[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 123 : Thực lực của Huân (c611-c615)
❮ sautiếp ❯Chương 611: Thực lực của Huân
Gã Chiến Tôn Ma tộc kia nhảy dựng lên, hung hăng giẫm lên sàn đấu, thậm chí lực lượng khổng lồ đạp xuống còn khiến sàn đấu hơi bị lõm, có điều mặt sàn đấu đã nhanh chóng tự động hồi phục trở lạiBên cạnh La Chinh loé ra ánh sáng màu đỏ, bóng dáng của Huân xuất hiện bên người La Chinh, nàng đưa tay về phía hắn rồi nói: “Lấy ra”
“Lấy cái gì ra?” Từ sau khi Huân khôi phục lại ký ức thì gần đây nàng thường tự mình nhảy ra.
“Thương!” Huân thản nhiên nói.
“Làm gì?” La Chinh lại hỏi.
“Mấy trận đấu này, cứ để ta hoạt động một chút” Khoé miệng Huân hơi nhếch lên.
Có lẽ là vì phải ẩn mình trong cơ thể La Chinh quá lâu nên Huân mới đưa ra yêu cầu này.
Nhớ đến một thương Huân đâm ra khiến lòng người kinh hãi ở thánh địa Thiên Vũ, đúng là La Chinh muốn mở mang kiến thức thương pháp của Huân một chút, vì vậy La Chinh gõ nhẹ lên nhẫn tu di một cái, một cây trường thương lập tức bay về phía của Huân.
Tay Huân cầm trường thương, khí thế bỗng nhiên thay đổi.
Từ trong đôi mắt ẩn chứa ngọn lửa kia của Huân tản ra sát khí vô tận!
“Sao, sao lại đổi người rồi?”
“Đó là Vương của Yêu Dạ tộc chúng ta! Có thể nhìn thấy Vương chiến đấu, cảm giác vô cùng vinh hạnh!”
“Đó là kiếm linh của La Chinh, cũng có thể xem là phân thân của La Chinh.
Dùng phân thân để chiến đấu cũng bình thường.
Có điều, phân thân này lại có ý thức của chính mình, điều này…”
Ánh mắt gã Chiến Tôn Ma tộc trên sàn đấu loé lên, đến lúc này gã đã không chú ý được nhiều như vậy nữa, trong mắt gã chỉ có La Chinh! Liều lĩnh, cho dù gã có hy sinh tính mạng mình thì cũng muốn giết chết La Chinh.
Chỉ cần La Chinh chết, cho dù gã có mất mạng thì cũng sẽ trở thành anh hùng của Ma tộc!
Song Ma thánh địa vô cùng tôn sùng chủ nghĩa anh hùng.
Chết trận sa trường, đối với bọn chúng mà nói là một loại vinh quang.
Vì vậy gã mới mặc kệ kiếm linh gì đó, cũng mặc kệ La Chinh có muốn chiến đấu hay không.
Dù sao bước lên sàn đấu rồi thì mục tiêu duy nhất của gã chính là giết La Chinh.
Chiến Tôn Ma tộc vận động một chút, cương nguyên trong cơ thể liên tục tràn xuống dưới chân, sau đó dưới cương nguyên đang bạo phát, gã Chiến Tôn Ma tộc này giống như một con voi lớn đang nổi điên, trực tiếp lách qua Huân, xông về phía La Chinh!
“Đối thủ của ngươi, là ta” Vẻ mặt Huân lạnh nhạt, trường thương trong tay lặng yên không tiếng động vẽ một đường trên không trung, bay về hướng gã Chiến Tôn Ma tộc.
“Cút!” Gã Chiến Tôn Ma tộc mạnh mẽ xông tới, đồng thời dùng một đao ngăn lại đòn này của Huân.
Gã hoàn toàn không hề dừng lại, vẫn lao về phía La Chinh như trước.
Mà La Chinh thì đứng ở một góc sàn đấu, hai tay buông thõng, vẻ mặt lạnh nhạt.
Đối mặt với gã Chiến Tôn Ma tộc này, hắn hoàn toàn không tiến vào trạng thái chiến đấu.
“Dám vũ nhục ngô Vương, nhất định phải xử tử tên Ma tộc này!”
“Tất nhiên ngô Vương sẽ lấy mạng hắn!”
Thấy gã Chiến Tôn Ma tộc mắng một chữ “cút” với Huân, không ít người Yêu Dạ tộc đứng xem trên khán đài đều ầm ĩ lên.
Vương trong tộc bọn họ sao lại để người ta vũ nhục được chứ? Nếu không phải vì bị quy tắc sàn đấu giới hạn, thì chỉ sợ những Chiến Tôn Yêu Dạ tộc này đã sớm xông hết lên rồi!
Sau khi trường thương của Huân bị gã Ma tộc ngăn lại, mũi thương vẽ một đường vòng cung dài trên không trung.
Sau đó Huân nhẹ nhàng rung thương một chút, vậy mà cán trường thương đã bị nàng trực tiếp uốn cong, giống như một con rắn độc đang ngẩng đầu!
Sau đó cánh tay trắng nõn của nàng nhẹ nhàng vung lên, trường thương bị nàng ném một cái, mũi thương kia xé rách không khí vang lên một tiếng “đùng” thật lớn, chui thẳng ra sau lưng gã Chiến Tôn Ma tộc kia.
La Chinh không chuyển mắt, nhìn chằm chằm vào gã Chiến Tôn Ma tộc này, vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí hắn còn có thời gian rảnh rỗi nhắc nhở gã, chỉ ra sau lưng gã đang có nguy hiểm.
Tu vi đã đến cảnh giới Chiến Tôn này thì nhạy cảm đến mức nào? Sao gã Chiến Tôn Ma tộc này không cảm nhận thấy nguy hiểm ở đằng sau được?
Nhưng La Chinh đã gần ngay trong gang tấc! Hơn nữa nhìn qua, hắn còn không có ý định phản kháng!
Cho dù bị trường thương kia đâm xuyên thì sao? Chỉ cần chém được La Chinh, vậy thì hắn chính là công thần của Ma tộc!
Vì vậy gã Chiến Tôn Ma tộc này không hề kiêng dè trường thương sau lưng.
Gã vốn đã có suy nghĩ muốn liều mạng, loại suy nghĩ này không chỉ gã mới có mà tất cả người Ma tộc đều có!
Trong nháy mắt vọt đến trước mặt La Chinh, cương nguyên trong tay gã Chiến Tôn Ma tộc này bộc phát, lực lượng mạnh mẽ rót vào trong đao, một đao kia giống như ẩn chứa lực lượng cả đời này của gã.
“Chết cho ta!”
Gã Chiến Tôn Ma tộc gào lên.
Đáng tiếc gã vừa mới nâng đao thì mũi trường thương của Huân đã chui vào từ phía sau lưng.
Gã Chiến Tôn Ma tộc vốn muốn dựa vào thân thể cao lớn cường tráng của mình mà cố gắng chống lại một thương này của Huân, liều chết cũng muốn dùng một đao đánh chết La Chinh.
Chẳng qua Chiến Tôn Ma tộc đã đánh giá thấp uy lực một thương này của Huân rồi.
Lúc còn ở thánh địa Thiên Vũ, Huân chỉ tiện tay đâm ra một thương, mà trong một thương ấy lại chất chứa khí thế quỷ dị, không chỉ khiến La Chinh phải kinh hãi mà còn khiến tim Lưu Vũ phải đập nhanh một hồi.
Thực lực của kiếm linh vốn tăng lên theo sự tăng trưởng tu vi của chủ nhân, lúc trước khi Huân chỉ sử dụng Kiếm Vũ, thực lực không khác La Chinh là bao.
Nhưng bây giờ, thứ Huân sử dụng là thương, mà võ kỹ nàng tu luyện lại chính là thương pháp, là truyền thừa cao cấp nhất của Yêu Dạ tộc!
Tuy Huân không nói thương pháp của nàng thuộc loại võ kỹ nào, thế nhưng theo La Chinh đoán thì thương pháp này ít nhất cũng là một môn thần võ tối cao!
“Bùm!”
Trường thương của Huân đâm vào sau lưng gã Chiến Tôn Ma tộc, trong đó bỗng nhiên lại bộc phát ra một vòng xoáy sát khí mãnh liệt.
Vòng xoáy sát khí này cũng không phải xoay tròn về hướng trung tâm mà là khuếch tán ra bốn phương tám hướng!
Trong nháy mắt vòng xoáy đã lan rộng, vặn nát thân thể gã Chiến Tôn Ma tộc.
Mà một đao do gã Chiến Tôn Ma tộc này bổ về phía La Chinh thì chẳng thể nào bổ xuống được nữa.
