[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 138 : Nổi giận (c686-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 686: Nổi giận
Giữa những võ giả đều có tính toánLa Chinh muốn mang Khê Ấu Cầm chạy trốn, Thôi Tà lại muốn giết La Chinh, bắt Khê Ấu Cầm, Vu Chiêm Hà thì lại muốn Khê Ấu Cầm chết, còn La Chinh có chết hay không cũng chẳng liên quan gì tới hắn… Cho dù hắn có chết thì Vu Chiêm Hà cũng chẳng được lợi ích gì, mọi thứ thuộc về La Chinh thể nào cũng sẽ bị Thôi Tà chiếm lấy cả thôi.
Mười dặm, với tốc độ hiện tại của La Chinh thì chỉ trong khoảnh khắc là có thể đến nơi.
La Chinh nhanh chóng nhìn thấy một hang động rất to ở phía dưới, xung quanh được phủ đầy rêu xanh và những cây hoa dại.
Vì cây cối xung quanh sinh trưởng rất tốt nên dường như ánh sáng không thể chiếu xuống phía dưới, chỉ có một cửa động tối đen như mực mà thôi.
La Chinh gần như không do dự gì mà kéo Khê Ấu Cầm tiến vào huyệt động.
“Hửm?” Thôi Tà bỗng không thể cảm nhận được chân nguyên của La Chinh nữa, trên mặt liền lộ vẻ nghi ngờ.
Vu Chiêm Hà cười khẩy trong lòng, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ kinh ngạc.
Chỉ một lúc sau, hai người đều tới phía trên huyệt động kia.
“Thằng nhóc này thế mà lại xông vào địa cung!” Vu Chiêm Hà giả vờ kinh ngạc nói.
Mắt Thôi Tà chợt lóe lên, nhìn Vu Chiêm Hà chằm chằm, nghi ngờ hỏi: “Làm sao hắn biết ở đây có địa cung?”
Vu Chiêm Hà lắc đầu: “Trong địa cung này vô cùng nguy hiểm, ta cũng không rõ vì sao hắn lại biết.
Có lẽ biết trốn không thoát nên vừa phát hiện ra địa cung liền trốn vào trong”
Nghe Vu Chiêm Hà nói vậy, nét nghi ngờ trên mặt Thôi Tà càng đậm hơn.
Mới vừa rồi, ban đầu La Chinh còn vội vã chạy thẳng về một hướng, bây giờ đột nhiên lại đổi hướng chạy vào trong địa cung này, thực sự khiến hắn cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Thôi Tà vốn tính đa nghi, hắn nghi ngờ rằng có thể Vu Chiêm Hà đã lén lút nhắc nhở La Chinh, nhưng hắn lại không có bằng chứng gì để chứng minh.
Huống hồ, giờ không phải lúc thích hợp để cãi vã với Vu Chiêm Hà, vì thế hắn gật đầu nói: “Cứ cho là hắn tiến vào địa cung thì cũng trốn không thoát!”
Lúc này, những võ giả Hư Kiếp Cảnh khác cũng vội vàng chạy đến.
Thôi Tà nhìn lướt qua rồi hỏi: “Vì sao các ngươi lại thiếu mất hai người?”
Trong đám võ giả Hư Kiếp Cảnh đúng là thiếu mất hai người thật, một người trong số đó liền nói: “Một người bị La Chinh giết chết, người còn lại thì vô tình xông vào hang ổ của một con Thủy Giao nên bị nó cắn chết.
Trong đầm Vân Mộng này có rất nhiều loại mãnh thú rất mạnh đang sinh sống, mọi người càng vào sâu bên trong thì đương nhiên cũng sẽ gặp mãnh thú càng mạnh mẽ hơn.
“Thủy Giao?” Thôi Tà hơi hứng thú nói: “Lát nữa cùng ta đến giải quyết nó! Còn giờ chờ ta vào trong địa cung lấy mạng La Chinh đã!”
Sau đó Thôi Tà dẫn đầu tiến vào cửa địa cung, sau đó là Vu Chiêm Hà và những võ giả Hư Kiếp Cảnh khác.
Trong địa cung dường như không có ánh sáng, La Chinh cũng dựa vào cảm giác để không ngừng tiến về phía trước!
Địa cung này có lẽ là do tông môn cổ xưa nào đó xây dựng, những con đường bên trong cứ quanh co lòng vòng, hoàn toàn như một mê cung khổng lồ.
La Chinh biết tên Vu Chiêm Hà kia chắc chắn cũng không có lòng tốt chỉ rõ đường đi cho mình như vậy, nhưng hắn cũng không còn lựa chọn nào khác.
Vừa rồi khi chạy trốn, La Chinh thực sự không thể thoát khỏi Thôi Tà!
Địa cung có vô vàn lối đi rất phức tạp, dường như mỗi con đường đều có ba đến bốn ngã rẽ.
La Chinh cũng không rõ trong đó có nguy hiểm hay không, lúc này hắn cũng chỉ có thể đánh liều mà đi, càng nhiều ngã rẽ thì khả năng Thôi Tà có thể tìm được hắn sẽ càng thấp.
Sắc mặt La Chinh u ám, trong lòng cực kỳ khó chịu, vất vả lắm mới từ đại lục Hải Thần quay về đây, thế mà thật xui xẻo, vừa về đã bị Thôi Tà truy đuổi đến tận nơi này, tâm trạng tốt được mới là lạ.
Vậy mà cứ nhằm đúng lúc này, Khê Ấu Cầm lại bắt đầu giở tật xấu: “Nơi này tối quá, ta không thích”
Không ngờ bây giờ Huân cũng không chế nhạo Khê Ấu Cầm nữa, trong bóng tối, nàng vô cùng yên tĩnh nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm, trong lòng thầm cười lạnh.
La Chinh cũng không nói gì, chỉ tiếp tục đi về phía trước, có thể nói là chẳng biết chọn đường nào.
“Tìm cách ra ngoài được không? Ta không muốn ở đây!” Khê Ấu Cầm lại mở miệng.
Trong lòng Huân càng lúc càng cười lạnh hơn, nàng cảm nhận được lúc này La Chinh đang vô cùng phiền não.
Huân đích thực là một cô nàng vô cùng thông minh, nàng hiểu rõ lúc này La Chinh đang rất buồn bực, tiểu thư Khê gia này lại còn cứ như con ruồi vo ve bên cạnh khiến La Chinh lại càng bực mình.
Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì La Chinh cũng nổi giận!
Tốt nhất là La Chinh giết chết nàng ta luôn là xong, Huân oán hận nghĩ thầm.
“La Chinh, mang ta ra ngoài!” Thấy La Chinh không thèm nói một lời, Khê Ấu Cầu bắt đầu giở thói ngang ngược.
Nàng ta hồn nhiên quên mất rằng La Chinh bị truy đuổi đến mức phải đi vào trong địa cung này hoàn toàn là nhờ ơn nàng ta ban tặng!
“Bịch!”
Ngay lúc này, La Chinh đột nhiên ném Khê Ấu Cầm ra.
Cú ném này rất mạnh khiến Khê Ấu Cầm mềm nhũn, cả người nằm trên đất.
Nhưng dù gì nàng ta cũng là một võ giả Thần Đan Cảnh sơ kỳ, nên dù va chạm mạnh như vậy cũng không đến mức khiến nàng ta bị thương được!
Chẳng qua bị La Chinh ném xuống đất như vậy, Khê Ấu Cầm ngẩn ra một chút, sau đó đột nhiên hét to: “Ngươi làm gì vậy!”
“Chát!”
Khê Ấu Cầm vừa dứt lời thì đã nhận được một cái tát từ La Chinh!
Sức lực của hắn lớn đến mức nào? Nếu La Chinh thực sự dùng toàn bộ sức lực thì một cái tát này có thể đánh nát đầu nàng ta ra rồi, chẳng qua hắn đã khống chế lực tay, vì thế nên cũng chỉ để lại năm dấu tay trên mặt nàng ta mà thôi.
