[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 197 : Áp lực nguyên khí (c981-c985)
❮ sautiếp ❯Chương 981: Áp lực nguyên khí
Chỉ sau khi đột phá Thần Hải Cảnh mới có thể phi thăng.
Điều này gần như đã trở thành một quy luật trong toàn bộ vũ trụTất cả những người trong giếng phi thăng đều có tu vi Thần Hải Cảnh, nhưng tại sao lại có một tên nhóc Sinh Tử Cảnh?
Khi nói tới tình huống phi thăng đến ngoại tộc, nàng ta cũng đã lặng yên quan sát La Chinh, phát hiện tên nhóc Sinh Tử Cảnh này rất bình tĩnh.
Sự bình tĩnh đó không phải là giả vờ, mà là phát ra từ nội tâm.
Chỉ những võ giả có tâm võ đạo cực kỳ vững chắc mới có được.
Quả thật, mọi người đều là võ giả Thần Hải Cảnh, tu luyện đến tận bây giờ, tinh thần võ đạo đều đã được năm tháng rèn luyện mài giũa, đã trải qua rất nhiều nguy cơ trắc trở mới được như bây giờ.
Nhưng muốn làm được như La Chinh, thì vẫn hơi khó.
Cũng chính vì thế, nàng ta mới càng để ý đến La Chinh hơn.
“Mặc dù nước giếng rất dễ chịu, nhưng ngâm mãi cũng không phải chuyện gì tốt.
Chúng ta vẫn nên ra ngoài nói chuyện thì hơn” Một võ giả đề nghị.
Đề nghị này lập tức được những người khác tán thành.
Cơ thể của một người trong đám bỗng nhiên nhẹ bẫng, cả người bồng bềnh trôi lên miệng giếng.
Nhưng người kia vừa mới trồi lên thì một âm thanh trầm đục lại vang lên, giống như đụng phải một bức tường vô hình vậy. “Bùm” một tiếng, người đó lại rơi trở lại trong giếng.
“Chuyện gì xảy ra thế?”
“Hình như trên mặt giếng này có một cái nắp trong suốt?”
Những người khác liền nháo nhào lên tiếng.
La Chinh thản nhiên nhìn sang một hướng khác, đồng thời nhảy lên, đưa tay sờ vào một chỗ trong hư không.
Quả nhiên, miệng giếng có một kết giới vô hình.
Nếu muốn ra khỏi giếng thì phải mở kết giới này ra.
La Chinh cực kỳ tin tưởng vào sức mạnh của mình, nhưng hắn không làm thế.
Quan trọng là La Chinh chưa hiểu gì về chỗ này, vậy nên không manh động thì hơn.
Mặc dù hắn không sợ phiền phức, nhưng cũng không muốn vô duyên vô cớ rước họa vào thân.
“Bùm bùm!”
Sau khi chìm vào trong nước, La Chinh thản nhiên nói: “Bên trên có một kết giới, chắc là có người đã bố trí”
Những người trong giếng đều gật đầu.
Mọi người đều tò mò đánh giá La Chinh.
Vị võ giả râu quai nón lại càng thấy khó hiểu, cười nói: “Tại sao ngươi chỉ mới Sinh Tử Cảnh lại có thể phi thăng? Có phải đã có sai sót gì hay không?”
“Đúng vậy, Sinh Tử Cảnh lại có thể phi thăng, trước giờ ta chưa từng nghe nói”
“Ta vốn cho rằng mình vừa mới mở ra biển chân nguyên, khi phi thăng lên Thượng Giới chắc chắn đã xếp bét rồi, không ngờ ở đây còn có võ giả Sinh Tử Cảnh.
Ha ha…”
Trong lời nói của bọn họ đều lộ vẻ khinh thường.
Bọn họ đều là đại năng Thần Hải Cảnh, nên cường giả Sinh Tử Cảnh đầu thể lọt vào mắt họ.
Chỉ có cô gái mặc đồ trắng kia là không cư xử như vậy với La Chinh.
Dưới con mắt của nàng ta, với tu vi Sinh Tử Cảnh mà đã phi thăng, việc này đã phá vỡ quy tắc phi thăng.
Người như vậy mới được gọi là đáng sợ.
Nếu linh cảm của nàng ta đúng, thì thực lực của người này tuyệt đối không phải Sinh Tử Cảnh.
Nghe những người kia nói xong, sắc mặt La Chinh vẫn bình tĩnh.
Hắn hoạt động tứ chi, cố gắng để cơ thể tiếp xúc với nước giếng.
Không ngờ lần này phải ngâm trong giếng tới cả nửa tháng.
Trong khoảng thời gian nửa tháng này, mọi người chỉ có thể hoạt động trong một phạm vi nho nhỏ, tất cả đều cảm thấy rất nhàm chán.
Kết giới bên trên giếng có thể cản lại cả nguyên khí trời đất, nên khi tu luyện mọi người chỉ có thể thông qua đã chân nguyên cực phẩm mang theo trong người để bổ sung chân nguyên.
Nửa tháng sau, mọi người lại nghe được tiếng bước chân.
Một lát sau, có người mặc áo giáp đứng bên cạnh giếng, thản nhiên đánh giá đám người bên dưới, rồi lên tiếng: “Đã tẩy rửa nửa tháng, không biết đám dân quê đến từ Hạ Giới các ngươi đã rửa hết mùi bùn trên người mình chưa?”
Nghe vậy, đám người dưới giếng lập tức giận tím mặt.
Bọn họ đúng là võ giả đến từ Hạ Giới, nhưng đều là người đứng đầu ở Hạ Giới, bình thường đều đứng từ trên cao nhìn xuống, vài người trong số họ vốn còn là Quốc chủ của một thần quốc, là đối tượng được vô số sinh linh trong một thần quốc quỳ lạy hành lễ, sao có thể chịu nổi những lời sỉ nhục như thế?
Huống chi, anh hùng không hỏi xuất thân.
Cứ là võ giả Hạ Giới thì đều kém cỏi sao?
Cho nên, sắc mặt của đám võ giả Hạ Giới đều trầm xuống, phẫn nộ nhìn chằm chằm giáp sĩ đứng bên cạnh giếng.
Chẳng qua bây giờ bọn họ đang chịu cảnh bất đắc dĩ, nên không tiện phát tác mà thôi.
La Chinh chỉ mỉm cười, ánh mắt thản nhiên.
Xem ra, Thượng Giới và Hạ Giới cũng chẳng khác gì nhau, đều không thiếu mấy loại người như thế.
Vị giáp sĩ trên miệng giếng cảm nhận được ánh mắt phẫn nộ của những người bên dưới thì liền cười ha ha: “Biết ngay các ngươi không phục mà.
Nhưng nói thật, nếu các ngươi không gột rửa thân thể ở giếng Tịnh Hóa, mà cứ thế trực tiếp bước vào thì chỉ sợ các ngươi sẽ không chịu nổi nguyên khí trời đất điên cuồng ở đây.
Ngươi cho rằng Thượng Giới của chúng ta giống mấy cái nơi nhỏ bé kia của các ngươi sao?”
“Nguyên khí trời đất điên cuồng? Có ý gì vậy?” Mọi người đều nhìn nhau.
Giáp sĩ kia lại cười to: “Dù sao các ngươi cũng đã ngâm mình trong nước giếng nửa tháng rồi, xem ra cũng không tạm ổn.
Bây giờ ta sẽ cho các ngươi cảm nhận một chút”
Sau khi nói xong, giáp sĩ kia liền mở kết giới trên miệng giếng ra.
Trong nháy mắt giáp sĩ mở kết giới ra, mọi người liền cảm nhận được một luồng sức mạnh hỗn loạn từ miệng giếng tràn tới.
Sắc mặt những người dưới giếng đều thay đổi.
