1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 181 : Nghi ngờ (c901-c905)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 181 : Nghi ngờ (c901-c905)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 901: Nghi ngờ

Khi nghe đến cuốc Hắc Tinh, mấy người Thiên Vị tộc mới hiểu raMặc dù cuốc Hắc Tinh không nằm trong bảng binh khí ở Thượng Giới là vì nó vốn chỉ là một chiếc cuốc, không hợp làm vũ khí.

Nhưng là một thần khí chí tôn, trong một vài thời điểm nhất định nó lại rất hữu dụng, thế nên cũng khá có tiếng.

Lúc này, người trung niên có dáng vẻ thư sinh kia mới khẽ gật đầu: “Thảo nào! Ta còn đang lấy làm lạ vì không ngờ Hạ Giới còn có người có thể phá vỡ kết giới của ta!”

Tên Thanh Phong này cũng từng đạt được một danh hiệu trong tháp Huyễn Lung.

Cho dù chỉ đạt được danh hiệu màu đồng đen, nhưng dù sao cũng là Tu La – cấp bậc cao nhất trong số các danh hiệu màu đồng đen! Như vậy cũng đủ khiến hắn vô cùng kiêu ngạo rồi!

Trong nhận thức của hắn, đám kiến hôi dưới Hạ Giới vốn không thể nào phá vỡ được kết giới của mình.

Kết giới của hắn có được luật nhân quả mang tính phòng ngự tương đối, trong đám quê mùa Hạ Giới này, làm gì có ai hiểu được cách vận dụng luật nhân quả cơ chứ?

Thực ra, về cơ bản thì Thanh Phong nghĩ thế cũng không sai, nhưng như vậy thật sự đã quá coi thường võ giả Hạ Giới.

Ví dụ như Thôi Tà của Trung Vực, lúc trước hắn cũng từng dùng Vô Danh Giới Đao để vận dụng luật nhân quả.

Có điều, Thôi Tà không nắm giữ luật nhân quả mà chỉ dẫn gió Sinh Tử trên sông Hoàng Tuyền tới mà thôi.

Đại khái thì trường hợp của La Chinh cũng giống Thôi Tà.

Hắn không lĩnh ngộ luật nhân quả của riêng mình, mà chỉ dựa vào luật nhân quả trên cuốc Hắc Tinh để phá vỡ kết giới của Thanh Phong.

“Không cần nói nhiều, cứ đoạt rồng tổ trước đã.

Dù đã ấp trứng rồi nên dấu ấn không thể thay đổi, nhưng trở về tộc lại nghĩ cách khác” Gã đàn ông vạm vỡ nói.

Gã cũng thấy lạ, không hiểu vì sao Cổ Bội Nhi và Vũ Trạch không ra tay cướp rồng tổ về mà còn dẫn người nọ trở lại.

Mạc lão đại là nhân vật chủ chốt trong chuyến đi này của đám bọn họ, đầu óc cũng linh hoạt hơn tên vạm vỡ kia nhiều.

Lúc này hắn thấy biểu cảm của Cổ Bội Nhi bèn hỏi: “Bội Nhi, có phải ngươi phát hiện ra điều gì không?”

Lúc này Cổ Bội Nhi mới khẽ gật đầu đáp: “Ừ! Có phát hiện quan trọng!” Nàng nghĩ một lúc rồi khẽ mỉm cười nói: “Cực kỳ quan trọng!”

Sáu người còn lại nghe Cổ Bội Nhi cẩn thận nhấn mạnh như vậy, bỗng chốc liền tò mò, ánh mắt cũng tập trung hết về phía nàng.

“Chuyện quan trọng gì?” Mạc lão đại tiếp tục hỏi.

Vũ Trạch cười, cướp lời Cổ Bội Nhi: “Tiểu sư tỷ phát hiện ra tung tích của tháp Linh Lung.

Chắc hẳn tháp Lung Linh ở trong Đại Thế Giới này!”

“Cái gì? Tháp Linh Lung?”

“Tháp Linh Lung – một trong ba tòa tháp thử luyện ư? Chẳng phải nó đã biến mất nhiều năm rồi sao?”

“Bội Nhi, có thật thế không?”

Những người khác đều nhìn về phía Bội Nhi để chờ nàng xác nhận.

Mạc lão đại ngừng một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Bội Nhi, tháp Linh Lung thực sự ở Đại Thế Giới này ư?”

Cổ Bội Nhi gật đầu, đáp: “Đúng, gần như có thể chắc chắn là tháp Linh Lung ở Hạ Giới này”

“Trời ạ! Mạc lão đại, quả thực lần này chúng ta quá may mắn! Cho dù con tà long này hơi khó xử lý một chút, nhưng giá trị của tháp Linh Lung thật không thể đo lường được!” Gã đàn ông vạm vỡ kia cười nói.

Thanh Phong cũng khẽ gật đầu: “Hiện giờ tháp Huyễn Lung và tháp Ngọc Lung đều đã kín người, hai tòa tháp thử luyện này vốn không đủ để sử dụng.

Nếu có thể tìm được tháp Linh Lung thì chắc chắn sẽ lập được công lớn.

Bội Nhi, làm sao ngươi biết tung tích của tháp Linh Lung?”

Cổ Bội Nhi bèn chỉ vào La Chinh nói: “Ta biết tin đó từ người này”

“Két!”

Gã đàn ông vạm vỡ kia vung chiếc liềm lớn trong tay lên và nện mạnh xuống đất.

Gã đi về phía La Chinh, cất giọng lạnh lùng: “Ngươi! Mau nói cho ta biết tháp Linh Lung ở đâu!”

La Chinh thản nhiên nhìn gã, không thèm trả lời.

Gã đàn ông vạm vỡ đó thấy “cô gái” trước mặt không coi mình ra gì bèn bước lên hai bước, đi về phía La Chinh: “Nhóc con, ta hỏi lại lần nữa, nếu ngươi biết điều…”

Gã còn chưa dọa xong thì Cổ Bội Nhi đã nói tiếp: “Chuyện quan trọng mà ta nói không phải là về tung tích của tháp Linh Lung!”

Tháp Linh Lung là thứ vô cùng quý giá đối với Thiên Vị tộc, trong mắt bảy người bọn họ, nó chắc chắn là thứ quan trọng không gì sánh được.

Thế nhưng Cổ Bội Nhi lại nói tháp Linh Lung không phải là chuyện quan trọng mà nàng muốn nói, điều này khiến sáu người còn lại cảm thấy rất khó hiểu.

Đám Thanh Phong nghi hoặc nhìn chằm chằm Cổ Bội Nhi.

Mạc lão đại thản nhiên hỏi: “Tháp Linh Lung không quan trọng? Chẳng lẽ còn thứ gì quan trọng hơn nữa sao?”

“Nàng…” Cổ Bội Nhi chỉ La Chinh nói tiếp: “Nàng nói nàng từng đến tháp Linh Lung, còn tiếp nhận kiểm tra trong bia thiên phú, thậm chí còn thấy tên của cha ta ở trên đó!”

“Cổ tiền bối?” Mạc lão đại hỏi.

Thiên phú của Cổ Hà Xa chỉ có thể xếp ở hàng thứ nhất, cũng không đạt được danh hiệu nào trong tháp Linh Lung.

Thế nhưng thiên phú chỉ là một trong những phương diện để đánh giá thành tựu của võ giả mà thôi, dù không nhận được danh hiệu gì thì Cổ Hà Xa vẫn có được địa vị khá cao trong Thiên Vị tộc, vì thế Mạc lão đại vẫn phải gọi Cổ Hà Xa là tiền bối.

Trong bảy người ở đây, chỉ có Cổ Bội Nhi và gã đàn ông vạm vỡ kia là không có danh hiệu nào trên bia thiên phú.

Trong năm người, Mạc lão đại đạt được danh hiệu màu bạc, bốn người còn lại đều lấy được danh hiệu màu đồng đen.

