[Audio] Bắc Tống Phong Lưu
Tập 23 : Cứu Tinh (P1) (c221-c230)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Cứu Tinh (P1)
DTV-EBOOK
Lời này tuy bình bình đạm đạm, nhưng Lý Kỳ nghe mà mãnh kinh.
Phàn Chính? Không phải là ông già của Phàn Thiếu Bạch đó sao? Cũng là đại lão bản của Phàn Lâu.Trong lòng kinh nghi bất định, thầm nghĩ, chẳng lẽ lão gia hỏa này thất nhi tử thất bại, liền đích thân ra mặt? Muốn ta chi ra cổ phần của quán bar?
Phàn Chính nhìn Lý Kỳ, đột nhiện nói:
– Xin Lý sư phó yên tâm, hôm nay lão hủ tới đây, không phải là vì việc của quán bar.
Má, sao lão ta biết mình đang nghĩ gì nhỉ?
Lý Kỳ kinh ngạc nhìn ông ta, cười ha hả nói:
– Nguyên lai là Phàn đại ca, kính đã lâu, kính đã lâu.
– Phàn đại ca?
Phàn Chính sững sờ, cười khổ nói:
– Tiểu nhi làm việc lỗ mãng, đã đắc tội Lý sư phó.
Lão hủ thay tiểu nhi, hướng cậu xin lỗi.
Chỉ là Lý sư phó muốn xưng huynh gọi đệ với lão hủ, tuổi của cậu vẫn còn nhỏ chút.
Đúng là cao thủ!
Lý Kỳ bị vạch trần, ngượng ngùng nói:
– Không dám, không dám, chỉ là tại hạ thấy Phàn…Phàn lão gia tử quắc thước, tinh khí mười phần, mới không tự chủ gọi một tiếng Phàn đại ca.
Mong Phàn lão gia tử chớ trách móc.
Phàn Chính mỉm cười:
– Không sao, ta tới gặp cậu, là đã có phòng bị sẵn rồi.
– Phòng bị cái gì?
Lý Kỳ hiếu kỳ hỏi.
Phàn Chính cười ha hả:
– Phòng bị tất cả.
Mịa, nói như vậy khác gì chưa nói?
Lý Kỳ khinh khỉnh nhìn ông ta một cái:
– Vậy không biết Phàn lão gia tử tìm tại hạ có việc gì?
Phu nhân nghiêm mặt nói:
– Lần này ta tới đây, là muốn thương lượng việc hợp tác với Lý sư phó.
– Thương lượng hợp tác?
Lý Kỳ cười nói:
– Vậy Phàn lão gia tử phải đi tìm phu nhân nhà ta mới đúng.
– Như nhau mà thôi.
Phàn Chính gật đầu.
Lão gia hỏa này đúng là đã chuẩn bị sẵn.
Lý Kỳ hoài nghi nhìn ông ta một cái.
Nhưng ngoại trừ khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt vẩn đục, không nhìn ra cái gì khác.
Hắn sinh lòng cảnh giác, nói:
– Nếu như Phàn lão gia tử muốn hỏi ý kiến của tại hạ, thì vẫn là câu kia, Túy Tiên Cư của chúng tôi sẽ không chia dù chỉ một thành cổ phần cho người khác.
Cho dù có thương lượng thế nào cũng chỉ có một kết quả đó.
– Điều này lão hủ minh bạch.
Phàn Chính hít một hơi, lại nói:
– Thực ra hôm đó lão hủ đã muốn tới nói chuyện với Lý sư phó.
Nhưng bởi vì đúng lúc đó, bệnh lão hủ lại tái phát, mới bảo tiểu nhi đi thay.
Ai mà ngờ tới, nghiệt tử kia lại tự cho mình là thông minh…
Nói tới đây, ông ta thở dài một tiếng.
Lý Kỳ sững sờ, lập tức phản ứng tới, mỉm cười:
– Nhưng Phàn lão gia tử lại không ngờ, lệnh công tử cho rằng Túy Tiên Cư đang trong thời kỳ nguy nan, nên muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của, giúp Phàn Lâu của các ngươi tranh thủ càng nhiều lợi ích.
Không biết tại hạ nói đúng hay sai?
Phàn Chính gật đầu, nói:
– Tiểu nhi ngu dốt, đã khiến Lý sư phó chê cười rồi.
Lý Kỳ lắc đầu:
– Không dám.
Lệnh công tử làm vậy, thực ra cũng không có gì đáng trách.
Mọi người lập trường bất đồng.
Nếu đổi là tại hạ, khéo tại hạ cũng làm như vậy.
– Lý sư phó chắc chắn không làm như vậy.
Phàn Chính lắc đầu.
Có ghê gớm vậy không? Lý Kỳ nhướn mày, hỏi:
– Vì sao Phàn lão gia tử lại chắc chắn như thế?
Phàn Chính cười ha hả:
– Bởi vì Lý sư phó là người hiểu chuyện.
Sao có thể nhìn không ra tình thế hiện tại.
Nếu làm như vậy, không khác gì tự đào hố chôn mình.
Thông minh như Lý sư phó, há có thể làm việc ngu ngốc đó.
Đồ mồ hôi! Chẳng lẽ người này có thuật đọc tâm? Vì sao mình nghĩ gì, ông ta đều biết? Mà lão già này cũng rất biết vuốt mông ngựa, đúng là không đơn giản.
Lý Kỳ cười ha hả đáp:
– Phàn lão gia tử quá đề cao tại hạ rồi.
Phàn Chính lắc đầu:
– Thái viên ngoại là hạng người khôn khéo, vậy mà liên tục thất bại trong tay của Lý sư phó.
Lý sư phó trạc tuổi tiểu nhi, nhưng bàn về khả năng buôn bán, tiểu nhi vẫn kém xa.
– Phàn lão gia tử đã nói ngược rồi.
Hiện tại Túy Tiên Cư của chúng tôi đang bị Thái viên ngoại đánh cho không có lực hoàn thủ.
Lý Kỳ không còn cười cợt nữa.
Trong lòng đang suy nghĩ, mục đích chính mà Phàn Chính tới tìm mình là gì?
Phàn Chính lắc đầu cười:
– Lý sư phó quá khiêm nhường.
HIện tại sinh ý của Túy Tiên Cư còn hơn Phỉ Thúy Hiên nhiều.
Chỉ riêng câu chuyện Tam Quốc Diễn Nghĩa của Lý sư phó thôi, cũng thể só với gia tài bạc triệu của Thái viên ngoại.
Hiện tại Phỉ Thúy Hiên bán được bao nhiêu thịt, thì phải đền bù bấy nhiêu.
Tính toán kiểu gì thì lần giao phong này, Lý sư phó cũng thắng.
Lý Kỳ hít một hơi, nói:
– Sao có thể chứ? Mấy ngày nữa nếu tiểu điếm không có thịt để bán, thì dùng chiêu gì cũng vô dụng.
– Đây cũng chính là mục đích mà hôm nay lão hủ tới đây.
Phàn Chính thản nhiên nói.
Lý Kỳ nhướn mày:
– Lẽ nào Phàn lão gia tử tình nguyện bán thịt cho chúng tôi?
Phàn Chính chợt ho khan vài tiếng, thở hổn hển nói:
– Không…Không chỉ như vậy.
– Có ý gì?
Lý Kỳ kinh ngạc.
Nữ tỳ vuốt lưng Phàn Chính một lúc, ông ta mới đỡ hơn, trả lời:
– Lão hủ sẽ cung cấp tất cả những thứ mà Túy Tiên Cư cần.
Trong lòng Lý Kỳ chấn động, cau mày:
– Tất cả những thứ Túy Tiên Cư cần?
Phàn Chính hỏi:
– Cậu có biết vì sao Thái viên ngoại có thể liên hợp với hơi hai mươi quán ăn chung tay đối phó với Túy Tiên Cư không?
– Bởi vì bọn họ lo sợ Túy Tiên Cư sẽ cướp hết khách hàng của bọn họ.
Hơn nữa, lần trước ở yến tiệc gạch cua, tại hạ có nói trước mặt Thái thái sư, những món mà đầu bếp bọn họ làm có hại cho sức khỏe của Thái thái sư.
Bọn họ ngoài miệng tuy không nói, nhưng nhất định ghi hận trong lòng.
Chắc Phàn Lâu của các ngài cũng vậy.
Lý Kỳ thăm dò.
– Thắng bại là chuyện thường binh gia.
Thắng chính là thắng, thua chính là thua.
Lão hủ thua khâm phục khẩu phục.
Nói tới đây, Phàn Chính dừng một chút để lấy hơi:
– Túy Tiên Cư của các cậu mới khai trương không lâu, ngay cả Chân Điếm bán rượu hộ cũng không có.
Vậy mà bọn họ còn giở lắm chiêu như vậy.
Đợi cho Thái viên ngoại đả bại Túy Tiên Cư các cậu, bọn họ có bỏ qua cho Phàn Lâu không? Những quán ăn kia đã sớm nhìn tiểu điếm chằm chằm.
Đến lúc đó chỉ sợ Thái viên ngoại hơi hô hào cái, bọn họ liền hưởng ứng, cùng Thái viên ngoại chống đối Phàn Lâu.
Nói tóm lại, hiện tại ở cái thành Biện Kinh này, Phàn Lâu và Túy Tiên Cư đang ngồi chung con thuyền.
Một hơi nói hết, ông ta lại không ngừng ho khan.
Lý Kỳ thấy lời này của Phàn Chính có chút võ đoán, cười nói:
– Phàn lão gia tử hình như đã đánh giá cao bọn họ rồi.
Với thực lực của Phàn Lâu, dù cho Thái viên ngoại muốn động thủ, chỉ sợ cũng phải nghĩ kỹ.
Chứ đừng nói tới các quán ăn khác.
Phàn Chính lắc đầu:
– Nếu như ta còn khỏe mạnh, tự nhiên không sợ bọn họ.
Tiếc rằng thời gian của ta không còn nhiểu.
Mà Thiếu Bạch trẻ người non dạ, cần tôi luyện nhiều hơn.
Lời này sao giống như lời dặn trước lúc lâm chung vậy?
Lý Kỳ càng nghe càng mơ hồ.
Chương 222: Cứu Tinh (P2)
DTV-EBOOK
Phàn Chính lại nói:
– Không dối gì Lý sư phó, thực ra lúc ấy ta sợ nhất là Lý sư phó hợp tác với Thái viên ngoại.
Nếu là như vậy, thật không phải tin tức tốt lành gì với Phàn Lâu.
Dùng thực lực của các ngươi, dù cho ta có khỏe mạnh, chỉ sợ tâm không đủ, lực cũng không đủ, càng đừng đề cập tới tiểu nhi.
– Làm sao ông biết Thái viên ngoại tới tìm ta?
Lý Kỳ kinh ngạc hỏi.
Phàn Chính cười nhạt:
– Có tường nào mà gió không lọt?
Thì ra lão già này đã đề phòng chuyện đó.
Sao ta không phát giác ra nhỉ.
Lý Kỳ nhíu mày:
– Ông thấy Phỉ Thúy Hiên quay đầu đối phó với Túy Tiên Cư, liền biết tại hạ và Thái viên ngoại không cùng chung tiếng nói, cho nên mới tới tìm tại hạ thương lương việc hợp tác?
– Không sai.
Phàn Chính gật đầu:
– Chỉ là có điều lão hủ không hiểu.
Vì sao cậu lại không đáp ứng y.
Ta biết Thái viên ngoại mặc dù là người bất chấp thủ đoạn, nhưng lại rất coi trọng nhân tài.
Chắc hẳn lúc ấy y cho cậu rất nhiều điều kiện hấp dẫn phải không?
Ông nhất định không tưởng tượng nổi, y thậm chí còn tình nguyện cho ta cả Phỉ Thúy Hiên.
Lý Kỳ gật đầu:
– Đúng vậy.
Chỉ tiếc là quan điểm của tại hạ và y khác nhau.
Y muốn độc chiếm cả ngành ăn uống của kinh thành.
Mà tại hạ chỉ thích nhàn rỗi.
Cho nên mới không hợp tác cùng y.
Cũng không phức tạp như Phàn lão gia tử nghĩ.
– Không ngờ lý do lại là như vậy.
Phàn Chính mỉm cười, nói:
– Lão hủ đã biết dã tâm của Thái viên ngoại từ trước.
Tuy nhiên, dựa vào ngu kiến của lão hủ, cho dù y có thu thập tất cả chúng ta, y cũng không đạt được mục tiêu đó.
– A?
Lý Kỳ nhíu lông mày, hỏi:
– Ý của Phàn lão gia tử là triều đình?
Phàn Chính gật đầu:
– Muối, trà, rượu đều bị triều đình khống chế.
Mà quán ăn lại là trọng điểm thu thuế.
Hiện tại triều đình còn đang muốn làm sao tăng thêm thuế rượu.
Giả thiết Thái viên ngoại độc chiếm cả ngành ăn uống của kinh thành, thì y cũng phải có khả năng đàm phán với triều đình.
Đến lúc đó giá rượu không còn phụ thuộc vào triều đinh rồi.
Cậu cho rằng triều đình sẽ muốn thấy cảnh như vậy sao?
Xem ra gừng càng già càng cay.
Lý Kỳ gật đầu:
– Phàn lão gia tử nói rất đúng.
Vậy ngài tính toán giúp tại hạ như thế nào?
Phàn Chính cúi đầu xuống, không đáp hỏi ngược lại:
– Vậy cậu có tính toán gì không?
Chơi trò này với mình?
Lý Kỳ cười ha hả:
– Tại hạ cũng tính toán rất nhiều đấy chứ, nhưng nói trắng ra, là tại hạ không có đủ thực lực.