Khi luồng sức mạnh điên cuồng này ập tới, bọn họ lập tức cảm nhận được một áp lực vô hình, khiến họ vô cùng khó chịu.
“Nguyên khí trời đất là sao vậy?”
“Nó có thể dẫn động vào đan điền của ta…”
“Biển chân nguyên của ta vậy mà lại nổi lên sóng lớn”
Ngay cả sắc mặt của cô gái mặc đồ trắng hiểu biết rất nhiều chuyện về Thượng Giới kia cũng vô cùng khó coi.
Đám đại năng Thần Hải Cảnh đột nhiên phát hiện, biển chân nguyên trong cơ thể bọn họ có phản ứng với nguyên khí trời đất ở đây.
Toàn bộ nước ở biển chân nguyên của thế giới bên trong cơ thể đều cuộn lên thành từng con sóng lớn, như muốn lật tung toàn bộ thế giới.
Cảm giác này quả thực rất khó chịu.
Một số võ giả không chống đỡ được, phát hiện nước trong giếng có thể bảo vệ được bọn họ thì liền chìm cả cơ thể vào trong làn nước giếng.
Cũng chỉ có như vậy, bọn họ mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
“Nguyên khí trời đất này thật điên cuồng” Ngay cả La Chinh cũng cảm nhận được sự khác thường của nó.
Trong vũ trụ đâu đâu cũng có nguyên khí trời đất, nhưng nguyên khí trời đất của Đại Giới này và Đại Thế Giới hoàn toàn khác nhau.
Nếu ví nguyên khí trời đất ở Đại Thế Giới như một con cừu non ngoan ngoãn, thì nguyên khí trời đất ở Đại Giới này chính là một con hổ báo hung ác.
Nhưng cho dù nguyên khí trời đất ở đây không ổn định thì cũng không gây ra ảnh hưởng gì quá lớn cho La Chinh.
Nguyên nhân rất đơn giản, trong cơ thể hắn không có chân nguyên.
Sau khi tu luyện bí thuật Hỗn Độn, đan điền của hắn đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Trong đan điền của hắn chỉ có khí hỗn độn, nên không bị nguyên khí trời đất điên cuồng này tác động.
La Chinh nhìn đám đại năng Thần Hải Cảnh, cảm thấy khó hiểu: “Cứ cho là khó có thể thuần phục và hấp thu nguyên khí trời đất này thì các võ giả Thần Hải Cảnh cũng không nên có phản ứng như vậy chứ?” Lời này tất nhiên là hắn hỏi Thanh Long.
Ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không chịu được nguyên khí trời đất như vậy, thế những võ giả khác trong Đại Giới thì sao?
Nên biết rằng, tài nguyên ở Đại Giới rất phong phú, nhưng không phải người nào cũng là đại năng Thần Hải Cảnh.
Trong đó tất có vô số phàm nhân, cũng có vô số Tiên Thiên Cảnh, còn có rất nhiều võ giả Chiếu Thần Cảnh.
Nếu cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng còn khó mà chịu đựng được, vậy nhóm Tiên Thiên Cảnh làm sao mà sinh tồn?
Thanh Long cười khẩy trong đầu La Chinh: “Điều này cũng chẳng có gì lạ.
Rất đơn giản.
Giống như loài cá sinh sống ở biển sâu khó mà sinh tồn ở nơi nước nông.
Nếu cưỡng ép vớt chúng từ biển sâu lên, sợ là bọn chúng sẽ nổ tung mà chết”
“Ta biết, là áp lực nước” La Chinh gật đầu.
“Đúng, nguyên khí trời đất cũng tương tự.
Bình thường, chúng ta gọi nó là áp lực nguyên khí.
Mặc dù bọn họ là đại năng Thần Hải Cảnh, nhưng cũng cần có thời gian để thích ứng.
Một khi đã thích ứng được rồi thì tất nhiên sẽ không còn khó chịu như vậy nữa” Thanh Long đáp.
“Nhưng, khi ta đến Chân Long giới cũng không cảm nhận được áp lực nguyên khí như thế này” La Chinh hỏi.
La Chinh không những đã đến Chân Long giới, hơn nữa còn đến Tử Cực giới.
Cả Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm cũng từng tiến vào trong Tử Cực giới, nhưng khi đó hắn thật sự không cảm nhận được điều gì bất thường.
Chương 982: Phục dịch
Nghe La Chinh hỏi vậy, Thanh Long lại giải thích.
Giữa các Đại Giới với nhau cũng có sự khác biệt.
Chân Long giới và Tử Cực giới cũng không được coi là một Đại Giới hoàn chỉnh, chất lượng nguyên khí trời đất cũng không chênh lệch với Hạ Giới bao nhiêu…La Chinh gật đầu.
Đúng lúc này, vị giáp sĩ kia nhìn thấy phản ứng của đám đại năng Thần Hải Cảnh trong giếng thì liền bật cười: “Nhìn biểu hiện của đám người vô dụng các ngươi kìa.
Ha ha, mỗi lần mở miệng giếng đều nhìn thấy cảnh này, thật sự là buồn cười chết đi được”
Mặc dù đám đại năng Thần Hải Cảnh ở dưới giếng vô cùng phẫn nộ, nhưng bọn họ cũng không thể làm gì được.
Cảm giác biển chân nguyên bên trong cơ thể quay cuồng lên quả thật quá khó chịu, không ai muốn trồi lên khỏi mặt nước.
“Xem ra, trong giếng này không có người nào đáng để xem xét.
Các ngươi cứ từ từ thích ứng đi” Vị giáp sĩ kia nói xong thì lập tức rời đi.
Kết giới phong ấn trên miệng giếng đã biến mất, La Chinh cũng không cần thiết phải ở lại.
Huống chi, hắn không lại bị áp lực nguyên khí ảnh hưởng.
Thế nên hắn nhảy lên, vững vàng đứng ở trên miệng giếng.
Ánh mắt của hắn quét ngang một lần, gương mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Hắn không ngờ xung quanh lại có nhiều giếng đến như vậy.
Xung quanh La Chinh có chi chít giếng.
Cách đó không xa còn có hơn mười vị giáp sĩ đang đi kiểm tra từng miệng giếng một. “Nhiều giếng phi thăng như thế, chẳng phải số lượng đại năng Thần Hải Cảnh phải có đến mấy trăm người sao? Hơn nữa đây mới chỉ là đại năng Thần Hải Cảnh từ Hạ Giới thôi đấy”
Trong lòng La Chinh khó tránh khỏi cảm thán.
Nhưng khi nhảy lên, hắn lại không cân nhắc đến tâm trạng của đám giáp sĩ.
La Chinh cứ như vậy đứng ở miệng giếng, lập tức thu hút sự chú ý của đám giáp sĩ.
Dưới chiếc mũ giáp, từng ánh mắt ngạc nhiên đều tập trung trên người La Chinh.
“Có gì sai rồi đúng không?”
“Không phải kết giới của cái giếng kia vừa mới được mở ra hay sao? Tại sao tên nhóc này lại có thể thích ứng với áp lực nguyên khí trong thời gian ngắn như vậy?”
“Quái thai!”
Mấy vị giáp sĩ đứng nhìn chằm chằm vào La Chinh.
“Các ngươi sai rồi.
Tên nhóc này không chỉ là quái thai, mà là quái thai trong quái thai.
Hắn mới chỉ là Sinh Tử Cảnh thôi” Một vị giáp sĩ bỗng nhiên nói.
Lúc này, rất nhiều giáp sĩ mới phát hiện ra La Chinh chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh, vậy nên nhất thời tất cả đều ngẩn ra.
Đám giáp sĩ này đều có tu vi là Thần Hải Cảnh, nhiệm vụ của bọn họ chính là đón tiếp và hướng dẫn võ giả phi thăng.
