[Audio] Bắc Tống Phong Lưu
Tập 6 : Nghệ Thuật Lừa Dối (P2) (c51-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 51: Nghệ Thuật Lừa Dối (P2)
DTV-EBOOK
– Sao vậy? Lẽ nào Lý công tử sợ Thành ý của Thái mỗ không bằng Ngô chưởng quầy? Thái Mẫn Đức vội hỏi.
Lý Kỳ tự nhiên biết Thành ý mà y nói là chỉ đãi ngộ.
Liền phất tay, cười đáp: – Viên ngoại quá lo lắng rồi.
Vãn bối sao dám nghi ngờ thành ý của viên ngoại.
Chỉ là.Lúc trước tại hạ lưu lạc đầu đường.
Nếu không được Ngô đại thúc thu lưu.
Chỉ sợ tại hạ đã sớm chết đói đầu đường.
Mặc dù tại hạ không phải là anh hùng hảo hán gì.
Nhưng cũng biết tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo.
Ngô đại thúc có ơn cứu mạng với tại hạ.
Tại hạ sao có thể vứt bỏ ông ấy lúc đang thời điểm khó khăn nhất.
Thái Mẫn Đức nghe thấy vậy, vẻ mặt đầy thất vọng: – Nếu Lý công tử đã muốn báo ân, vậy thì Thái mỗ cũng không cưỡng cầu.
Tuy nhiên, Phỉ Thúy Hiên luôn mở cửa đón chào Lý công tử.
Lý công tử lắc đầu cười: – Tại hạ xấu hổ không dám nhận.
– Nhưng Thái mỗ có một lời, không biết có nên nói hay không.
Thái Mẫn Đức nói.
Lý Kỳ mỉm cười: – Xin viên ngoại cứ nói thẳng.
Vãn bối có thể nghe viên ngoại dạy bảo, cao hứng còn không kịp, sao dám cự tuyệt.
– Ta nghe nói Lý công tử chính là đầu bếp của Túy Tiên Cư.
Nhưng vì sao từ ngày đầu tiên ra, còn lại chưa từng thấy công tử lộ diện? Đầu bếp vẫn luôn là cháu của Ngô Phúc Vinh? Thái Mẫn Đức nghi ngờ hỏi.
Một chút tâm tư đó của Thái Mẫn Đức, Lý Kỳ tự nhiên tinh tường.
Trong lòng hắn cười trộm.
Lão hồ ly này đúng là chấp nhất.
Muốn trăm phương nghìn kế châm ngòi mối quan hệ giữa mình và Ngô đại thúc.
Chỉ là lão tử đường đường là đầu bếp của khách sạn lớn năm sao.
Sao có thể ngày nào cũng chỉ rán đậu.
Huống hồ ta sắp trở thành lão bản của Túy Tiên Cư rồi.
Những công việc tay chân đó đương nhiên là giao phó cho cấp dưới đi làm.
Lý Kỳ thở dài đáp: – Thực ra đây là việc nhà của Túy Tiên Cư chúng tôi, không nên nói với người ngoài.
Nhưng tại hạ biết, cho dù không nói cũng không thể gạt được viên ngoại.
Viên ngoại cũng biết, Ngô đại thúc tính tình thiện lương, hơn nữa rất nhớ tình bạn cũ.
Cho nên ông ấy mới cho Ngô Tiểu Lục làm đầu bếp.
Tiểu đệ rất lý giải.
– Quả nhiên là như thế!
Thái Mẫn Đức lộ vẻ tiếc hận, thở dài: – Lý công tử xem danh lợi như phù vân, Thái mỗ mười phần khâm phục.
Chỉ là công tử không có ý hại người, nhưng phải có ý phòng người.
Công tử nên tính toán tương lai của mình một chút.
– Đa tạ viên ngoại đã quan tâm.
Tại hạ đương nhiên là hiểu.
Cho nên vẫn không nói bí phương của món chao cho bất kỳ ai.
Lý Kỳ khẽ cười đáp.
Thái Mẫn Đức vừa nghe, trong lòng vui mừng cực kỳ, vội rèn sắt khi nóng, nói: – Lý công tử, Thái mỗ có một kế, có thể đảm bảo công tử cả đời vô ưu.
– Vậy à, mời viên ngoại chỉ con đường sáng.
Lý Kỳ rất Kinh hỉ nói.
Thái Mẫn Đức cười cao thâm: – Lý công tử, cậu vất vả làm chao là vì Túy Tiên Cư.
Nhưng tiền lãi đều rơi vào trong túi của Ngô Phúc Vinh và Tần gia.
Công tử nhận được cũng chỉ là vài đồng lẻ mà thôi.
Vì sao công tử không dùng bí phương của món chao trực tiếp đổi lấy tiền tài.
Một lần vất vả, nhưng nhàn nhã suốt đời.
Lý Kỳ vừa nghe, tuy trong lòng vui vẻ, nhưng khuôn mặt lại lộ vẻ kinh ngạc: – Ý của viên ngoại, chẳng lẽ là bảo tại hạBán bí phương cho người khác?
– Đúng vậy! Thái Mẫn Đức gật đầu, nói tiếp:
– Nếu công tử đồng ý, Thái mỗ nguyện lấy ra tám trăm xâu mua bí phương đó.
Hàng ngày quý điếm bán hơn một trăm phần chao, cung không đủ cầu.
Dù cho sau này tiểu điếm không bán chao, tin rằng cũng không ảnh hưởng tới sinh ý của quý điếm.
Lý công tử làm như vậy, cũng không tính là bạc bẽo với Ngô chưởng quầy.
“Hừ! Chỉ có tám trăm xâu? Ngươi tưởng Lý Kỳ ta chưa từng thấy qua tiền chắc!”
Lý Kỳ làm bộ do dự một lúc, mới nói: – Đây có thể coi là một biện pháp hay.
Chỉ là nói ra thật xấu hổ.
Quê của tiểu đệ là một thôn nhỏ trong khe núi ở phương bắc.
Trong nhà còn có cha mẹ già và bảy tám em trai em gái.
Cả nhà đều trông cậy vào món chao để sống.
Lần này tiểu đệ vượt qua ngàn dặm xa xôi tới Đông Kinh, cũng là muốn dựa vào bí phương đó để lập sự nghiệp ở đây.
Giúp gia đình sống một cuộc sống tốt lành.
Bàn về cò kè mặc cả, Thái Mẫn Đức đâu là đối thủ của Lý Kỳ.
Lời này của Lý Kỳ, không đáp ứng y, cũng không cự tuyệt y.
Hơn nữa càng không nói một chữ tới giá tiền.
Nhưng lại rất ẩn ý nói cho Thái Mẫn Đức.
Tám trăm xâu có thể đảm bảo cho ta cả đời không lo.
Nhưng như vậy còn xa mới đủ.
Ngươi phải để cho cả nhà ta một đời vô ưu.
Thì ta mới bán bí phương này cho ngươi.
Thái Mẫn Đức nguyên lại cho rằng Lý Kỳ là dân hai lúa, không rõ sự đời.
Mới quăng tám trăm xâu lừa dối.
Nhưng hiện tại nghe hắn nói ẩn ý như vậy, trong lòng không khỏi lắp bắp kinh hãi.
Nhưng tám trăm xâu chưa phải là giá mà trong lòng y quy định.
Nhíu mày suy nghĩ một lúc, cắn răng nói: – Thái mỗ rất bội phục lòng hiếu thảo của Lý công tử.
Như vậy đi, tôi ra một nghìn năm trăm xâu mua lại bí phương của công tử.
Không biết công tử định thế nào.
Lý Kỳ âm thầm vui vẻ.
Hắn biết Thái Mẫn Đức đã nói cái giá trong lòng y.
Nếu mình không đáp ứng, chỉ sợ xảy ra biến cố.
Cho nên hắn làm bộ tự hỏi một lúc, liền ôm quyền, hướng Thái Mẫn Đức, nói: – Thái viên ngoại đã có thành ý như vậy.
Nếu vãn bối lại từ chối, chính là vãn bối không phải.
Được rồi, vãn bối liền nhịn đau từ bỏ thứ yêu thích.
Bán bí phương món chao cho viên ngoại.
– Vậy thì tốt quá.
Tuy nhiên Thái mỗ có một yêu cầu nho nhỏ, mong công tử có thể thành toàn.
Thái Mẫn Đức bỗng nói.
Điều này có chút vượt ngoài ý liệu của Lý Kỳ.
Hắn quăng ánh mắt nghi hoặc sang.
– Tôi muốn làm phiền Lý công tử viết một bản khế ước.
Ghi rõ tôi và công tử không thể lại bán bí phương này cho những người khác.
Thái Mẫn Đức híp mắt nói.
“Mẹ nó! Thì ra lão hồ ly này muốn mình bán đứt bí phương.
Khó trách lại sảng khoái như vậy.
Quả nhiên không thể coi thường.” Lý Kỳ xác thực từng nghĩ bán bí phương này cho nhiều người khác.
Tuy nhiên việc này cũng không có gì cản trở kế hoạch của hắn.
Hắn gật đầu đáp: – Đây là việc nên làm.
– Công tử quả nhiên sảng khoái.
Chúng ta một lời đã định.
Thái Mẫn Đức thấy Lý Kỳ đáp ứng, trong lòng liền thoải mái.
Chỉ có điều cái giá này hơi cao.
– Một lời đã định! Chỉ là bí phương kia không trên người tiểu đệ.
Cần phải quay về tiệm để lấy.
Làm phiền viên ngoại chờ một lát.
Lý Kỳ mỉm cười nói.
– Không vội, không vội.
Để tôi phái người mang tiền tới quý phủ.
Lúc đó công tử đưa bí phương cho Thái mỗ cũng được.
Thái Mẫn Đức cười phất tay.
Như vậy vừa hợp ý của Lý Kỳ.
Hắn lo lắng nếu như Thái viên ngoại lấy được bí phương xong, lại trở mặt không nhận.
Tiền chao cháo múc vẫn là tốt nhất.
Lúc này mới cười ha hả: – Vậy thì làm phiền Thái viên ngoại.
Như vậy đi, bởi vì quá trình làm món chao này rất phức tạp.
Lúc tại hạ mang bí phương tới, sẽ đích thân dạy đầu bếp trong tiệm của viên ngoại cách làm.
Viên ngoại thấy thế nào?
– Có thể được Lý công tử đích thân xuất thủ tương trợ, thì không gì tốt hơn.
Thái Mẫn Đức cười ha hả.
Chương 52: Tâm Tư Mỗi Người
DTV-EBOOK
Sau khi đàm phán nốt một vài chi tiết, Lý Kỳ liền đứng dậy cáo từ.
Đợi Lý Kỳ đi rồi, Thái Lão Tam lập tức đi tới bên cạnh Thái Mẫn Đức, nhỏ giọng nói: – Lão gia, giá tiền này có phải quá cao không?
– Tiểu Tam, là một thương nhân, ánh mắt nên phóng xa một chút.
Thái Mẫn Đức cười nhạt: – Túy Tiên Cư sở dĩ có thể chống đỡ tới hiện tại, hoàn toàn là dựa vào món chao kia.
Nếu như Phỉ Thúy Hiên của chúng ta cũng có thể làm ra chao, vậy thì sợ gì bọn chúng.
Đến lúc đó chúng ta lại hạ giá tiền, thì Túy Tiên Cư đóng cửa chỉ là việc sớm hay muộn.
Mười sáu nghìn xâu? Hắc hắc, lão già họ Ngô, ta muốn xem vẻ mặt của lão lúc đó.
Thái Lão Tam nghe thấy vậy liền bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu nói: – Lão gia nói đúng.
Có bí phương này, Túy Tiên Cư đã thành vật trong bàn tay của lão gia.
– Chỉ có điều tiểu tử họ Lý kia đúng thật là một nhân tài.
Nếu như có thể làm việc cho ta, không gì tốt hơn.
Thái Mẫn Đức hơi tiếc nuối nói.
Vừa rồi đàm phán, Thái Mẫn Đức vẫn luôn cho rằng y là người cầm trịch.
Nhưng sau khi đàm phán xong, y mới lờ mờ cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi.
Từ lúc bắt đâu, mỗi câu mỗi lời của Lý Kỳ đều là thuận theo ý của y.
Chỉ cần y muốn biết chuyện gì, Lý Kỳ đều tri vô bất ngôn.
Hơn nữa mỗi sự kiện đều có lý do hợp lý.
Căn bản không có gì phải hoài nghi.
Giống như Lý Kỳ đã sớm tính toán từ trước.
Nhưng vừa nghĩ tới tuổi của Lý Kỳ, Thái Mẫn Đức lại cho rằng mình đã quá lo lắng.
Một người nhỏ tuổi như hắn sao có được lòng dạ như vậy.
Nhất định là do hắn vào đời chưa lâu, nên nghĩ gì nói lấy.
Thái Lão Tam biết xưa nay Thái Mẫn Đức rất yêu mến chiêu mộ hiền sĩ, vội vàng phụ họa: – Lão gia, ngài không cần phải lo lắng chuyện này.
Đợi cho Túy Tiên Cư rơi vào trong tay chúng ta.
Họ Lý kia sẽ không có chỗ để đi.
Đến lúc đó hắn chỉ có thể đầu nhập vào lão gia.
