1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 180 : Vỏ trứng vỡ (c896-c900)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 180 : Vỏ trứng vỡ (c896-c900)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 896: Vỏ trứng vỡ

Không suy nghĩ gì nhiều nữa, La Chinh cầm cuốc Hắc Tinh lên.

Thời gian dành cho La Chinh cũng không nhiều, nếu như cô gái tóc bạch kim kia đuổi vào đến đây thì sẽ khá phiền phứcNhưng ngay khi hắn vung cuốc Hắc Tinh nện lên ổ khóa này thì bất chợt một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện!

Cuốc Hắc Tinh này là thần khí chí tôn, ẩn chứa đặc tính có thể phá hủy mọi thứ cho dù là thứ kiên cố nhất.

Có lẽ trong thiên hạ, thứ có thể ngăn cản cuốc Hắc Tinh cũng hiếm thấy.

Thế mà không ngờ cuốc Hắc Tinh lại xuyên thẳng qua ổ khóa này!

“Ảo ảnh?” Trong lòng La Chinh đột nhiên cả kinh.

Ổ khóa trước mắt này cùng với trứng rồng tổ bị xiềng xích quấn quanh dường như chỉ là ảo ảnh mà thôi!

La Chinh trực tiếp vươn tay ra, lần mò về phía cái khóa kia.

Nhưng ngón tay cũng dễ dàng xuyên qua ổ khóa này, chỗ sờ tới dường như chỉ là hư không.

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này?” La Chinh ngạc nhiên nói.

Xiềng xích trước mắt, còn cả quả trứng rồng tổ ở giữa kia nhìn qua đều trông rất sống động, căn bản không khiến người ta cảm thấy giống như ảo tưởng.

Thế nhưng mấy thứ này rõ ràng ở ngay trước mắt, vậy mà lại không sờ được…

Phong Niệm Vân cười nói: “Ha ha, nếu như ta đoán không lầm thì trứng rồng tổ này thật ra được cất ở trong một tầng không gian khác.

Cho nên, cái ngươi nhìn thấy trên thực tế không thể chạm đến!”

“Một tầng không gian khác?”

Nghe thấy lời này, La Chinh lại hơi mơ hồ.

Đương nhiên hắn tinh thông quy tắc không gian, cho dù trước khi lễ tẩy trần quy tắc diễn ra trên người hắn thì độ tương thích của hắn đối với quy tắc không gian đã là cao nhất rồi.

Tuy sau lễ tẩy trần quy tắc, La Chinh tu luyện quy tắc căn bản nào cũng không có gì cản trở hắn, nhưng hắn vẫn nhạy cảm với quy tắc không gian nhất.

Chẳng qua, suy cho cùng thì hắn cũng chỉ mới tu luyện đến quy tắc không gian tầng thứ hai.

Nếu cho hắn một cơ hội để hắn có đầy đủ thời gian trải nghiệm trong tứ đại thần quốc, có được món đồ đằng của quy tắc không gian tầng thứ ba và tầng thứ tư thì hắn có thể từ từ lĩnh ngộ ra.

Nhưng lần này hắn tiến vào tứ đại thần quốc, thời gian cũng quá mức gấp gáp.

Bắt đầu từ khi tiến vào thần quốc Hắc Thiết thì hắn chẳng khác gì một con ngựa chưa từng dừng vó.

Sau khi đi vào sông Tây Long tham gia thi đấu, bước vào thánh hải Thiên Vũ thì thời gian dành cho La Chinh cũng chẳng có bao nhiêu.

“Đúng, nếu như ta đoán không lầm thì đây chính là quy tắc không gian của tầng thứ năm! Hình như trứng rồng tổ này được niêm phong và cất giữ trong một không gian khác.

Tất cả những gì ngươi nhìn thấy chẳng qua chỉ là ánh sáng khúc xạ, được chiếu tới thông qua không gian! Muốn trực tiếp lấy trứng rồng tổ này thì căn bản không có khả năng!” Phong Niệm Vân lắc đầu nói: “Đáng tiếc là ta không chủ tu quy tắc không gian, trước đây cũng chỉ lĩnh ngộ một tầng của quy tắc không gian mà thôi”

“Chính vì nguyên nhân này cho nên đám Chiến Hoàng Thiên Phong mới không thể lấy trứng rồng tổ đi?” La Chinh nhíu mày.

Dù sao thì độ khó của việc tu luyện quy tắc căn bản vẫn rất cao.

Tầng thứ nhất còn tương đối dễ, bắt đầu từ tầng thứ hai đã vô cùng khó khăn.

Muốn tu luyện quy tắc căn bản tới tầng thứ ba thì cơ bản phải sở hữu thiên phú của thiên tài cấp Thần.

Mà võ giả tu luyện tới tầng thứ tư, cho dù ở trong Thượng Giới thì chỉ sợ cũng là nhân vật trọng yếu của một chủng tộc.

Về phần tầng thứ năm, e rằng võ giả bình thường không thể làm được…

“Vút!”

Bóng dáng của La Chinh nhẹ nhàng nhoáng lên, qua lại như con thoi trong hư không, chìa tay về phía quả trứng rồng tổ kia.

Vẫn giống như trước đó, tay hắn liền xuyên qua quả trứng rồng tổ này.

Những xiềng xích này, kể cả quả trứng rồng tổ cũng hoàn toàn là một ảo ảnh chân thật mà thôi!

“Vô dụng thôi.

Nếu ta đoán không sai thì trong những người của Thiên Vị tộc này cũng không có ai tinh thông quy tắc không gian.

Bọn họ không thể lấy trứng rồng tổ này ra, cho nên mới nghĩ ra một biện pháp khác” Phong Niệm Vân thản nhiên nói.

“Biện pháp gì?” La Chinh hỏi.

“Rất đơn giản, không thể lấy được trứng ra, vậy thì thúc ép cho quả trứng đó mau nở! Thay đổi tốc độ thời gian, khiến tốc độ thời gian trong toàn bộ tháp nhọn này trôi đi rất nhanh.

Lấy tốc độ thời gian trôi nhanh hơn gấp nghìn lần để ấp cho trứng rồng tổ nở ra.

Đợi sau khi rồng tổ hiện thế thì mang nó đi là được” Phong Niệm Vân suy đoán.

La Chinh gật đầu, lần này hắn vô cùng tán đồng với sự phân tích của Phong Niệm Vân.

Nhưng ngay lập tức, chân mày của hắn đã nhíu lại: “Nhưng khi ta bước vào trong tháp nhọn này thì quy tắc thời gian cũng gia tăng trên người ta.

Đợi ở chỗ này thì biết đến bao giờ?”

Ở ngoài phạm vi của quy tắc thời gian này, thời gian trôi đi với tốc độ bình thường.

Mà ở trong phạm vi này thì thời gian lại nhanh hơn hàng nghìn lần.

Hiện tại La Chinh đã bước vào trong, tốc độ thời gian của hắn trôi đi liền tương đương với trứng rồng tổ…

“Ngươi phân tích có lý.

Muốn chờ trứng rồng tổ nở thì ngoài trường hợp trứng rồng tổ này sắp nứt đến nơi ra thì ngươi chỉ có thể rời khỏi phạm vi ảnh hưởng của quy tắc thời gian rồi từ từ đợi…” Phong Niệm Vân nháy mắt một cái nói.

“Thế này… lại càng phiền phức“ Trong chốc lát, La Chinh cũng không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn.

Chính vào lúc này, La Chinh đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến.

Hắn nhìn xuống phía dưới, vừa vặn nhìn thấy cô gái tóc bạch kim đang leo từng bước lên cầu thang.

Hắn nhìn xuống dưới vừa đúng lúc cô gái kia nhìn lên, hai người bốn mắt nhìn nhau!

Cô gái tóc bạch kim cười khẩy, mở miệng nói: “Ta đã tha cho ngươi một lần.

Nhưng ngươi lại đập vỡ kết giới bên ngoài, Thanh Phong bên kia không dễ nói chuyện như vậy, ngoan ngoãn theo ta rời khỏi nơi đây thì tất cả còn chưa muộn!”

