[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 144 : Cốc tinh thần (c716-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 716: Cốc tinh thần
May mà Thạch Khắc Phàm còn chưa kịp lên thì La Chinh đã tức giận trước rồiBản tính của La Chinh trước giờ vẫn vậy, có lẽ hắn không hề hiểu lời nói “đàn bà là để lừa” của trưởng lão Phí Hàm…
Vốn dĩ hắn nhẹ nhàng là vì muốn khuyên giải Ninh Vũ Điệp, kết quả lại bị nàng vả thẳng vào mặt như vậy, sắc mặt lập tức có chút khó coi.
Nhìn thấy sắc mặt La Chinh thay đổi, Ninh Vũ Điệp liền ngẩng đầu cười lạnh nói: “Làm sao? Ta nói không đúng ư?”
“Đúng! Đúng!” La Chinh đột nhiên cười cười, vẻ mặt lạnh lẽo: “Ngươi nói rất đúng! Ngươi là Điện chủ Vân Điện, là nhân vật cao cao tại thượng, nhưng hiện giờ nàng sai rồi! Kể từ giờ, ta không còn là người của Vân Điện nữa!”
Lần này không chỉ Thạch Khắc Phàm cảm thấy không xong mà trong lòng tất cả mọi người đều thầm nghĩ không ổn rồi.
Nhìn có vẻ muốn đánh nhau rồi đây!
Ngao Tường không thể nhúng tay vào đình nghị sự được, vì vậy vẫn luôn đứng ở một góc không nói gì.
Nhìn thấy La Chinh bất ngờ dám nói như vậy với Điện chủ Vân Điện thì cả người cũng ngẩn ra.
La Chinh này cũng quá dữ dội rồi…
“Không phải người của Vân Điện?” Ninh Vũ Điệp cười lạnh lẽo: “Ngươi cho rằng Vân Điện ta muốn vào là vào, muốn ra là ra? Người tự ý rời khỏi Vân Điện sẽ bị cả Vân Điện truy sát!”
Ba người Thạch Khắc Phàm, Yên Duyệt Sơn và Mạc Hải Sơn cuối cũng cũng chen vào giữa hai người, tách hai người ra.
Thạch Khắc Phàm còn làm một động tác “cấm nói”, biểu thị hai người đừng tiếp tục nói nữa.
Nhưng có vẻ không hề có tác dụng.
“Ngược lại ta còn muốn xem xem Vân Điện truy sát ta thế nào!” La Chinh cũng không hề nhường nhịn.
Lời này La Chinh vừa nói ra thì đột nhiên nhìn thấy trong hốc mắt của Ninh Vũ Điệp đã là một màu trong vắt, vẻ mặt tràn đầy bi thương, nước mắt trực trào.
Nàng không cãi nhau với La Chinh nữa mà sau khi nghiến răng, chân nguyên đột nhiên phóng ra, bóng dáng lập tức hóa thành một luồng sáng, bay thẳng ra ngoài thành Thiên Khải!
“Điện chủ!”
Mấy vị trưởng lão nhìn thấy cảnh này thì vẻ mặt lập tức vô cùng kinh hãi.
Mặc dù Ninh Vũ Điệp bị thương có vẻ không nặng, chỉ là một chút ngoại thương, nhưng cũng phải ở trong thành Thiên Khải tu dưỡng hai ngày, sao có thể chạy lung tung? Đại Mộng chân nhân cũng lập tức hóa thành luồng sáng đuổi theo Ninh Vũ Điệp.
La Chinh dường như cũng muốn tranh hơn thua, hừ lạnh một tiếng rồi phất áo bỏ đi! Khê Ấu Cầm thì theo sát phía sau hắn.
Đám người Thạch Khắc Phàm và Yên Duyệt Sơn hai mắt nhìn nhau.
“Ngươi nói xem, bọn họ cãi nhau như vậy rốt cuộc là chuyện gì? Giữa La Chinh và Ninh Vũ Điệp này có mâu thuẫn?” Thạch Khắc Phàm lắc đầu, trăm mối không có lời giải.
Đường đường là Điện chủ của Vân Điện, không ngờ lại rơi nước mắt trước nhiều người như vậy.
Đây chính là chuyện không thể tưởng tượng được.
“Khó mà nhận ra được.
Ta lại thấy hai người này cãi nhau giống như trẻ con…” Yên Duyệt Sơn nói.
Mạc Hải Sơn ở bên cạnh cũng không nói gì, im lặng đứng bên cạnh.
“Đúng! Ngươi vừa nói liền nói đúng luôn.
Hai người bọn họ không phải là trẻ con cãi nhau! Mà như là giận dỗi giữa các cặp tình nhân!” Thạch Khắc Phàm nói như vậy, trên mặt ba vị Minh chủ lập tức lộ ra biểu cảm chắc chắn.
Suy đoán cuối cùng này của Thạch Khắc Phàm hình như mới phù hợp nhất với chân tướng sự việc.
Đây không phải là chuyện quá khó đoán, chẳng qua lúc trước người của Thương Minh không biết chuyện mà thôi.
Mới đầu Ninh Vũ Điệp xuất chinh không hề dẫn theo La Chinh, mà sau khi hai người gặp mặt thì giọng điệu cãi nhau rất ấu trĩ mà vô vị.
Ngoài khả năng này ra thì thực sự không còn khả năng nào khác.
Chỉ là ba vị Minh chủ đều vô cùng bó tay mà lắc đầu.
Hiện giờ kẻ địch ở trước mắt, rốt cuộc hai người này làm sao vậy? Đúng lúc quan trọng lại cãi nhau? Thực sự là quá tùy hứng rồi…
La Chinh thở phì phì đi ở phía trước, Khê Ấu Cầm nhắm mắt theo đuôi đi sát phía sau.
Một lúc sau đã đến chỗ ở mà Thương Minh sắp xếp cho La Chinh, đó là một biệt viện được thiết kế tinh xảo.
Sau khi vào biệt viện này, La Chinh ngồi xuống thở phì phì, còn Khê Ấu Cầm nhanh nhẹn đi pha cho hắn một bình trà, rót đầy cốc đặt trước mặt La Chinh.
Thấy dáng vẻ khổ não của La Chinh, Khê Ấu Cầm đột nhiên dựa vào vai hắn hét: “La Chinh!”
“Hửm?” La Chinh ngẩn ngơ nhìn trần nhà, sau đó trả lời.
“Ngươi không đủ rộng lượng” Khê Ấu Cầm lập tức lại nói.
La Chinh bất đắc dĩ cười, lặng lẽ gật đầu.
Khê Ấu Cầm nói không sai, hắn quả thực không đủ rộng lượng, hoặc là nói hắn không đủ rộng lượng với Ninh Vũ Điệp.
Thực ra cho đến hôm nay La Chinh cũng chưa tới hai mươi tuổi, vừa mới bước qua giai đoạn thiếu niên, vào thời kỳ thanh niên mà thôi.
Từ góc độ tâm võ đạo mà nói thì La Chinh quả thực là một võ giả đạt tiêu chuẩn, thậm chí có thể nói là một võ giả bẩm sinh!
Nhưng nói từ một khía cạnh khác của con người thì chung quy lại hắn vẫn là một người trẻ tuổi.
Thời điểm đón nhận tình cảm, tâm trạng không hề tốt, căn bản cũng không thành thục.
Giống như những gì Khê Ấu Cầm nói, hắn quả thực không đủ rộng lượng với Ninh Vũ Điệp!
Ngay lúc này, Huân đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh La Chinh, ánh mắt nhìn Khê Ấu Cầm có vẻ châm biếm: “Dây không phải là kết quả mà ngươi muốn hay sao?”
Khê Ấu Cầm vẫn luôn có chút sợ hãi đối với Huân.
Cái nàng ta sợ không phải là thực lực của Huân mà là ngôn từ của Huân thường khiến nàng ta không biết phải làm thế nào.
Có điều, hiện tại Khê Ấu Cầm lại gật đầu, hậm hực nói: “Đây đúng là kết quả mà ta muốn, nhưng La Chinh lại không vui”
“Làm sao ngươi biết La Chinh vui hay không?” Huân lại hỏi.
Khê Ấu Cầm lắc đầu, chỉ nói: “Chắc chắn hắn sẽ không vui”
Quả thực giống như những gì Khê Ấu Cầm nói, hai ngày sau đó, La Chinh đều vô cùng buồn rầu.
Nếu như là trước kia, khi La Chinh không quan tâm điều gì thì chỉ cần rảnh rỗi là sẽ tu luyện, nhưng hai ngày này hắn dùng tất cả thời gian chỉ để ngây người, hơn nữa có lúc còn thở dài.
Ngồi trong phòng, ngẩn người nhìn cửa sổ, trong đầu La Chinh thi thoảng hiện lên khuôn mặt Ninh Vũ Điệp.
Cô nàng này thích khóc như vậy sao? Chẳng qua chỉ là một câu nói thôi mà.
Nghĩ đi nghĩ lại, La Chinh lại cảm thấy bản thân ngày càng bực bội, thế là một hơi uống hết hai mươi vò rượu.
Nhưng với thể chất của hắn, đừng nói là hai mươi vò, cho dù là hai trăm vò, hai ngàn vò rượu cũng không thể say được, ngược lại còn làm cho cả biệt viện đều toàn mùi rượu.
Khê Ấu Cầm dù vô cùng vui mừng nhưng ngửi thấy mùi rượu nồng nặc kia cũng phải nhăn mày.
Nàng ta vốn muốn đến phòng của La Chinh, nhưng cuối cùng vẫn chần chừ.
Tuy hắn buồn không phải do bản thân mình gây ra, nàng ta cũng biết bản thân không quan trọng với La Chinh đến vậy, nhưng cũng không biết làm cách nào để hóa giải được mớ tơ vò trong lòng hắn.
Hai ngày sau, La Chinh để Khê Ấu Cầm ở lại thành Thiên Khải, sau khi đăng ký trong Thiên Hạ Thương Minh thì nhanh chóng lập nên một tiểu đội, tiếp nhận nhiệm vụ liên minh đưa ra rồi rời khỏi thành chạy thẳng về phía đông.
Thiên Tà Tông từng bước tiến hành mở rộng từ đông sang tây.
Chiến tranh tông môn cứ tới lại lui, võ giả tầng thấp của đôi bên không ngừng giao chiến, lấy được ưu thế cục bộ, sau đó cuốn theo võ giả tầng trung vào trong, cuối cùng là kéo võ giả tầng cao vào.
Lúc này, chiến tranh tông môn cũng đã đến hồi kết.
Đương nhiên cũng từng có tông môn tiến hành “chiến tranh chớp nhoáng”, chính là ngay khi bắt đầu chiến tranh tông môn thì đã đưa toàn bộ cao thủ trong tông ra, trực tiếp “chém đầu” võ giả đỉnh cao của tông môn đối phương.
Mọi loại mưu kế trong chiến tranh tông môn cũng tầng tầng lớp lớp.
Nhưng chiến tranh tông môn lần này lại có điểm khác.
Thiên Tà Tông mượn chiến pháp quỷ dị nên rất ít khi dùng đến chiến lực cao cấp, thậm chí còn không dùng, chỉ dùng võ giả tầng thấp là đã có thể áp chế gắt gao liên minh của Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện rồi.
Vì vậy thành Thiên Khải hiện giờ cũng chỉ có thể để chiến lực cao chống lại võ giả tầng thấp của Thiên Tà Tông!