“Leng keng” Đao của gã Chiến Tôn Ma tộc rơi xuống đất, phát ra tiếng vang chói tai.
Từ đầu tới cuối La Chinh không hề di chuyển dù chỉ một bước.
Đối diện với sự tập kích chính diện của gã Chiến Tôn kia, hắn lại có thể bình tĩnh như thế, đúng là hắn vô cùng tin tưởng vào thực lực của Huân.
Có điều trên mặt Huân lại toát ra biểu cảm lạnh nhạt vô vị, nàng bĩu môi nói: “Hắn không đánh với ta”
La Chinh cười ha ha: “Sẽ có người đánh với ngươi thôi”
La Chinh đã hiểu rõ tính cách Ma tộc, chỉ cần hắn lên sàn đấu thì người Ma tộc sẽ liên tục nhảy lên cho mà xem!
Lúc ở tầng thứ mười, La Chinh đã suy nghĩ cặn kẽ rồi mới chọn tiến vào tầng thứ mười một.
Chiến tranh bên ngoài mảnh đất nguyền rủa đã lâm vào cục diện bế tắc.
Nếu ngày nào thánh địa Thiên Vũ không thu binh thì ngày đó Ma tộc không dám đánh thánh địa Tử Tâm.
Thánh địa Tử Tâm muốn kéo dài, thánh địa Thiên Vũ chẳng sợ hao tổn, có điều đối với Song Ma thánh địa mà nói, thời gian đã không còn nhiều lắm.
Nửa tháng đối với võ giả mà nói không khác gì một cái chớp mắt cả.
Ngoài cách tìm cơ hội phá thế cục bên ngoài mảnh đất nguyền rủa, thì bây giờ giết La Chinh rõ ràng lại càng trực tiếp hơn.
Căn cứ vào điều này, Chiến Tôn Ma tộc liên tục, không ngừng bước lên sàn đấu!
La Chinh vừa dứt lời, gã Chiến Tôn Ma tộc thứ hai đã nhảy lên sàn đấu…
La Chinh chìa tay ra về phía Huân, cười nhạt nói: “Vẫn là ngươi lên?”
Huân gật đầu, bỗng nhiên xoay người, trường thương bắn ra, mũi thương nhắm thẳng vào đối thủ thứ hai của mình.
Đối thủ thứ nhất hoàn toàn là liều mạng nhào về phía La Chinh, không có bất kỳ sự né tránh hay phòng ngự nào đối với một thương của Huân.
Đó là vì gã không thèm để ý đến thực lực của Huân.
Gã Chiến Tôn Ma tộc thứ hai lại có vẻ cẩn thận hơn rất nhiều.
Trong cái nhìn của hắn, nếu cứ dốc sức liều mạng mà có thể giết được La Chinh thì tất nhiên gã sẽ chọn làm vậy.
Nhưng trong tình huống trước mắt này, đừng nói là liều mạng, cho dù là miễn cưỡng tới gần La Chinh thì cũng sẽ bị một thương của cô gái kia cắm nát! Hoàn toàn không có cơ hội để dốc sức liều mạng.
Giờ quan trọng nhất là phải tiêu diệt cô gái trước mắt này đã…
Đáng tiếc gã Chiến Tôn Ma tộc này vẫn không thể xác định được chính xác thực lực của Huân.
Trong thương pháp của Huân có ẩn chứa một loại “thế” đặc biệt.
Loại “thế” này cho dù là La Chinh hiện tại cũng không thể nào lĩnh ngộ được.
Mỗi một thương nàng đâm ra đều có một luồng chấn động vô hình, trong luồng chấn động này ẩn chứa lực lượng mà La Chinh không thể nào giải thích được.
Thật ra đến thiên tài đứng đầu thánh địa Thiên Vũ là Lưu Vũ cũng không thể giải thích lý do.
Có đôi khi La Chinh cảm thấy, luồng chấn động vô hình kia hình như có hơi tương tự với lực lượng của khí linh trong tháp Tội Ác.
Lực lượng khí linh trong tháp Tội Ác có được dường như là nhờ truyền thừa từ chủ nhân của tháp Tội Ác.
Chẳng lẽ giữa bọn họ có mối liên quan nào đó?
Có lẽ La Chinh phải tìm cơ hội để hỏi một chút.
Chỉ cần là người sáng suốt đều có thể nhìn ra, gã Chiến Tôn Ma tộc thứ hai này hoàn toàn không phải là đối thủ của Huân.
Độ sắc bén trong thương pháp của Huân đã vượt xa sức tưởng tượng của đám Chiến Tôn ở tầng thứ mười một này.
Chỉ mười thương, vũ khí của gã Chiến Tôn Ma tộc kia đã bị vỡ thành những mảnh nhỏ như hạt gạo, một thương cuối cùng trực tiếp đâm xuyên qua yết hầu gã.
Sau khi gã Chiến Tôn Ma tộc ngã xuống đất thì có một luồng ánh sáng màu trắng bắn thẳng về ngực La Chinh.
Ánh sáng tạo hoá của hai gã Chiến Tôn Ma tộc còn nhiều hơn số ánh sáng tạo hoá mà mười Chiến Tướng tích luỹ được.
Bây giờ xem ra La Chinh bị ép lên tầng thứ mười một, có lẽ cũng là một lựa chọn tốt.
Thời gian Huân dùng để đánh chết hai gã Chiến Tôn Ma tộc chỉ tốn không tới hai nén nhang.
Vốn còn có mấy gã Chiến Tôn Ma tộc đang kích động, trong lòng có chút ngứa ngáy.
Nhưng đến cửa của Huân bọn chúng còn không qua được, thì làm sao đi khiêu chiến với La Chinh được đây?
Chương 612: Quy tắc mới
Trong Tiểu Thế Giới số hai ở đỉnh tháp Tội ÁcTrên mặt rất nhiều Chiến Tôn cấp cao Ma tộc đã hiện rõ vẻ suy sụp.
Tuy trong tầng 11 có không ít Chiến Tôn Ma tộc vẫn khiêu chiến La Chinh, nhưng trong lòng họ hiểu rõ, việc này cũng chỉ vô ích.
Ban đầu khi La Chinh vẫn còn là Chiến Tướng đã có thể đánh bại Nguyệt Thủ một cách dễ dàng.
Bây giờ La Chinh đã là Chiến Tướng cấp hai, đối mặt với những Chiến Tôn bình thường thì căn bản không sợ.
Điều quan trọng nhất là La Chinh không phải đồ ngốc.
Cho dù có thể thắng được La Chinh trên sàn đấu thì sao? Hắn vẫn có thể sử dụng sức mạnh của tháp Tội Ác để giết người…
Quy tắc không tồn tại trong mắt kẻ mạnh, chúng chỉ được dùng để ràng buộc kẻ có thực lực yếu mà thôi.
Trông chờ việc La Chinh tuân thủ quy tắc? Đó mới là chuyện mơ mộng viển vông.
Những Chiến Tôn cấp cao này cũng hiểu rõ cả.
Không ít Chiến Tôn Ma tộc đã nhìn rõ cục diện.
Lúc này, trong tháp Tội Ác, Ma tộc không còn đại thế gì nữa, không ít Chiến Tôn cấp cao đã bắt đầu thu dọn tàn cuộc, chuẩn bị dẹp đường hồi phủ.
“Chúng ta vẫn còn một cơ hội đọ sức cuối cùng” Lúc này, Mạnh Thiên đột nhiên nói: “Ai bằng lòng ở lại?”
“Ý ngươi là liều mạng với La Chinh?” Một gã Chiến Tôn cấp cao hỏi.
Mạnh Thiên lạnh lùng lườm gã Chiến Tôn cấp cao đó một cái, đầu óc mấy tên đồng sự của mình có lúc hoạt động không tốt lắm.
Một gã Chiến Tôn cấp cao khác lại nói: “Đúng là vẫn còn một cơ hội cuối cùng!”
Mạnh Thiên bắt đầu cười: “Hơn nữa, khả năng thắng còn rất lớn”
Càng ngày càng nhiều Chiến Tôn bắt đầu sực tỉnh.
Trong mắt bọn họ lại toát lên niềm hi vọng.
Đúng vậy, thời gian chỉ còn lại chưa đến nửa tháng nữa, La Chinh muốn đuổi hầu hết Ma tộc ra khỏi tháp Tội Ác, nhưng hắn lại không có cách nào để đuổi hết toàn bộ ra ngoài! Ban đầu họ đã giấu hai vị cường giả Chiến Thánh trong mật đạo dưới tháp Tội Ác, mà trong đó còn có thể tránh được Huyền Minh Tử Quang.
