[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 16 : Chiếu thần cảnh (c76-c80)
❮ sautiếp ❯Chương 76: Chiếu thần cảnh
La Phái Nhiên nằm trên lớp đá sỏi màu đen, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Rốt cuộc là vấn đề ở đâu?
Dù thế nào thì La Phái Nhiên cũng không nghĩ ra được.
Hắn nuốt Thiên Địa Tạo Hóa Đan khiến thực lực tăng lên mạnh mẽ, thuận lợi gia nhập vào Thanh Vân Tông, kết thân với Vương gia, lợi dụng La Yên để đạt được lợi ích từ chỗ Vương gia, rồi cũng chỉ trong thời gian ngắn đã trở thành cao thủ Tiên Thiên!
Trước đây, cả La gia cũng chỉ có một mình La Tiêu là cao thủ Tiên Thiên!
Hắn còn trẻ, có thể tưởng tượng con đường sau này sẽ là một bước lên mây, một đường bằng phẳng.
Đợi đến khi thực lực của hắn tiến thêm bước nữa, trở lại quận Sùng Dương liền có thể đường đường chính chính dẫn dắt La gia, đưa La gia vào hàng ngũ những gia tộc lớn nhất của quận Sùng Dương.
Nhưng hôm nay mới chỉ vừa đối mặt mà hắn đã thua ngay trong tay La Chinh.
“Ta là cao thủ Tiên Thiên! Tại sao lại không thể chịu nổi một đòn của một tên Luyện Tủy Cảnh như ngươi?” La Phái Nhiên mông lung trợn tròn đôi mắt lên nhìn La Chinh, không cam tâm mà nói.
La Chinh cười lạnh: “Một thân cảnh giới của ngươi chẳng qua là do dùng đan dược đắp thành, vậy thì có tác dụng gì?”
Trong một sĩ tộc lớn, không thiếu những kẻ phế vật dùng đan dược để bồi đắp tu vi như La Phái Nhiên, cảnh giới tuy cao nhưng nếu so sức mạnh thực chiến thì lại kém xa với những võ giả bò ra từ trong biển máu núi xác như La Chinh.
Nói xong, La Chinh nghiêng đầu, chớp mắt một cái, trên mặt cũng mang vẻ bi thương.
Nếu không phải do cha hắn chết oan uổng, La Chinh tuyệt đối cũng không muốn anh em tương tàn, dù gì cũng là người họ La!
Nhưng chi thứ hai và chi thứ ba lại là hung thủ mưu hại cha hắn, mối thù giết cha thì không thể không báo.
“Vương Hoành Chi, La Phái Nhiên đã bị ta phế bỏ rồi, có phải ngươi cũng muốn giúp hắn báo thù?” La Chinh cười lạnh nhìn Vương Hoành Chi, ánh mắt lạnh lùng.
Vương Hoành Chi đang định xông lên nhưng bị Vương Yến Diêu giơ tay ngăn lại: “Đại ca, tên nhóc này không biết trời cao đất rộng, không chỉ phế bỏ La Phái Nhiên còn dám chống đối huynh, chẳng lẽ cứ bỏ qua cho hắn như vậy…”
Vương Yến Diêu lắc đầu, đi đến trước mặt La Chinh nói: “Thực lực Luyện Tủy Cảnh mà lại có lòng can đảm như vậy, quả không hổ danh là ca ca ruột của La Yên.
Cả hai huynh muội đều có thiên phú hơn người, không tệ, không tệ!” Trong mắt Vương Yến Diêu lộ ra ý khen ngợi.
Vương Hoành Chi lúc này bắt đầu có chút không hiểu.
Trước đây đại ca từng cúi đầu ba lần liên tiếp trước La Chinh, giờ lại đánh giá hắn cao như vậy, điều này là sao?
Đồng tử La Chinh hơi co lại, vừa rồi hắn còn mắng thẳng mặt Vương Yến Diêu, vậy mà bây giờ hắn ta lại không có chút giận dữ nào, tâm cơ người này quả thực rất thâm sâu.
“Có điều…” Vương Yến Diêu đột nhiên đổi giọng, cặp mắt ôn hòa bỗng trở nên sắc bén vô cùng, so với lúc trước thì hoàn toàn là hai người khác nhau.
Lúc này Liên Hoa Sát Ý trên người Vương Yến Diêu hoàn toàn bắn ra, những tia sáng ôn hòa trở nên sắc nhọn giống như gai nhím, đâm thẳng về hướng La Chinh.
Vương Yến Diêu tiếp tục nói: “Ngươi là ca ca ruột của La Yên mà đến cả đỉnh Luyện Ngục Sơn cũng không lên được, càng không thể giải cứu La Yên.
Hiện nay cả Thanh Vân Tông này, người có thể giúp La Yên thoát khỏi Luyện Ngục Sơn rất ít, mà Vương Yến Diêu ta là một trong số đó, cho nên ta muốn biết, câu ngươi nói ta không xứng với La Yên, lại từ đâu mà ra?”
Toàn thân Vương Yến Diêu phát ra Liên Hoa Sát Ý ép thẳng về phía La Chinh giống như một ngọn núi lớn.
Nếu không phải linh hồn La Chinh mạnh mẽ khác thường, thì lúc này đối mặt với Vương Yến Diêu, đến cả đứng thẳng cũng vô cùng khó khăn.
Đối mặt với kẻ mạnh như vậy, nhưng trên mặt La Chinh lại không hề có chút sợ hãi nào: “Cho dù là như vậy, thì sao? Muội muội của ta, đương nhiên ta sẽ tự đến cứu! Không phiền người ngoài phải ra tay!”
Vương Yến Diêu cười nhẹ một tiếng, lắc lắc đầu, chắp hai tay sau lưng nói: “Ngươi tuy mới chỉ đạt tới Luyện Tủy Cảnh đã có thể nhẹ nhàng giải quyết La Phái Nhiên, thủ đoạn tất nhiên lợi hại, nhưng vẫn… quá yếu, nói thẳng ra là chẳng khác gì một con kiến.
Nếu ngươi không phải là ca ca của La Yên, với thực lực của ngươi, đến cả tư cách đứng đây nói chuyện với ta cũng không có!”
Nói xong, trên vai Vương Yến Diêu xuất hiện một nụ hoa tươi, vừa xuất hiện nó liền nhanh chóng phồng to, sau đó dần dần hé nở, rồi đột nhiên nở rộ ra một đóa hoa sen màu hồng.
Đóa sen vừa nở ra, một đường ánh sáng trắng phát ra từ người hắn rồi phóng thẳng lên trời!
Cột sáng ngút trời này gần như chiếu sáng cả một nửa Luyện Ngục Sơn, trong chớp nhoáng đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Cả những người chuyên tâm khổ tu trên Luyện Ngục Sơn cũng nhốn nháo nhìn qua bằng những ánh mắt kinh dị.
“Kẻ nào đang đốt chân nguyên? Không ngờ uy thế lại lớn như vậy!”
“Chiếu Thần Cảnh! Không ngờ lại là một cường giả Chiếu Thần Cảnh! Tại sao lại tới Luyện Ngục Sơn!”
“Người đó mặc trường bào tím, là một vị đệ tử thân truyền, trước mặt hắn là một đệ tử mặc trường bào trắng?”
“Làm sao có thể? Đệ tử ngoại môn? Kẻ như vậy trước mặt Chiếu Thần Cảnh cũng chỉ như một con kiến, tay không cũng giết chết được, tại sao lại phải đốt chân nguyên?”
Phần lớn những kẻ khổ luyện ở sườn núi Luyện Ngục Sơn đều đang bàn luận với nhau.
Chiếu Thần Cảnh!
Đó là sự tồn tại còn mạnh hơn cả cao thủ Tiên Thiên.
Trong hàng chục vạn đệ tử của Thanh Vân Tông cũng chỉ có một số ít có thể đạt được cảnh giới này, hơn nữa không ai không phải là đệ tử thân truyền.
Bọn họ không nghĩ ra được, tại sao một đệ tử thân truyền lại phải dùng uy thế như vậy để áp chế một đệ tử ngoại môn.
Thông thường, một cường giả Chiếu Thần Cảnh muốn đối phó với đệ tử ngoại môn thì chỉ cần giơ ngón tay ra thôi cũng đủ làm cho kẻ đó tan thành mây khói.
Dưới uy thế như vậy, e rằng tên đệ tử ngoại môn kia đã bị dọa thành kẻ ngốc rồi?
Trên Tiểu Vũ Phong, trong một cái đình nhỏ.
Nhìn qua Tín Khuê, Tô Linh Vận đã thu hết cảnh vừa xảy vào trong đáy mắt.
“Tên nhóc này, thật biết cách chuốc lấy phiền phức!” Tô Linh Vận cau mày, ngẩng đầu nhìn về hướng Tây Bắc, mặc dù cách nhau một khoảng xa như vậy, nhưng Tô Linh Vận vẫn có thể nhìn thấy cột sáng kia vô cùng rõ ràng, đâm thẳng lên giữa đất trời.
“Mặc kệ ngươi! Kệ ngươi tự sinh tự diệt cho xong!” Tô Linh Vận bĩu môi, cả khuôn mặt mang nét tức giận sau cơn hờn dỗi.
Tên nhóc này La Chinh tuy là thiên tài xuất chúng nhưng lại quá cố chấp, căn bản không hề nghe bất kỳ đề nghị nào của nàng!