Cho dù là võ giả Thần Đan Cảnh hay Hư Kiếp Cảnh thì đều chia ra thành từng tiểu đội, từng nhóm lần lượt ra trận, tập kích quân đội của Thiên Tà Tông, không ngừng ăn mòn tan rã Thiên Tà Tông.
Đây cũng là cách mà sau khi không còn nghĩ ra được cách nào khác.
Khi mới bắt đầu, cách này quả thực rất hiệu quả.
Chiến lực cấp cao áp chế xuống, mà Thiên Tà Tông hiện giờ vẫn đang trong giai đoạn súc thế, không cách nào phái ra nhiều chiến lực cao cấp hơn để phản kích.
Nhưng gần đây, Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh lại bắt đầu có người ngã xuống, hơn nữa căn bản đều là võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, thậm chí là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.
Ngay thời điểm La Chinh đi nhận nhiệm vụ cũng vừa khéo gặp phải đám Hoa Thiên Mệnh trở về.
Nửa tháng trước, Hoa Thiên Mệnh, Bùi Thiên Diệu và Bách Lý Hồng Phong đã nhận một nhiệm vụ, hiện giờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ lại tiếp nhận thêm nhiệm vụ mới.
Vì vậy theo yêu cầu của La Chinh, bốn người lại tạo thành một tiểu đội mới.
Được biết La Chinh gia nhập vào tiểu đội bọn họ, Bách Lý Hồng Phong vui đến mức suýt nữa nhảy lên.
La Chinh từng thần dũng biểu hiện ra sức mạnh của mình, cho đến bây giờ Bách Lý Hồng Phong đều thấy rõ mồn một.
Ba người bọn họ đã có chung nhận thức từ lâu, thực lực hiện giờ của La Chinh e là đã tương đương với cường giả Sinh Tử Cảnh.
Có một yêu nghiệt như vậy trong tiểu đội bọn họ thì có lẽ bất kỳ vấn đề khó khăn nào cũng có thể dễ dàng giải quyết! Xác suất sống sót của tiểu đội cũng được tăng lên rất nhiều! Bọn họ sao có thể không vui?
“Giờ La Chinh gia nhập rồi, tiểu đội ba người chúng ta phải đổi tên rồi! Ta cảm thấy nên gọi là tiểu đội Hồng Phong!” Bách Lý Hồng Phong đắc ý cười nói.
Hoa Thiên Mệnh trừng mắt với Bách Lý Hồng Phong, lạnh giọng nói: “Không đồng ý, khó nghe chết đi được”
“Khó nghe? Sao lại khó nghe? Nếu không gọi là tiểu đội Hồng Phong, vậy thì… vậy thì gọi là tiểu đội Bách Lý đi!” Bách Lý Hồng Phong cười hì hì nói.
“Vẫn rất khó nghe!” Hoa Thiên Mệnh lắc đầu.
Bốn người đều duy trì bay ở tầng trời thấp, La Chinh đột nhiên chen ngang nói: “Nếu đã như vậy, thì thà gọi là tiểu đội Già Lam”
“Già Lam… Tên hay” Bùi Thiên Diệu đột nhiên gật đầu tán thành.
Hai chữ này căn bản cũng lấy từ mật tông, ý nghĩa là bảo vệ thần.
Chỉ là Bách Lý Hồng Phong vẫn có chút không vui: “Cái tên này thật chẳng ra làm sao.
Hoàn toàn chẳng hiểu gì cả, rõ ràng không bá khí bằng của ta lúc trước…”
Hắn còn chưa kịp nói gì thêm thì đã nghe thấy “vút” một tiếng.
Hoa Thiên Mệnh đã rút kiếm ra, thế là Bách Lý Hồng Phong rất thức thời mà ngậm miệng lại.
Ba ngày sau, tiểu đội Già Lam xuất hiện ở phía đông, cách thành Thiên Khải một nghìn bốn trăm dặm.
Mới đầu, Thiên Tà Tông bắt đầu mở rộng từ phía đông, nhưng chủ yếu là đông bắc.
Từ sau khi công phá thành Hư Thiên, hiện giờ cả vùng phía đông Trung Vực đều bị bọn chúng bao phủ.
Bốn người đứng trên một ngọn núi, nhìn về một tòa thành cách đó không xa.
Hoa Thiên Mệnh lôi địa đồ ra cầm trên tay, vừa so sánh vừa nói: “Tòa thành này tên là thành Thiên Vận, chỉ là một thành nhỏ không tới bốn mươi vạn người”
Người trong Trung Vực thực sự quá nhiều, kiểu thành lớn siêu cấp như thành Thiên Khải thì số người được tính bằng “tỉ”, mà kể cả hai thành lớn là thành Hư Thiên và thành Vân Hải thì số người thường và võ giả bên trong cộng lại cũng chỉ tính bằng nghìn vạn.
Vì vậy một tòa thành chỉ có mấy chục vạn người quả thực là một thành nhỏ.
“Mặc dù ít người nhưng đây là một trọng điểm quân sự.
Thiên Tà Tông vừa dựng lên một truyền tống trận ở đây, chính là vì địa điểm này mang tính chiến lược” Bùi Thiên Diệu lập tức nói.
Nhiệm vụ của bọn họ lần này không phải là dẹp tan quân đội của Thiên Tà Tông mà là hủy diệt truyền tống trận trong thành Thiên Vận.
Xây dựng truyền tống trận cũng không phải là chuyện một hai ngày sẽ xong, chỉ là nếu Thiên Tà Tông đã có ý định xây dựng thì bên trong chắc chắn sẽ có không ít võ giả thực lực cao cường trấn giữ.
“Chỉ có bốn người chúng ta thì có thể hoàn thành không?” Trên mặt Bách Lý Hồng Phong lại lộ vẻ nhát gan.
Bùi Thiên Diệu và Hoa Thiên Mệnh hình như đã quen với dáng vẻ này của Bách Lý Hồng Phong nên dứt khoát không để ý đến hắn.
Tên nhóc này gan bé bẩm sinh, thế nhưng vẫn không ngừng nhận nhiệm vụ.
Cũng không biết hắn nhát gan như vậy có phải chỉ là diễn trò hay không!
“Chúng ta lên!” Hoa Thiên Mệnh hạ lệnh, đám người La Chinh đã xông lên.
Mặc dù thành Thiên Vận này bị Thiên Tà Tông khống chế, nhưng đa số những người bên trong đều là người thường, căn bản rất ít khi thấy võ giả.
Xây dựng một truyền tống trận chắc là cũng tiến hành trong bí mật.
Thiên Tà Tông không thể đánh trống khua chiêng mà bố trí quá nhiều võ giả trong thành Thiên Vận được, dù gì như thế cũng sẽ thu hút sự nghi ngờ của thành Thiên Khải.
Chỉ là Thiên Tà Tông không biết, tin tức về bọn họ đã lên đường, vì vậy mới có chuyện La Chinh dẫn mọi người hoàn thành nhiệm vụ phá hủy truyền tống trận.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Vừa vào trong thành đã có người chào hàng một ít đặc sản với bốn người La Chinh.
Bốn người bọn họ không phải tới đây du lịch, nên làm gì để ý đến những người thường này? Bọn họ thẳng hướng vào trong thành Thiên Vận thăm dò.
La Chinh đột nhiên phóng cảm giác của mình ra xa.
Thành Thiên Vận này không lớn nên La Chinh dùng cảm giác của mình để thăm dò.
Nếu có thể thăm dò ra dao động không gian thì chắc chắn có thể thăm dò được nơi để truyền tống trận.
Vấn đề là bốn người thăm dò hết một lượt thành Thiên Vận mà cũng không hề phát hiện ra một chút dao động không gian nào.
Điều này khiến La Chinh vô cùng nghi ngờ!
“Có gì đó không đúng” La Chinh đột nhiên cảnh giác nói.
“Ta cũng cảm thấy không đúng!” Bách Lý Hồng Phong vội vàng nói.
Từ lúc vào trong thành Thiên Vận, hắn vô cùng căng thẳng.
Đều nói người nhát gan có thiên phú bỏ chạy, mà Bách Lý Hồng Phong lại vô cùng nhát gan, hơn nữa thiên phú bỏ chạy của hắn cũng rất kinh người.
Chỉ cần khi Bách Lý Hồng Phong cảm thấy không đúng thì chắc hẳn sẽ có nguy hiểm không nhỏ.
Hoa Thiên Mệnh nhìn trước nhìn sau.
Khi bọn họ vừa vào thành Thiên Vận đã có thể nhìn thấy trên đường có không ít người thường.
Những người thường này vẫn luôn thờ ơ trước chiến tranh tông môn giữa các võ giả, cho dù là Thiên Tà Tông hay Vân Điện, hoặc là Thiên Hạ Thương Minh, ai khống chế tòa thành này cũng không hề liên quan đến họ.
“Người biến mất hết rồi” Trên mặt Hoa Thiên Mệnh lộ vẻ nghiêm trọng.
Bùi Thiên Diệu cũng cảnh giác nhìn xung quanh.
Đột nhiên, hắn chỉ về vách tường không xa.
Chỉ nhìn thấy trên tường thành vốn thấp bé của thành Thiên Vận đột nhiên bắt đầu xuất hiện một luồng kết giới màu xanh nhạt, bao vây cả tòa thành nhỏ này lại!
Lúc này, những người căn bản đã biến mất thì mở cửa nhà ra, đi ra bên ngoài.
“Những người này làm sao vậy?” Bách Lý Hồng Phong nhìn những người thường này, kỳ lạ hỏi.
Nhìn thấy người trên đường càng ngày càng nhiều, đôi mắt vô hồn, lại không ngừng đi đi lại lại, mặc dù trên người bọn họ vẫn có sinh khí nhưng nhìn có vẻ giống cương thi, không hề có một chút tỉnh táo nào.
“Phiền phức đến rồi” La Chinh trầm mặt, nói với Hoa Thiên Mệnh: “Các người đợi ở đây!”
Mặc dù tiểu đội bọn họ không chỉ định ra ai là đội trưởng, nhưng ở thời điểm này, rất rõ ràng, chỉ có La Chinh mới là sự tồn tại trung tâm.
Nghe thấy mệnh lệnh của La Chinh, Hoa Thiên Mệnh rút kiếm, khoanh chân, ôm kiếm, đôi mắt nhắm chặt lại, bắt đầu súc thế.
Hoa Thiên Mệnh hiểu rõ, với thực lực hiện giờ của La Chinh, người có thể khiến hắn thận trọng tuyệt đối là cường địch trước nay chưa từng có, đương nhiên Hoa Thiên Mệnh không dám chậm trễ chút nào.
Giống với Hoa Thiên Mệnh, trên mặt Bùi Thiên Diệu và Bách Lý Hồng Phong cũng đầy vẻ thận trọng, cảnh giác nhìn chằm chằm từng người thường xung quanh, cho dù những người này không hề có chút uy hiếp gì với họ.
Còn La Chinh thì đột nhiên bay lên trời, trực tiếp hóa thành một luồng sáng, lao về phía kết giới màu xanh.
Chưa đợi La Chinh đến gần, hắn đã loáng thoáng nghe thấy tiếng cười.
“A ha ha ha! Không ngờ vận khí hôm nay không tồi, trong cái lồng bố trí ở thành Thiên Vận này lại bắt được một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ!” Ngay lúc này, một giọng nói lanh lảnh đột nhiên vang lên.
