[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 12 : Thuyết phục (c56-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 56: Thuyết phục
– Ta La Chinh, đến tìm Lục Kiêu.
La Chinh tiến đến, lớn tiếng nói.
Dưới ánh lửa, hai binh lính thấy rõ người đến đúng là La Chinh, chợt hơi lộ ra vẻ giật mình.
Ngữ khí của cả hai nhất thời ôn nhu hơn rất nhiều, có thể nghe được trong giọng nói nhiều thêm một phần cảm kích:
– Thì ra là La Chinh huynh đệ!
Hai người này là thành viên của Thanh Lam Đội, cũng chính là người còn sống sau thảm kịch kia!
Bởi Lục Kiêu tính tình trầm ổn, cũng không cầu tiến, lại mưu lược cực kỳ xuất sắc.
Vì vậy từ trước đến này, dưới sự chỉ đạo của Lục Kiêu, rất hiếm khi có binh lính ngã xuống.
Thế nhưng sau trận chiến vừa rồi, Thanh Lam Đội lại mất hơn mấy chục người.
Điều này thực sự là đả kích rất lớn đối với Thanh Lam Đội.
Những người may mắn còn sống hiểu rõ.
Nếu như không phải La Chinh mạo hiểm dẫn Mẫu Hoàng đi, chỉ sợ rằng Thanh Lam Đội đến một người cũng chẳng còn.
Mặc dù lúc ban đầu Lục Kiêu dẫn dụ Mẫu Hoàng đi, thế nhưng nếu như giết chết được Lục Kiêu, Mẫu Hoàng cũng sẽ nhanh chóng đuổi theo Thanh Lam Đội mà thôi.
La Chinh mạo hiểm tính mạng cứu sống mọi người, là ân nhân cứu mạng!
Bọn hắn há có thể không cảm kích?
Vốn tưởng rằng La Chinh đã chết, nay hắn lại toàn vẹn trở về.
Bọn hắn há có thể không giật mình kinh ngạc?
Bọn hắn biết, mặc dù La Chinh là đệ tử Thanh Vân Tông, thế nhưng chỉ là Luyện Tủy Cảnh mà thôi.
Dù cho thực lực có kinh người, vượt xa Luyện Tủy Cảnh thông thường, thì vẫn chỉ là Luyện Tủy Cảnh.
Không biết La Chinh đã làm thế nào mà thoát được Mẫu Hoàng truy sát.
– La Chinh huynh đệ, Lục đội trưởng hiện không có ở đây.
Một binh sĩ trong đó nói.
La Chinh nghi hoặc hỏi:
– Lục huynh chưa trở về Long Thành sao?
– Về thì về rồi, chỉ là…
Trông thấy dáng vẻ kia, La Chinh càng thêm nghi ngờ, hắn hỏi:
– Chỉ là cái gì? Chuyện gì xảy ra?
– La Chinh huynh đệ, đội trưởng bị… bắt rồi.
Binh sĩ kia cúi đầu nói.
La Chinh khẽ nhướng mày, trầm giọng hỏi:
– Bị bắt? Tại sao?
– Lộ tuyến hành quân của chúng ta đã bị người ta sửa đổi.
Chắc chắn là có người muốn ám hại Thanh Lam Đội ta, vì vậy mới điều nhập chúng ta đến đoạn đường hung hiểm kia.
Sắc mặt binh sĩ kia bỗng bi phẫn vô cùng:
– Cũng bởi vì việc này mà Lục đội trưởng mới tìm bên trên để tranh luận.
Cuối cùng vì đắc tội với cấp trên mà bị bắt lại, sợ rằng sẽ bị xử theo quân pháp…
– Sao có thể như vậy?
Nghe xong, trong lòng La Chinh chợt bùng lên lửa giận.
Tùy ý thay đổi lộ tuyến hành quân, đẩy Thanh Lam Đội vào tuyệt cảnh, xém tí là cả tiểu đội bị tiêu diệt.
Ngay cả đệ tử Thanh Vân Tông cũng thiếu chút nữa bị tai bay vạ gió, mà Dương Thái còn bị Mẫu Hoàng chém chết!
Đủ loại chuyện xảy ra như vậy, hắn không giận mới lạ!
Tuy chỉ mới biết Lục Kiêu được một đoạn thời gian, thế nhưng hắn lại cực kì tán thưởng vị bách phu trưởng này.
Huống hồ người này còn vì cứu lấy mọi người, dùng thân mình dẫn dụ Mẫu Hoàng đi.
Không ngờ vừa vượt qua được chuyện Mẫu Hoàng lại bị chính người của mình xử lý…
– La Chinh huynh đệ, huynh có quen ai có thể xin giúp Lục đội trưởng một chút không?
– Lục đội trưởng vốn không làm gì sai, nay lại bị trừng phạt như vậy.
Thật sự quá bất công!
Cả hai bỗng cầu xin La Chinh.
Mặc dù bọn họ chỉ có chức tước bình thường trong Đế Quân, thế nhưng đã theo Lục Kiêu lâu như vậy, bọn họ cũng là người trọng tình trọng nghĩa.
Dưới ánh sáng từ ngọn lửa, thậm chí có thể thấy trong ánh mắt của cả hai ngấn lệ chớp động.
– Hai vị yên tâm, chuyện này ta nhất định phải đòi được câu trả lời thỏa đáng!
La Chinh cắn chặt răng, lạnh giọng nói.
Tuy mình chỉ là một tiểu nhân vật trong Thanh Vân Tông, nhưng hắn cũng không tin trong quân doanh không có nơi nào để nói lý.
Rời khỏi quân doanh của Thanh Lam Đội, La Chinh bước nhanh về nơi ở của mình.
Vừa đẩy cửa đi vào, chợt nhìn thấy Mạnh Thường Quân và Triệu Húc Dũng đang thu dọn đồ đạc.
Triệu Húc Dũng vốn đã động miệng, nay nhìn thấy La Chinh liền há to mồm, dường như có thể nhét cả cái chậu rửa mặt vào.
Hắn lắp bắp nói:
– La… La Chinh huynh, huynh không phải là quỷ đấy chứ!
Ngay cả Mạnh Thường Quân luôn bình thản như mây giật mình, mặt đầy vẻ khiếp sợ.
– La Chinh huynh đã thoát khỏi Mẫu Hoàng? Là có cao nhân nào đến giúp sao?
Mạnh Thường Quân nhanh chóng biến chuyển suy nghĩ.
Lấy thực lực của La Chinh, tuyệt đối không thể sống sót trước mặt Mẫu Hoàng.
Chỉ có thể là sau khi dẫn Mẫu Hoàng đi chợt có cao nhân đến giúp.
Trong Đế Quân ở Long Thành cũng có không ít tướng lĩnh có thực lực cao cường, tình cờ gặp phải cũng không phải là không có khả năng.
Mạnh Thường Quân cho rằng, suy đoán của hắn hẳn đã là hợp lý nhất rồi.
La Chinh không để ý đến lời hai người nói, mà liếc nhìn đánh giá một hồi rồi nói:
– Hai người đang tính rời đi sao?
Triệu Húc Dũng cười nói:
– Ta tính rời khỏi nhiệm vụ này.
Mạnh Thường Quân nhún vai, nói:
– Ta vốn không phải vì điểm tích lũy, hiển nhiên muốn đi lúc nào cũng được.
– Vậy Lục Kiêu thì sao? Hôm qua huynh ấy vì cứu mọi người, mạo hiểm tính mạng dẫn dụ Mẫu Hoàng đi.
Mọi người có biết hiện tại người ta ra sao không?
La Chinh chất vấn.
Triệu Húc Dũng nghe vậy, có chút xấu hổ nói:
– La Chinh huynh, huynh không nên trách ta.
Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn mà thôi, không thể nhúng tay vào vũng nước đục này được!
Trên mặt Mạnh Thường Quân lộ vẻ không vui.
Tuy Lục Kiêu đã liều mình dẫn Mẫu Hoàng rời đi, nhưng phần lớn là vì muốn cứu Thanh Lam Đội mà thôi.
Hơn nữa, trong suốt trận chiến, hắn đều bình chân như vại, căn bản không cần người cứu.
Tuy chỉ là Tiên Thiên Bí Cảnh, không đủ để đối đầu với Mẫu Hoàng.
Thế nhưng với pháp bảo mà gia tộc ban cho, muốn thoát khỏi Mẫu Hoàng cũng không phải việc gì khó.
Kỳ thật, việc Lục Kiêu bị xử phạt, hắn cũng có ý can thiệp.
Muốn cứu một bách phu trưởng ra, đối với hắn cũng không phải chuyện gì quá đáng, cùng lắm là một câu nói mà thôi.
Nhưng sau khi điều tra một chút, phát hiện ra phiền phức liên quan, cuối cùng hắn mới tránh đi.
Cho nên, lời La Chinh vừa nói tựa hồ như đang chỉ trích hắn nhu nhược, điều này khiến một kẻ trời sinh đã cao ngạo như hắn cảm thấy khó chịu:
– La Chinh huynh, chuyện của Lục Kiêu ta sẽ không nhúng tay.
Hơn nữa, ta khuyên huynh không nên can thiệp, người đứng đằng sao không thể trêu vào.
– Ta không thể trêu vào? Là ai? Mạnh Thường Quân, liệu huynh có thể nói cho ta biết không?
La Chinh cười lạnh nói.
– Thần Toán, Gia Cát gia.
Mạnh Thường Quân nói ra năm chữ.
Hắn vốn tưởng rằng khi nói ra năm chữ này, La Chinh sẽ kiêng kị.
Thanh danh của Thất Đại Thế Gia vang vọng toàn Đế Quốc, đối với bất kỳ gia tộc bình dân nào, đây đều là những con quái vật khổng lồ.
La Chinh đối mặt với loại quái vật này căn bản không có đường sống.
Thế nhưng, hắn lại không thấy trên mặt La Chinh biểu lộ biểu cảm gì.
Chỉ thấy La Chinh bỗng nhiên cười như điên:
– Lại là Gia Cát gia sao? Ha ha ha… Thì ra là thế! Ta hiểu rồi!
– La Chinh huynh, huynh đã hiểu cái gì?
Mạnh Thường Quân tò mò hỏi.
Hiển nhiên La Chinh đã hiểu ra không ít.