– Không sai! Ngươi nói không sai.
Chỉ cần chúng ta mua được Túy Tiên Cư, tiểu tử kia còn biết đi đâu được nữa.
Thái Mẫn Đức nhất thời cười vui vẻ.
Lúc Lý Kỳ trở lại Túy Tiên Cư, mấy người Ngô Phúc Vinh đã sớm thu quán.
Hiện tại Ngô Phúc Vinh đang ở sau quầy gẩy bàn tính.
Lý Kỳ trông thấy, trong lòng càng cảm động.
Hắn biết Ngô Phúc Vinh làm như vậy, đơn giản là muốn lưu mình lại.
Liền gọi: – Ngô đại thúc, cháu về rồi đây!
Ngô Phúc Vinh ngẩng đầu nhìn, thấy là Lý Kỳ, bước lên phía trước bảo Trần Tiểu Trụ rót trà cho Lý Kỳ.
Hai người ngồi xuống, hàn huyên vài câu.
Lý Kỳ thấy Ngô Phúc Vinh có vẻ có tâm sự, liền hỏi:
– Ngô đại thúc, có phải chú có tâm sự gì không?
Ngô Phúc Vinh hơi sững sờ, chần chờ một lúc mới trả lời: – Lý công tử, kỳ hạn mười lăm ngày sắp tới rồi.
Nhưng số tiền kiếm được cách một nghìn xâu còn có một khoản.
Hơn nữa hai ngày qua, khách hàng mua chao càng ngày càng ít.
Ta sợ đến lúc đó
Mặc dù Ngô Phúc Vinh không nói hết lời, Lý Kỳ cũng đoán được ông ta muốn nói cái gì.
Liền cười ha hả đáp: – Việc này chú cứ yên tâm.
Chuyện tiền nong cháu đã giải quyết xong rồi.
Tối nay sẽ có người đưa tiền tới.
Ngô Phúc Vinh cả kinh, nắm lấy tay áo của Lý Kỳ: – Lý công tử, chuyện đó có thật không? Cậu đừng lừa lão hủ.
Lý Kỳ gật đầu, cười nói: – Cháu sao dám lừa gạt chú.
Ngô Phúc Vinh thấy vẻ tính trước của hắn, trong lòng liền tìn bảy tám phần.
Nhất thời vui vẻ tới nhướn mày, hỏi: – Nhưng không biết là người phương nào mang tiền tới.
– Tạm thời không thể nói.
Chờ đến tối, cháu sẽ giải thích.
Lý Kỳ cười thần bí, nói tiếp: – Đúng rồi, Tiểu Lục Tử đâu chú?
Ngô Phúc Vinh thấy Lý Kỳ không muốn nói, cũng không tiếp tục hỏi, đáp: – À, Lục Tử và Đại Trụ đang quét dọn phòng bếp.
Ha ha, từ lúc cậu tới đây, tiểu tử kia chăm chỉ hơn rất nhiều.
Lý Kỳ nghe thấy vậy, trong lòng vui mừng, khiêm tốn nói: – Đều là trước kia chú dạy bảo đúng cách.
Tốt rồi, cháu đi tìm Tiểu Lục Tử dặn vài việc.
Chú tiếp tục làm việc đi.
Đến tối, khi Ngô Phúc Vinh nhìn thấy Thái Lão Tam và bốn tên thủ hạ vác hai cái rương gỗ lớn đi vào trong tiệm, cả người đều choáng váng.
Đợi khi Thái Lão Tam mở hai cái rương ra, hai chú cháu Ngô Phúc Vinh và hai anh em họ Trần đều hít một hơi khí lạnh, thân thể hơi nghiêng về phía trước, gót chân dính tại chỗ, tình cảnh trông rất buồn cười.
Thì ra bên trong hai cái rương chất đầy từng chuỗi tiền đồng.
Ít nhất cũng phải có hơn một nghìn xâu.
Trong bốn người, ngoại trừ Ngô Phúc Vinh, còn lại đều là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều tiền như vậy.
Tròng mắt suýt nữa lòi ra ngoài.
Thái Lão Tam thấy bộ dạng này của bốn người, trong lòng âm thầm đắc ý.
Nhưng thấy vẻ mặt bình thản của Lý Kỳ, trong lòng lại rất kinh ngạc, thầm nghĩ:” Lão gia nói không sai, tiểu tử này đúng là không giống người bình thường”.
Lý Kỳ không giải thích cho mâý người Ngô Phúc Vinh quá nhiều.
Chỉ bảo bọn họ cất kỹ tiền.
Sau đó liền dẫn Ngô Tiểu Lục khuân cái bình chứa nước rau dền ngâm và hơn mười miếng chao đã chuẩn bị sẵn, đi theo Thái Lão Tam.
Thực ra Ngô Tiểu Lục cũng không biết Lý Kỳ định làm gì.
Nhưng cậu ta biết đi theo Lý Kỳ, tuyệt đối không sai.
Trước khi đi, còn đắc ý nhìn hai anh em họ Trần một cái.
Như đang nóiThấy chưa, đây là đãi ngộ chỉ có đại sư huynh mới có.
Đi vào Phỉ Thúy Hiên, khi Lý Kỳ chứng kiến sự xa hoa trong này, trong lòng âm thầm kinh ngạc.
Không nói những thứ khác, chỉ riêng phòng bếp thôi đã lớn hơn phòng bếp của Túy Tiên Cư vài lần.
Thái Mẫn Đức đã sớm đứng chờ ở đại sảnh.
Y rất đắc ý khi thấy vể mặt của Lý Kỳ.
Đêm nay y cũng không tính toán để cho đầu bếp của tiệm học Lý Kỳ làm chao.
Mà là chính mình đích thân ra trận.
Dù sao trước kia y vốn là một đầu bếp.
Về điểm này, Lý Kỳ có chút bất ngờ.
Nhưng hắn cũng biết, Thái Mẫn Đức làm như vậy, đơn giản là không muốn cho nhiều người biết bí phương của chao.
Đầu tiên Lý Kỳ giao bí phương đã viết sẵn từ xế chiều cho Thái Mẫn Đức.
Khi Thái Mẫn Đức nhìn thấy mấy dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, cả người liền chấn động.
Y vạn lần không ngờ, một người có thể đối câu đối của Bạch nương tử và Tống công tử đơn giản như Lý Kỳ, viết chữ lại khó nhìn như vậy.
Lý Kỳ không yên nhìn Thái Mẫn Đức.
Sao không biết y đang nghĩ gì.
Khuôn mặt hắn đỏ bừng.
Thầm nghĩ lão tử nhất định phải nghĩ biện pháp làm một cái bút máy.
Cái thứ bút lông kia thật khó dùng.
May mà Thái Mẫn Đức cũng không phải là văn nhân nhã sĩ.
Nên không quá đắn đo ở vấn đề này.
Lực chú ý vẫn đặt lên nội dung trên giấy.
Chỉ là y không ngờ, nguyên liệu làm chao lại rẻ như vậy.
Điều này khiến cho y hưng phấn thiếu suýt nữa nhảy lên.
Nghĩ bụng:”Lão già họ Ngô kia được lắm.
Cầm thứ rẻ tiền bán giá trên trời.
Ai mà ngờ lão đó lại ngoan độc như vậy.”
Nhưng y lại không biết, tất cả đều là chủ ý của Lý Kỳ.
Chương 53: Giải Thích
DTV-EBOOK
Lý Kỳ thấy vẻ hưng phấn của Thái Mẫn Đức, liền rất hối hận.
Âm thầm chửi mình sao không nghĩ tới điểm này.
Nếu sớm nói ra thành phẩm làm món chao, có khả năng giá tiền bán bí phương có thể tăng lên một khoản.
Đúng là lỗ vốn mà! Xem ra khả năng buôn bán của mình vẫn còn kém cha vợ một khoảng không nhỏ!
Sau khi song phương ký kết hợp đồng đã soạn sẵn, liền cùng nhau đi tới phòng bếp.
Hai người ở trong phòng bếp loay hoay một canh giờ mới đi ra.
Tuy nhiên, khi hai người đi ra, biểu lộ hoàn toàn trái ngược.
Lý Kỳ thì tràn đầy mệt mỏi, mệt mỏi đến không giơ đầu lên được.
Vừa rồi hắn đã nói kỹ càng từng bước làm chao cho Thái Mẫn Đức.
Rồi lại bắt tay dạy hắn rán chao như thế nào.
Lần này dạy là dạy hết lòng!
Cho dù lá gan của Lý Kỳ có lớn hơn nữa, cũng không dám đùa giỡn thủ đoạn trên phương diện này.
Hắn biết Thái Mẫn Đức chính là đầu bếp đi ra từ phủ Thái Kinh.
Mà Thái Kinh kén ăn nổi tiếng ghi vào cả sách sử.
Có thể làm đầu bếp cho phủ Thái Kinh, thì tài nấu nướng của Thái Mẫn Đức nhất định phải cao.
Ở trước mặt cao thủ đùa giỡn gian trá, chính là hành động tự sát.
Mà vẻ mặt của Thái Mẫn Đức lại rất hưng phấn.
Đúng như câu:Người gặp việc vui, tinh thần vui sướng.
Đi ra Phỉ Thúy Hiên thì trời đã khuya, đường cái cũng vắng tanh.
Trên đường trở về, Ngô Tiểu Lục sùng bái nhìn Lý Kỳ, ngây ngốc cười nói: – Lý ca, huynh thật là bản lĩnh.
Chỉ trong nháy mắt đã kiếm được một nghìn năm trăm xâu.
Tiểu đệ và chú so với huynh đúng là kém xa.
Lý Kỳ tức giận trừng mắt nhìn cậu ta: – Tiểu tử ngươi đừng chỉ biết vỗ mông ngựa.
Ta nói cho ngươi biết, hiện tại trong lòng của chú ngươi chắc đang rất giận ta.
Tí nữa trở về, kiểu gì chẳng mắng một trận.
Ngô Tiểu Lục vừa nghe, buồn bực hỏi: – Vì sao? Huynh kiếm được nhiều tiền như vậy, chú ấy sao có thể giận huynh.
Hơn nữa, hiện tại chú ấy cũng không dám mắng huynh.
Đây là lời nói thật.
Dù nói thế nào đi chăng nữa, hiện tại Lý Kỳ đã là nửa lão bản của Túy Tiên Cư rồi.
Lý Kỳ cười cười, đột nhiên hỏi: – Lục Tử, ngươi thấy việc này Lý ca làm như thế nào?
– Tiểu đệ không biết.
Ngô Tiểu Lục lắc đầu, sau đó lại cười hắc hắc: – Tuy nhiên tiểu đệ biết, huynh sẽ không làm những chuyện lỗ vốn.
Huynh làm như vậy, nhất định là có lý do.
“Hắc, không thể tưởng được tiểu tử này rất hiểu mình.”
Lời này nghe rất thoải mái.
Lý Kỳ khẽ cười: – Lý ca nói cho ngươi biết.
Thực ra về khoản mua bán này, chúng ta và Phỉ Thúy Hiên đều là doanh gia.
Ngô Tiểu Lục khó hiểu hỏi: – Doanh gia là cái gì?
– Lý ca hỏi ngươi, hiện tại Túy Tiên Cư thiếu nhất là cái gì?
Ngô Tiểu Lục suy tư một lúc, đáp: – Tiền!
Lý Kỳ gật đầu: – Đúng vậy, thứ chúng ta còn thiếu chính là tiền vốn.
Không có tiền vốn, chúng ta cùng lắm chỉ có thể mở quán ở bên đường, rất khó có tương lai.
Nhưng một khi có đủ tiền vốn, chúng ta có thể thoải mái thi triển quyền cước tại Đông Kinh.
Cho nên một nghìn năm trăm xâu này, đối với chúng ta mà nói, cực kỳ quan trọng.
Nhưng số tiền đó chỉ là chín trâu mất một sợi lông đối với Thái viên ngoại.
Mặc dù ta tiếp xúc với y không nhiều, nhưng y tuyệt đối không phải là hạng người đầu đường xó chợ.
Nếu món chao kia không thể mang lại cho y lợi nhuận vài lần, thậm chí vài chục lần, y nhất định sẽ không mua.
Cho nên cuộc trao đổi này, hai nhà đều có lợi.
Nhưng về sau, hừ, còn phải xem ai cao tay hơn.
Ngô Tiểu Lục nghe xong, trầm tư một lát, gật đầu nói: – Tiểu đệ hiểu rồi.
Ý của huynh là, việc buôn bán nên đặt lợi ích ở vị trí đầu tiên.
Bằng hữu cũng tốt, đối thủ cũng được, chỉ cần ai mang lại lợi nhuận cho ta, thì ta liền buôn bán với người đó.
Lý Kỳ hơi sững sờ, khen: – Không tồi, không tồi, không ngờ tiểu tử ngươi lại thông minh như vậy.
Rất có thiên phú kinh doanh.
– Hắc hắc, tiểu đệ chỉ đoán mò mà thôi.
Trên đường đi, Lý Kỳ dạy cho Ngô Tiểu Lục vài kiến thức buôn bán.
Ngô Tiểu Lục học rất nhanh, cũng có kiến giải của riêng mình.
Về tới Túy Tiên Cư, Lý Kỳ thấy phòng của Ngô Phúc Vinh vẫn sáng.