Mấy năm gần đây, số lượng võ giả phi thăng mà bọn họ đón tiếp và hướng dẫn cũng không ít.
Đa số các võ giả phi thăng đều phải ở trong mấy cái giếng này từ mười ngày đến nửa tháng.
Mục đích là để bọn họ dần dần quen với nguyên khí trời đất ở đây.
Bước kế tiếp chính là mở ra kết giới, để nguyên khí trời đất rót xuống, giúp bọn họ dần dần thích ứng.
Nếu để cho một võ giả phi thăng đột nhiên tiếp xúc với nguyên khí trời đất điên cuồng này thì chỉ sợ sẽ khiến toàn bộ biển chân nguyên trong cơ thể họ chảy ngược.
Đan điền chính là nền tảng căn bản của võ giả.
Mọi vấn đề xảy ra trong đan điền đều có ảnh hưởng quan trọng đối với võ giả.
Nếu biển chân nguyên chảy ngược, nhẹ thì sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, nặng thì tẩu hỏa nhập ma.
Thậm chí trong cơ thể còn trực tiếp nổ tung, cũng chính là nổ đan điền mà chết.
Cho nên, sau khi kết giới mở ra, thời gian để một người có thể dần thích ứng được thì bình thường cũng mất tới nửa tháng nữa.
Võ giả phi thăng có năng lực mạnh một chút thì có thể thích ứng trong vòng mười ngày, thậm chí một số võ giả phi thăng có thể chất cực tốt, có thể thích ứng trong vòng bảy ngày.
Nhưng thế gian này luôn có một số nhân vật yêu nghiệt, có thể thích ứng với áp lực nguyên khí chỉ sau ba ngày mở kết giới.
Chỉ có điều, số người như vậy rất ít, thông thường phải rất nhiều năm mới thấy được một hai người.
Theo như những người tiếp đón và hướng dẫn võ giả thế hệ trước kể lại, trước đây từng có võ giả từ Hạ Giới phi thăng lên mà lại chỉ mất hai canh giờ là đã có thể thích ứng với áp lực nguyên khí.
Người đó bây giờ chính là Huyễn Hải Thiên Tôn nổi tiếng gần xa.
Nhưng lúc này…
Bọn họ vừa mới mở kết giới ra, thời gian để cho võ giả Sinh Tử Cảnh này thích ứng dường như còn chưa đến một nén nhang?
Tại sao hắn lại có thể nhảy ra ngoài? Hơn nữa trông còn có vẻ như không xảy ra chuyện gì cả.
Đáng chết ở chỗ, tên nhóc này mới chỉ là Sinh Tử Cảnh mà thôi.
Tại sao ngay cả võ giả Sinh Tử Cảnh cũng có thể phi thăng?
Đầu óc đám giáp sĩ bắt đầu trở nên lộn xộn, thậm chí bọn họ còn hoài nghi, không biết có phải trong vũ trụ xảy ra biến cố gì hay không? Hay là quy tắc phi thăng đã thay đổi?
“Ngươi!” Vị giáp sĩ vừa mới rời khỏi cái giếng chỗ La Chinh liền quay đầu xông đến chỗ hắn.
Gã vốn đang khí thế hùng hổ, nhưng khi đến trước mặt La Chinh, khí thế đó đã nhanh chóng suy giảm.
Mặc dù đầu óc của gã đã bị quá tải, nhưng chỉ trong nháy mắt gã đã bình thường lại.
Không thể đối đãi với tên nhóc này như võ giả Hạ Giới phi thăng bình thường.
Nhân vật có tốc độ phát triển kinh người như vậy, nếu chẳng may sau này có được thành tựu nào đó, đừng nói là cường giả Thiên Tôn cấp bậc Giới Chủ, ngay cả khi hắn chỉ giành được một chức vị quan trọng trong thánh địa thì cũng đã không phải là người mà gã có thể trêu chọc rồi.
Gã thậm chí còn cảm thấy hối hận, vừa nãy khi mở kết giới ra, đáng lẽ gã không nên lên tiếng mỉa mai những võ giả dưới giếng như vậy.
Gã nói như thế, chẳng khác gì đã làm tổn thương người trước mặt này, chỉ hy vọng hắn sẽ không so đo với gã.
Cho nên, gã vốn đang hung hăng vọt đến trước mặt La Chinh, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã nở nụ cười, khách sáo nói: “Năng lực thích ứng của anh bạn không tệ.
Hoan nghênh ngươi phi thăng Thượng Giới, trở thành một thành viên của thánh địa Linh Vũ chúng ta”
Thái độ của tên này thay đổi một cách chóng mặt, khiến cho La Chinh cũng phải tặc lưỡi.
Mặc dù La Chinh chán ghét lời nói của gã lúc trước, nhưng cũng không so đo với gã làm gì: “Nơi này là thánh địa Linh Vũ của Nhân tộc?”
“Đúng vậy!” Giáp sĩ kia hãnh diện nói: “Thánh địa Linh Vũ chính là một trong ba thánh địa thập phẩm của Thông Linh giới”
Thánh địa thập phẩm…
La Chinh gật nhẹ đầu.
Tứ đại thần quốc cũng chỉ có thể miễn cưỡng xưng là thánh địa bát phẩm.
Thánh địa thập phẩm này có lẽ đã được coi là thánh địa đứng đầu trong những thánh địa đang tồn tại.
Nhưng hắn không biết thánh địa Linh Vũ này rộng lớn như thế nào, hay có bao nhiêu cường giả trong đó.
Vị giáp sĩ kia thấy La Chinh không có ý so đo với mình, gã liền vội móc một sợi xích sắt màu đen, lung lay trước mặt La Chinh: “Thật ngại quá, phiền ngươi đeo sợi xích này vào…”
Nhìn thấy sợi xích, La Chinh khẽ nhíu mày, hỏi: “Có ý gì vậy?”
Nhìn thấy vẻ khó chịu của La Chinh, hai vị giáp sĩ bên cạnh cũng bước đến.
Một người trong đó lên tiếng giải thích: “Không có ý gì cả.
Theo quy tắc của thánh địa Linh Vũ chúng ta, hễ là người phi thăng thì đều phải đeo sợi xích này trước, phục dịch cho linh vật của thánh địa lớn.
Sau khi thỏa mãn điều kiện nhất định thì mới có thể rời đi được”
“Người nào cũng vậy sao?” Mày La Chinh càng nhíu chặt hơn.
Theo những gì mà La Chinh đã lên kế hoạch từ trước, sau khi phi thăng Thượng Giới, hắn sẽ có hai con đường để đi.
Một là trở thành võ giả độc lập, tự mình tích lũy kinh nghiệm trong vũ trụ, tiện đó cũng tìm nơi muội muội của hắn bị mất tích.
Đợi sau khi thực lực tăng lên, hắn sẽ giúp Huân trở về Yêu Dạ tộc, tốt nhất là giúp Huân xử lý hết đám tiện nhân trong tộc.
Tiếp đó, hắn sẽ giúp Thanh Long tạo ra cơ thể Thiên Diễn.
Đương nhiên, mục tiêu càng về sau càng khó hơn mục tiêu trước.
Ví dụ như, thực lực của Huân chính là Giới Chủ.
Với thực lực của La Chinh bây giờ, việc đối đầu với Giới Chủ là không thực tế.
Muốn thực hiện được mục tiêu này, chỉ sợ phải cần một khoảng thời gian dài nữa.
Về phần trợ giúp Thanh Long tạo ra cơ thể Thiên Diễn thì lại hoàn toàn không đơn giản.
Mà tìm La Yên lại là điều khó khăn nhất, đồng thời cũng là mục tiêu không thể không thực hiện nhất.
Đến nay, thực lực của người thanh niên kia vẫn còn hiện rõ mồn một trước mặt La Chinh.
