[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 145 : Khiêu chiến (c721-c725)
❮ sautiếp ❯Chương 721: Khiêu chiến
Toàn bộ thành Thiên Khải đều chuẩn bị cho trận quyết chiến nàyTrong tháp phù văn, mỗi ngày đều có mấy trăm phù văn bắt đầu được chuyển ra bên ngoài, bố trí trong từng ngóc ngách của thành Thiên Khải.
Tất cả các võ giả đều dừng việc tu luyện.
Trước khi quyết chiến, cho dù họ có điên cuồng tu luyện thì cũng không có tác dụng mang tính quyết định.
Mà mỗi ngày đều có hơn trăm trinh sát của Thiên Hạ Thương Minh từ tiền tuyến trở về.
Thiên Tà Tông chọn đến thẳng thành Thiên Khải với thanh thế to lớn nên vốn cũng không quan tâm đến việc bị lộ hành tung.
Thôi Tà rất chắc chắn về trận chiến này, hắn muốn áp chế, áp chế thành Thiên Khải một cách hoàn toàn!
Còn người của Vân Điện… Nếu Ninh Vũ Điệp và La Chinh co đầu rụt cổ trong Vân Điện thì có lẽ Thôi Tà sẽ hơi phiền phức một chút, còn nếu họ chọn liên kết với Thiên Hạ Thương Minh thì Thiên Tà Tông sẽ hủy diệt họ ở thành Thiên Khải!
Chỉ cần đánh bại Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện, trong Trung Vực sẽ không còn thế lực nào có thể ngăn cản Thôi Tà.
Những tông môn tứ phẩm như Huyền Âm Quán, Hắc Sơn Tông, Huyết Mộc Nhai kia, ngoài việc cúi đầu chịu thua, tùy ý để Thôi Tà hắn xâm lược thì cũng không còn con đường nào khác!
“Báo! Đại quân Thiên Tà Tông còn cách một nghìn tám trăm dặm về phía chính nam ngoài thành Thiên Khải!”
“Báo! Đại quân Thiên Tà Tông xuất hiện cách một nghìn dặm ngoài thành Thiên Khải!”
“Báo… Ngoài sáu trăm dặm!”
“Báo…”
Tốc độ của đại quân Thiên Tà Tông cũng không nhanh, có thể chầm chậm tiếp cận thành Thiên Khải như vậy khiến cho áp lực của Thiên Hạ Thương Minh của Vân Điện càng lúc càng lớn!
Mấy ngày nay, trong lòng Ninh Vũ Điệp đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Trên đường cùng La Chinh trở về thành, hai người cũng tâm sự triền miên, suốt ngày nói lời ân ái.
La Chinh nói với Ninh Vũ Điệp rằng, nếu trận chiến này có thể sống sót, chỉ cần hắn có thể cứu La Yên trở về thì hắn sẽ cử hành đại điển song tu* với Ninh Vũ Điệp.
*Đại điển song tu: Lễ mừng hai người từ giờ về sau sẽ cùng nhau tu luyện đến cuối đời.
Có thể hiểu đây là lễ cưới của các võ giả.
Ninh Vũ Điệp hờn dỗi không đáp lại.
Nàng đường đường là Điện chủ, sao có thể gả cho đệ tử của Vân Điện? Như vậy chẳng phải vai vế sẽ loạn sao?
Hiện tại, thân phận của La Chinh vẫn là đệ tử Vân Điện, nhưng sao hắn có thể tùy theo ý nàng?
Sau khi trở lại thành Thiên Khải, hai người cũng rất ít gặp nhau.
Chẳng qua có rất nhiều trưởng lão Vân Điện thấy trạng thái Ninh Vũ Điệp đã thay đổi thì cũng dần yên lòng.
Sắp đến trận quyết chiến, liên minh bên này vốn đã không bằng Thiên Tà Tông, nên trong thời điểm này Ninh Vũ Điệp thân là Điện chủ thì không thể xảy ra chuyện gì.
Một ngày sau, La Chinh rời khỏi biệt viện.
Thiên Tà Tông đã đến gần thành Thiên Khải, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì có lẽ hôm nay sẽ là ngày xuất chiến.
Trên người Khê Ấu Cầm mặc một bộ quần áo ở nhà, vẻ mặt bình tĩnh nhìn La Chinh, trên mặt mơ hồ có vẻ hơi lo lắng.
Nàng giống như nữ tử nhà dân bình thường, giúp La Chinh sửa sang lại quần áo, sau đó dặn dò: “Phải cẩn thận…”
“Ừ!” La Chinh gật đầu, đi đến sảnh nghị sự của thành Thiên Khải.
Đợi sau khi La Chinh rời khỏi, Khê Ấu Cầm mới chớp mắt một cái, nhìn về hướng La Chinh rời đi rồi khẽ nói: “Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết đâu…”
Ánh mắt thùy mị như nước của nàng nhanh chóng biến mất gần như không còn lại chút gì, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc.
Nàng lấy một bộ đạo bào màu đen ra khỏi nhẫn tu di.
Đạo bào này là quần áo của đệ tử Hư Linh Tông.
Mặc dù nàng không phải là đệ tử của Hư Linh Tông, nhưng khi nàng mười bốn tuổi đã từng làm ầm lên, bắt cha phải cho mình bộ đạo bào như vậy.
Mấy năm đã trôi qua, dáng người của nàng cũng đã bắt đầu biến đổi, cao hơn rất nhiều.
Bây giờ mặc vào cũng không vừa vặn lắm, đặc biệt là ngực bị thít chặt khiến nàng hơi khó chịu.
Nhưng hôm nay, nàng cũng muốn xuất chiến!
Có lẽ là vì La Chinh, cũng có lẽ là vì Khê gia của nàng, vì sự sụp đổ của Hư Linh Tông.
Chỉ một lát sau, thay xong quần áo của đệ tử Hư Linh Tông, Khê Ấu Cầm cũng lặng lẽ đi về phía cửa bên của Hư Linh Tông.
Đại quân Thiên Tà Tông đã xuất hiện ở phía trước thành Hư Thiên, đông đảo võ giả độc lập tạo thành một ma trận vuông.
Ngoài số lượng võ giả độc lập đông đúc ra, phía trên bầu trời còn có rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh, cường giả Sinh Tử Cảnh – Vu Chiêm Hà và Thôi Tà!
Đại quân này lặng lẽ đứng cách cửa thành Thiên Khải mười dặm.
Ngoài võ giả ra, trong quân đội này còn có một vài thứ rất kỳ lạ, ví dụ như một cái chân đèn lớn được hơn trăm võ giả Thần Đan Cảnh nâng lên, giữa chân đèn là một cái bấc đèn thật to màu đen chưa được châm lên.
Ngoài ra còn có hai chiếc quan tài lớn, một đen, một trắng, nhưng không biết bên có cái gì.
Về phần thành Thiên Khải, ba người Thạch Khắc Phàm, Yên Duyệt Sơn, Mạc Hải Sơn đang đứng ở đỉnh cao nhất của tường thành, trên khuôn mặt mập mạp của ba người đầy vẻ nghiêm túc, còn ông trùm thiên cổ của Thiên Hạ Thương Minh lại khoanh chân ngồi trên ghế mây, nhắm mắt minh tưởng.
Ninh Vũ Điệp dẫn theo rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh của Vân Điện, đứng sừng sững ở bên cạnh, thản nhiên nhìn Thiên Tà Tông.
Chỉ lát sau, một tia sáng trong thành Thiên Khải bay ra.
Tia sáng này chính là La Chinh.
La Chinh vừa mới tới nơi thì liếc mắt nhìn Ninh Vũ Điệp một cái, trong mắt hai người đều có tình cảm dịu dàng.
Hắn dời tầm mắt, chăm chú nhìn về Thôi Tà ở phía xa.
Cho dù bây giờ hai bên đứng cách xa nhau mười dặm nhưng đều nhanh chóng phát hiện ra đối phương.
Bóng dáng Thôi Tà chợt di chuyển về phía thành Thiên Khải, cười ha ha với rất nhiều võ giả trong thành Thiên Khải rồi nói: “Thần quốc Thiên Tà ta chắc chắn sẽ thống nhất Trung Vực, cái gọi là đạo trời mênh mông, kỳ thế vô biên, ai thuận thì sống, ai chống thì chết! thần quốc Thiên Tà ta đại diện cho đạo trời, nếu võ giả nào sẵn lòng đầu hàng thần quốc Thiên Tà ta, Thôi Tà sẽ không từ chối, nếu ai phản kháng, nhất định phải chết!”