Không phải là có người muốn ám hại Thanh Lam Đội, mà là Gia Cát gia muốn nhằm vào hắn.
Gia Cát gia chỉ muốn lợi dụng Thanh Lam Đội dẫn hắn vào tuyệt cảnh mà thôi.
“Chỉ là, bọn hắn lại không giờ rằng ta lại có thể chạy thoát khỏi cái chết!”
Đáng tiếc, chỉ vì chuyện này mà Dương Thái và không ít binh sĩ của Thanh Lam Đội phải ngã xuống.
La Chinh không trả lời Mạnh Thường Quân, ngược lại cười lạnh nói:
– Mạnh Thường Quân, chẳng lẽ huynh sợ Gia Cát gia sao?
– Gia Cát gia? Sợ sao?
Trên khuôn mặt tuấn tú chợt hiện lên chút đỏ sẫm.
Từ trước đến nay hắn vẫn cực kỳ nội liễm, vậy mà giờ đây lại có chút cuồng ngạo nói:
– Gia Cát gia tuy rằng có uy phong rất lớn, thế nhưng Vong Xuyên, Mạnh gia chưa chắc đã sợ.
Vong Xuyên, Mạnh gia cùng Thần Toán, Gia Cát gia đều là một trong Thất Đại Thế Gia.
Bất luận là về thực lực hay về bề dày lịch sử, đều không hề thua kém Gia Cát gia!
Trên thực tế, ngay từ lúc mọi người nghe tên Mạnh Thường Quân, cộng thêm cách ăn mặc và khí độ của hắn, hầu hết đều đoán ra được tám, chín phần Mạnh Thường Quân là người của Mạnh gia.
Chỉ là tất cả đều đến để liễm sát Đao Trùng, thế nên cũng chẳng ai muốn nói điều này ra.
– Đã vậy, sao huynh phải tránh?
La Chinh lại hỏi.
– Ta sẽ không vì loại chuyện này mà gây hiềm khích với Gia Cát gia.
Huống hồ chuyện này còn do Tam Phong Tử của Gia Cát gia làm.
Mạnh Thường Quân khôi phục vẻ bình thản vốn có.
Là đệ tử của đại sĩ tộc, tuyệt đối phải cân nhắc mặt lợi, hại của sự việc.
Thuận tay giúp Lục Kiêu không phải không được, nhưng nếu vì chuyện này mà đắc tội với Gia Cát gia, vậy cũng không có lợi cho lắm.
Huống hồ, La Chinh khích tướng hắn há có thể không nhìn ra?
Rơi vào đường cùng, La Chinh lại cười to vài tiếng:
– Mạnh Thường Quân, giúp ta một lần, ta sẽ nhớ kỹ phần ân tình này của Mạnh gia!
Mạnh Thường Quân lại lắc đầu:
– La Chinh huynh, thực lực của huynh rất mạnh, thiên phú rất cao.
Nhưng phần nhân tình này của huynh còn chưa đáng giá đến vậy.
Bình tĩnh mà xét, quả thực Mạnh Thường Quân rất muốn kết giao với La Chinh.
Một nhân vật tỏa sáng như vậy, ở Thanh Vân Tông cũng cực kỳ hiếm thấy, tương lai tiền đồ vô hạn lượng.
Thế nhưng hiện tại hắn vẫn không thể đồng ý được, hết thảy đều phải cân nhắc.
Vì giúp La Chinh mà đắc tội với Tam Phong Tử, việc này thực sự không đáng.
Nếu như hiện tại La Chinh là một cường giả tuyệt thế.
Phần nhân tình này, Mạnh Thường Quân hắn chắc chắn sẽ nhận.
Nhưng đáng tiếc La Chinh lại không phải.
Quả thực La Chinh là thiên tài, là một hạt giống tốt.
Thế nhưng, cho dù có tốt hơn đi nữa, đã đắc tội với Thất Đại Thế Gia, cũng chỉ có một chữ “chết”.
Đúng lúc này, La Chinh chợt lấy viên tinh hạch của Mẫu Hoàng ra, huơ huơ trước mặt nói:
– Mạnh Thường Quân, hôm qua ta tìm được đường sống trong chỗ chết, thực sự không phải là được cao nhân gì cứu.
Đao Trùng Mẫu Hoàng cũng bởi vì ta mà chết.
Tam Phong Tử mà huynh nói năm lần bảy lượt nhằm vào ta, thế nhưng mệnh của ta rất cứng, vẫn chưa thể chết được! Nếu có đủ thời gian, nhất định ta sẽ quật khởi! Hẳn sẽ có một ngày Mạnh gia cần đến ta a!
Viên tinh hạch lớn bằng quả đấm tỏa ra ánh sáng rực rỡ hắt lên mặt La Chinh, bất tri bất giác làm nổi bật lên khuôn mặt trẻ tuổi đầy bản lĩnh của hắn!
Lời nói kia cũng rất có khí phách, tràn đầy tự tin.
Nhưng thứ khiến Mạnh Thường Quân khiếp sợ hơn cả, chính là viên tinh hạch của Mẫu Hoàng kia.
Không phải hắn để ý đến giá trị của viên tinh hạch, mà là viên tinh hạch này đang nằm trên tay La Chinh.
Điều này nói lên rằng, Mẫu Hoàng đã chết! Tuy không biết liệu có phải là do La Chinh giết hay không, thế nhưng có thể chắc chắn con Mẫu Hoàng này hẳn là vì La Chinh mà vong!
Chương 57: Múa rìu qua mắt thợ
Chuyện mà La Chinh làm đã hoàn toàn vượt ra khỏi tầm nhận thức của Mạnh Thường Quân.
Một Luyện Tủy Cảnh, không chỉ trốn thoát khỏi sự truy sát của Mẫu Hoàng, mà còn có thể phản kích tiêu diệt.
Cũng như bình yên vô sự đem tinh hạch của nó về.
Mạnh Thường Quân liếm liếm môi, tóc đuôi ngựa phía sau lắc lư vài cái, bỗng khẽ cười nói:
– Huynh đúng là biết cách nói khoác, toàn là nói suông, đúng là dễ nghe a! Thế nhưng… ta thích! Nếu như La Chinh huynh đã có hào khí như thế, vũng nước đục này ta cũng đi vào một lần!
Nghe Mạnh Thường Quân nói vậy, nét mặt La Chinh mới lộ ra vẻ vui mừng.
Thất Đại Thế Gia, không có một gia tộc nào là kẻ dễ trêu.
Nếu Mạnh Thường Quân đã đáp ứng hỗ trợ, chuyện này sẽ dễ giải quyết hơn rất nhiều.
– Tuy nhiên, La Chinh huynh, huynh vừa nói Tam Phong Tử năm lần bảy lượt nhắm vào huynh là có ý gì?
Mạnh Thường Quân đột nhiên hỏi.
– Chuyện này kể ra cũng rất dài dòng, phải nói từ lúc ta kết oán với Gia Cát gia khi tham gia Huyết Sắc Thí Luyện…
Sau đó La Chinh liền kể lại chuyện mình đá Gia Cát Hồng ra khỏi Huyết Sắc Thí Luyện cùng chuyện đánh tên Chu quản sự của Tam Phong Tử lúc ở trên Tiểu Vũ Phong qua một lần…
Thấy Mạnh Thường Quân dám nhúng tay vào việc này, Triệu Húc Dũng cũng không đi nữa.
Mặc dù biết có ở lại cũng chẳng giúp được gì, thế nhưng mỗi người đều có chính kiến của riêng mình.
Bất kể như nào, Mạnh Thường Quân làm vậy cũng đã nể tình rồi, dù sao thì giữ được mối quan hệ với loại nhân vật như La Chinh cũng không phải là chuyện gì xấu!
Cả ba nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày hôm sau liền đi đến khu vực trung tâm của Long Thành.
Bên trong Long Thành có đến mấy ngàn tiểu đội đóng quân ở xung quanh, khu vực ở giữa chính là chỗ của chủ quân doanh.
Trước cửa ra vào của chủ doanh xếp hai hàng binh sĩ, tay đều cầm trường mâu, mặt mày cực kì nghiêm túc.
Khi ba người La Chinh tới cửa, một binh sĩ từ giữa đứng ra lớn tiếng nói:
– Không phận sự, không được vào đây!
Mạnh Thường Quân tiến lên hai bước, thản nhiên nói:
– Ta tìm Cẩu Hàn Thiên.
– Cẩu đại nhân?
Tên binh sĩ kia nghe vậy, sắc mặt bất chợt thay đổi.
Dám gọi thẳng ba chữ ‘Cẩu Hàn Thiên’, há có thể là kẻ đơn giản.
Huống hồ người trước mắt này lại nói với vẻ bình thản lạnh nhạt như vậy.
Cứ như thể Cẩu Hàn Thiên chính là hạ nhân nhà hắn vậy!
Lúc này ngữ khí của tên binh sĩ trở nên khách khí hơn rất nhiều, thậm chí còn ném trường mâu cho một binh sĩ khác ở bên cạnh, sau đó chắp tay nói:
– Cẩu đại nhân đang ở trong chủ doanh, ta sẽ đi thông báo.
Xin hỏi các vị đây là…
– Nói Thường Quân đến cầu kiến.
Tên binh sĩ nghe xong liền chạy vào chủ doanh báo cáo.
Ba người đứng chờ một lúc.
Khi tên binh sĩ kia đi ra, nụ cười trên mặt càng lộ ra rõ hơn, thái độ lại càng thêm khách khí.
Bởi, khi vào bẩm báo, đến cả người luôn lạnh nhạt như Cẩu Hàn Thiên sau khi nghe xong hai chữ ‘Thường Quân’ cũng phải nhiệt tình gấp gáp nói “Mau mau mời vào”.
Tên binh sĩ này cũng không phải là kẻ không có mắt, người này tuyệt đối là một đại nhân vật!
– Ba vị mời theo ta, Cẩu đại nhân đang chờ ở bên trong!
Dưới sự dẫn dắt, ba người La Chinh tiến vào chủ doanh, rất nhanh thì gặp được Cẩu Hàn Thiên.
Trông thấy Mạnh Thường Quân, trên mặt Cẩu Hàn Thiên chợt lộ vẻ tươi cười.
– Thường Quân thiếu chủ, người đến Long Thành cũng không nói một tiếng.
Bằng không ta đã sớm chuẩn bị đón tiếp tốt hơn!