“Nếu không phải vì ngươi, ta sẽ đến chỗ này sao?” La Chinh nổi giận nói.
Rất ít người có thể chọc giận hắn, ngoại trừ loại thù hận khó có thể hóa giải như với Thôi Tà ra, La Chinh rất ít khi thực sự tức giận.
Thực tế đối với La Chinh, rơi vào cảnh khốn đốn như hôm nay cũng chẳng tính là gì.
Hắn đã phải trải qua biết bao mối nguy liên quan đến mạng sống còn phiền phức hơn gấp cả chục lần rồi! Hắn biết bản thân có sự chênh lệch với Thôi Tà, nhưng khi võ giả giao đấu với nhau, trước giờ chưa từng có trường hợp nào có thể nắm chắc hoàn toàn, nếu dốc hết toàn lực ra liều mạng, chưa chắc La Chinh đã không có cơ hội!
Thế nhưng lửa giận của La Chinh lại bị cô ả này đốt lên thành công.
Phải nói rằng, chọc giận người khác cũng được coi là một “thiên phú” ngoài ý muốn của Khê Ấu Cầm.
Khê Ấu Cầm ôm mặt, gay gắt nhìn chằm chằm La Chinh: “Ngươi… ngươi dám đánh ta!”
Lúc ở Khê gia, La Chinh đã lợi dụng sát khí để áp chế Khê Ấu Cầm chứ cũng không thực sự ra tay.
“Từ nhỏ đến lớn không có ai đánh ngươi đúng không?” Không chờ Khê Ấu Cầm nói gì nữa, La Chinh nói thẳng.
“Đúng! Từ nhỏ đến lớn, không một ai dám đánh ta!” Trên mặt Khê Ấu Cầm hiện vẻ sắp nổi điên đến nơi.
“Chát!”
Khê Ấu Cầm vừa nói xong, La Chinh lại tát thêm một cái.
Cái tát này vừa giáng xuống, tóc của Khê Ấu Cầm bay tán loạn, dưới ánh sáng mờ nhạt, đôi mắt nâu nhìn La Chinh chằm chằm.
Nàng ta nghiến răng nói: “La Chinh! Ta… ta… liều mạng với ngươi!”
Khê Ấu Cầm vừa mới bò dậy, mắt thấy muốn đánh nhau với La Chinh luôn rồi.
“Để ta xem ngươi liều mạng kiểu gì!”
La Chinh đột nhiên lao về phía trước, một tay kẹp lấy cổ Khê Ấu Cầm, đẩy nàng ta lên vách tường đánh “bịch” một tiếng, tay còn lại thì đánh nhẹ lên bụng nàng ta một chưởng, truyền một luồng chân nguyên vào trong!
Tu vi của nàng ta thấp xa La Chinh nên khi chân nguyên của La Chinh đánh vào bụng của Khê Ấu Cầm, nhất thời khiến chân nguyên của Khê Ấu Cầm hoàn toàn rối loạn, không thể vận chuyển được.
Ngay sau đó, La Chinh lật tay lại, trực tiếp nắm lấy cổ áo nàng ta, nhẹ nhàng xé toạc ra, bộ quần áo trắng của nàng ta nhất thời bị xé tan thành từng mảnh.
“Ngươi muốn làm gì?” Khê Ấu Cầm trợn trừng hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ hoàn toàn không thể tin được!
“A!”
“Chuyện gì? Lấy nguyên âm của ngươi!” La Chinh cười lạnh lùng rồi nói, sau đó lại đưa tay xé thêm lần nữa, tiếng vải bị xé rách truyền đến, quần áo trên người nàng ta bị La Chinh xé sạch sẽ chỉ trong nháy mắt.
Khê Ấu Cầm vẫn chưa xuất giá nên nào đã thấy loại chiến trận này bao giờ đâu.
Thân thể mình hoàn toàn bị phơi bày trước mặt một người đàn ông, máu dồn hết lên não khiến cho khuôn mặt trắng nõn trở nên đỏ ửng, vừa là tức giận, cũng vừa là xấu hổ!
“La Chinh, ngươi là tên cầm thú!” Khê Ấu Cầm hét to.
Đối với lời Khê Ấu Cầm nói, La Chinh coi như không nghe thấy, Khê Ấu Cầm giãy giụa thì căn bản cũng chỉ là phí công vô ích mà thôi.
Thực lực nàng ta quá yếu, mới chỉ là Thần Đan Cảnh, lời nói lại vô cùng khó nghe.
Lúc đầu khi La Chinh vẫn còn là Tiên Thiên Cảnh thì cũng đã có rất nhiều cơ hội để đánh bại nàng ta!
Huống chi hiện tại nàng ta còn bị La Chinh làm loạn chân nguyên, làm gì có sức phản kháng.
Sau đó La Chinh ôm lấy bả vai Khê Ấu Cầm, đẩy ngã xuống đất.
Trong địa cung lạnh lẽo này không sạch sẽ lắm, nhưng lúc này La Chinh nào quan tâm gì nhiều như vậy?
Huân ôm trường thương, trôi lơ lửng bên cạnh giống như âm hồn, trên mặt mang nụ cười lạnh lùng.
“Đã nói trước rồi mà, trực tiếp lấy đi nguyên âm của nàng ta là được, nếu thế thì cũng đỡ gặp rắc rối lớn thế này…” Huân lắc đầu.
Tập tục của Yêu Dạ tộc nàng không giống con người nên cũng không kiêng dè gì chuyện này.
Lúc này, nàng chẳng ngại ngùng gì mà nhìn nàng ta một cái, đôi mắt xinh đẹp mở to, hứng thú xem màn kịch này.
Chương 687: Mâu thuẫn trong lòng
Khê Ấu Cầm không ngờ bỗng nhiên mọi chuyện lại thế này!Thuở nhỏ, mấy thứ cầm kỳ thi họa nàng đều tinh thông cả, thiên phú võ đạo cũng khiến những đệ tử trong tông môn ao ước không thôi.
Mỗi lần nàng đi theo Khê Tiểu Giới lên Hư Linh Tông tu luyện, những ánh mắt nam nhân luôn chăm chú trên người nàng.
Cho dù là ở thành Hư Thiên hay trong Hư Linh Tông, nàng đều giống như nữ thần cao cao tại thượng, người bình thường muốn nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của nàng cũng chẳng dễ dàng gì.
Ngay cả như vậy thì vẫn có rất nhiều chàng trai trẻ tuấn kiệt muốn lấy lòng nàng, trăm phương nghìn kế muốn dỗ dành để nàng vui vẻ!
Hư Linh Tông đã từng có một thiên tài cấp Thiên, chỉ vì chúc mừng sinh nhật cho Khê Ấu Cầm mà không quản vạn dặm xa xôi, tập hợp mười sáu hạt cỏ phát sáng, xâu thành một chuỗi vòng tay để tặng nàng.
Hạt cỏ phát sáng kia rất khó hái, chúng chỉ sống trong Đại Tuyết Sơn nơi cực tây, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt suốt ngày suốt đêm, trông rất đẹp mắt.
Nếu dùng để tặng người khác thì quả thực là lễ vật độc đáo, nhưng chẳng qua trong Trung Vực chưa từng có ai lấy ra làm vòng tay để tặng.
Bởi vì giá trị vốn đã không rẻ, riêng một hạt đã tương đương với một món tiên khí, thế nên chiếc vòng tay gồm mười sáu hạt này cũng được coi như là đồ cực kỳ quý báu.
Nhưng sau khi Khê Ấu Cầm nhìn thấy chiếc vòng tay kia thì lại thuận tay ném trên mặt đất.
Khi đó, già trẻ Khê gia đều yêu chiều nàng, trưởng bối trong nhà thấy hành động bốc đồng của Khê Ấu Cầm thì cũng chỉ cười bất đắc dĩ mà thôi.