Sức mạnh của La Chinh còn không bằng một phần nghìn vạn sức mạnh của người đó.
Khoảng cách giữa hai người thực sự quá xa.
Đối với La Chinh, thời gian vẫn rất gấp, hắn hoàn toàn không có cảm giác thả lỏng.
Bây giờ hắn vừa mới phi thăng đã bị khóa lại như phạm nhân, trở thành nô dịch, tâm trạng của hắn mà tốt được mới lạ.
Nhìn thấy sắc mặt không vui của La Chinh, khí thế của mấy vị giáp sĩ cũng bắt đầu lạnh lại.
Trong mắt bọn họ, có lẽ La Chinh là người phi thăng nổi bật nhất, nhưng dù sao cũng chỉ là võ giả phi thăng, thậm chí ngay cả tu vi cũng chỉ là Sinh Tử Cảnh.
“Đây chính là quy tắc.
Dù ngươi có muốn hay không thì cũng phải phục dịch, không còn lựa chọn nào khác” Một giáp sĩ cười khẩy, nói: “Cho nên, ngươi đừng làm chúng ta khó xử”
La Chinh ngẫm nghĩ một phen, sau đó khẽ gật đầu, đưa hai tay cho giáp sĩ kia đeo sợi xích vào tay của mình.
Chương 983: Nương nhờ thúc thúc
Sau khi hai tay La Chinh bị khóa lại, hắn cũng đánh giá chiếc xích được làm bằng gỗ này một lượt, trong lòng khẽ lắc đầuTài nguyên của Thượng Giới cũng không khoa trương như trong tưởng tượng của hắn.
Cái xích này chỉ là thánh khí trung phẩm, vậy mà lại mong có thể trói được mình.
Tuy bên trên còn có mấy thần văn huyền diệu, nhưng La Chinh vẫn chắc chắn rằng hắn chỉ cần dựa vào sức mạnh cũng có thể phá nó ra.
Tuy nhiên, theo như lời những giáp sĩ này thì mình nên làm bọn họ khó xử.
Hơn nữa, phải đối mặt với một đám đại năng Thần Hải Cảnh thì với thực lực của mình hiện tại cũng không đủ để trốn thoát.
Nếu bản thân đã phi thăng tới Thông Linh giới, vậy hắn phải hành sự theo hoàn cảnh.
Bây giờ La Chinh đã sớm trải qua cái giai đoạn thường hành sự thiếu suy nghĩ của thanh niên mới lớn rồi, hắn đã hiểu được cái gì gọi là ẩn nhẫn.
Sau khi đeo xích, La Chinh bị một giáp sĩ đưa vào chờ trong một lầu gác ở cách đó không xa.
Giáp sĩ kia còn chưa rời đi, La Chinh bỗng thấy túi linh thú của mình có gì đó đẩy đẩy ra, đột nhiên nghe thấy một tiếng “kéc”.
Giáp sĩ nhìn La Chinh tò mò hỏi: “Ngươi phi thăng rồi vậy mà còn dẫn theo linh thú à? Là khế ước thú ngươi tự nuôi sao?”
Nghe thấy câu hỏi của giáp sĩ, La Chinh thầm nghĩ không ổn.
Rồng tổ chính là thứ mà Thiên Vị tộc muốn bắt, nên chắc chắn đây không phải chuyện nhỏ.
Nếu bị người khác phát hiện, chỉ sợ sẽ rước lấy phiền toái.
Nhưng nét mặt La Chinh vẫn cười nói bình tĩnh như trước: “Đúng vậy, là khế ước thú bắt được ở Hạ Giới”
Giáp sĩ khẽ gật đầu, sau đó mới quay đầu rời đi.
Trong mắt đám võ giả Thượng Giới thì Hạ Giới nào có được cái gì tốt? Thế nên gã cũng lười kiểm tra.
Đợi sau khi giáp sĩ kia đi ra khỏi cửa, La Chinh mới thầm than một tiếng: Nguy hiểm thật.
Sau đó hắn vỗ nhẹ túi linh thú: “Nhóc con, không được làm ồn.
Nếu như bị người khác bắt đi, ta cũng không có cách cứu ngươi về đâu”
Thời gian dần trôi, rồng tổ cũng dần trưởng thành, linh trí của nó đã ngang với đứa trẻ tám chín tuổi, nên rõ ràng nó nghe hiểu lời nói của La Chinh.
Trước khi phi thăng, Khê Ấu Cầm đã làm rất nhiều đồ ăn để vào trong không gian của túi linh thú cho nó, có lẽ nó này đã ăn gần hết mất rồi.
Thực ra, với thể chất thần khí của loại sinh vật rồng tổ thì nó hoàn toàn không cần ăn cơm, chỉ cần hít nguyên khí trời đất cũng có thể trưởng thành.
Nhưng bởi vì Khê Ấu Cầm lại nuôi nó thành một con vật tham ăn, nên tự nhiên nó lại kén chọn.
Lần này, rất có thể là đã không kiềm chế được.
Lời uy hiếp của La Chinh rất có hiệu quả, dù sao thì nó cũng tạo dấu ấn với La Chinh, nên nó sợ khi phải cách xa “mẫu thân” của mình.
Sau đó, nó cuộn mình trong túi linh thú, không hề nhúc nhích, cũng không phát ra âm thanh nào nữa.
Lần này chờ đợi mất gần nửa tháng…
Bảy ngày trước, không hề có bất kỳ người mới phi thăng nào đi vào lầu gác này.
Tới ngày thứ mười, võ giả đầu tiên bước vào là một cô gái mặc quần áo màu trắng.
Hai tay cô gái cũng đeo xiềng xích, khi nhìn La Chinh thì trong mắt vẫn kinh ngạc như trước.
Dường như nàng đã hiểu rõ quy tắc trên Thượng Giới từ những con đường nào đó, nàng cũng biết việc rời khỏi giếng phi thăng, thích ứng với nguyên khí trời đất cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Nhưng ngay cả như vậy, nàng cũng phải mất tới mười ngày mới dám rời khỏi giếng phi thăng, căn bản không thể đánh đồng với La Chinh – người chỉ cần thời gian một nén nhang đã hoàn toàn thích ứng…
Cô gái mặc quần áo màu trắng ngồi bên cạnh La Chinh, hỏi thẳng vào vấn đề: “Làm sao ngươi làm được vậy?”
La Chinh cười: “Làm được cái gì?”
“Trong thời gian ngắn như thế mà đã thích ứng được với nguyên khí trời đất thì chỉ có một cách giải thích” Trong lòng cô gái mặc quần áo trắng còn có một suy luận khác: “Ngươi… không phải là người phi thăng từ Hạ Giới, mà là võ giả từ Thượng Giới xuống Hạ Giới, sau đó thông qua con đường phi thăng để trở lại Thượng Giới.
Ta đoán đúng không?”
Nghe thấy suy luận của cô gái mặc quần áo trắng này, trên mặt La Chinh lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Hắn lập tức lắc đầu: “Ta không đến từ Thượng Giới”
Cô gái mặc quần áo trắng bĩu môi.
Biết La Chinh sẽ không nói thật, nhưng nàng vẫn cười rất thản nhiên: “Nếu ngươi thật sự là võ giả phi thăng, sau này nhất định sẽ được trọng dụng!’
Ánh mắt La Chinh vẫn trầm tĩnh như trước, nhìn về những cái giếng phi thăng ở phía xa xa.
Cô gái mặc quần áo màu trắng thấy La Chinh không nói gì thì lại tiếp tục nói: “Thật ra, một vị thúc thúc của ta chính là thành chủ của thành Điểm Thương ở trung tâm thánh địa Linh Vũ.
Đợi sau khi đi lao dịch xong, ta có thể đến nương nhờ vị thúc thúc kia.