Mạnh Thường Quân lãnh đạm nói:
– Long Thành này nằm ở phía Nam, sản vật cằn cỗi.
Ngoài đám Đao Trùng dư thừa ra thì còn có gì? Ngươi tính lấy gì tiếp đãi ta?
Mặc dù bị chỉ trích, cảm thấy trên mặt có chút nóng lạnh, thế nhưng Cẩu Hàn Thiên vẫn cười tươi:
– Cũng không hẳn là vậy.
Ở phía Nam cũng có nét đặc sắc của phía Nam, Thường Quân thiếu chủ cũng không thể vơ đũa cả nắm…
– Được rồi, ta tìm ngươi là có chuyện, không cần phải nói nhăng nói cuội.
Mạnh Thường Quân không chút nể tình nói:
– Chỗ các ngươi có một người tên là Lục Kiêu đúng không?
Cẩu Hàn Thiên đột nhiên nghiêm mặt, gật đầu nói:
– Đội trưởng của Thanh Lam tiểu đội, Thường Quân thiếu chủ đến là vì hắn?
Mạnh Thường Quân gật đầu ra lệnh:
– Thả hắn ra.
Nghe vậy, vẻ mặt khách khí chợt hiện lên vẻ do dự:
– Lời mà thiếu chủ vừa nói, lão Cẩu ta không thể không nghe.
Thế nhưng, người cũng đừng trách ta lắm miệng một câu.
Chuyện Lục Kiêu vốn là chuyện nhỏ, nhưng…
– Ta hiểu.
Không cần Cẩu Hàn Thiên nói, Mạnh Thường Quân đã biết hắn muốn nói cái gì.
– Vậy Thần Toán Gia Cát gia kia…
Bởi vì lo lắng, Cẩu Hàn Thiên vẫn muốn nói cho xong.
Mạnh Thường Quân thần sắc lạnh lẽo nói:
– Cẩu Hàn Thiên, không phải ta đã nói ta biết rõ rồi sao?
Đã nói đến nước này, Cẩu Hàn Thiên cũng chỉ có thể nhẹ gật đầu đáp:
– Nếu thiếu chủ đã kiên quyết như vậy, lão Cẩu ta cũng không cần phải băn khoăn nữa.
Mời ngài đi theo ta!
Ngay sau đó, Cẩu Hàn Thiên lại dẫn ba người ra bên ngoài chủ doanh.
…
Ở chỗ sâu trong chủ doanh, có bốn người đang ngồi quanh một khối đá phẳng màu xanh.
Phía trên tảng đá này bày đầy rượu thịt và trái cây.
Binh sĩ không cấm uống rượu, nhưng điều kiện tiên quyết là không được uống trong quân doanh.
Nếu bị bắt sẽ xử theo quân luật!
Nhưng bốn người này tựa hồ như không coi quân luật ra gì, không chút kiêng kị gì, ngồi ăn thịt uống rượu ở nơi đây.
– Hạ đại ca, kính người một chén.
Nếu như không phải người, hẳn không thể giải quyết tên tiểu tử kia nhẹ nhàng như vậy!
Tào Lôi bưng chén rượu lên, cung kính chạm chén sau đó uống cạn một hơi.
Hạ Thiên Thành nghiêng đầu, ‘rót’ rượu vào trong miệng, vờ như không thèm để ý nói:
– Chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi, cũng không đáng là gì.
Huống hồ việc này còn do Tam công tử nhờ vả.
– Nhẹ nhàng? Đã ở cái chỗ chim cũng không thèm ỉa này hai, ba ngày rồi, còn phải chờ tiếp nữa sao!
Hắc Sát rót thẳng cả bầu rượu vào miệng, mất kiên nhẫn nói.
Bạch Sát cũng nói:
– Đúng thế, còn không bằng ta đập một phát chết tươi, đỡ phải phí thêm mấy ngày!
– Hắc Bạch huynh đệ, hai người nói sai rồi.
Dù sao đây vẫn còn nằm trong phạm vi của Long Thành, đệ tử Thanh Vân Tông chết không rõ lý do ở nơi này, Long Thành không thể xem như không thấy.
Hạ Thiên Thành nói:
– Tuy không tìm thấy xác của tên tiểu tử La Chinh kia, nhưng nếu như hắn đã bị Mẫu Hoàng đuổi giết, chắc chắn chỉ có chết mà thôi…
Tào Lôi gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý:
– Tiểu tử kia tuy mệnh cứng, nhưng dù cho có cứng rắn đi nữa cũng không thể chạy thoát khỏi Mẫu Hoàng được.
Chỉ cần thêm một thời gian ngắn nữa, chúng ta có thể về báo lại cho Tam công tử rồi.
Thôi, uống rượu! Uống rượu nào!
Trong lúc bốn người đang chúc rượu lẫn nhau, đám người La Chinh đã đi đến.
Cẩu Hàn Thiên đi phía trước, mặt tươi cười, khịt khịt mũi, vừa ngửi vừa nói:
– Lão Hạ, ban ngày đúng là có nhã hứng.
Rượu này rất thơm a!
Trông thấy Cẩu Hàn Thiên, Hạ Thiên Thành liền nhướng mày:
– Lão Cẩu, ngươi tới đây làm gì?
Hắn biết rõ, nếu như không có việc gì, Cẩu Hàn Thiên sẽ không tìm đến đây.
Nếu đã tìm đến, nhất định là có chuyện!
Ngay lúc này, Tào Lôi lại thoáng nhìn thấy La Chinh, hai mắt trợn tròn:
– La Chinh! Ngươi… Ngươi… Ngươi chưa chết!
Hạ Thiên Thành và Hắc Bạch Song Sát đều chưa từng gặp qua La Chinh.
Nghe Tào Lôi nói vậy, cả ba liền tập trung nhìn lên La Chinh.
Giờ phút này, cả ba đều giống Tào Lôi, trong nội tâm đang lay động dữ dội.
Căn cứ theo tin tức nhận được, La Chinh này hẳn đã bị Mẫu Hoàng giết chết mới phải, tuyệt đối không thể còn sống được.
Mới vừa rồi cả bọn còn đang cùng nhau bàn luận về chuyện này.
Vậy mà vừa chớp mắt liền nhìn thấy tên tiểu tử này xuất hiện ngay trước mắt.
Cái cảm giấc chấn kinh này quả thực không thể biểu đạt bằng ngôn từ!
– Ta còn đang muốn xem là ai.
Thì ra lại là ngươi.
Tốt, rất tốt!
Lúc này La Chinh mới biết, kẻ gây ra loại chuyện này lại là đệ tử của Tiểu Vũ Phong, Tào Lôi.
La Chinh kiềm chế lửa giận, cười lạnh nói.
– Là ta thì sao?
Tào Lôi hừ lạnh hai tiếng:
– Tuy không biết vì sao ngươi còn sống, nhưng cũng chỉ đến đây mà thôi.
Tam công tử muốn ngươi chết ở Long Thành, ngươi nhất định phải chết ở chỗ này! Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn tự sát, đỡ cho chúng ta phải ra tay…
– Đủ rồi, ta đến không phải để xem các ngươi cãi nhau.
Cẩu Hàn Thiên cắt ngang.
Đối với phân tranh của đám tiểu bối, hắn không thèm để ý.
Nếu không phải vì Mạnh Thường Quân, hắn cũng sẽ không dính vào loại chuyện này.
– Lục Kiêu đâu? Thả hắn ra.
– Lão Cẩu, ta không thể thả Lục Kiêu.
Hạ Thiên Thành lắc đầu.
– Tại sao?
Cẩu Hàn Thiên hỏi.
– Thả đi rồi, hắn lại ra ngoài nháo sự, tìm ta gây phiền toái.
Ngươi cảm thấy ta sẽ tự gây khó dễ cho chính mình sao?
Trong Đế Quân, cấp bậc của Hạ Thiên Thành và Cẩu Hàn Thiên là ngang nhau.
Cho nên vào giờ phút này, Hạ Thiên Thành cũng không thèm nể mặt.
– Không thả, phiền phức của ngươi sẽ càng lớn hơn!
Cẩu Hàn Thiên nhắc nhở.
– Ha ha.
Hạ Thiên Thành cười nhạo nói:
– Phiền phức càng lớn? Ngươi có biết ta đang giúp ai không?
– Đương nhiên là biết, không phải là Gia Cát gia sao?
La Chinh cười lạnh nói.
– Nếu đã biết, vậy thì nên đi nhanh đi.
Người không thể chọc nổi thì đừng có chọc.
Bằng không sẽ chọc phải ổ phiền toái rất lớn!
Hạ Thiên Thành không biết lai lịch của mấy người phía sau Cẩu Hàn Thiên, hiện tại hắn vẫn nể mặt Cẩu Hàn Thiên, nén xuống lửa giận của mình.
Nếu không, với tính tình thường ngày của hắn, chỉ sợ đã sớm bạo nộ rồi.
Hắc Bạch Song Sát cũng đứng lên, từng đạo sương mù màu đen lượn lờ quanh thân.
Quang mang màu trắng quay quẩn quanh người Hắc Sát, còn quang mang màu đen thì bay quanh người Bạch Sát.
Công pháp mà cả hai tu luyện cũng là hắc bạch, một trắng một đen, âm dương bổ sung ưu khuyết cho nhau, cực kỳ độc đáo.
Cả hai chính là muốn trực tiếp động thủ.
– Ý của ngươi là ngươi không định thả Lục Kiêu?
Lúc này La Chinh lại hỏi.
– Ta nói không thả là không thả! Tiểu tử, có biết ngươi đang nói chuyện với ai không?
Dứt lời, Hạ Thiên Thành trừng mắt nhìn La Chinh.
Một cỗ khí thế âm lãnh đột nhiên bộc phát từ đầu của Hạ Thiên Thành, cuốn về phía La Chinh.
Thấy vậy, Cẩu Hàn Thiên lập tức nhắc nhở.
– Cẩn thận!
Cỗ khí thế âm lãnh kia nhanh cực kỳ, trong nháy mắt đã đánh đến La Chinh.
Cẩu Hàn Thiên cho dù muốn cản cũng không cản kịp.
– Đây là Cực Hàn Ý?
La Chinh cũng không ngờ, quan quân trước mắt này lại có thể luyện ra Ý.