Còn vị có thiên phú cấp Thiên kia, mặc dù vô cùng tức giận, nhưng dù sao Khê Ấu Cầm cũng là con cháu của Thanh Hư đạo nhân, nên hắn cũng không tiện nổi giận.
Ngày trước nàng kiêu ngạo biết bao, ai ngờ chỉ trong nháy mắt đã bị vây trong địa cung tối tăm này!
Với Khê Ấu Cầm mà nói, chuyện này nhục nhã tới mức nào?
Nàng thử phản kháng, trực tiếp nắm lấy La Chinh rồi cắn luôn!
Nhưng chút sức lực này của nàng làm sao có thể khiến La Chinh tổn thương được? Đừng nói đến việc không vận chuyển được chân nguyên, cho dù nàng có thể vận chuyển được thì cũng chẳng thể khiến thân thể tiên khí thượng phẩm của La Chinh bị thương được.
Khi móng tay của nàng hung hăng cắt lên làn da của La Chinh, chỉ cảm thấy da của hắn rất dai, móng tay của nàng đã sắp nát ra rồi mà chẳng thể lưu lại được bất kỳ dấu vết nào.
Khi răng nàng hung hăng cắn vào vai La Chinh, nàng lại cảm thấy như cắn vào khối sắt, suýt chút nữa vỡ cả răng!
“Thả… thả ta ra!”
“Ta… Nếu lần này… may mắn chạy trốn được… ta chắc chắn sẽ giết ngươi!” Khê Ấu Cầm cắn răng nói.
“Từ khi gặp ngươi tới giờ, ngươi đã nói câu này ba lần rồi” La Chinh lạnh nhạt đáp.
Huân nói không sai, làm như vậy quả thực là cách ổn thỏa nhất, cho dù La Chinh có thể may mắn rời khỏi địa cung thì cũng rất khó có thể đưa nữ nhân này theo.
Đối với Thôi Tà mà nói, nữ nhân có Âm Thể Tử Cực mà mất đi nguyên âm thì cũng chẳng có tác dụng gì! Khi đó, cho dù La Chinh có đưa nữ nhân này cho Thôi Tà thì chỉ sợ Thôi Tà cũng không hứng thú!
Với thực lực của người đứng đầu Trung Vực, Thôi Tà chẳng thiếu gì nữ nhân, đặc biệt là võ giả toàn tâm toàn ý muốn tiến lên đỉnh cao thì cũng sẽ không ham mê nữ sắc quá độ, chỉ có ai tu theo tà đạo thì mới có thể sa ngã mà thôi.
“Trong địa cung này có hơn mấy trăm lối rẽ, Thôi Tà cũng không thể tìm được nơi này chỉ trong chốc lát, nhưng La Chinh vẫn muốn đánh nhanh thắng nhanh” Huân bĩu môi.
Chính lúc này, từng tia sáng màu tím không ngừng phun ra, chúng giống như những sợi tơ mà con tằm xuân phun ra, không ngừng lan rộng, ngưng kết rồi quấn quanh, cuối cùng tạo thành một kén ánh sáng màu tím, bao vây hai người lại bên trong.
Những tia sáng màu tím này chính là một loại nguyên tố đặc thù của Âm Thể Tử Cực, Thôi Tà muốn tập hợp đủ ba người, lợi dụng đại trận Thiên Ma Hợp Hoan mới có thể kích phát hoàn toàn những nguyên tố này.
Cho dù không cần đại trận Thiên Ma Hợp Hoan mà cứ thế hấp thu thì sau đó dù là đối với La Chinh hay Khê Ấu Cầm đều có lợi rất lớn!
Ở trong ánh sáng màu tím này, mồ hôi hỗn hợp trên cơ thể hai người dần dần thấm vào cơ thể La Chinh và Khê Ấu Cầm, Âm Thể Tử Cực chính là một cặp thân thể tuyệt vời, sau khi hấp thu nguyên tố như vậy, thân thể của hai người đều có ảnh hưởng rất lớn!
Mồ hôi của Khê Ấu Cầm làm ướt vạt áo, ngồi xếp bằng trên mặt đất lạnh giá, toàn thân đều toát mồ hôi, hai mắt sững sờ nhìn chăm chú vào La Chinh, trong ánh mắt vốn ảm đạm và rời rạc lại tăng thêm một tia nghi ngờ.
Trong lòng Khê Ấu Cầm vẫn luôn có sát ý với La Chinh, nhưng nàng lại có cảm giác mâu thuẫn, bởi nam nhân này không hề đáng ghét như trong tưởng tượng của nàng!
Đây cũng là lý do vì sao Khê Ấu Cầm lại mê man.
Sau khi La Chinh đứng dậy, chỉnh đốn một lúc, lấy một bộ quần áo rộng rãi ra khỏi nhẫn tu di, hơi nghiêng mặt rồi ném cho Khê Ấu Cầm.
Thấy vẻ mặt của La Chinh, Khê Ấu Cầm lập tức bị hành động này chọc giận.
Luôn ức hiếp ta, bây giờ lại không định nhìn ta một cái sao?
Khê Ấu Cầm quả thực đã đoán đúng!
La Chinh thực sự hơi xấu hổ, lúc nãy hắn tức giận mà đẩy ngã Khê Ấu Cầm chẳng qua cũng là vì hiện tại hắn đã bị Thôi Tà đẩy vào địa cung không có lối thoát này.
Hắn sợ Khê Ấu Cầm rơi vào trong tay Thôi Tà, thế nên vì đại cục, vì muội muội của mình, La Chinh cần phải đảm bảo nắm chắc mọi việc.
Mặc dù có nhiều lý do, nhưng La Chinh vẫn là một trai tân chính hiệu, sau khi xong chuyện, đương nhiên hắn sẽ có cảm giác không được tự nhiên!
Nhưng đứng ở góc độ của Khê Ấu Cầm thì lại khác, hành động này của La Chinh có thể dùng một câu trong dân gian để hình dung, chính là lật mặt nhanh hơn lật sách…
“Mặc quần áo vào, chúng ta nghĩ cách rời khỏi địa cung này” La Chinh đưa lưng về phía Khê Ấu Cầm mà nói.
Không biết vì sao, Khê Ấu Cầm bị ma xui quỷ khiến thế nào mà lại nói ra một câu: “Không mặc!”
Vừa nói xong, mặt Khê Ấu Cầm bỗng đỏ lên.
Nàng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình cũng có ngày chơi xấu trước mặt một nam nhân như vậy.
– Hết tập 46 –
Chương 688: Rời đi
Trong tình cảnh như thế này, hiệu quả chơi xấu vô cùng kém!La Chinh cũng không hề quay đầu mà tiếp tục bước về phía trước, còn Huân đang ôm trường thương cũng chỉ quay đầu, thản nhiên liếc mắt nhìn Khê Ấu Cầm một cái.
Khi bị Huân nhìn chằm chằm như vậy, Khê Ấu Cầm giống như bị rắn độc cắn cho một phát, nhanh nhẹn cuộn tròn thân thể lại, đồng thời vớ lấy mớ quần áo để che đi thân thể mình.
Ở Khê gia, ngay cả tỳ nữ bên người cũng chưa từng nhìn thấy thân thể nàng!
Huân lạnh lùng cười, quay đầu đuổi theo La Chinh.
Trong địa cung đen kịt, từng trận gió lạnh kéo tới khiến Khê Ấu Cầm nhất thời căng thẳng vạn phần, hoang mang lấy quần áo La Chinh đưa cho rồi khoác lên người.
Đó là quần áo dự phòng của La Chinh, làm sao vừa với nàng được?
Bên hông và phía chân đều trống không, còn ngực thì lại thít quá chặt, rất khó chịu.
Đến lúc mặc quần áo vào xong nàng mới nhớ ra, trong nhẫn tu di của mình cũng có quần áo dự phòng, chỉ là trong lúc hoảng loạn nàng lại quên mất.
Nhưng lúc này thấy La Chinh đã đi xa rồi nên nàng cũng không có thời gian thay lại quần áo lần nữa, chỉ có thể cắn răng mà đi theo hắn thôi.
