đám võ giả trong mỏ quặng lập tức hiểu ra, chắc chắn Cừu Nhận đã chịu thua.

Về phần nguyên nhân trong đó thì không ai biết được.

Vì thế, trong lòng bọn họ bắt đầu nảy sinh đủ các suy đoán.

Hiệu suất đào quặng của La Chinh rất cao.

Mặc dù ở tầng mạch khoáng dưới đáy rất lớn, nhưng đối với La Chinh cũng chẳng phải là vấn đề gì lớn.

Quan trọng là hắn phải chạy thật nhanh.

La Chinh cũng đã tính trước.

Nếu chạy không thoát thì hắn còn một đòn sát thủ, chính là khởi động lệnh bài chữ Cấn để trốn vào trong Tiên Phủ.

Nhưng trong những ngày đào ngọc chân nguyên này, hắn chưa phải sử dụng lần nào.

Chẳng qua, La Chinh cũng không có cách nào để đào được tất cả ngọc chân nguyên.

Ví dụ có một ngày, La Chinh và Mộ Minh Tuyết phát hiện được một gốc ngọc chân nguyên, phía trên ngưng kết được năm sáu chục viên.

Nhưng xung quanh gốc ngọc chân nguyên này lại có ba con mãnh thú cấp mười hai bảo vệ.

Trong tình huống đó, La Chinh cũng đâu có ngốc mà đi tìm chết, đành cùng với Mộ Minh Tuyết rời đi.

Thời gian ở mỏ quặng trôi qua rất nhanh.

Chẳng biết từ khi nào, số lượng ngọc chân nguyên mà La Chinh và Mộ Minh Tuyết ghi vào danh sách đã được tám mươi viên.

Hai người bọn họ chỉ cần giao thêm hai mươi viên nữa là có thể rời khỏi mạch khoáng, gia nhập thánh địa Linh Vũ.

Tất nhiên Mộ Minh Tuyết vô cùng vui mừng.

Sau khi gia nhập thánh địa Linh Vũ, nàng có thể nương nhờ thúc thúc của mình.

Nhưng La Chinh lại nói cho Mộ Minh Tuyết biết, hắn định tích lũy tới hai trăm viên ngọc chân nguyên.

Bây giờ, La Chinh hoàn toàn không muốn gia nhập thánh địa Linh Vũ.

Nếu muốn trở thành võ giả độc lập, hắn nhất định phải nộp hai trăm viên ngọc chân nguyên.

Nghe La Chinh nói vậy, Mộ Minh Tuyết cũng cảm thấy lạ.

Tốt xấu gì thì thánh địa Linh Vũ cũng là một thánh địa thập phẩm.

Hắn đã phi thăng đến giới này, vì sao lại muốn rời khỏi, trở thành một võ giả độc lập?

La Chinh không giải thích quá nhiều với Mộ Minh Tuyết.

Hắn và nàng chỉ là hợp tác tạm thời mà thôi.

Mặc dù trong lòng Mộ Minh Tuyết rất tò mò, nhưng La Chinh không nói thì nàng cũng không tiện hỏi.

Nhưng đời thường không như người ta mong muốn.

Sau mấy tháng, khi La Chinh và Mộ Minh Tuyết đã tích lũy được một trăm viên ngọc chân nguyên, thánh địa Linh Vũ liền phái hai người đến khu mỏ này.

Giáp sĩ trong khu sinh sống nhìn thấy hai người đó thì biểu hiện liền trở nên vô cùng cung kính, rõ ràng hai giáp sĩ mặc áo lam này là nhân vật lớn trong thánh địa.

“Thuộc hạ cung nghênh Thân điện chủ, Hà điện chủ”

Một ngày trước, nhóm giáp sĩ quản lý khu mạch khoáng đã chỉnh đốn lại khu sinh sống, bây giờ nhóm giáp sĩ cũng đang đứng chỉnh tề thành một hàng.

Diện tích Đại Giới quá khổng lồ.

Cho dù khu vực mà thánh địa Linh Vũ chiếm cứ cũng không tính là nhiều, xếp cuối cùng trong ba thánh địa lớn ở Thông Linh giới, nhưng vẫn rộng lớn đến mức khó mà tưởng tượng được…

Thánh địa Linh Vũ xây dựng ba mươi sáu điện.

Mỗi điện quản lý một nghìn thành trì lớn.

Nói cách khác, thánh địa Linh Vũ cũng có đến ba vạn sáu nghìn tòa thành trì.

Hai người trước mặt chính là hai trong ba mươi sáu vị Điện chủ.

Giáp sĩ quản lý võ giả phi thăng đại đa số đều là võ giả Thần Hải Cảnh.

Cả đời bọn họ, nếu không thể tăng tu vi thì mục tiêu phấn đấu cũng chỉ là trở thành Thành chủ một thành mà thôi.

Thế nhưng rất nhiều người cũng không thể thành công.

Dù sao thì một thành trì trong thánh địa thập phẩm cũng quản lý rất nhiều thánh địa ngũ phẩm, gia tộc lục phẩm, còn có đủ loại thánh địa nhỏ khác nữa.

Ba mươi sáu vị Điện chủ này đúng là nhân vật lớn khó gặp trong thánh địa Linh Vũ.

Ngoài người đứng đầu thánh địa và những nhân vật quan trọng ra thì bên dưới chính là Trưởng lão, xuống dưới nữa là chính là ba mươi sáu vị Điện chủ.

Nhân vật như thế mà lại đến mỏ khoáng xa xôi thế này, đám giáp sĩ làm sao có thể không cung kính?

Hai vị Điện chủ hời hợt đáp lại.

Người đứng đầu đám giáp sĩ hỏi: “Không biết hai vị Điện chủ giá lâm có gì phân phó? Thuộc hạ có thể…”

Vị giáp sĩ này còn chưa nói xong, Thân điện chủ đã cắt lời: “Trong mỏ quặng các ngươi có một võ giả phi thăng tên La Chinh đúng không?”

Giáp sĩ nghe xong liền không ngừng gật đầu: “Vâng, La Chinh đúng là đang ở trong mỏ quặng của thuộc hạ”

“Hắn ở đâu?” Thân điện chủ lại hỏi.

Giáp sĩ thủ lĩnh nhìn quanh.

Tất nhiên gã không thể nào suốt ngày chỉ chăm chăm theo dõi La Chinh, nên làm sao biết được La Chinh chạy đi đâu?

Một vị giáp sĩ khác lập tức trả lời: “Hồi bẩm Thân điện chủ, hôm nay La Chinh đã vào mạch khoáng rồi”

Thân điện chủ gật đầu: “Vậy chúng ta chờ hắn ở đây”

Hai vị Điện chủ ở đây chờ La Chinh, trong lòng đám giáp sĩ bỗng trở nên không yên, không hẹn mà cùng nghĩ, không biết rốt cuộc La Chinh này có bối cảnh như thế nào.

Lúc trước, khi nhận được mật lệnh, bọn họ đã âm thầm quan sát La Chinh.

Dù sao thì biểu hiện của La Chinh ở giếng phi thăng cũng rất nổi bật, điều này cũng không có gì kỳ lạ.

Nhưng chỉ dựa vào chút biểu hiện ấy mà lại khiến cho hai vị Điện chủ chú ý như thế sao? Trong lòng đám giáp sĩ cũng khó mà giải thích được, đồng thời còn hâm mộ La Chinh.