Thậm chí giọng nói đó còn mang một chút ngây thơ, giống như một đứa trẻ ba bốn tuổi, to sắc mà chói tai.
“Ngươi là ai?” La Chinh trừng mắt hỏi kết giới màu xanh.
Một lúc sau, từ trên kết giới màu xanh đó lờ mờ xuất hiện một bóng người, sau đó dần trở nên rõ ràng, hiện rõ ra dáng vẻ là người thật.
Chỉ có điều, La Chinh lại cảm thấy đây không phải người thật mà là một linh hồn, hoặc là một hình chiếu của linh hồn.
Có thể chiếu ra linh hồn, ngay cả khi La Chinh ở trên đại lục Hải Thần cũng chưa từng thấy qua bí thuật này…
Đương nhiên, trong thánh địa Thiên Vũ, Huân cũng từng nói chuyện với một vị Vương khác của Yêu Dạ tộc, đó cũng coi như một hình chiếu linh hồn.
Chẳng qua chuyện đó đã vượt qua phạm vi của đại lục Hải Thần.
“Ngươi là ai? Trả lời ta!” La Chinh nhăn mày hỏi.
Cái bóng này không ngừng hiện rõ, La Chinh nhìn thấy một thằng bé có dáng người nhỏ nhắn, nhìn có vẻ da thịt mềm mịn, vô cùng đáng yêu.
Nhưng trong ánh mắt của nó lại tràn đầy lệ khí* tàn bạo.
*Lệ khí: khí tức độc ác, tàn nhẫn.
“Ngươi không cần thiết phải biết ta là ai.
Đã vào trong cốc tinh thần của ta thì chỉ có một con đường chết.
Ngươi cũng như đám người kia, ngoan ngoãn chịu chết đi!” Thằng bé ngây thơ mà vô cùng tàn độc nói.
“Cốc tinh thần?” La Chinh không hoảng loạn mà tiếp tục hỏi.
Thằng bé cười lạnh lùng: “Nói cho ngươi biết cũng không sao.
Ta chỉ cần thu thập sức mạnh linh hồn của mấy chục vạn người thường trong thành này thì có thể thả linh hồn của ta ra! Còn ta, có linh hồn Chiến Hồn Cảnh!”
Nghe thấy lời thằng bé nói, La Chinh lập tức im lặng một hồi.
Xem ra, gần đây đám trưởng lão Hư Kiếp Cảnh mất tích kia phần lớn đều nằm trong tay thằng bé này.
Linh hồn của Chiến Hồn Cảnh? Đừng nói là trưởng lão Hư Kiếp Cảnh, cho dù là cường giả Sinh Tử Cảnh thì cũng khó mà chống lại được.
“Ngươi không phải là người Trung Vực?” La Chinh đột nhiên mở miệng hỏi.
“Phải thì sao, mà không phải thì sao? Ngươi vẫn nên chịu chết trước đi! Sau đó ta sẽ nói cho ngươi!” Thằng bé cười lạnh rồi đột nhiên chui vào trong đầu La Chinh.
Rõ ràng là muốn lợi dụng ưu thế Chiến Hồn Cảnh để trực tiếp giết chết linh hồn của La Chinh.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Xin cảm ơn!)
– Hết tập 48 –
Chương 717: Bí mật lớn
La Chinh không biết thằng bé này đã dùng phương pháp gì để phóng linh hồn của mình ra, phản chiếu trong tòa thành nhỏ nàyNhưng nghĩ tới tình cảnh quái dị của mấy chục vạn người trong tòa thành, thằng bé này lại vừa nhắc tới cốc tinh thần… Vậy chắc hẳn chính thứ này đã khống chế mấy chục vạn linh hồn người phàm nên mới để linh hồn thằng bé xuất hiện ở nơi đây.
Loại thủ đoạn này không chỉ khó lòng tưởng tượng, mà còn cực kỳ tàn nhẫn.
Mặc dù việc tranh chấp giữa các tông môn trong Trung Vực tạo ra thanh thế lớn, một khi bộc phát còn có thể ảnh hưởng tới mấy trăm vạn đệ tử của tông môn hai bên, thật sự là cảnh trăm họ lầm than, thây chất đầy đồng, song nó vẫn chưa liên lụy tới những người dân thường.
Thứ nhất, ở trước mặt võ giả, lực chiến đầu của dân thường gần như bằng không.
Thứ hai, lạm sát người vô cớ sẽ dẫn tới quá nhiều sát khí, thật sự là mất nhiều hơn được.
Huống chi những người phàm trần là nền móng của toàn bộ Trung Vực, vô số thiên tài cũng đều xuất thân từ đó, đây là cơ sở để cả Trung Vực phát triển.
Dù sao Trung Vực cũng không giống đại lục Hải Thần, có loại thánh địa tu luyện siêu cấp như tháp tội ác, thế nên chỉ có thể dựa vào việc dần dần tích lũy trong thời gian dài, chậm rãi phát triển một cách vững vàng.
Nếu không phải do Thiên Tà Tông thì trăm năm nữa thôi, có thể trong Trung Vực sẽ có một đến hai thánh địa ra đời.
Lại thêm ngàn năm nữa thì có lẽ sẽ xuất hiện thánh địa thất phẩm và vô số cường giả Thần Hải Cảnh…
Nhưng hiện tại, Thiên Tà Tông lại đột phá giới hạn, căn bản bọn họ không hề kiêng dè.
Thấy thằng bé này có ý định chui vào đầu mình, La Chinh không hề phản kháng mà tùy ý để linh hồn có hình thái đứa trẻ này chui vào.
“Không phản kháng sao? Võ giả Hư Kiếp Cảnh nơi Trung Vực các ngươi đúng là quá yếu.
Không chỉ thực lực kém cỏi mà linh hồn cũng yếu ớt đến mức không thể tưởng tượng nổi!” Thằng bé kia cười lạnh.
Trước đây, trong số những võ giả Hư Kiếp Cảnh bị nó giết chết, ít nhiều gì bọn họ cũng chống cự, nhưng tên võ giả trước mắt lại không hề phản kháng, thế nên thằng bé đoán có lẽ linh hồn La Chinh yếu hơn nhiều so với mấy vị võ giả Hư Kiếp Cảnh kia.
Linh hồn La Chinh lẳng lặng trôi trong đầu, toàn thân lóe ra ánh sáng xanh.
Linh hồn La Chinh chỉ còn cách Bích Hồn Cảnh một một khoảng cách nhỏ, nhưng Thanh Long lại để hắn ngừng rèn luyện linh hồn, đợi hồn chủng của nó luyện chế xong thì hợp thành một thể rồi mới tiến hành đột phá Bích Hồn Cảnh.
Luyện chế hồn chủng là một chuyện cực kỳ phiền phức, dù Thanh Long thông thái, uyên bác đến đâu thì tiến triển vẫn rất chậm.
Dù vậy, cường độ linh hồn của La Chinh cũng đã vượt xa những võ giả khác, cho dù là trong đại lục Hải Thần hay Trung Vực thì La Chinh cũng chưa từng gặp võ giả thứ hai có linh hồn Chiến Hồn Cảnh, ngay cả cường giả Sinh Tử Cảnh và Chiến Thánh trên đại lục Hải Thần cũng không hề có.
La Chinh đoán, có lẽ chỉ có nhóm đại năng Thần Hải Cảnh ở thánh địa Tử Tâm và thánh địa Thiên Vũ mới có thể có linh hồn Chiến Hồn Cảnh.
La Chinh không biết được tu vi của bản thể đứa trẻ này, nhưng chắc hẳn cũng không kém bao nhiêu…
Chỉ một lát sau, La Chinh liền gặp được thằng bé đó trong đầu.
Lúc thằng bé kia nhìn thấy La Chinh, gương mặt vốn mang theo nụ cười lạnh bây giờ chợt ngây dại.
Thằng bé thấy toàn thân La Chinh tỏa ra ánh sáng xanh biếc thì giọng nói lập tức run rẩy: “Bích, Bích Hồn Cảnh?”
La Chinh cười nhạt: “Linh hồn của ta đúng là yếu ớt, chẳng qua linh hồn của ngươi còn yếu hơn, tựa như một con kiến!”
La Chinh vừa dứt lời, thằng bé liền chui ra khỏi đầu La Chinh đánh “vèo” một tiếng! Đấu tranh bằng linh hồn thường chỉ xảy ra trong nháy mắt, thằng bé vừa thấy linh hồn La Chinh đã gần đạt tới ngưỡng Bích Hồn Cảnh thì sao có thể ở lại?
“Nếu đã đến rồi thì đừng hòng rời đi!” La Chinh cười khẽ.
Sau đó, một tiếng gầm cực kỳ uy nghiêm truyền ra từ trong đầu La Chinh!
“Grào!”
Đó chính là tiếng gầm của Thanh Long bộc phát ra.
“Đó là cái gì?”
Gương mặt thằng bé hiện vẻ hoảng sợ cực độ, nó thấy sâu trong đầu La Chinh dường như xuất hiện một con rồng lớn, một luồng sáng trào ra từ trong miệng rồng, sau đó tỏa lực hút khủng khiếp, khiến linh hồn của nó bị kìm chặt tại chỗ, không cách nào nhúc nhích.
Linh hồn La Chinh lại trôi nổi trong hư không, hắn không định ra tay, chỉ bình tĩnh nói với thằng bé kia: “Quên không nói, đối thủ của ngươi không phải ta, mà là nó”
Vừa dứt lời, luồng sáng khổng lồ kia lập tức nuốt chửng thằng bé vào trong đó, sau đó liền cuốn đi…
Cho dù là tà linh của linh thú mạnh mẽ tới đâu thì Thanh Long đều có biện pháp đối phó, huống chi cậu bé này chẳng qua mới chỉ là một cường giả Chiến Hồn Cảnh mà thôi, sao có thể là đối thủ của Thanh Long?
Đến khi Thanh Long cuốn linh hồn thằng bé đi liền nói với La Chinh: “Linh hồn người này đã cực kỳ pha tạp, hẳn là do vô số linh hồn của con người hợp lại mà thành, linh hồn nguyên bản của nó chỉ là một phần trong đó”
“Một phần? Như vậy linh hồn này của nó chính là mấy chục vạn linh hồn của người dân thường ở thành Thiên Vận?” La Chinh nhướng mày.
“Đúng.
Có lẽ thằng bé này đã sử dụng là một loại phương pháp kéo tơ tụ hồn, dùng linh hồn của mình để rút đi một phần linh hồn của người khác rồi kết hợp lại” Thanh Long chậm rãi nói.
La Chinh gật đầu, sau đó rời mắt đi, chậm rãi bước về phía đám người Hoa Thiên Mệnh đang hạ xuống.
“La Chinh, xảy ra chuyện gì thế? Hình như ta vừa thấy có một linh hồn chui vào trong đầu ngươi” Ánh mắt Hoa Thiên Mệnh sắc bén nhất nên trên mặt mơ hồ ẩn chứa vẻ lo lắng.
Chuyện giao chiến bằng linh hồn cực kỳ nguy hiểm, không biết La Chinh có thể đối phó được hay không.
“Bị ta giết rồi” La Chinh khẽ mỉm cười đáp.