Lời nói của Thôi Tà được rót thêm chân nguyên, khuếch tán về phía thành Thiên Khải nên giống như sét đánh vang dội, khiến lỗ tai toàn bộ võ giả và người phàm trong thành Thiên Khải đều bị chấn động đến đau đớn!
Rất nhiều võ giả trong thành Thiên Khải đều im lặng.
Đến lúc này rồi, đương nhiên không ai thực sự dựa dẫm vào Thôi Tà nữa, chẳng qua Thôi Tà vốn dĩ cũng không mong lời nói của hắn có hiệu quả.
Nhưng trước khi tuyên chiến, hắn nói lời này ra là để có thể chèn ép ý chí chiến đấu của đối phương đến cực độ, gia tăng sĩ khí của bên mình lên mà thôi.
“Ô!”
Lời nói của Thôi Tà vừa dứt, đám võ giả độc lập đứng thành một ma trận vuông phía sau hắn lập tức gào thét theo.
Thấy Thôi Tà bắt đầu khiêu khích, Thạch Khắc Phàm đang chuẩn bị nói thì không ngờ La Chinh đã cướp lời.
Hắn cũng truyền chân nguyên vào giọng nói, lạnh lùng nói với Thôi Tà hai từ: “Vớ vẩn!”
Hai chữ này của hắn vang lên như sấm, không nhỏ hơn giọng nói của Thôi Tà chút nào.
Hơn nữa, mặc dù hai chữ này thô tục, nhưng lại đơn giản mà mạnh mẽ, hoàn toàn coi thường thần quốc Thiên Tà !
Nghe thấy lời này của La Chinh, trên mặt Thôi Tà hiện lên vẻ giận dữ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, vẻ mặt giận dữ này đã tiêu tan, thay vào đó là vẻ tham lam.
Trong mắt Thôi Tà, La Chinh giống như một kho báu di động.
Mới qua vài năm mà tên nhóc này đã vùng dậy được đến mức này, nếu có thể biết bí mật trên người hắn thì trong thế giới này còn gì có thể ngăn cản mình?
“La Chinh! Ngươi dám đánh một trận chính diện với ta không? Lần trước đã bị ta đuổi giết một mạch, chạy khắp gần nửa Trung Vực, lần này vẫn muốn làm rùa đen rụt đầu sao?” Khí tức màu đen lượn lờ trên người Thôi Tà.
Hắn cười lạnh, hướng về phía La Chinh mà nói.
Trước khi cuộc chiến tông môn bắt đầu, cường giả của hai bên khiêu chiến với nhau, đấu đơn là chuyện rất thường thấy.
Chuyện thế này cũng thường xảy ra với những người phàm, võ tướng hai bên đấu đơn trước, bên thắng đương nhiên sẽ khích lệ được tinh thần binh sĩ, bên thua thì tinh thần binh sĩ giảm sút!
Giọng điệu của Thôi Tà như vậy đương nhiên là muốn khiêu chiến với La Chinh…
Dù sao hắn cũng là võ giả Sinh Tử Cảnh, hơn nữa vốn dĩ còn được coi là người có tu vi cao nhất Trung Vực, cũng là người có thực lực mạnh nhất.
Lẽ ra, cho dù hắn có khiêu chiến thì cũng phải chọn Ninh Vũ Điệp hoặc vị trùm thiên cổ của Thiên Hạ Thương Minh.
Vậy mà giờ lại chiến với La Chinh, điều này lại thể hiện có vẻ hắn không biết xấu hổ.
Ông trùm thiên cổ mở to hai mắt, nhẹ nhàng đứng dậy từ chiếc ghế mây, dùng chất giọng cực kỳ già nua, lại khàn khàn nói: “Đường đường là người đứng đầu Trung Vực lại khiêu chiến với một hậu bối, chẳng phải rất thiếu công bằng sao? Hay để lão già ta đây chơi đùa với ngươi thì thế nào?”
Giọng nói của ông trùm thiên cổ hơi khàn, nhưng cũng như giọng La Chinh và Thôi Tà nên toàn bộ mọi người trong và ngoài thành Thiên Khải đều nghe rất rõ ràng.
Thân hình Ninh Vũ Điệp cũng nhẹ nhàng lay động, cười nhẹ với Thôi Tà: “Thôi Tà, Điện chủ ta còn ở đây mà ngươi lại khiêu chiến một đệ tử của Vân Điện ta, cũng không sợ hạ thấp thân phận à?”
Thôi Tà hừ lạnh một tiếng, ánh mắt giống như lưỡi dao, chăm chú nhìn vào La Chinh mà hỏi: “La Chinh, ngươi dám không?”
Chương 722: Hiệu quả của một kiếm
Tay La Chinh nắm chặt lại thành nắm đấm.
Mặc dù hắn vẫn giữ được thái độ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã rất kích độngTừ lúc còn ở Thanh Vân Tông, La Chinh đã xếp Thôi Tà vào thành phần mà mình phải giết.
Cho dù hắn cứu được La Yên ra thì nhất định cũng phải giết chết Thôi Tà.
Người này đã trở thành một trở ngại trên con đường võ đạo của La Chinh.
Cách duy nhất để đập tan trở ngại này chính là giết chết Thôi Tà!
Đợi lâu như vậy, cuối cùng La Chinh cũng đợi được ngày này.
La Chinh bước lên, giẫm lên mép tường thành, thân hình chậm rãi bay ra ngoài.
Trong lòng hắn càng kích động thì sắc mặt trông lại càng bình tĩnh.
Thấy La Chinh rời khỏi tường thành, Ninh Vũ Điệp ở bên cạnh kêu lên: “La Chinh? Ngươi muốn ứng chiến ư?”
La Chinh quay đầu lại mỉm cười với Ninh Vũ Điệp: “Yên tâm!”
“Nhưng…” Đôi lông mày của Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng nhíu lại, đang định nói thêm gì đó.
Ngay sau đó, La Chinh đã nói thêm: “Yên tâm, ta sẽ không chết đâu.
Ta còn muốn lấy ngươi nữa mà!”
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng Đại Mộng Chân Nhân và rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh, rất nhiều võ giả Thần Đan Cảnh của Vân Điện đều nghe thấy rõ ràng.
Trên mặt Đại Mộng Chân Nhân và các vị trưởng lão hiểu rõ tình hình đều hiện lên một ý cười, còn những võ giả Thần Đan Cảnh không hiểu rõ như nhóm người Hoa Thiên Mệnh, Bách Lý Hồng Phong thì lại lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Nhất là Bách Lý Hồng Phong, cặp mắt hắn trợn lên tròn xoe, chọc chọc vào người Hoa Thiên Mệnh bên cạnh: “Thiên Mệnh, ta không nghe nhầm đấy chứ?”
Hoa Thiên Mệnh nhắm mắt lại, trong mắt đã thấy mơ hồ có tơ máu chảy ra.
Hai ngày nay, hắn đều dùng Kiếm Nhãn để tích tụ thế thương thiên, chỉ có như vậy mới có thể phát huy được toàn bộ sức mạnh của Hoa Thiên Mệnh.
“Lạ lắm sao?” Hoa Thiên Mệnh ôm lấy kiếm, nhắm mắt lại mà trả lời, trên mặt hắn lờ mờ hiện ra ý cười.
“Nói thừa, chắc chắn là lạ rồi!” Nhìn thấy Hoa Thiên Mệnh vẫn bày ra bộ dạng như thường ngày, Bách Lý Hồng Phong phản đối.
Hoa Thiên Mệnh lắc đầu: “Chuyện này xảy ra trên người La Chinh thì cũng không khiến người khác thấy kỳ lạ chút nào…”
Về phần Ninh Vũ Điệp, bỗng nhiên nàng nghe thấy La Chinh nói đến chuyện này trước mặt mọi người thì mặt chợt đỏ lên.