La Chinh cũng không hề quay đầu lại mà vẫn luôn đi về phía trước theo con đường trong địa cung.
Huân ở bên cạnh lại nhìn La Chinh như có như không, trên mặt vẫn luôn treo một nụ cười mơ hồ.
“Sao vậy?” La Chinh hơi mất tự nhiên hỏi.
“Cảm giác thế nào?” Huân cười hỏi.
La Chinh chần chừ một chút, ngay sau đó mới nói: “Cảm giác của ta là đan điền vận chuyển càng mượt hơn, hình như chân nguyên cũng càng tinh thuần hơn một chút”
Trên mặt Huân lộ ra nụ cười quỷ dị.
Việc nàng hỏi đương nhiên không phải vấn đề này.
La Chinh lấy đi nguyên âm của Khê Ấu Cầm nên tu vi vốn có của hắn chắc chắn sẽ tăng lên.
Chẳng qua Huân biết La Chinh cũng thẹn thùng, thế nên nàng cũng sẽ không nhìn chằm chằm mà hỏi thêm nữa.
Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Huân và Khê Ấu Cầm.
So sánh ra, Huân đã sống ở địa vị cao rất lâu, xuất thân cũng cao quý, thế nhưng không hề có chút ý vị kiêu căng nào, ngược lại còn hết sức biết điều, cũng không khiến người ta có cảm giác khó chịu.
Nàng nói với theo La Chinh: “Hai cực âm dương vẫn luôn nuôi dưỡng lẫn nhau, nếu thiếu một thì vạn vật sẽ không sinh ra.
Thực ra ở Thượng Giới có một vài bí pháp song tu hết sức mạnh mẽ!”
“Bí pháp song tu không phải là tà pháp sao?” La Chinh chần chừ một chút rồi mới hỏi.
Huân cười nhạt nói: “Cái tiêu chuẩn này chẳng qua là do Trung Vực các ngươi đánh giá vậy thôi.
Trong vũ trụ này chưa bao giờ tồn tại tà pháp ngươi vừa nói, huống chi nam nữ song tu giúp điều hòa hai khí âm dương, nhắm thẳng vào lực lượng gốc của vũ trụ này, sao lại có thể nói tà hay chính?”
La Chinh im lặng gật gật đầu, đúng lúc này, Khê Ấu Cầm không nói tiếng nào, cứ thế đi theo sau La Chinh.
Lúc này Khê Ấu Cầm lại vô cùng thành thật, bám riết theo sau La Chinh mà không hề nói gì nhiều lời…
Khê Ấu Cầm không ngốc, chỉ là quá khứ nàng trải qua có ảnh hưởng quá lớn với nàng, khiến nàng có loại tính cách khiến người khác hết sức chán ghét.
Bây giờ Khê Ấu Cầm đã hiểu rất rõ, căn bản La Chinh không nhất định phải mang nàng đi theo!
Dù hắn có vứt nàng lại trong địa cung này thì cũng chẳng sao cả.
Dù sao thì nguyên âm của nàng cũng đã bị La Chinh lấy đi, vậy nên có rơi vào tay Thôi Tà thì cũng sẽ không mang lại phiền phức gì.
Sau khi hiểu rõ đạo lý này, địa vị của hai người cũng bắt đầu xoay ngược lại.
Bây giờ là Khê Ấu Cầm xin La Chinh mang nàng đi, nếu không thì với thực lực của nàng, căn bản không có cách nào rời khỏi địa cung, mà kể cả có rời khỏi địa cung được đi nữa thì cũng đi không ra khỏi đầm Vân Mộng được.
Dưới tình huống như vậy, Khê Ấu Cầm có vẻ tương đối thông minh.
Ở trong địa cung, số mệnh nghịch thiên của La Chinh rốt cuộc cũng phát huy hiệu quả!
Tòa địa cung này vốn cũng là một chỗ cực kỳ nguy hiểm, thời điểm Độc Vương Vu Chiêm Hà ẩn cư ở đây, suýt chút nữa phải trả giá bằng cả tính mạng khi thăm dò địa cung này.
Nói cách khác, cường giả Sinh Tử Cảnh chỉ cần hơi không chú ý một chút thồi cũng sẽ bỏ mạng.
Nhưng cả dọc đường, La Chinh chỉ cúi đầu đi nhanh về phía trước, lại không hề gặp phải nguy hiểm gì, bước đi hết sức thuận lợi!
Ngược lại, sau khi Thôi Tà và Vu Chiêm Hà bước vào địa cung thì liên tục gặp phải phiền phức, vì thế thậm chí còn có ba võ giả Hư Kiếp Cảnh ngã xuống, ngay cả hai người Thôi Tà và Vu Chiêm Hà cũng bị thương nhẹ.
Trên đường đi vào trong địa cung đều không thuận lợi, đã thế còn không thể tìm thấy bóng dáng La Chinh đâu khiến tính tình Thôi Tà càng lúc càng nóng nảy.
Trong lúc nóng giận, Thôi Tà đã đánh nát một tầng địa cung.
Hắn cũng chẳng ngờ việc này lại kinh động đến một con mãnh thú cường đại ở bên trong!
Mấy năm trước, Vu Chiêm Hà cũng từng giao đấu với con mãnh thú này, suýt chút nữa thì chết dưới tay nó.
Đến giờ, Thôi Tà ra tay trong cơn giận dữ nhưng vẫn không thể địch lại, một đám võ giả Hư Kiếp Cảnh và hai vị cường giả Sinh Tử Cảnh bị con mãnh thú kia đuổi theo đến nỗi phải chạy một hồi lâu, cuối cùng đành phải rời khỏi địa cung…
Mà lúc này, La Chinh đã tìm được một cửa ra khác.
Nhìn thấy ánh sáng phía trước, ánh mắt hắn chợt lóe lên, ngay sau đó bước nhanh để xông ra ngoài.
Khê Ấu Cầm mím môi, đi theo La Chinh chạy ra khỏi địa cung.
Sau khi ra ngoài, tất nhiên La Chinh sẽ không dừng lại dù chỉ một chút.
Nhờ Vu Chiêm Hà nhắc nhở về tuyệt cảnh bên trong mà thông qua địa cung, thoát khỏi sự đuổi giết của Thôi Tà, đây cũng là biểu hiện rõ ràng của thực lực và số mệnh.
Đúng lúc La Chinh chuẩn bị bay đi thì Khê Ấu Cầm ở đằng sau cuối cùng cũng mở miệng.
Giờ phút này nàng lại nói một cách nhút nhát: “La Chinh, ngươi… ngươi muốn ném ta ở lại đây sao?” Cặp mắt kia vốn vô cùng quật cường và kiêu ngạo, vậy mà giờ lại nổi lên một làn nước thu, nét mặt mơ hồ có ý cầu xin sự thương xót.
“Làm sao? Ngươi còn muốn theo?” Huân cười lạnh nói: “Không phải ngươi vẫn luôn muốn La Chinh buông ngươi ra à? Không phải ngươi nói ngươi vẫn luôn không sợ chết sao?”
Ở sâu bên trong đầm Vân Mộng này, cho dù là võ giả Thần Đan Cảnh thì cũng khó có thể giữ được mạng sống, huống chi Khê Ấu Cầm đã phí tu vi trên người, làm gì có năng lực để đi ra khỏi đầm Vân Mộng? Mà tốc độ chạy của La Chinh nhanh đến mức nào? Với tốc độ phi hành của nàng thì không có khả năng đuổi kịp La Chinh.
Nghe thấy Huân chất vấn như vậy, Khê Ấu Cầm cắn chặt răng, nói: “La Chinh, ngươi ném ta ở chỗ này thì ta chết chắc!”
Sau khi suy nghĩ một chút, La Chinh vẫn xoay người túm lấy Khê Ấu Cầm rồi nói ngay: “Cũng được, đưa ngươi ra khỏi đầm Vân Mộng!”
