1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 72 : Bảo tàng Thái Huyền 3 (c711-c720)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 72 : Bảo tàng Thái Huyền 3 (c711-c720)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 720: Bảo tàng Thái Huyền 3

chuang 721: Theo nhu cầu 1

Chuang 722: Theo nhu cầu 2

Chuang 723: Hành vi phá của 1

Chuang 724: Hành vi phá của 2

Chuang 725: Hành vi phá của 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Lần này đi vào kết giới là một phần ba phía trên của thi thể.

Sau khi rút nó ra, giống như lần trước đây, một phần ba thi thể lại biến mất nữa, vẻ mặt của mọi người lại tiếp tục thay đổi.

“Bây giờ thử sang một cánh cửa khác.” Huyết Ma Liệt Sơn bắt lấy và nói.

Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói vậy, Hận Địa im lặng sau đó chuyển thi thể đến cánh cửa nơi mà “Ma sinh” xuất hiện.

Nhét phần phía trên thắt lưng thi thể vào trong, sau khi rút ra thì phát hiện một bộ phận khác đã biến mất, thứ mà Hận Địa giữ trong tay bây giờ chính là hai cái chân bao gồm cả thắt lưng.

Sau khi hiện chữ “Ma diệt” thì nhét lại vào, bên ngoài chỉ còn một nửa phần chân.

Nhưng sau khi rút nó ra, một sự thay đổi đã xảy ra, phần thắt lưng vừa được nhét vào đó đã không biến mất nữa.

Khỏi phải nói nhiều, mọi người ai cũng biết là đã tìm được cách đi vào trong rồi.

Lúc này, mọi người mới phát ra tiếng kêu cứu.

Đỉnh Hạo đang định tiến sâu vào trong đó, trong lòng hắn đột nhiên hơi động, nhíu mày suy nghĩ một chút, hỏi Lãnh Tồn Vũ và Huyền Thiên Chân Nhân đang ở bên cạnh: “Xem ra chúng ta cần phải chia ra hành động.”

Lãnh Tồn Vũ gật đầu cam chịu, cũng không nhiều lời, tự mình đi tới một cánh cửa khác, nhìn bức màn cửa giống như bức bình phong có “Ma sinh” “Ma diệt” đang không ngừng thay đổi, nét mặt có về như suy tư điều gì.

Đỉnh Hạo thật sâu nhìn Lãnh Tồn Vũ, cũng không nhiều lời nữa, gật gật đầu với Huyết Ma Liệt Sơn Đằng Nhân, mở miệng nói: “Chúng ta đi thôi.”

Hắn nói xong lời này, đã đi tới trước trước màn cửa “Ma sinh” “Ma diệt” chuyển đổi kia.

Lúc này, không chỉ là đám người của bang Vô Cực Ma Tông, mà tất cả thành viên của Ma Môn đều đã tới đây, nhìn một màn này, bọn họ kinh ngạc đồng thời trong lòng cũng tràn đầy cảm xúc, thầm nghĩ trải qua biết bao nhiêu trăm cay nghìn đắng, cuối cùng cũng tới được nơi này rồi.

Ở lúc Hận Địa thử thay đổi màn cửa lần nữa, sau khi phát hiện mọi thứ đều ổn, hắn ta dẫn đầu đẩy ra kết giới bảo vệ, vào lúc hai chữ “Ma Diệt” lại xuất hiện lần nữa thì hắn ta chui vào.

Mọi người nhìn Hận Địa biến mất nơi màn cửa thì liếc nhìn lẫn nhau, sau đó chỉ do dự một chút, cũng theo xông vào bên trong.

Đinh Hạo nhìn mọi người lần lượt biến mất trong đó, quay sang cười nhạt với Huyết Ma Liệt Sơn Đằng Nhân, cười, mở miệng nói: “Các ngươi đi vào trước đi.”

Đám người Liệt Sơn nhìn Đinh Hạo, lại nhìn Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ có chút thờ ơ đang đứng đó, cũng không hề nhiều lời nữa, tất cả đều gật gật đầu, sau đó lập tức xuyên qua kết giới như bức màn tiến vào trong đó.

Mà lúc này, trong toàn bộ sơn động, trừ bỏ Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên bên cạnh hắn ở ngoài, thì chỉ còn lại có Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ như đang có vẻ suy tư gì đó thôi.

Đinh Hạo đi đến bên cạnh Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, mở miệng nói: “Nếu là ta đoán không sai, chờ lúc màn cửa hiện lên hai chữ “Ma sinh” chắc chắn là đường sống.”

Lúc này, này Lãnh Tồn Vũ dường như mới phát hiện Đỉnh Hạo còn không có rời đi, ông ấy quay đầu nhìn Đinh Hạo liếc mắt một cái, mở miệng nói: “Ta cũng là như vậy cho rằng, chỉ là có thật sự đúng thế hay không, phải thử qua mới biết được.”

Đỉnh Hạo gật gật đầu, từ trong nhẫn trữ vật, lấy ra mấy thứ vật phẩm, cụ thể là Vạn Niên Sam Mộc, Lưu Hỏa Linh Ngọc, Giao Long cốt, Hắc Hồn thạch.

