Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 116 : Vô danh (c1151-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1151
Nhưng vì thần huyết, đổi chút tự do ấy vẫn đáng giá, nếu không thì chẳng biết đến ngày tháng năm nào mới nó mới có thể lột xác thành công, thậm chí có khả năng còn lột xác thất bại, thân tử hồn diệt.
– Băng Phượng, Hỏa Hoàng, ta quyết định sẽ ở lại, các ngươi nói với hắn một tiếng, ta, ta có chút sợ hắn.
Trong Hỏa Hoàng điện, Khổng Tước lắp bắp nói ra dự định của mình.
Băng Phượng, Hỏa Hoàng nghe xong thì vui vẻ bay lên.
– Quá tốt rồi!- Khổng Tước tỷ tỷ, rốt cục ngươi cũng nghĩ thông suốt.
Hai tên ngốc kia sướng đến mức phát rồ, có thêm Khổng Tước, ba kẻ thuộc Phượng Hoàng tộc, xem như lực lượng của bọn họ lại lớn mạnh thêm một phần, đáng tiếc nó đến tìm mấy vị đồng tộc còn lại, không ai chịu tới.
– Đúng rồi, chúng ta quên nói cho chủ nhân biết, chúng ta phát hiện ra chỗ đó.
Hỏa Hoàng đột nhiên kinh ngạc kêu lên một tiếng, hình như vừa nhớ ra điều gì đó.
Băng Phượng cũng nghĩ tới chuyện này, lập tức nói:- Mau nói cho chủ nhân, lúc chúng ta quay về đi ngang qua chỗ kia, phát hiện có điểm không bình thường.
Khổng Tước ở bên cạnh lập tức trở nên nghiêm túc, nhẹ nhàng nói:- Hình như chỗ đó ẩn giấu nguy hiểm rất lớn, hơn nữa bên trong còn có một cỗ khí tức thần vật, cảm nhận của ta tuyệt đối không sai, nhất định ở chỗ đó có thần vật sắp xuất thế.
Khổng Tước có một loại thiên phú, có cảm ứng nhạy cảm trời sinh đối với thần vật, có thể phát hiện ra được đa số thần vật hoặc là bảo vật trên đời này.
Tóm lại, là Khổng Tước thì sẽ có loại thiên phú và năng lực này.
– Đi, lập tức đi nói cho chủ nhân.
Tính tình của Hỏa Hoàng tương đối nôn nóng, nghĩ tới điều này nó lập tức vỗ cánh bay ra khỏi Hỏa Hoàng điện, hóa thành một tia lửa hướng về phía chủ điện của Cổ Trần nhanh chóng bay đến.
Băng Phượng ở phía sau bất đắc dĩ, đành phải bay theo, còn Khổng Tước thì chần chừ một chút, cuối cùng vẫn vỗ cánh, ánh sáng ba màu quấn quanh người lập tức bay vào trong Thanh Đồng đại điện.
Cổ Trần đang ở bên trong, lúc này, hắn đang chuẩn bị tu luyện, sửa sang lại tất cả năng lực của mình một phen.
– Chủ nhân, chủ nhân! Lúc hắn đang nghĩ ngợi, đột nhiên một đạo hỏa quang từ bên ngoài đại điện bay tới, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một con Hỏa Hoàng bay múa xoay quanh hắn, vung vẩy ra chút ánh lửa.
Vèo!Ngay sau đó, phía sau Hỏa Hoàng là một đạo bạch quang xông tới, một luồng khí lạnh ập vào mặt, người tới chính là Băng Phượng.
Sau cùng một đạo tam sắc quang mang, chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, khi xuất hiện đã bay vào trong đại điện, tam sắc Khổng Tước yên lặng đập cánh phiêu phù giữa không trung, nhìn rất dịu dàng.
Cổ Trần kinh ngạc nhìn ba tên tiểu gia hỏa, sao đột nhiên bọn nó lại tới đây?- Các ngươi có việc gì?Hắn tò mò hỏi một câu.
Ba tên tiểu gia hỏa Hỏa Hoàng, Băng Phượng, Khổng Tước cùng nhau gật đầu.
– Chủ nhân, khi chúng ta quay về, đi ngang qua một chỗ, đã phát hiện ra một bí mật kinh người.
Hỏa Hoàng không nhịn được mở miệng đầu tiên, một năm một mười bắt đầu kể ra khi bọn nó quay về phát hiện ra chỗ kia như thế nào.
Bọn nó phát hiện ra một bí mật kinh người.
Ầm! Đúng vào lúc này, đại điện đột nhiên chấn động, dường như cả thiên địa đều đang run rẩy, khiến Cổ Trần giật mình đứng phắt dậy.
– Đã xảy ra chuyện gì?Cổ Trần kinh nghi nhìn ra ngoài đại điện, cảm thấy khắp nơi đều đang run rẩy kịch liệt, càng ngày càng mạnh hơn, giống như một trận động đất đột nhiên xuất hiện.
– Thần vật xuất thế.
Khổng Tước đột nhiên kinh ngạc kêu lên, khiến Cổ Trần giật mình.
Có thần vật xuất thế!Ầm!Một tiếng chấn động vang vọng đất trời, giống như trời long đất lở.
Ở nơi xa, một tia hào quang ngút trời xuyên thủng tầng mây, tạo thành quang trụ đáng sợ một lúc lâu sau vẫn không tắt, kinh động đến sinh linh khắp mọi nơi.
Dường như cả thế giới đều đang run rẩy, quang trụ cường đại kia cách mấy chục vạn trượng đều có thể trông thấy.
– Đó là! Thần vật xuất thế!- Có thần vật xuất thế!- Tại Mai Cốt Chi Địa!Gần như chỉ trong tích tắc, cường giả khắp nơi ào ào rung động, bọn họ đều trông thấy được cột sáng ngút trời kia, chấn động cường đại đã tạo ra thiên tượng.
Dựa theo thiên tượng xuất hiện, đám sinh linh cường đại đều giật mình tỉnh lại, lập tức nhận ra được đó là một loại thiên tượng dấu hiệu của thần vật xuất thế.
Quang mang vô tận tạo thành quang trụ, nối liền trời đất, một lúc lâu sau vẫn không tắt, cột sáng ấy kinh động đến cường giả khắp mọi nơi, khiến bọn họ ào ào lao đến chỗ đó.
– Thần vật xuất thế, nhất định phải đoạt được!.
Chương 1152
Rất nhiều cường giả nghe thấy tin tức ấy đều bắt đầu hành động, bách tộc trong Thánh Vực cũng sôi trào, từng bóng người cường đại bay lên không trung, có cả cường giả xé rách hư không tiến về phía bên kia.
Thánh Tử, Thánh Nữ, Thần Tử, Thần Nữ, thiên kiêu các tộc, yêu nghiệt của các thế lực đều nhốn nháo xuất thế, cả cường giả thế hệ trước cũng xuất hiện.
Trong Đại Sơn Vân Trạch, có khí tức đáng sợ phát ra, vô số sinh linh bị khí tức khủng bố ấy kinh động, ào ào chạy tới.
Thần vật, khiên vô số sinh linh và cường giả đều động tâm, ai cũng muốn đoạt được.
Lúc này, trên không trung trong Hoang Cổ thành, chân Cổ Trần đạp trên hư không nhìn về phía quang trụ ngút trời kia, sắc mặt có một tia ngưng trọng, động tĩnh lớn như vậy tất nhiên sẽ dẫn tới vô số sinh linh và cường giả đến đó.
– Chủ nhân, thần vật xuất thế rồi.
Bên cạnh, hai con Phượng Hoàng một băng một hỏa đang bay quanh, lộ ra vẻ sốt ruột.
Hỏa Hoàng vội vàng nói:Có thể tạo ra dị tượng như thế, thần vật kia nhất định rất khó lường, chủ nhân, mau đi thôi, nếu chậm chân thì sẽ không có cơ hội.
– Đúng đó, chủ nhân, chúng ta mau đi thôi.
Băng Phượng cũng vội vàng nói.
Bên dưới, một con Mặc Kỳ Lân đạp trên tường vân bay lên giữa không trung, nó kinh hãi nhìn về phía quang trụ ngút trời kia, lộ ra ánh mắt nóng bỏng.