Đúng lúc ấy, những người dân thường trong tòa thành nhỏ này lần lượt mở mắt ra, nhưng hầu hết mọi người đều ôm đầu, tinh thần uể oải, có vài người còn ngất xỉu ngay trên đất.
Linh hồn của bọn họ đều đã bị rút đi một phần, bị đứa trẻ kia lợi dụng.
Sau khi bị Thanh Long nuốt trọn thì linh hồn họ cũng phải chịu tổn thương, đương nhiên lúc này sẽ cảm thấy cực kỳ đau đớn.
Chẳng qua may nhờ La Chinh chạy tới, nếu để chuyện này tiếp tục kéo dài thì đứa trẻ kia sẽ rút sạch linh hồn của mấy chục vạn người này.
Đến lúc đó, chỉ sợ họ sẽ trở thành một đống xác không hồn.
Cùng lúc đó, ở Hư Linh Tông cách thành Thiên Vận một vạn dặm.
Sau khi công phá thành công Hư Linh Tông, Thiên Tà Tông liền biến nó thành tổng bộ tạm thời!
Trong đại điện của Hư Linh Tông có đặt một chiếc bàn thờ bát tiên dài một trượng, ở chính giữa đặt một cái gương bát quái nhỏ.
Giờ phút này, từ gương bát quái truyền đến một tiếng vỡ vụn, phần trung tâm tấm gương liền xuất hiện một vết nứt!
Cùng lúc đó, một tiếng thét thống khổ cực kỳ chói tai vang lên trong gương bát quái.
Trong tấm gương xuất hiện gương mặt của thằng bé kia!
“Vô Tâm thượng nhân! Ngài làm sao vậy?”
“Vô Tâm thượng nhân, ngài chờ một chút, ta mời quốc chủ tới!”
Mấy vị võ giả Hư Kiếp Cảnh đang đợi trong đại sảnh vội vàng phi thân rời đi.
Vốn dĩ Vô Tâm thượng nhân này vô cùng quỷ dị, cho dù trong đại điện này hắn cũng chỉ phóng ra một phần linh hồn mà thôi, nhưng cứ ở bên kẻ biến thái này, hít thở thêm một lần là thêm một phần nguy hiểm.
Trên danh nghĩa, những võ giả Hư Kiếp Cảnh này là đi tìm Thôi Tà, nhưng thực tế bọn họ đều muốn mượn cơ hội này để thoát thân.
Chỉ chốc lát sau, bóng dáng Thôi Tà liền xuất hiện trong đại điện.
Thấy gương bát quái trên bàn xuất hiện vết nứt, sắc mặt Thôi Tà cũng lộ vẻ kỳ quái, chắp tay với Vô Tâm thượng nhân, hỏi: “Thượng nhân, sao vậy?”
“Hừ! Một phần linh hồn mà ta phóng ra thông qua gương bát quái đã bị tiêu diệt rồi!” Thằng bé trong gương bát quái lạnh giọng nói.
Gương mặt Thôi Tà hơi lộ vẻ bất ngờ, ngay sau đó liền hỏi: “Cho dù chỉ là một phần linh hồn được phóng ra, nhưng cũng có thực lực Chiến Hồn Cảnh, trong Trung Vực ai có thể đủ sức giết chết linh hồn của thượng nhân?”
“Linh hồn người này không chỉ vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa ta còn phát hiện ra một bí mật lớn!” Thằng bé kia cười lạnh.
“Ồ? Thượng nhân phát hiện ra bí mật gì?” Thôi Tà cũng tỏ vẻ hứng thú.
“Chuyện này ngươi không cần biết, đến khi Bạo Loạn Tinh Hải kết thúc, ta sẽ đích thân tới Thiên Bắc Vực! Tên thiếu niên kia cứ để cho ta!” Thằng bé khẽ cười tà, sau đó khuôn mặt dần dần tan biến trong gương bát quái.
Nghe được lời Vô Tâm thượng nhân nói, sắc mặt Thôi Tà liền trở nên u ám, âm trầm.
Không phải Thôi Tà không đoán được kẻ Vô Tâm thượng nhân gặp phải là ai, trong đám thế hệ trẻ ở Trung Vực, linh hồn có thể mạnh tới mức đó cũng chỉ có La Chinh mà thôi.
Nhưng bí mật trong lời Vô Tâm thượng nhân rốt cuộc là gì?
Chương 718: Thành Ba Giang
Thôi Tà biết rõ lai lịch của vị Vô Tâm thượng nhân nàyPhía bên kia của Bạo Loạn Tinh Hải là một đại lục cực kỳ khổng lồ, nơi đó có bảy đại thần quốc và những chủng tộc khác.
Trung Vực lớn như thế, song nếu so với đại lục kia thì chỉ có thể coi là một hòn đảo cỡ lớn.
Bởi vì cuộc chiến với Long Mạch tộc mà ba trong số bảy đại thần quốc đã bị tiêu diệt, tạo thành thế cục tứ đại thần quốc như hiện nay.
Vị Vô Tâm thượng nhân này chính là người đến từ cùng một thần quốc với vị thánh nữ mà nhóm người đi vào mộ Tiên Thiên Miểu từng gặp gỡ trước đó, thần quốc Đại Vũ!
Lần trước, sau khi hành trình vào mộ Tiên Thiên Miểu kết thúc, vị “Cung Lão” Sinh Tử Cảnh của thần quốc Đại Vũ kia quả nhiên đã thực hiện lời hứa, thông qua bí pháp truyền thụ lại ngọc giản có ghi Ngũ Độc Chân Kinh cho Vu Chiêm Hà.
Hai năm trôi qua, đại đa số thời gian Vu Chiêm Hà đều tìm hiểu về Ngũ Độc Chân Kinh.
Về phần vị thánh nữ kia, tuy từng thề sẽ dẫn dắt cường giả thần quốc nghiền nát Trung Vực ở mộ Tiên Thiên Miểu, song dẫu sao muốn xuyên qua Bạo Loạn Tinh Hải cũng cực kỳ khó khăn.
Sâu trong Bao loạn Tinh Hải, bầu trời nơi đó quanh năm suốt tháng đều có gió lốc cực kỳ dữ dội, Thiên Bắc Vực và tứ đại thần quốc bị ngăn cách bởi biển gió lốc này.
Chẳng qua theo lời của Vô Tâm thượng nhân, tuy trận gió lốc này kéo dài không ngừng, nhưng cũng sẽ có lúc suy yếu.
Chờ tới lúc đó, thánh nữ thần quốc Đại Vũ chắc chắn sẽ xuất chinh, đạp bằng Thiên Bắc Vực.
Từ góc độ này mà nói, Thôi Tà và thần quốc Đại Vũ vốn không phải là kẻ chung đường.
Với tính cách của Thôi Tà, tuyệt đối sẽ không cam lòng làm một nước phụ thuộc.
Dã tâm của hắn căn bản không chỉ gói gọn trong một lãnh thổ, thậm chí ngay cả tứ đại thần quốc cũng không phải mục tiêu cuối cùng của hắn.
Thôi Tà hắn nhất định sẽ bước lên tầng cao hơn!
Có điều, bây giờ hắn tạm thời hợp tác với thần quốc Đại Vũ, hai bên cũng là vì nhu cầu của mình mà thôi.
Thôi Tà cũng có được không ít lợi ích, dĩ nhiên hắn sẽ không từ chối giúp đỡ bọn họ.
Trước kia, Thôi Tà đoán trong thân thể La Chinh nhất định ẩn chứa một bí mật to lớn, đáng tiếc tên La Chinh này quá mức xảo trá, lần trước ngăn La Chinh ở đầm Vân Mộng như thế mà vẫn để hắn chạy thoát, càng đáng giận hơn là hắn lại mang vị tiểu thư Khê gia kia đi!
Về sau, Thôi Tà và Vu Chiêm Hà liên thủ lại tấn công Hư Linh Tông, phái người tới Vân Điện, dùng tông chủ Hư Linh Tông là Thanh Hư đạo nhân để trao đổi lấy tiểu thư Khê gia, hắn vốn coi đây là chuyện ván đã đóng thuyền, bởi đường đường là tông chủ Hư Linh Tông lại đổi lấy một tiểu bối Thần Đan Cảnh, huống chi tiểu thư Khê gia kia còn là chắt của Thanh Hư đạo nhân.
Nhưng lại càng không ngờ, La Chinh đã lấy đi nguyên âm của tiểu thư Khê gia.
Đến đây, kế hoạch đại trận Thiên Ma Hợp Hoan của Thôi Tà dành chết yểu.
Đợi đến lúc người có Âm Thể Tử Cực tiếp theo xuất hiện, hơn nữa còn phải là Thôi Tà hắn tìm được đầu tiên thì không biết còn cần bao nhiêu năm.
Thằng nhóc La Chinh kia làm việc quá ác, hệt như khắc tinh trong đời Thôi Tà vậy.
Thôi Tà không chỉ muốn diệt trừ hắn, mà còn muốn cướp lấy bí mật trong cơ thể La Chinh, cướp đi số mệnh của La Chinh!
Hơn nữa, tốc độ này không thể chậm, nhỡ đâu mấy cường giả của thần quốc Đại Vũ kia tới, chỉ sợ Thôi Tà không còn cơ hội đó nữa.
Nghĩ tới đây, Thôi Tà càng cảm thấy kế hoạch của mình nên đẩy nhanh tiến độ, về phần cái tên Vu Chiêm Hà kia, hay là cứ ngăn cản hắn bế quan trước đã!
Trong thành Thiên Vận, nhóm La Chinh đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.
Chẳng qua nơi này cũng không có cái gọi là truyền tống trận, thành Thiên Vận này vốn là thế cục mà Thiên Tà Tông bố trí để dụ võ giả Hư Kiếp Cảnh trong liên minh ra mà thôi.
Có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không, La Chinh cũng không hề để ý, thật ra hắn vội vàng chạy đến như vậy là bởi trong lòng đầy lo lắng cho Ninh Vũ Điệp.
Tuy Ninh Vũ Điệp đã đột phá Sinh Tử Cảnh, nhưng nàng một mình xông pha bên ngoài, không ai tìm được tung tích của nàng.
Hôm đó, Đại Mộng chân nhân có chạy theo Ninh Vũ Điệp, song tốc độ của Đại Mộng chân nhân sao có thể truy đuổi được nàng? Trong nháy mắt, nàng liền biến mất ở chân trời, cho tới bây giờ vẫn không có tin tức gì.
Nhỡ đâu nàng nghĩ quẩn, trực tiếp xông vào đại bản doanh của Thiên Tà Tông thì sao? Với thực lực của một mình nàng, tuyệt đối không phải đối thủ của Vu Chiêm Hà và Thôi Tà…
“Nếu không tìm được truyền tống trận, chúng ta phải trở về báo cáo thôi” Hoa Thiên Mệnh nói với La Chinh.
Mặc dù chuyến đi này của bọn họ thoạt nhìn thuận lợi vô cùng, thậm chí còn thuận tay phá vỡ cốc tinh thần mà thằng bé kia bố trí, nhưng nếu không phải có La Chinh ở đây thì Hoa Thiên Mệnh, Bách Lý Hồng Phong và Bùi Thiên Diệu sao có thể phá được? Đối mặt với công kích linh hồn khủng bố như vậy, hiện tại, hơn phân nửa là thất bại.
“Chờ một chút” Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ chần chừ.