Hắn vốn là người có ý chí vô cùng sắt đá, nếu không phải Khê Ấu Cầm ép La Chinh nổi giận thì hắn cũng sẽ không đối xử với nàng như vậy.
Dưới tình cảnh túm Khê Ấu Cầm mà phi hành, La Chinh cũng chỉ dùng thời gian một canh giờ đã rời khỏi đầm Vân Mộng.
Trong khi đi hắn cũng gặp phải một vài mãnh thú, chẳng hạn như một loài chim hung dữ nấp trong mây mù, hay một con rắn lớn dài đến trăm trượng trong đầm lầy, nhưng hắn dường như không hề dừng lại, chỉ lợi dụng tốc độ mà tránh đi.
Tuy rằng săn giết những mãnh thú đó có thể có được một vài vật liệu trân quý, nhưng hiện tại hắn còn đang chạy trốn, làm gì rảnh mà để ý tới cái này nữa?
La Chinh tiến vào đầm Vân Mộng từ phía đông thì bây giờ trực tiếp rời đi từ phía tây, khoảng cách gần thành Vân Hải hơn không ít.
Tới lúc chạng vạng, cuối cùng La Chinh cũng dừng lại bên ngoài một tòa thành cỡ trung khác, thành Hỏa Dương.
Tòa thành này không thể so được với những thành lớn như thành Vân Hải, thành Thiên Khải và thành Hư Thiên, xung quanh thành Hỏa Dương chỉ có vài tông môn nhị phẩm mà thôi.
Hơn nữa, bởi vì thế lực của Thiên Tà Tông không ngừng mở rộng nên mỗi võ giả trong thành Hỏa Dương đều cảm thấy bất an.
Mấy tông môn cũng bắt đầu dời về phía nam, số võ giả bỏ đi đã hơn một nửa, không ít người phàm cũng bỏ đi theo.
Sau khi phi tới thành Hỏa Dương, La Chinh buông lỏng bàn tay đang túm Khê Ấu Cầm, lạnh nhạt nói: “Được rồi, đến đây thôi.
Từ thành Hỏa Dương đi vòng về phía nam, ngươi có thể vòng qua đầm Vân Mộng mà trở lại thành Hư Thiên”
Trong suốt chặng đường bay, Khê Ấu Cầm vốn còn tỏ ra yếu đuối, nép sát vào sau lưng La Chinh, giờ chợt nghe La Chinh đuổi mình đi, nàng nhất thời ngây cả người.
Thành Hư Thiên và Hư Linh Tông đã chìm sâu trong chiến tranh tông môn.
Thôi Tà không bắt được La Chinh, chắc chắn sẽ dẫn võ giả rồi tấn công Hư Linh Tông một lần nữa.
Bây giờ Hư Linh Thất Tử đã bị giết, tuy nói trong Hư Linh Tông còn có đông đảo những võ giả Hư Kiếp Cảnh và Thanh Hư đạo nhân tọa trấn, nhưng dựa vào đại trận hộ tông Phong Quan Ngọc để lại thì khó có thể ngăn cản thế công của Thiên Tà Tông.
Nàng trở về thì cũng có làm được gì?
“Ta…” Khê Ấu Cầm muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào.
La Chinh liếc mắt, lạnh nhạt nhìn Khê Ấu Cầm một cái, không nói gì.
Nếu Thôi Tà biết mình đã rời khỏi đầm Vân Mộng, rất có khả năng hắn ta sẽ đuổi theo, mà đường đến thành Vân Hải vẫn còn xa, mang theo Khê Ấu Cầm thì dù sao cũng không tiện.
Cuối cùng La Chinh không nói gì, lựa chọn quay đầu rời đi như trước!
Khê Ấu Cầm lơ lửng giữa không trung, ngẩn ra nhìn tia sáng không ngừng đi xa.
Nàng cắn chặt môi, không hề phát hiện ra máu tươi đã thấm ra từ bên môi.
Ngay sau đó ánh mắt nàng chậm rãi trở nên lạnh băng, kiên quyết khác thường, cảm xúc cũng dần dần trở nên kích động, một luồng chấp niệm cực mạnh không ngừng xuất hiện trong đầu.
Sau khoảng một nén nhang lẳng lặng trôi nổi trong không trung, Khê Ấu Cầm chợt cảm thấy đan điền của mình như có ngọn lửa bốc cháy lên.
“Ầm!”
Gần như chỉ trong nháy mắt, từ trong đan điền của nàng tỏa ra từng ngọn lửa màu tím, bao vây nàng lại!
Những ngọn lửa đó không phải là do chân nguyên của Khê Ấu Cầm biến thành, bởi vì công pháp nàng tu luyện không phải là công pháp thuộc tính Hỏa.
Ngọn lửa này được tràn ra từ Tử Cực giới…
Chương 689: Âm Thể Tử Cực nhất phẩm
Ngọn lửa màu tím phun trào ra từ trong đan điền của Khê Ấu Cầm, bao bọc nàng bằng từng tầng, từng tầng, sau đó thân thể nàng bắt đầu rơi thẳng xuống phía dưới!“Trên trời có một quả cầu lửa lớn rơi xuống kìa!”
“Trời ạ! Rơi trúng nhà của lão Vương rồi…”
“Trong quả cầu lửa kia có người, không phải là vị võ giả kia đấy chứ?”
Hầu hết người trong thành Hỏa Dương này đều là người bình thường, võ giả có tu vi hơi cao đều đi theo tông môn rời khỏi thành cả rồi.
Đối với người phàm mà nói, chiến tranh tông môn của võ giả chẳng liên quan gì tới bọn họ.
Cho dù có thay đổi thì bọn họ vẫn sống như vậy, dù là ai thống lĩnh đại lục này thì cũng sẽ không làm khó những người phàm bọn họ.
Khê Ấu Cầm đập nát một ngôi nhà ngói, vậy mà ngọn lửa màu tím vẫn lớn như cũ, không ngừng thiêu đốt nên những người bên ngoài không cách nào tới gần.
Nhưng rốt cuộc trong thành Hỏa Dương vẫn còn một vài võ giả ở lại.
Chỉ chốc lát sau đã có ba gã võ giả Tiên Thiên Cảnh chạy tới, sau khi nhìn thấy ngọn lửa màu tím kia, sắc mặt lập tức thay đổi.
Uy lực của ngọn lửa tím này quá mức hung hãn, những võ giả Tiên Thiên Cảnh này cũng cũng không dám tới gần, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó thiêu đốt mãi đến khi đốt trụi cả ngôi nhà kia.
“Trong ngọn lửa này còn có một người!”
“Ngọn lửa màu tím này thế mà cũng không đốt chết, chắc chắn người này là một cường giả tuyệt thế!”
“Đúng vậy, không biết lai lịch thế nào? Vì sao lại dừng ở thành Hỏa Dương chúng ta?”
Kiến thức của mấy gã võ giả Tiên Thiên Cảnh vốn cũng không cao, làm sao có thể phân biệt được tình huống trước mắt?
Sau khi Khê Ấu Cầm bị thiếp đi một lúc ngắn ngủi thì liền chậm rãi thức tỉnh, sau đó nàng mới tiến vào một trạng thái hết sức kỳ diệu, thiên phú Âm Thể Tử Cực của nàng cũng nhanh chóng được mở ra!
Người có Âm Thể Tử Cực có thể tiến hành kết nối với Tử Cực giới, thậm chí còn có thể tu luyện trong đó!
Nhưng mà thời gian mỗi Âm Thể Tử Cực mở ra đều có điểm khác nhau.
Lúc trước Tư Diệu Linh cũng mở ra Âm Thể Tử Cực, chỉ là lúc đó Tư Diệu Linh vẫn chưa bị Thôi Tà lấy đi nguyên âm, nàng mở ra Âm Thể Tử Cực là nhờ Thôi Tà tìm kiếm bí pháp cho nàng rồi ép nó mở ra!