Trên thực tế, dù là đạo sư trên Tiểu Vũ Phong hay đạo sư của ba mươi hai phong khác cũng không có nhiều năng lực quản thúc đệ tử.
Dù gì giữa “đạo sư” và đệ tử cũng không phải quan hệ thầy trò thực sự, trong Thanh Vân Tông, chỉ có sư phụ và đệ tử thân truyền mới được coi là thầy trò.
Vậy nên việc nàng giận La Chinh không nghe lời, thực ra hoàn toàn cũng chỉ là do tính cách của bản thân…
Hít thở hai cái, nàng khẽ cắn răng, nhìn gương mặt tràn đầy cương nghị của La Chinh trên Tín Khuê, cuối cùng cũng đi ra khỏi đình nhỏ, bước lên một chiếc phi thiên liễn rồi vội vã đi tới Luyện Ngục Sơn ở phía Tây Bắc.
Đỉnh núi Luyện Ngục Sơn.
Ánh mắt La Yên yên bình, trên tay vẫn cầm cây cung kia như trước, dường như chìm đắm trong hồi ức, khóe miệng nở một nụ cười ngọt ngào như có như không.
Trong đầu nàng, những ký ức khi còn nhỏ là thứ đáng trân trọng nhất.
Nhưng đúng lúc này, nàng chợt nhìn thấy một đường sáng trắng đột ngột xuất hiện ở trên sườn núi, phóng thẳng lên trời!
“Đây là Vương Yến Diêu đang thiêu đốt chân nguyên.
Hắn đang đấu với ai sao?” La Yên khẽ nghiêng đầu, thản nhiên quét mắt nhìn qua đó.
Mặc dù khoảng cách giữa sườn núi và đỉnh núi Luyện Ngục Sơn vô cùng xa, nhưng cặp mắt xinh đẹp của La Yên vừa nhìn chăm chú đã thấy hết tất cả những gì diễn ra ở sườn núi.
Đầu tiên, ánh mắt của nàng chú ý tới Vương Yến Diêu, sau đó mới dịch chuyển, lại nhìn tới người đang đối mặt với hắn.
“Trường bào trắng? Đệ tử ngoại môn?” Khóe miệng La Yên hơi nhếch lên.
Đây đúng là chuyện kỳ lạ, không biết là vị đệ tử ngoại môn nào lại có gan như vậy, dám đối đầu với Vương Yến Diêu.
La Yên di chuyển ánh mắt lên trên, lúc nhìn thấy mặt của đệ tử ngoại môn kia, đôi mắt long lanh đột nhiên trừng to…
“Ca… ca?”
Mặc dù đã vài năm không gặp La Chinh, nhưng sao nàng có thể quên dung mạo của ca ca mình?
Tại sao La Chinh lại xuất hiện ở Luyện Ngục Sơn?
Tại sao không nghe Vương Yến Diêu nhắc tới? Nếu ca đã tới Luyện Ngục Sơn, đường ca Phái Nhiên không thể không biết.
Tại sao La Chinh lại đối đầu với Vương Yến Diêu.
Những nghi vấn liên tiếp hiện lên trong lòng nàng.
Trước hết, tạm thời đặt những vấn đề này sang một bên đã.
Ca hiện giờ đang đối mặt với Vương Yến Diêu, cường giả Chiếu Thần Cảnh, mà ca mới chỉ là đệ tử ngoại môn, Vương Yến Diêu chỉ cần dựa vào uy lực thiêu đốt chân nguyên là có thể giết chết ca ca!
Nghĩ tới đây, trong lòng La Yên không khỏi lo lắng.
“Tuyệt đối không được!”
Nàng đứng trên mép đài cao, đối mặt với độ cao mấy ngàn mét, tung mình nhảy lên rồi cả người lao thẳng xuống phía dưới.
“Vù vù!”
Ngay khi La Yên nhảy xuống khỏi vách đá, phía dưới bỗng xuất hiện vài khối kết giới năng lượng hình lục giác, kết thành bức tường hình nửa vòng tròn, cứng rắn ngăn La Yên lại.
“Lục Phương Thiên Tinh Trận!”
Sắc mặt La Yên lập tức trầm xuống.
Bị phạt tự kiểm điểm trên Luyện Ngục Sơn, nàng cũng biết rõ, trên đỉnh núi này có một tòa Lục Phương Thiên Tinh Trận nhốt nàng bên trong.
Chỉ là La Yên chưa từng nghĩ tới việc trốn khỏi đây nên cũng chưa từng khiến Lục Phương Thiên Tinh Trận khởi động, không ngờ lúc này nàng lại bị trận pháp này ngăn lại.
Nàng lại nhìn xuống phía dưới, dựa vào thực lực của một đệ tử ngoại môn như ca ca, dưới sức ép của Vương Yến Diêu, căn bản sẽ chẳng kiên trì được bao lâu.
Hôm nay nàng nhất định phải xuống dưới!
“Phá cho ta!”
Tiểu nữ thần giơ một ngón tay ngọc thon dài trắng nõn ra, đâm về phía chỗ tiếp giáp của các kết giới năng lượng hình lục giác.
Một ngón tay này, tuy rằng trông rất bình thường nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô cùng kinh khủng.
“Ầm!”
Lục Phương Thiên Tinh Trận là một trận pháp vô cùng mạnh.
Vậy mà bị La Yên đâm tới, ba khối lục giác liền nhau lập tức vỡ vụn.
Nhưng ngay trong nháy mắt khi chúng vừa bị vỡ nát, lại có ba khối hình lục giác khác lập tức xuất hiện, bịt kín lỗ hổng này.
Làm sao đây…
Làm sao đây!
La Yên lại càng lo lắng hơn!
Nàng vẫn tiếp tục dùng ngón tay đâm về phía Lục Phương Thiên Tinh Trận, nhưng năng lượng của trận pháp này dường như vô cùng vô tận, cho dù nàng phá hỏng bao nhiêu khối kết giới thì chỉ trong nháy mắt chúng đều có thể vá lại hoàn chỉnh.
Đối mặt mới uy áp khổng lồ mà Vương Yến Diêu đột ngột phát ra, La Chinh vẫn đứng lù lù bất động tại chỗ.
Loại uy áp này đã không còn là khí thế nữa, mà là thiêu đốt chân nguyên thực sự, uy lực tuôn tràn ra ngoài.
Chỉ cần một phần nhỏ của uy lực tràn ra đã kinh khủng như vậy, thực lực của người này e rằng đã vượt qua cấp cao thủ Tiên Thiên rồi.
Hắn là cường giả Chiếu Thần Cảnh!
“Đã cảm nhận được chênh lệch thực lực giữa ngươi và ta chưa? Ta chỉ cần giơ nhẹ một ngón tay cũng đủ để giết chết ngươi! Nhưng dù là ta, nếu muốn cứu La Yên ra cũng phải hao tốn không ít tâm sức, còn ngươi… đến tư cách gặp mặt nàng cũng không có!” Vương Yến Diêu phất phất ống tay áo, chỉ vào La Chinh nói.
Dưới chân hắn, những đóa hoa sen màu hồng nhạt không ngừng nở rộ lại lụi tàn, lụi tàn rồi lại nở rộ.
Chương 77: Cái giá của sự xem thường
Dựa vào thực lực Luyện Tủy Cảnh, đối mặt trực tiếp với uy áp của Vương Yến Diêu mà không hề lùi bước, không run rẩy, cắn răng đứng vững tại chỗ, chỉ dựa vào điểm này cũng cho thấy thực lực của La Chinh đã vượt xa những người cùng cấp.
Ngay đến cả Vương Hoành Chi là Tiên Thiên Nhị Trọng, không hề đối diện trực tiếp với uy áp của hắn mà ngay lúc này sắc mặt cũng trắng bệch, không thể không thúc giục chân nguyên trong cơ thể để ngăn cản phần uy áp này.
La Chinh mới chỉ ở Luyện Tủy Cảnh, cũng không có chân nguyên, còn chân khí, lúc này đến ngưng tụ lại cũng vô cùng khó khăn.
Hắn dựa vào sức mạnh của cơ thể và sự cứng cỏi của linh hồn, kiên quyết không lùi lại một bước.
“‘Ý’ của người này cũng không quá mức mạnh mẽ, còn kém xa Hình Thiên Ý trong Thiên Thư Các, vậy mà thiêu đốt chân nguyên lại bùng nổ uy áp mạnh mẽ, kinh khủng như thế!” Ý chí của La Chinh tuy như đúc ra từ sắt, nhưng dưới sự xói mòn của luồng uy áp này cũng vô cùng khó chịu.
Nhiều người gặp phải kẻ mạnh như vậy, với sự chênh lệch lớn như thế, trong lòng thậm chí không dám nảy sinh một chút ý muốn chống đối nào, La Chinh cũng vậy.
Hắn hoài nghi rằng chỉ trong nháy mắt tiếp theo, cả người hắn cũng sẽ bị uy lực này ép cho vỡ vụn…
“Không được, tuyệt đối không được lùi về sau!”
Trên thế giới này, kẻ có được ý chí mạnh mẽ vượt xa người thường, đích thực có thể tạo nên kỳ tích.
Chênh lệch giữa La Chinh và Vương Yến Diêu quá lớn, quả thực giống như khoảng cách giữa trời và đất, không đơn giản chỉ cần dựa vào ý chí là có thể bù lại.
Cho nên chỉ cần nghĩ thôi cũng biết, lúc này La Chinh đang phải chống đỡ khổ sở thế nào.