Hắn thở dài một tiếng, dặn Ngô Tiểu Lục mang mấy thứ trở lại phòng bếp rồi nghỉ sớm đi.
Sau đó mới đi tới hướng gian phòng của Ngô Phúc Vinh.
Lý Kỳ biết đêm nay nếu không giải thích rõ ràng cho Ngô Phúc Vinh, đoán chứng lão nhân kia đêm nay sẽ ngủ không ngon.
Cộc cộc cộc!
– Ngô đại thúc, chú đã ngủ chưa? Lý Kỳ nhẹ nhàng gõ cửa gọi.
Vừa dứt lời, cửa chính liền mở.
Ngô Phúc Vinh vội vàng mời Lý Kỳ vào bên trong.
Lý Kỳ còn chưa ngồi vững vàng, đã không thể chờ đợi được hướng Lý Kỳ hỏi: – Lý công tử, chuyện nàyRốt cuộc là thế nào?
Lý Kỳ cũng không dấu diếm nữa, liền nói chuyện bán bí phương của chao cho Phỉ Thúy Hiên.
Lúc Thái Lão Tam tới đây, Ngô Phúc Vinh đã lờ mờ đoán ra.
Nhưng hiện tại nghe chính miệng Lý Kỳ nói, vẫn sững sờ nửa ngày, bỗng vỗ mạnh vào đùi, hét lớn:
– Lý công tử, cậuCậu thật là hồ đồ!
Lý Kỳ mỉm cười, hỏi: – Sao chú lại nói vậy?
– Lý công tử, không phải cậu không biết.
Hiện tại cả Túy Tiên Cư của chúng ta chỉ dựa vào món chao để phát triển.
Mà bí phương của chao càng là mệnh căn của cửa hàng.
Sao cậu có thể bán đi dễ dàng như vậy.
Nói tới đây, Ngô Phúc Vinh lắc đầu thở dài: – Ta biết cậu làm như vậy là có thể kiếm đủ một nghìn xâu.
Nhưng cậu quá nóng lòng rồi.
Thực ra ta đã nghĩ kỹ, ta còn có một khoản tiết kiệm.
Chúng ta có thể gộp tiền lại đưa cho phu nhân, coi như làm bộ dáng.
Bây giờ thì xong rồi, đợi khi Phỉ Thúy Hiên cũng làm ra món chao, chúng ta lấy gì mà đấu với bọn họ?
Lý Kỳ thấy vẻ hối tiếc của Ngô Phúc Vinh, thực sự không nhịn được, cười ha hả: – Ngô đại thúc, chú có biết vì sao lúc ấy cháu lại lựa chọn làm món chao này không?
Ngô Phúc Vinh sững sờ, lắc đầu.
Lý Kỳ nghiêm mặt nói: – Đầu tiên, hương vị của chao khá đặc biệt, mùi rất nồng.
Để có thể hấp dẫn thêm càng nhiều thực khách, lại lo lắng tới thanh danh của Túy Tiên Cư, cho nên chúng ta chỉ có thể dựa vào mùi vị đó hấp dẫn khách hàng tới.
Còn nữa, cả thành Biện Kinh này, chỉ có mỗi mình cháu biết làm chao.
Quan trọng nhất một điều, ngay từ lúc đầu, cháu đã tính toán bán bí phương của chao cho Phỉ Thúy Hiên rồi.
– Cái gì?
Ngô Phúc Vinh kinh hãi:
– CậuCậu nói cậu đã sớm tính toán bán bí phương của chao cho Phỉ Thúy Hiên?
– Đúng vậy!
Lý Kỳ mỉm cười: – Chắc chú vẫn nhớ, mấy ngày đầu cháu chỉ bán có một, hai trăm phần chao chứ?
Ngô Phúc Vinh gật đầu: – Nhớ chứ.
Cậu nói là vì duy trì lượng khách không giảm.
– Vậy chú có biết, vì sao cháu hy vọng lượng khách có thể duy trì càng lâu một chút không? Lý Kỳ lại hỏi.
Cái này cũng có lý do sao? Người làm ăn ai chả mong muốn việc buôn bán của mình đắt như tôm tươi.
Ngô Phúc Vinh ngẩn người, lắc đầu.
Ông ta biết, Lý Kỳ đã hỏi như vậy, chắc chắn có lý do riêng.
Lý Kỳ cười đáp: – Lý do mà cháu làm vậy, là để dụ lão hồ ly Thái viên ngoại ra khỏi hang.
– A? Dụ lão hồ ly ra khỏi hang?
Vẻ mặt Ngô Phúc Vinh đầy nghi hoặc nhìn Lý Kỳ.
Chương 54: Lý Do
DTV-EBOOK
– Chú ngẫm lại mà xem.
Với cách làm người của Thái viên ngoại, khi y thấy cửa hàng của chúng ta ăn nên làm ra như vậy, có thể không động tâm sao? Cho nên y chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi biện pháp lấy được bí phương của chao.
Không chỉ như vậy, hôm nay lúc cháu đàm phán với y, còn nói cho y biết, bởi vì chúng ta không đủ tiền vốn, mới bất đắc dĩ làm như vậy.
Y nghe thấy chúng ta ngay cả đậu hũ cũng không mua được, thì y đâu cần đặt chúng ta vào mắt? Như vậy sẽ có lợi cho sự phát triển sau này của chúng ta.
Lý Kỳ vừa dứt lời, cũng không đợi Ngô Phúc Vinh mở miệng, bỗng nhiên lại hỏi: – Ngô đại thúc, chú có biết vì sao cháu chỉ rán đậu một ngày, liền giao nhiệm vụ cho Tiểu Lục Tử không?
Ngô Phúc Vinh kinh ngạc hỏi: – Không phải cậu nói có chuyện quan trọng hơn cần làm sao?
– Ách.Đúng là có vài chuyện nhỏ.
Lý Kỳ vội cười ha hả, nói tiếp: – Tuy nhiên quan trọng nhất chính là mượn cơ hội này nói cho lão hồ ly biết, món chao là xuất từ trong tay cháu.
Y tinh tường quán của chúng ta như vậy, chỉ cần sai người nghe ngóng, liền có thể đoán được món chao là do cháu làm.
Kế tiếp, y nhất định sẽ nghĩ biện pháp gặp cháu.
Mà cháu cố ý trốn tránh không gặp y.
Khiến cho y chỉ biết ngồi trong nhà lo lắng suông.
Đợi khi y lo lắng tới sốt ruột, cháu mới đàm phán cùng y.
Làm như vậy, lúc đàm phán, cháu chỉ cần dùng một vài thủ đoạn, y còn không nói cái giá trong lòng y ra.
Dù sao cháu làm hết thảy, mục đích cuối cùng chỉ là muốn Thái viên ngoại cầm bạc mua bí phương của chao.
Ngô Phúc Vinh nghe xong mới hiểu ra, khen: – Kế hay.
Nếu không phải nghe cậu giải thích, thì lão hủ không thể tưởng tượng được.
Tuy nhiên, lão hủ vẫn có điều không rõ.
– Dạ?
– Món chao kiếm tiền như vậy, vì sao cậu không thể đợi thêm.
Ta tin tưởng chỉ cần mấy tháng, chúng ta có thể kiếm được một nghìn năm trăm xâu.
Đâu cần tiện nghi lão hồ ly kia?
Lý Kỳ cười đáp: – Chú nghĩ đơn giản quá.
Sở dĩ chúng ta có thể kiếm được lợi nhuận phong phú trong thời gian ngắn như vậy.
Toàn là vì chao kiếm lợi cao, tận 300 văn tiền một phần.
Ngang bằng giá của hai cân thịt heo.
Nói sau, chao cũng không thể no bụng được.
Càng không có lợi cho sức khỏe.
Hiện tại sinh ý tốt như vậy, hoàn toàn là do món này mới lạ.
Chờ thực khách nếm qua mấy lần, lần sau sẽ không phí tiền mua để ăn nữa.
Đương nhiên, cũng có người đặc biệt thích ăn.
Nhưng với giá tiền cao như vậy, bọn họ sẽ không ăn thường xuyên.
Nếu chỉ dựa vào chao để lợi nhuận một nghìn năm trăm xâu, vậy thì không biết phải chờ tới năm nào tháng nào.
Cho nên chúng ta không thể coi chao là món lợi lâu dài.
Ngô Phúc Vinh gật đầu đồng ý: – Cậu nói không sai.
Sinh ý mấy ngày nay quả thực không thể so sánh với mấy ngày đầu.
Lý Kỳ nghiêm mặt nói: – Chúng ta phải mau chóng kiếm đủ tiền vốn.
Dùng tốc độ nhanh nhất để quật khởi.
Bằng không, với tốc độ khuếch trương của Phỉ Thúy Hiên, chỉ không bao lâu nữa thôi, khu vực nam thành sẽ là thiên hạ của y.
Đến lúc đó, chúng ta muốn xoay người còn khó khăn hơn lên trời.
Thực ra, Lý Kỳ còn có một chút băn khoăn.
Chính là không lâu nữa sẽ xảy ra Biến cố Tĩnh Khang.
Chỉ có điều, hắn sẽ không nói điều này ra cho Ngô Phúc Vinh.
– Lý công tử, lão hủ coi như phục cậu.
Không ngờ cậu lại nghĩ được xa như vậy.
Khó được, khó được.
Ngô Phúc Vinh lắc đầu tán thán.
“Hừ! Ta còn chưa bắt đầu đây.
Cứ chờ xem, sau này ta sẽ khiến các ngươi phải lác mắt.”
Lý Kỳ cười thầm, khuôn mặt lại lộ vẻ ngượng ngùng.
Ngô Phúc Vinh lại hỏi: – Tiền vốn kiếm đủ rồi, việc kế tiếp nên làm gì?
Lý Kỳ vỗ tay đáp: – Nghỉ ngơi!
– Nghi ngơi?
– Đúng vậy.
Nếu chúng ta vừa mới kiếm được tiền đã giống trống khua chiêng.
Thì lão hồ ly kia nhất định sẽ đoán chúng ta có dự mưu.
Đến lúc đó y mà toàn lực trả thù, thì với thực lực của chúng ta bây giờ, không thể đấu được với y.
Hơn nữa, chúng ta có thể thừa dịp khoảng thời gian này để chỉnh đốn này.
Còn kế tiếp nên làm thế nào, cháu tạm thời chưa có kế hoạch.
Lý Kỳ nói xong, vô ý thức nở nụ cười gian.
Ngô Phúc Vinh nhìn thấy vậy, biết rằng hắn nhất định đã lập xong kế hoạch rồi.
Chỉ có điều không muốn nói ra mà thôi.
Về điểm này, Ngô Phúc Vinh đã quen, nên không tiếp tục truy vấn.
Nhưng trong lòng cực kỳ chờ mong.
Nhiều ngày chạy ngược chạy xuôi như vậy, tiền tới được tay, thoạt nhìn dễ dàng, nhưng Lý Kỳ đã hao tốn không ít tinh lực.
Ngày hôm sau, mãi tới khi mặt trời lên cao, hắn mới rời giường.
Đi vào trong tiệm, Ngô Tiểu Lục và hai anh em họ Trần đã sớm tỉnh dậy làm việc.
Dù khách hàng tới mua chao không còn nhiều, nhưng ba người làm việc vẫn rất hào hứng.
Bởi vì cơ hội như vậy đã không nhiều lắm.
Đêm nay, Trương Tam sẽ đưa tới xe đậu hũ cuối cùng.
Tổng cộng là một nghìn miếng.
Đây cũng sản lượng cao nhất mà ông ta từng làm.
Lý Kỳ không có ý định đặt hàng nữa.
Do hiện tại khách hàng đã giảm đi rất nhiều.
Cho nên tối hôm qua chở tới một nghìn bốn trăm miếng đậu hũ, cộng thêm tối nay sẽ gửi tới một nghìn sáu trăm miếng, có thể duy trì được thêm mấy ngày.
Nhiều nhất là qua bảy ngày, nhóm chao đầu tiên sẽ được Phỉ Thúy Hiên mang ra bán.
Lý Kỳ biết, đến lúc đó Thái viên ngoại nhất định sẽ giảm giá chao xuống.
Hơn nữa trong tiệm của y còn cung cấp rượu, cơm, thức ăn.
Khách hàng không kéo tới Phỉ Thúy Hiên mới là lạ.
Tuy nhiên, Lý Kỳ cũng không có ý tranh dành khối thịt béo này với đối phương, cũng không có tiền vốn để mà tranh.
– Chào buổi sáng chú Ngô!
Lý Kỳ hướng Ngô Phúc Vinh đứng sau quầy chào hỏi.
Ngô Phúc Vinh hàn huyên với Lý Kỳ vài câu,, lại tiếp tục vùi đầu vào sổ sách.
Lý Kỳ thấy vậy, trong lòng rất hoang mang.
Bán mỗi chao thì có gì nhiều mà suốt ngày tính toán không ngừng.
Chẳng lẽ lão Ngô cố ý làm vậy là để cho mình nhìn?
Nhưng hắn đâu biết rồi, thời này tính toán sổ sách đâu có nhanh chóng tiên tiến như đời sau.
Đời sau gõ vài cái bàn phím đã tính ra rồi, hơn nữa tỷ lệ sai sót là cực nhỏ.
