[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 159 : Công chúa nhỏ mạnh mẽ (c791-c795)
❮ sautiếp ❯Chương 791: Công chúa nhỏ mạnh mẽ
““Hả? Vì sao?” Trên Mặt La Chinh hiện vẻ kỳ quái“Nếu ngươi thắng ta, chắc chắn quái vật nhỏ sẽ khiêu chiến ngươi.
Hắn là một kẻ điên, kẻ điên thực sự.
Hắn sẽ giết ngươi” Hỏa Doãn Nhi nói, vẻ mặt lo lắng.
Khi nghe thấy vậy, La Chinh đột nhiên mỉm cười.
Vẻ mặt Hỏa Doãn Nhi không giống giả vờ, nàng thật sự lo lắng cho La Chinh.
Thật là một cô Công chúa nhỏ tốt bụng, tâm địa thiện lương, hơn nữa còn rất đơn thuần.
Cũng chỉ có võ giả lớn lên dưới sự che chở của hoàng gia mới có thể ân cần và đơn thuần tới mức này…
La Chinh cũng không muốn gạt bỏ ý tốt của nàng nên chỉ nói: “Cảm ơn Công chúa đã nhắc nhở.
La thiên Hành ta cũng có chừng mực!”
Hỏa Doãn Nhi sững sờ, đôi mắt đẹp đầy dịu dàng.
Nàng cũng hiểu rõ, có lẽ người như La Chinh sẽ không nghe lời khuyên bảo của người khác, thế nên nàng cũng chỉ gật đầu, lập tức ừ một tiếng: “Được rồi, ta phải ra tay, ngươi tự cẩn thận nhé!”
Nghe được lời này của Hỏa Doãn Nhi, La Chinh cũng không còn gì để nói.
Trước khi ra tay còn muốn nhắc nhở mình cẩn thận.
Cô nàng này thực sự rất ngoan.
Mặc dù Hỏa Doãn Nhi nhã nhặn ngoan ngoãn, nhưng vừa ra tay lại khiến mặt La Chính lập tức biến sắc.
Cô nàng vừa nâng cánh tay ngọc lên thì thấy ngay một cái vòng ngọc màu đỏ, từ trong đó truyền ra một loại sức mạnh khiến La Chinh khiếp sợ!
“Đây… là bảo vật cấp bậc gì vậy?” La Chinh mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay màu đỏ lửa kia.
Có lẽ nhìn thấy ánh mắt của La Chinh nên dù đã chuẩn bị được nửa thế tiến công rồi nhưng nàng bỗng dừng lại.
Dường như ngay lập tức, nàng nói với La Chinh như thật: “Đây là vòng ngọc phụ hoàng tặng cho ta”
Nghe thấy lời Hỏa Doãn Nhi nói, La Chinh và đám võ giả trên quảng trường suýt chút nữa ngã lăn xuống đất
Hỏa Doãn Nhi này cũng đặc biệt thật đấy.
Đến lúc này còn không bắt đầu tấn công mà còn dừng lại nói cho đối phương biết nguồn gốc của chiếc vòng tay kia làm gì.
“Ta chẳng còn lời nào để nói nữa.
Cô Công chúa nhỏ này đáng yêu quá!”
“Ôi! Người ta là Công chúa thần quốc, có đáng yêu thì ngươi cũng chỉ có thể nhớ trong lòng thôi”
“Hừ! Đừng có coi thường Hỏa Doãn Nhi của ta.
Cho dù nàng có nói ra tất cả các nhược điểm của mình cho ngươi thì ngươi cũng không phải là đối thủ của nàng.
Tuy nàng rất ngây thơ, nhưng thực lực cũng rất lợi hại!”
Thậm chí trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong cũng hiện lên vẻ xấu hổ.
Chu Hoàng an ủi: “Lão Hỏa, con gái ngươi cũng không tồi, rất đáng yêu”
Các võ giả trên quảng trường còn đang bàn tán về hành động không thể tưởng tượng được này của Hỏa Doãn Nhi.
Nhưng chính câu nói tiếp theo của Hỏa Doãn Nhi đã khiến bọn họ im lặng.
“Ta rất thích chiếc vòng tay này.
Nó là bán thần khí*” Hỏa Doãn Nhi nói xong còn nhẹ tay khẽ vuốt ve chiếc vòng.
* Bán thần khí: cấp bậc trên thánh khí, chỉ còn một nửa cấp nữa là đạt tới thần khí.
Bán thần khí…
Cho dù là La Chinh thì khi nghe thấy vậy cũng đột nhiên kinh ngạc trong lòng.
Trên linh khí là tiên khí, trên tiên khí là thánh khí, còn trên thánh khí là thần khí!
Bây giờ La Chinh đã có một thánh khí thượng phẩm, cũng chính là thanh trường kiếm trong tay hắn đây.
Nhưng thần khí có kiểu dáng gì? Hắn chưa từng nhìn thấy.
Trước đây, La Chinh đã từng đoán xem ở đại lục thần quốc có thần khí hay không?
Bây giờ xem ra là hắn đã đoán đúng.
Bán thần khí! Nghe ý này thì có lẽ còn hơn hẳn thánh khí thượng phẩm nhiều, cũng rất gần với thần khí rồi.
Trên quảng trường, ánh mắt tất cả các võ giả đều nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay kia.
Bọn họ rất rõ, bán thần khí có lợi cho một võ giả đến mức nào!
Hầu hết các võ giả trên đại lục thần quốc đều biết, quả thực trên vùng đại lục này có tồn tại thần khí.
Nhưng thần khí là nền tảng tạo dựng nên một quốc gia, quan trọng đến mức không thể để người khác thấy, bị khống chế chặt trong tay các Quốc chủ.
Bình thường, những người khác cũng không có duyên được nhìn thấy.
Lúc này bọn họ đã may mắn được mở mang kiến thức về bán thần khí một lần, cũng coi như đã được mở rộng tầm mắt.
“La Chinh, cẩn thận với chiếc vòng trong tay nữ nhân này” Lúc này, trong cơ thể La Chinh truyền đến một giọng nói, là tiếng của Huân.
Từ sau khi tiến vào thần quốc, La Chinh vẫn luôn che giấu thực lực nên chưa từng thả Huân ra ngoài hít thở không khí.
Lúc nãy Huân đã chú ý tới chiếc vòng tay kia nên mới không nhịn được mà mở miệng nhắc nhở.
“Ừ, ta biết rồi” Cho dù không có lời nhắc nhở của Huân thì La Chinh cũng sẽ đề cao cảnh giác.
“Được rồi, lần này ta sẽ ra tay thật đấy!” Hỏa Doãn Nhi vừa nói xong liền vung cổ tay trắng nõn như ngó sen của mình lên, chiếc vòng tay cũng lắc lư theo nhịp dao động từ cổ tay nàng.
“Vù vù vù vù…”
Chiếc vòng tay lắc lư tạo ra một ngọn lửa nhỏ màu đỏ, bao phủ trên tay nàng.
Cả cánh tay của nàng như được ngưng kết lại từ ngọn lửa vậy.
“Quy tắc hệ Hỏa, ít nhất cũng là tầng thứ ba…” Mắt La Chinh đột nhiên lóe lên.
Nàng nhẹ nhàng bước ra một bước, bóng dáng đột nhiên biến mất, lập tức tới gần La Chinh hơn mấy trượng.
“Quy tắc không gian? Không, đây là quy tắc thời gian! Hỏa Doãn Nhi tu luyện hai quy tắc! Hơn nữa trình độ quy tắc thời gian của nàng rất cao, vượt xa cô nàng tên là Nguyệt Doanh kia!”
Phương thức di chuyển của Hỏa Doãn Nhi có phần giống với cách xuyên qua không gian của La Chinh.
Nhưng chẳng qua cái này chỉ là gây hiệu ứng thị giác cho người ta thôi.
Hỏa Doãn Nhi tới gần La Chinh là do nàng đã đóng băng thời gian ở một điểm, sau đó di chuyển.
Lúc đó, La Chinh căn bản không có thời gian phản ứng, vì thời gian đã bị nàng kiểm soát.
La Chinh rất rõ, có lẽ mình sẽ gặp chút phiền phức.
Bán thần khí, hai quy tắc…
Thực lực của cô gái này không hề giống vẻ ngoài đáng yêu của nàng.
Trên thực tế, nàng khiến người ta phải kinh sợ một phép.
Ít nhất thì Vân Long Đào – người được xưng là vô địch trong Hư Kiếp Cảnh kia tuyệt đối không phải là đối thủ của Hỏa Doãn Nhi.