Nhìn dáng vẻ đấu tranh của La Chinh trước mắt, trên mặt Vương Yến Diêu cũng lộ ra một nét kinh ngạc.
Sự ương ngạnh của tên nhóc này vượt qua sức tưởng tượng của hắn.
Vương Yến Diêu hiểu rất rõ uy áp khi hắn thiêu đốt chân nguyên mạnh mẽ thế nào.
Vì để cho La Chinh ghi nhớ sâu sắc hơn, hắn cố ý ép phần lớn uy áp về phía La Chinh.
Luyện Tủy Cảnh…
Cơ thể vẫn chưa vượt qua cực hạn…
Vậy mà có thể đứng vững trước mặt ta?
“Cố chống cự? Ta xem ngươi có thể chống cự đến bao giờ!” Trên mặt Vương Yến Diêu lộ ra một nụ cười lạnh lẽo mơ hồ, sau đó chân nguyên phát ra từ trong cơ thể hắn càng điên cuồng thiêu đốt, cột sáng ngút trời phóng lên từ người hắn cũng chói mắt thêm ba phần.
Đồng thời, luồng Liên Hoa Sát Ý tản ra từ người Vương Yến Diêu cũng càng lúc càng dày đặc.
Từng tia Liên Hoa Sát Ý chứa đựng uy lực vô cùng to lớn, dường như muốn cắn nuốt hết những kiên cường của La Chinh.
Cơ thể La Chinh khác xa so với người thường, uy áp do thiêu đốt chân nguyên tạo thành thì hắn vẫn chống đỡ được, dù gì cơ thể hắn về bản chất cũng là linh khí.
Nhưng linh hồn của hắn, lúc này đã khó có thể chịu nổi.
Lần trước khi bị Hình Thiên Ý gặm nhấm, hắn có thể dựa vào tiếng gầm của Thanh Long trong đầu, nhưng lúc này lò luyện thiên địa trong đầu hắn lại tĩnh lặng, không có một chút động tĩnh nào.
“Chỉ có thể dựa vào bản thân thôi!”
Uy thế của Vương Yến Diêu sau khi kết hợp với Liên Hoa Sát Ý, quả thật rất đáng sợ, nhưng lại không thực sự gây ra thương tổn cho ta.
Chủ yếu là Vương Yến Diêu muốn áp bức linh hồn của ta, làm ảnh hưởng đến tâm cảnh của ta.
Chỉ có ổn định linh hồn, giữ vững tâm cảnh thì mới có thể đối kháng!
“Đúng rồi, sử dụng chiêu đó!”
Cảnh giới Vong Ngã!
Hoàn toàn quên đi bản thân mình!
Cảnh giới Vong Ngã thực ra là một cảnh giới tu luyện linh hồn vô cùng cao thâm.
Cho dù là trong những cường giả Chiếu Thần Cảnh cũng chẳng mấy ai lĩnh ngộ được cảnh giới này, bởi vì tu luyện linh hồn và tu luyện thân thể là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Hoàn toàn quên mình, không ham muốn, không cầu mong.
Sau khi bước vào cảnh giới Vong Ngã, La Chinh hoàn toàn dùng một tư thái khác để quan sát bản thân.
Dường như cơ thể của hắn chỉ là một cái vỏ rỗng.
Mặc ngươi tàn phá thế nào, ta cũng không dao động mảy may, cũng không có gì sợ hãi.
Dù cho uy thế của Vương Yến Diêu ngươi lớn hơn nữa, Liên Hoa Sát Ý mạnh hơn nữa, muốn dựa vào những thứ này để phá nát cơ thể của ta thì chính là nằm mơ.
Tiến vào cảnh giới Vong Ngã rồi, La Chinh đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, sắc mặt trắng bệch cũng dần khôi phục lại như bình thường.
Trong mắt hắn tỏa ra nét kỳ ảo linh hoạt, vô cùng yên tĩnh mà nhìn Vương Yến Diêu, thậm chí còn lộ ra ý cười mơ hồ.
Ngươi mạnh mặc ngươi, dù Vương Yến Diêu ngươi có hàng ngàn sát ý, hàng vạn uy thế, ta cứ đứng yên bất động!
Vương Yến Diêu vốn cho rằng La Chinh không thể kiên trì được nữa.
Mới vừa rồi bản thân hắn cũng thêm vào rất nhiều chân nguyên để thiêu đốt, phát ra càng nhiều uy áp hơn, đè sập tên La Chinh kia.
Nhưng hắn không ngờ tên nhóc này lại ngoan cường đến vậy, không chỉ không lùi về sau nửa bước, ngược lại càng dễ dàng đối mặt với hắn, ý cười trên khuôn mặt kia, là giễu cợt?
Vương Yến Diêu cảm thấy bản thân giống như một người khổng lồ, còn La Chinh là con kiến vẫn luôn bò rạp trên mặt đất.
Nhưng con kiến này rất ương ngạnh, chính mình thổi nhẹ một hơi, vậy mà nó lại không hề nhúc nhích.
Thế nên hắn lại thổi một hơi mạnh hơn, nhưng con kiến này vẫn ngoan cố bám trên mặt đất, thậm chí còn cười nhạo hắn!
Bất giác, trong lòng Vương Yến Diêu dâng lên một cơn tức giận!
Với địa vị cùng thực lực của hắn, không ngờ lại bị một tên Luyện Tủy Cảnh chọc tức.
Chuyện này cũng giống như một người trưởng thành, trong lúc trêu đùa con kiến lại bị chọc cho tức giận.
Nếu không tận mắt chứng kiến mà chỉ nghe kể, thì đúng là không thể tin được.
Một Vương Yến Diêu lễ nghĩa, khiêm nhường, có chừng mực khi đối mặt với La Chinh lúc trước, giờ đây đã biến mất không còn dấu vết.
Hắn bắt đầu nghiêm túc với con kiến này
“Quỳ xuống cho ta!” Vương Yến Diêu chậm rãi giơ tay, chỉ về phía La Chinh rồi nhẹ nhàng ấn một cái.
Nếu uy thế không trấn áp được ngươi, vậy thì sử dụng thực lực thật sự!
Cánh tay Vương Yến Diêu nhẹ nhàng vung lên, xung quanh La Chinh lập tức xuất hiện những đóa hoa sen, ào ào rơi xuống giống như mưa rào.
Sức nặng của những đóa sen kia thật kinh người, một vài đóa vừa tiếp xúc với mặt đất lập tức đập vụn đá sỏi màu đen, lún sâu xuống dưới.
Mỗi đóa hoa sen đều có sức nặng của hơn mười cái đỉnh đồng!
Một vài đóa sen rơi trên đầu vai của La Chinh, mọc rễ nảy mầm trên cơ thể hắn!
Trong nháy mắt, có đến mười mấy đóa sen xinh đẹp lạ thường rơi xuống người, xuống đầu, xuống lưng La Chinh.
Những đóa sen này đã nặng bằng cả trăm cái đỉnh.
Giống như hơn trăm cái đỉnh lớn, tổng cộng trọng lượng tới mấy vạn cân, sức nặng cực kỳ khủng bố, muốn đè thân thể La Chinh rạp xuống mặt đất.
“Trọng lượng thật kinh khủng!”
Phần lưng của La Chinh cũng bị hoa sen ép đến cong lại.
Sức nặng khổng lồ làm hắn không chống đỡ nổi.
Nhưng xương sống có cong cỡ nào thì đôi chân vẫn đứng thẳng như cũ!
“Chút sức mạnh này mà đã muốn ta khuất phục?” La Chinh nghiến răng, cơ thể vẫn gắng gượng, trong đôi mắt lộ ra vẻ không phục.
“A? Mười ba đóa sen, tương đương sức nặng của một trăm ba mươi cái đỉnh, vẫn không thể khiến ngươi quỳ xuống?” Vẻ giễu cợt trong mắt Vương Yến Diêu lại càng rõ hơn, hắn vung tay lên lần nữa, lại có hơn mười đóa hoa sen nhẹ nhàng rơi xuống, đồng thời bám lên người La Chinh.
Sức nặng của hơn hai trăm cái đỉnh!
“Ta xem ngươi chống đỡ thế nào.” Vương Yến Diêu nhàn nhạt nói.
“Kèn kẹt!”
Chân của La Chinh đã lún sâu xuống đất, lớp đá sỏi màu đen dày đặc bao quanh đôi chân của hắn.
La Chinh thở gấp, nhìn vẻ mặt tràn đầy sự khinh thường của Vương Yến Diêu, một cơn tức giận nảy sinh từ đáy lòng.
Áp lực to lớn, ép hắn xuống đất từng chút một, đầu gối của hắn đã bắt đầu cong, chuyện hắn quỳ xuống chỉ còn là sớm muộn.
“Đúng! Chính là như vậy.
Quỳ xuống! Chút thực lực này của ngươi, chỉ có quỳ xuống, mới có tư cách nói chuyện với ta!” Vương Yến Diêu cười nhẹ nói.
Trong khoảnh khắc đầu gối La Chinh gần chạm tới mặt đất, La Chinh đột nhiên hét lớn: “Muốn ta quỳ trước ngươi! Nằm mơ!”
Ngay lúc hét lên đó, La Chinh kết nối với Thanh Long trong đầu, bảy chiếc vảy rồng cùng lúc sáng lên, một luồng sức mạnh đến từ viễn cổ, từ man hoang, từ nơi sâu thẳm trong vũ trụ cuộn trào mãnh liệt mà trào vào cơ thể La Chinh.