La Chinh khẽ hít một hơi, phiền toái lớn nhất trong lần tiến vào thánh địa Thiên Thần này chính là hắn không có cách nào để vận dụng năng lực của mình.

Tuy rằng hắn chiếm cứ thân xác của Phong Niệm Vân, nhưng lại không thể phát huy được thực lực của nàng, quả thật là vô cùng bứt rứt.

Có điều, như đã nói, đám người trước mắt này đều là cường giả Thần Cực Cảnh, cho dù ở trong Thượng Giới thì cũng là nhân vật không thể coi thường!

Cho dù La Chinh không bị lực huyết tế của thánh hải Thiên Vũ ảnh hưởng thì chỉ bằng vào tu vi mới vừa bước vào Sinh Tử Cảnh của hắn, đứng trước mặt đám cường giả Thần Cực Cảnh này cũng chẳng khác nào con sâu, con kiến, căn bản không có năng lực đánh trả.

“Nghe lời nào” Cô gái tóc bạch kim tiếp tục cười nói, bước chân nhẹ nhàng đi trên cầu thang, từ từ tiến tới.

Nhưng mà vào giây phút này, khóe mắt La Chinh đột nhiên liếc tới trứng rồng tổ nọ, hắn phát hiện trên trứng rồng tổ này xuất hiện một vết nứt hẹp dài.

“Vết nứt…”

“Vận may của ngươi không tệ, trứng rồng tổ này đã ấp xong!” Giọng nói của Phong Niệm Vân bay tới.

“Nhưng cô ta sắp đi qua đây rồi!” La Chinh trao đổi với Phong Niệm Vân ở trong đầu.

“Nghĩ cách ngăn chặn cô ta, rồng tổ có hành vi ấn tượng! Nó nhìn thấy cái gì đầu tiên khi phá vỡ vỏ ra thì coi đó là mẹ!” Phong Niệm Vân tiếp tục nói.

Việc ấp trứng rồng tổ thường phải trải qua một khoảng thời gian dài không thể tưởng tượng nổi.

Long mạch tộc thi triển lực huyết tế và niêm phong nó không ít thời gian rồi.

Thêm nữa, quy tắc thời gian ở đây không biết đã được thi triển bao lâu rồi.

Nếu như nói Thiên Vị tộc tiến vào thánh địa Thiên Thần kể từ một năm trước thì với tốc độ thời gian trôi nhanh gấp nghìn lần thì trong không gian này đã trải qua gần nghìn năm…

Dù thế nào thì lúc La Chinh đến nơi này, trứng rồng tổ cũng đã nứt ra rồi.

Có thể đây cũng được coi là số mệnh của La Chinh!

“Hành vi ấn tượng…” La Chinh chưa kịp nghiền ngẫm ý tứ của cụm từ này thì cô gái tóc bạch kim kia đã từng bước một đi tới đây.

Bây giờ hắn nhất định phải tìm một đề tài để ngăn nàng ta lại.

Sau khi suy nghĩ một chút, linh quang chợt lóe lên trong đầu La Chinh, hắn liền mở miệng nói: “Thiên Vị tộc, các ngươi đều thuộc Thiên Vị tộc sao?”

Cô gái tóc bạch kim nghe thấy La Chinh đột nhiên nhắc tới Thiên Vị tộc thì trên mặt liền hiện lên vẻ kinh ngạc nói: “Ồ? Làm sao ngươi biết?”

La Chinh mỉm cười, trả lời: “Rất đơn giản, bởi vì ta cũng thuộc Thiên Vị tộc!”

Nghe thấy lời này, cô gái tóc bạch kim tỏ vẻ không tin.

Nàng cười rồi lại nói: “Không thể nào, Thiên Vị tộc chúng ta đều có dấu vết đặc thù.

Nếu ngươi là võ giả được Thiên Vị tộc ta thừa nhận thì ta có thể cảm nhận được sự tồn tại của ấn ký kia!”

La Chinh cười, vẻ mặt càng tự nhiên hơn: “Ngươi hẳn đã nhận ra thân thể này cũng không thuộc về ta, đúng không?”

Cô gái tóc bạch kim gật đầu.

Lực giam cầm của nàng trước đây có tác dụng tương tự với La Chinh, điều này chứng minh La Chinh cũng dựa vào Hồn Hạch để khống chế thân thể này.

Chỉ có điều, cô gái tóc bạch kim không nghĩ ra được đại pháp Phong Hồn cho nên cũng hơi ngạc nhiên.

Rõ ràng là thân thể sống sờ sờ, tại sao còn phải khống chế thân xác thông qua Hồn Hạch.

Vậy chẳng phải là làm điều thừa thãi sao?

Giải thích của La Chinh trái lại phù hợp với phán đoán của cô gái tóc bạch kim.

“Ngươi nói ngươi đã được Thiên Vị tộc thừa nhận.

Nhưng ngươi chẳng qua chỉ là một gã võ giả Hạ Giới thì làm sao nhận được cái gì của Thiên Vị tộc ta?” Cô gái tóc bạch kim cười hỏi, nàng vẫn chưa tin lời La Chinh.

Ánh mắt La Chinh nhẹ nhàng đảo qua.

Vết rạn trên vỏ trứng nọ đang chậm rãi kéo dài, vì vậy hắn lại nói: “Tháp, ta được Thiên Vị tộc công nhận trong một tòa tháp!”

Tháp Tội Ác vốn thuộc về Thiên Vị tộc, La Chinh cũng không hề nói dối.


Chương 897: Khó tin

“Một tòa tháp?” Trên mặt cô gái tóc bạch kim kia lộ ra vẻ nửa tin nửa ngờ.

Trong Thiên Vị tộc của nàng có tổng cộng ba tòa tháp được dùng để thử luyệnCác thiên tài mới xuất hiện mà muốn được Thiên Vị tộc thừa nhận thì thường phải thông qua kiểm tra trên bia thiên phú ở tháp thử luyện.

Nhưng trong ba tòa tháp thử luyện nọ đã có một tòa bị thất lạc, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được.

La Chinh bỗng nhiên nói đến một tòa tháp, cô gái tóc bạch kim kia vốn không tin thì nay bỗng nhiên cũng tin tưởng vài phần.

“Tòa tháp đó tên là gì?” Cô gái tóc bạch kim nhíu mày hỏi.

“Tháp Tội Ác!” La Chinh tiếp tục nói, khóe mắt vẫn chú ý tới quả trứng rồng tổ kia.

Vết nứt trên vỏ trứng càng lúc càng lớn, đặc biệt là hơn nửa bộ phận của trứng rồng tổ đã có một vài vết rạn giống như mạng nhện, lan ra thành từng tầng, từng tầng ở mặt ngoài trứng rồng tổ.

“Tháp Tội Ác… Không đúng!” Cô gái tóc bạch kim lắc đầu. “Tòa tháp bị mất cũng không phải mang tên này”

Nghe thấy cô gái tóc bạch kim kia nói vậy, La Chinh mỉm cười.

Hắn biết rõ mình cũng không nói dối cho nên lợi dụng đề tài này để hấp dẫn cô nàng. “Tháp Tội Ác kia tổng cộng chia làm mười lăm tầng.

Ta tiếp nhận kiểm tra của bia thiên phú ở tầng thứ mười! Ta còn nhớ rõ cái tên ở hàng thứ nhất trên bia thiên phú hình như là Vân Miểu Hinh, còn có mấy người Cổ Hà Xa, Nhai, Hỏa…”

“Cổ Hà Xa!”

Sau khi La Chinh nói ra cái tên này, cô gái tóc bạch kim đột nhiên kinh ngạc, khuôn mặt tràn đầy vẻ cười cợt đột nhiên trở nên nghiêm túc. “Đúng! Đó chính là tháp Linh Lung! Ngươi thật sự từng đi qua tháp Linh Lung!”

“Tháp Linh Lung à…”

La Chinh cũng ghi nhớ lại cái tên này.

Tháp Tội Ác chỉ là một danh xưng mà sinh linh trên đại lục Hải Thần đặt cho.

Nếu là tháp rèn luyện thuộc về Thiên Vị tộc thì tất nhiên sẽ không gọi bằng cái tên này.