Đợi đến lúc Huyền Minh Tử Quang trong động Huyền Minh yếu đi, rất có khả năng La Chinh sẽ vào trong đó thăm dò.
Cho dù năm nay không đi thì năm sau, mà năm sau không đi năm tới sẽ đi thôi!
Tuổi thọ của Chiến Tôn cấp cao thường rất dài, vài năm ngắn ngủi thế này thì vẫn có thể đợi được!
Vả lại trong mật đạo còn có thể tu luyện!
Không ít Chiến Tôn cấp cao có mặt ở đây như Mạnh Thiên, bọn họ luôn khống chế tu vi của bản thân, tránh để bản thân đột phá cảnh giới Chiến Thánh, bị mảnh đất nguyền rủa ảnh hưởng.
Nếu bây giờ bọn họ lựa chọn ẩn mình vào trong mật đạo, sau đó tìm cơ hội đột phá, trở thành cường giả Chiến Thánh, sau đó đợi La Chinh đi vào động Huyền Minh…
La Chinh quả là thiên tài, thực lực bộc phát ra thực sự rất mạnh, nhưng chẳng qua cũng chỉ đủ đối phó với Chiến Tôn bình thường mà thôi.
Trong mắt đám Chiến Tôn cấp cao thì La Chinh vẫn không đáng nhắc tới, chứ chưa nói tới chuyện chẳng cần bao lâu, Chiến Tôn cấp cao trốn trong mật đạo sẽ có thể tiến vào cảnh giới Chiến Thánh.
Vào trong động Huyền Minh, La Chính không thể mượn sức mạnh của tháp Tội Ác nữa, khi đó muốn diệt La Chinh không phải là chuyện quá khó!
“Bây giờ phải lên kế hoạch cho chuyện này.
Thánh địa Tử Tâm chắc chắn không lấy được rồi, nửa tháng sau, mọi người chỉ có thể nhường lại tháp Tội Ác” Mạnh Thiên lại nói: “Ta đã áp chế tu vi nhiều năm, muốn đột phá Chiến Thánh không khó.
Còn ai đồng ý theo ta?”
“Ta!” Một gã Chiến Tôn cấp cao cất giọng ồm ồm.
“Ta nữa!”
“Ta cũng có thể đột phá trong thời gian ngắn!” Đại đa số Chiến Tôn cấp cao trong tháp Tội Ác đều áp chế tu vi.
Suy cho cùng thì tốc độ tu luyện trong tháp Tội Ác nhanh hơn bên ngoài không ít.
Một khi rời khỏi tháp Tội Ác, sau này cũng không còn cơ hội quay lại.
Dễ thấy lợi ích của việc áp chế tu vi vô cùng rõ ràng.
Bây giờ áp chế càng chặt thì sau khi đột phá Chiến Thánh, tu vi lên càng nhanh.
Giống như một người bị áp bức càng nhiều, sức phản kháng sẽ càng mạnh mẽ.
Mạnh Thiên quét mắt vài lượt rồi nói: “Nguyên Bạch, Thiên Hổ, hai ngươi ở lại”
Trong số những người nắm giữ chỗ ngồi, Nguyên Bạch và Thiên Hổ lần lượt xếp thứ 18 và 22.
Bản thân Mạnh Thiên không thể ở lại, gã vẫn là người đứng đầu Ma tộc trong tháp Tội Ác, gã ở lại sẽ dễ khiến người khác chú ý.
Ánh mắt Mạnh Thiên lóe lên, nhìn Nguyên Bạch và Thiên Hổ rồi nói: “Ma tộc chúng ta có thể quay lại tháp Tội Ác lần nữa hay không đều phải trông chờ vào hai ngươi rồi!”
Trên mặt hai gã Chiến Tôn cấp cao Nguyên Bạch và Thiên Hổ bỗng lộ ra sát khí nồng đậm: “Xin cứ yên tâm, chỉ cần tên nhóc kia dám bước vào trong động Huyền Minh, ta nhất định sẽ xé hắn thành trăm mảnh!”
Thời gian nửa tháng, chớp mắt đã qua.
Toàn bộ đại lục Hải Thần đều bị bao bọc bởi bầu không khí kỳ lạ.
Tuy Song Ma thánh địa đã tuyên chiến với thánh địa Tử Tâm, nhưng cứ luôn tuyên mà không chiến, cả thánh địa Thiên Vũ cũng rơi vào tình trạng tương tự…
Mà sau khi thời hạn một tháng hoà hoãn La Chinh cho Mạnh Thiên kết thúc, Song Ma thánh địa đã lui binh, đồng thời, Lưu Vũ cũng lui về thánh địa Thiên Vũ.
Còn trong tháp Tội Ác, Ma tộc lần lượt rời đi.
Ma tộc hưng thịnh là dựa vào tháp Tội Ác.
Lúc khí thế mạnh nhất, dường như đã độc chiếm cả tháp, vậy mà bây giờ lại không thể không rời khỏi.
Cảnh này khiến sinh linh các tộc khác thổn thức không thôi.
“Tên nhóc Nhân tộc này quả thật đã tạo ra kỳ tích.
Chỉ dùng sức một người đã đuổi cả Ma tộc ra khỏi tháp Tội Ác!”
“Sao đột nhiên ta lại cảm thấy Ma tộc có chút đáng thương nhỉ?”
“Đáng thương gì chứ! Nếu lúc đầu ngươi bị Ma tộc đàn áp thì sẽ hiểu, bọn họ có ngày hôm nay cũng là tự chuốc lấy thôi!”
Hôm đó, không ít sinh linh đều ra đứng ở cửa tháp Tội Ác, nhìn từng tốp người Ma tộc lần lượt rời đi.
Chiến Tướng, Chiến Giả, thậm chí là rất nhiều Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc, từng người, từng người một rời khỏi tháp Tội Ác.
Cho dù trên mặt họ thể hiện rõ vẻ cực kỳ không muốn, thế nhưng lúc này họ không được lựa chọn.
La Chinh đã có nói, kể từ hôm nay, chỉ cần nhìn thấy bất cứ một người Ma tộc nào xuất hiện trong tháp Tội Ác thì sẽ ra tay giết chết.
Dưới tình huống này, nếu Ma tộc vẫn ở lại trong tháp Tội Ác thì chẳng phải là tìm chết sao?
Vô số người Ma tộc xếp thành một đường thẳng hướng về phía Bắc mảnh đất nguyền rủa.
Ở đó có hai toà truyền tống trận, lần lượt dẫn đến thánh địa Viêm Ma và thánh địa Khủng Ma.
Trong lòng tuyệt đại đa số người Ma tộc đều ngập đầy nỗi mất mát, tức giận và không cam tâm.
Họ nghĩ mãi cũng không ra, chủng tộc lớn mạnh như bọn họ, tại sao vô duyên vô cớ lại bại trong tay một tên nhóc Nhân tộc?
Chỉ có một số vô cùng ít các Chiến Tôn cấp cao mới hiểu rõ, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ quay lại.
Điều đó được quyết định bởi lúc La Chinh bước vào động Huyền Minh.
Chỉ cần giết La Chinh, Ma tộc có thể chiếm giữ chỗ ngồi trên đỉnh tháp lần nữa, một lần nữa khống chế toà tháp này! Đứng trên đài ở phần đáy* tháp Tội Ác, ánh mắt La Chinh tĩnh lặng.
*Bởi tháp Tội Ác bị lộn ngược, phần đỉnh cắm sâu xuống đất nên phần đáy nổi trên mặt đất, cũng là phần cao nhất trên mặt đất.
Khoảng thời gian này, ánh sáng tạo hoá mà La Chinh hấp thụ có lẽ nhiều hơn gấp trăm lần khi trước, tu vi của hắn cũng tăng lên vượt bậc.
Tháp Tội Ác đúng là một thánh địa tu luyện, bây giờ hắn đã là Chiến Tướng cấp sáu rồi.
Mà theo tình hình La Chinh được biết, phải ba đến bốn tháng nữa Huyền Minh Tử Quang trong động Huyền Minh mới từ từ suy yếu.
Vì vậy thời gian của La Chinh vẫn dư dả.
Theo hắn được biết, mỗi năm đều có một khoảng thời gian Huyền Minh Tử Quang yếu đi, nhưng thời gian này không cố định lắm, có khi sớm một tháng, cũng có khi cũng sẽ muộn một tháng.
Nhưng một khi bắt đầu thì trong vòng một tháng, những tia Tử Quang này đều không gây tổn hại gì.
Truyền thừa trong động Huyền Minh, ta nhất định phải lấy được! Tin rằng không bao lâu nữa, ta đã có thể về Trung Vực được rồi…
Nghĩ đến đây, ánh mắt La Chinh híp lại, thế nhưng lần này nhìn xuống dưới, hắn bỗng nhìn thấy Mạnh Thiên ở phía xa đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía mình nở một nụ cười quỷ dị.