Cùng lúc đó, mỗi thớ cơ bắp trên toàn thân La Chinh cũng căng cứng lên.
Chỉ nháy mắt, hai mươi mấy đóa sen trên người La Chinh bị bắn ra!
“Piu!”
Thanh phi đao nát cũng đột nhiên phi từ lòng bàn tay của hắn ra.
“Kinh Thần Thứ!”
Mũi châm hồn u ám phóng sau mà đến trước, đâm thẳng về phía đầu Vương Yến Diêu.
Phương pháp công kích này, La Chinh đã sử dụng vô số lần trong thực chiến, vô cùng thành thạo, lưu loát liền mạch!
Đây cũng là sát chiêu lớn nhất của hắn hiện tại!
Vương Yến Diêu không kịp phòng bị, bị Kinh Thần Thứ của La Chinh đâm trúng.
Nếu là cường giả thông thường, bị Kinh Thần Thứ đâm trúng chắc chắn sẽ tổn thương linh hồn, đau đớn khó chịu đựng nổi.
Dù là cường giả Tiên Thiên Tứ Trọng như Hạ Thiên Thành cũng vậy.
Nhưng khi mũi châm hồn này sắp đâm vào đầu Vương Yến Diêu, một luồng sáng màu đỏ chợt xuất hiện ở phần đầu hắn, ngăn cản trước mũi nhọn đó.
Có điều, Kinh Thần Thứ dù sao cũng là công pháp thiên giai, châm hồn chỉ bị ngăn cản một chút rồi vẫn đâm rách luồng sáng màu đỏ, đâm vào đầu Vương Yến Diêu.
Vương Yến Diêu quả không hổ danh là cường giả Chiếu Thần Cảnh, linh hồn cũng mạnh mẽ như vậy, châm hồn chỉ khiến hắn hơi choáng váng trong khoảnh khắc, ngay sau đó liền hồi phục bình thường.
Nhưng chính là một khoảnh khắc ngắn ngủi này, lại suýt lấy mạng hắn.
Thanh phi đao nát của La Chinh bắn nhanh đến, đợi đến khi Vương Yến Diêu khôi phục thần trí thì phi đao chỉ còn cách đầu hắn có vài bước.
Một đóa hoa sen đột ngột xuất hiện chặn trước phi đao, lập tức bị phi đao nát chém đứt.
Hai đóa hoa sen, chặn ở phía trước phi đao, vẫn bị chém xuyên như cũ.
Mãi đến khi đóa hoa thứ ba mang theo sức mạnh của hơn mười đỉnh, nặng nề nện lên thanh phi đao mới khiến nó lệch khỏi quỹ đạo.
Nhưng dù lệch hướng, phi đao vẫn để lại trên khuôn mặt anh tuấn của Vương Yến Diêu một vệt máu.
Có thể tưởng tượng, nếu phản ứng của Vương yến Diêu chậm một chút nữa, e rằng lúc này hắn chỉ còn là một cái xác.
Từ nhỏ Vương Yến Diêu đã có tư chất hơn người, con đường võ đạo cũng vô cùng thuận lợi, tuổi còn trẻ đã là Chiếu Thần Cảnh, trở thành một ngôi sao mới đang dần nổi lên trong giới sĩ tộc Đế Đô.
Vương gia của hắn mặc dù cũng là sĩ tộc, nhưng nếu so sánh với bảy đại sĩ tộc thì cũng chỉ có thể coi là một sĩ tộc nhỏ.
Nhưng chính vì Vương gia xuất hiện một Vương Yến Diêu, hắn cùng với cha mình – Vương Đạo Nam đã từng bước đưa Vương gia tiến vào hàng ngũ mười đại sĩ tộc, mơ hồ sánh vai cùng bảy đại thế gia! Bất kì một võ giả tu luyện võ đạo nào cũng không thể mãi luôn thuận buồm xuôi gió.
Nhưng lần này lại là lần Vương Yến Diêu gần kề cái chết nhất.
Hơn nữa, đối thủ lại là một con kiến nhỏ Luyện Tủy Cảnh…
Chương 78: Cắn nuốt
“Thình thịch, thình thịch, thình thịch…”
Trái tim mạnh mẽ tràn đầy lực lượng của Vương Yến Diêu đập kịch liệt.
Máu từ vết thương tuôn chảy đầm đìa, nhuốm đỏ nửa bên mặt hắn.
“Không ngờ! Thật không ngờ!” Vương Yến Diêu nhấc tay áo lau đi vết máu trên mặt: “Khi nãy La Phái Nhiên vừa ứng chiến liền ôm đầu gào thét, chắc hẳn đã phải chịu đòn đau từ linh hồn ngươi.
Khó trách mới chỉ đối đầu một lần mà La Phái Nhiên lại bại dưới tay ngươi.
Một thằng nhóc Luyện Tủy Cảnh mà biết cách công kích bằng linh hồn, thật vô cùng bất ngờ!”
Dù sao Vương Yến Diêu cũng là cao thủ danh tiếng lẫy lừng, sau khi trở về từ cõi chết, hắn mới nhận ra, việc coi La Chinh như một con kiến quả thật cực kỳ ngu xuẩn.
“Ngươi đúng là giả heo ăn thịt hổ.
Nếu không phải ta có bảo vật hộ thể gia truyền lại thêm linh hồn mạnh mẽ, thì chỉ sợ rằng vừa rồi đã chết dưới thanh phi đao của ngươi.” Vương Yến Diêu thản nhiên lên tiếng, sau đó lại đưa tay tiếp tục lau gương mặt vẫn đang rỉ máu: “Vết thương này là cái giá phải trả cho sự khinh địch của ta.
Có thể làm ta bị thương chứng tỏ ngươi rất xuất sắc.
Ngươi đã làm rất tốt, đủ để ngươi kiêu ngạo.
Nhưng vì vậy, thì ngươi phải trả giá đắt, dù ngươi là ca ca của La Yên!”
Hắn vừa dứt lời, những đóa hoa sen nhuốm sắc hồng quyến rũ lạ thường liên tiếp bay ra từ trong tay.
Đó cũng là vũ khí giết người có uy lực khổng lồ.
“Ta sẽ nghiền nát ngươi thành mảnh vụn!”
Đối mặt với lớp hoa sen dày đặc chi chít, La Chinh không còn đường tránh né.
Trong nháy mắt, cả người hắn đã bị hoa sen bao phủ.
Mỗi đóa hoa sen đều nặng tới mười đỉnh.
Mà lúc này, trên người La Chinh đâu chỉ có trăm đóa?
Mặc dù thân thể La Chinh đang liều mạng hấp thu những áp lực này, liều mạng chuyển hóa thành luồng khí nóng, liều mạng tẩy rửa thân thể chính mình.
Nhưng áp lực này quá lớn, quá kinh khủng, dù thân thể La Chinh đã là linh khí cũng không chịu nổi!
“A!”
Trên thân thể La Chinh đột ngột xuất hiện một vết rạn, máu tuôn ra xối xả từ đó.
Cơ thể hắn đang trên bờ vực sụp đổ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị những đóa hoa sen này nghiền nát.
“Ca ca!”
La Yên thấy cảnh tượng đó, nước mắt lã chã rơi xuống như chuỗi ngọc trai đứt lìa.
Nàng oán hận nhìn Lục Phương Thiên Tinh Trận đang trói buộc dưới chân rồi đột nhiên ngừng khóc.
Trong mắt La Yên ngập tràn sự tuyệt vọng, nhưng trong tuyệt vọng lại bất chợt sinh ra một ý nghĩ điên cuồng!
Một dòng chân nguyên lập tức ngưng tụ trong bàn tay phải của nàng rồi lan tỏa ra xung quanh, tạo thành sáu mảnh ký hiệu nhỏ chậm rãi xoay tròn vây quanh tay nàng.
“Ta nhất định phải phá vỡ kết giới này!”
Sáu mảnh ký hiệu nhỏ bắt đầu phát ra ánh chớp màu tím, tuy cực kỳ bé nhỏ nhưng lại ẩn chứa uy lực khiến người ta sợ hãi.
“Cấm thuật, Tịch Diệt Thần Lôi!”
Tia chớp màu tím nối liền những mảnh ký hiệu kia lại, khiến tốc độ xoay tròn của chúng càng lúc càng nhanh.
Sắc mặt La Yên ngày càng tái nhợt, trắng bệch không còn chút hồng hào.
Công pháp có thể xưng là cấm thuật vốn có uy lực khôn lường, nhưng khi sử dụng cũng phải trả giá cực kỳ đắt.
Nếu không phải là bước đường cùng, La Yên tuyệt đối sẽ không dùng nó.
Nhưng lúc này, nàng không thể trơ mắt nhìn ca ca chết trước mặt mình.
Cho dù Lục Phương Thiên Tinh Trận có mạnh mẽ đến đâu, nàng cũng phải phá vỡ bằng được.
Ngay lúc đó, có một tiếng nói già nua đột ngột vang lên.
“Dừng! Dừng! Dừng lại! La Yên, đừng sử dụng cấm thuật!” Một ông lão râu tóc bạc phơ xuất hiện, trôi lơ lửng giữa không trung cách La Yên khoảng một trượng.
Giờ phút này, gương mặt ông tràn ngập vẻ bất đắc dĩ.
Động tác tay của La Yên chỉ hơi chậm lại.
Nàng lạnh lùng nhìn ông lão.