La Chinh nói xong liền xoay đầu đi, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào Thôi Tà, dùng chân nguyên chầm chậm nói một cách rõ ràng: “Hai năm trước, khi ta còn là Chiếu Thần Cảnh đã từng cảnh cáo ngươi, nếu ngươi thả La Yên ra thì ta còn có thể giữ lại cho ngươi một mạng.
Nhưng thật đáng tiếc, ngươi lại không nắm lấy cơ hội này.
Bây giờ… cơ hội của ngươi đã không còn nữa rồi!”
Nói xong, La Chinh từ từ lấy trường kiếm ra.
Trường kiếm tỏa ra ánh sáng lờ mờ, hắn nhẹ nhàng vung trường kiếm lên, đường kiếm nhẹ nhàng phát ra âm thanh sắc nhọn, tuy vậy mà êm tai lạ thường.
“Là thánh khí thượng phẩm!” Mắt Thạch Khắc Phàm lóe sáng, sau đó bỗng hô lên.
“Sao La Chinh lại có một thánh khí thượng phẩm?”
“Trong Trung Vực vốn không có thánh khí thượng phẩm, cũng không có luyện khí sư nào có thể tạo ra thánh khí, tên nhóc này lấy đâu ra vậy?”
Thực ra, phần lớn mọi người không nhận ra được cấp độ trường kiếm của La Chinh, nhưng nhóm Thạch Khắc Phàm đã nhìn ra rồi.
Đương nhiên, lúc này hai bên lập tức sẽ giao chiến, mà dường như La Chinh còn định chấp nhận lời khiêu chiến của Thôi Tà.
Trận chiến này của hai người họ trực tiếp quyết định sĩ khí của võ giả đôi bên.
Nếu La Chinh có được một thánh khí thượng phẩm, đương nhiên Thạch Khắc Phàm sẽ không bỏ qua cơ hội này, muốn tất cả mọi người đều biết!
“Ha ha ha ha!” Lúc này, Thôi Tà chợt cười ha ha: “La Chinh, hai năm trước ta đã lĩnh giáo bản lĩnh nói khoác của ngươi! Không ngờ đã qua hai năm mà ngươi vẫn không hề tiến bộ, mở miệng ra vẫn lợi hại như vậy! Đáng tiếc, đáng tiếc, ngươi đã quên, võ giả không phải dựa vào cái miệng để tranh đấu mà là nắm đấm trong tay, là thực lực của bản thân!”
La Chinh thản nhiên nhìn Thôi Tà, hít một hơi thật sâu, bên ngoài cơ thể bắt đầu hiện ra ánh sao lờ mờ.
Hai ánh sao có màu sắc khác nhau được hòa trộn thành một loại ánh sáng đặc biệt rực rỡ, bao phủ trên người hắn.
“Ồ, mọi người xem, chân trời xuất hiện hai ngôi sao kìa!”
“Bây giờ là ban ngày, tự nhiên lại có sao là thế nào?”
“Hình như hai ngôi sao kia đang chiếu sáng La Chinh.
Rốt cuộc hắn làm thế nào vậy? Trực tiếp mượn sức mạnh của ngôi sao!”
Cho dù là ban ngày thì thực tế vẫn có thể nhìn thấy sao, nhưng chẳng qua mặt trời đã hoàn toàn che mất ánh sáng của những ngôi sao đó mà thôi.
Chỉ là sau khi La Chinh bắt đầu mở Sao Chiến Thể ra thì ngôi sao màu tím và ngôi sao màu cam sẽ bắt đầu phát sáng, chiếu về phía La Chinh đang ở xa hàng triệu triệu dặm.
Lúc này mặt trời không thể che được ánh sáng của hai ngôi sao, cho nên dù là vào ban ngày thì mọi người vẫn có thể nhìn thấy vài ngôi sao xuất hiện nơi chân trời.
Đến khi Sao Chiến Thể ngưng tụ lại, La Chinh lạnh lùng nói: “Ngươi nói đúng, vậy để ngươi nhìn xem, cái gì gọi là nắm đấm, cái gì gọi là thực lực!”
Sau khi thấy ánh sao trên cơ thể La Chinh, trên mặt Thôi Tà hiện lên vẻ bất ngờ, sau đó vẻ mặt cẩn thận nhanh chóng thay vào đó.
Quả thực, công pháp La Chinh tu luyện khiến Thôi Tà cảm thấy thật khó mà tưởng tượng nổi.
Từ cổ chí kim, đối với loài người mà nói, những ngôi sao trên cao kia là sự tồn tại vô cùng thần bí.
Mặc dù có bỏ công sức ra để quán tưởng thì cũng khó có được sức mạnh của ngôi sao kia.
Sao trời xa xôi là sự tồn tại mà nhân loại không thể nào hiểu được, mà đã không hiểu được thì sao có thể quán tưởng?
Nhưng dường như La Chinh lại trực tiếp hấp thụ sức mạnh của ngôi sao? Vậy rốt cuộc là công pháp gì?
Thôi Tà cẩn thận lấy Vô Danh Giới Đao ra cầm trong tay.
Trước đây, Vô Danh Giới Đao bên cạnh Thôi Tà này từng là vũ khí tốt nhất trong Trung Vực.
Trong số các thánh khí hạ phẩm có mặt ở Trung Vực, cũng chỉ có Vô Danh Giới Đao này của hắn là thích hợp nhất để đón địch.
Nhưng chẳng qua, so với La Chinh thì có vẻ lúc này Thôi Tà hơi bình thường.
Thánh khí thượng phẩm, chỉ đơn giản nói về giá trị thì cũng không biết có thể đổi được bao nhiêu thánh khí hạ phẩm rồi…
La Chinh không nói gì nữa, vung trường kiếm lên, thân hình lay động, cương nguyên trong cơ thể chợt phát ra, hóa thành một tia sáng, bắn về phía Thôi Tà đang ở vài dặm bên ngoài.
Những võ giả Chiếu Thần Cảnh nhìn thấy mà hoa cả mắt.
Hai người La Chinh và Thôi Tà lập tức biến thành hai tia sáng, không ngừng đan xen vào nhau, mạnh mẽ va chạm, hết tách ra lại va chạm vào nhau…
Thị lực của Thần Đan Cảnh có tốt hơn một chút, nhưng vẫn không thể nào nhìn rõ động tác của hai người, chỉ có thể lờ mờ phân biệt hai người mà thôi.
Còn trên mặt võ giả Hư Kiếp Cảnh của hai bên đều tỏ vẻ căng thẳng.
Trận chiến này quá quan trọng với cả hai bên.
Ánh mắt Ngao Tường chăm chú nhìn về phía xa, vẻ mặt kích động.
So với những người khác, tâm tình của hắn lúc này còn phức tạp hơn nhiều.
Thắng lợi của La Chinh không chỉ có ý nghĩa khích lệ tinh thần của binh sĩ trong thành Thiên Khải mà còn là số phận của người hắn và muội muội La Chinh nữa!
Hai người di chuyển với tốc độ rất nhanh, bản thân Ngao Tường cũng không nhìn rõ lắm, nhưng hắn vẫn cắn răng lại, nhìn chăm chú vào hướng đi của hai người, muốn phân biệt ra La Chinh!
Trong ánh mắt của La Chinh hoàn toàn là sát ý!
Hắn đợi trận chiến này đã nhiều năm như vậy nên nhất định phải thắng.
Vì vậy, hắn sẽ không giữ lại thứ gì mà nhanh chóng nhằm về phía Thôi Tà, trường kiếm đã nhẹ nhàng đâm đi.
“Vô Thức!”
Một kiếm này của La Chinh trông có vẻ xiêu vẹo, nhưng mục tiêu chính là ngực của Thôi Tà, kiếm này hắn cố gắng xuyên qua người Thôi Tà.
Nhưng Thôi Tà cũng vung Vô Danh Giới Đao lên.
Dù sao kiếm của La Chinh cũng là thánh khí thượng phẩm, dựa vào lợi thế của vũ khí thì Thôi Tà thực sự rơi vào thế yếu, ít nhất hắn cũng không dám dùng Vô Danh Giới Đao để đỡ kiếm của La Chinh!
“Keng!”
Giới Đao của Thôi Tà nhẹ nhàng quét trường kiếm của La Chinh, khéo léo đẩy trường kiếm của La Chinh ra.
Nhưng ngay khi kiếm của La Chinh vừa bị đẩy ra, La Chinh lại thản nhiên nói: “Vô ích thôi!”