Trước mặt nhóm võ giả phi thăng bọn họ có ưu thế mười phần như vậy thôi, chứ nhiều võ giả phi thăng sau đó còn có được thành tựu lớn hơn bọn họ rất nhiều.

Người đứng đầu đám giáp sĩ có lẽ đã đoán được ý định đến đây của hai vị Điện chủ nên vội vàng lên tiếng: “Thân điện chủ, Hà điện chủ, nếu hai vị đến đây vì La Chinh thì thuộc hạ cũng có một hai câu, không biết có nên nói hay không”

Thân điện chủ nói: “Nói đi”

“La Chinh đã đào được một trăm viên ngọc chân nguyên, vốn có thể rời khỏi mạch khoáng, nhưng hắn vẫn tiến vào mỏ quặng, có lẽ là muốn gom đủ hai trăm viên ngọc chân nguyên.

Hắn muốn được tự do, trở thành một võ giả độc lập” Vị giáp sĩ kia nói.

Thân điện chủ không nói gì, còn Hà điện chủ thì cười nói: “Võ giả độc lập? Ha ha, chỉ sợ không phải do hắn quyết định”


Chương 1002: Thánh thành

Đám giáp sĩ vốn định xung phong nhận việc, muốn vào mỏ quặng để tìm La Chinh, nhưng hai vị Điện chủ lại từ chốiNgược lại, hai vị Điện chủ vô cùng kiên nhẫn.

Điều này càng khiến cho đám giáp sĩ không biết được rốt cuộc La Chinh có bối cảnh gì đáng để cho hai vị Điện chủ đích thân chờ như thế?

Đợi từ giữa trưa đến tận lúc hoàng hôn, La Chinh mới chui ra từ mỏ quặng.

Sau khi Mộ Minh Tuyết đạt được một trăm viên ngọc chân nguyên, nàng đã rời khỏi mạch khoáng, đi tìm thúc thúc của mình để nương nhờ.

Bọn họ chỉ giữ lại một lệnh bài truyền âm để liên lạc với nhau mà thôi.

Nhưng dùng lệnh bài truyền âm trong Đại Giới lại là một việc rất buồn cười.

Lệnh bài truyền âm là một phương thức dùng để liên lạc với nhau ở Hạ Giới, phạm vi truyền tin tối đa cũng chỉ được có sáu bảy vạn dặm là cùng.

Còn thánh địa Linh Vũ chiếm cứ cả một khu vực, phạm vi lớn hơn gấp vạn lần.

Trong đại đa số các trường hợp thì lệnh bài truyền âm đều không dùng được, trừ phi La Chinh chỉ cách Mộ Minh Tuyết khoảng sáu bảy dặm.

Sau khi La Chinh thoát ra khỏi khốn cảnh tâm hồn, trong khoảng thời gian này, mục tiêu của hắn đã rất rõ ràng.

Hắn vẫn luôn có mục tiêu lâu dài của mình, nhưng bây giờ chỉ vừa mới bước vào Thượng Giới, còn chưa quen với cuộc sống ở đây, tất nhiên hắn phải tự mình tìm tòi.

Trong giai đoạn tự tìm hiểu này, La Chinh ưu tiên việc đánh thức Huân tỉnh lại.

Nàng đã ngủ say quá lâu, đến bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu thức tỉnh.

La Chinh dự định sau khi tích lũy đủ hai trăm viên ngọc chân nguyên, hắn sẽ tìm kiếm bảo vật chữa trị linh hồn cho Huân.

Hôm nay vận may của hắn không tệ, gặp được con rắn chín đầu, cướp bảy viên ngọc chân nguyên bên cạnh nó.

Đồng thời hắn phát hiện ra một bí mật.

Muốn tìm ngọc chân nguyên thì phải đi theo mấy con hung thú.

Đám hung thú suốt ngày chiếm cứ mỏ quặng, chính là vì muốn hấp thu nguyên khí trời đất trong ngọc chân nguyên.

Nếu không phải thực lực của đám hung thú quá mạnh, La Chinh thật muốn đánh dấu lên người chúng, để tránh cho mỗi lần đi tìm cũng tìm mất cả nửa ngày…

Nhưng khi La Chinh vừa mới trở lại khu sinh sống, hắn phát hiện không khí bên trong có gì đó không ổn.

La Chinh nhìn xung quanh, lông mày lập tức nhíu lại.

“Thực lực của hai người kia khá mạnh”

Cho đến giờ, La Chinh đã từng gặp không ít người mạnh giống như vậy.

Sư phụ của hắn trong Tiên Phủ thì không cần phải nói.

Đó chẳng qua chỉ là một tàn ảnh sư phụ để lại mà thôi.

Hắn thật sự không đánh giá được thực lực của ông, chỉ biết ông đã vượt ra khỏi sự tồn tại trong vũ trụ.

Tiếp đến, chính là chàng thanh niên đã đưa muội muội của hắn rời khỏi Hư Linh Tông năm đó.

Thực lực của anh chàng này cũng khó mà tưởng tượng được.

Với tầm mắt của La Chinh bây giờ thì còn chưa thể phân xem giữa anh chàng này và sư phụ thì ai mạnh hơn ai.

Sau đó chính là ông cụ của Thiên Vị tộc mà hắn đã gặp trong đại điển song tu với Ninh Vũ Điệp.

Theo La Chinh đoán, có lẽ ông cụ này là nhân vật cấp bậc Giới Chủ.

Hai người trước mắt cũng mang lại cho La Chinh cảm giác rằng bọn họ rất mạnh, nhưng chắc chắn vẫn là nhân vật dưới Giới Chủ.

Mà dù là nhân vật nào thì La Chinh cũng không muốn trêu chọc vào.

Hắn định đi tìm vị giáp sĩ để ghi sổ lại số ngọc chân nguyên đã lấy được ngày hôm nay.

Nhưng hắn lại nhìn thấy đám giáp sĩ đứng thành một hàng, dường như không có ai đến để ghi sổ.

Thế nên La Chinh cũng không biết nên giao lại ngọc chân nguyên cho ai nữa.

Đúng lúc này, vị Hà điện chủ đã bước thẳng đến chỗ La Chinh, cười hỏi: “Ngươi chính là La Chinh?”

Nghe xong, La Chinh lập tức hiểu ra, có lẽ người này đến đây vì mình.

Cho dù thế nào thì hắn cũng không thể tránh được, vậy nên đành gật đầu: “Đúng, ta chính là La Chinh”

Hà điện chủ lên tiếng: “Chúc mừng ngươi đã hoàn thành việc lao dịch, trở thành một thành viên của thánh địa Linh Vũ ta”

Nghe xong, đám giáp sĩ liền quay qua nhìn nhau.

Vừa nãy, vị thủ lĩnh giáp sĩ đã nói với hai vị Điện chủ, rằng La Chinh đang định sẽ trở thành một võ giả độc lập.

La Chinh nhướng mày, sau đó khẽ cười: “Có phải đại nhân đã hiểu lầm gì hay không? Ta không có ý định gia nhập thánh địa Linh Vũ”

“Điều này không phải do ngươi quyết định, mà là mệnh lệnh của Thánh thành.

Chúng ta sẽ trực tiếp đưa người đến Thánh thành…” Thân điện chủ ở bên cạnh nói.

Nghe Thân điện chủ nói xong, đám giáp sĩ đang đứng lắng nghe liền muốn rớt cằm xuống đất luôn.