Còn thời cổ thì việc tính toán sổ sách là việc rất phiền toái.
Một bên gẩy bàn tính, bên kia phải dùng bút lông ghi lại.
Hơn nữa xác suất phạm sai lầm cực cao.
Cho nên mới phải tính đi tính lại nhiều lần.
Thậm chí là mười mấy lần.
Hiệu suất càng không dám khen tặng.
Lý Kỳ chào hỏi Ngô Tiểu Lục và hai anh em họ Trần vài câu, liền đi tới quán trà bánh của Tào đại nương.
Từ Túy Tiên Cư bắt đầu bán chao cho tới bây giờ, sinh ý của Tào đại nương cũng nước lên thì thuyền lên.
Có đôi khi, Túy Tiên Cư đã ngồi đầy, thực khách đành phải cầm chao chạy tới quán Tào đại nương để ăn.
Vì vậy mà khách hàng tới quán của bà ta ngày càng nhiều.
Tào đại nương vừa thấy Lý Kỳ tới, lập tức cười ha hả nghênh đón: – Tiểu ca, muốn ăn gì à?
– Cho cháu hai cái bánh bao!
– Chờ tôi một chút, lập tức sẽ mang tới.
Chỉ chốc lát, Tào đại nương đã bưng hai cái bánh bao lớn đặt trước mặt Lý Kỳ, cười ha hả nói: – Tiểu ca, có phải gần đây rất bận không?
Lý Kỳ cười đáp: – Tạm được! Gần đây sinh ý của thím chắc cũng không tồi chứ?
– Ai nha, nhờ phúc của quý điếm, sinh ý của tôi hơn trước kia rất nhiều.
Ngày nào cũng bận rộn tới tối đêm.
Ngay cả thở cũng không kịp thở.
Tuy nhiên, điều này cũng phải nhờ đông gia của các cậu không bán cửa hàng cho Phỉ Thúy Hiên.
Tào đại nương che miệng cười khanh khách.
Xem ra mấy ngày nay bà ta luôn trong tâm trạng vui vẻ.
Lý Kỳ cười ha hả: – Cháu khuyên thím nên thuê thêm người làm.
Kiếm tiền tuy quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn.
– Tôi cũng nghĩ qua đấy chứ.
Nhưng thấy hai ngày nay, khách hàng giảm đi rất nhiều.
Cho nên sợ lúc mời thêm người, sinh ý lại trở về như cũ.
Đôi mắt nhỏ của Tào đại nương sáng lên.
Chương 55: Hạn Cuối
DTV-EBOOK
Lý Kỳ biết bà ta muốn tìm hiểu tin tức từ mình, cười nói: – Thím cứ yên tâm.
Đi theo đông gia của cháu, lo gì không có cơm ăn.
Tuy nhiên tạm thời cứ như vậy đi.
Đợi qua một thời gian, mặc cho thím thuê thêm người, cháu cam đoan thím đều kiếm tiền đến mỏi tay.
– Vậy à, vậy à, lão thân nhớ kỹ rồi.
Tào đại nương vội gật đầu, thức thời nói: – Tiểu ca cứ ăn từ từ, lão thân làm việc đây.
Dứt lời, liền lắc cái mông lớn rời đi.
Tuy tính cách của Tào đại nương có chút con buôn, nhưng tâm địa không xấu.
Bánh bao làm cũng đủ tiêu chuẩn.
Cho nên Lý Kỳ mới muốn giúp đỡ bà ta.
Chỉ chốc lát sau, Lý Kỳ đã chén sạch hai cái bánh bao.
Ném vài đồng tiên lên bàn, liền nhàn nhã quay về Túy Tiên Cư.
Ủa? Kia không phải là Tiểu Đào sao?
Còn chưa đi hai bước, Lý Kỳ bỗng nhìn thấy nha hoàn của Tần phu nhân, Tiểu Đào, chính đang đi về phía bên này.
Đợi Tiểu Đào tới gần, Lý Kỳ vội hô: – Tiểu Đào!
Tiểu Đào nao nao, thấy là Lý Kỳ, vội hành lễ: – Chào Lý công tử!
– Ngoan! Ngoan!
Lý Kỳ phất tay, liếc thấy Ngô Tiểu Lục đang rán đậu.
Lại thấy ánh mắt của cậu ta luôn nhìn về hướng này, đâu còn tâm tư rán đậu.
Lý Kỳ cười hắc hắc, cao giọng hỏi: – Tiểu Đào tới tìm Lục Tử à?
– Không, không phải.
Tiểu Đào bĩu môi, nói: – Là phu nhân muốn truyền lời cho chú Ngô.
Ngô Tiểu Lục nghe Lý Kỳ nói chuyện, đầu tiên là vui vẻ, nhưng nghe thấy Tiểu Đào nói không phải tới tìm cậu ta, cả người giống như thoát lực, cúi đầu tiếp tục rán đậu.
Lý Kỳ thấy bộ dáng đó của Ngô Tiểu Lục, trong lòng cười nở hoa, cố nhịn cười hỏi: – Phu nhân có khỏe không?
Hỏi tới đây, hắn đúng là có chút nhớ vị Tần phu nhân kia.
Dù chỉ mới gặp mặt một lần, nhưng ấn tượng rất mạnh.
Tiểu Đào đáp: – Đa tạ Lý công tử đã quan tâm, phu nhân rất khỏe.
– Ừ, vậy là tốt rồi.
Ngô đại thúc đang ở trong tiệm tính sổ.
Cô nương vào gặp chú ấy đi.
Lý Kỳ gật đầu, chỉ vào trong tiệm.
Tiểu Đào hướng Lý Kỳ hành lễ, rồi mới đi vào trong tiệm.
Đợi Tiểu Đào đi vào, Lý Kỳ mới tới bên cạnh Ngô Tiểu Lục, vỗ vai cậu ta, cười mắng: – Tiểu tử ngươi mau cút vào trong mà lấy lòng người đẹp.
Việc nơi đây cứ giao cho ta.
Ngô Tiểu Lục hơi sững sờ, lập tức phản ứng, ném vài câu không có dinh dưỡng, liền đưa dụng cụ cho Lý Kỳ, sau đó vội vàng chạy vào.
“Ài, kiếm được một đồ đệ ngay cả tán gái cũng không biết tán.
Đúng thật là bi ai!”
Lý Kỳ thở dài, liếc nhìn Trần Tiểu Trụ ở bên cạnh.
Thấy biểu lộ muốn cưới lại không dám cười của cậu ta, liền trêu ngẹo: – Sao? Tiểu trụ ngươi cũng muốn đi vào phải không?
Trần Tiểu Trụ ngẩn ra, sau đó khuôn mặt đỏ bừng như mông khỉ, lắc đầu liên tục.
Lý Kỳ cười cười.
Kiếm được ba đồ đệ còn xử nam.
Xem ra sau này phải bồi dưỡng thêm.
Tiểu Đào đi vào cũng không lâu.
Chỉ trong chốc lát liền đi ra, chào từ biệt Lý Kỳ rồi mới rời đi.
Dưới sự giật dây của Lý Kỳ, Ngô Tiểu Lục rốt cuộc thông suốt.
Mặt dày mày dạn trở thành sứ giả hộ hoa.
Giữa trưa, lúc ăn cơm, Ngô Phúc Vinh kéo Lý Kỳ sang một bên, nhỏ giọng nói: – Lý công tử, phu nhân gọi lão hủ xế chiều tới quỷ phủ một chuyến.
Lý Kỳ gật đầu: – Cháu biết rồi!
– Sao cậu biết?
Ngô Phúc Vinh hơi sững sờ: – Lục Tử nói cho cậu à?
Lý Kỳ lắc đầu, cười đáp: – Ngày mai chính là thời hạn cuối cùng, phu nhân nhất định sẽ gọi chú tới.
Tìm hiểu một chút tình báo, thuận tiện thương lượng làm thế nào để đối phó với cháu.
À không, mà là nên đãi ngộ cháu như thế nào.
Ngô Phúc Vinh nghe xong, đầy vẻ cười khổ nói: – Xem ra cái gì cũng không thể gạt được cậu.
Lý Kỳ ra vẻ tiếc nuối, thở dài:
– Không đúng, không đúng.
Chẳng hạn như xuân xanh của phu nhân là bao nhiêu, cháu luôn mãi phỏng đoán, nhưng vẫn là không đoán ra được!
Khóe miệng Ngô Phúc Vinh co giật vài cái, cố ý ho khan, cũng không dám tiếp tục bàn luận vấn đề này, vội hỏi: – Lý công tử, nếu như phu nhân hỏi, lão hủ nên trả lời thế nào?
“Hắc, không thể tưởng được lão Ngô bình thường nói chuyện có vẻ cũ kỹ.
Nhưng tới thời điểm mấu chốt lại rất tỉnh táo “
Lý Kỳ nhãn châu xoay động, cười hì hì: – Chú cứ theo tình hình thực tế mà báo cáo.
Tuy nhiên, nên có nhiều lời khen về cháu.
Cứ khen tận lực vào.
Cái gì trên trời dưới đất không có, tuấn tú lịch sử, phong lưu phóng khoáng, đẹp trai không thể tảỦa, biểu lộ này của chủ là sao? Lẽ nào cháu nói không đúng?
Khuôn mặt già của Ngô Phúc Vinh đỏ bừng, cắn răng để không cười ra tiếng, gật đầu: – Đâu có, đâu có, Lý công tử nói đều là thật.
– Tất nhiên rồi. cháu đâu dám lừa gạt phu nhân.
Dù sao chú cứ kể lại chuyện cháu đã anh minh thần võ, đưa ra kế sách đấu với Thái viên ngoại như thế nào.
Kể đi kể lại cho phu nhân vài chục lần là được! Lý Kỳ mặt không hồng, tim không nhanh nói.
Vài chục lần?
Ngô Phúc Vinh hít một hơi khí lạnh, thẫn thờ nhìn Lý Kỳ, thật lâu không nói gì!
Hôm nay là ngày thứ mười lăm, cũng ngày hạn cuối.
Giờ Dậu, Ngô Phúc Vinh liền dẫn theo Lý Kỳ và Ngô Tiểu Lục đi tới Tần phủ.
Ngô Phúc Vinh vốn không nghĩ mang theo Ngô Tiểu Lục.
Ai ngờ Ngô Tiểu Lục sống chết không chịu.
Không ngừng van xin Lý Kỳ cho cậu ta đi theo.
Lý Kỳ bị cậu ta làm cho đau đầu, đành phải bảo Ngô Phúc Vinh dẫn theo.
Lý Kỳ đã phân phó như vậy, Ngô Phúc Vinh cũng không nhiều lời.
Nhưng vẫn hung hăng trách mắng Ngô Tiểu Lục một phen.
Tiểu Đào mời ba người Lý Kỳ đi vào phòng khách.
Bảo bọn họ chờ một lát, để mình thông báo cho phu nhân.
Thời cổ đại đúng là lắm quy củ.
Lý Kỳ buồn bực gãi đầu. – Lý công tử, lúc gặp phu nhân cậu đừng nói linh tinh đấy.
Ngô Phúc Vinh ngồi bên cạnh Lý Kỳ, thấp giọng nhắc nhở.
Lý Kỳ lườm ông ta một cái, tức giận nói: – Chú đã nói đi nói lại lời này tám trăm lần rồi.
Chú cứ yên tâm đi, cháu đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì.
– Vậy thì tốt, vậy thì tốt.
Ngô Phúc Vinh cười ngượng ngùng, thoáng nhìn bên cạnh Lý Kỳ.
Thấy khuôn mặt của Ngô Tiểu Lục đỏ bừng nhìn mình, một bộ muốn cười lại không dám cười.
Nhất thời lửa giận bùng lên.”Hừ, tiểu tử ngươi cũng dám cười nhạo ta!”.
Liền trừng mắt nhìn, khiến cậu ta phải cúi thấp đầu xuống.
Lý Kỳ thấy vậy, lắc đầu.
Đôi chú cháu này đúng là hợp cạ.
Một lúc sau, Tiểu Đào đi ra, mời Lý Kỳ và Ngô Phúc Vinh vào trong nội đường.
Nghĩ tới lại có thể nhìn thấy vị Tần phu nhân xinh đẹp kia, trong lòng Lý Kỳ đúng là có một tia không yên.
Đương nhiên, chờ mong nhiều hơn!
Dù trong lòng đã sớm chuẩn bị, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt hại nước hại dân của Tần phu nhân, hắn vẫn sững sờ.
So với nửa tháng trước, Tần phu nhân càng thêm xinh đẹp.
Nàng nở nụ cười thân thiết, thiếu vài phần ai oán, thêm vài phần vũ mị.
Dù chỉ là mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ khiến chúng sinh khuynh đảo.
Vị Tần đại quan nhân kia đúng là không may.
Lấy được một lão bà đẹp như vậy, chưa hưởng vài năm đã đi tong rồi! Nếu là lão tử, sẽ chết không nhắm mắt.
Điều này còn đáng buồn hơi người trúng giải xổ số giá trị hàng tỷ bạc.
Vì hưng phấn quá mức nên đau tim mà chết.
Lý Kỳ nghĩ, một người trẻ tuổi như Tần phu nhân đã phải thủ tiết từ đây.