Mũi kiếm trên không tùy ý vẽ ra một vòng tròn, vẫn như hình với bóng mà đâm về phía ngực Thôi Tà.
Thực tế, không phải Vô Thức không có chiêu thức gì.
Đây là một chiêu mà La Chinh tự nghĩ ra, chỉ là một chiêu nhưng lại có thể biến ra rất nhiều chiêu thức!
Nhận ra bản thân không phá được một kiếm này của La Chinh, sắc mặt Thôi Tà chợt thay đổi, hắn muốn lùi lại về phía sau.
Trên mặt La Chinh xuất hiện một nụ cười kỳ lạ, kiếm trong tay nhẹ nhàng chuyển động.
Vốn là một kiếm nhẹ nhàng mà nay bỗng nhiên xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất!
Một kiếm này bất ngờ đâm ra, theo đó là kiếm quang sắc bén kéo dài trên phần mũi kiếm, tiếp tục phóng về phía ngực Thôi Tà.
Một chiêu Vô Thức này của La Chinh đã dung hợp toàn bộ kiếm pháp cơ bản vào với nhau, đạt đến tình trạng tùy ý bộc phát.
Mặt Thôi Tà biến sắc, cơ thể bỗng nhiên nhoáng lên một cái, nhưng vẫn chậm một chút, kiếm quang cắt qua dưới sườn hắn, máu tươi lập tức bắn ra.
Chương 723: Cũng chỉ thế mà thôi
Trên mặt rất nhiều võ giả trong thành Thiên Khải lập tức hiện lên nét vui mừngTrước khi La Chinh xuất chiến, đương nhiên trong lòng mọi người đều lo lắng đủ kiểu, trong đó lo lắng nhất chính là chênh lệch tu vi giữa hai bên.
Bây giờ Thôi Tà đã vượt qua bốn lần Sinh Tử Kiếp, mỗi lần trải qua Sinh Tử Kiếp gần như là một lần tìm được đường sống trong chỗ chết, thực lực của võ giả cũng sẽ tăng thêm một phần!
Mặc dù La Chinh đã là võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, nhưng giữa hai bên vẫn cách nhau một ranh giới rất lớn.
Quả thật, lúc trước khi La Chinh còn là võ giả Chiếu Thần Cảnh thì đã có thể khiêu chiến với võ giả Thần Đan Cảnh, thậm chí là thiên tài cấp Thần có tu vi là Thần Đan Cảnh trung kỳ.
Nhưng khoảng cách giữa Chiếu Thần Cảnh và Thần Đan Cảnh nhỏ hơn khoảng cách giữa Hư Kiếp Cảnh và Sinh Tử Cảnh rất nhiều!
Đây cũng là lý do mà ngay từ đầu khi Thôi Tà khiêu chiến với La Chinh, Ninh Vũ Điệp và ông trùm thiên cổ kia đều ra mặt ngăn cản.
Chỉ có cường giả Sinh Tử Cảnh mới có tư cách giao đấu với cường giả Sinh Tử Cảnh.
Trong Trung Vực, võ giả bước vào Sinh Tử Cảnh mới được coi là võ giả đứng đầu! Mà rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh ở dưới Sinh Tử Cảnh vốn dĩ không có khả năng chống lại cường giả Sinh Tử Cảnh.
Cho nên mọi người mới lo lắng cho La Chinh, sợ rằng chưa xông lên đã bị Thôi Tà hành hạ đến chết, nếu vậy tình huống sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.
Đương nhiên, ông trùm thiên cổ và Ninh Vũ Điệp cũng sẽ không để chuyện này xảy ra.
Một khi La Chinh rơi vào tình thế xấu thì chắc chắn bọn họ sẽ ra tay.
Mặc dù đã nói là đấu đơn, nhưng nếu hai bên đã tuyên chiến thì cũng đã trở thành kẻ thù một mất một còn, làm gì có chuyện sẽ nói đạo lý?
Trên thực tế, phần lớn các cuộc chiến tranh tông môn đều diễn ra như vậy.
Một võ giả của hai bên đứng ra đấu đơn, bình thường sẽ đánh qua đánh lại, mọi người cũng có thể tham gia… Truyền thống này đã duy trì được mấy vạn năm, bây giờ cũng không có ngoại lệ.
Nếu Thôi Tà rơi vào tình thế bất lợi thì Vu Chiêm Hà cũng sẽ ra tay với La Chinh.
Hiện tại, La Chinh vừa ra tay đã đâm ra một kiếm trúng Thôi Tà, phía Thương Hạ Thiên Minh đương nhiên sẽ vui mừng.
Hiệu quả của một kiếm này chứng minh La Chinh vẫn duy trì thực lực được của chính mình, có thực lực khiêu chiến vượt cấp!
“La Chinh thật biến thái.
Sau hai năm, vừa trở về đã đột phá Hư Kiếp Cảnh trung kỳ thì cũng thôi đi, đã thế lại vẫn có thể vượt qua một cảnh giới, chiến đấu cùng cường giả Sinh Tử Cảnh!”
“Đừng quên, Thôi Tà cũng không phải cường giả Sinh Tử Cảnh bình thường.
Điều này chứng minh dù là võ giả vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh thì cũng rất có thể không phải là đối thủ của hắn!”
“Nói rất đúng.
Ta cảm thấy có lẽ Điện chủ Vân Điện còn không bằng La Chinh!”
“Vậy chẳng phải nếu sau này hắn đột phá Sinh Tử Cảnh thì có thể chiến đấu với Thần Hải Cảnh sao?”
Nghe thấy mấy giọng nói này, ánh mắt Ninh Vũ Điệp rất phức tạp.
Tuy nàng hơi ấm ức nhưng không thể không thừa nhận rằng bản thân cũng không phải là đối thủ của La Chinh…
Còn rất nhiều võ giả của thần quốc Thiên Tà vẫn đang u ám đứng thẳng tại chỗ.
Vu Chiêm Hà làm như không thấy vết thương của Thôi Tà, bởi vết thương nhỏ ấy cũng chẳng đáng kể gì: “Nhưng dường như lão Thôi hơi khinh địch rồi.
Đây cũng không phải dấu hiệu tốt” Vu Chiêm Hà thản nhiên nghĩ.
Tuy Vu Chiêm Hà không muốn Thôi Tà có được Âm Thể Tử Cực, cho nên lần đó mới giúp La Chinh chạy trốn, nhưng hắn cũng không mong Thôi Tà thua trận.
Sau khi thua trận, kế hoạch và dã tâm của bản thân Vu Chiêm Hà cũng sẽ tràn đầy nguy cơ.
Thôi Tà nhìn vết thương dưới sườn mình một chút, sau đó nhẹ nhàng dùng lực.
Dưới sự đè ép của bắp lưng, vết thương kia nháy mắt đã khép lại: “Không tệ, có thể khiến ta bị thương, rất đáng khen.
Đáng tiếc, vẫn chưa đủ!”
La Chinh mỉm cười: “Chỉ là khiến ngươi bị thương sao? Chẳng lẽ ngươi không sợ trúng độc?”
Nghe thấy lời này của La Chinh, sắc mặt Thôi Tà lập tức thay đổi.
Ngoài cái loại có thể chất biến thái như La Chinh ra thì làm gì có võ giả nào không sợ độc? Nếu là độc dược bình thường thì có lẽ cũng không ảnh hưởng mấy đến Thôi Tà, nhưng là tên nhóc La Chinh này thì hơi khó nói.
Ngay cả thánh khí thượng phẩm hắn cũng có thì có quỷ mới biết hắn có quét lên thân kiếm độc dược gì không.
Nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Thôi Tà, La Chinh cười lạnh nói: “Lừa ngươi thôi! Đường đường là người đứng đầu Trung Vực mà hóa ra cũng chỉ là tiểu nhân nhát gan!” Nói xong, La Chinh bỗng lắc người một cái, nhẹ nhàng khua trường kiếm chém về phía Thôi Tà.
Vừa rồi kiếm pháp kỳ lạ này của La Chinh đã đâm trúng một lần, sao Thôi Tà còn chịu để bị đâm lần nữa?