Nếu ngươi không có chỗ để đi, có thể đi cùng ta”
Thấy cô gái mặc quần áo trắng nói vậy, La Chinh cũng chỉ liếc nhìn nàng ta một cái.
Trước đây, khi ở trong giếng phi thăng, cô gái này thậm chí còn không rõ nơi này có thuộc phạm vi thống trị của Nhân tộc hay không, xem ra là giả vờ không biết.
Về thành chủ thành Điểm Thương, La Chinh cũng không biết thực lực của hắn mạnh tới mức nào.
Nhưng ở giai đoạn này, La Chinh cũng không định để lộ ra đường đi của mình, hắn vẫn thiên về việc trở thành một võ giả độc lập.
Về phần gia nhập cái gọi là thánh địa Linh Vũ, hắn cũng không có nhiều hứng thú.
Vậy nên, hay là đi theo cô nàng này tới chỗ thành Điểm Thương gì đó?
Hắn dự định, sau khi đi phục dịch xong thì sẽ sớm rời khỏi thánh địa Linh Vũ…
Nhưng La Chinh thật không ngờ, hắn đã nghĩ sự việc quá đơn giản.
Thông Linh giới là một Đại Giới tương đối xa xôi trong Nhân tộc, tổng cộng có ba thế lực thống trị.
Đó là thánh địa Linh Vũ, thánh địa Triều Tịch và thánh địa Thông Linh.
Ngoài ra, trong cả Đại Giới còn phân bố vô số thánh địa và thần quốc lớn nhỏ.
Cửu phẩm, bát phẩm, thất phẩm, lục phẩm… Thánh địa và thần quốc đều có những cấp bậc này.
Về phần ngũ phẩm, tứ phẩm, tam phẩm và thế lực tông môn nhị phẩm thì lại càng nhiều.
Mà thánh địa Linh Vũ và thánh địa Triều Tịnh chính là thánh địa thập phẩm thuộc loại yếu hơn trong hàng ngũ đầu.
Về thánh địa Thông Linh, nếu nó đã dám lấy hai chữ Thông Linh làm tên, mà thế giới này cũng được gọi là Thông Linh giới thì rõ ràng nơi này chính là trung tâm của cả Thông Linh giới!
Cho dù lúc trước phạm vi của một Đại Giới có lớn bao nhiêu, thì phạm vi mà thánh địa Linh Vũ cai quản cũng đã lớn đến mức La Chinh khó có thể tưởng tượng được!
Lấy tốc độ phi hành hiện tại của La Chinh, cần ít nhất trên dưới ba năm để rời khỏi thánh địa Linh Vũ…
Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao lúc trước Cổ Bội Nhi của Thiên Vị tộc lại mở miệng nói đại lục thần quốc còn không bằng vườn hoa nhà nàng.
Diện tích Đại Giới rất lớn, vượt xa tưởng tượng của La Chinh.
Về phần thành Điểm Thương ở trong miệng cô gái mặc quần áo màu trắng, có thể coi là một tòa thành tương đối quan trọng trong thánh địa Linh Vũ, vị thúc thúc kia của nàng và nàng đều là võ giả phi thăng từ Hạ Giới.
Có thể thăng chức lên làm thành chủ thì cũng được coi như là nhân vật số một trong thánh địa Linh Vũ.
Đưa lời mời như vậy, cũng là bởi nàng đã nhìn trúng thiên phú của La Chinh.
Sau này, khi tới thành Điểm Thương, nàng phải tiến cử với thúc thúc của mình một phen.
Nhưng không ngờ La Chinh quá mức kiêu căng, dường như chí hướng không ở nơi này.
Vậy nên đương nhiên nàng cũng sẽ không nhắc lại.
Từ sau khi cô gái mặc quần áo trắng rời khỏi giếng phi thăng, thì càng lúc càng có nhiều võ giả dần dần thích ứng được với nguyên khí trời đất.
Sau khi rời khỏi giếng, cả đám người đều mang bị xích lại, tiến vào trong lầu gác.
Những đại năng Thần Hải Cảnh này là một đám tính khí cao ngạo, sao lại bằng lòng để bị xích lại, bị người khác khống chế như thế? Vậy nên khó tránh khỏi việc sẽ phát sinh xung đột với những giáp sĩ.
Nhưng nhóm giáp sĩ này cũng không hề nể tình mà cảnh cáo những người kia.
Dù ở Hạ Giới bọn họ có nổi tiếng cỡ nào, nhưng nếu đã chọn phi thăng thì đều phải nhẫn nhịn!
“Ở Hạ Giới, có lẽ một câu nói của các ngươi đã có thể quyết định sống chết của nghìn vạn người, ngồi ở vị trí trên vô số người.
Nhưng ở Thượng Giới, ngay cả cọng hành các ngươi cũng không phải!” Một giáp sĩ trong số đó gào lên với các đại năng Thần Hải Cảnh như thế.
Trong quá trình này, có hai đại năng Thần Hải Cảnh còn đánh một trận với những giáp sĩ kia.
Kết quả thì có thể đoán được, hai đại năng Thần Hải Cảnh phải trả giá lớn, đó là bị quản giáo càng nghiêm khắc hơn.
Sợi xích lồng vào hai người bọn họ còn to hơn gấp đôi bình thường, hơn nữa sợi xích ấy còn có thể được xếp vào nhóm thần khí.
Về phần thần văn bên trên đương nhiên cũng mạnh hơn.
Ngoài ra, phía dưới sợi xích của hai người kia còn treo thêm hai quả cầu sắt màu đen thui rất lớn.
Cũng không biết đây là quả cầu sắt gì mà cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì khi kéo quả cầu sắt này đi cũng có phần phải cố hết sức.
Có lẽ treo quả cầu sắt này vào người thì ngay cả phi hành trên không trung cũng vô cùng khó khăn.
Lại qua ba ngày nữa, tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh từ giếng phi thăng đều rời khỏi đây.
Những đại năng Thần Hải Cảnh này và La Chinh đồng loạt đứng ở trong lầu gác.
Sau khi giáp sĩ kiểm kê nhân số xong thì liền ghi tên họ tất cả các võ giả vào danh sách, sau đó áp giải bọn họ đi tới một truyền tống trận.
Đại Giới thật sự rất lớn, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng phải sử dụng truyền tống trận để di chuyển.
Nếu không, chỉ khoảng cách giữa hai thành lớn bất kỳ nào đó cũng đã hơn mười vạn dặm, đi bình thường thì thời gian cũng phải mất tới một năm rưỡi…
Chương 984: Con đường Đại Giới
Trước khi tiến vào truyền tống trận, La Chinh cũng để ý thấy, thần văn dùng để bố trí truyền tống trận này vô cùng đặc biệtTruyền tống trận trong Trung Vực đều được xây dựng từ phù văn và dùng đá chân nguyên để vận hành.
Thực ra nguyên lý rất đơn giản, đó là lợi dụng phù văn để mở ra một lối đi truyền tống, sau đó phối hợp với truyền tống trận ở một nơi xa khác.
Thông qua lối đi truyền tống này có thể kéo gần khoảng cách hai nơi đó, cho nên đối với võ giả bình thường thì việc ngự không phi hành từ thành Thiên Khải đến thành Vân Hải phải mất thời gian mấy ngày, còn thông qua lối đi truyền tống thì chỉ mất không đến một nén nhang.
Nhưng truyền tống trận trước mắt lại hoàn toàn khác.
Tuy thần văn ở trước mặt La Chinh vô cùng xa lạ, nhưng hắn vẫn có thể phân tích sơ qua tác dụng của nó.
Truyền tống trận này không chỉ có thể mở ra một lối đi truyền tống, hơn nữa dường như còn liên quan đền một thứ gì đó.
