[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 111 : Chạy trốn (c551-c555)
❮ sautiếp ❯Chương 551: Chạy trốn
Bây giờ bầu không khí có chút căng thẳngĐám người kia cũng di chuyển đâu vào đấy theo hướng chỉ của La Chinh, trong lòng bọn họ nghĩ rằng, chỉ cần làm theo lời La Chinh thì nhất định không có vấn đề gì cả.
Người mạnh nhất ở đây chắc chắn là gã Chiến Tôn Ma tộc, Nhân tộc có hơn hai mươi Chiến Tướng, Yêu Dạ tộc thì có hai người.
Có điều thân thể Yêu Dạ tộc lại vô cùng mạnh mẽ, mặc dù hai người kia chỉ là Chiến Tướng, nhưng thực lực chân chính cũng không thể xem thường, nếu như xông lên một loạt, chưa chắc gì Chiến Tôn Ma tộc có thể chống lại.
Vì vậy tất cả mọi người đều đang đợi, chờ viện binh phía sau tới.
Suy nghĩ của mọi người đều vô cùng tế nhị, mà trong đầu La Chinh lại càng chuyển động liên tục.
Mặc dù bây giờ La Chinh đã gặp được võ giả loài người, thế nhưng nhìn vào thế cục hiện giờ, con người trên đại lục hỗn loạn cũng không mạnh mẽ gì, La Chinh cũng không muốn gửi gắm tính mạng của mình vào tay người khác.
Về phần Yêu Dạ tộc, mặc dù không có địch ý quá lớn, hơn nữa còn luôn miệng nói muốn bảo vệ mình, nhưng dù sao đó cũng là người tộc khác, hắn cũng không cho rằng vì mình có kiếm linh Yêu Dạ nên chủng tộc này sẽ đối xử tốt với mình.
Còn về Ma tộc, càng chỉ có con đường chết mà thôi.
Trong lúc đang suy nghĩ thì chỗ gã Chiến Tôn Ma tộc kia lại có hai bóng dáng khổng lồ nữa xuất hiện, cho dù còn cách rất xa nhưng mọi người đều có thể cảm nhận được khí thế bành trướng kia!
Trong nháy mắt hai gã Chiến Tôn Ma tộc kia xuất hiện, cương nguyên trong cơ thể La Chinh bỗng nhiên bộc phát, hoá thành một vệt nhỏ bay đi!
Linh hồn của La Chinh mạnh mẽ hơn phần lớn sinh linh ở đây rất nhiều, phản ứng cũng là nhanh nhất.
Đợi sau khi hắn chạy bắn đi rồi, phần lớn sinh linh mới phản ứng lại.
Gã Chiến Tôn Ma tộc kia cảm nhận được hơi thở của đồng bạn, trên mặt vừa mới lộ ra nụ cười, còn chưa kịp nói chuyện gì thì thằng nhóc loài người kia đã bỏ chạy mất dạng.
Vậy nên vẻ mặt gã trầm xuống, bóng dáng nhoáng lên, đuổi theo sát sau lưng La Chinh!
Phản ứng của La Chinh cũng không chậm chút nào, mặc dù Chiến Tướng loài người có tới hai mươi người, nhưng không thể nào là đối thủ của đám người Ma tộc kia được.
Về phần Yêu Dạ tộc lại chỉ có hai người, bộ lúc này hắn ngu sao mà không chạy?
Lúc chạy trốn, cương nguyên trong cơ thể La Chinh bỗng nhiên bộc phát, bóng dáng lập tức hoá thành một vệt nhỏ vẽ ngang chân trời, trong thời gian một nhịp thở đã chạy được khoảng trên mười dặm rồi!
Ngoài cương nguyên ra, chân nguyên trong cơ thể La Chinh cũng được kích phát cùng lúc, giúp tốc độ của hắn lại tăng thêm lần nữa!
Đây là lợi ích của việc tu luyện cả hai hệ thống.
Cương nguyên thích hợp để bộc phát trong cự ly ngắn, huống chi trong cương nguyên của La Chinh còn ẩn chứa thiên phú của sư tử Truy Vân, tốc độ nhanh hơn nhiều.
Mà chân nguyên thì lại thích hợp để bay trong khoảng cách dài, có thể giúp La Chinh giữ nguyên tốc độ cao.
Ngoài ra, La Chinh cũng kích phát năng lượng tinh thạch Phượng Tường trong cơ thể.
Trong giai đoạn hiện tại, tinh thạch Phượng Tường chỉ giúp tốc độ La Chinh tăng một chút mà thôi, có điều vì lúc này đang chạy thoát thân, nên La Chinh không dám qua loa dù chỉ một chút!
Chiến Tôn, tương đương với cường giả Hư Kiếp Cảnh.
Trong mộ Tiên Thiên Miểu, La Chinh đã có kinh nghiệm đánh bại cường giả Hư Kiếp Cảnh.
Thực lực của gã hoàng tử Thần Quốc kia không thể xem thường được, cho dù chỉ có tu vi Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, nhưng có lẽ thực lực chân chính có thể đánh bại cường giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, thậm chí có thể chống lại Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ!
Có điều, nguyên nhân lớn nhất giúp La Chinh có thể giết hoàng tử Thần Quốc vẫn là bởi mộ Tiên Thiên Miểu tiến hành áp chế tu vi, vì vậy thực lực thật sự của gã hoàng tử Thần Quốc kia cũng chỉ tương đương với Thần Đan Cảnh sơ kỳ mà thôi.
Với thực lực hiện giờ của La Chinh, vẫn chưa thể nào chống lại một gã Chiến Tôn Ma tộc được.
Huống chi sau lưng còn có tận ba gã Chiến Tôn Ma tộc đang đuổi giết?
Một khi bị ba gã Chiến Tôn Ma tộc đuổi được, có thể nói La Chinh sẽ rơi vào đường cùng!
Giờ phút này La Chinh có thể chạy xa bao nhiêu, thì chạy bấy nhiêu.
Sau khi gã Chiến Tôn Ma tộc đầu tiên phát hiện La Chinh bỏ chạy thì cũng đuổi theo ngay.
Với tu vi Chiến Tôn Ma tộc, vậy mà tốc độ lại không chậm hơn La Chinh đã bộc phát thêm cương nguyên bao nhiêu!
Cùng lúc đó, hai gã Chiến Tôn Ma tộc đi lên giúp đỡ cũng điên cuồng đuổi theo phía sau.
Còn về đám Chiến Tướng loài người, sắc mặt ai nấy đều vô cùng phức tạp.
Mặc dù trên tin báo có nói bọn họ phải bảo vệ La Chinh, thế nhưng đối mặt với một gã Chiến Tôn Ma tộc thôi bọn họ đã không cách nào ngăn cản được, huống chi bây giờ còn có tới ba gã?
Nếu như ba gã Chiến Tôn Ma tộc này cùng quay đầu lại, đuổi giết bọn họ thì hơn hai mươi Chiến Tướng Nhân tộc ở đây một mống cũng không sống được!
Vào lúc này, ngoài việc ngắm cảnh ra, thì bọn họ cũng chẳng làm được chuyện gì nữa cả.
Bên Nhân tộc không động, nhưng người của Yêu Dạ tộc đã bắt đầu hành động.
Cô gái tên Phỉ Nhi của Yêu Dạ tộc xoay người chạy nhanh, lắc lư một vòng trong rừng rậm, rồi lại vắt ngang cây cung xương khổng lồ kia sau lưng.
“Truyền tin cho Mai đại nhân, bảo nàng lần dấu theo ta” Phỉ Nhi nhảy lên một cái, nhẹ nói thầm: “Tuỳ Phong!”
“Vù vù vù…”
Phỉ Nhi tinh thông bí pháp hệ Phong, một cơn gió thổi qua, ngưng tụ thành một đôi cánh màu xanh nhạt sau lưng nàng, một bước bay lên trời, đuổi theo sau mấy gã Chiến Tôn Ma tộc kia.
Chân nguyên trong cơ thể La Chinh chuyển động liên tục không ngừng, tháo chạy như điên về phía trước.
Mặc dù La Chinh đã tăng tốc độ đến cực hạn, nhưng khoảng cách giữa hắn và gã Chiến Tôn Ma tộc sau lưng vẫn không ngừng kéo gần hơn.
“Một tên Chiến Giả mà cũng muốn chạy thoát trước mặt ta? Đúng là nằm mơ mà! Ha ha!” Gã Chiến Tôn Ma tộc nói, cương nguyên trong cơ thể bất ngờ bộc phát, trong nháy mắt tốc độ lại tăng lên ba phần, khoảng cách giữa gã và La Chinh cũng không ngừng rút ngắn lại.
Tiếng gió lại thổi vù vù bên tai La Chinh, lông mày hắn cũng càng ngày càng nhăn lại sâu hơn!