Hắn cũng lắc người, khí thế trong cơ thể bỗng tăng vọt lên, một tay cầm Vô Danh Giới Đao, một tay nắm chặt lại thành quyền, quyền mang màu vàng nhạt lóe ra, hắn cười gằn nói: “Dừng ở đây thôi, nhóc con!”
Vừa nói xong, quyền kia của Thôi Tà chợt đánh thật mạnh xuống phía dưới!
Cùng lúc đó, trên bầu trời cũng đột nhiên xuất hiện một nắm đấm màu vàng to lớn.
Nó giống như một tường thành cao lớn vậy, ánh sáng vàng tỏa ra khắp vạn trượng, giống như một mặt trời to lớn.
Lúc này, tất cả mọi người đều không thể mở được mắt.
“Nhân Hoàng Cực Ý Quyền!”
Một quyền này của Thôi Tà hung hăng đánh về phía La Chinh giống như cả một cái tường thành đang đánh úp xuống.
Chỉ là với thực lực của La Chinh hiện nay, cho dù bị một tường thành đè xuống thì hắn cũng sẽ không bị thương.
Nhưng không biết uy lực của Nhân Hoàng Cực Ý Quyền này lớn hơn tường thành lớn gấp mấy lần!
“Ầm ầm!”
Cũng may là khu vực trước cửa thành Thiên Khải này rộng lớn, nên khi một quyền này đánh xuống, ruộng đất phía trước cửa thành đều lập tức tạo thành một vài cái hố to rộng, sâu hơn mười trượng!
Còn bóng dáng nhỏ bé của La Chinh lại nằm ở chính giữa hố sâu, rơi sâu vào trong bùn đất.
Nhìn từ xa thì chỉ là một điểm đen bốc lên nho nhỏ không hề thu hút.
“Ngô Hoàng uy vũ!”
“Quốc chủ uy vũ!”
“Ngô Hoàng uy vũ!”
Các võ giả của Thiên Tà Tông bắt đầu kêu gào.
Thực ra, sau khi đạt tới Thần Hải Cảnh mới có tư cách xưng Hoàng, xưng Đế, nhưng chẳng qua bây giờ Thôi Tà đã thành lập Thần Quốc sớm, coi như là đã xưng Hoàng, xưng Đế rồi, chỉ là dù sao thực lực của hắn vẫn chưa đủ tư cách mà thôi.
Ninh Vũ Điệp đứng trên tường thành, trên mặt có vẻ lo lắng.
Chỉ là đối với cơ thể đáng sợ kia của La Chinh thì chắc vẫn có thể chịu được một đấm này của Thôi Tà, nhưng không rõ liệu hắn có bị thương hay không.
Mà ở góc tường nơi ngã rẽ ở phía tây thành Thiên Khải, Khê Ấu Cầm nhìn về phía hố to nơi xa, sắc mặt đã không thể bình tĩnh được nữa.
Không ngờ Thôi Tà kia lợi hại như vậy, La Chinh… có thể chống đỡ được ư?
“Có lẽ một quyền này của Thôi Tà có thể đập một ngọn núi lớn thành bánh…”
“Không biết La Chinh có thể đứng vững được không, ta thấy hơi nguy hiểm!”
“Một quyền này đánh vào thì dù là vật gì cũng sẽ biến thành bột mịn.
Tuy cơ thể La Chinh đặc biệt, gần như là đao thương bất nhập thì ta cũng không tin hắn có thể chống đỡ được!”
“Dựa vào tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ mà khiến Thôi Tà bị thương, có lẽ cũng đã là giới hạn rồi.
Đánh không lại Thôi Tà thì cũng rất bình thường!”
Võ giả hai bên cũng nhỏ giọng bàn tán.
Chẳng qua chỉ một lát sau, La Chinh nhanh chóng cứng đầu nhô lên khỏi hố to, nhún vai, ngẩng đầu, khóe miệng chảy ra một tia máu, cười lạnh nói với Thôi Tà: “Cũng chỉ thế mà thôi!”
Nhìn thấy La Chinh đứng lên, những võ giả đang bàn tán kia lập tức ngậm miệng lại.
Bỗng nhiên họ cảm thấy phán đoán của mình dường như không hề chính xác với La Chinh… Thôi Tà hừ lạnh một tiếng: “Mạnh miệng! Vậy thêm một lần nữa!”
Nói xong, Thôi Tà lại khua thêm một quyền, hung hăng đánh xuống mặt đất.
Cùng lúc đó, giữa không trung cũng xuất hiện một nắm đấm to lớn, một lần nữa đánh vào đầu La Chinh.
Lúc này, La Chinh không tùy ý để nắm đấm kia đánh xuống nữa.
Hắn vung tay lên, cương nguyên trong cơ thể bất ngờ bộc phát ra, ánh sao bao phủ ngoài cơ thể nhanh chóng lưu chuyển, chậm rãi tuôn ra từ trong tay La Chinh.
“Đã nói cũng chỉ đến thế thôi mà ngươi lại không biết lượng sức.
Ha ha ha!” La Chinh cười lạnh một tiếng, đánh một quyền về phía bầu trời.
“Sao Rơi Đất Động!”
“Ầm ầm!”
Ánh sao mãnh liệt bắt đầu khởi động đánh vỡ nắm đấm to lớn kia thành từng tầng, từng tầng.
Bóng dáng La Chinh hóa thành một tia sáng, men theo quyền mang vỡ vụn kia, đi thẳng về phía Thôi Tà.
Ngay lúc Thôi Tà còn đang ngạc nhiên thì La Chinh đã đến gần hắn rồi.
Bất chợt, La Chinh lạnh lùng nói: “Bây giờ, đã đến lúc ngươi xuống rồi!”
Nói xong, quyền này của La Chinh đã đánh vào đầu Thôi Tà!
Thôi Tà không có thể chất biến thái như của La Chinh, nên nếu nhận một quyền này thì chẳng phải sẽ bị đánh vỡ thành thịt vụn sao?
Chương 724: Ác quỷ
La Chinh không hề nhẹ tay với Thôi Tà, nhưng cũng không có sát ý quá lớnĐể đối đầu với Thôi Tà, La Chinh đã điều chỉnh tâm trạng của mình tới trạng thái tốt nhất, không nổi giận, cũng không buồn không vui.
Một quyền này bất ngờ đánh ra, nhưng trong đó cương nguyên và lực vảy rồng đã đồng thời bùng nổ chỉ trong nháy mắt.
So với Nhân Hoàng Cực Ý Quyền kia của Thôi Tà thì xem ra quyền này của La Chinh không có uy thế quá lớn, nhưng vẫn mạnh hơn quyền trí mạng của Thôi Tà nhiều!
Khi quyền này vừa đánh về phía Thôi Tà, trong cơ thể Thôi Tà bỗng nhiên tỏa ra từng làn sương mù đen, bao vây cả người hắn lại.
“Ầm!”
Khi nắm đấm của La Chinh đánh vào Thôi Tà thì lập tức cảm thấy bản thân như không phải đánh vào cơ thể hắn mà đánh vào đệm bông vậy.
Một quyền vô địch vậy lại như ném đá xuống biển, biến mất không dấu vết!
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
La Chinh khẽ nhíu mày.
Khí đen xuất hiện trong cơ thể Thôi Tà vốn đã rất kỳ lạ.
Lần trước, ở trong thành Hư Thiên, Hư Linh Thất Tử cũng sử dụng Khốn Long Sách để trói chặt Thôi Tà lại, sau đó dùng một chiêu cực mạnh để đánh nhưng lại không hề gây tổn thương cho Thôi Tà được!
Bây giờ La Chinh đã hiểu, vì sao lúc ấy trên mặt Hư Linh Thất Tử lại là vẻ kinh ngạc như vậy rồi.
Chẳng qua, trên mặt La Chinh vẫn không có biểu hiện gì.
Đối mặt với Thôi Tà, chuyện kỳ lạ gì cũng có thể xảy ra, việc hắn phải làm chính là ổn định tâm tính của bản thân, phát huy ra sức chiến đấu cực mạnh của bản thân!
Sau khi bị khí đen này bao phủ, dường như Thôi Tà không hề bị thương, nhưng La Chinh cũng không dừng tay lại mà tiếp tục tấn công lần nữa!
“Xuống cho ta!”
“Ầm!”
La Chinh bắt được Thôi Tà trong đám khí đen, cương nguyên trong cơ thể lại bộc phát ra, đè Thôi Tà xuống phía dưới!