“Chuyện gì thế?” Ánh mắt Hoa Thiên Mệnh và Bùi Thiên Diệu lập tức đầy cảnh giác, chẳng lẽ trong thành Thiên Vận này còn có cái gì?
Đúng lúc ấy, La Chinh chợt lấy ra một Minh bài màu trắng, thứ này vốn là do Ninh Vũ Điệp giao cho hắn trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, như vậy hai người có thể trực tiếp truyền âm qua Minh bài.
Võ giả khi muốn truyền âm có ba phương thức.
Một là trực tiếp thông qua chân nguyên để truyền âm, cách này thích hợp dùng khi hai người cách nhau một khoảng cách tương đối gần, tối đa cũng chỉ khoảng mấy trăm trượng mà thôi.
Loại thứ hai là lợi dụng phù truyền âm.
Phù truyền âm dùng trong khoảng cách xa hơn, mấy trăm dặm đều được, chỉ có điều phí luyện chế khá cao.
Còn Minh bài truyền âm có thể dùng trong phạm vi một, hai trăm dặm, trực tiếp tiến hành truyền âm qua tấm bài.
Cầm Minh bài của Ninh Vũ Điệp, La Chinh rót một luồng chân nguyên vào trong đó, cố gắng tiến hành truyền âm, nhưng Minh bài lại không có chút phản ứng nào…
Sắc mặt La Chinh cực kỳ ảm đạm, xem ra Ninh Vũ Điệp không có mặt trong phạm vi trăm dặm quanh đây.
“Trở về thôi, chúng ta nhận thêm nhiệm vụ nữa!” La Chinh cười nhạt.
Nhìn bộ dạng cứng rắn của La Chinh, nhóm Hoa Thiên Mệnh cũng chỉ biết nhìn nhau, bọn họ hoàn toàn không rõ La Chinh muốn làm cái gì.
Trên đường trở về, La Chinh cứ cách một đoạn lại rót chân nguyên vào Minh bài, nhưng Minh bài màu trắng vẫn không hề có bất kỳ phản ứng nào, nhưng La Chinh vẫn không chịu từ bỏ.
Đi được nửa đường, La Chinh lại rót chân nguyên vào lần nữa, song lúc này hắn chợt phát hiện Minh bài có biến động!
Mắt La Chinh sáng lên, chần chừ một chút mới hỏi: “Tiểu Điệp… Là nàng sao?”
Bên kia Minh bài không hề có phản ứng.
“Nàng nghe thấy rồi” La Chinh vô cùng khẳng định, chắc hẳn Ninh Vũ Điệp đang ở trong phạm vi trăm dặm quanh đây, nhưng nàng đang ở hướng nào?
La Chinh bỗng dừng chân.
“Lão đại, sao thế?” Bách Lý Hồng Phong nhìn vẻ nghiêm túc của La Chinh, bèn không nhịn được hỏi.
Kể từ khi La Chinh tặng hắn một đôi thánh khí hạ phẩm, Bách Lý Hồng Phong đã luôn miệng gọi hắn là lão đại.
“Xung quanh đây có tòa thành nào không?” La Chinh hỏi.
Vẻ mặt Hoa Thiên Mệnh cũng kỳ quái nhích tới gần La Chinh, nói: “Phía đông nam là thành Ba Giang, nhưng nơi đó là cứ điểm quan trọng của Thiên Tà Tông, phần lớn thế lực của Thiên Tà Tông đều tụ tập ở đấy.
Nơi đó dễ thủ khó công, cho nên liên minh tạm thời chưa có ý định tấn công vào”
Thế lực liên minh và Thiên Tà Tông hệt như răng nanh đan cài vào nhau, mà thành Ba Giang chính là chiếc răng sắc nhọn nhất của Thiên Tà Tông, hung hăng tọa trấn ở đó, cũng là đội quân tiên phong cực kỳ quan trọng của Thiên Tà Tông.
Nghe nói, tên Huyền Trần quỷ thần khó lường của Thiên Tà Tông đang trấn thủ ở thành Ba Giang!
Nghe được lời Hoa Thiên Mệnh nói, ánh mắt La Chinh lóe sáng: “Chính là chỗ đó!”
Ngay sau đó, La Chinh hóa thành một vệt sáng lao vút về phía thành Ba Giang.
“Lão đại, chuyện này rốt cuộc là sao?” Bách Lý Hồng Phong nhún vai.
“Theo sau đi!” Hoa Thiên Mệnh không nói hai lời, nhanh chóng lao đi cùng Bùi Thiên Diệu.
Bọn hắn bây giờ gần như tin tưởng La Chinh vô điều kiện.
La Chinh không ngừng phi hành trên không trung, đồng thời dùng Minh bài truyền âm để liên hệ với Ninh Vũ Điệp, nhưng Ninh Vũ Điệp bên kia vẫn không có phản ứng, không kêu một tiếng…
“Điện chủ!”
“Ninh Vũ Điệp!”
“Tiểu Điệp!”
“Nói gì đi được không?”
Cho dù La Chinh dùng phương thức gì thì bên kia vẫn mắt điếc tai ngơ.
Điều này khiến La Chinh càng lo lắng hơn.
Trong cơn tức giận ngút trời, có quỷ mới biết nàng sẽ làm ra hành động gì không sáng suốt.
Cho dù nàng có thực lực là Sinh Tử Cảnh thì sao? Nếu Thôi Tà đã có tứ đại thần quốc ở phía sau ủng hộ thì thủ đoạn của bọn họ không phải là thứ mà Vân Điện có thể đối kháng được.
Ở trước mặt thần quốc, dù là Sinh Tử Cảnh cũng hoàn toàn chẳng đáng nhắc tới.
Cứ vậy phi hành được sáu mươi, bảy mươi dặm, La Chinh nhìn thành Ba Giang phía trước, nơi đáy mắt bừng lên lửa giận!
Chương 719: Vậy ta đi tìm chết đây
Phía dưới thành Ba Giang, mấy vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh đều ngồi ngay ngắn cùng một chỗ, toàn thân đều mặc đồng phục của Thiên Tà Tông, vẫn duy trì hình dáng ngồi thiền, không ngừng phóng chân nguyên của mình ra ngoàiKhông ít người trong đó thường lấy đá chân nguyên hạ phẩm ra bóp nát, rồi hấp thụ chân nguyên trong đó để tiếp tục phóng chân nguyên ra ngoài thông qua cơ thể của mình.
Mà phía trên mấy vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh đó lại có mấy trăm võ giả Thần Đan Cảnh bay nhanh như con thoi, tụ tập tất cả chân nguyên lại cùng một chỗ, tạo thành những chùm chân nguyên mạnh mẽ, tiếp tục truyền lên trên!
Còn phía trên những võ giả Thần Đan Cảnh lại có sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh mặc y phục màu xanh tụ lại với nhau.
Chính sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh này điều khiển, buộc những chân nguyên kia thành một phù văn to lớn, trong ký hiệu đó đang có một người, chính là Ninh Vũ Điệp!
Cho dù là người nào trong thành Ba Giang này thì cũng không phải là đối thủ của Ninh Vũ Điệp.
Nếu là lúc trước, không tông môn nào có thể tập hợp toàn bộ võ giả trong tông môn lại một chỗ rồi phát huy hoàn toàn sức mạnh của họ ra, thì chỉ cần một mình Ninh Vũ Điệp cũng có thể giết hết võ giả trong thành Ba Giang rồi.
Nhưng bây giờ, Thiên Tà Tông lại có được sách lược kỳ lạ, tập trung hết chân nguyên của mấy vạn đệ tử Chiếu Thần Cảnh lại một chỗ, hình thành một đại trận đủ để che lấp mặt trời.
Mà đại trận này lại do sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh điều khiển, vây chặt Ninh Vũ Điệp có tu vi Sinh Tử Cảnh trên vùng trời thành Ba Giang.
Trên mặt Ninh Vũ Điệp hiện vẻ mệt mỏi.
Chẳng qua nàng cũng không muốn từ bỏ, thế nên vẫn không ngừng đánh vào phù văn to lớn kia.
Không kẻ nào dám khinh thường sức mạnh của Sinh Tử Cảnh, nên mỗi khi Ninh Vũ Điệp bắt đầu tích tụ chân nguyên, khí lạnh đáng sợ lập tức được phóng ra từ trên cơ thể Ninh Vũ Điệp.
Sau mỗi đòn đánh đó, phù văn đang vây chặt Ninh Vũ Điệp sẽ u ám đi hai phần.
Nhưng nàng vẫn thoát ra khỏi phù văn này được.
Khi chân nguyên của phù văn kia bắt đầu ít đi thì những võ giả Chiếu Thần Cảnh bên dưới lại lấy đá chân nguyên ra để tiếp tục bổ sung, tăng lượng chân nguyên là được.
Những võ giả Chiếu Thần Cảnh này hoàn toàn không cần phụ trách việc tấn công, họ chỉ cần góp chân nguyên của mình vào là được.
Từ điểm này có thể thấy, loại chiến pháp kiểu này thực sự giống với Tiểu Chu Thiên Tam Sát Trận do La Chinh bố trí.
Nguyên lý của Tiểu Chu Thiên Tam Sát Trận là lợi dụng hơn một nghìn phù văn nhỏ để cung cấp năng lượng cho một phù văn lớn, hai bên phân công rõ ràng, hiệu suất cũng được nâng cao gấp bội.
Sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh liên tục điều khiển chân nguyên, lợi dụng phù văn để triển khai phản kích Ninh Vũ Điệp.
Không gian trong phù văn kia rộng khoảng hơn trăm trượng, Ninh Vũ Điệp di chuyển né tránh trong đó, cố gắng tránh đòn tấn công của bọn họ thế nên bọn họ có muốn giết chết Ninh Vũ Điệp cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Nhất thời, hai bên cứ giằng co như vậy.
La Chinh cũng không biết bọn họ đã giằng co bao lâu rồi, bây giờ hắn mới chạy tới, nhìn thấy bộ dáng thảm hại của Ninh Vũ Điệp thì sao lại không đau lòng cho được?
Từ trong tâm mà nói, làm sao La Chinh lại không quan tâm đến Ninh Vũ Điệp?
So với Khê Ấu Cầm, địa vị của Ninh Vũ Điệp trong lòng La Chinh chắc chắn quan trọng hơn.
Chẳng qua trước đây La Chinh tức giận nên mới chống đối nàng, nào biết rằng trong lúc giận dữ nàng lại lao đi thế này?
Chạy đi thì cũng thôi, đã thế còn một mình nhảy vào nơi nguy hiểm như vậy.
Thành Ba Giang gần như là một nửa thế lực của Thiên Tà Tông rồi, ngay cả liên minh cũng hoàn toàn tránh xa thành Ba Giang, thế mà nàng lại định tự mình đánh chiếm ư? Đây chẳng phải là lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa sao?
Chỉ lát sau, Hoa Thiên Mệnh, Bách Lý Hồng Phong và Bùi Thiên Diệu cũng chạy tới nơi.
Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt bọn họ cũng biến đổi.
“Điện chủ! Điện chủ bị nhốt ở bên trong rồi! Mau về thành Thiên Khải gọi cứu viện đi!” Nhìn thấy vậy, Bách Lý Hồng Phong lập tức lộ ra bản tính…
“Không kịp nữa rồi” Trên mặt Hoa Thiên Mệnh hiện lên vẻ cẩn thận.
Trong mắt Bùi Thiên Diệu cũng lóe sáng.