Về phần là cái gì, quả thật La Chinh đoán không ra.
Sau khi giáp sĩ mở ra truyền tống trận, tất cả những người phi thăng liền nối đuôi nhau đi vào.
Ánh sáng trắng lóe lên, mọi người bước vào trong lối đi phi thăng.
Trong lối đi phi thăng thật ra cũng không có gì khác thường, nhìn qua thì gần giống lối đi truyền tống ở Hạ Giới, cả lối đi truyền tống đều hiện lên màu xanh thẳm.
Mọi người dọc theo lối đi truyền tống màu xanh thẳm này được một lúc thì phía trước đột nhiên xuất hiện một lối đi truyền tống khổng lồ!
“Không ngờ lối đi truyền tống này lại ổn định đến vậy!” Sau khi nhìn thấy lối đi truyền tống kia, La Chinh cũng phải cảm thán một câu.
Toàn bộ lối đi truyền tống khổng lồ đều hiện lên màu tím nhạt.
Lối đi truyền tống bình thường chỉ rộng ba bốn trượng, mà lối đi truyền tống to lớn này lại rộng hơn trăm trượng!
Nhưng điều khiến La Chinh ngạc nhiên đó là, lối đi truyền tống khổng lồ này ổn định hơn nhiều so với lối đi truyền tống bình thường.
Không gian xung quanh dường như đã ngưng kết lại.
Nếu ai muốn phá hủy lối đi truyền tống này, chỉ sợ cũng không dễ dàng…
Nhưng khi mọi người vừa mới tiến vào trong, liền nhìn thấy hai võ giả từ một bên lối đi truyền tống bay lại đây.
Hai vị võ giả này đánh giá những người phi thăng, một người trong đó cười nói: “Lần này thu hoạch không ít, chắc là phải hơn một nghìn người phi thăng?”
Một giáp sĩ áp giải La Chinh nói: “Có cái rắm.
Kỳ khảo hạch sắp tới, thánh địa Linh Vũ chúng ta có thể trông chờ vào những người phi thăng từ Hạ Giới bẩn thỉu này sao?” Nói xong, giáp sĩ kia liền lấy từ trong nhẫn tu di ra hơn một nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm, lập tức nói thêm: “Lần này, nhân số lên tới nghìn người, có thể giảm giá dùng lối đi truyền tống chứ?”
Người nọ kiểm kê đá chân nguyên một lần, cười khẩy, sau đó lấy ra hơn một trăm viên từ trong đống đá chân nguyên trả lại cho giáp sĩ: “Giảm giá hay cái gì đó thì không được nói, dù sao cũng là thánh địa Linh Vũ các ngươi trả tiền…”
Sau khi giáp sĩ nhận số đá chân nguyên được trả lại, liền phân cho mấy giáp sĩ khác ở đây mỗi người mấy viên, rõ ràng là chiếm đoạt làm của riêng.
Sau khi đã chuẩn bị tốt, giáp sĩ đó gào lên với nhóm người phi thăng: “Được rồi, mọi người theo sau ta, tiếp tục xuất phát!”
Những người phi thăng nghe thấy lời của giáp sĩ kia, tuy trong lòng bất mãn, nhưng cuối cùng cũng không có hành động gì lỗ mãng, cả đám liền theo sau những giáp sĩ này, tiếp tục đi dọc theo lối truyền tống khổng lổ.
“Rốt cuộc khi nào mới đi hết lối truyền tống màu tím này? Đã thế còn thu phí?” Tất nhiên La Chinh sẽ không đi hỏi những giáp sĩ kia, mà hắn mở miệng hỏi Thanh Long.
Thanh Long cười, trả lời: “Loại lối đi truyền tống khổng lồ này là con đường Đại Giới! Muốn mở con đường Đại Giới thì ít nhất cũng phải là nhân vật cấp Giới Chủ”
“Con đường Đại Giới?”
“Đúng vậy, một Đại Giới thật sự rất rộng lớn, lối đi truyền tống nho nhỏ như ở Trung Vực thì cùng lắm cũng chỉ có thể xây dựng trong khoảng cách hơn mười nghìn dặm, nếu quá xa thì rất khó ổn định” Thanh Long thản nhiên nói.
La chinh khẽ gật đầu, giống như truyền tống trận siêu cấp của Thiên Miểu đạo nhân được xây dựng từ Trung Vực đến đại lục Hải Thần vậy.
Bởi vì khoảng cách quá xa, cho nên trong lối đi truyền tống rất không ổn định.
Khi đi từ Trung Vực tới đại lục Hải Thần, La chinh đã gặp phải một cơn bão không gian mạnh, thiếu chút nữa mất cả tính mạng.
Cho dù thời điểm từ đại lục Hải Thần trở về, tu vi của La Chinh đã được cải thiện, nhưng vẫn bị thương không nhẹ.
Mà diện tích và độ sâu của Đại Giới đều vượt xa tưởng tượng của Hạ Giới.
Lấy tu vi Thần Hải Cảnh mà muốn đi ngang qua một Đại Giới, không chỉ cần tới một hai năm, mà phải mấy trăm năm!
Nhưng trong Thượng Giới có vô số người tài giỏi, dường như trong mỗi Đại Giới đều mở một con đường Đại Giới lớn, có thể liên thông với nhau, thậm chí còn có một số lối đi xuyên biên giới, khoảng cách truyền tống lại càng xa hơn bình thường.
Để xây dựng những lối đi truyền tống này cũng tốn nhiều thời gian và công sức, nên việc giữ gìn cũng không dễ dàng.
Cho nên, mượn những lối đi này đương nhiên phải trả tiền, hơn nữa giá còn không hề rẻ.
Mỗi người là một viên đá chân nguyên cực phẩm, mà loại truyền tống này còn rất gần nhau, chỉ khoảng hai ba trăm nghìn dặm là có một cái.
Nếu đi cả Đại Giới, chi phí dùng cho lối đi truyền tống sẽ lên tới hơn vạn viên đá chân nguyên cực phẩm.
Còn chi phí đi qua một Đại Giới thì tốn hết trăm vạn viên đá chân nguyên cực phẩm…
Giá trị con người La Chinh khá lớn.
Lúc trước, khi ở trong tứ đại thần quốc đào mỏ quặng, hắn cũng đã trao đổi được không ít đá chân nguyên cực phẩm.
Nhưng lúc này, La Chinh bỗng phát hiện ra, toàn bộ giá trị của hắn cũng chẳng đủ để đi xuyên Đại Giới.
Vừa cảm thán, La Chinh vừa theo mọi người ở đây vào xe bay trong lối đi truyền tống.
Sau nửa canh giờ, giáp sĩ phía trước đột nhiên dừng lại, rồi bắt đầu theo đường rẽ bên cạnh rời đi.
Mọi người trở lại trong lối đi truyền tống thường một lần nữa.
Chẳng mấy chốc, mọi người đã ra khỏi lối đi truyền tống, trước mặt liền xuất hiện một dãy núi màu đen rất cao!
“Nơi này là…” Nhìn thấy dãy núi lớn màu đen này, một người phi thăng mở miệng hỏi.
Một giáp sĩ nghe thấy lời của hắn, khẽ cười: “Đây là nơi các ngươi lao dịch.
Theo quy định của thánh địa Linh Vũ, muốn gia nhập thánh địa Linh Vũ ta thì phải đào được một trăm viên ngọc chân nguyên ở đây!”
“Ngọc chân nguyên?”
“Đó là cái gì vậy?”
Giáp sĩ cười khẩy: “Ta biết các người không biết cái gì là ngọc chân nguyên.
Dãy núi trước mặt chính là một mỏ đá chân nguyên.
Trong đó, đá chân nguyên cấp bậc gì cũng có, hạ phẩm, thượng phẩm, cực phẩm.