“Ầm ầm!”
Cứ như vậy, La Chinh đè Thôi Tà từ trên cao xuống thẳng cái hố to trên mặt đất, không hề ngừng lại mà cứ liên tục đè Thôi Tà bay xuống hố to kia.
Hơn mười vạn võ giả hai bên nhìn thấy La Chinh đè Thôi Tà xuống mặt đất khiến bụi bay mù mịt, bóng dáng hai người hoàn toàn bị bao phủ bên trong.
Một lần, hai lần, ba lần…
La Chinh vẫn đè chặt Thôi Tà trên mặt đất, tạo thành từng khe sâu trong hố to!
Cuối cùng, La Chinh cũng nghe thấy đã xuống tới phía dưới, ánh mắt lóe ra một tia sát ý, một lần nữa vung nắm đấm về phía Thôi Tà.
Sau đó, mọi người chợt nghe thấy một tiếng nổ vang dày đặc!
“Ầm ầm ầm ầm ầm ầm…”
Giống như tiếng pháo lúc đón năm mới được rất nhiều đứa nhỏ đốt lên cùng lúc vậy.
Mà trong một góc hố to, khói bụi bắn tung lên như đám mây hình nấm, từng đợt, từng đợt bốc lên, làm sao thấy rõ được tình hình chiến đấu của hai người?
Trên tường thành, người của Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện nhìn thấy cảnh này thì cả đám đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào!
Vì sao Thiên Tà Tông lại lớn mạnh? Không phải bởi vì có hơn mười vạn võ giả độc lập kia, cũng không phải bởi vì có Vu Chiêm Hà, mà chính là vì có một Thôi Tà.
Đó là người có bản lĩnh thực sự, nổi danh đứng đầu Trung Vực.
Vài chục năm gần đây, không ai có thể lay động được địa vị của Thôi Tà, cũng không ai có thể thăm dò được thực lực chân chính của hắn.
Cho nên Thôi Tà giống như một cơn ác mộng trôi nổi trên đầu rất nhiều tông môn trong Trung Vực, sức uy hiếp của một mình hắn còn mạnh mẽ hơn cả Vân Điện và Hư Linh Tông, có thể sánh ngang với Thiên Hạ Thương Minh!
Đây cũng là lý do tại sao Tiểu Chu Thiên Tam Sát Trận mà La Chinh đã bố trí ở Vân Điện lúc trước lại khiến toàn bộ Trung Vực chấn động!
Vân Điện có được đại trận đáng sợ tới mức có thể ngăn cản được cả Thôi Tà, vậy thì trong Trung Vực liệu còn ai có thể động tới Vân Điện? Chỉ một đại trận hộ tông đã giúp Vân Điện đứng ở vị trí bất bại.
Chẳng qua, dù sao đại trận hộ tông cũng chỉ là một “lá chắn” của tông môn mà thôi, cho đến nay mọi người cho rằng sức mạnh tổng hợp của Vân Điện vốn không thua kém gì Hư Linh Tông và Thiên Hạ Thương Minh, cho nên khi đó Hư Linh Tông vẫn là tông môn đứng đầu thiên hạ.
Nhưng lúc này mọi người lại phát hiện ra rằng La Chinh lại phá vỡ nhận thức của họ.
Một đệ tử Vân Điện lại có thể trực tiếp đè Thôi Tà xuống đất mà đánh, có cần khoa trương quá vậy không?
“Cứ như Thôi Tà hoàn toàn không có sức đánh trả vậy! Thực lực chân chính của La Chinh có lẽ đã vượt qua Điện chủ Vân Điện và ông trùm thiên cổ rồi!”
“Hai năm trước còn là võ giả Chiếu Thần Cảnh, tốc độ vùng lên của hắn… quả thực khiến người ta khó có thể tiếp nhận được!”
“Quá đả kích người khác rồi! Chẳng qua nhìn hắn đánh Thôi Tà như vậy, ta cảm thấy rất vui!”
Trận này khiến sĩ khí các võ giả Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện mãnh mẽ trỗi dậy! Trái ngược lại chính là tinh thần của võ giả Thiên Tà Tông bắt đầu chìm xuống.
“Quốc chủ có ổn không vậy? Đường đường là người đứng đầu Trung Vực mà lại để một tiểu bối mới hai mươi tuổi đánh thành ra như vậy, nếu không tận mắt nhìn thấy, có đánh chết ta cũng không tin!”
“Mới hai mươi? Ngươi cũng xem thường La Chinh kia quá rồi.
Lúc trước, khi hắn mới là Chiếu Thần Cảnh đã có thể dồn ép được thiên tài cấp Thần có tu vi Thần Đan Cảnh bình thường rồi.
Nhân vật như vậy, chỉ sợ đã vượt qua khái niệm thiên tài.
Trong Trung Vực chúng ta vốn không chứa được nhân vậy như vậy!
“Nếu Quốc chủ thực sự thất bại, thậm chí bị tên nhóc kia đánh chết, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Hừ! Chưa chắc.
Nếu Quốc chủ chỉ có chút thực lực ấy, thần quốc Thiên Tà của chúng ta sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Yên tâm, Quốc chủ sẽ không thua!”
Rất nhiều võ giả Thiên Tà Tông đều tỏ ra lo lắng.
Thôi Tà là thủ lĩnh của bọn họ lại bị người khác hành hung như vậy, quả thực khiến họ khó có thể tiếp nhận được.
Dù sao thì đa số bọn họ đều vì danh hiệu của Thôi Tà nên mới gia nhập vào Thiên Tà Tông, không ngờ mới một trận như vậy đã bị La Chinh hành hung…
Mặc dù La Chinh tấn công liên tục, sức mạnh trút xuống người Thôi Tà cũng vô cùng vô tận, nhưng mỗi quyền đánh ra đều giống như đánh vào bịch bông.
Cơ thể Thôi Tà được bao bọc trong đám khí đen dường như đã bước vào một trạng thái rất kỳ lạ, tất cả sức mạnh đánh vào người hắn đều bị loại bỏ!
Cuối cùng, La Chinh cũng dừng tay lại, thở hổn hển, lạnh lùng nhìn chăm chú vào đám khí đen trước mặt.
Trận này, La Chinh gần như đã dùng mười phần sức mạnh, nếu tập trung những sức mạnh này lại thì có lẽ đã có thể hủy diệt hơn mười ngọn núi to lớn.
Nhưng Thôi Tà trước mắt vẫn được bao phủ bởi khí đen, nằm trên mặt đất không hề nhúc nhích, không thể nhìn rõ khuôn mặt và vẻ mặt thế nào.
“Ha ha ha ha…”
Chỉ lát sau, trong đám khí đen truyền ra tiếng cười nặng nề của Thôi Tà.
Tiếng cười của hắn từ trầm đến cao, từ nhẹ nhàng đến dồn dập, âm thanh càng lúc càng lớn!
Nghe được tiếng cười tràn đầy của Thôi Tà, sắc mặt Ninh Vũ Điệp lộ rõ vẻ nghiêm túc, lắc đầu: “Thôi Tà chưa hề bị thương”
“Bị tấn công như vậy mà cũng không tổn thương gì, Thôi Tà này… thực sự sâu không lường được!” Đại Mộng chân nhân nhíu mày, xem xét động tĩnh dưới tường thành.
Còn ông trùm thiên cổ và ba vị Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh thì dù biết rõ đòn tấn công của La Chinh không thể giết chết Thôi Tà, nhưng lúc này sắc mặt vẫn hơi mất tự nhiên.
Thực lực của Thôi Tà vẫn vượt ngoài tưởng tượng của họ.
Về phía Vu Chiêm Hà thì không hề có biểu hiện gì.
Trong lòng Vu Chiêm Hà tương đối mâu thuẫn.
Đối với hắn, thực lực của Thôi Tà quá mạnh mẽ hay quá yếu ớt thì đều không phải là chuyện tốt.
Còn sắc mặt của rất nhiều võ giả độc lập Thiên Tà Tông thì vốn từ nhục nhã cũng dần dần khôi phục lại.
Người mà họ tôn sùng là Quốc chủ, không thể yếu như vậy được!
Đám khí đen bao bọc bên ngoài Thôi Tà dần dần tiêu tan, thân hình vạm vỡ của hắn chậm rãi hiện ra.