Nghiêm túc mà nói, Cổ Bội Nhi không có tư cách chung đội với bọn họ.

Nguyên nhân chủ yếu khiến Cổ Bội Nhi được tham gia vào hành động lần này đều là vì cha nàng – Cổ Hà Xa.

“Đúng thế” Cổ Bội Nhi gật đầu đáp, “Điều này không thể bịa đặt được nên ta tin nàng quả thực đã từng vào tháp Linh Lung”

“Nhưng vậy thì rốt cuộc là thứ gì mà còn quan trọng hơn cả tháp Linh Lung? Ngươi có thể nói vào trọng điểm được không?” Gã đàn ông vạm vỡ kia hỏi tiếp.

“Vẫn là nàng!” Cổ Bội nhi lại nói.

Lúc này, những lời của Cổ Bội Nhi khiến cả sáu người đều thấy mông lung, rốt cuộc là thế nào?

Cô gái trước mặt họ quả thực có phần đặc biệt.

Sinh linh có mắt màu vàng kim trong thiên hạ vốn không nhiều, chỉ một vài hậu duệ của Long tộc gì đó mới có thể có màu mắt đó.

Nhưng nếu chỉ là một hậu duệ của Long tộc thì vẫn không đủ khiến bọn họ chú ý tới.

“Nàng nói nàng đã đạt được danh hiệu trên bia thiên phú, nên cũng coi như đã là một thành viên của Thiên Vị tộc chúng ta” Cổ Bội Nhi bình tĩnh nói.

Nghe vậy, Thanh Phong bèn cười nhạt: “Đạt được danh hiệu? Ha ha! Hạ Giới mà cũng có người đạt được danh hiệu trong tháp Linh Lung sao? Thật là kỳ lạ! Danh hiệu màu gì? Là danh hiệu nào?”

Trong số các võ giả ở đây, ngoại trừ Mạc lão đại ra thì danh hiệu của Thanh Phong là cao nhất, vậy nên hắn thực sự rất quan tâm đến vấn đề này.

“Chuyện danh hiệu này vẫn cần phải xác thực lại” Cổ Bội Nhi nghĩ một lúc rồi mới nói: “Nàng nói nàng đã đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim”

Cổ Bội Nhi vừa nói xong, sáu người còn lại đều lộ ra vẻ mặt khó diễn tả thành lời.

Thanh Phong là người có phản ứng mạnh nhất, hắn cười ngạo nghễ nói: “Bội Nhi, có phải đầu óc ngươi ngớ ngẩn rồi không? Vớ va vớ vẩn! Có biết mình đang nói gì không hả?”

Cho dù là Mạc lão đại thì cũng khẽ lắc đầu nói: “Bội Nhi, ngươi vẫn còn phải rèn luyện thêm chút nữa, những lời như thế mà ngươi cũng tin được ư?”

“Ha ha ha, Bội Nhi, ngươi đừng kể chuyện cười nữa! Nói linh tinh gì thế không biết!” Người đàn ông vạm vỡ kia cũng cười.

Những lời Cổ Bội Nhi vừa nói, bọn họ không hề tin.

Thực ra Cổ Bội Nhi cũng nửa tin nửa ngờ, bởi dù sao La Chinh cũng chỉ nói miệng mà chẳng có bằng chứng gì.

Nhưng Cổ Bội Nhi tin La Chinh, nàng dựa vào phán đoán của mình mà nói tiếp: “Mạc lão đại, tháp Linh Lung biến mất đã khá lâu, theo ta biết thì trước khi tháp Linh Lung biến mất, thời gian mở ra tương đối ngắn nên còn chưa có bất kỳ ai đạt được danh hiệu nào trên đó.

Nhưng chuyện danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim này là do chính nàng nói ra, nếu không tự mình nhìn thấy danh hiệu đó, làm sao nàng ta có thể nói ra được? Thế gian này làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy?”

Thanh Phong thản nhiên hừ một tiếng: “Hừ! Nhỡ đâu tên nhóc này biết được một vài tin tức về Thiên Vị tộc chúng ta từ đâu đó, hoặc có người khác đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim thì sao?”

“Những người khác… cũng không có khả năng này” Mạc lão đại lắc đầu.

Trong mười vạn Đại Giới khắp vũ trụ này, cho dù là những thiên tài của các chủng tộc khác thì cũng phải nghĩ mọi cách mới có thể vào được tháp thử luyện của Thiên Vị tộc.

Bao nhiêu năm qua, mới chỉ có sáu sinh linh đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim.

Chưa nói đến Đại Thế Giới này, cho dù là trong hơn trăm vạn Đại Thế Giới thì cũng chẳng thể có sinh linh nào làm được điều đó.


Chương 902: Nghiệm chứng

Mạc lão đại cực kỳ chắc chắn về điều nàyKhông phải là bởi võ giả Thượng Giới như bọn họ kiêu ngạo, coi thường trăm vạn sinh linh của Đại Thế Giới này.

Số lượng sinh linh trong trăm vạn Đại Thế Giới nhiều vô tận, dường như không thể nào đếm xuể, trong đó có rất nhiều võ giả phi thăng Thượng Giới đã phô bày ra thiên phú ưu việt và tâm võ đạo bền bỉ của mình!

Không ít sinh linh Hạ Giới sau khi phi thăng đã tạo nên những thành tựu xuất sắc, thậm chí còn có sinh linh được phong thành Giới Chủ, Thiên Tôn…

Nhưng xét về tổng thể thì võ giả Hạ Giới và Thượng Giới vẫn có chênh lệch rất lớn, sự chênh lệch này từ lúc sinh ra đã có, đồng thời cũng trở thành một hạn chế của võ giả.

Hơn nữa, dường như hạn chế này còn xuất hiện trên mọi phương diện.

Ví dụ như nguyên khí trời đất ở Thượng Giới nồng đậm hơn Hạ Giới, sinh linh được nuôi dưỡng bởi nguyên khí trời đất ở Thượng Giới thì trời sinh sẽ mạnh hơn sinh linh ở Hạ Giới.

Ngoài ra, còn có các vấn đề về tài nguyên, truyền thừa…

Vì thế khi Cổ Bội Nhi bỗng nhiên nói vậy, sao bọn họ có thể tin được?

“Bội Nhi, ngươi đừng quên điều quan trọng nhất.

Cô gái này nói nàng đã được Thiên Vị tộc thừa nhận, nhưng ta không hề cảm nhận được bất kỳ dấu ấn nào của Thiên Vị tộc trên người nàng, thế là thừa nhận kiểu gì?”

Ánh mắt mọi người lập tức sáng lên.

Đúng thế, những lời của Cổ Bội Nhi quả thực quá khó tin, nên mọi người đều quên mất điều này.

Chỉ cần leo lên tầng thứ hai của bia thiên phú là đã được Thiên Vị tộc thừa nhận, khi đó bia thiên phú sẽ ngầm khắc dấu ấn của Thiên Vị tộc lên cơ thể người tham gia thử luyện.

Hiện giờ bọn họ không hề cảm nhận được bất kỳ dấu ấn nào trên người La Chinh, như vậy chứng minh La Chinh đang nói dối, hoặc là nàng đã tiến vào bia thiên phú, nhận khảo nghiệm, nhưng không có tư cách lên hàng thứ hai.

Cổ Bội Nhi khẽ gật đầu nói: “Đúng vậy! Ta cũng không cảm nhận được, nhưng cơ thể này vốn không phải của nàng, mà là do chiếm cứ…” Thấy mọi người không ngừng phủ định phán đoán của mình, Cổ Bội Nhi cũng hơi dao động.

Mặc dù những suy luận lúc trước phù hợp với phán đoán của nàng, nhưng giờ ngẫm lại thì danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim này quả thực quá khó tin, nàng lại dấy lên mối nghi ngờ.