Ngay lúc đưa ra kết luận này, La Chinh liền chọn lui về phía sau.
Quy tắc thời gian càng đáng sợ hơn quy tắc không gian!
La Chinh lợi dụng quy tắc không gian để xuyên qua hư không thì trong nháy mắt đã di chuyển đến trước mặt đối thủ.
Nhưng dù sao đối thủ vẫn có thời gian phản ứng, chỉ là rất khó né tránh mà thôi.
Còn quy tắc thời gian lại khác.
Nàng trực tiếp nén lực thời gian lại, trong một phạm vi nhất định nào đó, thời gian hoàn toàn bị Hỏa Doãn Nhi kiểm soát, La Chinh hoàn toàn không thể biết trước được hướng đi của nàng…
Vậy, đánh thế nào?
Đây chính là điểm đáng sợ của quy tắc thời gian.
Biện pháp duy nhất có thể phá giải chính là cũng lĩnh ngộ quy tắc thời gian.
Gần như chỉ trong nháy mắt, La Chinh đã thầm rút ra kết luận như vậy.
Thực tế, kết luận này của La Chinh cực kỳ chính xác.
Võ giả Thượng Giới tu luyện quy tắc thời gian thì đâu đâu cũng có, bởi chỉ có quy tắc thời gian mới có thể chống lại quy tắc thời gian.
Đương nhiên, quy tắc không gian ở cấp rất cao thì cũng có cơ hội đối kháng với quy tắc thời gian.
Sau khi tu luyện các lực quy tắc đến một tầng cao nào đó thì chúng đều có thể xuất hiện những biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Tới lúc đó, các lực quy tắc cũng sẽ có biện pháp để kiềm chế lẫn nhau.
Nhưng hiện tại, La Chinh hoàn toàn không thể khắc chế nổi.
Ngay sau đó, bóng dáng Hỏa Doãn Nhi liền lặng lẽ xuất hiện bên cạnh La Chinh, bàn tay ngọc được bao phủ bởi lửa đỏ bất ngờ chụp về phía đầu La Chinh.
Bởi vì quy tắc thời gian nên căn bản La Chinh cũng không có thời gian phản ứng.
Nhưng đúng lúc này, Hỏa Doãn Nhi lại làm một chuyện vô cùng khó hiểu.
Tay nàng đã chụp được một nửa thì lại dừng một chút, sau đó liền nói: “Ngươi sẽ bị choáng một chút, cũng hơi đau một chút, nhưng sẽ không bị thương nặng đâu”
Thời gian nói những lời này thì cũng đủ để La chinh phản ứng rồi.
Hắn bước ra một bước, xuyên qua không gian, chỉ trong nháy mắt đã kéo giãn khoảng cách với Hỏa Doãn Nhi.
Nhưng hắn không hề thoải mái, trên mặt vẫn còn vẻ nghiêm trọng.
Vừa rồi, hắn vốn có thể an toàn né tránh, nhưng Hỏa Doãn Nhi đã điều khiển quy tắc thời gian nên bản thân hắn biết tránh thế nào?
“Chạy trốn?” Thấy La Chính biến mất trước mặt mình chỉ trong nháy mắt, trên mặt Hỏa Doãn Nhi hiện lên vẻ thất vọng.
Nàng vẫn đang suy nghĩ về việc mình có lòng tốt nhắc nhở La Chinh, thế nhưng hắn lại thừa dịp mình nhắc nhở để chạy trốn, thế nên nàng cảm thấy có phần xảo trá…
Nhưng Hỏa Doãn Nhi không biết rằng, không phải người khác xảo trá mà bởi nàng quá khác người.
Nhưng Hỏa Doãn Nhi cũng không thèm để ý.
Nàng nắm trong tay quy tắc thời gian nên rất dễ có được cơ hội như vậy.
Ở trước mặt nàng, La Chinh căn bản không có khả năng đánh trả.
Nàng lập tức thay đổi tốc độ chảy của thời gian lần nữa.
Trong nháy mắt, thời gian trong phạm vi hơn mười trượng xung quanh nàng bắt đầu chậm lại, còn La Chinh cũng giống như đang diễn tả một động tác thật chậm, di chuyển từng chút, từng chút một.
Sau đó nàng nhẹ nhàng tiến tới, bàn tay bừng bừng ngọn lửa lại đập về phía La Chinh.
“Lần này không nhắc nhở ngươi nữa” Lúc này, Hỏa Doãn Nhi đã nghĩ như thế.
Cú đập lần này của nàng chỉ vận bảy phần lực, trên thực tế thì nàng cũng đã nương tay.
Bởi nàng sợ, nếu dùng cả mười phần lực thì sẽ trực tiếp giết chết La Chinh mất.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 792: Xin ngươi nhận thua
Hỏa Doãn Nhi thân là Công chúa thần quốc nên hiếm khi có cơ hội thể hiện sức mạnh của mìnhHoàng tộc của tứ đại thần quốc đều có mật địa tu luyện.
Thậm chí những mật địa tu luyện này còn được vận dụng năng lực của người trên Thượng Giới để xây dựng nên.
Trong ghi chép từ trước tới nay, dường như Hỏa Doãn Nhi chưa từng so đấu với người khác trước mặt mọi người, mọi người đều chỉ đoán thực lực của nàng dựa trên địa vị ở thần quốc Thiên Phong mà thôi.
Vì thế, mọi người hoàn toàn không rõ về công pháp chủ tu và khả năng lĩnh ngộ quy tắc của nàng lắm.
Mọi người đều biết Hỏa Doãn Nhi rất mạnh, nhưng không ngờ nàng lại có thể dũng mãnh tới mức này.
Ở trước mặt nàng, dường như La Chinh không hề có năng lực đánh trả!
Tuy cú đập này của nàng mới chỉ dùng bảy phần sức mạnh, nhưng chiếc vòng trên cổ tay trắng nõn kia lại nhẹ nhàng nhoáng lên một cái, rung lắc dữ dội, sau đó bộc phát ra một luồng sức mạnh cực kỳ lớn.
“Bụp!”
Mọi người đột nhiên nghe thấy một âm thanh như tiếng dưa hấu vỡ truyền đến.
Sau đó thân thể La Chinh đột nhiên rơi xuống phía dưới, trực tiếp đập xuống cạnh dưới của kết giới.
Cũng may là kết giới này do đại năng Thần Hải Cảnh tạo ra.
Dưới cú va chạm này, kết giới bắt đầu bị méo mó, biến dạng, lõm sâu xuống dưới.
Nhưng đôi mắt của vị đại năng Thần Hải Cảnh bố trí kết giới bỗng lóe sáng, chỉ trong nháy mắt mà kết giới đã được khôi phục lại!
Nếu đổi là võ giả khác, khi trúng một cú đập khẽ như vậy thì có lẽ sẽ khó mà đứng dậy được.
Nhưng La Chinh lại có thân thể tiên khí.
Khi luồng sức mạnh khổng lồ được rót vào cơ thể La Chinh thì chúng lập tức bị hóa thành từng tia Hồng Mông Thiên Cương rồi bắt đầu thấm vào thân thể hắn.
Từ sau khi thân thể La Chinh đạt tới tiên khí thì chưa từng có cơ hội được luyện hóa, dùng thân thể tiên khí mà đối mặt với trận chiến ở mức này thì còn hơi kém một chút.
Cho nên, dù thân thể đã không ngừng chuyển hóa thì cũng chỉ kịp chuyển hóa bảy phần sức mạnh, ba phần còn lại vẫn khiến thân thể hắn bị tổn thương.
Ba phần sức mạnh còn lại, La Chinh vẫn có thể chịu đựng được, chẳng qua nó cũng khiến La Chinh bị vài vết thương nhẹ.
Với thân thể mạnh mẽ của hắn hiện giờ thì chỉ cần mấy nhịp thở là có thể hồi phục rồi.
Chiếc váy dài màu trắng xanh của Hỏa Doãn Nhi không ngừng lay động theo làn gió.
Nàng nhìn xuống La Chinh, trên mặt cũng hiện ra vẻ lo lắng.
Trong lòng nàng lại lo rằng, mặc dù vừa rồi có nương tay, nhưng không biết có phải liệu cú đập kia vẫn hơi nặng hay không?
Nhưng chỉ giây lát sau, nỗi lo lắng của nàng liền biến mất, thậm chí trên mặt còn nở một nụ cười an tâm.
Bởi vì, nàng đã nhìn thấy La Chinh nhảy lên khỏi cạnh dưới của kết giới, nhìn qua thì thân thể hắn cũng không có gì đáng ngại.