– Nhân Hoàng, thần vật đã xuất thế, khiến cường giả các tộc đều động tâm, nhất định sẽ có vô số cường giả đến đó, vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.
Mặc Kỳ Lân nhắc nhở một câu.
Khổng Tước đang bay múa ở bên cạnh cũng nói:- Ta cảm nhận được, cỗ khí tức kia vô cùng đáng sợ, còn có một cỗ lệnh khí tức khác khiến ta hoảng sợ, như thần như ma.
– Như thần như ma?Cổ Trần kinh ngạc nhìn nó.
Năng lực của con Khổng Tước này không tệ, vậy mà lại có thể cảm ứng được khí tức ở nơi đó, thần vật đã xuất thế, nhất định kèm theo người thủ hộ đáng sợ.
Còn có cường giả khắp nơi chạy đến tranh đoạt, chắc chắn phải trải qua một trận tranh đoạt huyết tinh tàn khốc, cường giả ấy mới có thể thu được kiện thần vật kia.
Thậm chí Cổ Trần còn nghi ngờ, Thiên Nhân các tộc có phải cũng xuất hiện hay không.
Vù!Lúc hắn đang nghĩ ngợi, đột nhiên một tiếng xé gió từ phía Sơn Hải thành truyền đến, một luồng hơi lạnh cuốn tới, chỉ trong chớp mắt đã đi tới trước mặt Cổ Trần.
Băng tuyết ngập trời bay xuống, một bóng người duyên dáng đạp trên băng tuyết đi tới.
– Mỹ Đỗ Toa?Cổ Trần bất ngờ, nhìn nàng một cái, không ngờ nàng cũng bị kinh động ra ngoài.
Mỹ Đỗ Toa tới gần, đầu tiên là kinh ngạc nhìn Hàn Băng Phượng Hoàng đang đứng trên vai Cổ Trần, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
– Băng Phượng?Giọng nói lạnh lùng của nàng truyền đến, khiến Băng Phượng bừng tỉnh.
Mỹ Đỗ Toa, Băng Phượng, cả hai đều mang Hàn Băng thuộc tính, một cỗ hàn khí tràn ngập, bông tuyết như lông ngỗng phiêu đãng khắp nơi.
Hai người mắt lớn mắt nhỏ trừng nhau, Băng Phượng cảm nhận được khí tức quy tắc hàn băng trên người Mỹ Đỗ Toa, bị hấp dẫn sâu sắc.
Còn Mỹ Đỗ Toa, ánh mắt đầu nhiên nhìn thấy con Hàn Băng Phượng Hoàng kia nàng đã thích, càng nhìn càng thích hơn.
– Ngươi, có bằng lòng theo ta tu hành không?Mỹ Đỗ Toa thẳng thắn dứt khoát, vậy mà lại đào góc tường của Cổ Trần ngay trước mặt hắn.
Cổ Trần trợn trắng mắt, nhưng không nói gì, chỉ là yên lặng nhìn Băng Phượng và Mỹ Đỗ Toa.
– Xin lỗi, ta có chủ nhân rồi.
Ánh mắt Băng Phượng lóe lên có chút động tâm, nhưng một khắc sau nó lại lắc đầu từ chối.
Nói xong nó nhìn Cổ Trần, cất cao giọng nói:- Chủ nhân, ta có thể tu hành với nàng ấy một khoảng thời gian không?- Đương nhiên rồi, từ xưa tới nay chưa từng có ai hạn chế sự tự do của ngươi, thật ra ngươi đi theo bên người nàng, ngược lại sẽ càng tốt hơn đối với chuyện tu hành của ngươi, chỉ là, ta cảm thấy hàn băng dù sao cũng chỉ là một khía cạnh.
Cổ Trần vừa cười vừa nói, giọng nói chuyển sang nhắc nhở:- Vạn pháp khác đường, băng và hỏa dung hợp, mới có thể diễn hóa m Dương đại đạo, tương lai mới có thể tiến càng xa hơn.
– Chủ nhân, ta hiểu rồi.
Băng Phượng đột nhiên bừng tỉnh, ý nghĩ trong lòng kia lập tức bị dập tắt.
Cổ Trần nói không sai, hàn băng chỉ là một thuộc tính duy nhất, băng và hỏa, tương đương với âm và dương, chỉ có lĩnh hội ra băng và hỏa đến mức cực hạn, mới có thể m Dương tương hợp, thành tựu càng cao.
Mỹ Đỗ Toa nghe thấy thế cũng hiểu được đôi chút, ánh mắt nhìn về phía Băng Phượng mang theo một tia tiếc nuối, nhưng nếu người ta đã không nguyện ý thì nàng cũng không nói nhiều lời, chỉ là có chút đáng tiếc.
– Ngươi đến đây, là vì thần vật kia à?Cổ Trần nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa hỏi.
.
Chương 1153
Người kia nhẹ nhàng gật đầu, nàng ngước mắt nhìn về phía đạo quang trụ ngút trời kia, ánh mắt nóng rực, vị Thâm Hải Nữ hoàng hàn băng lạnh thấu xương này cũng bị thần vật hấp dẫn.
Cổ Trần nhìn về nơi xa, trầm ngâm nói:- Thần vật xuất thế tạo ra động tĩnh quá lớn, ta đoán lần này cường giả thậm chí Thiên Nhân ở khắp mọi nơi đều sẽ xuất hiện, chuyến này hung hiểm vạn phần, Băng Phượng, Hỏa Hoàng, Tiểu Mặc, ba người các ngươi không nên đi.
– Được rồi!Băng Phượng có chút mất hứng, dù sao thần vật xuất thế, chỉ có thể xem không thể đi khiến nó có chút khó chịu, nhưng không phải oán trách Cổ Trần vì không cho nó đi.
– Ta mới không thèm đi!Mặc Kỳ Lân trực tiếp lắc đầu nói:- Thần vật xuất thế bậc này, tất nhiên sẽ dẫn tới Thiên Nhân, lão quái vật khắp nơi đều ra ngoài.
– Thánh Nhân không xuất hiện, những lão quái vật kia đều đã một chân đạp vào Thánh Kính, còn một đám chính là không chịu đạp vào Thánh Kính, sợ hãi thánh chiến.
Mặc Kỳ Lân mang vẻ mặt khiếp sợ nói, trong lòng nó hiểu rất rõ, tràng diện bậc này không phải nó có thể tham dự vào, mặc dù thần vật tốt thật, nhưng tính mạng còn trân quý hơn.
– Ta cũng không đi.
Hỏa Hoàng lắc đầu, khẽ cười nói:- Ta có di hài của Phượng Hoàng vậy là đủ rồi, không hy vọng xa vời đi tranh đoạt loại thần vật gây ra động tĩnh quá lớn này.
– Hơn nữa, bên cạnh thần vật kiểu này, chắc chắn có thứ đáng sợ thủ hộ, Thánh Nhân cũng chưa chắc đã có thể lấy được.
Hỏa Hoàng vô cùng tỉnh táo, nhận ra được điểm mấu chốt, ngươi muốn lấy được thần vật còn phải xem năng lực đến mức nào, thần vật không phải thứ cứ cướp được là được.
Ngươi phải có đủ thực lực để đảm bảo không bị người khác cướp mất thần vật, hơn nữa còn phải đối kháng với cường giả, một số lão quái vật khắp nơi, chỉ nghĩ một chút thôi đã khiến người ta cảm thấy tê cả da đầu.
– Người ta chỉ muốn đi chơi thôi.
Băng Phượng nhỏ giọng nói thầm một câu.
Thật ra nó chỉ muốn đi tham gia náo nhiệt, nhưng xem ra không có cơ hội rồi, chỗ đó vạn phần hung hiểm, cường giả tụ tập, rất dễ xảy ra chuyện.
– Khổng Tước, ngươi có thể cảm ứng được vị trí cụ thể của thần vật không?Ánh mắt Cổ Trần nhìn thẳng vào người Khổng Tước vẫn luôn yên lặng không nói gì, nhìn dáng vẻ rất ngoan ngoãn.