“Ha ha, điều này thì dễ tra ra thôi, tìm được thân thể thực sự của nàng rồi đánh giá là được, có gì khó đâu!” Gã đàn ông vạm vỡ kia cười nói: “Muốn giả mạo Thiên Vị tộc, làm gì có chuyện dễ thế!”

Từ đầu đến cuối, La Chinh đều không nói câu nào.

Chỉ dùng sức của một mình hắn thì có nằm mơ cũng chẳng thể nào chống lại bảy vị đại năng Thần Cực Cảnh này được.

Huống hồ, La Chinh chỉ nhập vào cơ thể của Phong Niệm Vân thôi, cho dù Phong Niệm Vân không bị phong ấn linh hồn, phát huy hết toàn bộ thực lực thì e rằng cũng chẳng thể đối chọi được với cả bảy người trước mặt.

Cường giả ở cảnh giới này là sự tồn tại hoàn toàn nghiền áp đối với cả Đại Thế Giới.

Đến lúc này, La Chinh cũng nhận ra, muốn yên ổn mang rồng tổ ra khỏi đây thì chỉ có cách chứng minh bản thân.

Cũng may hắn không hề nói dối.

Vì vậy La Chinh bèn lên tiếng: “Được, cơ thể của ta ở ngoài thánh địa Thiên Thần này, nếu các vị không tin, có thể đi theo ta!”

Mạc lão đại cân nhắc một lúc, quay đầu lại thoáng liếc nhìn tà long ở trạng thái phủ bụi, ngẫm nghĩ rồi nói: “Tà long đã phủ bụi, có lẽ cũng phải mời người khác tới xua tan chúng mới được…”

Gã đàn ông vạm vỡ kia cười lạnh lùng: “Kiểm tra thật giả chỉ chốc lát là xong, nếu ngươi nói dối, lãng phí thời gian của ta thì có đừng trách!”

La Chinh thản nhiên gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía đám đại năng Thần Hải Cảnh nói: “Xin mang theo bọn họ cùng ra ngoài!”

Đám cường giả Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc ngây ra như khúc gỗ, đứng yên bên cạnh mà nghe La Chinh nói chuyện với mấy người kia, không hề nhúc nhích.

Cái gì mà Thiên Vị tộc các thứ? Bọn họ chẳng hiểu gì, chỉ loáng thoáng biết La Chinh phải chứng minh gì đó cho mấy người kia xem.

Dù thế nào thì những người này không thẳng tay đối phó mà còn tin lời của La Chinh.

Như vậy cũng đã chừa cho họ một đường sống rồi!

Đám đại năng Thần Hải Cảnh này dù không ở trong cơ thể khác mà đang ở trạng thái tốt nhất của bản thân thì cũng chẳng có cách nào chống lại bảy vị cường giả Thần Cực Cảnh trước mặt.

Hiện giờ La Chinh lại bảo mấy người đó đưa bọn họ ra ngoài, khiến đám võ giả tứ đại thần quốc dấy lên hy vọng!

Ai ngờ gã đàn ông vạm vỡ kia liếc nhìn đám “cọc gỗ” này một lượt rồi lại thản nhiên nói: “Một đám chuột nhắt mà thôi, giết là xong, mang ra ngoài làm gì cho phiền!”

Lời này vừa nói ra, đáy lòng của tất cả võ giả tứ đại thần quốc đều trầm xuống.

Trước mặt những cường giả Thần Cực Cảnh này, tính mạng của bọn họ chẳng đáng một đồng.

“Ha ha, Nguyên Bạch nói đúng lắm, mang ra ngoài làm gì cho phiền, giết luôn là được” Nói xong, Vũ Trạch bèn cầm thanh đao đen trong tay đi về phía đám Chu Hoàng.

Trong trạng thái những người kia không thể cử động, chỉ cần một đao thôi là hắn đã có thể hoàn toàn diệt sạch linh hồn của những võ giả tứ đại thần quốc kia.

Thấy cảnh tượng này, đôi mắt màu vàng kim của La Chinh bỗng lóe lên vẻ tàn nhẫn: “Dừng tay!”

Vũ Trạch làm sao chịu nghe lời La Chinh.

Hắn giơ thanh đao đen trong tay lên, từng luồng đao khí màu đen dần dần tỏa ra từ trên sống đao, chuẩn bị vung lên ngay lập tức.

Lúc này, trong lòng các võ giả của tứ đại thần quốc đầy chua xót.

Bọn họ chưa từng nghĩ tới sẽ mất mạng như thế này.

Không thể nhúc nhích, bị kẻ khác thờ ơ đến lấy mạng, sao bọn họ cam tâm cho nổi!

Dù đáy lòng chua xót là vậy, nhưng cơ thể họ đã bị khống chế hoàn toàn, ngoại trừ ai oán và thù hận lộ ra từ đôi mắt kia thì một câu cũng không nói được thành lời.

La Chinh cũng lạnh lùng nói: “Nếu cuối cùng tìm được tháp Linh Lung, chứng minh ta thực sự có danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim thì sao?”

Nghe thế, quả thực thanh đao trong tay Vũ Trạch khựng lại giữa không trung, hắn nghe thấy giọng điệu vô cùng nghiêm túc, chắc chắn của La Chinh thì khẽ nhếch mép chế nhạo: “Ồ? Có vẻ ngươi quả thực đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng kim nhỉ?”

“Đúng” La Chinh bình tĩnh nhìn chằm chằm Vũ Trạch nói.

“Nếu phát hiện ra ngươi không có thì sao?” Vũ Trạch tiếp tục cười hỏi.

“Trong Đại Thế Giới này, không ai có thể trở thành địch thủ của các người, khi đó các người muốn xử lý ta… và nhóm chúng ta, cũng không khó!”

Lúc này, Cổ Bội Nhi nhíu mày nói: “Vũ Trạch, dừng tay.

Nghiệm chứng trước cũng không muộn”

Vẻ cười cợt trên mặt Vũ Trạch nhạt đi, thanh đao đen trong tay hắn vung lên, nhưng không đánh về phía những đại năng Thần Hải Cảnh kia mà mũi đao hơi nghiêng sang một bên.

Một luồng đao khí dày đặc đột nhiên kéo dài ra tới mấy chục trượng, phần đuôi đao khí không chém xuống đất mà vụt về phía xa.

“Vút…”

Nếu đứng trên không trung nhìn bao quát sẽ nhìn thấy một vệt sáng nhỏ kéo dài từ trung tâm cho tới tận rìa thánh địa Thiên Thần này.

“Được rồi, ta nghe tiểu sư tỷ!” Vũ Trạch cười.

Đối với hắn, có giết đám chuột nhắt này hay không cũng chẳng quan trọng lắm.

Sau đó, đóa hoa trong mắt phải của Cổ Bội Nhi khe khẽ lay động, hóa giải lực phong ấn trên người đám Chiến Hoàng Thiên Phong.

Bấy giờ tất cả các thi thể đều khôi phục được tự do.

Cho dù đã khôi phục được tự do hành động, nhưng không một vị đại năng Thần Hải Cảnh nào chạy trốn.

Thi thể này không thể dùng chân nguyên, chỉ dựa vào mỗi cơ thể thì không thể phi hành, căn bản là chạy trốn không nổi.

Huống hồ, đối mặt với bảy vị đại năng Thần Cực Cảnh, bọn họ vốn chẳng có sức chống trả.

Lúc này chọn chạy chốn chẳng khác nào là muốn chết.

“Đi thôi, cơ thể của ngươi chắc sẽ không cách thánh địa Thiên Thần này quá xa đâu nhỉ?” Thanh Phong thờ ơ nói.

“Xa đến mức nào được chứ? Đại Thế Giới này vốn đâu có lớn.

Hừ!” Gã đàn ông vạm vỡ cười khẩy.

La Chinh không nói gì, nhìn đám Chiến Hoàng Thiên Phong nói: “Mọi người cùng đi ra ngoài đi!”