Sau đó, nàng chỉ vào cột sáng cao ngất trời trên sườn núi kia nói: “Vậy thì mở Lục Phương Thiên Tinh Trận ra để ta xuống đó.
Ông yên tâm, ta sẽ không rời khỏi Luyện Ngục Sơn.
Chẳng qua ta phải qua đó giải quyết một việc!”
Nghe được yêu cầu của La Yên, ông lão chỉ cười khổ: “Lục Phương Thiên Tinh Trận do Thần Trận Tử thiết lập, ta sao có thể mở ra nổi? Huống chi nó không chỉ giam giữ một mình ngươi mà còn có năm người khác trên đỉnh Luyện Ngục Sơn này.
Nếu thật sự mở trận, ta tin La Yên ngươi sẽ không rời đi, nhưng năm người kia thì chưa chắc.”
Lời của ông lão… rất có lý.
Trên đỉnh Luyện Ngục Sơn tổng cộng giam giữ sáu người.
Ngoài La Yên ra, thực lực của năm người kia cũng cực kỳ mạnh mẽ.
Huống chi Lục Phương Thiên Tinh Trận thiết lập rất tinh vi khéo léo, ngoại trừ Thần Trận Tử – đại sư huyễn trận đứng đầu Thanh Vân Tông ra, những người khác không cách nào mở được.
La Yên mím môi, thẳng tắp nhìn về phía ca ca bị hoa sen bao trùm trên sườn núi phía xa: “Ta không phá trận cũng được, ông phải đi xuống cứu ca ca ta!”
Ông lão cười khẽ, nói: “Việc này thì không cần ta ra tay.
Đã có người tới cứu La Chinh rồi.”
“Ai?” La Yên hỏi.
Ông lão chỉ tay, cách đó không xa có một người ngồi trên phi thiên liễn đang bay nhanh đến.
“Nàng? Linh Vận điện hạ?” Trên mặt La Yên lóe lên chút nghi hoặc.
La Yên không biết tại sao Linh Vận điện hạ lại tới cứu La Chinh.
Nàng ta vốn không có quan hệ gì với ca ca cả.
“La Chinh là đệ tử của Tô đạo sư.” Thấy vẻ mặt nghi hoặc của La Yên, ông lão liền giải thích. “Có Linh Vận điện hạ ra mặt, La Chinh sẽ không sao cả.”
“Hi vọng là thế.” Đến lúc này, La Yên đã bình tĩnh lại.
Nàng lẳng lặng quan sát tình hình diễn ra dưới sườn núi, thầm nghĩ nếu có gì bất thường, nàng chắc chắn sẽ phá vỡ Lục Phương Thiên Tinh Trận!
Nếu là đệ tử Luyện Tủy Cảnh bình thường, dưới áp lực của mấy trăm cái đỉnh, sợ rằng lúc này đã bị nghiền nát thành một đống thịt vụn.
Dù là cao thủ Tiên Thiên cũng không cách nào chịu được áp lực kinh khủng này.
La Chinh gắng gượng chống đỡ, nhưng thân thể hắn đã đến ranh giới sụp đổ rồi.
Sức nặng này tựa như cõng một ngọn núi lớn trên lưng, ngay cả hít thở cũng khó khăn.
“Không ngờ Chiếu Thần Cảnh mạnh đến mức này, chính mình căn bản không có cơ hội phản kích!” Toàn thân không thể cử động nhưng La Chinh vẫn suy nghĩ không ngừng.
Sau khi tiến vào cảnh giới Vong Ngã, dù cận kề cái chết, dù thân thể không ngừng xuất hiện vết nứt, không ngừng phun trào máu tươi, lúc nào cũng có thể vỡ nát thành bột phấn thì La Chinh vẫn có thể bình thản như thường.
Bởi vì bước vào cảnh giới Vong Ngã, La Chinh đã tách riêng thân thể và linh hồn ra làm hai, dường như thân thể kia là của người khác vậy.
Mình còn có đòn sát thủ gì?
Phi đao nát…
Vảy rồng…
Kinh Thần Thứ…
Tất cả đều không được.
Nếu nói còn có gì khác có thể dựa vào, thì hắn chỉ còn một lựa chọn duy nhất là quyển bí tịch thánh giai Thiên Ma Thần Quyền.
Cả Thanh Vân Tông chỉ có mình hắn có được Thiên Ma Thần Quyền, uy lực của nó tất nhiên không thể coi thường, nhưng quyển bí tịch thánh giai này rất khó tu luyện.
Trong lúc rảnh rỗi, hắn đã cố gắng nghĩ mọi cách để giác ngộ Thiên Ma Thần Quyền, hy vọng có thể ngưng tụ một dòng chân khí Thiên Ma trong người.
Nhưng hắn đã thử nhiều lần mà vẫn thất bại.
Điều này khiến La Chinh nảy sinh nghi ngờ, có phải mình không thể tu luyện môn công pháp thánh giai này hay không?
Có được thần công nhưng không thể bước chân qua cửa, đây thật sự là việc khiến La Chinh đau đầu.
Nhiều lần tu luyện thất bại khiến La Chinh bị đả kích lớn, vậy nên mấy ngày qua hắn đành tạm thời ném Thiên Ma Thần Quyền sang một bên.
Hiện giờ La Chinh đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Có lẽ chỉ trong chớp mắt, thân thể hắn sẽ bị nghiền nát thành mảnh vụn, hoàn toàn xong đời.
“Ta không muốn từ bỏ như vậy! Con đường võ đạo vô cùng vô tận, ta mới ngắm được trăm dặm núi non, ta muốn bước lên càng cao trông ra càng rộng!”
“Ta muốn thử lại một lần, xem bản thân có thể tu luyện được chân khí Thiên Ma không!”
Giờ phút này, cả người La Chinh đã bị ép cong, mà đây vừa vặn chính là một động tác để tu luyện Thiên Ma Thần Quyền.
Dựa theo tư thế này, La Chinh bắt đầu vận chuyển sức mạnh trong cơ thể.
“Trước dồn lực, sau phóng ra, dư lực dâng trào, cứ thế tiếp tục từ trên xuống dưới, lặp đi lặp lại…”
La Chinh vô cùng quen thuộc phương pháp vận chuyển lực lượng này.
Hắn từng dùng nó rất nhiều lần, nhưng không lần nào có thể thành công.
Lần này, vẫn không thành công.
Tuy thất vọng nhưng La Chinh không chịu bỏ cuộc.
Hắn tiếp tục dựa theo công pháp để tu luyện lần nữa.
Lần thứ hai, vẫn vậy.
“Bụp!”
Thân thể La Chinh lại nứt toác ra thêm hai đường.
Khắp cả người hắn đã có bảy, tám khe nứt đang chảy máu đầm đìa.
Nhưng La Chinh không bận tâm đến nó, quyết tâm vận chuyển sức mạnh một lần nữa.
Lần này, La Chinh chợt nhận thấy một cảm giác khác thường truyền đến từ đan điền!
“Thành công rồi?” La Chinh sững sờ.
Hắn cảm giác được trong đan điền xuất hiện một dòng khí rất khác với chân khí Tử Đàn.
Đây chính là chân khí Thiên Ma!
Đúng lúc này, La Chinh phát hiện ra một chuyện càng kỳ dị hơn.
Tia chân khí Thiên Ma kia vừa sinh ra liền bắt đầu cắn nuốt chân khí Tử Đàn trong cơ thể hắn.
Quả thật là một chân khí bá đạo, không ngờ có thể cắn nuốt những chân khí khác.
Trong thân thể một người chỉ có thể tồn tại một loại chân khí.
Bình thường, nếu như tu luyện một công pháp khác làm sinh ra loại chân khí thứ hai, thì bắt buộc phải giải phóng một trong hai loại.
Nhưng chân khí Thiên Ma lại trực tiếp cắn nuốt chân khí Tử Đàn.
Chân khí Tử Đàn trong đan điền La Chinh giảm bớt rất nhanh chóng, mà chân khí Thiên Ma thì ngược lại.
Bên tăng bên giảm, chân khí Thiên Ma nhanh chóng ngưng tụ đầy trong đan điền của La Chinh.
“Thiên Ma Thần Quyền chính là công pháp thánh giai, chắc hẳn uy lực của chân khí Thiên Ma mạnh hơn chân khí Tử Đàn rất nhiều! Ta thử xem uy lực của chân khí Thiên Ma này rốt cuộc thế nào!” Có thể lĩnh ngộ chân khí Thiên Ma nhưng La Chinh vẫn không vui mừng nổi.
Hắn biết thực lực của mình quá yếu.
Trước mặt cao thủ Chiếu Thần Cảnh như Vương Yến Diêu thì hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Nhưng trong từ điển của La Chinh, hai chữ “từ bỏ” tuyệt đối không tồn tại, chỉ cần có một chút cơ hội, hắn nhất định sẽ liều mạng đến cùng!
Đúng lúc La Chinh vận chuyển chân khí Thiên Ma thì một cảnh tượng quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Từng tia chân khí Thiên Ma dần dần tuôn tràn ra qua da thịt La Chinh, vừa chạm tới những đóa hoa sen kia liền bắt đầu cắn nuốt không ngừng!
Chương 79: Nghiêm túc
Trên thế gian có vô số loại chân khí, mỗi loại đều có năng lực khác nhau.
Có loại thì có thể cường hóa thân thể với mức độ lớn, khiến con người có sức mạnh phi phàm, có thể tay không xé xác hổ báo, dời non lấp bể.
