[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 122 : Đàm phán không thành (c606-c610)
❮ sautiếp ❯Chương 606: Đàm phán không thành
Cuối cùng ánh mắt mọi người đều dồn về phía La ChinhSắc mặt La Chinh vẫn không hề gợn sóng, hình như đang suy nghĩ cân nhắc.
Nhìn vẻ mặt của La Chinh, Mạnh Thiên và mấy gã Chiến Tôn Ma tộc đều đang cố gắng kìm nén tính tình, chờ hắn nói chuyện.
Trong đám Chiến Tôn này có vài gã đã mấy chục tuổi, thậm chí còn có trên trăm năm tuổi, vậy mà lúc này lại mắt to trừng mắt nhỏ, chờ một tên còn chưa đủ hai mươi tuổi nói chuyện, đúng là một chuyện cực kỳ quái dị.
Tính tình Ma tộc vốn đã nóng nảy, cuối cùng sau lưng Mạnh Thiên có một gã Chiến Tôn cấp cao không nhịn được nữa, lạnh giọng nói: “Thằng nhóc kia, suy nghĩ kỹ chưa? Năm chỗ ngồi là đã cho Nhân tộc các ngươi đủ thể diện rồi!”
Gã Chiến Tôn cấp cao này tên là Ma Kỳ, chính là một trong mười đại Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc, xếp hạng thứ tư trong 128 chỗ ngồi, thực lực và địa vị gần bằng với Mạnh Thiên.
La Chinh thản nhiên nhìn thoáng qua gã Chiến Tôn cấp cao kia, vẫn trầm tư bình tĩnh như trước, thậm chí khoé miệng còn hiện ra một chút ý cười trào phúng.
“Đừng có thấy chúng ta cho thể diện rồi lại không cần, đến lúc đó đừng nói là năm chỗ ngồi, cho dù là một chỗ ngồi chúng ta cũng phải cân nhắc cho kỹ!” Nhìn thấy ý cười này của La Chinh, mồi lửa trong lòng Ma Kỳ bỗng chốc bị đốt cháy lên.
Người Ma tộc dễ tức giận, đây gần như là tính tình trời sinh của bọn chúng.
Thấy tình hình không ổn, trên mặt Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc lập tức hiện lên vẻ lo lắng.
Rốt cuộc La Chinh đang suy nghĩ chuyện gì thế?
Có điều giờ phút này bọn họ lại không tiện nói chuyện.
Nếu đã là đàm phán thì không nên để đối phương nhìn ra bên này không hề tự tin, mở miệng cũng tương đương với việc rơi vào bẫy mất rồi.
Cuối cùng Triệu Phần Cầm vẫn không nhịn nổi, dùng chân nguyên truyền âm lặng lẽ nói với La Chinh: “La Chinh, hay là cứ đồng ý với bọn chúng đi.
Năm chỗ ngồi, chúng ta đã rất thoả mãn rồi!”
Chân nguyên truyền âm của Triệu Phần Cầm truyền vào tai La Chinh, La Chinh lại giả vờ như không nghe thấy gì.
“Nhóc con…” Cuối cùng Ma Kỳ cũng không nhịn được, bất ngờ ngồi dậy từ trên ghế.
Đúng vào lúc này, La Chinh lại nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên nói: “Chung sống hoà bình?”
Lập tức La Chinh lại cười nhạo một tiếng, lạnh giọng nói: “Lúc ta tiến vào tầng thứ nhất, các ngươi đã không muốn chung sống hoà bình với ta rồi.
Lúc ta tiến vào tầng thứ hai, các ngươi vẫn không hề có ý định chung sống hoà bình với ta.
Đến tầng thứ ba, tầng thứ tư, thẳng đến lúc ta tiến vào tầng thứ mười, bước ra từ bia thiên phú, các ngươi vẫn không hề có ý muốn chung sống hoà bình với ta! Mãi đến khi các ngươi đưa hai tên Chiến Thánh ra, lại bị ta lợi dụng Chú Sát trong mảnh đất nguyền rủa để giết chết, thì bây giờ các ngươi lại đến nói muốn chung sống hoà bình với ta?”
Nghe lời La Chinh nói, Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc lập tức nóng nảy.
Xem ra bọn họ đều đã đoán sai rồi.
Vốn dĩ Triệu Phần Cầm cho rằng La Chinh muốn cò kè mặc cả, giành lấy càng nhiều lợi ích hơn cho Nhân tộc.
Nhưng hoàn toàn không ngờ, hình như La Chinh không có ý định này.
Vậy thì hắn muốn làm gì?
Trên mặt Lăng Yên lộ ra một nét kinh ngạc, ánh mắt bắt đầu lóe lên dữ đội.
Xem ra khẩu vị của thằng nhóc này còn lớn hơn những gì ta nghĩ! Cũng đúng, hắn là người mà ngô Vương phụ thuộc, tầm nhìn phải xa rộng thế nào chứ? Hắn hoàn toàn không thèm nhìn đến một toà tháp Tội Ác nho nhỏ, thậm chí là đại lục Hải Thần bao la này cũng không đủ để hắn phát huy quyền cước.
Võ đài tương lai của chàng trai Nhân tộc này nhất định là khắp cả thiên hạ!
Nếu như đứng nhìn ở góc độ này, Lăng Yên cũng thản nhiên.
Từ đầu đến cuối, trên mặt Mạnh Thiên đều treo nét vui vẻ.
Gã đã cố gắng hết sức để nhìn qua trông mình có vẻ thân thiện hơn một chút.
Nhưng khi La Chinh nói xong, sắc mặt gã cũng dần dần u ám đi: “Ngươi đã không muốn chung sống hoà bình, vậy thì ngươi muốn thế nào?”
Khoé miệng La Chinh hơi nhếch lên: “Ma tộc nhường tất cả chỗ ngồi lại rồi cút khỏi tháp Tội Ác!”
Những lời này vừa nói ra, hô hấp của đám người Triệu Phần Cầm gần như đều ngừng lại, mà thân thể Lăng Yên lại hơi cúi thấp xuống một chút, đề phòng đám Chiến Tôn Ma tộc này ra tay.
Không chỉ Lăng Yên, trên mặt mấy vị Chiến Tôn Yêu Dạ tộc khác cũng đều toát ra vẻ đề phòng.
Cùng lúc đó, trong lòng bọn họ cũng đầy kinh hoàng.
Mấy lời tên La Chinh này nói, đúng là chỉ sợ không khiến người ta tức chết mà.
Người ta đã mang theo thành ý đến để hòa giải, vậy mà ngươi lại bảo tất cả Ma tộc cút ra khỏi tháp Tội Ác? Điều này sao có thể?
Mạnh Thiên vẫn ngồi vững vàng trên cái ghế rộng rãi như trước, tuy sắc mặt có hơi u ám, nhưng lại nhìn không ra vẻ phẫn nộ.
Trái lại, mấy gã Chiến Tôn cấp cao Ma tộc sau lưng Mạnh Thiên đã nhịn không được, đặc biệt là nhân vật số hai trong Ma tộc – Ma Kỳ, vẻ mặt đã vô cùng phẫn nộ rồi.
Khí thế hùng hổ của gã không bị đè nén mà bạo phát ra, có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Ngoài Ma Kỳ ra, ngực mấy gã Chiến Tôn cấp cao khác cũng phập phồng không yên, cứ nhìn chằm chằm vào La Chinh giống như muốn nuốt chửng hắn vậy.
Mắt thấy mấy gã Chiến Tôn cấp cao sau lưng Mạnh Thiên sắp ra tay, Mạnh Thiên lại vung tay lên, ngăn cản ý định của bọn chúng, sau đó giọng nói buồn bực của gã vang lên: “Bảo chúng ta từ bỏ tháp Tội Ác? Điều này là không có khả năng.
Yêu cầu này của ngươi hơi quá đáng rồi.
Đổi điều kiện khác đi”
“Hơi quá đáng?” La Chinh cười lạnh nói: “Các ngươi muốn giết ta, chẳng lẽ lại không quá đáng sao? Nếu không phải ta có thực lực này, e rằng đã chết hơn trăm lần rồi.
Ta không giết chết hết đám các ngươi, chỉ bảo các ngươi rời khỏi tháp Tội Ác là may rồi đấy.
Yêu cầu này không tính là quá đáng chút nào!”
Ánh mắt Mạnh Thiên càng phức tạp hơn.
La Chinh dám nói như thế thì chắc là vốn liếng của Ma tộc chưa đủ, hoặc La Chinh chính là thằng ngu.
Vế sau rõ ràng là không thể nào, xem ra La Chinh cảm thấy mình có thể nuốt trôi được Ma tộc? Thằng nhóc này, quyết đoán thật đấy!
“Nhiều năm như vậy, Song Ma thánh địa chúng ta chưa từng sợ hãi chủng tộc nào, Chiến Tôn cấp cao đi ra từ tháp Tội Ác không biết nhiều bao nhiêu, chưa từng từ bỏ tháp Tội Ác dù chỉ một giây.