“Cô nàng này, thực sự tốt bụng như thánh vậy” Trong lòng La Chinh cũng thầm thở dài một hơi.
“Ừ, hử? Vừa ý người ta rồi chứ gì?” Đúng lúc này, Huân thừa dịp chen vào một câu.
“Ha ha” La Chinh không nói gì mà lập tức phi lên trên, đối mặt với Hỏa Doãn Nhi, bốn mắt nhìn nhau.
“Tốt lắm!” Hỏa Doãn Nhi nhìn thấy La Chinh thì nói ngay.
La Chinh nhất thời sửng sốt: “Cái gì tốt?”
Nhưng Hỏa Doãn Nhi lại tỏ vẻ kỳ quái, lập tức ngơ ngác nói: “Chẳng phải chúng ta đã phân thắng bại rồi sao?”
Lời này vừa được thốt ra thì trên mặt mọi người đều là vẻ kỳ lạ.
Sau đó, ngoài nhóm võ giả của thần quốc Thiên Phong ra, các nhóm võ giả của thần quốc Tinh Dã, thần quốc Đại Vũ và thần quốc Hắc Thiết đều nở nụ cười.
Dù sao thì nàng cũng là Công chúa của thần quốc bọn họ, là nữ thần cao cao tại thượng trong cảm nhận của bọn họ, làm sao có thể cười được.
Về phần các đại năng Thần Hải Cảnh, trên mặt cũng đều nở nụ cười.
Đứa nhỏ này của Hỏa gia, thật là…
Bất đắc dĩ, Chiến Hoàng Thiên Phong đành cười khổ, chuyện này cũng chỉ có thể trách hắn.
Từ sau khi phát hiện ra thiên phú của Hỏa Doãn Nhi, hắn vẫn luôn nuông chiều nàng, chưa từng cho nàng một mình ra ngoài rèn luyện.
Đương nhiên, không rèn luyện một mình cũng không có nghĩa là Hỏa Doãn Nhi không cố gắng.
Trên thực tế, những năm gần đây, Hỏa Doãn Nhi gần như đã dốc hết tâm huyết vào việc tu luyện, bỏ qua hầu hết các hoạt động khác.
Cho nên tính cách nàng dường như vẫn dừng lại ở những năm tháng còn là một cô gái nhỏ bảy tám tuổi, quá mức tốt bụng và khờ dại, đồng thời lại có thực lực và thiên phú đáng sợ.
“Chúng ta còn chưa phân thắng bại” La Chinh nghiêm túc đáp lại.
Vẻ mặt Hỏa Doãn Nhi hiện lên nét kỳ quái.
Sau khi suy nghĩ một chút, nàng mới trả lời: “Nhưng… nhưng rõ ràng vừa rồi ngươi đã bị đánh bại…”
La Chinh mỉm cười, trên mặt bỗng nhiên hiện ra một nét gian xảo, hắn cũng dùng giọng nói giống nàng để trả lời: “Nhưng… nhưng ta còn chưa nhận thua…”
Hỏa Doãn Nhi chớp hai mắt, bừng tỉnh: “A! Nói cách khác, phải để người nhận thua mới được tính! Ta hiểu rồi!”
Nàng chỉ không hiểu việc đời chứ không phải thực sự là kẻ ngốc.
Theo nàng thấy, vừa rồi La Chinh thực sự đã bị đánh bại, bởi đây chỉ là so đấu mà thôi, không cần phải liều mạng tới mức ngươi chết ta sống.
Hiện tại, sau khi đã hiểu ra thì trong lòng nàng cũng chỉ có một suy nghĩ, đó là phải làm cho La Chinh nhận thua.
Vì thế, sau khi nói xong, chiếc váy dài màu trắng xanh của nàng khẽ tung bay, thân thể hơi nghiêng về phía trước một chút, giống như tiên nữ bay trên trời, nhẹ nhàng di chuyển về phía La Chinh.
Cùng lúc đó, chiếc vòng trong tay nàng bắt đầu rung lên, quy tắc thời gian truyền ra từ cổ tay.
Chiếc vòng trong tay nàng không phải là một bảo bối có tính công kích mà chỉ có tính chất giúp tăng cường sức mạnh và chân nguyên của nàng mà thôi.
Trong nháy mắt khi quy tắc thời gian truyền ra, theo phản xạ, La Chinh liền chuẩn bị rút lui.
Tiếc rằng tốc độ quy tắc thời gian lan truyền quá nhanh, huống hồ không gian bên trong kết giới vốn cũng không lớn nên không có quá nhiều chỗ để cho La Chinh chạy trốn.
Khi bị quy tắc thời gian bao phủ, thân hình La Chinh liền trở nên chậm chạp.
Mặc dù hắn đã muốn dùng quy tắc không gian để thông qua một điểm không gian khác ở cách đó không xa, nhưng thân thể còn chưa kịp thuấn di thì đã bị quy tắc thời gian bao phủ rồi.
Hỏng rồi…
Dưới tác dụng của quy tắc thời gian, suy nghĩ trong đầu La Chinh cũng trở nên rất chậm chạp.
Hắn thấy tốc độ của Hỏa Doãn Nhi đột nhiên tăng lên vô số lần, nhanh chóng tiếp cận mình.
Nhưng bị quy tắc thời gian bao phủ nên hắn thật sự không có nhiều biện pháp lắm.
Lần thứ hai Hỏa Doãn Nhi tiếp cận La Chinh, đôi mày thanh tú của nàng hơi nhíu lại.
Nàng cũng chẳng thích thú gì cái việc nhất định phải đánh tới mức khiến La Chinh phải phục, phải nhận thua.
Nhưng nàng cũng hiểu rõ, nàng là người đại diện cho thần quốc Thiên Phong xuất chiến, hơn nữa còn là người của hoàng thất, chính nàng cũng không muốn thua trong trận so đấu này.
Trong tình huống không có cách nào tốt hơn, nàng chỉ có thể tăng sức mạnh của mình lên lần nữa.
Chín phần sức mạnh, không thể hơn được nữa…
Trong lòng nàng nghĩ như vậy, sau đó tay ngọc lập tức đánh lên trán La Chinh.
Nhìn qua thì cú đập này vô cùng nhẹ nhàng, giống như chỉ xoa nhẹ trên đầu La Chinh, nhưng không có võ giả nào dám coi thường sức mạnh của nàng.
Cũng may, thân thể La Chinh như giống quái vật mạnh mẽ, chứ nếu là đầu của võ giả khác thì chỉ sợ ngay cả cổ cũng đứt lìa rồi.
Nhưng dù La Chinh có được thân thể tiên khí thì khi bị đập như vậy, đầu hắn cũng bắt đầu choáng váng, não căng ra, mắt đầy sao sáng quay mòng mòng.
“Ầm!”
Thân thể La Chinh lại đập thật mạnh xuống cạnh dưới của kết giới.
Bị quy tắc thời gian của Hỏa Doãn Nhi bao phủ nên tốc độ rơi của La Chinh rất chậm.
Đương nhiên, đó chỉ là hiệu ứng thị giác của người bên ngoài mà thôi.
Sau khi Hỏa Doãn Nhi thu lại quy tắc thời gian, tốc độ của La Chinh rõ ràng đã nhanh hơn, đập thật mạnh xuống kết giới.
“Nhận thua chưa?” Hỏa Doãn Nhi nhíu mày hỏi.
“Không nhận thua!” La Chinh lau một vết máu chảy ra từ khóe miệng: “Không nhận thua!”
“Vậy tiếp tục!”
Tiếng nói vừa dứt, chỉ trong nháy mắt Hỏa Doãn Nhi đã xuất hiện trước mặt La Chinh.
Khi chiếc vòng trên cổ tay nàng rung lên, tay ngọc nhẹ nhàng phất một cái thì thân thể La Chinh đã bị đánh bay lên cạnh trên của kết giới.
Lần này, thậm chí Hỏa Doãn Nhi đã sử dụng tới mười phần sức mạnh!
“Nhận thua chưa?” Hỏa Doãn Nhi lại hỏi.
Trên mặt nàng đã hiện lên vẻ không thể chịu nổi nữa.
Dường như việc đối xử với La Chinh như thế khiến nàng hết sức khó chịu.
“Bụp!” Lúc này, La Chinh đã đi thẳng về phía bên trái, bây giờ khóe miệng hắn đã chảy cả vốc máu.
“Nhận thua chưa?” Hỏa Doãn Nhi lại hỏi.
“Không” La Chính thản nhiên nhìn Hỏa Doãn Nhi rồi đáp lại.