Đổi lại là người khác bị Cực Hàn Ý tập kích, chỉ sợ linh hồn đã bị đông cứng đến mức tiêu hủy rồi.
La Chinh cười lạnh một tiếng, không chút sợ hãi, đường đường chính chính đứng ngay tại chỗ, mặc cho từng đạo Cực Hàn Ý tùy ý xâm nhập!
Ngay cả Hình Thiên Ý ở Thiên Thư Các cũng không thể đả thương được hắn, Cực Hàn Ý này hắn còn không để vào mắt.
Nhận ra Cực Hàn Ý không thể làm gì linh hồn của La Chinh, Hạ Thiên Thành chợt cảm thấy hoang mang khó hiểu.
Đúng vào lúc này, La Chinh lại hừ lạnh một tiếng.
Một mũi nhọn mờ ảo, mờ mịt ngưng tụ ra ở trong đầu.
– Kinh Thần Thứ!
Kinh Thần Thứ vừa được ngưng tụ liền đâm thẳng về phía Hạ Thiên Thành.
Hai người gia phong cực kỳ nhanh chóng, mọi người đều không ai kịp phản ứng.
Chỉ nghe thấy La Chinh hừ lạnh một tiếng, sau đó Hạ Thiên Thành ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, kêu rên thảm thiết.
– Múa rìu qua mắt thợ, đúng là tự rước lấy nhục!
La Chinh chắp tay sau lưng, thản nhiên nói.
Chương 58: Lấy thế đè người
Trong tiểu viện, tình thế lúc này vô cùng quỷ dị.
Tiên Thiên tổng cộng được chia làm mười trọng cảnh giới, mỗi một trọng đều chênh lệch nhau cực kì lớn.
Như Mạnh Thường Quân và Hắc Bạch Song Sát, đều là người vừa mới bước vào Tiên Thiên, cảnh giới hiện tại là Tiên Thiên Nhất.
Tiên Thiên cao thủ có thể ngưng luyện ra chân nguyên, ngự khí thành binh, giết người trong vô hình.
Mà Hạ Thiên Thành cùng Cẩu Hàn Thiên, với tư cách là những người nổi bật trong Đế, đã đạt đến Tiên Thiên Tứ trọng.
Đến cảnh giới này, việc khống chế chân nguyên đã vô cùng nhuần nhuyễn.
Thực lực của Hạ Thiên Thành mạnh hơn Mạnh Thường Quân và Hắc Bạch Song Sát không ít.
Hơn nữa, hắn đã lĩnh ngộ ra Ý.
Cực Hàn Ý của hắn có thể âm thầm khiến linh hồn đối phương tổn thương vì giá rét.
Khóe miệng run run, Cẩu Hàn Thiên sở dĩ nguyện ý giúp chuyện này, hoàn toàn là vì mặt mũi của Mạnh Thường Quân.
Bằng không, hắn sẽ không đi trêu chọc Hạ Thiên Thành.
Thực lực của hắn và Hạ Thiên Thành tương đương nhau, thế nhưng Hạ Thiên Thành lại lĩnh ngộ ra Cực Hàn Ý.
Nếu cùng Hạ Thiên Thành chiến đấu, nhất định phải đề phòng Ý của hắn.
Cho nên, Hạ Thiên Thành là một đối thủ cực kỳ khó giải quyết.
“Rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?”
“Mạnh Thường Quân mang tên tiểu bối này tới, nếu như không nhìn lầm, thì ngay cả Bán Bộ Tiên Thiên cũng không phải? Một tiểu tử Luyện Tủy Cảnh, ngay cả chân khí cũng không thể phóng ra ngoài, càng không có khả năng sở hữu chân nguyên…”
“Một tên tiểu tử, vậy mà dám quát lớn Hạ Thiên Thành cái gì mà ‘Múa rìu qua mắt thợ’, cái gì mà ‘Tự rước lấy nhục’…”
“Hơn nữa tên nhãi này cũng không phải chỉ có mỗi mồm mép, hắn thật sự làm được!”
Cẩu Hàn Thiên tận mắt nhìn thấy Cực Hàn Ý của Hạ Thiên Thành không tạo nên bất kì quấy nhiễu nào đối với La Chinh, trái lại La Chinh chỉ hừ lạnh một tiếng đã khiến Hạ Thiên Thành ôm đầu kêu than liên hồi!
“Đây rốt cuộc là chuyện?”
Cẩu Hàn Thiên cảm giác đầu mình thực sự không đủ dùng.
Tào Lôi há hốc mồm, dường như có thể nhét vừa cả cái bát.
Tuy không có thể hiện thực lực ra đối với bọn hắn, nhưng khi tiếp xúc bình thường, Hạ Thành Thiên luôn phát ra uy áp như có như không.
Hắn cũng cảm giác thực lực của Hạ Thiên Thành cực kỳ kinh người.
So với Hắc Bạch Song Sát, chắc chắn phải cường hãn hơn nhiều lắm.
Nếu như không phải dựa vào mặt mũi của Tam công tử, loại người như Hạ Thiên Thành tuyệt đối không phải là cấp bậc mà bọn hắn có thể với tới.
“Nhưng mà vừa nãy… La Chinh chỉ là hừ lạnh một tiếng lại khiến Hạ Thiên Thành thống khổ như vậy, chuyện này rốt cuộc là sao?”
So với những người khác, Tào Lôi càng hiểu rõ La Chinh hơn.
Một tên gia hỏa xuất thân tầm, vừa mới gia nhập Tiểu Vũ Phong chưa được bao lâu, cũng chỉ với thực lực như vậy, cộng them chút vận khí, đã đánh bại được Dương Liệt.
Cũng chính vì vậy mà ngay lúc này hắn lại càng rung động!
Ngay tức thì, hai mắt Mạnh Thường Quân nhất thời sáng rực hẳn lên.
Mạnh Thường Quân vẫn cảm thấy ánh mắt của mình rất độc đáo, nhìn người rất chính xác, hắn cảm thấy trong đầu đã có định hình rõ ràng về địa vị của La Chinh.
“Mặc dù chỉ là Luyện Tủy Cảnh, thế nhưng đối mặt với Tiên Thiên Nhất trọng như ta, sợ rằng cũng có thể chiến một trận.”
Cái đánh giá này đã là tương đối cao rồi.
Mạnh Thường Quân tin tưởng vào phán đoán của mình.
Thế nhưng, nếu như nói cho người khác nghe, khẳng định người ta sẽ không tin.
Cũng vào chính lúc nào, Mạnh Thường Quân mới nhận ra rằng mình vẫn còn đánh giá thấp La Chinh.
“Trên người La Chinh đến cùng còn có bao nhiêu bí mật? Rốt cuộc còn bao nhiêu con bài chưa lật?”
Hiển nhiên đây là một điều bí ẩn.
Sẽ chẳng có kẻ khờ nào đem tất cả bí mật của mình ra cho người khác xem cả, trừ khi đó là người cực kỳ thân thiết.
Tất nhiên Mạnh Thường Quân sẽ không đi hỏi loại chuyện này.
Nhưng, quyết định trợ giúp La Chinh xem ra cực kỳ chính xác.
“Có lẽ không bao lâu nữa, Vong Xuyên Mạnh gia thật sự cần đến ân tình của tên biến thái này rồi!”
Hạ Thiên Thành cảm giác đầu mình như muốn nứt ra.
Cảm giác như có một mũi nhọn sắc bén xuyên thủng một lỗ lên linh hồn hắn.
Cái cảm giác đau đớn này thật khó để biểu đạt bằng lời.
May mắn thay, linh hồn là một hình thái đặc thù, sau này sẽ từ từ được tự mình chữa trị.
Chỉ là, cái cảm giác đầu như muốn nứt ra này khiến hắn hết sức thống khổ.
Càng làm cho hắn thống khổ hơn chính là bị một tên tiểu bối Luyện Tủy Cảnh làm nhục trước mặt nhiều người như vậy!
“Tên Cẩu Hàn Thiên trông thấy cảnh vừa rồi, sợ rằng ở trong quân doanh sẽ trắng trợn coi thường ta.
Hôm nay, mặt mũi này xem như mất hết!”
“Tiểu tử này không thể không giết!”
Hạ Thiên Thành từ dưới đất chậm rãi đứng lên, chân nguyên toàn thân bắt đầu khởi động.
Nhiệt độ trong tiểu viện lập tức hạ xuống mấy chục độ.
Rõ ràng đang là mùa hè nóng nực, vậy mà lại khiến người ta cảm thấy giá buốt.
– Tiểu tử, muốn chết thì dùng phương pháp đơn giản chút.
Chọc giận ta, ngươi nhất định sẽ hối hận, bởi ta sẽ khiến ngươi chết vô cùng khó coi!
Hạ Thiên Thành chậm rãi nói.
Khí thế bài sơn đào hải tỏa ra, uy áp hướng thẳng về phía La Chinh.
Đối mặt với Hạ Thiên Thành, thân thể La Chinh lập tức căng thẳng, uy áp này như một tòa băng sơn cực lớn, đè xuống liền khiến hắn nát bấy.
“Người này cực kì mạnh mẽ, tuyệt đối không chỉ là cường giả Tiên Thiên thông thường!”
– Cẩu Hàn Thiên?
Lúc này, ánh mắt Mạnh Thường Quân chợt liếc qua.
Cẩu Hàn Thiên sao có thể không hiểu ý của thiếu chủ, liền bước tới trước một bước chắn trước mặt La Chinh, thấp giọng nói:
– Lão Hạ, so đo cùng một tên tiểu bối, có biết xấu hổ hay không?
– Lão Cẩu, ngươi tránh ra cho ta.
Mạng của tên tiểu tử này ta phải lấy.
Nếu là bình thường, Hạ Thiên Thành có thể còn chút cố kỵ Cẩu Hàn Thiên, thế nhưng hiện tại đã vượt quá giới hạn của hắn.
Giờ đây hắn chỉ muốn một lòng xé xác La Chinh ra làm hai.
– Lão Hạ, ngươi thật sự cho rằng có lão tam của Gia Cát gia bảo vệ thì ngươi có thể làm loạn sao?
Cẩu Hàn Thiên sắc mặt cũng trầm xuống.
“Xem ra Hạ Thiên Thành không muốn cho ta mặt mũi.”
– Đúng vậy thì sao? Ngươi muốn đánh một trận với ta?
