1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 160 : Dương Viêm Xung Kích (c796-c800)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 160 : Dương Viêm Xung Kích (c796-c800)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 796: Dương Viêm Xung Kích

Thần thú siêu cấp giống với mãnh thú, cũng phân theo phẩm cấpMãnh thú cấp chín tương đương với Hư Kiếp Cảnh của loài người, mãnh thú cấp mười thì ngang với Sinh Tử Cảnh.

Mãnh thú cấp mười một tương đương với đại năng Thần Hải Cảnh, cho dù là thần thú siêu cấp hay mãnh thú thì sau khi phát triển đến cấp mười một, yêu đan trong cơ thể sẽ hóa lỏng, mở ra một thế giới.

Có điều, giữa mãnh thú, thần thú và thần thú siêu cấp cũng có khoảng cách tương đối lớn.

Những thần thú siêu cấp như Chân Long, Chân Phượng thì dù tốc độ phát triển hay thiên phú thần thông đặc biệt đều không phải là thứ mà các thần thú và mãnh thú thông thường có thể so sánh được.

Điểm này cũng giống như chuyện một số thiên tài siêu cấp của Nhân tộc có thể dễ dàng khiêu chiến đối thủ vượt cấp.

“Lấy linh làm khế, lấy hồn làm ước, Chân Phượng ‘Hỏa Diệu’ nghe lệnh của ta, đồng hành với ta!” Thời khắc này, giọng nói của Hỏa Doãn Nhi trở nên vô cùng nghiêm túc.

Con Chân Phượng có tên Hỏa Diệu này chính là khế ước thú* của Hỏa Doãn Nhi.

Thực lực bản thân nàng càng mạnh thì khế ước thú đã ký kết khế ước với bản thân cũng sẽ càng mạnh.

Hỏa Doãn Nhi chỉ là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, cho dù trên Thượng Giới thì việc có một con Chân Phượng làm khế ước thú cho mình cũng đã vô cùng quý hiếm!

* Khế ước thú: Con thú được ký khế ước với chủ nhân.

Giống như Chân Long tộc, số lượng Chân Phượng tộc cũng vô cùng hiếm.

Ví dụ như cộng cả bốn mươi chín con Chân Long của Chân Long giới và một số Chân Long chưa hoàn toàn phát triển thì số lượng cũng chỉ có vài nghìn, số lượng Chân Long tộc thì nhiều hơn một chút, nhưng cũng khó để lên đến vạn!

Mà số võ giả trong mười vạn Thượng Giới đâu chỉ vài trăm triệu? Làm khế ước thú với Chân Phượng? Nói gì mà dễ thế?

Có lẽ chỉ có truyền nhân của Thiên Tôn mới có đãi ngộ như vậy!

Thực lực mà Hỏa Doãn Nhi thể hiện ra đương nhiên khiến phần đông đại năng Thần Hải Cảnh kinh hãi.

Cô nàng của Hỏa gia này không có chút động tĩnh nào mà đã phát triển đến trình độ như vậy rồi.

Nhưng sau khi nhìn thấy con phượng hoàng “Hỏa Diệu” đó thì tròng mắt mỗi người đều lồi lên như muốn rơi ra đến nơi, không thể dùng từ kinh hãi để hình dung được nữa.

“Lão Hỏa, ngươi giấu cũng kỹ đấy!” Chiến Đế Đại Vũ lạnh lùng chế giễu.

Nói thế nào thì tứ đại thần quốc cũng như anh em một nhà, giữa đôi bên không hề tồn tại quá nhiều bí mật.

Ví dụ như bí mật trên người quái vật nhỏ ở võ phủ Cửu Đỉnh kia cũng đều được chia sẻ cho mấy vị Chiến Hoàng, Chiến Đế cùng dùng.

Nhưng không ngờ Chiến Hoàng Thiên Phong này lại có thể nuôi dưỡng ra một nhân vật như vậy một cách thần không biết quỷ không hay.

Có lẽ thực lực hiện giờ của Hỏa Doãn Nhi không đủ để uy hiếp bất kỳ ai, nhưng đến khi nàng và con Chân Phượng của nàng trưởng thành thì sao? Khi con Chân Phượng này phát triển đến cấp mười một thì làm gì có vị đại năng Thần Hải Cảnh nào ở đây có thể là đối thủ nó?

Nếu mọi người biết rõ chuyện này thì đã chẳng nói làm gì, nhưng Chiến Hoàng Thiên Phong lén lút bồi dưỡng ra một nhân vật như vậy mà mọi người lại không hề hay biết, đám Quốc chủ của ba thần quốc còn lại khó tránh sẽ có chút nghi kỵ.

Ngược lại, Chiến Hoàng Thiên Phong không hề hoang mang mà cười nói: “Lưu Tán, việc gì phải dùng sắc mặt đó nói chuyện? Nếu ta có ý che giấu thì dĩ nhiên sẽ không để Doãn Nhi xuất chiến”

Lời này của hắn nói cũng có lý.

Từ đầu đến cuối, Chiến Hoàng Thiên Phong không hề có bất kỳ ám hiệu gì với Hỏa Doãn Nhi, hoàn toàn để nàng tự do phát huy, Hỏa Doãn Nhi dùng khế ước thú mà Chiến Hoàng Thiên Phong cũng không hề ngăn cản.

Nghe được lời này, sắc mặt của mấy vị Quốc chủ mới ổn định lại.

Nhìn từ một góc độ khác, Hỏa Doãn Nhi có một con Chân Phượng làm khế ước thú cũng là một chuyện tốt đối với đại lục thần quốc.

Trong đại lục thần quốc cũng không có gì mấy để phát triển, không ai có thể dựng lại một con đường để phi thăng lên Thượng Giới nên chung quy lại thì tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh đều sẽ bị nhốt lại ở đây.

Mà sự phát triển của Chân Phượng gần như là không có giới hạn.

Nếu con Chân Phượng này có thể phát triển thì có lẽ sẽ thực sự có cơ hội để xây dựng lại con đường phi thăng.

“É é!”

Con Chân Phượng tên là Hỏa Diệu kia đột nhiên kêu lên một tiếng cao vút, bay lượn quanh Hỏa Doãn Nhi một vòng, sau đó bay lên cao, giương đôi cánh rộng đến vài trượng ra, đầu phượng nhìn thẳng phía La Chinh, tỏa ra sự tôn nghiêm vô thượng.

Còn những chiếc lông dài đến cả trăm trượng của nó thì vờn quanh, bao bọc lấy Hỏa Doãn Nhi ở bên trong.

Trên mỗi cái lông của con Chân Phượng đó đều có một ngọn lửa cháy rừng rực, từng quy tắc hệ Hỏa theo đó mà kịch liệt phóng ra.

“Quy tắc hệ Hỏa tầng thứ ba…”

La Chinh cảm nhận được độ mạnh của quy tắc hệ Hỏa đó, trong lòng cũng có một suy đoán đại khái.

Ngọn lửa này không ngừng sinh sôi, vừa có thể đem đến sự hủy diệt, đồng thời lại ẩn chứa cơ hội sinh tồn mạnh mẽ bên trong.

Mặc dù con Chân Phượng này mới chỉ ở cấp chín, nhưng lại mang tới cho La Chinh một cảm giác áp bức mãnh liệt, thậm chí áp lực còn lớn hơn so với lúc đối mặt với Thôi Tà.

Quả nhiên thần thú siêu cấp không phải chuyện đùa.

Nếu Hỏa Doãn Nhi triệu hồi ra một con Chân Long hoặc một con Băng Phượng thì áp lực của La Chinh chắc chắn sẽ còn tăng thêm vài phần.

Có lẽ, thực lực của con thần thú siêu cấp này có thể ngang với cường giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng, thậm chí là ngũ trọng, cộng thêm một Hỏa Doãn Nhi thì dù là La Chinh cũng không nắm chắc sẽ thắng đối phương.

Nhưng Hỏa Doãn Nhi này lại chủ tu quy tắc hệ Hỏa và quy tắc thời gian, đã thế khế ước thú mà nàng ta triệu hồi ra thông qua huyết mạch của bản thân cũng là một con hỏa phượng!

La Chinh có thân thể tiên khí nên vốn dĩ đã hoàn toàn miễn dịch với lửa, hắn còn đang phiền lòng vì không có nơi nào giúp hắn gia tăng cường độ của cơ thể nữa cơ!