Lúc này, toàn thân Thôi Tà đều được che phủ bởi một tầng vảy màu đen, mà đỉnh đầu hắn lại có một chiếc sừng dài nhỏ hiện ra!
“Thực sự khiến người ta phải kính nể đấy.
Hai năm mà đã có thể đe dọa tới sự tồn tại của ta, hóa ra trong Trung Vực còn có thiên tài như vậy!” Thôi Tà nói xong, cơ thể lại chậm rãi bay lên, hai mắt lóe lên một tia nguy hiểm: “Nhưng mà vẫn chưa đủ!”
Mắt La Chinh vẫn tĩnh lặng như nước, hỏi ngược lại: “Chưa đủ? Còn kém bao nhiêu?”
“Còn lâu lắm mới đủ!” Thôi Tà gầm lên một tiếng, xương cốt từ trên xuống dưới đều phát ra tiếng nổ.
Chỉ trong nháy mắt, xương cốt của hắn dường như đã thay đổi vị trí, toàn bộ cơ thể đều có biến đổi khác thường.
Ví dụ như dưới hai chân hắn bỗng nhô ra phía trước nửa đoạn, giống như hai chân của động vật nào đó, bắp thịt trên người cũng bắt đầu gồ lên, cả người đã to lớn hơn phải gấp hai lần!
Lúc này xem ra Thôi Tà đã hoàn toàn không phải loài người nữa rồi.
Cả cơ thể to lớn có thể sánh ngang với người Ma tộc trên đại lục Hải Thần.
Nhìn chăm chú vào biến hóa trên cơ thể Thôi Tà, ánh mắt La Chinh lóe lên một sắc thái lạ thường: “Dường như Thôi Tà có được huyết thống đặc biệt.
Là chủng tộc gì vậy? Ma tộc? Hay thậm chí là Long tộc? Hoặc cũng có thể là chủng tộc khác…”
Đúng lúc này, trong đầu La Chinh truyền đến một giọng nói thản nhiên của Thanh Long: “Ngươi đoán đúng rồi.
Chẳng qua thứ mà Thôi Tà kích thích cũng không phải là huyết thống của trăm tộc trên Thượng Giới mà là của ác quỷ dưới hoàng tuyền”
“Ác quỷ!” Lòng La Chinh hơi giật thót lên, ánh mắt bình thản nhìn chăm chú vào Thôi Tà cách đó không xa.
Chương 725: Hoàng Tuyền Chiến Đẩu
Địa ngục, hoàng tuyền, ác quỷ, quỷ hồn…Trong Trung Vực có rất nhiều ghi chép về mấy thứ này, nhưng chúng đều chỉ tồn tại trong truyền thuyết chứ chưa có ai được tận mắt nhìn thấy.
Những truyền thuyết đó cũng rất mơ hồ, mỗi loại ghi chép lại khác nhau, lời văn lẫn lộn, lại miêu tả vô cùng huyền bí, hơn nữa còn có rất nhiều phỏng đoán và suy đoán chủ quan không thể tưởng tượng được.
Những điều này có tồn tại hay không thì vẫn phải xác định lại, nhưng bây giờ lại thấy giọng điệu của Thanh Long như vậy thì thực sự Thôi Tà có được huyết thống của ác quỷ rồi.
Nói cách khác, Thôi Tà bây giờ chính là ác quỷ!
Sao Thôi Tà lại có được huyết thống của ác quỷ? Đương nhiên La Chinh không biết được.
Nhưng thánh khí hạ phẩm trong tay Thôi Tà vốn có thể gọi được quỷ dữ nơi hoàng tuyền, có lẽ Thôi Tà đã thông qua Vô Danh Giới Đao, hoặc cũng có thể là thông qua cách khác.
Đối với những điều này, La Chinh cũng chỉ có thể đoán mò mà thôi.
Cho dù thế nào thì hiện tại La Chinh cũng đang phải đối mặt với Thôi Tà, chỉ biết là thực lực của Thôi Tà bây giờ còn đáng sợ hơn cả trước đây!
Nếu là La Chinh trước đây thì có lẽ tâm tình của hắn sẽ dao động dữ dội, nhưng hiện tại, trên mặt hắn vẫn không có thay đổi gì quá rõ rệt.
Đừng nói Thôi Tà là ác quỷ, cho dù là thần, là phật của trời thì La Chinh cũng sẽ giết hết!
“Còn lâu mới đủ, vậy thì kém bao nhiêu, ta bổ sung thêm bấy nhiêu là được rồi!”
Nói xong, bóng dáng La Chinh liền nhoáng lên, lực vảy rồng chợt tỏa ra, một quyền này lại đánh vào Thôi Tà.
“Ầm!”
Tay Thôi Tà vung ra nhanh như chớp, cứng rắn ngăn nắm đấm của La Chinh lại, hơn nữa còn nắm chặt nắm đấm của La Chinh trong tay!
Nếu đổi lại là một cường giả Sinh Tử Cảnh khác, hoặc cường giả cấp Chiến Thánh khác thì có lẽ cũng không thể đỡ được quyền này của La Chinh.
Nếu đỡ một quyền này thì chắc chắn sẽ trực tiếp bị đánh nát bởi sức mạnh đáng sợ của La Chinh! Nhưng Thôi Tà lại chỉ dùng một tay mà nắm chặt nắm đấm ấy, đồng thời trong hai mắt hắn xuất hiện phù văn kỳ lạ, chính là phù văn của ác quỷ.
Sau khi huyết thống ác quỷ trong cơ thể hắn được kích phát, sức mạnh ác quỷ trong cơ thể sẽ điên cuồng lưu chuyển không ngừng!
Bị một đôi đồng tử kỳ lạ như vậy nhìn thẳng vào người, dù có là ai thì cũng sẽ cảm thấy lạnh tóc gáy, La Chinh cũng cảm nhận được áp lực to lớn, nhưng trên mặt hắn vẫn không hề thay đổi chút nào.
“A!” Thôi Tà hung hăng nắm chặt nắm đấm của La Chinh, sau đó lập tức kéo La Chinh bay vụt lên, ném mạnh về phía tường thành!
Trong nháy mắt, Thôi Tà đã ném La Chinh về phía tường thành, thân hình vạm vỡ của hắn cũng phóng theo sát phía sau La Chinh.
Ánh mắt Ninh Vũ Điệp chợt lóe lên, rốt cuộc cũng không kiềm chế được mà nhảy xuống từ trên tường thành: “Ra tay!”
Cũng không khó để hiểu mục đích của Thôi Tà.
Hắn ném La Chinh lên tường thành mạnh như vậy thì chỉ sợ tường thành cũng có thể bị đánh sụp!
Hắn muốn mượn cơ hội đơn đấu với La Chinh để trực tiếp phá thành!
Trên tường thành, tất cả các võ giả đều ào ào xông ra, cùng lúc đó, mọi phù văn trên tường thành đều đồng thời tỏa sáng.
Những tấm phù văn do Khẩn La Kỳ Cổ của tháp phù văn vẽ ra trong mấy năm nay, nháy mắt được kích phát rồi.
Trong những phù văn này đa số là loại phù văn phòng ngự, ngoài ra còn có phù văn giúp tăng cường tốc độ của võ giả, phù văn giúp khôi phục tốc độ sức mạnh và chân nguyên…
Trận quyết chiến có một không hai này, cuối cùng cũng khai chiến.
Khi võ giả của thành Thiên Khải bắt đầu lao tới thì võ giả của Thiên Tà Tông đương nhiên cũng ra tay.
Dưới sự chỉ huy của Vu Chiêm Hà, tất cả các võ giả độc lập tạo lại thành ma trận vuông, bắt đầu vững bước thẳng tiến!
Động tác của các võ giả độc lập có tu vi Chiếu Thần Cảnh rất đồng đều theo nhịp, cách mặt đất khoảng hai trượng, còn võ giả Thần Đan Cảnh lại vẫn duy trì khoảng cách mười trượng, võ giả Hư Kiếp Cảnh trên thì cách ba mươi bốn trượng.
Rất rõ ràng, chiến pháp này của họ giống hệt chiến pháp trong thành Ba Giang!