Không khỏi lại liên tưởng tới người vợ vừa mới lấy.
Trong lòng liền thở dài một tiếng.
Chương 56: Mắng Chửi (P1)
DTV-EBOOK
Mấy người chào hỏi vài câu, Tần phu nhân liền mời Lý Kỳ và Ngô Phúc Vinh ngồi xuống.
– Mấy ngày nay thật vất vả cho Lý công tử rồi.
Tần phu nhân hơi cúi đầu nói.
Lý Kỳ cười hì hì: – Phu nhân quá khách khí.
Thực ra tôi cũng không làm cái gì.
Chỉ là hàng ngày đi sớm về trễ, tay dính dầu, đầu bắt lửa, dùng thìa làm gối, dùng nồi làm chăn.
Không tính là vất vả, không tính là vất vả.
– Phốc!
Ngô Phúc Vinh nghe thấy vậy, thực sự không nhịn được, liền phun ra ngụm trà đang uống.
– Khụ khụ khụ.
Ông ta vội vàng ho khan để che lấp sự thất thố vừa rồi.
“Tiểu tử này đúng là cực phẩm!”
Tần phu nhân cũng buồn cười, đôi má ửng hồng, ngượng ngùng nói: – Lý công tử nói chuyện thật khôi hài.
Lý Kỳ cúi đầu ngại ngùng: – Trước kia mọi người đều nói tôi làm người quá thành thật, ăn nói vụng về.
Đây là lần đầu tiên có người khen tôi nói chuyện khôi hài.
“Người nàyNgười này đúng là không biết xấu hổ là gì.
Nếu ngươi là người ăn nói vụng về, thì ta đây chẳng phải là người câm?”
Tần phu nhân nghe xong, liền quay đầu sang một bên, cố nín cười.
Một lát sau, nàng mới quay đầu lại, nhưng không dám tiếp tục đề tài kia: – Hôm qua Ngô đại thúc đã kể lại mọi chuyện cho tôi biết.
Chú ấy không tiếc lời khen công tử.
– Ủa, vậy à?
Lý Kỳ cả kinh, vội đáp: – Chú Ngô khen trật rồi, tại hạ xấu hổ không dám nhận.
Thực ra hết thảy đều dựa vào chú Ngô, nên mới có thành tích như ngày hôm nay.
– Không dám, không dám, lão hủ nói đều là lời nói thật.
Ngô Phúc Vinh toát mồ hôi nói.
Trong lòng thầm nghĩ, rõ ràng hôm qua cậu ta dặn mình nói như vậy.
Hôm nay lại giả bộ như không liên quan.
Còn đổ hết công lao lên người của mình.
Ài, thực không biết cậu ta muốn làm gì?
Tần phu nhân thấy hai người khen nhau rất cao hứng, nhíu mày nói: – Hai vị vì Túy Tiên Cư mà vất vả, tôi sẽ ghi khắc trong tâm khảm.
Ngô Phúc Vinh sợ hãi đáp: – Đây là điều lão hủ nên làm.
Lý Kỳ lại biểu lộ chấp nhận.
Tần phu nhân khẽ gật đầu, nghiêm mặt nói: – Ngô thúc, mấy ngày nay Túy Tiên Cư của chúng ta lợi nhuận được bao nhiêu?
Ngô Phúc Vinh liếc Lý Kỳ một cái, thấy vẻ cười gian của hắn, sao không biết hắn đang nghĩ gì.
Liền ho nhẹ đáp: – Mười lăm ngày này, Túy Tiên Cư thu được tổng cộng là hai nghìn ba trăm xâu.
Nói xong, lấy một cuốn sổ từ trong tay áo đưa tới: – Các khoản đã được ghi lại kỹ càng.
Mời phu nhân xem qua.
Tần phu nhân bảo Tiểu Đào cầm cuốn sổ tới, cẩn thận nhìn một lần.
Lý Kỳ im lặng ngồi một bên, nhưng trong lòng thì cười trộm.
Không ngờ cô nàng kia lại biết diễn trò.
Rõ ràng hôm qua đã hỏi nhất thanh nhị sở.
Hôm nay lại làm bộ như không biết gì cả.
Qua một lúc lâu, Tần phu nhân mới đưa cuốn sổ cho Tiểu Đào, sau đó hướng Lý Kỳ mỉm cười nói: – Lý công tử quả nhiên là tài trí hơn người.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đã kiếm được nhiều ngân lượng như vây.
Nếu thế.
– Chậm đã.
Tần phu nhân còn chưa nói hết lời, Lý Kỳ bỗng nhiên đứng lên cắt ngang, lớn tiếng nói: – Phu nhân, các khoản kia Ngô đại thúc ghi không thật.
Cái gì?
Ngô Phúc Vinh kinh ngạc nhìn Lý Kỳ, trong lòng cực kỳ hoang mang: – Lý công tử, cớ gì..Cớ gì nói vậy?
Tần phu nhân cũng rất kinh ngạc nhìn Lý Kỳ.
Hai hàng lông mày của Lý Kỳ giương lên, đáp: – Phu nhân có điều không biết.
Hai nghìn ba trăm xâu này không phải toàn bộ đều là của Túy Tiên Cư kiếm được.
Một nghìn năm trăm xâu trong đó là do tại hạ đã bán bí phương tổ truyền của mình mới có.
Cho nên tôi chỉ thay Túy Tiên Cư kiếm tám trăm xâu mà thôi.
– Cậu
Ngô Phúc Vinh đứng vọt dậy, chỉ vào Lý Kỳ, đôi môi run rẩy, nhưng không thể nói thành lời.
– Sao vậy Ngô đại thúc, cháu nói sai chỗ nào à?
Lý Kỳ đầy ý cười nhìn Ngô Phúc Vinh.
Ngô Phúc Vinh đang muốn mở miệng, chợt thấy ở phía sau lưng của Lý Kỳ, hắn lắc lư cái tay trái.
Lời đến bên miệng, lại nuốt trở về.
Ông ta nghĩ bụng, lẽ nào hắn cố ý nói như vậy? Xem xét tình hình rồi nói sau.
Nghĩ tới đây, ông ta nhắm mắt lại, thở dài, gật đầu: – Cậu nói không sai, một nghìn năm trăm xâu nên thuộc về cậu.
Là lão hủ tính sai.
Tần phu nhân thì không bĩnh tĩnh được, cũng đứng lên, lông mày đen nhíu lại, lạnh lùng hỏi: – Lý công tử nói vậy là có ý gì?
Lý Kỳ nhìn thẳng vào Tần phu nhân, cao giọng đáp: – Ý của tôi là, tôi chưa đáp ứng được lời hứa hẹn lúc trước.
Cho nên bản hợp đồng kia không có hiệu lực.
Còn tám trăm xâu, coi như đền bù tổn thất cho phu nhân.
Quấy rấy quý điếm lâu như vậy, tại hạ rất áy náy.
Tần phu nhân cả giận nói: – Ngươi muốn đổi ý?
Lý Kỳ lắc đầu, cười: – Không phải, không phải.
Tôi chỉ làm theo lời hứa hẹn lúc trước mà thôi.
Phu nhân yên tâm, Lý Kỳ tôi không phải là hạng người không giữ lời.
Đương nhiên, tôi cũng biết, cho dù tôi có đi hay ở, phu nhân chưa bao giờ để ở trong lòng.
Ngô Phúc Vinh càng nghe càng hồ đồ.
Lẽ nào tiểu tử này thực sự muốn rời đi.
Liền bước lên phía trước nói: – Lý công tử, sao cậu lại nói những lời đó? Phu nhân đương nhiên là hy vọng công tử lưu lại rồi.
Tần phu nhân hừ nhẹ một tiếng không nói gì, coi như là chấp nhận.
HIện tại, trong suy nghĩ của nàng, Lý Kỳ đã xưa đâu bằng nay.
Nàng biết rất rõ rằng, Túy Tiên Cư có thể khôi phục lại sự hưng thịnh như ngày xưa hay không, hoàn toàn phải dựa vào Lý Kỳ.
Vì vậy sao nàng có thể không quan tâm Lý Kỳ đi hay ở.
Có thể nói, hiện tại nàng ngàn lần không muốn Lý Kỳ rời đi.
Lý Kỳ thấy bộ dáng khẩn trương của Tần phu nhân, trong lòng cười thầm, nhưng khuôn mặt lại lộ vẻ kinh ngạc: – Ủa? Lại còn có chuyện này? Ngô đại thúc, không biết chú từ đâu mà biết được?
Hiện tại Ngô Phúc Vinh đã bị Lý Kỳ làm cho chóng mặt hồ hồ.
Liền đi từng bước tới Lý Kỳ, nhỏ giọng nói: – Lý công tử, cậu rốt cuộc muốn làm cái gì vậy?
– Cái gì là cái gì?
Lý Kỳ chợt kêu to: – Ngô đại thúc, có thực hôm qua phu nhân nói hy vọng cháu có thể lưu lại?
Một tiếng kêu to này của Lý Kỳ làm cho Ngô Phúc Vinh giật cả mình.
Lại nghe hắn bịa đặt vớ vẩn, liền vội vàng hướng phu nhân giải thích: – Lão không có
Lời mới ra khỏi miệng, lại bị Lý Kỳ chen ngang: – Ngô đại thúc, cháu biết chú hy vọng cháu có thể ở lại.
Nhưng chú cũng không cần phải lấy phu nhân ra làm tấm mộc.
Cho dù phu nhân thực sự nói như vậy, thì cũng chỉ là lời nói đầu môi, không thể cho là thật, không thể cho là thật!
Hiện tại Ngô Phúc Vinh đã hết đường chối cãi: – Ta
– Đủ rồi!
Còn chưa đợi Ngô Phúc Vinh mở miệng, Tần phu nhân đã vỗ mạnh xuống bàn một cái.
Khiến Ngô Phúc Vinh sợ hãi tới ngậm miệng.
Đây là lần đầu tiên ông ta thấy Tần phu nhân tức giận như thế.
Dù tính tình của Tần phu nhân có tốt đến mấy, nhưng thấy hai người bọn họ không coi mình vào đâu, kẻ xướng người họa.
Căn bản là không để mình vào mắt.
Trong lòng khó tránh khỏi tức giận.
Liếc xéo Lý Kỳ một cái, lạnh lùng nói: – Lý công tử, mọi người ở đây đều là người hiểu chuyện.
Ngươi muốn nói gì thì cứ nói thẳng, đừng quanh co lòng vòng.
– Nếu phu nhân đã muốn tại hạ nói thẳng, vậy thì tại hạ sẽ tình hình thực tế mà nói.
Lý Kỳ cười lạnh, bỗng nói lớn:
– Điều tôi muốn nói ra, rất đơn giản.
Tôi chính là không muốn hợp tác với hạng người bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa như phu nhân.
Chương 57: Mắng Chửi (P2)
DTV-EBOOK
Tần phu nhân nghe thấy vậy, liền nổi trận lôi đình.
Rồi lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Liền trợn to đôi mắt, căm tức chỉ Lý Kỳ, chỉ nói được một chữ Ngươi liền không nói được nữa.
Ngô Phúc Vinh thì càng đờ ra kinh hãi.
Nhất thời sững sỡ, không biết phải làm sao.
– Lớn mật! Ngươi là thứ gì mà dám nhục mạ phu nhân?
Lúc này, Tiểu Đào bỗng nhảy ra, chỉ vào Lý Kỳ, mắng.
Lý Kỳ hừ một tiếng, nói: – Nha hoàn ngươi cũng không biết lớn nhỏ gì cả.
Dám mở miệng chửi ta.
Các ngươi đừng quên, từ lúc bắt đầu, ta vẫn cường điệu, ta là người hợp tác với phu nhân.
Cũng không phải là người hầu người hạ cho phu nhân.
Còn có, những lời ta vừa nói là lời nói thật, sao lại bảo là nhục mạ?
Lời của Lý Kỳ khiến cho Tiểu Đào bị sặc tới khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhưng không thể phản bác được.
– Lý Kỳ, cậu rốt cuộc muốn làm gì vậy? Ngô Phúc Vinh hồi phục tinh thần, liền tức giận tới dựng râu trợn mắt, gọi thẳng tên Lý Kỳ.
Từ ngày đầu tiên ông ta làm việc cho Túy Tiên Cư.
Ông ta đã coi mình là người của Tần gia.
Mặc kệ Lý Kỳ có mục đích ra sao.
Ông ta tuyệt đối sẽ không cho phép Lý Kỳ nhục mạ Tần phu nhân như vậy.
Lý Kỳ hướng Ngô Phúc Vinh, nhún vai cười đáp: – Ngô đại thúc, rõ ràng vừa rồi phu nhân nói muốn cháu nói thẳng, nên cháu mới nói thẳng đấy chứ.
– Cậu
Ngô Phúc Vinh bị Lý Kỳ làm cho tức giận không nói lên lời, liền hướng Tần phu nhân, thở dài: – Phu nhân, tất cả chuyện này đều do lão hủ mà ra.
Là do lão hủ tiến cử một tên lang tâm cẩu phế cho Tần phủ.
Hiện tại lão hủ lập tức đuổi tiểu tử này ra khỏi Tần phủ.
– Chậm đã!