Cứ một chạy một đuổi thế này, La Chinh đã chạy được hơn trăm dặm đường rồi, nhưng khoảng cách với gã Chiến Tôn Ma tộc sau lưng vẫn càng ngày càng gần hơn.
Một nghìn trượng, năm trăm trượng, hai trăm trượng, một trăm trượng, năm mươi trượng, mười trượng. . .
Sau khi khoảng cách giữa cả hai đã gần đến một mức độ nhất định, gã Chiến Tôn Ma tộc cười dữ tợn một tiếng, chuẩn bị triển khai tiến công La Chinh.
“Cương nguyên, bộc phát!”
Mắt thấy khoảng cách giữa La Chinh và gã càng ngày càng gần, La Chinh lại bộc phát cương nguyên trong cơ thể một lần nữa, tiếp tục kéo dài khoảng cách giữa hai người ra.
Trong tình huống cương nguyên và chân nguyên bộc phát cùng một lúc, thì tốc độ của La Chinh cũng không thua gì gã Chiến Tôn Ma tộc kia cả.
Chỉ có điều, cương nguyên không đủ để sử dụng liên tục, hơn nữa sau khi tiêu hao thì chỉ có thể chờ thân thể từ từ sinh ra, vì vậy La Chinh không dám sử dụng liên tục.
Đương nhiên, phải đối mặt với vấn đề này không chỉ có La Chinh, mà ba gã Chiến Tôn Ma tộc sau lưng cũng gặp phải.
Bọn chúng cũng tu luyện hệ thống cương nguyên, lấy luyện thể là chính, vì vậy chạy nhanh trong cự ly ngắn thì chiếm ưu thế rất lớn, nhưng một khi phải bay trong khoảng cách dài thì cũng chẳng đáng là gì.
Nếu như sử dụng chân nguyên để phi hành, La Chinh có thể giữ nguyên tốc độ cao trong khoảng cách hơn vạn dặm, nhưng đám Chiến Tôn Ma tộc kia lại chỉ có thể kéo dài khoảng cách từ một nghìn, đến hai nghìn dặm mà thôi.
Bây giờ phải xem La Chinh có thể kéo dài đến cực hạn của đám Chiến Tôn Ma tộc này hay không.
Vì vậy mỗi khi đám Chiến Tôn Ma tộc kia tiếp cận được La Chinh, thì La Chinh lại kích phát cương nguyên trong cơ thể, bỗng nhiên tăng tốc chạy nhanh một đoạn, đồng thời cũng kéo dài khoảng cách với bọn chúng.
Sau khi hao hết cương nguyên rồi, La Chinh lại sử dụng chân nguyên để giữ nguyên tốc độ bay.
Cứ như thế, lặp đi lặp lại mấy lần, trong quá trình một chạy một đuổi này La Chinh đã bay được hơn nghìn dặm đường.
Trong quá trình này, chân nguyên trong cơ thể La Chinh cũng đang tiêu hao nhanh chóng, mắt thấy chân nguyên trong cơ thể sắp tiêu hao hết rồi, hắn lại lấy một viên đá chân nguyên cực phẩm ra bóp nát đánh “bùm” một tiếng, sau đó hấp thu không sót số chân nguyên tinh khiết bên trong.
Chân nguyên có thể được bổ sung thông qua đá chân nguyên cực phẩm, nhưng cương nguyên thì không cách nào bổ sung được.
Khuyết điểm của người luyện thể là ở đây.
Hệ thống chân nguyên dựa vào công pháp chuyển hoá nguyên khí trời đất để thúc giục chân nguyên, nhưng hệ thống cương nguyên thì lại hoàn toàn dựa vào sự bộc phát cương nguyên của bản thân, chỉ có thể để thân thể từ từ sinh ra, không cách nào bổ sung thông qua ngoại vật.
Tu vi càng cao, tốc độ bổ sung lại càng nhanh.
Vì vậy phiền phức mà La Chinh phải đối mặt bây giờ chính là, cương nguyên của hắn sắp cạn kiệt rồi.
Bộc phát cương nguyên có thể giúp tốc độ của hắn tăng vọt, nhưng cương nguyên bình thường lại không giúp tốc độ của hắn tăng nhiều như vậy, chỉ có cương nguyên sau khi đã vận chuyển qua Bách Hội Đài trong cơ thể mới có thể kế thừa thiên phú của sư tử Truy Vân, bộc phát ra tốc độ kinh người.
Mắt thấy cương nguyên đang dần dần cạn kiệt, tốc độ của La Chinh cũng càng ngày càng chậm, thế nhưng tốc độ của đám Chiến Tôn Ma tộc sau lưng vẫn không giảm đi chút nào.
Giờ phút này gã Chiến Tôn Ma tộc đầu tiên chỉ còn cách La Chinh có bảy tám trượng mà thôi.
“Không tệ.
Một Chiến Giả mà lại có tốc độ như thế, chạy được khoảng cách hơn nghìn dặm.
Với tư cách là một kẻ loài người thì đúng là khiến ta vô cùng kinh ngạc.
Sau khi bắt ngươi về thánh địa Ma tộc, để ta xem rốt cuộc trên người ngươi đang cất giấu bí mật gì!” Chiến Tôn Ma tộc cười lạnh nói: “Bây giờ, thì dừng lại cho ta!”
Chiến Tôn Ma tộc lại vung nắm đấm lên lần nữa, phát động tấn công về phía La Chinh!
Đúng vào lúc này, linh hồn trong đầu La Chinh lại rời xác một lần nữa, bay về phía gã Chiến Tôn Ma tộc sau lưng, hoá thành một cây châm chui vào đầu của hắn.
Đối mặt với Chiến Tướng bình thường, linh hồn La Chinh có thể trực tiếp xoá bỏ, thế nhưng đối mặt với một gã Chiến Tôn Ma tộc thì La Chinh không nắm chắc lắm.
Có điều vì không kịp đề phòng nên cũng khiến gã Chiến Tôn Ma tộc kia sợ hãi kêu lên một tiếng, tốc độ cũng bất ngờ giảm xuống, cái đầu to lớn hơi nghiêng đi, tránh được công kích linh hồn của La Chinh.
“Linh hồn Chiến Hồn Cảnh?” Sắc mặt gã Chiến Tôn Ma tộc kia vừa khó coi vừa kinh ngạc: “Thằng nhóc loài người này, đúng là kẻ quái dị mà!”
Chương 552: Liều chết đánh cược một lần?
Cho dù là Trung Vực hay đại lục hỗn loạn, việc tu luyện linh hồn đều là chuyện khó khăn nhấtMặc dù gã Chiến Tôn Ma tộc này cực kỳ mạnh mẽ, trong Ma tộc cũng có bí pháp tu luyện linh hồn, nhưng linh hồn của gã vẫn chưa thể bước vào Chiến Hồn Cảnh.
Mượn một món bí bảo loại bảo vệ linh hồn, nên gã Chiến Tôn Ma tộc kia không cho rằng La Chinh có thể tiêu diệt linh hồn của hắn, nhưng thực tế, hắn lại có thể nhẹ nhàng khiến linh hồn của gã bị tổn thương, vì vậy giờ phút này gã cũng vô cùng kiêng kị công kích linh hồn của La Chinh.
Cũng chính vì thế, khoảng cách giữa La Chinh và gã Chiến Tôn Ma tộc kia lại kéo ra lần nữa.
Thế nhưng càng phiền toái hơn là, hai gã Chiến Tôn Ma tộc khác cũng đuổi theo kịp rồi…
La Chinh khẽ cắn môi, lại thúc giục cương nguyên đã dần cạn kiệt một lần nữa, thân hình hoá thành một vệt nhỏ bắn về phía trước.
Phiền toái mà La Chinh gặp phải lúc này còn lớn hơn trước đây rất nhiều.
Mặc dù trong Trung Vực cũng tràn đầy nguy hiểm, nhưng dưới sự che chở của Vân Điện, cuối cùng hắn vẫn có thể đánh bại đối thủ của mình.
Mặc dù những đối thủ kia cao hơn La Chinh trọn một giai, nhưng nếu nói về thực lực chân chính thì thật ra La Chinh cũng không kém bọn họ bao nhiêu!
Nhưng tình huống bây giờ lại không giống.
Dựa theo cách phân chia cấp bậc của đại lục hỗn loạn, La Chinh chính là Chiến Giả cấp bảy, trên Chiến Giả thì có Chiến Tướng, mà trên Chiến Tướng mới là Chiến Tôn!
Hơn La Chinh trọn hai cảnh giới lớn! Huống chi sau lưng còn đến ba gã Chiến Tôn Ma tộc…
Nếu là Chiến Giả bình thường, e rằng đã bị giết trong nháy mắt từ lâu rồi.
Thế mà La Chinh lại cùng bộc phát cương nguyên và chân nguyên để chạy trốn hơn một nghìn dặm đường.
Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách!