Nghe thấy Cổ Trần đột nhiên hỏi, nó giật mình, cúi đầu nhỏ giọng nói:- Có thể! Có thể cảm ứng được, chỉ có điều không quá rõ ràng, mơ mơ hồ hồ, hình như có cỗ khí tức đáng sợ đang ngăn cản.
– Vậy là tốt rồiHai mắt Cổ Trần sáng lên.
Hắn cười nói:- Khổng Tước, ngươi đi cùng với ta, yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của ngươi, sẽ không để ngươi phải chịu một chút thương tổn nào.
– Để! Để ta đi cùng?Khổng Tước kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh nó đã kịp thời phản ứng lại, Cổ Trần làm vậy là muốn dựa vào năng lực đặc biệt của Khổng Tước, để tìm ra thần vật, cướp được thần vật đầu tiên.
– Được.
Khổng Tước nhẹ nhàng đồng ý một tiếng.
Hai mắt Mỹ Đỗ Toa sáng lên, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, nhìn Băng Phượng một chút, lại nhìn Hỏa Hoàng một chút, sau đó là Khổng Tước, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Cổ Trần.
Gia hỏa này, lừa được ba con Phượng Hoàng này từ đâu vậy? Ngoài Hỏa Hoàng là Phượng Hoàng thuần huyết ra, Băng Phượng và Khổng Tước đều là loại biến dị của Phượng Hoàng tộc.
Nói thật, Mỹ Đỗ Toa cũng có chút hâm mộ vì Cổ Trần có được hai con Phượng Hoàng tộc biến dị Băng Phượng và Khổng Tước, còn có cả một con Hỏa Phượng Hoàng thuần huyết nữa.
Còn cả một con Mặc Kỳ Lân loại biến dị, được rồi, đột nhiên nàng phát hiện ra bên cạnh Cổ Trần vậy mà lại có nhiều tọa kỵ tốt như vậy, khiến trong lòng nàng có chút ghen ghét.
Cảm nhận được ánh mắt kia của Mỹ Đỗ Toa, Cổ Trần hơi sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra, nàng đang hâm mộ hắn có ba con Phượng Hoàng, một con Kỳ Lân đây mà.
– Băng Phượng, Hỏa Hoàng, các ngươi đi theo Mỹ Đỗ Toa một khoảng thời gian đi, để nàng dạy các ngươi lĩnh ngộ quy tắc hàn băng, băng hỏa đồng thể, hiểu thấu đáo âm dương.
Cổ Trần đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, hắn lập tức mở miệng nói một câu khiến Băng Phượng và Mỹ Đỗ Toa đều bất ngờ.
Nếu như lực lượng của hai bên đều cùng một nguồn gốc, vậy thì tội gì không để chúng nó đi học hỏi thêm kinh nghiệm, thực lực Băng Phượng càng cường đại đối với hắn càng tốt hơn, còn Mỹ Đỗ Toa nếu như nàng có thể tiến thêm một bước nữa thật ra đối với hắn cũng có chỗ tốt.
Dù sao cả hai đã là minh hữu rồi, nàng cường đại tất nhiên hắn sẽ không thiếu chỗ tốt.
– Đa tạ.
Mỹ Đỗ Toa mừng rỡ nhìn Cổ Trần, khẽ gật đầu nói cảm ơn.
Cổ Trần nhìn nàng, hỏi:- Ngươi muốn đi tranh đoạt thần vật sao?- Ta không cần, lần này đi theo ngươi, giúp ngươi chiếm lấy thần vật.
.
Chương 1154
AaaaaaaaaaaaGiọng nói lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa khiến người ta rất bất ngờ, vậy mà nàng lại không cần thần vật?- Vậy thì đi thôi!Cổ Trần chăm chú nhìn nàng một lát, sau đó quay người xé rách hư không, đưa Mỹ Đỗ Toa và Khổng Tước theo cùng nhau biến mất ngay tại chỗ.
Thần vật, Cổ Trần nhất định phải lấy được!Quang trụ chọc trời kia một lúc lâu sau vẫn không biến mất, thần vật hiện thế, kinh động khắp nơi.
– Chỗ này chính là Mai Cốt Chi Địa?Một bóng người mông lung hiện lên, đứng giữa bầu trời, trên người được bao phủ bởi một đám sương mù, nhìn không thấy rõ hình dáng, trên người tỏa ra một luồng khí tức khiến người ta sợ hãi.
Người này, cực kỳ cường đại, chính là một vị cường giả Thiên Nhân, có tu vi đáng sợ, sâu không lường được.
Mai Cốt Chi Địa, vô cùng hoang tàn thê lương, trên mặt đất màu đen sẫm tràn ngập khí tức khiến người ta hoảng sợ, hài cốt khắp nơi trên mặt, chồng chất đáng sợ.
Ầm!Đột nhiên, một cỗ khí tức mênh mông buông xuống, chỉ lóe lên một cái rồi biến mất.
– A! Khí tức của Diệt Ách lão quỷ, hắn cũng tới rồi.
Người này lẩm bẩm một câu, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Hắn cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại mà quen thuộc, mang theo áp bách đáng sợ, hiển nhiên người kia cũng là một vị cường giả kinh khủng, sắp hạ xuống Mai Cốt Chi Địa.
– Thần vật, bổn tọa nhất định phải đoạt được.
Bóng người mông lung kia lóe lên một cái, sau đó biến mất ngay tại chỗ, bay thẳng về phía sâu nhất trong Mai Cốt Chi Địa, ở khu vực trung tâm có một quang trụ chọc trời.
Chỗ đó cũng là nơi thần vật xuất thế.
Lúc này, bên ngoài Mai Cốt Chi Địa, một nam một nữ nhanh chóng phá không bay đến, từ trên tầng mây rơi xuống, lơ lửng giữa không trung.
– Chính là chỗ này.
Mặt Cổ Trần lộ vẻ nghiêm túc, ánh mắt đảo qua đất đai hoang vu bốn phía xung quanh, bùn đất màu đỏ thẫm và hắc ám trộn lẫn vào nhau, chôn vùi vô số hài cốt.
Từng mảnh xương cốt vương vãi đầy đất, có cả những bộ hài cốt to lớn lộ ra khỏi mặt đất, lộ ra khí tức tà ác, âm lãnh dày đặc tràn ngập trong không khí.
Mày ngài của Mỹ Đỗ Toa khẽ chau lại, nói:- Mai Cốt Chi Địa, chính là một mảnh Vạn Linh cấm khu, sinh linh chết bên trong đếm không hết, bình thường người nào tiến vào ắt sẽ gặp phải vận rủi.
”- Nơi này rất quỷ dị, sinh linh tiến vào đều bị hao tổn khí vận, gặp phải tai ách, không có ngoại lệ.
Mỹ Đỗ Toa nhấn mạnh từng câu từng chữ để nhắc nhở Cổ Trần.
Cổ Trần nghe xong sắc mặt nghiêm túc trở nên càng cẩn thận hơn.
– Khí vận bị hao tổn, gặp phải tai ách?Chuyện kiểu này khiến người ta rất bất ngờ, đến cả Cổ Trần còn có chút kinh ngạc, một nơi quỷ dị như vậy, vậy mà lại có thể khiến khí vận của sinh linh bị hao tổn.
Chẳng lẽ, trong này có lực lượng đáng sợ tiêu hao khí vận sao?Nhưng cho dù nguy hiểm, vẫn có vô số người bước vào nơi này như cũ, bởi vì trong này có vô số bảo tàng, thần vật.
Hiện giờ lại có một kiện thần vật xuất thế, khiến cường giả khắp nơi ào ào tuôn ra bay đến nơi này, Cổ Trần và Mỹ Đỗ Toa cũng chỉ là một trong số đó.
– Cẩn thận, ta có cảm giác lo lắng không yên rất mạnh, khu vực hạch tâm của Mai Cốt Chi Địa, nơi đó rất nguy hiểm, bước vào chắc chắn phải chết.
Khổng Tước đột nhiên mở miệng, nó nói rất nghiêm túc:- Ta thấy, hay là đừng đi vào nữa, ta có cảm giác, bước vào bên trong chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Sắc mặt Cổ Trần và Mỹ Đỗ Toa cứng lại, nhìn con Tam sắc Khổng Tước nho nhỏ trên bờ vai, lời nó nói khiến trái tim hai người trầm xuống.