Yêu cầu này của ngươi, thứ cho ta không làm được.
Ta vẫn phải một câu nói kia, đổi điều kiện khác đi?” Đến lúc này rồi Mạnh Thiên cũng phục với sự kiên nhẫn của mình!
“Thừa lời nói nhiều với thằng nhóc này làm gì? Ta đã nói rồi, giết hắn đi là xong chuyện!”
Ma Kỳ sau lưng Mạnh Thiên cũng không nhịn được nữa, bóng người cao lớn nhoáng lên, tu vi của Chiến Tôn cấp cao bộc phát ra giống như một cơn sóng thần cao trên trăm trượng, cuốn về phía La Chinh.
Bóng người Ma Kỳ khẽ động, Lăng Yên cũng lập tức triển khai.
Trên người nàng xuất hiện một tầng lưới chằng chịt, chắn trước mặt La Chinh.
“Đàm phán không thành?”
Trong lòng những người khác đồng thời hiện lên ý nghĩ này, cùng lúc đó cũng chuẩn bị ra tay.
Trong miệng Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc đắng chát.
Bọn họ cũng không biết nên nói gì cho phải nữa đây.
Vừa rồi Triệu Phần Cầm suýt chút nữa đã vội muốn chết, thế nhưng La Chinh hoàn toàn không nghe lời bọn họ, nhất định muốn ép Ma tộc vào ngõ cụt! Con thỏ cáu lên còn cắn người ấy chứ, Ma tộc làm sao mà đồng ý với yêu cầu của La Chinh cho được?
Chỉ có Mạnh Thiên và La Chinh vẫn ngồi yên như trước, hai mắt nhìn nhau, giống như hoàn toàn không thấy Ma Kỳ và Lăng Yên đã ra tay.
Lúc Ma Kỳ vọt tới được một nửa, còn chưa tiếp cận được tầng lưới mà Lăng Yên dệt ra thì đã bị một luồng lực lượng vô hình chặn đứng lại!
Ma Kỳ điên cuồng gầm thét: “Thằng nhóc Nhân tộc kia, lúc bị chém thành trăm vạn mảnh, ngươi sẽ biết thế nào là hối hận!”
Gã vẫn điên cuồng giãy giụa, giống như muốn tránh khỏi sự trói buộc của luồng lực lượng vô hình kia.
Thế nhưng cho dù gã giãy giụa thế nào đi nữa thì cũng chỉ phí công.
Trông gã cứ giống một con côn trùng nhỏ rơi vào mạng nhện, càng giãy giụa thì lực lượng vô hình kia lại càng trói buộc hắn nhiều hơn.
Đến cả Chiến Thánh còn không giãy ra được thì một Chiến Tôn cấp cao như Ma Kỳ làm sao mà giãy được?
Thậm chí ánh mắt La Chinh còn không thèm liếc nhìn Ma Kỳ, chỉ thản nhiên nói: “Giết!”
“Bụp!”
Luồng lực lượng vô hình kia lập tức xé nát thân thể Ma Kỳ ra, máu nâu bắn tung toé trên nền đất trong đại sảnh, dáng chết của Ma Kỳ vô cùng thê thảm.
Cảnh này khiến tất cả các Chiến Tôn cấp cao đang ngồi đây đều phải hít một hơi!
Không chỉ đám Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc bên kia, mà trên mặt Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc và Nhân tộc cũng toát ra vẻ kiêng kị.
Trình độ khống chế tháp Tội Ác của La Chinh đã vượt xa khỏi dự đoán của mọi người rồi!
Thực lực của Ma Kỳ xếp thứ tư trong 128 người nắm giữ chỗ ngồi, đứng ngay sau Lăng Yên của Yêu Dạ tộc, Mạnh Thiên của Ma tộc và một vị Chiến Tôn cấp cao khác.
Nếu như La Chinh có thể mượn sức mạnh của tháp Tội Ác nhẹ nhàng giết chết Ma Kỳ, vậy thì La Chinh cũng có năng lực giết chết bất kỳ kẻ nào trong tháp Tội Ác!
Cho dù là Lăng Yên, Mạnh Thiên thì cũng không phải là đối thủ của hắn…
Cường giả sẽ không tự đưa mình vào nguy hiểm.
Tuy nói Lăng Yên tin rằng La Chinh sẽ không ra tay với mình, nhưng mà trên mặt vẫn toát ra vẻ kiêng kị như trước.
Về phần Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc của Nhân tộc, vào lúc này đầu bọn họ đã hoàn toàn rối loạn rồi, không biết phải hình dung tâm trạng giờ phút này thế nào nữa.
Chương 607: Sơ xuất
Từ đầu đến cuối, ánh mắt La Chinh vẫn nhìn chằm chằm vào Mạnh Thiên, còn ánh mắt Mạnh Thiên cũng không dịch chuyển khỏi người La ChinhMáu nâu tràn ra trên đại sảnh đã nhanh chóng bị hấp thụ sạch sẽ, không nhìn ra từng có vết máu tồn tại.
Nếu như không di chuyển thi thể của Ma Kỳ thì thi thể của gã cũng sẽ bị tháp Tội Ác hấp thu sạch sẽ trong vòng một ngày.
Chính vì đặc tính liên tục hấp thu ngoại vật này của tháp Tội Ác nên mới có thể liên tục bổ sung năng lượng cho nó, giúp nó tiếp tục vận chuyển không ngừng.
Lúc trước đặc tính này rất có lợi với Ma tộc, không ngừng giết chết đối thủ trên đấu trường, không chỉ có thể hấp thu ánh sáng tạo hoá của đối phương mà còn có thể bổ sung năng lượng cho tháp Tội Ác.
Hơn nữa người Ma tộc còn có thể tiếp nhận sự rèn luyện của tháp Tội Ác, tạo thành một vòng tròn khép kín hoàn mỹ!
Cũng chính từ đây mà Ma tộc quật khởi!
Nhưng mà bây giờ, lực lượng trong tháp Tội Ác lại bị La Chinh nắm trong tay.
Hiện tại Mạnh Thiên đã rõ, La Chinh có quyền quyết định sống chết của bất cứ kẻ nào trong tháp Tội Ác!
Ma tộc bọn chúng hoàn toàn không có tư cách để đàm phán!
Sau khi trầm mặc thật lâu, giọng nói của La Chinh mới phá vỡ sự yên tĩnh: “Bây giờ, có đồng ý với điều kiện của ta không?”
Trên mặt Mạnh Thiên lộ ra nụ cười khổ.
Ngày xưa gã cảm thấy mình là người nắm giữ tháp Tội Ác, cho dù Lăng Yên có đánh bại hắn, nhưng gã là người đứng đầu trong mười đại Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc, mà Ma tộc cũng không hề sợ Yêu Dạ tộc chút nào!
Gã cảm thấy mình làm vô cùng tốt, mỗi lần trở về thánh địa đều có thể nhận được phần thưởng của đại năng Thần Hải Cảnh trong Ma tộc!
Nhưng mà bây giờ, đối mặt với một tên còn chưa đến hai mươi tuổi, thực lực chẳng qua lại chỉ là Chiến Tướng cấp một thì bỗng nhiên gã lại có một loại cảm giác vô lực.
Giống như sức mạnh cơ bắp khắp người lập tức bị rút sạch.
Điều này đúng là không hợp lý.
Rõ ràng thằng nhóc này mới chỉ tiến vào tháp Tội Ác được mấy tháng, chỉ mới trèo đến tầng thứ mười mà thôi, hắn dựa vào cái gì?
Thế nhưng người ta lại có được lực lượng của tháp Tội Ác.
Luồng lực lượng này mạnh mẽ đến mức hoàn toàn không cho phép gã có khả năng phản kháng!
Nếu Ma tộc bị đuổi khỏi tháp Tội Ác, gã biết rõ bản thân sẽ gặp phải chuyện gì! Tuy rằng đại năng Thần Hải Cảnh trong Song Ma thánh địa đánh giá mình rất cao, nhưng một khi Mạnh Thiên và những người khác bị đuổi ra khỏi tháp Tội Ác thì gã sẽ phải trực tiếp đối mặt với lửa giận của người trong tộc mình!
Rất có thể gã sẽ trở thành tội nhân thiên cổ, bị thánh địa Viêm Ma và thánh địa Khủng Ma phỉ nhổ!
Nhưng bây giờ biết phản kháng thế nào đây?
Tuy thực lực của Mạnh Thiên có mạnh hơn Ma Kỳ một chút, nhưng hai người đều là Chiến Tôn cấp cao, cho dù chênh lệch hai thứ hạng trong 128 chỗ ngồi, nhưng sự chênh lệch giữa thực lực cũng không phải quá lớn.
Làm sao gã phản kháng lại La Chinh bây giờ?