Cường độ cơ thể càng cao có nghĩa là La Chinh có thể sử dụng càng nhiều lực vảy rồng, thu thập binh khí để dung luyện ra Thiên Diễn Tinh Hoa đã không còn là chuyện khó khăn với La Chinh nữa.

Nhưng cơ thể của La Chinh lại không thể chịu đựng được sức mạnh quá lớn, nếu dùng quá nhiều lực vảy rồng thì cơ thể hắn sẽ vỡ vụn mất.

Hỏa Doãn Nhi khẽ dựa về phía sau, ngồi xuống trên lông con phượng hoàng đang xoay quanh, sau đó liền thấy nàng khẽ chỉ về phía La Chinh rồi nói: “Hỏa Diệu, Dương Viêm Xung Kích!”

“É!”

Con Chân Phượng đó đột nhiên ngẩng đầu, mở to miệng, nguyên khí trời đất đột nhiên chuyển động, không ngừng cuồn cuộn hội tụ về phía miệng nó.

“Trực tiếp hấp thụ nguyên khí trời đất sao?” La Chinh thầm kinh ngạc.

Sau khi hấp thụ được tương đối nguyên khí trời đất rồi thì lập tức nhìn thẳng vào La Chinh ở cách đó không xa.

Có điều, ngay khi con Chân Phượng đó chuẩn bị phun lửa thì bóng dáng Hỏa Doãn Nhi đột nhiên lại lóe lên, lao lên phía đầu con Chân Phượng này, phủ tay lên phần đầu nó.

Sau khi thấp giọng trao đổi với nó vài câu, nàng nói với La Chinh: “La Thiên Hành, ta đã chứng minh rồi! Giờ ngươi nên hiểu, nếu Dương Viêm Xung Kích của Hỏa Diệu phun ra thì chắc chắn ngươi sẽ hóa thành tro bụi! Ngươi suy nghĩ cho kỹ, hiện giờ hối hận vẫn còn kịp!”

La Chinh vẫn buồn bực, không hiểu Hỏa Doãn Nhi này muốn làm gì.

Đã đến lúc này rồi mà nàng ta vẫn còn ra lệnh cho khế ước thú của mình tạm dừng tấn công, La Chinh suýt chút cũng ngất ra đất.

Nhưng người ta cũng có lòng tốt nên mới nhắc nhở.

Mặc dù đây chỉ là một con phượng hoàng nhỏ, mới chỉ là cấp chín, nhưng dù gì nó cũng là thần thú siêu cấp, mãnh thú thông thường vĩnh viễn không thể so sánh được.

“Ta thấy La Thiên Hành này cứ nhận thua đi cho xong.

Có thể ép hoàng tộc phải dùng đến thần thú siêu cấp thì cũng coi như hắn có danh tiếng rồi, chắc chắn thần quốc Hắc Thiết sẽ phong thưởng hậu hĩnh cho hắn!”

“Loại người như La Thiên hành không dễ dàng nhận thua như vậy đâu.

Muốn nhận thua thì đã nhận từ trước rồi”

“Không chịu thua thì chết thôi.

Muốn tìm cái chết cũng không có ai cản hắn, Công chúa Doãn Nhi của chúng ta đã cho hắn đủ cơ hội rồi!”

Phần lớn mọi người đều thấy La Chinh không vừa mắt.

Hiểu biết của võ giả đại lục thần quốc rộng rãi hơn nhiều so với Trung Vực, huống hồ bọn họ còn có rất nhiều tài nguyên được Thượng Giới truyền xuống.

Trong lòng bọn họ, đại khái đều có một khái niệm rõ ràng về thần thú và thần thú siêu cấp.

Ví dụ như thực lực của con Chân Phượng cấp chín trước mặt này, không ít người đoán nó ít nhất cũng có thực lực của võ giả Sinh Tử Cảnh, cho dù là võ giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng, ngũ trọng thì e là cũng khó có thể đối địch lại được với nó.

Một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ như La Chinh, cho dù thiên phú có kinh người đi nữa thì cũng có thể lấy gì ra để đối phó với Chân Phượng này? Chỉ sợ còn chưa kịp tiếp cận thì đã bị thiêu thành tro rồi.

Ngay trước ánh mắt của bao nhiêu người, La Chinh liền nhả ra bốn chữ: “Cảm ơn, xin lỗi”

Cảm ơn, dĩ nhiên là cảm ơn Hỏa Doãn Nhi đã cho hắn cơ hội.

Còn xin lỗi, dĩ nhiên là nói với Hỏa Doãn Nhi rằng bản thân hắn vẫn sẽ không nhận thua.

Trên mặt Hỏa Doãn Nhi hiện lên vẻ tiếc nuối.

Khi triệu hồi Hỏa Diệu, trong lòng nàng cũng từng quyết đoán.

Nếu nàng đã là một võ giả thì vĩnh viễn sẽ không tránh khỏi việc phải tranh đấu với người khác, giống như con người kể từ khi sinh ra đã phải ăn vậy.

Đây là quy luật nàng không thể nào tránh được.

Nếu đã không thể tránh thì chỉ có thể thử chấp nhận.

Hỏa Doãn Nhi không hề chọn trốn tránh.

Hoặc nên nói là lần so đấu với La Chinh này đã khiến nàng hiểu rõ hơn về sứ mệnh và trách nhiệm của bản thân, cũng giúp nàng cảm nhận rõ được sự kỳ vọng của phụ hoàng đối với nàng!

Nếu là thường ngày, nàng thà chọn nhận thua cũng không muốn gọi Hỏa Diệu ra để giết chết La Chinh.

Nhưng lần này thì khác, nàng không muốn phụ hoàng thất vọng.

Sau khi thấy lời cảnh cáo của mình không hề có tác dụng, đôi đồng tử của Hỏa Doãn Nhi khẽ co lại, sau đó vô cùng nghiêm túc vỗ vỗ phần đầu của Hỏa Diệu.

Chân Phượng Hỏa Diệu đã chờ đợi lâu rồi, nên sau khi nhận được lệnh liền có một ngọn lửa sáng rộng chừng một trượng ở dưới miệng nó lao thẳng về phía La Chinh.


Chương 797: Không đủ uy lực

Ngọn lửa bình thường sẽ tỏa sức nóng ra bốn phía, rất khó để tập trung vào một chỗNhưng Dương Viêm Xung Kích mà Chân Phượng thả ra lại tập trung tất cả sức nóng vào một chỗ nên khi phóng ra nó không tỏa ra quá nhiều nhiệt lượng dư thừa.

Trong ngọn lửa màu trắng đó lại ẩn chứa sức nóng mà người ta khó có thể tưởng tượng nổi.

Dương Viêm Xung Kích bay tới rất nhanh, trong lòng La Chinh chỉ có một suy nghĩ lóe lên: Chỉ sợ bộ quần áo trên người hắn sẽ bị thiêu rụi mất…

Suy nghĩ này vừa mới lóe lên thì cả người hắn đã bị Dương Viêm bao phủ.

“Phừng phừng…”

Từ đầu tới cuối, La Chinh không hề lo lắng cho sự an nguy của mình.

Bản thân hắn miễn dịch với khá nhiều ngọn lửa, cho tới nay, ngoài Hắc Hỏa trong lò luyện thần bí ra thì La Chinh không sợ bất cứ ngọn lửa nào.

Tuy luồng Dương Viêm do Chân Phượng phóng ra rất khủng bố, nhưng nó chỉ là quy tắc hệ Hỏa tầng thứ ba, vẫn chưa làm gì được hắn.

Nếu là một con Chân Phượng thành niên thì có lẽ La Chinh mới khó có thể ngăn cản…

Đương nhiên, Chân Phượng thành niên chính là thần thú siêu cấp cấp mười bốn, hay thậm chí là cấp mười lăm, có thể so ngang với Giới Chủ, Thiên Tôn.

Thần thú trình độ siêu cấp như thế thì chỉ riêng thân hình đã dài đến mấy nghìn dặm rồi, muốn đối phó với La Chinh cũng chỉ cần động móng vuốt một cái là có thể khiến hắn tan xương nát thịt.