Ngược lại không phải bọn họ nghi ngờ nó nói thật hay giả, mà vì Khổng Tước có một loại trực giác nhạy bén trời sinh, có cảm ứng mãnh liệt đối với thần vật, đối với nguy hiểm càng nhạy cảm hơn.
Cho nên, nó đã nhận ra trong khu vực trung tâm Mai Cốt Chi Địa cất giấu nguy cơ khủng bố, một khi bước chân vào, kết cục sẽ là thập tử vô sinh.
Nhưng đến cũng đã đến rồi, có thể không đi vào sao?Cổ Trần không cam lòng, nhìn thần vật ngay trước mắt, mình lại ở bên ngoài không dám vào, bỏ lỡ cơ duyên.
Những người khác đều mau chóng đi vào, nếu như hắn không dám vào còn tu luyện làm gì, dứt khoát quay về ngủ một giấc đến cuối sinh mệnh là được rồi.
– Giữ vững cảnh giác, đi, cùng ta đi vào.
Sắc mặt Cổ Trần nghiêm nghị, nói xong hắn bước một bước đầu tiên vào trong Mai Cốt Chi Địa, bóng người giẫm lên hư không, một bước cất lên đạp không đi đến.
Mỹ Đỗ Toa ở bên cạnh giẫm lên sương lạnh đầy trời đi cùng, bước từng bước theo sát hắn, hai người một trái một phải tạo thành phòng bị tuyệt đối.
Trên người Cổ Trần còn có một tia ngũ sắc lôi quang quấn quanh, lực lượng thiên phạt có thể diệt trừ tất cả khí tức tà ác và các lực lượng xấu khác.
.
Chương 1155
Trên người Mỹ Đỗ Toa cps từng đạo hàn lưu màu trắng quấn quanh, hóa thành một tấm Hàn Băng Thuẫn bao phủ toàn thân, ngăn cách cơ thể với khí tức quỷ dị ở nơi này.
Vèo vèo!Đột nhiên, có hai tia sáng xẹt qua hư không trên đỉnh đầu bọn họ, chỉ trong chớp mắt đã biến mất vô ảnh vô tung.
Hai mắt Cổ Trần nheo lại, hai người vừa mới bay qua, tốc độ cực nhanh, hơn nữa còn mang đến cho hắn một loại cảm giác nguy hiểm quanh quẩn.
– Cường giả!Hắn càng nghiêm túc cẩn thận hơn, quả nhiên thần vật xuất thế lần này đã kinh động đến rất nhiều cường giả, vừa rồi có hai cường giả khiến hắn cảm thấy nguy hiểm đi qua.
– Hai người vừa rồi, khí tức rất mạnh, rất có thể là Thiên Nhân mười tầng, thậm chí có thể còn là cường giả siêu cấp cố áp chế không đạp nhập Thánh Kính.
Mỹ Đỗ Toa nghiêm túc nhắc nhở, nói ra suy đoán của mình.
Cổ Trần gật đầu nói:- Đi thôi, cho dù là ai, chỉ cần không phải Thánh Nhân, chúng ta đều không cần sợ.
Vù!Hai người tăng tốc, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành hai tia sáng biến mất ngay tại chỗ, không ngừng tiến về phía quang trụ kia.
Trong Mai Cốt Chi Địa có khí tức đáng sợ quỷ dị tràn ngập, vô cùng khủng bố, khiến người ta không thể không cẩn thận khi bước vào.
Bởi vì không ai biết nơi này đang ẩn giấu nguy hiểm gì.
– A! Lúc hai người đang phi hành, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu gào thảm thiết từ phía trước truyền đến, khiến hai người Cổ Trần giật mình, lập tức dừng lại.
– Chuyện gì xảy ra vậy?Cổ Trần híp hai mắt, nhìn một mảnh sương mù quỷ dị phía trước, chúng đang không ngừng lăn lộn cuộn lên.
Giống như một đám sương mù còn sống, tiếng kêu gào thảm thiết vừa rồi cũng là từ bên trong truyền đến.
Vù! Một cơn gió quỷ dị thổi qua, sương mù chậm rãi tán đi, lộ ra tình cảnh bên trong, một bộ hài cốt nằm ở nơi đó, huyết nhục trên người đã biến mất toàn bộ.
Bên trên bộ hài cốt kia, còn lưu lại một vài vết máu tươi mới, hiển nhiên là vừa mới chết không lâu, điều này khiến đồng tử trong mắt Cổ Trần co lại.
– Vừa rồi, ngươi có phát hiện ra được thứ gì không ?Cổ Trần cảnh giác hỏi.
Mỹ Đỗ Toa ở bên cạnh cũng vô cùng cẩn thận, nghiêm túc lắc đầu tỏ vẻ không phát hiện ra được bất kỳ thứ gì, cũng không có bất cứ khí tức gì tồn tại.
Vậy thì bộ hài cốt trước mắt này chết như thế nào, dựa vào khí tức còn lại để phán đoán, tên này ít nhất là một sinh linh Hoàng giả cảnh mạnh mẽ, chỉ trong chớp mắt đã bị giết chết.
– Đám sương mù vừa rồi, quá quỷ dị.
Sắc mặt Cổ Trần trở nên ngưng trọng, bóng người chậm rãi rơi xuống.
Hắn nhìn bộ hài cốt trước mắt, trên đỉnh đầu nó còn có hai cái sừng, chắc là Hoàng giả cường đại của một chủng tộc nào đó, đáng tiếc lại chết ở nơi này.
Hơn nữa trên người còn không để lại bất kỳ một thứ gì, khiến Cổ Trần vô cùng kinh nghi, huyết nhục biến mất, bảo vật trên người cũng biến mất theo, chuyện này quá kỳ quái.
– Khổng Tước, vừa rồi ngươi có phát hiện ra thứ gì không?Cổ Trần hỏi tam sắc Khổng Tước vẫn luôn yên tĩnh đứng trên bờ vai hắn.
Có lẽ nó có thể biết được điều gì đó.
Nhưng Khổng Tước lại đang rơi vào trong mê hoặc sâu đậm, nó cũng cảm thấy khó hiểu nói:- Vừa rồi rõ ràng ta cảm nhận được một luồng khí tức, chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, ngay trong sương mù.
– Nhưng sương mù vừa tiêu tán nó lại biến mất một cách quỷ dị, không có cách nào cảm ứng được.
Khổng Tước lộ ra vẻ mặt căng thẳng, nó luôn cảm thấy có một đôi mắt vô hình ở xung quanh đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.
– Nơi này quá nguy hiểm, phải cẩn thận vạn phần.
Cổ Trần nói một câu, sau đó đạp không đi tiếp, lại lần nữa tiến về phía bên kia, phải mau chóng tiến đến chỗ quang trụ nơi thần vật xuất thế mới được.
Nhất định có cường giả tụ tập đang tụ tập ở nơi đó, hắn phải cẩn thận, hơn nữa trong mảnh Mai Cốt Chi Địa này lộ ra nguy cơ và quỷ dị khắp nơi.
Vừa tiến vào đã gặp phải cảnh một vị Hoàng giả bị giết chết một cách khó hiểu, khiến trong lòng Cổ Trần sinh ra một bóng ma, hắn phóng thiên phạt lôi đình ra bao phủ toàn thân làm phòng ngự.
Trên bờ vai, Khổng Tước vẫn luôn lộ ra vẻ căng thẳng, lo lắng không yên, lông vũ ba màu trên người phát sáng, đôi mắt cũng quay tròn đảo qua bốn phía.
Ầm! Đột nhiên, từng tiếng rung động từ nơi xa truyền đến, có năng lượng nổ tung, quang mang tàn phá bừa bãi khắp nơi.
– Có người đang kịch chiến!Hai mắt Cổ Trần ngưng tụ, nhìn về phía xa, cảm nhận được mấy luồng khí tức cường đại đang kịch chiến, năng lượng va chạm vào nhau, hư không đều rung động.
.