Hiện tại, xem ra tên ban đầu của tháp Tội Ác chính là tháp Linh Lung.

Vì sao cô gái tóc bạch kim này lại kích động như thế?

Bởi vì nàng nghe La Chinh báo ra một cái tên cực kỳ quen thuộc, Cổ Hà Xa!

Tên đầy đủ của cô gái tóc bạch kim này là Cổ Bội Nhi, mà Cổ Hà Xa nọ chính là cha nàng!

“Tháp Linh Lung ở chỗ nào?” Cổ Bội Nhi hỏi ngay tức khắc.

Nghe thấy lời này, La Chinh lại hồi hộp một chút.

Lần này vì để kéo dài thời gian mà hình như mình đã tiết lộ tin tức không nên để lộ.

Tháp Tội Ác vô cùng quan trọng đối với đại lục Hải Thần, hoặc có thể nói là vô cùng quan trọng đối với thánh địa Tử Tâm của Nhân tộc.

Nguyên nhân rất đơn giản, thánh địa Thiên Vũ đã phát triển, còn thánh địa Tử Tâm so ra thì vẫn tương đối yếu thế.

Giả sử đám người này biết được tung tích của tháp Tội Ác, lấy tháp Tội Ác đi thì sự phát triển của Nhân tộc không thể nào vượt qua Song Ma thánh địa trong khoảng thời gian ngắn được.

Hoặc có thể nói, đối với Ma tộc thì đây là tin tức tốt.

Thấy trên mặt La Chinh lộ ra vẻ do dự, Cổ Bội Nhi lạnh lùng cười: “Con đường phi thăng của Đại Thế Giới này đã bị phong ấn.

Nếu vậy thì chắc chắn tháp Linh Lung cũng ở trong Đại Thế Giới này, muốn tìm được cũng không khó.

Ngươi không muốn trả lời, ta cũng không miễn cưỡng, có điều ngươi nói ngươi được Thiên Vị tộc thừa nhận? Vậy xin hỏi thiên phú của ngươi đứng hàng thứ mấy? Không biết là hàng thứ tư hay hàng thứ năm?”

Tuy rằng ba tòa tháp thử luyện của Thiên Vị tộc có tên gọi khác nhau, nhưng cho dù là tạo hình hay các chi tiết thì hầu như đều giống hệt nhau.

Thực ra, ba tòa tháp thử luyện không chỉ có thể dùng cho thử luyện, mà còn là một loại vũ khí dùng để trấn áp.

Thiên phú của Cổ Bội Nhi cực cao, đứng hàng thứ nhất trong tháp Huyễn Lung!

Mà theo Cổ Bội Nhi biết thì chỉ những võ giả nào xếp ở hai hàng đầu sau khi thông qua kiểm tra của bia thiên phú thì mới có tư cách được Thiên Vị tộc thừa nhận.

Về phần võ giả xếp dưới hàng thứ hai, mặc dù cũng được ghi lại tên ở trên đó, nhưng loại cấp bậc thiên tài này trong Thượng Giới nhiều đếm không xuể, căn bản không có tư cách được Thiên Vị tộc thừa nhận.

Cái tên chiếm cứ thân xác của một vị võ giả Thần Cực Cảnh trước mặt có thể có thiên phú mạnh tới mức nào?

Nghe thấy câu hỏi của Cổ Bội Nhi, La Chinh hờ hững cười cười: “Hình như không thuộc về bất cứ hàng nào”

“Ồ…” Vẻ mặt của Cổ Bội Nhi dịu đi vài phần. “Ngay cả tên còn không được khắc lên đó mà dám nói mình thuộc về Thiên Vị tộc, ngươi ảo tưởng sức mạnh đấy à?“

Trước đây, Cổ Bội Nhi thật sự cho rằng tên của La Chinh đứng ở hàng thứ hai trở lên.

Nếu quả thực như thế thì đúng là nàng có thể coi La Chinh như là người cùng tộc.

Võ giả Thiên Vị tộc chỉ quý tinh không quý nhiều, số lượng tổng thể so với võ giả của các chủng tộc khác vẫn còn kém xa, nhưng mỗi một người đều là tinh anh trong tinh anh!

Giống như Lưu Vũ của thánh địa Thiên Vũ, sau khi đứng trên hàng thứ hai thì chỉ mất khoảng hai trăm năm liền trở thành lãnh đạo của thánh địa Thiên Vũ, hơn nữa còn lãnh đạo thánh địa Thiên Vũ hoàn toàn áp chế Song Ma thánh địa.

Chẳng qua vì bị hạn chế bởi con đường phi thăng nên Lưu Vũ không thể đột phá Thần Hải Cảnh, thành tựu cả đời cũng chỉ có thể dừng lại ở đó.

Nếu con đường phi thăng của Đại Thế Giới này không bị tổn hại thì dù có là trong Yêu Dạ tộc ở Thượng Giới, Lưu Vũ nhất định cũng có thể tu luyện tới cảnh giới cao hơn, đạt được thành tựu lớn hơn.

Còn La Chinh trước mắt này, đến bảng danh sách cũng không được đề tên.

Cái trình độ này, đừng nói là Thiên Vị tộc, cho dù là các chủng tộc khác thì có lẽ cũng chẳng được tính là thiên tài gì.

Hắn thật sự cho rằng đã thông qua bia thiên phú thì coi như đã được Thiên Vị tộc thừa nhận ư? Quá ngây thơ rồi.

Ngay vào lúc này, chính giữa trứng rồng tổ nọ lại chậm rãi xuất hiện một vòng vết rạn.

Lông mày La Chinh khẽ nhướng lên, tiếp tục nói: “Ảo tưởng sức mạnh? Cũng không đến mức đó.

Tên của ta mặc dù không thuộc bất kỳ hàng nào trong sáu hàng kia, nhưng lại được xếp ở phía trên…”

“Phía trên? Cái gì phía trên?” Cổ Bội Nhi hơi sững sờ, trong thoáng chốc không kịp phản ứng.

La Chinh lại thản nhiên nói: “Chính là phía trên tên của mấy người kia, xếp trước mấy tên Cổ Hà Xa này, Nhai này, Hỏa này…”

“Cái gì?” Lần này, Cổ Bội Nhi lại hơi thất thố.

Sau khi Cổ Bội Nhi hít một hơi thật sâu, vẻ mặt nàng căng thẳng hỏi: “Ngươi đã nói tên ngươi xếp ở phía trên, như vậy danh hiệu là gì? Tu La? La Sát? Thiên Sinh? Bát Danh? Là cái nào? Tên màu vàng hay là màu bạc?”

“Còn, còn có nhiều danh hiệu như vậy sao?” Cổ Bội Nhi nói ra một đống danh hiệu như thế khiến La Chinh cũng hơi kinh ngạc.

La Chinh hiểu rõ, người có thể đứng ở hàng thứ nhất dĩ nhiên là hơn hẳn những võ giả phía dưới kia.

Nhưng ở hàng trên cùng đó cũng chỉ có một cái tên La Chinh cho nên hắn căn bản không rõ còn có những danh hiệu khác.

Trên thực tế, danh hiệu trên bia thiên phú cũng khá được chú trọng, hơn nữa mỗi một danh hiệu cũng đều cao thấp khác nhau.

Ví dụ Tu La và La Sát chính là hai danh hiệu cùng xếp vào hạng nhất.

Sau đó có danh hiệu Thiên Sinh, Bát Danh, Thế Ngân…

Thực tế, võ giả có thể giành được một danh hiệu thì chắc chắn là con cưng của trời trong thiên hạ! Cho nên chênh lệch giữa các danh hiệu cũng cực kỳ nhỏ bé.

Tất nhiên, cho dù là chênh lệch rất nhỏ thì cũng vẫn là chênh lệch…

Huống hồ, danh hiệu nọ còn chia ra màu vàng kim, màu bạc cùng với màu đồng đen.

Trong đó màu vàng kim cao nhất, màu đồng xanh thấp nhất.

“Ngươi đã nói ngươi lấy được danh hiệu, vậy thì nói xem đạt được danh hiệu gì?” Cổ Bội Nhi nhìn chằm chằm La Chinh mà hỏi.