Thân thể La Chinh chìm trong ngọn lửa, nhanh chóng nóng lên, đỏ rực như một mỏ hàn bị đốt đỏ.

“Chắc là sắp xuất hiện rồi” La Chinh cũng có chút chờ mong.

Nếu thân thể hắn có thể tiến vào cấp bậc thánh khí thì cũng sẽ giúp thực lực của hắn tăng mạnh.

Dù sao dưới sức mạnh bùng nổ của cương nguyên phối hợp với nghìn tấm vảy rồng thì có lẽ đến khi La Chinh tiến vào Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ là có thể quét ngang cường giả Sinh Tử Cảnh!

Nhưng khi đòn đánh của Dương Viêm đã kéo dài trong mười mấy nhịp thở, mày La Chinh bắt đầu nhíu lại.

“Hử? Vì sao lại không xuất hiện…”

Thân thể mới chỉ bị ngọn lửa nướng nóng thì vẫn chưa đủ để khiến nó thăng cấp, quan trọng nhất vẫn là những ký hiệu màu vàng.

Sau khi những ký hiệu màu vàng xuất hiện, thân thể La Chinh mới có thể hấp thu toàn bộ ngọn lửa vào trong cơ thể.

“Cường độ của ngọn lửa không đủ” La Chinh nhanh chóng cho ra kết luận này.

Không ngờ ngọn lửa đạt tới tầng thứ ba của quy tắc hệ Hỏa vẫn không thể khiến thân thể hắn thăng cấp.

Việc này có chút phiền phức.

Con phượng hoàng này chắc không chỉ lĩnh ngộ đến tầng thứ ba của quy tắc hệ Hỏa…

Trong nháy mắt khi phượng hoàng đáp xuống, La Chinh cảm nhận được sự huyền ảo của quy tắc hệ Hỏa.

Quy tắc này phức tạp hơn quy tắc hệ Hỏa trong Dương Viêm nhiều, chắc chắn phải là quy tắc hệ Hỏa thuộc tầng cao.

Nghĩ đến đây, La Chinh lại lội ngược dòng mà tiến gần về phía Hỏa Doãn Nhi.

Khi Dương Viêm Xung Kích phóng ra sẽ tấn công theo đường thẳng, đoạn cuối của nó đánh lên kết giới, bắn ra vô số tia lửa.

Dương Viêm liên tục tấn công khiến cho kết giới mà đại năng Thần Hải Cảnh ngưng kết ra cũng hơi lung lay một chút, một bên kết giới không ngừng lay động giống như nước gợn.

Nếu kết giới do mình tạo ra bị một võ giả Hư Kiếp Cảnh làm sập thì thực sự rất mất mặt, vì thế, đại năng Thần Hải Cảnh kia phất tay lên, một tia sáng màu xanh dung nhập vào trong kết giới, củng cố thêm cho kết giới này.

“Cho nên ta mới nói, có đôi khi làm người không thể quá cứng nhắc.

Không phải chỉ là nhận thua thôi sao? Cần gì phải vì mặt mũi mà mạnh miệng? Bây giờ bị đốt thành tro rồi, đúng là không biết quý trọng bản thân.

Mất mạng là việc nhỏ, quan trọng là hắn khiến Công chúa của chúng ta phải chịu khổ sở trong lòng, đây mới là lỗi lầm lớn nhất!”

“Nói đúng lắm, tên La Thiên Hành này thật sự giống như một con chuột chết, chết rồi còn phải khiến người ta thấy ghê tởm! Công chúa Doãn Nhi không muốn sát sinh, hắn lại cứ ép nàng ấy phải ra tay, để bị coi thường!”

“Người như thế, tốt nhất phải giết hắn một nghìn lần mới giải hận được!”

Những võ giả của thần quốc Thiên Phong thấy Hỏa Doãn Nhi tựa vào vai phượng hoàng, trên mặt lộ vẻ vô cùng buồn bã thì lại càng hận La Chinh đến tận xương.

Theo bọn họ thấy, có lẽ La Chinh không có khả năng sống sót dưới đòn tấn công Dương Viêm này.

Nhưng tội lớn nhất của hắn chính là khiến cho Hỏa Doãn Nhi khó chịu như thế.

Trong lòng Hỏa Doãn Nhi thật sự vô cùng khó chịu, tay nàng nắm chặt lông của Chân Phượng Hỏa Diệu, tâm tình cũng như rơi xuống đáy vậy.

Nàng đã sớm biết thế giới võ giả tàn khốc, nhưng mọi người chỉ phân thắng bại thôi không được sao? Vì sao cứ nhất định phải liều mạng như vậy? Có đáng không?

Trong mắt nàng, La Chinh là một võ giả có tiền đồ xán lạn, vậy mà cứ thế ngã xuống thì quả thực khiến nàng vô cùng khó chịu, thậm chí còn rất đau khổ!

Nhưng nàng cũng hiểu, cách làm của nàng là chính xác.

Nàng không thể lùi bước, không thể có lỗi với niềm hy vọng tha thiết của phụ hoàng.

Nhưng ngay lúc nàng đang bị cảm xúc buồn rầu và tự trách quấn quanh thì một cái đầu bỗng lộ ra từ đỉnh phóng ra luồng Dương Viêm Xung Kích.

Khi Hỏa Doãn Nhi nhìn thấy cái đầu kia, cả người nàng lập tức sững sờ, sau đó nàng chợt nghe thấy La Chinh mở miệng nói: “Chim ngốc! Tăng sức lên chút nữa đi!”

“Ủa? La Thiên Hành, ngươi không bị làm sao ư?” Nhìn thấy đối thủ của mình không hề bị thương, trên mặt Hỏa Doãn Nhi vốn vô cùng buồn bã lại hiện lên vẻ vừa mừng vừa sợ.

Cảnh này giữa hai người một lần nữa khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ.

Không thể không nói, hai người đều là quái nhân trong quái nhân.

La Chinh vậy mà lại có thể đứng vững trước Dương Viêm Xung Kích, đã thế nhìn qua cũng không thấy có vấn đề gì.

Mọi người đều vô cùng khiếp sợ, cũng hoàn toàn không hiểu nổi vì sao hắn lại muốn nhảy ra chọc tức con phượng hoàng kia.

Thần thú siêu cấp dễ chọc như vậy sao? Người này có khuynh hướng tự ngược phải không vậy?

Hỏa Doãn Nhi thấy La Chinh không sao thì lại vô cùng vui mừng…

“Bọn họ… đang thi đấu sao?”

“Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai?”

Rất nhiều võ giả trên quảng trường bỗng cảm thấy thế giới quan bị đảo lộn, cảnh tượng trước mắt khiến bọn họ khó có thể “thông não” nổi.

Thần thú siêu cấp có linh trí rất cao, Chân Phượng có tên Hỏa Diệu này sao có thể không nghe hiểu lời khiêu khích của La Chinh?

Hỏa Diệu là khế ước thú của Hỏa Doãn Nhi, nhưng nó không thần phục Hỏa Doãn Nhi mà quan hệ giữa hai người lại như là bạn bè, không phải nô dịch.

Cho nên, đa số thời điểm nó đều sẽ nghe theo mệnh lệnh của Hỏa Doãn Nhi, chỉ có điều, một khi nó đã tức giận lên thì cho dù là Hỏa Doãn Nhi cũng khó có thể khống chế được nó.

La Chinh vừa nói xong, trong mắt Hỏa Diệu bừng lên ngọn lửa giận dữ.

Thân là thần thú siêu cấp, làm sao có thể để một nhân loại nhỏ bé giày xéo tôn nghiêm?

Vì thế, nó chợt dừng phun Dương Viêm.

Trong nháy mắt khi Dương Viêm Xung Kích ngừng lại, thân thể trần truồng của La Chinh liền lộ ra.

Sức nóng của Dương Viêm Xung Kích đã sớm đốt trụi quần áo La Chinh thành tro tàn, không sót lại mẩu nào.

“A!” Hỏa Doãn Nhi lập tức kêu lên sợ hãi, quay đầu sang một bên.

Vừa rồi, La Chinh đi ngược lại với luồng Dương Viêm Xung Kích nên đã tới gần Hỏa Doãn Nhi hơn không ít, đối diện là một người đàn ông trần như nhộng, làm sao nàng dám nhìn?