Chương 1156
Mày ngài của Mỹ Đỗ Toa nhảy một cái, nói:- Ba cỗ khí tức Thiên Nhân, đang giao chiến, có Thiên Nhân đang đánh nhau ở nơi đó.
– Đi, chúng ta qua đó.
Cổ Trần không dừng lại, mà còn tăng tốc xẹt qua hư không, hướng về phía khu vực hạch tâm của Mai Cốt Chi Địa bay đến, suốt quãng đường đều vô cùng cảnh giác.
Có điều hắn lại không gặp phải phiền phức và nguy hiểm nào, cả quãng đường tương đối thái bình.
Nhưng càng đi sâu vào bên trong, Cổ Trần lại càng có cảm giác không bình thường.
– Chờ một chút!Trong lúc đang bay nhanh, Cổ Trần đột nhiên dừng lại, mặt mũi tràn đầy ngưng trọng.
Mỹ Đỗ Toa kinh ngạc nhìn hắn, hỏi:- Làm sao vậy, có phải cảm nhận được điều gì hay không ?- Không đúng!Cổ Trần lắc đầu, sắc mặt kinh nghi, hắn cảm nhận được từng cơn run rẩy truyền đến từ trong tử phủ, Thanh Đồng sách phát sáng, ba nghìn văn tự ào ào ào bay ra.
Trong Tử phủ ánh sáng lấp lóe, bao phủ từng tầng từng tầng một, giống như đang phòng ngự điều gì đó.
Thanh Đồng sách và Thanh Đồng ấn tỷ của Cổ Trần không ngừng phát sáng, chấn động, trấn áp chặt chẽ khí vận, tộc vận thuộc về Cổ Trần, không cho nó xói mòn.
Hắn phát hiện ra, càng đi vào bên trong, khí vận trên người mình càng có cảm giác bất ổn, giống như sắp bị xói mòn vạy.
– Nơi này có một cỗ lực lượng quỷ dị thôn phệ khí vận.
Cổ Trần nghiêm túc nhắc nhở, khiến mặt Mỹ Đỗ Toa hơi biến sắc, lúc ấy nàng mới đột nhiên phát hiện ra, khí vận trên người mình thật sự đang bị xói mòn từng chút một không dễ dàng phát hiện ra.
Nàng lập tức tỉnh táo, ngưng trọng nói:- Quả nhiên giống với tin đồn, bước vào nơi này khí vận ắt sẽ bị hao tổn, gặp phải tai ách.
– Trấn áp khí vận của mình, đừng để bị chiếm mất khí vận.
Cổ Trần nhắc nhở một câu, bảo Mỹ Đỗ Toa trấn áp khí vận của bản thân.
Còn Khổng Tước, nó vẫn luôn được ba nghìn văn tự lóe lên trên người Cổ Trần bảo vệ, không bị ảnh hưởng một chút nào.
Mi tâm Mỹ Đỗ Toa phát sáng, từng tấm bùa chú lấp lóe đan xen lẫn nhau, cuối cùng trấn áp khí vận đang âm thầm bị xói mòn và chiếm mất của mình lại.
– Ta không áp chế được bao lâu đâu.
Nàng nói băn khoăn của mình.
Cổ Trần nghĩ một chút rồi nói:- Được rồi, để ta trấn áp khí vận của bản thân giúp ngươi.
– Hỗn Độn Bát Cấm Phù, phong cấm!Một khắc sau, Cổ Trần đánh ra hai cái cấm phù u ám, xông thẳng vào trong mi tâm của Mỹ Đỗ Toa, trấn áp một cỗ khí vận dồi dào đang sôi trào bên trong xuống.
Làm xong những việc này, Cổ Trần mới quay người bước một bước đạp không, bước vào trong khu vực hạch tâm của Mai Cốt Chi Địa.
Phía sau lưng, hai mắt Mỹ Đỗ Toa sáng lên, ánh mắt nhìn vào bóng lưng của hắn có chút khác thường.
Nàng nhanh chóng bước theo, rất nhanh hai người đã tới chỗ quang trụ.
Ầm!Bọn họ vừa đến nơi, thì một cỗ lực lượng kinh khủng từ phía đối diện lập tức xoắn tới, cơn sóng năng lượng cuồn cuộn lộ ra khí tức đáng sợ có thể hủy diệt tất cả.
Băng!Một luồng khí lạnh cuốn tới, băng sương đầy trời lan ra.
Đóng băng cỗ năng lượng đáng sợ đang lan tới từ phía đối diện, hàn khí cường đại bao khủ, kinh động đến tất cả mọi người có mặt ở đây.
– Naga tộc?Ngay lập tức một giọng nói khàn khàn truyền đến, hư không run lên, một hắc ảnh đáng sợ xuất hiện, cả người được bao phủ trong một đám sương mù màu xám tro.
Cổ Trần trông thấy người này, thì trong lòng căng thẳng, vô thức cảm nhận được một cỗ uy hiếp trên người đối phương, hắn lập tức càng cảnh giác hơn.
Mỹ Đỗ Toa nhìn về phía người kia, hàn khí bao phủ toàn bộ cơ thể, chống lại sương mù đáng sợ của đối phương, hai cỗ khí tức không ngừng va chạm vào nhau.
Keng keng keng! Luồng khí lạnh băng sương và sương mù màu xám, cả hai không ngừng va chạm đọ sức, không phân cao thấp, vậy mà lại đánh ngang tay.
– Hắn là Diệt Ách lão tổ, là kẻ lan truyền ôn dịch.
Giọng nói lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa truyền vào trong tai Cổ Trần.
Nghe thấy thế, Cổ Trần bắt đầu quan sát Diệt Ách lão tổ kia, sương mù màu xám trên người hắn ta thì ra là một loại ôn dịch đáng sợ, có thể ăn mòn sinh linh vạn vật.
Loại lực lượng cực kỳ quỷ dị đáng sợ này, đi qua nơi nào, đều có thể mang đến ôn dịch đáng sợ cho sinh linh ở nơi đó, là tồn tại người người ghét.
Uỳnh…Ầm ầm ầm! Phía bên kia, hai bóng người cường đại đang giao chiến cực nhanh, ai nấy đều đánh ra năng lượng đáng sợ, tiếng nổ mạnh ầm ầm không ngừng vang lên, tạo ra một cơn dư chấn.
Cổ Trần và Mỹ Đỗ Toa đảo mắt nhìn qua, thì trông thấy hai vị cường giả Thiên Nhân cảnh đang chém giết lẫn nhau, không ai chịu thua, giống như phải đánh đến khi giết chết được đối phương mới dừng tay.
– Dừng lại đi!.
Chương 1157
Đột nhiên, Diệt Ách lão tổ mở miệng.
Hắn cất giọng khàn khàn nói:- Người tới nơi này đều vì thần vật, hai người các ngươi có ân oán, hay là tạm thời bỏ xuống trước đi, đợi đến khi thần vật xuất thế lại chém giết nhau tiếp cũng không muộn.
Nghe thấy thế, hai cường giả vốn dĩ đang chém giết lẫn nhau đồng thời dừng lại, cùng nhau bay lui ra ngoài, trừng mắt nhìn đối phương.
– Độc Long, nể mặt Diệt Ách, hôm nay lão tử tha cho ngươi một mạng.
Một nam tử cường đại có ba cái sừng trên đầu mở miệng nói, khí tức trên người dần dần thu liễm lại, cỗ năng lượng hủy diệt ngưng tụ trong lòng bàn tay cũng biến mất không thấy đâu nữa.
– Hừ!Phía đối diện, nam tử được bao phủ trong một đám khí độc lạnh lùng hừ một tiếng, khuôn mặt u ám.
Hắn ta khinh bỉ:- Lão rùa già ba sừng kia, ngươi cho rằng ngươi có thể giết được bổn tọa sao, buồn cười, chỉ dựa vào ngươi cái lão rùa già này cũng muốn giết được bổn tọa, ngươi cho rằng mình là Huyền Vũ sao?Lời này vừa nói ra, mặt của nam tử có ba cái sừng kia lập tức giận dữ, đằng đằng sát khí nói:- Vậy thì lại tiếp tục đánh một trận, hôm nay phân chia thắng bại, ăn ngươi rồi, ta sẽ có thể lột xác trở thành thân thể Huyền Vũ.