Vẻ mặt La Chinh cũng kỳ quái, nói: “Những danh hiệu mà cô nói đến hình như đều không phải…”

Cổ Bội Nhi nhíu mày một cái: “Chẳng lẽ là Sồ Tâm, Hải Chí?” Hai cái danh hiệu này chính là danh hiệu xếp hạng cuối cùng.

Có điều, cho dù là danh hiệu cuối cùng thì cũng đã rất giỏi rồi.

Chí ít thì Cổ Bội Nhi nàng không được phong danh hiệu, chỉ có thể đứng ở hàng thứ nhất.

“Cũng không phải” Lúc này La Chinh mới nói: “Nếu như ta nhớ không nhầm thì chắc là hai chữ Thiên Vị màu vàng”

Sau khi La Chinh nói ra lời này, đóa hoa trên mắt phải Cổ Bội Nhi đột nhiên bắt đầu xoay tròn một cách thần tốc.

Rễ của đóa hoa kia chôn sâu ở trong nhãn cầu của nàng, thấy bông hoa xoay tròn như vậy, La Chinh rất hoài nghi, không biết rốt cuộc nàng có đau hay không…

Hắn cũng không biết những lời này của mình khiến trong lòng Cổ Bội Nhi dấy lên sóng to gió lớn tới cỡ nào!

“Làm sao, làm sao có thể là… Thiên Vị! Thiên Vị màu vàng kim!” Cổ Bội Nhi cảm thấy rất khó tin.

Nhưng căn cứ vào lời nói của La Chinh trước đó thì đúng là hắn từng đến tháp Linh Lung, cũng thực sự tiến vào kiểm tra trong bia thiên phú.

Nhưng nếu không phải xuất hiện hai chữ Thiên Vị thì căn bản hắn không thể biết trên bia thiên phú tồn tại loại danh hiệu này, cho nên hắn không thể nói láo!

Chính bởi vì như vậy nên Cổ Bội Nhi mới cảm thấy khó có thể tin được.


Chương 898: Dấu vết

Khắp vũ trụ này, tất cả các chủng tộc đều đang nỗ lực mở rộng, phát triểnMuốn phát triển một cách nhanh chóng, vậy nhất định phải khai quật được nhiều thiên tài trong tộc nhất!

Cho nên mỗi chủng tộc đều sẽ thiết kế ra một bộ quy tắc hợp lý, tiến hành một loạt các khảo hạch và thử nghiệm.

Mỗi chủng tộc khác nhau thì các phương pháp khảo hạch cũng sẽ khác nhau.

Ngoài thử thách hoa sen ra thì trong vũ trụ còn có ba phương pháp thử nghiệm chính xác nhất của ba chủng tộc.

Trong đó có “Thiên Hành Lộ” của Nhân tộc, “Hố Thần Ma” của Ma tộc, sau đó chính là ba tòa tháp của Thiên Vị tộc.

Nếu có thể đạt được bất cứ danh hiệu gì trong ba tòa tháp này thì sẽ được Thiên Vị tộc che chở chu đáo, trở thành nhân vật quan trọng của Thiên Vị tộc! Cho dù là danh hiệu cấp đồng đen như “Sồ Tâm”, “Hải Chí” thấp kém nhất thì cũng vậy.

Cho tới nay, trong số đám người thế hệ sau của Thiên Vị tộc, số sinh linh dành được danh hiệu tuyệt đối không vượt qua mười vạn! Mà trong mười vạn sinh linh thì đã có tới tám vạn sinh linh đều là danh hiệu đồng đen!

Số sinh linh đạt được danh hiệu màu bạc chỉ có hơn một vạn tám nghìn sinh linh!

Sinh linh đạt được danh hiệu màu vàng, chắc chỉ hơn một nghìn…

Vấn đề là trong số hơn một nghìn danh hiệu màu vàng này, có lẽ chỉ có năm sáu mươi sinh linh đạt được danh hiệu La Sát và Tu La…

Còn về danh hiệu Thiên Vị…

Từ xưa tới nay, chỉ có chưa đầy sáu người đạt được danh hiệu này.

Hiện giờ sáu người này đều là những lãnh đạo đứng đầu Thiên Vị tộc, đều là kiểu nhân vật truyền thuyết.

Đây là nguyên nhân khiến Cổ Bội Nhi khó có thể tin nổi!

Kẻ có được thiên phú nghịch thiên như thế mà lại có thể xuất hiện ở trước mặt nàng, Cổ Bội Nhi chợt cảm giác tất cả đều có chút không chân thật.

Không phải nàng không tin, mà là không thể tin được!

Lúc trước, khi nàng nghe được tung tích của tháp Linh Lung, trong lòng còn không ngừng mừng thầm.

Chuyến đi này bảy người bọn họ không chỉ thu hoạch được rồng tổ và tà long, lập được công lớn, mà còn ngoài ý muốn tìm được tung tích của tháp Linh Lung.

Nếu mang được tháp Linh Lung về Thiên Vị tộc, đó chắc chắn chính là công lớn.

So sánh ra thì rồng tổ và tà long cũng không quan trọng bằng!

Nhưng trước mắt, khi phát hiện ra một tên có được danh hiệu Thiên Vị màu vàng thì có vẻ chuyện tháp Linh Lung lại trở nên bé nhỏ không đáng kể…

Thậm chí vào giờ phút này, Cổ Bội Nhi còn muốn tạm dừng việc đuổi bắt tà long và rồng tổ để đi tháp Linh Lung tìm kiếm chân tướng.

Nếu La Chinh thật sự thông qua khảo nghiệm của bia thiên phú, giành được danh hiệu Thiên Vị màu vàng, như vậy bọn họ có thể phải đưa cái tên trước mặt này về Thiên Vị tộc trước đã!

Cổ Bội Nhi gần như có thể tưởng tượng, sau khi mình mang cái tên này về sẽ khiến những người đứng đầu Thiên Vị tộc khiếp sợ đến thế nào…

“Ngươi… Thật sự không lừa ta đó chứ?” Cổ Bội Nhi không nén được sự kích động trong lòng, giọng nói cũng trở nên run run.

Thật ra, việc Cổ Bội Nhi có thể đứng ở hàng đầu tiên trên bia thiên phú vốn đã khiến nàng vô cùng kiêu ngạo.

Nhưng mỗi khi nàng gặp được những sinh linh giành được danh hiệu ở Thiên Vị tộc thì trong lòng khó tránh khỏi có chút không phục, thậm chí còn có chút tự ti!

Nhưng Cổ Bội Nhi hiểu, thiên phú cũng chỉ là một tiêu chí đối với võ giả mà thôi.

Nếu ngày sau bản thân nỗ lực, hơn nữa còn có được chút may mắn thì chưa chắc đã không vượt qua được những sinh linh có được danh hiệu kia, những chuyện thế này nơi đâu cũng có.

Nhưng hiện tại, khi đối mặt với cái tên này, Cổ Bội Nhi lại hoàn toàn không có cái cảm giác ấy.

Bởi vì chênh lệch thật sự quá lớn, lớn đến mức khiến nàng không cách nào sinh ra suy nghĩ so sánh ở trong lòng được.

La Chinh gật đầu, thản nhiên nhìn Cổ Bội Nhi cười nói: “Đúng vậy, ta không lừa ngươi… nhưng…”

“Nhưng cái gì?” Cổ Bội Nhi chớp đôi mắt hỏi, nàng sợ La Chinh lại trực tiếp phủ nhận, làm nàng mất công kích động.

La Chinh lại cười: “Hình như rồng tổ sắp nở rồi…”

Vừa rồi, trong lúc đang nói chuyện, cuối cùng trứng rồng tổ cũng hoàn toàn nở ra dưới sự bao vây của từng tầng xiềng xích.

Một cái mũi mềm mại đẩy mở vỏ trứng, lộ ra một thân thể lông lá bên trong.

Nhìn qua thì thân hình nho nhỏ kia cũng không giống một con rồng con mới nở cho lắm, mà giống như một con hải mã nho nhỏ, đầu thon dài, mắt rất lớn, còn tỏa ra ánh sáng màu xanh lá!