Đều chỉ là những lý luận suông mà thôi.
– Lão hủ đã nói qua, sẽ không tiếc bất cứ giá nào giúp cậu.
Chỉ cần biện pháp của cậu có tác dụng.
Cậu cần gì cứ nói một câu là được.
Phàn Chính lắc đầu nói.
Không tiếc bất cứ giá nào?
Lý Kỳ rất hoài nghi lời này, cười nói:
– Vậy thì tại hạ nói thẳng.
Phàn Chính gật đầu:
– Cậu cứ nói thẳng đi.
– Thịt, bạc.
Lý Kỳ đáp rất ngắn gọn.
Ai ngờ Phàn Chính còn thản nhiên hơn cả cậu ta:
– Cậu cần bao nhiêu?
Lý Kỳ sững sờ:
– Rất nhiều, còn cần bao nhiêu, trước mắt tại hạ cũng không thể cho ngài một con số cụ thể.
– Biết thế là được rồi.
Phàn Chính gật đầu, cười nói:
– Tuy nhiên, cậu phải nói cho ta biết cậu tính toán thế nào.
Dù lão hủ mắt đã mờ, nhưng Phàn Lâu là tài sản của tổ tiên Phàn gia lưu lại, Phàn Chính ta sẽ không vì nhân tình mà tặng nó.
Lý Kỳ suy tư một hồi, híp mắt đáp:
– Dù đám người Thái viên ngoại lũng đoạn thịt dê và thịt heo, khiến Túy Tiên Cư không có thịt để bán.
Nhưng y đồng thời tự đào một cái hố to ở phía sau lưng mình.
Nói theo cách khác, hiện tại bọn họ không thể lùi được nữa.
Cho nên chúng ta chỉ cần khiến cho bọn họ không bán được thịt, vậy thì chúng ta nắm chắc phần thắng trong tay.
– Cậu nói có lý.
Phàn Chính khẽ cau mày:
– Chẳng lẽ cậu cũng muốn giảm giá thịt để cạnh tranh với y.
Lý Kỳ lắc đầu, cười khổ nói:
– Phàn lão gia tử, dù Phàn Lâu của ngài là đệ nhất tửu lâu của Đại Tống, nhưng đối phương là hơn hai mươi quán ăn lớn liên hợp lại.
Luận về tài lực, cho dù hai nhà chúng ta cộng lại, cũng không bằng một nửa bọn họ.
Phàn Chính nghi ngờ hỏi:
– Đã như vậy, cậu định làm thế nào?
– Rất đơn giản, thu mua Chân Điếm.
Khóe miệng Lý Kỳ giương lên, đáp.
Phàn Chính trầm mặc một lúc, mới lên tiếng:
– Cậu nói tiếp đi.
Lý Kỳ ho nhẹ một tiếng, đáp:
– Đám người Thái viên ngoại dựa vào đâu để nắm chắc hàng ngày bán được một lượng thịt lớn như vậy? Còn không phải dựa vào giá tiền thấp.
Tuy nhiên, chút tiền ấy, đối với những thực khách thường xuyên tới quán ăn ăn cơm, căn bản không tạo nên tác dụng quá lớn.
Mặc cho ngươi hạ giá, hàng ngày bọn họ ăn bao nhiêu thì vẫn là bấy nhiêu.
Cho nên, đối tượng chính chịu sự hấp dẫn của giá thịt thấp, là những thực khách không khá giả gì.
Bình thường rất ít tới quán ăn ăn cơm, chỉ có thể đi tới các Chân Điếm ăn.
Bộ phận khách hàng này bình thường không nỡ bỏ tiền mua thịt hoặc là chỉ mua ít.
Bọn họ nhìn thấy giá thịt giảm xuống thấp như vậy, còn không tranh nhau cướp mua.
Mà Thái viên ngoại chính là lợi dụng tâm lý này của bọn họ.
Cho nên chúng ta chỉ cần tập trung vào đây.
Như vậy thịt của y rất khó bán ra.
Mà bán không được,thì bọn họ sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Phàn Chính nghe xong, hơi gật đầu, lại lắc đầu:
– Trong thành có ngàn vạn Chân Điếm, cậu muốn mua toàn bộ, căn bản là không có khả năng.
Nếu cậu muốn một bộ phận, thì phải mua nhiều.
Chúng ta không có nhiều bạc như vậy.
Mà nếu mua ít, thì chẳng tạo được tác dụng lớn gì.
Ta cảm thấy chủ ý này không hay lắm.
Không thể tưởng được lão già này còn rất minh mẫn.
Lý Kỳ không dám lừa dối lão già này, cười nói:
– Phàn lão gia tử nói rất đúng.
Nhưng chúng ta cũng không cần phải mua quá nhiều, một phần nhỏ là đủ.
– A?
Phàn Chính vội hỏi:
– Ý của cậu là?
Lý Kỳ thản nhiên đáp:
– Chia rẽ rồi tiêu diệt.
Phàn Chính trầm mặc một lúc, mới nói:
– Không phải cậu định tạo một lỗ hổng, mua các Chân Điếm ở xung quanh, đả bại một quán ăn trong đó? Khiến cho bọn họ cảm thấy khủng hoảng, quan hệ rạn rứt rồi dần tan rã?
– Không sai.
Lý Kỳ gật đầu:
– Hiện tại cho dù giá thịt ở các quán ăn đều giống nhau.
Nhưng ngoại trừ Phỉ Thúy Hiên và Phan Lâu, các quán ăn còn lại đều tăng giá thức ăn lên.
Điều này chứng tỏ mối quan hệ của bọn ho không phải là bền vững.
Phỉ Thúy Hiên và Phan Lâu có thể chịu được tổn thất.
Mà các quán ăn khác thì không được.
– Chúng ta có thể lợi dụng điểm này, tập trung hỏa lực công kích một quán ăn.
Nếu quán ăn này không bán được thịt, thì quán ăn này tất nhiên sẽ nghĩ mọi biện pháp để san bớt số thịt đang có.
Tuy nhiên, hiện tại các quán ăn còn lại chỉ thừa chứ không thiếu thịt.
Hơn nữa bán thịt không được lời lãi gì, còn phải bồi tiền.
Đến lúc đó các quán ăn còn lại sẽ đùn đẩy nhau không nhận số thịt kia.
Phàn Chính lắc đầu:
– Nhưng với tính cách của Thái viên ngoại, y nhất định sẽ tìm cách khiến các quán ăn kia gánh vác số thịt đó.
Huống hồ nếu chia đều cho hai mươi quán ăn, cũng không đáng là bao.
Lý Kỳ cười nói:
– Bọn họ có thể chia đều số thịt của một quán ăn, nhưng nếu như là hai nhà, ba nhà, thậm chí bốn nhà thì sao? Cứ gánh đỡ cho một nhà, gánh nặng trên vai lại càng nặng.Kết quả, không cần tại hạ phải nhiều lời đi.
– Cho dù làm theo như lời cậu nói, chúng ta vẫn phải tốn rất nhiều bạc để mua Chân Điếm.
Phàn Chính cau mày nói.
Chương 223: Cứu Tinh (P3)
DTV-EBOOK
– Không cần.
Lý Kỳ mỉm cười, đáp:
– Vừa vặn gần đây tại hạ mới nghĩ ra một hình thức kinh doanh mới.
Hình thức này chính là để chuẩn bị đối phó với đám người Thái viên ngoại.
– À? Hình thức kinh doanh mới?
Phàn Chính kinh ngạc:
– Nhanh nói nghe chút.
– Chính là đại lý.
Khóe miệng Lý Kỳ nhếch lên.
– Đại lý?
Phàn Chính buôn bán đã vài chục năm rồi, có danh từ kỳ lạ nào chưa nghe qua, có kiểu buôn bán nào chưa nhìn thấy.
Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ông ta nghe thấy hai từ ‘Đại lý’.
Suy nghĩ một lúc, vẫn đoán không ra ảo diệu bên trong:
– Lý sư phó, đại lý mà cậu nói là có ý gì?
– Đại lý có nghĩa là chúng ta sẽ gom những kiểu buôn bán nhỏ và phân tán vào chung một nơi theo từng loại mặt hàng.
Rồi thống nhất quản lý, thống nhất phương châm buôn bán.
Nó có thể chia làm hai loại, một loại là trực doanh, một loại là liên minh.
Trước tiên chúng ta lựa chọn trực doanh, tạo danh khí trước.
Sau đó lại khuếch trương thành liên minh, hấp dẫn những Chân Điếm khác.
Tiếp theo, Lý Kỳ lai lưu loát nói một tràng về khái niệm đại lý.
Phàn Chính càng nghe càng nhập thần, trong lòng cũng cả kinh.
Đợi Lý Kỳ nói hết, ông ta còn dư vị thật lâu, mới sợ hãi than:
– Lý sư phó, cái đại lý này…là do cậu nghĩ ra à?
– Đương nhiên.
Lý Kỳ mày dạn mặt dày gật đầu thừa nhận.
Trong lòng hắn rất rõ ràng, năng lực của mình, chính là thẻ đánh bài tốt nhất để đàm phán với Phàn Chính.
Bởi vì lúc trước Lý Kỳ cũng đã phá vỡ rất nhiều hình thức kinh doanh truyền thống, cho nên Phàn Chính cũng không hoài nghi thêm, lắc đầu thở dài:
– May mà lúc trước cậu không lựa chọn hợp tác với Thái viên ngoại.
Bằng không Phàn Lâu có lẽ có khả năng bị các cậu đả bại.
– Ở đâu, ở đâu, riêng việc bán rượu mỗi ngày của quý điếm cũng đủ cho chúng tôi đau đầu rồi.
Lý Kỳ cười ha hả nói.
Trong lòng lại nghĩ, không phải là có khả năng, mà nhất định sẽ bị bại.
Chỉ bằng cái tay Phàn Thiếu Bạch kia, một mình Thái lão hồ ly cũng đủ hạ gục y rồi.
Phàn Chính có thâm ý khác nhìn Lý Kỳ, cười khổ lắc đầu, sau đó nghiêm mặt nói:
– Đại lý là một chủ ý không sai.
Nhưng cậu tính toán lợi dụng nó thế nào? Làm sao có thể hấp dẫn người khác gia nhập liên minh?
– Rất đơn giản, bạc.
Đây là mấu chốt của đại lý.
Chỉ cần sinh ý của chúng ta tốt, đến lúc đó, những người kia tự nhiên sẽ tới gia nhập liên minh.
Căn bản không cần chúng ta phải mời.
Lý Kỳ tự tin nói.
– Vậy cậu tính toán bán cái gì?
Lý Kỳ lắc đầu:
– Cụ thể bán cái gì, tại hạ vẫn chưa nghĩ ra.
– Cái gì? Cậu còn chưa nghĩ ra?
Phàn Chính buồn bực nói.
Còn chưa nghĩ ra bán cái gì, vậy thì đại lý kia mở sao được.
Lý Kỳ cười hắc hắc:
– Phàn lão gia tử hiểu lầm ý của tại hạ rồi.
Không phải Lý Kỳ khoác lác, trong lòng tại hạ đã có ít nhất mười loại đồ ăn thích hợp để bán trong đại lý.
Chỉ là tại hạ đang suy nghĩ xem thứ nào thích hợp nhất.
Phàn Chính sững sờ, hơn mười loại đồ ăn? Đầu bếp Trương Xuân Nhi của bọn họ, muốn làm ra một món ăn mới, không mất một thời gian suy nghĩ thì không làm được.Mà Lý Kỳ vừa mở miệng, đã nói hơn chục, quả thực khiến cho ông ta phản ứng không kịp.
Ngây người nửa ngày, mới nói:
– Vậy thì cậu cứ chậm rãi mà nghĩ, chúng ta cũng không vội.
Nhưng là cậu tính toán bắt tay từ đâu?
– Điều này…
Lý Kỳ hơi trầm ngâm:
– Có câu, bắt giặc phải bắt vua trước.
– Phỉ Thúy Hiên?
Phàn Chính cười hỏi.
Lý Kỳ gật đầu:
– Chẳng lẽ có gì không ổn?
Phàn Chính lắc đầu nói:
– Cậu có điều không biết.
Tất cả Chân Điếm trên đường cái Biện Hà đều thuộc dòng chính của Thái viên ngoại.
Có rất nhiều Chân Điếm đã bị y mua.
Cậu muốn mua lại từ trong tay của y, là điều quá khó khăn.
Khả năng có thể đả thảo kinh xà.
Lý Kỳ nhíu mày, nhìn Phàn Chính, hỏi:
– Vậy không biết Phàn lão gia tử có cao kiến gì không?
Phàn Chính nghĩ một lát:
– Những quán ăn lớn như Phỉ Thúy Hiên, Phan Lâu, Dương Lâu, Chân Điếm xung quanh bọn họ đều là khách hàng quen.
Chúng ta không ra tay với đám đó.
Ta thấy nên chọn Sư Tử Lâu đi.
Không phải cậu tính toán mở quán bar ở đó sao? Vừa vặn ta giúp cậu mở một lỗ hổng ở đó.
Mặt khác, ta muốn thay đổi phương thức hợp tác giữa chúng ta.
Lý Kỳ sững sờ, hỏi:
– Không biết Phàn lão gia tử muốn hợp tác thế nào?
– Ta chi bạc, việc mua Chân Điếm, giao hết cho Phàn Lâu.
Chờ ta mua xong, ta lại dùng phương thức liên minh gia nhập liên minh của Túy Tiên Cư các cậu.
Ngoài ra, Túy Tiên Cư và Phàn Lâu cũng phải lập một khế ước.