Kết cục cuối cùng, cũng sẽ giống như Ma Kỳ, bị xé thành mảnh nhỏ.
Sau khi Mạnh Thiên trầm mặc một lúc lâu thì lên tiếng: “Thật xin lỗi.
Ta không thể chấp nhận điều kiện của các ngươi được”
“Vậy thì ta sẽ giết sạch tất cả người Ma tộc” La Chinh thản nhiên nói, ánh mắt bình tĩnh của hắn trong mắt người Ma tộc lại giống như đôi mắt của ác ma vậy.
Mặc dù giọng điệu bình thản, nhưng sát ý bắn ra từ trong mắt lại khiến lòng người sinh ra sợ hãi.
Không nghe lời, vậy thì giết sạch…
Tâm tính thằng nhóc Nhân tộc này…
Suy nghĩ trong lòng mấy gã Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc khác nhau, nhưng điều giống nhau duy nhất chính là vô cùng kiêng kị La Chinh.
Bọn chúng tin rằng, La Chinh nói được làm được, đồng thời cũng vô cùng hiểu rõ.
Còn đám Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc thì cũng âm thầm cảm thán trong lòng.
Ngày đó, lúc La Chinh bị rất nhiều Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc bao vây trên sàn đấu của tầng thứ mười, bọn họ vẫn vô cùng xem thường Nhân tộc như trước.
Nếu lúc ấy không phải vì “Vương” của bọn họ xuất hiện thì bọn họ tuyệt đối sẽ không đi theo!
Vì Nhân tộc mà đắc tội với Ma tộc, đây là chuyện chỉ có người ngu mới làm.
Nhưng bây giờ suy nghĩ lại một chút thì họ lại cảm thấy vô cùng may mắn.
Hoặc nên nói là Vương của bọn họ đã mang đến may mắn cho Yêu Dạ tộc!
Dù sao thì La Chinh cũng không đứng về phía đối lập với Yêu Dạ tộc.
Nếu như không phải vì sự xuất hiện của Vương, nếu như Yêu Dạ tộc cũng bắt đầu kiêng kị La Chinh, bắt đầu nhắm vào La Chinh mà chọc giận hắn, vậy thì hậu quả gần như có thể tưởng tượng được.
E rằng vận mệnh Yêu Dạ tộc cũng không tốt hơn được bao nhiêu!
Về phần bốn người nắm giữ chỗ ngồi của Nhân tộc, bọn họ… vẫn còn đang ngẩn người.
Đám Nhân tộc trong tháp Tội Ác đã chịu đựng hàng trăm hàng nghìn năm, ai mà dám nghĩ đến, bởi vì sự xuất hiện của một mình La Chinh lại có thể nghịch chuyển hoàn toàn!
La Chinh đã có được quyền sinh quyền sát trong tháp Tội Ác! Bây giờ đã đến lúc Nhân tộc hãnh diện… Về phần hãnh diện như thế nào thì bọn họ còn chưa suy nghĩ kỹ.
Vào lúc này, bọn họ chỉ cảm thấy vô cùng may mắn, may mắn vì La Chinh xuất thân từ Nhân tộc, hắn là một con người!
“Không chấp nhận, ta thật sự sẽ giết sạch các ngươi” La Chinh vẫn thản nhiên nói ra như trước: “Không phải là ta đang uy hiếp”
Mạnh Thiên thì lại cười khổ nói: “Ta biết.
Có điều Song Ma thánh địa chúng ta vẫn còn sức để liều mạng.
Nếu như các ngươi đuổi chúng ta ra khỏi tháp Tội Ác, ta nghĩ thánh địa Tử Tâm sẽ bị Song Ma thánh địa san bằng.
Với thực lực của thánh địa Tử Tâm các ngươi, chỉ cần tuỳ tiện cử một nhánh của thánh địa Viêm Ma và thánh địa Khủng Ma qua thôi thì cũng có thể san bằng rồi.
Ngươi, đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Mạnh Thiên nói xong lập tức khiến bốn vị Chiến Tôn cấp cao của Nhân tộc căng thẳng lên.
La Chinh cũng không phải đi ra từ thánh địa Tử Tâm, bọn họ cũng đoán được, đời này hắn cũng sẽ không bước vào thánh địa Tử Tâm, lại càng không có bất kỳ sự trung thành nào đối với thánh địa Tử Tâm này cả.
Cho dù thánh địa Tử Tâm có bị Ma tộc san bằng đi nữa thì hắn cũng không có cảm giác gì.
Thế nhưng dù La Chinh không quan tâm đến thì đám người Triệu Phần Cầm, Chu Chử Hạc lại quan tâm.
Đó là nơi truyền thừa duy nhất của Nhân tộc ở đại lục Hải Thần!
Mặc dù Mạnh Thiên cười khổ nói ra lời này, nhưng sự uy hiếp trong đó lại rất rõ ràng.
La Chinh ngươi có thể đuổi Ma tộc chúng ta ra, lúc đó tháp Tội Ác là của ngươi, đúng là Song Ma thánh địa chúng ta không thể bắt ép ngươi được.
Nhưng chúng ta lại có thể san bằng thánh địa Tử Tâm, chính ngươi suy nghĩ lại cho kỹ đi!
Triệu Phần Cầm đang muốn khuyên La Chinh, nhưng lời nói vừa đến miệng thì lại nuốt trở vào.
Bọn họ có quyền gì mà chi phối La Chinh?
Thực sự La Chinh đúng là nhân loại, nhưng vấn đề là ngoại trừ việc có cùng chủng tộc với bọn họ ra, thì La Chinh còn có quan hệ gì khác nữa ư?
Thánh địa Tử Tâm đã giúp La Chinh được cái gì? Không có gì cả! Ngược lại thì Nhân tộc còn nhận lấy ân huệ từ La Chinh!
“Cân nhắc?” La Chinh bĩu môi, dựng thẳng một ngón tay lên: “Không cần suy nghĩ gì nữa.
Ta cho các ngươi thời hạn một tháng.
Một tháng sau, nếu ta phát hiện ra bất cứ tên Ma tộc nào trong tháp Tội Ác, giết không tha!”
La Chinh vừa nói lời này ra khỏi miệng, vẻ mặt Triệu Phần Cầm, Chu Chử Hạc và hai người nắm giữ chỗ ngồi khác lập tức thay đổi!
Thánh địa Tử Tâm thảm rồi…
Mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh của Nhân tộc hoàn toàn không phải đối thủ của Ma tộc, chứ đừng nói đến chuyện đồng thời chống lại Song Ma thánh địa.
Bất kể là thánh địa Khủng Ma hay thánh địa Viêm Ma, thì một cái thôi cũng đủ để san bằng thánh địa Tử Tâm rồi.
“La Chinh, chuyện này…” Triệu Phần Cầm nhịn không được mà mở miệng, trong giọng điệu thậm chí còn mang theo một chút cầu khẩn.
La Chinh không thèm nhìn vị Chiến Tôn cấp cao Nhân tộc này một cái, ánh mắt lạnh lùng, dường như hoàn toàn không thèm để ý đến thánh địa Tử Tâm.
Sắc mặt Mạnh Thiên hoàn toàn u ám đi: “Ngươi mặc kệ sự tồn vong của thánh địa Tử Tâm? Sống chết của Nhân tộc các ngươi?” Đây là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Mạnh Thiên.
Bây giờ Mạnh Thiên cũng chỉ có thể lấy thứ này ra để uy hiếp La Chinh mà thôi.
La Chinh cười nhạt một tiếng: “Chắc hẳn các ngươi đã điều tra rồi, ta không đến từ đại lục Hải Thần, vậy thì sự tồn vong của thánh địa Tử Tâm có liên quan gì đến ta? Huống chi…”
“Huống chi cái gì?” Mạnh Thiên hỏi.
“Ngươi nghĩ Song Ma thánh địa các ngươi thật sự có thể ra tay với thánh địa Tử Tâm sao?” La Chinh tiếp tục cười nói.
“Có gì không thể?” Ánh mắt Mạnh Thiên loé lên.
Gã chợt phát hiện hình như bản thân đã bỏ qua điều gì đó.
Một luồng hào quang màu đỏ loé lên, bóng dáng Huân một lần nữa xuất hiện bên cạnh La Chinh.
Sau khi Huân xuất hiện, mấy vị Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc lập tức quỳ gối xuống đất.
Lăng Yên cũng quỳ gối trước mặt Huân nói: “Tham kiếm ngô Vương!”
La Chinh cười nhạt một tiếng với Huân, sau đó nói với Mạnh Thiên: “Các ngươi đã quên thánh địa Thiên Vũ rồi”
Trong đại lục Hải Thần có mười bốn chủng tộc lớn, mười bốn chủng tộc lớn này đều có thánh địa của riêng mình.
Có điều thánh địa cũng có mạnh có yếu, giống như thánh địa Tử Tâm của Nhân tộc, bởi vì sự tồn tại của mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh nên cũng được tính là vượt qua ngũ phẩm, trở thành thành thánh địa lục phẩm.