Nếu ba gã Chiến Tôn Ma tộc nhào lên thì La Chinh hoàn toàn không có năng lực phản kháng, chết là cái chắc.
“Làm sao bây giờ?” Dưới tình huống nguy cấp, La Chinh hỏi Thanh Long trong đầu.
“Nếu như thật sự không được, ta có thể sử dụng công kích linh hồn để giết bọn chúng” Thanh Long thản nhiên nói: “Có điều e rằng linh hồn của ta sẽ lại ngủ say lần nữa”
Sau khi Thanh Long cắn nuốt tà linh kiêu thú, linh hồn đã khôi phục lại rất nhiều, một phần linh hồn của tà linh kiêu thú dùng để đánh thức Xích Long, một phần lại dùng để giúp La Chinh chế tạo hồn chủng, phần còn lại mới để cho Thanh Long cắn nuốt.
Mặc dù linh hồn tà linh của kiêu thú vô cùng mạnh mẽ, nhưng đối với Chân Long mà nói, thì vẫn còn lâu mới đủ.
Vì vậy trong giai đoạn này, Thanh Long chỉ có thể thi triển công kích linh hồn một lần thôi.
Mà cái gọi là ngủ say, chính là lại hoá thành tượng khắc trầm lặng trên lò luyện thần bí kia lần nữa.
“Không được” Trong nháy mắt Thanh Long nói ra phương án này, đã bị La Chinh bác bỏ.
La Chinh có thể đi thẳng một đường cho đến giờ, có liên quan rất lớn đến sự chỉ dẫn của Thanh Long, không nói đến chuyện lúc trước Thanh Long đã truyền cho hắn thần văn, mà trong nhiều chuyện quan trọng, hắn đều phải dựa vào sự chỉ dẫn của Thanh Long, vậy nên hắn không thể nào để nó ngủ say được!
“Nhưng vào giai đoạn này, hình như không còn cách nào tốt để xử lý đám Ma tộc kia” Thanh Long thản nhiên lắc đầu.
Cho dù là Thiên Ma Thần Quyền, hay là Vạn Sát Sinh Tử Luân, đều không đủ để chống lại cường giả cấp bậc Chiến Tôn, thứ duy nhất có thể tạo thành uy hiếp cho bọn chúng chỉ còn phi đao nát và linh hồn của La Chinh.
Vấn đề là hai loại công kích này, đều không thể hoàn toàn giết chết Chiến Tôn Ma tộc được…
“Hắc Hoả!”
Hắc Hoả trong lò luyện thần bí, có lẽ là hy vọng duy nhất của La Chinh, uy lực của loại lửa này dường như có thể huỷ diệt vạn vật trong trời đất, có lẽ có thể trở thành sát chiêu cuối cùng của La Chinh.
Nhưng mà La Chinh vẫn chưa thể nào điều khiển Hắc Hoả thành thạo được, hoặc là nói Hắc Hoả kia tự có linh tính của mình, La Chinh chỉ có thể triệu hoán nó ra, nhưng lại không thể ra lệnh Hắc Hoả đi tấn công đối phương, gửi gắm vận mệnh của mình vào Hắc Hoả hình như cũng không được sáng suốt lắm.
Ngay vào lúc La Chinh đang hết đường xoay sở, thì bỗng nhiên bên tai hắn vang lên tiếng truyền âm.
“Bên trái phía trước, chỗ bốn mươi dặm, có ba cái truyền tống trận, chạy vào cái truyền tống trận ở giữa, có thể giúp ngươi trốn được!”
Đó là một giọng nói vô cùng kỳ ảo, bỗng nhiên La Chinh nghe thấy được, giọng nói này chính là của người Yêu Dạ tộc đã cảnh báo mình không được tiến lên lúc trước!
La Chinh cũng không tin người của Yêu Dạ tộc, có điều giọng nói của nàng cũng không khiến người ta thấy phản cảm.
Quan trọng hơn chính là, cho dù rơi vào tay Yêu Dạ tộc, có lẽ vẫn tốt hơn rơi vào tay người Ma tộc.
Không có quá nhiều thời gian cho La Chinh suy xét, hắn gần như thay đổi phương hướng mà không hề do dự!
Giờ phút này, hai mắt La Chinh trợn lên, quét mắt nhìn khoảng đất phía trước.
Nơi này là một vùng đồi núi, bốn phía đều là núi cao rừng già, các loại thực vật sinh trưởng rậm rạp trong đó.
Sau mấy nhịp thở, ánh mắt La Chinh hơi nhíu lại, nhìn thấy cách đó không xa xuất hiện một ngọn núi cao quái dị.
Ngọn núi lớn kia giống như bị người ta dùng kiếm chém ngang, nửa khúc trên nằm ngang sang một bên, nửa bên dưới lại bị cắt thành một khoảng đất bằng phẳng trơ trụi.
Mà trên khoảng đất bằng phẳng kia, có vài hoa văn hình tròn.
Ánh mắt La Chinh tập trung, trong con ngươi của hắn loé ra một vòng ánh sáng xanh.
Sau khi dùng nhựa cây thần để rửa mắt, Thanh Mục Linh Đồng của La Chinh không chỉ có thể nhìn thấu ảo cảnh, mà thị lực cũng được tăng lên rất nhiều!
“Ba cái truyền tống trận!”
Ánh mắt La Chinh loé lên, tốc độ lập tức nhanh hơn vài phần.
Ba cái truyền tống trận được xây dựng cùng một chỗ, nhất định là sẽ truyền tống đến những khu vực khác nhau, dựa theo lời nhắc nhở của cô gái Yêu Dạ tộc kia, La Chinh phải đi vào cái truyền tống trận ở giữa.
Nhưng nếu cái truyền tống trận đó tiến vào phạm vi của Yêu Dạ tộc thì sao? La Chinh chẳng khác gì phải bó tay chịu trói!
Vì quá vội vàng, trong đầu La Chinh cũng vô cùng hỗn loạn.
Bỗng nhiên hắn ngửa đầu, sau đó hít thật sâu một hơi, khuyên bản thân rằng, nên tỉnh táo lại, trong tình huống này chỉ có thể đánh cược một lần thôi.
La Chinh lập tức lao thẳng xuống dưới, gần như không thèm giảm tốc độ, trực tiếp ngã trên mặt đất rồi lăn vào cái truyền tống trận ở giữa kia.
Khi hắn vừa mới đứng vững, đã có hơn mười viên đá chân nguyên cực phẩm bắn ra từ chiếc nhẫn tu di trước ngực rồi.
La Chinh vung tay lên, trong nháy mắt, những viên đá chân nguyên cực phẩm đó đã khảm vào trong truyền tống trận.
“Oành oành oành!”
Hào quang màu trắng sáng rực bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng.
“Nhanh đi nhanh đi!”
Mặc dù lúc nãy La Chinh đã dùng hết chút cương nguyên cuối cùng trong cơ thể, nhưng vẫn không thể kéo giãn khoảng cách với ba gã Chiến Tôn Ma tộc kia, vậy nên mấy gã đó sắp đến rồi!
Lúc ba gã Chiến Tôn Ma tộc kia vừa mới bay đến trên trên đỉnh ngọn núi lớn thì hào quang màu trắng sáng rực đã bao lấy La Chinh, bóng hình của hắn bỗng nhiên biến mất trong truyền tống trận.
“Thằng nhóc loài người đáng chết!” Gã Chiến Tôn Ma tộc cầm đầu hét lên giận dữ.
“Tiếp tục đuổi theo” Một gã Chiến Tôn Ma tộc khác mặt không biểu cảm, dùng chân đá bay mấy viên đá chân nguyên cực phẩm mà La Chinh bày ra, bản thân lại đặt mấy viên đá chân nguyên cực phẩm khác lên.
Mỗi lần truyền tống, chân nguyên trong đá chân nguyên sẽ bị hao sạch toàn bộ, cần phải bố trí lần nữa.
Ba gã Chiến Tôn Ma tộc cùng nhau tiến vào truyền tống trận.
Đợi sau khi ba gã Chiến Tôn Ma tộc tiến vào truyền tống trận rồi, cô gái tên Phỉ Nhi của Yêu Dạ tộc mới nhẹ nhàng đáp xuống mảnh đất này, từ từ đi về phía mấy cái truyền tống trận kia, sau đó rút mấy viên đá chân nguyên cực phẩm kia ra theo thứ tự, rồi bày đá chân nguyên của mình lên.
Sau đó nàng thở phào một hơi.
Vừa rồi nàng đuổi theo sau một đường, cũng vô cùng lo lắng.
Phỉ Nhi không biết tại sao bên người La Chinh, lại có “Vương” xuất hiện, chính vì thế, đây là bí mật mà nàng muốn biết rõ.