Sau khi con rồng tổ chui ra khỏi vỏ trứng nó liền cắn từng miếng một, ăn sạch vỏ trứng.

Ăn xong, con rồng con liền bắt đầu nhìn xung quanh.

Trong quá trình này, Phong Niệm Vân liền bắt đầu nhắc nhở La Chinh: “Ngươi tiếp tục bịa chuyện, lừa cô nàng kia đi.

Để con rồng tổ này chú ý tới ngươi, chỉ cần ánh mắt đầu tiên thành công thì cũng sẽ có dấu ấn rồi…”

Phong Niệm Vân ở thế giới bên trong cơ thể nghe được La Chinh nói một tràng đủ các thể loại, có vẻ đã lừa được cô gái tóc bạch kim kia.

Tuy bản thân nàng cũng từng nghe nói về cái tháp gì đó của Thiên Vị tộc, nhưng vẫn chưa từng đến, nên cũng không rõ ràng lắm về ý nghĩa cụ thể trong lời nói của La Chinh.

Đối với lời La Chinh vừa nói, Phong Niệm Vân cũng vô cùng bội phục.

Đương nhiên, không phải nàng bội phục việc đạt được danh hiệu linh tinh gì đó, mà là bội phục năng lực nói dối của La Chinh.

Năng lực nói dối của hắn quả thực là thuộc hàng đỉnh cao, thật sự có thể lừa được cô gái Thiên Vị tộc kia ngây ngốc tin theo.

Nàng không hề cảm thấy La Chinh nói thật, mà lại cảm thấy La Chinh hoàn toàn chỉ đang nói bừa thôi.

Năng lực khoác lác này của La Chinh, thật đúng là không phải dạng vừa đâu.

Chờ đến khi con vật nhỏ đầy lông lá kia mở to một đôi mắt lớn ra nhìn chằm chằm vào La Chinh một lúc lâu thì La Chinh mới cười nói cho Cổ Bội Nhi biết rồng tổ đã nở rồi!

“Kéc!”

Rồng con mình đầy lông lá rơi bịch một cái, dễ dàng bay ra từ trong không gian khúc xạ kia và nhào về phía La Chinh.

(*Truyện được phát hành độc quyền trên Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)

Trước đây, nếu Cổ Bội Nhi thấy cảnh tượng này thì có lẽ nàng đã giận tím mặt rồi.

Bọn họ cực khổ bố trí đủ các loại cơ quan ở thánh địa Thiên Thần này là vì muốn một mẻ bắt gọn cả tà long và rồng tổ.

Nhưng trước mắt lại bị La Chinh quấy rối, đây tuyệt đối là một chuyện tệ hại.

Nhưng khi Cổ Bội Nhi xác định lời La Chinh nói có tám phần là sự thật thì trứng rồng tổ cũng chẳng còn quan trọng như vậy nữa.

Cho nên thật ra giờ phút này tâm tình của nàng vô cùng bình tĩnh.

Nếu tên này thật sự có được danh hiệu Thiên Vị màu vàng, lại được rồng tổ chấp nhận thì đó cũng là vận may của hắn.

Thậm chí còn có thể coi như là vận mệnh đã định trước…

“Kéc, kéc!”

Rồng con vừa mới nở ra không hề cảm thấy xa cách với La Chinh mà liền nhào vào lòng hắn, cái đầu nhỏ đầy lông của nó không ngừng cọ loạn trong lòng La Chinh.

Bình thường, sinh linh được sinh ra dưới dạng trứng thì sau khi phá xác sẽ có được năng lực hành động tương đối hoàn chỉnh, cũng có trình độ tư duy độc lập nhất định.

Cho nên mới khiến cho trên người một sinh linh có thể xuất hiện hành vi ấn tượng.

Nói cách khác, khi ánh mắt đầu tiên của nó nhìn thấy ai thì sẽ nhận định người đó chính là mẹ mình.

Nhưng với sinh linh là nhân loại, sau khi sinh ra hoàn toàn ở vào trạng thái mơ hồ, cần huấn luyện và bồi dưỡng lâu dài mới có thể từng bước thành lập nên một mức độ nhận thức nhất định.

Với những sinh linh như vậy thì sẽ không xảy ra việc bị đánh dấu.

Rồng tổ có lẽ là tín ngưỡng của Chân Long tộc, nhưng nó cũng vẫn chịu ảnh hưởng của hành vi ấn tượng.

Cho nên trong tư duy của rồng con đã khắc ghi một dấu ấn sâu đậm! Cũng do dấu ấn này ảnh hưởng nên nó đã coi La Chinh trở thành mẹ của nó!

Thật ra, bảy người của Thiên Vị tộc vì phòng ngừa hành vi ấn tượng này nên cũng đã có vài chuẩn bị.

Bọn họ vốn định lợi dụng quy tắc thời gian, làm trứng rồng tổ nở, sau đó phong ấn rồng tổ mang về Thiên Vị tộc.

Bọn họ chỉ cần không cho rồng tổ sinh ra hành vi ấn tượng là được.

Còn về những chuyện phía sau thì giao cho những người đứng đầu Thiên Vị tộc xử lý.

Nhưng tốc độ rồng tổ nở ra nhanh hơn so với dự đoán của bọn họ, mà khi La Chinh bị Cổ Bội Nhi truy đuổi, đánh bậy đánh bạ thế nào lại chạy vào trong tháp nhọn này.

Hơn nữa còn có Phong Niệm Vân ở bên cạnh bày mưu tính kế, nên chỉ trong gang tấc mà mọi kế hoạch của bọn họ liền thất bại.

Ôm con rồng tổ nho nhỏ này, La Chinh vốn cho rằng Cổ Bội Nhi sẽ nổi cơn thịnh nộ rồi tấn công mình, nên hắn còn đang mải suy nghĩ xem nên cướp đường mà chạy như thế nào.

Nhưng hiện tại, Cổ Bội Nhi lại không hề có động tĩnh nào, chỉ đứng tại chỗ ngây ngốc, chăm chú nhìn hắn, thậm chí còn không thèm để ý đến con rồng con đang được hắn ôm trong tay!

“Cô gái này làm sao vậy?” Trong lòng La Chinh cũng thấy kỳ lạ, vì thế hắn liền dò hỏi Phong Niệm Vân ở thế giới trong cơ thể.

Phong Niệm Vân lại lắc đầu: “Không rõ lắm, có phải do mấy lời nói phét vừa rồi của ngươi đã dọa cô ta rồi không?”

“Vừa rồi ta không hề nói phét…” La Chinh phản bác.

“Ha ha, ai tin được?” Phong Niệm Vân đã được nếm thử khả năng khoác lác của La Chinh nên bây giờ những lời La Chinh nói nàng căn bản đều không tin.

Đúng lúc này, Cổ Bội Nhi lại nhẹ giọng nói: “Ngươi đi theo ta!”

“Đi theo ngươi?” La Chinh lập tức sửng sốt.

“Chuyện trứng rồng tổ, ta có thể không truy cứu, nhưng có một số việc ngươi phải phối hợp với ta trước đã!” Cổ Bội Nhi nghiêm mặt nói.


Chương 899: Giải thích

Cổ Bội Nhi biết phân rõ nặng nhẹĐương nhiên rồng tổ rất quan trọng, nhưng so với một võ giả có được danh hiệu Thiên Vị màu vàng thì lại chỉ nhẹ như hạt bụi, không đáng quan tâm.

Huống chi cho dù có điều tra ra đây là một lời nói dối thì bọn họ vẫn có năng lực mang rồng tổ đi…

Có một cái dấu ấn thì tất nhiên cũng phiền toái, đặc biệt là dấu ấn của rồng tổ.

Muốn hủy nó đi thì cho dù là Thiên Vị tộc cũng phải trả một cái giá tương đối lớn.

Nhưng đó cũng chỉ là phiền toái mà thôi.

Mà phiền toái có thể giải quyết được thì cũng không xem như là phiền toái thực sự.

Còn về võ giả có danh hiệu Thiên Vị, sợ là dù có gặp phải bao nhiêu cái phiền toái đi nữa cũng không đổi được.