Cũng có loại chân khí có thể tăng tốc độ của con người đến mức tận cùng, đi ngàn dặm chỉ trong chớp mắt.
Mỗi loại công pháp tu luyện khác nhau thì màu sắc, trạng thái và tác dụng của chân khí cũng hoàn toàn khác nhau.
Nhưng giờ phút này, chân khí Thiên Ma mà La Chinh ngưng kết ra không chỉ cắn nuốt sạch sẽ chân khí Tử Đàn trong thân thể hắn mà còn lan tràn ra bên ngoài, bắt đầu cắn nuốt chân nguyên của Vương Yến Diêu.
Sau khi trở thành cao thủ Tiên Thiên, chân khí có thể chuyển hóa thành chân nguyên, sau đó chân nguyên có thể biến hóa thành hình.
Vương Yến Diêu là cao thủ Chiếu Thần Cảnh, bởi vì tu luyện công pháp thiên giai – Liên Hoa Bảo Giám nên chân nguyên của hắn có thể hóa thành những đóa sen hồng.
Những đóa hoa sen này thoạt nhìn rực rỡ xinh đẹp nhưng có thể bộc phát ra uy lực vô cùng đáng sợ.
Thế nhưng lúc này, chân khí Thiên Ma trào ra từ cơ thể La Chinh lại không ngừng cắn nuốt chân nguyên hình hoa sen kia với tốc độ cực nhanh.
Chân khí tím đậm nhẹ nhàng lướt qua từng đóa sen hồng, để lại trên cánh hoa mịn màng những vết lõm sâu.
Vết lõm càng lúc càng nhiều, cả đóa hoa sen bị cắn nuốt từng mảng lớn.
Chỉ chốc lát sau, đóa hoa sen đã bị nuốt hết, biến mất hoàn toàn.
Chỉ sau vài nhịp thở, những đóa hoa sen vốn phủ kín toàn thân La Chinh đã bị chân khí Thiên Ma cắn nuốt sạch sẽ.
Sau khi hoa sen biến mất, những vết thương đáng sợ trên người La Chinh liền lộ rõ ra.
Những người khổ tu trên Luyện Ngục Sơn thấy những vết nứt toác chằng chịt trên người La Chinh đều không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh.
Bọn họ không tưởng tượng nổi, rốt cuộc là thủ đoạn nào lại có thể làm cho da thịt nứt vỡ như vậy?
Thật ra nguyên nhân chính tạo thành những vết thương này là do áp lực mà hoa sen của Vương Yến Diêu tạo ra quá lớn.
Nếu đổi lại là những người khác, sợ rằng đã sớm bị những đóa hoa vô cùng nặng nề kia nghiền nát thành bánh thịt.
Nhưng thân thể La Chinh vững chắc như linh khí, cho dù bị một sức nặng kinh khủng như vậy đè ép nhưng cuối cùng cũng chỉ nứt toác ra.
Lúc này, La Chinh không rảnh để ý tới thương tích trên người, tay phải siết thành nắm đấm, tay trái mở ra, khẽ chống trên tay phải.
“Thức thứ nhất của Thiên Ma Thần Quyền, Ma Động Thiên Hạ!”
Trước đây, trong cơ thể La Chinh không có chân khí Thiên Ma, nên dù tu luyện thế nào cũng không thể phát huy được uy lực của Thiên Ma Thần Quyền, nhưng mỗi khi rảnh rỗi hắn đều chăm chỉ lĩnh ngộ, xem đi xem lại, đến mức đã đọc thuộc làu quyển bí tịch này.
Một chiêu Ma Động Thiên Hạ tung ra, chân khí Thiên Ma cuồn cuộn chảy trong kinh mạch.
Hắn đã lĩnh hội được toàn bộ những điểm tinh diệu, gần như hạ bút thành văn.
Đây chính là hậu tích bạc phát(1)!
Từng dòng chân khí Thiên Ma điên cuồng ngưng tụ trong tay La Chinh, từng bước đi của hắn làm rung chuyển núi rừng.
Lấy La Chinh làm trung tâm, đá sỏi màu đen trong phạm vi xung quanh bị nghiền nát thành bột phấn chỉ trong nháy mắt.
Sau đó La Chinh nhẹ nhàng tung ra một quyền.
Một quyền đánh cách khoảng không.
Một quyền ảnh màu tím đậm đột ngột xuất hiện trước mặt La Chinh rồi nhanh chóng biến lớn, đến khi cao ngang một người thì nó lập tức lao thật nhanh về phía Vương Yến Diêu.
Thấy quyển ảnh lớn như vậy, sắc mặt Vương Yến Diêu trở nên cực kỳ nghiêm túc.
Mặc dù trước đây La Chinh từng lợi dụng thủ đoạn tấn công bằng linh hồn làm rối loạn tinh thần Vương Yến Diêu, sau đó dùng một thanh phi đao nát suýt nữa lấy mạng hắn thì hắn vẫn ung dung thản nhiên như thường.
Tuy thủ đoạn tấn công lúc trước của La Chinh sắc bén, nhưng đối với Vương Yến Diêu thì trò đánh lén hèn hạ này còn không đáng để mắt tới.
Trước chênh lệch thực lực tuyệt đối giữa hai người, thủ đoạn của La Chinh hoàn toàn không đáng kể.
Nhưng bây giờ, Vương Yến Diêu thấy quyển ảnh tím đậm kia, rốt cục hiểu được thiếu niên này có thể đi đến bước này, tuyệt đối không phải dựa vào trợ lực từ bên ngoài! Có thể cắn nuốt hết hoa sen của hắn, chuyển thành chân khí để bản thân sử dụng, hơn nữa còn phản kích trong thời khắc cuối cùng, tâm trí kiên cường quyết không thỏa hiệp này đã có thể vượt qua phần lớn người trên thế gian!
Thứ khiến Vương Yến Diêu càng kinh hãi hơn chính là uy thế của một quyền này.
La Chinh mới chỉ là Luyện Tủy Cảnh, chỉ có thể ngưng tụ ra chân khí.
Nhưng dựa vào chân khí mà có thể phát ra uy lực lớn như thế trong một quyền, rốt cuộc hắn đã dùng quyền pháp gì? Nếu hắn trở thành cao thủ Tiên Thiên có chân nguyên trong người, uy lực của một quyền này chẳng phải không thể ngăn cản sao?
Không có quá nhiều thời gian để Vương Yến Diêu suy nghĩ nữa.
Biểu hiện của con kiến yếu ớt này từng bước vượt ra khỏi dự đoán của Vương Yến Diêu khiến hắn bắt đầu cảm thấy bị uy hiếp.
Cảm giác bị uy hiếp này, ngay cả hắn cũng thấy hoang đường nhưng lại là lý do khiến hắn trở nên nghiêm túc.
Trong nháy mắt, cột sáng trắng lóa bùng phát ra hào quang càng thêm chói mắt.
Vương Yến Diêu không trốn tránh, tung ra một quyền tấn công về phía đó.
Một quyền này, hắn đã dùng toàn bộ sức mạnh.
Một quyền chứa toàn bộ thực lực của cao thủ Chiếu Thần Cảnh sẽ có uy thế bậc nào?
Quả đấm của hắn đánh trúng quyền ảnh khổng lồ đang lao tới của La Chinh.
“Ầm! Bùng!”
Hai quyền va chạm tạo thành một luồng gió lốc cuồn cuộn đáng sợ, sau đó nó tản ra cực nhanh, lập tức cuốn tung sỏi đá xung quanh rồi đập mạnh vào vách đá ở hai bên sườn núi.
Giờ phút này, cả Luyện Ngục Sơn cũng bị rung chuyển nhè nhẹ, rất nhiều tảng đá lớn lăn xuống từ trên vách núi, nện vào khe núi phát ra tiếng vang nặng nề.
Nhóm người khổ tu trên Luyện Ngục Sơn thấy cảnh tượng này đều đồng loạt biến sắc mặt.
Mấy tòa kiến trúc được xây dựng dựa vào vách núi bị đá tảng đập vụn.
Cũng may thực lực của những người khổ tu kia đều không tầm thường, mặc dù nơi ở bị phá hủy, nhưng không ai bị thương.
Chẳng qua những người khổ tu này hoàn toàn không nghĩ ra được, rõ ràng chỉ là một thằng nhóc Luyện Tủy Cảnh, sao có thể đấu tay đôi với một cường giả Chiếu Thần Cảnh?
Cuộc chiến này hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng của bọn họ.
Trên đỉnh núi, ánh mắt La Yên tràn đầy vẻ khiếp sợ: “Một quyền vừa rồi của ca ca có uy thế thật kinh người, không ngờ ép được Vương Yến Diêu phải ra tay!”
Ông lão gật đầu: “Nhưng thực lực của La Chinh vẫn còn quá yếu.
Một quyền này chắc hẳn đã rút cạn chân khí trong cơ thể hắn rồi, có lẽ không cách nào tấn công lần nữa.
Có điều… Vương Yến Diêu cũng không còn cơ hội, Linh Vận điện hạ tới rồi!”
Cách đó không xa, phi thiên liễn của Tô Linh Vận bay thật nhanh tới sườn núi, vội vàng tới chỗ La Chinh.
“Một quyền này có uy lực không tệ.” Vương Yến Diêu nở nụ cười: “Có thể đánh ra một quyền này chứng tỏ ngươi có tư cách làm đối thủ của ta.