Những món đồ này đều là do Đỉnh Hạo hứa đưa cho Lãnh Tồn Vũ khi tới đây, lúc này Đinh Hạo cảm thấy không cần thiết phải giữ chúng trong tay nữa.

Đinh Hạo đưa bốn món đồ này cho Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, hắn nói: “Đây là món đồ mà ta đã hứa sẽ tặng cho ông khi đến Doanh Châu, mời ông xem qua.”

Lãnh Tồn Vũ thấy sự tình còn chưa hoàn toàn kết thúc mà Đinh Hạo đã đem đồ vật hứa hẹn đưa cho mình, ông ấy kỳ quái nhìn Đỉnh Hạo, cuối cùng vẫn là thờ ơ gật đầu, cất bốn món đồ vật đi, sau đó nói: ” Nếu như ta ở bên trong thật sự thu hoạch được cái gì, hơn nữa còn có thể sống sót trở ra, ta có thể tìm ngươi ở nơi nào?”

“Thiên Trụ Sơn.” Đinh Hạo mở miệng đáp, dừng một chút, mới nói tiếp: “Ngươi hỏi cái này làm cái gì?”

Lãnh Tồn Vũ cười như không cười liếc mắt nhìn Đinh Hạo, vẫn dùng giọng điệu thờ ơ nói: “Biết rõ cố hỏi, nếu ta thật sự ở bên trong phát hiện ra được cái gì, ngoại trừ ba món vật phẩm ta đã đề cập trước đó, những thứ còn lại thì y theo lời nói trước đây, toàn bộ cho Vô Cực Ma Tông của ngươi.”

Đinh Hạo thấy bị Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ xem thấu tâm tư, hắn cũng không xấu hổ, cười ha ha nói: “Thì ra là thế, vậy ta đây cảm ơn ngươi trước.”

@ @ @ Ê ñ Œ3 ñ Ñ @ @ @

chuang 721: Theo nhu cầu 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đỉnh Hạo sau khi nói xong lời này thì xoay người, đi tới chỗ Phùng Tinh Nhiên, trong miệng nói một câu cuối cùng: “Lãnh lão bảo trọng, hy vọng chúng ta còn có thể lại gặp nhau lần nữa.” Sau đó hai người Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên cũng xuyên qua kết giới kia.

Đỉnh Hạo cùng Phùng Tinh Nhiên vừa mới vào lập tức có cảm giác giống như xuyên qua nước, hai người còn chưa kịp nhìn kỹ đã nghe được tiếng reo hò quay cuồng.

Hai người nhìn kỹ một chút, thì ra nơi này là một cái thạch thất vô cùng rộng lớn.

Toàn bộ thạch thất tựa hồ bị cắt thành mấy mảnh nhỏ, mỗi một khu vực đều bày đầy lớn nhỏ vật phẩm, bao gồm pháp bảo tu chân, dược liệu luyện khí, dược liệu luyện đan… Hầu như đều là vật phẩm mà người tu chân cần phải có, Cơ hồ người tu chân sở yêu cầu địa vật phẩm, tất cả mọi thứ gần như đều ở đây.

Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên nhìn thấy mà đều trợn mắt há hốc mồm.

Một số tiền bối của Ma Giáo dường như không thể kìm nén sự vui mừng trong lòng, bọn họ không ngừng đi lại, sờ sờ vào cái này, nắm nắm lấy cái kia, trong miệng phát ra đủ loại tiếng động lạ do quá phấn khích.

Chỉ Huyết Ma Liệt Sơn mới có thể khống chế được cảm xúc bản thân, không nói lời nào mà nhìn xung quanh.

Một lúc sau, mọi người dần dần bình tĩnh lại vui mừng và hưng phấn trong lòng, bắt đầu suy nghĩ nên phân chia như thế nào.

Lúc này mọi người bắt đầu giương mắt nhìn xung quanh, trong lòng mỗi người đều có tính toán khác nhau.

Hai người Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên đi tới bên Vô Cực Ma Tông, nhìn nhìn mọi người, ho nhẹ một tiếng, mở miệng nói: “Nếu như người của Nguyên Ma Cung và Hoa Gian Phái đã chết hết, vậy thì phần vốn dĩ sẽ thuộc về họ sẽ hủy bỏ?”

Đỉnh Hạo nhìn xung quanh, phát hiện tuy rằng ánh mắt mọi người đều lập loè, nhưng không có ngoại lệ tất cả đều gật đầu đồng, hắn thầm mắng một tiếng, quả nhiên đều là không có lòng tốt.

“Vậy thì một phần còn lại nên chia như thế nào…” Đỉnh Hạo nói tiếp, nói xong nhìn mọi người.

Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng không biết nên nói như thế nào, hiện tại toàn bộ thực lực trong động vẫn là Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông chiếm ưu thế, nhưng bởi vì Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ rời đi, bên Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông cũng hoàn toàn không có thể chiếm ưu thế tuyệt đối, nếu là thật sự tái chiến một hồi, kết quả chắc chắn cũng là lưỡng bại câu thương.