Bây giờ thì Hỏa Doãn Nhi bắt đầu lo lắng rồi.
Nàng chưa từng nghĩ tới, trên thế giới này lại có tên nào như vậy.
Rõ ràng không phải là đối thủ của nàng, vậy mà vẫn ương ngạnh chống đỡ.
Sau khi suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nàng mở miệng nói: “Ta van xin ngươi, ngươi nhận thua đi được rồi!”
Hỏa Doãn Nhi không muốn đánh chết La Chinh, nhưng hết lần này tới lần khác, hắn lại sống chết không nhận thua.
Đối với võ giả khác thì đây vốn là một chuyện đơn giản, cùng lắm thì giết chết đối phương là được, bởi dù sao người ta cũng chịu không nhận thua mà.
Nhưng đối với Hỏa Doãn Nhi mà nói, chuyện này là một vấn đề rất lớn.
Chương 793: Vốn đã không tin
Chiến Hoàng Thiên Phong vốn luôn chăm chú quan sát trận chiến, bỗng nhiên lúc này lại thở dài một hơi“Coi như đây là lúc cho Doãn Nhi rèn luyện một lần đi” Hắn thầm nghĩ.
Hỏa Doãn Nhi chưa từng được rèn luyện thực chiến, nhưng không phải vì thế mà nàng thiếu kinh nghiệm chiến đấu.
Sau khi Hỏa Doãn Nhi bước vào Tiên Thiên Cảnh, Chiến Hoàng Thiên Phong đã sắp xếp các đối thủ khiêu chiến với nàng.
Ngay khi Hỏa Doãn Nhi có thể chiến thắng những đối thủ có cùng cấp bậc, Chiến Hoàng Thiên Phong đã lập tức sắp xếp những đối thủ mạnh hơn một bậc cho nàng.
Khi nàng đạt tới Tiên Thiên tam trọng thì đã có thể đánh bại võ giả Tiên Thiên thất trọng.
Khi Hỏa Doãn Nhi đạt tới Tiên Thiên thập trọng, tất nhiên đã có thể đánh bại những đối thủ là Chiếu Thần thất trọng!
Về sau, Hỏa Doãn Nhi có thể đánh bại đối thủ hơn nàng cả một cảnh giới lớn.
Bây giờ nàng đã vào Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, như vậy đối thủ của nàng phải là Sinh Tử Cảnh nhị trọng, thậm chí còn là Sinh Tử Cảnh tam trọng!
Tuy nhiên, trình độ tu vi ở mức đó mà giao đấu với nàng thì cũng chỉ là mở đầu thôi.
Nàng là thiên kim đáng giá nghìn vàng, là Công chúa của thần quốc, cho dù Chiến Hoàng Thiên Phong có sai những võ giả kia dốc hết sức để ứng phó thì cũng làm gì có ai thật sự dám làm Hỏa Doãn Nhi bị thương?
Dù sao thì việc rèn luyện này cũng không phải là rèn luyện trên bờ vực sinh tử.
Mà bây giờ nàng phải đối mặt với La Thiên Hành, vậy cũng coi như là một thử thách lớn đối với nàng.
Hắn hy vọng con gái bảo bối của hắn có thể đưa ra lựa chọn chính xác, không đến mức khiến hắn phải quá mất mặt.
Nghe thấy lời Hỏa Doãn Nhi xin mình nhận thua, vẻ mặt La Chinh đúng kiểu không biết nên khóc hay nên cười.
Cười xong, hắn vẫn trả lời nàng: “Có xin, ta cũng không nhận thua!”
Hỏa Doãn Nhi thật sự không còn cách nào khác, nàng nhìn xung quanh như muốn tìm kiếm một vài sự trợ giúp.
Ngay khi ánh mắt của nàng dừng lại trên người Chiến Hoàng Thiên Phong, Chiến Hoàng Thiên Phong liền nhắm hai mắt lại.
Hắn là người làm cha, nhưng lúc này lại không muốn nhắc nhở con gái bất cứ điều gì.
Đương nhiên, Chiến Hoàng Thiên Phong không nhắc nhở thì đã có võ giả khác bày mưu tính kế.
Phía dưới có rất nhiều võ giả của thần quốc Thiên Phong nhìn thấy vẻ mặt Công chúa nhà mình thì lập tức cả đám đều lớn tiếng kêu lên.
“Công chúa, giết hắn là được.
Tên nhóc này không biết điều, nếu Công chúa nương tay thì hắn cũng sẽ tra tấn người!”
Giết hắn à? Hỏa Doãn Nhi cắn răng, nhanh chóng gạt ngay ý tưởng này đi.
Từ khi nàng bắt đầu có ký ức đến nay, ngay cả một con kiến nàng còn chưa từng giết.
Sau khi tu luyện đến Tiên Thiên Cảnh, nàng có thể cảm nhận được vạn vật trên thế gian.
Khi đi trên mặt cỏ cũng sẽ cố gắng uyển chuyển, nhẹ nhàng, chỉ sợ làm cỏ xanh bị thương.
Mà nếu trên đường có con kiến, châu chấu hay những sinh mạng bé nhỏ khác thì nàng cũng sẽ thật cẩn thận mà tránh đi!
Người như Hỏa Doãn Nhi mà ngươi còn hy vọng nàng giết người? Chỉ sợ dù có giết nàng thì nàng cũng khó có thể làm được.
Dù sao thì tố chất tâm lý của nàng vẫn còn quá yếu ớt, nên trong lúc nóng vội, hốc mắt nàng đã đỏ lên, nước mắt trong suốt rưng rưng ở bên trong.
Thấy cảnh tượng như vậy, rất nhiều trái tim của các thiên tài cấp Thần trong thần quốc Thiên Phong đều tan nát.
Những thiên tài cấp Thần đó cơ bản đều là người ngưỡng mộ Hỏa Doãn Nhi, sao có thể chịu được cảnh nàng bị người ta chọc tới mức phải khóc? Nhất thời, rất nhiều thiên tài cấp Thần đều trút oán hận lên người La Chinh…
“La Thiên Hành, căn bản ngươi không phải là đối thủ của Công chúa thần quốc Thiên Phong chúng ta, đừng làm một tên vô lại như vậy nữa, ngoan ngoãn nhận thua đi!”
“Đường đường là nam tử hán mà còn chơi xấu, quả thực quá mất mặt!”
“Nhanh nhận thua đi.
Không nhận thua, chắc chắn ta phải giết ngươi!”
Nhất thời, các võ giả của thần quốc Thiên Phong bắt đầu la hét ầm ĩ.
Đúng lúc này, quái vật nhỏ vốn đang ngủ khò khò bỗng nhiên trở mình rồi giận dữ hét lên với những thiên tài cấp Thần của thần quốc Thiên Phong kia: “Hét hét cái lông! Phá tan mộng đẹp của ta! Ấy… Hỏa, Hỏa gì gì của thần quốc Thiên Phong nhỉ? Hỏa mỹ nữ này, ngươi không muốn giết người thì cứ trực tiếp đánh hắn bất tỉnh là được.
Đúng là đàn bà, có cái chuyện nhỏ xíu này mà cũng phải xoắn xuýt cả lên!”
Vốn dĩ khi quái vật nhỏ rống lên như vậy đã khiến nhiều người tức giận, bởi tuy hắn lợi hại nhưng dù sao cũng không thể ra tay với nhiều thiên tài cấp Thần của thần quốc Thiên Phong đến vậy được, cho nên những thiên tài cấp Thần đó khó tránh khỏi việc sẽ đáp lại quái vật nhỏ một cách mỉa mai.
Nhưng phần sau mà quái vật nhỏ nói đã lập tức nhắc nhở những thiên tài cấp Thần kia.
“Đúng vậy, vừa nãy không nghĩ tới.
Công chúa, đánh La Thiên Hành bất tỉnh là được!”
“Đánh ngất hắn cũng được coi là thắng rồi!”
Nghe thấy ý kiến này, đôi mắt của Hỏa Doãn Nhi chợt sáng lên.
Giết người thì có lẽ nàng không làm được, nhưng đánh người ta bất tỉnh thì miễn cưỡng vẫn có thể.
Vì thế nàng hơi mỉm cười với La Chinh: “Nếu ngươi đã nhất định không chịu nhận thua, vậy xin lỗi, ta phải đánh ngươi ngất xỉu rồi!”
Nghe thấy giọng nói mềm mại quyến rũ của Hỏa Doãn Nhi kéo dài một chữ “rồi” ở cuối câu, tâm hồn của không ít thiên tài cấp Thần lập tức rung động.
