1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 137 : Đầm Vân Mộng (c681-c685)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 137 : Đầm Vân Mộng (c681-c685)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 681: Đầm Vân Mộng

Với Hư Linh Tông mà nói, đây là cơ hội nghìn năm có một!Lúc này, Hư Linh Thất Tử nào dám chậm trễ?

Mặc dù Khốn Long Sách là con át chủ bài trong Hư Linh Tông, nhưng Thôi Tà chính là người đứng đầu Trung Vực, càng kéo dài thời gian thì ai biết sẽ xảy ra chuyện xấu gì? Hơn nữa, những làn sương đen đặc kia thực sự đang không ngừng ăn mòn Khốn Long Sách, nếu Khốn Long Sách thực sự bị Thôi Tà phá vỡ thì mưu kế của Hư Linh Tông lúc trước coi như đã uổng phí mất rồi.

Cơ hội trời cho như vậy, sao có thể để vụt mất?

Thực lực tổng thể của Hư Linh Thất Tử đều tăng lên không ít, người dẫn đầu đã đạt tới Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.

Hơn nữa, Thất Hư Hóa Nhất Trận của họ lại có thể dung hợp sức mạnh của bảy người, một kiếm này chắc chắn muốn lấy mạng của Thôi Tà!

“Vèo!”

Kiếm quang trong tay người dẫn đầu Hư Linh Thất Tử bay vút lên, trực tiếp hoà vào trong làn sương đen dày đặc!

Mọi người đều căng thẳng nhìn chăm chú vào làn sương đen.

Thôi Tà bị Khốn Long Sách khóa chặt, ngay cả chân nguyên cũng không thể vận chuyển được, nếu như bị kiếm này đâm trúng, hắn tuyệt đối không thể chống đỡ nổi!

La Chinh chăm chú nhìn vào làn sương đen, trong lòng bỗng có một dự cảm không tốt.

Từ ngày La Chinh bước vào Trung Vực, hắn đã coi Thôi Tà là đối thủ mà hắn phải giết chết.

Đây cũng là trở ngại lớn nhất trong con đường võ đạo của hắn, nhưng La Chinh không tin chướng ngại này lại có thể dễ dàng ngăn trở hắn như vậy.

Chẳng qua so với La Chinh, những người khác lại có vẻ vô cùng tự tin, ví dụ như Khê Hưng Hoài – gia chủ Khê gia.

Có thể giúp Hư Linh Tông diệt trừ Thôi Tà, Khê gia chắc chắn sẽ nổi danh thiên hạ!

“Keng… keng keng keng!”

Nhưng sau khi một kiếm do Hư Linh Thất Tử liên hợp lại mà đâm ra, mọi người chợt nghe thấy tiếng kim thiết gãy, sau đó có vài tia sáng bay vụt ra từ làn sương đen!

“Phập phập phập phập!”

Trong những tia sáng kia đều ẩn chứa uy lực rất lớn, chỉ nháy mắt đã đánh vào ngực bốn người trong Hư Linh Thất Tử, gần như không dừng lại mà trực tiếp xuyên qua bốn người họ.

Phía trước ngực và phía sau lưng bọn họ đều phụt máu, trên ngực bốn người đều có một lỗ thủng lớn, sau đó bọn họ đều mềm nhũn, rơi từ trên cao xuống!

Lúc này mọi người mới nhìn rõ, những tia sáng kia là từng mảnh kiếm nhỏ.

Một kiếm lúc trước chẳng những không thể giết chết Thôi Tà mà lại trực tiếp vỡ vụn ra rồi bắn ngược trở lại, lập tức giết chết bốn người trong Hư Linh Thất Tử!

“Tam ca!”

“Ngũ ca!”

“Lục đệ…”

Vẻ mặt mọi người lập tức biến sắc, vẻ mặt ba người còn lại trong Hư Linh Thất Tử đau thương mà kêu lên.

Bảy người bọn họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng đồng hành, tâm ý đã tương thông với nhau từ lâu.

Tung hoành Trung Vực nhiều năm nhưng chưa có ai ngã xuống, vậy mà chỉ trong nháy mắt này đã mất đi bốn người, ba người còn lại vô cùng buồn bã.

Làn sương đen dần dần tan ra, Khốn Long Sách vốn trói trên người Thôi Tà cũng đã đứt gãy, ánh sáng dần dần tiêu tan.

Lúc này, trên người Thôi Tà cũng tỏa ra luồng khí tức tàn nhẫn, làn da trên người hắn lại xuất hiện từng tầng như vảy.

“Có thể dồn ép ta đến mức này, quả là không tồi, ta sẽ nghiền nát toàn bộ Hư Linh Tông làm quà hồi đáp.

Ha ha ha ha!” Thôi Tà sảng khoái cười nói.

Giờ phút này đến gió mây cũng biến sắc, toàn bộ thành Hư Thiên đều bị bao phủ bởi khí thế của một mình hắn.

Ngoài hắn ra, dường như không còn thứ gì khác tồn tại.

“Lui!”

La Chinh cũng không suy nghĩ nhiều, đầu tiên xông về phía Khê Ấu Cầm, túm lấy nàng rồi điên cuồng vận chuyển chân nguyên trong cơ thể, đồng thời cũng đột phá cương nguyên, bóng dáng nhanh chóng hóa thành một vệt đen!

Dự cảm của hắn quả thực rất chính xác, nếu Thôi Tà đã có sức mạnh để dựng lên Thần Quốc, lại dám ra tay với Hư Linh Tông thì chắc chắn bản lĩnh của hắn tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy!

“Ta… ta liều mạng với ngươi!”

Hư Linh Thất Tử, bảy người như một, bốn người đã bỏ mạng, ba người còn lại cũng không thể sống một mình!

Lúc này, những người khác đều không quá hiếu chiến, đối mặt với Thôi Tà đang trong tình trạng như vậy, họ xông lên chính là tự tìm cái chết.

Cho nên, Khê Tiểu Giới và Khê Hưng Hoài thấy La Chinh đưa Khê Ấu Cầm đi, hai người họ cũng không ngăn cản.

Suy đi tính lại, Khê Ấu Cầm đi theo La Chinh còn an toàn hơn là đi với bọn họ!

Khê Tiểu Giới và Khê Hưng Hoài lại chạy về hai hướng khác nhau.

Cũng may có ba người trong Hư Linh Thất Tử nên bọn họ có thể tranh thủ khoảng thời gian này để bỏ chạy.

Mặc dù ba người này không đánh lại được Thôi Tà, nhưng dù sao cũng là cường giả Hư Kiếp Cảnh!

Vẻ mặt La Chinh rất khó coi, hắn đã đoán trước rằng Thôi Tà sẽ không dễ dàng bị giết như vậy, nhưng không ngờ thực lực của Thôi Tà lại tăng lên đến mức này! Nếu nói với thực lực trước đây của Thôi Tà, La Chinh còn có thể chống lại một phần, thậm chí với tốc độ của hắn cũng có thể chạy thoát khỏi tay Thôi Tà, nhưng theo tình hình hiện tại, có lẽ La Chinh không phải là đối thủ của Thôi Tà.

Vội vàng bay về phía trước, chỉ một lát sau La Chinh cũng đã chạy ra khỏi thành Hư Thiên.

Ngoài thành Hư Thiên là núi non mênh mông, sau khi chọn được một phương hướng, La Chinh không hề dừng lại, cương nguyên trong cơ thể đột phá lần nữa, hóa thành một tia sáng bay vút lên không trung.

Dường như không đi qua truyền tống trận thì với tốc độ bay trên không của La Chinh, có lẽ chỉ cần ba ngày là có thể chạy tới thành Vân Hải!

Thế nhưng, chẳng lẽ Thôi Tà lại không đuổi theo?

La Chinh vốn là đối tượng mà Thôi Tà phải giết, hơn nữa La Chinh còn mang theo Khê Ấu Cầm – thứ mà Thôi Tà nhất định phải có được.

Sau khi giải quyết ba người còn lại của Hư Linh Thất Tử, Thôi Tà chắc chắn sẽ đuổi theo.

Quả nhiên, sau khoảng một nén nhang, La Chinh nhìn thấy một chấm đen phía sau.