Thánh địa Linh Vũ thật sự có phạm vi quá lớn, võ giả bình thường khi gia nhập tuyệt đối chỉ có thể làm việc và sinh sống trong phạm vi ba vạn sáu nghìn thành mà thôi.

Giống như đám giáp sĩ này, mặc dù bọn họ là võ giả Thần Hải Cảnh, ở Thượng Giới cũng không được coi là yếu, nếu trở thành Thành chủ của ba vạn sáu nghìn thành đã là không tệ rồi.

Võ giả kiệt xuất luôn đặt mục tiêu của mình ở ba mươi sáu điện.

Đối với rất nhiều võ giả, nếu có thể gia nhập ba mươi sáu điện thì chính là được tổ tiên phù hộ lắm rồi.

Nhưng để gia nhập được ba mươi sáu điện thì vô cùng khó khăn.

Đối với rất nhiều võ giả mà nói, đây chỉ là một giấc mơ không thể nào thành hiện thực.

Nhưng ba mươi sáu điện này lại không phải là phần quan trọng nhất của thánh địa Linh Vũ.

Phần trung tâm của thánh địa Linh Vũ chính là Thánh thành.

Thánh thành là nơi quan trọng nhất của toàn bộ thánh địa Linh Vũ, cũng là cái vốn để thánh địa Linh Vũ có thể cạnh tranh với hai thánh địa lớn khác trong Thông Linh giới.

Người được gia nhập Thánh thành thì không hỏi đến tu vi, chỉ hỏi thiên phú.

Bởi vì, chỉ cần ngươi có thiên phú, Thánh thành muốn giúp ngươi có được tu vi Thần Hải Cảnh là một chuyện quá dễ dàng.

Nói như vậy, võ giả được chọn đến Thánh thành thường là Thần Hải Cảnh trở xuống.

Võ giả sau Thần Hải Cảnh, trừ phi đặc biệt ưu tú, nếu không Thánh thành cũng sẽ không nhận.

Nguyên nhân trong đó chỉ có một, chính là số kiếp trong Sinh Tử Cảnh.

Sau khi võ giả đột phá Sinh Tử Cảnh, sẽ trải qua tiểu Thiên Kiếp.

Rất nhiều võ giả có tu vi bình thường thì thông thường chỉ trải qua năm sáu lần tiểu Thiên Kiếp sẽ mở được Thần Hải.

Tuy có thể sớm tiến vào Thần Hải Cảnh, nhưng đây cũng không phải là chuyện gì tốt.

Võ giả Sinh Tử Cảnh trải qua càng ít Thiên Kiếp thì tiềm lực sau này sẽ ngày càng nhỏ.

Cũng giống như võ giả phi thăng, bọn họ đều nóng lòng muốn bước vào Thần Hải Cảnh.

Mà loại võ giả Thần Hải Cảnh này lại chỉ đáng có một đồng.

Dù sao thì phần thực lực đã được bày ra như vậy, sau này cũng khó mà làm được chuyện gì lớn.

Võ giả nào thực sự có thể tiến vào Thánh thành, thông thường đều phải trải qua tám lần tiểu Thiên Kiếp, thậm chí là chín lần.

Cho nên, trong Thượng Giới hay có một câu: Cửu kiếp hóa giới.

Ý là, nếu có thể độ được chín lần tiểu Thiên Kiếp thì sau này sẽ có khả năng trở thành một Giới Chủ.

La Chinh không biết chuyện này, nhưng hắn đã từng nuốt Hoa Kiếp trong đại lục thần quốc.

Dựa theo những gì Thanh Long nói thì thứ này cũng chỉ tồn tại ở Hạ Giới.

Sau khi hắn vô tình nuốt hết, hắn sẽ có lần độ tiểu Thiên Kiếp thứ chín.

Lúc này, đám giáp sĩ kia cũng trợn tròn mắt.

Vốn dĩ bọn họ cho rằng La Chinh được hai vị Điện chủ nhìn trúng, có tư cách gia nhập ba mươi sáu điện, nhưng không ngờ rằng hai vị Điện chủ lại trực tiếp đưa La Chinh đến Thánh thành.

Vị giáp sĩ họ Trần và giáp sĩ họ Hoàng kia thấy vậy thì trong lòng cũng cảm thấy hoảng sợ.

Cũng may hai người đã kịp thời nhắc nhở Cừu Nhận, tuyệt đối không được gây phiền phức cho La Chinh.

Nếu khi đó bọn họ không ngăn cản, để Cừu Nhận gây ra sai lầm thì hai người cũng không thể gánh nổi trách nhiệm.

Lần này nghĩ lại mà vẫn thấy sợ.

Thế nên hai người đã quyết định, không thể để cho Cừu Nhận kia làm loạn.

Mặc dù bọn họ nhận được không ít lợi ích từ Cừu Nhận, nhưng nếu chẳng may hắn ta lại chọc vào võ giả phi thăng nào khó lường thì sau này tính toán lại, người xui xẻo vẫn là bọn họ.

Trong ánh mắt hâm mộ của tất cả các giáp sĩ, La Chinh chợt hỏi: “Thánh thành? Là chỗ nào vậy?”

Lời này suýt chút nữa đã khiến đám giáp sĩ ngã ngửa.

Nhưng nghĩ lại thì tên này cũng chỉ vừa mới phi thăng lên, không biết tới Thánh thành cũng là chuyện bình thường.

Hà điện chủ trả lời: “Là trung tâm của thánh địa Linh Vũ chúng ta.

Nếu như nói toàn bộ thánh địa Linh Vũ là một thánh địa lớn, vậy thì Thánh thành sẽ là thánh địa trong thánh địa”

Ví dụ này rất sinh động, La Chinh vừa nghe đã hiểu ngay.

Nhưng hắn vẫn nói: “Nếu ta cứ từ chối thì sao?”

Nghe thấy La Chinh muốn từ chối, tim của đám giáp sĩ như muốn chảy máu.

Nếu đổi lại là bọn họ, thì chỉ cần có thể gia nhập Thánh thành, bọn họ có thể từ bỏ hết tất cả mọi thứ, ngoại trừ tính mạng.

Gương mặt hai vị Điện chủ cũng không thể hiện điều gì cho thấy bất ngờ.

Là người đã từng gặp đủ loại chuyện lớn trên đời, đương nhiên bọn họ biết rõ, số lượng thánh địa thập phẩm trên thế giới này cũng không ít.

Có một số thiên tài tuyệt thế chưa hẳn đã để ý đến thánh địa Linh Vũ.

Hà điện chủ thản nhiên nói: “Với thực lực của ngươi bây giờ, ngươi không có tư cách từ chối.

Huống chi chúng ta cũng chỉ là nhận lời nhờ vả, đưa ngươi đến Thánh thành mà thôi”

Đã nói như vậy thì tất nhiên La Chinh cũng không thể nói gì hơn.

Đều là người thông minh, với thực lực của hắn bây giờ, đúng là không thể phản kháng được.


Chương 1003: Quá lớn

La Chinh cũng rất tò mò.

Bởi nhiều võ giả phi thăng như thế, vì sao bọn họ lại để mắt đến hắn?Thật ra, La Chinh không biết, người tò mò không chỉ có mình hắn, những giáp sĩ, võ giả phi thăng khác, bao gồm luôn cả hai vị Điện chủ này cũng cảm thấy rất kỳ lạ.

Cho dù tên nhóc này có được thiên phú khác người, chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn đã thích nghi được với áp lực nguyên khí đi chăng nữa thì đó cũng không phải là sự kiện gì quá lớn.