Vì thế tuy rằng mọi người đều có tính toán với một phần này, thế nhưng lại đồng thời lựa chọn im miệng không nói gì cả.

Sau một lúc lâu, Luyện Ngục Ma Tông Cố Kiệm ho nhẹ một tiếng, liếc mắt nhìn Thiên Yêu Nhiếp Thiên, sau đó nói với mọi người: “Chia đều thì thế nào đây?”

Đầu tiên là Kiếm Ma Cung Phạm Kỳ Thần gật đầu, sau đó ánh mắt của mọi người chuyển đến trên người hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa.

Hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa nhìn ánh mắt của mọi người, lại cố ky nhìn Luyện Ngục Ma Tông và Vô Cực Ma Tông bên này, sau đó cũng hờ hững gật gật đầu.

Cố Kiệm thấy Thiên Sát Ma Cung cũng đồng ý, bèn lần nữa chuyển động tầm mắt, nhìn Vô Cực Ma Tông bên này.

Xác thực mà nói là nhìn Đinh Hạo.

Ánh mắt của các Ma Môn cũng nhìn Đinh Hạo, chờ Vô Cực Ma Tông hồi đáp, bởi vì cho dù Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ rời đi, hiện tại Vô Cực Ma Tông chính là thế lực mạnh nhất trong toàn bộ thạch thất.

Lúc này Đinh Hạo cũng thầm cười trong lòng, nếu Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ còn tại nơi đây, có lẽ Đinh Hạo sẽ còn dây dưa với bọn họ một phen, nhưng là chính là bởi vì Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ rời đi , mà Luyện Ngục Ma Tông bên kia dường như cũng là tính toán không muốn làm cho bên mình độc chiếm bốn phần kia, cho nên kỳ thật Đỉnh Hạo cũng không lại có lòng tham.

Nhưng là quan trọng nhất vẫn là Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ vừa mới mở miệng đồng ý, nếu như ông ấy ở nơi khác cũng đạt được thứ gì, ngoại trừ lúc đầu đề cập ba món đồ, còn lại đều sẽ nguyên vẹn giao cho hắn.

Đã như vậy, Đinh Hạo chắc chắn bộ phận của Ma Đạo đại khái chỉ bằng một nửa bảo tàng Thái Huyền mà thôi, bởi vì một nửa bảo tàng đã rơi vào tay mình, Đỉnh Hạo hiện tại cũng không thèm quan tâm đến những lợi ích vụn vặt này nữa.

Đỉnh Hạo cười nhạt một tiếng, gật gật đầu nói: “Ta không có ý kiến.”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt mọi người đều là kinh ngạc, giống như không dự đoán được Đinh Hạo sẽ dứt khoát đáp ứng như vậy.

Đỉnh Hạo thấy ánh mắt mọi người kỳ lạ ha ha cười nói: “Vẻ mặt mọi người là sao thế hả, chẳng lẽ trong lòng các vị ta đây chính là lòng tham không đáy à?” @@@Êfñ {3ñ @@@®@

Chuang 722: Theo nhu cầu 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đỉnh Hạo chờ cho đến sau khi mọi người nhất trí gật đầu hắn bất đắc dĩ cười cười, nhưng lại là không nói thêm cái gì.

Mà lúc này, Cố Kiệm thản nhiên cười nói: “Đã như vậy, chúng ta bắt đầu thảo luận xem nên phân chia những bảo vật này như thế nào?”

Mọi người lập tức sửng sốt, dùng ánh mắt lấp lánh nhìn các loại tư liệu tu chân và pháp bảo xung quanh, tất cả đều lộ ra vẻ vui mừng.

Đỉnh Hạo nhìn thần sắc của mọi người, lại nhìn Huyết Ma Liệt Sơn, mở miệng nói: “Vừa rồi Liệt lão nhìn ra được, có ai đó đã ở đây lấy đồ đi trước chúng ta rồi đúng không?”

Sở dĩ hắn hỏi Huyết Ma Liệt Sơn là bởi vì khi Đỉnh Hạo mới vào, hắn phát hiện Huyết Ma Liệt Sơn có ve mặt ôn hòa nhất, nhất định gã ta nắm bắt rõ ràng nhất toàn bộ tình hình.

Huyết Ma Liệt Sơn lạnh lùng cười quét mắt nhìn mọi người, mở miệng nói: “Vừa mới đúng là có người muốn làm như vậy, có điểu đã bị ngăn chặn, cho nên hẳn là sẽ không có ai ở dưới mí mắt chúng ta mà có thể trộm được gì đó đâu.”

Đỉnh Hạo nghe gã ta nói như vậy, ha ha cười cười nói: “Thì ra là thế.” Đỉnh Hạo nói xong lời này thì bỏ mặc Phùng Tỉnh Nhiên bên cạnh mà đi tới mấy khu vực bên kia, trên đường đi vẻ mặt hắn cực kỳ bình tĩnh.