Chấm đen kia chính là Thôi Tà.

Tốc độ của La Chinh dĩ nhiên vô cùng nhanh, nhưng tốc độ của chấm đen kia cũng chẳng kém!

Chỉ cần La Chinh ngừng thúc giục cương nguyên, chấm đen kia sẽ tới gần La Chinh hơn một chút.

Mà cương nguyên của La Chinh lại không thể bộc phát liên tục, đây là hạn chế của người luyện thể.

Cho dù là La Chinh thì cũng không thể tránh khỏi.

Khi La Chinh mới bước vào đại lục Hải Thần, hắn cũng từng bị ba vị Chiến Tôn Ma tộc đuổi giết, do cương nguyên không được bổ sung kịp thời nên cuối cùng, suýt chút nữa đã bị đuổi kịp.

“Phiền thật!”

Lông mày La Chinh nhíu lại thật sâu.

Nhưng hắn không hề chú ý thấy, từ đầu đến cuối, Khê Ấu Cầm giống như một khúc gỗ, mặt không thay đổi gì mà ghé vào vai La Chinh.

Đúng lúc La Chinh đang suy tư xem phải đối đáp thế nào thì Khê Ấu Cầm bỗng mở lời: “La Chinh, giết ta đi”

Nếu giết Khê Ấu Cầm, La Chinh sẽ không phải vác theo một người lớn như vậy mà chạy trốn, chắc chắn tốc độ sẽ tăng lên, xác suất chạy thoát đương nhiên sẽ lớn hơn.

Nếu là người khác, La Chinh đại khái có thể thả ra, chắc chắn Thôi Tà cũng sẽ vì đuổi giết La Chinh mà không gây phiền phức cho người khác.

Nhưng Khê Ấu Cầm lại có Âm Thể Tử Cực, nàng cũng là người Thôi Tà nhất định phải có, rơi vào hoàn cảnh như hiện tại, quả thực vô cùng bất lợi với La Chinh.

“Giết ngươi?” Duy trì đều tốc độ bay trên không cùng La Chinh, Huân cười lạnh nói: “Giờ ngươi lại không sợ chết nữa à?”

Trên mặt Khê Ấu Cầm hiện lên vẻ kiên quyết: “Trước đây ta rất sợ, bây giờ… ta không sợ nữa”

Ngày hôm nay quả thực là một ngày đau đớn với Khê Ấu Cầm.

Nàng chợt cảm thấy trong mắt mọi người, nàng chính là một đứa ngốc.

Mặc dù từ trên xuống dưới trong Khê gia đều nâng niu nàng, nhưng lại không có ai tín nhiệm nàng, ngay cả thanh mai trúc mã lớn lên cùng nàng là Khê Tiểu Giới cũng vậy.

Dưới tình cảnh này, Khê Ấu Cầm bỗng cảm thấy vô cùng mất mát.

Nàng vừa nói xong, Huân đã rút trường thương mà đâm ra.

Một thương này của Huân thật sự định đâm đến, mũi thương đã đâm vào mi tâm của Khê Ấu Cầm.

Huân nhận thấy, chỉ có giết chết nàng ta thì La Chinh mới có thể dốc toàn lực để chạy trốn, thế nên nàng đã muốn giết Khê Ấu Cầm từ lâu rồi.

“Dừng tay” La Chinh bỗng nhiên nói.

“Nàng ta chết, chúng ta sẽ có cơ hội chạy thoát” Huân thản nhiên nói.

“Ta biết” La Chinh nhìn chăm chú về phía trước mà trả lời.

“Vì sao không cho ta giết nàng ta?” Huân lại hỏi.

Nàng cảm thấy trong tình huống này mà còn kéo theo nàng ta thì thực sự không sáng suốt.

La Chinh hít một hơi thật sâu, cương nguyên lại đột phá lần nữa, sau khi tăng tốc hắn mới lên tiếng: “Ta có cách khác”

Từ thành Hư Thiên đi thẳng một mạch qua vô số dãy núi, bắt đầu thấy xuất hiện đồng bằng, mà dõi mắt nhìn về phía xa thì lại thấy bị bao phủ trong mây mù.

Đó chính là đầm lầy lớn nhất Trung Vực, đầm Vân Mộng!


Chương 682: Bùn lầy

Trong đầm lầy Vân Mộng có vô số mãnh thú ẩn nấp, cho đến bây giờ, võ giả Trung Vực cũng chưa thể thăm dò hết đầm Vân Mộng nàyỞ trên không, La Chinh bị Thôi Tà vây chặt, khó có thể chạy thoát, nhưng địa hình đầm Vân Mộng vốn rất phức tạp, có thể giúp La Chinh cắt đuôi Thôi Tà!

Khi La Chinh chạy thẳng tới đầm Vân Mộng, trên mặt Thôi Tà hiện ra tia cười nhạt: “Đi vào đầm Vân Mộng sao? Đúng là ý tưởng hay.

Chẳng qua La Chinh à, lần này dường như vậy may không đứng về phía ngươi!”

Sau đó, Thôi Tà lấy một phù truyền âm ra, nhẹ miết một cái, phù truyền âm bắt đầu bốc cháy: “Vu Chiêm Hà, có một chú chuột chui vào đầm Vân Mộng rồi.

Hư Linh Thất Tử đã bị ta giết chết, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công Hư Linh Tông.

Báo Huyền Trần lùi về sau ba trăm dặm, ngươi dẫn người qua đây đi!”

Những năm gần đây, Thôi Tà rất rõ rằng mấy năm nay Vu Chiêm Hà vẫn ẩn nấp trong đầm Vân Mộng này, chỉ sợ cả Trung Vực không ai hiểu đầm Vân Mộng bằng Vu Chiêm Hà.

La Chinh trốn đâu không trốn? Lại cứ cố tình muốn trốn vào đầm Vân Mộng?

Chỉ lát sau, bên tai Thôi Tà có một ngọn lửa tỏa ra.

Vu Chiêm Hà đã đốt phù truyền âm, từ đó phát ra một giọng nói: “Ha ha, đối với ta mà nói, đầm Vân Mộng giống như là hoa viên phía sau mà thôi.

Ta đến giúp ngươi bắt chuột nhé!”

Thực lực của Vu Chiêm Hà kém hơn Thôi Tà một chút, quan hệ giữa hai người thực sự cũng không phải là quan hệ phụ thuộc, nhưng Vu Chiêm Hà muốn dựng thánh địa, còn Thôi Tà lại mong muốn lập nên Thần Quốc của mình, thế nên lúc này hai người có thực lực đứng đầu Trung Vực mới liên thủ lại với nhau.

Chẳng qua Thôi Tà cũng rất rõ, hai người bọn họ đều lợi dụng lẫn nhau, một khi thành công thì đôi bên chắc chắn sẽ phải đánh một trận.

Thế nên Vu Chiêm Hà chắc chắn sẽ cất giữ một con át chủ bài mà Thôi Tà không biết, nhưng ngược lại Thôi Tà cũng có thứ mà hắn nắm chắc.

Cho dù như thế nào thì kiểu liên thủ bằng mặt nhưng không bằng lòng thế này tạm thời nhìn không thấy vết nứt, nhưng mục tiêu cuối cùng của hai người đều rất đáng ngạc nhiên, dã tâm cũng lớn đến đáng sợ!

Sau khi đi vào đầm Vân Mộng, La Chinh lập tức hạ độ cao xuống, gần như bay sát mặt đất.

Địa hình trong đầm Vân Mộng này hết sức phức tạp, khắp nơi đều là những chỗ trũng lõm bõm nước, thoạt nhìn vô cùng trong, nhưng thực ra lại ẩn chứa độc tố chết người, cho dù là sinh vật mạnh đến mức nào tới liếm một cái thì cũng sẽ mất mạng ngay lập tức!

La Chinh bay gần như sát mặt đất, gắng sức thu khí tức của mình lại.

Để giảm bớt chấn động của chân nguyên và khí thế, thậm chí La Chinh còn để Huân biến thành từng điểm đỏ rồi trở lại thân thể hắn, cũng bởi vì vậy, tốc độc bay của La Chinh cũng chậm lại.