Chỉ cần Phàn Lâu còn tồn tại, Túy Tiên Cư của các cậu sẽ không được phép mở ở đông thành.
Trái lại, Phàn Lâu cũng không dược mở ở nam thành.
Mặt khác, quán bar mà cậu đang chuẩn bị mở ở tây thành, Phàn Lâu cũng muốn một thành cổ phần.
Số cổ phần này chúng ta sẽ mua của Hồng công tử và Cao nha nội.
Mà các cậu thì vẫn chiếm bốn thành.
Đương nhiên, lão hủ chỉ cần một thành đó thôi.
Còn mọi việc đều do Túy Tiên Cư của các cậu làm chủ.Chúng ta nhất định sẽ không nhúng ta vào…Khụ, khụ..
Phàn Chính nói tới đây, chợt lên cơn ho kịch liệt, vừa ho vừa nói:
– Cậu…Cậu thấy thế nào?
“Liệu lão hàng này có phải đang giả vờ bị bệnh? Suy nghĩ còn chu đáo hơn cả mình.
Nhanh như vậy đã biết lợi dụng đại lý liên minh rồi”
Lý Kỳ âm thầm tự định giá.
Hắn biết Phàn Chính đề nghị như vậy, chính là muốn đề phòng mình.
Sợ tới lúc ông ta chết, Túy Tiên Cư sẽ công kích Phàn Lâu.
Ông ta muốn dùng phương thức hợp tác liên minh và một thành cổ phần của quán bar, để gắn kết Túy Tiên Cư và Phàn Lâu lại.
Đồng thời còn lợi dụng điều đó để khuếch trương địa bàn của mình.
Thật có thể nói là dụng tâm lương khổ.
May mà Lý Kỳ không có dã tâm như Thái Mẫn Đức.
Cũng không muốn làm kẻ địch với Phàn Lâu.
Đương nhiên, trong điều kiện Phàn Lâu cũng không làm gì gây hại cho hắn.
Việc hợp tác này, đối với Túy Tiên Cư hiện tại mà nói, đúng là việc tốt.
Bởi vì quyền chủ động thủy chung đều nằm trong tay hắn.
Lý Kỳ suy tư một lúc, mới gật đầu nói:
– Không có vấn đề, tại hạ đáp ứng Phàn lão gia tử.
Phàn Chính phất tay:
– Chỉ mỗi cậu đáp ứng thôi còn chưa đủ.
Ta muốn chính miệng phu nhân nhà cậu hứa hẹn, rồi đích thân ghi phần khế ước dó.
– Vì sao?
Lý Kỳ không hiểu, hỏi.
Phàn Chính trì hoãn, đáp:
– Thứ cho lão hủ nói những lời đắc tội cậu.
Cho dù tới bây giờ lão hủ vẫn không tin cậu.
Ta từng nghe qua một số việc giữa cậu và Thái viên ngoại.
Lời cậu nói, không thể tin hoàn toàn.
Người nào tin là người đó không may mắn.
Mà ngay cả lời hứa hẹn, hay khế ước, ở trước mặt cậu, đều giống như chó má.
Căn bản không thể cho là thật.
Tuy nhiên, lão hủ lại rất tin tưởng cách làm người của phu nhân nhà cậu.
“Mịa, đây không phải là những lời đắc tội, mà rõ ràng là mắng chửi người.
Thỉnh thoảng lão tử mới nói dối một, hai câu.
Mà cho dù đúng là như vậy, lão cũng không cần nói thẳng như vậy chứ.
Thật tổn thương lòng tự tôn mà.”
Chương 224: Đánh Lạc Hướng (P1)
DTV-EBOOK
Lý Kỳ đen mặt nói:
– Lời này của Phàn lão gia tử cũng thật nói quá.
Ngài đã không tin tại hạ như vậy, vì sao còn muốn hợp tác?
Phàn Chính nghiêm mặt đáp:
– Đó là vì ta biết cậu là một nhân tài.
Nhưng nếu không có phu nhân nhà cậu, ta tình nguyện trước khi chết đấu với Phỉ Thúy Hiên một trận, cũng không hợp tác với cậu.
Lý Kỳ tức giận suýt ngất, kích động nói:
– Lẽ nào tại hạ không đáng để ngài tin tưởng?
Phàn Chính gật đầu:
– Đúng vậy.
Lý Kỳ trợn mắt nói:
– Rồi rồi, đợi tí nữa tại hạ quay về nói với phu nhân.
Tuy nhiên lúc ngài thương lương với phu nhân, tại hạ phải ở đó.
Phu nhân nhà ta đơn thuần, thiện lương.
Nếu một lão hồ ly như ngài đặt bẫy gài phu nhân, chắc phu nhân còn phải thay ngài đếm bạc.
Đã Phàn Chính nói như vậy, hắn tự nhiên cũng không muốn chịu thua kém.
Phàn Chính không để ý, gật đầu nói:
– Đây là điều đương nhiên.
– Vậy còn thịt?
– Cậu yên tâm, cậu muốn bao nhiêu, ta đều mang tới bấy nhiêu cho cậu.
Giá tiền bằng với giá nhập hàng của Phỉ Thúy Hiên.
– Thật không?
Lý Kỳ vui vẻ hỏi.
Phàn Chính gật đầu, có vẻ đã mệt.
Lý Kỳ nhướn mày nói:
– Tuy nhiên, nếu Phàn Lâu bán thịt hiển nhiên cho Túy Tiên Cư như vậy, chẳng phải đã nói với Thái viên ngoại rằng, hai nhà chúng ta liên hợp lại sao? Cho nên chúng ta phải làm trong bóng tối.
Còn phải nghĩ biện pháp che dấu tai mắt người khác.
Phàn Chính gật đầu:
– Cậu nói không sai.
Nhưng cậu yên tâm, việc này sẽ do đích thân ta đốc xúc, tuyệt đối không gây ra sai lầm gì.
Lý Kỳ lắc đầu:
– Cũng không cần.
Tại hạ cảm thấy, ngài nên kể mọi chuyện cho lệnh công tử, hơn nữa còn giao toàn bộ cho lệnh công tử chỉ huy.
Đây chính là cơ hội tốt để rèn luyện cậu ta.
Nếu ngay cả việc này cậu ta cũng không làm được, thì chứng minh cậu ta không thích hợp với buôn bán.
Lý Kỳ không phải là suy nghĩ cho Phàn Lâu.
Hắn nghĩ Phàn Chính đã bệnh thế này rồi, chắc không sống được lâu.
Đến lúc đó Phàn Chính sẽ giao Phàn Lâu cho Phàn Thiếu Bạch.
Mà hắn thì không muốn làm cộng sự với một tên công tử bột.
Phàn Chính sững sờ, lập tức minh bạch dụng ý của Lý Kỳ, gật đầu cười nói:
– Cứ theo ý cậu đi.
Lý Kỳ gật đầu, đột nhiên hỏi:
– Đúng rồi, ngài đã nói việc này cho Phong Hành Thủ à?
Phàn Chính gật đầu:
– Nàng ấy biết một ít.
Hiện tại khắp nơi đều có người của Phỉ Thúy Hiên.
Ta sợ bị Thái viên ngoại trông thấy, nên mới lựa chọn nơi đây là nơi gặp mặt cậu.
Cũng may được Phong nương tử hỗ trợ.
Tuy nhiên cậu yên tâm, nàng ta không phải là người lắm miệng.
Phong Nghi Nô chết tiệt, vừa nãy dám định đặt bẫy lừa lão tử.
Lão tử nguyền rủa ngực ngươi biến thành sân bay.
Lý Kỳ rốt cuộc đã hiểu ra.
Vừa rôi Phong Nghi Nô muốn lợi dụng Phàn Chính, để uy hiếp hắn rời khỏi Bạch Thiển Dạ.
Thực ra cho dù hắn có đáp ứng hay không, Phong Nghi Nô vẫn dẫn hắn lên gặp Phàn Chính.
Quả nhiên độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà.
…
Hôm sau.
Phỉ Thúy Hiên.
– Lão gia, lão gia, không tốt rồi.
Thái Lão Tam vội vàng chạy tới phòng nghỉ của Thái Mẫn Đức.
Lúc này, Thái Mẫn Đức đang cùng Hoàng Văn Nghiệp suy nghĩ biện pháp đối phó với Túy Tiên Cư sau khi ngày Pizza kết thúc.
Thấy Thái Lão Tam hấp tấp chạy vào,Thái Mẫn Đức nhíu mày hỏi:
– Có chuyện gì.
Thái Lão Tam thở gấp, đáp:
– Lão gia, vừa nãy Phan Lâu có sai người tới, nói rằng sáng nay Vương Thị Lang tới Phàn Lâu.
– Vương Thị Lang?
Thái Mẫn Đức nhướn mày:
– Có phải là phụ thân của Tần phu nhân, Vương Trọng Lăng?
– Đúng vậy.
Thái Lão Tam gật đầu đáp.
Thái Mẫn Đức cau mày, híp mắt, im lặng không nói.
Hoàng Văn Nghiệp cũng sững sờ, hướng Thái Mẫn Đức nói:
– Lão gia, chỉ sợ việc này không đơn giản.
Thái Mẫn Đức gật đầu:
– Từ trước tới nay Vương Thị Lang không quan tâm tới việc của Túy Tiên Cư.
Lúc trước Túy Tiên Cư bị ta làm cho suýt nữa đóng cửa, ông ta cũng không ra mặt.
Còn có,trước khi chuẩn bị động thủ với Túy Tiên Cư, ta còn cố ý hướng vài quan viên ở Công Bộ hỏi thăm qua.
Thì ra Vương Trọng Lăng rất hy vọng con gái của mình cắt đứt với Túy Tiên Cư, để quay về nhà mẹ đẻ.
Hơn nữa người này rất coi trọng danh dự, không muốn dính líu gì với thương nhân.
Nhưng không biết hôm nay ông ta chạy tới Phàn Lâu làm cái gì?
Hoàng Văn Nghiệp nói:
– Chẳng lẽ Tần phu nhân cầu phụ thân nàng ta ra mặt, tới Phàn Lâu mua ít thịt? Hiện tại tất cả các cửa hàng bàn thịt trong thành đều đã bị chúng ta nắm giữ, chỉ còn lại mấy cửa hàng sau lưng Phàn Lâu.
– Có khả năng này.
Thái Mẫn Đức gật đầu, lại lắc đầu nói;
– Tuy nhiên Phàn Lâu quan hệ rất rộng.
Rất nhiều quan to nhất phẩm đều là khách hàng quen của Phàn Lâu.
Nghe nói ngay cả đương kim thánh thượng trước kia cũng thường xuyên tới Phàn Lâu.
Vương Trọng Lăng chỉ mới tam phẩm, nếu Phàn Lâu không đồng ý, tùy tiện tìm lý do qua lo tắc trách, thì ông ta cũng không làm gì được Phàn Lâu.
– Nhưng nếu như Phàn Lâu đáp ứng Vương Thị Lang, thì chẳng phải chứng minh bọn họ muốn hợp tác với Túy Tiên Cư?
Hoàng Văn Nghiệp buồn bực nói.
– Điều này cũng không nhất định.
Thái Mẫn Đức lắc đầu, hướng Thái Lão Tam hỏi:
– Tiểu Tam, người nọ có nói người tiếp đãi Vương Thị Lang là Phàn lão hay là Phàn Thiếu Bạch không?
Thái Lão Tam đáp:
– Là Phàn Thiếu Bạch tiếp đãi Vương Thị Lang.
Nghe nói Phàn lão nhân ốm liệt giường, đã mấy tháng rồi cũng không thấy xuất môn.
Thái Mẫn Đức hỏi:
– Tin tức này có thể tin được không?
– Chắc là không sai.
Thái Lão Tam gật đầu:
– Phan Lâu bố trí không ít người trong Phàn Lâu.
Thái Mẫn Đức thở phào một tiếng, cười nói:
– Vậy thì không phải lo lắng rồi.
Hoàng Văn Nghiệp sững sờ, vội hỏi:
– Lão gia, đây là vì sao? Lẽ nào trước kia Phàn thiếu công tử có đụng chạm gì với Vương Thị Lang?
Thái Mẫn Đức phất tay cười đáp:
– Văn Nghiệp, ngươi có điều không biết.
Phàn Thiếu Bạch là người có tầm nhìn hạn hẹp, kiêu ngạo tự mãn, ai cũng không để vào mắt.
Càng không thể so với phụ thân của y.
Ta không biết y có đáp ứng Vương Thị Lang hay không.
Nhưng cho dù y đáp ứng cung cấp thịt cho Túy Tiên Cư, thì giá tiền chắc chắn sẽ không thấp.
Bởi như vậy, Túy Tiên Cư muốn dùng số thịt đó liều mạng với ta, ta vẫn thắng chắc.
Thái Lão Tam nhếch môi cười:
– Lão gia nói rất đúng.
Đám người đó không đủ gây sợ.
Hoàng Văn Nghiệp nhìn Thái Lão Tam, nhướn mày nói:
– Lão gia, chúng ta vẫn nên cẩn thận chút.
– Ngươi nói không sai.
Thái Mẫn Đức gật đầu, hướng Thái Lão Tam dặn:
– Tiểu Tam, ngươi lập tức sai người giám sát chặt chẽ mấy cửa hàng bán thịt cung cấp thịt cho Phàn Lâu.
– Lão gia, sao chúng ta phải giám sát bọn họ, mà không phải là Phàn Lâu?
Thái Lão Tam buồn bực hỏi.
Thái Mẫn Đức cười đáp:
– Tiểu Tam, người biết nói dối, nhưng thịt thì không biết.
Ta chỉ cần nắm được ba điểm, thứ nhất, Phàn Lâu rốt cuộc có đáp ứng cung cấp thịt cho Túy Tiên Cư không.