Mà Khê Ấu Cầm thì là do sau khi nguyên âm tiêu tán hết thì nó tự nhiên mở ra, vậy nên hiệu quả hoàn toàn khác biệt!
Bản thân Âm Thể Tử Cực cũng phân chia theo cấp bậc.
Tuy số lượng Âm Thể Tử Cực rất hiếm hoi, nhưng vũ trụ này có biết bao sinh linh, chỉ riêng Trung Vực thôi đã có thể tìm ra được mấy người rồi, như vậy thì cũng biết trên khắp vũ trụ có bao nhiêu người có Âm Thể Tử Cực rồi đó.
Bản thân Âm Thể Tử Cực được chia làm sáu cấp bậc.
Nhân tộc trên Thượng Giới chia sáu cấp bậc này theo sáu màu, tím nhạt, tím xanh, tím đỏ, tím trong, tím đậm và tím đen lục phẩm!
Trong đó tím đen là phẩm cấp cao nhất, tím nhạt là phẩm cấp thấp nhất.
Mà Khê Ấu Cầm ở trước mắt đây đang có được cấp tím đen, cũng chính là phẩm cấp tốt nhất của Âm Thể Tử Cực!
Âm Thể Tử Cực có phẩm cấp càng cao thì càng dễ nối liền với Tử Cực giới, tài nguyên đạt được từ Tử Cực giới cũng càng phong phú hơn.
Và cũng chỉ có Âm Thể Tử Cực nhất phẩm mới có thể bị lửa tím bao quanh người khi mở ra, người khác căn bản không thể tới gần!
Lửa tím này có uy lực cực lớn, không chỉ những võ giả Tiên Thiên Cảnh, ngay cả võ giả Thần Đan Cảnh, Hư Kiếp Cảnh cũng chẳng có cách nào tới gần ấy chứ, mà cho dù là những đại năng Sinh Tử Cảnh thì cũng phải dốc toàn lực mới có thể miễn cưỡng ngăn cản!
Những ngọn lửa tím kia cứ cháy như vậy khoảng một ngày một đêm…
Ở trong thành Hỏa Dương, đây cũng không phải là chuyện nhỏ.
Ngay từ đầu chuyện này đã thu hút vô số dân thường, một vài võ giả Tiên Thiên Cảnh, Chiếu Thần Cảnh đã đến để điều tra, vậy mà cũng chưa thể tìm ra nguyên nhân.
Cuối cùng, ba vị võ giả Thần Đan Cảnh còn ở lại thành Hỏa Dương cũng chạy đến, nhưng bọn họ vẫn không dám tới gần ngọn lửa tím kia.
Sau một ngày một đêm, thêm mười hai canh giờ nữa thì ngọn lửa tím kia rốt cuộc cũng bắt đầu tắt, Khê Ấu Cầm đang khoanh chân ngồi trong đó từ từ mở mắt ra.
Mới chỉ hơn một ngày một đêm mà khí chất của nàng đã biến hóa dữ dội!
Thời gian một ngày đêm này, Khê Ấu Cầm vẫn luôn tu luyện trong Tử Cực giới.
Ở trong đó nàng không chỉ hiểu ra quy tắc của Tử Cực giới mà còn hiểu ra các loại bí mật, cũng càng hiểu rõ thiên phú của mình đáng sợ đến mức nào!
Âm Thể Tử Cực là một loại đặc thù trong võ đạo, loại võ đạo này khác các loại võ đạo bình thường kia rất nhiều.
Đây là một lối tắt, nhưng ngay bước đầu tiên sẽ bị chính thiên phú của Âm Thể Tử Cực hạn chế.
Giống như những người có được Âm Thể Tử Cực tím nhạt lục phẩm, cho dù tu vi có cao tới đâu đi nữa thì cả đời này cũng không thể đạt tới trình độ tím xanh ngũ phẩm!
Chỉ là thứ Khê Ấu Cầm có được chính là Âm Thể Tử Cực tím đen nhất phẩm!
“Không ngờ trong ngọn lửa tím lại là một cô bé đáng yêu!”
“Cô gái này rất xinh đẹp nha, tuổi còn trẻ mà đã bước vào Thần Đan Cảnh, chẳng lẽ là con cái đại thế gia nào sao?”
Mọi người đang sôi nổi suy đoán thân phận của Khê Ấu Cầm.
Ánh mắt ba vị võ giả Thần Đan Cảnh đứng cách đó không xa chợt lóe lên, liếc mắt nhìn nhau một cái, ba người kia hiện ra một nụ cười quỷ dị.
Trong mắt những võ giả Chiếu Thần Cảnh và Tiên Thiên Cảnh, cô gái này là nhân vật không thể động vào, nhưng trong mắt ba người mày thì lại chẳng đáng nhắc tới.
Bởi vì tuy cô gái này có tu vi là Thần Đan Cảnh sơ kỳ, căn cơ hết sức vững chắc, nhưng chân nguyên lại mơ hồ khác thường! Điều này cho thấy thực lực của bản thân nàng rất yếu!
Nhìn cô gái này thì hẳn người của đại thế gia nào đó, nói vậy hẳn là xuất thân giàu có!
Theo tin tức bọn họ nhận được, Thôi Tà đang tấn công Hư Linh Tông, nói không chừng thì cô gái này chính là võ giả của thế gia tam phẩm nào đó trong thành Hư Thiên chạy ra ngoài, biết đâu trên người nàng còn giấu bảo bối của đại thế gia cũng nên?
Cứ coi như không có bảo bối thì thân mình yểu điệu kia cũng ngang hàng với bảo bối trong mắt bọn họ rồi!
Vị võ giả Thần Đan Cảnh để ria mép cất bước tiến đến gần, ân cần hỏi: “Cô nương, có cần tại hạ giúp gì không?”
Khê Ấu Cầm không có tự tin trước mặt La Chinh, nhưng võ giả tầm thường thì sao có thể lọt vào mắt nàng được? Nàng chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn gã một cái, sau đó liền chuẩn bị phi thân mà đi.
Nhưng hai gã Thần Đan Cảnh khác lại tiến lên cản đường đi của Khê Ấu Cầm trước một bước.
“Cô nương, gì mà gấp thế? Nếu đã tới thành Hỏa Dương của ta, cứ tự nhiên nghỉ ngơi cho tốt đã rồi hẵng đi!”
“Đúng đó, nếu không thì hay là bồi ba anh em chúng ta đi uống một chén?”
Nếu là trước khi Âm Thể Tử Cực được mở ra thì Khê Ấu Cầm đúng là khó có thể thoát khỏi ba người này.
Tuy rằng ba gã này cũng chỉ là Thần Đan Cảnh sơ kỳ, hơn nữa còn chỉ là người trong tông môn nhị phẩm, thực lực căn bản không đáng nhắc tới, nhưng quan trọng là bởi khi đó chưa mở Âm Thể Tử Cực, Khê Ấu Cầm lại càng yếu hơn.
Chẳng qua lúc này đã trải qua một ngày một đêm kia nên nàng đã thay da đổi thịt.
“Cút ngay!” Khê Ấu Cầm lạnh lùng nói.
“Đừng hung dữ vậy chứ!” Một võ giả Thần Đan Cảnh nói.
Một tên để ria mép khác cũng vui vẻ cười nói: “Hung hăng một chút cũng không sao, ta thích! Đặc biệt là mỹ nhân hung hăng thì lại có một phong vị khác!”
Đúng lúc này, đôi mắt Khê Ấu Cầm nhẹ nhàng chớp một cái, ba gã võ giả Thần Đan Cảnh chợt cảm thấy có một luồng uy phong quét qua, sau đó liền có vài bóng dáng màu đen tuyền chợt xuất hiện trong không gian.
Ba tên võ giả Thần Đan Cảnh vừa mới ngẩng đầu đã nhìn thấy từng thanh cự kiếm cổ xưa chợt xuất hiện trên bầu trời, ước chừng phải có tới hơn trăm thanh cự kiếm! Mỗi thanh đều dài tới mấy trượng, treo trên không trung như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
“Đây… đây là cái gì?”