“Nhưng chàng trai loài người kia không tin tưởng ta, nếu chạy thẳng vào Yêu Dạ tộc chúng ta thì tốt rồi, chờ Mai đại nhân đến, thì đám người Ma tộc kia đều phải chết… Cũng may, mặc dù thằng nhóc này chỉ là một Chiến Giả loài người, nhưng lại chạy rất giỏi, ít nhất bây giờ hắn cũng an toàn” Dáng người mềm mại của Phỉ Nhi bước vào trong truyền tống trận.
Dù dưới tình huống nào thì Yêu Dạ tộc cũng đều giữ nguyên mặt ưu nhã của mình.
Đây chỉ là một truyền tống trận loại nhỏ, ước chừng có thể truyền tống khoảng vạn dặm, chẳng mất bao lâu, La Chinh đã vượt qua lối đi truyền tống này!
Lúc hào quang màu trắng sáng rực dần tiêu tán, La Chinh lập tức nhìn thấy trước mắt mình là một thế giới cực kỳ hoang vu!
Bốn phía đều là đồng bằng xám ngắt, trên đó gần như không có bất cứ màu sắc nào, bầu không khí trầm lặng bao phủ khắp nơi, giống như nơi đây không có bất cứ sinh mệnh nào tồn tại vậy.
Đây là chỗ nào?
La Chinh cười khổ một tiếng, lại bóp nát một viên đá chân nguyên cực phẩm nữa để bổ sung chân nguyên, đồng thời cũng chuẩn bị bay tiếp!
Nhưng mà…
Lúc La Chinh vừa muốn bay lên, thì trên không trung lại truyền đến một luồng áp lực vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn ép La Chinh xuống mặt đất!
Luồng sức mạnh kia mạnh mẽ vô cùng, hoàn toàn không cho La Chinh chống cự!
“Cấm chế cấm bay này mạnh mẽ thật!” Trong lòng La Chinh sợ hãi, càng ngày hắn lại càng không hiểu nổi, bình thường cấm chế cấm bay chỉ trong tông môn mới có, sao ở nơi hoang vu thế này lại có cấm chế cấm bay lợi hại như thế chứ? Đây rốt cuộc là chỗ quái quỷ nào vậy?
Vào giờ phút này, sau lưng La Chinh lại loé lên hào quang sáng rực màu trắng, ba bóng người khổng lồ lập tức xuất hiện bên trong, chính là ba gã Chiến Tôn Ma tộc đã đuổi giết mình hơn một nghìn dặm!
Sắc mặt La Chinh lập tức u ám đi, xem ra chỉ có thể liều chết đánh cược một lần thôi.
Chương 553: Mảnh đất nguyền rủa
Giờ phút này, cả người La Chinh đã điều tiết đến cực hạn, kéo giãn khoảng cách với ba gã Chiến Tôn Ma tộc kia, vô cùng cảnh giác nhìn chằm chằm vào chúngNhưng điều khiến La Chinh thấy kỳ quái là, ba gã Chiến Tôn Ma tộc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, biểu cảm trên mặt cũng thay đổi bất ngờ!
“Sao lại là nơi đây!” Một gã Chiến Tôn Ma tộc trong đó kỳ quái kêu lên.
“Phiền phức rồi…” Một gã Chiến Tôn Ma tộc khác lạnh lùng nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Ba gã Chiến Tôn Ma tộc mạnh mẽ hung hăng trừng mắt nhìn La Chinh, nhưng không có gã nào xông lên cả.
Cả người căng thẳng, trên mặt kẻ đang chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể liều chết đánh cược một lần như La Chinh cũng tràn đầy nghi hoặc, trong lòng lại càng đầy nghi vấn, vì sao bọn chúng không ra tay nhỉ?
Đúng vào lúc này, hào quang màu trắng sáng rực lại loé lên trong truyền tống trận, sau đó cô gái Phỉ Nhi của Yêu Dạ tộc cũng bước ra.
Sau khi đôi mắt linh động kia của nàng quét ngang một vòng, thì cất bước ưu nhã đi ngang qua người ba gã Chiến Tôn Ma tộc, từ từ đi về phía La Chinh, giống như hoàn toàn không thèm đặt Chiến Tôn Ma tộc vào mắt…
Thấy vậy, La Chinh lại càng nghi ngờ hơn.
Cô gái Yêu Dạ tộc này cũng chỉ là một Chiến Tướng mà thôi, không ngờ lại thản nhiên trước mặt Chiến Tôn Ma tộc như thế?
Cô nàng đi chậm rãi, dạo bước đến trước mặt La Chinh, mỉm cười nhìn đôi mắt đang hoang mang của La Chinh: “Ngươi đang thắc mắc vì sao bọn chúng không dám ra tay đúng không?”
La Chinh gật đầu.
Phỉ Nhi vươn năm ngón tay ra, ra dấu một cái, “Nơi này là trung tâm của đại lục Hải Thần, là mảnh đất nguyền rủa chúng sinh.
Nếu ra tay ở chỗ này, cũng sẽ bị nguyền rủa đến chết! Vì vậy…” Cô gái bỗng nhiên xoay người, mang theo chút ý cười nhìn chằm chằm vào ba gã Chiến Tôn Ma tộc: “Vì vậy bọn chúng mới không dám ra tay!”
“Mảnh đất nguyền rủa?” Lông mày La Chinh hơi nhếch lên.
“Đúng” Phỉ Nhi cười nói: “Không thể ra tay trong mảnh đất nguyền rủa, hơn nữa nếu cường giả trên Chiến Tôn bước vào mảnh đất nguyền rủa này, thì cũng sẽ gặp phải Chú Sát!” “Cường giả trên Chiến Tôn?” La Chinh hít một hơi.
Chiến Tôn cũng tương đương với cường giả Hư Kiếp Cảnh, mà cường giả trên Chiến Tôn có lẽ là tương đương với cường giả Sinh Tử Cảnh! Cường giả Sinh Tử Cảnh vậy mà cũng bị Chú Sát.
Lời nguyền ở chỗ này còn kinh khủng hơn những gì La Chinh tưởng tượng rất nhiều.
“Ừ” Phỉ Nhi gật đầu: “Thật ra truyền tống trận kia chỉ là cái bẫy, là dùng để gạt cường giả Chiến Thánh tiến vào mảnh đất nguyền rủa, lợi dụng sức mạnh lời nguyền để giết Chiến Thánh… Đáng tiếc, bọn chúng chỉ là ba gã Chiến Tôn mà thôi, nếu không bây giờ đã bị Chú Sát rồi”
Trên mặt La Chinh tràn đầy vẻ ngạc nhiên.
Mảnh đại lục hỗn loạn này, hoặc là nói mảnh đại lục Hải Thần trong miệng nàng, nơi nào cũng đầy chuyện kỳ lạ.
La Chinh cũng không phải người của đại lục Hải Thần, tất nhiên không biết rõ lịch sử nơi đây.
Từ sau khi đại lục Hải Thần sinh ra mảnh đất nguyền rủa này, thì tất cả những chủng tộc lớn trong đó đều xây dựng vô số những truyền tống trận ở khắp nơi, hơn nữa còn để lại những dấu vết đặc biệt trên truyền tống trận, mục đích cũng là vì muốn gài bẫy những cường giả cấp bậc “Chiến Thánh”!
Lúc đầu, tất cả những chủng tộc lớn đều có không ít Chiến Thánh vô tình bị truyền tống đến mảnh đất nguyền rủa, bị lời nguyền giết chết tươi.
Sau này, lại có một quy luật bất thành văn cho cường giả Chiến Thánh trên đại lục Hải Thần, không được đến gần truyền tống trận! Lỡ như bước vào sai một truyền tống trận thôi, chẳng khác nào vận mệnh phải chịu chết cả, vậy thì cũng quá oan uổng…
Ba gã Ma tộc kia cũng chỉ là Chiến Tôn mà thôi, nếu như tu vi của bọn chúng ở cấp bậc Chiến Thánh, cũng sẽ tuyệt đối không dám đi vào truyền tống trận theo La Chinh đâu.
Lúc trước La Chinh vẫn thấy kỳ quái, vì sao lại xuất hiện truyền tống trận ở nơi núi non hoang vu này.
Bây giờ nghe cô gái Yêu Dạ tộc giải thích, hắn mới hiểu được, thì ra những truyền tống trận này là dùng để chôn giết “Chiến Thánh”!
“Thằng nhóc kia, lần này coi như ngươi may mắn, đừng tưởng rằng tiến vào mảnh đất nguyền rủa là an toàn, nếu như ngươi dám đến tháp Tội Ác, cam đoan ngươi sẽ chết rất thảm!” Một gã Chiến Tôn Ma tộc cười lạnh nói.
“Chúng ta đi” Một gã Chiến Tôn Ma tộc khác lạnh lùng liếc nhìn La Chinh.
Sau đó ba gã Chiến Tôn Ma tộc quay lại truyền tống trận, sau khi bày đá chân nguyên xong, ba bóng người từ từ biến mất trong hào quang màu trắng sáng rực.