Các võ giả tứ đại thần quốc yên lặng gật đầu đi sau La Chinh, còn bảy vị đại năng Thần Cực Cảnh thì đi sau cùng.

Mất một nén nhang bọn họ mới rời khỏi thánh địa Thiên Thần.

Sau khi khôi phục truyền tống trận, mọi người lại tiến vào thánh hải Thiên Vũ một lần nữa, men theo con đường thánh giả của thánh hải Thiên Vũ để trở về.

Chỉ có điều, lúc trở về con đường thánh giả, các đại năng Thần Hải Cảnh lại định lấy chiếc khiên lớn trong tay ra chắn những mũi tên màu lam kia, nhưng Thanh Phong lại thong dong cười nói: “Không cần!” Sau đó, hắn khẽ phất tay lên, chân nguyên lóe ra, một kết giới tỏa ra và bao phủ hết tất cả mọi người.


Chương 903: Trở lại cơ thể

Mặc dù uy lực của mũi tên màu xanh lam này rất mạnh, nhưng cũng không thể xuyên qua nổi kết giới của Thanh PhongNhờ sự bảo vệ của kết giới, mọi người dễ dàng vượt qua con đường thánh giả, trở lại bí cảnh Thần Hoàng.

“Thì ra bên này nối liền với một khu nghĩa địa lớn.

Chẳng trách các ngươi đều nhập vào các thi thể.

Nói vậy thì chúng đều được lấy từ trong những ngôi mộ này?” Mạc lão đại hỏi.

Dẫu bảy người Thiên Vị tộc có vẻ khinh thường thực lực của võ giả Hạ Giới, nhưng lại cực kỳ bội phục bọn họ có thể nghĩ ra phương pháp này để tránh lực huyết tế.

“Đúng!” La Chinh khẽ gật đầu.

“Vậy cơ thể của các ngươi ở đâu?” Mạc lão đại lại hỏi.

“Ở một bên khác của đảo Thần Hoàng này” La Chinh đáp lại.

Thường thì khi trở lại nghĩa địa, võ giả của tứ đại thần quốc sẽ đặt thi thể người chết về chỗ cũ, bọn họ vẫn luôn làm như vậy suốt bao năm nay.

Dù sao thì số lượng thi thể được bảo tồn tốt như vậy cũng không nhiều, đặc biệt là thi thể của các đại năng Thần Hải Cảnh.

Nếu mỗi lần sử dụng đều tùy tiện ném bỏ những thi thể này, e rằng đến bây giờ chẳng còn thi thể nào để dùng nữa.

Nhưng lúc này, rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh không làm vậy.

Bọn họ khống chế thi thể đi qua nghĩa địa, đến ven bờ đảo Thần Hoàng.

Ven bờ đảo Thần Hoàng còn có mấy đại năng Thần Hải Cảnh ở lại trông coi.

Bởi dù sao thì cơ thể của tất cả mọi người đều để lại bên bờ biển, nếu không phái người ở đây trông, nhỡ xảy ra chuyện gì, những cơ thể này đều bị hủy thì phiền phức lớn rồi.

Ngoài ra, còn có bạch mi đạo nhân và đám Bạch Nguyệt Dung chưa vào thánh địa Thiên Thần.

Từng cái Linh Ham xếp thành một hàng bên bờ biển, mỗi cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế ngồi khoanh chân tĩnh tọa trên mặt đất.

“Về rồi, bọn họ trở về rồi!” Một đại năng Thần Hải Cảnh đang trông coi hô lên.

Ánh mắt của bạch mi đạo nhân và Bạch Nguyệt Dung chợt lóe lên tia sáng, sau đó nhìn chằm chằm vào mấy thi thể kia, nét mặt lộ vẻ khó hiểu: “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại trực tiếp dùng thi thể kia ra ngoài?” Bạch Nguyệt Dung ngạc nhiên hỏi.

Còn bạch mi đạo nhân thì lại nhìn chăm chú vào cô gái đi ngay đầu, trong lòng nàng có một con vật nhỏ đầy lông.

Mặc dù trông hình dáng vô cùng kỳ lạ, vốn chẳng giống một con rồng, nhưng từ hơi thở lộ ra từ nó lại khiến bạch mi đạo nhân cực kỳ chắc chắn!

“Rồng tổ? Bọn họ lấy được rồi!” Khuôn mặt bạch mi đạo nhân lập tức hiện vẻ vui mừng.

Ông ta đang chuẩn bị bay tới thì đột nhiên cảm nhận được vài luồng áp lực cực mạnh!

Cường giả có thể khiến bạch mi đạo nhân cảm thấy áp lực vốn không hề tồn tại trong Đại Thế Giới này!

Cho dù là La Chinh thì cũng không thể nào tạo ra được áp lực như vậy cho bạch mi đạo nhân.

Cho dù La Chinh đã thể hiện bản lĩnh mạnh mẽ của mình, nhưng tu vi của hắn vẫn chỉ là Sinh Tử Cảnh, còn về thực lực thì… Nếu bỏ đi năng lực khi dung hợp ý chí thế giới, e rằng cũng không kém đại năng Thần Hải Cảnh thông thường là bao.

“Bảy người! Thần Cực Cảnh!” Nét mặt bạch mi đạo nhân lộ vẻ nghiêm trọng, lạnh lùng nhìn bảy người Thiên Vị tộc kia.

Đám Chiến Hoàng Thiên Phong trải qua khoảng thời gian gian nan này, cuối cùng cũng về tới đảo Thần Hoàng.

Sắc mặt cả đám nhẹ nhõm hơn hẳn, chẳng ai muốn để linh hồn mình vào trong mấy thi thể này nữa, cảm giác đó chẳng tốt chút nào.

Chỉ vì muốn tránh lực huyết tế nên mới phải dùng cái phương pháp ngu ngốc này.

“Mọi người, trở về cơ thể của mình thôi!” Đám Chiến Hoàng Thiên Phong vừa mới nhặt lại được tính mạng cũng mặc kệ bạch mi đạo nhân, rối rít xuất hồn khỏi thi thể kia rồi bay về phía cơ thể của mình.

Sau khi những thi thể kia mất đi linh hồn thì đều lần lượt đổ ập xuống đất, từng người một thi nhau trở lại cơ thể của mình.

Còn La Chinh, hắn sẽ không làm vậy với cơ thể của Phong Niệm Vân.

Phong Niệm Vân không phải là người chết, nếu hắn làm vậy với cơ thể của nàng, e rằng nàng ta sẽ phát điên mất.

Vì thế hắn tìm một chỗ trống trải ngồi xuống rồi mới để linh hồn rời khỏi, bay trở về cơ thể của mình.

La Chinh từ từ mở mắt ra.

Lúc này, hắn thấy rồng tổ mới sinh chưa được bao lâu kia đang chạy như bay về phía mình.

“Ồ?”

Bấy giờ nét mặt La Chinh mới hiện lên vẻ nghi hoặc.

Chẳng phải rồng tổ này có hành vi ấn tượng sao? Hắn dùng cơ thể của Phong Niệm Vân, theo lý thì nó hẳn phải coi Phong Niệm Vân như mẹ của mình chứ? Cớ gì lại cứ nhào về phía mình?

Hắn vừa mới nảy ra nghi hoặc thì giọng nói yếu ớt của Thanh Long đã khẽ truyền tới bên tai: “Rồng tổ quả thực có hành vi ấn tượng, nhưng dấu ấn của nó không phân biệt theo dung mạo mà theo linh hồn… Có điều, cảm ơn ngươi, La Chinh, ngươi đã làm được rồi!”

Trước đây, linh hồn của La Chinh rời khỏi thể xác, bị kéo dài khoảng cách với Thanh Long.

Mặc dù cả hai vẫn giữ một mối liên kết, nhưng Thanh Long không thể quan sát được những sự vật, sự việc xung quanh.