Tần phu nhân duỗi cánh tay ngọc, áp chế lửa giận trong lòng, hướng Lý Kỳ nói:
– Lý công tử, nếu ngươi muốn lưu lại, ta tự nhiên là hoan nghênh.
Nếu ngươi một lòng muốn đi, dựa vào một tờ giấy ta sao có thể ước thúc được ngươi.
Ngươi cần gì phải khi dễ ta như vậy.
Nói tới đây, Tần phu nhân bỗng nhướn mày, lạnh lùng nói: – Dù Tần gia của ta không còn hưng thịnh như ngày xưa.
Nhưng cũng không mặc cho người khác khi dễ.
Hôm nay nếu như không nói cho rõ ràng, ta sẽ không tha thứ cho ngươi.
Bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa.
Tám chữ này, ở thời cổ đại, có thể coi là lời chửi ác độc nhất!
Một người coi trinh tiết còn quan trọng hơn hết thảy như Tần phu nhân, tám chữ đó càng như tám con dao sắc bén đâm vào tim của nàng.
Cho nên hiện tại nàng thực sự tức giận.
Lý Kỳ biết rõ.
Với hậu trường phía sau của Tần phu nhân, nếu muốn đối phó với một tên tiểu tử vô danh như hắn, chỉ là chuyện cỏn con.
Tuy nhiên, nếu lời đã nói ra, Lý Kỳ cũng không tính toán lùi bước.
Huống hồ hắn làm như vậy toàn bộ là vì Tần phu nhân.
Nên hắn tiến lên một bước, dáng vẻ hùng hồn đáp: – Hừ! Tôi sợ một khi tôi nói rõ ràng, phu nhân càng khó tha thứ cho tôi.
Tần phu nhân sao có thể không biết trò mèo của hắn, khẽ nói: – Nếu như ngươi nói hợp lý, ta tự nhiên sẽ không trách tội ngươi.
Nhưng nếu ngươi cố ý khi dễ ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.
– Vậy thì tốt, tại hạ sẽ nói thật lòng, mong phu nhân chớ trách.
Lý Kỳ vái chào, sau đó đứng thẳng người, sục sôi nói: – Lệnh phu lúc lâm chung đã phó tách Túy Tiên Cư cho phu nhân.
Phu nhân chẳng những không suy nghĩ biện pháp chấn hưng Túy Tiên Cư.
Ngược lại cả ngày trốn trong nhà buồn rầu.
Làm cho Túy Tiên Cư luân lạc tới tình trạng như bây giờ.
Đây là bất trung.
– Túy Tiên Cư chính là tổ tiên của Tần gia xây dựng lên.
Mà lúc trước phu nhân lại muốn bán Túy Tiên Cư cho người khác.
Đây là bất hiếu.
– Ngô đại thúc và Chu sư phó luôn vì Tần gia, hao tâm tổn sức quản lý Túy Tiên Cư.
Giờ hai người đã già rồi, vẫn phải vì Tần gia bôn ba khắp nơi.
Phu nhân chẳng những không thông cảm cho bọn họ, thay bọn họ giảm bớt áp lực, mà còn làm nặng thêm.
Ném toàn bộ cục diện rối rắm cho bọn họ.
Đây là bất nhân.
– Còn có, lúc trước phu nhân từng đáp ứng tại hạ.
Không nói chuyện hợp đồng cho bất kỳ ai.
Nhưng phu nhân lại lén lút kể chuyện này cho Bạch nương tử.
Đây chính là bất nghĩa.
– Xin hỏi phu nhân, Bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa, Lý Kỳ tôi có nói sai chỗ nào không?
– Bịch!
Lý Kỳ vừa dứt lời, Tần phu nhân như mất đi ba hồn bảy vía, ngồi vật xuống ghế.
Sắc mặt nàng trắng bệch, hai tay nắm chặt cái khăn thơm.
Nước mắt đã đảo quanh trong hốc mắt.
Môi son run run, giống như đang thì thào tự nói.
Lý Kỳ nhìn thấy vậy, tuy có yêu tiếc.
Nhưng hắn cũng là bất đắc dĩ mới nói vậy.
Hắn biết những tư tưởng phong kiến mang lại cho phụ nữ thời này nhiều đau khổ như thế nào.
Hôm nay nếu không mắng tỉnh Tần phu nhân.
Thì một nữ nhân gần như hoàn mỹ như nàng sẽ bị hủy hoại.
– Đủ rồi, đừng nói nữa! Ngô Phúc Vinh thấy bộ dáng đó của Tần phu nhân, trong lòng chấn động, liền nổi giận gầm lên một tiếng.
Ai ngờ Lý Kỳ chẳng nghe lời ông ta, ngược lại thay đổi đầu mâu, chỉ thẳng về phía Ngô Phúc Vinh: – Ngô đại thúc, cháu kính chú nên mới không nói gì chú.
Nếu như không phải chú ngu trung, mọi chuyện đều dồn lên người mình, phu nhân sao có thể biến thành như vậy.
Chú chắc biết Tào đại nương bán bánh bao ở trước cửa Túy Tiên Cư chứ? Thím ấy không phải là một quả phụ đó sao? Nhưng Tào đại nương ngày ngày vẫn ra ngoài bán hàng.
Khách hàng phần lớn là nam nhân, nhưng có nghe thấy ai nói ra nói vào chưa? Thanh giả tự thanh, nếu phu nhân không thẹn với lòng, thì việc gì phải sợ thế giới bên ngoài? Nói cho cùng, cái gì gọi là quả phụ, cái gì gọi là trinh tiết, chẳng qua là do phu nhân lấy cớ cho mình mà thôi. (Thanh giả tự thanh: người ngay thẳng thì cho dù không cần phải giải thích hay biện hộ gì thì bản chất người ta cũng vẫn ngay thẳng)
Lý Kỳ càng nói càng tức giận, hừ một tiếng, nói tiếp: – Phu nhân vốn xuất thân phú quý, từ lúc sinh ra tới bây giờ không phải lo lắng củi gạo dầu muối.
Nếu như Tào đại nương cũng như phu nhân, thì sợ đã sớm chết đói đầu đường rồi.
– CậuSao cậu có thể so sánh phu nhân với Tào đại nương được? Ngô Phúc Vinh phản bác.
Lý Kỳ cười lạnh: – Vì sao không thể so sánh? Hai người đều là nữ nhân, lại đều là quả phụ.
Vì sao người kia có thể sống vui vẻ hàng ngày.
Mà phu nhân phải trốn trong nhà cao cửa rộng này, cửa chính cũng không dám ra, mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt?
– Cậu
Bàn về miệng lưỡi, Ngô Phúc Vinh sao có thể là đối thủ của Lý Kỳ.
Nói ba xạo vài câu liền khiến ông ta ả khẩu không phản bác được.
Lý Kỳ không để ý tới ông ta.
Hôm nay hắn tới đây, mục đích không phải là cãi cọ với ông ta.
Quan trọng nhất vẫn là vị Tần phu nhân thiên tư quốc sắc ngồi trên ghế kia.
Lẽ nào mình thực sự sai lầm rồi?
Tần phu nhân ngồi trên ghế, vẻ mặt đầy mờ mịt.
Nàng không muốn nghe.
Nhưng mỗi câu mỗi chữ của Lý Kỳ cứ lọt vào tai của nàng, tạo thành những tiếng vọng trong đầu.
Nhất là chúng đều có lý, khiến nàng không phản bác được.
Nhớ tới cảnh trượng phu của mình lúc lâm chung, một cảm giác đau đớn lan tới toàn thân, khiến nàng rất thống khổ.
Qua một lúc lâu, Tần phu nhân mới vô lực phất tay, khẽ thở dài: – Mọi người đều đi xuống đi, ta mệt rồi.
Dứt lời, lại hướng Tiểu Đào nói: – Tiểu Đào, ngươi cũng đi xuống đi.
– Phu nhân!
Từ lần Tần lão gia qua đời, đây là lần đầu tiên Tiểu Đào thấy Tần phu nhân đau thương như vậy.
Tần phu nhân nhướn mày, thương tâm nói: – Lẽ nào đến ngươi cũng không nghe lời của ta.
– Nô tỳ!
Tiểu Đào sắc mặt ảm đạm, quay đầu trừng Lý Kỳ một cái, mới rất không tình nguyện đi ra.
Ngô Phúc Vinh cũng nhắm mắt thở dài, xoay người chuẩn bị đi.
Bỗng nhìn thấy Lý Kỳ vẫn cười tủm tỉm đứng đó, liền cả giận nói: – Cậu còn đứng đấy làm gì?
Lý Kỳ cười hì hì đáp: – Phu nhân còn chưa trả lời cháu, cháu sao dám rời đi.
– Trả lời cái gì.
Ngô Phúc Vinh khó hiểu.
Chương 58: Dụng Tâm Lương Khổ
DTV-EBOOK
Lý Kỳ nhún nhún vai: – Cháu chỉ muốn biết,, những lời cháu vừa nói, phu nhân thấy đúng hay sai.
Ngô đại thúc, vừa nãy chú cũng nghe thấy đó.
Phu nhân nói, nếu như cháu không giải thích hợp lý, thì sẽ không tha cho cháu.
Cháu chỉ là một người dân bình thường, đương nhiên không thể chống lại phu nhân được.
Cho nên sống hay chết, dù sao phu nhân cũng phải nói một câu.
Để cháu còn chuẩn bị.
– Lý Kỳ, cậu đừng khinh người quá đáng.
Ngô Phúc Vinh tức giận, lớn tiếng nói.
– Cháu khinh người quá đáng?
Lý Kỳ lắc đầu:
– Lúc trước Thái viên ngoại ở trước mặt mấy người diễu võ dương oai, buộc các người bán Túy Tiên Cư.
Đây mới gọi là khinh người quá đáng.
Ngô Phúc Vinh nghẹn họng, cực kỳ xấu hổ.
Túy Tiên Cư luân lạc tới tình trạng này, ông ta không thoát được quan hệ.
Những năm gần đây, ông ta luôn bị Thái Mẫn Đức đề nặng một đầu, căn bản không có lực hoàn thủ.
Đây là sự thật không thể chối cãi.
Nếu không có Lý Kỳ, thì chỉ sợ Túy Tiên Cư đã sớm đổi sang họ Thái.
– Ngô thúc, chú đi ra ngoài trước đi.
Tần phu nhân bỗng mở miệng nói.
– Phu nhân
Ngô Phúc Vinh lộ ra vẻ khó xử.
Tần phu nhân biết Ngô Phúc Vinh lo lắng điều gì, liếc Lý Kỳ nói: – Chú cứ yên tâm.
Lý công tử là quân tử tài cao.
Chắc chắn sẽ không khi dễ một quả phụ như ta.
Hiện tại thì không, tương lai không biết như thế nào!
Lý Kỳ cười thầm, khuôn mặt lại lộ ra vẻ chánh nghĩa lẫm nhiên, đáp: – Đó là điều tất nhiên.
Lý Kỳ tôi nổi tiếng là người đánh không đánh trả, mắng không mắng trả.
Ngươi đúng là hạng người vô lại.
Ngô Phúc Vinh hung hăng trừng mắt hắn một cái, trong lòng rất là không yên.
Nhưng thấy sắc mặt của Tần phu nhân không vui, thì đành thôi.
Vung tay áo lên, nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.
Đợi Ngô Phúc Vinh đi rồi, Tần phu nhân bỗng vươn tay ý bảo: – Lý công tử, mời ngồi.
– Cảm ơn phu nhân!
Lý Kỳ cười hắc hắc, vội vàng ngồi xuống, bưng lên chén trà rồi uống sạch.
Vừa này nói hơi nhiều, đã sớm khát nước.
Tần phu nhân thấy bộ dáng này của Lý Kỳ, lại nghĩ tới vừa nãy hắn nghĩa chính ngôn từ giáo huấn mình, giống như là hai người khác nhau vậy.
Trong lòng vừa cảm thấy bực mình, vừa buồn cười, hơi cúi đầu nói: – Vừa nãy Lý công tử giáo huấn một phen, khiến tôi thấy rất thẹn với vọng phu, thẹn với liệt tổ liệt tông của Tần gia.
– Không dám nói là giáo huấn.
Lý Kỳ phất tay, chậm rãi đáp: – Thực ra phu nân nên xin lỗi bản thân mới đúng.
Vui một ngày cũng là vui, vui nửa ngày cũng là vui.
Vì sao phu nhân không muốn sống một cuộc sống thật vui vẻ, thật phong phú và có ý nghĩa.
Nếu như phu nhân muốn thay đổi, thì tại hạ có một bí phương để quên đau buồn.
– Bí phương để quên đau buồn?
Tần phu nhân hiếu kỳ hỏi: – Trên đời này cũng có linh đan diệu dược như vậy?
– Đương nhiên!
Lý Kỳ cười ha ha, đáp: – Thực ra, để quên đau buồn là một chuyện rất dễ dàng.
Đó chính là khiến cho mình bận rộn không ngừng.
Làm người a, chỉ cần cắm đầu vào làm việc, mọi đau thương đều vứt lên chín tầng mây.
Phu nhân không ngại mà thử xem, cam đoan thuốc đến bệnh trừ.
Tần phu nhân cái hiểu cái không, gật đầu hỏi: – Công tử nói có lý.