Một phần võ giả nữ ở quảng trường đều quay đầu đi, nhưng ở đây đa phần đều là nữ hán tử, bọn họ nhìn chằm chằm La Chinh không hề kiêng dè, thậm chí còn vô cùng hứng thú mà thưởng thức.

Chớ nói đến chuyện Hỏa Doãn Nhi thẹn thùng, ngay chính La Chinh cũng có chút xấu hổ.

Nhưng để có được ngọn lửa mạnh hơn của con phượng hoàng kia, hắn cũng bất chấp.

“É é…”

Cho dù là La Chinh thì cũng không ngờ khiêu khích của hắn lại có hiệu quả tốt như thế.

Con phượng hoàng kia đã không thể chờ đợi được mà bắt đầu đợt công kích tiếp theo.

Trong nháy mắt, lông chim cả người nó dựng lên, thể hiện sự phẫn nộ với tất cả sinh linh, sức nóng tỏa ra từ trên người nó khiến ngay cả Hỏa Doãn Nhi cũng không thể chịu nổi.

Nàng đành phải tạm thời rời khỏi con phượng hoàng đang tức giận này.

“Ngươi, vì sao ngươi còn muốn khiêu khích nó? Hỏa Diệu đã thật sự tức giận rồi!” Hỏa Doãn Nhi vừa quay mặt qua một bên, vừa oán giận La Chinh.

La Chinh không trả lời vấn đề của Hỏa Doãn Nhi.

Cuộc so đấu của hắn và Hỏa Doãn Nhi chỉ là thứ yếu, hiện tại hắn chỉ tập trung vào việc cảm nhận sức mạnh của ngọn lửa do phượng hoàng phát ra, không biết đợt công kích này có thể giúp hắn thăng cấp hay không?

Chỉ chốc lát sau, La Chinh liền nhìn thấy bên người phượng hoàng xuất hiện một quả cầu lửa.

Vào giờ khắc này, La Chinh liền cảm nhận được một sức mạnh đặc biệt của quy tắc hệ Hỏa trong quả cầu lửa kia.

“Chính là sức mạnh này!” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, trong nháy mắt phượng hoàng kia đáp xuống, thứ hắn cảm nhận được chính là loại lực quy tắc hệ Hỏa này, thứ không có trong Dương Viêm Xung Kích.

Thấy cảnh này, mặt Hỏa Doãn Nhi chợt biến sắc.

Cùng lúc đó, Chiến Hoàng Thiên Phong đang xem cuộc chiến chợt bước ra một bước, nháy mắt đã tiến vào trong kết giới, dùng một tay kéo Hỏa Doãn Nhi ra khỏi kết giới.


Chương 798: Ngọn lửa niết bàn

Chiến Hoàng Thiên Phong cũng là võ giả chủ tu công pháp hệ Hỏa, ông ta lĩnh ngộ về quy tắc hệ Hỏa sâu sắc hơn Hỏa Doãn Nhi nhiềuHỏa Doãn Nhi đã hoàn toàn lĩnh ngộ tầng thứ ba của quy tắc hệ Hỏa, còn được đeo vòng ngọc bán thần khí kia, nhưng điều này không có nghĩa là nàng ta có thể ngăn được tất cả các loại lửa, ví như đòn tấn công kế tiếp của con phượng hoàng!

Chiến Hoàng Thiên Phong chỉ muốn thử thách Hỏa Doãn Nhi, hắn tuyệt đối sẽ không muốn thấy Hỏa Doãn Nhi bị bất cứ thương tổn gì, cho nên mới kéo nàng ra khỏi kết giới.

Giờ khắc này, ngay cả Chu Hoàng cũng muốn vào kết giới kéo La Chinh ra.

Nếu hắn đã lựa chọn bảo vệ La Chinh thì cũng không muốn thấy La Chinh bỏ mạng ở trong này, nhưng vấn đề là lời mà vừa nãy La Chinh nói có ý gì?

Trước đây, dưới sự tấn công của Dương Viêm Xung Kích, La Chinh không hề bị tổn thương, trên mặt còn lộ vẻ chưa thỏa mãn.

Như vậy, việc chọc giận Chân Phượng kia rốt cuộc là có mục đích gì? Chẳng lẽ hắn thật sự hy vọng phượng hoàng đánh toàn lực sao?

Chính vì suy nghĩ này nên Chu Hoàng cũng không tiện ra tay.

Ngay lúc Chiến Hoàng Thiên Phong kéo Hỏa Doãn Nhi ra khỏi kết giới, thân thể phượng hoàng bỗng nhiên cuộn lại, không ngừng thu nhỏ, vòng lửa bên người nó cũng nhanh chóng thu nhỏ theo.

Hỏa Doãn Nhi ở ngoài kết giới, kinh ngạc nhìn khế ước thú của mình mà nói: “La Thiên Hành chọc giận nó, nên nó lại muốn phóng ngọn lửa niết bàn ra để đốt cháy hắn…”

Phượng hoàng là biểu tượng của sự bất tử!

Thực lực của Phượng tộc yếu hơn Chân Long tộc một chút, nhưng lực sinh mệnh lại mạnh hơn Chân Long tộc rất nhiều.

Cho dù là thần thú có năng lực chữa lành vết thương nhanh nhất như Cửu Đầu Xà tộc cũng không thể sánh được với Chân Phượng tộc.

Bởi vì chúng có thể không ngừng sống lại.

Chỉ cần là nơi có lửa thì đều có thể sống lại!

Vì sao khi Hỏa Doãn Nhi triệu hồi Hỏa Diệu, La Chinh lại cảm nhận được luồng sức mạnh vượt trên quy tắc hệ Hỏa tầng thứ ba? Bởi vì trên thực tế, con phượng hoàng này đã trực tiếp “sống lại” từ trong ngọn lửa rồi mới hiện ra.

Nói cách khác, trước khi Hỏa Diệu được triệu hồi thì có thể coi nó đã “chết” một lần rồi.

Bởi vậy có thể thấy, chữ “chết” này đối với Chân Phượng tộc không hề có tính uy hiếp đến mức nào? Bởi vì chúng có thể lựa chọn lúc nào chết, cũng có thể lựa chọn sống lại trong bất cứ ngọn lửa nào!

Mà khi ở niết bàn, hỏa phượng có thể phát ra ngọn lửa niết bàn, cũng chính là quy tắc hệ Hỏa tầng thứ tư, có tên là ngọn lửa Tái Sinh!

Quy tắc hệ Hỏa có mười tầng, tầng thứ nhất gọi là “Bùng Cháy”, tầng thứ hai là “Đốt Trụi”, tầng thứ ba là “Hủy Diệt”, tầng thứ tư là “Tái Sinh”.

Sau khi đốt cháy vạn vật sẽ mang đến sự tái sinh, cho nên nó mới có cái tên như thế!

Hình thể của phượng hoàng càng ngày càng nhỏ.

Nó cuộn mình lại, biến thành một quả trứng tròn trịa!

Quả trứng lóe lên màu đỏ cam, nhìn qua trông bóng loáng, giống như một viên đá quý xinh đẹp cỡ lớn.

Nhưng lúc này không có bất cứ kẻ nào dám tới gần, vì quy tắc hệ Hỏa vô tận đang tràn ra từ quả trứng phượng hoàng kia đều là quy tắc hệ Hỏa tầng thứ tư.

Khi những quy tắc đó rời khỏi trứng phượng hoàng, chúng liền biến thành những cơn lốc lửa màu đỏ vàng, bắt đầu thổi quét tất cả mọi thứ xung quanh!

Sắc mặt đại năng Thần Hải Cảnh dựng lên kết giới vô cùng nghiêm trọng.

Mỗi một tầng lực quy tắc đều có sự chênh lệch uy lực rất lớn.

Với quy tắc hệ Hỏa tầng thứ tư, ngay cả vị đại năng Thần Hải Cảnh này cũng cảm thấy hơi khó giải quyết.

Nhưng vẫn là câu nói kia, nếu để tên Hư Kiếp Cảnh này, không, phải nói là nếu để con phượng hoàng cấp chín này phá vỡ kết giới của ông ta thì thật quá mất mặt, cho nên ông ta cũng đang cố gắng ổn định lại kết giới.

“Phần phật…”

Dưới sự thổi quét của cơn lốc lửa, kết giới hình hộp chữ nhật đã trở thành địa ngục lửa.