Thứ hai, Túy Tiên Cư mua bao nhiêu thịt.
Thứ ba, giá thịt bao nhiêu.
– À, tiểu nhân đã hiểu.
Thái Lão Tam gật đầu, sau đó lui ra ngoài.
Chương 225: Đánh Lạc Hướng (P2)
DTV-EBOOK
Thái Mẫn Đức lại giao phó cho Hoàng Văn Nghiệp: – Văn Nghiệp, ngươi đem tin tức này nói cho các quán ăn khác.
Để cho bọn họ có chuẩn bị.
Một khi Túy Tiên Cư mua được thịt từ Phàn Lâu, thì chúng ta lại hạ giá thịt xuống một ít.
Hoàng Văn Nghiệp khó xử nói: – Lão gia, nếu lại giảm giá, vậy thì chúng ta càng lỗ vốn.
– Chúng ta lỗ vốn, Túy Tiên Cư cũng không khá hơn gì.
Nếu mà so sánh, thì chúng ta vẫn buôn bán lời.
Khóe miệng Thái Mẫn Đức hiện lên một tia vui vẻ âm lãnh.
Cùng thời gian đó, trong phòng nghỉ ở hậu viện Túy Tiên Cư, Vương Trọng Lăng ôm cái bụng phệ ngồi trên ghế.
Mà Tần phu nhân, Lý Kỳ và Ngô Phúc Vinh thì cung kính đứng một bên.
– Buồn cười, buồn cười, đời này của Vương Trọng Lăng ta còn chưa từng ăn nói khép nép, đi cầu một thương nhân như vậy.
Thật là mất hết mặt mũi của tổ tiên Vương gia.
Vương Trọng Lăng vỗ bàn, cả giận nói.
Nói xong, ông ta tức giận nhìn Tần phu nhân.
Tần phu nhân đỏ mặt, cúi đầu đứng một bên, không dám cãi lại.
Chỉ là lặng lẽ nháy mắt ra dấu cho Lý Kỳ.
Ý bảo chủ ý này là của ngươi, ngươi phải đứng ra nhận tội.
“Phu nhân cũng thiệt là, có hắc oa gì lại cho ta vác, ta sắp thành hắc oa hiệp rồi.”
Lý Kỳ âm thầm kêu khổ.
Tuy nhiên nói trở lại, Tần phu nhân cũng gánh cho hắn không ít hắc oa, nhiều tới mức đếm không xuể.
– Vương thúc thúc, ngài đi thì cũng đã đi, hiện tại bão nổi có phải là đã chậm không? Lý Kỳ đứng ra, cười ha hả nói.
– Ngươi
Vương Trọng Lăng trừng mắt nhìn Lý Kỳ, bỗng nháy nháy đôi mắt ti hí, tự nhủ “Thằng nhãi này nói cũng có đạo lý”.
Ho nhẹ một tiếng, nói: – Nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng.
Sau này Túy Tiên Cư có việc gì, đừng lại tới tìm ta.
Còn có, xế chiều các ngươi tới Phàn Lâu, cũng đừng nhắc tới tên ta làm gì.
Thật là mất mặt.
“Mẹ cái lão béo này, chuyện của con gái mình, mà dửng dưng như không.
Đúng là không có nhân tính.”
Lý Kỳ âm thầm khinh bỉ lão hàng Vương Trọng Lăng.
Tần phu nhân hơi cúi người: – Vâng, con nhớ rồi.
Vương Trọng Lăng gật đầu, ừ một tiếng, sau đó hướng Lý Kỳ nói:
– Lấy ra.
Lý Kỳ sững sờ: – Lấy cái gì?
Vương Trọng Lăng vừa nghe, lửa giận lại bùng lên, quát: – Công thức chuyển đổi hàm số lượng giác.
Lúc trước ngươi đã đáp ứng với lão phu rồi mà.
– À, đúng, đúng, suýt chút nữa thì tiểu chất quên mất.
Lý Kỳ cười hắc hắc, vội vàng lấy một tờ giấy trong ống tay áo, đưa cho Vương Trọng Lăng.
Vẻ mặt Vương Trọng Lăng rất sốt ruột, vừa nhận lấy tờ giấy, không thể chờ đợi được mở ra nhìn.
Vẻ tức giận đã sớm bay mất, mà chuyển thành vẻ mặt vui mừng.
“Lão hàng, vừa rồi còn ra vẻ rất ủy khuất vậy.
Nếu không có những công thức số học này, liệu ngươi có đi không? Xem ra địa vị của phu nhân trong lòng y, còn không bằng những công thức đó.”
Lý Kỳ cười ha hả: – Vương thúc thúc, ngài cứ từ từ xem.
Trên tờ giấy đó có đủ các công thức chuyển đổi hàm số lượng giác.
Tiểu chất còn vẽ sơ đồ minh họa, để ngài dễ hiểu.
Đây gọi là hình học và số học kết hợp.
– Không tồi, hình học kết hợp với số học rất không tồi.
Vương Trọng Lăng gật đầu mỉm cười, cố gắng rời mắt khỏi tờ giấy, gấp lại, cẩn thận bỏ vào trong tay áo, ho nhẹ một tiếng, nói: – Tốt rồi, lão phu phải đi đây.
Nói xong liền đứng dậy.
– Phụ thân, để con gái tiễn người.
Vương Trọng Lăng nhẹ gật đầu, sau đó cùng Tần phu nhân đi ra ngoài.
Hai người vừa mới đi, Ngô Phúc Vinh liền ngồi bệt xuống ghế, tức giận nhìn Lý Kỳ, nói: – Lý công tử, lão hủ rất buồn bực, vì sao cậu không nói thật với Vương lão gia?
Lý Kỳ cười đáp: – Hai ngày trước, Túy Tiên Cư bị Thái viên ngoại chơi đừa suýt chết, mà ông ta chẳng thèm đoái hoài tới.
Nếu cháu nói cho ông ta biết, tất cả đã thương lượng xong, bảo ông ta đi làm bộ làm dáng, liệu ông ta có đi không? Tối hôm qua phu nhân đã nói Túy Tiên Cư sắp đóng cửa, cầu ông ta tới giúp một chút, ông ta cũng phải rất nguyện ý.
Nếu không phải vì những công thức của cháu, thì ông ta chưa chắc sẽ lộ diện.
Nói sau, Phàn Lâu khẳng định có tai mắt của các quán ăn khác.
Vương thúc thúc lại không rành về buôn bán.
Chẳng may lòi đuôi, thì chẳng phải chúng ta sẽ lãng phí thời gian.
– Cậu nói cũng đúng.
Ngô Phúc Vinh thở dài: – Nhưng nếu như Vương lão gia biết được chúng ta chỉ dùng ông ta để che mắt Thái lão hồ ly, thì ông ta chắc chắn sẽ không tha cho cậu.
Sau này cậu phải chú ý chút.
– Cháu chú ý cái gì?
Lý Kỳ hừ một tiếng: – Cháu chỉ đưa công thức toán học cho ông ta, còn lại đều do phu nhân nói.
Nếu ông ta muốn trách, thì phải trách con gái của mình.
Liên quan gì tới cháu chứ.
Cũng không phải cháu lừa gạt ông ta.
– Nhưng chính cậu bảo phu nhân đi nói mà.
– Cháu nói với phu nhân những lời nói thật.
Hơn nữa cháu cũng không bức nàng ta, nàng ta dựa vào cái gì mà trách cháu?
Một câu đơn giản của Lý Kỳ, đã phủi sạch trách nhiệm.
Quá vô sỉ.
Hôm nay Ngô Phúc Vinh coi như nhìn rõ bộ mặt thậ của Lý Kỳ.
Hôm qua Lý Kỳ và Phàn Chính đã thương lượng xong xuôi hết.
Còn lại chỉ có làm sao giấu diếm được Thái Mẫn Đức.
Suy nghĩ một lúc, Lý Kỳ liền nghĩ tới Vương Trọng Lăng.
Hắn vừa về, liền nói việc này cho Tần phu nhân và Ngô Phúc Vinh.
Hai ngươi nghe xong, tất nhiêu đều hưng phấn.
Sau đó Lý Kỳ lại để cho Tần phu nhân mời phụ thân của nàng rời núi.
Vương Trọng Lăng vì con gái mà ra mặt điều giải, là việc rất bình thường.
Hơn nữa dù gì Vương Trọng Lăng cũng là quan to tam phẩn.
Phàn Lâu ít nhiều cũng phải cho ông ta mặt mũi.
Mà Thái Mẫn Đức cũng không nghi ngờ cái gì.
Nói trắng ra, Lý Kỳ dùng Vương Trọng Lăng để che mắt đối thủ.
Bên kia, Phàn Thiếu Bạch đã được phụ thân y dặn trước, diễn một vở kịch đơn giản.
Y nói cho Vương Trọng Lăng, có thể cung cấp thịt cho Túy Tiên Cư, nhưng cụ thể thế nào phải thương lương với Tần phu nhân.
Nói chung, cả sự kiện này chỉ có mỗi Vương Trọng Lăng là hồ đồ.
Buổi chiều, Tần phu nhân, Lý Kỳ và Ngô Phúc Vinh đi tới Phàn Lâu.
Đối tượng đàm phán với bọn họ tự nhiên không phải là Phàn Thiếu Bạch, mà là Phàn Chính.
Thực ra cũng không có gì cần thương lượng.
Nên thế nào thì đã thương lượng xong rồi, chỉ còn mỗi ký kết khế ước mà thôi.
Đương nhiên, còn có lời hứa hẹn của Tần phu nhân.
Sau khi làm xong hết thảy.
Phàn Chính cười ha hả nói: – Lý sư phó, về việc mua Chân Điếm, chỉ sợ còn phải chờ thêm một thời gian.
Lý Kỳ phất tay: – Không sao, giờ tại hạ còn đang bận rộn với yến tiệc tròn tuổi.
Cứ để cho Thái viên ngoại kiêu ngạo thêm mấy ngày.
Đợi yến tiệc tròn tuổi kết thúc, cũng là lúc y chịu đủ.
– Lời này của Lý sư phó có phải hơi khinh địch không? Phàn Thiếu Bạch hỏi.
Lý Kỳ cười đáp: – Khinh địch hay không, đến lúc đó Phan công tử sẽ biết.
Mấy người lại hàn huyên một lúc, ba người Lý Kỳ mới cáo từ rời đi.
Chương 226: Cắt Tóc
DTV-EBOOK
Sau khi tiễn ba người, Phàn Thiếu Bạch quay lại phòng, vẻ mặt không hiểu hỏi:
– Phụ thân, con thật không rõ vì sao phụ thân lại làm như vậy? Hiện tại phải là bọn họ van cầu chúng ta mới đúng.
Sao giống như chúng ta cầu bọn họ vậy?
Thực ra trong lòng y luôn không tán thành khoản mua bán này.
Nhưng y cũng không dám vi phạm ý của Phàn Chính.
Phàn Chính thở dài:
– Thiếu Bạch, từ nhỏ tới lớn, ta chưa từng yêu cầu con cái gì.
Nhưng hiện tại chỉ sợ thời gian của ta không còn nhiều lắm.
Con nhất định phải đáp ứng ta, ở trước mặt Lý sư phó, phải hạ thấp tư thế, cũng phải kết giao với hắn, không được đối địch với hắn.
Ta biết trong lòng con không phục.
Nhưng con phải tiếp xúc với hắn một thời gian, con mới hiểu lời hôm nay của ta.
Phàn Thiếu Bạch khinh thường nói:
– Nếu y có thể đả bại Thái viên ngoại, thì con liền đáp ứng phụ thân.
Phàn Chính thở dài, lắc đầu.
Túy Tiên Cư và Phàn Lâu ký hai bản khế ước.
Một bản là để cho đám người Thái Mẫn Đức xem, giá thịt bằng với giá thịt trước kia.
Còn một bản thì chính là mua thịt với giá bằng giá nhập hàng của đám người Thái Mẫn Đức.
Rốt cuộc xử lý xong chuyện thịt heo và thịt dê, Lý Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng áp lực trên vai chỉ có tăng chứ không giảm.
Bởi vì còn một yến hội đang chờ đợi hắn.
Việc nhảy múa và âm nhạc, Lý Kỳ đã dạy Phong Nghi Nô xong.
Phần ca múa căn bản là do nàng ta phụ trách.
Việc huấn luyện tiểu nhị mới, vẫn là do Tiểu Ngọc đảm nhiệm.
Mà Lý Kỳ, làm công việc sở trường nhất của hắn, chính là sáng tạo đồ ăn.
Hôm nay chính là ngày cuối cùng của tuần lễ Pizza.
Dù tuần lễ Pizza sắp trôi qua, nhưng Tam Quốc Diễn Nghĩa thì không thể đoạn.
Nếu như ngừng kể, vậy thì Túy Tiên Cư khỏi cần phải buôn bán.
Mà Lý Kỳ đi đường chắc chắn sẽ bị người ném trứng thối vào mặt.
Cho nên, chưa tới giữa trưa, Lý Kỳ không dám tới Túy Tiên Cư.
Vất vả nhiều ngày như vậy, Lý Kỳ cho mình vài canh giờ nghỉ ngơi, ngủ một mạch đến khi tỉnh hẳn mới thôi.
Sau khi tỉnh dậy, Lý Kỳ tới tiền viện thư giãn gân cốt, hít đất hai mươi cái, ăn chút điểm tâm rồi tới sân nhỏ của Quý Hồng Nô.
Mấy ngày này, hắn không có thời gian để dạy Quý Hồng Nô ca hát.