Một Đại Giới rộng lớn như vậy, chỉ riêng kỳ nhân dị sĩ trong thánh địa Linh Vũ thôi cũng đã nhiều vô số kể rồi.

Chỉ với năng lực như La Chinh mà đã có thể đến Thánh thành? Có đánh chết bọn họ cũng không tin!

Thấy La Chinh không còn từ chối nữa, hai vị Điện chủ cũng bình tĩnh lại.

Hà điện chủ và Thân điện chủ không rõ mức độ của vấn đề, chẳng qua là địa vị của nhân vật chú ý tới chuyện này lại khá lớn, nên bọn họ cũng không muốn đắc tội với La Chinh.

Nói chung, muốn rời khỏi mỏ khoáng thì vốn còn phải nói chuyện với đám giáp sĩ, nhưng bây giờ có thể miễn.

Không chỉ như vậy, vị giáp sĩ thủ lĩnh còn biết thời biết thế, vội vàng đứng dậy, vô cùng nghiêm túc nói: “La Chinh là trường hợp đặc biệt, có thể rời khỏi mỏ khoáng.

Theo lý thì hắn không cần giao nộp lại số ngọc chân nguyên.

Một trăm viên ngọc chân nguyên sẽ được hoàn trả lại đầy đủ”

Chuyện gì vậy? Thật ra, điều này cũng là do đầu óc của gã giáp sĩ thủ lĩnh này linh hoạt.

Ngay trước mặt hai vị Điện chủ, tất nhiên gã cũng muốn lấy lòng La Chinh.

Đối với La Chinh ở giai đoạn này mà nói, một trăm viên ngọc chân nguyên vẫn là một lượng tài sản không nhỏ.

Đương nhiên hắn rất vui vẻ nhận lấy.

Hai vị Điện chủ đương nhiên chẳng thèm để ý tới một trăm viên ngọc chân nguyên này.

Bọn họ cũng biết gã giáp sĩ kia muốn lấy lòng, thế nên chỉ cười nhẹ, sau đó dẫn La Chinh đi.

Khi La Chinh vừa rời khỏi, trong mỏ khoáng lập tức diễn ra một trận chỉnh đốn.

Võ giả phi thăng Cừu Nhận chính là đối tượng đứng mũi chịu sào.

Bây giờ xem như hỏng bét.

Toàn bộ số ngọc chân nguyên tích hắn lũy trong mấy năm qua đều bị tịch thu, đồng thời còn bắt hắn phải nộp thêm một trăm viên ngọc chân nguyên nữa mới có thể rời khỏi mỏ khoáng.

Về phần những võ giả phi thăng khác, sau khi biết La Chinh cứ như vậy mà được dẫn ra ngoài, ngoại trừ hâm mộ thì bọn họ cũng chỉ có thể âm thầm thở dài.

Trên đường đi, Hà điện chủ vẫn luôn dùng giọng điệu vô cùng thân thiết, không ngừng nói chuyện với La Chinh.

Hai vị Điện chủ hết sức tò mò về La Chinh, cũng muốn biết rốt cuộc là ai đã dẫn hắn vào Thánh thành.

Bọn họ muốn hỏi thăm về “nhân vật lớn” đứng đằng sau La Chinh.

Nhưng ngay cả La Chinh cũng không nghĩ ra, nên làm sao có thể trả lời hai vị Điện chủ? Ở thánh địa Linh Vũ này, chắc hẳn hắn không quen nhân vật lớn nào cả?

Sau khi đi theo hai vị Điện chủ tiến vào lối đi không gian.

Ba người cứ thế xuyên thẳng đi, không biết đi bao lâu và bao xa, nhưng cho dù phi thăng trong lối đi này thì cũng phải mất năm ngày năm đêm.

Cuối cùng, bọn họ lại tiến vào một lối đi không gian khác, đi thêm ba ngày nữa thì hai vị Điện chủ mới cùng với La Chinh rời khỏi lối đi không gian.

Sau khi ánh sáng từ con đường không gian tan đi, La Chinh phát hiện ra mình đang đứng trên một đài truyền tống cao nghìn trượng.

Hắn ngẩng đầu nhìn quét qua thì đập vào mắt là một tòa thành rộng mênh mông.

Hắn liếc mắt một cái, nhưng dường như không nhìn thấy giới hạn của tòa thành, bốn phía đều là những công trình kiến trúc san sát, có thể so với cả một ngọn núi lớn.

Không biết những tòa kiến trúc này dùng vật liệu gì để xây dựng mà toàn bộ lại ánh lên màu lam nhạt.

Nhìn lướt qua thì mọi người sẽ có cảm giác rằng cả một tòa thành này đều được xây dựng từ thủy tinh, vô cùng đẹp mắt.

“Đây chính là Thánh thành của thánh địa Linh Vũ?” La Chinh không nhịn được mà than thở.

Với sự hiểu biết của La Chinh đối với toàn bộ vũ trụ này, thánh địa Linh Vũ cũng không được coi là một thế lực quá mạnh.

Trước đây, La Chinh cũng biết Nhân tộc nắm trong tay mười nghìn Đại Giới.

Mà nơi trước mặt, chẳng qua cũng chỉ là một trong số mười nghìn Đại Giới đó mà thôi.

Hơn nữa, thánh địa Linh Vũ cũng không được coi là thánh địa mạnh nhất trong đại giới này, chỉ đứng hàng thứ ba.

Nhưng chỉ một Thánh thành của thánh địa Linh Vũ đã có quy mô như thế, La Chinh cũng phải cảm thán.

Sự rộng lớn, bao la của Đại Giới dường như còn vượt qua sức tưởng tượng của bản thân hắn.

Hai vị Điện chủ nghe thấy tiếng La Chinh cảm thán thì gương mặt mơ hồ có vẻ đắc ý.

Dù sao thì cũng là võ giả phi thăng từ Hạ Giới, chưa từng va chạm xã hội.

Hà điện chủ nói: “Chỉ một Thánh thành thôi, nhưng bên trong đã gần trăm tỉ sinh linh”

“Hơn trăm tỉ sinh linh? Vậy tòa Thánh thành này có diện tích bao nhiêu?” La Chinh hỏi tiếp.

Hà điện chủ bật cười: “Nếu dùng một hình ảnh để ví von thì chắc bằng khoảng một phần mười diện tích vị diện dưới Hạ Giới”

Nghe xong, La Chinh lại kinh ngạc lần nữa.

Chỉ một tòa thành nhưng lại có diện tích bằng một phần mười Đại Thế Giới, điều này hơi…

La Chinh đã hiểu được vì sao dùng tới lối đi truyền tống rồi mà cũng phải mất tới mười ngày mới đến được Thánh thành…

Thành Thiên Khải, thành Vân Hải vốn đã được xem là những tòa thành lớn trong Trung Vực.

Cho dù là kinh đô của đại lục Thần quốc thì có lẽ cũng chỉ tương đương với thành Thiên Khải.

Thế nhưng, diện tích của thành Thiên Khải cùng lắm cũng chỉ chiếm một phần nghìn diện tích của toàn bộ Trung Vực.

Dưới Hạ Giới, bảy mươi đến tám mươi phần trăm diện tích đều là biển, chiếm gần hết diện tích toàn bộ Trung Vực.

Còn Đại Thế Giới cũng chỉ chiếm khoảng ba phần trăm diện tích mà thôi.