“Tháp Tội Ác!”
Mục đích La Chinh đến đại lục Hải Thần này chính là tháp Tội Ác, chẳng lẽ tháp Tội Ác ở trong mảnh đất nguyền rủa này.
Cô gái Yêu Dạ tộc mỉm cười: “Thế nào? Hoá ra ngươi biết tháp Tội Ác à?”
Thật ra Phỉ Nhi thật sự rất tò mò về thân phận của La Chinh, hình như cái gì hắn cũng không biết, đến quy định của mảnh đất nguyền rủa cũng không rõ, có điều không ngờ hắn lại biết đến tháp Tội Ác…
“Đúng, tháp Tội Ác ở đâu?” La Chinh nghiêm mặt hỏi.
“Ta có thể dẫn ngươi đi, có điều ngươi phải nói rõ trước, kiếm linh của ngươi là thế nào vậy?” Phỉ Nhi hỏi.
Quả nhiên…
La Chinh vốn đã có suy đoán, người Yêu Dạ tộc chú ý đến mình, hơn phân nửa là vì chuyện kiếm linh Yêu Dạ, xem ra suy đoán của hắn không sai chút nào.
“Ngươi nói nàng à?” La Chinh mỉm cười, một đường ánh sáng màu đỏ loé lên, kiếm linh Yêu Dạ đã xuất hiện trước mặt La Chinh.
Nhưng điều khiến La Chinh không ngờ đến là, hắn vừa mới triệu hoán kiếm linh Yêu Dạ ra, thì cô gái Yêu Dạ tộc này đã bất ngờ quỳ một chân xuống đất, nhẹ giọng nói: “Bái kiến Vương”
“Vương…” Nhìn thấy hành động của thiếu nữ Yêu Dạ tộc này, La Chinh lập tức trợn tròn mắt.
“Đúng.
Nàng là Vương của Yêu Dạ tộc ta, vì sao kiếm linh của ngươi lại giống Vương chúng ta như đúc vậy?”Phỉ Nhi hỏi.
Chuyện này nên giải thích thế nào đây?
Kiếm linh Yêu Dạ này là do La Chinh vô tình lấy được trong Sát Lục Kiếm Sơn, bản thân hắn cũng không cách nào loại bỏ được.
Còn vì sao sau khi hấp thụ, kiếm linh được tạo ra lại biến thành người Yêu Dạ tộc, thì đến Thanh Long cũng không giải thích được vấn đề quỷ dị này.
Bây giờ lại càng kỳ quái hơn, đụng phải người Yêu Dạ tộc, vậy mà nàng còn nói với mình rằng kiếm linh của hắn là Vương của Yêu Dạ tộc.
“Ta cũng không có cách nào để giải thích với ngươi được.
Sau khi kiếm linh của ta hoá hình thì tự nhiên đã biến thành dáng vẻ như vậy rồi” La Chinh chỉ có thể trả lời như vậy thôi.
Vẻ mặt Phỉ Nhi tràn đầy sự nghi hoặc.
Trên Thượng Giới, Yêu Dạ tộc là một chủng tộc vô cùng mạnh mẽ, trên đại lục Hải Thần cũng có một toà thánh địa, hơn nữa còn là thánh địa hàng đầu trong tất cả các chủng tộc lớn ở đại lục Hải Thần.
Trong thánh địa, Phỉ Nhi từng thấy bức tượng của Vương.
Cho dù là Thượng Giới, hay là trong Yêu Dạ tộc ở những Đại Thế Giới khác đều có ba bức tượng.
Ba bức tượng này chia ra tương ứng với ba vị Vương của Yêu Dạ tộc.
Bức tượng thứ nhất là Vĩnh Dạ Vương.
Bức tượng thứ hai thì gọi là Vạn Yêu Vương.
Còn bức tượng thứ ba thì có tên là Sát Lục Vương, kiếm linh của La Chinh giống Sát Lục Vương như đúc!
Thật ra điều khiến gần như tất cả Yêu Dạ tộc phải bối rối chính là vì ba bức tượng vốn loé ra thánh quang trong thánh địa, nhưng bức tượng của Sát Lục Vương lại tối đi không phát sáng nữa!
Vì vậy khi Phỉ Nhi nhìn thấy kiếm linh bên cạnh La Chinh, mới thấy kỳ quái như thế.
Hình như con người trước mắt này cũng không biết rõ tình hình, Phỉ Nhi cũng chỉ có thể tạm thời từ bỏ, nàng phải chờ Mai đại nhân đến đây đã rồi mới có thể giải được vấn đề này.
“Được rồi, ta đã trả lời vấn đề của ngươi, bây giờ ngươi phải nói cho ta chuyện về tháp Tội Ác” La Chinh bỗng nhiên nói.
Phỉ Nhi gật đầu, có điều cũng không trả lời vấn đề của La Chinh ngay lập tức, mà lại cười nói: “Ngươi tên gì?”
“Ta là La Chinh, ngươi thì sao?” La Chinh hỏi ngược lại.
“Phỉ Nhi” Phỉ Nhi mỉm cười, sau đó quay đầu nhìn về một hướng, duỗi ngón tay thon dài chỉ về phía trước nói: “Tháp Tội Ác, ở ngay phía trước, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện!”
Đoạn đường đi này Phỉ Nhi giảng giải giúp La Chinh đại khái hiểu rõ tình huống trên đại lục Hải Thần này.
Hoá ra cùng xuất hiện với mảnh đất nguyền rủa này chính là tháp Tội Ác!
Toà tháp Tội Ác khổng lồ kia nằm ngay giữa mảnh đất nguyền rủa, mà trên khắp đại lục Hải Thần này có đến mười ba chủng tộc lớn, hơn ba mươi chủng tộc nhỏ!
Nhân tộc thuộc một trong mười ba chủng tộc lớn, thành lập thánh địa của mình ở đầu Bắc của đại lục Hải Thần, đó cũng là thánh địa Tử Tâm.
Có điều trong mười ba chủng tộc lớn, thánh địa Tử Tâm của Nhân tộc gần như xếp ở mấy mấy vị trí cuối cùng!
Từ miệng của gã Chiến Tôn Ma tộc kia mà La Chinh biết được, trong đại lục Hải Thần thì dường như Nhân tộc rất yếu ớt, bây giờ nghe Phỉ Nhi cũng nói như thế, hình như còn yếu hơn những gì La Chinh tưởng tượng rất nhiều.
Phải biết rằng cho dù là Trung Vực hay Đông Vực, hoặc là trong tứ đại Thần Quốc, con người chính là cường giả tuyệt đối, chủng tộc khác gần như không có không gian sinh tồn của chính mình.
Thế nhưng trên mảnh đại lục này, con người không phải là chủ đạo, tất nhiên La Chinh sẽ cảm thấy kỳ quái.
Rất nhanh La Chinh đã rõ, vì sao lại xuất hiện tình huống thế này rồi.
Bởi vì cường giả của đại lục Hải Thần, đều đi ra từ tháp Tội Ác!
Trong tháp Tội Ác có những tài nguyên tu luyện vượt qua những gì La Chinh tưởng tượng, vì vậy đây gần như đã trở thành khu vực tranh chấp của tất cả những chủng tộc lớn.
Nhưng cường giả cấp bậc Chiến Thánh lại không thể nào tiến vào tháp Tội Ác được, vì vậy chuyện quan trọng nhất mỗi năm của tất cả những chủng tộc lớn, chính là đưa tộc nhân vào tháp Tội Ác tu luyện, hơn nữa còn tranh giành tài nguyên bên trong!
“Muốn rõ những chuyện khác hơn nữa thì sau khi ngươi tiến vào tháp Tội Ác rồi sẽ hiểu” Phỉ Nhi mỉm cười.
Dù sao mục tiêu của nàng là dính chặt lấy La Chinh, đợi đến khi Mai đại nhân đến, những tin tức này cũng không còn gì là bí mật nữa, nên tất nhiên nàng sẽ vui vẻ nói với La Chinh.
Bởi vì không thể bay, nên hai người chỉ có thể đi bộ lên từ trên mặt đất, lấy tốc độ của võ giả thì cho dù là chạy trên mặt đất cũng rất nhanh, vì vậy chỉ sau mấy canh giờ, cuối cùng La Chinh cũng thấy được một toà tháp khổng lồ.
“Ừ, đó chính là tháp Tội Ác!” Phỉ Nhi chỉ vào một thứ khổng lồ cách đó không xa mà nói.
Tháp Tội Ác, hoá ra là bị đảo ngược…
Chương 554: Chém giết
Toà tháp Tội Ác này khiến La Chinh cảm thấy nghi ngờNhưng bây giờ hắn đã hiểu, vì sao năm đó Thiên Miểu Tiên Nhân lại không đến đây được rồi.