Đương nhiên, cũng có ngọc chân nguyên.
Nếu các ngươi không lấy được ngọc chân nguyên cũng được, một viên ngọc chân nguyên có thể đổi được mười nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm.
Cho nên các ngươi đào một triệu viên đá chân nguyên cực phẩm cũng được!”
Vị giáp sĩ này giải thích như vậy, mọi người liền hiểu ngay.
Ở Hạ Giới, đá chân nguyên tốt nhất cũng chỉ là cực phẩm cấp một.
Không ngờ trong Thượng Giới còn có đá chân nguyên tinh thuần hơn, cũng chính là ngọc chân nguyên.
Nhưng sau khi nghe đến một triệu viên đá chân nguyên cực phẩm, mọi người liền bùng nổ! Số lượng này không phải quá nhiều rồi sao?
Tuy những người phi thăng này đều là những người đứng đầu ở Hạ Giới, giá trị của từng người cũng rất cao, nhưng phi thăng lên Thượng Giới thì có lẽ số lượng đá chân nguyên cực phẩm mang theo bên mình nhiều lắm cũng chỉ mấy vạn viên, thậm chí còn ít hơn, có lẽ chỉ khoảng hơn trăm viên đá chân nguyên cực phẩm…
Hơn nữa, hơn triệu viên đá chân nguyên cực phẩm đối với một võ giả Thần Hải Cảnh mà nói cũng không phải là một số lượng nhỏ.
Kể cả tứ đại thần quốc tương đối giàu có là vậy, nhưng đá chân nguyên cực phẩm trong quốc khố cũng chỉ có khoảng hai trăm nghìn viên.
Cho nên khi nghe thấy một triệu viên đá chân nguyên cực phẩm mới có thể gia nhập thánh địa Linh Vũ, nhóm người phi thăng lập tức nhao nhao lên.
“Một triệu viên…”
“Vậy phải đào tới khi nào?”
“Chắc không phải ở chỗ này tới mấy trăm năm đấy chứ…”
Một người phi thăng khác lại nói: “Ta không muốn gia nhập thánh địa Linh Vũ các ngươi, ta chỉ muốn làm võ giả độc lập!”
Giáp sĩ cười khà khà: “Muốn làm võ giả độc lập? Được, chỉ cần nộp hai trăm viên ngọc chân nguyên!”
Hai trăm viên ngọc chân nguyên… cũng chính là hai triệu viên đá chân nguyên cực phẩm!
“Cái này, cái này, cái này… Dựa vào cái gì!” Người phi thăng kia tức giận nói.
Giáp sĩ cười khẩy: “Chẳng dựa vào cái gì cả, chỉ dựa vào việc chúng ta là thánh địa Linh Vũ, chỉ dựa vào các ngươi phi thăng tới thánh địa Linh Vũ!”
Giọng điệu này thật sự rất quen thuộc.
Những võ giả Thần Hải Cảnh này liền trầm mặc.
Bọn họ ở Hạ Giới đã tu luyện đến Thần Hải Cảnh, làm sao lại không hiểu đạo lý này?
Dựa vào cái gì, ở bất kỳ tình huống nào, mấy chữ này đều vô cùng yếu thế, mà câu trả lời đã sớm rõ ràng.
Người ta dựa vào nắm đấm của mình.
Võ giả Thần Hải Cảnh ở đây, còn có ai có thể chống lại được một thánh địa lớn như vậy ở Thượng Giới?
Nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của nhóm người phi thăng, giáp sĩ vẫn thản nhiên nói: “Chuẩn bị tâm lý cho tốt, dành thời gian mà làm việc.
Thánh địa Linh Vũ chúng ta vẫn còn tốt chán, những thánh địa thập phẩm khác còn hà khắc hơn nhiều!”
Chương 985: Ngọc chân nguyên
Mọi người im lặng một lúc, bởi tình thế này quá khó khăn.
Mặc dù bọn họ cũng có tu vi Thần Hải Cảnh, nhưng lại đang ở trong địa bàn của người ta, thế nên có lẽ không cúi đầu cũng không đượcNhưng mà vào lúc này, có một người phi thăng đứng ra hỏi: “Một triệu viên đá chân nguyên cực phẩm thì có thể miễn lao dịch?”
Giáp sĩ đáp: “Không phải là miễn.
Ngay từ đầu, việc lao dịch này vốn là để cho các ngươi đi khai thác đá chân nguyên! Nếu các ngươi giao đủ số đá chân nguyên ra thì có thể rời đi!”
Không ngờ giáp sĩ vừa dứt lời thì người phi thăng kia đã tháo chiếc nhẫn tu di ở tay ra, sau đó đảo nhẹ một cái, một ngọn núi đá chân nguyên nhỏ bất ngờ xuất hiện trước mặt mọi người.
Đá chân nguyên trong suốt, tinh thuần, nguyên khí trời đất trong đó cũng vô cùng nhiều, đều là đá chân nguyên cực phẩm!
Mặc dù rất nhiều người phi thăng ở đây đã quen với những tình cảnh lớn một chút, nhưng đá chân nguyên cực phẩm mà được xếp thành ngọn núi nhỏ như vậy cũng khiến tim người ta đập thình thịch.
“Ở đây có một triệu viên đá chân nguyên cực phẩm, có thể cho ta đi chưa?” Người phi thăng kia hỏi tiếp.
Giáp sĩ gật đầu, nhưng sau đó lại lắc đầu ngay: “Nếu ngươi gia nhập thánh địa Linh Vũ thì một triệu viên đá chân nguyên cực phẩm dĩ nhiên là đủ rồi.
Nhưng nếu ngươi muốn trở thành võ giả độc lập, rời khỏi thánh địa Linh Vũ, thậm chí là rời khỏi Thông Linh giới thì phải hai triệu viên!”
Người kia khẽ nhíu mày, sau đó lại lấy thêm một chiếc nhẫn tu di ra, nhẹ nhàng đưa lên.
Trước mặt mọi người lại xuất hiện thêm một ngọn núi đá chân nguyên cực phẩm nhỏ!
“Con mẹ nó, người này… giàu thế!”
“Vừa ra tay đã là hai triệu viên đá chân nguyên cực phẩm.
Có cần khoa trương vậy không!”
“Có mấy Đại Thế Giới quả thực giàu có.
Nghe nói Đại Thế Giới bên cạnh Đại Thế Giới của ta có một cái mỏ đá chân nguyên trải dài khắp Đại Thế Giới.
Đá chân nguyên ở đó không thể trở thành tiền tệ, bởi vì có quá nhiều nên không còn đáng giá nữa!”
Ở đây có nhiều đá chân nguyên cực phẩm như vậy rồi nên giáp sĩ kia cũng không nói gì nữa.
Nhưng không ngờ người kia lại đổ thêm hai ngọn núi nhỏ đá chân nguyên nữa ra, rồi chỉ vào người phi thăng phía sau hắn: “Ngoài ra còn có đệ đệ của ta, hắn cũng phải đi cùng ta”
Thấy bốn ngọn núi đá chân nguyên cực phẩm nhỏ, giáp sĩ liền cầm lên một viên rồi cười: “Đương nhiên không thành vấn đề! Đại Giới này trời cao đất rộng, các ngươi muốn đi đâu thì đi!”
Hai người phi thăng nọ gật đầu, sau đó theo sự chỉ dẫn của một giáp sĩ khác rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người họ rời đi, những người còn lại ngoài hâm mộ thì cũng chỉ đành than thở trong lòng.
Có vài người phi thăng có giá trị con người không kém, nhưng phi thăng lên Thượng Giới thì làm gì có ai ăn no rửng mỡ mang nhiều đá chân nguyên như vậy làm gì?
La Chinh cũng khẽ lắc đầu.