Cho nên sau khi suy nghĩ trong chốc lát, Cổ Bội Nhi vẫn quyết định kiểm tra chuyện này trước.

Nhìn thấy con ngươi màu vàng của La Chinh vẫn lộ vẻ cảnh giác, Cổ Bội Nhi cũng biết đối phương còn có chút địch ý với mình.

Nàng cười nhẹ: “Ta không bắt ngươi, ngươi đi theo ta, có thể chứ?”

La Chinh gật đầu.

Vì thế Cổ Bội Nhi đi xuống cầu thang, còn La Chinh cũng ôm rồng tổ trong tay đi theo sau…

Chẳng mấy chốc, hai người đã rời khỏi tháp nhọn, rời khỏi phạm vi ảnh hưởng của quy tắc thời gian.

Hai người bọn họ ở trong tháp nhọn cũng phải đến nửa canh giờ, nhưng bởi vì tốc độ chảy của thời gian chênh lệch tới ngàn lần, ở bên trong đã qua nửa canh giờ, nhưng ở bên ngoài lại chỉ là trong nháy mắt mà thôi.

Trong nháy mắt đi ra ngoài, tốc độ trôi của thời gian xung quanh La Chinh đã trở lại bình thường, mà tất cả các loại thực vật bị quy tắc thời gian bao phủ xung quanh tháp nhọn kia lại bắt đầu nhanh chóng tuần hoàn, lặp lại quá trình: tàn, nở, chết.

“Vèo!”

Một bóng đen giống một con chim yến bay xuyên qua mây, nhào về bên này.

Thân hình kia chợt dừng lại ở giữa không trung, đúng là người trẻ tuổi mặc đồ đen tên là “Vũ Trạch” kia.

Khi hắn nhìn thấy Cổ Bội Nhi liền lớn tiếng hỏi: “Tiểu sư tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao kết giới của Thanh Phong lại vỡ vụn…”

Có điều, Vũ Trạch mới nói được một nửa thì ánh mắt liền dừng lại ở La Chinh đang đứng phía sau Cổ Bội Nhi.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào rồng tổ trong vòng tay La Chinh.

Mắt Vũ Trạch lập tức rưng rưng!

“Sao lại thế này? Rồng tổ… nở rồi?”

Trước đây Vũ Trạch từng vào tháp nhọn nhiều lần.

Bởi vì rồng tổ được một không gian khúc xạ bảo vệ, bọn họ không thể lấy ra được, cho nên chỉ đành thỏa hiệp, lợi dụng tốc độ chảy của thời gian để đẩy nhanh tiến độ rồng tổ nở ra.

Cho nên, dù kết giới của Thanh Phong bị đánh nát thì mấy người bọn họ cũng không quá lo lắng.

Cho dù có đánh nát kết giới thì cũng không có khả năng lấy đi trứng rồng tổ…

Vấn đề là hiện tại cô gái mắt vàng kia lại đang ôm một con rồng con xuất hiện ở phía sau Cổ Bội Nhi, điều này khiến Vũ Trạch không thể hiểu nổi.

Rốt cuộc bên trong tháp nhọn đã xảy ra chuyện gì?

Vũ Trạch không nghĩ nhiều, suy nghĩ đầu tiên của hắn chính là cướp lấy rồng con từ trong tay La Chinh trước đã!

La Chinh nào chịu đứng yên để Vũ Trạch cướp đoạt? Chân nguyên trong cơ thể hắn chợt vận chuyển, thi triển thân pháp Truy Vân, chuẩn bị tránh.

“Còn muốn trốn?”

Vũ Trạch cười lạnh một tiếng, rút thanh đao đen lớn trong tay ra khỏi vỏ, dùng thế công kích cực kỳ sắc bén chém về phía La Chinh.

Cổ Bội Nhi nhíu mày, đóa hoa trong mắt phải đột nhiên chuyển động, một luồng ánh sáng hồng từ nhụy đóa hoa kia nổ bắn ra ngoài!

“Bụp…”

Ánh sáng hồng kia bắn lên thanh đao đen của Vũ Trạch, nháy mắt liền phong ấn thanh đao kia đứng yên tại chỗ!

Vũ Trạch vốn vẫn duy trì tốc độ cực cao, vung thanh đao đen chuẩn bị tấn công.

Nhưng bị lực phong ấn từ ánh sáng hồng cực kỳ bá đạo của Cổ Bội Nhi bao trùm, thanh đao khựng lại giữa không trung, không cách nào hoạt động được!

Vũ Trạch hoàn toàn không ngờ Cổ Bội Nhi sẽ dùng lực phong ấn mạnh như vậy để phong ấn thanh đao của hắn.

Thanh đao trong tay bỗng nhiên không thể tiếp tục tiến hành công kích nên tay hắn trượt ra khỏi đao, chỉ nắm không khí mà chém về phía La Chinh, nhìn qua vô cùng chật vật…

“Tiểu sư tỷ, ngươi làm gì vậy? Hay là ngươi muốn phản bội Thiên Vị tộc?” Vũ Trạch lạnh giọng nói.

Nhìn La Chinh ôm rồng tổ đi theo phía sau tiểu sư tỷ, Vũ Trạch liền cảm thấy có gì đó không đúng, hiện tại tiểu sư tỷ lại còn còn ngăn cản hắn.

Vũ Trạch thật sự không thể hiểu nổi hành động này, cho nên mới đưa ra một kết luận như vậy.

Ai ngờ Cổ Bội Nhi lại chỉ nhẹ lắc đầu, nói: “Không phải, có chuyện quan trọng hơn”

“Có chuyện gì còn quan trọng hơn chứ!” Vũ Trạch giận dữ nói.

Hắn luôn luôn tôn kính tiểu sư tỷ này của mình, nhưng hiện tại hắn thật sự không nghĩ ra còn chuyện gì quan trọng hơn rồng tổ? Mục đích lần này của bọn họ chính là phải lấy được rồng tổ vừa mới nở ra và tà long còn nhỏ kia.

Tuy nhiệm vụ này không quá khó khăn, nhưng lại vô cùng quan trọng!

Cổ Bội Nhi nghĩ ngợi một chút.

Có một số việc nàng không cần phải giải thích với Vũ Trạch, nhưng nhìn dáng vẻ nổi giận của hắn, nàng đành nói: “Ta tìm được tung tích của tháp Linh Lung rồi”

“Tháp Linh Lung?”

Vũ Trạch hơi hơi sửng sốt, sau đó mới cẩn thận nghĩ lại…

Hắn thân là thành viên của Thiên Vị tộc, cũng từng tiến vào tháp Huyễn Lung thử luyện, hơn nữa tên của hắn cũng nằm song song với Cổ Bội Nhi ở hàng đầu tiên.

Đồng thời, Vũ Trạch cũng hiểu rõ, trong ba tòa tháp dùng để thử luyện, có một tòa tháp Linh Lung đã biến mất!

Ba tòa tháp này vô cùng quan trọng đối với Thiên Vị tộc.

Nếu có thể tìm được tháp Linh Lung, đó quả thật là một chuyện không nhỏ.

“Nhưng, nhưng… cho dù là tìm được tung tích của tháp Linh Lung thì đã sao? Cũng không thể để tên này mang rồng tổ đi!” Vũ Trạch không phục nói.

Tháp Linh Lung và rồng tổ là hai chuyện hoàn toàn không liên quan, hơn nữa cũng không có xung đột gì.

Cổ Bội Nhi lại nói: “Đừng nhiều lời, chúng ta đi tìm Mạc lão đại trước đã.

Lát nữa ngươi sẽ hiểu”

Vũ Trạch cắn chặt răng, cuối cùng vẫn không nói gì.

Hắn biết rõ tính cách tiểu sư tỷ.

Bình thường, nàng vẫn luôn ra vẻ hi hi ha ha, rất khó có chuyện gì khiến nàng hoàn toàn trở nên nghiêm túc.

Bây giờ, Cổ Bội Nhi lại nghiêm túc như thế, chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện lớn khó lường gì đó?