Vào hai nghìn năm trước, Nhân tộc còn chưa có thánh địa của bản thân mình, khi đó chỉ mới có một Tử Tâm Tông!
Trong mười bốn thánh địa này, thánh địa Tử Tâm chỉ có thể xem là cấp bậc yếu nhất.
Mà thánh địa Viêm Ma và thánh địa Khủng Ma thì lại thuộc hàng thánh địa lục phẩm đứng đầu! Hai thánh địa này hợp cùng một chỗ có thể trở thành thánh địa thất phẩm!
Có điều trên đại lục Hải Thần chỉ tồn tại một thánh địa thất phẩm duy nhất, đó chính là thánh địa Thiên Vũ! Mà thánh địa Thiên Vũ có thể trở thành thất phẩm là vì có Lưu Vũ tồn tại!
Mà Lưu Vũ đã từng hứa hẹn, nàng sẽ dốc toàn lực trợ giúp cho La Chinh.
Chương 608: Trong và ngoài vòng chiến tranh
Thân là Vương của Yêu Dạ tộc, trước mặt bất kỳ ai Huân cũng toát ra một luồng khí thế cao cao tại thượng!Đừng nói đám là Chiến Tôn cấp cao này, cho dù là Chiến Thánh, đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng cảm nhận được khí thế của Huân mà sinh ra cảm giác thấp hơn một bậc.
Nhưng nếu là lúc chỉ có một mình La Chinh, Huân sẽ trở nên tuỳ ý hơn rất nhiều.
Ví dụ như mấy ngày nay lúc La Chinh tiến vào mật thất để tu luyện, Huân sẽ chủ động chui ra khỏi cơ thể hắn, đi tới đi lui bên người hắn, thậm chí còn lảm nhảm ở bên cạnh hắn…
Sự tương phản này khiến La Chinh cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Đôi lúc tự nhiên lại có vài câu thô tục phun ra từ miệng nàng thì càng khiến La Chinh không biết nên nói gì.
Nghe thấy lời nói của La Chinh, lại nhìn thấy hắn triệu hồi kiếm linh của mình ra, sắc mặt Mạnh Thiên triệt để sa sầm.
Mạnh Thiên cũng không phải người ngu, đường đường là thánh địa Thiên Vũ ở đó, làm sao hắn quên được chứ?
Có điều thánh địa Thiên Vũ sẽ thật sự vì kẻ gọi là Vương trước mắt này, mà đứng ra giúp đỡ thánh địa Tử Tâm sao? Đối với chuyện này, trong lòng Mạnh Thiên vẫn còn nghi ngờ.
Thoạt nhìn thì đúng là đám Chiến Tôn cấp cao của Yêu Dạ tộc này rất tôn kính Vương của các nàng, có điều dính đến chiến tranh giữa những đại thánh địa, chưa chắc gì thánh địa Thiên Vũ đã chịu ra tay!
Nếu như Mạnh Thiên đi cùng với La Chinh, đi một chuyến đến thánh địa Thiên Vũ thì hắn sẽ biết rõ La Chinh không hề nói sai.
Sự tồn tại của Huân giống như biểu tượng tinh thần của thánh địa Thiên Vũ vậy.
Đừng nói chỉ để thánh địa Thiên Vũ trợ giúp thánh địa Tử Tâm, cho dù bây giờ nàng ra lệnh cho thánh địa Thiên Vũ đánh Song Ma thánh địa, thì Lưu Vũ cũng sẽ không nói nửa chữ “không” nào!
Huân không nói lời nào, nhưng Lăng Yên đã hiểu suy nghĩ của La Chinh.
Sau khi đứng lên khỏi mặt đất, Lăng Yên lập tức nói: “Nếu là mệnh lệnh của ngô Vương thì dù nước sôi lửa bỏng, thánh địa Thiên Vũ cũng nhất định sẽ vào!”
Thân là người phát ngôn của Yêu Dạ tộc trong tháp Tội Ác, lời nói lúc này của Lăng Yên gần như tương đương với lời nói của Lưu Vũ.
“La Chinh nói thế nào, các ngươi cứ làm thế ấy” Huân nháy mắt một cái, lập tức nói.
Nếu Huân muốn báo thù thành công, gần như tất cả hy vọng đều gửi gắm lên trên người La Chinh, đương nhiên nàng sẽ dốc hết toàn lực để trợ giúp hắn.
Mạnh Thiên lại trầm ngâm, cuối cùng lời nói của Yêu Dạ tộc vẫn có vài phần có thể tin.
Tuy thánh địa Thiên Vũ mạnh mẽ, nhưng nếu khai chiến với Song Ma thánh địa thì tất nhiên phải trả cái giá tương đối lớn.
Loại suy nghĩ này đối với Mạnh Thiên mà nói là một loại giày vò, tiến không được mà lùi cũng không xong, bởi vì phán đoán của hắn sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn bộ Ma tộc.
Vậy mà La Chinh vẫn treo nụ cười nhạt như trước, kiên nhẫn chờ đợi, sau một hồi lâu mới lên tiếng: “Vì vậy ta cho các ngươi thời gian một tháng!”
“Có ý gì?” Mạnh Thiên hỏi.
La Chinh lắc đầu, chỉ số thông minh của Ma tộc cũng không có gì đặc biệt, có lẽ chỉ thông minh hơn Thú tộc và Cự Nhân tộc một chút thôi. “Trong thời gian một tháng này, các ngươi có thể đi “san bằng” thánh địa Tử Tâm thử xem! Thăm dò xem phản ứng của thánh địa Thiên Vũ như thế nào…”
Mạnh Thiên cau mày, giờ mới hiểu được vì sao La Chinh lại cho bọn chúng thời gian một tháng.
Trong thời gian một tháng hoà hoãn này, Ma tộc không cần phải rời khỏi tháp Tội Ác.
Vào thời điểm này, cũng tương đương với việc chuyển giao ván cờ trong tháp Tội Ác cho mấy đại thánh địa bên ngoài mảnh đất nguyền rủa.
Nếu như Song Ma thánh địa thắng thì đúng là có thể lợi dụng thánh địa Tử Tâm để áp chế La Chinh.
Nhưng nếu Song Ma thánh địa thua, hay thậm chí còn vì kiêng kị thánh địa Thiên Vũ mà không dám ra tay với thánh địa Tử Tâm, vậy thì đám Mạnh Thiên nhất định phải rời khỏi tháp Tội Ác!
Vào lúc này, ánh mắt Mạnh Thiên bỗng nhiên loé ra tia sáng!
Rời khỏi tháp Tội Ác, đối với bản thân gã mà nói thì không có bất cứ tổn thất nào.
Gã đã là Chiến Tôn cấp cao, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày phải rời khỏi tháp Tội Ác.
Thế nhưng sau khi bị đuổi ra ngoài, đương nhiên gã phải chịu trách nhiệm rất lớn, thậm chí sau khi trở lại thánh địa còn bị trừng phạt nghiêm khắc!
Có điều cách này của La Chinh đã giúp làm giảm bớt trách nhiệm của gã đi không ít.
Dù sao thì quyết định cuối cùng về việc Ma tộc có thể ở lại tháp Tội Ác hay không, không phải do Mạnh Thiên gã, mà là Song Ma thánh địa, là những đại năng Thần Hải Cảnh trong Song Ma thánh địa kia…
Vì vậy giờ phút này Mạnh Thiên có một loại cảm giác như trút được gánh nặng!
“Thì ra là thế…” Lúc này Mạnh Thiên mới đứng dậy, dặn dò một gã Ma tộc bên cạnh: “Xử lý thi thể của Ma Kỳ đi, đàm phán hôm nay dừng ở đây!”
Sau đó Mạnh Thiên chuẩn bị rời khỏi đại sảnh.
Lúc đi được một nửa, gã mới quay đầu nói: “Cảm ơn”
Một câu “cảm ơn” này khiến không ít người trong đại sảnh lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Chỉ có vài người đầu óc nhanh nhẹn như Huân, Lăng Yên mới nghĩ ra được, còn về phần những người khác thì trên mặt toàn vẻ mông lung.
Dù thế nào thì La Chinh cũng đã giết người của Mạnh Thiên, còn ép gã đưa tất cả người Ma tộc rời khỏi tháp Tội Ác, vậy mà sao gã Mạnh Thiên này còn muốn cảm ơn La Chinh?
La Chinh mỉm cười, nhún vai: “Đừng nói lời cảm ơn, vị trí của chúng ta khác nhau”
Đợi sau khi Ma tộc rời khỏi, Triệu Phần Cầm mới nhỏ giọng nói: “La Chinh, Yêu Dạ tộc nhất định sẽ giúp thánh địa Tử Tâm chúng ta sao?”
“Chống mắt lên mà xem.