Giờ khắc này, trong đó ngoài lửa ra thì không còn gì nữa.

Không ít thiên tài cấp Thần trong quảng trường cũng đã bắt đầu trở nên lo lắng.

Tuy nói kết giới này là do đại năng Thần Hải Cảnh tạo ra, nhưng lỡ như bị vỡ thì sao? Nếu cơn lốc lửa trong đó quét ra ngoài, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến không ít người…

Tuy trong lòng bọn họ có sợ hãi, nhưng thấy không có ai lui về phía sau nên bản thân vẫn nhịn xuống.

Dù sao bọn họ cũng là thiên tài cấp Thần, không thể làm mất mặt võ phủ của mình, thần quốc của mình được.

Cơn lốc lửa quét qua khiến cả người La Chinh đã bắt đầu đỏ rực lên.

Chỉ lát sau, trên người hắn chợt hiện lên một đám ký hiệu màu vàng!

“Thành công rồi!” Trong lòng La Chinh vui vẻ.

Sau đó, càng ngày càng nhiều ký hiệu màu vàng xuất hiện, trên tay, trên chân, trên mặt, trên vai hắn…

Ngay sau đó, những ký hiệu màu vàng này không ngừng xoay tròn, hấp thu ngọn lửa xung quanh.

Một lát sau, nhìn La Chinh đã giống như một tượng đồng ánh vàng rực rỡ.

Được ký hiệu màu vàng vây quanh nên dù cơn lốc lửa không ngừng quét qua thì La Chinh cũng chỉ cảm thấy thân thể hơi nóng lên chứ không hề bị thương, ngược lại còn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Vì thế La Chinh đi qua cơn lốc lửa, chậm rãi tới gần quả trứng phượng hoàng kia.

Trứng phượng hoàng còn đang lơ lửng giữa kết giới, bên ngoài vỏ trứng không ngừng lóe ra quy tắc hệ Hỏa, thúc giục cơn lốc lửa mạnh mẽ hơn quét qua.

La Chinh hoàn toàn không sợ, ngược lại còn đón đầu cơn lốc đi qua, vươn tay về phía trứng phượng hoàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vỏ trứng.

“Hơi nóng, hơn nữa ta còn cảm nhận được bên trong có sinh linh đang không ngừng nhảy lên.

Trứng phượng hoàng là như thế này, không biết trứng rồng có phải cũng như vậy hay không…” La Chinh còn chưa quên, khi bản thân hắn tiến vào bên trong thánh hải Thiên Vũ, nếu có cơ hội thì còn phải giúp Thanh Long lấy quả trứng rồng tổ kia.

“Bùm bùm…”

Ngay khi La Chinh vừa chạm đến thì vỏ trứng phượng hoàng nhanh chóng bắt đầu vỡ ra, một con phượng hoàng con nho nhỏ bắn ra ngoài, sau đó nó nhanh chóng biến lớn.

Hai tiếng phượng hót vang lên, cơn lốc lửa cuối cùng cũng chậm rãi tạm ngừng lại…

Ánh mắt phượng hoàng nhìn La Chinh cũng trở nên phức tạp.

Ngọn lửa của nó, vậy mà lại không hề có hiệu quả gì với người này!

Tuổi của con phượng hoàng cấp chín này cũng không lớn, nếu không sẽ không có khả năng ký khế ước, trở thành khế ước thú của Hỏa Doãn Nhi.

Bản thân nó cũng chỉ có thể vận dụng quy tắc hệ Hỏa tầng thứ ba, về phần tầng thứ tư thì nó phải dùng hình thái niết bàn mới có thể phát ra được!

Cho nên, niết bàn là chiêu lợi hại nhất của nó.

Nó vốn muốn dùng ngọn lửa niết bàn để đốt tên nhân loại vô lễ kia thành tro bụi, nhưng giờ nó mới hiểu, dường như người này không sợ lửa.

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Con phượng hoàng này vẫn là con non, nên không thể nghĩ ra nổi.

Vào thời khắc này, La Chinh lại mỉm cười với con phượng hoàng rồi nói: “Cảm ơn ngươi!”

Vì sao phải cảm ơn ta? Vừa rồi không phải còn mắng ta sao? Chân Phượng có chút nghi hoặc, nhưng loài thú thực tế hơn nhân loại nhiều, cho dù nó là thần thú siêu cấp, nhưng một khi đã nhận định bản thân không phải là đối thủ của La Chinh thì cũng sẽ giữ thái độ kính sợ với hắn.

Đây là bản năng giữ mạng được truyền lại qua vô số năm tháng của chúng nó.

Vì thế, phượng hoàng hót lên một tiếng dài, sau đó bay ra ngoài kết giới.

“Hủy bỏ kết giới, để Hỏa Diệu đi ra” Hỏa Doãn Nhi bỗng nhiên nói.

Nghe thấy lời của Hỏa Doãn Nhi, đại năng Thần Hải Cảnh kia lập tức mở kết giới ra.

Hỏa Diệu vừa chui ra khỏi kết giới thì dính chặt lấy Hỏa Doãn Nhi.

Hỏa Doãn Nhi nhỏ giọng an ủi bên tai phượng hoàng một lúc, cảm xúc của Chân Phượng mới tốt hơn, sau đó Hỏa Doãn Nhi lại chậm rãi tới gần kết giới, nói với La Chinh ở bên trong: “Trận này, là ta thua, ngươi lợi hại hơn ta”

Mới vừa rồi, khi Chiến Hoàng Thiên Phong ra tay kéo Hỏa Doãn Nhi khỏi kết giới, nàng cũng đã coi như thua cuộc.

Hiện tại Hỏa Doãn Nhi nhận thua cũng là tâm phục khẩu phục, quả thực nàng không có cách nào để thắng La Chinh.

Không biết vì sao, khi biết không cần phải tranh đấu với La Chinh nữa thì trái tim Hỏa Doãn Nhi bỗng nhiên lại bình ổn, cũng coi như nàng vừa lòng với kết quả này.

La Chinh gật đầu, mỉm cười nói: “Ngươi cũng không tồi”

“Ừ, ta biết…” Hỏa Doãn Nhi không khiêm tốn, ngược lại còn sảng khoái thừa nhận.

Nàng cũng thấy bản thân rất lợi hại…

Nhưng nàng lập tức nhìn trên quảng trường, sau đó thấp giọng nói với La Chinh: “Nhưng ta vẫn phải nhắc nhở ngươi, quái vật nhỏ thật sự rất lợi hại, ngươi nhất định phải cẩn thận, nếu không hắn sẽ giết ngươi!”

Thật ra Hỏa Doãn Nhi cũng đã nhìn ra, La Chinh có thể thắng nàng ta thì hẳn là có liên quan đến thiên phú đặc biệt của hắn.

Hắn gần như không sợ lửa đốt, nhưng quái vật nhỏ lại không dễ đối phó như thế.


Chương 799: Quái vật nhỏ vênh váo

Sau khi La Chinh chiến thắng, tất cả những thiên tài cấp Thần của tứ đại thần quốc đều không nói gì nữa, đa số đều hơi ỉu xìuTrước đây, khi thấy biểu hiện của La Chinh lúc đối phó với Vân Long Đào, có lẽ bọn họ còn có xúc động muốn lấy hắn làm mục tiêu mà theo đuổi, nhưng hiện tại chỉ cần là võ giả hơi biết mình, biết người một chút thì đều biết, có lẽ bọn họ có đuổi cả đời cũng khó có thể thấy được bóng lưng của La Chinh.

Dưới sức tấn công của loại lửa khủng bố này mà La Chinh vẫn còn có thể sống sót, hơn nữa tổn thất duy nhất chỉ là một bộ quần áo trên người.

Không ít người đều đang hoài nghi không biết thân thể La Chinh được làm bằng gì, đến mức này mà vẫn không bị thương, thật không thể tin nổi!

Tất nhiên La Chinh sẽ không để ý tới suy nghĩ của bọn họ.

Khi những ký hiệu màu vàng biến mất, thân thể hắn đã trở thành thân thể thánh khí.

Quan trọng hơn là, trong cơ thể hắn còn tích lũy được một lượng Hồng Mông Thiên Cương tương đương, có thể dùng để rèn luyện thân thể lần nữa.

