[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 198 : Mộ Minh Tuyết (c986-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 986: Mộ Minh Tuyết
Sau khi phi thăng thì bị người ta đối xử như thợ mỏ, tất nhiên trong lòng cũng thấy khó chịu, nhưng La Chinh lại không oán thán gìNếu như lúc đầu để cho Vân Lạc dẫn đi, hoặc đi theo Thiên Vị tộc thì đã không bị đối xử như thế này.
Có điều, hai người bọn họ đều hy vọng bản thân La Chinh tự do phi thăng, nên những việc trước mắt này chính là con đường mà bản thân hắn phải trải qua, ngoài việc quyết chí tiến lên thì hắn cũng không còn lựa chọn nào khác.
Sau khi La Chinh bay lên không trung một đoạn thì lại phát hiện ra cô gái áo trắng kia cũng bay theo phía sau hắn
La Chinh dừng lại, quay đầu hỏi: “Sao ngươi lại bay theo ta?”
Cô gái áo trắng mỉm cười: “Không có gì, chỉ là cảm thấy đào mỏ cùng ngươi có thể sẽ may mắn hơn chút”
“Ngươi còn chưa hỏi xem ta có đồng ý hay không” La Chinh hờ hững đáp.
Nghe La Chinh nói vậy, cô gái áo trắng hơi sững sờ.
Thực ra người ta khó mà tin được khi một võ giả Sinh Tử Cảnh lại nói như vậy với một đại năng Thần Hải Cảnh.
Lẽ ra một võ giả Sinh Tử Cảnh phải tha thiết bám lấy một đại năng Thần Hải Cảnh mới đúng, nhưng tình huống trước mắt thì ngược lại.
Cô gái áo trắng nở nụ cười: “Vậy ngươi có đồng ý không?”
La Chinh nhún vai một cái: “Tùy ngươi”
“Ừ! Ta tên Mộ Minh Tuyết, còn ngươi?” Cô gái áo trắng chủ động nói tên mình.
“La Chinh”
Sau khi báo tên, La Chinh cũng không dừng lại mà bay thẳng tới dãy núi kia.
Mộ Minh Tuyết sững sờ nhìn theo bóng lưng hắn, bất đắc dĩ cười khổ.
Một tên nhóc Sinh Tử Cảnh mà lại kiêu ngạo như vậy, có lẽ tên nhóc này thật sự có chút bản lĩnh.
Dù thế nào thì bản năng đã mách bảo nàng rằng La Chinh vô cùng đặc biệt, nếu đi theo hắn, nàng chắc cũng sẽ may mắn…
“Vèo…”
Trên đường đi có không ít võ giả tiến vào dãy núi này, cũng có không ít võ giả thắng lợi đi ra từ trong dãy núi.
Đương nhiên, cũng có những võ giả không quay về được mà bỏ mạng trong đó.
Dãy núi này có tổng cộng hơn trăm ngọn núi khổng lồ cao tới vạn trượng, mỗi ngọn núi đều đầy những động quặng đủ các kích cỡ.
Những động quặng này đều là do những người đi trước khai phá ra từng chút một.
Theo những thông tin La Chinh thu thập được lúc trước thì đại khái hắn cũng biết được tình hình phân bố đá chân nguyên rồi.
Ở phần đỉnh dãy núi này có lượng lớn đá chân nguyên hạ phẩm, nếu là ở Hạ Giới hoặc Trung Vực thì chắc chắn đây được xem là một mỏ quặng dồi dào rồi.
Nhưng các đại năng Thần Hải Cảnh ở đây nào có ai quan tâm đến đá chân nguyên hạ phẩm? Huống hồ, nếu đổi ra thì phải cần mười nghìn tỉ mới đổi được một trăm viên ngọc chân nguyên… Số lượng này thật sự là quá dọa người.
Phải thừa nhận rằng nếu đào được đá chân nguyên hạ phẩm thì cũng tốt, nhưng không biết phải đào tới năm nào tháng nào mới có thể đạt được con số này.
Ở các tầng giữa thì mỗi mạch mỏ quặng lại phân bố đá chân nguyên trung phẩm, ở tầng dưới thì là đá chân nguyên cực phẩm, tầng đáy mới có thể đào được ngọc chân nguyên.
Nhưng mỗi tầng lại có những mối nguy hiểm khác nhau.
Đối với đại năng Thần Hải Cảnh, tầng đỉnh và tầng giữa đường như không có nguy hiểm gì, nhưng tầng dưới và tầng đáy thì không nói trước được.
Sau khi tùy ý chọn một động quặng, La Chinh uốn lượn theo cửa động mà bay xuống.
Trên bốn vách của hang động đều có dấu vết đào khoét, nơi này đã bị người ta đào vô số lần rồi.
Thế nên tất nhiên hắn sẽ không lãng phí thời gian ở đây.
Mộ Minh Tuyết vẫn theo sau La Chinh, trong lòng nàng càng lúc càng tò mò, không hiểu rốt cuộc La Chinh muốn đi đến nơi nào? Chẳng lẽ hắn định tiến thẳng đến tầng đáy hay sao?
Sau khoảng một nén nhang, La Chinh đã tiến vào nơi sâu nhất của động quặng, cách cửa động đến mấy nghìn trượng.
Nơi này cũng chính là tầng dưới của động quặng.
Theo lý thuyết thì La Chinh rất có khả năng sẽ đào được đá chân nguyên cực phẩm ở đây.
Xung quanh đều cực kỳ yên tĩnh, thỉnh thoảng sẽ có tiếng nước nhỏ xuống truyền đến.
La Chinh không hề dừng lại ở hầm mỏ u ám này.
Ngay lúc La Chinh đang bay đi thì ở nóc huyệt động có mấy bóng dáng màu đen nhẹ nhàng đập cánh.
Chúng lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, bay theo phía sau La Chinh, không phát ra tiếng động nào.
Không rõ Mộ Minh Tuyết đã tu luyện công pháp gì, mà cảm giác của nàng cực kỳ nhạy bén.
Dù những bóng đen kia không phát ra bất kỳ khí tức gì, nhưng nàng vẫn dễ dàng cảm nhận được.
“La Chinh, cẩn thận!”
Không ngờ nàng vừa mới lên tiếng, đang chuẩn bị ra tay thì một thanh kiếm sắc bén đã xuất hiện trong tay La Chinh.
Thậm chí hắn còn không hề quay đầu lại mà giống như có mắt ở phía sau vậy, tiện tay vung lên, sau đó thanh kiếm trong tay hắn lại biến mất.
Từ đầu tới cuối, hắn không hề dừng lại.
“Chẳng qua cũng chỉ là hung thú cấp mười mà thôi…” La Chinh thản nhiên nói.
Kể từ khi theo sau La Chinh, đây là lần thứ hai Mộ Minh Tuyết phải nở nụ cười bất đắc dĩ.
Hung thú cấp mười tương đương với Sinh Tử Cảnh của loài người, La Chinh này cũng chỉ là Sinh Tử Cảnh mà thôi.
Nhưng hắn đã nói như thế, rõ ràng không coi bản thân là Sinh Tử Cảnh.
Tuy vậy, chiêu kiếm mà La Chinh vừa thi triển ra khiến Mộ Minh Tuyết thực sự kinh ngạc.
Nàng sinh ra trong danh môn, ở Hạ Giới cũng gặp không ít cao thủ, nhưng người có thể chém ra một đường cong quỷ dị sắc bén như thế khi xuất kiếm thì thậm chí nàng còn chưa từng nghe thấy.
Thực lực của người này đúng là không chỉ đơn giản như tu vi.
Trong lòng Mộ Minh Tuyết thầm kết luận…
Sau khi tiếp tục hướng về phía trước, hoàn cảnh xung quanh cũng bắt đầu biến đổi.
Vốn dĩ những huyệt động này đều được tạo thành từ vách đá màu nâu, nhưng hiện tại, vách đá xung quanh bắt đầu lấp lánh, chính là những khối thạch anh tinh khiết.