Bọn họ thân là một thành viên của Vân Điện, sao có thể trơ mắt đứng nhìn Điện chủ ngã xuống trước mặt mình?
Lúc này, La Chinh nói với nhóm Hoa Thiên Mệnh: “Tạm thời các ngươi đừng xông lên, cứ chờ trước đã”
Những võ giả Thiên Tà Tông ở trước mắt này đang dùng chiến pháp đặc biệt, uy lực mà chiến pháp này bộc phát ra mạnh đến nỗi dù là Ninh Vũ Điệp cũng bị vây chặt.
Nếu nhóm Hoa Thiên Mệnh xông lên thì có lẽ cũng chỉ là vật hy sinh mà thôi.
La Chinh đang mau chóng suy nghĩ xem bây giờ phải đối phó với cục diện hiện tại như thế nào?
Hoa Thiên Mệnh không nói hai lời, trôi nổi trên không trung, lấy trường kiếm ra, bắt đầu nhắm mắt, súc thế.
Hiện tại, đương nhiên sức chiến đấu của hắn không ổn lắm.
Để đối phó với những đệ tử của Thiên Tà Tông, có lẽ miễn cưỡng thì hắn cũng áp chế được võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, còn với võ giả Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ bình thường, Hoa Thiên Mệnh cũng không phải đối thủ.
Trừ khi hắn có thể dùng “Kiếm Nhãn” để súc thế thì mới có lực chiến đấu.
Còn hai người Bùi Thiên Diệu và Bách Lý Hồng Phong chỉ có thể đứng ở hai bên bảo vệ Hoa Thiên Mệnh.
Chiến đấu ở cấp độ này, quả thực không phải là loại mà võ giả cấp bậc nào cũng có thể tham gia được.
La Chinh trôi nổi trên không, chậm rãi đến gần thành Ba Giang.
Hiện tại, hắn chỉ còn cách thành Ba Giang khoảng năm, sáu dặm, đồng thời giơ Minh bài truyền âm lên, thấp giọng nói: “Tiểu Điệp, ta nhìn thấy ngươi rồi”
Hắn vừa nói vừa nhìn chăm chú vào Ninh Vũ Điệp đang ở trong phù văn kia.
Nàng bị nhốt trong phù văn to lớn, vừa tránh được một ngọn lửa nóng rực thì lập tức ngẩng đầu lên, nhìn về phía La Chinh bên này một cái, nhưng vẫn không nói gì, tiếp tục đánh vào phù văn kia.
“Ngươi nghe thấy ta nói rồi” La Chinh lại nói tiếp.
Xem ra từ đầu đến cuối, Ninh Vũ Điệp đều có thể nghe được giọng nói của La Chinh, nhưng nàng không muốn trả lời mà thôi.
“Vẫn không nói gì sao? Không nói gì, thì ta đi đấy” La Chinh bỗng nói đùa.
Lúc này, La Chinh thấy Ninh Vũ Điệp bắt đầu đánh sâu vào phù văn, nhưng phù văn này vô cùng vững chắc, cú đánh của Ninh Cũ Điệp không hề ảnh hưởng tới nó.
Cùng lúc đó, Ninh Vũ Điệp mới nói: “Ngươi đi đi, dù sao ngươi cũng không còn là đệ tử của Vân Điện nữa, sống chết của ta không liên quan đến ngươi”
Nghe thấy lời này của Ninh Vũ Điệp, La Chinh thầm thở dài một hơi.
Cô nàng này thật là bướng bỉnh.
Suy nghĩ một chút, La Chinh vẫn kìm nén lại rồi nói: “Ta xin lỗi, Tiểu Điệp”
“Xin lỗi cái gì?” Sắc mặt Ninh Vũ Điệp không hề thay đổi mà hỏi lại.
“Ta không nên nói với ngươi như vậy” Bỗng nhiên, La Chinh bắt đầu nhận sai.
Ninh Vũ Điệp nhếch miệng, chân nguyên trong tay hóa thành từng bức tường lạnh như băng màu xanh, chắn trước mặt mình, còn bên trong phù văn kia chợt xuất hiện một vòng lửa cuồn cuộn, vòng lửa kia vừa mới xuất hiện đã muốn trói Ninh Vũ Điệp lại.
Mặc dù ngọn lửa có uy lực rất lớn, nhưng vẫn không thể phá bỏ được bức tường băng của Ninh Vũ Điệp.
“Ngươi chẳng có gì mà không nên nói hết.
Chẳng phải nam nhân các ngươi làm việc gì cũng đều là đúng sao?” Ninh Vũ Điệp bỗng nhiên hỏi ngược lại.
Trên mặt La Chinh hiện lên một nụ cười khổ.
Xem ra Ninh Vũ Điệp vẫn để ý chuyện Khê Ấu Cầm…
Trong giờ phút quan trọng này mà Ninh Vũ Điệp còn có hứng nói lại chuyện ấy thì coi như La Chinh cũng phải bái phục.
“Ta thừa nhận là ta sai, vậy còn không được ư?” La Chinh bỗng nhiên nói một cách đáng thương.
“Muộn rồi” Ninh Vũ Điệp trả lời.
“Vậy ngươi muốn thế nào mới tha thứ cho ta?” La Chinh hỏi.
“Ngươi chết thì ta sẽ tha thứ” Bức tường băng xung quanh Ninh Vũ Điệp bị tan ra một chút, vì vậy nàng đột nhiên phóng chân nguyên ra, bắt đầu tăng cường cho tường băng kia.
“Vậy ta đi tìm chết đây” La Chinh mỉm cười, bất ngờ bay về phía thành Ba Giang!
“A!”
Nhìn thấy La Chinh lao xuống như phát điên, Ninh Vũ Điệp không nhịn được mà che miệng lại, khẽ kêu lên một tiếng.
Tên này điên rồi sao?
Mặc dù bây giờ Ninh Vũ Điệp hơi chật vật, nhưng cũng chưa hẳn sẽ chết, thậm chí kể cả không có ai giúp thì chưa chắc nàng đã không có cách thoát ra!
Nàng bị nhốt ở trong đó nên cũng đang tìm cách phá giải.
Loại chiến pháp hợp nhất sức mạnh của mấy vạn người này không phải không có sơ hở.
Chân nguyên tập hợp lại một chỗ sẽ vô cùng hỗn tạp, đừng nói đến chân nguyên của mấy vạn người, ngay cả cách hoạt động của sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh kia cũng không thể thống nhất được.
Lợi dụng được điểm này, nàng tin rằng mình có thể tìm ra sơ hở.
Nếu là trước đây, chắc chắn Ninh Vũ Điệp đã lên tiếng cảnh cáo, bảo La Chinh đừng qua đây.
Lui một vạn bước mà nói, dù nàng không thể phá giải được chiến pháp trước mắt, nhưng chỉ cần lợi dụng đòn sát thủ trong tay thì việc một mình nàng thoát ra cũng không phải là việc khó.
Bây giờ bỗng nhiên La Chinh lại xông vào, chuyện này liền trở nên phiền phức hơn.
La Chinh cũng không hiểu được chỗ đáng sợ của chiến pháp này, thế nên bây giờ Ninh Vũ Điệp không căng thẳng làm sao được?
Huyền Trần là người quan trọng nhất trong thành Ba Giang này, nhìn thấy cách đó không xa bỗng nhiên có một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ lao tới thì trên mặt cũng nở một nụ cười lạnh: “Lại có một con ruồi không đầu chui vào Điểu Lung sao?”
Điểu Lung…
Chiến lược này tập hợp sức mạnh của vạn người, quả thực là được thần quốc Đại Vũ truyền lại.
Nhưng dường như Thôi Tà và Vu Chiêm Hà không hề am hiểu về việc chỉ huy, mà ngược lại Huyền Trần lại có năng khiếu bẩm sinh về việc này.
Dưới sự chỉ huy của hắn, hành động của mấy vạn người có thể thống nhất ở mức độ cao.
Chiến pháp này có tên của nó, nhưng Huyền Trần lại thích gọi là “Điểu Lung”.
Chiến pháp này giống như việc bố trí một cái lồng sắt, chờ những con chim bên ngoài xông vào, vì thế dùng hai chữ Điểu Lung để hình dung quả thực khá chuẩn xác.
Cho dù là Điện chủ của Vân Điện còn bị Huyền Trần vây trong đó, một võ giả Hư Kiếp Cảnh kia thì trực tiếp giết chết luôn là được! Huyền Trần nghĩ một chút rồi duỗi tay ra, lấy một chiếc cờ chiến màu đen ra, sau đó khua tay trên không, tạo thành một hình dáng đặc biệt.
Các võ giả Chiếu Thần Cảnh phía dưới không hề có động tác gì khác, vẫn liên tục truyền chân nguyên đi, còn các võ giả Thần Đan Cảnh ở giữa bắt đầu bay nhanh hơn, thay đổi phương hướng của một phần chân nguyên, bắn về phía võ giả Hư Kiếp Cảnh kia.
Sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh vốn hợp lại để tạo thành phù văn to lớn kia, vây chặt Ninh Vũ Điệp bên trong, vậy mà lúc này, trong sáu người đã có ba người chia ra, dùng chân nguyên được truyền từ phía dưới lên để đánh với La Chinh.
Nói cách khác, trong mấy vạn võ giả này, có khoảng một nửa sức mạnh bắt đầu chuyển hướng.
Cứ như vậy, áp lực của Ninh Vũ Điệp bỗng nhiên được giảm bớt, mà trên mặt La Chinh cũng không hề có một chút sợ hãi nào.
Nếu Huyền Trần biết người lao đến là La Chinh, chắc chắn hắn sẽ không chỉ dùng một nửa sức mạnh.
Vốn dĩ Huyền Trần cảm thấy như vậy đã đủ rồi là bởi, với sức mạnh của hơn vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh tập trung lại, chắc chắn võ giả Hư Kiếp Cảnh không thể chống lại được!
Nhìn thấy cảnh này, Ninh Vũ Điệp bắt đầu nóng vội.
Nhưng ở trong phù văn nàng vẫn có thể tự bảo vệ mình, chỉ có điều muốn phá vỡ nó lại không phải chuyện có thể làm được trong một chốc, một lát.
“Chết đi!” Huyền Trần lạnh lùng cười.
Chiếc cờ chiến màu đen trong tay hắn được vung lên, tay kia đồng thời nắm một cờ chiến màu vàng, nhẹ nhàng vẽ một vòng.
“Viu viu viu viu…”
Chân nguyên của hơn vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh hóa thành một hàng rào màu xanh to lớn, bao vây La Chinh lại, đồng thời lưới điện bắt đầu co lại một cách dữ dội, uy lực phát ra mạnh mẽ hơn công kích của võ giả Hư Kiếp Cảnh bình thường nhiều.
Hoa Thiên Mệnh đang khép chặt hai mắt ở phía xa, nhưng hắn biết La Chinh đang đối mặt với nguy hiểm cực lớn, cho nên súc thế ngày càng nhanh hơn.
Mặc dù sức mạnh của “Kiếm Nhãn” rất đáng sợ, nhưng lại cần rất nhiều thời gian.
Còn Bùi Thiên Diệu và Bách Lý Hồng Phong…
Hai người họ ngoài việc bảo vệ cho Hoa Thiên Mệnh thì cũng chỉ có thể ở bên cạnh lo lắng suông mà thôi!