Nhìn thấy nụ cười của Mạnh Thiên, trái tim La Chinh đập nhanh một nhịp, nhíu mày lại.
“Xem ra Ma tộc không dễ dàng bỏ qua như vậy” La Chinh thản nhiên nói thầm trong lòng.
Sau đó hai chân La Chinh bắt đầu chìm xuống, cả người hắn đã chìm vào trong tháp Tội Ác.
Bởi vì cả tòa tháp Tội Ác được dựng ngược trên mảnh đất nguyền rủa, chứ thực ra lúc này La Chinh đang đứng ở tầng thấp nhất tháp Tội Ác.
Sau khi thân thể hắn hoà vào trong tháp thì không ngừng len lỏi xuống phía dưới.
Tầng thứ nhất, tầng thứ hai… tầng thứ mười, tầng mười bốn, tầng mười lăm.
Rất nhanh, La Chinh đã đến đỉnh tháp!
Bây giờ đối với La Chinh mà nói, “sàn trống” hay tư cách lên tầng gì đó đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Ngay cả Ma tộc cũng bị một mình La Chinh đuổi đi, từ lâu hắn đã không cần phải tuân theo quy tắc của tháp Tội Ác nữa rồi.
Đứng trong sảnh trung tâm của tầng mười lăm, La Chinh bỗng thản nhiên nói: “Tất cả những kẻ nắm giữ chỗ ngồi đều ra đây đi.
Đến lúc lập quy tắc mới rồi”
Chương 613: Phân bổ chỗ ngồi
Ma tộc đã bị đuổi ra khỏi tháp Tội Ác, bây giờ đương nhiên đến đã lúc chia lại chỗ ngồiLúc trước Ma tộc chiếm cứ 26 chỗ ngồi, như vậy 26 chỗ ngồi này được phân bổ thế nào?
Trong lòng mỗi người nắm giữ chỗ ngồi của các chủng tộc đều có tính toán riêng.
Đồng thời họ cũng rất rõ, 26 chỗ ngồi này, La Chinh muốn phân bổ thế nào thì phân thế ấy!
Dựa vào cục diện hiện tại để phán đoán thì La Chinh chỉ phải kiêng dè duy nhất Yêu Dạ tộc mà thôi.
Suy cho cùng thì trên thực tế, thánh địa Tử Tâm được thánh địa Thiên Vũ bảo hộ.
Nếu Yêu Dạ tộc không ra mặt thì Song Ma thánh địa vẫn đủ sức san bằng thánh địa Tử Tâm.
Tuy toà tháp Tội Ác này quan trọng, nhưng một thánh địa muốn nổi dậy thực sự thì còn cần phải có nền tảng mấy mươi năm, mấy trăm năm, thậm chí là hàng ngàn năm!
Cho nên người nắm giữ chỗ ngồi của các chủng tộc khác dự đoán, 26 chỗ ngồi này sẽ có được phân bổ cho Yêu Dạ tộc một phần, một phần khác thì phân bổ cho Nhân tộc.
Còn về phần các chủng tộc khác… chỉ cần La Chinh không động vào chỗ ngồi của bọn họ đã coi như phải tạ ơn trời đất rồi.
Vô số Chiến Tôn cấp cao dần dần tụ lại trong đại sảnh hình tròn, họ đều nhìn La Chinh bằng ánh mắt phức tạp, mỗi người đều có suy nghĩ riêng trong lòng.
Ai có thể ngờ được, người lập lại quy tắc lại là một Chiến Tướng Nhân tộc?
Đương nhiên vì để giành được một chỗ ngồi, các chủng tộc đều dùng hết khả năng, thậm chí trả giá bằng tính mạng! Nhưng một Chiến Tướng Nhân tộc chỉ bằng tay không đã đuổi Ma tộc đi khỏi, một phát liền nắm giữ cả 26 chỗ ngồi.
Sự khác biệt này không phải quá lớn sao? Chiến Tôn cấp cao của vô số chủng tộc khác không thể không phục.
Vả lại, với năng lực hiện giờ của La Chinh, hắn thậm chí có thể đuổi hết toàn bộ các chủng tộc khác đi, bao gồm cả Yêu Dạ tộc.
Đương nhiên, rõ ràng La Chinh sẽ không làm vậy.
Đối với La Chinh mà nói, đuổi hết những tộc khác đi cũng không có quá nhiều lợi ích, huống hồ tuy tháp Tội Ác quan trọng, nhưng sự phát triển của thánh địa càng quan trọng hơn.
Cũng như câu nói “còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”*, mọi người xem trọng tháp Tội Ác, hay muốn phát triển thánh địa của chủng tộc mình hơn?
*Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây: câu ca dao thể hiện ý chí không bao giờ khuất phục trước hoàn cảnh của người Việt.
Nếu La Chinh đuổi cùng giết tận hết tất cả các tộc, thì bọn họ sẽ liên thủ với Song Ma thánh địa, từ đó thánh địa Tử Tâm sẽ bị tiêu diệt.
Đối với quy tắc của tháp Tội Ác, La Chinh cũng đã suy nghĩ kỹ càng.
Thật ra trải qua bao nhiêu năm như vậy, bộ quy tắc đặt ra bây giờ quả thực không tồi.
Chỉ cần là sinh linh bước vào tháp Tội Ác thì đều phải không ngừng qua lại trên lằn ranh sống chết, chỉ có anh hùng thực sự mới có thể từng bước đi lên.
Võ giả có thực lực mạnh mẽ thì sẽ có được nhiều tài nguyên hơn, đạt được nhiều ánh sáng tạo hóa và điểm tích luỹ hơn.
Ngược lại, võ giả có thực lực yếu kém sẽ trực tiếp bị loại, thậm chí trở thành chất dinh dưỡng cho tháp Tội Ác.
Tháp Tội Ác này chỉ là một mô hình thu nhỏ của thế giới võ giả.
“Quy tắc nên thay đổi thế nào?” Một Chiến Tôn cấp cao của Cự Nhân tộc hỏi.
La Chinh cười nhẹ: “Hiện giờ quy định từ tầng một đến tầng mười bốn sẽ không thay đổi”
“Tiếp đó?” Một vị Chiến Tôn cấp cao khác của Thú tộc nói.
Quy tắc từ tầng một đến tầng mười bốn không ảnh hưởng đến những người nắm giữ chỗ ngồi này, nên những Chiến Tôn cấp cao vốn cũng không quan tâm lắm.
Điều quan trọng nhất là ở tầng thứ mười lăm phân chia ra sao? La Chinh rốt cuộc muốn làm thế nào? Xoá bỏ chỗ ngồi sau đó độc chiếm một mình? Hay vẫn giữ nguyên tắc hiện giờ? Đây mới là điều họ quan tâm nhất.
“Giữ lại toàn bộ chỗ ngồi trong tầng thứ mười lăm, Ma tộc là ta đuổi đi, 26 chỗ ngồi này do ta tự ý phân chia” La Chinh nhẹ nhàng nói
Câu này bỗng chốc khiến không ít Chiến Tôn cấp cao thở phào.
Xem ra La Chinh này không bá đạo như họ nghĩ.
Tuy trong tay đám Chiến Tôn cấp cao này có không ít tin tình báo về La Chinh, nhưng họ lại sợ hắn ngang ngược hơn cả Ma tộc.
Chí ít, nghe giọng điệu của La Chinh bây giờ, thì chưa đến mức sẽ đoạt lấy hầu hết chỗ ngồi của các Chiến Tôn cấp cao.
Chỉ là hắn vẫn chưa nói hết, nên chưa biết hắn còn yêu cầu gì.
La Chinh ngừng một lúc, rồi lại nói tiếp: “Còn một điểm nữa.
Chỗ ngồi của Nhân tộc và Dạ Yêu tộc sẽ trở thành chỗ ngồi vĩnh viễn, không thay đổi luân phiên với các chủng tộc khác!”
“Chỗ ngồi vĩnh viễn?”
“Nếu vậy thì chẳng phải Nhân tộc và Yêu Dạ tộc sẽ luôn có chỗ ngồi sao?”
“Vậy thì thật…”
Một trăm hai mươi tám chỗ ngồi trên đỉnh tháp không phải cố định.
Cứ qua một khoảng thời gian thì những người nắm giữ chỗ ngồi sẽ phải tỉ thí với nhau, từ đó tranh đấu vị trí xếp hạng giữa các chỗ ngồi.
Người nắm giữ chỗ ngồi mà có thực lực yếu kém sẽ bị mất chỗ ngồi, thay vào đó sẽ là Chiến Tôn cấp cao mới thăng cấp.