Giữa những khối thạch anh này cũng khảm một ít khoáng thạch khác, có những loại phát ra ánh sáng lộng lẫy mờ ảo.
Dưới những tia sáng rực rỡ này, khung cảnh ở tầng dưới thực không hề thấy áp lực.
“Nơi này đẹp quá…” Mộ Minh Tuyết xem xét bốn phía, sau đó nhỏ giọng nói.
“Nhưng đá chân nguyên cực phẩm đều bị đào hết rồi” La Chinh chỉ vào dấu vết bị đào trên vách tường.
Đá quặng khác không có sức hấp dẫn gì lớn đối với người phi thăng, nhưng đá chân nguyên cực phẩm thì lại bị đào đi không sót viên nào.
Đá chân nguyên cực phẩm chính là do nguyên khí trời đất hội tụ mà thành, nhưng do thời gian cần để hình thành tương đối dài, mà núi quặng này đã bị đào khoét nhiều năm như vậy nên đá chân nguyên cực phẩm trong đó chắc chắn càng ngày càng giảm đi.
Chí ít thì đối với những người đến sau như La Chinh, muốn tìm được đá chân nguyên cực phẩm rồi đào ra được thì hoàn toàn phải dựa vào vận may…
“Không tồi, phát hiện được một viên ở đây này!” Mộ Minh Tuyết đột nhiên nhìn xuống bên dưới, phát hiện có một viên đá chân nguyên cực phẩm ở cách đó không xa.
La Chinh thản nhiên cười, không hề động mà để Mộ Minh Tuyết đi vào đào.
Mặc dù đào đá chân nguyên chính là tích tiểu thành đại, nhưng chỉ một hai viên thì La Chinh cũng không để tâm.
Có điều khi Mộ Minh Tuyết đi đến nơi, vẻ mặt lập tức vui mừng hẳn lên: “Không chỉ có một viên.
Không ngờ ở đây có hẳn một khối, có lẽ đều là đá chân nguyên cực phẩm”
Khi La Chinh lại gần, nhìn qua những bức tường thạch anh mờ ảo này thì thấy trong đó có một khối đá chân nguyên cực phẩm.
Khối đá chân nguyên cực phẩm này chắc cũng phải hơn mấy trăm viên.
“Ngươi xem, ta nói rồi mà.
Linh cảm của ta luôn chính xác, đi theo ngươi sẽ khá may mắn” Mộ Minh Tuyết hơi mỉm cười nói: “Chúng ta mỗi người một nửa nhé!”
La Chinh gật đầu không nói gì.
Thực ra, linh cảm của Mộ Minh Tuyết rất chính xác, giống như ngay từ khi ở Trung Vực, vận may của hắn đã được định sẵn rồi.
Có một số võ giả giống như Thôi Tà vậy, vận may của hắn rất lớn, thế nhưng sẽ nuốt chửng vận may của những người xung quanh.
Nói cách khác, vận may của những người bên cạnh Thôi Tà như Tư Diệu Linh, Vu Chiêm Hà… đều bị Thôi Tà nuốt chửng, kết quả là chết trong tay La Chinh.
Còn vận may của bản thân La Chinh lại có thể khuếch tán tới những người xung quanh, ví dụ như Ninh Vũ Điệp, Khê Ấu Cầm, thậm chí như mấy Minh chủ mập của Thiên Hạ Thương Minh kia vv..
Mộ Minh Tuyết rất mẫn cảm với vận may của người khác, nhưng lại không thể nói rõ, mà chỉ có thể dùng linh cảm để hình dung.
Nàng cũng là một võ giả tu luyện quy tắc hệ Băng, thế nên chỉ cần nàng dựa vào một bên thì toàn bộ vách hang đều sẽ bị đóng băng lại.
Dưới cái lạnh thấu xương này, thạch anh vốn vô cùng kiên cố liền trở nên cực kỳ giòn xốp, thậm chí mặt ngoài còn nứt ra vô số.
Sau khi nhẹ ngàng đưa tay bắn ra, toàn bộ vách tường đều ầm ầm sụp xuống, mấy trăm viên đá chân nguyên cực phẩm liền hiện ra trước mắt hai người.
Chương 987: Tiếng thét của Thiên Tôn
Tuy La Chinh cũng không để ý gì tới mấy trăm viên đá chân nguyên cực phẩm, nhưng Mộ Minh Tuyết vẫn chia chúng thành hai phần bằng nhau, chia đều cho La ChinhSau khi thu thập xong chỗ đá chân nguyên cực phẩm này, hai người tiếp tục đi xuống dưới.
Nhưng chưa đi được bao xa, phía trước đã là cuối đường rồi.
Huyệt động này vốn là do những người đi trước khai phá ra, kéo dài thẳng tới sau tầng dưới vùng mỏ thì không tiếp tục đào xuống nữa.
Mộ Minh Tuyết xem xét một vòng xung quanh, cũng không phát hiện được đá chân nguyên cực phẩm.
Đôi mắt đẹp của nàng nhìn chằm chằm La Chinh, dường như muốn hắn đưa ra quyết định.
“Làm sao bây giờ? Đổi động quặng khác hay là đào ngang sang hai bên theo động quặng này?” Mộ Minh Tuyết hỏi.
La Chinh chỉ xuống phía dưới: “Đi xuống”
“Đi xuống sao? Ngươi muốn xuống tầng đáy?” Mắt Mộ Minh Tuyết sáng lên.
Nếu là đào ngang thì có phiền phức, nhưng vẫn có thể thu thập được không ít đá chân nguyên cực phẩm.
Dựa vào tu vi và thực lực của bọn họ thì có thể tùy ý đào ở tầng dưới này.
Nếu như đào đến mức sụp đổ luôn thì cũng không có gì nguy hiểm, nhưng nếu tiếp tục đào sâu xuống phía dưới, thì hẳn là đi đào ngọc chân nguyên rồi.
Chẳng phải lúc trước cũng nghe người ta nói rồi đấy sao? Trong tầng đáy này có thể có hung thú cấp mười một, thậm chí là cấp mười hai.
Hung thú cấp mười một thì không sao, Mộ Minh Tuyết nàng có thể đối phó, nhưng hung thú cấp mười hai thì tương đương với võ giả Thần Cực Cảnh, nếu không may gặp phải thì chỉ có một con đường chết!
Tên nhóc Sinh Tử Cảnh này không chỉ tự tin bình thường!
La Chinh cười khẩy.
Hắn cũng không cần cô gái này đi theo, nên nếu nàng không muốn, tất nhiên hắn cũng sẽ không miễn cưỡng.
Trên thực tế, chỉ có một người đơn độc đào mỏ thì sẽ thuận tiện hơn, thêm một người nữa chỉ vướng víu chân tay.
Sau khi bước ra hai bước, hắn chọn một nơi bình thường rồi giơ nắm tay ra, nhẹ nhàng khua tay, trên nắm tay phải hội tụ sức mạnh của hai nghìn tấm vảy rồng, nặng nề đập xuống đất.
“Ầm!”
Một quyền này trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng lấy La Chinh làm trung tâm, mặt đất xung quanh nứt ra thành từng đường, sau đó nhanh chóng nổ tung.
“Bùm bùm…”
Nhìn thấy quyền này, hai hàng lông mày của Mộ Minh Tuyết nhất thời nhíu lại.
Sức mạnh của tên nhóc này không hề tầm thường, hơn nữa nhìn dáng vẻ thì căn bản hắn còn chưa ra toàn lực.
Dù vậy, sức mạnh thân thể thuần túy có lẽ còn mạnh hơn nàng – một võ giả Thần Hải Cảnh.
Hắn thật chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh thôi sao?
Quyền thứ hai…
“Ầm ầm!”