Nói cách khác, diện tích tòa thành trước mặt còn lớn gấp ba lần Trung Vực.

Một tòa thành lớn như thế, có lẽ phàm nhân bên trong cả đời này cũng không ra ngoài được.

Sự thật đúng như La Chinh đã đoán.

Không phải ai trên Thượng Giới cũng đều là võ giả.

Đại đa số mọi người vẫn không thể tu luyện, hoặc không thích tu luyện.

Rất nhiều người đều không thể chạy ra khỏi tòa thành này.

Dù sao Thánh thành cũng thật sự quá lớn, võ giả Thần Hải Cảnh mà không nhờ tới lối đi truyền tống, phi hành trên không trung thì cũng phải mất mấy ngày mới hoàn toàn rời khỏi thành được.

“Được rồi, chúng ta tiếp tục đi” Hà điện chủ rất hài lòng với vẻ mặt của La Chinh.

Sau khi dẫn La Chinh rời khỏi đài truyền tống, La Chinh phát hiện trên không trung xuất hiện rất nhiều sợi dây nhỏ thẳng tắp.

Những sợi dây này đan xen với nhau, nhưng độ dài lại không đồng đều.

Trước mắt hắn đang có rất nhiều võ giả bay đi dọc theo những sợi dây nhỏ này với tốc độ cực nhanh.

Thấy La Chinh chú ý đến những sợi dây nhỏ này, Hà điện chủ giải thích: “Số lượng võ giả trong Thánh thành quá nhiều, nếu phi hành trên không với tốc độ quá nhanh thì sẽ va chạm vào nhau, cho nên chúng ta đã dùng thần văn để bố trí một hệ thống với mấy vạn sợi dây nhỏ giăng khắp toàn bộ Thánh thành.

Dây nhỏ màu đỏ là có người đang đến, dây nhỏ màu lam là có người rời đi.

Những sợi dây nhỏ này có độ cao khác nhau giúp mọi người không bị va chạm vào nhau khi tốc độ bay quá nhanh”

Lúc này, La Chinh mới hiểu được công dụng của những sợi dây nhỏ.

Để phi hành trên không thì phải ở cảnh giới sau Chiếu Thần Cảnh.

Ở Hạ Giới, số lượng võ giả Chiếu Thần Cảnh không ít, nhưng cũng không đến mức phải chen chúc trên bầu trời.

Tuy nhiên, số lượng võ giả Chiếu Thần Cảnh và sau Chiếu Thần Cảnh ở Thánh thành có lẽ còn không đếm hết, không thể nào thống kê nổi.

Người phi hành trên không quá nhiều thì nhất định phải quy hoạch lại.

Những sợi dây nhỏ có tác dụng như một con đường trong một tòa thành.

Sau đó, hai vị Điện chủ dẫn theo La Chinh bám vào một sợi dây nhỏ, tiếp tục lên đường.

Như Hà điện chủ đã nói, các võ giả cùng bám trên một sợi dây thì đều bay theo cùng một hướng.

Mặc dù tốc độ của mọi người không giống nhau, nhưng người chậm thì để người nhanh qua, cuối cùng cũng chỉ có một người bay.

Nếu không nhờ những sợi dây nhỏ này thì có lẽ Thánh thành sẽ xảy ra hiện tượng chen chúc trên bầu trời, muốn bay cũng bay không được.

Nhưng La Chinh vừa mới bay theo sợi dây nhỏ không được bao lâu thì phía đối diện đã có một đám võ giả lao đến.

Đám võ giả này không hề có ý tuân thủ quy tắc, người nào cũng hô to gọi nhỏ, truy đuổi lẫn nhau, hơn nữa tốc độ phi hành còn rất nhanh.

Nhìn qua thì đám võ giả này cũng chỉ khoảng hai mươi, nhưng tu vi của từng người lại không thấp, cơ bản đều đã bước vào Thần Hải Cảnh, chỉ có một số ít võ giả là Sinh Tử Cảnh.

“Vèo vèo vèo…”

Thấy đám người này đang lao từ phía đối diện lại đây, đám võ giả cùng hướng với La Chinh vội vàng tránh ra.

Đám võ giả trẻ tuổi này phần lớn đều xuất thân từ danh môn thế gia, người bình thường sao có thể chọc vào được?

Hai vị Điện chủ nhìn thấy cảnh tượng này thì lông mày hơi nhíu lại.

Bọn họ là Điện chủ thánh địa Linh Vũ, địa vị cũng rất cao, nhưng thật sự cũng không muốn gây rắc rối trong Thánh thành.

Dù sao thì Thánh thành cũng là nơi ngọa hổ tàng long, có thể nói Điện chủ của ba mươi sáu điện như bọn họ là nhân vật cấp cao, nhưng trên bọn họ còn có một đám Trưởng lão.

Thêm một chuyện chi bằng bớt đi một chuyện.

Thấy hai vị Điện chủ lui lại, La Chinh cũng nhẹ nhàng nhích thân mình sang một bên.

Nhưng hắn không ngờ rằng, trong số những người đang bay đến, có hai gã thanh niên chọn hướng nào không chọn, lại chọn đúng hướng La Chinh né sang mà lao đến.


Chương 1004: Để các ngươi chọn

Đám võ giả kia vốn đi ngược chiều trên sợi dây nhỏ này cũng đã là vi phạm quy tắc phi hành trên không của Thánh thành.

Nhưng người khác chỉ giận chứ không dám nói gìLa Chinh vốn đã tránh sang một bên, cũng chính là muốn tránh đám người này.

Vừa mới đến, chưa quen với cuộc sống nơi đây, nên hắn thật sự không muốn gây chuyện.

Ai ngờ, hai gã đó lại lao thẳng về phía hắn, vẻ mặt lạnh lùng, rõ ràng là cố ý đụng vào hắn.

La Chinh không muốn gây chuyện, nhưng hắn chưa bao giờ sợ phiền phức.

Cũng giống như những người trong mỏ khoáng, bản thân bọn họ đã muốn tìm chết, La Chinh cũng sẽ ra tay không chút do dự.

Hắn đã nhượng bộ trước mà đối phương vẫn không bỏ qua.

Sắc mặt La Chinh không hề thay đổi, nhưng trong cơ thể đã bắt đầu tập trung sức mạnh.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hai vị Điện chủ cũng rất sợ hãi.

Bọn họ nhận sự ủy thác của người ta, dẫn La Chinh đến Thánh thành.

Bây giờ còn chưa đưa La Chinh đến nơi, nếu xảy ra chuyện không hay, bọn họ biết ăn nói thế nào?

Nhưng hai vị Điện chủ cách La Chinh quá xa, còn hai gã võ giả đối diện vẫn duy trì tốc độ cực cao.

Hai người muốn kéo La Chinh ra thì rõ ràng đã không kịp nữa rồi.

Nhưng nếu để La Chinh bị hai tên nhóc Thần Hải Cảnh kia đâm phải thì có lẽ hắn sẽ không chịu nổi.

Hà điện chủ và Thân điện chủ cũng chỉ kịp lên tiếng nhắc nhở La Chinh mà thôi.

“Mau tránh ra!”

La Chinh đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía hai gã thanh niên phía đối diện.

Trong nháy mắt hai gã thanh niên kia vọt đến chỗ La Chinh, bọn họ thậm chí còn cười to.

Khi tiếng cười truyền đến, khóe miệng La Chinh cũng đồng thời nhếch lên.