Thực lực của Ma tộc và Yêu Dạ tộc là mạnh nhất, nên số chỗ ngồi họ nắm trong tay cũng nhiều nhất.
Trên thực tế, từ lúc quy tắc này được đặt ra đã nghiêng về chủng tộc lớn mạnh.
Dù gì cũng chỉ có Ma tộc và Yêu Dạ tộc mới có thể sinh ra nhiều thiên tài đến vậy, đoạt được nhiều chỗ ngồi hơn.
Cứ như vậy đã tạo nên tình thế là kẻ mạnh ngày càng mạnh, kẻ yếu ngày càng yếu.
Cho nên Nhân tộc phát triển đã lâu như vậy nhưng cũng chỉ có bốn người nắm giữ chỗ ngồi, vả lại bốn chỗ ngồi này cũng không chắc chắn, không chừng lần quyết đấu kế tiếp, chỗ ngồi của Nhân tộc đã phải giao ra.
Lúc thê thảm nhất, Nhân tộc chỉ nắm giữ mỗi một chỗ ngồi, thậm chí là không có chỗ ngồi nào, cho nên lúc này, bốn chỗ ngồi mà La Chinh thấy vẫn là lúc Nhân tộc mạnh hơn cả.
Nếu chỗ ngồi vĩnh viễn được đặt ra, thì sau này Nhân tộc và Yêu Dạ tộc không cần tham gia tranh đấu nữa, số chỗ ngồi mỗi năm cũng sẽ không ít đi!
Điều này, La Chinh cũng đã suy đi nghĩ lại nhiều lần.
La Chinh biết rõ, cho dù bây giờ hắn đã thay đổi tình trạng của Nhân tộc và thánh địa Tử Tâm, nhưng đây vẫn không phải kế sách lâu dài.
La Chinh không có nhiều thời gian ở trong tháp Tội Ác đến vậy.
Sau khi lấy được truyền thừa, La Chinh sẽ trở về Trung Vực.
Khoảng thời gian này có thể là vài tháng, cũng có thể là một năm, cùng lắm cũng sẽ không vượt quá ba năm.
Một khi bản thân rời khỏi, thánh địa Tử Tâm sẽ không thể vùng dậy trong khoảng thời gian ngắn như vậy.
Cứ cho là Yêu Dạ tộc sẽ vì quan hệ thân thiết mà chăm lo cho Nhân tộc một chút, nhưng muốn Nhân tộc phát triển đến mức độ của Yêu Dạ tộc hiện giờ thì đúng là mơ mộng hão huyền.
Cho nên La Chinh mới nghĩ đến chuyện đặt ra chỗ ngồi vĩnh viễn, chí ít thì cũng bảo đảm được chỗ ngồi của Nhân tộc không bị giảm đi.
Quan trọng hơn nữa là, không chỉ Nhân tộc có được chỗ ngồi vĩnh viễn, mà Yêu Dạ tộc cũng có.
Điều đó đồng nghĩa với việc đặt Nhân tộc và Yêu Dạ tộc ngang hàng nhau.
Nếu các chủng tộc khác không phục về chỗ ngồi vĩnh viễn, trước hết họ phải hỏi Yêu Dạ tộc đã.
Đến lúc đó, Yêu Dạ tộc không cần nể mặt ai, là người đầu tiên bước ra củng cố cái gọi là chỗ ngồi vĩnh viễn.
Đây chính là dự định của La Chinh.
“Đúng vậy.
Chỗ ngồi của Nhân tộc và Yêu Dạ Tộc không cần tranh giành, sẽ được giữ mãi.
Làm như vậy có lợi cũng có hại.
Có hại vì các ngươi sẽ không thể tranh giành chỗ ngồi vĩnh viễn của Nhân tộc và Yêu Dạ tộc.
Ngược lại, có lợi vì Nhân tộc và Yêu Dạ tộc sẽ không mở rộng thêm chỗ ngồi của mình” La Chinh thản nhiên nói.
Bây giờ La Chinh vẫn còn hai mươi sáu chỗ ngồi của Ma tộc phải phân chia, nếu đưa hết cho Nhân tộc thì Nhân tộc sẽ có ba mươi chỗ ngồi, vậy là đủ rồi.
“Có ai phản đối không?” La Chinh hỏi.
Đa số Chiến Tôn cấp cao đều không lên tiếng.
Họ hiểu rằng dù có lên tiếng cũng vô dụng.
Vả lại, La Chinh nói cũng có lý.
Yêu Dạ tộc và Nhân tộc gộp lại cũng gần năm mươi chỗ ngồi, như vậy hơn bảy mươi chỗ ngồi còn lại sẽ do các chủng tộc khác phân chia.
Huống chi các chủng tộc khác lúc trước vẫn lo sợ Ma tộc và Yêu Dạ tộc sẽ không ngừng mở rộng thế lực, nếu như phát triển theo quy tắc cũ thì chỗ ngồi mà Yêu Dạ tộc và Ma tộc có được sẽ ngày càng nhiều, chỗ ngồi của các tộc khác sẽ ngày càng ít.
Kết quả cuối cùng chính là tất cả các chỗ ngồi đều rơi vào tay Yêu Dạ tộc và Ma tộc.
Quy tắc mà bây giờ La Chinh đưa ra đã ngăn cản bước chân khuếch trương của Yêu Dạ tộc, đồng nghĩa với việc chỗ ngồi của Yêu Dạ Tộc và Nhân Tộc mãi mãi chỉ ở con số đó… Như vậy cũng không hẳn là chuyện xấu.
“Không có ý kiến…”
“Ta cũng không có ý kiến”
Vốn dĩ La Chinh nói ra những điều này cũng không phải để mong họ đồng ý.
Hai mươi sáu chỗ ngồi của Ma tộc, La Chinh chỉ phân cho Yêu Dạ tộc tám chỗ, như vậy số chỗ ngồi của Yêu Dạ Tộc sẽ thành hai mươi bốn, còn Nhân tộc có được hai mươi hai, một bước trở thành thế lực thứ hai trong tháp Tội Ác.
Còn về phần Lăng Yên và Triệu Phần Cầm muốn phân chia số chỗ ngồi đó ra sao thì không cần La Chinh nhúng tay vào.
Lăng Yên thấy vẫn tốt.
Có thêm tám chỗ ngồi là một chuyện tốt đối với Yêu Dạ tộc, nhưng vẫn chưa đến mức khiến nàng kích động.
Nhưng bốn người nắm giữ chỗ ngồi của Nhân tộc thì khác.
Hai người Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc cứ như tắm gió xuân, bỗng chốc có thêm mười tám chỗ ngồi, nên chia thế nào đây?
Chương 614: Thánh địa Tử Tâm
Phần lớn Chiến Tôn cấp cao đều ở tầng thứ mười bốn của tháp Tội ÁcChiến Tôn cấp cao ưu tú nhất trong tầng thứ mười bốn, sau khi trải qua tranh giành, có được tư cách của người nắm giữ chỗ ngồi mới có thể vào tầng thứ mười lăm để lấy một không gian độc lập, cũng chính là Tiểu Thế Giới.
Vấn đề là tất cả các Chiến Tôn cấp cao của Nhân tộc lại cũng chỉ có mười bốn người, đây là con số đã tính cả bốn người nắm giữ chỗ ngồi là đám Triệu Phần Cầm, Chu Tử Hạc nữa rồi.
Triệu Phần Cầm bị niềm hạnh phúc đột ngột này phang cho ngất ngây, đến mức hiện giờ hắn thậm chí còn vô cùng phiền muộn, vì không có nhiều Chiến Tôn cấp cao như vậy thì biết phải làm thế nào?
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn dùng chân nguyên truyền âm cho La Chinh.
Cách giải quyết La Chinh đưa ra rất đơn giản, Chiến Tôn cấp cao không đủ vậy thì dùng Chiến Tôn cấp chín để bù vào, Chiến Tôn cấp chín không đủ thì dùng cấp tám…
Có điều, chỗ ngồi cuối cùng vẫn phải chiếm hết.
Triệu Phần Cầm dĩ nhiên không thể để Chiến Tôn cấp chín đảm nhiệm vị trí người nắm giữ chỗ ngồi được, vậy nên cuối cùng vẫn tìm ra một vài Chiến Tôn cấp cao trong thánh địa Tử Tâm bù vào vị trí này.
Dù gì thì một thánh địa Tử Tâm to lớn như vậy, số lượng Chiến Tôn cấp cao vẫn không ít.
Sau khi xử lý xong chuyện này, dưới lời mời của Triệu Phần Cầm, La Chinh vẫn đi đến thánh địa Tử Tâm một chuyến.