Dù sao đang rảnh, tới xem cầm kỹ của nàng ta có tiến triển gì không.
Mới vào trong sân, chợt nghe thấy tiếng cười ầm ĩ truyền ra từ trong phòng.
Oa! Thật nhiều người.
Lý Kỳ hiếu kỳ, đi tới trước, gõ cửa.
– Ai vậy?
Là thanh âm của Tần phu nhân.
Phu nhân cũng ở trong đó?
Lý Kỳ đáp:
– Là ta, Lý Kỳ.
Rất nhanh, cửa liền mở.
Người mở cửa không phải là Tần phu nhân, cũng không phải Quý Hồng Nô, mà là Bạch Thiển Dạ.
Lý Kỳ sững sờ, ngạc nhiên hỏi:
– Thất Nương, muội tới đây lúc nào vậy?
Bạch Thiển Dạ cười đáp:
– Đến đây đã được một lúc.
Còn huynh, sao giờ mới dậy?
Lý Kỳ đáp:
– Ai bảo, ta dậy từ sớm đấy chứ, chỉ có điều một mực ở trong phòng suy nghĩ tới yến tiệc tròn tuổi.
Bạch Thiển Dạ nhìn thần sắc của hắn, chính là vừa mới rời giường không lâu, hơi mỉm cười, sau đó để hắn vào.
– Lý đại ca.
Quý Hồng Nô thấy Lý Kỳ tới, vội vàng đứng dậy hành lễ.
Lý Kỳ gật đầu, hướng Tần phu nhân chào hỏi:
– Chào buổi sáng, phu nhân.
– Chào buổi sáng gì nữa, sắp tới giờ ăn cơm trưa rồi.
Tần phu nhân cười khổ một tiếng, thấy dáng vẻ bù xù của hắn, hơi khó chịu nói:
– Lý Kỳ, ít nhất ngươi cũng phải buộc tóc vào chứ, để lõa xõa như vậy còn ra thể thống gì nữa.
Lời này vừa ra, Quý Hồng Nô và Bạch Thiển Dạ đều cúi đầu cười trộ.
Lý Kỳ khó được đỏ mặt.
Nhưng đời trước hắn chưa chưa từng để tóc dài, càng không biết buộc tóc thế nào.
Bình thường đi ra ngoài, dùng dây tùy ý buộc thành tóc đuôi ngựa.
Hắn ngượng ngùng đáp:
– Dù sao vẫn chưa xuất môn, đợi tí nữa lại buộc.
Tần phu nhân lắc đầu không biết phải nói gì với hắn.
– Còn có, tóc ngươi cũng dài rồi, không thể buộc linh tinh như vậy.
Ngươi xem bên ngoài có ai giống như ngươi không? Nếu như ngươi không biết buộc, thì bảo nữ tỳ giúp ngươi.
Hắc! Có phải cô nàng này nhàn rỗi quá không nhỉ, sao hôm nay lắm lời thế.
Lý Kỳ tức giận đáp:
– Phu nhân cũng biết ta rất bận rộn, thời gian đâu mà chỉnh lý tóc tai.
Nếu như phu nhân giúp ta gánh một tí, thì ta đã có chút thời gian chỉnh trang cách ăn mặc rồi.
Phu nhân tưởng rằng ta không muốn để mọi người thấy khuôn mặt anh tuấn của ta chắc.
Tử huyệt, cái này đúng là tử huyệt của Tần phu nhân.
Nàng đỏ mặt, nói nhẹ:
– Ta chỉ tùy ý nói thôi, ngươi không thích kệ ngươi.
Bạch Thiển Dạ mắt chứa ý cười nhìn Lý Kỳ, nói:
– Vương tỷ tỷ, tỷ đừng để ý tới huynh ấy, huynh ấy vốn đã lười mà.
Nói tới tóc tai, Lý Kỳ chợt muốn để tóc ngắn.
Đối với một nam nhân của đời sau như hắn mà nói, để tóc dài đúng là bất tiện.
– Đúng rồi, không biết để tóc ngắn có phạm pháp không?
Ba nàng đều sững sờ, đồng thời lắc đầu.
Không phạm pháp là tốt rồi.
Lý Kỳ sợ Bắc Tống cũng giống như thời nhà Thanh, cắt bỏ mái tóc phải bị tội chém đầu.
Như vậy cũng quá không có nhân quyền.
Điều này càng khiến hắn kiên quyết để mái tóc ngắn.
– Lý đại ca, huynh hỏi điều này làm gì?
Bạch Thiển Dạ hiếu kỳ hỏi.
Lý Kỳ cười hắc hắc:
– Ta muốn cắt ngắn chút.
Để như vậy thật là phiền chết.
Tần phu nhân cả kinh:
– Tóc ngươi ngắn như vậy, vì sao còn muốn cắt bỏ?
Thế này còn ngắn?
Lý Kỳ tức giận nói:
– Từ lúc nhỏ ta đã thích để kiểu tóc lúc ba tuổi, không thích tóc dài.
Lúc ba tuổi?
Tần phu nhân sững sờ:
– Lúc ba tuổi ngươi để tóc kiểu gì?
Lý Kỳ trợn mắt đáp:
– Giống như lúc phu nhân ba tuổi.
Bạch Thiển Dạ cười khanh khách, sau đó hướng Tần phu nhân nói:
– Vương tỷ tỷ, tỷ còn nhớ lúc Lý đại ca vừa tới đây không? Lúc đó huynh ấy chả để một mái tóc ngắn kỳ quái đó sao?
Tần phu nhân vừa nghe, nhất thời minh bạch, trừng Lý Kỳ một cái, nghiêm túc nói:
– Tóc chính là bố mẹ ban tặng, sao có thể tùy ý cắt bỏ?
Sao phu nhân toàn thốt lên những lời cổ hủ nhỉ?
Lý Kỳ phản bác:
– Phu nhân, nếu như theo lời phu nhân nói, thân thể cũng là bố mẹ ban tặng, vậy phu nhân việc gì phải che che lấp lấp, sợ người khác nhìn thấy cái gì à?
Trong lòng lại bổ sung một câu, nếu phu nhân dám lột bỏ tất cả trước măt ta, cho dù trọn đời không cắt tóc cũng đáng.
Tần phu nhân bị lời này của Lý Kỳ làm cho đỏ bừng mặt, gắt một tiếng, không nói lên lời.
Bạch Thiển Dạ cũng đỏ mặt nói:
– Huynh thật là, toàn suy nghĩ những thứ bậy bạ.
Vương tỷ tỷ nói như vậy cũng là vì muốn tốt cho huynh mà thôi.
Quý Hồng Nô không dám nhiều lời, chỉ đứng một bên gật đầu, giống như cũng đồng ý với Tần phu nhân.
Lý Kỳ lơ đễnh nói:
– Thất Nương, không phải muội không biết ta.
Ta là người tiêu sái như vậy.
Thích làm thế nào thì làm, không quan tâm tới ánh mắt của người khác.
Ta quyết tâm để mái tóc ngắn, bằng không ta khéo buồn bực mà chết.
Nói tới, hắn nhìn về phía ba nàng:
– Đúng rồi, trong ba người, ai biết cắt tóc?
Tần phu nhân chẳng muốn để ý tới hắn, ngẩng đầu lên, nhắm mắt làm ngơ.
Bạch Thiển Dạ thấy khuyên bảo vô dụng, lắc đầu nói:
– Muội chưa từng cắt tóc bao giờ.
– Lý đại ca, thời gian mẫu thân của muội bị bệnh, muội từng giúp bà ấy cắt tóc mấy lần.
Không biết có được không?
Quý Hồng Nô nhỏ giọng hỏi.
Chương 227: Cưỡng Chế
DTV-EBOOK
– Thế là được rồi.
Gạ mãi mới có một người biết cắt tóc, sao có thể buông tha, vội vàng gật đầu, nói:
– Vậy đợi lúc nào ta rảnh, cô giúp ta cắt ngắn lại.
Lúc đó ta sẽ vẽ một bức tranh, cô theo bức tranh đó mà cắt.
Quý Hồng Nô vừa định đáp ứng, Bạch Thiển Dạ giành nói:
– Điều này…điều này không được.
Lý Kỳ kinh ngạc hỏi:
– Vì sao không được?
Bạch Thiển Dạ dậm chân một cái:
– Hồng Nô là nữ, huynh là nam, nam nữ thụ thụ bất thân mà.
Thì ra nàng đang ghen tị, Lý Kỳ cười ha hả:
– Cắt tóc thì nam nữ thụ thụ bất thân gì.
Dù sao lúc đó Hồng Nô chỉ chạm vào tóc huynh, có chạm vào người huynh đâu.
Cho nên không tính.
– Hồng Nô, muội đừng để ý tới hắn.
Tần phu nhân hừ một tiếng.
Lý Kỳ nhãn châu xoay động:
– Hồng Nô, cô còn nhớ là ai đưa cô tới Tần phủ không? Làm người phải biết tri ân đồ báo chứ.
Quý Hồng Nô bị kẹp ở giữa, hốc mắt dần đỏ, nói:
– Lý đại ca, muội…
Tần phu nhân đứng dậy, cả giận nói:
– Lý Kỳ, ngươi có ý gì?
Lý Kỳ cũng đứng lên, nhìn Tần phu nhân, lớn tiếng nói:
– Phu nhân, ta muốn cắt tóc ngắn, là việc của ta, không mượn phu nhân xen vào.
– Vậy thì tự ngươi đi mà cắt, việc gì phải bắt Hồng Nô cắt giúp ngươi.
Tần phu nhân khẽ nói.
– Nếu ta có thể tự cắt được, thì ta đã cắt rồi.
Lý Kỳ hừ một tiếng, hướng Quý Hồng Nô nói:
– Hồng Nô, không phải Lý đại ca bức cô, nếu cô không muốn, thì quên đi, ta tìm người khác.
Quý Hồng Nô gật đầu:
– Lý đại ca, muội đồng ý cắt tóc cho huynh.
– Thực nghe lời.
Lý Kỳ cười đắc ý, hướng Tần phu nhân, nói:
– Phu nhân nghe thấy gì chưa, là Hồng Nô tự nguyện.
Tần phu nhân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc nhìn Quý Hồng Nô, thở dài một tiếng:
– Thôi, tùy các ngươi, ta không quan tâm.
Quý Hồng Nô vội nói:
– Thực xin lỗi phu nhân, muội…
Tần phu nhân vươn tay ngắt lời nàng:
– Ta không trách muội, chỉ là…
Nói tới đây, nàng lại hung hăng trừng mắt nhìn Lý Kỳ.
Nhưng da mặt của hắn quá dày, căn bản là không có tác dụng.
Lý Kỳ nhún vai, thấy Bạch Thiển Dạ ngồi một bên quắt môi, cười hắc hắc nói:
– Thất Nương, muội có biết cắt tóc không.
Nếu như biết thì muội cũng giúp huynh cắt.
Có hai người làm, chắc sẽ dễ dàng hơn.
“Đúng rồi, nếu huynh ấy nhất quyết cắt bỏ, thì mình giúp huynh ấy cắt là được”.
Bạch Thiển Dạ gật đầu:
– Vậy…vậy cũng được, nếu để một mình Hồng Nô cắt cho huynh, thì có vẻ hơi vất vả cho muội ấy.
– Thật là cảm tạ hai vị, hôm nào tiểu đệ nhất định sẽ làm hai món ngon đáp tạ hai vị.
Lý Kỳ cười ha hả nói.
Tần phu nhân vừa nghe, một cảm giác bị cô lập bỗng nảy sinh, thực sự là khóc không ra nước mắt.
Thỏa đàm xong việc này, Lý Kỳ cũng không nhiều lời nữa, ngồi xuống ghế, cười hỏi:
– Đúng rồi, vữa nấy ba người đang nói chuyện gì vậy? Ta ở bên ngoài cũng nghe thấy được tiếng cười.
Bạch Thiển Dạ cười đáp:
– Muội đang kể cho Hồng Nô Tam Quốc Diễn Nghĩa của huynh.
– À?
Lý Kỳ nhìn Quý Hồng Nô:
– Hồng Nô, cô cũng thích chuyện này của ta à?
Quý Hồng Nô gật đầu, vẻ mặt chờ đợi:
– Lý đại ca, liệu muội có thể cùng Bạch tỷ tỷ tới Túy Tiên Cư nghe huynh kể chuyện được không?
Lòng nhân tử của Tần phu nhân lại nổi lên, ôn nhu nói:
– Hồng Nô, nếu muội muốn đi, thì tí nữa đi cùng ta và Thất Nương.
– Không được, nhất định không được.
Lý Kỳ nhíu mày nhìn Tần phu nhân:
– Phu nhân đừng gây thềm phiền được không.
Hiện tại Hồng Nô không thể xuất đầu lộ diện.
Tần phu nhân bị Lý Kỳ làm cho tức giận sắp tức điên lên, vỗ bàn một cái, cả giận nói:
– Sao lại không được? Ta cứ muốn dẫn muội ấy đi cùng đấy.
Sao dạo này phu nhân nóng tính thế nhỉ?
Lý Kỳ nhún vai đáp:
– Phu nhân hiểu chút đạo lý được không.
Trước kia phu nhân có như thế đâu?
– Ta không hiểu đạo lý chỗ nào.
Ta dẫn Hồng Nô đi ra ngoài một chút, lẽ nào cũng phải được sự đồng ý của ngươi?
Tần phu nhân vẻ mặt giận dữ nói.
– Đúng vậy.
Lý Kỳ thiên kinh địa nghĩa đáp.
– Đúng vậy?
Tần phu nhân sắp bốc khó trên đầu:
– Lý Kỳ, ngươi đừng quên, ta mới là chủ nhân của Tần phủ.