“Ầm ầm!”
Khi lưới điện kia thu hẹp lại đến tối đa thì bỗng nhiên phát ra tia sáng trắng rừng rực.
Sau khi hoàn toàn ngưng tụ lại một chỗ, khí thế và uy lực của nó có sánh ngang với một chiêu của cường giả Sinh Tử Cảnh!
Tim của Ninh Vũ Điệp chợt run lên, trong lòng bắt đầu hối hận.
“La Chinh!”
Cho dù là Ninh Vũ Điệp bị tấn công chính diện như vậy mà không phòng ngự thì chỉ sợ cũng không thể may mắn thoát khỏi được.
Mặc dù nàng biết thể chất La Chinh hơn người, hơn nữa bây giờ đã đột phá Hư Kiếp Cảnh, nhưng hắn thực sự có thể chống lại được sao?
“Thực sự bởi vì một câu nói mà tìm đến cái chết, có cần phải ngốc vậy không cơ chứ!” Ánh mắt Ninh Vũ Điệp nhìn chăm chú vào tia sáng kia, trên mặt đầy vẻ lo lắng!
Chỉ lát sau, tia sáng trắng rừng rực kia chậm rãi tan đi, không ít ánh mắt của võ giả cũng tập trung ở đó.
Trên mặt Huyền Trần hiện lên nét cười ác nghiệt, hẳn là đã hóa thành tro bụi rồi?
Nhưng sau khi tia sáng kia hoàn toàn tan đi, hắn lại nhìn thấy bóng dáng La Chinh không hề bị thương, đứng nguyên một chỗ, trên mặt mang theo ý cười thản nhiên.
Nhìn thấy như vậy, sắc mặt Huyền Trần lập tức u ám.
“Ta ngốc lắm sao?” La Chinh truyền âm nói với Minh bài trong tay.
Sau khi thấy La Chinh bình yên vô sự, trong lòng Ninh Vũ Điệp lập tức nhẹ nhõm trở lại.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt nàng bắt đầu trầm xuống, lạnh lùng nói: “Ngươi vẫn nên đi tìm chết đi thì hơn!”
Thẳng thắn ra mà nói, uy lực tỏa ra từ chân nguyên của hơn vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh tập trung lại quả thực rất đáng sợ.
Cho dù La Chinh có cơ thể là tiên khí thượng phẩm thì cũng không thể chống lại uy lực khủng bố như vậy được.
Với một chiêu lúc nãy, nếu như La Chinh lấy cơ thể ra chống đỡ thì không chết cũng sẽ bị thương nặng.
Nhưng trước khi uy lực kia phát ra, La Chinh đã vận chuyển lực quy tắc không gian để bản thân trôi nổi ở không gian bên ngoài rồi!
Đây là điều đáng sợ của quy tắc không gian.
Quy tắc không gian và quy tắc thời gian chính là hai quy tắc huyền diệu nhất trong tất cả các quy tắc.
Đương nhiên cũng không dễ gì mà quy tắc này, nhưng một khi đã nắm bắt được thì hiệu quả sẽ vô cùng đáng sợ.
Hiện tại, La Chinh đã lĩnh ngộ được quy tắc không gian tầng thứ hai.
Hắn giống như người cá trong không gian, cho dù sóng to gió lớn thế nào thì hắn cũng có thể giống cá gặp nước vậy, thực sự rất khó làm tổn thương đến hắn, trừ khi đối thủ cũng thông thạo quy tắc không gian!
Đối mặt với một tên đột nhiên xông đến thế này, Huyền Trần nhận ra có lẽ bản thân đã gặp phải phiền phức lớn rồi.
Lúc trước, Huyền Trần dựa vào “Điểu Lung” nên có thể yên ổn, không lo nghĩ gì mà trấn giữ thành Ba Giang.
Thỉnh thoảng hắn còn điều khiển mấy nghìn võ giả ra ngoài rèn luyện, võ giả Hư Kiếp Cảnh vốn không phải là đối thủ của Huyền Trần.
Hắn chỉ cần khua cờ chiến một chút là có thể dễ dàng chém giết bọn họ rồi.
Lần này, Huyền Trần vừa mới trở lại thành Ba Giang, bỗng nhiên lại gặp phải Điện chủ Vân Điện.
Nữ nhân kia tấn công vào thành Ba Giang như một kẻ điên.
Vì vội vàng nên hơn một nghìn người trong thành Ba Giang đã chết trong tay nàng, ngay cả bản thân Huyền Trần cũng suýt chút nữa là mất mạng.
Cũng may hắn chạy trốn nhanh, vội vàng tập trung toàn bộ võ giả trong thành Ba Giang, nhanh chóng bố trí “Điểu Lung”!
Lúc này, Huyền Trần nhận ra mình đã bắt được một con chim lớn.
Cường giả Sinh Tử Cảnh, vậy mà cũng bị Huyền Trần hắn tiêu diệt, điều này sao lại không khiến hắn hưng phấn?
Tiếp đến chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Chỉ cần Ninh Vũ Điệp không thể thoát khỏi “Điểu Lung” thì cuối cùng chân nguyên của nàng cũng sẽ bị hao hết, đến lúc đó còn không phải mặc cho người xâu xé sao?
Hơn nữa, Huyền Trần còn có tính toán khác!
Nữ nhân kia là Điện chủ của Vân Điện, đại khái là nữ nhân lợi nhất trong Trung Vực, nhưng tuổi nàng lại còn rất trẻ, vẫn chưa gả cho kẻ nào! Nếu có thể bắt sống được nữ nhân này… trong lòng Huyền Trần bắt đầu tưởng tượng rồi.
Chỉ là Huyền Trần rất chắc chắn nên muốn biến ảo tưởng của mình thành sự thực.
Chỉ cần chân nguyên của nữ nhân này tiêu hao hết thì trong tay hắn cũng không thiếu thủ đoạn để khiến nàng mất đi năng lực phản kháng, thậm chí còn có thể khiến tinh thần nàng bị mất phương hướng, trở thành dâm phụ* nhân gian…
*Dâm phụ: người phụ nữ phóng túng, dâm loạn.
Cho nên trong trận chiến này, Huyền Trần khá kiên nhẫn, dưới cái vẻ kiên nhẫn đó lại ẩn giấu một linh hồn đói khát như sói.
Nhưng thật không ngờ, đúng lúc này lại có một võ giả Hư Kiếp Cảnh từ đâu xông ra.
Thành Ba Giang là đội quân quan trọng của Thiên Tà Tông nên chắc chắn tạm thời thành Thiên Khải sẽ không ra quân tấn công.
Nhưng tại sao bỗng nhiên người này lại xông ra?
Khi Huyền Trần đang nhìn võ giả Hư Kiếp Cảnh này thì hắn lập tức sử dụng sức mạnh của “Điểu Lung”, chuẩn bị lập tức giết chết người này.
Nhưng không ngờ, sức mạnh của võ giả Hư Kiếp Cảnh kia vượt xa tưởng tượng của Huyền Trần.
Với hiểu biết của Huyền Trần, hắn cũng không hiểu La Chinh đã dùng thủ đoạn gì mà tránh được đòn tấn công của hắn.
Hắn chỉ biết là, hiện tại hắn đang gặp nguy hiểm.
Chẳng qua trong giờ phút quan trọng này, Huyền Trần cũng sẽ không dễ dàng lùi bước, càng sẽ không chạy trốn.
Thành Ba Giang này là một thành luỹ kiên cố, sao hắn có thể chạy? Chạy trốn rồi bỏ qua Điện chủ của Vân Điện sao?
Trước mắt, Huyền Trần cũng chỉ đành liều mạng.
“Vù vù!”
Huyền Trần nhanh chóng khua cờ, sáu trưởng lão Hư Khiếp Cảnh cũng nhanh chóng thay đổi phương hướng, lấy chân nguyên ra cung cấp cho phù văn trên không.
Cùng lúc đó, đồng thời tạo nên một phù văn to lớn ở một bên khác.
Phù văn kia vừa mới thoáng hiện lên thì bỗng nhiên bao phủ về phía La Chinh.
Mà La Chinh sao có thể để Huyền Trần được như ý? Vốn dĩ hắn không hề dừng lại, bay thẳng về phía những võ giả Chiếu Thần Cảnh trong thành Ba Giang.
Chỉ cần những võ giả Chiếu Thần Cảnh này vẫn tiếp tục cung cấp chân nguyên cho võ giả Hư Kiếp Cảnh phía trên thì trận pháp này sẽ không thể phá được.
La Chinh liếc mắt một cái đã nhìn ra vấn đề, trên mặt lộ một tia cười lạnh với những võ giả Chiếu Thần Cảnh này.
Nếu những võ giả độc lập này đã chọn đầu quân cho Thiên Tà Tông, vậy chắc hẳn cũng đã tính đến cái chết của mình.
Chương 720: Quyết chiến
Những võ giả Chiếu Thần Cảnh này đang chăm chú nghiêm túc, ngồi ngay ngắn, nhưng nhìn thấy La Chinh lao xuống thì vẻ mặt cả nhóm lập tức thay đổiHọ không hề biết La Chinh, nhưng vừa rồi, ba võ giả Hư Kiếp Cảnh đã tập hợp chân nguyên của hơn vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh lại cũng không thể bắt được La Chinh thì sao họ có thể chống lại được?
Hơn nữa, Huyền Trần đã ra nghiêm lệnh, không ai được phép tự rút lui, cho dù có chết cũng phải chết tại chỗ.
Kẻ nào trái lệnh, chém không tha!
Vì vậy, khi La Chinh nhanh chóng lao xuống, những võ giả Chiếu Thần Cảnh này cũng trở thành đối tượng tàn sát của hắn.
Với sức mạnh hiện tại của La Chinh, những võ giả Chiếu Thần Cảnh này không khác gì con kiến.
La Chinh bay khắp nơi trong thành Ba Giang, đi qua nơi nào là nơi đó máu tươi bay đầy trời, tạo thành một con đường đầy máu rõ ràng!
Lúc đầu, những võ giả Chiếu Thần Cảnh kia còn có thể chống đỡ, bởi lực uy hiếp của Thiên Tà Tông đối với những võ giả độc lập đang tạm thời gia nhập này vẫn còn tác động rất mạnh.
Nhưng La Chinh không ngừng giết hại như vậy, tà khí từ trong cơ thể hắn bộc phát ra ngày càng nhiều, cuối cùng những võ giả Chiếu Thần Cảnh đang ngồi ngay ngắn bên dưới cũng không chống đỡ được!
Không cam lòng bị La Chinh tùy tiện giết chết như một con kiến.
“Tên kia bị điên rồi!”
“Đứng ở đây chỉ có đường chết!”
“Chạy mau!”
Lúc đầu chỉ có một số ít võ giả chạy trốn nên đốc quân* của hai bên còn có thể vung đại đao trong tay ngăn cản bọn họ.
Bất cứ võ giả nào dám chạy trốn thì đều bị đốc quân giết chết.
*Đốc quân: người giám sát quân số trong đội.
Nhưng võ giả chọn chạy trốn càng ngày càng nhiều, cuối cùng, toàn bộ võ giả trong thành Ba Giang đều chạy trốn khắp nơi…
Trong tình huống cả mấy vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh đều chạy trốn khắp bốn phía thì cho dù là Huyền Trần cũng không thể khống chế được nữa.