Đầu tiên Đỉnh Hạo đi một vòng các khu vực, cẩn thận xem xét tất cả những vật phẩm trước mắt mình, rồi hỏi mọi người: “Lúc trước các vị đáp ứng chuyện gì với Vô Cực Ma Tông chúng ta, các vị còn nhớ chứ?”

Vốn dĩ khi Đỉnh Hạo gia nhập liên minh, hắn đã từng yêu cầu được chọn năm món đồ trước, sau đó ngoài năm món đồ này ra, hắn còn có quyền ưu tiên phân chia vật phẩm.

Lời này vừa nói ra, mọi người tựa hồ mới nhớ tới chuyện này. “Đương nhiên, bây giờ tiểu tử ngươi cứ việc ra tay chọn lựa vật phẩm đi, nếu mọi người đã đáp ứng Vô Cực Ma Tông ngươi, đương nhiên sẽ không đổi ý!” Thiên yêu Nhiếp Thiên thấy Đỉnh Hạo nhìn chính mình, mở miệng nói.

Nhiếp Thiên nói xong lời này sau, mọi người các Ma Môn khác cũng là cười gượng gật đầu nói phải, tuy rằng vẻ mặt có chút không cam lòng, nhưng lại không có ai lật lọng.

Đỉnh Hạo thấy vẻ mặt của mọi người như thế thì cười ha ha, bắt đầu vùi đầu quan sát kỹ, hai tay giống như hóa thành bươm bướm, tùy ý vung vẩy các loại pháp bảo.

Tất cả người của Ma môn nhìn thấy hành động của Đinh Hạo thì nhìn hắn không chớp mắt, sợ Đinh Hạo nhân lúc mình không chú ý, lại lấy thêm cái vật phẩm gì nữa.

Mà Đinh Hạo mặc dù không ngừng lăn qua lộn lại, nhưng hắn cũng không vội vàng lấy đi thứ gì, ngược lại hắn càng xem thì nhiều mà động thì ít, dù động vào thì cũng bo xuống lại.

Một lúc sau, Đinh Hạo rốt cuộc phát hiện ra một thứ khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc, đó là một chiếc hộp đen bị khóa, chiếc hộp đen này làm từ chất liệu gì không rõ, thoạt nhìn không phải vàng cũng không phải đám thế nhưng rơi vào tay Đỉnh Hạo lại có cảm giác nặng nề khác thường.

Đỉnh Hạo sở dĩ chọn chiếc hộp đen này là bởi vì hắn phát hiện lỗ khóa của chiếc hộp đen có một loại cảm cảm giác thân thiết, sau khi suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng hắn cũng biết được nguyên nhân.

Hắn từ trong nhẫn trữ vật lấy ra hai cái chìa khóa, tương ứng là của Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông, hắn lấy ra chìa khóa Dật Điện Tông trước, cắm vào thì phát hiện hình như không đúng.

Đỉnh Hạo không còn cách nào khác ngoài việc thử chìa khóa của Huyền Âm Tông, nhét vào thì thấy nó vừa vặn, nhưng khi hắn vặn nó, lại phát hiện chùm chìa khóa không hề di chuyển.

Đỉnh Hạo “Ý” nhẹ một tiếng, buông tay ra, bắt đầu cẩn thận xem xét hộp đen này.

Sau khi nhìn kỹ một hồi lâu, hắn phát hiện dưới đáy hộp đen hình như có một đường rãnh mờ mờ, nhưng chắc chắn không phải lỗ khóa.

Hắn để chiếc hộp đen khuất tầm mắt một chút, lại tìm kiếm hồi lâu, trong đầu chợt lóe lên một linh cảm, thầm nghĩ rằng hang động nơi Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ ở, không thể có chiếc hộp đen giống như vậy.

Ngay khi ý tưởng này vừa xuất hiện, hắn lần nữa nhìn chiếc hộp đen, phát hiện nó dường như chỉ còn một nửa bên mà thôi, hơn nữa hắn càng nhìn vào cái rãnh dưới đáy hộp đen, Đỉnh Hạo càng khẳng định suy đoán của mình.

Cho nên dưới giả thiết Đinh Hạo không biết trong hộp đen giấu thứ gì, Đinh Hạo càng khẳng định suy đoán của mình.

Hắn giơ chiếc hộp lên cao rồi nhìn mọi người nói: “Món thứ nhất!”

Nói xong, chỉ thấy chiếc nhẫn trữ vật trên tay Đinh Hạo lóe lên một tia sáng trắng, chiếc hộp đen biến mất, là bị Đinh Hạo cất đi rồi.

Đối với hành vi kỳ lạ của Đỉnh Hạo, mọi người đều rất vui, bởi vì hành vi kỳ lạ của Đỉnh Hạo ở trong mắt họ chính là Đinh Hạo chỉ lấy một món đồ vô dụng mà thôi. @6®@ @ Ê ñ @ ñ @ @@

Chuang 723: Hành vi phá của 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Dù sao bọn họ cũng nhìn rõ Đinh Hạo vừa rồi làm gì, Đinh Hạo ngay cả mở hộp đen cũng không biết thì đã cất nó đi rồi, dưới cái nhìn của bọn họ thì đó chính là một việc làm hoang phí.