– Không sai.
Lý Kỳ gật đầu:
– Nhưng Hồng Nô là do ta mời về.
Nàng đương nhiên phải nghe theo lời ta.
Nếu phu nhân không cho phép hai chúng tôi ở đây, vậy thì cùng lắm ta và Hồng Nô chuyển ra ngoài là được.
Dù sao hiện tại ta cũng không thiếu bạc.
– Ngươi…
Đây là lần đầu tiên Tần phu nhân có cảm giác muốn đánh người.
Toàn thân phát run, bộ ngực cao ngất đung đưa, Lý Kỳ nhìn mà không ngừng thầm niệm a di đà phật.
Quý Hồng Nô thấy bọn họ cãi nhau ngày càng to tiêng, liền lo lắng nói:
– Phu nhân, Lý đại ca, hai người đừng cái nhau nữa, muội không đi là được.
– Không được, muội phải đi cùng ta.
Tần phu nhân giở chiêu cưỡng chế.
Lý Kỳ không nhường một bước:
– Không thể, hiện tại Hồng Nô chưa thể ra ngoài.
Nếu như Hồng Nô muốn nghe, thì tối ta kể cho mà nghe.
– Như vậy sao được, một nam nhân sao có thể nửa đêm xông vào phòng của nữ nhân, còn ra thể thống gì nữa.
Bạch Thiển Dạ cũng tham chiến.
Quý Hồng Nô ngập nước mắt, mờ mịt nhìn ba người.
Lý Kỳ tự biết mình nói sai, ngượng ngùng nói:
– Thất Nương nói rất đúng, vậy thì chuyển sang ban ngày, nếu có thời gian rảnh thì ta kể cho Hồng Nô.
Bạch Thiển Dạ thấy mình nói một câu, Lý Kỳ đã ngoan ngoãn phục tùng.
Thái độ khác hẳn với Tần phu nhân, trong lòng âm thầm vui vẻ, nhưng nàng cũng không muốn Tần phu nhân và Lý Kỳ lại cãi nhau, liền khuyên can:
– Vương tỷ tỷ, Lý đại ca cũng vì tốt cho Hồng Nô mà thôi, muội thấy cứ dựa theo lời huynh ấy nói.
– Thất Nương, ngay cả muội cũng…
Tần phu nhân vừa quay đầu, chợt thấy Bạch Thiển Dạ bí mật nháy mắt ra hiệu cho nàng, nói tới một nửa liền dừng lại.
Điều này khiến Lý Kỳ ngạc nhiên, hỏi:
– Sao phu nhân không nói tiếp?
Bạch Thiển Dạ vội chuyển chủ đề:
– Đúng rồi, hôm nay huynh định kể chuyện gì?
Lý Kỳ cũng không nghĩ nhiều, cười đáp:
– Cuộc chiến Xích Bích.
Tuần lễ Pizza kết thúc, Tam Quốc Diễn Nghĩa của Lý Kỳ cũng đến đoạn cao trào nhất, chính là cuộc chiến Xích Bích.
Phía trước khẩu chiến bầy nho, dùng kế phản gián, dùng thuyền cỏ mượn tên, khổ nhục kế, lợi dụng gió đông, của Chư Cát Lượng đã khiến mọi người nghe như si như say.
Nhưng tất cả chỉ là làm nền cho cuộc chiến Xích Bích.
Ai cũng không muốn bỏ qua tình tiết đặc sắc này.
Hôm nay, Túy Tiên Cư không có người trông cửa.
Bởi cửa ra vào đã đứng đầy người, đang líu ríu trò chuyện.
Mà chủ đề của mọi người đương nhiên đều là Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Mọi người dần quên mất lịch sử chính thức, mà coi Tam Quốc Diễn Nghĩa của Lý Kỳ mới là quy tắc.
Hôm nay Hồng Thiên Cửu không mặc khôi giáp mà tới.
Dù sao thứ kia quá nặng, mặc vào người rất không thoải mái.
Nhưng Cao nha nội thì vẫn ăn mặc theo kiểu Chư Cát Lượng, lắc lư cái quạt lông trong tay.
Đứng bên cạnh là sáu, bảy thủ hạ.
Khóe miệng thỉnh thoảng lộ ra nụ cười dâm đãng, giống một tên thần côn hay khi dễ dân chúng hơn.
Chương 228: Tiếng Đàn Bất Ngờ (P1)
DTV-EBOOK
HÔm qua lúc Lý Kỳ kể tới đoạn Chư Cát Lượng mượn gió đông phong, Cao nha nội nghe mà choáng váng.
Sự sùng bái với Chư Cát Lượng đã đến tình trạng mù quáng.
Nếu đám người Tống Ngọc Thần dám nói một câu không phải với với Chư Cát Lượng, thì chắc y sẽ liều mạng với bọn họ.
Túy Tiên Cư vừa mở cửa, đoàn người giống như thủy triều tuôn vào.
Trong nháy mắt, bên trong đã chật như nêm cối.
Đám tiểu nhị cũng bị khách hàng chen chúc tới tận phòng bếp.
Thực khách muốn ăn Bánh Pizza và uống rượu, phải dùng sức kêu lên.
Sau đó tiểu nhị cầm đồ ăn và rượu từ phòng bếp, nhờ các thực khách truyền tay nhau, mới tới được vị trí.
Đương nhiên, cũng có vài người nhân cơ hội này đục nước béo cò.
– Con mẹ nó, sao Bánh Pizza của lão tử chỉ còn một nửa thế này?
– Buồn cười, là ai uống trộm rượu của ta?
– Các ngươi cho ta một cái đĩa không là ý làm sao?
Nhưng chẳng ai quan tâm bọn họ hô hào.
Ngô Phúc Vinh thủy chung tránh ở phía sau quầy, thủ vững nhất mẫu ba phần địa.
Ông ta biết nếu như mình vừa ra, thì chắc chắn sẽ không trở về được.
Trong lòng không ngừng cầu nguyện Lý Kỳ mau tới.
Bên kia, Lý Kỳ còn dang liếc mắt đưa tình với Bạch Thiển Dạ, sao mà khoái hoạt.
Đợi gần tới buổi trưa, Lý Kỳ, Tần phu nhân và Bạch Thiển Dạ mới đi ra Tần phủ.
Để lại ánh mắt hâu mộ của Quý Hồng Nô ở phía sau.
Khiến cho Lý Kỳ không khỏi áy náy.
Vừa tới đường cái Biện Hà, Bạch Thiển Dạ và Tần phu nhân rất ăn ý kéo dài khoảng cách với Lý Kỳ.
Chọn một lối nhỏ, rồi trực tiếp đi tới hậu viện của Túy Tiên Cư.
Lúc đầu Lý Kỳ còn tưởng rằng Tần phu nhân vẫn còn giận hắn.
Nhưng khi hắn vừa đi tới Túy Tiên Cư, lập tức hiểu ra vì sao Tần phu nhân và Bạch Thiển Dạ phải kéo dài cự ly với hắn.
– Ủa, sao lại có tượng người ở đây.
Lý Kỳ thấy trước cửa ra vào có hai người dứng ở trên ghế, không khỏi kinh ngạc kêu lên thành tiếng.
– Lý sư phó tới rồi, Lý sư phó tới rồi.
Một tiếng thét này đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
– Nhanh giữ chặt hắn, đừng để cho hắn chạy.
Một thanh âm cực kỳ kiêu ngạo vang lên ở bên trong cùng.
Chính là giọng của Cao nha nội.
“Việc gì ta phải chạy? Ta có phạm pháp gì đâu?”
Đang lúc Lý Kỳ nghi hoặc không hiểu, môt đám khách nhân liền xúm lại.
Dm!
– Các ngươi định làm gì?
Lý Kỳ thất kinh, vừa lùi về phía sau một bước, đã bị mọi người kéo lại.
– Ối, các ngươi làm gì vậy…Thả ta ra, ôi, tay của ta, ai kéo tay của ta vậy.
Quần áo của ta, dm, đừng cởi.
Ai vừa sợ ngực của lão tử, có bản lĩnh thì đứng lại.
Một hồi bạo động qua đi, Lý Kỳ còn chưa kịp phản ứng, đã bị đưa tới cái bàn lớn ở lầu hai.
– Xảy ra chuyện gì vậy.
Lý Kỳ lảo đảo, hai tay ôm ngực, cực kỳ sợ hãi nhìn đám đông.
– Lý sư phó, đừng vội tới phòng bếp, mau kể chuyện đi, chúng ta đợi đã lâu rồi.
– Tam Quốc, Tam Quốc.
Cao nha nội vung cánh tay, hô lớn.
Mọi người đều hưởng ứng.
“Dm, nguyên lai là muốn ta kể chuyện.
Cũng không cần phải dã man như vậy chứ?”
Lý Kỳ rốt cuộc phản ứng tới, ổn định thân hình, sửa sang lại quần áo, nghĩ bụng, một bộ quần áo mới tinh như vậy, lại bị các ngươi làm hỏng.
Trợn mắt nhìn mọi người, thấy bọn họ đều lộ vẻ chờ đợi nhìn mình, nhãn châu xoay động, bỗng cất cao giọng nói:
– Mọi người đừng vội.
Trước khi kể chuyện, tại hạ muốn cùng các vị chơi một trò chơi nhỏ.
Hồng Thiên Cửu hiếu kỳ hỏi:
– Trò chơi gì?
Lý Kỳ mỉm cười:
– Mời mọi người tùy tiện móc từ trong lòng ngực hay là tay áo thứ gì cũng được.
Mọi người không hiểu, nhưng đều làm theo Lý Kỳ nói, tùy tiện móc ra một số thứ.
Lý Kỳ thấy mọi người đã chuẩn bị xong, ho nhẹ một tiếng, bỗng vỗ mạnh thước gõ, nói:
– Hôm nay tâm trạng của tại hạ không được tốt, cho nên vẫn là câu kia, muốn biết câu chuyện thế nào, hồi sau sẽ rõ.
Rắc rắc
Phanh phanh.
Đông đông
Hắn vừa dứt lời, chợt vô số tiền đồng, cục giấy, bay về phía Lý Kỳ.
Lý Kỳ sớm có chuẩn bị.
Vừa nói xong liền núp xuống dưới mặt bàn, tránh khỏi tai họa bất ngờ.
Một hồi ném loạn qua đi, Lý Kỳ vội vàng đứng lên, chưa đợi mọi người mở miệng mắng, liền vỗ thước gõ, kể:
– Lại nói Chu Du phái đại tướng Đinh Phụng, Từ Thịnh đuổi bắt với Chư Cát Lượng.
Nhưng khi hai người tới Tá Phong Đài, thì Chư Cát Lượng đã không thấy bóng dáng.
Mọi người vừa nghe hắn lại bắt đầu kể chuyện xưa, vội vàng ngậm miệng lại, chăm chú lắng nghe.
Đại sảnh quay về yên tĩnh.
Lý Kỳ lại vỗ thước gỗ, nói:
– Nhưng vào lúc này…
Dừng một chút, hướng mấy nữ tiểu nhị nháy mắt ra dấu, ánh mắt không ngừng quét xuống dưới đất.
Vài nữ tiểu nhị lúc đầu hơi ngạc nhiên, theo ánh mắt của Lý Kỳ nhìn xuống dưới đất, đều hít một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy xung quanh Lý Kỳ đều là tiền đồng, tiền giấy.
Lập tức hiểu ra, ngồi xổm xuống, lén lút nhặt tiền.
Một màn này bị Bạch Thiển Dạ ở trên lầu ba vừa vặn nhìn thấy, liền che miệng cười khanh khách.
Đợi thu được tiền cho bộ áo bị làm hỏng, Lý Kỳ bắt đầu chăm chú kể chuyện xưa:
– Các vị nói xem, lúc đó với Chư Cát Lượng đang ở đâu?
– Chẳng lẽ ông ấy đã bay mất?
Cao nha nội ngạc nhiên hỏi.
“Đồ mồ hôi, ngươi ít nhất cũng phải động não trước khi nói chứ? Bay mất? Thiệt thòi ngươi nghĩ ra được.”
Lý Kỳ lắc đầu:
– Thì ra với Chư Cát Lượng đã sớm ngờ tới Chu Du sẽ không bỏ qua ông ta.
Bởi vậy đã an bài Triệu Tử Long ở phía trước tiếp ứng ông ta.
Đợi cho Đinh Phụng và Từ Thịnh tới, thì với Chư Cát Lượng đã lên thuyền rồi.
Nhất thời vang lên tiếng trầm trồ khen ngợi.
Lúc trước Lý Kỳ giảng tới Chu Du sai người tới bắt với Chư Cát Lượng, bọn họ đều lo lắng thay cho Chư Cát Lượng.
Mặc dù là đám tài tử thông hiểu lịch sử Tam Quốc như Tống Ngọc Thần cũng rất chăm chú lắng nghe.
Kế tiếp, Lý Kỳ lại dùng khẩu tài của mình, vẽ lên một trận chiến Xích Bích hoành tráng, sóng to gió lớn, mưu kế tầng tầng lớp lớp.
Đám đông nghe xong đều hô to đã nghiền, vỗ tay tán dương.
Tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên một mảnh.
Lý Kỳ vốn định kể tới đoạn dùng lửa đốt thuyền là dừng.
Nhưng mọi người đau khổ cầu khẩn, khiến hắn đành phải kể tiếp.
Vừa giảng tới Quan Vũ để cho Tào Tháo chạy mất, mọi người lại bắt đầu tranh luận.
– Cái tay Quan Nhị Gia kia, sao lúc đấy lại ngu như vậy.
Chư Cát Thánh Nhân của ta tin tưởng y như thế, sao y lại buông tha cho Tào Tháo.