Sau khi tiến vào đầm Vân Mộng, La Chinh không cảm nhận được khí tức của Thôi Tà nữa, có lẽ Thôi Tà cũng đã giấu khí tức của mình đi rồi nên bây giờ La Chinh cũng không cách nào phán đoán được phương hướng của hắn, như vậy Thôi Tà cũng khó có thể vây chặt La Chinh.

Đây chính là kết quả mà La Chinh muốn.

Đầm Vân Mộng vô cùng rộng, địa hình cũng hết sức phức tạp, chỉ cần thu khí tức lại rồi từ từ lặn đi, kéo giãn khoảng cách với Thôi Tà rồi lại cẩn thận rời đi, thì muốn thoát khỏi Thôi Tà cũng không hề khó.

“Vô ích thôi, ngươi không ra khỏi đây được đâu” Ngay lúc này, Khê Ấu Cầm bỗng nhiên mở lời.

Nàng vừa mới nói xong, một tay La Chinh đã che miệng nàng lại, vẻ mặt tàn nhẫn nói: “Im miệng, muốn chết phải không?”

Miệng và mũi của nàng đều bị La Chinh che lại nên không thể nói được nữa, đôi mắt màu nâu lạnh lùng chăm chú nhìn vào La Chinh, dường như bây giờ nàng thực sự không biết sợ là gì.

Đúng lúc này, La Chinh cảm nhận được một luồng uy thế mạnh mẽ tỏa ra!

Thấy vậy, La Chinh che miệng Khê Ấu Cầm lại, lặng lẽ đến gần một vùng bùn lầy, cả người lập tức chìm vào giữa.

Cảm giác của Thôi Tà vô cùng nhạy bén, để trốn tránh cái cảm giác thăm dò mà hắn phát ra ngoài, La Chinh không dám dùng chân nguyên hộ thể, sợ sẽ khiến Thôi Tà phát giác ra chấn động của chân nguyên, vì vậy, hai người nhất thời phải trốn trong đất bùn.

Khê Ấu Cầm trời sinh có tính sạch sẽ, không vận chuyển chân nguyên nên toàn thân đều nhiễm một tầng bùn đen, nàng há lại bằng lòng?

Ngay lúc ấy, nàng giãy giụa cơ thể trong ngực La Chinh, làm ầm ĩ lên.

“Đến chết còn không sợ mà ngươi còn sợ bẩn?” La Chinh đè thấp giọng, cười lạnh nói.

Khê Ấu Cầm nghe thấy như vậy bỗng dừng phản kháng, sau đó La Chinh kéo nàng hoàn toàn chìm vào trong bùn lầy!

Hai người đều bị nước bùn bao vây, chìm xuống tầng dưới cùng.

Vừa tiến vào trong đó, La Chinh đã cảm nhận được một luồng cảm giác đang càn quét bên trên, sau đó chầm chậm rời đi.

Rõ ràng, chủ nhân của cảm giác này chính là Thôi Tà.

Hai người cứ yên tĩnh nằm dưới đáy bùn, không hề nhúc nhích.

Sau khoảng một nén nhang, La Chinh đưa Khê Ấu Cầm lên, nhưng vẫn không dám phát ra âm thanh quá lớn, cẩn thận rời đến bên bờ.

Cả người Khê Ấu Cầm vận áo trắng, lúc này đã hoàn toàn biến thành một “người đen”.

Vì không thể dùng chân nguyên hộ thể, nên mặt mũi, tai của nàng hầu như đều là bùn!

Đời này, nàng chưa từng dơ bẩn như vậy!

Nước bùn đen giống như một loại bò sát, khiến toàn thân nàng không được tự nhiên, lúc này chỉ muốn tìm một chỗ mà rửa sạch ngay.

Khê Ấu Cầm đang chuẩn bị lên tiếng thì chợt nghe thấy giọng La Chinh: “Đừng nhúc nhích! Đừng vận chuyển chân nguyên!”

Nàng nhìn theo ánh mắt của La Chinh thì thấy trong bụi cỏ bên người xuất hiện một con rắn nhỏ đen tuyền!

Toàn thân con rắn nhỏ đều đen nhánh, bên ngoài quá nhẵn nên lóe lên vẻ sáng bóng.

“Rắn Hắc Vũ!”

Khê Ấu Cầm nhìn thấy đầu của con rắn nhỏ kia có một cái sừng nhỏ như lông vũ thì lập tức nhận ra.

Cũng không phải Khê Ấu Cầm có kiến thức uyên bác gì, chẳng qua rắn Hắc Vũ này quá nổi tiếng, vì vậy nàng có thể nhận ra ngay.

Bởi vì rắn Hắc Vũ nổi tiếng là loài động vật có độc nhất Trung Vực, giá của độc rắn Hắc Vũ vô cùng đắt, chính là kỳ độc trong thiên hạ, đồng thời cũng là một loại nguyên liệu quý giá.

Cho dù có là võ giả lợi hại tới mức nào thì khi bị rắn Hắc Vũ cắn một cái cũng sẽ chết ngay chỉ trong một nhịp thở.

Độc tính của con vật nhỏ này cực kỳ kinh khủng, vì vậy, hằng năm có không ít võ giả đã bắt được rắn Hắc Vũ nhưng lại chết!

Trong nháy mắt Khê Ấu Cầm nhìn thấy rắn Hắc Vũ, nàng đã vận chuyển chân nguyên để chống lại nó, nhưng La Chinh đã ngăn cản nàng.

“Xì xì!”

Rắn Hắc Vũ dường như biết hai người này đã phát hiện ra nó nên bỗng lao về phía Khê Ấu Cầm mà cắn.

Trong nháy mắt này, La Chinh nhanh chóng vươn tay ngăn trước người Khê Ấu Cầm, miệng rắn cắn lên tay La Chinh.

Khi thấy rắn Hắc Vũ cắn La Chinh, Khê Ấu Cầm đã muốn hét lên, nhưng trước lúc nàng hét lên, một tay kia của La Chinh đã kịp che kín miệng nàng lại.

Hắn đã sớm đoán được rằng nàng ta sẽ hét!

Ngay sau đó, Khê Ấu Cầm sợ hãi nhìn con rắn Hắc Vũ kia: “Nó… nó cắn ngươi…”

La Chinh đưa tay kéo một cái, nắm chặt con rắn Hắc Vũ trong tay rồi tùy ý xé nó ra thành vài đoạn, ném vào trong bụi cỏ, vẻ mặt thản nhiên nói: “Không sao”

Khê Ấu Cầm lập tức nhìn La Chinh như quái vật.

Mặc dù nàng đã sớm nghe đến chuyện trên người La Chinh có nhiều điều lạ lùng, nhưng độc tính của rắn Hắc Vũ mạnh như vậy, làm sao có thể nói là không sao được?

“Đi theo ta” La Chinh đẩy bụi cỏ phía trước ra, ý bảo Khê Ấu Cầm đi theo sau.

Khê Ấu Cầm đứng tại chỗ do dự một lúc, hơi ngẩn ra, chăm chú nhìn vào tấm lưng vô cùng rộng lớn của La Chinh.

Mặc dù nàng hiểu rõ, chẳng qua vừa rồi là do La Chinh sợ mình vận chuyển chân nguyên mà thôi, nhưng hắn lại không hề do dự mà đưa tay ra cho rắn cắn, khiến tâm tình nàng hết sức phức tạp.

Sau khi suy nghĩ một chút, Khê Ấu Cầm mới bước theo La Chinh.

Nhưng toàn thân nàng đều bị dính bùn, không được thoải mái.

Từ nhỏ, nàng đã không thiếu tài nguyên tu luyện, hơn nữa, bản thân cũng là thiên tài cấp Thiên, thiên phú cũng nhiều, chưa cần rèn luyện gì nhiều cũng đã đặt chân vào được Thần Đan Cảnh, đương nhiên nàng không thể tưởng tượng được võ giả bên ngoài tu luyện khó khăn như thế nào, càng không thể ngờ một vài võ giả chỉ vì một món linh khí hạ phẩm mà có thể liều mạng, hay vì một viên đan dược mà có thể vất vả chịu đựng hơn mấy năm!

Nàng chưa từng trải nghiệm những gian khổ, khó khăn trên con đường võ đạo mà người khác vẫn thường nhắc tới.