Một cô gái có dung mạo, lại thêm giọng nói cỡ này thì đều có sức hấp dẫn trí mạng với bất kỳ võ giả nào.
Lúc này, Hỏa Doãn Nhi nhẹ nhàng lướt đến, tiếp tục sử dụng phương pháp cũ, thi triển quy tắc thời gian khiến tốc độ thời gian trở nên chậm lại.
Thoạt nhìn thì thấy dường như La Chinh không có sức chống cự, ngây ngốc đứng một chỗ, trơ mắt nhìn Hỏa Doãn Nhi lấy tốc độ nhanh tới mức không thể phát hiện ra mà áp sát mình.
Vì muốn đánh ngất La Chinh nên Hỏa Doãn Nhi đã vòng ra phía sau hắn, bàn tay ngọc của nàng đánh thẳng về gáy của La Chinh.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc khi Hỏa Doãn Nhi áp sát La Chinh thì tình hình lại có biến chuyển!
Động tác của La Chinh vốn chậm như sên, bỗng chốc chợt nhanh hơn vài phần.
Tuy tốc độ của hắn không theo kịp tốc độ của Hỏa Doãn Nhi, nhưng cũng đủ để hắn bảo vệ cái gáy của mình.
Cho nên một chưởng này của Hỏa Doãn Nhi lại đánh trên cánh tay La Chinh.
“Bốp!”
Một lần nữa, La Chinh lại giống như quả bóng cao su bay thẳng về phía trước.
Lúc này, do có cánh tay bảo vệ nên La Chinh cũng không bị thương, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười, lắc lắc cánh tay hơi đau rồi khôi phục lại như bình thường.
“Ơ?”
Khuôn mặt Hỏa Doãn Nhi lộ vẻ kỳ quái: “Động… động tác vừa nãy của ngươi, sao có thể nhanh như vậy…”
Nàng đã hoàn toàn sử dụng thành thạo quy tắc thời gian tầng thứ nhất, có thể giảm tốc độ trôi đi của thời gian trong phạm vi mười trượng xung quanh mình từ một trăm xuống còn một.
Nói cách khác, ở bên ngoài, khi thời gian trôi qua được một trăm nhịp thở thì ở trong phạm vi mà quy tắc thời gian của nàng bao phủ, một trăm nhịp thở ấy đã bị giảm xuống chỉ còn một nhịp thở mà thôi.
Đây cũng là nguyên nhân khiến tốc độ của La Chinh chậm như ốc sên.
Sau khi bị giảm bớt đi trăm lần, cho dù tốc độ của La Chinh có nhanh tới mấy thì cũng đi được đến đâu? Sao có thể ngăn cản được đòn tấn công của Hỏa Doãn Nhi?
Nhưng ngay trong nháy mắt La Chinh ra tay bảo vệ cái gáy của mình vừa rồi, tốc độ lại bất chợt nhanh hơn gấp mười lần!
Chuyện này tương đương với việc La Chinh đã ép tốc độ của mình tăng lên gấp mười lần…
Đây căn bản là chuyện không có khả năng!
Mà quan trọng hơn là nàng cảm nhận được xung quanh còn có một chút quy tắc thời gian lưu lại trong không trung.
Hơn nữa, thứ quy tắc thời gian này không phải do nàng phóng ra!
“Ngươi lĩnh ngộ được quy tắc thời gian? Vừa mới lĩnh ngộ?” Mặt Hỏa Doãn Nhi đầy vẻ ngạc nhiên.
Lúc này, vẻ mặt đám Chiến Hoàng, Chiến Đế và rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh cũng đầy khiếp sợ.
Với tầm mắt của bọn họ, làm sao có thể không nhìn ra biến cố vừa nãy?
Trước đây, La Chinh vẫn luôn bị đánh, thậm chí còn không hề có sức để đánh trả.
Chuyện này không nói lên rằng La Chinh không đủ lợi hại, mà là quy tắc thời gian quá mức lợi hại!
Người nào có được quy tắc thời gian thì sẽ chiếm ưu thế khi chiến đấu với võ giả cùng cấp bậc, thật sự rất khó tưởng tượng.
Vậy nên, nếu La Chinh thua dưới tay Hỏa Doãn Nhi thì cũng không oan.
Cho nên Chu Hoàng đã thầm nghĩ trong lòng, cho dù La Chinh có thật sự bại dưới tay Hỏa Doãn Nhi, hắn cũng sẽ cố hết sức để giúp đỡ La Chinh.
Đồng thời Chu Hoàng cũng cảm thấy kỳ lạ, không hiểu tại sao La Chinh cố chống cự làm gì? Có lẽ là sợ sau khi bị thua thì thần quốc Hắc Thiết sẽ bỏ rơi hắn không thèm quan tâm nữa, cuối cùng rơi vào tay Chiến Đế Đại Vũ? Thậm chí Chu Hoàng còn muốn dùng chân nguyên truyền âm với La Chinh, khiến hắn không còn mối nghi ngờ này nữa.
Đánh không lại Hỏa Doãn Nhi thì thôi, dù sao thì quy tắc thời gian gần như là thứ không thể chiến thắng được, cứ giằng co mãi cũng không có ý nghĩa gì.
Đánh người rất sảng khoái, tuy nhiên bị đánh thì chắc rất khó chịu, huống chi Hỏa Doãn Nhi cũng đã bị La Chinh tra tấn quá mức rồi…
Nhưng bây giờ, Chu Hoàng đã hiểu việc La Chinh đang làm.
Vậy mà tên nhóc này lại lĩnh ngộ được quy tắc thời gian của Hỏa Doãn Nhi trong lúc chiến đấu!
Càng đáng sợ hơn là hình như hắn đã thật sự lĩnh ngộ được không ít!
Chiến Hoàng Thiên Phong hít một hơi thật sâu, sau đó nói: “Việc lĩnh ngộ quy tắc thời gian khó khăn tới mức nào, có lẽ đã rất rõ ràng.
Ta muốn biết rõ một việc, tên nhóc này thật sự chỉ vừa mới lĩnh ngộ ra lúc chiến đấu ư?”
Quốc chủ Thiên Vận, Chiến Đế Đại Vũ, Chu Hoàng cũng như nhóm rất nhiều Phủ chủ là đại năng Thần Hải Cảnh đều bắt đầu rơi vào trầm tư.
Quy tắc thời gian chính là quy tắc khó lĩnh ngộ được nhất, còn khó hơn quy tắc không gian tới mấy lần.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà đã có thể lĩnh ngộ được quy tắc thời gian dựa trên những gì Hỏa Doãn Nhi thi triển ra, căn bản bọn họ không tin được!
Chương 794: Tốc độ lĩnh ngộ
Thật ra, những đại năng Thần Hải Cảnh đó không phải không tin, mà chỉ cảm thấy khó có thể tiếp nhậnQuy tắc thời gian của tứ đại thần quốc được ghi lại trên vật tổ*.
Đương nhiên, đây đều không phải là đồ vật chốn Hạ Giới mà được truyền từ Thượng Giới xuống thông qua con đường Nghịch Linh của Mật Giáo.
* Vật tổ hay còn được gọi là “đồ đằng” hoặc “tô tem”, là một vật biểu tượng cho tinh thần của một tập thể.
Tuy nhiên, vật tổ ghi lại quy tắc thời gian thì không bị cướp đoạt.
So ra thì những vật tổ khác ghi lại quy tắc hệ Hỏa tầng ba, tầng bốn, rồi hệ Băng, hệ Kim, hệ Lôi thường bị cướp nhiều hơn!
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi quy tắc thời gian quá khó để lĩnh ngộ.
Chuyện trên Thượng Giới thì bọn họ không hiểu rõ lắm, bởi dù sao số lượng võ giả có thể lĩnh ngộ quy tắc thời gian trong cả tứ đại thần quốc cộng lại cũng không quá trăm người!
Giống như nữ võ giả Nguyệt Doanh đi theo Yến Vương kia, thiên phú khác của nàng cũng không mạnh, nhưng chính vì lĩnh ngộ quy tắc thời gian tầng thứ nhất thành thạo nên cũng đã đủ cho nàng đứng đầu đội ngũ thứ hai.
Thiên phú của Hỏa Doãn Nhi cũng đã đủ mạnh rồi, nhưng quan trọng là để hoàn toàn lĩnh ngộ được tầng thứ nhất của quy tắc thời gian thì nàng cũng phải mất tới bảy năm!