Có điều, một số ít người thực sự biết Đỉnh Hạo lại không nghĩ như vậy, họ biết chắc sự việc nhất định phải có nguyên nhân, sẽ không bao giờ đơn giản như bề ngoài.

Mà Đỉnh Hạo không quan tâm mọi người nghĩ gì, hắn nhìn vẻ mặt của bọn họ, cười cười không nói gì, nhưng động tác của hắn cũng không dừng lại, đi về phía khu vực cất giữ pháp khí khác này.

Bây giờ ánh mắt của Đinh Hạo đã khác trước rất nhiều, hắn nhìn từng loại pháp khí trước mặt, có thể nói phần lớn đều đã không lọt vào tầm mắt của hắn rồi.

Pháp khí trung phẩm hạ phẩm có năm mươi sáu mươi, nhưng pháp khí thập phẩm chân chính cũng không nhiều, sau khi tìm khắp nơi cũng chỉ tìm được một, năm sáu món mà thôi, còn pháp khí cực phẩm thì ngay cả Đinh Hạo cũng không biết, cũng không nghĩ tới nơi này sẽ có một cái.

Bây giờ hắn cũng không thể thử từng cái một, chỉ có thể dựa vào cảm giác của mình đặt vào tay những cái không quen thuộc kia.

Đỉnh Hạo kinh ngạc “Ồ” một chút, lúc này mới kinh ngạc nhìn cái chai đựng trong hộp đen trên tay.

Cái chai này không được bắt mắt cho lắm, Đinh Hạo phát hiện mình cầm nó trên tay cũng không giải thích được cảm giác gì, vừa định đặt xuống thì lại cảm thấy cái chai “tỏm” một tiếng, hình như là chứa một cái gì đó.

Hắn lắc lắc vài cái, quả nhiên cảm giác được bên trong có cất giữ thứ gì đó, hắn lật miệng bình xuống dưới đất, đột nhiên có thứ gì đó từ trong đó lăn ra.

Vừa nhìn thấy vật này xuất hiện, vẻ mặt Đỉnh Hạo thay đổi lớn, hắn nhanh như chớp duỗi tay trái ra, chụp lấy vật đó nắm trong lòng bàn tay.

Lúc này Đinh Hạo mới cảm thấy yên lòng, chỉ là trên trán chảy ra mấy giọt mồ hôi lạnh.

Thế mà lại là Huyền Âm Sát Lôi !

Đỉnh Hạo không ngờ trong cái chai lại chứa thứ chết người như vậy

Huyền Âm Sát Lôi chính là một vật phẩm cực kỳ dễ phát nổ, hơn nữa bản thân hắn cũng biết rõ uy lực của nó, từ trước đến nay khi sử nó hắn đều rất cẩn thận, biết thứ đồ chơi này hoàn toàn không chịu nổi va chạm dữ dội.

Nếu không phải vừa rồi hắn hành động kịp thời, tại lúc nó còn chưa kịp rơi xuống đất đã bắt được, bằng không nếu như Huyền Âm Sát Lôi kia nổ tung, từ không gian trong thạch thất này mà ước tính, đoán chừng ngay cả một người cũng đừng nghĩ thoát được ra ngoài.

Huống chỉ, trong bình có thể còn có mấy viên nữa thì sao, nó mà liên tiếp nổ tung một phát, mọi người ngay cả mảnh xương vụn cũng đừng hòng mà còn.

“Món thứ hai!” Đinh Hạo giơ cái chai đen xì lên, mở miệng nói.

Huyền Âm Sát Lôi này chính là thứ tốt, hơn nữa ở thời điểm quan trọng thường có tác dụng kỳ diệu.

Đinh Hạo dựa vào Huyền Âm Sát Lôi đã hai lần bảo vệ được tính mạng cho Phùng Tinh Nhiên rồi, ba viên lúc đầu Phùng Tỉnh Nhiên đưa cho hắn đã dùng hết sạch rồi, không ngờ ở nơi này lại phát hiện ra được.

Có điều sau khi suy nghĩ cẩn thận, Đỉnh Hạo nhanh chóng cảm thấy nhẹ nhõm, Huyền Âm Sát Lôi này là sản phẩm của Huyền Âm Tông, chỉ cần nhìn vào chiếc chìa khóa mở bảo tàng Thái Huyền là biết Huyền Âm Tông nhất định có một có mối quan hệ sâu sắc với Thái Huyền đạo tông.

CHỈ là Đỉnh Hạo tạm thời còn chưa đoán ra, vì sao một Đạo môn như Thái Huyền đạo tông lại có quan hệ với Ma môn Huyền Âm Tông mà thôi.