Ban đầu khi ở tứ đại thần quốc hắn cũng thu thập được không ít đá chân nguyên cực phẩm, nhưng mà hắn đã để lại Vân Điện gần hết mất rồi.
Lần này phi thăng, hắn chỉ mang gần hai trăm nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm mà thôi.
Bây giờ xem ra còn thiếu rất lớn.
Nhưng bù lại, trên người La Chinh có không ít vật đáng giá.
Ví dụ như cuốc đào quặng Hắc Tinh – thần khí chí tôn có giá trị xa xỉ.
Đừng nói tới triệu viên, chỉ sợ có trả hơn trăm triệu viên đá chân nguyên cực phẩm cũng không có ai bán.
Đương nhiên La Chinh cũng không bán.
Nếu như đá chân nguyên không đủ, vậy thì đành đi đào thôi…
Vừa rồi, khi giáp sĩ nhắc đến ngọc chân nguyên thì La Chinh đã thấy có hứng thú, mà lại chỉ cần một trăm viên ngọc chân nguyên là đủ rồi.
Trước mắt là một dãy núi đen cao lớn, chẳng lẽ lại không đào được ngọc chân nguyên?
Những người còn lại được giáp sĩ dẫn đến một khu dân cư, xung quanh có mấy vị cường giả Thần Cực Cảnh đang canh giữ.
Phía trước khu dân cư cũng có không ít võ giả đeo cuốc đào mỏ quặng đang bay trở lại, nộp đá chân nguyên đào được lên, ghi lại số lượng rồi lại chạy đi.
Cứ chạy đi chạy lại đào quặng mỏ như vậy…
Nhóm người phi thăng tiến vào khu dân cư, sau đó lần lượt nhận lấy cuốc đào mỏ quặng và minh bài.
Mặc dù bất đắc dĩ, nhưng trong lòng vẫn có ảo tưởng nhất định.
Bọn họ và La Chinh đều tưởng tượng giống nhau, rằng nếu chỉ cần một trăm viên ngọc chân nguyên thì đào một trăm miếng ngọc chân nguyên là được rồi…
Đúng lúc này, bên ngoài có hơn một trăm người trở lại khu dân cư, những người này vội vã móc đá chân nguyên ra.
Nhưng mà lúc La Chinh nhìn thấy những viên đá chân nguyên kia thì lại nhíu mày.
Mặc dù có rất nhiều đá chân nguyên, nhưng chất lượng của chúng lại không cao, chỉ có một ít là loại thượng phẩm và cực phẩm, còn lại đa phần đều là trung phẩm, làm gì có ngọc chân nguyên?
La Chinh tiến lên phía trước hỏi: “Anh bạn này, không biết vì sao ngươi lại phải đào đá chân nguyên thượng phẩm và trung phẩm? Chẳng phải đào viên đá chân nguyên cấp thấp thế này quá phí sức sao?”
Mục tiêu của mọi người là một trăm viên ngọc chân nguyên, quy đổi ra là được một triệu viên đá chân nguyên cực phẩm.
Nếu đổi thành đá chân nguyên thượng phẩm thì chính là một con số khổng lồ.
Dù sao, một viên đá chân nguyên cực phẩm đã có thể đổi được một trăm viên đá chân nguyên thượng phẩm rồi.
Nói cách khác, phải đào một trăm triệu viên đá chân nguyên thượng phẩm mới đủ, mà đào như thế thật tốn công vô ích…
Không chỉ La Chinh mà những người phi thăng đi cùng cũng quan tâm tới vấn đề này, vậy nên đều rối rít nhìn qua.
Không ngờ vị võ giả kia lắc đầu, cười khổ: “Không đào những thứ này thì đào cái gì?” Hắn vừa nói vừa quan sát La Chinh: “Các ngươi là người phi thăng mới tới sao?”
La Chinh và những người phía sau không hẹn mà cùng gật đầu.
Võ giả kia thở dài, sau đó nói: “Chắc các ngươi muốn đào ngọc chân nguyên đúng không? Ha ha…”
“Sao vậy? Không thể sao?” La Chinh cảm thấy kỳ quái.
“Có thể” Võ giả kia cười, “Lúc vừa mới phi thăng, ta cũng muốn đào ngọc chân nguyên, rồi sớm rời khỏi nơi này.
Nhưng nếu muốn đào ngọc chân nguyên thì phải sẵn sàng bỏ cái mạng này đi”
“Lời này có ý gì?” La Chinh vội vàng hỏi tiếp.
Võ giả kia liền chỉ về ngọn núi phía xa: “Muốn đào ngọc chân nguyên thì phải vào sâu trong quặng mỏ, nơi đó đầy thú dữ từ cấp mười một đến cấp mười hai, người bình thường nào có ai dám xuống đào ngọc chân nguyên? Võ giả Thần Hải Cảnh do thánh địa Linh Vũ bồi dưỡng không muốn mạo hiểm tính mạng để đi đào ngọc chân nguyên, còn võ giả có thực lực quá yếu thì lại không đào nổi.
Vậy nên tất nhiên phải trông cậy vào những người phi thăng bán mạng ở đây… Nhưng mạng người đâu thể đùa được.
Ông đây tình nguyện đào đá chân nguyên thông thường, tốn thời gian hơn một chút chứ còn lâu mới đi đào ngọc chân nguyên!”
Nghe võ giả này nói xong, rất nhiều người phi thăng mới hiểu ra.
Thì ra đào ngọc chân nguyên không phải việc tốt lành gì.
Võ giả Thần Hải Cảnh khi phi thăng lên có thể chẳng đáng nhắc tới ở Đại Giới, nhưng dù gì cũng có chút thực lực.
Chuyện đào mỏ này, ban đầu đều do những võ giả thực lực thấp đi làm.
Ở Hạ Giới cũng như vậy, đều là để một vài Tiên Thiên Cảnh và võ giả Chiếu Thần Cảnh đi đào.
Nhưng vấn đề là đào ngọc chân nguyên thì những võ giả tu vi thấp không làm được, mà những võ giả Thần Hải Cảnh lại không muốn làm, vì vậy liền tận dụng những người phi thăng.
Đa số những người phi thăng đều rất quý trọng tính mạng của mình, làm gì có ai chịu mạo hiểm tính mạng đi đào ngọc chân nguyên?
Dù sao võ giả Thần Hải Cảnh cũng có tuổi thọ khá dài, cùng lắm thì dùng năm ba chục năm, thậm chí một trăm năm đi đào, kiểu gì cũng kiếm đủ số lượng.
La Chinh và nhóm người đi cùng trước đây cũng định đi đào ngọc chân nguyên, nhưng nghe được lời giải thích này thì đều đã từ bỏ ý định, vẫn nên đào đá chân nguyên cho an toàn.
Những người phi thăng kia cũng nhanh chóng rời đi, đào xong sớm ngày nào thì rời khỏi đây sớm ngày đó, đâu ai thích ở lại chỗ này…
Về phần cô gái mặc đồ trắng kia, trong tay nàng ta cầm cuốc đào mỏ quặng, sắc mặc hơi khó coi.
Nàng ta muốn chờ thúc thúc của mình đến đón, nhưng không ngờ bây giờ bên đó vẫn chưa có động tĩnh gì, thế nên nàng ta cũng đành phải đi đào mỏ như những người khác, trong lòng tất nhiên vô cùng buồn bực.
La Chinh quan sát dãy núi kia, sau khi cất cuốc đào mỏ quặng và minh bài thì bay về phía đó.
Cho dù võ giả kia nói đào ngọc chân nguyên hết sức khó khăn, hơn nữa còn rất nguy hiểm, nhưng La Chinh vẫn không định từ bỏ, bởi trong tay hắn còn có một thần khí chí tôn chuyên dùng để đào mỏ cơ mà.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