Hạ Thiên Thành nắm chặt tay, từng đạo sương trắng ngưng kết trong lòng bàn tay tản ra khí tức âm u.
Đây chính là chân nguyên bản mệnh của Hạ Thiên Thành.
– Ngươi cho rằng ta sợ ngươi?
Đối mặt với lửa giận ngút trời của Hạ Thiên Thành, Cẩu Hàn Thiên phải làm việc hắn cần làm.
Lập tức hai người liền động thủ, Mạnh Thường Quân đứng một bên cũng không kiên nhẫn được nữa.
– Ta không có tâm tình xem hai ngươi đánh nhau, ta chỉ cần các ngươi thả Lục Kiêu.
Cẩu Hàn Thiên, nếu như ngươi không làm được, vậy thì ta đi tìm Thế thúc.
Mạnh Thường Quân không vui nói.
Hắn vốn dĩ nghĩ rằng để cho Cẩu Hàn Thiên xử lý chuyện này là được, không ngờ đối phương lại không nể mặt, vậy cũng đừng trách hắn.
Nghe Mạnh Thường Quân nói đi tìm Thế thúc, sắc mặt Cẩu Hàn Thiên lập tức biến đổi.
Nếu như thật sự đi tìm Thế thế, chỉ sợ rằng chuyện này sẽ làm to hơn.
Đó cũng là điều mà Cẩu Hàn Thiên hắn không muốn, liền vội vàng nói:
– Thiếu chủ, chút chuyện nhỏ này không cần phải kinh động đến lão nhân gia.
Mạnh Thường Quân nhún vai, chỉ chỉ cục diện hiện tại nói:
– Đối phương không muốn thả người, ngươi có biện pháp sao?
Cẩu Hàn Thiên quay đầu nói với Hạ Thiên Thành:
– Có nghe hay không? Thiếu chủ nhà ta nói, nếu ngươi không thả người, ngài ấy sẽ phải đi tìm Phi Long tướng quân.
Đến lúc đó, chỉ sợ ngươi chịu không nổi.
Phi Long Tướng quân, một trong hai đại phó soái tọa trấn trong Long Thành, là tướng quân nổi danh nhất trong Đế Quân, được xưng là Định Hải Thần Châm của Long Thành!
– Hắn… quen Phi Long tướng quân?
Hạ Thiên Thành kiêng dè nói, cùng với đó là một chút nghi ngờ.
Nếu như người ta thật có thể kêu Phi Long Tướng quân ra, hắn sẽ không nói hai lời, mà sẽ lập tức thả người.
Thế nhưng Hạ Thiên Thành hắn cũng là người bò ra từ trong núi đao biển, tất nhiên sẽ không để người khác nói một câu đã bị hù dọa.
– Ta có quen biết hay không, ngươi thử xem chẳng phải là sẽ biết hay sao?
Mạnh Thường Quân thản nhiên nói.
Đối mặt với Hạ Thiên Thành mạnh hơn rất nhiều, vậy mà ngữ khí của hắn lại còn lạnh nhạt hơn cả La Chinh.
Đó là một loại khí trời sinh của kẻ bề trên.
Chỉ có đệ tử được bồi dưỡng trong sĩ tộc mới có khí thế như vậy.
– Vị này chính là công tử của Vong Xuyên Mạnh gia, về phần có quen biết Phi Long tướng quân hay không thì ngươi tự mình suy nghĩ đi!
Cẩu Hàn Thiên cười lạnh nói.
Nghe tới Vong Xuyên Mạnh gia, Hạ Thiên Thành lúc này mới chợt hiểu ra.
Trong lòng hắn vẫn luôn nghi hoặc, liệu có phải hôm nay Cẩu Hàn Thiên ăn nhầm gan hùm rồi hay không? Ngay cả Gia Cát gia cũng dám đối nghịch.
Thì ra là có Vong Xuyên Mạnh gia chống lưng!
Người ta không chỉ lấy gia tộc ra dọa hắn, hơn nữa còn đòi tìm cả Phi Long Tướng quân.
Hạ Thiên Thành không phải tiểu hài tử, hắn vẫn biết suy xét thời thế.
Tam Phong Tử của Gia Cát gia uy danh vang dội, quả thật là một chỗ dựa lớn.
Thế nhưng nhân vật chính của Mạnh gia lại đang đứng ở ngay trước mặt.
Hắn hiểu rằng hiện tại không thể đòi lại mặt mũi được nữa, chỉ có thể hung hang trợn mắt liếc nhìn La Chinh, dáng vẻ có chút không cam lòng.
Mạnh Thường Quân cười lạnh một tiếng rồi quay người rời khỏi.
Hạ Thiên Thành thấy thế, nghĩ thầm:
“Nếu để cho thiếu chủ của Mạnh gia thực sự mời tôn đại thần đến, vậy thì thật sự phiền toái rồi.”
Lúc này hắn mới cắn răng gật gật đầu nói:
– Thả! Lục Kiêu này ta thả!
Mạnh Thường Quân xoay đầu lại, giọng đầy mỉa mai:
– Rất tốt! Nếu sớm làm vậy thì cần gì phải lãng phí thời gian?
Hạ Thiên Thành không lên tiếng, chỉ là nghiêng đầu sai người dẫn Lục Kiêu tới.
Mạnh Thường Quân chỉ nói mấy câu đã chế trụ được khí phách của Hạ Thiên Thành.
La Chinh thầm lấy làm lạ.
“Đệ tử sĩ tộc quả thực lợi hại! Chỉ lấy thế đè người đã khiến người khác không còn tâm tư phản kháng!”
La Chinh biết chính bản thân không hề có chỗ dựa, chỉ có thể bằng vào thực lực, bằng vào nắm đấm của mình.
“Nhưng vậy cũng không sao.
Chỉ cần ta trở nên mạnh mẽ, trèo lên đỉnh cao của võ đạo.
Đến lúc đó, ta sẽ có “Thế” của chính mình!”
Sau khi Hạ Thiên Thành phân phó, Lục Kiêu liền được người dẫn đến.
Giờ phút này, khắp người Lục Kiêu đều là những vết thương.
Xem ra đã phải chịu không ít đòn roi.
Dù vậy, thần sắc của hắn vẫn cực kỳ sáng lạng.
Đối với Bán Bộ Tiên Thiên như hắn, chút thương thế ấy còn chưa tính là gì.
Ngay khi trông thấy La Chinh, Lục Kiêu cũng lộ ra vẻ mặt như nhìn thấy quỷ như những người khác!
– La… La Chinh huynh, huynh không có việc gì! Huynh vẫn còn sống!
Lục Kiêu kích động nói.
La Chinh thản nhiên cười nói:
– Lục Kiêu huynh, ta không sao.
– Vậy thì tốt quá, thật tốt quá…
Lục Kiêu thì thào nói ra.
Trong khoảng thời gian bị bắt này, khiến hắn thống khổ nhất không phải là roi hình, mà là những huynh đệ đã mất.
Còn có La Chinh, người đã vì hắn mà dẫn dụ Đao Trùng Mẫu hoàng rời đi.
Hắn một mực tự trách bản thân, “Nếu không phải ta sơ ý chủ quan, nếu ngay từ đầu phát giác ra tuyến đường hành quân không đúng, thì đã không hại chết bọn họ.
Thế nhưng, Lục Kiêu thực sự không ngờ rằng La Chinh vẫn còn sống, hơn nữa còn đứng sờ sờ ngay trước mặt mình.
Hắn há có thể không kinh ngạc? Há có thể không cao hứng?
– La Chinh huynh, ta đã biết kẻ khởi xướng việc này chính là Hạ Thiên Thành!
Lục Kiêu chuyển đề tài, chỉ vào Hạ Thiên Thành mắng:
– Hạ Thiên Thành, Lục Kiêu ta và ngươi không oán không thù.
Vậy mà ngươi lại tự tiện sửa đổi lộ tuyến hành quân, đẩy huynh đệ Thanh Lam Đội vào tuyệt cảnh.
Lục Kiêu ta dù sống hay chết, cũng phải có được một câu trả lời thích đáng!
Chương 59: Suy đoán
Trong lòng Hạ Thiên Thành thực sự rất phiền muộn.
Hắn đã sớm biết Lục Kiêu sẽ không chịu từ bỏ ý đồ.
Nếu như ngay từ đầu Lục Kiêu không huyên náo với hắn, hắn cũng sẽ không giam Lục Kiêu lại.
Trước mắt lại có thêm công tử của Mạnh gia giúp đỡ.
Vì Tam công tử của Gia Cát gia mà lúc này hắn không chỉ đắc tội với tên tiểu tử của Mạnh gia, mà còn dính thân vào rắc rối.
Chỉ là, hiện tại hối hận cũng đã muộn.
– Lục Kiêu huynh, có chuyện gì cứ trở về rồi hẵng nói.
La Chinh liếc nhìn Lục Kiêu, tỏ ý khuyên giải nói.
Hiện tại nếu đã cứu Lục Kiêu ra, những chuyện khác cần phải bàn bạc kỹ càng hơn.
Bằng không, nếu như bức đối phương đến mức trở mặt, vậy sẽ không dễ xử lí chút nào.
Tuy cứng đầu, nhưng Lục Kiêu vẫn biết phân biệt rõ tình thế.
Nghe La Chinh nói vậy, đành oán hận trừng mắt nhìn Hạ Thiên Thành rồi ngậm miệng lại.
Sau đó, Cẩu Hàn Thiên liền dẫn mọi người rời khỏi tiểu viện.
Hạ Thiên Thành đứng sững người ở trong tiểu viện, tâm phiền ý loạn.
Mắt liếc nhìn qua Tào Lôi, cả giận nói:
– Không phải các ngươi nói tên La Chinh chỉ là một tên hạ dân thấp kém thôi sao? Vì sao sau lưng lại có người của Mạnh gia!
Nếu sớm biết như vậy, Hạ Thiên Thành tuyệt đối sẽ không xỏ mũi vào việc này.
Với tính tình nóng nảy của Hạ Thiên Thành, lúc này hắn thật muốn lao lên đánh cho Tào Lôi một trận!
Tào Lôi có thể là người đại diện cho Tam công tử của Gia Cát gia, Hạ Thiên Thành không thật sự dám quá đắc tội với Tào Lôi.