“Làm sao tự nhiên lại xuất hiện nhiều kiếm như vậy?”
Khê Ấu Cầm hừ lạnh một tiếng, một trăm thanh cự kiếm cùng lúc đâm xuống đầu những võ giả Thần Đan Cảnh kia!
“Ầm ầm ầm ầm ầm…”
Một thanh cự kiếm nện xuống thật mạnh, chém thành từng đường khe rãnh thật sâu.
Thành Hỏa Dương cũng không lớn, những thanh cự kiếm đó nện xuống mặt đất khiến cho cả tòa thành đều chấn động, người không biết còn tưởng rằng nơi này tự nhiên xảy ra động đất!
Trên trăm thanh cự kiếm đập xuống, phạm vi bao trùm rộng tới cỡ nào? Cứ cho là những võ giả Thần Đan Cảnh kia muốn tránh thì cũng đã muộn.
Bọn họ gần như không kịp kêu lên tiếng nào đã bị những thanh cự kiếm kia chém thành thịt vụn chỉ trong nháy mắt!
Vẻ mặt Khê Ấu Cầm lạnh lùng, bay về phía trời cao.
Tuy nàng là võ giả, nhưng đây lại là lần đầu tiên nàng giết người!
Sau khi bay lên trời cao, trên mặt Khê Ấu Cầm xuất hiện một tia do dự.
Bây giờ nàng không biết nên về thành Hư Thiên hay là đi thành Vân Hải.
Nàng nhìn theo hướng La Chinh biến mất, giữa chân mày lại thêm một tia thê lương.
Cuối cùng nàng vẫn bay vụt về phía thành Vân Hải.
Lúc này Khê Ấu Cầm tương đối tự tin về thực lực của bản thân.
Lần tao ngộ trong Tử Cực giới đã khiến nàng hiểu rõ tiềm lực và thực lực chân chính của mình.
Nhưng ngay cả như vậy, Khê Ấu Cầm vẫn rất mơ hồ, nàng vẫn không hiểu rõ chính mình rốt cuộc muốn cái gì!
Chương 690: Vân Điện nổi loạn
Những võ giả khác trong thành Hỏa Dương lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắtSau khi những thanh cự kiếm kia biến mất liền để lại một cái hố thật lớn trên mặt đất, trong miệng hố là đầy những vết kiếm!
Nhìn bộ dạng thê thảm của ba võ giả Thần Đan Cảnh, những võ giả khác vẫn còn cảm thấy sợ hãi trong lòng.
Chờ đến khi cô gái kia rời khỏi, những võ giả Tiên Thiên Cảnh mới bắt đầu sợ hãi bàn luận.
“Cô gái kia thật tàn nhẫn, vừa ra tay đã chém ba vị cường giả Thần Đan Cảnh thành thịt vụn…”
“Cũng may là vừa rồi ta thấy tình hình không ổn nên đã lập tức bỏ chạy, nếu không sợ là cũng bị liên lụy rồi! Không ngờ cô gái thuận mắt vậy mà lại ra tay tàn nhẫn như thế!”
“Ôi, thời nay loạn lạc, chúng ta đừng để mình bị tha hóa vậy là được”
Thời gian một ngày một đêm này, La Chinh vẫn duy trì tốc độ cực cao, bay nhanh tới gần thành Vân Hải.
Hắn nóng lòng muốn về nhà nên không hề ngừng lại, dọc đường đi không biết đã bổ sung bao nhiêu viên đá chân nguyên cực phẩm.
La Chinh trở về từ đại lục Hải Thần, đương nhiên muốn trở lại Vân Điện bằng tốc độ nhanh nhất.
Chỉ là không ngờ trên đường lại gây ra nhiều rắc rối như vậy.
Chân trời bắt đầu lộ ra ráng đỏ, ánh sáng mặt trời chiếu lên tầng mây khiến chúng như bị dính một lớp màu vàng.
Nhìn thành Vân Hải phía trước, trên mặt La Chinh mới hiện ra nụ cười nhẹ.
Sau khi lặn lội đường xá xa xôi thì cuối cùng cũng về tới thành Vân Hải.
“Hửm?”
Lúc La Chinh tới gần thành Vân Hải, trên mặt hắn lại hiện vẻ nghi ngờ.
Trên thành Vân Hải kia trống không, làm gì nhìn thấy bóng dáng Vân Điện đâu nữa?
Vân Điện dựa vào một khối phù thạch rất lớn, lơ lửng trên bầu trời thành Vân Hải, quanh năm đều được mây mù bao phủ.
Tuy thỉnh thoảng, Vân Điện cũng sẽ có lúc thay đổi vị trí, nhưng chung quy thì vẫn xoay quanh trên bầu trời thành Vân Hải.
Nhưng bây giờ, La Chinh lại phát hiện ra toàn bộ Vân Điện đều biến mất!
Chẳng lẽ Vân Điện đã xảy ra chuyện gì?
Đừng có vậy chứ? La Chinh vừa bay tới thành Vân Hải, chân mày nhíu lại thật sâu.
Thế lực trong Trung Vực mà có thể uy hiếp được Vân Điện thì cũng không nhiều, sau khi La Chinh bố trí đại trận hộ tông kia thì có lẽ ngoài Thiên Tà Tông ra cũng chẳng có thế lực nào có thể đánh hạ được Vân Điện.
Huống hồ lúc này Thiên Tà Tông đang gây khó dễ cho Hư Linh Tông, Thôi Tà không thể chăm lo cả hai phía được.
Nếu trước đây Vân Điện đã gặp nạn thì chắc chắn người của Khê gia sẽ nói cho hắn.
Nghĩ nhiều vô ích, sau khi tiến vào thành Vân Hải, La Chinh lại đi thẳng đến Vân Tông.
Vân Tông chính là một trong năm tông môn nhị phẩm trực thuộc Vân Điện, chẳng qua nếu so với tông môn nhị phẩm như Thanh Vân Tông, Lam Vân Tông thì địa vị của Vân Tông lại cao hơn một chút.
Dù sao thì Vân Tông cũng có quan hệ khăng khít với Vân Điện, hơn nữa các đại thế gia trong thành Vân Hải cũng không ngừng đưa con em trong gia tộc vào Vân Tông, các tinh anh trong đó cũng nhiều hơn các tông môn như Thanh Vân Tông và Lam Vân Tông…
La Chinh vừa mới đi vào trong, phía dưới liền có hai võ giả Thần Đan Cảnh đi lên đón.
“Ai dám tự ý xông vào Vân Tông ta?” Một vị võ giả Thần Đan Cảnh hỏi La Chinh.
Sau khi phát hiện La Chinh là Hư Kiếp Cảnh, trên mặt thoáng hiện ra vẻ kiêng kỵ.
Tông chủ trong tông môn nhị phẩm thì cũng chỉ là Thần Đan Cảnh hậu kỳ mà thôi, chẳng qua Vân Tông dựa vào Vân Điện nên vị võ giả Thần Đan Cảnh kia cũng không người khác tới gây sự.
Nhưng hiện tại, trong Vân Điện đã có phiền phức, hắn lại sợ người này nhân lúc cháy nhà tới hôi của!
“Tông chủ Vân Tông ở đâu?” La Chinh thản nhiên hỏi.
“Ngươi là ai? Tìm tông chủ ta có chuyện gì?” Vị võ giả Thần Đan Cảnh kia hỏi lại.
“Vân Điện, La Chinh” La Chinh nói tên mình ra.
Hai vị võ giả Thần Đan Cảnh liếc mắt nhìn nhau một cái, khi nghe thấy tên La Chinh, trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn: “La… La Chinh! Ngươi đã trở về?”
Tia hoảng loạn kia sao có thể thoát khỏi đôi mắt của La Chinh? Thành ra trong lòng hắn cũng nổi lên nỗi nghi ngờ.