Cho dù Yêu Dạ tộc không giúp, ta đây cũng có thể tay không đuổi Ma tộc ra khỏi tháp Tội Ác” La Chinh cười nói.
Lời nói này của La Chinh khiến lòng Triệu Phần Cầm rối như tơ vò.
Cho dù thế nào thì cũng nhất định phải nhanh chóng truyền tin tức này về cho thánh địa Tử Tâm, để thánh địa có thể chuẩn bị trước!
Trên đại lục Hải Thần, xung quanh tháp Tội Ác đang tiến hành một ván cờ quyết liệt!
Cho dù đại lục Hải Thần vô cùng hỗn loạn, thế nhưng suốt mười mấy năm qua vẫn luôn bình an vô sự, ngoài việc Song Ma thánh địa liên tục mở rộng lãnh thổ ra thì những chủng tộc khác đều tương đối yên ổn.
Đối mặt với sự chèn ép của Song Ma thánh địa, những chủng tộc khác cũng giận nhưng chẳng dám nói gì.
Cho dù là trong tháp Tội Ác hay trên đại lục Hải Thần thì cũng chỉ có thể tiếp tục nhẫn nhịn mà thôi!
Nhưng mà gần đây, Song Ma thánh địa lại có hướng đi mới.
Thánh địa Viêm Ma và thánh địa Khủng Ma bỗng nhiên lại tuyên chiến với thánh địa Tử Tâm! Mà giữa Song Ma thánh địa và thánh địa Tử Tâm của Nhân tộc còn cách nhau bởi thánh địa của Cự Nhân tộc.
Lời đồn này khiến hơn nghìn tỷ sinh linh trên đại lục Hải Thần chẳng biết nên làm sao.
Thông thường, khi hai thánh địa tuyên chiến với nhau, tiến hành chiến tranh tông môn thì đã chuẩn bị giết chết hoàn toàn đối phương rồi!
Chỉ là bọn họ không rõ lắm, vì sao đột nhiên Ma tộc lại ra tay với thánh địa Tử Tâm?
Tiêu diệt thánh địa Tử Tâm không có nhiều lợi ích cho Ma tộc lắm, huống chi phía sau Song Ma Thánh Địa còn có thánh địa Thiên Vũ của Yêu Dạ tộc!
Cùng phân tích các loại tin tức lưu truyền trong từng thánh địa, thì đương nhiên những chủng tộc khác sẽ không xen vào vụ ồn ào này.
Bây giờ Song Ma thánh địa ra tay, thánh địa Tử Tâm được định trước là bị tiêu diệt rồi, những chủng tộc khác cũng vui vẻ đứng một bên xem náo nhiệt.
Có điều tin tức tiếp theo, lại rất đáng nghiền ngẫm!
Thánh địa Tử Tâm vậy mà cũng tuyên chiến với Song Ma thánh địa…
Thánh địa Tử Tâm và Song Ma thánh địa hoàn toàn không phải là đối thủ cùng một cấp.
Nhân tộc có tự tin gì mà tuyên chiến với Song Ma thánh địa?
Song Ma thánh địa giống như một người lớn được trang bị đến tận răng, nó có thể nói với một đứa trẻ tay trói gà không chặt rằng ta muốn giết ngươi.
Mà Nhân tộc chính là đứa trẻ kia.
Bây giờ đứa trẻ này không chỉ không chạy trốn, cũng không cầu xin tha thứ, mà trái lại còn tuyên chiến với người lớn kia.
Điều này hơi trái với lẽ thường.
Chiến tranh tông môn cũng không phải trò đùa, đó là trận chiến máu chảy thành sông.
Mỗi bước đi của cả hai bên đều phải trải qua vô số lần suy diễn và tính toán, Nhân tộc có can đảm chống lại Song Ma thánh địa, trăm phần trăm là có thứ gì đó để dựa vào…
Chỉ là bọn họ nghĩ mãi mà không ra, Nhân tộc dựa vào cái gì?
Nhưng theo từng tin tức được truyền ra, rất nhanh bọn họ đã biết, thứ Nhân tộc dựa vào chính là La Chinh!
Trong mười bốn thánh địa có vô số tai mắt được xếp vào trong tháp Tội Ác, vậy nên hướng đi trong tháp Tội Ác, bọn họ cũng vô cùng rõ ràng.
Trên đại lục Hải Thần này có trên mấy triệu tỷ sinh linh, thế nên dù sao thì cũng phải có vài người thông minh một chút chứ.
Sau khi Thánh địa Tử Tâm tuyên chiến với Song Ma thánh địa, cũng có vài sinh linh nhìn thấu, dự đoán được rằng có lẽ Yêu Dạ tộc cũng sẽ tuyên chiến với Song Ma thánh địa.
Quả nhiên mười ngày sau, Yêu Dạ tộc cũng tuyên chiến với Song Ma thánh địa…
Tháng này, trong tháp Tội Ác vẫn bình thường như những ngày trước, đắm chìm trong sự chém giết và cướp đoạt, loại trạng thái bình thường này đã kéo dài vô số năm rồi.
Nhưng mà ba chủng tộc trên đại lục Hải Thần không ngừng thăm dò ván cờ trước mắt.
Thánh địa Tử Tâm tiến vào trạng thái đề phòng, còn thánh địa Viêm Ma và thánh địa Khủng Ma lại có rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh dẫn đầu, phái trăm vạn võ giả ép sát từng bước về phía thánh địa Tử Tâm.
Thế nhưng cùng lúc đó, Lưu Vũ trong thánh địa Thiên Vũ lại tự mình dẫn theo rất nhiều tinh anh trong thánh địa xông tới cạnh thánh địa Viêm Ma.
Ý của thánh địa Thiên Vũ rất rõ ràng.
Nếu Song Ma thánh địa dám ra tay với thánh địa Tử Tâm thì nó cũng sắp bị thánh địa Thiên Vũ san bằng luôn!
Tuy thánh địa Thiên Vũ tấn công xong thánh địa Viêm Ma thì nguyên khí của bản thân cũng sẽ bị tổn thương nặng nề, thế nhưng với mệnh lệnh mà Huân truyền xuống, thánh địa Thiên Vũ không dám chống lại.
Rõ ràng bây giờ cũng không phải lúc nên tính toán xem cái giá phải trả là bao nhiêu.
Chương 609: Thế cuộc
Tiền thân của Thánh địa Tử Tâm, chính là Tử Tâm TôngMà hai chữ Tử Tâm được lấy từ tên một dòng suối trong núi Trác Nhật, tên là suối Tử Tâm.
Dòng suối vô cùng mát lạnh này chảy ra từ giữa núi Trác Nhật, hòa vào một loại khoáng sản đặc biệt nên tạo ra màu tím.
Theo truyền thuyết, nếu uống nước suối Tử Tâm thì có thể chống được bách bệnh, cường thân kiện thể.
Lúc trước, Tử Tâm Tông cũng khởi nguồn từ một tông môn nhị phẩm nho nhỏ.
Sau này, dưới áp lực của các chủng tộc khác, Tử Tâm Tông liên tục hợp nhất với những tông môn khác của nhân loại, cuối cùng phát triển thành một tông môn khổng lồ, trở thành nơi dừng chân quan trọng nhất của Nhân tộc.
Mà suối Tử Tâm năm đó hiện đã trở thành suối thánh của thánh địa Tử Tâm.
Tuy nước suối này không có công hiệu quá lớn đối với võ giả, nhưng nhiều người trong thánh địa Tử Tâm vẫn lấy chuyện uống được một ngụm nước suối Tử Tâm làm niềm tự hào!
Bên cạnh suối Tử Tâm có ba người đàn ông Nhân tộc đứng thẳng tắp.
Người đứng đầu đội mũ tím, mặt ngọc đón gió, tu vi khiến người ta nhìn không ra nông sâu.
Hắn chính là người đứng đầu thánh địa Tử Tâm hiện tại, cường giả Thần Hải Cảnh – Âu Dương Hạo Thiên!
Còn hai người khác đều là lão giả đã trên tám mươi tuổi.
Tuy trạng thái già nua của hai người được thể hiện rõ, nhưng ánh mắt vẫn như điện, sáng ngời có thần, nhìn qua dồi dào tinh lực.
Hai vị lão giả này cũng là đại năng Thần Hải Cảnh.
Tuổi thọ của đại năng Thần Hải Cảnh khá dài, vài người sống lâu thậm chí còn có thể sống đến tám, chín nghìn năm, thậm chí còn hơn vạn năm, trở thành trùm vạn cổ!
“Bây giờ lòng người trong thánh địa đã bắt đầu hoang mang, nếu như Ma tộc không lui binh thì e rằng bản thân thánh địa chúng ta đã rối loạn trước rồi…” Âu Dương Hạo Thiên cúi người, cầm một cốc nước rồi một hơi uống cạn.
“Bọn chúng không dám ra tay” Một vị lão giả khác nói chắc nịch.
“Muốn ra tay thì đã ra tay từ lâu rồi.