Trên mặt đất vốn đã có vô số vết nứt, những mảnh vỡ thật nhỏ nhất thời bắn ra ngoài, mà dưới chân La Chinh lúc này cũng đã xuất hiện một hố to sâu đến bảy tám trượng!
Đứng giữa hố sâu, La Chinh tiếp tục vung quyền đánh xuống.
Hắn muốn cứng rắn đập để tạo ra một con đường đi xuống.
Mộ Minh Tuyết nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng liền giật giật.
Trong lòng nàng hơi do dự, không biết nên rời khỏi nơi này tìm đá chân nguyên cực phẩm hay là đi theo La Chinh?
Vào lúc này, Mộ Minh Tuyết vẫn lựa chọn theo trực giác trong lòng mình.
Nàng cảm thấy nếu đi theo La Chinh thì có thể rút ngắn khoảng thời gian lao dịch của bản thân…
“Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm…”
Từng tiếng nổ vang lên, vị trí của La Chinh cũng dần hạ xuống.
Bảy trượng…
Mười trượng…
Hai mươi trượng…
Năm mươi trượng…
Một trăm trượng…
Tất nhiên Mộ Minh Tuyết cũng không hề nghỉ ngơi.
Nàng tiếp tục tìm kiếm đá chân nguyên cực phẩm trên vách tường của hố sâu, đã thế còn tìm được mấy chục viên.
Sau khi hố sâu kéo thẳng một đường dài xuống được khoảng hai nghìn trượng, La Chinh lại tiếp tục đập xuống một quyền.
Không ngờ, quyền này trực tiếp xuyên qua đáy! Hắn trực tiếp rơi vào giữa một huyệt động.
Khi La Chinh vẫn chưa rơi xuống đáy bên dưới, khí hỗn độn trong cơ thể hắn đột nhiên vận chuyển, thân người liền vững vàng lơ lửng giữa không trung, còn mảnh vụn rơi cùng La Chinh đã rơi lả tả xuống dưới.
“Thông rồi? Đây chính là đáy sao?” Mộ Minh Tuyết cũng theo La Chinh tiến vào huyệt động phía dưới.
Huyệt động trước mắt này không phải do người đào ra, mà được hình thành tự nhiên.
Nơi này chính là phần đáy động mỏ…
Đã xuống tới đáy thì càng phải cẩn thận rồi.
Hầu hết những người phi thăng đều không dám tiến vào nơi này, vậy chắc chắn phải có lý do.
Nơi này cách đỉnh núi phải hơn vạn trượng, đã nghìn vạn năm kể từ khi vùng mỏ được hình thành tới nay, nơi này không hề tiếp xúc với ánh mặt trời.
Xung quanh bên trong đều là các động quặng đủ các kích cỡ.
Bỗng nhiên, chợt có một cơn gió lạnh thổi qua, hai người cũng bắt đầu cẩn thận hơn.
Nhưng ngay khi hai người nhìn xung quanh, một âm thanh phát ra đã khiến hai người phải giật mình.
“Chỉ Thủy Thiên Tôn! Tên cẩu tặc này chỉ biết trốn đông trốn tây, có gan thì vào Thu Sơn giới quyết một trận tử chiến với ta! Bằng không mỗi tháng ta đều mắng ngươi một lần thế này!”
Âm thanh này vang vọng rất rõ ràng bên tai La Chinh và Mộ Minh Tuyết, nên vẻ mặt hai người đều rất ngạc nhiên.
“Đây là Thét Lệnh…” Mộ Minh Tuyết nói.
Tuy nàng cũng là người phi thăng, nhưng nàng có hiểu biết về Thượng Giới nhiều hơn các võ giả khác, nàng cảm thấy La Chinh không hiểu rõ nên liền giải thích “Thét Lệnh này rất đắt giá, một tấm phải lên tới hơn mấy chục triệu viên ngọc chân nguyên, ngay cả Giới Chủ của Đại Giới chắc cũng không dễ sử dụng.
Nhân vật vừa sử dụng Thét Lệnh này chắc là cường giả Thiên Tôn.
Chỉ một câu nói đã tốn nhiều ngọc chân nguyên như vậy, thật xa xỉ…”
Một trăm viên ngọc chân nguyên có thể chuộc thân cho người phi thăng, mà mấy chục triệu viên ngọc chân nguyên chắc chắn là con số trên trời, ngay cả đối với thánh địa thập phẩm thì cũng là một khoản tiền lớn.
Mộ Minh Tuyết vốn cho rằng La Chinh sẽ khiếp sợ, nhưng không ngờ La Chinh lại chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Chẳng qua nàng không biết, trong lòng La Chinh đã ghi hận kẻ vừa mắng người ban nãy rồi.
Phải biết rằng La Chinh đã lấy được một tấm Thét Lệnh của Phủ chủ, hơn nữa còn là Thét Lệnh không giới hạn.
Hiện tại La Chinh đang bận đào mỏ, nên không thèm để ý tới.
Nhưng tên đó vừa dọa hắn giật mình, nên chờ khi có dịp, hắn chắc chắn sẽ dùng Thét Lệnh để mắng một phen.
Đến lúc đó, dù là Thiên Tôn cũng không có khả năng tìm thấy hắn…
Cũng may Thét Lệnh cũng là vật vô cùng quý giá đối với Thiên Tôn, sau khi âm thanh kia vang vọng một hồi thì cũng ngừng lại.
Nhưng điều La Chinh không biết chính là, võ giả vừa mới dùng Thét Lệnh chính là Linh Hỏa Thiên Tôn uy chấn trời đất.
Hiện tại, dường như người qua đường cũng biết đến mâu thuẫn giữa Linh Hỏa Thiên Tôn và với Chỉ Thủy Thiên Tôn.
Toàn bộ sinh linh trong vũ trụ, từ đứa trẻ mới tập tễnh biết đi, đến người già sắp chết, ai nấy đều biết hai người này có mối thù sinh tử.
Đây chính là tác dụng của Thét Lệnh.
Linh Hỏa Thiên Tôn mỗi tháng đều sử dụng Thét Lệnh, bây giờ số lượng Hao Thiên Mô càng ngày càng ít, Thét Lệnh cũng càng ngày càng khó lấy, cho dù hắn là Thiên Tôn thì cũng không thể không dùng tiết kiệm một chút.
Thế nhưng dù là một tháng mới dùng một lần thì cũng đã cực kỳ xa xỉ rồi.
Thét Lệnh được ví như linh vật của thánh địa thập phẩm vậy.
Bởi với doanh thu một phần hai mươi diện tích của một Đại Giới thì cũng phải trên mười năm mới đổi được một tấm Thét Lệnh.
Càng đáng sợ hơn là ở chỗ, dù có tiền cũng không có chỗ mà mua nổi Thét Lệnh này.
Có điều lần này, tiếng thét của Thiên Tôn kia dường như đã kích thích sự hứng thú của La Chinh rồi, có lẽ Thét Lệnh trong tay hắn là một thứ rất hay ho.
Quan trọng hơn là, khi có cơ hội, hắn sẽ vận dụng Thét Lệnh để tìm kiếm La Yên.
Còn trước mắt, vẫn nên tìm kiếm ngọc chân nguyên trước đã!
La Chinh và Mộ Minh Tuyết đi chầm chậm qua huyệt động được hình thành tự nhiên này.
Nơi đây không thể so được với phần tầng trên, lỡ như kinh động tới hung thú cấp mười hai thì bọn họ cũng chỉ còn nước bỏ của chạy lấy người.
Ngay sau khi một mình La Chinh đi xuống huyệt động này, trước mắt liền trở nên rộng rãi sáng sủa, đồng thời hắn còn thấy một con quái vật khổng lồ chín đầu đang nằm rạp bên trong.
Chín cái đầu của nó đều khoanh lại, nằm trên mặt đất ngủ say như chết.
“Thần thú rắn chín đầu, hơn nữa còn thành niên rồi!”