Ở một góc độ nào đó mà nói thì dường như đây là lần đầu tiên nàng ra ngoài rèn luyện…

Hai người, một trước một sau từ từ đi trong đầm Vân Mộng.

Bởi vì sợ vận chuyển chân nguyên sẽ bị phát hiện ngay nên hai người cũng không dám bay.

Sau một đoạn đường, ánh mắt nàng chợt sáng lên khi nhìn thấy một cái ao nhỏ trong suốt thấy được đáy, nàng muốn tiến lại đó rửa sạch bùn trên người mình.

Nàng đuổi theo, vỗ vào vai La Chinh, sau đó nói: “Ta, muốn tắm rửa…”

La Chinh nhìn Khê Ấu Cầm đen thui, lại nhìn sang ao nhỏ trong vắt bên cạnh kia, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười lạnh, hái một cây cỏ lau bên cạnh xuống, ném vào trong ao nhỏ.

“Xì xì xì…”

Chỉ trong nháy mắt khi cây cỏ lau kia rơi vào ao nhỏ thì bắt đầu biến thành màu đen, đồng thời khói mù lờ mờ tỏa ra, rõ ràng nước trong ao này chứa kịch độc.

“Vẫn muốn rửa sao?” La Chinh cười hỏi.


Chương 683: Lục soát

Toàn bộ đầm Vân Mộng bị che phủ trong một làn sương mờ ảoĐương nhiên, loại sương mù này không giống như sương mù trong động Huyền Minh.

Sương mù dày đặc trong động Huyền Minh được bố trí dựa vào trận pháp, nếu như không lấy được bàn trận thì sẽ bị lạc sâu trong đó, không thể đi ra được.

Đối với người thường và những võ giả có tu vi thấp thì sương mù trong đầm Vân Mộng hơi phiền phức một chút, còn đối với một võ giả ở cấp bậc như La Chinh mà nói thì càng cần phải chú ý thú dữ và hoàn cảnh phức tạp xung quanh hơn.

Khê Ấu Cầm thấy cái ao nhỏ toàn là chất kịch độc thì mặt mày liền biến sắc.

Nàng không có loại cơ thể biến thái có thể chống lại độc tố như La Chinh, nên nếu cứ như vậy mà nhảy xuống thì toàn thân sẽ bị loại nước độc này ăn mòn đến chẳng còn mảnh vụn nào!

“Nhưng mà ta muốn tắm…” Khê Ấu Cầm quả thật không thể chịu đựng được bản thân bẩn thỉu như vậy.

“Chịu đựng đi” La Chinh lắc đầu một cái, hắn vạch bụi cỏ bên cạnh ra, tiếp tục tiến về phía trước.

Hướng hắn đang đi tới chính là hướng mà cảm giác của Thôi Tà vừa quét qua.

Theo quy luật thì La Chinh nên chọn hướng ngược lại chứ không phải là đi ngay phía sau của Thôi Tà thế này.

Bởi vì lúc này bọn họ cũng chưa xâm nhập vào đầm Vân Mộng, còn nếu Thôi Tà đã tiến vào thì La Chinh chỉ cần đi ngược lại, rời khỏi đầm Vân Mộng là có thể thoát khỏi cảnh chầu trời.

Nhưng La Chinh không làm vậy.

Theo La Chinh đoán, Thôi Tà đường hoàng phóng ra cảm giác của mình như thế, rất có thể là hắn cố ý để mình phát giác ra, khiến mình nghĩ rằng Thôi Tà đã tiến vào sâu trong đầm Vân Mộng mà quay đầu đi ngược lại.

Vậy nên nếu làm thế, La Chinh sẽ gặp nguy hiểm.

La Chinh vừa tiến về phía trước, trong đầu vừa suy nghĩ cách đối phó.

Bất thình lình, vẻ mặt La Chinh đột nhiên biến đổi, sau đó lập tức cúi thấp người, đồng thời kéo Khê Ấu Cầm vào trong bụi cỏ.

Giữa không trung, một bóng dáng bỗng quay vòng lại trong màn sương dày đặc, hơn nữa còn bắn về phía ngoài đầm Vân Mộng với tốc độ cực nhanh.

“Quả nhiên ta đoán không sai” Ánh mắt La Chinh lóe lên.

Nếu vừa rồi hắn rời khỏi đầm Vân Mộng thì sớm muộn gì cũng sẽ bị Thôi Tà đuổi theo.

Thôi Tà lao nhanh đi, hiệu quả của lực cảm giác này cũng bị giới hạn trong một khoảng không gian, cho dù là cảm giác của Thôi Tà thì cũng không thể phóng ra quá xa, chỉ có thể bao phủ trong một phạm vi nhỏ.

Phiền phức nhất chính là đầm Vân Mộng này vô cùng hoang vu, nhưng thật ra lại ẩn chứa vô số sinh linh, nếu như La Chinh ẩn nấp trong đó thì Thôi Tà cũng không thể phân biệt hết được.

Vì thế nên Thôi Tà chỉ có thể sử dụng cách khiến La Chinh tưởng bản thân đã tiến sâu vào trong đầm lầy, nhưng hắn ta sẽ nhanh chóng quay lại để giết chết La Chinh.

Tốc độ bay nhanh ra bên ngoài của Thôi Tà cứ như một ngôi sao băng vậy!

Nếu như vừa rồi La Chinh tránh được sự lùng bắt của hắn ta thì lúc này chắc chắn sẽ lựa chọn chạy ra khỏi đầm Vân Mộng, bởi vì đây là thời cơ tuyệt vời nhất.

Cho nên Thôi Tà chỉ cần quay trở lại, rất có thể sẽ đuổi kịp La Chinh.

Chỉ cần hắn tập trung vào bóng dáng La Chinh thì dù có lên thiên đàng hay xuống địa ngục cũng không trốn thoát khỏi sự đuổi bắt của hắn.

Nhưng khi Thôi Tà rời khỏi đầm Vân Mộng lại không phát hiện ra bóng dáng La Chinh đâu.

Hắn ta lập tức đáp xuống một mảnh đất trống ở bên ngoài đầm.

Trên mảnh đất trống kia, Thôi Tà đã cắm một cây gậy dài, mảnh xuống đất, trên đầu cây gậy này được khảm một viên tinh thạch màu tím, chân nguyên trong đó đang lóe lên.

Thứ này rõ ràng là một hòn Tín Khuê đơn giản.

Trước khi Thôi Tà tiến vào đầm Vân Mộng, hắn đã cắm cây gậy này ở đây, nếu La Chinh thực sự rời khỏi đầm Vân Mộng thì Tín Khuê sẽ ghi lại được.

Thôi Tà kiểm tra một lúc vẫn không thấy bóng dáng La Chinh trong Tín Khuê, hắn cười gằn: “Thằng nhóc ranh mãnh này vẫn ẩn nấp trong đầm Vân Mộng!”

Lúc này, Thôi Tà cũng không vội tiến vào đầm tìm La Chinh nữa mà ở lại chờ Vu Chiêm Hà đang tới.

Vu Chiêm Hà ẩn núp trong đầm Vân Mộng này đã nhiều năm, chỉ sợ không một ai có thể hiểu rõ đầm Vân Mộng hơn hắn.

Lúc trước, Thôi Tà đã đốt phù truyền âm để báo cho Vu Chiêm Hà, vì thế chưa chờ bao lâu đã thấy mấy chục vệt sáng bay về phía Thôi Tà.

Tia sáng có tốc độ nhanh nhất, dẫn đầu đoàn chính là Vu Chiêm Hà.

Sau khi Vu Chiêm Hà đáp xuống thì cũng chỉ gật đầu với Thôi Tà một cái, còn hơn hai mươi còn lại thì cung kính chắp tay, hô to về phía Thôi Tà: “Tham kiến Quốc chủ!”

Thôi Tà gật đầu, sau đó nói với Vu Chiêm Hà: “Chiêm Hà, tên La Chinh kia mang tiểu thư Khê gia vào đầm Vân Mộng, ngươi có cách nào tìm ra hắn không?”