Vì sao hai người này nghe thấy tên mình xong lại hoảng loạn như vậy? Chẳng lẽ có người không mong thấy mình trở về? Trong lòng hắn nghĩ như vậy, nhưng biểu cảm trên mặt lại không hề thay đổi.
“Đúng vậy, tông chủ Vân Tông ở đâu? Gọi hắn tới gặp ta!” La Chinh lại hỏi.
“Tông chủ, tông đến Vân Điện rồi…” Vị võ giả Thần Đan Cảnh trả lời.
“Vì sao Vân Điện lại rời khỏi thành Vân Hải? Vân Điện bây giờ ở chỗ nào?” La Chinh lại hỏi.
Vị võ giả Thần Đan Cảnh kia ấp úng nói: “Ta… ta cũng không biết!”
Vị võ giả Thần Đan Cảnh kia có vẻ không muốn nói chỗ của Vân Điện cho La Chinh, chỉ là nhất thời nghĩ không ra cớ gì để lừa dối La Chinh nên đành nói một câu không biết.
Nhìn thấy vị võ giả kia phản ứng như thế, mối nghi ngờ trong lòng La Chinh càng lớn.
Hắn bay vèo một cái đến trước mặt võ giả kia, lạnh lùng nói: “Không biết? Hay là không muốn nói cho ta biết? Nói! Vân Điện ở chỗ nào?” La Chinh vừa nói, vừa dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào đối phương, trên mặt lờ mờ hiện ra sát khí.
Một vị võ giả Thần Đan Cảnh khác nói: “La Chinh, Vân Điện ở phía tây bắc, cách thành Vân Hải ba mươi dặm! Ngươi đi hướng tây bắc là có thể tìm được Vân Điện!”
“Ừ” La Chinh thản nhiên ừ một tiếng.
Hắn đoán trong Vân Điện chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, chẳng qua lúc này cũng lười so đo với hai tên này, chờ sau khi hắn trở lại Vân Điện thì tất cả tự nhiên sẽ sáng tỏ.
Sau khi La Chinh hóa thành một tia sáng rồi rời khỏi đó, vị võ giả Thần Đan Cảnh lúc trước mới hung hăng trừng mắt: “Ngươi nói cho hắn làm gì? Cái tên sát tinh này đã trở lại, kế hoạch của gia tộc chúng ta chỉ sợ lại vỡ lở! E rằng chúng ta đều sẽ bị liên lụy!”
Vị võ giả Thần Đan Cảnh khác cười lạnh nói: “Không nói cho hắn? Ngươi đùa cái gì vậy? La Chinh này không chết ở bên ngoài thì thôi, hiện giờ đã trở về, hơn nữa còn bước vào Hư Kiếp Cảnh! Lúc hắn mới là Chiếu Thần Cảnh đã đủ để đánh bại thiên tài Thần Đan Cảnh cấp Thần, nếu vừa rồi không nói, ta dám cá hắn tuyệt đối sẽ ra tay, mà ngươi có thể đỡ được một chiêu của hắn sao?”
Võ giả kia ngay lập tức im lặng, chỉ lẩm bẩm nói: “Phiền phức! La Chinh trở về liền thật là phiền phức!”
Sau khi La Chinh có được tin tức, liền bay về phía tây bắc.
Ba mươi dặm đường đối với La Chinh mà nói cũng chỉ cần nháy mắt, chẳng qua lòng hắn lại trở nên vô cùng rối rắm.
Hắn biết, nhất định hai vị võ giả Thần Đan Cảnh kia có chuyện gạt mình, bọn họ rất rõ quan hệ của mình và Ninh Vũ Điệp, nếu Vân Điện gặp nạn thì không thể nào bọn họ nhìn thấy mình mà lại có biểu cảm như thế.
Nếu bọn họ không mong thấy mình trở về, như vậy chắc chắn là Ninh Vũ Điệp gặp nạn!
Thoáng chốc, La Chinh đã nhìn thấy một tòa cung điện thật lớn nổi lơ lửng ở phía trước.
Đúng là Vân Điện rồi, không sai đi đâu được.
Mà giờ phút này, kết giới bên ngoài Vân Điện đang lập loè gợn nước, đúng là kết giới “Ánh Nước Tràn Đầy” trong Tiểu Chu Thiên Tam Sát Trận mà La Chinh đã từng bố trí.
Kết giới này có thể ngăn cản một kích toàn lực của cường giả Sinh Tử Cảnh, cho dù là với tu vi bây giờ của La Chinh thì cũng không thể trực tiếp phá vỡ.
Đứng ở ngoài kết giới, La Chinh liếc mắt nhìn xuống.
Ở cửa Vân Điện không hề thấy có bất kỳ thủ vệ nào, La Chinh cũng không tìm thấy người nào để mở kết giới ra cho hắn!
“Ầm!”
Đúng lúc này, một luồng ánh sáng lóe lên từ tận sâu trong Vân Điện, ngay sau đó chân nguyên mãnh liệt dao động truyền đến.
“Có người trong Vân Điện ra tay?” Chân mày La Chinh nhăn lại.
Nghĩ đến đây, La Chinh đi dọc theo kết giới Ánh Nước Tràn Đầy, tìm tới điểm yếu nhất của kết giới.
Tiểu Chu Thiên Tam Sát Trận này là do chính La Chinh tự mình bố trí, đương nhiên hắn rất rõ ràng vị trí yếu nhất của nó.
Toàn bộ Ánh Nước Tràn Đầy giống như một chiếc vỏ trứng thật lớn, bảo bọc cả tòa Vân Điện từ trên xuống dưới, từ trước ra sau.
Sau khi La Chinh tới đáy của Vân Điện, hắn nhẹ nhàng lắc mình, xoay vài vòng, sau đó liền dễ dàng trốn vào trong kết giới.
Vào trong rồi, La Chinh không hề nghĩ nhiều mà đi thẳng tới sâu trong Vân Điện.
La Chinh đã đoán đúng một nửa chuyện xảy ra trong Vân Điện.
Bây giờ toàn bộ Vân Điện đều đang lâm vào nội loạn.
Kỳ thật, với những tông môn khác ở Trung Vực thì lớp phòng ngự của Vân Điện là vững chắc nhất, cho dù là Thiên Tà Tông cũng không có khả năng công phá đại trận hộ tông của Vân Điện, thế nhưng lúc này phiền phức lại đến từ chính bên trong Vân Điện!
Sau khi Ninh Vũ Điệp tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh, nàng đã nhanh chóng khôi phục lại toàn bộ thực lực.
Trải qua chín lần tán công, cuối cùng Ninh Vũ Điệp cũng có thể tiến đến gần ranh giới Sinh Tử Cảnh!
Đối với Ninh Vũ Điệp, đột phá Sinh Tử Cảnh cũng không khó, cái khó chính là ứng phó với đại kiếp Sinh Tử!
Các võ giả tiến vào Sinh Tử Cảnh đều phải trải qua đại kiếp Sinh Tử.
Đại kiếp Sinh Tử này có mức khó cao thấp khác nhau, mỗi võ giả mỗi khác, nhưng nói chung thì vẫn có quy luật nhất định phải tuân theo.
Tiềm lực của một vị võ giả càng lớn thì thực lực càng mạnh, như vậy đại kiếp Sinh Tử cũng càng khủng khiếp.
Giống như Ninh Vũ Điệp tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh đã cực kỳ phiền phức, như vậy một khi tu luyện thành công thì thực lực cũng mạnh mẽ hơn nhiều so với võ giả cùng cấp.
Sau khi nàng tiến đến ranh giới Sinh Tử Cảnh thì tất nhiên đại kiếp Sinh Tử sau đó sẽ cực kỳ khủng bố!
Nhưng đúng vào thời điểm mấu chốt này, Trác gia trong thành Vân Hải lại đột nhiên liên hợp với mấy đại thế gia tam phẩm khác để gây khó dễ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