Lại nhìn kỹ những món đồ ở đây, Đinh Hạo biết mặc dù có rất nhiều món là tỉnh phẩm nhưng không có món nào thực sự phù hợp với mình, hắn lắc đầu, sau đó nhìn về phía Vô Cực Ma Tông, nói với Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên: “Hướng lão qua đây chọn vài thứ đi, dù sao ta cũng đã đáp ứng ông.”

Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên thấy Đinh Hạo nói như vậy, thì vui mừng khôn xiết, cười ha ha vài tiếng, hai tay dùng sức xoa xoa mái tóc như tổ chim của mình, cũng không khách khí với Đỉnh Hạo, ngược lại còn liên tục nói “Cảm tạ”, sau đó đi về phía Đỉnh Hạo.

Đến nơi này, Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên chỉ nhìn Đỉnh Hạo gật đầu, sau đó vùi đầu vào những vật phẩm này, dùng hết sức lực, mở to hai mắt bắt đầu lựa chọn.

Tất cả mọi người trong Vô Cực Ma Tông nhìn vẻ mặt của Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên đều mỉm cười, còn những người của môn phái khác thì lại lộ ra vẻ mặt ghen tị.

Tuy rằng lát nữa bọn họ cũng có thể lựa chọn, nhưng đợi sau khi mọi người Vô Cực Ma Tông lựa chọn xong, đoán chừng đến lúc đó, những vật phẩm quý giá nhất đều đã rơi vào tay của Vô Cực Ma Tông.

@ @ @ Ê ñ Œ} ñ @ @ @

Chuang 724: Hành vi phá của 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Mà Đinh Hạo nhìn đến động tác của Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên thì chỉ mỉm cười không nói gì, hắn biết sở dĩ Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên hưng phấn như vậy là có nguyên nhân.

Bởi vì Đinh Hạo đã nghe Lục Bào Lão Tổ nói qua rằng ông ta và Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên vẫn luôn tu luyện một mình, bình thường cũng ít giao thiệp nhiều với người, càng là không có gia nhập môn phái nào, cho nên hai người tu chân cho tới nay vẫn xấu hổ vì hầu bao rỗng tuếch, không có vật phẩm gì đáng giá.

Về phần Hỏa Vân Tôn Giả và Lục Bào Lão Tổ, pháp khí mà bọn họ sử dụng đều là do sư phụ để lại.

Trừ cái này ra, những vật phẩm khác đều ít ổi đến đáng thương, ngay cả tỉnh thạch tu luyện mà người tu chân thường dùng cũng không có.

Tu vi của Hỏa Vân Tôn Giả tăng lên, sau khi tiến vào hợp thể trung kỳ, gã sẽ nghĩ tới cướp đoạt Thái Huyền chìa khóa, đây het thảy đều là ép buộc!

Đỉnh Hạo ho nhẹ một tiếng, nhìn ánh mắt vội vàng của Lục Bào Lão Tổ, mở miệng nói: “Nếu Lão tổ cũng muốn, cần gì phải kiềm chế?”

Ông ta trừng mắt nhìn Đinh Hạo một cái, vẻ mặt Lục Bào Lão Tổ vui mừng, nói: “Không nói sớm.” Ông ta đột nhiên vụt ra, cười ha ha rồi cũng đi về phía Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên.

Mà Đỉnh Hạo thì ngược lại, hắn đi đến bên cạnh đám người Ma Đạo, nhìn những người này đang nhìn chằm chằm vào những pháp bảo kia, Đinh Hạo nói: “Cho đến bây giờ, Vô Cực Ma Tông chúng ta mới lấy ra được hai món đồ, các vị nên nhớ rõ, sau khi lấy được năm món đồ, chúng ta sẽ tiếp tục chia nhỏ, đương nhiên, Vô Cực Ma Tông chúng ta vẫn có quyền lựa chọn trước, mọi người đừng quên.”

Lời này vừa nói ra, trong lòng tất cả mọi người chửi thầm, nhưng cũng không ai nói cái gì, dù sao tình thế bây giờ cũng không có ai mạnh mẽ, trước đây lúc Vô Cực Ma Tông gia nhập liên minh, nắm giữ hai cái chìa khóa quan trọng, hơn nữa lúc sau đóng góp của bên Vô Cực Ma Tông cũng là lớn nhất.

Nhưng những trưởng lão trong môn phái của mình vì thiển cận, không đồng ý với ý kiến của hắn mà rời sơn động sớm, nếu không thì làm sao bây giờ Vô Cực Ma Tông lại hoành hành như vậy, nghĩ lại, lúc này, tất nhiên ai cũng sẽ không nói ra.

Lúc này, chợt nghe Hỏa Vân Tôn Giả cười to, tay gã giơ lên một thanh trường đao màu đỏ rực, nói: “Cái này, ta muốn cái này!” Sau khi nhìn một lượt, Đinh Hạo phát hiện thanh trường đao này chính là thứ mình bỏ lỡ vừa rồi, không biết Hỏa Vân Tôn Giả tìm được ở đâu, mặc dù chỉ nhìn từ xa nhưng Đinh Hạo cũng biết thanh trường đao này chính là pháp khí thượng phẩm.