Nếu chỉ bị đám Ma tộc này dọa một cái mà thánh địa Tử Tâm chúng ta đã tự loạn trận cước, đây mới đúng là làm trò cười cho thiên hạ!” Trên mặt một vị lão giả khác càng lộ ra vẻ giận dữ.
Nhưng Âu Dương Hạo Thiên lại lắc đầu: “Chịu thôi, Nhân tộc chúng ta suy yếu đã nhiều năm, bỗng nhiên giờ lại phải đối mặt với Ma tộc, bảo trong lòng bọn họ không hoảng hốt thì nhất định là nói dối.
Bây giờ Ma tộc đã đứng trước cửa nhà chúng ta rồi, mà dù sao người trong tháp Tội Ác cũng chỉ là số ít, ngươi nói bọn họ sẽ tin Ma tộc hay là tin một tên La Chinh không xuất thân từ thánh địa Tử Tâm?”
Trong khoảng thời gian này, thánh địa Tử Tâm liên tục phân công người tiến vào trong tháp Tội Ác.
Đồng thời hai người Triệu Phần Cầm và Chu Chử Hạc thì càng phải liên tục qua cửa truyền tống mà đi tới đi lui giữa tháp Tội Ác và thánh địa Tử Tâm.
Triệu Phần Cầm vô cùng tự tin, hắn thề son sắt rằng Ma tộc không dám đánh thánh địa Tử Tâm đâu, hơn nữa thánh địa Thiên Vũ nhất định sẽ ra tay.
Lúc đầu Âu Dương Hạo Thiên vẫn còn chút do dự, bởi dù sao hắn cũng càng tin vào thực lực của mình hơn so với chuyện tin tưởng tên La Chinh chưa từng gặp trong tháp Tội Ác kia, đã thế hắn lại chỉ mới là Chiến Tướng cấp một!
Nhưng cho dù Âu Dương Hạo Thiên có mạnh hơn đi nữa thì cũng không cách nào chống lại được các đại năng Thần Hải Cảnh trong Song Ma thánh địa!
Ngay vào lúc thánh địa Tử Tâm đang tích cực chuẩn bị cho chiến tranh, thì thánh địa Thiên Vũ đã tự mình phái người đến đây, thảo luận đối sách cùng hắn.
Vậy nên mới có cảnh như lúc này.
Lúc Song Ma thánh địa hành động, thánh địa Thiên Vũ cũng hành động theo…
Lúc này Âu Dương Hạo Thiên mới hiểu được, dù hắn có bằng lòng hay không thì vận mệnh của thánh địa Tử Tâm đã buộc chung một chỗ với thằng nhóc thần bí trong tháp Tội Ác kia rồi.
Đứng nhìn từ góc độ của Âu Dương Hạo Thiên, thật ra bây giờ thánh địa Tử Tâm đang chiếm ưu thế tương đối lớn, còn Ma tộc chẳng qua chỉ là giả vờ giả vịt mà thôi.
Cho đến tận lúc này, ngoài việc tiêu diệt một tông môn nhị phẩm nhỏ ngoài thánh địa Tử Tâm ra thì chúng cũng không còn bất cứ hành động nào khác.
Ma tộc không dám lại gần thánh địa Tử Tâm một bước, bởi vì Lưu Vũ đã dẫn người tiến vào phạm vi của Song Ma thánh địa rồi.
Âu Dương Hạo Thiên không lo lắng nữa, nhưng không có nghĩa là người trong thánh địa Tử Tâm không lo lắng.
Nhưng người kia vẫn như trước, không muốn để vận mệnh của mình bị trói buộc cùng một tên Chiến Tướng cấp một nhỏ nhoi!
Đừng nói là những võ giả tầng dưới cùng của thánh địa Tử Tâm, đến cả một vài cường giả cấp bậc Chiến Thánh cũng không tin tưởng La Chinh được!
Dù Âu Dương Hạo Thiên truyền hết tất cả mọi chuyện xảy ra trong tháp Tội Ác ra thì không ít người vẫn chọn không tin, thậm chí còn không ít Chiến Tôn và Chiến Thánh bắt đầu dẫn theo người nhà rời khỏi thánh địa Tử Tâm…
Đối với chuyện này, Âu Dương Hạo Thiên cũng vô cùng đau đầu.
Thế nhưng chuyện hắn có thể làm đúng là không nhiều lắm.
Hắn không vào mảnh đất nguyền rủa được, lại càng không có khả năng để ra ngoài phân cao thấp với đại năng Thần Hải Cảnh của Ma tộc ngoài kia.
Bây giờ điều duy nhất hắn có thể làm chính là chờ đợi mà thôi.
Thời gian một tháng, chỉ cần sống qua một tháng này thì tất cả đều có thể thấy rõ ràng!
Nếu như thật sự giống những gì Triệu Phần Cầm nói, La Chinh sẽ đuổi hết tất cả Ma tộc, vậy thì Nhân tộc sẽ không chỉ đạt được năm chỗ ngồi nữa mà hoàn toàn có thể nhận hết tất cả số chỗ ngồi của Ma tộc! Cho dù đến lúc đó La Chinh muốn chia một ít cho Yêu Dạ tộc thì ít nhất Nhân tộc cũng có thể giữ lại mười chỗ.
Như vậy Nhân tộc gần như là một bước lên trời, trở thành thế lực lớn thứ hai trong tháp Tội Ác!
Tháp Tội Ác chính là một bản thu nhỏ của đại lục Hải Thần, thực lực các chủng tộc trong tháp phản chiếu lại hình ảnh của các thế lực trên đại lục Hải Thần!
Nhân loại chiếm được nhiều chỗ ngồi như thế thì cũng có thể sinh ra ngày càng nhiều cường giả hơn.
Không biết phải mất bao nhiêu năm, nhưng cũng sẽ có ngày thánh địa Tử Tâm một bước lên trời.
Đến lúc đó, Nhân tộc mới được xem là thật sự quật khởi.
Âu Dương Hạo Thiên vẫn còn rất trẻ, chỉ cần không bỏ mạng thì trong thời gian hắn sống, sớm muộn gì cũng có thể thấy ngày này!
Đối với hắn, bất cứ thứ gì có thể giúp Nhân tộc hưng thịnh, có thể giúp thánh địa Tử Tâm hưng thịnh, thì tất nhiên Âu Dương Hạo Thiên hắn sẽ vui vẻ.
“Cho dù thế nào cũng phải chịu đựng tiếp!”
“Tốt nhất là để thằng nhóc La Chinh kia đến thánh địa Tử Tâm chúng ta một chuyến…”
Hai vị lão giả tiếp tục bày mưu tính kế.
Trên mặt Âu Dương Hạo Thiên lại lộ ra một nụ cười khổ: “Thể diện thằng nhóc kia quá lớn, ta cũng đã bảo Triệu Phần Cầm mời hai lần rồi, nhưng mà người ta lại không đến! Nếu chịu đựng qua được một tháng này, hy vọng hắn có thể đến thánh địa Tử Tâm một chuyến…”
Thật ra không chỉ có người Nhân tộc mới bàng hoàng trong lòng.
Mà ở Ma tộc cũng không khá hơn chút nào.
Tháp Tội Ác chính là nơi rèn luyện ra các thiên tài và cường giả, cũng là nơi giao tranh của những võ giả!
Nếu Ma tộc thật sự bị đuổi ra khỏi tháp Tội Ác, trong thời gian ngắn thì có thể sẽ không có vấn đề gì, nhưng nếu cứ tiếp tục kéo dài thì suy bại gần như là kết cục nhất định phải gặp.
Song Ma thánh địa cũng không có hứng thú quá lớn với thánh địa Tử Tâm, nhưng bây giờ chỉ có thánh địa Tử Tâm mới có thể uy hiếp được La Chinh, hy vọng có thể khiến La Chinh thay đổi ý định.
Vì vậy việc Song Ma thánh địa tuyên chiến với thánh địa Tử Tâm cũng là một hành động bất đắc dĩ mà thôi.
Vấn đề là Song Ma thánh địa vừa mới tuyên chiến, chân trước vừa mới bước ra thì thánh địa Thiên Vũ đã tuyên chiến với Ma tộc.
Lưu Vũ tự mình dẫn đội, mạnh mẽ xâm nhập vào phạm vi của thánh địa Viêm Ma.
Mọi người Ma tộc đều phát hiện mình rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Thật sự san bằng thánh địa Tử Tâm? Tất nhiên dù có phá huỷ Nhân tộc thì cũng không thể thay đổi được cục diện trong tháp Tội Ác.
Phiền hơn là thánh địa Thiên Vũ nhất định sẽ thừa cơ san bằng Song Ma thánh địa.
Bởi vậy, Song Ma thánh địa sắp sụp đổ mất thôi, hơn nữa Ma tộc còn vĩnh viễn mất đi tư cách vào tháp Tội Ác, diệt vong đã gần ngay trước mắt.