Dù là một thành viên của Nhân tộc, nhưng trước giờ La Chinh vẫn chưa từng vào thánh địa Tử Tâm.
Có điều danh tiếng của hắn ở thánh địa Tử Tâm đã cao đến mức khiến người khác phát cáu lên.
Khi La Chinh vừa bắt đầu leo lên tháp Tội Ác, trong thánh địa Tử Tâm đã bắt đầu truyền tin về La Chinh.
Dù gì lúc đó La Chinh thân là Chiến Giả đã khiêu chiến vượt cấp với Chiến Tướng của tộc khác, đủ để những con người trong thánh địa Tử Tâm hãnh diện.
Lúc đó thánh địa Tử Tâm đã khẳng định chắc nịch với hàng ngàn vạn võ giả Nhân tộc trong thánh địa, là sự xuất hiện của La Chinh rất có khả năng sẽ mang đến một chỗ ngồi mới.
Một chỗ ngồi mới thì sẽ có thêm một phần quyền phát ngôn, cũng có thêm năm suất vào động và cả hi vọng nữa…
Chỉ là ngay lúc mọi người đang chú ý thì biểu hiện của La Chinh lại chỉ có thể hình dung bằng câu “một bước lên trời”.
Đây không phải là vấn đề chỗ ngồi nữa, điều này thể hiện La Chinh dựa vào thực lực của bản thân mà kiểm soát cả tháp Tội Ác!
Biểu hiện của một mình La Chinh đã vượt qua mong đợi của mọi người.
Mặc dù vì sự bao vây tấn công của Song Ma thánh địa mà trong thánh địa Tử Tâm xuất hiện một số lời nói không mấy tin tưởng, nhưng sau khi thánh địa Thiên Vũ ra tay thì tâm trạng mọi người cũng đã nhanh chóng ổn định trở lại.
Mà hiện tại, La Chinh thành công xua đuổi tất cả người Ma tộc trong tháp Tội Ác rời đi, ác mộng vắt ngang đỉnh đầu Nhân tộc không ngờ lại tiêu tan không còn nữa…
Phải biết rằng, trong tháp Tội Ác, số người Nhân tộc bị Ma tộc giết nhiều không đếm xuể!
Một ngày sau, La Chinh và đám người Hạ Sương cùng với một vài người nắm giữ chỗ ngồi khác xuyên qua mảnh đất nguyền rủa, thông qua truyền tống trận để đi đến thánh địa Tử Tâm.
Khi La Chinh vừa xuất hiện thì có một chuỗi tiếng hét cực lớn ập tới làm hắn bị dọa một trận!
“La Chinh! La Chinh! La Chinh!”
Truyền tống trận thông giữa thánh địa Tử Tâm với mảnh đất nguyền rủa được lập nên trên một ngọn núi cao, La Chinh đứng ở đỉnh cao quét mắt một vòng, dưới ngọn núi là một mảng người đông nghịt! Những người này nhìn hắn, không ngừng hô hét giống như chào đón một anh hùng nào đó vậy.
Trên mặt Hạ Sương mang theo nụ cười ngọt ngào, đứng ở bên cạnh La Chinh, thân hình mềm mại và đẫy đà vô ý nhích về phía hắn một chút.
Mọi người đều nói, mỹ nhân yêu anh hùng.
Từ lần đầu tiên La Chinh gặp mặt Cảnh đại nhân, khi hắn phóng ra lực linh hồn đuổi hai Chiến Tôn Ma tộc kia đi thì trái tim Hạ Sương đã đập thình thịch, trong lòng có một chút ý mong đợi.
Chỉ đáng tiếc Hạ Sương không đoán ra thái độ của La Chinh, thêm nữa hắn lại có thân phận thần bí, nên nàng cũng dần hiểu ra, có lẽ La Chinh cũng sẽ không ở trên đại lục Hải Thần này lâu.
Chàng thiếu niên này rốt cuộc đến từ đâu?
Hạ Sương phỏng đoán cả trăm ngàn lần trong lòng, nhưng đáng tiếc đại lục Hải Thần là một nơi hơi khép kín, cho dù nàng có tìm kiếm tư liệu lịch sử thì cũng chẳng tìm được một chút dấu vết nào.
Nếu một ngày nào đó hắn đột nhiên rời khỏi thì bản thân nàng có nỡ hay không? Nghe thấy những tiếng hô vang kia, trên mặt Hạ Sương lại hiện vẻ hoang mang.
Ngay lúc này, góc trời xuất hiện ba luồng sáng, người dẫn đầu đứng trên một thanh kiếm, bay về phía này.
Người đó nhìn có vẻ khoảng 40 tuổi, dáng dấp cao lớn phóng khoáng, là một nhân vật tựa như thần tiên.
Khí thế truyền ra từ người họ lập tức khiến La Chinh hiểu rằng, ba người này đều là đại năng Thần Hải Cảnh.
Người dẫn đầu dĩ nhiên là lãnh tụ của thánh địa Tử Tâm – Tư Đồ Hạo Thiên.
Suốt cả quãng đường Hạ Sương đã giới thiệu qua cho La Chinh, còn hai lão giả bên cạnh Tư Đồ Hạo Thiên chính là lãnh tụ tiền nhiệm của thánh địa Tử Tâm, Tư Không Minh và Lý Cửu Hải.
Tư Đồ Hạo Thiên đứng trên đỉnh núi, hành một lễ với La Chinh: “Ngưỡng mộ đại danh của La thiếu hiệp đã lâu, hôm nay được gặp, quả nhiên là thiếu niên anh hùng, tài trí bất phàm!”
“Quá khen!” La Chinh cười khẽ, chào hỏi bọn họ.
“Từ phương xa tới là khách, La thiếu hiệp, mời đến chính điện nói chuyện…”
Sau một hồi hàn huyên, mọi người di chuyển về thánh điện của thánh địa Tử Tâm.
Đây là thánh địa thứ hai mà La Chinh từng đến.
Có thể được gọi là thánh địa, dĩ nhiên phạm vi lớn hơn rất nhiều so với tông môn tứ phẩm và ngũ phẩm.
Hơn nữa trên đại lục Hải Thần có rất nhiều chủng tộc, trong thánh địa này gần như không có con người bình thường, mà chủ yếu ai ai cũng là võ giả.
Nghĩ tới thì những thứ này cũng dễ giải thích.
Hoàn cảnh của đại lục Hải Thần và Trung Vực khác nhau.
Trung Vực gần như hoàn toàn do loài người chiếm cứ, cho dù có tranh đấu gì cũng là tranh đấu giữa các tông môn lớn, cho dù phát động chiến tranh tông môn thì những người dân bình thường bên dưới vẫn có thể sống cuộc sống của mình, chứ không liên quan quá nhiều với võ giả.
Mà đại lục Hải Thần thì lại khác.
Nơi đây nhiều chủng tộc như vậy, quy tắc cạnh tranh ở đây phát triển rất tinh tế.
Nhân tộc vốn dĩ yếu ớt, vì vậy không gian sinh tồn dành cho những người thường có thực lực nhỏ bé ấy lại càng rất rất nhỏ!
Dải đất trung tâm thánh địa cấm bay, nhưng dưới sự dẫn dắt của Tư Đồ Hạo Thiên, đám người La Chinh dĩ nhiên không phải chịu sự hạn chế này.
Chính điện nằm ở một sườn núi bằng phẳng, cả sườn núi đều được lát bằng ngọc thạch trắng, nhìn qua giống như một tiên cung trên trời.
Hai bên chính điện lại tập trung đám thiếu niên thiên tài trẻ trung của Nhân tộc.
Tuy tu vi của những người này không cao, nhưng đều là những người có thiên phú trong vạn người chọn một.
Để bồi dưỡng ra càng nhiều cường giả hơn nên mỗi năm thánh địa Tử Tâm đều sàng lọc ra thiên tài, dốc lòng bồi dưỡng cho đến khi bọn họ trở thành Chiến Tướng, rồi mới gửi họ đến mảnh đất nguyền rủa, bước vào tháp Tội Ác để tu luyện.
Nhưng cùng với việc số chỗ ngồi Nhân tộc nắm giữ tăng lên, thì có lẽ những người này không cần phải đợi đến Chiến Tướng mới vào trong tháp Tội Ác nữa, khi còn là Chiến Giả đã có thể được gửi đi rồi.
Với thế lực của Nhân tộc trong tháp Tội Ác hiện giờ, ít nhất sẽ không cần lo lắng bọn họ sẽ tùy tiện bị giết.
Dù gì thì môi trường trong tháp Tội Ác cũng đã được cải thiện lớn!
“Nhìn kìa, đó chính là La Chinh.
Ta từng nhìn thấy hắn trên Tín Khuê!”