Vu Chiêm Hà cười vô cùng tự tin, ha ha nói: “Mỗi khu vực trong đầm Vân Mộng này ta đều quen thuộc cả, chỉ cần thằng nhóc kia vẫn ở trong đầm thì tất nhiên sẽ không có chỗ trốn! Thôi Tà, ngươi đi theo ta!” Ngay sau đó, Vu Chiêm Hà quay đầu nói với những võ giả Hư Kiếp Cảnh: “Còn các ngươi mau lục soát những khu vực ta đã khoanh vùng! Đầm Vân Mộng này nói ra thì lớn, tìm một người ở bên trong cũng như mò kim đáy biển, nhưng thực ra thì không phải vậy.

Mỗi vùng đều có một loại thú dữ khác nhau, một khi tên La Chinh kia đi qua những khu vực đó thì chắc chắn sẽ chọc đến đám thú dữ kia.

Chỉ cần có đánh nhau, ta… có thể cảm nhận được nơi hắn đang đứng ngay!”

Nghe giọng điệu của Vu Chiêm Hà, trán Thôi Tà hơi nhăn lại.

Hắn ta cũng từng bảo Vu Chiêm Hà gọi mình là Quốc chủ, nhưng Vu Chiêm Hà vẫn gọi thẳng tên đầy đủ của hắn như trước.

Điều này có thể chứng minh rằng, Vu Chiêm Hà căn bản không công nhận thân phận Quốc chủ của hắn.

Hai người bọn họ có thể hợp tác với nhau để tiến hành kế hoạch lập nên Thần Quốc, hoàn toàn là vì có cùng mục tiêu, nhưng đều là cường giả Sinh Tử Cảnh, thật ra cả hai bên chẳng ai phục ai!

“Được thôi, đợi sau khi đại trận Thiên Ma Hợp Hoan của ta thành công lại đến áp chế ngươi cũng không muộn.

Đến lúc đó, nếu ngươi vẫn không nghe lời thì đừng trách ta trở mặt vô tình” Thôi Tà thầm nghĩ như vậy.

Thôi Tà còn nghĩ như thế thì làm sao trong lòng Vu Chiêm Hà lại không có ý nghĩ gì được?

Thiên Tà Thần Quốc có thể thuận lợi phát triển đến ngày hôm nay, sao có thể thiếu một phần công lao của Vu Chiêm Hà? Muốn hắn ta gọi Thôi Tà là Quốc chủ? Không có cửa đâu!

Nhưng vì sao lần này Vu Chiêm Hà lại tích cực như vậy?

La Chinh có lẽ phải chết, Khê Ấu Cầm kia cũng tương tự, Vu Chiêm Hà không mong Khê Ấu Cầm rơi vào tay Thôi Tà.

Một khi Thôi Tà thành công bày ra đại trận Thiên Ma Hợp Hoan thì kết cục của Vu Chiêm Hà hắn cũng không khá hơn là bao! Số mạng tốt nhất thì cũng chỉ đành trở thành thuộc hạ của Thôi Tà mà thôi.

Nếu lòng dạ Thôi Tà có hơi độc ác một chút thì có lẽ sau khi đột phá, hắn sẽ trở thành kẻ đầu tiên mà Thôi Tà muốn giết.

Hai người bằng mặt nhưng không bằng lòng này kết hợp lại với nhau lại thực sự trở thành một thế lực lớn mạnh nhất trong Trung Vực!

Dưới sự dặn dò của Vu Chiêm Hà, mọi người đều tiến vào đầm Vân Mộng, giao tiếp với nhau bằng cách sử dụng phù truyền âm.

Vu Chiêm Hà hiểu rất rõ về đầm Vân Mộng này.

Diện tích đầm Vân Mộng rất rộng, có những nơi mà ngay cả Thôi Tà cũng chưa từng tiến vào.

Hoặc có thể nói, từ trước đến nay, chỉ có mình Vu Chiêm Hà từng sống trong đó, thế nên hắn quen thuộc mọi ngóc ngách trong đầm này.

Sau khi Vu Chiêm Hà tiến vào đầm Vân Mộng thì trên người bỗng tản ra từng luồng khí độc màu xanh.

Chúng vừa được phóng ra liền nhanh chóng lan đi trong màn sương mù dày đặc.

Hắn ta chậm rãi lơ lửng trong không trung, hai mắt dường như đang kết nối với cái gì đó!

Vì là đi bộ nên tốc độ của La Chinh và Khê Ấu Cầm cũng không nhanh, đi lâu như vậy mà có lẽ còn chưa được tới mười dặm.

Sao đi trong đầm lầy lại khó vậy không biết? Khắp nơi đều là bùn và nước, trên đường đi, lúc nào Khê Ấu Cầm cũng cau mày.

Nàng dùng tay xách chiếc váy màu đen lên, mỗi bước đi đều phải bĩu môi một cái, nhìn tay áo có tới bảy tám phần đều là bùn đen thì trong lòng lại cảm thấy vô cùng buồn nôn.

Vẻ mặt của nàng đương nhiên đều bị La Chinh thấy hết, chẳng qua hắn lười dạy dỗ vị thiên kim tiểu thư đầy kiêu ngạo này.

Giữa người với người, tính cách cũng quá chênh lệch.

Địa vị của Huân có lẽ phải cao hơn địa vị của tiểu thư Khê gia gia này tới ngàn lần, vạn lần.

Trên Thượng Giới, Huân là một trong những Vương giả cấp cao, có thể nói là trời sinh cao quý, có thể đứng ở tầng cao nhất mà nhìn xuống chúng sinh.

Nhưng sau khi nàng hiểu được tình cảnh của mình thì nhanh chóng tự xác định lại vị trí, không hề do dự mà đặt hết hy vọng lên người La Chinh! Còn Khê Ấu Cầm này dường như trước sau đều không hiểu rõ tình hình của mình…

Sau khi hai người đi qua một bụi cỏ thấp bé, phía trước có một đoạn sông dài nhưng không sâu lắm.

Nước trong con sông này chỉ đến ngang thắt lưng mà thôi, nhưng hai người vẫn không dám vận chân nguyên mà bay, thế nên bọn họ chỉ đành đi qua con sông này.

“Không có độc chứ?” Khê Ấu Cầm nhìn La Chinh một cái rồi hỏi.

La Chinh bước vào trong đất lầy, gật đầu một cái: “Không có”

Lúc này trên mặt Khê Ấu Cầm mới tỏ ra vui mừng, bởi ít ra bây giờ nàng cũng có thể vui vẻ tắm một chút rồi!

Hai người chậm rãi bước ra từ trong đất lầy, Khê Ấu Cầm vừa đi vừa sử dụng làn nước trong vắt này để tắm rửa những chỗ bẩn trên người.

Sau khi rửa sạch, quần áo trên người nàng dán chặt vào làn da, lộ ra chiếc eo thon duyên dáng và đôi bồng đào cao ngất.

Ngay khi Khê Ấu Cầm vừa mới tắm sạch xong, trong mặt nước cách đó không xa bỗng xuất hiện từng đường gợn sóng, chúng yên lặng chạy thẳng về phía hai người La Chinh và Khê Ấu Cầm.


Chương 684: Ẩn nấp

Dưới những gợn sóng đó chính là một con cá sấu với thân mình được phủ kín vảy xámLoài cá sấu này có tên đầy đủ là Tế Lân Quất Nha Ngạc (cá sấu răng cam vảy nhỏ), da của chúng có thể dùng để chế tạo đồ phòng ngự cấp linh khí, nhưng cũng chẳng có mấy võ giả chấp nhận giết loại cá sấu này.

Nguyên nhân là bởi thực lực loài cái sấu này quá mức hung hãn, hơn nữa lực phòng ngự cũng rất kinh người, cho dù là võ giả Thần Đan Cảnh cũng phải khó khăn lắm mới giết được.

Tốn một lượng khí lực lớn mới giết được, mà sau đó lại chỉ thu được một tấm da cá sấu, tỷ lệ bỏ ra, thu lại không cân bằng, đương nhiên không có võ giả nào có để tâm đến chuyện đi bắt loài cá sấu này.

Mà trong con sông này có khoảng trăm con cá sấu đang lặng lẽ tiến đến gần La Chinh!

La Chinh không chỉ thu chân nguyên lại, thậm chí ngay cả cảm giác cũng không dám để lộ ra ngoài, nên nhất thời không phát hiện ra bọn chúng.