– Ai ăn ai còn chưa chắc đâu.
Độc Long khẽ gầm lên, khí độc tràn ngập cơ thể.
Hai tên này, đều là cường giả kinh khủng, Thiên Nhân cực cảnh, chiến lực kinh người, lại muốn đánh nhau lần nữa.
– Hừ hừ! Đánh đi đánh đi, tốt nhất là lưỡng bại câu thương, có không ít Thiên Nhân đến nơi này, nói không chừng hai người các ngươi sẽ trở thành món ăn trong mâm đấy.
Diệt Ách lão tổ nhìn hai người nhe răng cười, lời này vừa nói ra, bầu không khí nặng nề lập tức sụp đổ.
Hai tên Độc Long và lão rùa ra ba sừng đang chuẩn bị đại chiến kia lập tức tán đi khí tức, không tiếp tục nữa, bởi vì lời này đã kích thích hai người.
Bọn họ không ngốc, có bao nhiêu Thiên Nhân cường giả tới nơi này, không ai biết được, từng đạo khí tức mịt mờ ẩn giấu ở bốn phía xung quanh đủ để khiến người ta cảnh giác.
Một phen giao chiến vừa rồi, thật ra bọn họ đều chưa động đến thực lực chân chính, nếu không không thể nào chỉ có chút động tĩnh như vậy, khẳng định sẽ phân ra thắng bại.
– Đợi thần vật xuất thế, rồi giết ngươi sau.
Độc Long nhìn chằm chằm vào lão rùa già ba sừng kia, vẻ mặt âm lãnh.
Ba cái sừng thú trên đỉnh đầu hắn, nhìn qua giống như sừng rồng, nhưng thật ra lại không phải, bởi vì nó vẫn chưa tiến hóa hoàn toàn trở thành thân thể Huyền Vũ.
Đáng tiếc, muốn tiến hóa thành thân thể Huyền Vũ không phải chuyện dễ dàng như vậy, một khi thành công hắn sẽ trở thành Thánh Thú Huyền Vũ chân chính.
Đây là con đường để tiến hóa thành Huyền Vũ, lão rùa già muốn đạp nhập Thánh Kính, cơ hội duy nhất chính là lột xác thành thân thể Huyền Vũ.
Cổ Trần nhìn hai người vẻ mặt nghiền ngẫm giống như đang suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt hắn nhìn lão rùa già ba sừng kia lâu nhất, bởi vì nó chính là một lão rùa ra siêu cấp sắp tiến hóa thành thân thể Huyền Vũ.
Nếu như có thể thu phục được, có lẽ tương lai nói không chừng nó có thể trở thành Huyền Vũ Thánh Thú, đến lúc đó không phải bộ lạc của hắn có Huyền Vũ trấn tộc sao?Dường như cảm nhận được ánh mắt của Cổ Trần, lão rùa già kia đột nhiên quay đầu nhìn lại, trong mắt mắt lộ ra vẻ hung ác, tàn bạo.
– Thằng nhóc Nhân tộc kia, ngươi nhìn cái gì, cho rằng mình đi theo một nữ oa của Naga tộc thì có thể làm càn như thế sao?Rùa già hung tợn trừng mắt nhìn Cổ Trần.
Cổ Trần còn chưa kịp lên tiếng, Mỹ Đỗ Toa ở bên cạnh đã trực tiếp đánh ra một luồng khí lạnh.
Ầm!Băng sương đầy trời tán loạn, cả người lão rùa già bị đóng băng thành bông tuyết, nhưng rất nhanh bông tuyết bên ngoài cơ thể nó đã kêu tạch tạch tạch rồi vỡ nát.
– Con nhóc Naga tộc kia, ngươi muốn chết sao?Lão rùa già nổi giận, vậy mà Mỹ Đỗ Toa lại dám ra tay với hắn.
Vẻ mặt nàng phủ đầy sương lạnh, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm vào lão rùa già, trên người ngưng kết ra từng đạo khí lưu hàn băng, dường như chỉ một giây sau sẽ ra tay.
Cổ Trần nhẹ nhàng ngăn cản nàng, cười nói:- Không cần để ý đến hắn, chúng ta tới đây vì thần vật.
Mỹ Đỗ Toa lạnh lùng hừ một tiếng nói:- Nếu lại nói năng lỗ mãng nữa, ta sẽ giết ngươi.
– Buồn cười !Lão rùa già nổi giận gầm lên một tiếng, tính tình vô cùng táo bạo, khí tức trên người sôi trào, lộ ra sát ý nồng đậm đối với Mỹ Đỗ Toa.
Cổ Trần nhíu mày lại, không vui nói:- Lão rùa già, còn dám lên mặt đúng không, còn dám nói nhảm nữa ta sẽ nấu ngươi.
– Gào!.
Chương 1158
Lão rùa già nổi giận hoàn toàn, chưa từng có ai dám đứng trước mặt nói nấu nó, không thể nghi ngờ Cổ Trần chính là người đầu tiên, chuyện này đã chọc giận triệt để lão rùa già kia.
Khiến lão ta tức điên lên, khí tức hung sát kinh khủng tràn ngập, bao phủ ầm ầm, kinh động đến cường giả đang ẩn náu khắp nơi, nhốn nháo ngó mắt đến nhìn.
– Lão rùa già Hắc Chiểu kia nổi giận rồi?Diệt Ách lão tổ cực kỳ kinh ngạc, nhìn lão rùa già đang nổi giận kia, sau lưng nó hiện lên một hư ảnh đang sợ, nhìn qua giống như là Huyền Vũ.
Nhưng vẫn chưa phải Huyền Vũ, vẫn chưa lột xác thành Huyền Vũ, nhưng khí tức đã đủ đáng sợ rồi, chính thức thuộc về hàng ngũ Thiên Nhân cực cảnh khủng bố.
– Chết đi!Rùa già giận dữ hét lên, hư ảnh Huyền Vũ khổng lồ kia mở miệng ra, trực tiếp hướng về phía hai người Cổ Trần và Mỹ Đỗ Toa, muốn ăn tươi nuốt sống hai người.
Hai mắt Cổ Trần lộ ra hung quang, hừ một tiếng:- Một lão rùa già mà thôi, ở quê ta, ngươi chỉ là nguyên liệu để nấu ăn, vậy mà cũng dám làm càn!Ầm!Mỹ Đỗ Toa ra tay, vỗ ra một chưởng, hàn băng vô tận như dòng nước lũ cuồn cuộn, ầm ầm che phủ khắp nơi, hư không đóng băng, hóa thành một mảnh băng sương tuyết quốc.
Cả người lão rùa già đông cứng lại, hóa thành một bức tượng băng, nhưng rất nhanh đã thoát ra được, nó ngửa mặt lên trời gào thét.
Ầm!Tuyết quốc nổ tung, băng sương đầy trời tán loạn, vô số bông tuyết bay tung tóe, khí tức hung sát cường đại tràn ngập, bao phủ trùng trùng điệp điệp.
Mỹ Đỗ Toa đang định ra tay lần nữa, thì bị Cổ Trần cản lại.
– Để ta, gần đây không được khỏe lắm, vừa vặn nấu nó bồi bổ sức khỏe.
Cổ Trần nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, bảo Mỹ Đỗ Toa ngoan ngoãn lui lại, trong mắt còn có chút trêu tức.
Lão rùa già, thảm rồi.
Nàng biết, cứ khi nào Cổ Trần lộ ra nụ cười kiểu này, chắc chắn trong đầu đã có ý nghĩ muốn ăn thịt đối thủ.
Sự thật đúng là như thế, trước đó Cổ Trần còn nghĩ đến chuyện định thu phục lão rùa già này, nhưng sau khi nhớ tới hương vị của món canh rùa hắn từng ăn trên địa cầu, đúng là có chút hoài niệm.
Lập tức đã khơi gợi lên con sâu thèm ăn trong bụng hắn, khiến hắn đổi ý muốn trực tiếp nấu lão rùa già này lên, không biết sau khi hầm lão rùa già mấy vạn năm tuổi này lên thì có hương vị thế nào nhỉ?Roẹt!Sau đó một đám lôi đình bùng nổ, Cổ Trần đánh ra một quyền, lôi kiếp đầy trời nổ tung, hóa thành một dòng lôi hà ầm ầm lan đến.