“Suỵt… Hung thú cấp mười hai đấy, ngang với cường giả Thần Cực Cảnh!” Mộ Minh Tuyết ở bên La Chinh khua tay một lúc. “Chúng ta rút lui thôi!” Mộ Minh Tuyết vô cùng cảnh giác.
Nhưng tay La Chinh đã chỉ về phía xa: “Ngươi xem đó là cái gì?”
Ngay chỗ con rắn chín đầu đang ngủ say có một khối bảo thạch màu trắng ngà được xếp chồng lên nhau.
Cho dù có đứng cách bốn mươi lăm trượng thì hai người vẫn có thể cảm nhận được nguyên khí trời đất cực kỳ tinh khiết trong đó tỏa ra.
“Đó chính là ngọc chân nguyên sao?” Sau khi Mộ Minh Tuyết nhìn thấy khối bảo thạch màu trắng ngà này, mí mắt nàng đột nhiên giật giật.
Nàng biết thực lực của hung thú cấp mười hai không phải là thứ nàng có thể chọc vào, nhưng lần này là một khối bảo thạch màu trắng ngà, có tới hơn ba mươi viên đấy!
Lấy được chỗ ngọc chân nguyên này thì hoàn thành được một phần ba nhiệm vụ rồi.
Cho dù có chia đôi, nàng và La Chinh mỗi người một nửa thì cũng có tới hơn mười viên!
Tuy nàng sợ tới mức tránh không kịp, nhưng thứ kia hấp dẫn như vậy, đủ để nàng suy xét đến việc mạo hiểm một chút.
Chương 988: Không lấy đi được
Thực ra hai người đều không biết gì về ngọc chân nguyênThánh địa Linh Vũ cũng chẳng đối xử tốt đẹp gì với những người phi thăng, bởi trong động quặng này còn thiết lập một kết giới, nếu ném những người phi thăng ném kia vào đây thì khác gì tù nhân trong ngục đâu.
Muốn ra ngoài? Nộp một trăm viên ngọc chân nguyên là được, vậy chẳng khác gì ăn cướp.
Lợi ích duy nhất ở đây chính là làm cho những người phi thăng ở Hạ Giới bớt mơ tưởng những điều tốt đẹp ở Thượng Giới, khiến họ thấy rằng tu vi Thần Hải Cảnh ở Thượng Giới yếu ớt, bất lực đến nhường nào…
Những viên ngọc tỏa ra đầy chân nguyên thế này thì tám chín phần là ngọc chân nguyên.
Nhưng có thể lấy đi ngọc chân nguyên ngay dưới con mắt của hung thú cấp mười hai là một việc không hề dễ dàng.
Thực lực hiện nay của La Chinh có thể đánh một trận với đại năng Thần Hải Cảnh, nhưng hung thú cấp mười hai lại có thể sánh ngang với cường giả Thần Cực Cảnh.
Hơn nữa tuổi thọ của nó còn dài lâu hơn nhiều so với con người, mà rắn chín đầu lại còn được xếp vào hàng thần thú.
Nếu như trực tiếp giao đấu thì La Chinh chắc chắn không có khả năng giành chiến thắng.
Người tên Mộ Minh Tuyết ở bên cạnh đây cũng chỉ vừa mới đột phá Thần Hải Cảnh, nàng cho rằng bản thân mình mạnh hơn La Chinh, nhưng La Chinh không hề xem trọng thực lực của nàng.
Hai người quan sát một lúc, vừa nhìn những viên ngọc chân nguyên vừa đánh giá con rắn chín đầu đang ngủ say, trong lòng cực kỳ mâu thuẫn.
Từ bỏ thì tiếc, mà muốn lấy những viên ngọc chân nguyên này đi thì sợ rằng phải mạo hiểm cả tính mạng!
Thế nhưng ngay lúc này, Mộ Minh Tuyết lại mỉm cười nói: “Ta có một pháp bảo bí mật, có thể che đi phần lớn khí tức.
Con rắn chín đầu này vẫn đang ngủ, nên để ta đi đi!”
Nghe thấy những lời này của Mộ Minh Tuyết, La Chinh cũng không nói gì nhiều.
Nếu có thể thuận lợi lấy được ngọc chân nguyên thì đương nhiên là chuyện tốt rồi.
Nguy hiểm càng lớn thì lợi ích thu được càng không hề nhỏ, do đó hắn liền gật gật đầu.
Ngay lập tức, Mộ Minh Tuyết liền lấy ra một cái áo lưới màu xanh lá cây nhạt mà mỏng như cánh ve.
Lúc cô nàng khoác chiếc áo lên người, vẻ mặt La Chinh cũng kinh ngạc.
Quả thực đúng như những gì Mộ Minh Tuyết đã nói, sau khi khoác chiếc áo lưới này lên thì gần như toàn bộ khí tức của nàng đều đã được che giấu đi.
Tuy cảm giác của La Chinh rất nhạy bén, nhưng nếu không để ý thì cũng rất khó để nhận ra sự tồn tại của nàng.
Đương nhiên đây là do dùng cảm giác để cảm nhận, còn nếu như dùng mắt nhìn thì chiếc áo màu xanh này lại cực kỳ nổi bật.
Có điều, tác dụng của pháp bảo này là che giấu đi khí tức, hơn nữa rắn chín đầu hiện giờ vẫn còn ngủ say, nếu chỉ muốn che giấu đi khí tức thì dùng nó cực kỳ thích hợp.
Dựa vào tác dụng thì có thể xem như pháp bảo này là thần khí cấp cao rồi, La Chinh thầm nghĩ.
Mộ Minh Tuyết nháy mắt với La Chinh, gật gật đầu rồi đi về phía con rắn chín đầu kia.
Mặc dù nàng đã cố gắng áp chế tâm trạng của bản thân nhưng La Chinh vẫn nhìn ra được nàng đang cực kỳ lo lắng.
La Chinh vốn muốn nàng đưa chiếc áo kia cho hắn, để hắn tự mình đi lấy ngọc chân nguyên, thế nhưng khi thấy nàng bước đi vài bước, hắn liền bỏ cái ý nghĩ đó đi.
Mộ Minh Tuyết thấy căng thẳng cũng là chuyện bình thường.
Nàng xuất thân từ danh môn, những việc xảy ra sau lần phi thăng Thượng Giới này hoàn toàn khác với những gì mà nàng nghĩ!
Nàng vốn cho rằng thúc thúc sẽ đến đưa nàng đi, sau đó tiến vào thánh địa Linh Vũ, tiếp tục tu luyện…
Nhưng từ khi phi thăng đến giờ, không chỉ không gặp được thúc thúc, mà còn phải mạo hiểm mới có thể lấy lại tự do.
Có điều, dù gì cũng là đại năng Thần Hải Cảnh, những giác ngộ nên có của người học võ thì nàng đều có cả.
Đâu thể chỉ vì gặp phải phiền phức thì có thể khóc như mấy cô gái yếu đuối được?
Con rắn chín đầu này không biết đã ngủ bao năm rồi.
Thời gian ngủ của hung thú thường khá dài, có những hung thú trước khi thăng cấp còn ngủ hàng trăm năm, thậm chí hàng nghìn năm, mà rắn lại là loài động vật có tập tính ngủ đông.
Chắc con rắn này sẽ không tỉnh lại đâu…
Mộ Minh Tuyết không ngừng thầm an ủi bản thân, đồng thời nhẹ nhàng tiến gần về phía ngọc chân nguyên.
Với tu vi của nàng thì gần như có thể khống chế từng đường kinh mạch, từng khối cơ bắp trong cơ thể một cách hợp lý, cho nên từ đầu đến cuối trông nàng giống như một chú mèo linh hoạt tiến về phía bên kia.
Lúc này trong không trung truyền đến một luồng âm thanh.
“Ha ha, Linh Hỏa Thiên Tôn, ta đây không trốn được ngươi, đợi ta luyện đưa phân thân về lại như ban đầu thì ngươi hãy ở trong Thu Sơn giới ngoan ngoãn chịu chết đi!”