Hơn nữa quan trọng nhất là thuộc tính của pháp bảo trường đao này là hỏa khí, nếu là do Hỏa Vân Tôn Giả thi triển, nó có thể phát huy ra uy lực kinh người, khó trách Hỏa Vân Tôn Giả này lại kích động như vậy.

Ngay tại luc Hỏa Vân Tôn Giả cười to, Lục Bào Lão Tổ cũng hung hăng quát một tiếng, nói: “Lão Tổ ta cũng chọn một cái.”

Nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ cũng nâng lên một kiện Bảo Giáp màu xanh nhạt, đồng dạng là pháp khí thượng phẩm, mà Bảo Giáp này Đinh Hạo cũng chỉ vừa mới thấy qua.

Hỏa Vân Tôn Giả và Lục Bào Lão Tổ vốn có trong tay hai pháp bảo, một cái dùng để phòng thủ, một cái dùng để tấn công, Hỏa Vân Tôn Giả có một cái Bảo giáp, Lục Bào Lão Tổ cũng có một cái tử bình bát tử kim.

Nhưng Hỏa Vân Tôn Giả thiếu pháp khí để tấn công, mà Lục Bào Lão Tổ thì thiếu bảo giáp hộ thân, nhưng bây giờ ông ta đã có đủ cả rồi.

Khi thấy hai người Hỏa Vân Tôn Giả và Lục Bào Lão Tổ đã chọn được vật phẩm phù hợp với mình, Đinh Hạo khẽ cười, nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn bên cạnh và nói: “Chẳng lẽ Vương lão không chọn được gì sao?” Vương Diệc Hàn ưu nhã cười nhạt, mở miệng nói: “Ta không cần đâu, ít nhất thì đến bây giờ, ta vẫn chưa có yêu cầu đặc biệt nào cả, dù sao ta tu chính là độc công, đối với pháp khí này đó cũng không có đam mê đặc biệt gì.”

Nghe gã nói như vậy, Đinh Hạo gật đầu, thầm nghĩ cũng đúng.

Nhìn thoáng qua Huyết Ma Liệt Sơn bên cạnh, Đinh Hạo cũng không nói thêm gì, đống vật phẩm, sợ rằng không có thứ gì có thể lọt vào mắt của Huyết Ma Liệt Sơn, dù sao gã ta thuộc dòng Huyết Ma, đời đời đều là hạng người dữ dẫn, hơn nữa đa số đều có bảo tàng phong phú, tuy rằng không có nhiều vật phẩm pháp khí như bảo tàng Thái Huyền, nhưng thứ phù hợp nhất với Huyết Ma Liệt Sơn, chỉ sợ vẫn phải là thứ do sư môn bọn họ truyền thừa.

Chính vì vậy, Đinh Hạo cũng lười ra vẻ, kêu Liệt Sơn chọn lựa gì đó.

Dù sao hai người Đinh Hạo và Liệt Sơn quen nhau lâu nhất, cũng hiểu rõ nhau nhất, đối phương là người thế nào thì cũng đã biết rõ trong lòng.

@®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@

Chuang 725: Hành vi phá của 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Nhìn thấy hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Huyết Ma Liệt Sơn ai cũng không đi chọn lựa vật phẩm, mà hai người Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên và Lục Bào Lão Tổ cũng đều đã tìm được pháp khí phù hợp.

Đỉnh Hạo gật đầu, mắt thoáng nhìn sang bên cạnh thì thấy Phùng Tỉnh Nhiên hưng phấn đến mức sắc mặt ửng hồng, lên tiếng nói: “Hiện tại bên chúng ta vẫn còn quyền lợi chọn lựa vật phẩm, hay là Tinh Nhiên ngươi cũng chọn đi?”

Vừa dứt lời, đôi mắt đẹp của Phùng Tỉnh Nhiên lập tức bừng sáng, gật đầu thật mạnh, ha ha cười duyên đi về hướng khu vực pháp khí.

Nữ nhân đều có tâm lý muốn chiếm lợi nhỏ, huống chi người nói còn là Đinh Hạo, hơn nữa hành trình lần này trăm cay ngàn đắng, Phùng Tinh Nhiên thật sự tràn ngập chờ mong đối với pháp khí này đó.

Cho dù Tàng Bảo Các của Luyện Ngục Ma Tông bọn họ thiếu chút nữa đã trở thành tủ đồ cá nhân của nàng, nhưng Phùng Tinh Nhiên vẫn rất vui vẻ, thích thú bắt đầu ra tay chọn lựa.

Một lát sau, Phùng Tỉnh Nhiên cười hì hì, tay giơ lên một cây trâm ngọc phát ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, vui vẻ nói: “Chính là cái này!” Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn trâm ngọc trong tay nàng, trong lòng thầm mắng Phùng Tỉnh Nhiên phá của, Đỉnh Hạo vừa nãy cũng đã nhìn thấy cây trâm ngọc màu xanh này, chỉ là sau khi phát hiện nó là một cái pháp bảo trung phẩm thì không hề liếc nhìn nó nữa, nào biết rằng Phùng Tỉnh Nhiên sẽ chọn vật phẩm này, thật sự lãng phí một cơ hội chọn lựa tốt.