Bởi vì thực lực của Thiên Miểu Tiên Nhân đã vượt xa khỏi cấp bậc Chiến Tôn, vậy nên sẽ bị Chú Sát!
Lực lượng Chú Sát trên mảnh đất nguyền rủa này, thậm chí đến Thiên Miểu Tiên Nhân cũng thấy sợ hãi, đúng là không thể tưởng tượng nổi!
Mà mảnh đất nguyền rủa này thì liên quan gì đến tháp Tội Ác nhỉ? Vì sao bọn chúng lại xuất hiện trên mảnh đại lục này, tất cả đều là những câu hỏi rất lớn.
“Tháp Tội Ác vốn đảo ngược mà, chuyện này cũng không có gì kỳ quái!” Phỉ Nhi giải thích: “Thật ra tháp Tội Ác chỉ có một nửa là lộ ra ngoài thôi, còn phần lớn đều cắm thật sâu dưới lòng đất” Phỉ Nhi cười nói.
Làm sao người ta có thể xây dựng một toà tháp như thế được nhỉ?
Một toà tháp khổng lồ như thế, cũng không đến mức phải đào một cái hố thật lớn chứ? Hay là dần dần xây dựng lên?
Khả năng lớn nhất là có người cầm toà tháp này cắm mạnh xuống đất! Trong đầu La Chinh toát ra một suy nghĩ kỳ quái như vậy.
Tất nhiên Phỉ Nhi cũng không rõ trong đầu La Chinh đang nghĩ điều gì, chỉ nói với La Chinh rằng muốn vào tháp Tội Ác còn cần phải ghi danh.
Sau khi đến gần tháp Tội Ác, mới dần dần có nhiều sinh linh hơn.
Thật ra quanh tháp Tội Ác có một tòa thành không nhỏ, trong đại lục Hải Thần đầy sát phạt và chiến tranh này, trấn nhỏ ấy lại lộ ra sự bình thản đặc biệt, bởi vì trong mảnh đất nguyền rủa không thể nào chiến đấu được, nên các chủng tộc đa dạng trong trấn nhỏ lại chung sống hòa bình một cách hiếm thấy.
Phỉ Nhi dẫn La Chinh đi vào trấn nhỏ, sau đó tìm đến một tòa nhà kiểu Nhân tộc.
“Tiến vào tháp Tội Ác thì phải đăng ký với chủng tộc của mình, sau khi nhận Minh bài rồi mới có thể tiến vào” Phỉ Nhi nói: “Nơi này chính là trung tâm đăng ký của Nhân tộc các ngươi”
Liên tục có võ giả Nhân tộc ra ra vào vào, La Chinh không do dự, cũng cất bước vào rất nhanh.
Trong tòa nhà này đặt một cái bàn rất lớn, cạnh bàn có một võ giả Nhân tộc đang ngồi.
Dựa theo cách phân chia thực lực ở Trung Vực thì là Thần Đan Cảnh, có điều ở đại lục Hải Thần thì có lẽ được gọi là Chiến Tướng.
Chiến Tướng Nhân tộc kia thấy La Chinh đến, mỉm cười: “Đừng nói với ta là một Chiến Giả cấp bảy cũng muốn tiến vào tháp Tội Ác!”
“Không được sao?” La Chinh nháy mắt một cái hỏi.
“Ta bội phục người có dũng khí.
Có điều, tin ta đi, hành động của ngươi chỉ là đang đi chịu chết mà thôi, cho dù là thiên tài của thánh địa Tử Tâm thì tiến vào tháp Tội Ác cũng phải chịu chết” Chiến Tướng Nhân tộc thản nhiên nói.
Con người có hai ưu thế lớn trong việc tu luyện, đầu tiên là nhiều người, thứ hai là trời sinh đã thích hợp để tu luyện hệ thống chân nguyên.
Nhưng ở đại lục Hải Thần, hai ưu thế này lại trở thành hạn chế.
Trong Trung Vực và tứ đại Thần Quốc, tài nguyên phong phú, gần như là dùng mãi không hết, lấy mãi không kiệt, nên có thể hiện ra ưu thế về số lượng của con người, dù sao chọn ra ưu tú từ trong ưu tú, thì cũng có thể chọn ra những người càng cường đại hơn, thiên tài càng yêu nghiệt thì càng cần tài nguyên phong phú để bồi dưỡng.
Nhưng tài nguyên ở đại lục Hải Thần thiếu hụt đến cực điểm, dưới tình huống này ưu thế về số lượng của con người cũng không cách nào thể hiện được nữa.
Ngoài ra, trên đại lục Hải Thần, gần như tất cả đều là cường giả, trước khi trở thành “Chiến Thánh”, đều dựa vào tài nguyên trong tháp Tội Ác để phát triển!
Nhưng trong tháp Tội Ác chỉ chấp nhận những người mạnh mẽ mà thôi!
So với Yêu Dạ tộc, Yêu tộc, Ma tộc và một số chủng tộc khác thì con người không có ưu thế gì.
Cũng vì thế, chỗ ngồi của con người trong tháp Tội Ác rất ít, điều này trực tiếp khiến thế hệ trẻ con người càng thêm gian nan hơn trong tháp Tội Ác, dẫn đến địa vị của Nhân tộc ngày nay.
Mặc dù thánh địa Tử Tâm cũng được gọi là thánh địa, có điều so với thánh địa của những chủng tộc khác thì đúng là yếu hơn không ít.
“Ta phải vào tháp Tội Ác” La Chinh không giải thích quá nhiều.
Chiến Tướng Nhân tộc gật đầu, cũng không khuyên nhiều nữa, ngay sau đó đã giúp La Chinh hoàn thành việc đăng ký, tiếp đó ném một tấm Minh bài làm từ thép cho La Chinh: “Vậy thì… chúc ngươi may mắn”
Sau khi Chiến Tướng Nhân tộc khuyên bảo không hiệu quả thì chỉ đành cười thương xót.
Với cái nhìn của hắn, loại người không biết trời cao đất rộng như La Chinh bình thường sẽ không sống qua đêm thứ nhất trong tháp Tội Ác.
“Nhận được Minh bài rồi à?” Thấy La Chinh đi ra, Phỉ Nhi lập tức đi lên hỏi.
La Chinh huơ huơ Minh bài trước mặt Phỉ Nhi, sau đó nói: “Đi!”
Trong trấn nhỏ này cũng có vài phường chợ, khu bán đấu giá này nọ…, có điều La Chinh cũng không hứng thú với những thứ này lắm, sau khi đi xuyên qua trấn nhỏ, cuối cùng cũng đến dưới tháp Tội Ác.
Từ xa đã có thể cảm nhận được tòa tháp này rất khổng lồ, nhưng đợi đến khi La Chinh đến gần, nhìn qua thứ khổng lồ trước mắt này, lại càng cảm thấy một loại khí thế đè ép!
Bởi vì tháp Tội Ác bị đảo ngược, nên bên cạnh có người xây dựng một cầu thang, theo đó đi lên thì có hai người khổng lồ cường tráng cản đường La Chinh và Phỉ Nhi lại.
Những người khổng lồ này còn cao hơn người Ma tộc gấp bội, khoảng chừng sáu trượng, nếu như dựa theo tiêu chuẩn của Nhân tộc thì có lẽ mỗi vị đều có thần lực trời sinh.
“Minh bài” Một người khổng lồ ồm ồm nói.
La Chinh và Phỉ Nhi cùng đưa Minh bài ra, La Chinh chú ý thấy tấm Minh bài của Phỉ Nhi hình như hoàn toàn khác với La Chinh, dường như trên tấm Minh bài kia có mạ thêm một lớp tử kim vậy.
“Phỉ Nhi Minh bài của ngươi, vì sao lại khác vậy?” La Chinh hỏi.
“Mỗi tầng trong tháp Tội Ác đều có Minh bài không giống nhau, Minh bài trong tay ngươi là Minh bài của tầng thứ nhất, nếu như ngươi có tư cách tiến vào tầng tiếp theo thì phải đổi Minh bài khác.
Ngươi cứ vào đi rồi biết” Phỉ Nhi cười nói.
Sau khi kiểm tra Minh bài, hai người khổng lồ liền đẩy cánh cửa khổng lồ kia ra cho nhóm La Chinh, cuối cùng La Chinh cũng bước vào tầng thứ nhất của tháp Tội Ác.
Lúc La Chinh tiến vào tháp Tội Ác, giống như vừa tiến vào một cung điện khổng lồ vậy, sau khi đi thẳng qua dãy hành lang hẹp dài, trước mặt liền xuất hiện một cái đài bằng phẳng cực lớn, mà giờ phút này trên cái đài kia đang có hai sinh linh đang liên tục chém giết lẫn nhau, tình cảnh vô cùng sôi nổi!
Xung quanh đài có đầy người vây xem, phần lớn võ giả ở đây đều là Chiến Giả giống như La Chinh, võ giả đang chém giết trên đài cũng là Chiến Giả.