“Nghe nói mặc dù hắn chỉ là Chiến Tướng, nhưng một số Chiến Tôn cũng không phải đối thủ của hắn!”
“Không ngờ sư tỷ Hạ Sương lại đi phía sau hắn nữa chứ! Các người nói xem sư tỷ Hạ Sương liệu có gả cho La Chinh không?”
Nghe thấy đám thiên tài Nhân tộc bên dưới nói chuyện, mặt Hạ Sương thoáng cái đỏ lên.
Những lời này đương nhiên cũng truyền tới tai của đám người Tư Đồ Hạo Thiên.
Có điều, bọn họ chỉ khẽ cười.
Chuyện nhân duyên trong mắt võ giả chung quy lại thì cũng chỉ là một chữ duyên.
Trong những thiên tài thiếu niên này có một đứa trẻ mười bốn tuổi.
Nó nhìn La Chinh đang bay nhanh tới, mặt đỏ bừng lóe lên ánh sáng khác thường.
Thiếu niên này không hề nói gì, nhưng lúc này trong tâm võ đạo của nó đang không ngừng tụ tập chấp niệm mãnh liệt!
“Sau này ta nhất định sẽ trở thành người giống như La Chinh!” Trong lòng đứa trẻ gào thét.
Trên thực tế, sau vài năm, đứa trẻ đó quả thực đã làm được.
Nó trở thành người thứ hai trong tháp Tội Ác được tộc Thiên Vị chứng nhận, vì nó có mệnh cách giống La Chinh.
Nhưng đây cũng là chuyện sau này!
Vào trong đại điện, các loại lễ nghĩa được thể hiện ra rõ ràng, La Chinh quả thực là được tôn sùng làm thượng khách tối cao.
Có thể được một đại năng Thần Hải Cảnh tiếp đãi như vậy đã là vô cùng vinh dự, có điều La Chinh đã không phải là lần đầu trải nghiệm nữa rồi.
Lần trước tình huống gặp phải ở trong thánh địa Thiên Vũ còn kì quái hơn thế này…
Sau đó Tư Đồ Hạo Thiên và La Chinh bàn luận tới chuyện trong tháp Tội Ác.
Với sắp xếp của La Chinh, Tư Đồ Hạo Thiên không tìm được ra bất kì khuyết điểm nhỏ nhặt nào.
Chỗ ngồi vĩnh cửu, Nhân tộc không cần lo lắng về việc mất đi quyền kiểm soát tháp Tội Ác, huống hồ La Chinh còn kéo cả Yêu Dạ tộc vào.
“Nhưng mà, La thiếu hiệp sắp xếp như vậy, có phải trong lòng đã có ý tưởng gì không?” Tư Đồ Hạo Thiên đoán nói.
Điều này không hề khó đoán, chỉ cần La Chinh ở trong tháp Tội Ác một ngày vậy thì trong tháp Tội Ác sẽ không một ai có thể phản kháng hắn, nhưng La Chinh sắp xếp như vậy rõ ràng là đề phòng sau khi hắn đi khỏi tháp Tội Ác, Nhân tộc lại bị suy yếu.
Hiện giờ ràng buộc với Yêu Dạ tộc, từ một góc độ nào đó có thể coi như là vô lo vô nghĩ.
“Quả đúng như vậy” La Chinh gật đầu, thoải mái thừa nhận: “Sau khi thăm dò động Huyền Minh xong thì e là ta phải rời khỏi đây rồi.
Vì vậy, lần này ta tới, là muốn nhờ ngài chỉ bảo về bí mật trong động Huyền Minh!”
Chương 615: Trung tâm
Tuy Tư Đồ Hạo Thiên đã dự liệu được La Chinh sẽ lựa chọn rời đi từ trước, nhưng trên mặt vẫn khó tránh được lộ ra vẻ thất vọngNếu La Chinh có thể ở lại thì thành tựu trong tương lai chắc chắn sẽ còn lớn hơn cả Lưu Vũ của thánh địa Thiên Vũ!
Hơn 200 năm trước, thánh địa Thiên Vũ không hề lớn mạnh như hiện tại, lúc đó là thời điểm Song Ma thánh địa cường thịnh, không một tộc nào dám cướp đi sự nổi bật!
Lúc đầu trên đại lục Hải Thần còn có một tộc khác cũng tương đối lớn là Ảnh tộc.
Thực lực của Ảnh tộc là thánh địa lục phẩm xếp thứ tư trong nhiều tộc, nhưng lại vì xảy ra tranh đoạt với Ma tộc mà cuối cùng Ảnh tộc đã bị Song Ma thánh địa liên thủ tiêu diệt…
Mãi đến khi Lưu Vũ xuất hiện, dẫn dắt Yêu Dạ tộc hướng về đỉnh cao, hiện giờ sự tồn tại của thánh địa Thiên Vũ không hề yếu hơn Song Ma thánh địa.
Trên bia thiên phú, Lưu Vũ chỉ đứng ở hàng thứ hai, nhưng La Chinh thì thậm chí đến hàng thứ nhất cũng không chứa nổi tên hắn, đạt được phong hiệu Thiên Vị.
Huống hồ hiện giờ hắn vẫn là người kiểm soát tháp Tội Ác!
Theo Tư Đồ Hạo Thiên thấy thì thành tựu trong tương lai của La Chinh không thể ước lượng được.
Chỉ đáng tiếc rằng thiên tài này không xuất thân từ thánh địa Tử Tâm, nên Tư Đồ Hạo Thiên cũng không thể cưỡng ép giữ La Chinh.
“Động Huyền Minh? Nghe ý thì ngươi định vào động Huyền Minh trong năm nay?” Tư Đồ Hạo Thiên hỏi.
“Đúng!” La Chinh gật đầu.
“Có phải nhanh quá không? Thực ra mỗi một tộc đều có chỗ ngồi và các suất vào, nhưng thông thường, kẻ vào động Huyền Minh đều là Chiến Tôn.
Mặc dù thỉnh thoảng bọn họ cũng sẽ dẫn theo một số Chiến Tướng vào trong để học hỏi kinh nghiệm, nhưng những Chiến Tướng này chỉ ở vòng ngoài cùng của động mà thôi.
Vì một khi đã vào động Huyền Minh, khả năng chết vô cùng cao!” Tư Đồ Hạo Thiên nói.
Thiên tài được bồi dưỡng ra từ tháp Tội Ác không có một ai chưa từng vào động Huyền Minh.
Năm đó mặc dù Tư Đồ Hạo Thiên cũng có thiên phú cấp Thần, nhưng tên của hắn chỉ dừng ở hàng thứ bảy trên bia thiên phú, nên nếu nói một cách tương đối thì thiên phú này cũng không xuất chúng cho lắm.
Thứ thực sự thay đổi Tư Đồ Hạo Thiên vẫn là cơ duyên trong động Huyền Minh.
Năm đó hắn vào động Huyền Minh mạo hiểm thập tử nhất sinh mới có được kiếm trận Vô Cực, cho dù hiện giờ hắn là đại năng Hải Thần Cảnh thì kiếm trận Vô Cực này vẫn là sát chiêu mà hắn trông cậy nhất!
Có điều, tuy trong động Huyền Minh nhiều cơ duyên, nhưng đó cũng là một vùng đất nguy hiểm.
Tuy vì sự tồn tại của mảnh đất nguyền rủa nên rất nhiều đại năng Hải Thần Cảnh không có cơ hội vào trong động, thế nhưng Tư Đồ Hạo Thiên hiểu rõ, khu vực trung tâm của động Huyền Minh đó, cho dù là hắn hiện giờ đi đến đó thì xác suất bị chết cũng tương đối lớn.
“Không còn thời gian nữa” La Chinh thẳng thắn nói.
Thời gian của La Chinh không hề dư dả, rời đi lâu như vậy hắn căn bản không rõ tin tức của Trung Vực, thực tế bản thân mỗi giờ mỗi phút đều nhớ nhung!
Nhìn biểu cảm của La Chinh, Tư Đồ Hạo Thiên cũng hiểu bản thân không thuyết phục được nữa, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi: “Ngươi biết lai lịch của động Huyền Minh không?”
La Chinh lắc đầu, hắn biết rất ít về động Huyền Minh, Thiên Miểu Tiên Nhân ngoài việc để lại cho hắn một tín vật ra thì không tiết lộ bất kì tin tức gì bên dưới tháp Tội Ác, còn một số tin tức có hạn khác vẫn là do La Chinh tự nghe ngóng được.
“Mặc dù người trên đại lục Hải Thần chúng ta không rõ động Huyền Minh vì sao mà có, cả lai lịch của tháp Tội Ác nữa, thế nhưng qua những năm thăm dò động Huyền Minh, đó thật sự là một chiến trường viễn cổ” Tư Đồ Hạo Thiên chầm chậm nói.