Tuy rằng… ta biết một quyền này gần như đã rút cạn chân khí của ngươi, ngươi không thể đánh ra quyền thứ hai, nhưng ngươi có thể làm đối thủ của ta, hơn nữa chết trong tay ta cũng đủ khiến ngươi cảm thấy vinh hạnh rồi!”
Thân thể con người giống như một cái cốc.
Cảnh giới càng cao thì cái cốc càng lớn, có thể chứa đựng càng nhiều chân khí.
Sau khi trở thành cao thủ Tiên Thiên, cái cốc này mới có tư cách chứa đựng chân nguyên.
Về phần Chiếu Thần Cảnh, thân thể Vương Yến Diêu tương đương với một hồ nước, gần như không thể đo lường được chân nguyên trong thân thể hắn.
La Chinh sử dụng toàn bộ chân khí Thiên Ma trong thân thể để đánh ra một quyền.
Lúc này, hắn chỉ là một cái cốc trống không, chân khí cạn kiệt, sắc mặt tái nhợt, đã là nỏ mạnh hết đà.
“Chết đi!” Vương Yến Diêu mỉm cười đánh ra một quyền.
Một đóa sen hồng nở rộ trên quyển ảnh của hắn.
Đối mặt với một quyền này, La Chinh không bi thương, cũng không sợ hãi.
Từ nhỏ, hắn đọc vô số quyển sách, hiểu được rằng trong bất cứ việc gì, chỉ cần cố gắng hết mình thì đã xứng đáng với chính bản thân rồi.
Đối với hắn hiện tại, Vương Yến Diêu là đối thủ mạnh không thể nào chiến thắng.
La Chinh nhắm hai mắt lại.
“Dừng tay, Vương Yến Diêu!”
Tô Linh Vận bay nhanh tới, thấy tình cảnh này nhưng không kịp cứu giúp, chỉ có thể quát lên.
Vương Yến Diêu nhìn thoáng qua Tô Linh Vận đang ngồi trên phi thiên liễn bay nhanh đến gần.
Hắn nghe được lời nói của nàng nhưng quả đấm không hề dừng lại, cứ thế lao thẳng về phía La Chinh.
“Vương Yến Diêu, ngươi muốn bị diệt tộc sao!” Tô Linh Vận quát lên.
Lần này, giọng điệu của nàng trở nên lạnh lùng cứng rắn, lời nói đầy uy hiếp.
Ngươi muốn bị diệt tộc sao?
Vương Yến Diêu quả thật rất mạnh, hơn nữa còn trẻ tuổi mà đã là cao thủ Chiếu Thần Cảnh, có thể tưởng tượng được tương lai của hắn xán lạn thế nào.
Thế nhưng, Vương gia không thuộc bảy đại sĩ tộc.
Nếu Tô Linh Vận thật sự muốn tiêu diệt Vương gia thì chưa chắc không làm được.
Huống chi trên tay nàng còn có Thiên Tử Lệnh.
Đây không phải là lời đe dọa suông.
Vương Yến Diêu không quá kiêng dè Tô Linh Vận.
Đối với hắn, Tô Linh Vận chỉ là một cô công chúa không được yêu chiều mà thôi.
Nhưng lời uy hiếp của Tô Linh Vận lại đánh trúng điểm yếu của Vương Yến Diêu.
Vương gia là sĩ tộc tôn quý, sản nghiệp to lớn, nếu vì chuyện này mà gây ra họa diệt tộc thì quả thật không đáng.
Một quyền toàn lực này sắp hạ xuống mặt La Chinh thì bất chợt khựng lại, vẻ mặt nghiêm túc của Vương Yến Diêu hoàn toàn biến mất.
Hắn trở lại bộ dạng hờ hững thong dong, hời hợt nói với Tô Linh Vận: “Linh Vận điện hạ, ta chỉ chơi đùa với La Chinh chút thôi, rèn luyện thân thể, sao lại dẫn tới họa diệt tộc được?”
Tô Linh Vận hừ lạnh một tiếng: “Ta lại cho rằng, tốt nhất một quyền này của ngươi thật sự đánh xuống, thử xem Vương gia có sống được ở Đế Đô không?”
Vương Yến Diêu cười giễu cợt, không tỏ vẻ yếu thế mà nói với La Chinh: “Ngươi rất tốt, nhưng ta vẫn phải nói câu kia.
Bây giờ ngay cả tư cách nhìn thấy La Yên ngươi cũng không có, càng không có tư cách ngăn cản ta!”
“Ba năm.” La Chinh vươn ra ba ngón tay.
“Ba năm gì?” Vương Yến Diêu khẽ chau mày.
“Ba năm sau, ta có thể đánh bại ngươi, hơn nữa đưa La Yên rời khỏi Luyện Ngục Sơn!” La Chinh nói.
Vương Yến Diêu lại cười, hơn nữa còn cười rất điên cuồng, tựa như nghe được chuyện buồn cười nhất thế gian: “Ha ha ha, ba năm… Tốt, có can đảm, có khí phách, ta cho ngươi ba năm.
Nhưng nếu ba năm sau ngươi không thể đánh bại ta thì đừng mơ đưa La Yên rời khỏi Luyện Ngục Sơn.
Đến lúc đó, ta sẽ lấy mạng ngươi!”
Hắn chỉ vào La Chinh, nói xong liền bay đi.
Hoa sen màu hồng trên mặt đất phía sau hắn nhanh chóng hóa thành một dòng chân nguyên tan biến vào không khí.
(1)hậu tích bạc phát: tích lũy sâu dày, phóng ra từ tốn; ý nói chuẩn bị đầy đủ thì mới làm tốt được mọi việc.
Chương 80: Chủ nợ của ngươi
Vương Yến Diêu chịu đi nhanh như vậy, nguyên nhân là vì Tô Linh Vận đang ở nơi này.
Xét về thực lực, Vương Yến Diêu cũng không thua Tô Linh Vận, thứ hắn kiêng kị chính là thân phận của Tô Linh Vận mà thôi.
Những người khác thì nâng La Phái Nhiên dậy, nhanh chóng theo sau Vương Yến Diêu rời đi.
“Cần gì phải giao hẹn với hắn như thế?” Tô Linh Vận nhảy xuống khỏi phi thiên liễn, đi đến trước mặt La Chinh hỏi.
Chuyện của La Yên, La Chinh trước sau như một vô cùng cố chấp, nghe Tô Linh Vận nói vậy, La Chinh suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Ta không mong muốn người như thế tiếp cận La Yên.”
“Vương Yến Diêu là đệ tử thân truyền được chú trọng bồi dưỡng của Thanh Vân Tông, hơn nữa còn là con trai độc nhất của gia chủ Vương gia, hắn thật sự không tốt sao?” Tô Linh Vận hỏi.
“Không tốt!” La Chinh kết luận rất nhanh.
Tô Linh Vận mỉm cười: “Có lẽ chỉ có trong mắt ngươi mới không tốt thôi.
Chứ Vương Yến Diêu chính là đối tượng mà đám thiếu nữ ở Đế Đô muốn gửi gắm cả đời đấy…”
“Người ưu tú như vậy, đương nhiên muội muội của ta không xứng nổi.
Hắn tìm ai cũng được, nhưng đừng nên tìm La Yên!” La Chinh lạnh lùng nói.
Nhìn thấy La Chinh như vậy, trái tim Tô Linh Vận cũng khẽ nảy lên.
Trước đây nàng đã hiểu lầm La Chinh rồi, nàng thật sự không nghĩ tới La Chinh lại là ca ca của La Yên, mà La Chinh tích cực kiếm điểm tích lũy như vậy, lý do lớn nhất là vì cứu La Yên ra khỏi Luyện Ngục Sơn.
Cách nghĩ của La Chinh tất nhiên không sai, nhưng Tô Linh Vận lại thở dài một hơi trong lòng.
Hắn quá đơn thuần, chỉ nghĩ chuyện của La Yên rất đơn giản.
“Tô đạo sư, ta muốn lên núi gặp La Yên.” La Chinh nói xong, liền đi về phía đỉnh núi.
Tô Linh Vận đứng sau lưng La Chinh, nhịn không được lắc đầu nói: “Ngươi không gặp được La Yên đâu.”
“Tại sao?” Lông mày như kiếm của La Chinh nhếch cao lên.
Hắn không ngờ Tô đạo sư lại nói giống như Vương Yến Diêu.
Tư cách? Rốt cuộc là tư cách gì? Nếu ta đã vào được Luyện Ngục Sơn, tại sao vẫn không cho ta gặp La Yên?
“Những người bị giam giữ trên đỉnh Luyện Ngục Sơn không có ai là người thường, ngươi chẳng qua chỉ là một đệ tử ngoại môn, sao có thể để ngươi dễ dàng gặp nàng được? Trên đỉnh núi có một trận pháp rất lớn, tên là “Lục Phương Thiên Tinh Trận”, nếu không được cho phép, với thực lực hiện nay của ngươi, hoàn toàn không thể vào bên trong trận được.” Tô Linh Vận chậm rãi nói.
Nghe Tô Linh Vận nói vậy, sắc mặt La Chinh liền trở nên rất khó coi.
Để vào được Luyện Ngục Sơn, La Chinh tích cực đi làm nhiệm vụ, lòng vòng lâu như vậy, cuối cùng lại không thể gặp được La Yên.
Kết quả này, hắn không thể chấp nhận nổi.