Bây giờ La Chinh đã trở lại cơ thể của mình, vấn đề này cũng được giải quyết!

Lần này, Thanh Long thấy La Chinh mang theo rồng tổ bên cạnh, tất nhiên là vui vẻ.

“A, người này là nam ư…”

Cổ Bội Nhi ở cách đó không xa nhìn thấy một linh hồn vừa thoát ra khỏi cơ thể Phong Niệm Vân rồi nhập vào cơ thể một người đàn ông có gương mặt thanh tú thì thốt lên, khuôn mặt không khỏi lộ ra sự thất vọng.

Mạc lão đại ở bên cạnh cũng thong dong nhìn La Chinh, khẽ gật đầu: “Quả thực trên người hắn có dấu ấn của Thiên Vị tộc ta… Người này từng đến tháp Linh Lung”

“Cho dù có dấu ấn thì cũng không đồng nghĩa với việc hắn đạt được danh hiệu.

Xếp hàng thứ hai trên bia thiên phú cũng đã có được ấn ký rồi” Thanh Phong thờ ơ nói.

Mạc lão đại gật đầu, tiếp tục: “Không sao, chúng ta có thể nghiệm chứng, dù gì thì chúng ta cũng phải tìm lại tháp Linh Lung”

“Nam, người này là nam…” Cổ Bội Nhi vẫn đang cực kỳ rối rắm.

Còn về chuyện La Chinh có thật đã được Thiên Vị tộc thừa nhận hay không thì nàng đã không còn quan tâm nữa rồi.

Rồng tổ vừa mới ra đời kia không hề cảm thấy xa cách với La Chinh chút nào.

Nó nhào vào lòng hắn, không ngừng liếm láp.

Đúng lúc này, bạch mi đạo nhân nở nụ cười đi về phía La Chinh, mở miệng nói: “La Thiên Hành, cảm ơn ngươi đã mang rồng tổ ra khỏi thánh địa Thiên Thần!”

La Chinh ôm rồng tổ vào lòng, quét mắt nhìn bạch mi đạo nhân một lượt, cũng lạnh lùng hỏi lại: “Cảm ơn ta làm gì?”

Nghe La Chinh nói thế, bạch mi đạo nhân nhướng mày nói: “Chúng ta muốn lấy trứng rồng tổ lâu như vậy mà chưa lấy ra được, giờ ngươi mang được ra ngoài, đương nhiên là phải cảm ơn ngươi rồi”

“Ha ha… ngươi không cần cảm ơn hắn, bởi vì rồng tổ này không thuộc về ngươi” Lúc này, Vũ Trạch cầm thanh đao đen trong tay từ từ đi lại đây.

Cùng là cường giả Thần Cực Cảnh, cả hai bên phát hiện ra đối phương chỉ trong nháy mắt.

Nhưng cả bảy người Thiên Vị tộc này đều chẳng thèm để mắt đến bạch mi đạo nhân.

Còn bạch mi đạo nhân thì nghĩ mình thế đơn lực bạc, rồng tổ lại đang nằm trong tay La Chinh nên cũng không để ý đến bảy người kia.

Nghe Vũ Trạch nói thế, nét mặt bạch mi đạo nhân sa sầm xuống: “Các người ở đâu ra? Có biết Lôi Phạt Thiên Tôn chính là…”

Bạch mi đạo nhân cũng nhận ra, chỉ e mình không phải đối thủ của bảy người trước mặt.

May mà thế lực đứng sau ông ta cũng coi như có tiếng tăm trong vũ trụ này.

Thế nên đối mặt với đám cường giả cùng cấp với mình, bạch mi đạo nhân đành phải mang thế lực chống lưng ra dọa nạt.

Nhưng chưa nói hết câu, gã đàn ông vạm vỡ đã cười lớn, nói: “Mở miệng ra là nhắc đến Thiên Tôn để dọa.

Ha ha, ngươi dùng chiêu này để khoác lác ở Hạ Giới còn được, nếu là người đến từ Thượng Giới thì chiêu này vô dụng thôi!”

“Khoác lác?” Bạch mi đạo nhân khẽ híp mắt.

Lúc này, Mạc lão đại bèn mở miệng nói: “Lôi Phạt Thiên Tôn – người đứng đầu thế lực yếu nhất trong ba thế lực lớn của Nhân tộc.

Có điều, cường giả cấp bậc Thiên Tôn không đến lượt chúng ta bình luận!”

“Biết thế là tốt!” Bạch mi đạo nhân cười khẩy.

Ông ta nhìn ra kẻ đeo mặt nạ màu bạc này có thực lực mạnh nhất.

Sáu người còn lại, nếu là một đấu một thì ông ta còn có thể đánh ngang tay được, chỉ có người đeo mặt nạ màu bạc này là ông ta không nắm chắc tí nào, thế nên mới hết sức kiềm chế như vậy.

“Ngoài chuyện không nói về cường giả Thiên Tôn ra, rồng tổ này tất nhiên là thuộc về Thiên Vị tộc chúng ta, các tộc khác không thể động vào!” Mạc lão đại tiếp lời.

“Thiên Vị tộc!” Nghe Mạc lão đại nói vậy, mí mắt của bạch mi đạo nhân khẽ run lên.


Chương 904: Điều kiện

Cũng giống như phản ứng trước đây của Phong Niệm Vân, nghe nói bảy người này đến từ Thiên Vị tộc, trong lòng bạch mi đạo nhân cũng vô cùng rối loạn!Danh tiếng của Thiên Vị tộc ở Thượng Giới không được tốt lắm.

Người của tộc này có lai lịch pha tạp, số lượng ít ỏi, nhưng hầu như người nào cũng là tinh anh.

Vấn đề lớn nhất là, nhóm người này tuyệt đối là một đám người điên!

Vốn dĩ bạch mi đạo nhân còn trông cậy vào việc nói ra tên của thế lực sau lưng mình.

Tuy Lôi Phạt Thiên Tôn chỉ là thế lực yếu nhất trong ba thế lực lớn của Nhân tộc, nhưng cũng lãnh đạo hai nghìn đại giới trên Thượng Giới, không hề thua kém so với bất kỳ chủng tộc nào.

Sớm biết mấy tên này hóa ra là người của Thiên Vị tộc thì ngay cả nói chắc bạch mi đạo nhân cũng lười!

Vấn đề là con rồng tổ này…

Nhóm đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc đều lui sang một bên.

Đám người Chiến Hoàng Thiên Phong, Chu Hoàng cũng không nói gì.

Dù sao thì tranh đi tranh lại, rồng tổ cũng không thuộc về họ.

Nếu đốc công đã khoe có thực lực rất mạnh chống lưng thì rất có thể sẽ đoạt được nó từ trong tay cường giả Thần Cực Cảnh.

Con ngươi của bạch mi đạo nhân đảo quanh một hồi, sau đó mới nói: “Hóa ra các vị là Thiên Vị tộc.

Nhưng rồng tổ này, ta đã phí…”

“Mặc kệ ngươi đã phí bao nhiêu tâm sức.

Trông cậy vào đám dân bản xứ này đi vào trong thánh địa Thiên Thần lấy trứng rồng tổ, đúng là nằm mơ” Mạc lão đại không hề khách khí mà ngắt lời bạch mi đạo nhân: “Vốn dĩ rồng tổ chính là do chúng ta ấp mới có thể lấy ra khỏi trong thánh địa Thiên Thần!”

Vũ Trạch và gã đàn ông cao to đều đang chơi đùa vũ khí trong tay mình, hai người vẫn luôn nhìn chằm chằm bạch mi đạo nhân, nhếch miệng cười.

Xem ra bọn họ rất chờ mong được đánh một trận với bạch mi đạo nhân.