Âm thanh này giống như sấm sét, vượt qua chục ngàn Đại Giới rồi truyền đi trong vũ trụ.
Cho dù là nơi sâu nhất trong lòng đất hay là sâu vạn trượng dưới đáy biển thì đều nghe thấy rất rõ ràng.
Hơn nữa mỗi con người, mỗi sinh linh đều có thể nghe được, không bỏ sót bất kỳ chỗ nào…
Thét Lệnh thật là lợi hại…
La Chinh có thể nghe được, Mộ Minh Tuyết có thể nghe được thì đương nhiên con rắn chín đầu đang ngủ kia cũng có thể nghe được.
“Phì…”
Thế nhưng, không biết con rắn chín đầu kia đã ngủ bao lâu rồi, vậy mà lại không bị đánh thức.
Nó chỉ lật qua lật lại một cái đầu, phì phì thành tiếng sau đó ngủ tiếp.
Mộ Minh Tuyết vốn đã cực kỳ lo lắng, giờ đột nhiên nghe thấy bên tai có tiếng động, nhịp tim của nàng dường như đập nhanh gấp đôi.
Trông thấy một cái đầu của con rắn động đậy, cả người nàng liền run rẩy, bước chân vốn linh hoạt lập tức trở nên hỗn loạn rồi giẫm vào một hòn đá bằng bàn tay.
Hòn đá kia liền bị lật lại, phát ra tiếng “bịch bịch”.
Âm thanh vang lên trong hang rất rõ ràng.
Cả người Mộ Minh Tuyết bất động ngay tại chỗ, La Chinh cũng không hề động đậy.
Lúc này, cả hai người dường như đều ngừng hít thở.
“Phì phì…”
Có hai đầu rắn nghe thấy âm thanh này nên hơi ngẩng đầu lên như muốn nghe cho rõ xem âm thanh đó đến từ đâu.
May mà dường như nó buồn ngủ quá nên không mở mắt ra mà lại hạ cái đầu xuống.
Lúc đó Mộ Minh Tuyết cảm thấy bản thân chết chắc rồi, thế nhưng sau khi thấy phản ứng của rắn chín đầu, nàng liền thở phào một hơi, quay đầu cười với La Chinh rồi tiếp tục đi về phía ngọc chân nguyên…
Sau khi Mộ Minh Tuyết thuận lợi tiến gần về phía ngọc chân nguyên thì trong mắt nàng liền hiện lên một tia sáng.
Ánh mắt nàng quét nhanh số lượng ngọc chân nguyên thì thấy có khoảng ba mươi chín viên! Không biết những viên ngọc chân nguyên này là thứ gì, rõ ràng là một loại khoáng thạch nhưng lại mọc lên như một loài cây, mà mỗi viên lại giống như “quả” của cái cây này vậy.
Mộ Minh Tuyết đưa tay ra định hái.
Nhưng khi vừa đưa tay ra định hái thì sắc mặt liền thay đổi, bởi nàng không thể hái được!
La Chinh đang quan sát ở phía xa cũng nhíu mày.
Mộ Minh Tuyết là đại năng Thần Hải Cảnh, cho dù chỉ là con gái thì năng lực cũng không hề yếu.
Chẳng lẽ nàng ta không thể hái được sao?
Mộ Minh Tuyết nhẹ nhàng dùng sức, lần này nàng dùng ba phần sức, nhưng ngọc chân nguyên trên tay vẫn không hề di chuyển, kể cả cành cây khô màu trắng ngà cũng như vậy.
Chúng vẫn cứ cố định tại chỗ giống như được đúc từ thép, không hề dao động dù chỉ một chút.
Cứ cho đây là một cái cây bằng sắt thì cũng không thể nào chịu được động tác kéo xuống của Mộ Minh Tuyết ấy chứ.
Xem ra muốn lấy được ngọc chân nguyên cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Mộ Minh Tuyết lại hít sâu một hơi, lần này nàng dùng sáu phần lực, nhưng ngọc chân nguyên vẫn không mảy may dịch chuyển dù chỉ một chút…
Chín phần…
Mặt Mộ Minh Tuyết đã đỏ bừng rồi, vậy mà ngọc chân nguyên vẫn gắn chặt vào cành cây.
Lúc này Mộ Minh Tuyết đã hiểu, dựa vào sức của nàng thì có lẽ không thể lấy được ngọc chân nguyên.
Nàng bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn La Chinh, chỉ đành tạm buông tay, quay trở về bên phía La Chinh.
“Ta không lấy được…” Mộ Minh Tuyết hơi tức giận.
Nhìn thì sắp thành công rồi, ấy thế mà lại phát hiện ra bản thân không thể nào lấy được, trong lòng nàng đương nhiên sẽ thấy buồn bực.
Tất cả những chuyện này đều phải trách thánh địa Linh Vũ.
Thông thường, nếu ngọc chân nguyên trong thánh đại Linh Vũ bị thiếu hụt thì bọn họ sẽ phải phái một vài cường giả Thần Cực Cảnh đi vào trong các mỏ quặng lớn ở thánh địa để đào ngọc chân nguyên.
Còn những lúc bình thường, do đã dự trữ nhiều nên những cường giả Thần Cực Cảnh mới lười hành động.
Một là quá lãng phí thời gian, hai là do cũng có những nguy hiểm nhất định.
Muốn lấy được ngọc chân nguyên thường phải có công cụ lấy ngọc, ít nhất thì cũng phải thuộc cấp bậc thần khí.
Ngọc chân nguyên đã hấp thụ nguyên khí trời đất, rồi dần dần mọc ra trên “linh vật” – một loài cây mọc lên từ sâu trong lòng đất, làm sao có thể dễ dàng lấy được?
Chương 989: Đường chạy
Vừa nãy La Chinh đã trông thấy hết mọi chuyện, nên đại khái trong lòng cũng đã hiểu rõ tình hìnhCó điều, Mộ Minh Tuyết không lấy được không có nghĩa là La Chinh hắn cũng không lấy được.
Lúc này, trên mặt Mộ Minh Tuyết là vẻ hậm hực.
Nàng liền nói: “Chúng ta đi thôi, nhỡ kinh động đến con thú kia thì đúng là trộm gà không thành lại còn mất thêm nắm gạo…”
La Chinh đưa tay về phía Mộ Minh Tuyết: “Đưa đây!”
“Đưa gì cơ?” Mộ Minh Tuyết thấy lạ nên hỏi lại.
“Đưa ta mượn cái áo kia của ngươi” La Chinh trả lời.
“Ngươi muốn đi lấy ngọc chân nguyên?” Mộ Minh Tuyết lúc này mới phản ứng lại.
La Chinh gật đầu, song Mộ Minh Tuyết lại vô cùng nghi ngờ.
Tu vi của nàng còn cao hơn La Chinh một bậc, ngay cả nàng còn không có cách giải quyết, lẽ nào La Chinh lại có thế?
“Yên tâm, ta có thể lấy được” La Chinh cười.
Mặc dù trong lòng Mộ Minh Tuyết không tin, nhưng khi nhìn thấy vẻ thâm tình của La Chinh thì trong lòng lại dâng lên cảm giác tin tưởng lạ thường.
Dường như anh chàng này mà đã ra tay thì nhất định sẽ thành công.
Đã đi đến nước này rồi mà không mang được ngọc chân nguyên đi thì quả thực Mộ Minh Tuyết cũng không cam tâm.
Thế nên La Chinh đã muốn thử, nàng cũng không có lý do nào để từ chối.
Cuối cùng, nàng cởi chiếc áo lưới đang khoác trên người xuống đưa cho La Chinh.
“Cảm ơn!”
La Chinh nhận lấy áo, sau đó cúi lưng, đồng thời cũng thu lại khí tức của bản thân.