Như vậy, sức mạnh mà mỗi ma trận vuông do hơn một vạn võ giả độc lập liên kết lại sẽ chẳng khác gì một cường giả Sinh Tử Cảnh.
Mà trên chiến trường, hơn mười vạn võ giả độc lập tạo thành mười mấy ma trận vuông liền tương đương với hơn mười cường giả Sinh Tử Cảnh!
Cuộc chiến lớn của hai quân hết sức căng thẳng, mà La Chinh cũng đã đâm vào tường thành với tốc độ cực nhanh!
Chẳng qua, hắn còn chưa đến gần tường thành thì một bóng dáng màu trắng chợt bay vụt qua, muốn đỡ lấy cơ thể hắn.
Ninh Vũ Điệp vừa nâng La Chinh lên, sắc mặt rõ ràng đã biến đổi.
Vốn dĩ Ninh Vũ Điệp không dùng nhiều sức, hơn nữa sức mạnh ném La Chinh về phía tường thành cũng không phải là thứ nàng có thể đỡ được.
Nàng làm được như vậy, chẳng khác nào làm lớp đệm phía sau La Chinh, tiếp tục đâm vào tường thành!
Đúng lúc này, La Chinh lại xoay người, kéo Ninh Vũ Điệp về phía trước mình, sau đó cả người lập tức đâm vào tường thành.
“Ầm ầm!”
Cú đâm quá mạnh khiến tường thành vỡ ra một cái hốc lớn, phù văn vốn đang lóe sáng trên tường thành bị phá hủy mất một phần.
Quan trọng nhất chính là Thôi Tà còn đang theo sát phía sau!
Trên mặt Thôi Tà hiện ra nụ cười gằn lạnh lẽo, cả người tản ra một khí thế bá đạo độc nhất, một mình nhảy vào trong thành Thiên Khải, hoàn toàn không coi Ninh Vũ Điệp và ông trùm thiên cổ kia ra gì!
“Chết đi, La Chinh! Địa Hoàng Cực Ý Quyền!”
Một nắm đấm như to lớn như núi chợt ngưng tụ lại trên không trung, so ra còn to hơn, nặng hơn cả Nhân Hoàng Cực Ý Quyền lúc trước, dường như nó có thể đập tan hư không.
Nắm đấm to lớn kia vừa mới xuất hiện thì lập tức đánh xuống chỗ Ninh Vũ Điệp và La Chinh!
Trên mặt đất, La Chinh xoay người lại định ra tay chặn đòn này thì Ninh Vũ Điệp đã kéo hắn lại: “Để ta!”
Sau đó, hai tay Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng vung lên, không khí lạnh lan rộng ra.
Trong không khí lạnh này, tất cả đều trở nên vô cùng chậm chạp, nắm đấm lấp lánh ánh sáng vàng kia cũng dần trở nên chậm chạp hơn, sau đó ngừng lại giữa không trung, không thể đánh xuống!
Bóng dáng Ninh Vũ Điệp lóe lên, Đại Kích Huyền Băng trong tay vung ra, đánh vào nắm đấm to lớn kia.
“Ầm…”
Một quyền này đã bị Ninh Vũ Điệp hoàn toàn đánh tan…
“Ha ha!” Thôi Tà không hề để ý mà nói: “Ninh Vũ Điệp, thực lực của ngươi tăng lên cũng rất nhanh.
Nếu ngươi có thể ngoan ngoãn đầu hàng thì ta có thể suy nghĩ đến chuyện để ngươi làm Thái tử phi của thần quốc Thiên Tà!”
Lúc trước, La Chinh đã đánh nát tâm võ đạo của Thôi Duẫn – con hắn.
Mặc dù Thôi Tà đã giúp Thôi Duẫn bình phục lại, nhưng rốt cuộc vẫn còn chút di chứng! Hắn biết con mình vẫn luôn nhớ nhung Ninh Vũ Điệp, nếu có thể bắt nữ nhân này làm phi tử của con mình thì cũng sẽ giúp con hắn không ít.
“Bát tự* Thần Quốc này của ngươi còn chưa có thì lấy đâu ra Thái tử? Chắc không phải là đứa con phế vật Thôi Duẫn của ngươi đó chứ?” La Chinh lạnh lùng nói.
*Bát tự: Là một cách xem số mệnh của người Trung Quốc, được tính dựa trên giờ và ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can, Địa chi.
Thôi Tà cười gằn nói: “Con ta là phế vật, còn ngươi thì sẽ trở thành người chết!”
Nhưng Ninh Vũ Điệp lại thản nhiên cười với Thôi Tà: “Thái tử phi cái gì đó, có lẽ ta không có phúc hưởng rồi.
Ngươi vẫn nên tìm người khác đi!” Nói xong, Ninh Vũ Điệp đưa tay ra, cầm một cây băng dài hơn trăm trượng dày đặc những mũi gai nhọn thẳng đứng đâm về phía Thôi Tà.
“Trò vặt!” Nếu Thôi Tà đã dám xông vào thành Thiên Khải một mình thì hắn đã nắm chắc khả năng áp đảo.
Chỉ thấy quyền mang trong tay hắn tản ra, đập tan những chiếc gai băng kia.
Những chiếc gai băng ào ào vỡ tan rơi trên mặt đất, khúc xạ ra ánh sáng chói mắt.
“Đã như vậy thì có lẽ hôm nay ta sẽ phải đập nát đóa hoa* này rồi!” Thôi Tà vung tay lên, chân nguyên trong cơ thể giống trào ra như thủy triều nơi biển cả, hắn lại cầm Vô Danh Giới Đao trong tay, nhẹ nhàng dựng thẳng lên, chỉ vào Ninh Vũ Điệp.
*Nguyên văn là 辣手摧花 (Hán Việt: Lạt thủ tồi hoa): Có nghĩa là ra tay độc ác, ghê sợ, tàn sát hết cái đẹp… “Đóa hoa” được dùng ở đây với nghĩa là chỉ Ninh Vũ Điệp – Người đẹp nổi danh trong Trung Vực, cũng là người mà con trai Thôi Tà vẫn luôn thương nhớ.
Một cảm giác cực kỳ nguy hiểm xuất hiện trong lòng La Chinh: “Tránh ra!”
La Chinh ôm chặt lấy Ninh Vũ Điệp, nhanh chóng bộc phát tốc độ, không ngừng chạy trốn.
Chẳng qua trên mặt Thôi Tà lại hiện ra nụ cười nhạt, Vô Danh Giới Đao trong tay cũng chuyển động theo vị trí của Ninh Vũ Điệp.
“Không trốn được đâu, La Chinh.
Ninh Vũ Điệp phải chết! Mà ngươi, cũng nhanh chóng đi theo nàng ta thôi!” Vô Danh Giới Đao trong tay Thôi Tà chợt rung lên một cái, sau đó dường như có thứ gì bỗng nhiên xuất hiện trong thế giới này, nhưng lại chợt chui qua Vô Danh Giới Đao!
Thứ kia vô cùng đặc biệt, chỉ dừng lại trên thế giới này trong nháy mắt, nhưng trái tim toàn bộ võ giả, người phàm, hay thậm chí cả những cường giả tuyệt thế trong thành Thiên Khải đều kinh hoàng một trận.
Mọi người tức khắc đều ngây ngẩn!
Cho dù là các võ giả đang quyết liệt chém giết cũng đều ngừng tay, giống như nếu bản thân không dừng tay thì ngay sau đó sẽ chết vậy.
Đây là cảm giác sợ hãi đến từ bản năng!
Kể cả La Chinh và Ninh Vũ Điệp cũng không ngoại lệ.
Dường như trái tim của họ bị một con quái vật nhỏ kỳ lạ nào đó nắm chắc trong tay.
Rốt cuộc trong Vô Danh Giới Đao kia giấu cái gì vậy? Rốt cuộc một kích này của Thôi Tà đáng sợ tới mức nào?
Không có nhiều thời gian để La Chinh suy đoán, bởi mục tiêu của Thôi Tà là Ninh Vũ Điệp, lúc này hắn chỉ muốn đưa Ninh Vũ Điệp chạy trốn!
“Hoàng Tuyền Chiến Đẩu!”
Thôi Tà cũng thu lại nụ cười lạnh trên mặt, Vô Danh Giới Đao trong tay chém về phía Ninh Vũ Điệp.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