Nhưng tôi nên làm thế nào để khiến mình bận rộn?
– Rất đơn giản.
Lý Kỳ búng tay, cười hì hì đáp: – Chính là ra mặt quản lý Túy Tiên Cư.
Tần phu nhân vừa nghe, liền bừng tỉnh đại ngộ, cười khổ nói: – Tôi hiểu rồi.
Thì ra công tử nói nhiều như vậy, đơn giản là muốn tôi ra mặt quản lý việc buôn bán của Túy Tiên Cư.
Lý Kỳ cười ngượng ngùng không đáp, coi như là đồng ý.
– Công tử thật là dụng tâm lương khổ!
Tần phu nhân chỉ biết lắc đầu, hỏi:
– Tuy nhiên tôi rất ngạc nhiên.
Vì sao công tử phải dùng mọi cách để lôi một quả phụ dốt đặc về buôn bán như tôi tới quản lý Túy Tiên Cư.
Lý Kỳ khẽ mỉm cười: – Bởi vì tôi muốn một sự hợp tác công bằng.
– Hợp tác công bằng? Tần phu nhân không hiểu hỏi.
Lý Kỳ gật đầu: – Đúng vậy.
Nếu tôi chỉ là một người ngoài, hoặc là một người làm thuê cho Túy Tiên Cư, phu nhân ra mặt hay không, không liên quan gì tới tôi.
Nhưng hiện tại tôi đang hợp tác với phu nhân.
Nói cách khác, địa vị của chúng ta là bình đẳng.
Như vậy, mời phu nhân đứng ở góc độ của tôi mà suy nghĩ.
Nếu phu nhân bận rộn cả ngày trong tiệm, đi sớm về tối.
Mà tôi chỉ nằm trong nhà, rảnh rỗi thưởng thức trà, ngắm hoa ngắm cảnh, xem ca xem hát.
Tới lúc thu tiền thì hai bên được như nhau.
Xin hỏi phu nhân sẽ nghĩ như thế nào?
– Tôi
Tần phu nhân há to miệng, khuôn mặt đỏ bừng, cực kỳ kiều diễm, mê người.
Lý Kỳ thấy Tần phu nhân không phản bác được, vội rèn sắt khi nóng: – Mấy ngày nay tôi và Ngô đại thúc đã vì Túy Tiên Cư mà hao tâm tổn sức, mệt đến chết đi sống lại.
Nhưng phu nhân ngay cả một lần tới thăm cũng không có.
Chẳng phải khiến lòng người khó chịu không.
Đây là nguyên nhân vì sao tôi thay đổi chủ ý, không muốn hợp tác với phu nhân.
Về điểm này, Lý Kỳ xác thực rất tức giận Tần phu nhân.
Chao vừa bán ra, có thể nói là kinh động toàn thành.
Nhưng làm một lão bản của Túy Tiên Cư, thậm chí ngay cả tới nhìn nàng cũng không tới nhìn.
Nếu sau này song phương chính thức hợp tác, còn bê bối như thế nào nữa.
Người thì rãnh rồi, người thì làm mệt chết, số tiền vẫn chia như nhau.
Còn điều gì khó chịu hơn.
Lý Kỳ nói xong, Tần phu nhân càng thêm xấu hổ, chỉ muốn tìm cái lỗ để chui vào.
Khuôn mặt đỏ ửng càng thêm diễm lệ.
Hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi: – Vậy theo ý của công tử, tôi nên làm thế nào?
– Rất đơn giản.
Đợi đén khi Túy Tiên Cư chính thức khai trương, tôi hy vọng phu nhân có thể giống như chúng tôi.
Hàng ngày ở trong tiệm hỗ trợ.
Đương nhiên, tôi không phải muốn phu nhân làm những việc nặng nhọc, bẩn thỉu.
Chỉ cần hàng ngày phu nhân ở trong tiệm tính sổ, quản lý tiền bạc, chỉ huy mọi người là được.
Nếu có cái gì không hiểu, phu nhân có thể hỏi Ngô đại thúc hoặc là tại hạ.
Tần phu nhân suy nghĩ một lúc, hơi ngượng ngùng hỏi tiếp: – Nếu như tôi đáp ứng công tử, ra mặt quản lý Túy Tiên Cư, vậy công tử có nguyện ý lưu lại giúp tôi không?
Vừa rồi Lý Kỳ đã mắng tỉnh nàng.
Khiến hiện tại nàng rất muốn quản lý tốt Túy Tiên Cư.
Nhưng nàng cũng biết, nếu như không có sự trợ giúp của Lý Kỳ, chỉ bằng nàng và Ngô Phúc Vinh, thì chính là đầm rồng hang hổ.
– Đương nhiên.
Nếu hai bên hợp tác công bằng, tôi đương nhiên không nỡ một đông gia tâm địa thiện lương, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở như phu nhân.
Lý Kỳ cười hắc hắc đáp.
– Cái gì mà thích, cái gì mà nở.
Nếu công tử còn kinh bạc tôi như vậy, tôi sẽ sai người đuổi công tử ra ngoài.
Tần phu nhân gắt một cái, cả giận nói.
Cái này cũng gọi là khinh bạc?
Rõ ràng là đang khen mà! Cô nàng này ở mãi trong nhà, đầu rỉ sét mất rồi.
Nhưng dù sao đang ở địa bàn của Tần phu nhân, Lý Kỳ không dám lỗ mãng, ủy khuất Vâng một tiếng.
Tần phu nhân thấy bộ dáng ủy khuất của hắn, trong lòng càng cảm thấy vô lực.
Nhưng nàng cũng biết Lý Kỳ không phải là cố ý khinh bạc mình, cười khổ một tiếng: – Tốt lắm, chuyện này cứ định như vậy.
Hiện tại sắc trời đã tối, công tử và Ngô thúc trở mau trở về đi.
– Ủa, đã tối rồi cơ à, chẳng lẽ phu nhân không có ý định lưu tại hạ qua đêm?
– Cái gì?
– Tạm biệt phu nhân!
Lý Kỳ vội vàng lao ra ngoài như làn khói.
Chương 59: Bài Học Đầu Tiên (P1)
DTV-EBOOK
“Phu nhân cũng thiệt là, sắp tới canh ba rồi, còn phải mò mẫm đêm hôm trở về.
Ngay cả cái đèn đường cũng không có.
Mình thì không sao, nhưng chú Ngô lớn tuổi như vậy, nếu vấp ngã, thì biết trách ai? Mình không tin, Tần phủ lớn như vậy, ngay cả phòng cho khách ngủ cũng không có.
Đúng là keo kiệt mà.”
Rời đi hậu đường, Lý Kỳ không ngừng lẩm bẩm oán hận Tần phu nhân.
Đi vào phòng khách, thấy chỉ có hai chú cháu Ngô Phúc Vinh ngồi ở đó.
Tuy nhiên nhìn có vẻ như Ngô Tiểu Lục mới bị Ngô Phúc Vinh chửi một trận.
Giờ đây chính đang cúi gằm đầu, có vẻ không vui.
– Ngô đại thúc! Lý Kỳ cười ha hả gọi.
Ngô Phúc Vinh liếc xéo Lý Kỳ, hừ một tiếng, quay đầu sang một bên, nhưng ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.
Ngô Tiểu Lục vừa muốn mở miệng gọi Lý ca, nhưng thấy vẻ nổi giận của Ngô Phúc Vinh, thì đành nuốt nước bọt, vẻ mặt đầy ủy khuất.
Lý Kỳ hướng Ngô Tiểu Lục phất tay, ý bảo cậu ta đừng lắm miệng.
Sau đó đi tới trước Ngô Phúc Vinh, thở dài nói: – Ngô đại thúc, vừa rồi là cháu không phải, mong chú đại nhân đừng chấp tiểu nhân.
– Hừ, không dám, không dám! Lão hủ chịu không được.
Ngô Phúc Vinh lạnh lùng đáp.
Lý Kỳ thấy Ngô Phúc Vinh không lĩnh tình, cũng lơ đễnh, cười nói:
– Lẽ nào chú không muốn biết vừa nãy phu nhân nói với cháu cái gì sao?
Về điểm này, Ngô Phúc Vinh cực kỳ muốn biết.
Nhưng ông ta không bỏ xuống mặt mũi được.
Kéo kéo cái miệng, nhưng không lên tiếng.
– Ài, thật là tiếc, thật là tiếc! Lý Kỳ bỗng thở dài, lắc đầu nói.
Ngô Tiểu Lục thuận miệng hỏi: – Lý ca tiếc cái gì?
Nhưng lời vừa ra, cậu ta liền hối hận.
Không yên nhìn trộm Ngô Phúc Vinh, thấy chú mĩnh không có dấu hiệu tức giận, mới nhẹ nhàng thở ra.
Lý Kỳ cười đáp: – Tiếc là tiếc thời gian chú Ngô ở lại Túy Tiên Cư không còn dài.
Ngô Phúc Vinh giật mình, cả giận nói: – Cậu lại nói bậy nói bạ gì đó? Còn có, vừa rồi cậu và phu nhân rốt cuộc đã nói chuyện gì?
Lý Kỳ nhún vai đáp: – Vừa rồi cháu chẳng nói gì cả.
Chỉ nghe phu nhân nói mà thôi.
Phu nhân nói, đợi khi Túy Tiên Cư khai trương, liền ra mặt quản lý Túy Tiên Cư.
Cho nên cháu mới nói chỉ sợ chú làm không được vài năm, khéo phải giống như Chu sư phó, về nhà dưỡng thọ.
– Có thật không?
Ngô Phúc Vinh vui vẻ, vội vàng hỏi.
Dưỡng thọ hay không tạm thời không nhắc tới.
Nếu Tần phu nhân có thể ra mặt quản lý sinh ý của Túy Tiên Cư, đối với ông ta mà nói, là chuyện vô cùng tốt.
Dù hiện tại ông ta vẫn còn khỏe mạnh.
Dù sao cũng đã lớn tuổi, rất nhiều việc có lòng nhưng không đủ lực.
Mà Tần gia chỉ còn lại có một mình Tần phu nhân.
Nếu nàng có thể ra mặt, bất kể là trên phương diện tinh thần, hay thân thể, đều là sự giải thoát với Ngô Phúc Vinh.
Ông ta không hề lo lắng một ngày kia khi ông ta nhắm mắt, một mình Tần phu nhân liệu có thể chống đỡ được hay không.
Lý Kỳ cười ha hả: – Đương nhiên, cháu sao dám lừa gạt chú.
Không tin chú cứ hỏi phu nhân là được.
Hơn nữa, từ lúc này bắt đầu, cháu chính thức trở thành lãoĐông gia của Túy Tiên Cư.
“Tiểu tử này đúng là thích quanh co.”
Ngô Phúc Vinh nhíu mày nhìn Lý Kỳ, bỗng cười ha hả: – Lão hủ rốt cuộc hiểu ra rồi.
Thì ra cậu nói nhiều như vậy, là khiến phu nhân ra mặt quản lý Túy Tiên Cư.
“Lão phản ứng chậm quá!”
Lý Kỳ cười hắc hắc nói: – Cháu làm vậy không phải vì giảm bớt áp lực trên vai chú đó sao.
Ngô Phúc Vinh không tin hắn, tức giận nói: – Chỉ cần sau này cầu bớt hù dọa lão hủ đi, lảo hủ đã muốn thắp nhang cảm ơn rồi!
– Sao có thể chứ? Lý Kỳ cười làm lành.
Đối với Ngô Phúc Vinh, hắn hết sức kính trọng.
Hơn nữa Ngô Phúc Vinh còn có ơn cứu mạng hắn.
Trong lòng hắn, đã sớm coi Ngô Phúc Vinh là người thân của mình.
Dù đã biết vừa rồi Lý Kỳ không phải cố ý nhục mạ Tần phu nhân, nhưng nghĩ tới những lời của Lý Kỳ nói, Ngô Phúc Vinh vẫn cảm thấy có chút sợ hãi, khuyên nhủ: – Lý công tử, ta biết cậu là có ý tốt.
Nhưng vừa rồi cậu hơi quá đáng với phu nhân.
– Cháu biết.
Nhưng cháu đâu có cách nào khác.
Nếu cháu không nói vậy, chú cho rằng phu nhân có thể đáp ứng cháu sao? Lý Kỳ lườm một cái.
Hắn nói cũng có lý.
Ngô Phúc Vinh gật đầu: – Nhưng cậu cũng phải nói trước để tôi biết mà chuẩn bị chứ!
Lý Kỳ tức giận đáp: – Nếu cháu nói trước, thì liệu cháu có cơ hội nói ra không?
Ngô Phúc Vinh á khẩu không trả lời được.
Lúc này, Ngô Tiểu Lục bỗng bu đầu lại, cười hì hì hỏi:
– Lý ca, chú, hai người đang nói chuyện gì vậy?
Tiểu tử này tới khi nào thế?
Còn chưa đợi Ngô Phúc Vinh mở miệng, Lý Kỳ đã trừng Ngô Tiểu Lục: – Biến, tiểu tử chưa mọc lông biết cái gì mà hỏi.
Tiểu tử ngươi cứ tập trung vào việc luyện tập nấu ăn đi.
Nếu không, hừ, hừ, ngươi cũng biết hậu quả đó.
– Đừng, đừng!