Tuy mùi vị khi luyện thể rất đau khổ, nhưng lợi dụng Hồng Mông Thiên Cương để luyện thể sẽ rất có lợi cho thân thể La Chinh, nên tất nhiên hắn phải chịu đựng.

Hắn thư giãn người một chút, cảm nhận được cơ thể mình đã tiến vào một đẳng cấp mới, trên mặt cũng lộ vẻ vui mừng.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng trên người đám Yến Vương và Chu Hoàng ngồi trên đài cao.

Yến Vương tươi cười dựng ngón cái với La Chinh, La Chinh thì khẽ gật đầu, lập tức nhìn bốn phía xung quanh, cao giọng hỏi: “Còn có ai muốn lên khiêu chiến ta nữa không?”

Thần quốc Thiên Phong thất bại, tiếp theo là đến thần quốc Tinh Dã và thần quốc Đại Vũ có quyền khiêu chiến.

Không thể không nói, hiện tại những người ấm ức nhất là võ giả của thần quốc Tinh Dã.

Từ đầu tới cuối, võ giả thần quốc Tinh Dã chưa từng thắng lần nào.

Tuy thần quốc Thiên Phong cũng có thua, nhưng Chiến Hoàng Thiên Phong người ta cũng chỉ phái ra một võ giả, chính là Hỏa Doãn Nhi xuất chiến!

Tuy Hỏa Doãn Nhi thất bại, nhưng thực lực biểu hiện ra cũng đã chứng minh tất cả.

Có lẽ, không có mấy võ giả trẻ tuổi trong đại lục thần quốc này dám nói mình là đối thủ của nàng!

La Chinh đánh bại Vân Long Đào trước, sau đó lại đánh bại Hỏa Doãn Nhi, rất nhiều võ giả thuộc đội ngũ thứ nhất của võ phủ đều không dám đi lên.

Với thực lực của bọn họ, đi lên cũng sẽ bị La Chinh đánh bại trong nháy mắt, ngoài mất mặt ra thì chẳng được gì.

Nhưng nhóm Thái tử của tứ đại thần quốc thì lại có cơ hội đánh một trận với La Chinh, chỉ là không biết bọn họ có thể bước ra một bước hay không thôi.

Ngay lúc hoàng tộc của thần quốc Tinh Dã còn đang lo lắng thì đã có người đứng dậy, người này đúng là quái vật nhỏ trong võ phủ Cửu Đỉnh.

Thật ra, trong thần quốc Đại Vũ không thiếu võ giả thuộc đội ngũ thứ nhất, thậm chí ngay cả trong võ phủ Cửu Đỉnh cũng còn có một số võ giả đứng đầu có thực lực không thua gì Vân Long Đào.

Nhưng lúc này, người có gan đứng ra cũng chỉ có một mình quái vật nhỏ.

Chỉ thấy hắn cong người rồi bỗng nhiên nhảy bật lên, cả người giống như lộn nhào một cái trên không trung, nháy mắt đã tiến vào trong kết giới, trong mắt hắn tràn ngập vẻ hứng thú với La Chinh!

“Rốt cuộc cũng đến lượt quái vật nhỏ lên sân khấu.

Không biết lần này cái tên tàn bạo ấy có thể bị dạy dỗ một chút không nữa!”

“Dạy dỗ quái vật nhỏ? Ta cũng muốn thấy cảnh tượng đó.

Nhưng ngươi từng thấy quái vật nhỏ thua bao giờ chưa?”

“Chưa, chưa từng…”

Cho dù là võ giả trong võ phủ Cửu Đỉnh cũng không thích quái vật nhỏ cho lắm, nếu không phải cần đi vào thánh hải Thiên Vũ thì chắc ngay cả võ phủ Cửu Đỉnh cũng không muốn mang theo quái vật nhỏ.

Thật ra, vốn dĩ thần quốc Đại Vũ không định để quái vật nhỏ lên sàn đấu.

Năm vừa rồi, lúc mở thánh hải Thiên Vũ ra, quái vật nhỏ cũng chỉ nằm ngủ khò khò trên mặt đất, không quan tâm tới việc so đấu giữa đám võ giả.

Nhưng lúc này, vì Bạch Nguyệt Dung muốn đối phó với La Chinh nên nàng ta đã tự mình mời quái vật nhỏ xuất chiến.

Cho nên giờ khắc này, ánh mắt Bạch Nguyệt Dung vô cùng phức tạp, nàng ta cũng không biết cách làm của mình liệu có đúng hay không nữa.

Sau khi nhìn thấy quái vật nhỏ, mày La Chinh lập tức nhíu lại.

Hắn rất ghét ánh mắt thế này, trước đó đã có lời nhắc nhở của Hỏa Doãn Nhi nên trong lòng hắn cũng càng thêm cảnh giác.

Thực lực của Hỏa Doãn Nhi đã vô cùng kinh người, vậy mà nàng còn e ngại quái vật nhỏ này như thế, nên tuyệt đối không thể coi thường thực lực của người này được.

Chỉ là La Chinh cũng biết rõ, nguyên nhân lớn nhất khiến Hỏa Doãn Nhi e ngại quái vật nhỏ này chính là vì tính cách của hắn, phần còn lại mới là vì thực lực.

“Hì hì” Quái vật nhỏ chậc lưỡi, nhìn chằm chằm La Chinh nói: “Ta tới khiêu chiến ngươi được không?”

La Chinh thản nhiên đáp lại: “Nếu ngươi đã đứng ở chỗ này, tất nhiên là đã khiêu chiến ta, cần gì phải hỏi lại?”

Quái vật nhỏ rụt cái cổ thật dài của mình lại, tiếp tục cười nói: “Nếu thua, ta có thể giết chết ngươi không?”

Người này nói nhảm nhiều quá, La Chinh chỉ lạnh lùng đáp: “Theo quy tắc thì không được”

“Vậy thì tiếc quá.

Con người của ta vốn không biết so đấu với người khác, chỉ biết giết người thôi nên sẽ không nắm chắc chừng mực được, làm thế nào bây giờ?” Quái vật nhỏ dùng đôi mắt đen kịt không có lòng trắng nhìn chằm chằm vào La Chinh, cười một cách quỷ dị nói.

La Chinh mỉm cười: “So đấu giữa võ giả không thể bảo đảm trăm phần trăm, ta thấy, chúng ta vẫn nên bắt đầu đi thôi!” Hắn cũng lười nói nhảm nhiều với tên quái vật nhỏ này.

“Tốt!” Ngay khi La Chinh vừa nói xong, quái vật nhỏ đột nhiên nhếch môi lên, lộ ra nụ cười sắc nhọn, mà răng nanh trong miệng hắn lộ ra ngoài lại không giống như răng nanh của nhân loại, chúng xếp hàng lộn xộn, vô cùng sắc bén, giống như răng nanh của loài thú dữ nào đó.

Hắn chợt giẫm lên kết giới phía dưới, cả người giống như một con khỉ, linh hoạt chạy dọc theo kết giới, phóng về phía La Chinh.

La Chinh rất không thích tên này, thậm chí còn có cảm giác chán ghét.

Loại cảm giác chán ghét này giống như nam châm cùng cực, hoặc nên nói La Chinh đã chán ghét người kia từ trong xương!

Ngay cả chính La Chinh cũng không thể nói ra được vì sao hắn lại có cảm giác này.

“Vèo…”

Quái vật nhỏ chậm chạp tiến tới, sau đó bỗng nhiên nhảy lên cao, trên mặt là nụ cười quỷ dị.

Hắn đột nhiên vồ về phía La Chinh!

Bóng dáng La Chinh nhẹ nhàng lóe lên, chỉ trong nháy mắt đã xuyên qua không gian mà tránh được móng vuốt của quái vật nhỏ.

Nhưng trong lòng hắn lại thấy rất lạ, quái vật nhỏ này định vật lộn với hắn sao?

Sau khi quái vật nhỏ lên sàn, một là hắn không lấy ra binh khí, hai là cũng không sử dụng chân nguyên, hắn chỉ dùng thân thể để bắt đầu tấn công La Chinh cho nên hắn không hề bay lên mà chỉ chạy trên kết giới do đại năng Thần Hải Cảnh tạo ra.