Bởi hiện tại hắn đã đắc tội với người của Vong Xuyên Mạnh gia rồi, nếu như lại phụ lòng của Tam công tử, tình cảnh của hắn sẽ càng thêm gian nan.
– Cái này, cái này…
Tào Lôi cũng không thể nói lên được nguyên do.
– Tên La Chinh quả thực chỉ là một tên dân đen mà thôi, tại Thanh Vân Tông cũng không có bất kỳ một chỗ dựa nào.
Ta cũng không biết tại sao hắn lại có thể kết giao với người của Mạnh gia…
Tào Lôi thật không hiểu nổi.
“Sao vị công tử của Mạnh gia này phải trợ giúp cho La Chinh?”
Hắn biết rõ tính tình của đám đệ tử sĩ tộc.
Muốn theo chân đệ tử sĩ tộc, hoặc ngươi phải mang lại cho bọn họ một lợi ích to lớn, hoặc là đi theo đuôi bọn họ như một con chó.
Chắc chắn đệ tử sĩ tộc sẽ không coi là bằng hữu chân chính!
“Sao thiếu chủ của Mạnh gia lại chịu xuất đầu vì La Chinh, lại che chở đến mức như vậy.
Tiểu tử kia rốt cuộc có tài đức gì mà người kia lại chịu làm chỗ dựa?”
Tào Lôi thật sự không thể nào nghĩ ra được nguyên do.
– Ta đã sớm nói rồi.
Trực tiếp xử lý tiểu tử kia, vừa đơn giản lại vừa gọn gàng.
Ngu ngốc như Tào Lôi ngươi, muốn mượn tay người khác, mượn tay đám Đao Trùng tiêu diệt La Chinh kia sao? Giờ thì sao nào? Người thì không chết, hơn nữa còn hoạt bính loạn khiêu trở về.
Chỉ với năng lực này của ngươi, vậy mà Tam công tử cũng cho ngươi làm việc, đúng là nực cười mà!
Bạch Sát oán giận nói.
– Hiện tại vẫn còn kịp.
Chỉ cần tiểu tử kia rời khỏi Long Thành, trực tiếp giết chết hắn là được.
Hắc Sát âm hiểm nói.
– Nói đúng lắm.
Dù sao cũng đã đắc tội với Mạnh gia, tên La Chinh kia lại càng phải chết.
Bằng không, chúng ta không chỉ phải đối mặt với Mạnh gia, mà còn phải nhận thêm lửa giận của Tam công tử!
Hạ Thiên Thành âm tình bất định nói ra.
Tào Lôi gật gật đầu:
– Đã vậy, cứ dựa theo lời Hắc Sát nói mà làm.
Chờ đến khi La Chinh rời khỏi Long Thành, liền diệt trừ hắn.
Mấy người đều cùng gật gật đầu, trong mắt ai nấy đều bắn ra sát ý vô tận.
Bọn hắn đều hiểu rõ quy củ qua lại với sĩ tộc.
Nếu ngươi hữu dụng, ngươi có thể lấy được rất nhiều chỗ tốt từ sĩ tộc.
Nhưng một khi ngươi vô dụng, đối với sĩ tộc, ngươi chỉ như một con chó, có lẽ không cần người khác động thủ, bọn hắn sẽ đích thân giết ngươi.
…
Rời khỏi tiểu viện, Cẩu Hàn Thiên đưa mấy người La Chinh ra khỏi chủ doanh rồi dặn dò:
– Mấy người các ngươi đã đắc tội Hạ Thiên Thành.
Theo ta thấy, bọn hắn nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, sẽ tìm cơ hội để động thủ.
Ta khuyên mọi người hãy mau mau rời khỏi Long Thành, trở lại Thanh Vân Tông đi.
Mạnh Thường Quân tỏ vẻ đồng ý với lời Cẩu Hàn Thiên nói:
– La Chinh, huynh đã lấy được tinh hạch của Đao Trùng Mẫu Hoàng, có thể đổi được không ít điểm tích lũy.
Chuyến này cũng không tính là mất công, có thể trở về rồi chứ?
– Ta thật lấy làm lạ, tiểu tử người rốt cuộc đã tiêu diệt con Mẫu Hoàng đó như thế nào?
Trước đó Cẩu Hàn Thiên đã nghe nói qua chân tướng của chuyện này, biết rõ La Chinh không chỉ thoát khỏi Mẫu Hoàng, mà còn lấy được tinh hạch của Mẫu Hoàng.
Điều này quả thực quỷ dị một cách thái quá a.
Với ánh mắt của Cẩu Hàn Thiên, hiển nhiên biết thực lực La Chinh không tầm thường.
Thế nhưng chính Cẩu Hàn Thiên hắn cũng không phải là đối thủ của Mẫu Hoàng.
Có đánh chết hắn cũng không tin La Chinh có thể ‘làm thịt’ một con Đao Trùng Mẫu Hoàng.
Đối mặt với câu hỏi của Cẩu Hàn Thiên, La Chinh chỉ cười không nói.
Tất nhiên hắn sẽ không trả lời.
Không thể nói là Đao Trùng Mẫu Hoàng bị Hỏa Hạt Sư giết được.
Có lẽ tinh hạch của Mẫu Hoàng bọn họ sẽ không để vào mắt, thế nhưng tinh hạch của Hỏa Hạt Sư thì lại khác.
Tinh hạch của Hỏa Hạt Sư chính là tài liệu luyện khí, luyện đan cực phẩm.
Cho dù là Thất Đại Thế Gia, trông thấy tinh hạch của Hỏa Hạt Sư trước mặt cũng phải đỏ mắt.
“Nếu như bọn họ biết Hỏa Hạt Sư xuất hiện, nhất định sẽ phái người đi tìm kiếm.
Một khi phát hiện ra thi thể của Hỏa Hạt Sư và Mẫu Hoàng, hẳn sẽ đoán ra tinh hạch của Hỏa Hạt Sư đang nằm trong tay.
Đây là một mầm họa rất lớn, ta đâu có ngu đến vậy.”
Vì vậy, La Chinh liền chuyển đề tài:
– Mạnh Thường Quân, tinh hạch của Mẫu Hoàng có thể đổi được bao nhiêu điểm tích lũy?
Triệu Húc Dũng ở bên cạnh hồi lâu không nói gì, nghe La Chinh đột nhiên hỏi câu hỏi ngu ngốc như vậy, liền vuốt vuốt lồng ngực ho ho rồi nói:
– Khụ khụ! La Chinh, ngay cả điều này huynh cũng không biết sao?
La Chinh nhún nhún vai, tỏ vẻ chính mình quả thực không biết rõ.
Hắn chưa từng nghĩ chính mình sẽ lấy được tinh hạch của Đao Trùng Mẫu Hoàng, cho nên cũng không đi tra xét.
– Một viên tinh hạch của Mẫu Hoàng có thể đổi được một nghìn điểm, đây cũng coi như là một số tiền nhỏ.
Mạnh Thường Quân cười nói.
– Nhỏ…
Triệu Húc Dũng và La Chinh sau khi nghe vậy, chợt cảm thấy bị đả kích nặng nề.
Một nghìn điểm tích lũy, tương đương với hai nghìn Phương Tinh.
Xét toàn bộ Phần Thiên Đế Quốc, gia tộc có thể có được hai nghìn Phương Tinh Thạch chỉ sợ không quá con số năm mươi.
Hơn nữa, trong đó phần lớn đều là sĩ tộc…
Thế nhưng trong mắt Mạnh Thường Quân, đây chỉ là một số tiền nhỏ.
La Chinh cùng Triệu Húc Dũng không khỏi cảm khái.
“Đệ tử sĩ tộc quả thực là đại phú hào a!”
– Một nghìn điểm tích lũy… Đúng là không ít, nhưng vẫn còn chưa đủ.
Ta còn muốn ở lại kiếm thêm điểm tích lũy.
La Chinh nhìn về phía trước nói.
Mục tiêu ban đầu của hắn chỉ là một trăm điểm, chỉ cần có thể đổi được vé vào cửa Luyện Ngục Sơn là đủ.
Chỉ là, hiện tại hắn lại thay đổi chủ ý, muốn toàn lực liễm sát Đao Trùng, gắng sức kiếm thêm điểm tích lũy.
Muốn cứu La Yên ra khỏi Luyện Ngục Sơn, cần phải có hơn trăm vạn điểm tích lũy.
Mà số điểm tích lũy hắn đang có chỉ là một phần nghìn mà thôi.
Săn giết Đao Trùng, đặc biệt là thủ lĩnh Đao Trùng.
Đối với La Chinh, đây đúng là thời cơ tốt để kiếm điểm tích lũy.
Cơn Trùng Triều này chỉ kéo dài từ hai đến ba tháng nữa mà thôi.
Nếu bỏ lỡ đợt này, chỉ có thể đợi đến năm sau.
Cho nên La Chinh không hề muốn bỏ mất cơ hội này.
Đám người Mạnh Thường Quân kinh ngạc nhìn La Chinh.
Không biết La Chinh cần nhiều điểm tích lũy như vậy để làm gì? Để đổi đan dược? Đổi bí tịch công pháp? Đổi pháp bảo Thần binh? Đối với giai đoạn thực lực này của La Chinh, một nghìn điểm tích lũy đã là dư dả rồi.
– Nhiều điểm như vậy mà còn không đủ sao? Vậy phải bao nhiêu mới đủ?
Triệu Húc Dũng buồn bực hỏi.
La Chinh cười khổ nói:
– Có lẽ là hơn trăm vạn điểm tích lũy.
Sau khi nghe xong, Triệu Húc Dũng lập tức ho sặc sụa.
Ngay cả Lục Kiêu chỉ hiểu biết chút ít về Thanh Vân Tông cũng bị trăm vạn điểm tích lũy dọa sợ.
Dù sao cũng đã từng tiếp xúc với đệ tử Thanh Vân Tông, hắn thậm chí còn biết rõ một viên tinh hạch của thủ lĩnh Đao Trùng mới có thể đổi được một điểm.
“La Chinh muốn có hơn trăm vạn điểm tích lũy, cũng tương đương với việc săn giết hơn một trăm vạn con thủ lĩnh Đao Trùng.
Số lượng này… quả thực quá dọa người rồi.”
Chỉ có Mạnh Thường Quân hơi sững sờ đôi chút.
Ngay sau đó hắn liền suy tư.