Hắn và Khê Ấu Cầm đều đi trong nước, tiến thẳng về phía trước, những gợn sóng mờ nhạt kia thì càng lúc càng tiến đến gần hơn.

“Rào!”

Khi một con cá sấu đã tiến gần đến phía sau Khê Ấu Cầm, nó đột nhiên há cái miệng to ra, cắn về phía Khê Ấu Cầm một cái.

Loài cá sấu này rất giỏi ngụy trang, nếu không nhìn kỹ thì sẽ thấy chúng giống như một cây gỗ mục đang trôi lơ lửng, nhưng một khi đã động thì tốc độ không hề chậm chút nào!

Nghe thấy phía sau có tiếng nước truyền đến, Khê Ấu Cầm bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.

Nàng thấy đối diện mình là một cái miệng to thì lập tức ngây dại ra.

Con cá sấu này có hai hàng răng màu vỏ quýt.

Hai hàm răng này sắc nhọn tới mức cho dù là gang thép bị nó cắn vào thì cũng sẽ để lại một dấu răng thật sâu.

Thực ra thì một võ giả Thần Đan Cảnh bình thường cũng sẽ không mấy sợ loài cá sấu này, mặc dù Khê Ấu Cầm là Thần Đan Cảnh nhưng kinh nghiệm thực tế của nàng gần như bằng không, thế nên lúc này không biết phải đối phó thế nào.

Bóng dáng La Chinh lúc này chợt lóe lên, nhảy qua đá một cước lên hàm dưới của con cá sấu.

Hàm trên của con cá sấu này giống như một cánh cửa phủ đầy đinh nhọn, đóng sập xuống La Chinh, dáng vẻ phải nhai nát người này trong miệng nó.

La Chinh trực tiếp đánh một quyền lên hàm trên.

“Két, ầm!”

Một quyền này của La Chinh trực tiếp xé rách miệng con cá sấu, màu máu đỏ tươi lập tức lan ra, nhuộm đỏ cả mặt nước trong veo.

Con cá sấu kia đau đớn, vùng vẫy trên mặt nước, sóng nước bắn tung tóe.

“A!”

Khê Ấu Cầm thét lên một tiếng chói tai, đồng thời bên người nàng xuất hiện sáu con cá sấu khác, trong mắt chúng, rõ ràng Khê Ấu Cầm chính là thức ăn!

Chân mày La Chinh nhíu lại một cái.

Có thể nói mấy con cá sấu này chẳng có tính uy hiếp gì với La Chinh, cho dù hắn có đứng đây cho chúng cắn xé thì bọn chúng cũng chẳng thể nào nuốt được.

Nhưng nếu muốn giải quyết chúng với số lượng nhiều như vậy thì chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Nếu sử dụng chân nguyên, hắn hoàn toàn có thể tiêu diệt hết, nhưng vấn đề là, chỉ sợ La Chinh vận chuyển chân nguyên là Thôi Tà lập tức cảm nhận được ngay.

Nhưng nếu giết bằng tay không thì sẽ gây ra động tĩnh lớn.

Đầm Vân Mộng yên tĩnh như bãi tha ma, nhưng dù chỉ một chút động tĩnh nhỏ xíu cũng có thể truyền đi rất xa!

“Phiền phức!”

La Chinh phóng qua, chân nguyên trong cơ thể bắt đầu chuyển động, sau đó hắn lôi ngay Khê Ấu Cầm đang bị dọa sợ mất hết hồn vía kia bay nhanh về phía trước.

Mấy con cá sấu không thể bay được nên đương nhiên không thể đuổi theo.

Sau khi đến bên kia sông, La Chinh mới tản hết chân nguyên đi, La Chinh lôi Khê Ấu Cầm lại rồi nói: “Mau rời khỏi nơi này!”

Cùng lúc đó, Vu Chiêm Hà đang lặng lẽ lơ lửng trên không trung, trên mặt lộ ra một nụ cười: “Rất tốt, phát hiện ra các ngươi rồi! Khu vực đông nam, La Chinh hiện giờ đang gần ao cá sấu, cẩn thận trong nước có cá Quất Nha Ngạc!”

“Vèo vèo vèo vèo!”

Mấy vị võ giả Hư Kiếp Cảnh trong không trung nghe được lời của Vu Chiêm Hà thì lập tức hóa thành những tia sáng, chạy như bay về phía đông nam.

Bọn họ không kiêng nể gì La Chinh và Khê Ấu Cầm, nên chạy như điên, tốc độ nhanh tới mức nào?

Vu Chiêm Hà cũng không chậm trễ, hắn không chỉ muốn giết La Chinh mà đồng thời còn muốn giết luôn tiểu thư Khê gia! Vì thế hắn cần phải đến trước một bước, ít nhất phải đến trước Thôi Tà.

Thời gian chưa đến một nén nhang, những võ giả Hư Kiếp Cảnh kia đã đến vùng đất lầy mà La Chinh và Khê Ấu Cầm vừa đi ngang qua, bọn chúng nhìn thấy miệng của một con cá sấu bị xé rách, cái bụng trắng nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

“Đuổi theo, hẳn là La Chinh vừa mới rời khỏi nơi này!”

“Giết La Chinh là lập một công lớn, Quốc chủ nhất định sẽ trọng thưởng!”

Vì sao những võ giả độc lập này lại cứ khăng khăng đi theo Thôi Tà? Chính là bởi Thôi Tà khen thưởng hết sức hào phóng, hơn nữa sau khi các võ giả độc lập liên kết lại với nhau thì cũng có chút cảm giác thân thuộc.

Ít nhất, khi có chuyện xảy ra thì Thần Quốc sẽ ra mặt giải quyết giúp bọn họ.

“Vèo vèo vèo!”

Những tia sáng kia rải rác theo nhiều hướng, dường như muốn lùng bắt La Chinh từng tấc một.

Lúc này, La Chinh và Khê Ấu Cầm tiếp tục chạy thật nhanh vào nơi sâu trong đầm Vân Mộng.

Đột nhiên La Chinh cảm nhận được có chân nguyên dao động ở phía sau, sau đó liền có một tia sáng xẹt qua sương mù dày đặc.

“Nằm xuống!”

La Chinh kéo Khê Ấu Cầm lại, ẩn nấp trong bụi cỏ.

Tia sáng kia di chuyển cực kiỳ nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã lướt qua đỉnh đầu La Chinh.

“Võ giả Hư Kiếp Cảnh” La Chinh chớp mắt một cái.

Xem ra Thôi Tà đã phái thuộc hạ đuổi bắt mình.

Nói cách khác, bây giờ trong đầm Vân Mộng tuyệt đối không chỉ có một mình Thôi Tà.

Để đuổi bắt mình, ngay cả Hư Linh Tông mà Thôi Tà cũng không tấn công, đúng là thật coi trọng mình!

Hai người cứ như thế ẩn nấp trong bụi cỏ, đương nhiên võ giả Hư Kiếp Cảnh không phát hiện ra bọn họ.

La Chinh vốn định sau khi đám võ giả kia đi xa thì mang theo Khê Ấu Cầm rời đi, nhưng đúng lúc này, một con nhện lặng lẽ bò lên người Khê Ấu Cầm.

Trên lưng con nhện kia có vẽ một mặt quỷ nho nhỏ, loại nhện mặt quỷ này La Chinh đã từng gặp phải trên Thử Luyện Giả Chi Lộ, cũng không phải là con vật hung hãn, lợi hại gì.

Nhưng mà con nhện có hình mặt quỷ này lại nhảy lên tay Khê Ấu Cầm.

Nàng cảm thấy có thứ gì đó trên cánh tay mình, nên giơ tay lên nhìn một cái, nhất thời hoảng sợ.

Mặc dù nàng cũng biết trong lúc này không thể gây ra tiếng động, nhưng vẫn không thể kìm nén mà hét lên một tiếng.

“A!”

Mặt La Chinh biến sắc, hắn bịt miệng Khê Ấu Cầm lại, tiện tay búng con nhện mặt quỷ kia tan xương nát thịt.

Hai người vẫn ẩn núp trong bụi cỏ, không hề nhúc nhích.