Lý Kỳ, đoạn này ngươi kể không hay lắm.
Làm một người hâm mộ với Chư Cát Lượng, Cao nha nội rất tức giận Quan Vũ, vì đã phụ lòng tín nhiệm của với Chư Cát Lượng.
– Ta thì lại thấy Lý sư phó kể rất hay.
Tào Tháo có ơn với y, y sao có thể lấy oán trả ơn.
Tống Ngọc Thần lơ đễnh nói.
– Hắc, Tống Ngọc Thần, sao ngươi cứ thích chọc ngoáy bản nha nội ta là sao?
Cao nha nội cả giận nói.
Tống Ngọc Thần cười nhạt một tiếng:
– Ta không phải cố ý chĩa vào nha nội, mà ta chỉ luận sự mà thôi.
Nhưng ngữ khí mang theo vài phần khinh thường.
Chương 229: Tiếng Đàn Bất Ngờ (P2)
DTV-EBOOK
Hồng Thiên Cửu mỉm cười lên tiếng:
– Không phải các ngươi hay nói, quân tử phải biết giữ chữ tín đó sao? Quan Nhị Gia đã đáp ứng Chư Cát quân sư, nhất định phải bắt giữ Tào Tháo.
Nhưng cuối cùng thì thế nào?
– Điều này…
Tống Ngọc Thần bị Hồng Thiên Cửu làm cho á khẩu không trả lời được.
Xác thực, nếu Quan Vũ để cho Tào Tháo chạy thoát, thì là nói lời không giữ lời.
Nhưng nếu không tha, thì y chính là lấy oán trả ơn.
Đây đều là hai điều tối kỵ của bậc quân tử.
Tống Ngọc Thần không phản bác được, chỉ có thể quăng ánh mắt cầu cứu về phía Lý Kỳ.
HÌnh như đang nói, chuyện xưa là ngươi biên, tự nhiên do ngươi phụ trách.
“Đồ bao cỏ, đã không biết còn sính anh hùng.”
Lý Kỳ khái một tiếng, nói:
– Nha nội, Tiểu Cửu, Tống công tử, ba người đừng vội tranh luận, xin nghe tại hạ nói một lời.
– Cũng tốt, chuyện xưa là do ngươi nghĩ ra, ngươi nên giải thích.
Cao nha nội gật đầu.
Lý Kỳ lắc đầu, lừa gạt nói:
– Thực ra đôi bên đều không nói sai.
Mặc kệ Quan Vụ có giết Tào Tháo hay không, đều là sai.
Nhưng đến tột cùng lựa chọn thế nào, thì phải xemm tính cách của từng cá nhân.
Quan Nhị Gia khiến người ta khâm phục ở điểm nào? Chính là tính cách nghĩa mỏng vân thiên của ông ta.
Nếu ông ta không có tính cách đó, thì sao có thể trở thành huynh đệ của Lưu Bị và Trương Phi được.
Cũng không có được những thành công về sau.
Mà Lữ Bố chính là bài học tốt nhất.
Tống Ngọc Thần vội vàng gật đầu:
– Lý sư phó nói đúng lắm, ta cũng chính là nghĩ như vậy.
Dm, ngươi thật quá vô sỉ đi.
Lý Kỳ âm thầm khinh bỉ Tống Ngọc Thần.
Cao nha nội nghe Lý Kỳ nói vậy, cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý:
– Ngươi nói có chút đạo lý.
Ta thưởng thức nhất chính là tính cách nghĩa mỏng vân thiên của ông ta.
Chặc chậc, giống như bản nha nội vậy.
Lời này vừa ra, mọi người đều buồn cười.
Không có vô sỉ nhất, chỉ có càng vô sỉ.
Hồng Thiên Cửu cười trộm một tiếng, vẻ mặt lại tò mò hỏi:
– Lý đại ca, vậy về sau Quan Nhị Gia ăn nói thế nào với Chư Cát quân sư?
– Đúng, đúng, kế tiếp thế nào.
Cao nha nội gật đầu hỏi.
– Kế tiếp…
Lý Kỳ vỗ thước gõ, còn chưa mở miệng, chợt nghe mọi người đều kêu lên:
– Muốn biết câu chuyện thế nào, hồi sau sẽ rõ.
Thanh âm đầy buồn bực.
Lý Kỳ sững sờ, cười ha hả:
– Đã mọi người đều biết, vậy thì tại hạ cũng không nhiều lời nữa.
Tốt rồi, trưa nay đến đây thôi, buổi tối lại nói sau.
Đợi mọi người giải tán, Lý Kỳ đi tới phòng bếp, gặp mấy người Ngô Tiểu Lục đang thảo luận cuộc chiến Xích Bích, trong lòng liền tức giận.
Vài tên này, việc thì không làm, còn dám chạy ra bên ngoài nghe chuyện xưa.
Liền ập xuống một trầu mắng mỏ.
Mấy người Ngô Tiểu Lục tự nhiên không dám tranh luận, chỉ biết cúi đầu nghe giáo huấn, một bộ sẽ lập tức sửa đổi.
Đi ra phòng bếp, Lý Kỳ tính toán tới phòng nghỉ ở hậu viện nghỉ ngơi một lúc.
Bỗng có người ở đằng sau vỗ vai hắn.
Quay đầun hìn, thấy là Bạch Thiển Dạ, cười hỏi:
– Thất Nương, muội trên đó lâu vậy? Phu nhân không xuống cùng à?
Bạch Thiển Dạ cười hì hì đáp:
– Phu nhân trở về Tần phủ rồi.
– Phu nhân đúng thật là, đã đến muộn rồi còn về sớm.
Lý Kỳ oán giận nói.
Bạch Thiển Dạ hơi bĩu môi, bỗng hỏi:
– Đúng rồi, nếu Lý đại ca là Quan Vân Trường, huynh sẽ làm thế nào?
– Muội nói xem ta sẽ làm thế nào?
Lý Kỳ hỏi ngược lại.
Bạch Thiển Dạ ngửa đầu suy nghĩ:
– Muội đoán huynh căn bản sẽ không xuất hiện.
Lúc Chư Cát quân sư phái binh bày trận, huynh sẽ trốn một bên không lên tiếng, càng sẽ không tiến lên chờ lệnh.
Lý Kỳ sững sờ, thở dài:
– Thất Nương, xem ra cả đời này của ta không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của muội rồi.
Bạch Thiển Dạ đỏ mặt:
– Huynh lại nói bậy nói bạ gì đó.
Phải là muội không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của huynh thì có.
– Như nhau, như nhau.
Lý Kỳ cười ha hả.
Bạch Thiển Dạ lườm hắn một cái, nói:
– Huynh đi nghỉ đi, kể chuyện lâu như vậy, chắc cũng mệt mỏi rồi.
Lý Kỳ cười hắc hắc:
– Nếu không chúng ta cùng một chỗ.
Bạch Thiển Dạ vừa nghe, mặt liền đỏ tới mang tai, trừng hắn một cái, không nói hai lời, liền xoay người rời đi.
Buổi tối.
Thực khách tới chỉ tăng chứ không giảm.
Qua Xích Bích, là tới với Chư Cát Lượng ba lần chọc tức Chu Du.
Đây không thể nghi ngờ là một hồi đùa giỡn khiến người ta rơi lệ.
Dù La đại sư đã miêu tả Chư Cát Lượng theo phe chính, mà hạ thấp Chu Du thành hạng người có lòng dạ nhỏ hẹp.
Nhưng Lý Kỳ lại cho rằng, nam nhân như vậy mới càng mị lực.
Dù sao Chu Du trong lịch sử thực sự quá hoàn mỹ.
Hoàn mỹ tới mức khiến người ta cảm thấy có chút giả dối.
Đẹp trai, biết lãnh binh đánh trận, cầm kỳ thư họa mọi thứ thông.
Khiến cho mọi người phẫn nộ nhất, chính là trong nhà y còn có một lão bà tướng mạo đẹp như hoa.
Loại nam nhân này quả thực chính là nhân thần công phẫn.
Khi Lý Kỳ nói tới trước khi Chu Du chết, mang theo sự không cam lòng, dùng hết một hơi, hô lên câu cuối cùng ‘Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng’, ngoại trừ fan trung thành với với Chư Cát Lượng là Cao nha nội vỗ tay khen hay ra, những người còn lại đều ảm đạm rơi lệ.
Có vài vị nữ tiểu nhị càng che mặt khóc nức nở.
Tám chữ vô cùng đơn giản này, lại mang theo rất nhiều cảm xúc.
Càng khiến Chu Du trong Tam Quốc Diễn Nghĩa mang theo một phần bi tình.
Đang lúc mọi người cảm thấy tiếc hận, chợt nghe lầu ba vang lên một Tranh.
Sau đó là một tiếng ca như âm thanh của tự nhiên truyền tới.
Đã mờ rồi ánh kiếm ánh đao
Lùi xa rồi tiếng loa tiếng trống
Vẫn rõ ràng sống động
Bao gương mặt anh hùng
Con đường xưa ngập trong cát bụi
Thành quách xưa hóa thành hoang tàn
Năm tháng oai hùng thành lịch sử
Bao chiến công tên tuổi còn vang
….
Bài hát này thực sự vừa đúng với tâm trạng bi phẫn của Chu Du, cũng càng dệt hao trên gấm lên câu chuyện.
Một khúc hát xong.
Đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh.
Lý Kỳ đứng ngây như phỗng ở lầu hai, hai mắt đã bắt đầu toát ra lửa.
Bài hát này, hắn quá rõ ràng.
Chính là khúc cuối của Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Trên đời này, ngoại trừ hắn ra, cũng chỉ có một mình Quý Hồng Nô biết hát.
Hơn nữa thanh âm của Quý Hồng Nô, hắn đã quen không thể quen hơn.
Không cần phải nói, người hát chính là Quý Hồng Nô.
Nhưng Lý Kỳ nghĩ mãi không ra, vì sao Quý Hồng Nô lại chợt xuất hiện ở Túy Tiên Cư.
Qua một hồi lâu, đám đông mới bộc phát tiếng hoan hô mãnh liệt.
Tiếng vỗ tay vang lên thật lâu không dứt.
Đây có thể coi là cao trào của buổi kể chuyện hôm nay.
– Hồng nương tử.
Cao nha nội chợt hét lên một tiếng, chạy vội vàng lên lầu hai.
Hồng Thiên Cửu cũng phản ứng tới, hưng phấn chạy theo.
Lý Kỳ giật nảy mình, muốn ngăn cản, nhưng Cao nha nội chạy vượt qua.
Trong lòng không ngừng kêu khổ, vội vàng đuổi theo.
Cao nha nội theo tiếng ca tìm tới nhã gian của người hát, đẩy mạnh cửa một cái, chỉ thấy bên trong có bốn người.
Tần phu nhân và Bạch Thiển Dạ ngồi bên cái bàn, mặt khác còn có một nha hoàn, và một gã tiểu nhị có da mặt trắng nõn đang cúi đầu đứng phía sau Bạch Thiển Dạ và Tần phu nhân.
Cao nha nội quét mắt, không nhìn thấy nữ nhân mà Lý Kỳ miêu tả, vội hỏi:
– Phu nhân, người vừa nãy hát có phải là Hồng nương tử?
Tần phu nhân hơi nhíu mày:
– Là thì thế nào?
– Vậy nàng ấy đang ở đâu?
Cao nha nội sốt ruột tới mức sắp nhảy lên.
Bạch Thiển Dạ đột nhiên nói:
– Hồng nương tử vừa hát xong liền rời đi rồi.
– Đi rồi?
Cao nha nội sững sờ, hướng Tiểu Cửu hỏi:
– Vừa rồi ngươi có thấy nữ nhân nào không?
Hồng Thiên Cửu không hiểu ra sao, lắc đầu:
– Đệ không chú ý.
Vừa nãy cậu ta nghe đến ngây người, sao có thể chú ý nhiều như vậy.
– Đuổi theo.
Cao nha nội ném một câu đơn giản, liền vội vàng chạy xuống lầu.
Hồng Thiên Cửu và vài tay hạ nhân cũng vội vàng chạy theo.
Bọn họ vừa đi, Lý Kỳ liền mang theo vẻ mặt tức giận đi vào.
Người tiểu nhị đứng ở một góc, vừa thấy Lý Kỳ tới, ngẩng đầu, sợ hãi nói:
– Lý đại ca, xin lỗi huynh, muội…
Tiểu nhị kia chính là Quý Hồng Nô.
– Hồng Nô, muội chớ sợ.
Tần phu nhân lại hướng Lý Kỳ, nói:
– Lý Kỳ, ngươi đừng trách Hồng Nô, là ta kéo muội ấy tới.
Lý Kỳ hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói:
– Khoản sổ sách này, đợi tí nữa ta lại tính với ba người.
Hồng Nô, cô lập tức rời đi từ cửa sau.
Ta sẽ sai người tiếp ứng cô.
– Vì sao? Đám người nha nội đã đi rồi, huynh còn lo lắng chuyện gì?
Bạch Thiển Dạ kinh ngạc hỏi.
– Thất Nương, chút thủ đoạn kia của muội có thể giấu diếm được Cao nha nội.
Nhưng tiểu tử Thiên Cửu kia tinh ranh vô cùng.
Ta thấy qua không được lâu, cậu ta sẽ tỉnh ngộ.
Có tiểu nhị nào của Túy Tiên Cư mà cậu ta không biết.
Hơn nữa hai người các ngươi ở chỗ này, sao có thể để một nam nhân đứng ở bên trong.
Lý Kỳ nói xong, hướng Quý Hồng Nô:
– Hồng Nô, cô còn không mau đi.