Ngô Tiểu Lục vội lắc đầu, lại ủy khuất nói: – Tiểu đệ cũng muốn luyện tập lắm chứ.
Nhưng huynh đã dạy cho đệ cái gì đâu?
“Hắc, còn dám mạnh miệng! Tuy nhiên, hình như đúng là mình chưa dạy cho mấy đứa cái gì.”
Lý Kỳ tự biết đuối lý, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua: – Không phải ta đã dạy ngươi phải quét dọn vệ sinh như thế nào sao? Còn có, không phải ta luôn bảo các ngươi đi thái mướp đắng còn gì? Đây đều là kiến thức cơ bản.
Nếu ngay cả điều này mà các ngươi cũng không làm được, thì sau này khỏi phải học.
– Vâng!
Ngô Tiểu Lục cúi đầu đáp.
– Tiểu tử này bình thường luôn tự cho là thông minh.
Sau này cậu nên quản lý chặt một chút.
Ngô Phúc Vinh trừng Ngô Tiểu Lục một cái, sau đó hướng Lý Kỳ đưa ra đề nghị.
Lý Kỳ gật đầu: – Chú nói rất đúng, xem ra lúc trước cháu quản chưa nghiêm!
Hai người kẻ xướng người họa, Ngô Tiểu Lục nghe thấy, đầu đã sớm đổ đầy mồ hôi.
Trong lòng thầm nghĩ, nếu như hai người đó liên thủ, vậy thì mình chịu sao nổi? Mau nhanh trở về thương lượng đối sách với Đại Trụ và Tiểu Trụ thôi.
Thực ra cho dù Ngô Tiểu Lục không nói, Lý Kỳ cũng tính toán thừa dịp khoảng thời gian này, dạy mấy đứa cách nấu ăn.
Bởi vì thời gian lưu lại cho bọn họ xác thực không nhiều lắm.
Tuy nhiên, học nấu ăn không phải là chuyện một sớm một chiều.
Nó giống như học võ công vậy, phải dựa vào thời gian dài luyện tập, mới có thể tiến bộ được.
Nhưng Lý Kỳ nghĩ thừa dịp trong khoảng thời gian này, trước dạy cho mấy đứa một ít kiến thức cơ bản.
Chẳng hạn như kỹ thuật thái rau, rửa rau, cách chọn nguyên liệu khi đi chợ.
Không lại đến lúc Túy Tiên Cư chính thức khai trương, mấy việc vặt đó phải đích thân hắn đi làm, chẳng phải mệt chết.
Còn phối chế gia vị và làm món ăn, Lý Kỳ tính toán lúc mình làm món ăn sẽ dạy luôn một thể.
Sáng sớm ngày hôm sau, đầu tiên Lý Kỳ sai hai anh em họ Trần ra cửa rán đậu.
Còn mình thì vào phòng bếp dạy nấu ăn cho Ngô Tiểu Lục.
Bài đầu tiên chính là mài dao.
Đừng coi thường công việc này.
Năm đó Lý Kỳ đi theo chân cha, phải học mài dao trong ba năm liền.
Một đầu bếp, mà ngay cả dao cũng không biết mài, thì còn gọi gì là đầu bếp nữa?
Chỉ cần ngươi mài dao vài năm, liền có thể phân biệt được dao nào tốt, dao nào kém.
Chương 60: Bài Học Đầu Tiên (P2)
DTV-EBOOK
Lúc đầu Ngô Tiểu Lục nghe Lý Kỳ muốn dạy hắn nấu ăn, trong lòng rất là kích động.
Nhưng về sau nghe Lý Kỳ bảo cậu ta mài dao, nhiệt tình liền biến mất hơn nửa.
Tuy nhiên Lý Kỳ không giải thích gì cho cậu ta.
Có giải thích cũng vô dụng, điều này phải do tự bản thân lĩnh ngộ.
Đợi cho hai anh em họ Trần làm xong, Lý Kỳ liền bảo hai người cùng Ngô Tiểu Lục mài dao.
Đồng thời giảng dạy một số kỹ xảo và một ít kinh nghiệm mài dao của bản thân cho mấy đứa.
Kế tiếp, Lý Kỳ lại truyền thụ những kỹ thuật thái rau.
Chẳng hạn như thái, chặt, băm, cùng một ít kỹ xảo xử lý các loại rau quả khác nhau
Chỉ riêng mấy thứ này, cũng đủ cho ba người học mấy tháng.
Mỗi khi ba người luyện tập, Lý Kỳ đều đứng một bên không ngừng dặn dò ba người không được lười biếng.
Phải khắc khổ học tập.
Bởi vì thái rau có thể ảnh hưởng tới bốn yếu tố quan trọng là sắc, hương, vị, hình.
Một căn nhà lớn phải có nền móng vững chắc.
Nếu như móng không chắc, cho dù có xây dựng to lớn, đẹp đẽ thế nào, cũng chỉ là một căn nhà có nguy cơ đổ vỡ mà thôi.
Trong ba đệ tử, thì thiên phú của Ngô Tiểu Lục là cao nhất.
Nhưng cậu ta không chăm chỉ bằng hai anh em họ Trần.
Cho nên qua mấy ngày, trình độ của ba người không kém nhau là bao nhiêu.
Thực ra, phòng bếp chỉ có thể coi là chiến trường thứ hai của đầu bếp.
Chiến trường thứ nhất chính là chợ bán thức ăn.
Mua thức ăn cũng là một nghệ thuật.
Làm sao có thể chọn lựa nguyên liệu tốt nhất từ một đống nguyên liệu xếp lẫn lộn, là việc rất quan trọng với một đầu bếp.
Một ngày này, Lý Kỳ dẫn theo ba đệ tử tới quán thịt họ Hùng ở Mã Hành Nhai để mua thịt lợn.
– Đây là thịt gì? Lý Kỳ chỉ một miếng thịt trên thớt, hỏi.
– Thịt lợn.
Ba người Ngô Tiểu Lục đồng thanh đáp.
Lý Kỳ trừng mắt một cái, nói: – Đây là thịt chân sau.
Thở dài, lại nói: – Miếng thịt này vừa trơn, vừa mềm, nên nấu như thế nào mới ngon.
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc đáp: – Thịt ngon nấu kiểu gì mà chả ngon.
Hai anh em họ Trần đều gật đầu đồng ý.
– Không biết thì nói không biết.
Lý Kỳ tức giận nhìn ba đứa: – Luộc, hầm, kho đều được.
Nói xong, cầm miếng thịt đó lên, đưa cho Ngô Tiểu Lục: – Miếng thịt này nặng bao nhiêu?
Ngô Tiểu Lục ước lượng miếng thịt, đáp: – Hơn một cân.
Sau đó đưa cho hai anh em họ Trần.
Trần Tiểu Trụ thử thử, đáp: – Chưa được một cân thì phải
– Một cân rưỡi
– Cái gì mà một cân rưỡi.
Hơn một cân chút thôi, là cân hai.
Lý Kỳ thở dài, lắc đầu bất mãn.
Cầm miếng thịt đưa cho đồ phu họ Hùng: – Đại thúc, tôi muốn mua miếng thịt này.
Hùng đồ phu dùng cân đo, ánh mắt hiện lên tia kinh ngạc: – Vị tiểu ca này có nhãn lực thật tốt.
Vừa vặn một cân hai.
Lý Kỳ cười lễ phép, lại hướng ba đệ tử: – Làm một người đầu bếp, phối liệu là kiến thức cơ bản.
Nặng bao nhiêu, trong lòng phải có ước lượng.
Không đến lúc nấu hai món giống nhau, đĩa thì có một cân thịt, đĩa thì nửa cân thịt.
Như vậy mang cho khách ăn, khách không chửi mới là lạ.
Còn có lúc lấy gia vị, các ngươi bỏ vào nhiều hay ít? Chẳng lẽ ta lại phải thuê cho các ngươi một tiểu nhị đứng một bên đo cho các ngươi sao? Nhớ kỹ, sau này bất kể là mua vật gì, phải chú ý tới điểm đó.
Biết chưa?
– Đã rõ.
Lý Kỳ đưa miếng thịt cho mấy đứa cầm, lại đi tới một chỗ bán cá.
Hắn chỉ về phía cái sọt lớn chứa cá nói: – Ba người các ngươi chọn ra ba con cá tươi nhất cho ta xem.
Ba người vừa nghe, đều ngồi xổm xuống nghiên cứu.
Một lát sau, ba người đã tìm được ba con cá mà mình cho rằng tươi nhất.
Lý Kỳ quét qua một lần.
Thấy ba con cá trong tay ba người đều là những con cá lớn.
Tức giận thiếu chút nữa bốc hỏa: – Các ngươi tưởng đang chọn cục vàng à? Càng lớn càng tốt chắc? Các ngươi xem cá mà các ngươi chọn kìa.
Không phải mũi lõm vào, thì thân cá đã mất đi độ sáng.
Vừa xem đã biết không còn tươi.
Các ngươi đúng là có hảo tâm.
Con kém nhất thì các ngươi đều chọn lấy.
Tốt thì lưu cho người khác.
Ba người bị Lý Kỳ mắng cho một trận, đều cúi đầu không dáp.
Tiếp theo, Lý Kỳ lại dẫn ba đứa đi vòng vo khu chợ vài vòng.
Mỗi lần nhìn thấy rau củ hay gia vị thường dùng, Lý Kỳ đều không sợ làm phiền người khác, giảng dạy những rau củ này có mùi vị như thế nào, có thể làm món ăn gì, đối với sức khỏe có lợi và hại như thế nào.
Bất chợt thì giảng vài câu chuyện xưa về rau củ, để tạo hứng thú cho mấy đứa.
Ba người Ngô Tiểu Lục dù kiến thức cơ bản rất kém.
Nhưng may mà chịu khó học hỏi.
Thấy chỗ nào không hiểu, liền hỏi thẳng.
Lý Kỳ tự nhiên giải thích cho ba đứa, đến khi ba đứa hiểu ra mới thôi.
Thấm thoát mấy ngày, dưới sự huấn luyện ma quỷ của Lý Kỳ, vô luận là kỹ thuật thái rau, hay là chọn lựa nguyên liệu, Ngô Tiểu Lục và hai anh em họ Trần đều có tiến bộ rất lớn.
Đương nhiên, ngoại trừ ba người chính mình khắc khổ học tập ra.
Còn có Lý Kỳ dụng tâm dạy bảo.
Mấy ngày này, Lý Kỳ cơ hồ đều dùng thời gian để dạy ba người.
Còn về bước tiếp theo của Túy Tiên Cư, hắn không đề cập tới một chữ.
Nhưng Ngô Phúc Vinh đã có kinh nghiệm, không như lần trước, suốt ngày đi theo sau Lý Kỳ.
Ông ta biết phong cách làm việc của Lý Kỳ là hay tỏ vẻ thần bí.
Thỉnh thoảng lại mang tới cho người ta sự kinh hỉ thật lớn.
Cho nên lần này ông ta không lo lắng, chỉ chuẩn bị xem trò hay.
Một ngày này, bỗng có một vị khách không mời mà tới Túy Tiên Cư.
Y chính là quản gia Thái Lão Tam của Phỉ Thúy Hiên.
Đi theo sau Thái Lão Tam còn có hai mẹ con.
Hai mẹ con này chính là mẹ con Trần A Nam mà lần trước Lý Kỳ đã giúp ở trước cửa Phỉ Thúy Hiên.
Vừa nhìn thấy Lý Kỳ, mẹ con Trần A Nam lập tức quỳ xuống đất.
Lý Kỳ vội vàng nâng hai người lên, không vui nói: – Hai người làm gì vậy? Tôi còn chưa chết, bái lạy tôi làm chỉ? Mau mau đứng lên.
Nói xong liền vịn hai mẹ con bọn họ lên.
Trần đại nương nước mắt lưng tròng nói:
– Ân tình của đại quan nhân đối với mẹ con lão thân, lão thân không biết hồi báo thế nào.
Kiếp sau xin làm trâu, làm ngựa cho quan nhân. – Đại nương nói quá lời rồi.
Tại hạ có làm được gì đâu.
Nếu hai người muốn cảm ơn, nên hướng Thái viên ngoại và Thái quản gia cảm ơn mới đúng.
Lý Kỳ liếc nhìn Thái Lão Tam đang xấu hổ không thôi, cười ha hả nói.
– Tiểu đệ không cảm ơn y.
Trần A Nam hừ một tiếng, vẻ mặt khinh thường đáp.
Lý Kỳ hơi nhíu mày, trầm giọng: – A Nam!
– Lý đại ca, tiểu đệ biết sai rồi!
Trần A Nam thấy sắc mặt của Lý Kỳ không vui, tranh thủ thời gian cúi đầu nhận lầm.
Từ lần Lý Kỳ giúp cậu ta trước mặt mọi người, Lý Kỳ liền thuận lý thành chương biến thành đại anh hùng, đại người tốt trong suy nghĩ của cậu ta.
Cho nên cậu ta không dám cãi lời của Lý Kỳ.
Lý Kỳ hất đầu lên nói: – Vậy ngươi còn không nhanh cảm ơn Thái quản gia.
Trần đại nương vội vàng kéo tay nhi tử hướng Thái quản gia nói lời cảm tạ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