Vì thế Cổ Bội Nhi đi đằng trước, La Chinh ôm rồng nhỏ trong lòng theo sau, còn Vũ Trạch thì dùng ánh mắt hung ác, suốt quãng đường đều nhìn chằm chằm La Chinh, sợ không cẩn thận La Chinh sẽ chạy trốn…

Ba người vẫn duy trì tốc độ bay chầm chậm ở trên bầu trời thánh địa Thiên Thần.

Rồng con trong lòng La Chinh vẫn dùng cái đầu đầy lông lá của nó không ngừng cọ vào mặt La Chinh, thỉnh thoảng phát ra tiếng “grừ grừ”, giống như một đứa trẻ nhân loại làm nũng ở trong lòng La Chinh.

Đúng lúc này, một tiếng gào bi thương bỗng nhiên vang lên.

“Grào…”

Khi tiếng gào kia truyền đến, rồng con trong lòng La Chinh bỗng nhiên bắt đầu run rẩy, vùi đầu nhỏ của nó vào trong ngực La Chinh.

Nó coi La Chinh là mẹ mình, cho rằng La Chinh có thể bảo vệ nó!

Tiếng gào kia đúng là đến từ chỗ của tà long ở phía xa!

Mạc lão đại đang chỉ huy bốn người khác, không ngừng áp chế tà long nhỏ.

“Cẩn thận! Tà long muốn phủ bụi chính mình, tiến hành lần lột xác thứ tư!”

“Ngăn nó lại, nếu không thì phiền phức lớn!”

“Tấn công cổ nó.

Cổ nó đã bị ta cắt một chỗ rồi…”

“Ầm ầm, ầm ầm…”

Từng đòn công kích mạnh mẽ dữ dội đều nện lên thân con tà long.

Trên cơ thể nó tỏa ra từng luồng ánh sáng chói lòa.

Trong hố to bên cạnh, nhóm võ giả của tứ đại thần quốc vẫn đang ngây ngốc nhìn cảnh tượng diễn ra trên bầu trời, trong lòng cũng âm thầm kinh hãi!

Thực lực của cường giả Thần Cực Cảnh vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ.

Nhưng thực lực của tà long cũng vô cùng khủng bố.

Tà long này còn chưa trưởng thành, vậy mà đã tương đương với mãnh thú cấp mười một, tương đương với Thần Hải Cảnh của Nhân tộc rồi.

Nhưng tà long ở cấp bậc này mà nó chỉ dùng sức mạnh của bản thân đã có thể đối kháng được với mấy vị đại năng Thần Cực Cảnh siêu cấp.

Nếu tà long này trưởng thành, vậy thực lực của nó sẽ khủng bố đến mức độ nào?

Đương nhiên, cũng chỉ có một vài đại năng Thần Hải Cảnh lo bò trắng răng mới quan tâm một chút mà thôi.

Bây giờ, đến mạng bọn họ còn khó giữ được nữa là.

Đa số mọi người đều đang tự hỏi vận mệnh của mình sắp tới sẽ ra sao…

Thân là đại năng Thần Hải Cảnh, quả thật có thể làm mưa làm gió trong tứ đại thần quốc.

Nhưng ở trước mặt cường giả Thần Cực Cảnh thì chẳng đáng nhắc tới.

Huống chi linh hồn của bọn họ đều bị giam cầm ở trong xác chết, ngay cả năng lực phản kháng cũng không có.


Chương 900: Phủ bụi

Không có năng lực phản kháng nên cũng chỉ có thể mặc người xâu xé.

Đám võ giả đã đi từng bước đạt tới tu vi Thần Hải Cảnh hiểu rõ đạo lý này hơn bất cứ kẻ nàoThậm chí, trước mắt thì bọn họ còn không đáng để khiến đám cường giả Thần Cực Cảnh này bớt chút thời gian ra để giết chết ấy chứ.

Nhưng một khi đám người kia đã thu phục được tà long rồi quay lại thì rất có thể số mệnh bọn họ đã đến lúc phải chấm dứt.

Tuy đám cường giả Thần Cực Cảnh này không có lý do để giết chết bọn họ, nhưng cũng không có lý do để buông tha cho bọn họ.

Mà kẻ mạnh tàn sát kẻ yếu, nào cần nhiều lý do như vậy?

Lúc này tâm tình của mỗi đại năng Thần Hải Cảnh đều khác nhau.

Có một số người rất không cam lòng, ví dụ như Chiến Đế Đại Vũ.

Trước đó, số hắn như số con rệp, bị cái tên gọi là Cáp Bằng bắt đi làm mồi nhử con tà long kia ra khỏi hố.

Cuối cùng tuy vẫn nhặt về được một mạng, nhưng lại không phải do đám người kia buông tha hắn mà là do hắn may mắn, không bị con tà long kia ăn mất!

Đến bây giờ, trong đầu Chiến Đế Đại Vũ vẫn không ngừng suy nghĩ, nghĩ xem làm thế nào để thoát khỏi tình cảnh khó khăn trước mắt!

Có vài võ giả trong lúc chờ đợi cũng dần dần thả lỏng, ví dụ như đám người Chiến Hoàng Thiên Phong.

Nhưng thả lỏng thì thả lỏng, lần này hắn vẫn rất hối hận vì đã dẫn theo Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần vào bí cảnh Thiên Thần.

Nghĩ đến con gái và con trai mình cũng sẽ ngã xuống ở đây, trong lòng Chiến Hoàng Thiên Phong tất nhiên không dễ chịu gì.

Còn về Hỏa Doãn Nhi, lúc này nàng lại có vẻ đặc biệt thản nhiên, bởi nàng đang suy nghĩ xem liệu La Chinh có chạy thoát hay không?

“Grào…”

Đúng lúc này, con tà long kia lại rít gào lên lần nữa, uốn éo cái thân thể hẹp dài của nó, muốn chui lại vào trong hố to.

“Đừng để cho nó chui vào! Ngăn nó lại!” Một người hô.

Mạc lão đại đeo mặt nạ màu bạc, trong tay cầm một cây trượng cong queo, giành trước một bước, chắn ở phía trên hố to kia!

“Grào!”

Đối mặt với Mạc lão đại, tà long có vẻ cũng rất kiêng ỵ, thế nên đón đầu bằng một luồng hơi thở nóng cháy của rồng!

Mạc lão đại đeo mặt nạ nên không ai có thể nhìn ra được bất cứ biểu cảm gì trên mặt của hắn.

Nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng giơ cây trượng trong tay lên thì có một cái khiên xuất hiện một cách dị thường ở trước cây trượng của hắn.

Cái khiên này trực tiếp ngăn chặn toàn bộ hơi thở của con tà long ở bên ngoài!

Nhìn thấy hơi thở của rồng không làm gì được người trước mặt, tà long dứt khoát mở rộng miệng ra, định nuốt chửng Mạc lão đại!

Tất nhiên tà long không giống như những con Chân Long đã trưởng thành, thân hình lớn đến mức có thể quấn quanh cả một đại lục, nhưng nó vẫn lớn hơn vô số lần so với Mạc lão đại trước mặt.

Cho nên khi tà long há miệng ra liền trông giống như một con diều hâu đang muốn ăn một con muỗi vậy.

Thân hình của Mạc lão đại so với tà long quả thật không khác con muỗi cho lắm!

Thấy sắp bị nuốt vào, Mạc lão đại vung cây trượng trong tay, nhẹ nhàng xoay nó một vòng trên không trung.

Không gian trên đỉnh trượng liền xuất hiện một đường cong mờ ảo, sau đó lại nghe thấy Mạc lão đại bắt đầu niệm: “Trời đất quay cuồng, đi xuống cho ta!”

Khi tà long kia chạm vào những đường cong đó, thân thể to lớn của nó bỗng nhiên bị quẳng sang một bên.

Giống như trong không trung có một người khổng lồ vô hình đang vươn đôi tay thật lớn bắt lấy nó, ném mạnh sang hướng khác!

“Ầm ầm…”

Thân hình to lớn của tà long nện trên mặt đất, chấn động gây nên một trận động đất nhỏ.

Luồng lực chấn động này lan ra xung quanh, làm mặt đất xốc lên, giống như nổi sóng vậy.