– Vâng.
Quý Hồng Nô gật đầu, bước nhanh ra ngoài.
– Ta đi cùng với muội.
Chương 230: Gặp Lại Triệu Tĩnh
DTV-EBOOK
Tần phu nhân đứng dậy, đang chuẩn bị cùng Quý Hồng Nô đi ra ngoài, bỗng bị Lý Kỳ ngăn cản:
– Phu nhân, phu nhân không thể đi cùng nàng.
Phu nhân vừa ra ngoài, chỉ khiến người khác chú ý.
Nói xong, đưa một cái khay đặt thức ăn cho Quý Hồng Nô, dặn:
– Cô cầm theo cái khay này xuống.
Nhớ kỹ đi cửa sau.
Quý Hồng Nô chưa bao giờ thấy sắc mặt này của Lý Kỳ, đâu còn dám nhiều lời nữa, nhận lấy cái khay, liền vội vội vàng vàng đi xuống.
Lý Kỳ lại hướng Tiểu Đào, giao phó:
– Tiểu Đào, lập tức đi xuống gọi hai tiểu nhị tới cửa sau tiếp ứng Hồng Nô.
Tiểu Đào vâng một tiếng, liền rời đi.
Quả nhiên, Quý Hồng Nô vừa đi không lâu, đám người Cao nha nội đã trở lại.
Bọn họ không thấy bóng dáng của gã tiểu nhị kia đâu, trong lòng hô to bị lừa.
Nhưng bọn họ cũng không dám đắc tội Bạch Thiển Dạ, chỉ có thể ôm hận mà về.
Sự tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt của Cao nha nội và Hồng Thiên Cửu.
Đợi bọn họ đi rồi, Lý Kỳ mới thở phào một tiếng.
– Lý đại ca, thực xin lỗi huynh, là muội tự cho mình là thông minh.
Bạch Thiển Dạ cúi đầu, nhỏ giọng nói.
– Thôi, thôi.
Lý Kỳ phất tay, hướng Tần phu nhân nói:
– Phu nhân, hiện tai ta chưa cho Hồng Nô tới Túy Tiên Cư, là có nguyên nhân của ta.
Cũng không phải là vì giận dỗi phu nhân.
Ta vất vả như vậy dạy nàng ấy ca hát là vì cái gì? Còn không phải vì có thể khiến nàng ấy trở thành đệ nhất ca kỹ của thành Biện Kinh sao? Cũng vì Túy Tiên Cư của chúng ta mà suy nghĩ.
Phu nhân không hiểu ta,không sao, nhưng phu nhân lại…
Nói tới đây, hắn hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.
Đang ở trước mặt Bạch Thiển Dạ, hắn cũng không muốn khiến Tần phu nhân khó xử.
– Phu nhân nên quay về sớm xem Hồng Nô đi.
Cô nàng đó, chỉ thích suy nghĩ miên man.
Vừa nãy ngữ khí của ta có khả năng đã hù dọa nàng ấy.
Phu nhân trở về nói rằng ta không trách nàng ấy, nên nàng ấy không cần suy nghĩ quá nhiều.
Đợi tí nữa ta trở về sẽ giải thích thêm.
Hiện tại Tần phu nhân cũng mơ hồ cảm thấy mình làm việc này thật lỗ mãng.
Lại hồi tưởng tới lời nói và hành động của mình hôm nay, thật không giống như mình hồi trước.
Trong lòng cười khổ, gật đầu nói:
– Vậy được rồi, ta quay về trước xem muội ấy thế nào.
Lý Kỳ gật đầu, lại hướng Bạch Thiển Dạ nói:
– Thất Nương, đã muộn rồi, muội cũng về sớm đi.
Bạch Thiển Dạ gật đầu:
– Vậy muội đi trước đây.
– Ừ.
Đợi mọi người đi hết, Lý Kỳ mới than nhẹ một tiếng.
Sở dĩ hắn không cho phép Quý Hồng Nô tới Túy Tiên Cư, không phải vì lo lắng Cao nha nội.
Dù sao Tần phu nhân và Bạch Thiển Dạ cũng không phải ngồi không.
Chỉ là hắn không đánh một trận chiến mà không có chuẩn bị sẵn.
Hắn thích dựa theo đúng kế hoạch của mình rồi làm.
Còn chưa chuẩn bị đầy đủ, hắn nhất định sẽ không để Quý Hồng Nô xuất đầu lộ diện.
May mà đêm nay Quý Hồng Nô hát vừa đúng, coi như một lần tuyên truyền đầu tiên.
Nhưng còn chưa đạt tới mức oanh động như hắn mong muốn.
Lý Kỳ ngồi trong nhã gian một lúc, mới đứng dậy rời đi.
Nhưng vừa đi qua nhã gian Bình Bộ Thanh Vân, chợt nghe thấy một giọng nói thanh thúy vang lên từ bên trong:
– Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng, Lý huynh, Tam Quốc Diễn Nghĩa này của ngươi thật là thú vị.
Lý Kỳ quay đầu nhìn, chỉ thấy bên trong ngồi một vị công tử tuân tú, kinh ngạc nói:
– Triệu cô nương?
Người này chính là Triệu Tĩnh.
– Sao Lý huynh không vào uống một chén.
Triệu Tĩnh vươn tay ý bảo.
Lý Kỳ cười gật đầu, đi vào, ngồi đối diện với Triệu Tĩnh:
– Nói trước một câu, ta không uống rượu.
Triệu Tĩnh mỉm cười:
– Rượu Thiên Hạ Vô Song của ngươi đắt như vậy, ta cũng không nỡ bỏ tiền mời ngươi uống.
Lý Kỳ cười ha hả:
– Đúng rồi, Triệu cô nương tới đây từ bao giờ vậy?
– Trước khi ngươi kể chuyện.
Triệu Tĩnh cười nói:
– Nhắc tới cũng xảo, ngày đầu tiên ngươi kể chuyện Tam Quốc, ta vừa vặn ở chỗ này.
Về sau cơ hồ ngày nào cũng tới nghe ngươi kể chuyện.
Tam Quốc Diễn Nghĩa của ngươi quả thực là rất đặc sắc.
– Triệu cô nương quá khen.
Lý Kỳ cười cười, lại hỏi:
– Cô đã tới đây, vì sao không tới tìm ta? Ta cũng có thể có thể cho cô chút ưu đãi.
Triệu Tĩnh cười nhạt:
– Mỗi lần ngươi kể xong, liền rời đi luôn.
Ta muốn tìm ngươi, cũng không biết đi đâu mà tìm.
– Điều này cũng đúng.
Lý Kỳ gật đầu, ngượng ngùng cười nói.
Triệu Tĩnh mỉm cười, khen:
– Tên của Lý huynh có một chữ Kỳ, làm việc gì quả nhiên là vượt ngoài ý liệu của mọi người.
Chư Cát Thánh Nhân giống như con rồng ở ẩn, là vì chờ đợi một vị minh chủ.
Mà Lý huynh trốn ở trong phòng bếp, chỉ là vì muốn nhàn nhã.
So sánh đôi bên, Lý huynh vẫn hơn chút.
Oa, sao yêu tinh họ Triệu này lại hiểu mình vậy?
– Cô đừng nói linh tinh.
Lý Kỳ vội sửa lại:
– Ta cũng không dám so sánh với Chư Cát Thánh Nhân.
Triệu Tĩnh lắc đầu, nghiêm mặt nói:
– Lý huynh, thứ cho ta nói nhiều, ta thủy chung cho rằng ngươi nên đi thi lấy công danh, ra sức vì nước, mới là khát vọng nên có của một người nam nhân.
Lại là chiêu này?
Lý Kỳ âm thầm đổ mồ hôi, cười khổ nói:
– Triệu cô nương, ta phải nói thật cho cô biết, không phải là ta không muốn đi thi.
Mà căn bản là thi chắc chắn sẽ không đậu.
Cô cũng nhìn thấy chữ ta ghi trên tấm gỗ kia rồi đấy.
Giám khảo vừa nhìn chữ thôi, liệu có hứng thú xem tiếp nội dung không?
Triệu Tĩnh sững sờ, lắc đầu nói:
– Phàm những người đại tài, thường không câu nệ tiểu tiết.
Chữ viết kém thì có ngại gì? Cho dù nguơi thi không đậu, cũng có thể đền đáp triều đình.
Cái cô nàng này, thật đúng là dầu muối không vào.
Lý Kỳ ngây người, cười khổ nói:
– Triệu cô nương, vì sao cô lại coi trọng một đầu bếp như ta vậy?
– Đầu bếp thì thế nào?
Lông mày Triệu Tĩnh giương lên:
– Thử hỏi những đại anh hùng như Chư Cát Thánh Nhân, Hàn Tín, Tiêu Hà, Quan Vũ, Trương Phi, có người nào xuất thân từ danh môn vọng tộc không? Ngươi cần gì phải để ý tới thân phận của bản thân?
Đổ mồ hôi! Cho tới bây giờ lão tử chưa từng xấu hổ với thân phận của mình.
Mà luôn cảm thấy vẻ vang với nghề đầu bếp.
Lý Kỳ nhất thời nghẹn lời.
Hắn tới Bắc Tống lâu như vậy, còn chưa thấy ai để mắt tới hắn như cô nàng này.
Cho nên có chút không kịp phản ứng.
Tuy nhiên, đối với triều đình nhà Tống, hắn đã mất đi sự tin tưởng, điểm này rất khó để thay đổi.
Triệu Tĩnh thấy Lý Kỳ lặng lẽ không đáp, lại nói tiếp:
– Lý huynh chớ trách, ta cũng chỉ là cảm xúc mà nói thôi, chứ không có ý gì khác.
Có câu ‘Mỗi người có chí riêng’.
Mặc dù Lý huynh chỉ là một đầu bếp.
Nhưng ta tin rằng, sớm muộn có một ngày Lý huynh sẽ trở thành đệ nhất trù của Đại Tống.
Lý Kỳ sững sờ, chắp tay cười nói:
– Vậy thì đa tạ cát ngôn của Triệu cô nương.
Triệu Tĩnh mỉm cười, sau đó đứng lên:
– Sắc trời đã tối, Triệu Tĩnh cũng nên cáo từ.
– À, vậy thì Triệu cô nương đi thong thả.
Lý Kỳ sững sờ, vội vàng đứng lên.
Triệu Tĩnh gật đầu, sau đó dẫn theo tùy tùng rời đi.
Chỉ nghe nàng than nhẹ một tiếng:
– Hưng vong ai định?
Ai định?
Lý Kỳ lắc đầu, tự nhủ, ít nhất không phải là Chu Công Cẩn.
Vừa mới xuống lầu, các thực khách đều vây quanh, hỏi han xem nữ tử vừa ca hát là người phương nào.
Lý Kỳ không nói kỹ càng, mà chỉ nói là bà con xa của Tần phu nhân.
Đợi Lý Kỳ trở lại Tần phu nhân, Quý Hồng Nô vẫn còn đang chờ hắn.
Mặc kệ phía trước Tần phu nhân đã an ủi nàng như thế nào, nàng vẫn kiên trì đợi Lý Kỳ về.
Đầu tiên Lý Kỳ bảo nàng kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Thì ra tất cả đều là chủ ý của Bạch Thiển Dạ.
Tuy nhiên Bạch Thiển Dạ vốn chỉ muốn dẫn Quý Hồng Nô tới nghe chuyện.
Ai mà ngờ Quý Hồng Nô nghe thấy Chu Du chết, đau lòng suýt nữa rơi nước mắt.
Lại thấy trong nhã gian có một cây đàn cầm, liền kìm lòng không được đánh đàn ca hát.
Lại nói tiếp, điều này cũng phải trách Lý Kỳ.
Nếu không phải do hắn bố trí mấy gian kia quá trang nhã.
Mỗi gian đặt một cây đàn cầm, thì cũng không phát sinh chuyện ngoài bất ngờ như vậy.
“Chóng mặt, thì ra nàng ta hát vì Chu Công Cẩn.”
Lý Kỳ biết được đầu đuôi câu chuyện, trong lòng dở khóc dở cười, nói:
– Hồng Nô, cô yêu thích Chu Công Cẩn kia vậy sao?
Quý Hồng Nô gật đầu, lại lắc đầu, hốc mắt đỏ lên:
– Hai vợ chồng Chu Công Cẩn ân ái như vậy.
Nếu như ông ấy chết, lưu lại người vợ lẻ loi một mình, chẳng phải rất đáng thương? Lý đại ca, vì sao huynh lại khiến Chu Công Cẩn chết.
Vậy Tiểu Kiều tỷ tỷ về sao thế nào?
Tần phu nhân nghe xong, trong mắt cũng hiện lên vẻ sầu bi.
Đổ mồ hồi! Người khác tiếc hận đều là tài năng của Chu Du.
Các ngươi lại nghĩ tới Tiểu Kiều, đây là lý lẽ gì vậy? May mà ta chưa kể chuyện Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài.
Bằng không các ngươi chẳng khóc đến chết đi sống lại.
Lý Kỳ nghe mà ngây người, đầu đầy mồ hôi, ngượng ngùng nói:
– Điều này…Đây chỉ là chuyện xưa mà thôi.
Còn Tiểu Kiều ấy à, ta cũng không rõ ràng lắm.
Hồng Nô, cô đừng suy nghĩ nhiều quá, sớm về nghỉ ngơi đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thức Tỉnh Hình Xăm [Dịch] Thức Tỉnh Hình Xăm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Thuc-Tinh-Hinh-Xam-Audio.jpg)

![[Dịch] Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần [Dịch] Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thi-Ra-Ta-La-Tuyet-The-Vo-Than-Audio-Truyen.jpg)