Kết hợp với hiệu quả che giấu khí tức của chiếc áo lưới thì rất khó để có thể ngửi thấy khí tức trên người La Chinh.
La Chinh dùng tốc độ cực nhanh lao về phía ngọc chân nguyên.
Trông thấy La Chinh liều lĩnh như vậy, Mộ Minh Tuyết liền hoảng sợ, trực tiếp đưa tay lên bụm miệng.
Đợi đến khi La Chinh yên ổn đến gần ngọc chân nguyên, cả quá trình không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào thì nàng mới thở phào một hơi.
Anh chàng này quá tự tin rồi…
Sau khi đến gần ngọc chân nguyên, hành động của La Chinh cũng giống với Mộ Minh Tuyết lúc trước, hắn muốn trực tiếp hái ngọc chân nguyên xuống.
Hắn kéo một cái, ngọc chân nguyên không hề nhúc nhích.
Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ kỳ quái, hắn lập tức sử dụng lực vảy rồng.
Thế nhưng dù cho La Chinh có tăng lực vảy rồng lên tới khoảng một nghìn tấm thì ngọc chân nguyên vẫn không hề nhúc nhích.
Đến lúc này, La Chinh cũng không tăng thêm sức mạnh nữa.
Sức mạnh này có thể gọi là “lực bạt sơn hề”, chính là sức mạnh có thể lật đổ cả một ngọn núi lớn.
Nhưng dù vậy thì ngọc chân nguyên vẫn không hề lay động.
Vậy nên chỉ có thể nói lên một điều, trong linh vật của trời đất này có ẩn chứa luật nhân quả, đồng thời cũng nói lên rằng đây không phải là vấn đề có thể giải quyết được bằng sức mạnh.
Nghĩ đến đây, La Chinh hơi nghiêng người, đứng quay lưng về phía Mộ Minh Tuyết.
Hắn nhẹ nhàng ấn vào nhẫn tu di rồi lấy cuốc Hắc Tinh ra.
Hắn không muốn việc mình dùng cuốc Hắc Tinh bị người khác nhìn thấy.
Bị bóng lưng La Chinh che khuất, Mộ Dung Tuyết cũng không dám phóng cảm giác đi thăm dò, vậy nên chắc hẳn nàng sẽ không nhìn thấy gì.
Hắn từ từ đưa đầu cuốc ra, nhẹ nhàng cạy ở phần rễ của ngọc chân nguyên, sau đó một tiếng cực nhỏ truyền đến.
“Rắc!”
Viên ngọc chân nguyên liền nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Lúc này La Chinh lại nhíu mày, tự vỗ vào đầu mình.
Việc gì phải cạy từng viên ngọc chứ? Ngọc chân nguyên là linh vật của trời đất, tất cả đều tập trung ở trên cây, chẳng phải nhổ cả cái cây này là được rồi sao?
Thế là lần này La Chinh đưa thẳng đầu cuốc xuống phía dưới cây ngọc chân nguyên, nhẹ nhàng cạy.
Sau khi luật nhân quả trong cuốc Hắc Tinh phát huy hiệu quả, hắn liền nhổ cả cây ngọc chân nguyên lên…
La Chinh mỉm cười, cất cuốc Hắc Tinh vào trong nhẫn tu di, tay cầm cây ngọc chân nguyên giương cao về phía Mộ Minh Tuyết.
Mộ Minh Tuyết trợn tròn hai mắt, ngẩn người nhìn ngọc chân nguyên.
Vừa nãy nàng phí bao nhiêu sức lực cũng không thể lấy được ngọc chân nguyên, vậy mà chúng lại bị La Chinh nhẹ nhàng lấy được, hơn nữa trông còn có vẻ không tốn nhiều sức lắm.
Anh chàng này…
Lúc này trong lòng Mộ Minh Tuyết cực kỳ vui mừng.
Trực giác của bản thân nàng trước giờ vẫn rất lợi hại, đồng thời trong lòng cũng hơi lo lắng, chắc tên La Chinh này không định một mình độc chiếm đâu nhỉ? Tuy vậy, Mộ Minh Tuyết cũng nhanh chóng phủ định ý nghĩ đó.
Nàng cảm thấy mắt nhìn của mình rất chuẩn, anh chàng này không phải loại người ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân!
La Chinh cầm ngọc chân nguyên trong tay, từ từ đi về phía Mộ Minh Tuyết.
Nhưng đúng vào lúc này, con rắn chín đầu đang ngủ say kia đột nhiên hít hít cái mũi.
Chính xác mà nói thì là cả chín cái đầu đều hít, nó nhanh chóng phát hiện ra điểm kỳ lạ.
Rắn chín đầu chọn chỗ này để ngủ bởi vì ở đây có ngọc chân nguyên.
Ngọc chân nguyên là linh vật của trời đất, đã hấp thụ rất nhiều nguyên khí của trời đất, nhưng khi hấp thụ đủ rồi thì sẽ tỏa lượng nguyên khí dư thừa ra ngoài.
Đây cũng là lý do vì sao vừa nãy La Chinh và Mộ Minh Tuyết bị ngọc chân nguyên hấp dẫn.
Bọn họ cảm nhận được nguyên khí đất trời tỏa ra từ ngọc chân nguyên.
Mặc dù rắn chín đầu đang ngủ, nhưng nguyên khí trời đất mà ngọc chân nguyên tỏa ra đột nhiên biến mất nên khiến nó nhanh chóng nhận ra.
“Phì…”
Cả chín cái đầu gần như cùng thức tỉnh.
Trước đó, nó không phát hiện ra Mộ Minh Tuyết là vì nó không hề mở mắt.
Nhưng giờ thức dậy, mở mắt ra liền thấy một người đang đứng cách nó không xa, trong tay lại cầm ngọc chân nguyên, ngông nghênh định rời đi, làm sao rắn chín đầu có thể không phẫn nộ?
Bởi vì La Chinh quay lưng về phía rắn chín đầu, nên người đầu tiên phát hiện ra nó đã tỉnh là Mộ Minh Tuyết.
Nhưng nàng lại bịt miệng, trong mắt hiện lên vẻ kinh hoàng, chỉ về phía sau La Chinh.
La Chinh nhíu mày.
Lúc này, hắn cũng cảm thấy sự khác lạ ở đằng sau.
“Vèo!”
Căn bản hắn không hề quay đầu nhìn, gần như chỉ dựa vào bản năng, cả người giống như tên bắn, lao nhanh về phía Mộ Minh Tuyết.
Cùng lúc đó sau lưng cũng truyền đến âm thanh vang dội.
Một cái đầu rắn há to miệng lao đến, định nuốt chửng La Chinh.
Nhưng đầu rắn này vẫn bị chậm một bước, nó đập nát nham thạch dưới chân La Chinh, khiến cho cả hang động bắt đầu vang lên những tiếng nổ ầm ầm.
“Đi! Còn ngây ra đó làm gì!”
La Chinh giấu ngọc chân nguyên vào trong nhẫn tu di, lúc đi còn kéo luôn cả Mộ Minh Tuyết vẫn còn đang đứng ngây ra đó.
Sau khi bị La Chinh kéo đi được một đoạn, Mộ Minh Tuyết mới tỉnh lại, vận chuyển chân nguyên, vội vàng lao nhanh về phía trước.
Rắn chín đầu bắt đầu bò đi.
Mặc dù thân hình nó to lớn, nhưng hoạt động cực kỳ nhanh nhẹn.
Huống hồ nó còn là hung thú cấp mười hai, tốc độ nhanh hơn La Chinh và Mộ Minh Tuyết.
Chỉ trong chớp mắt mà khoảng cách của cuộc truy đuổi đã được rút ngắn lại không ít…
“Nó nhanh quá!” Mộ Minh Tuyết không ngừng thúc giục chân nguyên trong cơ thể, tạo thành một đường hoa tuyết sáng long lanh phía sau lưng.