Nàng tu luyện đến Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ đã tốn gần mười chín năm, nhưng chỉ riêng việc lĩnh ngộ quy tắc thời gian đã tốn mất bảy năm…
Bởi vì khó có thể lĩnh ngộ, hơn nữa thời gian lĩnh ngộ lại quá dài, cho nên rất nhiều võ giả đã kiên quyết từ bỏ việc lĩnh ngộ quy tắc thời gian dựa trên những vật tổ.
Không ít võ giả cũng đã may mắn chạm được tới vật tổ có ghi quy tắc thời gian, nhưng lại phát hiện mình không có thiên phú ở phương diện này nên cũng đã từ bỏ.
Chính xác thì cái quy tắc thời gian này rất mạnh, nhưng lại tốn quá nhiều thời gian, đã thế lại khó lòng đạt được thành tựu nên đối với đại đa số các võ giả thì hơi vô ích.
Đương nhiên, trong đại lục thần quốc cũng có kẻ rất có nghị lực.
Từng có một vị Hoàng tử của thần quốc Tinh Dã, là võ giả Chiếu Thần Cảnh có thiên phú cấp Thần, lại si mê với việc lĩnh ngộ quy tắc thời gian nên đã mất khoảng năm trăm sáu mươi ba năm mới lĩnh ngộ được sáu phần quy tắc thời gian tầng thứ nhất được ghi trên vật tổ!
Cũng bởi vì việc lĩnh ngộ quy tắc thời gian tốn quá nhiều thời gian nên người này chỉ sống đến hơn năm trăm năm, tu vi cũng chỉ gần đến Thần Đan Cảnh sơ kỳ, cuối cùng vì thọ nguyên hao hết mà chết.
Cho nên chỉ có hai loại người tu luyện quy tắc thời gian trên đại lục thần quốc này.
Loại thứ nhất là võ giả có sức tiếp thu vô cùng mạnh mẽ với quy tắc thời gian.
Cho dù trong thần quốc có nhiều thiên tài đến mấy thì số lượng những thiên tài này cũng ít đến đáng thương.
Trong lớp trẻ bây giờ cũng chỉ có một mình Hỏa Doãn Nhi!
Loại còn lại là đại năng Thần Hải Cảnh.
Tu luyện đến cấp độ như bọn họ thì không có chuyện gì là không thể làm, nhưng họ lại không thể phi thăng lên Thượng Giới, nên cũng chỉ đành tu luyện các loại quy tắc, hoặc đi ra nước ngoài tìm kiếm di tích…
Thần Hải Cảnh có tuổi thọ rất dài nên dùng thời gian cả nghìn năm để lĩnh ngộ thì dù không tương thích với quy tắc thời gian lắm cũng có thể lĩnh ngộ được một chút.
Đây cũng là lý do vì sao những đại năng Thần Hải Cảnh kia khó có thể tiếp nhận chuyện La Chinh lại có thể lĩnh ngộ được trong thời gian ngắn như vậy.
La Chinh và Hỏa Doãn Nhi chỉ mới khai chiến được khoảng một nén nhang.
Trong thời gian này, La Chinh đã có thể nâng tốc độ trôi của thời gian lên gấp mười lần?
Có thể yêu nghiệt như vậy ư?
Sau khi quái vật nhỏ bị người ta đánh thức thì cũng không ngủ tiếp nữa.
Trước đây, nó không có hứng thú với những trận so đấu kiểu này, trừ phi là đại năng Thần Hải Cảnh gặp nhau thì có lẽ nó mới có hứng thú.
Vậy nên trận so đấu giữa những võ giả Hư Kiếp Cảnh, căn bản nó không thèm liếc lấy một cái.
Tuy nhiên lúc này, trong cặp mắt đen vô cùng ma quỷ của hắn cũng lộ vẻ khác thường.
“Chậc chậc.
Thiên phú này rất không bình thường.
Nếu nuốt chửng ngươi, cướp thiên phú về tay thì chẳng phải ta…” Nghĩ đến đây, quái vật nhỏ bỗng nhiên lè lưỡi ra liếm chóp mũi mình.
Ngoài hai con mắt ra thì chiếc lưỡi của quái vật nhỏ cũng hết sức kỳ dị.
Lưỡi hắn giống như lưỡi rắn, chính giữa xẻ đôi ra, hơn nữa lại rất dài, đầu lưỡi có thể vươn ra liếm đến tận mũi.
Thật ra quái vật nhỏ còn có một bí mật rất lớn, mà bí mật này vẫn luôn là tuyệt mật nằm sâu trong tứ đại thần quốc!
Quái vật nhỏ thích ăn sống não người.
Hơn nữa, sau khi ăn sống thì có thể cướp thiên phú của đối phương, chiếm thành của riêng mình!
Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh đều hiểu rất rõ bí mật trên người quái vật nhỏ.
Thiên phú của quái vật nhỏ càng mạnh thì các võ giả cùng luận bàn với hắn càng được lợi, cũng rất dễ dàng đi vào trạng thái ngộ đạo, đột phá cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Mấy năm nay, tứ đại thần quốc cũng âm thầm lấy đi không ít thiên tài ở đội ngũ thứ hai ra để “hy sinh” cho quái vật nhỏ nuốt chửng.
Cho nên trong các võ phủ ở tứ đại thần quốc, thi thoảng sẽ có một hai thiên tài cấp Thần “mất tích”.
Tuy nhiên đại lục thần quốc lớn như vậy, dăm ba thiên tài cấp Thần có vô tình mất tích thì thật sự cũng khó có thể khiến người ta phát giác, vậy nên không có ai nhận ra chuyện này.
Trên mặt La Chinh hiện lên một nụ cười thản nhiên rồi nhìn Hỏa Doãn Nhi cách đó không xa, sau đó hắn lấy chiếc nhẫn tu di trong tay mình và nhẹ nhàng ném đi.
Chiếc nhẫn đó bay đến cách đỉnh đầu La Chinh ba thước, chỉ thấy mười ngón tay của hắn nhẹ nhàng duỗi ra, một luồng lực quy tắc thời gian mạnh mẽ trào ra ngoài.
Cảnh tượng kỳ quái xuất hiện.
Chiếc nhẫn đó từ từ, chậm rãi nằm trên tay hắn.
Thấy cảnh tượng như vậy, Hỏa Doãn Nhi kinh ngạc cảm thán: “Thiên phú của ngươi thật mạnh! Thời gian ngắn như vậy mà có thể ép thời gian xuống mười lần! Năm đó để lĩnh ngộ đến trình độ như ngươi bây giờ, ta đã tốn mất ba năm!”
La Chinh đã trải qua lễ tẩy trần quy tắc nên thân thể có tỷ lệ tương thích với tất cả các quy tắc ở mức cao nhất, tất nhiên tốc độ lĩnh ngộ sẽ nhanh hơn.
Mấy tháng trước, La Chinh giao đấu với Nguyệt Doanh cũng là muốn thông qua cô nàng để lĩnh ngộ lực quy tắc thời gian.
Nhưng khổ nỗi bản thân Nguyệt Doanh lĩnh ngộ được quá ít nên La Chinh không thể lĩnh ngộ được.
Khoảng thời gian trước, La Chinh cũng từng hỏi Nguyệt Doanh xem cô nàng đã tu luyện quy tắc thời gian ở chỗ nào.
Sau đó mới biết được, vật tổ ghi lại quy tắc thời gian kia đang ở thần quốc Thiên Phong, hơn nữa lại luôn nằm trong hoàng thất, thế nên La Chinh không có cơ hội đi lĩnh ngộ.
Lúc này, La Chinh nhìn thấy lực quy tắc thời gian hoàn chỉnh mà Hỏa Doãn Nhi có được thì làm sao hắn có thể buông tha?
La Chinh cười thản nhiên, sau đó hỏi: “Tiếp tục không?”
Chân mày xinh đẹp của Hỏa Doãn Nhi hơi dựng lên, sau đó “ờ” một tiếng: “Nhưng mà ngươi cũng đừng có đắc ý! Ngươi mới ép thời gian xuống được mười lần mà thôi, ta đã có thể ép thời gian xuống cả trăm lần rồi, cho nên tốc độ tuyệt đối của ta còn nhanh hơn ngươi gấp mười lần!”
Sau khi nói xong, nàng nhẹ nhàng lắc chiếc vòng ngọc, lực quy tắc thời gian lại khuếch tán ra thêm lần nữa.
Tất nhiên, La Chinh cũng biết sự chênh lệch giữa hắn và Hỏa Doãn Nhi, chẳng qua chuyện nàng nói tốc độ giữa nàng và hắn chênh lệch gấp mười lần, hắn cũng không tán đồng.