Bạch mi đạo nhân lại nói tiếp: “Thiên Vị tộc cũng không thể vô lý như vậy, ta…”

Ai ngờ bạch mi đạo nhân chưa nói hết, Vũ Trạch và gã đàn ông cao to đã bay vọt về phía bạch mi đạo nhân!

Nói ra tay liền ra tay!

Tốc độ của cường giả Thần Cực Cảnh kinh khủng vậy sao?

Trước mắt bao người, chưa kịp chớp mắt một cái mà hai người kia đã bay về phía bạch mi đạo nhân bắt đầu hùng hổ tấn công.

“Vù…”

Nhưng phản ứng của bạch mi đạo nhân cũng rất nhanh.

Khi hai người kia vừa bắt đầu hành động, ông ta đã nhanh chóng lùi về phía sau, trong nháy mắt đã cách mấy trăm trượng, đồng thời ông ta cũng hét lớn một tiếng: “Dừng lại! Có chuyện gì thì từ từ…” Sau khi nói xong, chiếc khiên nhỏ trong tay ông ta đón gió phình to ra, trực tiếp biến hóa khôn lường thành từng tia ánh sáng, ngăn trước mặt ông ta.

Trên mặt Vũ Trạch và gã đàn ông cao to kia lộ ra vẻ tiếc nuối, đồng thời sau khi mở miệng mắng một câu thô tục thì lại chậm rãi lui về bên cạnh Mạc lão đại.

Trong lòng tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc đều cảm thán.

Đám người kia quả thực vô cùng ngang ngược, ngay cả đốc công cũng chẳng coi ra gì.

Chung quy lại thì tâm tư của bạch mi đạo nhân cũng nhạy bén.

Nếu ông ta ra tay lúc này thì căn bản không hề có phần thắng, xem ra chỉ có thể nghĩ cách thông qua con đường Nghịch Linh để xin viện trợ.

Ông ta liếc La Chinh đang ôm rồng tổ một cái, trong lòng vẫn cảm thấy khó hiểu.

Nếu cái tên Thiên Vị tộc kia không nói dối, rồng tổ thật sự do bọn họ ấp mà nở, vậy vì sao rồng tổ lại đi theo La Chinh?

Mạc lão đại cũng không quan tâm tới tâm tư của bạch mi đạo nhân.

Mục đích của bọn họ rất đơn giản, xác minh xem La Chinh có thật sự có danh hiệu hay không.

Về phần rồng tổ, hiện tại nó đã đi theo La Chinh, tạm thời bọn họ sẽ không cưỡng chế cướp nó về.

“Nếu thật sự có ấn ký của Thiên Vị tộc ta, bước tiếp theo, chính là đi tìm tháp Linh Lung” Mạc lão đại đi về phía La Chinh, giọng điệu đã hòa hoãn hơn rất nhiều.

Bởi vì, hắn cảm nhận được ấn ký của người cùng tộc trên người La Chinh.

Lúc này, hắn thực sự đối đãi với La Chinh như người trong nhà.

La Chinh gật đầu, hắn tuyệt đối sẽ không can dự vào tranh chấp giữa bạch mi đạo nhân và Thiên Vị tộc.

Vì thế La Chinh gật đầu: “Đó là đương nhiên, ta sẽ dẫn các ngươi đến tháp Linh Lung”

Sau khi nói xong, ánh mắt La Chinh dừng lại trên thân thể Phong Niệm Vân, đồng thời hỏi Thanh Long ở trong đầu: “Này… Phong Niệm Vân làm sao bây giờ?”

“Ài, cơ thể nàng ấy trúng đại pháp Phong Hồn, tuy thân xác còn sống, nhưng cũng không khác gì đã chết.

Chỉ khi tìm được người giải được đại pháp Phong Hồn thì nàng ấy mới có thể khôi phục lại như thường.

Chẳng qua đại pháp Phong Hồn chính là bí pháp của Hồn tộc, người am hiểu nó thật sự rất ít…” Thanh Long thở dài một tiếng.

Chín con Chân Long bọn nó có mối quan hệ rất mật thiết với Phong Niệm Vân.

Tất nhiên Thanh Long cũng rất quan tâm tới nàng.

Lần này, nếu đã đưa Phong Niệm Vân ra ngoài, đương nhiên Thanh Long hy vọng sẽ giúp được nàng.

Nhưng đúng lúc này lại nhìn thấy Cổ Bội Nhi đi về phía Phong Niệm Vân, trên mặt nàng ta đều là vẻ mất mát…

“Đây chỉ là một cái xác rỗng sao? Một cái thân xác không có linh hồn…” Cổ Bội Nhi nhìn chằm chằm Phong Vân Niệm và lẩm bẩm, đồng thời đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt Phong Niệm Vân.

Nàng ta cảm thấy có hứng thú với Phong Niệm Vân, nhưng lại không có chút hứng thú nào đối với La Chinh.

Nhìn thấy cảnh này, La Chinh cũng không nói nên lời.

Quả thực Cổ Bội Nhi cũng là một kẻ kỳ quái, có lẽ Phong Niệm Vân ở thế giới bên trong cơ thể cũng đã bắt đầu nổi giận rồi.

Quả nhiên, đúng lúc này, ý thức của Phong Niệm Vân đột nhiên truyền tới: “Ngươi mới là một cái xác không có linh hồn!”

“A! Vẫn còn một linh hồn?” Vẻ mặt Cổ Bội Nhi kinh ngạc.

Đúng lúc này, La Chinh ở bên cạnh Cổ Bội Nhi mới nói: “Linh hồn của nàng ấy bị phong ấn ở thế giới bên trong cơ thể”

“Phong ấn ở thế giới bên trong cơ thể?” Ánh mắt Cổ Bội Nhi chợt lóe lên, lập tức nói: “Đại pháp Phong Hồn?”

Tuy là bí pháp của Hồn tộc, nhưng danh tiếng của đại pháp Phong Hồn cũng không phải nhỏ.

Huống hồ, Cổ Bội Nhi vốn tinh thông một loại công pháp linh hồn, nghe nói linh hồn của Phong Niệm Vân bị phong ấn ở thế giới bên trong cơ thể, ngay lập tức liền đoán ra được.

La Chinh gật đầu, trong lòng hắn lúc này đã có tính toán.

Nếu Thanh Long không giải được đại pháp Phong Hồn, vậy có thể nhờ cô gái tóc bạch kim này thử xem? Chẳng phải trong Thiên Vị tộc có rất nhiều người tài giỏi sao?

“Ngươi… có thể giúp nàng giải đại pháp Phong Hồn không?” La Chinh mở miệng hỏi.

Vẻ mặt Cổ Bội Nhi lập tức trở nên nghiêm trọng.

Chỉ có người biết rõ đại pháp Phong Hồn mới hiểu được việc giải đại pháp Phong Hồn có bao nhiêu khó khăn.

Sau khi Cổ Bội Nhi suy nghĩ một lúc, dường như đã hạ quyết tâm gì đó, lúc này mới nói: “Ta có thể giải, nhưng…”

Có hy vọng, trong lòng La Chinh có chút vui vẻ.

Nhưng ngay sau đó hắn lại hỏi: “Nhưng cái gì?”

Cổ Bội Nhi nói: “Nhưng có một điều kiện!”

“Điều kiện gì?” Lần này La Chinh còn chưa kịp mở miệng hỏi, Phong Niệm Vân ở thế giới bên trong cơ thể đã mở miệng nói trước.

Trong mười vạn năm qua, bởi vì đại pháp Phong Hồn nên tuổi thọ của nàng đã vượt xa các võ giả bình thường, thậm chí cơ thể cũng ngừng lão hóa.

Mà thiên nhân ngũ suy thì mãi vẫn chưa xuất hiện.

Thật ra đại pháp Phong Hồn cũng là một trong những phương pháp mà võ giả Thượng Giới dùng để kéo dài tuổi thọ của mình.