“La Chinh cần hơn trăm vạn điểm tích lũy, là để làm gì?”
Trăm vạn điểm tích lũy, tương đương với hai trăm vạn Phương Tinh.
Đối với sĩ tộc cũng là một khoản tiền lớn.
Trong Thanh Vân Tông, thứ cần phải dùng hơn trăm vạn điểm tích lũy để đổi chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
“Đổi một thanh Tiên Khí sao?”
“Không thể nào.
Hiện tại La Chinh căn bản không thể phát huy được uy lực của Tiên Khí được, thậm chí còn không thể sử dụng.”
“Đi một lần trên Thanh Vân Lộ sao?”
“Cũng không thể.
Tuy dùng trăm vạn điểm tích lũy hoàn toàn có thể phá lệ, mở ra một lần bước vào Thanh Vân Lộ.
Thế nhưng với thực lực hiện tại của La Chinh, đây quả thực chính là đi chết.”
“Cứu người từ Luyện Ngục Sơn?”
Mạnh Thường Quân chợt cảm thấy suy đoán của mình đã gần tiếp cận đến chân tướng.
“Hai năm qua, có không ít người bị đày đến Luyện Ngục Sơn.
Nhưng hầu hết đều là từ ba năm đến năm năm..”
“Một trăm vạn điểm tích lũy… Một nghìn năm…”
“Chẳng lẽ là nàng?”
“Nữ nhân gần như yêu nghiệt kia đã bị phán quyết, phải diện bích trong Luyện Ngục Sơn hơn một nghìn năm… Nàng cũng mang họ La…”
“La Chinh này cùng họ với nàng, dường như là có quan hệ với nhau…”
“Trăm vạn điểm tích lũy này, chính là muốn cứu nàng ra khỏi Luyện Ngục Sơn!”
Đến đây, kết quả quả thực đã khá rõ ràng.
Mạnh Thường Quân tương đối tự tin về suy đoán của chính mình.
Tuy hắn không quen biết nàng, thế nhưng với tư cách là nhân vật trọng yếu của Mạnh gia, đối với chuyện lớn phát sinh trong Thanh Vân Tông, hắn không thể không chú ý đến.
“Hai huynh muội này đều là loại yêu nghiệt a!”
Mạnh Thường Quân nhịn không được cảm thán.
“Chỉ tiếc là xuất thân thấp kém, dễ đắc tội với người khác.
Bằng không, nàng sẽ không bị giam tại Luyện Ngục Sơn.”
“Tư tưởng của La Chinh này cũng quá đơn thuần.
Thật sự nghĩ rằng chỉ cần có trăm vạn điểm tích lũy là có thể cứu nàng ra sao?”
“Sự tình trong đó, còn lâu mới đơn giản như vậy… Nếu La Chinh thật có thể có được trăm vạn điểm tích lũy, thực sự có thể cứu La Yên ra khỏi Luyện Ngục Sơn, Vong Xuyên Mạnh gia sẽ đứng phía sau trợ giúp một phen.”
“Thế nhưng, thực lực mới là điều kiện tiên quyết cho hết thảy.
Phải xem đến lúc đó La Chinh liệu có bản lĩnh này hay không.”
Nghĩ thì nghĩ vậy, kỳ thực Mạnh Thường Quân lại không nhận ra rằng chính bản thân hắn vẫn rất để tâm đến La Chinh.
– Nếu như đã muốn ở lại tiếp tục săn giết Đao Trùng, vậy nhất định phải cẩn thận những tên kia!
– Tất nhiên ta sẽ lưu ý đến điều này.
Hơn nữa, còn phải đa tạ phần trợ giúp của Mạnh Thường Quân huynh.
La Chinh hướng về phía Mạnh Thường Quân chắp tay cám ơn.
Mạnh Thường Quân mang theo ý cười nhẹ, vỗ vỗ bả vai La Chinh.
– Không cần phải cám ơn.
Mong huynh sớm tích lũy đến một trăm vạn điểm, đưa nàng ra khỏi Luyện Ngục Sơn!
Nghe được câu nói không liên quan gì của Mạnh Thường Quân, La Chinh nhất thời sững sờ.
“Chính ta chỉ nói là cần một trăm vạn điểm tích lũy, vậy mà hắn lại từ chút manh mối đó suy ra được mục đích!”
“Mạnh Thường Quân này không hổ là tinh anh trong đại sĩ tộc, đúng là rất biết động não.
Chương 60: Hắc Bạch Song Sát
Người thông minh, nói chuyện đều biết điểm dừng.
Trái lại, Triệu Húc Dũng ở bên cạnh nghe hai người nói, tuy ngạc nhiên nhưng lại không hiểu rốt cuộc Mạnh Thường Quân đang nói tới cái gì.
Muốn mở miệng hỏi thì lại nhận ra mình không thể chen chen miệng vào nên đành phải bỏ qua.
– Lần này trở về Thanh Vân Tông, có thể ta sẽ phải bế quan tu luyện.
Nếu như muốn đến tìm ta, thì có thể trực tiếp tới Vong Ưu Phong.
Mạnh Thường Quân nói thêm.
Thực lực Vong Ưu Phong rất mạnh, trong ba mươi ba ngọn sơn phong, xếp hạng thứ tư.
Đệ tử trong Vọng Xuyên Mạnh gia hầu hết đều gia nhập vào ngọn sơn phong này.
– Thì ra Mạnh Thường Quân huynh là đệ tử Vong Ưu Phong, chờ ta trở lại Thanh Vân Tông, nhất định sẽ đến bái phỏng.
La Chinh gật gật đầu.
Hắn không có suy nghĩ muốn trèo cao.
Hắn hiểu rằng, muốn đứng vững ở đời, mượn thế người khác cuối cùng cũng chỉ là vô dụng mà thôi.
Chỉ có thực lực của bản thân mới là thứ đáng tin cậy nhất.
Nhưng Mạnh Thường Quân này lại là đối tượng đáng để hắn kết giao.
Sau khi tạm biệt, Mạnh Thường Quân và Triệu Húc Dũng lên Phi Thiên Liễn khổng lồ trở về Thanh Vân Tông.
Trên đường trở lại doanh trại, Lục Kiêu vẫn một mực không nói gì.
Tuy rằng biết rõ Mạnh Thường Quân và La Chinh vì cứu mình mà tốn rất nhiều tâm tư, hắn rất cảm kích.
Thế nhưng nghĩ đến các huynh đệ đã ngã xuống, tâm tình hắn há có thể tốt?
Là một bách phu trưởng, điều binh chinh trường, cùng nhau chém giết.
Theo lý mà nói, hắn đã quen với cảnh sinh ly tử biệt.
Dù đã từng tận mắt thấy huynh đệ ruột thịt mất mạng trên chiến trường, hắn cũng không băn khoăn đến như vậy.
Thế nhưng lúc này thì lại khác, binh sĩ của Thanh Lam Đội hoàn toàn bởi vì hành vi cố ý của Hạ Thiên Thành mà chết oan!
Hận ý này, hắn không thể nuốt trôi.
Thấy dáng vẻ lúc này của Lục Kiêu, La Chinh liền kéo hắn đi:
– Đi! Chúng ta đi uống rượu!
…
Trong tửu quán, Lục Kiêu làm một hơi uống hết cả mười vò rượu.
Đã đến cảnh giới này, hắn đã sớm khống chế tự nhiên cơ thể của bản thân.
Chỉ cần không muốn say, cho dù thế nào cũng không thể say được.
– Lục Kiêu huynh, xem ra huynh vẫn không biết việc này là do ta gây nên.
Ta làm hại chết những huynh đệ kia, ta thật sự vô cùng xin lỗi!
La Chinh bỗng nâng chén tạ tội.
Lục Kiêu đến giờ phút này vẫn không rõ tại sao Hạ Thiên Thành lại muốn hại hắn, nghe được La Chinh mới ngạc nhiên hỏi:
– Rõ ràng là Hạ Thiên Thành hại ta, vì sao La Chinh huynh lại phải bồi tội?
– Thật ra không phải bọn hắn nhắm vào Thanh Lam Đội, mà là nhắm vào ta.
Có người muốn giết ta, cho nên mới để cho Hạ Thiên Thành sửa đổi lộ tuyến hành quân.
La Chinh nói.
Vì liên quan tới hắn mà Thanh Lam Đội phải hi sinh gần một nửa binh lính.
Đối với việc này, hắn cảm thấy vô cùng áy náy.
Siết hai tay thành nắm đấm, lúc này Lục Kiêu mới hiểu ra tại sao Hạ Thiên Thành vốn không oán không thù, vậy mà lại đi hại Thanh Lam Đội hắn.
Chỉ thấy hắn hung hăng trừng mắt nhìn La Chinh một hồi, sau đó nét mặt mới dần hòa hoãn ra, thở dài nói:
– La Chinh huynh không cần phải nhận hết trách nhiệm vào người.
Cho dù chuyện đúng như lời huynh nói, người thật sự sai vẫn là Hạ Thiên Thành.
Hắn coi rẻ quân quy, tự ý thay đổi lộ tuyến hành quân.
Nhất định ta sẽ tìm hắn báo thù!
La Chinh uống hết rượu trong chén, gật đầu nói:
– Thù này ắt phải báo.
Ta ở lại nơi đây, ngoài việc kiếm điểm tích lũy ra, cũng là vì chuyện này!
– La Chinh huynh có biện pháp?
Mắt Lục Kiêu chợt lóe sáng.
Tuy hắn hận Hạ Thiên Thành đến mức nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng Hạ Thiên Thành vẫn là cấp trên của hắn, hơn nữa thực lực lại quá mức cường đại, là cường giả Tiên Thiên Tứ trọng, Lục Kiêu hắn chỉ có thể ngước mắt lên nhìn, căn bản không có cơ hội xuất thủ.
La Chinh mỉm cười:
– Đúng là có biện pháp.
Tính tình của những kẻ này ta hiểu rất rõ.
Chỉ cần ta còn ở nơi này, nhất định bọn hắn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Ta sẽ giết sạch bọn chúng!
Nói xong, trong mắt La Chinh nhất thời dâng lên sát ý lạnh lẽo.
Suy nghĩ của La Chinh và Mạnh Thường Quân hoàn toàn khác nhau.