Nhìn thấy nụ cười có phần kỳ lạ của La Chinh, trong lòng hai gã kia cũng cảm thấy khó hiểu.

Tên nhóc Sinh Tử Cảnh này đang cười cái gì vậy?

Một khắc sau, ba người đâm vào nhau thật mạnh.

Khi cơ thể va chạm vào nhau, một âm thanh trầm đục vang lên.

“Phụt!”

“Nguy rồi”

Sắc mặt hai vị Điện chủ vô cùng khó coi.

Thánh địa Linh Vũ là nơi an toàn như thế nào chứ? Bọn họ hoàn toàn không nghĩ đến chuyện La Chinh lại xui xẻo như vậy.

Đám võ giả có cả nam và nữ trước mặt này rõ ràng toàn là đám quần là áo lượt* trong Thánh thành, hoàn toàn không coi người khác ra gì.

Trong từ điển của bọn chúng, ăn hiếp người khác là chuyện đương nhiên, không cần lý do.

Ai ngờ lại trùng hợp như vậy, thế mà bọn chúng lại tìm đến La Chinh?

* Quần là áo lượt: Chỉ những người con nhà giàu sang quyền quý.

Nhưng cảnh tượng tiếp đó lại khiến tất cả đều phải trợn mắt há mồm.

La Chinh chỉ lui về sau mấy chục trượng đã nhanh chóng ngừng lại.

Dù sao đối phương cũng là võ giả Thần Hải Cảnh, La Chinh lại không cách nào vận dụng “chuyển dời sức mạnh”, cho nên chỉ có thể dựa vào cơ thể thánh khí của mình để đối kháng.

Nhưng sức mạnh trong cơ thể của hắn cũng chỉ chống đỡ được một phần.

Lần va chạm này khiến huyết khí trong người La Chinh quay cuồng, nhưng nó đã nhanh chóng bị cơ thể cường hãn của hắn hóa giải hết.

Sở dĩ hắn lui lại một khoảng cách xa như thế là để cơ thể dễ chịu hơn một chút.

Nếu La Chinh cậy mạnh, một bước không lùi thì cũng không sao.

Nhưng tình huống của hai gã võ giả Thần Hải Cảnh kia thì rất không ổn.

Trong nháy mắt hai gã vọt đến trước mặt La Chinh, bọn họ lập tức có cảm giác như mình đang vọt đến trước mặt một ngọn núi lớn.

Chẳng qua với thực lực của võ giả Thần Hải Cảnh, cho dù là một ngọn núi lớn thì bọn họ cũng có thể đâm nát.

Cho nên, đám công tử bột này vẫn luôn đâm tới đâm lui khắp Thánh thành.

Trước đó vài ngày, bọn chúng còn đánh nhau với người khác, cũng đã đụng nát mười tòa nhà cao nghìn trượng, nhưng không ai dám nói một câu nào.

Lần này bọn chúng cố ý vọt đến chỗ La Chinh cũng là có ý do.

Nhưng nói cho cùng thì nguyên nhân này cũng khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười.

Chẳng qua vì thấy La Chinh là một võ giả Sinh Tử Cảnh, hơn nữa nhìn mặt thì cũng chỉ khoảng hai mươi.

Tuổi này ở Thượng Giới mà có được tu vi như vậy thì cũng không tính là chậm.

Thế là bọn chúng chủ động khiêu khích La Chinh, muốn làm mất mặt La Chinh mà thôi.

Bọn chúng cho rằng La Chinh tất sẽ né tránh.

Ai ngờ La Chinh chẳng những không tránh, ngược lại còn đứng im không hề nhúc nhích.

Đợi đến khi bọn chúng đâm phải La Chinh, bọn chúng mới hiểu được vì sao hắn lại đứng bất động.

Cả hai đều rên lên một tiếng.

Va chạm với tốc độ cao như thế, cộng thêm sức mạnh trong người La Chinh bộc phát ra đã khiến cho lục phủ ngũ tạng của hai người lệch vị trí, ngay cả thế giới bên trong cơ thể cũng không ngừng quay cuồng.

Biển chân nguyên sinh ra những con sóng ngập trời, đan điền có cảm giác như bị xé rách.

“Phụt phụt…”

Hai người phun ra một ngụm máu tươi, rơi thẳng xuống dưới như hai con diều đứt dây, cuối cùng đập xuống mặt đất lạnh buốt.

Bọn họ rơi xuống một con phố người người phàm.

Hôm nay, con phố này có rất nhiều người dân thường qua lại, bỗng nhiên lại thấy có hai vị võ giả Thần Hải Cảnh rơi xuống, khiến đám người phàm giật nảy mình.

Trong Thánh thành, người phàm và võ giả là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Người phàm cũng biết tự vệ, nhìn thấy hai vị võ giả rơi xuống thì không ai dám vây xem, ngược lại còn giải tán ngay lập tức, chỉ sợ hai vị võ giả này bò dậy, giận lây sang bọn họ thì khổ.

Võ giả muốn giết phàm nhân thật sự quá đơn giản, mà giết thì cũng đã giết, đều chết oan…

“Cái này…” Hà điện chủ và Thân điện chủ nhất thời không biết nói gì cho phải.

Mặc dù bọn họ cảm thấy may mắn khi La Chinh không có chuyện gì, nhưng kết quả này lại hoàn toàn trái ngược với những gì họ đã nghĩ.

Về phần mười võ giả thanh niên còn lại, tất cả đều sững sờ nhìn La Chinh, nhưng có hai võ giả phản ứng đầu tiên, vội lao thẳng xuống dưới, đỡ hai người đang hôn mê bất tỉnh lên.

La Chinh thản nhiên nhìn Hà điện chủ và Thân điện chủ, nói: “Hai vị Điện chủ, chúng ta tiếp tục lên đường chứ?”

Hai vị Điện chủ đồng thời gật đầu, trong lòng thầm nhủ, khó trách tên nhóc này lại được nhân vật lớn nhìn trúng, đúng là là có bản lĩnh.

Ba người vừa định rời đi thì đám võ giả thanh niên kia lập tức cản lại.

Bọn chúng có thể hoành hành bá đạo trong Thánh thành, từ trước tới nay chỉ có bọn chúng bắt người ta chịu thiệt, nào ai có thể khiến bọn chúng chịu thiệt? Quan trọng là hôm nay bọn chúng đã bị thiệt như vậy, thế mà tên nhóc này còn định chuồn êm? Làm gì có chuyện dễ dàng như thế?

“Dừng lại, đâm phải người ta mà còn muốn chạy?” Một gã thanh niên lạnh lùng nói.

La Chinh thản nhiên nhìn gã: “Là hắn đâm ta trước đấy chứ”

“Ha ha, huynh ấy đâm phải ngươi? Ngươi không biết tránh à? Lại còn đứng đấy cho người ta đâm?” Một người khác lên tiếng.

La Chinh cười khẩy: “Nực cười! Đám phế vật các ngươi ăn không ngồi rồi, bản lĩnh lớn thì chẳng thấy đâu, có bị đâm chết cũng đáng đời.

Bản thân đã muốn chết, lại còn oán trách trời đất, đúng là phế vật trong phế vật”

La Chinh nói xong, đám võ giả thanh niên kia không khỏi ngẩn người.

Tất cả mọi người đều cho rằng La Chinh sẽ khổ sở giải thích, cho dù là hai vị Điện chủ thì bọn họ cũng tưởng rằng La Chinh sẽ tiếp tụ nói lý.