La Chinh không sợ võ giả Hư Kiếp Cảnh trước mắt, nhưng một khi đã ra tay thì chắc chắn sẽ để lộ vị trí, ngay sau đó sẽ dẫn Thôi Tà đến.

Trên đầu, vị võ giả Hư Kiếp Cảnh kia vốn đã rời đi, nhưng tốc độ bay của võ giả Hư Kiếp Cảnh nhanh biết bao? Từ lúc lướt qua đỉnh đầu La Chinh đến lúc Khê Ấu Cầm kêu lên, hắn ta đã đi được hơn một dặm đường rồi.

Nhưng ngay lúc này, hắn lại chợt nghe thấy tiếng thét chói tai của nữ nhân.

Trên mặt võ giả Hư Kiếp Cảnh này lộ ra vẻ kỳ quái.

Sau khi lơ lửng trên không trung suy nghĩ một chút, hắn lại đổi hướng, quay về phía La Chinh.

Âm thanh vừa rồi vô cùng bén nhọn, nghe rất giống tiếng thét của nữ nhân.

Trong đầm lầy yên tĩnh không tiếng động này, âm thanh có thể truyền đi rất xa, nhưng âm thanh kia lại chỉ duy trì trong thời gian rất ngắn, khiến hắn phải nghi ngờ.

Hắn không chắc đó có phải tiếng kêu của nữ nhân không, hay chỉ là tiếng kêu của một loài chim nào đó.

Nếu trong lòng đã cảm thấy nghi ngờ, hắn ta vẫn quyết định quay lại, cẩn thận lục soát lại khu vực này một chút.

Võ giả Hư Kiếp Cảnh kia chậm rãi bay trên không trung, lợi dụng cảm giác của mình mà quét xuống phía dưới từng tấc một, sau khi quét qua đất lầy thì lại bắt đầu quét qua các bụi cỏ, càng lúc càng tiến gần La Chinh hơn.

La Chinh gắt gao ôm chặt Khê Ấu Cầm trên người mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào vị võ giả đang không ngừng tiến lại gần trên không trung.

Đôi mắt hắn tỏa ra từng tia áp lực.

Với phương pháp của tên võ giả kia, phát hiện ra La Chinh và Khê Ấu Cầm dường như là chuyện hiển nhiên.

“Hy vọng ngươi may mắn, bỏ sót nơi này” La Chinh thản nhiên nghĩ.

Chỉ cần võ giả Hư Kiếp Cảnh kia phát hiện ra thì chắc chắn La Chinh phải giết hắn ta!

Thế nhưng võ giả Hư Kiếp Cảnh vẫn hoàn toàn không biết rằng mình đang đi từng bước về chỗ chết.

Trong mắt võ giả Hư Kiếp Cảnh này, La Chinh cũng chỉ mới vào Hư Kiếp Cảnh, bên người còn mang theo một võ giả Thần Đan Cảnh sơ kỳ nên cũng không quá khó để đối phó.

Chỉ cần bắt được La Chinh, chắc chắn cũng đã là một công lao lớn!

Cũng giống như tông môn, võ giả trong Thần Quốc cũng có cạnh tranh với nhau.

Có thể nổi bật hơn so với các võ giả Hư Kiếp Cảnh khác thì về sau, khi Thần Quốc của Thôi Tà thành công, chỉ cần cho hắn đi theo uống một hớp canh cũng là lợi ích lớn lắm rồi.

Năm mươi trượng…

Ba mươi trượng…

Hai mươi trượng…

Mười trượng…

Cơ bắp toàn thân La Chinh đã căng cứng, ở khoảng cách này, hắn không định sử dụng chân nguyên, chỉ cần bạo phát cương nguyên cũng có thể đánh chết đối phương chỉ trong nháy mắt rồi.


Chương 685: Địa cung

Khi vị võ giả Hư Kiếp Cảnh kia chỉ còn cách La Chinh khoảng một dặm nữa, cảm giác của võ giả Hư Kiếp Cảnh vừa đảo qua, ngay lúc phát hiện ra La Chinh thì cương nguyên trong cơ thể La Chinh chợt bùng nổ!“Vèo!”

La Chinh giống như một mũi tên rời cung, bắn về phía vị võ giả Hư Kiếp Cảnh kia.

Hắn ta hoàn toàn không kịp phản ứng, La Chinh đã vọt tới bên cạnh hắn.

“Ngươi!” Võ giả Hư Kiếp Cảnh hoàn toàn không biết phải đối phó như thế nào, chỉ thốt ra một chữ, dưới tình thế cấp bách này còn muốn hỏi xem có phải là La Chinh hay không…

Nhưng hắn đã quên, nếu phát hiện ra đối phương ở đây thì chắc chắn đối phương sẽ liều chết xông lên chứ còn nói nhảm với hắn làm gì?

“Bụp!”

Một quyền của La Chinh trực tiếp đấm vào ngực của hắn khiến hắn như một quả bóng bị xì hơi, xẹp xuống, ngay cả cơ hội cho hắn kêu rên cũng không có, mềm nhũn rơi vào trong bụi cỏ!

Từ lúc La Chinh súc thế đến khi ra tay rồi đánh chết, tất cả đều liền mạch, không có chút cảm giác dài dòng nào.

Khê Ấu Cầm cũng là một võ giả, hơn nữa tu vi cũng không thấp, nhưng cảnh tượng này lại khiến nội tâm nàng rung động!

Từ nhỏ đến lớn, Khê Ấu Cầm cũng đã xem qua không ít các trận so đấu giữa võ giả.

Trong Khê gia, các đại gia tộc trong thành Hư Thiên, trong Hư Linh Tông, dường như mỗi năm đều có so đấu, thân là tiểu thư Khê gia, trên khán đài luôn có một chỗ được giữ lại cho nàng.

Khế Ấu Cầm tự xưng là người có ánh mắt sắc bén độc đáo, nhìn những võ giả kia chém giết trên sàn đấu, cũng sẽ bình luận một phen, mỗi lần cũng nói chính xác tới bảy, tám phần.

Nhưng bây giờ nàng đã nhận ra, so với thực tế, những trận đấu trên lôi đài quả thực chỉ là trò chơi của trẻ con mà thôi.

Nàng không ngờ La Chinh chỉ mới vào Hư Kiếp Cảnh lại có thể dễ dàng giết chết một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ như vậy.

Đối phương căn bản cũng không có sức chống cự, thậm chí còn không kịp phản ứng…

La Chinh nào có để ý đến suy nghĩ trong lòng Khê Ấu Cầm thế nào? Hắn phi thân xuống, kéo Khê Ấu Cầm rồi lạnh giọng nói: “Đi!”

Ngay sau đó, La Chinh liền kéo Khê Ấu Cầm chạy như điên.

Lúc này hắn cũng không giấu chân nguyên nữa, chân nguyên và cương nguyên đồng thời bùng nổ, hóa thành một tia sáng, chạy thật nhanh về phía đầm Vân Mộng.

La Chinh nhận định vô cùng chính xác, sau khi hắn đánh chết con cá sấu kia thì Vu Chiêm Hà và những võ giả Hư Kiếp Cảnh đã chạy về phía hắn, bây giờ hắn còn đánh chết một người trong số đó, mặc dù tiếng động không lớn, nhưng đại khái Vu Chiêm Hà đã tập trung vào phương hướng của La Chinh, bắt đầu nhanh chóng chạy đến!

Mặc dù Thôi Tà bị bị Vu Chiêm Hà cố ý sai đi lục soát ở khu vực khác, nhưng lúc này cũng đã chạy về đây rồi, tốc độ chạy cũng là nhanh nhất!

Một chút ánh sáng của kiếm linh lóe lên bên người La Chinh.

Nếu phương hướng đã bị lộ, Huân cũng không cần phải trốn nữa.

Vừa xuất hiện, Huân đã lạnh lùng nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm, nói với La Chinh: “Đã bảo rồi, nàng ta là một phiền phức, giết chết là lựa chọn tốt nhất!”

Vừa rồi nếu không phải Khê Ấu Cầm hét lên thì sẽ không tự nhiên bị võ giả Hư Kiếp Cảnh kia phát hiện.