Một tiếng nổ ầm ầm vang vọng, chấn động khắp nơi, mặt đất cũng run lên.
Cường giả khắp nơi ồn ào kinh ngạc, ánh mắt rơi vào trên người Cổ Trần, lộ ra ánh mắt khiếp sợ.
– Nhân tộc này! Diệt Ách lão tổ cũng kinh ngạc không thôi.
Độc Long cũng kinh ngạc, nhìn một quyền vô cùng cường thế kia của Cổ Trần, vậy mà lại có thể đánh bay lão rùa già kia, quyền ý cường đại cuồn cuộn, đánh xuyên qua cả ngọn núi phía trước.
Còn lão rùa già kia, cả người nó bị đánh bay, đập xuống đất tạo thành một cái hố, vô số hài cốt bên trong bay tán loạn, bụi mù bốc lên mờ mịt.
– A! Ngươi muốn chết.
Lão rùa già đứng dậy, giận dữ hét lên.
Nhưng không đợi hắn nổi giận xong, một cái chân đã từ trên trời giáng xuống, hung hăng giẫm lên trên đầu hắn.
Uỳnh!Một tiếng vang rất lớn, bụi bặm ngập trời.
Lão rùa già bị một chân giẫm vào trong hố, đá vụn bay ra ngoài, khiến tất cả người có mặt ở đây sững sờ.
Vậy mà Cổ Trần lại giẫm lên đầu lão rùa già kia, hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt tỏa sáng khiến người ta hoảng sợ.
– Lão rùa già, cho ngươi một cơ hội nữa, thần phục ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.
Cổ Trần lạnh lùng nói rõ từng câu từng chữ.
Lời này vừa nói ra, bốn phía xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, Diệt Ách lão tổ, Độc Long, và cả đám cường giả Thiên Nhân đang ẩn náu khắp nơi, đều sửng sốt.
Vậy mà Cổ Trần lại muốn thần phục lão rùa già kia, nó chính là một lão rùa sắp hóa thành Thánh Thú Huyền Vũ, hắn lấy đâu ra dũng khí và lòng tin ấy?- Ngươi! Tìm! Chết! Lão rùa già trầm giọng rít lên, trên người phát ra một luồng năng lượng kinh khủng.
Gần như chỉ trong nháy mắt, Cổ Trần đã bị cỗ năng lượng đáng sợ đẩy lui, bay ngược lại phía sau.
– Hỗn Độn Bát Cấm Phù, phong cấm!Ngay lập tức, Cổ Trần đánh ra hai cái ấn phù u ám, trùm lên trên đỉnh đầu lão rùa già, cứ như vậy trấn áp xuống.
– Gào…Một tiếng rít gào vang lên, giống như tiếng rống giận dữ của Huyền Vũ, hung khí ngập trời.
Nhưng mà lão rùa già vẫn không tránh khỏi, bị Cổ Trần trấn áp từng chút một.
– Lão rùa già kia, lại cho ngươi thêm một cơ hội nữa, thần phục ta, nếu không sẽ nấu ngươi.
.
Chương 1159
Lời nói lạnh lùng của Cổ Trần, đưa ra thông điệp cuối cùng, nếu như lão rùa già kia không thần phục, vậy thì hắn chỉ có thể nấu nó lên ăn thôi.
– Mơ tưởng!Lão rùa già giận dữ hét lên, hai mắt hiện ra quang mang đỏ thẫm.
Nhìn thấy cảnh này, nét mặt Cổ Trần cũng lộ ra vẻ hung ác, vung tay tế ra một chiếc đỉnh bằng đồng thau, trực tiếp để nó bao trùm lên cơ thể khổng lồ của lão rùa già kia.
Một tiếng leng keng vang lên, cả người lão rùa già đã bị hút vào trong Thanh Đồng đỉnh, sau đó là tiếng loảng xoảng, hai cái cấm phù u ám áp lên trên, phong ấn triệt để.
Cổ Trần thu Thanh Đồng đỉnh lại, sắc mặt bình tĩnh quay về bên cạnh Mỹ Đỗ Toa, toàn bộ quá trình đều nhanh đến mực khiến người ta không kịp phản ứng.
Một lão rùa già Thiên Nhân cảnh, cứ như vậy bị Cổ Trần dùng tốc độ sét đánh không kịp che tai trấn áp thu vào trong đỉnh, khiến cường giả khắp nơi đều sợ ngây người.
– Hắn là! Hung nhân Cổ Trần?Đột nhiên một tiếng kêu đầy kinh ngạc truyền đến, khiến mọi người đang đờ đẫn bừng tỉnh, trong lòng mỗi người đều sợ hãi hiểu ra.
– Hóa ra là hắn!Diệt Ách lão tổ cũng giật mình, hai mắt lộ ra vẻ u ám, nhìn chằm chằm vào Cổ Trần.
Độc Long ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ mặt đầy kiêng kỵ nhìn hắn, lão rùa già, thực lực cũng tương đương với hắn, vậy mà lại bị trấn áp bắt đi, chuyện này khiến trong lòng hắn sinh ra nguy cơ nồng đậm.
Hóa ra, hắn ta chính là Cổ Trần, hung nhân của Nhân tộc gần đây hung danh đang lan truyền khắp nơi.
– Ngươi chính là Cổ Trần?Giọng nói âm u truyền đến bất ngờ, khiến Cổ Trần lập tức quay người nhìn lại, hắn trông thấy một đám hắc vụ tràn ngập, bên trong cất giấu một bóng người mông lung, khí tức khủng bố.
– Khô Cốt Lão Ma, ngươi cũng tới rồi?Hai mắt Diệt Ách lão tổ nhíu lại, nhìn chằm chằm vào ma ảnh bên trong hắc vụ.
Đó là Khô Cốt Lão Ma, là một Lão Ma đầu Thiên Nhân cảnh, có thực lực đạp nhập Thánh Kính, nhưng vẫn áp chế chặt chẽ không chịu đột phá.
Hắn ta cũng là không nguyện ý tiến vào hư không chiến trường, tham dự thánh chiến, cho nên vẫn không chịu đột phá, vẫn áp chế phong ấn tu vi của mình.
Tồn tại bậc này, cực kỳ khủng bố, chiến lực vô cùng doạ người, sâu không lường được.
Cổ Trần quan sát đối phương, bên trong hắc vụ, một vị Lão Ma đang lẳng lặng đạp trên hư không, sau lưng hắn ta là một đôi cánh bằng xương cốt nhẹ nhàng vung vẩy, từng ký hiệu màu đen lóe sáng.
– Cẩn thận, hắn rất mạnh.
Giọng nói lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa truyền âm đến nhắc nhở.
Cổ Trần khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, trong mắt lộ ra một tia cẩn thận, vị Lão Ma này còn mạnh hơn nhiều so với lão rùa già vừa mới bị hắn trấn.
Hoàn toàn không cùng một cấp bậc, nếu như lão rùa già kia có thể lột xác thành thân thể Huyền Vũ, không nhập thánh kính có lẽ có thể so sánh với Lão Ma trước mắt.
Nhưng bây giờ thì vẫn kém rất nhiều, Cổ Trần có thể đánh bất ngờ trực tiếp trấn áp phong ấn hắn ta, nhưng đối với vị Khô Cốt Lão Ma đáng sợ trước mắt hắn phải vô cùng cẩn thận.
– Nghe nói, ngươi hung tàn thành tính, thấy cái gì cũng muốn ăn, quả là như thế.
Khô Cốt Lão Ma cất giọng âm u nói, sau đó nhe răng cười:- Ngươi rất hợp khẩu vị của bản tôn, hay là ngươi từ bỏ Nhân tộc, đi theo bổn tọa đi.
– Đầu ngươi bị lừa đá à?Cổ Trần nghiêng đầu hỏi một câu.
Hắn kinh ngạc nói:- Ngươi cái Lão Ma này, nói chuyện không đầu không đuôi, nếu không phải nhìn cả người ngươi toàn là xương cốt không có thịt, ta đã nướng ngươi rồi.