Dù sao thì suốt chặng đường đi, bọn họ cũng nhìn ra được tính cách của La Chinh khá tốt.

Không ngờ mới giải thích được một nửa thì hắn lại điên lên, nhất thời khiến bọn họ không thể tiếp nhận được.

Sau lần lâm vào khốn cảnh tâm hồn lúc trước, La Chinh đã hiểu ra rằng đối với một số người trên thế giới này không cần nói đạo lý.

Đối với đám người trước mắt, chỉ dùng thực lực mới có thể khiến bọn họ hiểu được cái gì gọi là hiện thực.

Trong Thánh thành, chưa có ai dám nói lời điên cuồng như vậy trước mặt đám võ giả thanh niên này, cho dù là võ giả có thực lực mạnh.

Dù sao thì đám nhóc Thần Hải Cảnh này cũng vô cùng khó chơi.

Quan trọng hơn là gia tộc của bọn chúng còn có một đám trưởng bối trong thánh địa Linh Vũ làm chỗ dựa.

Cho dù một số cường giả phải chịu thiệt thòi thì cũng nhẫn nhịn cho qua.

Hôm nay, thái độ của La Chinh lại quá khác thường, khiến cho bọn chúng mất hết thể diện, thế nên chúng liền thẳng mặt quát lớn.

Đám công tử bột này rất sĩ diện.

Trong mắt bọn chúng, mất gì cũng được, nhưng mặt mũi thì không thể.

Bị La Chinh gọi thẳng là phế vật trong phế vật như thế, sắc mặt cả đám đang từ đỏ biến thành trắng.

Một gã trong số đó nhanh chóng lên tiếng: “Ngươi có biết chúng ta là ai không?”

“Vù!”

Ánh sáng chợt lóe lên trong nhẫn tu di của La Chinh, một thanh trường kiếm liền xuất hiện trong tay hắn, chỉ thẳng vào đám võ giả thanh niên: “Đừng nói với ta các người là ai, cũng đừng nói với ta trưởng bối trong nhà các người là ai.

Đó chỉ là những thứ mà đám phế vật thường dùng để giải quyết vấn đề mà thôi.

Lên hết hay từng người một, các ngươi tự chọn đi”

Tư thế như vậy, chính là hoàn toàn không coi đám nhóc võ giả kia ra gì.

Về phần hai vị Điện chủ, bọn họ lại càng nghẹn họng mà nhìn trân trối.

Bọn họ từng nhìn thấy người ngông cuồng, nhưng chưa từng nhìn thấy người nào ngông cuồng như vậy.

Một võ giả Sinh Tử Cảnh mà lại dám đấu với một đám võ giả Thần Hải Cảnh?


Chương 1005: Giáo huấn

Trong không trung, đám võ giả phi hành trên những sợi dây nhỏ đan xen nhau như mạng nhệnĐám võ giả này nhìn không nhát gan như những người phàm, thấy bên kia có tranh chấp, tất cả đều đứng lại để xem.

Nghe La Chinh gọi thẳng mấy gã thanh niên Thần Hải Cảnh kia là phế vật, thậm chí còn chấp nhận cho cả đám người bọn họ khiêu chiến mình thì vẻ mặt người nào người nấy đều vô cùng phấn khích.

Bọn họ biết sắp có kịch hay để xem, bởi không hiểu tên nhóc Sinh Tử Cảnh này từ đâu xuất hiện mà lại có thể cuồng vọng như thế.

Nhưng cuồng vọng thì phải có thực lực.

Nếu không có thực lực thì chẳng khác gì muốn chết.

“Ha ha, chẳng qua thân thể mạnh mẽ hơn một chút mà ngươi đã dám tự cao tự đại như vậy rồi.

Bảo cả đám chúng ta khiêu chiến một mình ngươi? Ngươi cũng đề cao bản thân quá rồi đấy.

Chỉ cần một mình ta thôi cũng đủ để giải quyết ngươi rồi” Một gã thanh niên tóc dài bước ra từ trong đám võ giả.

La Chinh mỉm cười, vung trường kiếm trong tay, chuẩn bị ứng chiến.

Lúc này, hai vị Điện chủ thật sự rất muốn mặc kệ, bởi đánh nhau là chuyện của các ngươi.

Nhưng hai người bọn họ đang hộ tống La Chinh, làm gì có chuyện để La Chinh khiêu chiến đám nhóc này?

Hà điện chủ đứng dậy, bước đến trước mặt gã thanh niên: “Xin lỗi, chúng ta đang có việc, bây giờ không tiện nhận lời khiêu chiến của các ngươi.

Đám tiểu bối các người cũng nên có chừng mực!”

“Có chừng mực? Ngươi là ai? Tại sao lại dám ngăn cản chúng ta?” Gã thanh niên tóc dài không coi Hà điện chủ ra gì, thậm chí còn quát lớn với hắn.

Lần này, sắc mặt Hà điện chủ trở nên rất khó coi.

Dù sao thì hai người cũng là hai trong số ba mươi sáu vị Điện chủ.

Mặc dù cường giả của thánh địa Linh Vũ rất đông, nhưng ngoài các vị thủ lĩnh trong thánh địa và hơn một trăm vị trưởng lão giữ những chức vụ quan trọng khác ra thì chính là ba mươi sáu vị Điện chủ bọn họ.

Nói cách khác, trong thánh địa thập phẩm này, địa vị của bọn họ đủ để xếp vào tốp hai trăm người đứng đầu.

Huống hồ, Hà điện chủ cũng đã có tuổi, tu vi gần bằng Giới Chủ, vậy mà bây giờ lại bị một đám nhóc mới hai mươi quát vào mặt, sắc mặt muốn khó coi bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Hà điện chủ cười khẩy: “Nhóc con, cho dù trưởng bối của ngươi là ai thì ngươi cũng phải biết chừng mực” Nói thật, đám nhóc này ngông cuồng như thế thì đương nhiên địa vị cũng không nhỏ.

Cho nên, Hà điện chủ đã rất cố gắng để kiềm chế lửa giận.

Nếu đổi lại là võ giả Thần Hải Cảnh khác thì chỉ sợ ông ta đã bóp đối phương thành bụi rồi…

“Hừ, không biết chừng mực thì đã sao?” Gã thanh niên tóc dài kia biết tu vi của hai vị Điện chủ rất cao, nhưng vẫn không thèm quan tâm.

“Không biết chừng mực, nói không chừng, ta sẽ thay trưởng bối của ngươi dạy cho các ngươi một bài học” Rốt cuộc Hà điện chủ cũng nóng máu lên.

Đám công tử bột không biết sống chết này thực sự rất quá đáng.

Gã thanh niên tóc dài kia chỉ cười khẩy: “Ông nội của ta chính là trưởng lão Hạc Tâm của Thánh Địa Linh Vũ.

Muốn dạy ta? Sợ là ngươi không có tư cách này”

Hai vị Điện chủ nghe thấy là trưởng lão Hạc Tâm thì vẻ mặt cũng chợt cứng lại.

Quả nhiên…

Thật ra, ngay từ đầu hai vị Điện chủ đã đoán được rằng người dám lớn lối trong Thánh thành như thế thì bối cảnh chắc chắn không thể coi thường được.

Nếu không, bọn chúng đã sớm bị người ta bắt đi rồi.

Thấy biểu hiện của hai vị Điện chủ, đám võ giả trẻ kia lại càng lớn lối.