Nếu hai người đều đứng yên rồi dùng lực quy tắc thời gian thì La Chinh sẽ dùng toàn lực, thúc giục cương nguyên và chân nguyên cùng bùng nổ một lúc.
Lợi dụng thiên phú của Truy Vân Sư, tốc độ của La Chinh cũng đã đủ để nhanh hơn gấp hai lần so với Hỏa Doãn Nhi!
Sau khi không còn chênh lệch giữa quy tắc thời gian của hai người thì có lẽ tốc độ tuyệt đối của Hỏa Doãn Nhi cũng chỉ hơn La Chinh khoảng năm lần.
Chênh lệch năm lần, hẳn là có thể chấp nhận được…
“Vù vù vù…”
Vẻ mặt Hỏa Doãn Nhi càng lúc càng nghiêm túc.
Tuy tính tình nàng ngây thơ hồn nhiên, nhưng khi tu luyện võ đạo lại có được sự nghiêm túc mà người thường khó bằng.
Dù sao đi trên con đường võ đạo mà chỉ dựa vào thiên phú thì cũng không được.
Không có nghị lực và kiên trì, không có nhiệt tình và nghiêm túc thì dù thiên phú có mạnh hơn nữa cũng khó có thể đi xa hơn được.
Chỉ thấy thân hình của Hỏa Doãn Nhi mơ hồ vòng ra phía sau La Chinh, còn tốc độ của La Chinh lại hết sức thong thả, nhưng cũng đã nhanh hơn cái lúc chậm như sên không ít.
“Bốp!”
Lúc này, Hỏa Doãn Nhi đập thật mạnh vào phía sau La Chinh một cái, La Chinh uốn người rồi dùng khuỷu tay chặn đòn tấn công của Hỏa Doãn Nhi lại.
“Ầm!”
Một tiếng trầm vang, La Chinh lại bay ra ngoài lần nữa.
Lúc ấy La Chinh đã vào tư thế phòng ngự nên cũng không bị thương.
Vì thế, tình hình chiến đấu trong kết giới bỗng có vẻ vô cùng sốt ruột.
Hỏa Doãn Nhi đánh từng chưởng ra ngoài.
Dĩ nhiên, tốc độ của nàng chiếm ưu thế không nhỏ, nhưng La Chinh lại có kinh nghiệm chiến đấu hơn Hỏa Doãn Nhi nhiều.
Nói chung, hắn có thể tính toán, dự liệu trước, nên đã phòng ngự trước đòn tấn công của Hỏa Doãn Nhi rồi!
Càng điên đầu hơn nữa là, La Chinh không chỉ có thể ngăn cản đòn tấn công của Hỏa Doãn Nhi mà hắn còn lĩnh ngộ quy tắc thời gian ngày một nhanh hơn!
Sau chưởng thứ mười ba mà La Chinh chống đỡ được từ Hỏa Doãn Nhi, hắn đã có thể ép thời gian được khoảng mười một lần.
Mà khi Hỏa Doãn Nhi đánh ra hai mươi chưởng với La Chinh, La Chinh đã có thể ép thời gian đến khoảng mười hai lần.
Vạn sự khởi đầu nan, nhưng La Chinh ngày càng lĩnh ngộ được nhiều quy tắc thời gian tầng thứ nhất hơn, tốc độ lĩnh ngộ càng lúc càng nhanh hơn.
Một đại năng Thần Hải Cảnh nhìn ra manh mối trong đó xong liền lắc đầu.
Kiểu này, chỉ sợ tình hình của Hỏa Doãn Nhi không ổn.
Chương 795: Hậu duệ Chân Phượng
Không chỉ có vị đại năng Thần Hải Cảnh đó nhìn ra điểm này, ngay cả đám Quốc chủ như Chiến Hoàng Thiên Phong, Chu Hoàng cũng đã nhìn raNếu không dùng quy tắc thời gian thì tốc độ giữa La Chinh và Hỏa Doãn Nhi có chênh lệch rất lớn.
Nhưng quan trọng là dù Hỏa Doãn Nhi có chiếm ưu thế về tốc độ thì cũng không làm gì được La Chinh.
Khả năng chống đỡ của thân thể tên nhóc La Chinh này rất kinh khủng, quả thực là mạnh mẽ bá đạo.
Chỉ cần hắn cứ tiếp tục chống đỡ như vậy thì sẽ lĩnh ngộ quy tắc thời gian ngày càng sâu, cuối cùng kẻ rơi vào thế bại vẫn là Hỏa Doãn Nhi.
“Hửm? Không ổn rồi” Hỏa Doãn Nhi chớp mắt.
Nàng ta cũng đã cảm nhận được sự thay đổi của La Chinh, tốc độ của hắn càng ngày càng nhanh.
Nói tổng thể thì tốc độ của hắn và bản thân nàng vẫn chênh lệch bốn lần, nhưng sự chênh lệch này đang nhanh chóng thu hẹp lại…
Hỏa Doãn Nhi không muốn thua La Chinh, thực sự không muốn.
Vì vậy lần này, sau khi đánh ra một chưởng, Hỏa Doãn Nhi không hề tiếp tục tấn công nữa mà dáng người nhỏ nhắn yêu kiều đó lại lơ lửng ở một góc của kết giới.
Một lát sau, nàng mới mở miệng nói với La Chinh: “La Thiên Hành, ngươi vẫn nên nhận thua đi!”
“Vì sao?” La Chinh không biết cô gái nhỏ này đang nghĩ gì, chẳng qua đại khái là hắn cũng đã quen với tư duy của Hỏa Doãn Nhi.
Người nhiều vô kể, muôn hình muôn vẻ, tính cách gì cũng có, tính cách của Khê Ấu Cầm lúc đầu đã khiến La Chinh hiểu rõ đạo lý này.
“Ta phải dùng lửa rồi, chiêu này e là ngươi không chống đỡ được, sợ là ngươi sẽ chết!” Hỏa Doãn Nhi nghiêm túc nói.
“Lửa?” Lông mày La Chinh khẽ dựng lên.
Từ sau lần luyện thể trước, Hồng Mông Thiên Cương của La Chinh vẫn luôn tích lũy trong cơ thể hắn, La Chinh cũng muốn dung luyện cơ thể lần nữa, để cơ thể tấn thăng lên tầng kế tiếp.
Nhưng mãi cho đến nay, La Chinh vẫn chưa tìm được nguồn lửa thích hợp.
Nguồn lửa như thế nào mới có thể giúp cơ thể La Chinh tấn thăng tới phẩm cấp tiếp theo, bản thân La Chinh cũng không nói rõ được.
Nhưng nói chung thì cơ thể hắn càng mạnh mẽ, nguồn lửa cần thiết lại càng phải lớn mạnh.
Nguồn lửa lợi hại, bản thân La Chinh cũng có, đó chính là Hắc Hỏa trong lò luyện thần bí kia.
Thế nhưng, Hắc Hỏa lại quá bá đạo, La Chinh không dám coi thường mà thử.
Có lẽ thứ mà Hỏa Doãn Nhi này tinh thông nhất không chỉ có quy tắc thời gian, trình độ lĩnh ngộ quy tắc hệ Hỏa cũng tương đối cao, nếu có thể mượn ngọn lửa của nàng để giúp cơ thể mình trở thành thánh khí thì đối với La Chinh quả thực là một việc tốt.
“Đúng” Hỏa Doãn Nhi gật đầu: “Vì vậy ngươi vẫn nên từ bỏ đi, đừng ép ta dùng chiêu này.
Hiện giờ ta không thể đánh ngất được ngươi, mà tốc độ lĩnh ngộ quy tắc thời gian của ngươi lại nhanh như vậy, e là không bao lâu nữa ngươi đã có thể hoàn toàn lĩnh ngộ được quy tắc thời gian rồi.
Đến lúc đó, ta đã không phải là đối thủ của ngươi nữa…”
Không ngờ nàng lại thầm phân tích những thứ này trong lòng, rồi nói cho La Chinh nghe từng chút, từng chút một…
Nghe Hỏa Doãn Nhi giảng giải như vậy, đám thiên tài cấp Thần Hư Kiếp Cảnh ở bên dưới ai nấy đều thở dài tuyệt vọng.
Những thiên tài cấp Thần này cũng được coi là yêu nghiệt ở nơi họ sống, cũng là sự kiêu ngạo tuyệt đối trong thế gia của mình!
Nhưng so sánh với La Chinh thì bọn họ còn kiêu ngạo thế quái nào được? Hắn cứ như vậy mà lĩnh ngộ quy tắc thời gian nên khó tránh khỏi quá đả kích người khác.