Thân thể La Chinh vừa mới tiến vào cấp thánh khí nên hắn cũng khá tự tin về nhục thể của mình.

Nếu đối phương đã muốn vật lộn thì La Chinh hắn sẽ theo hầu.

Nhưng nhất thời, hắn không thể nghĩ ra nổi ý đồ của quái vật nhỏ là gì, cho nên trước tiên phải tránh đã.

Quái vật nhỏ vồ hụt một phát, lại rơi xuống trên kết giới, sau đó chậc chậc hai tiếng rồi nói: “Thực lực và thiên phú cũng không tệ lắm, chỉ có điều lá gan quá nhỏ!”

Nghe thấy lời khiêu khích của hắn, trong lòng La Chinh càng thêm cảnh giác.

Rốt cuộc, người này có ý đồ gì? Thật sự định dùng thân thể để chiến đấu với hắn sao?”

“Khỏi cần nghĩ nhiều!” Quái vật nhỏ nhếch miệng cười nói: “Đối phó với ngươi, ngay cả chân nguyên ta cũng không cần dùng! Chỉ cần dùng nhục thể của mình là được!”

Sau khi quái vật nhỏ nói xong, rất nhiều võ giả cùng ồ lên.

Bọn họ đều biết rõ quái vật nhỏ rất lợi hại, nghiêm túc mà nói thì dù hắn chỉ là võ giả Hư Kiếp Cảnh, nhưng đã không còn cùng một cấp bậc với đám thiên tài cấp Thần bọn họ nữa rồi.

Chẳng qua mọi người cũng thấy rõ thực lực La Chinh vừa thể hiện ra.

Làm sao La Chinh lại không lợi hại cho được? Ngay cả Chân Phượng cũng không làm gì được hắn kìa!

Quái vật nhỏ nói vậy, dường như hơi khoác lác rồi thì phải?

Nghe quái vật nhỏ nói vậy, trên mặt La Chinh bỗng nhiên nở một nụ cười kỳ lạ: “Ngươi không giống người luyện thể.

Ngươi không có cương nguyên đúng không?”

“Không có! Đối phó với ngươi cũng không cần cương nguyên!” Quái vật nhỏ lại nói.

“Vậy được” La Chinh nói xong, bóng dáng hắn chợt bay lên cao, bay thẳng tới nơi cao nhất trong kết giới.

Khi võ giả Hư Kiếp Cảnh chiến đấu thì luôn không đủ không gian, cho nên vị đại năng Thần Hải Cảnh kia cũng bố trí kết giới này không hề nhỏ.

La Chinh bay lên cao, trực tiếp tới đỉnh kết giới, nhìn xuống quái vật nhỏ phía dưới rồi hỏi: “Nếu là như vậy, ngươi định đánh với ta như thế nào?”

“Ngươi!” Sắc mặt quái vật nhỏ lập tức cứng lại.

Cho dù không cần chân nguyên thì sức bật thân thể của quái vật nhỏ cũng vô cùng mạnh, nhưng vấn đề là La Chinh kéo giãn khoảng cách với hắn quá xa, thế này thì đánh thế quái nào được?

Nếu đổi lại là một võ giả khác, muốn so đấu sức mạnh thân thể với La Chinh thì chắc hắn sẽ đồng ý.

Cho dù là cương nguyên, chân nguyên hay so đấu thân thể, La Chinh đều không ngán.

Nhưng hắn đặc biệt không thích nhìn quái vật nhỏ vênh váo trước mặt mọi người như thế.

Có nhiều người cũng không ưa quái vật nhỏ.

Cho dù có không ít thiên tài cấp Thần nhờ vào so đấu với quái vật nhỏ để ngộ đạo, đột phá bình cảnh của bản thân, thu được rất nhiều lợi ích, nhưng bản thân quái vật nhỏ lại khiến người ta không ưa nổi.

Trên thế giới này, có mấy ai lại thích một tên mặt mày đáng ghét mà tính tình còn tàn bạo kỳ quái như thế chứ?

Nhìn thấy quái vật nhỏ bị cứng họng bởi một câu nói của La Chinh, mọi người cũng nhân cơ hội mà cười vang một trận.

Cũng chính vì trận cười này đã khiến quái vật nhỏ bắt đầu thẹn quá hóa giận.


Chương 800: Tự do co duỗi

Quái vật nhỏ vừa mới nói sẽ không sử dụng chân nguyên, nhưng không dùng chân nguyên thì ngay cả việc bay lên hắn cũng không làm được.

Nếu La Chinh vẫn duy trì độ cao kia, hắn làm thế nào để đánh được La Chinh bây giờ?Nhưng dù sao quái vật nhỏ cũng đã khoác lác như thế, cho nên hắn không hề dùng chân nguyên mà cất bước chạy về phía rìa kết giới.

“Chạy nhanh!”

Chân tay quái vật nhỏ rất dài, tuy nhìn không cân đối lắm, nhưng một khi đã bắt đầu vận động thì dường như tất cả các bộ phận trên người đều phát huy tác dụng, cả người trên dưới không hề có bất cứ động tác dư thừa nào.

Một khi đã cất bước chạy, hắn chính là một con thằn lằn leo tường, nhanh chóng bay thẳng đến rìa kết giới.

Khi quái vật nhỏ leo được một nửa thì hắn bỗng nhiên đạp lên kết giới một cái, lộn người một vòng, nơi hắn nhào lộn tới vừa đúng vào vị trí của La Chinh.

Nhìn thấy quái vật nhỏ thật sự không dùng chân nguyên mà còn đánh về phía mình, trên mặt La Chinh hiện ra một nụ cười lạnh.

Võ giả sử dụng chân nguyên để bay lượn, có thể biến đổi vị trí vô cùng linh hoạt, nhưng quái vật nhỏ lại chỉ muốn sử dụng sức mạnh để nhảy về phía hắn.

Bóng dáng La Chinh lóe lên, bay tới phía sau quái vật nhỏ.

“Ấu trĩ!”

Hắn cười lạnh một tiếng, sau đó nện một quyền vào sau lưng quái vật nhỏ.

Một quyền này La Chinh đã mở ra lực của ba trăm tấm vảy rồng.

Dưới cú đánh bùng nổ này, quái vật nhỏ liền giống như trái bóng cao su, nháy mắt đã đập xuống dưới đáy kết giới.

“Hử?” Tuy La Chinh đánh trúng, nhưng hắn lại phát hiện ra một số điểm kỳ quái.

Xương cốt của quái vật nhỏ hơi bất thường, nó mang đến cho La Chinh một cảm giác mềm nhũn, cho dù có mở ra lực của ba trăm tấm vảy rồng thì dường như quái vật nhỏ kia cũng không hề bị thương.

Quái vật nhỏ nằm dưới đáy kết giới, chậm rãi đứng lên, con mắt đen kịt giống như dã thú trong rừng rậm nhìn chằm chằm vào La Chinh, trên mặt nở nụ cười dữ tợn.

“Không định dùng chân nguyên sao?” La Chinh chắp tay sau lưng, thản nhiên hỏi.

“Không cần!” Quái vật nhỏ cười lạnh nói: “Ngươi còn chưa đủ tư cách khiến ta dốc toàn lực đối phó!”

Nghe quái vật nhỏ khiêu khích như thế, trên mặt La Chinh vẫn mang vẻ thờ ơ như trước, hắn nói: “Muốn bị đánh thì cứ tiếp tục đi!”

Quái vật nhỏ cũng thật sự quật cường, nhưng dựa vào sức mạnh thân thể của hắn thì vẫn không đủ để đối kháng với La Chinh.

Hắn biết, La Chinh tinh thông quy tắc không gian.

Không dựa vào chân nguyên để bay lượn mà chỉ thuần túy bùng nổ sức mạnh thì căn bản hắn không đụng vào được một góc tay áo của La Chinh.

“Vèo!”

Bóng dáng quái vật nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện, nhảy bật lên lần nữa.

Lúc này, hắn không trèo lên mặt bên của kết giới mà trực tiếp nhảy lên thật cao, đánh về phía La Chinh.

Không thể không nói, thiên phú trên thân thể quái vật nhỏ quả là mạnh mẽ khác thường, đừng nói là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, cho dù là cường giả Sinh Tử Cảnh thì cũng không có thân thể mạnh mẽ như hắn.