Gã thanh niên tóc dài cười: “Không biết các hạ có nên tự xét lại mình một chút xem có tư cách để dạy ta một bài học hay không?”

Lúc này, Hà điện chủ vô cùng khó xử.

Trưởng lão Hạc Tâm là một vị trưởng lão rất có quyền thế ở thánh địa Linh Vũ, tính tình thì nóng nảy, lại hay bao che khuyết điểm, ngang ngược không nói lý.

Không ít Điện chủ đều từng bị vị trưởng lão này làm khổ.

Dù là Thân điện chủ hay Hà điện chủ thì đều không muốn trêu chọc vào ông ta.

“Có tư cách hay không, nói đi!”

“Nói lớn lên xem nào!”

“Ngươi là ai? Ỷ vào việc có tu vi cao hơn một chút thì lên mặt ra vẻ trưởng bối lớn lối ở đây à?”

Đám võ giả thanh niên thấy khí thế của hai vị Điện chủ ỉu xìu xuống như vậy thì lập tức hùng hổ dọa người.

Nhất là gã thanh niên tóc dài, gã bước lên trước một bước, cười nói: “Nói đi, rốt cuộc muốn dạy ta như thế nào?”

“Ta… Cái này…” Hà điện chủ có thực lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại bị gã thanh niên tóc dài ép phải lui một bước.

“Nói đi! Nhìn biểu hiện của ngươi thì hẳn là Điện chủ của một điện, hoặc có thể là phó Điện chủ.

Trong địa bàn của ngươi, có lẽ ngươi là nhân vật lớn, nhưng ở Thánh thành này, ha ha…” Gã thanh niên tóc dài vừa nói vừa tiến tới.

Khi Hà điện chủ lui về sau thêm một bước nữa thì một bóng người khác chợt lóe lên.

Chỉ trong nháy mắt, La Chinh đã phá hư không mà lao đến.

Cùng lúc đó, khí hỗn độn trong cơ thể hóa thành quy tắc hệ Phong cực mạnh, lại nhờ thân pháp Truy Vân nên hắn đã dùng thế sét đánh không kịp bưng tai, tát ngay một cú vào mặt gã thanh niên tóc dài.

Cái tát này của La Chinh cũng không dễ chống đỡ.

Sức mạnh trong một cái tát này, cho dù đập vào một con hung thú rất mạnh thì chỉ sợ con hung thú đó cũng không chịu nổi.

Cả người gã thanh niên tóc dài kia không ngừng xoay tròn trên không trung như một con quay.

Sau khi gã hóa giải được sức mạnh từ cái tát của La Chinh, nửa bên mặt của gã đã sưng to, năm ngón tay rõ ràng hằn lên mặt khiến khuôn mặt của gã chẳng khác nào vừa mới được điêu khắc.

La Chinh vung trường kiếm trong tay, cười khẩy: “Ta đã nói ngươi là phế vật mà ngươi còn không tin.

Chẳng phải cuối cùng vẫn phải đem trưởng bối của mình ra để dọa người ta sao?”

“Ngươi…” Gã thanh niên tóc dài vô cùng tức giận, nỗi nhục nhã lớn đến mức át cả cơn đau trên mặt, “Ta phải giết ngươi!”

“Giết tên nhóc này đi…”

“Đem nó ra lăng trì.

Ta muốn cho nó chết ở cái nơi bẩn thỉu nhất trong Thánh thành này”

Đám võ giả kia cùng nhau ùa lên.

La Chinh cũng đã chuẩn bị ứng chiến.

Mặc dù biểu hiện của hắn cực kỳ cuồng vọng, nhưng hắn cũng không định lấy mạng đám người này.

Nhưng hai vị Điện chủ có tu vi cao thâm, tất nhiên sẽ không để chuyện này xảy ra.

Thân điện chủ chỉ tay ra: “Định!”

“Vù…”

Một luồng sức mạnh ẩn chứa quy tắc thời gian khuếch tán ra, lập tức bảo phủ đám người này.

Sau đó, Thân điện chủ nhẹ gật đầu với Hà điện chủ, một tay nắm lấy La Chinh.

Hà điện chủ thi triển thuật Đại Na Di, nắm lấy La Chinh và Thân điện chủ, biến mất trong một luồng ánh sáng hình xoắn ốc, trực tiếp rời khỏi chỗ này.

Chỉ khi nào võ giả tu luyện được quy tắc không gian ở tầng cao mới có thể lĩnh ngộ được thuật Đại Na Di.

Nguyên lý của nó không khác gì việc xuyên thẳng không gian của La Chinh, nhưng xuyên thẳng không gian của La Chinh chỉ có thể di chuyển được trong khoảng cách mấy trượng.

Cho dù đã bí mật tu luyện suốt hai năm nay, cũng đã lĩnh ngộ được rất nhiều quy tắc không gian, nhưng việc xuyên thẳng không gian cũng vẫn chỉ giới hạn trong phạm vi ba bốn mươi trượng.

Còn thuật Đại Na Di này có thể vượt qua khoảng cách mấy trăm dặm.

Đây cũng là một trong những phương pháp bảo toàn mạng sống của võ giả tu luyện quy tắc không gian.

Sau khi tu luyện đến cấp độ cực cao, thuật Đại Na Di còn có thể vượt qua một khoảng cách khó mà tưởng tượng nổi, có thể tiến hành thuấn di giữa Đại Giới này với Đại Giới khác.

Sau khi ba người biến mất, quy tắc thời gian mới chậm rãi tan đi.

Sắc mặt đám võ giả thanh niên kia liền trở nên khó coi.

Hôm nay xem như bọn họ đã chịu thiệt lớn.

“Trốn? Chỉ cần bọn họ vẫn còn ở trong Thánh thành này thì bọn họ trốn được sao?” Gã thanh niên tóc dài kia nhe răng cười, nhét một viên đan dược vào miệng.

Giá của một viên đan dược bát phẩm rất cao.

Đối với rất nhiều võ giả mà nói, chỉ khi nào sắp chết mới có thể uống.

Thật ra, gã đã nhận một cái tát của La Chinh, đương nhiên gã rất khó chịu, nhưng cũng không đến mức phải uống đan dược như thế.

Thế nhưng đối với gã thì dấu tay trên gương mặt đã khiến gã vô cùng mất mặt, thế nên gã hy vọng nó mau mau biến mất.

Đan dược có hiệu quả vô cùng kinh người.

Sau khi dùng, dấu tay của La Chinh đã nhanh chóng biến mất với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.

Mặc dù dấu tay đã biến mất, nhưng trong lòng gã khó mà bình ổn lại.

“Vù”

Nhờ thuật Đại Na Di, chỉ trong nháy mắt ba người đã xuất hiện ở nơi khác trong Thánh thành.

Hà điện chủ thở phào một hơi: “Được rồi, chúng ta tiếp tục lên đường”

La Chinh nhìn sắc mặt của Hà điện chủ, nói: “Hà điện chủ, tại sao lại e ngại đám tiểu bối kia vậy? Đối với loại người này thì nên dạy cho chúng một bài học mới đúng”

Hà điện chủ im lặng, nhưng Thân điện chủ lại nói: “Haiz, La Chinh, ngươi không biết đấy thôi, ba mươi sáu Điện chủ chúng ta nhìn thì nở mày nở mặt thật đấy, nhưng lại không thể so được với Thánh thành.

Đám nhóc đó có địa vị không nhỏ, ta sợ bọn chúng sẽ không bỏ qua cho ngươi”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box