Đã không thể nào dùng từ yêu nghiệt và quái vật để hình dung tên nhóc này được nữa.
“Chỉ có thể nói, tên nhóc này không phải là người!” Có người tức giận nói.
“Không phải người thì là gì?” Người bên cạnh lại hỏi một câu.
“Là gia súc, là súc sinh!” Hình như chỉ có gọi La Chinh như vậy mới có thể khiến tâm lý của mọi người cảm thấy cân bằng hơn một chút.
Thấy La Chinh không trả lời, Hỏa Doãn Nhi khẽ nghiến răng nói: “Nhận thua đi, ta xin ngươi đó! Ta không muốn dùng chiêu này”
Đây đã là lần thứ hai Hỏa Doãn Nhi cầu xin La Chinh…
La Chinh lắc đầu, thản nhiên cười nói: “Rất xin lỗi.
Ngươi cầu xin như vậy khiến ta thực sự rất khó xử.
Nếu là chuyện khác thì có lẽ ta còn có thể đồng ý, nhưng bảo ta nhận thua thì xin thứ lỗi, La Thiên Hành ta khó lòng nghe theo được!”
Hỏa Doãn Nhi phồng má lên, động tác đáng yêu của nàng khiến rất nhiều võ giả bên dưới nhìn vào vừa thương yêu vừa tức giận.
Đương nhiên bọn họ thương yêu Hỏa Doãn Nhi, còn tức giận vì La Chinh đối đãi với nữ thần trong lòng bọn họ như vậy.
Chẳng phải chỉ là nhận thua thôi sao? Có gì to tát chứ?
“Hết cách” Hỏa Doãn Nhi khịt khịt mũi, tay phải giơ cao lên.
Cánh tay của nàng rất nhỏ, vì vậy chiếc vòng ngọc màu đỏ lửa trên tay rất lỏng.
Nhấc tay một cái, chiếc vòng ngọc đó liền thuận theo cổ tay trắng nõn của nàng trượt xuống, sau khi trượt thẳng qua cùi chỏ đến cánh tay thì mới dừng lại.
Sau đó, hai tay Hỏa Doãn Nhi đột nhiên chắp lại với nhau giữa đỉnh đầu.
Vốn dĩ, mỗi khi Hỏa Doãn Nhi vận chuyển chân nguyên thì chiếc vòng ngọc đều sẽ nhanh chóng lắc lư, nhưng giờ đây cánh tay của nàng đã cố định vòng ngọc lại nên không phải vòng ngọc chuyển động nữa mà là cơ thể nàng!
Chỉ nhìn thấy thân người Hỏa Doãn Nhi nhanh chóng lắc lư với một biên độ nhỏ.
Bởi vì tốc độ quá nhanh cho nên vừa nhìn qua, thậm chí nàng còn mang lại cho người khác một cảm giác mơ hồ!
Khi nàng bắt đầu chuyển động thì trên vòng ngọc cũng bắt đầu xuất hiện ngọn lửa đỏ rực diễm lệ!
Phần đông các đại năng Thần Hải Cảnh của thần quốc Thiên Phong khi nhìn thấy cảnh này thì đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Quốc chủ của họ, Chiến Hoàng Thiên Phong.
Nhìn thấy sắc mặt điềm nhiên của Chiến Hoàng Thiên Phong, trong lòng những đại năng Thần Hải Cảnh kia lại tràn đầy lo lắng.
Thậm chí, một đại năng Thần Hải Cảnh còn không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Quốc chủ, không ngăn nàng lại sao?”
Trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong hiện lên vẻ phức tạp.
Nói đúng ra, hắn không muốn Hỏa Doãn Nhi dùng chiêu này.
Nhưng lần này Chiến Hoàng Thiên Phong đã hạ quyết tâm, vì lúc trước hắn đã quá cưng chiều Hỏa Doãn Nhi, thế nên mới nuôi nàng trở thành một người có tính cách không chín chắn như vậy.
Sử tử còn biết đẩy con xuống núi để rèn luyện hậu duệ của mình, hắn đường đường là Chiến Hoàng Thiên Phong, lẽ nào lại không làm được?
Lần này, hắn muốn để Hỏa Doãn Nhi tự mình quyết định xem phải làm thế nào để đối mặt với La Thiên Hành.
Vì vậy, chỉ cần không nguy hiểm tới tính mạng của Hỏa Doãn Nhi thì hắn sẽ không ngăn cản.
“Bỏ đi, tất cả phải xem bản thân nó thôi” Chiến Hoàng Thiên Phong trả lời.
Nếu Quốc chủ đã nói như vậy thì những đại năng Thần Hải Cảnh khác trong thần quốc Thiên Phong cũng không còn gì để nói nữa.
Ngọn lửa trên chiếc vòng trên cánh tay Hỏa Doãn Nhi càng lúc càng cháy mạnh hơn, đồng thời ở giữa mi tâm của Hỏa Doãn Nhi cũng đột nhiên xuất hiện một dấu ấn thật đậm.
Sau đó, một luồng sức mạnh từ dấu ấn đó phát tán ra ngoài!
“Chân Phượng Chi Hỏa, xuất hiện đi…”
Một ảo ảnh phượng hoàng được ngưng luyện thành lập tức xuất hiện phía sau Hỏa Doãn Nhi!
Sau đó, mọi người ở quảng trường đều cảm nhận được hơi nóng mãnh liệt.
Sau khi xuyên qua kết giới của đại năng Thần Hải Cảnh bố trí thì hơi nóng này đã bị suy giảm, nhưng vẫn khiến người khác khó mà chống đỡ được.
Không ít võ giả Hư Kiếp Cảnh đều phải ngưng tụ chân nguyên hộ thể mới có thể ngăn chặn được hơi nóng ở bên ngoài cơ thể.
“Huyết mạch Chân Phượng, không ngờ Hỏa Doãn Nhi lại có huyết mạch Chân Phượng? Nàng là hậu duệ Phượng tộc?” Nhìn thấy cảnh này, có người lớn giọng hét lên.
“Nồng độ huyết mạch của nàng cao đến mức vô lý, rất có khả năng là hậu duệ Phượng tộc!”
Nhìn thấy ngọn lửa chầm chậm ngưng kết ra này, lông mày của La Chinh cũng đột nhiên dựng lên.
La Chinh cũng từng hấp thụ máu Chân Long, thậm chí cả tinh huyết Chân Long.
Sau khi hấp thụ tinh huyết Chân Long thì thân thể La Chinh cũng có được lợi ích vô cùng lớn.
Có điều, máu và tinh huyết Chân Long mà La Chinh hấp thụ đều được tính bằng “giọt”.
Nói một cách tổng quát thì tỉ lệ huyết mạch trong cơ thể La Chinh không nhiều.
Quan trọng hơn là máu Chân Long của hắn đều là mãi sau này mới hấp thụ, vì vậy vẫn chưa nắm rõ được sự thần thông của Chân Long tộc.
Còn Hỏa Doãn Nhi này, hình như là hậu duệ của thần thú siêu cấp thực sự.
Nồng độ huyết mạch cao đến mức vô lý, ảo ảnh Chân Phượng đó lại được ngưng kết đến mức độ như thật!
Khi La Chinh ở Thanh Vân Tông cũng từng gặp Mạc Vũ Hinh có huyết mạch Thanh Loan.
Nhưng bản thân Thanh Loan không thể nào sánh được với thần thú siêu cấp, kém xa những thần thú siêu cấp như Chân Long, Chân Phượng.
Huống hồ, nồng độ huyết mạch của Mạc Vũ Hinh không hề cao, thậm chí còn hơi bị pha tạp.
Hỏa Doãn Nhi trước mặt thì lại khác, nàng ta hình như có huyết mạch Chân Phượng hoàn chỉnh…
“Vù vù vù…”
Từ mi tâm của nàng phóng ra từng ngọn lửa, chúng không ngừng ngưng tụ, chầm chậm dung hợp lại thành một con phượng hoàng!
Con phượng hoàng mà Hỏa Doãn Nhi ngưng kết ra cũng không giống như Băng Phượng của Ninh Vũ Điệp.
Băng Phượng của Ninh Vũ Điệp là vật quán tưởng mà thành, còn con phượng hoàng hiện tại gần như là một con phượng hoàng thực sự!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Dịch] Luân Hồi Lạc Viên [Dịch] Luân Hồi Lạc Viên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Luan-Hoi-Lac-Vien-SE-Audio-Truyen.jpg)