Rắn chín đầu đuổi theo, từ trung tâm của chín cái đầu có một cái đầu rắn nhỏ lại nói tiếng người: “Chỉ là Sinh Tử Cảnh của nhân loại mà dám trộm ngọc chân nguyên của ta? Khuyên các ngươi ngoan ngoãn đứng lại để ta nuốt đi, chín người anh em của ta đã đói lâu lắm rồi!”
Mắt La Chinh khẽ lóe lên, dường như con rắn chín đầu này đã mở ra linh trí, mà linh trí của nó còn không hề thấp.
Hung thú có linh trí không hiếm, huống hồ rắn chín đầu còn được coi là thần thú.
Giống như Thanh Long, là thần thú siêu cấp, linh trí còn lợi hại hơn không ít người.
“Nhanh! Xuyên qua huyệt động phía trước!” La Chinh không hề chạy loạn, hắn cứ theo con đường lúc vào mà chạy.
Còn lúc này, Mộ Minh Tuyết đã vô cùng luống cuống, nếu không phải đi cùng với La Chinh thì có lẽ nàng ta cứ chạy bừa, kết quả thì không cần nói cũng biết, phần lớn là càng lúc càng kinh động nhiều hung thú, cuối cùng chết không có chỗ chôn.
“Vù, vù…”
Hai người chạy thật nhanh, nhưng khoảng cách giữa rắn chín đầu và bọn họ cũng càng ngày càng ngắn.
“Có cách nào làm nó chậm lại không?” La Chinh mở miệng hỏi.
Vừa dứt lời, Mộ Minh Tuyết xoay người.
Một vòng chân nguyên sáng lấp lánh tỏa rộng ra, lập tức ngưng tụ thành một vòng tuyết lay động cực nhanh.
“Lĩnh Vực Tuyết Rơi!”
Thông thường thì sau khi ngưng tụ lại, Lĩnh Vực sẽ di chuyển theo chủ nhân, thế nhưng sau khi Mộ Minh Tuyết ngưng tụ xong thì nàng bỏ luôn Lĩnh Vực ở đó, còn bản thân thì bám chặt theo phía sau La Chinh.
Khi rắn chín đầu đi qua Lĩnh Vực Tuyết Rơi thì tốc độ đột nhiên chậm lại.
Nhưng chỉ thấy nó quẫy cái đuôi đập nhẹ một cái, Lĩnh Vực Tuyết Rơi mà Mộ Minh Tuyết ngưng tụ ra liền vỡ tan tành.
Chương 990: Kẻ đến không có ý tốt
Khi Mộ Minh Tuyết ngưng kết ra Lĩnh Vực Tuyết Rơi, động tác của con rắn chín đầu chậm lại chưa đến một nhịp thở.
Nhưng đối với hai người mà nói, thời gian một nhịp thở này lại cực kỳ quý giáThật ra, nguy hiểm trong mỏ khoáng thạch này không thể so sánh với nguy hiểm trong các tuyệt địa, hiểm địa.
Nếu có gan giao đấu, khả năng lấy được ngọc chân nguyên khá cao.
Nhưng võ giả phi thăng lên đây chưa được bao lâu, còn chưa kịp tìm hiểu về thế giới này, bảo bọn họ bỏ lại tính mạng của mình trong mỏ khoáng thạch này thì dù là ai cũng sẽ không cam tâm.
Cho nên, đa số các võ giả Thần Hải Cảnh đều thà tốn thời gian tìm kiếm đá chân nguyên cực phẩm ở tầng dưới còn hơn tìm kiếm ngọc chân nguyên ở tầng đáy.
Nhờ Mộ Minh Tuyết nên hai người tranh thủ được thời gian, cả hai lao thẳng lên cái động vuông góc mà La Chinh đã đào lúc trước.
Hai người không dám dừng lại dù chỉ một giây, không ngừng lao thẳng về phía trước.
Nhưng làm gì có chuyện con rắn chín đầu kia buông tha cho bọn họ?
“Phì!”
Tất cả chín đầu rắn đều dựng đứng lên, cơ thể lao nhanh theo bọn họ.
Thân hình con rắn chín đầu quá lớn, còn cái hang mà La Chinh đào chỉ rộng khoảng ba trượng.
Nhưng con này dựa vào sức mạnh của nó mà cố gắng tiến lên.
“Đùng!”
Toàn bộ cái hang đều bị nó phá tan, hơn nữa hai bên còn không ngừng sụp xuống.
Cho dù vậy, tốc độ của nó vẫn không hề bị ảnh hưởng.
Mộ Minh Tuyết vừa lao về phía trước, vừa phóng ra từng luồng nhũ băng.
Công kích của đại năng Thần Hải Cảnh không kém, nhưng vấn đề là con rắn chín đầu này quá mạnh.
Dù nhiều nhũ băng đến mấy thì cũng không phá vỡ được phòng ngự của nó.
Mặc dù có một số nhũ băng đã đâm vào lớp vảy bên ngoài của nó, tạo thành những vết thương rất nhỏ, nhưng vết thương này đã nhanh chóng lành lại.
Trong số các thần thú, lực công kích của rắn chín đầu thuộc loại yếu nhất.
Nhưng thế giới này luôn có sự công bằng.
Lực công kích của nó không mạnh, thay vào đó lực khôi phục lại đứng hàng số một, số hai trong các thần thú.
Nghe nói, cho dù có chém đứt đầu của nó thì trong một khoảng thời gian ngắn nó vẫn có thể mọc ra cái đầu mới.
Lúc trước, khi La Chinh bước lên Thanh Vân Lộ, hắn đã lấy được Huyết Phách Cửu Đầu Long, tăng cường huyết lực của bản thân, giúp cho năng lực khôi phục của hắn tăng lên một bậc.
Cũng may, rắn chín đầu không quá am hiểu công kích và đuổi giết.
Nếu đổi lại là một mãnh thú cấp mười hai khác, chỉ sợ La Chinh và Mộ Minh Tuyết đã không thể ra ngoài được nữa.
Nhưng cho dù vậy, thần thú có nhỏ yếu đến đâu thì vẫn là thần thú.
Con rắn chín đầu này không ngừng truy đuổi, nhưng dường như nó đã không còn kiên nhẫn được nữa, một cái đầu của nó thét to: “Chúng ta phải giết được bọn chúng, giết bọn chúng.
Thả máu độc ra ngoài đi”
“Phì phì!”
Những cái đầu khác cũng kêu lên.
Mỗi cái đầu rắn đều há to miệng, ngưng tụ từng luồng ánh sáng màu đỏ.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, sắc mặt Mộ Minh Tuyết liền trắng bệch.
Nàng và La Chinh đều đang ở trong con đường bay lên trên, mà con đường này lại quá nhỏ hẹp, hoàn toàn không có chỗ để né tránh, cảnh tượng trước mặt chính là tình thế không lối thoát rồi.
“Vù!”
Sau khi luồng ánh sáng màu đỏ ngưng tụ trong miệng chín cái đầu rắn xong liền phun ra thành từng cột máu đỏ tươi.
Chín cái đầu rắn phun ra chín cột máu trong con đường này, La Chinh và Mộ Minh Tuyết lập tức ngửi thấy mùi máu tươi xộc đến.
Cùng với đó còn kèm theo mùi hôi thối khủng khiếp, rõ ràng trong những cột máu đó đều chứa kịch độc.
“Làm thế nào đây…” Lúc này, Mộ Minh Tuyết đã buông xuôi, không chống cự nữa.
Nàng chỉ dựa theo bản năng mà lao về phía trước.
Tuy nàng vẫn cố chấp cho rằng La Chinh yếu hơn mình, nhưng lúc này, ngoại trừ La Chinh thì còn ai có thể giúp nàng được nữa?
Thật ra, nàng cũng không trông cậy vào việc La Chinh có thể cứu được mình.
Trong tình huống này, cả hai đều sẽ phải chết.
Cho nên hỏi La Chinh cũng chỉ là phản xạ có điều kiện.