Bên Luyện ngục Ma Tông, hai người Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Cố Kiệm cũng lộ vẻ cười khổ, chắc trong lòng cũng đang có suy nghĩ giống như Đinh Hạo.

Sau khi lấy được trâm ngọc, Phùng Tỉnh Nhiên ngược lại không đi tới chỗ Đinh Hạo, mà là đi tới bên cạnh Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Cố Kiệm, chỉ thấy Phùng Tỉnh Nhiên đắc ý huơ huơ trâm ngọc trong tay, cười ha ha nói: “Yêu Quái thúc thúc, Béo thúc thúc, hai người xem Tỉnh Nhiên chọn cái này có xinh đẹp không? Ha ha, ánh mắt của Tỉnh Nhiên không tồi chứ hả?”

Xinh đẹp hay không?

Hai người Nhiếp Thiên và Cố Kiệm lại lộ vẻ cười khổ, xinh đẹp thì có tác dụng cái rắm gì, cũng không thể làm cơm ăn!

Nhưng nhìn thấy bộ dáng vui vẻ rạo rực của Phùng Tinh Nhiên, tất nhiên hai người sẽ không ngu ngốc nói ra sự thật, đều là lộ ra về mặt như đang nói ánh mắt của con thật tốt, nói: “Đẹp, xinh đẹp.” Nhưng trong lòng lại thầm mắng nha đầu này quả nhiên là đứa phá của, hơn nữa ánh mắt thật hạn hẹp, thế mà lãng phí cơ hội tốt như vậy, chọn loại pháp khí nhìn thì đẹp nhưng lại không xài được.

Nhưng Phùng Tinh Nhiên tựa hồ cũng không nghe hiểu lời khen ngợi trái lương tâm của hai người, đắc ý cười cười, sau đó tự nói với mình: “Ừm, ta cũng nghĩ như vậy.”

Sau đó lập tức vui vẻ tiếp tục khoe khoang với bên Đỉnh Hạo, mà Đỉnh Hạo lại lộ ve do khóc đở cười, nhưng ngoài miệng lại không nói thêm gì.

Phùng Tinh Nhiên có thân phận gì, bảo vật gì mà chưa từng thấy? Những thứ nàng sở hữu trong tay đều là pháp khí bậc nhất, tuy rằng những thứ trong bảo tàng Thái Huyền trân quý, nhưng cũng chỉ cùng một đẳng cấp với mấy thứ nàng sở hữu trong tay mà thôi, khó trách nàng cũng không quá mức để ý.

Nhưng lúc này, khi thấy Vô Cực Ma Tông đã lấy được năm loại vật phẩm như đã ước định ban đầu, người của Luyện Ngục Ma tông không nói thêm gì nữa, nhưng một số trưởng lão của các môn phái khác lại không muốn tiếp tục chờ đợi.

Nhìn thoáng qua bên Vô Cực Ma Tông, Phạm Kỳ Thần của Kiếm Ma Cung khẽ quát nói: “Nếu Vô Cực Ma Tông các ngươi đã chọn được năm loại vật phẩm, hiện tại mọi người có thể phân chia vật phẩm trong thạch thất rồi chứ, cẩn thận phân loại, sau đó bắt đầu phân phát đồng đều.”

Nghe thấy thế, lúc trước hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa giết Ma Cung cũng đồng lòng tán thành, tựa hồ cũng không đợi được nữa.

Nhiếp Thiên nhìn Đinh Hạo, lên tiếng nói: “Cũng được, hiện tại mỗi bên chúng ta phái hai người phân loại vật phẩm trong thạch thất, sau đó để riêng ra, đến khi xong xuôi, lại quyết định chia như thế nào.”

Lời Nhiếp Thiên nói thì mọi người đều đồng ý, người bên Vô Cực Ma Tông của Đỉnh Hạo cũng đều mỉm cười gật đầu.

Sau đó, Nhiếp Thiên và Cố Kiệm của Luyện Ngục Ma tông bước ra, hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa của Thiên Sát Ma Cung cũng bước ra ngoài, bên Kiếm Ma Cung kia thì có Phạm Kỳ Thần, cùng với phụ nhân mặc cung trang Thạch Ngọc Sương vẫn luôn đi theo bảo vệ.

Đỉnh Hạo cũng gật đầu với Huyết Ma Liệt Sơn, sau đó đi cùng với Liệt Sơn bước về phía đám người.

Một canh giờ sau, bốn môn phái có tổng cộng tám người, dần dần phân loại vật phẩm này đó trong thạch thất làm rất nhiều phần.

Nơi này vốn là nội phòng, đã phân chia thành một số khu vực, các loại vật phẩm khác nhau đã được phân chia, mà việc đám người Đỉnh Hạo phải làm, chính là lại phân chia ra một lần nữa, chia những vật phẩm trong các khu vực nhỏ thành mười phần mà thôi, như vậy cũng tiện để lát nữa phân chia.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box