“Có thể ra tay trong tháp Tội Ác à?” La Chinh hỏi.
Phỉ Nhi gật đầu: “Có thể nói như vậy, hoặc là nói có thể ra tay trên sàn đấu của tháp Tội Ác! Thật ra… nói tháp Tội Ác là một chỗ tu luyện, không bằng nói nơi này là nơi tranh đấu! Đây chính là một bức tranh thu nhỏ của những chủng tộc lớn ở đại lục Hải Thần! Tất cả tài nguyên tu luyện đều được giành lấy bằng cách chiến đấu, cường giả trưởng thành trong tháp Tội Ác, mới là cường giả thực sự!”
“Thực lực của đám người kia cũng chỉ là Chiến Giả mà thôi, vậy sao tên phụ trách việc đăng kí của Nhân tộc kia cứ luôn khuyên ta không nên vào tháp Tội Ác?” La Chinh chú ý thấy, cho dù là trên hay dưới sàn đấu thì phần lớn đều là Chiến Giả mà hầu như không có kẻ nào là Chiến tướng.
“Bởi vì ngươi là Nhân tộc” Phỉ Nhi cười hì hì: “Điều này rất bình thường, Chiến Giả, Chiến Tướng Nhân tộc thường yếu kém hơn một chút.
Năm đó khi ta còn là Chiến Giả cũng tiến vào tháp Tội Ác, có điều chẳng ai trong tộc khuyên ta không nên vào tháp Tội Ác cả!”
Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, Nhân tộc yếu đến mức này sao?
Trận chiến trên sàn đấu đã sắp kết thúc.
Đó là trận đấu giữa một gã Ma tộc và một tên Thú tộc có vóc dáng thấp bé nhưng lại vô cùng cường tráng.
Hai sinh linh này đều đi con đường luyện thể, lúc cương nguyên bộc phát đều giành thắng lợi bằng cách lấy cứng chọi cứng! Mỗi lần va chạm, người xem trên đài đều reo hò ầm ĩ, mà hình như hai sinh linh cũng giết đến đỏ cả mắt, hoàn toàn dùng phương pháp dã man nhất để chiến đấu!
Cuối cùng, gã Chiến Giả Ma tộc nhỉnh hơn một chút, xuống cùi chỏ một cách hung mãnh, đánh ngất tên Thú tộc kia, sau đó túm lấy thân mình tên ấy, mạnh mẽ giật cái đầu xuống.
Máu tươi phun ra tung tóe như suối, vung vãi khắp sàn đấu.
Hình như những khán giả kia đã sớm quen với những điều này, giống như máu có thể khiến bọn họ càng thêm hưng phấn, ai nấy đều gào lên: “Anh Nã! Anh Nã! Anh Nã…”
Anh Nã là tên của gã Chiến Giả Ma tộc kia, hắn cầm đầu của tên Thú tộc lên vẫy mấy cái, gào lên một tiếng: “Còn ai dám khiêu chiến với ta không! Khiêu chiến Ma tộc của ta! Các ngươi chỉ là đám chủng tộc cặn bã thấp kém mà thôi!”
Người xem trên đài lại lập tức sôi trào lên, một bên là tiếng hoan hô của người Ma tộc, một bên khác là tiếng mắng chửi tức giận của chủng tộc khác.
Đối với lời khiêu khích thấp kém này, La Chinh không phản ứng chút nào, có điều hắn lại chú ý tới máu trên sàn đấu đã nhanh chóng biến mất không thấy đâu? Có chuyện gì xảy ra thế này? Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ kì quái.
Chương 555: Toà tháp quỷ dị
Dường như vẻ mặt nghi hoặc của La Chinh hoàn toàn nằm trong dự đoán của Phỉ Nhi, nàng mỉm cười, giải thích: “Tháp Tội Ác là một toà tháp rất kỳ lạ, giống như nó có sinh mạng vậy, có thể hấp thu hết tất cả mọi thứ bên trong”“Hấp thu hết tất cả?” Sắc mặt La Chinh càng thêm nghi hoặc.
“Đùng vậy, cho dù là máu tươi, hay là những thứ khác, chỉ cần là thứ không có sự sống đều bị toà tháp này hấp thu cả, nếu một món vũ khí bị ném xuống đất quá lâu thì cũng bị hấp thu” Phỉ Nhi giải thích.
“Đến vũ khí cũng có thể hấp thu?” La Chinh kinh ngạc nói.
Phỉ Nhi gật đầu, “Những thứ không có sự sống, sau một thời gian ngắn để yên ở đó sẽ bị hấp thu hết, còn nếu là sinh linh đã chết nhưng không có người xử lý, qua một khoảng thời gian cũng bị toà tháp này hấp thu”
Còn chưa kịp cảm thán thì trên sàn đấu kia đã ngưng kết ra một tia sáng màu trắng, bắn vào Minh bài trước ngực gã Ma tộc kia.
Mặc dù La Chinh không rõ rốt cuộc tia sáng ấy là gì, nhưng La Chinh lại có thể cảm nhận được năng lượng cực kỳ tinh khiết ẩn chứa trong đó, dường như nó có sức hấp dẫn rất lớn đối với bản thân, hắn có một loại bản năng muốn đi cướp đoạt năng lượng đó, hơn nữa còn muốn luyện hoá nó.
“Kia là gì vậy?” La Chinh hỏi.
“Phần thưởng, là phần thưởng của tháp Tội Ác, bọn ta gọi nó là ánh sáng tạo hoá.
Đánh bại đối thủ trên sàn đấu là có thể nhận được một chút ánh sáng tạo hoá làm phần thưởng.
Đối thủ càng mạnh thì ánh sáng tạo hoá lấy được càng nhiều” Phỉ Nhi thản nhiên nói: “Tuy suy đoán này chưa được chứng thực, nhưng những sinh linh trên đại lục Hải Thần đều truyền tai nhau rằng, những thứ bị tháp Tội Ác lặng lẽ hấp thu thật ra tất cả đều được chuyển thành ánh sáng tạo hoá, dùng để thưởng cho người thắng”
“Ánh sáng tạo hoá!”
Không phải La Chinh chưa từng gặp ánh sáng tạo hoá, trong Thăng Long Đài, La Chinh từng đạt được rất nhiều ánh sáng tạo hoá, bởi vì ánh sáng tạo hoá mà Thăng Long Đài tích trữ rất nhiều năm đã bị La Chinh hấp thu, nên sau đó tu vi của hắn đã nhanh chóng tăng lên!
Có điều ánh sáng tạo hoá trước mắt, hình như hơi khác với ánh sáng tạo hóa trong Thăng Long Đài.
Những ánh sáng tạo hoá kia không đi thẳng vào thân thể, mà tiến vào trong Minh bài.
Có lẽ Thanh Long cũng phát hiện ra vấn đề nên cười ha ha trong đầu La Chinh: “Đúng vậy, thật ra ánh sáng tạo hoá này và ánh sáng tạo hoá của tộc Chân Long ta đúng là có hiệu quả kỳ diệu như nhau.
Ánh sáng tạo hoá trong Thăng Long Đài có thể trực tiếp tăng tu vi, còn trong tháp Tội Ác… cứ tạm coi như một loại ánh sáng tạo hoá, chỉ là có lẽ còn cần phải luyện hoá thêm”
“Thì ra là thế…”
Đến tận giờ, La Chinh mới hiểu vì sao sinh linh trên đại lục Hải Thần lại coi trọng tháp Tội Ác như thế.
Tu luyện trong Thăng Long Đài, tốc độ tăng tu vi đúng là không hề chậm chút nào, nhưng ánh sáng tạo hoá trong Thăng Long Đài cần tích luỹ trong thời gian rất dài, giống như La Chinh là người đầu tiên tiến vào Thăng Long Đài nên gần như hấp thu hết ánh sáng tạo hoá trong đó luôn, vậy nên lượng ánh sáng tạo hoá mà người tiến vào sau có được sẽ ít hơn rất nhiều.
Trong tháp Tội Ác này, chỉ cần đánh bại đối thủ là có thể liên tục đạt được ánh sáng tạo hoá, có hiệu quả tăng tu vi nhanh chóng!
Chỉ cần khống chế tháp Tội Ác này, thì chẳng khác nào chủng tộc mình đã có một thánh địa tu luyện siêu cấp cả…
Có điều số chủng tộc trong đại lục Hải Thần nhiều như mây, còn thêm cả mảnh đất nguyền rủa, cường giả trên đại lục này hoàn toàn không thể tiến vào tháp Tội Ác, vì vậy cho đến bây giờ vẫn không có chủng tộc nào khống chế được tháp Tội Ác hoàn toàn, cho nên đại lục này vẫn luôn rơi vào trạng thái hỗn loạn!