Vấn đề là từ mười vạn năm nay, nàng chỉ có thể ở một mình trong thế giới bên trong cơ thể, từ từ xây dựng thế giới chỉ thuộc về mình…

Phong Niệm Vân nằm mơ cũng hy vọng có người có thể giải được đại pháp Phong Hồn cho nàng.

Thế nhưng lúc này Cổ Bội Nhi lại nói nàng ta có thể giúp nàng phá giải.

Cho dù nàng có chán ghét Cổ Bội Nhi, thì giờ phút này Phong Niệm Vân cũng vô cùng xúc động.

Cổ Bội Nhi cười khúc khích, tạm thời gạt La Chinh sang một bên, khôi phục lại bản tính vui tươi của nàng, còn cười nói: “Nhưng ngươi phải gả cho ta, được không?”

“Khụ khụ…” Nghe vậy, La Chinh không nhịn được mà ho khan dữ dội.

Những người khác của Thiên Vị tộc nghe thấy thế thì cả đám cũng không nhịn được mà lắc đầu.

Bọn họ biết rõ tính cách của Cổ Bội Nhi và hiểu rõ sở thích của nàng ta.

Phong Niệm Vân ở thế giới bên trong cơ thể trầm mặc.

Giờ phút này nàng cũng không biết phải nói gì.

Nàng không giống Cổ Bội Nhi, bảo nàng đi thích một người phụ nữ, đây là chuyện dù thế nào nàng cũng không làm được.

Nhưng so với nó, đại pháp Phong Hồn còn tra tấn Phong Niệm Vân kinh khủng hơn nhiều.

Thấy Phong Niệm Vân không trả lời mình, Cổ Bội Nhi chớp mắt nói: “Ngươi cũng biết đấy, phá giải đại pháp Phong Hồn của ngươi khá phiền phức, ta có thể nhờ một người giúp, nhưng cái giá phải trả không nhỏ! Điều kiện này không quá đáng chứ?”

La Chinh khẽ lắc đầu, ôm rồng tổ trong tay không nói gì.

Quan hệ giữa hắn và hai cô gái này cũng không quá thân.

Hiện tại đã rời khỏi thánh địa Thiên Thần, coi như hắn tạm thời giữ rồng tổ lại bên mình, mà khối Sinh Mệnh Kết Tinh dùng để cứu mạng Ninh Vũ Điệp cũng đã nắm chắc trong tay.

Chuyến này, bản thân về Trung Vực trước để đánh thức Ninh Vũ Điệp, sau đó đưa mấy tên này đến đại lục Hải Thần là được.

Không biết Phong Niệm Vân trao đổi với Cổ Bội Nhi cái gì, cuối cùng trên mặt Cổ Bội Nhi lộ ra vẻ tươi cười vừa lòng.

Xem ra giữa hai người dường như đã thương lượng ổn thỏa.

Lúc này Mạc lão đại mới nói với La Chinh: “Bọn ta không có ý định ở đây lâu, ngươi đã biết vị trí của tháp Linh Lung, vậy thì đưa chúng ta tới đó luôn đi!”


Chương 905: Đánh cuộc

Chuyện tà long phủ bụi, bảy người bọn họ không thể giải quyết được, chỉ có thể để Thiên Vị tộc phái đại năng khác xuốngBởi vì so ra thì tháp Linh Lung quan trọng hơn.

Tuy đoàn người Mạc lão đại có đánh chết cũng không tin La Chinh thật sự có danh hiệu Thiên Vị màu vàng, nhưng bọn họ thực sự muốn nhìn xem thử, làm thế nào mà La Chinh lại được bia thiên phú công nhận.

Thiên phú của hắn xếp ở hàng thứ hai hay là hàng thứ nhất? Hay là đạt được một danh hiệu đồng đen nào đó?

Những điều này đều cần bọn họ đi xác minh cụ thể.

Nhưng La Chinh lại hờ hững trả lời: “Ta sẽ đưa các ngươi tới tháp Linh Lung, nhưng trước đó, ta còn có chuyện quan trọng”

Lúc đầu, sau khi La Chinh lấy được Sinh Mệnh Kết Tinh, hắn vốn định sẽ về Trung Vực trước.

Nhưng lại đồng ý với Thanh Long rằng sẽ tiến vào bí cảnh Thiên Thần để lấy trứng rồng tổ, nên thời gian mới bị trì hoãn một chút.

Hiện tại rồng tổ tuy đi theo hắn, nhưng nó thuộc về ai còn khó nói.

Cho dù rồng tổ đã có gieo dấu ấn của riêng mình, nhưng Thiên Vị tộc tuyệt đối sẽ không từ bỏ.

Huống hồ còn có một bạch mi đạo nhân như hổ rình mồi, nhìn dáng vẻ thì ông ta cũng sẽ không từ bỏ ý đồ đâu.

Trước mắt, La Chinh là người không vội nhất.

Cho dù là bạch mi đạo nhân hay Thiên Vị tộc thì tuyệt đối cũng sẽ không bộc lộ ác ý với hắn.

Huống hồ, hắn thật sự đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng ở trong tháp Linh Lung.

Kế tiếp nên làm như thế nào, La Chinh chỉ cần phối hợp là được.

Nhưng trước đó, hắn phải trở lại Trung Vực cứu tính mạng của Ninh Vũ Điệp!

“Chuyện quan trọng? Chứ không phải là không dám đi sao?” Vũ Trạch lạnh lùng nói.

Cho dù La chinh có ấn ký của Thiên Vị tộc, nhưng cũng chỉ được Thiên Vị tộc thừa nhận mà thôi.

Hắn cảm thấy La Chinh khoác lác nên mới không dám cùng bọn họ đi xác minh.

Nghe thấy lời chất vấn của Vũ Trạch, La Chinh nghiêm mặt nói: “Ta cũng không phải là người của đại lục thần quốc, đến đại lục thần quốc chỉ vì tìm thuốc cứu người! Nếu ngươi không tin, có thể từ từ tìm trong Đại Thế Giới.

Đại Thế Giới đối với các ngươi mà nói cũng không quá lớn nhỉ?”

Đại Thế Giới này nói lớn cũng không lớn, nhưng thật sự muốn tìm được chính xác đại lục Hải Thần thì vẫn có chút khó khăn.

Khoảng cách giữa tứ đại thần quốc và Trung Vực tương đối gần, nhưng khoảng cách với đại lục Hải Thần lại cực kỳ xa.

Không phải Thiên Vị tộc không làm được, nhưng La Chinh không cung cấp tọa độ và phương hướng thì Thiên Vị tộc cũng không thể tìm được tháp Linh Lung chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

“Hừ, việc này chẳng phải dễ sao? Trực tiếp rút hồn ngươi ra là được, tiểu sư tỷ tinh thông chiêu thức này nhất, đúng không?” Vũ Trạch tiếp tục cười lạnh nói.

Sắc mặt La chinh liền trầm xuống, nhưng đúng lúc này, Cổ Bội Nhi lại nói: “Dù sao hắn cũng được Thiên Vị tộc ta thừa nhận, nếu sau này gia nhập Thiên Vị tộc ta thì mọi người đều là đồng môn.

Vũ Trạch, ngươi không nên nói như vậy”

Vũ Trạch cười rồi nói tiếp: “Một võ giả ở Hạ Giới mà thôi.

Hắn may mắn mới có tên trên bia thiên phú, cùng lắm cũng ghi tên trên hàng thứ hai thôi! Đồng môn? Người này đủ tư cách sao?”

Cổ Bội Nhi lắc đầu, Vũ Trạch đôi khi nói chuyện chẳng thèm suy nghĩ.

So với những người khác, nàng vẫn có một chút hy vọng.

Dù sao thì La Chinh thật sự không giống như đang nói dối! Cổ Bội Nhi lập tức nói: “Nếu hắn nói thật, nếu hắn thật sự có danh hiệu Thiên Vị màu vàng thì sao?”