Chỉ là cho dù lực nhảy của hắn có mạnh hơn nữa, tốc độ có nhanh hơn nữa thì cũng không thể bắt được La Chinh.

Chờ khi quái vật nhỏ đánh về phía mình, La Chinh mới bước ra một bước, xuyên qua không gian, lần thứ hai đi tới phía sau quái vật nhỏ rồi lập tức ra một quyền.

Một quyền này, La Chinh mở ra lực của năm trăm tấm vảy rồng, cộng thêm sức mạnh của bản thân La Chinh thì tổng hợp lại, sức mạnh bộc phát ra đã trở nên vô cùng khủng bố.

Quái vật nhỏ nhảy lên cao, nhưng không có chỗ để mượn lực trên không trung, hắn không thể tránh né nắm đấm của La Chinh.

“Uỳnh uỳnh!”

Một quyền này lại nện vào sau lưng quái vật nhỏ, vì thế quái vật nhỏ lại bị La Chinh đánh bay xuống một lần nữa.

Nhưng La Chinh vẫn không thể khiến quái vật nhỏ bị thương.

Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên một cái, có lẽ năng lực chịu đòn của người này cũng không kém gì hắn…

Về bản chất, La Chinh và quái vật nhỏ vẫn có sự khác biệt.

La Chinh biến thân thể của mình trở thành pháp bảo nên thân thể vốn dĩ đã vô cùng rắn chắc, sau khi được ngọn lửa niết bàn luyện hóa, hiện tại La Chinh đã có được thân thể thánh khí, không dễ bị thương.

Mà thân thể của quái vật nhỏ lại ở một thái cực khác.

Thân thể hắn mềm nhũn như không có xương, căn bản không chịu lực.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, La Chinh cũng rất khó để khiến hắn bị thương.

“Tiếp tục chứ?” La Chinh thản nhiên hỏi.

Quái vật nhỏ nhổ một bãi nước bọt, trên mặt lộ ra nụ cười âm hiểm nhưng không nói gì.

Hai chân hắn bắn lên, nhào về phía La Chinh.

Lúc này, La Chinh lại xuất hiện ở phía sau quái vật nhỏ.

Nếu lực năm trăm tấm vảy rồng chưa đủ, hắn sẽ mở ra lực của tám trăm tấm vảy rồng…

Nhưng ngay khi La Chinh vừa định đánh ra một quyền này thì tay của quái vật nhỏ bỗng vặn ra sau.

La Chinh vốn vòng ra sau lưng quái vật nhỏ, nhưng lúc này cánh tay hắn lại vặn vẹo thế nào mà vòng ra sau lưng La Chinh rồi chụp lấy!

Nhân loại gần như không có khả năng làm được động tác này.

Động tác này giống với động tác xoay ngược cổ một vòng, nếu là người bình thường thì có lẽ đã gãy tay rồi.

Nhưng thân thể quái vật nhỏ lại vô cùng dẻo dai, cánh tay uốn lượn, quấn trên tay La Chinh!

Cánh tay quái vật nhỏ giống như sợi dây thừng mềm nhũn, cuốn từng vòng lên tay La Chinh.

“Hì hì, ta đã nói rồi, đối phó với ngươi không cần dùng chân nguyên” Quái vật nhỏ cười nói, sau đó một luồng sức mạnh thật lớn tràn ra từ trên người hắn, cứng rắn vứt La Chinh xuống dưới!

“Uỳnh uỳnh!”

Trong tình huống không kịp đề phòng, La Chinh bị quái vật nhỏ ném xuống đáy kết giới.

Nhưng công kích của quái vật nhỏ vẫn chưa kết thúc, cánh tay hắn vẫn quấn chặt trên người La Chinh, hơn nữa hắn còn mượn sức La Chinh để dừng lại giữa không trung.

Vậy mà cánh tay hắn lại có thể kéo dài ra tới bảy tám mét.

“Thân thể người này quả là giống một tên quái vật!”

La Chinh nằm dưới dáy kết giới, nhìn quái vật nhỏ phía trên, thầm nghĩ trong lòng.

Ngay sau đó, cánh tay kéo dài bảy tám mét kia của quái vật nhỏ chợt co lại.

Mượn lực co rút, quái vật nhỏ nhanh chóng kéo gần khoảng cách với La Chinh, một nắm tay khác của hắn lại giống như sao băng, hung hăng đánh về phía đầu La Chinh!

Thân thể mềm mại như thế nhưng sức mạnh bộc phát ra lại cực kỳ kinh người, đã thế còn không hề sử dụng chân nguyên…

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, La Chinh dừng suy nghĩ, nghiêng đầu đi khiến đòn này của quái vật nhỏ đánh hụt.

Với sức mạnh mà quái vật nhỏ đánh ra, toàn bộ kết giới cũng bắt đầu lung lay.

“Hai kẻ này đều là quái vật” Bạch Nguyệt Dung nhìn tình hình chiến đấu trong kết giới với ánh mắt phức tạp.

Ngay từ đầu, khi Bạch Nguyệt Dung tìm tới quái vật nhỏ, nàng ta cảm thấy La Chinh chắc chắn khó tránh khỏi kiếp nạn.

Trong đám thiên tài cấp Thần đông đúc của tứ đại thần quốc, quái vật nhỏ có thể trở thành quái vật trong mắt người khác không phải bởi vì thiên phú đặc biệt của hắn, mà là bởi vì thực lực của hắn vô cùng quỷ dị.

Người này dường như là ngoại tộc trong nhân loại.

Lúc đầu, khi phát hiện ra quái vật nhỏ, võ phủ Cửu Đỉnh đã phải tạm dừng thử luyện rừng rậm một lần.

Đó là lần thử luyện tiến vào rừng Thất Thủy của thần quốc Đại Vũ.

Khu rừng kia vốn không quá nguy hiểm, thú dữ mạnh nhất cũng chỉ có cấp ba đến cấp bốn, cho nên bình thường võ phủ Cửu Đỉnh sẽ tổ chức cho mấy vạn võ giả Tiên Thiên Cảnh tiến vào trong đó thử luyện.

Nhưng chính trong lúc thử luyện lại gặp quái vật nhỏ.

Quái vật nhỏ không có tên, cũng không ai biết lai lịch của hắn.

Lúc đầu khi phát hiện ra quái vật nhỏ, hắn còn không biết cả tiếng người, khắp người đều là tập tính của dã thú, thích ăn thịt sống, nhất là phần đầu.

Mấy trăm người của võ phủ Cửu Đỉnh tiến vào rừng Thất Thủy đều bị một mình quái vật nhỏ giết chết, trạng thái chết của mỗi người mỗi khác, nhưng điểm giống duy nhất chính là phần đầu của tất cả mọi người đều bị đập vỡ, óc bên trong đều bị ăn sạch sẽ!

Chuyện này nhanh chóng khiến những nhân vật cấp cao của võ phủ Cửu Đỉnh chấn động.

Bọn họ phái ra hơn một ngàn võ giả Thần Đan Cảnh vào rừng Thất Thủy để điều tra, cuối cùng phát hiện ra quái vật nhỏ.

Hơn nữa, phải mất hơn mười ngày bao vây, đuổi bắt thì mới có thể bắt được người này.

Năm đó, quái vật nhỏ bảy tuổi, thực lực mới ở Luyện Tủy Cảnh, không có ai dạy hắn bất cứ võ kỹ gì, hắn hoàn toàn dựa vào lĩnh ngộ của bản thân mà tu luyện.

Sau khi võ phủ Cửu Đỉnh bắt được quái vật nhỏ thì cũng không giết chết hắn.

Tuy quái vật nhỏ nguy hiểm, nhưng chỉ là đối với Tiên Thiên Cảnh mà thôi.

Những nhân vật cấp cao của võ phủ Cửu Đỉnh giữ lại tính mạng quái vật nhỏ là vì muốn tìm được lời giải về bí mật trên người hắn.

Nhưng không ngờ, bí mật trên người quái vật nhỏ càng ngày càng nhiều, xương cốt hắn vô cùng mềm dẻo, cũng đặc biệt dẻo dai!

Thực tế, lúc đầu có người còn từng chặt đứt cánh tay của quái vật nhỏ, nhưng chỉ mấy ngày sau, trên người quái vật nhỏ lại mọc ra một cánh tay mới…

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box