Mạnh Thường Quân thân là sĩ tộc, phải suy tính quá nhiều thứ, lúc cần luôn phải cân nhắc lợi ích.
Thế nhưng La Chinh chỉ là kẻ thường dân, không có chỗ dựa, đối đãi với bằng hữu huynh đệ không có chút toan tính nào.
Tuy chỉ gắn kết với nhau qua mấy ngày ngắn ngủi, nhưng hắn cũng hiểu được người nào đáng để kết giao.
Thù của Lục Kiêu, hắn tất phải báo.
Thù của Dương Thái, hắn cũng phải báo.
Đối mặt màn độc thủ phía sau, hắn nhất định cho những tên kia biết rõ, cái gì gọi là bài học xương máu.
…
Năm ngày sau, Lục Kiêu chỉnh đốn lại Thanh Lam Đội, sắp xếp lại mọi thứ, chuẩn bị lần nữa đi liễm sát Đao Trùng.
Dựa theo quy củ bên trên, binh sĩ của Đế Quân giết Đao Trùng cần phải nộp lên nửa số tinh hạch thu được.
Về điểm quy củ này, Lục Kiêu có quyền hạn rất lớn, hắn đưa cho La Chinh đến chín phần tinh hạch mà Thanh Lam Đội săn được.
Phương pháp chỉ huy của Lục Kiêu, cộng thêm La Chinh dùng phi đao điên cuồng chém giết Đao Trùng, cuộc đi săn diễn ra cực kỳ thuận lợi.
Trong năm ngày này, thu hoạch của La Chinh tương đối khá.
Cộng thêm số tinh hạch tích lũy lúc trước, hiện tại hắn có khoảng chừng bốn ngàn viên tinh hạch Đao Trùng thông thường.
Tinh hạch của thủ lĩnh Đao Trùng thì lại có hơn hai trăm viên!
“Tổng cộng có thể đổi được năm trăm điểm tích lũy, nếu tính thêm cả viên tinh hạch của Mẫu Hoàng, vậy là có được một ngàn năm trăm điểm tích lũy rồi.”
“Vừa tiến vào Thanh Vân Tông chưa được một tháng, hoàn toàn dựa vào cố gắng của chính bản thân mà có thể tích góp được một ngàn năm trăm điểm tích lũy.
Nếu để cho đệ tử khác biết được, chỉ sợ bọn hắn trách vận mệnh bất công a!”
…
Sáng sớm ngày thứ sáu, La Chinh tiếp tục theo Thanh Lam Đội ra khỏi thành đi săn giết Đao Trùng như mọi khi.
Sau khi tiến vào rừng, liên tục chém giết hai đợt Đao Trùng, trong lúc đang thu thập tinh hạch Đao Trùng, Lục Kiêu thuận miệng hỏi:
– La Chinh huynh, huynh nói chỉ cần huynh còn ở đây, bọn hắn nhất định sẽ ra khỏi thành tìm huynh.
Nhưng sao mấy ngày nay lại không có động tĩnh gì?
Được La Chinh hứa hẹn, Lục Kiêu không đến chủ doanh huyên náo.
Tục ngữ có câu “Quan lớn một bậc cũng đủ đè chết người”.
Hắn biết dù có làm cả quân doanh náo loạn cả lên cũng chẳng làm được gì Hạ Thiên Thành.
Thế nhưng, La Chinh đã nói, chắc chắn đám người kia sẽ tiếp tục ra tay.
Chỉ là, đã qua năm, sáu ngày rồi mà vẫn chưa có gì xảy ra.
Điều này làm Lục Kiêu lòng có chút không yên.
– Tính kiên nhẫn của mấy tên này cũng không tệ.
Không sao, chúng ta cứ tiếp tục đi giết Đao Trùng, cứ từ từ chờ bọn chúng là được.
Đối với sự ẩn nhẫn này, La Chinh cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Hắn cúi đầu lấy một viên tinh hạch của thủ lĩnh Đao Trùng ra rồi cất vào nhẫn trữ vật.
Nhưng vào đúng lúc này, La Chinh bỗng ngẩng đầu lên, khẽ chau mày nhìn về một hướng:
– Vừa mới khen bọn chúng nhẫn nại tốt, vậy mà hôm nay đã không nhịn được nữa rồi.
Linh hồn của La Chinh nhạy bén hơn xa người thường.
Đứng tại chỗ đã cảm nhận được vài đạo sát ý truyền đến từ cách đó không xa.
Chỉ chốc lát sau, có ba người bước ra từ hướng La Chinh vừa nhìn.
Dẫn đầu là Tào Lôi, hai người kia thì La Chinh đã từng gặp ở trong tiểu viện.
Cũng bởi vì hai tên này một đen một trắng, đối lập nhau rất rõ ràng, cho nên khiến hắn có ấn tượng rất sâu sắc.
Tào Lôi bước nhanh tiến tới, cười lạnh nói:
– Biết rõ bọn ta muốn giết, vậy mà ngươi vẫn còn ở lại Long Thành, hơn nữa còn ra đây săn giết Đao Trùng.
Là tự tin hay ngu xuẩn đây?
Sáu ngày này, Tào Lôi có rất nhiều cơ hội để đối phó La Chinh, thế nhưng bọn hắn vẫn không động thủ.
Sự uy hiếp mà Mạnh Thường Quân mang đến vẫn còn quá lớn, trước khi động thủ bọn hắn cần phải điều tra rõ ràng.
Chuyện liên quan đến mẫu thuẫn giữa Mạnh gia và Gia Cát gia phải được xử lý một cách cẩn thận.
Bằng không những tên đang đứng giữa cái khe hẹp sâu như bọn hắn sẽ bất tri bất giác trở thành vật hi sinh.
Qua sáu ngày tra xét cùng với thu thập thông tin tình báo, bọn hắn đã nắm bắt rõ ràng.
La Chinh và Mạnh Thường Quân chỉ là ngẫu nhiên quen biết.
Cả hai cùng đi với Thanh Lam Đội, giao tình của cũng chưa tính làsâu.
La Chinh có thể thuyết phục Mạnh Thường Quân nhúng tay vào chuyện của Lục Kiêu, xem như Mạnh Thường Quân đã tương đối nể tình rồi.
Đã không cần phải kiêng kị về Mạnh gia, hiện tại bọn hắn đã có thể yên tâm động thủ.
La Chinh nheo nheo mắt, lắc lắc đầu rồi chỉ ngón tay, nói:
– Tào Lôi, ngươi một đường theo ta từ Thanh Vân Tông đến nơi đây muốn lấy mạng ta.
Món nợ này ta còn chưa tính sổ, sao có thể bỏ đi? Không ngờ các ngươi lại nhát như chuột, phải đợi đến sáu ngày mới dám xuất hiện.
Ai… Ta đánh giá cao các ngươi rồi a!
Nói xong, La Chinh thở dài một hơi, mặt chẳng có tý e sợ nào.
Vừa mới được Địa Tâm Hỏa rèn thể, thân thể bước vào cảnh giới Linh Khí.
Hiện hắn rất muốn thử xem thực lực đã tăng lên bao nhiêu.
Mà ba người trước mắt này lại rất thích hợp làm đối thủ của hắn.
Không biết vì sao khi thấy La Chinh tràn đầy tự tin, trong nội tâm Tào Lôi lại cảm thấy xao động.
“Tiểu tử này rõ ràng chỉ là Luyện Tủy cảnh, tại sao ta lại cảm thấy sợ hãi? Cái dáng vẻ tự tin kia, nhất định là giả vờ! Đúng, chắc chắn là vậy!”
– Thật vậy sao? Nếu ngươi đã nhanh chóng muốn dâng mạng mình lên, vậy bọn ta sẽ thành toàn cho ngươi.
Hắc Sát, Bạch Sát, hai vị đại ca, ta chờ xem thần thông của hai người!
Tào Lôi nói xong liền tiến lui về sau.
Hắc Bạch Song Sát hai người đã sớm không kiềm chế được từ lâu.
Bọn hắn đi theo Tào Lôi vào Long Thành nhiều ngày như vậy là đã nhẫn nhịn lắm rồi.
Vốn tưởng rằng chỉ mất một ngày là có thể giải quyết xong, không ngờ lại phải kéo dài lâu đến như vậy.
Thực sự khiến hai người bọn hắn cực kỳ bất mãn.
Giờ phút này, trên thân Hắc Bạch Song Sát, chân nguyên cuồn cuộn đang không ngừng lưu động.
Cả hai nở nụ cười lạnh, mắt dõi theo La Chinh, sau đó chậm rãi tiến lên.
Trên người tản ra khí thế mà chỉ cường giả Tiên Thiên mới có.
Lục Kiêu thấy thế liền hô to:
– Thanh Lam Đội, chuẩn bị nghênh địch!
Binh sĩ Thanh Lam Đội nghe thấy hiệu lệnh, tất cả đều đồng loạt cầm vũ khí, đứng vào trận hình.
La Chinh khoát tay ngăn lại, nói:
– Lục Kiêu đại ca, việc này không cần huynh nhúng vào.
Bọn hắn đến là vì ta, chuyện này ta phải tự mình giải quyết.
Sau khi nói xong, La Chinh tiến lên chắn ở phía trước.
“Chuyện của ta, cần tự ta giải quyết.”
Hắc Bạch Song Sát nhìn La Chinh, phát ra tiếng cười khanh khách quái dị.
– Hôm nay không chỉ ngươi chết, mà toàn bộ Thanh Lam Đội sẽ không còn kẻ nào sống sót!
– Mau mau quỳ xuống tự sát đi.
Bằng không huynh đệ bọn ta sẽ không để ngươi được chết một cách thoải mái đâu!
Hắc Bạch Song Sát mỗi người nói một câu.
Hai đạo chân nguyên lập tức biến thành hai luồng sương mù, một đen một trắng, rồi hóa thành hai con cự mãng từ dưới đất lướt đến La Chinh.
– Chân nguyên, phóng!
Tuy có Linh Khí Chi Thể, thế nhưng La Chinh vẫn cẩn trọng như cũ.
Dù sao đây cũng là lần đầu đối mặt với cường giả Tiên Thiên, hơn nữa còn là lấy một địch hai!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Võ Thánh [Dịch] Võ Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Vo-Thanh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Khấu Vấn Thiên Đạo [Dịch] Khấu Vấn Thiên Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Khau-Van-Thien-Dao-dich.jpg)