Biểu hiện của La Chinh vẫn lạnh nhạt như cũ, hắn chỉ xoay người, một tay ôm lấy Mộ Minh Tuyết.
“Ngươi làm gì vậy?” Dường như Mộ Minh Tuyết đã hiểu ra điều gì.
Nàng cho rằng La Chinh muốn biến nàng thành tấm chắn để che cột máu chứa độc đang phun đến kia.
Chẳng ai mong mình trở thành lá chắn cho người khác.
Cho nên, Mộ Minh Tuyết phản kháng lại theo bản năng, lật La Chinh xuống dưới.
Nhưng Mộ Minh Tuyết không ngờ La Chinh chẳng những không phản kháng, mặc cho nàng kéo ngược lại, mà còn ngoan ngoãn che phía sau cho mình.
Lúc này, Mộ Minh Tuyết liền ngẩn người.
Xem ra nàng đã hiểu lầm La Chinh.
Hắn làm vậy chỉ vì muốn che chắn cho nàng?
Nàng và La Chinh chỉ mới quen biết nhau mà thôi, cũng không thân lắm.
Mặc dù đã đi cùng nhau một khoảng thời gian ngắn, cũng có được sự tin tưởng nhất định, nhưng sự tin tưởng này vẫn còn quá mong manh.
Cho dù là huynh đệ thì chỉ sợ cũng khó mà chắn đao cho nhau trong lúc nguy hiểm được.
Nhưng anh chàng Sinh Tử Cảnh trước mặt này lại che chắn cho nàng, vì nàng mà ngăn cản cột máu chứa chất độc trí mạng kia?
Lúc này, vẻ mặt Mộ Minh Tuyết là cảm xúc kinh ngạc xen lẫn khó hiểu.
“Ngươi!” Mộ Minh Tuyết hít một hơi thật sâu, cảm nhận được mùi máu tươi nồng nặc, nàng không khỏi nhìn chằm chằm vào La Chinh.
La Chinh mỉm cười, mở rộng hai cánh tay, duy trì tốc độ tiến lên, đồng thời mở rộng phạm vi lớn nhất mình có thể để ngăn cản cột máu chứa độc.
“Xèo xèo…”
Những cột máu chứa độc này có thể ăn mòn mọi thứ.
Tầng núi đá và thạch anh xung quanh đều có phản ứng kịch liệt, sủi bọt màu trắng ngà và khói màu đen, đồng thời để lại đầy lỗ thủng.
Nhưng tình huống này cũng không quá phức tạp đối với La Chinh.
Máu độc chỉ ăn mòn quần áo sau lưng hắn, hơn nữa, lực tấn công của cột máu lại càng giúp hắn tăng tốc độ.
“Cơ thể bách độc bất xâm?” Mộ Minh Tuyết nhìn La Chinh, trên gương mặt lại xuất hiện vẻ ngạc nhiên.
Rốt cuộc bây giờ nàng mới phát hiện ra, nàng đã quá coi thường La Chinh.
Chỉ sợ bí mật trên người hắn còn vượt qua sức tưởng tượng của nàng.
Cùng lúc đó, gương mặt Mộ Minh Tuyết hiện vẻ xấu hổ.
Vừa rồi người ta muốn cứu mạng nàng, vậy mà nàng lại đi hiểu lầm người ta…
“Ầm ầm…”
La Chinh đã ngăn được những cột máu trí mạng kia, nhưng nguy cơ vẫn chưa được hóa giải.
Con rắn chín đầu đã phá con đường này ra rộng gấp mười lần lúc trước, tiếng vang như tiếng động đất không ngừng chấn động tầng đáy và tầng dưới.
Xem ra, nó vẫn đuổi theo.
Nhưng hai người đã chạy ra khỏi con đường kia, từ tầng đáy chạy thẳng lên tầng dưới, không có cơ hội dừng lại mà thở, cứ thế cướp đường mà trốn.
Trên đường chạy, cái hang càng lúc càng hẹp, con rắn chín đầu cũng không ngừng va chạm xung quanh nhiều hơn, nó chỉ có thể không ngừng phun cột máu để công kích từ phía sau.
Tâm trạng của Mộ Minh Tuyết cũng đã bình tĩnh hơn, nên nàng vừa tránh công kích của con rắn chín đầu, vừa chạy lên phía trước, thỉnh thoảng còn ngưng kết Lĩnh Vực Tuyết Rơi để làm giảm tốc độ của con rắn.
Khi thật sự trốn không kịp, La Chinh lại chắn đằng sau nàng.
Không bao lâu sau, La Chinh và Mộ Minh Tuyết đã từ tầng dưới chạy lên tầng giữa.
Còn khi con rắn đuổi theo đến đây, dường như nó kiêng kỵ thứ gì đó, nên cái đầu nhỏ nhất hiện vẻ không cam lòng, gào thét với hai người La Chinh: “Lần sau, nếu lần sau các ngươi còn dám xông đến, ta sẽ khiến các ngươi có đi mà không có về”
Đe dọa xong, con rắn chín đầu di chuyển cơ thể quay trở lại…
Đến lúc này, hai người La Chinh mới thở phào một hơi.
Có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, tất nhiên ai cũng vui mừng.
Mà càng vui mừng hơn chính là bọn họ còn thu hoạch được ba mươi chín viên ngọc chân nguyên.
“Tạm dừng thăm dò ở đây thôi.
Sau khi trở lại chỗ nghỉ, ta và ngươi mỗi người một nửa” La Chinh thản nhiên nói.
“Ừm!” Tuy nàng tin La Chinh sẽ không độc chiếm ngọc chân nguyên, nhưng khi nghe hắn nói như vậy thì trong lòng mới thật sự cảm thấy an tâm.
Hai người một trước một sau bay thẳng lên tầng trên.
Lúc này, La Chinh cầm một viên ngọc chân nguyên, cẩn thận đánh giá.
Ngọc chân nguyên và đá chân nguyên chỉ khác nhau có một chữ, nhưng La Chinh lại cảm nhận được không ít sự chênh lệch trong đó.
Nói trắng ra, đá chân nguyên chỉ là một loại khoáng thạch đặc biệt, có tính chất cất giữ nguyên khí trời đất.
Cho dù là đá chân nguyên cực phẩm thì tác dụng của chúng cũng như nhau.
Chẳng qua đá chân nguyên cực phẩm cất giữ nhiều nguyên khí trời đất hơn, chân nguyên cũng càng tinh khiết hơn.
Còn ngọc chân nguyên thì dường như có “sinh trưởng”, là do nguyên khí trời đất trực tiếp ngưng kết thành.
Tác dụng của nó không chỉ là cung cấp chân nguyên, mà còn có tác dụng khác.
Điều này có thể nhìn ra được từ giá trị của nó.
Một trăm viên đá chân nguyên thượng phẩm có thể đổi được một viên đá chân nguyên cực phẩm, nhưng phải một mười nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm mới đổi được một viên ngọc chân nguyên.
Viên ngọc chân nguyên trong tay La Chinh rất mát và trơn, cho dù không bóp nát thì nó cũng không ngừng phóng ra chân nguyên tinh khiết, võ giả có thể trực tiếp hấp thu.
Nhưng La Chinh không dùng được.
Thứ mà bây giờ hắn dựa vào chính là khí hỗn độn, vì thế hắn không cần bổ sung chân nguyên.
Khi hắn vừa cầm ngọc chân nguyên bước ra khỏi huyệt động, đã có sáu bảy vị võ giả bay vụt đến từ phía chân trời, tu vi đều là Thần Hải Cảnh.
“Đứng lại, tên nhóc kia…” Một võ giả Thần Hải Cảnh lạnh lùng lên tiếng.
“Sao? Chỉ là một tên nhóc Sinh Tử Cảnh? Lần đầu tiên mới thấy, ha ha…” Một võ giả Thần Hải Cảnh khác cười nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