“Chiến trường?” Trên mặt La Chinh lộ vẻ nghi hoặc, những di tích kiểu chiến trường viễn cổ này có không ít.
Trong Trung Vực cũng có không ít chiến trường viễn cổ, nhưng khi thăm dò bên trong thì cũng chỉ phát hiện được một số bảo vật mục nát và xương cốt mà thôi, ngoài ra cũng không có được cơ duyên gì.
Tư Đồ Hạo Thiên gật đầu: “Đúng, có điều động Huyền Minh không phải chiến trường viễn cổ bình thường, theo suy đoán hiện tại thì có lẽ là chiến trường giao đấu của vài trăm vị cường giả mạnh nhất của Thượng Giới!”
“Cường giả mạnh nhất của Thượng Giới?” Ánh mắt La Chinh sáng lên.
Suy đoán này không phải là không có lý.
Sự lớn mạnh của vùng đất nguyền rủa vượt xa ngoài tưởng tượng của La Chinh, cho dù là Chiến Thánh, cường giả Thần Hải Cảnh mà vùng đất nguyền rủa thì cũng phải chết.
Năm đó Thiên Miểu Tiên Nhân trở về từ Thượng Giới, mặc dù vì thọ nguyên sắp tận nên rơi vào tình trạng thiên nhân ngũ suy, nhưng có lẽ vẫn giữ được thực lực mạnh mẽ tương đối.
Vậy mà Thiên Miểu Tiên Nhân lại không đích thân vào tháp Tội Ác.
Mặc dù Thiên Miểu không giải thích gì với La Chinh, nhưng ông từng nói bản thân không đến được nơi đó, xem ra hơn nửa phần cũng là vì kiêng dè uy lực của vùng đất nguyền rủa.
Vùng đất nguyền rủa tồn tại cùng đại lục Hải Thần không biết bao nhiêu năm, cho đến tận hôm nay, lực Chú Sát trong đó vẫn không có bất kì dấu hiệu tiêu tan nào.
Như vậy có thể tưởng tượng được, sinh linh Thượng Giới thông thường căn bản không thể làm được.
Sinh linh Thượng Giới cũng phân ra mạnh yếu, La Chinh dựa vào Thăng Long Đài để phi thăng lên Chân Long giới, mặc dù lúc đó hắn không nhìn ra sự nông sâu trong thực lực của những người trên Chân Long giới đó, nhưng binh lính thông thường so với Cung chủ Long Uyên Cung thì chắc chắn là khác biệt một trời một vực!
Có điều cường giả mạnh nhất trong lời của Tư Đồ Hạo Thiên cụ thể là tu vi như thế nào, thực lực cường hãn đến cảnh giới nào, thì đến bọn họ cũng không thể phỏng đoán được.
Thật ra, khi trở về La Chinh có thể hỏi Thanh Long hoặc Huân.
Lần này đến, La Chinh vốn ôm suy nghĩ muốn xin chỉ bảo, nếu Tư Đồ Hạo Thiên đã từng vào động Huyền Minh thì chuyến này dĩ nhiên phải chuyên tâm nghe ngóng.
“Chiến trường viễn cổ này ở dưới lòng đất, tự tạo thành một cái động, mà đỉnh của tháp Tội Ác thì kéo dài một mạch đến đỉnh chóp của huyệt động.
Mấy năm nay có rất nhiều Chiến Tôn cấp cao vào trong động Huyền Minh, có điều đa số đều chỉ thăm dò bên ngoài mà thôi, chưa có ai dám vào bên trong…”
Nếu La Chinh đã hỏi đến thì Tư Đồ Hạo Thiên cũng không coi hắn là người ngoài nữa.
Chàng thiếu niên Nhân tộc không quen biết này đã cống hiến cho thánh địa Tử Tâm nhiều như vậy, thế nên Tư Đồ Hạo Thiên có giúp nhiều hơn cũng không than nhiều nửa lời.
Nghe Tư Đồ Hạo Thiên giảng giải, La Chinh mới hiểu, thực ra cả động Huyền Minh được chia làm ba tầng, cũng chính là vòng ngoài, vòng trong và trung tâm!
Thông thường, phần lớn Chiến Tôn cấp cao sau khi vào động Huyền Minh đều sẽ dẫn theo thiên tài trong tộc hoạt động ở vòng ngoài, cho dù là vòng ngoài cũng tràn đầy các loại nguy hiểm không thể tưởng tượng rồi, cho dù là Chiến Tôn cấp cao, chỉ cần sơ suất không chú ý một chút thôi thì cũng sẽ mất mạng!
Mà vòng trong chính là vùng đất chết thực sự! Phần lớn Chiến Tôn cấp cao vào trong cũng là thập tử nhất sinh.
Lúc đầu, Tư Đồ Hạo Thiên cũng liều chết một mạng, hắn cũng coi như là một người có dã tâm và nghị lực lớn, không cam tâm trở thành một võ giả bình thường, lãng phí thời gian một đời.
Chính vì Tư Đồ Hạo Thiên vào trong động Huyền Minh liều một phen, vậy nên trong tình huống gần như lướt qua vai tử thần, mới có được kiếm trận quỷ thần khó lường kia!
Đó chính là cái gọi là cầu phú quý trong hiểm nguy.
Nếu không phải năm đó có được bộ kiếm trận và di vật của vị cường giả mạnh nhất kia, thì Tư Đồ Hạo Thiên đã không thể trở thành người lãnh đạo của thánh địa Tử Tâm!
“Trung tâm thì sao? Có ai từng đến chưa?” La Chinh hỏi.
“Có!” Tư Đồ Hạo Thiên cười nhàn nhạt.
“Ra sao rồi?” La Chinh hỏi.
“Không có một ai trở lại” Tư Đồ Hạo Thiên cười nói: “Cũng có thể nói bọn họ chết hết rồi”
Khu vực trung tâm của động Huyền Minh ẩn náu trong từng lớp sương mù dày đặc, đứng ở bên rìa của động Huyền Minh có thể nhìn thấy từng lớp sương mù dày, bên trong đó lập lòe vô số đốm sáng màu máu.
Bên trong rốt cuộc có thứ gì, cho đến hôm nay vẫn không ai biết!
“Khu vực trung tâm ư?” Trên mặt La Chinh lộ nụ cười khổ.
Chuyện này Thiên Miểu Tiên Nhân cũng không nói đến nơi đến chốn.
La Chinh không rõ rốt cuộc Thiên Miểu kiêng dè điều gì mà lại không chịu nói rõ tất cả mọi chuyện, chỉ giao cho mình một viên ngọc hồ điệp, ngoài ra thì chuyện liên quan đến truyền thừa lại không chịu tiết lộ chút gì…
Vậy thì La Chinh vào trong động Huyền Minh tìm kiếm ở tầng ngoài? Hay là vào tầng trong? Hay là khu vực trung tâm có đi không có về?
“Lẽ nào La thiếu hiệp định vào trong khu vực trung tâm?” Tư Đồ Hạo Thiên nhìn nụ cười của La Chinh, trên mặt hiện ra biểu cảm nghiêm túc: “Nếu ngươi thật sự có ý định này thì ta khuyên chân thành một câu, nên từ bỏ đi!”
“Động Huyền Minh, ta chắc chắn phải đi, còn về khu vực trung tâm… ta không nói trước được” La Chinh lắc đầu.
Nhìn thấy La Chinh không hề có ý định từ bỏ, Tư Đồ Hạo Thiên lập tức khuyên bảo nói: “Ta nhớ có một năm, lúc đó tất cả các tộc trong tháp Tội Ác liên kết lại với nhau, tập hợp được 70 vị Chiến Tôn cấp cao, kết đội vào khu vực trung tâm, mục đích chính là để vạch trần lớp mặt nạ của khu vực trung tâm này ra.
Có điều, năm đó, tất cả Chiến Tôn cấp cao vẫn có đi không về!”
“Bảy mươi vị Chiến Tôn cấp cao?” La Chinh hỏi.
“Đúng, gần như là nhân tài kiệt xuất trong lớp Chiến Tôn của tất cả các tộc” Tư Đồ Hạo Thiên nói: “Mặc dù ta biết ngươi là người có vận số lớn, nhưng khu vực trung tâm không phải chỉ dựa vào vận số là có thể xông vào.
Nơi đó căn bản là vùng đất chết, có đi không có về.
Đừng nói là ngươi, cho dù là ta cũng sẽ có đi không có về!”
Nghe thấy lời nói của Tư Đồ Hạo Thiên, La Chinh đột nhiên cảm thấy đắng trong miệng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