Cũng bởi vì sự tồn tại của tháp Tội Ác, nên trong mỗi chủng tộc đều xuất hiện từng lớp từng lớp thiên tài, thế nên đến giờ vẫn chưa có chủng tộc nào trên đại lục Hải Thần có thể thống nhất thiên hạ được.
La Chinh còn đang phân tích vấn đề trong đó, thì đúng vào lúc này, gã Chiến Giả Ma tộc tên “Anh Nã” trên sàn đấu lạnh lùng quét mắt một vòng, cũng gào thét một vòng: “Hôm nay Anh Nã vẫn muốn khiêu chiến, kẻ nào dám lên!”
“Hôm nay Anh Nã đã thắng sáu trận liên tiếp rồi!”
“Đi lên chính là chết, người nào mà dám lên chứ!”
“Đám quái vật kia đều đang bế quan mất rồi, có lẽ không ai dám lên khiêu chiến nữa đâu”
Đúng vào lúc này, ánh mắt Anh Nã bỗng nhiên chuyển xuống dưới đấu trường, nhìn thẳng vào La Chinh: “Chiến Giả loài người? Ha ha! Không phải sau khi con người đạt tới cấp Chiến Tướng rồi mới dám tiến vào tháp Tội Ác à? Từ lúc nào mà Chiến Giả Nhân tộc dám tiến vào tháp Tội Ác rồi hả?”
Anh Nã vừa nói như vậy, ánh mắt tất cả các sinh linh đều tập trung trên người La Chinh.
Ở đại lục Hải Thần, địa vị của Nhân tộc không hề cao, thực lực cũng coi như khá yếu, thánh địa Tử Tâm lừng lẫy nổi danh cũng là dựa vào vài thiên tài quái vật năm đó khổ sở lắm mới gánh vác được, bây giờ lại càng đến mức không ra ngô ra khoai gì cả.
Một khi mấy lão quái vật kia ngã xuống, e rằng địa vị của thánh địa Tử Tâm cũng tràn ngập nguy cơ.
Tháp Tội Ác ở đại lục Hải Thần gần như là khu vực giao tranh, hằng năm Nhân tộc cũng sẽ đưa không ít thiên tài tiến vào tu luyện trong tháp Tội Ác, có điều bình thường sau khi tu luyện đến Chiến Tướng rồi mới tiến vào, còn Chiến Giả Nhân tộc thì cực kỳ hiếm thấy trong tháp Tội Ác.
Chiến Giả Ma tộc? Ánh mắt La Chinh loé lên, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên.
Hôm nay hắn không định ra tay, mới vào tháp Tội Ác, hắn muốn biết rõ tình hình nơi này thế nào rồi sau đó mới nói, chẳng qua không ngờ rằng mình vừa đến đã bị để mắt tới.
“Có gan lên đây không? Chiến Giả nhân loại!” Anh Nã rít gào: “Để ta xé cổ ngươi xuống!”
“Gã Ma tộc kia để mắt tới ngươi rồi” Phỉ Nhi nhắc nhở, trên mặt vẫn treo ý cười thong dong như cũ.
Nhiệm vụ của nàng chính là tiếp cận La Chinh, đợi đến khi Mai đại nhân đến, giải được bí mật về kiếm linh của La Chinh là xong.
Lúc trước La Chinh đã bị ba gã Chiến Tôn Ma tộc truy sát hơn một nghìn dặm, cho dù đổi lại là nàng cũng không làm được vậy, vì thế dù La Chinh có bước lên sàn đấu thì nàng cũng không lo lắng lắm.
“Đã vậy…” La Chinh bỗng hoạt động cổ tay, sau đó sải rộng bước chân, đi lên sàn đấu.
“Thằng nhóc Nhân tộc kia dám lên kìa!”
“Ha ha ha! Không phải mấy kẻ Nhân tộc đều nhát gan hết cả sao? Để ta nhớ lại xem, đã bao nhiêu năm chưa từng thấy Chiến Giả Nhân tộc bước lên sàn đấu rồi?”
“Anh Nã, xé cổ hắn đi, ăn hắn, thịt của Nhân tộc đều rất ngon!”
Tất cả sinh linh đều cho rằng đây là một trận đấu chênh lệch rất lớn về thực lực, vì vậy bọn họ hy vọng Anh Nã có thể hành hạ La Chinh đến chết!
Thật ra bầu không khí trong tháp Tội Ác từ trước đến nay đều như thế, bắt đầu từ phút đầu tiên sau khi xuất hiện, giết chóc và tử vong chính là quy luật chính của nơi này.
“Ngươi dám bước lên sàn đấu khiến ta thấy vô cùng bất ngờ” Anh Nã liếm đầu lưỡi: “Xem ra trong Nhân tộc không chỉ sinh ra kẻ nhát gan, mà còn sinh ra thứ ngu như heo! Ha ha ha ha!”
Loại khiêu khích cấp bậc này không có chút ý nghĩa nào đối với La Chinh, vẻ mặt hắn vẫn không hề thay đổi, chỉ thản nhiên nhìn Chiến Giả Ma tộc trước mắt, giống như đang nhìn người chết vậy.
Anh Nã không thích nhất là ánh mắt này, này giống như một người ngồi lâu bên trên, hạ mắt xuống nhìn mình vậy.
Hắn không rõ vì sao La Chinh lại có loại khí thế này!
Nếu như không thích, thì phải xé nát ra, đây là tiêu chuẩn làm việc của Anh Nã!
“Đi chết đi, thằng nhóc loài người kia.
Dùng tiếng kêu rên để nói ra sự thống khổ của ngươi!” Anh Nã gào lên một tiếng, cương nguyên trong cơ thể bỗng nhiên bộc phát, hắn giống như một con thú to lớn thời hoang cổ, phóng tới La Chinh.
“Cũng không phải tất cả Nhân tộc đều là người nhát gan…” La Chinh thản nhiên nói, đối mặt với Anh Nã đang lao tới, La Chinh chỉ vươn một ngón tay.
Trong nháy mắt Anh Nã phóng tới chỗ mình, tay La Chinh khẽ động, mười ngón tay kia bỗng nhiên chạm vào đầu Anh Nã.
“Đùng!”
Dáng người La Chinh hơi nghiêng, tránh được thân thể khổng lồ của Anh Nã, toàn bộ quá trình hắn chỉ di chuyển đúng một bước.
Mọi người chỉ thấy, trong nháy mắt, đầu Anh Nã đã hoá thành một vũng máu, cơ thể không đầu kia bắn ra xa vài bước, sau đó bịch một tiếng nằm trên mặt đất.
Người xem trên đài vốn vô cùng ầm ĩ, nhưng giờ phút này lại yên tĩnh lạ thường.
Thật ra, ngày nào trong tháp Tội Ác cũng diễn ra loại giết chóc tanh máu này, những trận đấu chênh lệch thực lực vẫn thường xuyên xảy ra.
Thứ khiến những sinh linh này khiếp sợ không phải là thủ đoạn mà La Chinh dùng để hành hạ Anh Nã đến chết, mà vì La Chinh là một con người.
Trong nhân loại cũng có không ít thiên tài, nếu không cũng không thể được xếp vào trong mười ba chủng tộc lớn.
Nhưng chuyện Chiến Giả nhân loại yếu ớt thế nào, gần như đã có tiếng! Vì vậy người thánh địa Tử Tâm đưa vào tháp Tội Ác hầu như đều từ cấp Chiến Tướng trở lên, còn nếu đưa Chiến Giả Nhân tộc vào thì cũng chỉ là đi chịu chết mà thôi.
Nhưng vừa rồi, tên Chiến Giả cấp bảy của Nhân tộc này lại dùng một đầu ngón tay để giết Chiến Giả Ma tộc!
Điều này làm tất cả sinh linh đều thấy vô cùng kinh ngạc!
Sau khi hiện trường yên tĩnh một lúc lâu thì các sinh linh lại bắt đầu xì xào bàn tán.
Máu tươi của Chiến Giả Ma tộc thấm từng chút vào trong đài cao, bỗng nhiên một tia sáng trắng xuất hiện, bắn vào Minh bài của La Chinh.
Tấm Minh bài kim loại vốn bình thường này, sau khi được rót ánh sáng tạo hoá vào thì có cảm giác nặng hẳn đi.
“Thiên Miểu Tiên Nhân nói không sai, tháp Tội Ác đúng là một nơi tốt để nhanh chóng tăng thực lực.
Có điều… muốn đi xuống nơi sâu nhất của tháp Tội Ác thì có lẽ không phải chuyện dễ dàng gì” Đang đứng trên sàn đấu La Chinh thầm nghĩ.
Ngay lúc La Chinh tính bước xuống khỏi sàn đấu thì lại có một bóng người cường tráng đi lên: “Thằng nhóc kia, mới thắng một trận mà đã muốn chạy rồi à?”
—
Cùng tham gia nhóm thảo luận truyện Bách Luyện Thành Thần nhé:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