Có lẽ, sau khi đám Thôi Tà lùng bắt một trận mà không tìm được La Chinh thì cũng sẽ từ bỏ.

Nhưng bây giờ lại trở về như lúc đầu, lại bị Thôi Tà đuổi giết.

Vấn đề là bây giờ không chỉ có một mình Thôi Tà, còn có những võ giả Hư Kiếp Cảnh khác nữa!

Tất cả mọi người đều ở trong một màn sương mờ đục dày đặc nên không thể thấy được bóng dáng đối phương, mà chỉ có thể cảm nhận được khí tức và sự dao động của chân nguyên mà thôi.

La Chinh không nói gì, chỉ cố gắng thôi thúc chân nguyên, mặt đất của đầm lầy đã nhanh chóng biến mất trước mắt La Chinh, cảnh vật xung quanh cũng dần dần thay đổi.

Lúc vừa tiến vào đầm Vân Mộng, xung quanh đều là một màu xanh biếc, nhưng khi La Chinh càng tiến vào sâu hơn thì tất cả dần biến thành màu nâu đen, xung quanh càng lúc càng tỏa ra tử khí dày đặc hơn.

Chạy trốn ở nơi này khiến La Chinh cảm nhận được dao động chân nguyên ở phía sau ngày càng mãnh liệt.

Trừ những dao động chân nguyên yếu ra, La Chinh còn cảm nhận được hai luồng dao động chân nguyên khá lớn!

“Chắc hẳn một người là Thôi Tà, vậy còn người kia là ai? Tốc độ của hắn ta không kém Thôi Tà! Cũng là một cường giả Sinh Tử Cảnh?” La Chinh nhíu mày.

Đối với hắn mà nói, đây không phải là tin tốt lành gì.

La Chinh mang theo một người, lại thêm không thể dùng cương nguyên lâu, cho nên khoảng cách giữa hắn với hai người phía sau càng lúc càng gần.

Lúc đầu, từ bốn mươi, năm mươi dặm đã chỉ còn cách ba mươi dặm, bây giờ lại chỉ còn khoảng mười dặm!

“Ha ha, La Chinh, ta đã nói ngươi chạy không thoát rồi mà.

Cuối cùng vẫn là phí công phí sức thôi!” Một giọng nói chững chạc bỗng vang lên sau lưng La Chinh.

La Chinh trầm mặt, đương nhiên hắn sẽ không trả lời lại Thôi Tà mà tiếp tục cắm đầu chạy về phía trước.

Nhưng hắn cũng nhận thấy, nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ không có chút cơ hội xoay chuyển tình thế nào, nhưng hắn cũng không biết tiếp theo nên ứng phó thế nào.

Nhưng thật bất ngờ, ngay lúc này bên tai hắn bỗng nhiên có một giọng nói kì quái vang lên: “Nhóc con, chạy về bên phải!”

Nghe thấy thế, mắt La Chinh chợt lóe lên, sau đó lập tức dùng chân nguyên truyền âm qua: “Ngươi là ai?”

“Ta là ai? Ha ha…” Người kia cũng không hề trả lời lại.

Trên mặt La Chinh hiện vẻ nghi ngờ, luồng chân nguyên truyền âm đến từ phía sau, như vậy hẳn là từ một trong hai vị võ giả kia.

Cách nhau một màn sương mù dày đặc nên La Chinh không thể phân biệt được ai là Thôi Tà, nhưng chủ nhân của giọng nói này chắc chắn là một cường giả Sinh Tử Cảnh trong số đó!

Rốt cuộc là ai? Vì sao lại gợi ý cho ta như vậy?

Giọng nói này hơi quen tai…

Trí nhớ La Chinh không hề kém, dường như hai năm trước hắn đã từng được nghe giọng nói này, chẳng qua nhất thời hắn không nhớ ra được.

“Vì sao lại giúp ta?” La Chinh lại hỏi.

“Giúp ngươi? Ha ha, chẳng qua là ta không mong cô gái bên cạnh ngươi rơi vào tay Thôi Tà mà thôi” Âm thanh cười nói vang lên.

“Xem ra, không ai mong Thôi Tà ngày càng mạnh lên” La Chinh cười khẩy, trong lòng hắn rất do dự, bởi vì hắn không thể tin hoàn toàn vào lời người này được.

Lỡ như người này giở trò để khiến La Chinh mắc bẫy thì chẳng phải La Chinh tự chui đầu vào rọ sao?

Ngay sau đó, giọng nói kia lại một lần nữa vang lên bên tai La Chinh: “Đúng vậy, ta cũng không mong Thôi Tà ngày càng mạnh hơn, chắc ngươi cũng không hy vọng điều đó.

Cách đơn giản nhất chính là giết chết cô gái trong tay ngươi, ngươi thấy thế nào?”

“Giết nàng ta, đúng là có thể thỏa mãn ngươi, nhưng lúc đó ta lại gặp nguy hiểm, đúng không? Độc Vương Vu Chiêm Hà!” Rốt cuộc La Chinh cũng đã nhận ra chủ nhân của giọng nói này.

Lúc trước, hắn từng gặp người này trong vòng xoay vận mệnh, người được gọi là Độc Vương.

Lúc đó, ở trong vòng xoay vận mệnh, La Chinh đã bị nguyền rủa, nhưng cuối cùng Vu Chiêm Hà lại tặng cho vị thánh nữ Thần Quốc – người ở bên đối thủ một lần xua tan để xua tan đi lời nguyền nàng đang mắc phải.

Sau khi La Chinh biết người này chính là Vu Chiêm Hà thì trái lại lại cảm thấy tin tưởng lời hắn ta thêm mấy phần!

Ở góc độ của Vu Chiêm Hà, hắn hoàn toàn không cần phải nhắc nhở mình, bởi vì La Chinh bị chính Vu Chiêm Hà và Thôi Tà liên hợp lại để đuổi giết, dường như kết cục hẳn là phải chết.

Xem ra, Vu Chiêm Hà chắc chắn đã liên hợp với Thôi Tà, nhưng có vẻ hai người cũng không hòa thuận!

Điều này cũng không quá khó hiểu.

Nhưng cường giả ở cấp bậc như bọn họ rồi, làm sao lại chịu chia sẻ lợi ích với người khác? Phần lớn các võ giả đều hy vọng, dưới vòm trời này bản thân chính là duy nhất.

Loại người như Vu Chiêm Hà căn bản không có khả năng phục tùng Thôi Tà, mà Thôi Tà thì lại càng không thể nhẫn nhịn Vu Chiêm Hà được.

Thế nên dù hai người liên thủ lại với nhau, nhưng trong suy nghĩ đều tồn tại những mâu thuẫn không thể nhượng bộ được.

Nếu Khê Ấu Cầm rơi vào tay Thôi Tà, để hắn có thể đột phá thì cuộc sống của Vu Chiêm Hà sau này làm sao có thể tốt cho được?

“Bên phải!” Thân hình La Chinh chuyển một cái, liền đổi hướng về phía bên phải, sau đó dùng chân nguyên truyền âm nói: “Bây giờ thì sao?”

“Ở phía trước khoảng mười dặm có một tòa địa cung, ta không thể đảm bảo vào đó ngươi sẽ thoát khỏi Thôi Tà, nhưng chắc chắn có thể kéo dài được thời gian!” Vu Chiêm Hà truyền âm lại, ngay sau đó hắn ta lại lạnh lùng thầm nói trong lòng: “Chẳng qua địa cung kia cũng sẽ lấy mạng của hai ngươi!”

Phía dưới đầm Vân Mộng có một tòa địa cung vô cùng rộng lớn, đây là bí mật mà trong Trung Vực này chỉ có mình hắn biết!

Chẳng qua mặc dù địa cung này là một nơi hung hiểm, đặc biệt là dường như lại chẳng có cơ duyên nào, chỉ là vô cùng nguy hiểm mà thôi.

Vu Chiêm Hà từng đi thăm dò nơi đó hai lần, nhưng cả hai lần đều không tìm được bảo vật gì, ngược lại còn suýt nữa chết trong đó, vì thế nên hắn cũng không thăm dò lại nữa.

Hiện tại dụ La Chinh vào trong địa cung này, để La Chinh chết ở trong đó chính là lựa chọn tốt nhất.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box