Hắn không thể giết chết toàn bộ võ giả Chiếu Thần Cảnh đó được, hơn nữa, bản thân Huyền Trần cũng không thể làm được.
Võ giả Thần Đan Cảnh ở lớp giữa bắt đầu thấy không ổn, nên cũng không còn ngoan ngoãn ở lại chỗ đó nữa mà bắt đầu gia nhập đại quân chạy trốn.
Những võ giả độc lập này vốn không trung thành lắm, họ chọn Thiên Tà Tông là bởi thế lực của thần quốc Thiên Tà đang ngày càng lớn hơn.
Sau này, khi thần quốc Thiên Tà thống lĩnh Trung Vực thì họ cũng có thể hưởng lợi.
Nhưng chẳng qua, đối với võ giả độc lập mà nói, dù thế nào thì tính mạng của bản thân cũng là quan trọng nhất.
Võ giả tầng dưới không cung cấp chân nguyên nữa, sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh bên trên làm gì còn có thể vây chặt Ninh Vũ Điệp được nữa?
Phù văn to lớn đang vây quanh Ninh Vũ Điệp dần dần tiêu tan, Ninh Vũ Điệp lập tức nâng tay lên, từng ánh sáng trong suốt như tuyết trắng ngưng tụ trong tay nàng, nhanh chóng hình thành một Đại Kích Huyền Băng.
Ánh mắt nàng lạnh lẽo nhìn về phía Huyền Trần, lạnh lùng nói: “Chết đi!”
Huyền Trần chợt thấy không ổn nên bóng dáng nhanh chóng lủi ra khỏi thành Ba Giang.
Nhưng làm sao hắn có thể chạy thoát khỏi tay của Ninh Vũ Điệp được?
Chỉ thấy Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng vung Đại Kích Huyền Băng lên, bóng dáng lao vụt qua, lông vũ Băng Phượng kéo dài ra phía sau nàng tới mấy trượng, không ngừng bay phần phật trên bầu trời.
“Vù vù vù…”
Khi Ninh Vũ Điệp còn cách Huyền Trần khoảng hơn mười trượng, hắn lập tức cảm thấy hoạt động của bản thân bắt đầu chậm chạp, không chỉ là tốc độ bay mà ngay cả tốc độ vận chuyển chân nguyên bên trong đan điền cũng trở nên vô cùng chậm chạp.
Tốc độ của Huyền Trần chậm lại nên chỉ trong chốc lát Ninh Vũ Điệp đã tới gần hắn.
Ánh mắt nàng lạnh lẽo, chăm chú nhìn vào Huyền Trần, sau đó nhẹ nhàng thổi một hơi về phía hắn.
Trong nháy mắt, cả người Huyền Trần đã bị một tầng băng sương bao phủ, đông cứng lại thành một khối băng!
Không đợi đến lúc Huyền Trần rơi xuống dưới, Ninh Vũ Điệp đã vung Đại Kích Huyền Băng ra, đánh lên trên khối băng hình người.
“Loảng xoảng!”
Cả người Huyền Trần bị đập vỡ thành từng mảnh hoa băng chỉ trong nháy mắt.
Lại nhìn qua bên này, La Chinh vẫn đang không ngừng đuổi giết sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh kia.
Sáu võ giả Hư Kiếp Cảnh vừa thấy tình hình không ổn thì trong lòng cũng không ngừng than khổ.
Đương nhiên họ cũng chọn chạy trốn, hơn nữa mỗi người còn chạy về một hướng khác nhau.
Sau khi La Chinh đuổi giết được hai người thì bắt đầu dừng bước.
Hắn đang sợ Ninh Vũ Điệp lại chạy đi tiếp, nếu không, với tốc độ hiện tại của hắn, ít nhất cũng có thể đuổi giết từ ba đến bốn võ giả Hư Kiếp Cảnh.
Quả nhiên giống như dự đoán của La Chinh, sau khi Ninh Vũ Điệp giết chết Huyền Trần, nàng hung hăng trừng mắt nhìn La Chinh ở phía xa rồi hóa thành một tia sáng trắng bay về phía nam!
Thấy thế, cương nguyên trong cơ thể La Chinh chợt đột phá, tăng tốc độ lên đến mức cao nhất, đuổi theo phía sau Ninh Vũ Điệp.
Còn nhóm người Hoa Thiên Mệnh thì chỉ có thể đối mặt nhìn nhau, ngơ ngác nhìn hai người nhanh chóng rời đi.
“Vậy giờ phải làm sao?” Bách Lý Hồng Phong mở to hai mắt hỏi.
“Không phải đuổi theo, chúng ta trở về báo cáo.
Thành Ba Giang đã bị đánh bại, chỉ sợ đây là tin tức tốt nhất trong khoảng thời gian này!” Hoa Thiên Mệnh lập tức nói.
Xem ra dường như Điện chủ đang có mâu thuẫn với La Chinh, nhưng tình hình này cũng không được coi là hỏng việc.
Hơn nữa, với tốc độ của bọn họ thì cũng không thể theo kịp La Chinh được, chẳng bằng trở về báo cáo chi tiết còn hơn.
Mặc dù tốc độ chạy của Ninh Vũ Điệp rất nhanh, nhưng La Chinh cũng không hề chậm.
Hai tia sáng biến mất một trước một sau, vẽ thành một đường cong trên địa phận Trung Vực.
Nhận ra bản thân không thể thoát khỏi La Chinh, bỗng nhiên Ninh Vũ Điệp đứng lại giữa không trung, tay giơ Đại Kích Huyền Băng lên, chỉ thẳng vào La Chinh: “Ngươi đi theo ta làm gì?”
La Chinh thấy Ninh Vũ Điệp dừng lại thì cũng chậm rãi tới gần, đồng thời thản nhiên nói: “Thân là một Điện chủ lại không hề có chút giác ngộ nào, trên chiến trường mà ngươi lại làm loạn lên như vậy! Ngươi đã từng suy nghĩ cho Vân Điện chưa?”
Đối mặt với lời chất vấn của La Chinh, Ninh Vũ Điệp khẽ cắn môi: “Ta làm thế nào thì liên quan gì đến ngươi?”
La Chinh cười nhẹ, tiếp tục đến gần Ninh Vũ Điệp.
Đại Kích Huyền Băng của Ninh Vũ Điệp run lên: “Đừng qua đây!”
Sao La Chinh có thể nghe theo lời cảnh cáo của Ninh Vũ Điệp? Hắn vẫn chậm rãi đi qua phía nàng, ánh mắt cũng dần trở nên dịu dàng.
Nhận ra La Chinh càng lúc càng tới gần, bỗng nhiên nàng vung Đại Kích Huyền Băng lên, hung hăng đánh lên người La Chinh.
“Bang!”
Đại Kích Huyền Băng kia đánh lên cơ thể La Chinh lập tức khiến hắn giống như một ngôi sao băng, rơi thật mạnh xuống phía dưới.
Cho dù một đòn này của Ninh Vũ Điệp không sử dụng chân nguyên, nhưng là đòn của võ giả Sinh Tử Cảnh thì uy lực cũng không nhẹ.
“Ầm ầm!”
Cả người La Chinh ngã xuống đất.
Nếu võ giả Hư Kiếp Cảnh khác mà bị Ninh Vũ Điệp đánh như vậy thì chắc chắn không chết cũng sẽ bị thương nặng.
Nhưng với cường độ của cơ thể La Chinh, ngoài việc sinh ra Hồng Mông Thiên Cương thì hầu như không gây thương tổn gì cho hắn nữa.
Sau khi La Chinh đứng lên khỏi hố to, hắn lại lập tức đi về phía Ninh Vũ Điệp, vẻ mặt rất cố chấp.
Lần này, La Chinh vừa mới đến gần thì Ninh Vũ Điệp đã vung Đại Kích Huyền Băng lên, đánh hắn một lần nữa!
“Đừng đến đây!” Ninh Vũ Điệp lạnh lùng nói với La Chinh.
La Chinh không hề đứng im mà cứ thế tiếp tục tiến về phía Ninh Vũ Điệp.
Cứ như vậy, La Chinh lần lượt bị Ninh Vũ Điệp đánh ngã xuống đất, trên mặt đất bằng phẳng mà trống trải xung quanh dần dần xuất hiện một cái hố to.
Sau khi lặp lại như vậy hơn mười lần, trên mặt đất cũng có hơn mười mấy cái hố to…
Cuối cùng, Ninh Vũ Điệp không đánh nổi nữa, đành yếu ớt buông Đại Kích Huyền Băng xuống bên cạnh, kinh ngạc nhìn La Chinh.
Còn La Chinh vẫn không nhanh không chậm di chuyển về phía Ninh Vũ Điệp, lướt qua Đại Kích Huyền Băng của nàng.
Cuối cùng, đến lúc này Ninh Vũ Điệp cũng không đánh La Chinh nữa.
Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng được kéo lại gần, sau đó La Chinh vươn tay về phía nàng, ôm nàng vào lòng, thản nhiên nói: “Đừng tùy hứng như vậy nữa”
Thân hình nhỏ xinh của Ninh Vũ Điệp chợt cứng đờ, một tiếng nổ ầm ầm vang lên trong đầu, đôi mắt đẹp độc nhất vô nhị mơ hồ long lanh nước.
Ngay sau đó, chợt nghe thấy Ninh Vũ Điệp gật đầu, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Hai người không nói thêm gì nữa, chỉ ở bên và ôm nhau như vậy.
Ba ngày sau, cuối cùng Ninh Vũ Điệp cũng trở về thành Thiên Khải.
Tin thành Ba Giang bị Ninh Vũ Điệp và La Chinh phá hủy đã truyền khắp thành Thiên Khải.
Từ khi Thiên Tà Tông phát triển đến nay, thành Ba Giang vẫn luôn vẫn giống như một nơi quan trọng mang tính chiến lược.
Lúc trước, thành Thiên Khải không chịu xuất binh tiến đánh thành Ba Giang cũng là bởi đã cân nhắc rất nhiều, trong đó mối lo lớn nhất chính là sợ Thôi Tà trực tiếp triển khai quyết chiến cùng liên minh.
Thế lực của Thiên Tà Tông bây giờ đã lớn mạnh, cho dù Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh đã liên kết lại với nhau thì thực lực cũng hơi kém hơn một chút, hiện tại hai bên đều đang súc thế.
Nhưng sau đoạt được thành Ba Giang, nỗi lo này cũng trở thành sự thật.
Thôi Tà thật sự đã mất kiên nhẫn, dẫn đầu đại quân Thiên Tà Tông, dốc toàn bộ lực lượng đến thẳng thành Thiên Khải.
Thiên Hạ Thương Minh nhận thấy, Thôi Tà chọn ra tay lúc này thì có lẽ nguyên nhân chính là vì thành Ba Giang đã bị cướp mất.
Họ cũng không biết rằng Thôi Tà chọn ra tay sớm là bởi vì La Chinh.
Hắn không muốn để Vô Tâm thượng nhân vượt Bạo Loạn Tinh Hải qua đây ra tay rồi lấy mất bí mật trên người La Chinh mà thôi.
Mà cho dù có như thế nào thì trận quyết chiến kéo dài hơn nửa địa phận Trung Vực này cũng sẽ phải triển khai, toàn bộ võ giả trong thành Thiên Khải đều phải tham gia nên nhất thời, bầu không khí cũng vô cùng căng thẳng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