– Có điều, có vẻ như xương cốt dùng để nấu canh cũng rất bổ.
Cổ Trần lầu bầu nói.
Lời này, khiến rất nhiều cường giả bốn phía xung quanh choáng váng, bọn họ đều sững sờ nhìn Cổ Trần.
Gia hỏa này, lá gan mập quá, vậy mà dám ở ngay trước mặt Khô Cốt Lão Ma nói muốn nấu lão ta, chẳng lẽ hắn không biết, số lượng sinh linh Lão Ma này từng ăn tươi nuốt sống không đến một trăm nghìn cũng phải có tám mươi nghìn sao?- Ha ha ha…Khô Cốt Lão Ma cười ha ha đầy âm hiểm.
Hai mắt lão ta lộ ra hồng mang, lạnh lùng nói:- Bổn tọa từng ăn vô số sinh linh, thậm chí ăn cả một vị Thánh Nhân, thằng nhóc nhà ngươi dám bất kính với bản tọa như vậy, xem ra, không thể để ngươi sống nữa rồi.
– Nói nhảm quá nhiều, muốn đánh thì đánh, không đánh thì cút sang một bên nghịch đất đi.
Vẻ mặt Cổ Trần đầy không kiên nhẫn nói, không nể mặt lão ta chút nào, thậm chí lời hắn nói còn khiến người ta mở rộng tầm mắt.
– Phụt! Tiếng cười lanh lảnh của Mỹ Đỗ Toa cất lên, ha ha ha, từng tiếng cười lanh lảnh, khiến hai mắt người ta tỏa sáng, nhất là ánh mắt của mấy lão quái kia.
.
Chương 1160
Mỹ Đỗ Toa, có tiếng là băng sương Thần Nữ, chưa bao giờ cười, nhưng bây giờ lại cất tiếng cười trước mặt mọi người.
Diệt Ách lão tổ nhìn Cổ Trần đầy quỷ dị, Độc Long ở bên cạnh thì khẽ run lên, tên Nhân tộc này thật là, khiến bọn họ bó tay rồi.
– Tiểu tử, bổn tọa sẽ ăn thịt ngươi từng miếng từng miếng một.
Khô Cốt Lão Ma cất giọng âm u nói, vừa dứt lời, hắc khí trên người đã sôi trào, cặp cánh xương cốt sau lưng rung động, hắc khí tán đi, lộ ra hình dáng thật của hắn.
Cả người lão ta được hài cốt bao trùm, trên cơ thể mọc ra từng cái gai xương lít nha lít nhít, trên đỉnh đầu có một đám gai xương sắc nhọn đang tỏa sáng.
Hắn nhe răng cười nhìn Cổ Trần, hai tay vươn ra, nhắm thẳng vào Cổ Trần vồ tới.
Oành!Cổ Trần vung tay đánh ra một quyền, không gian kêu răng rắc rồi nổ tung, lộ ra vô số vết rách lít nha lít nhít, hai người đồng thời lui về phía sau.
Khô Cốt Lão Ma kinh ngạc, những người khác cũng kinh ngạc không thôi, vậy mà Cổ Trần lại có thể đẩy lui vị cường giả đáng sợ Khô Cốt Lão Ma này.
Cả hai vừa va chạm một kích, vậy mà lại cân sức ngang tài.
– Thể phách cường đại quá, huyết nhục chắc chắn rất ngon lành.
Khô Cốt mang vẻ mặt hưng phấn, liếm liếm đầu lưỡi đỏ tươi.
Hắn thích ăn thịt, nhưng trên người lại không có một chút huyết nhục nào, hoàn toàn chính là một bộ xương di động, là Tộc nhân của Cốt Ma tộc cực kỳ đáng sợ.
Cốt Ma, là một loại sinh linh kỳ lạ, quỷ dị khó lường.
Cổ Trần vung vẩy cánh tay, khinh thường:- Cũng không gì hơn cái này, ngươi chỉ có chút thực lực ấy mà muốn ăn ta sao? Về nhà tắm rửa đi ngủ đi.
– Cổ Trần, ngươi đúng là muốn chết mà.
Khô Cốt nổi giận, sau nhiều lần bị khiêu khích như vậy, tất nhiên trong lòng lão ta sẽ sinh ra lửa giận.
Nhưng khi lão ta đang chuẩn bị ra tay trấn sát Cổ Trần, thì một cỗ ba động cường đại truyền đến, cả Mai Cốt Chi Địa đều chấn động.
Ầm ầm! Một tiếng vang rất lớn truyền đến, cường giả khắp nơi đều sợ hãi, đồng loạt nhìn lại.
Nơi phát ra chấn động, chính là quang trụ ngút trời kia, nó đang rung động không ngừng, tản ra thần quang mãnh liệt, giống như muốn đánh xuyên qua phiến thiên địa này.
Bên dưới quang trụ, có một thâm uyên sâu không thấy đáy, bên trong tối đen như mực, khi ánh sáng tán đi, một luồng hắc khí đáng sợ bắt đầu phun trào.
– Thần vật xuất hiện rồi !Một tiếng kêu đầy sợ hãi, khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
Thần vật xuất thế, so với chuyện này tất cả mọi chuyện khác đều là chuyện nhỏ.
Cho nên Khô Cốt Lão Ma trực tiếp giải tán lực lượng, mặc kệ tên nhóc Nhân tộc Cổ Trần kia, bởi vì thần vật mới là thứ quan trọng nhấtDiệt Ách, Độc Long, Khô Cốt, và cả một đám cường giả đáng sợ đang ẩn náu bốn phía xung quanh, đều nháo nhào nhìn về phía quang trụ.
Sắc mặt Cổ Trần cũng trở nên nghiêm túc, đứng bên cạnh Mỹ Đỗ Toa, hai người đều nghiêm túc nhìn về phía quang trụ kia.
Thời gian dần trôi qua quang trụ bắt đầu tán loạn, điều này đại biểu cho việc lớp phòng ngự của thần vật sắp biến mất, nó sắp xuất thế.
Nhưng càng như vậy, Cổ Trần lại càng cảnh giác hơn, thần vật xuất thế không phải việc nhỏ, tất nhiên sẽ mang theo nguy cơ và tử vong.
Hắn ngửi được một cơn gió tanh mưa máu sắp diễn ra.
– Cẩn thận, ta cảm thấy vô cùng lo lắng không yên, ngay dưới lòng đất chỗ thần quang phát ra kia, ở chỗ đó có thứ gì đó rất khủng bố.
Khổng Tước đột nhiên mở miệng, truyền âm cho Cổ Trần, nhắc nhở hắn.
Cảm nhận của nó rất mạnh, đã nhận ra được nguy cơ đáng sợ bên dưới thần quang, dường như có một con hung vật đáng sợ có thể thôn phệ vạn vật đang ở dưới đó.
Cổ Trần nhíu chặt mày, nhìn lướt qua bốn phía, có từng đạo từng đạo khí tức mờ mịt đang ẩn nấp, đều bị cơn chấn động này làm lộ vị trí.
“Ít nhất có mười vị Thiên Nhân, thậm chí còn nhiều hơn.
”Trong lòng hắn âm thầm cảnh giác, có nhiều cường giả Thiên Nhân tới nơi này lắm, hắn có thể phát hiện ra mười người, thậm chí số người hắn không thể cảm nhận ra được càng nhiều hơn.
– Cẩn thận, ta cảm nhận được một luồng khí tức của kẻ địch cũ.
Đột nhiên Mỹ Đỗ Toa truyền âm một câu, lời thông báo này khiến Cổ Trần kinh ngạc.
Kẻ địch cũ của nàng, là ai?Cổ Trần tò mò, nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này, thần vật sẽ lập tức xuất hiện, bên trong không biết có nguy hiểm đáng sợ gì đây.
Ầm! Đột nhiên một cơn chấn động truyền đến, thần quang run rẩy, một luồng khí tức đáng sợ từ dưới nền đất truyền đến.
Một đám thần quang dày đặc tràn ra từ trong vực sâu tối đen như mực, sương mù sôi trào, hào quang dị sắc, một mảnh dị tượng hiện lên.
– Thần vật xuất thế, trời giáng dị tượng.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