Nếu thật sự có thể khẳng định thiên phú của La Chinh đạt được danh hiệu Thiên Vị màu vàng, e là sẽ thành một sự kiện lớn đối với cả Thiên Vị tộc!

“Ha ha” Vũ Trạch cười to nói, “Tiểu sư tỷ, ngươi luôn khôn khéo hơn người, sao lại thật sự tin lời thằng nhóc này, ta…”

Thanh Phong và đám người gã đàn ông cao to bên cạnh cũng cười phá lên.

Nếu La Chinh nói dối rằng hắn đạt được danh hiệu màu bạc hoặc màu đồng đen thì bọn họ còn có thể tin.

Chỉ tiếc danh hiệu mà La Chinh nói nghe có vẻ quá vô lý.

Không phải chính mắt nhìn thấy thì có đánh chết bọn họ cũng không tin.

“Nếu đó là sự thật thì ngươi định thế nào?” Cổ Bội Nhi nghiêm mặt, nhìn chằm chằm Vũ Trạch nói.

Không biết tại sao, lúc này Cổ Bội Nhi lại tin tưởng La Chinh.

Có lẽ đơn thuần là do giác quan thứ sáu của nàng, nhưng nàng thật sự linh cảm được chuyện này không phải giả!

“Vèo vèo vèo…”

Vũ Trạch nhẹ nhàng xoay thanh đao đen trong tay, cắm xuống trước mặt mình, thản nhiên nói: “Nếu là sự thật, ta sẽ nuốt chửng đao Hắc Minh!”

“Thật sao?” Cổ Bội Nhi chớp mắt, cười nói.

Vũ Trạch ra sức gật đầu: “Thật!”

Thấy hai người đánh cược như vậy, trên mặt La Chinh lộ ra vẻ kỳ quái.

Đao Hắc Minh cực kỳ sắc bén, ít nhất cũng là một thanh thần khí chí tôn.

Sợ là người này chắc chắn phải nuốt chửng nó rồi.

Thật muốn chứng kiến tới lúc đó hắn có nuốt được hay không!

“Hai người các ngươi đừng làm loạn nữa” Lúc này, Mạc lão đại mới nói với La Chinh: “Ngươi đã nói phải về cứu người, thế thì sẽ lập tức lên đường.

Chúng ta có thể đi cùng với ngươi, cũng không tốn bao nhiêu thời gian!”

Nghe vậy, La Chinh lại nở nụ cười!

Hiện tại, trên Bạo Loạn Tinh Hải hẳn đã nổi gió bão kinh khủng.

Ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng khó có thể đi qua.

Cho dù bây giờ La Chinh đã là võ giả Sinh Tử Cảnh, nếu cứ xông qua Bạo Loạn Tinh Hải thì sợ rằng cũng chỉ có mất mạng!

Nhóm Thần Cực Cảnh này mạnh vượt ngoài sức tưởng tượng.

Nếu bản thân được bọn họ đưa về Trung Vực, có lẽ không còn gì tốt hơn.

“Nếu đã như vậy, chúng ta lập tức lên đường thôi!” Sau khi nói xong, Mạc lão đại phất tay.

Trong tay hắn xuất hiện một ký hiệu đỏ như máu.

Hắn ném đại một cái xuống, tức thì ký hiệu đỏ như máu kia tạo thành một chữ thập màu đỏ khổng lồ.

Sau đó, chữ thập kia liền như khắc trên mặt đất.

“Đó là cái gì?” Một số võ giả trong tứ đại thần quốc thấp giọng hỏi.

“Hừ, là phù định vị chuyên dụng của Thiên Vị tộc mà thôi! Thông qua phương tiện đặc biệt, bọn họ có thể trở lại nơi này bất cứ lúc nào!” Bạch mi đạo nhân lạnh giọng nói.

Sắc mặt của ông ta vẫn vô cùng khó coi.

Bạch mi đạo nhân đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện vừa rồi giữa La Chinh và đám người kia.

Có vẻ như La Chinh đã từng tiếp nhận kiểm tra ở tháp thử luyện của Thiên Vị tộc?

Danh tiếng của Thiên Vị tộc ở trong thiên hạ không tốt, nhưng cũng rất có tiếng.

Đối với ba tòa tháp thử luyện của Thiên Vị tộc, bạch mi đạo nhân cũng biết sơ sơ.

Nghe nói có một tòa tháp thử luyện đã bị mất? Vậy La Thiên Hành đã vượt qua kiểm tra của tháp thử luyện khi nào!

Trước đây, trong quá trình độ kiếp của La Chinh, bạch mi đạo nhân biết rằng thằng nhóc này mở được hoa sen đại thừa! Khi đó bạch mi đạo nhân đã vui mừng khôn xiết.

Đối với ông ta, trứng rồng tổ là chuyện quan trọng nhất, mà La Chinh còn là chuyện quan trọng hơn.

Khi ông ta vừa nhìn thấy La Chinh ôm rồng tổ xuất hiện ở đảo Thần Hoàng, ông ta vốn vui mừng khôn xiết, nhưng không ngờ Thiên Vị tộc lại chen ngang.

Hiện tại xem ra, La Chinh đã vượt qua kiểm tra của tháp thử luyện, còn được đánh dấu ấn ký của Thiên Vị tộc bọn họ…

Cho nên ngay lúc này, trong lòng bạch mi đạo nhân sinh ra một cảm giác tuyệt vọng, sắc mặt cũng trở nên vô cùng âm u.

Sau khi thiết lập xong phù định vị, Mạc lão đại nâng cây trượng lên, nhẹ nhàng vung về phía hư không, rồi lập tức bổ xuống.

Một cái khe không gian bất quy tắc được tạo ra từ khoảng không vô định.

“Thanh Phong, mở nó ra” Mạc lão đại lập tức ra lệnh.

Thanh Phong gật đầu, đi thẳng về phía vết nứt không gian cách mặt đất mười trượng kia.

Hắn vươn tay ra, một kết giới bắn ra từ trong tay hắn.

Ngay sau đó, kết giới kia nhanh chóng mở rộng.

Chỉ sau một tiếng nổ bùm, kết giới của Thanh Phong tạo thành một cái “động không gian” không nhỏ trên khe không gian.

Lúc này, vị võ giả tên Cáp Bằng lấy ra một cái vòng bát quái to đến mấy trượng.

Vòng bát quái đón gió liền phình ra.

Xem ra, đây là pháp bảo phi hành của đoàn người bọn họ.

Đợi sau khi đám người Mạc lão đại, Vũ Trạch nhảy lên, Cổ Bội Nhi nhìn La Chinh nói: “Được rồi, chúng ta xuất phát thôi!”

La Chinh gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Hỏa Doãn Nhi và cả đám người Yến Vương.

Tuy thời gian hắn ở lại đại lục thần quốc không lâu, nhưng cũng coi như kết giao được không ít bạn bè!

Hỏa Doãn Nhi và đám người Yến Vương đều có suy nghĩ riêng.

Trước đây, La Chinh đã ra tay cứu bọn họ vài lần.

Lần này, trong bí cảnh Thiên Thần, nếu không có La Chinh, chắc bọn họ cũng không thể trở về được.

Không chỉ có bọn họ, mà ngay cả bậc cha chú của bọn họ, tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc, e là cũng không có ai có thể trở về!

Cho nên đám người Yến Vương, ngoài biết ơn La Chinh, thì càng không muốn xa rời.

Tình thế hiện tại không cho phép bọn họ trao đổi quá nhiều.

Cho dù là bốn vị Quốc chủ thì đứng trước mặt đám cường giả Thần Cực Cảnh cũng lựa chọn im lặng.

Dưới ánh mắt giao nhau, La Chinh chỉ cười nói: “Ta sẽ còn trở lại!”

Ai ngờ đúng lúc này, Hỏa Doãn Nhi chợt hóa thành một ngọn lửa đỏ, bay nhanh về phía La Chinh.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box