Buông tha cho thánh địa Tử Tâm? Vậy thì một tháng sau, Ma tộc cũng sẽ mất đi tháp Tội Ác.
Sau khi mất đi nơi rèn luyện quan trọng như thế, thứ chờ đợi Ma tộc chính là chết dần chết mòn.
Có thể tượng tượng được cảnh Ma tộc suy bại từng chút một, cuối cùng bị nhấn chìm trong dòng sông lịch sử.
Trong đại lục Hải Thần cũng từng có vài chủng tộc mạnh mẽ bị loại bỏ, quy luật của trời, muốn lựa ai cũng không ngăn cản được!
Bây giờ bước tiếp theo phải làm gì? Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh cũng vô cùng mờ mịt…
Bọn chúng chỉ muốn dùng thánh địa Tử Tâm để áp chế La Chinh, nhưng bây giờ không chỉ khó có thể áp chế được La Chinh mà sân sau của mình cũng sắp xảy ra hoả hoạn luôn rồi.
Vào lúc này, người an nhàn nhất chính là Lưu Vũ.
Nàng mặc một bộ áo tím ngồi trên đỉnh một ngọn núi đen sì, từ trong vùng núi này liên tục có khói đen bay ra.
Khu vực của thánh địa Viêm Ma này đều như thế, giăng đầy bốn phía là mấy nghìn ngọn núi lửa lớn nhỏ đang hoạt động, vì vậy trong tên thánh địa mới mang theo một chữ “Viêm”.
Nhiệm vụ Huân giao cho Lưu Vũ rất đơn giản, nàng chỉ cần mang người ngồi ở đây là được.
Ma tộc không ra tay với thánh địa Tử Tâm thì Lưu Vũ cũng sẽ không ra tay với Song Ma thánh địa.
Hơn hai trăm năm trước, Lưu Vũ tiến vào tháp Tội Ác, lúc ấy nàng cũng tích luỹ không ít thù hận với Ma tộc, cũng bị Ma tộc nhắm vào gay gắt.
Trong lòng Lưu Vũ vẫn luôn muốn tìm một cơ hội để tiêu diệt Ma tộc, có điều, loại cơ hội này vẫn chưa từng xuất hiện.
Mặc dù thánh địa Thiên Vũ là thánh địa thất phẩm, nhưng nếu muốn cứng đối cứng nuốt trôi Song Ma thánh địa, thì e rằng bản thân cũng sẽ bị tổn hại tương tự.
Đến lúc đó, khó mà đảm bảo được rằng những chủng tộc khác sẽ không rục rịch.
Có điều bây giờ Lưu Vũ lại phát hiện, sự xuất hiện của La Chinh đã tạo ra cho nàng một cơ hội hoàn mỹ, không tốn một binh một tốt nào đã có thể làm Ma tộc yếu đi, thậm chí có cơ hội từ từ tiêu diệt!
Có thể nói thế, cho dù Huân không truyền đạt mệnh lệnh này thì Lưu Vũ vẫn sẽ chọn thời điểm này để ra tay.
Nàng và Nhân tộc thật sự không phải là bạn, nhưng kẻ thù của kẻ thù chính là bạn!
Chương 610: Tình thế vi diệu
Tình thế trên đại lục Hải Thần vô cùng vi diệu, ngay cả lòng người trong tháp Tội Ác cũng đầy bàng hoàngBởi vì các chủng tộc trong mảnh đất nguyền rủa khá đa dạng, gần như chính là một phiên bản thu nhỏ của đại lục Hải Thần, tin tức ở đây cũng linh thông hơn nên mỗi ngày đều có không ít chủng tộc phái người đi tới đi lui để lấy tin.
Trên khắp đại lục Hải Thần cứ giống như nổi lên một cơn bão khổng lồ, mà mảnh đất nguyền rủa lại nằm ở ngay tâm bão, còn tháp Tội Ác chính là mắt bão.
Ở trong mắt bão nhưng La Chinh lại vô cùng bình tĩnh, cũng không chú ý đến những tin tức bên ngoài.
Có điều bây giờ đối với La Chinh mà nói thì vẫn còn chút muộn phiền, hắn không muốn ngây ngốc ở tầng thứ mười nữa.
Ánh sáng tạo hoá tích luỹ được trong khoảng thời gian chiến đấu này đã giúp La Chinh trở thành Chiến Tướng cấp hai.
Tháp Tội Ác đúng là nơi thần kỳ, tốc độ thăng cấp thông qua ánh sáng tạo hoá nhanh hơn gấp bội so với tốc độ tu luyện bên ngoài!
Đây cũng là lý do vì sao tất cả các chủng tộc lớn đều coi trọng tháp Tội Ác.
Chỉ cần thiên phú đủ mạnh thì có thể nhanh chóng thăng cấp liên tục trong tháp Tội Ác, hơn nữa còn có thể rèn luyện.
Nếu La Chinh cứ tiếp tục rèn luyện theo tốc độ này thì chẳng bao lâu nữa, có lẽ hắn sẽ vượt qua Chiến Tướng mà trở thành cường giả Chiến Tôn.
Thế nhưng từ sau khi La Chinh đánh bại gã Chiến Tôn Thú tộc cấp hai kia thì đám Chiến Tướng trong tầng thứ mười cũng tỉnh ngộ.
Tầng thứ mười tháp Tội Ác chính là nơi thiên tài cấp Thần của các chủng tộc tụ tập lại.
Tuy rằng trước đây La Chinh đã đánh bại đám người Nguyệt Thủ, nhưng vẫn có không ít thiên tài cấp Thần vẫn không phục.
Không có thiên tài nào lại cam chịu thua kém người ta.
Huống chi ngoài những thiên tài cấp Thần vốn ở tầng thứ mười thì vẫn có những người mới tiến lên từ tầng thứ chín.
Có điều, từ sau khi La Chinh đánh bại vị Chiến Tôn cấp hai kia, đám thiên tài ấy mới hoàn toàn hiểu rõ, có lẽ sự chênh lệch giữa mình với La Chinh không phải chỉ là một phần hai phần…
Với tu vi hiện tại của La Chinh, đối thủ của hắn hẳn là Chiến Tôn chứ không phải Chiến Tướng!
Đám thiên tài cấp Thần này bằng lòng đánh cược một lần.
Nếu có thể chiến thắng La Chinh thì vinh quang gặt hái được lớn biết bao nhiêu! Thế nhưng dưới tình huống biết rõ bản thân không thể nào đánh bại được La Chinh mà vẫn còn bước lên sàn đấu, thì một là đang cho không tính mạng, hai là đang tặng không ánh sáng tạo hoá…
Sau đó La Chinh bắt đầu gặp sàn trống.
Liên tục đạt sàn trống ba ngày, La Chinh đã lấy được quyền tiến lên tầng thứ mười một của tháp Tội Ác.
Hắn vốn còn tính cứ ở tầng thứ mười một khoảng thời gian nữa, hy vọng có thể tích luỹ thêm nhiều ánh sáng tạo hoá ở tầng thứ mười rồi mới tiến vào tầng tiếp theo.
Nhưng mà ngày thứ tư, ngày thứ năm, rồi ngày thứ sáu… vẫn sàn trống như cũ.
Nếu còn tiếp tục ở đây thì chính là lãng phí thời gian.
Rơi vào đường cùng, La Chinh chỉ có thể chọn rời khỏi tầng thứ mười, bước vào tầng thứ mười một.
Mà vào lúc này, thời gian hoà hoãn La Chinh cho Ma tộc đã trôi qua được một nửa.
Chuyện này đã dần dần truyền ra trong tháp Tội Ác, bị các chủng tộc bí mật bàn tán.
Đương nhiên những chủng tộc khác bàn luận với thái độ chế giễu.
Ma tộc ngang ngược bá đạo trong tháp Tội Ác, lúc trước những chủng tộc khác giận nhưng chẳng dám nói gì, bây giờ Ma tộc đã bị La Chinh đuổi ra khỏi tháp Tội Ác, đối với bọn họ mà nói thì đây nhất định là chuyện tốt.
Không ít chủng tộc tương đối nhỏ yếu hận không thể vui vẻ vỗ tay đưa tiễn Ma tộc rời đi.
Về phần người Ma tộc, đương nhiên vẻ mặt đầy uể oải.
Bây giờ rất hiếm thấy người Ma tộc xuất hiện trên sàn đấu, thậm chí cũng hiếm khi xuất hiện ở những nơi công cộng trong tháp Tội Ác, ai nấy đều cẩn thận từng li từng tí, cho dù là mở miệng nói chuyện thì cũng phải hạ thấp giọng vài phần.
Một tháng này, đối với Ma tộc mà nói là một tháng vô cùng quan trọng.
Yêu Dạ tộc không nhường, vậy thì thánh địa Tử Tâm cũng không nhường.
Mà thánh địa Tử Tâm không nhường thì La Chinh cũng sẽ không nhường.