Vì thế La Chinh không chịu khuất phục vẫn đi về phía đỉnh núi, nhưng hắn lại quên, lúc này người hắn đầy thương tích, dù những vết nứt toác khiến người ta kinh hãi kia không còn chảy máu nữa nhưng vừa cử động lại ảnh hưởng đến miệng vết thương, mặt hắn liền trắng bệch, đau đến mức thiếu chút nữa ngất đi.
“Bịch” một tiếng, La Chinh ngã xuống mặt đất.
“Cần gì phải khổ như thế?” Tô Linh Vận kinh ngạc nói, tên nhóc này hoàn toàn không thèm nghe lời của nàng.
La Chinh nằm trên mặt đất, thở hổn hển một lúc xong lại cố bò về phía đỉnh Luyện Ngục Sơn.
Hành động này khiến miệng vết thương vốn đã khô nay lại rỉ máu.
Tô Linh Vận thấy cảnh tượng như vậy, lắc lắc đầu, cuối cùng thở dài vươn tay ra, ngay lập tức có ba đường chân nguyên phóng về phía La Chinh, cuốn lấy thân thể hắn đặt lên phi thiên liễn, sau đó nàng cũng nhảy lên rồi bay lên phía đỉnh Luyện Ngục Sơn.
Khi còn cách đỉnh núi ước chừng khoảng một trăm trượng, bỗng có một luồng ánh sáng màu xanh lam lóe lên, bao trùm toàn bộ đỉnh núi.
“Đây chính là Lục Phương Thiên Tinh Trận, chúng ta không thể vượt qua được.” Tô Linh Vận nói.
La Chinh ngồi trên phi thiên liễn, mở to hai mắt, muốn tìm kiếm bóng dáng của muội muội trên đỉnh núi.
Tuy nói sau khi La Chinh tiến vào Luyện Tủy Cảnh, tai mắt đã trở nên tinh tường hơn, tầm nhìn mở rộng, nhưng dù sao khoảng cách này cũng quá xa, muốn tìm kiếm La Yên ở trong đó thì nói dễ hơn làm.
Ngay lúc La Chinh đang hết sức chuyên chú tìm kiếm La Yên thì ở bên phải đường nhìn của hắn, một luồng sáng rực rỡ bỗng nhiên hiện lên.
La Chinh chăm chú nhìn qua.
Chỉ thấy ở phía xa có một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều đứng trên mép đài đá, cả người đang thiêu đốt chân nguyên.
Ánh sáng cực kì chói mắt phóng ra từ trên người nàng xông lên tận trời, hình thành một cột sáng màu tím, cột sáng đó còn sáng hơn cột sáng trên người Vương Yến Diêu tới ba phần.
La Chinh nhìn thật kỹ, bởi vì khoảng cách quá xa nên dung nhan thiếu nữ mơ hồ không rõ, nhưng La Chinh lại nhận ra rõ ràng! Người đó đúng là La Yên!
Huynh muội hai người, bốn mắt nhìn nhau.
Mặc dù khoảng cách rất xa, nhưng hai người lúc này lại vô cùng yên lặng.
Bỗng nhiên, La Chinh đứng dậy trên phi thiên liễn, dùng tay ra hiệu với La Yên.
Nhìn động tác kia, trên mặt Tô Linh Vận và ông lão bên cạnh La Yên đều ngập tràn vẻ khó hiểu.
Bọn họ không hiểu ý nghĩa của động tác tay này.
Nhưng La Yên lại cười rất tươi.
Nàng biết ý nghĩa của nó, cũng hiểu lời ca ca muốn nói với mình.
“Ta sẽ bảo vệ muội!”
Động tác tay này, khi còn bé La Yên đã nhìn thấy rất nhiều lần.
Cho dù thực lực của La Yên bây giờ mạnh hơn La Chinh rất nhiều.
Cho dù thiếu nữ yếu ớt không nơi nương tựa trước đây, bây giờ đã không còn cần La Chinh bảo vệ nữa.
Nhưng động tác đó vào lúc này lại khiến trong lòng nàng cực kỳ ấm áp.
Chỉ có lúc này, nàng mới cảm thấy mình an toàn…
“Đi thôi…” La Chinh nói rất thản nhiên.
“Không cần ở thêm lúc nữa à?” Tô Linh Vận hỏi nhỏ.
La Chinh lắc đầu, nói: “Không cần.”
Sau đó Tô Linh Vận quay phi thiên liễn lại, bay xuống dưới chân Luyện Ngục Sơn.
Mãi cho đến khi ra khỏi Luyện Ngục Sơn, chắc chắn rằng La Yên không thể nhìn xa đến đây, La Chinh mới ngã lăn xuống trên phi thiên liễn.
Lúc nãy La Chinh cố gắng đứng lên, bởi vậy đã tiêu hao gần hết sức lực toàn thân của hắn.
Thấy vậy Tô Linh Vận bĩu môi, tên này đúng là cậy mạnh: “Ngươi bị thương rất nặng.”
“Không chết được.” La Chinh ngẩn ngơ nhìn bầu trời đầy sao.
Tối nay không có mây, sao trời cực kỳ sáng, rơi rắc ở phía chân trời tạo thành một dòng sông ngân tinh tế.
“Cạch!”
Một viên thuốc đỏ như máu rơi xuống bên người La Chinh, lăn trên sàn phi thiên liễn đến bên tai hắn.
La Chinh duỗi tay ra, cầm viên thuốc màu đỏ kia lên.
Nhìn thấy viên thuốc kia liền hít sâu một hơi: “Toàn bộ màu đỏ đậm, lại có hoa văn năm đám mây, nếu ta không nhìn lầm, đây là một viên đan dược ngũ phẩm, Xích Vân Đan.”
“Ta tưởng ngươi mù mắt, không ngờ còn có thể nhận ra.” Tô Linh Vận điều khiển phi thiên liễn, nói nhẹ bẫng.
“Xích Vân Đan ngũ phẩm, sau khi uống vào, ngay lập tức sẽ giúp lưu thông máu, sinh ra cơ thịt, chỉ cần chưa chết thì trong nửa canh giờ, vết thương nghiêm trọng thế nào cũng sẽ lành lại như ban đầu, được xưng là thánh dược trị thương.
Trong mắt người luyện võ, một viên Xích Vân Đan tương đương với một cái mạng.
Loại đan dược này là vô cùng quý giá, nếu quy đổi thành điểm tích lũy thì dựa theo giá thị trường, ước chừng cần trên dưới một ngàn điểm tích lũy.
Loại đan dược này, ta không dùng nổi.” La Chinh nói.
“Cứ xem như ngươi nợ ta đi.: “Tô Linh Vận bỗng nhiên cười nói.
La Chinh vẫn lắc đầu: “Ta rất nghèo, hơn nữa phải tích cóp rất nhiều điểm tích lũy… Chỉ sợ không trả nổi.”
Ngay lúc La Chinh đang nói, Tô Linh Vận bỗng nhiên xoay người, nhanh như chớp liền cầm lấy Xích Vân Đan, sau đó vươn ngón tay ra điểm vào hàm dưới của La Chinh.
La Chinh bị đau, theo phản xạ liền hé miệng ra, nhân lúc này, Tô Linh Vận liền nhét Xích Vân Đan vào miệng hắn.
“Ngươi yên tâm, những gì bản tiểu thư đầu tư trên người ngươi, sớm muộn gì ta cũng đòi về cả vốn lẫn lãi.
Tương lai chắc chắn thứ ngươi nợ ta không chỉ có chừng này, cho nên ta là chủ nợ của ngươi, ngươi phải nghe lời ta biết chưa!” Tô Linh Vận mỉm cười, sau khi rất nghiêm túc nói xong, lại quay đầu đi điều khiển phi thiên liễn.
Sau khi nuốt Xích Vân Đan, La Chinh liền cảm thấy trong bụng giống như có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, sau đó những vết thương trên người hắn lại có cảm giác tê ngứa thoải mái.
Đan dược ngũ phẩm quả thật vô cùng thần kỳ.
Thương thế của La Chinh nặng như vậy, giờ đây lại hồi phục nhanh chóng đến mức mắt thường cũng có thể thấy được.
Dược hiệu mạnh mẽ lan ra khắp cơ thể một cách nhanh chóng, dần dần La Chinh cảm thấy mơ màng, cực kỳ buồn ngủ, cuối cùng mau chóng ngủ mê man.
Đêm nay, e rằng là đêm La Chinh ngủ ngon nhất trong mấy năm qua.
Những ngày tháng trong hầm ngầm La gia, La Chinh sớm đã hình thành thói quen đọc sách, mỗi ngày lúc trời còn chưa sáng hẳn thì hắn đã tự tỉnh lại.
Nhưng hôm nay, lúc hắn tỉnh lại mặt trời đã lên cao.
“Không ngờ lại ngủ lâu như vậy!”
La Chinh vô cùng bất ngờ mà vươn vai.
Hắn đánh giá cơ thể mình một chút, vết thương ở Luyện Ngục Sơn ngày hôm qua giờ đã liền lại như ban đầu.
Hiệu quả của Xích Vân Đan quả nhiên không tầm thường.
Hắn bật người nhảy lên trên giường, sau đó khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu dựa theo tâm pháp Thiên Ma Thần Quyền mà vận chuyển sức mạnh.
Hắn tu luyện chân khí Thiên Ma đã lâu mà không thành công, hôm qua bị Vương Yến Diêu bức bách, thế mà lại có thể luyện thành.
Hôm nay tỉnh lại, điều hắn quan tâm nhất là mình còn có thể ngưng tụ chân khí Thiên Ma giống hôm qua hay không.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