“Ầm ầm ầm ầm…”

Trong trận động đất này, võ giả của tứ đại thần quốc nhao nhao té ngã trên mặt đất, thậm chí có không ít võ giả trực tiếp bị đá tảng bay tới đập trúng.

Cũng may là xác chết bọn họ chiếm cứ đều có tu vi không thấp, nên khi bị những đá tảng đó nện vào thì ngược lại, chúng đều vỡ nát… Những xác chết này đủ để bảo vệ linh hồn bọn họ trong đầu.

Con tà long bị sức mạnh lớn kia quăng ngã, nhưng cũng không bị thương quá lớn.

Sau khi ý thức được mình không thể về lại sào huyệt, tà long trực tiếp chiếm cứ mặt đất, bụi mù xung quanh nó cũng bắt đầu lắng xuống…

“Không xong! Ngăn nó lại, nó muốn phủ bụi chính mình!” Mạc lão đại thấy vậy thì mặt lập tức biến sắc, vừa kêu gọi mọi người, vừa hướng về phía tà long.

Bốn người khác đều hành động không chậm, đặc biệt là gã đàn ông cường tráng kia.

Lưỡi hái lớn trong tay gã nhanh chóng chuyển động, thân hình lóe lên, nhằm về phía tà long.

Nhưng khi gã đàn ông cường tráng kia tới gần đám tro bụi, một cảnh tượng thần kỳ liền xuất hiện.

Đám tro bụi trước mắt lẽ ra chỉ là thứ nhỏ bé không đáng kể, cho dù là người thường không tu luyện gì thì cũng chỉ cần che miệng là có thể tiến vào.

Nhưng gã đàn ông cường tráng này lại không cách nào vọt vào trong, đám tro bụi dày đặc này giống như một tấm chắn tự nhiên, ngăn cản gã ở bên ngoài.

“Phá vỡ cho ta!”

Gã đàn ông cường tráng dứt khoát vung lưỡi hái trong tay lên.

“Loảng xoảng…”

Lưới hái vung lên, nhưng khi cắt lên đám tro bụi thì lại chỉ tạo ra vài tia lửa, căn bản không cắt được đám tro bụi bay lả tả này.

Thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt gã đàn ông cường tráng lập tức trở nên khó coi.

Không chỉ là gã đàn ông cường tráng, sắc mặt mấy người khác cũng rất khó coi.

Mạc lão đại chậm rãi bay tới, dùng cây trượng trong tay nhẹ nhàng chỉ vào đám tro bụi, ngay sau đó thản nhiên nói: “Thế này thì phiền rồi.

Con tà long này thật sự phủ bụi chính nó rồi, lực phủ bụi này chính là một loại bản năng của thần thú siêu cấp…”

“Quá trình phủ bụi này sẽ duy trì bao lâu?” Một người trong Thiên Vị tộc hỏi.

Mạc lão đại thản nhiên nói: “Thời gian sẽ không quá ngắn, nhưng cũng sẽ không quá lâu.

Phiền phức không phải ở việc nó phủ bụi chính mình, mà là… Trong khoảng thời gian nó phủ bụi, nó sẽ tiến hành lần lột xác thứ tư! Khi đó… nó không phải là đối thủ mà chúng ta có thể đối đầu”

Con tà long này mới lột xác ba lần đã cần tới mấy vị cường giả Thần Cực Cảnh để đối kháng với nó.

Nếu như lột xác lần thứ tư, thực lực lại tăng vọt thì sợ là phải cần những người đứng đầu Thiên Vị tộc ra mặt.

Đây là điều Thiên Vị tộc không muốn thấy.

“Thế giờ phải làm sao?” Gã đàn ông cường tráng kia nhíu mày hỏi.

Vừa rồi hắn mở ra chế độ cuồng bạo của mình, vất vả lắm mới chém con tà long này bị thương.

Đã sắp bắt được nó rồi, vậy mà không ngờ thiên phú của nó còn lợi hại như thế.

Lực phủ bụi chó má gì đó vừa được bày ra, bản thân liền hết cách với nó?

Mạc lão đại lắc đầu, không đáp lời.

Bởi hắn đeo mặt nạ nên mọi người cũng không nhìn ra hắn vẻ mặt hắn lúc này.

Nhưng là người dẫn đầu bảy người trong chuyến đi này, nên mọi người vẫn phải hành động theo lệnh của hắn.

Đúng lúc này, phía chân trời có ba bóng dáng bay tới, Mạc lão đại nhìn xuyên thấu qua mặt nạ một cái, sau đó liền nói: “Bỏ qua chuyện bên này trước đã, xem ra tình hình bên phía Cổ Bội Nhi càng phiền phức hơn”

“Càng phiền phức hơn?” Gã đàn ông cường tráng ngẩng đầu nhìn.

Khi ánh mắt gã chuyển dời tới người Cổ Bội Nhi, đôi mắt như chuông đồng kia lập tức mở thật to, đồng thời giận dữ nói: “Mẹ nó, cô gái kia lấy được trứng rồng tổ rồi ư? Còn là rồng tổ đã nở! Sao nó lại ở trên tay nàng ta?”

“Nàng” trong miệng gã đàn ông cường tráng đương nhiên chính là La Chinh.

Một người trung niên có dáng vẻ thư sinh cũng nhíu mày: “Bội Nhi sao thế? Để nàng đuổi theo cô gái kia, vậy mà sao nàng lại để nàng ta lấy được trứng rồng tổ?”

Mạc lão đại lại nhẹ nhàng thở dài một hơi, lúc này mới nói: “Ài, tuy rằng lần này ta đã tăng cường số mệnh của chính mình từ trước khi xuất phát, nhưng có vẻ như có người còn có số mệnh cao hơn ta…”

Hắn than một tiếng, cũng cảm nhận được thế sự xoay vần.

Thân là một thành viên chủ chốt của Thiên Vị tộc, Mạc lão đại đã từng đạt được danh hiệu không tệ ở trong tháp Huyễn Lung, hơn nữa còn là danh hiệu màu bạc…

Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, Mạc lão đại càng ngày càng tin vào vận số, càng tin vào mệnh!

Cho nên khi nhìn thấy La Chinh ôm rồng tổ đi theo phía sau Cổ Bội Nhi, hắn cũng không hề phẫn nộ mà là lại cảm khái như vậy.

“Bội Nhi, sao lại thế này? Tại sao lại để nàng ta ôm rồng tổ?” Gã đàn ông cường tráng kia nhìn chằm chằm La Chinh, giọng điệu chẳng có vẻ thân thiện gì.

Vừa rồi mới để tà long phủ bụi chính mình, làm gã thất bại trong gang tấc, tâm tình gã vốn đã vô cùng không tốt.

Kết quả là chuyện tà long bên này còn chưa giải quyết xong, thế mà rồng tổ đã nở, hơn nữa lại còn bị một người dân bản địa chạy trốn ôm mất…

Ánh mắt Cổ Bội Nhi hơi lóe lên, nàng ta lười đi để ý đến gã đàn ông cường tráng mà đáp xuống.

Cùng lúc đó, La Chinh và Vũ Trạch cũng đáp xuống.

Lúc này Mạc lão đại mới thản nhiên hỏi: “Bội Nhi, sao lại thế này? Có phải khi nàng ta vọt vào tháp nhọn, rồng tổ vừa lúc nở ra không?”

Cổ Bội Nhi gật đầu: “Có thể nói như vậy”

“Vấn đề là, làm thế nào mà nàng ta có thể đánh vỡ kết giới của ta?” Người trung niên có dáng vẻ thư sinh lại tò mò hỏi.

Hắn thật sự không tưởng tượng nổi, La Chinh có thủ đoạn gì mà đánh vỡ được kết giới mà hắn tỉ mỉ bố trí.

Cổ Bội Nhi cười nhẹ rồi mới nói: “Hắn có được cuốc Hắc Tinh.

Có thần khí chí tôn này thì dù kết giới của Thanh Phong ngươi có kiên cố đến mấy cũng không ngăn được.

Luật nhân quả chất chứa trong cuốc Hắc Tinh còn lợi hại hơn nhiều so với luật nhân quả của ngươi!”

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box