Nếu La Chinh đã không nhường thì tất cả Ma tộc phải cút ra khỏi tháp Tội Ác, kể cả đám Chiến Tôn cấp cao của Ma tộc!
La Chinh vừa mới lên tới tầng mười một thì đã có hai gã Chiến Tôn Ma tộc đến trước mặt, đây là hai gã Chiến Tôn cấp ba.
“La Chinh, đúng không? Cuối cùng ngươi cũng bò lên tầng mười một rồi! Bây giờ có hứng thú lên sàn đấu không?”
“Chiến Tướng cấp hai lại dám bò lên tầng mười một? Đúng là không biết chữ chết viết thế nào mà! Ha ha!”
Hai gã Chiến Tôn Ma tộc khiêu khích La Chinh.
Tuy Ma tộc biết rõ trong tháp Tội Ác này không thể chống lại được La Chinh, cho dù là Chiến Tôn cấp cao xếp hạng thứ tư như Ma Kỳ còn bị La Chinh giết chết chỉ trong nháy mắt, thì những kẻ khác làm sao có thể là đối thủ của La Chinh được chứ?
Có điều, đối với Ma tộc mà nói thì vẫn còn một cách cuối cùng, đó chính là giết chết La Chinh ngay trên sàn đấu.
Thật ra với cá tính của Ma tộc, cho dù hôm nay bọn chúng không thể chống lại được La Chinh thì vẫn có không ít người Ma tộc bằng lòng tìm đến La Chinh để liều mạng.
Trong tầng thứ mười của tháp Tội Ác, không chỉ có mình Nguyệt Thủ mà còn không ít Chiến Tướng cấp mười của Ma tộc.
Sau cuộc đàm phán của La Chinh và Mạnh Thiên, đã từng có rất nhiều Chiến Tướng cấp mười đứng ra đảm nhận, muốn lên sàn đấu đánh chết La Chinh, nhưng cuối cùng cũng bị ngăn lại.
Đối với chuyện này, ban đầu La Chinh còn hơi buồn bực, bởi dựa theo tính cách của Ma tộc thì làm sao bọn họ có thể nhịn được chứ? Nếu như dưới sàn sàn đấu không thể đối phó với mình, thì tất nhiên chủng tộc kích động này sẽ chọn cách đối phó với mình trên sàn đấu.
Kết quả bản thân chờ liên tục mấy ngày nhưng cứ gặp phải sàn trống, không thể không lên tầng.
Nhưng khi nhìn thấy hai gã Chiến Tôn này thì La Chinh đã hiểu.
Rõ ràng đám Chiến Tướng kia khó mà đánh chết được mình nên dứt khoát ẩn nhẫn trong tầng mười, ép mình tiến vào tầng mười một.
Bắt đầu từ tầng mười một của tháp Tội Ác, đã có rất ít võ giả ở cấp bậc Chiến Tướng, phần lớn thiên tài cấp Thần đều ở lại tầng mười, cho dù bọn họ có tư cách tiến vào tầng mười một nhưng vẫn sẽ ở tầng thứ mười để chuẩn bị cho thật tốt.
Sau khi đột phá Chiến Tôn rồi thì mới tiến vào tầng thứ mười một.
Cho dù là Nguyệt Thủ và Mộc Thanh Dương, thực lực của bọn họ hoàn toàn có tư cách để khiêu chiến Chiến Tôn cấp một và cấp hai nhưng vẫn chọn ở lại tầng thứ mười, liên tục hấp thu ánh sáng tạo hoá, nhất định phải đột phá thành Chiến Tôn ở tầng thứ mười.
La Chinh bị ép vào đường cùng, phải lên tầng thứ mười một thì đám Chiến Tôn Ma tộc ở tầng này làm sao nhịn tiếp được nữa chứ?
Cũng vì thằng nhóc La Chinh này mà khiến cho tất cả Chiến Tôn cấp cao, tất cả Ma tộc trong tháp Tội Ác, thậm chí là cả thánh địa Viêm Ma và thánh địa Khủng Ma cũng vô cùng bị động theo…
Cho dù là người nào, chỉ cần có thể tiêu diệt được La Chinh thì chẳng khác nào là Chúa cứu thế của Ma tộc cả!
Vì vậy La Chinh vừa mới tiến vào tầng mười một, gần như bước chân còn chưa đứng vững thì đã có hai gã Chiến Tôn xuất hiện.
Đối mặt với sự khiêu khích của hai gã Chiến Tôn Ma tộc này, ánh mắt La Chinh hơi nhíu lại, cười nhạt một tiếng: “Ta chấp nhận lời khiêu chiến của các ngươi, có điều các ngươi phải chuẩn bị trước là sắp bỏ mạng rồi!”
“Ma tộc chúng ta không có ai là kẻ ham sống sợ chết! Huống chi, ngươi cùng lắm chỉ là một tên Chiến Tướng cấp hai mà thôi” Một gã Chiến Tôn Ma tộc cười lạnh, nói.
Một gã Chiến Tôn Ma tộc khác cũng tươi cười càn rỡ: “Đúng! Chỉ cần ngươi không sử dụng thứ năng lực chó má kia của ngươi! Ha ha ha…”
La Chinh khẽ nâng tay: “Ngươi nói năng lực này à?”
Một luồng lực lượng vô hình, lập tức vây lấy gã Chiến Tôn Ma tộc kia, sắc mặt gã thay đổi trong nháy mắt.
Tuy rằng chuyện Chiến Tôn cấp cao Ma Kỳ chết không truyền ra ngoài, nhưng trong Ma tộc thì lại biết rất rõ.
Chỉ cần ngón tay La Chinh hơi động một chút thì gã cũng sẽ bị xé thành hai nửa!
“Ngươi, quy tắc trong tháp Tội Ác không cho phép ra tay ở khu vực an toàn!” Gã Chiến Tôn Ma tộc kia nóng nảy, sắc mặt trắng bệch một mảnh.
“Khu vực an toàn?” La Chinh cười lạnh một tiếng: “Quy tắc khu vực an toàn, là do đám người nắm giữ chỗ ngồi của các ngươi định ra.
Có điều ta nghĩ rằng, không bao lâu nữa quy tắc này sẽ mất hiệu lực thôi!”
“Đây là quy tắc do tất cả các chủng tộc cùng nhau định ra” Gã Chiến Tôn Ma tộc kia vội vàng nói.
Ánh mắt La Chinh chớp động, ngón tay khẽ động, gã Chiến Tôn Ma tộc kia bị quẳng xuống đất cái bịch, ngay sau đó La Chinh đi về phía sàn đấu, vừa đi vừa không coi ai ra gì nói: “Quy tắc mới, sẽ do ta định ra”
Sinh linh những chủng tộc khác thấy cảnh này, lại bàn tán một hồi.
“Tên La Chinh này cũng khí phách quá, thật không giống như người xuất thân từ Nhân tộc!”
“Hắn nói cũng không sai, nếu vứt bỏ thân phận Nhân tộc thì hắn cũng giống như người nắm giữ tháp Tội Ác rồi, ai mà dám chống lại hắn trong tháp Tội Ác được cơ chứ? Lăng Yên? Mạnh Thiên? Còn không phải nháy mắt một cái đã bị hắn giết ư? Để hắn định ra quy tắc, cũng không phải không ổn!”
“Nắm đấm người nào lớn thì quy tắc do người đó đặt, đây mới thật sự là quy tắc! Những năm gần đây tháp Tội Ác đều hoạt động theo quy tắc này, lúc trước khi Ma tộc chiếm lấy toàn bộ tháp Tội Ác, có ai dám đi chất vấn Ma tộc đâu?”
Trong lúc mọi người ở đây đang bàn tán thì La Chinh đã đi lên sàn đấu, chỉ về phía gã Chiến Tôn Ma tộc đang đứng đằng xa: “Còn mười lăm ngày nữa.
Trong mười lăm ngày này, ta sẽ cho các ngươi cơ hội để khiêu chiến với ta!”
“Ta… muốn giết hắn!” Gã Chiến Tôn Ma tộc kia lộ ra vẻ mặt phẫn nộ điên cuồng, đứng lên khỏi mặt đất, vừa nói xong đã tiến lên sàn đấu.
Đối với Ma tộc mà nói, vẫn còn hai cơ hội.
Một là trong mười lăm ngày này bọn chúng san bằng được thánh địa Tử Tâm, hai là đánh chết La Chinh trong tháp Tội Ác.
Nếu không chuyện tất cả người Ma tộc bị đuổi ra khỏi tháp Tội Ác, sợ là sẽ không thể tránh khỏi.
Từ lúc Song Ma thánh địa thành lập cho đến nay, đây chính là nỗi nhục nhã lớn nhất mà họ phải nhận!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Bá Chủ Mạt Thế [Dịch] Bá Chủ Mạt Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ba-Chu-Mat-The-Audio-Truyen.jpg)