[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 203 : Vô Cực Ma Đạo 344 (c2021-c2030)
❮ sautiếp ❯Chương 2023: Vô Cực Ma Đạo 344
Khe hở không gian Tiên Ma Giới mở ra mỗi lần đều là thời gian cực ngắn, lúc đó tất nhiên là chỉ có người có đại pháp lực mới có thể tiến vào trước, một số tiên nhân bao gồm cả La Thiên Thượng Tiên, e rằng đều không có cơ hội hạ giới.
Mà với tốc độ phát triển của Vô Cực Ma Tông các ngươi, tâ nghĩ đợi tới lúc đó.
Cho dù người của Tiên Ma Giới hạ giới, cũng chưa chắc có thể chiếm được tiện nghỉ.”
Nghe hắn nói như vậy, Đỉnh Hạo mỉm cười, nói: “Quả nhiên không ngoài sở liệu của ta.”
Nghĩ đến cũng đúng, toàn bộ người tu chân của Thiên Huyền Đại Lục, chỉ có điều mới có mấy vạn người, trong mấy vạn người này có thể độ ba lần thiên kiếp thành công tiến vào Tiên Ma Giới, phỏng chừng chỉ có một phần ngàn.
Cho dù trải qua mấy chục vạn năm, dựa theo một vạn năm một trăm mười người phi thăng mà tính, cũng chỉ có mấy ngàn người tiến vào Tiên Ma Giới, huống chỉ Tiên Ma Giới còn có tranh đấu, mỗi người tiến vào Tiên Ma Giới muốn tiến gần một bước cũng là càng ngày càng khó, như vậy xem ra nhân số Tiên Ma Giới thưa thớt, căn bản là chuyện đương nhiên.
Nếu mỗi môn phái ở Tiên Ma Giới đều có mấy ngàn người, đó mới là chân chính không hợp với lẽ thường.
Tu Chân Giới lớn như vậy, mỗi người phi thăng đều là cao thủ đứng đầu.
Phi thăng khó khăn như thế, người ở Tiên Ma Giới tự nhiên ít hơn người tu chân nhiều. “Cho nên, Đinh Tông chủ ngươi căn bản không cần cố ky quá nhiều, cho dù khe hở Tiên Ma không gian mở ra, chúng ta cần đối mặt cũng chỉ là những Cổ Tiên nhân cao cấp nhất kia.
Nhân số Bách Biến Đạo ta chỉ có mấy chục người, tuy nhân số ít đi rất nhiều, nhưng chiến lực lại không yếu hơn so với một ít đại môn phái bao nhiêu.
Hơn nữa còn có Luyện Ngục Ma Đạo.
Phần thắng bên chúng ta thật ra không nhỏ.” Liêu Đông Thắng mắt thấy Đinh Hạo tỏ vẻ hiểu rõ, không khỏi mở miệng nói.
Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Liêu tiền bối khách khí, thật ra nếu muốn tính, bản thân ta tu luyện Bách Biến Đạo công pháp rất nhiều, cho dù không thật sự tiến vào Bách Biến Đạo, nhưng không tính là người ngoài, huống chỉ Nguyễn lão trước kia đối với ta có ân chỉ điểm, ta đối với Bách Biến Đạo tất nhiên không phải là người ngoài, trong lòng cũng là có tính toán.”
Đỉnh Hạo nói đến đây, Liêu Đông Thắng cũng là hiểu rõ trong lòng, liền không nói thêm gì nữa.
Hai người tiếp tục bay vút, trong chốc lát công phu, đi tới một đầm lầy hắc khí lượn lờ ở Di Thiên Chiểu Trạch, bên trong có từng chồng thi cốt, tản ra mùi làm người ta muốn nôn.
“Ở đây!” Đinh Hạo khẽ cười một tiếng. “Thanh Minh Đỉnh” đột nhiên xuất ra, lơ lửng trước đầm lầy màu đen, chợt “Thanh Minh Đỉnh” nổ bắn ra đầy trời thanh quang, thanh quang rơi vào trong đầm lầy màu đen, dần dần đầm lầy phát ra từng trận âm thanh trầm đục.
Trong chốc lát, trong đầm lầy màu đen thể hiện ra một cái bình địa, còn lộ ra một cái cửa động ngăm đen.
Đỉnh Hạo không nói nhảm, pháp quyết trong tay đánh ra. “Thanh Minh Đỉnh” bay vào trong đó, chỉ nghe thấy toàn bộ đầm lầy màu đen vang lên tiếng nổ vang.
“Còn không ra đây!” Đỉnh Hạo quát lạnh một tiếng, tay phải nhấc lên mãnh liệt, một bàn tay khổng lồ trống rỗng xuất hiện, đột nhiên tạo thành quyền oanh vang đầm lầy màu đen.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, như trời long đất lở, đầm lầy màu đen bị nện ra một cái hố sâu mấy chục trượng, chợt một đạo nhân ảnh phá đất chui ra, từ trong đầm lầy tối như mực bay vút lên không trung, phẫn nộ quát: “Đỉnh Hạo, nguyên lai là ngươi.” Nhân vật chui từ dưới đất lên này tướng mạo bình thường, xem ra chính là Điện Vương không thể nghỉ ngờ.
Hắn rời khỏi đầm lầy màu đen, sau khi hét to một tiếng, xem ra liền muốn tranh thủ thời gian đào thoát.
“Sư đệ, từ khi chia tay đến giờ không có việc gì chứ?” Vào lúc này, Liêu Đông Thắng khẽ thở dài, mở miệng nói.
Hiện giờ Điện Vương đã vượt qua sáu lần thiên kiếp, xem ra đợi một thời gian nữa có thể như Kiếm Tiên Hồng Thế, lấy cảnh giới Thất Kiếp Tán Ma tiến vào Ma Cảnh, đây không phải điều Đinh Hạo bằng lòng nhìn thấy, cho nên thừa dịp hắn chưa tiến vào Thiên Ma Cảnh giới, sớm tới phá huỷ hắn.
“Là ngươi, lần này ngươi cùng Đỉnh Hạo tới đây, chính là vì ta phải không?” Điện Vương nghe thấy Liêu Đông Thắng nói chuyện, lúc này ngạc nhiên sửng sốt, sau đó trong ánh mắt mơ hồ có oán hận, lạnh giọng với Liêu Đông Thắng.
Liêu Đông Thắng gật đầu, nói: “Ngươi và ta là đồng môn, ta không muốn làm quá tuyệt tình, lần này ta khẩn cầu Đinh Tông chủ xong, chỉ định xóa đi trí nhớ tu vi của ngươi, đưa ngươi quay về luân hồi tu luyện, đến lúc đó ta sẽ đích thân chỉ dẫn ngươi.”
Lời này vừa nói ra, Điện Vương không có một tia cảm kích, ngược lại là cao giọng cuồng tiếu, có phần thần kinh nói: “Ta tân tân khổ khổ buông tha cơ hội trực tiếp phi thăng.
Ở lại Tu Chân Giới chính là hy vọng một ngày kia có thể trợ Bách Biến Đạo tiến thêm một bước, sau đó càng là nghe theo lời ngươi hợp tác cùng Phí Ngọc Nghiễn.
Chương 2024: Vô Cực Ma Đạo 345
Chuang 2025: Vô Cực Ma Đạo 346
Nhưng ngươi lập tức từ bỏ Ma Nguyệt Cốc, một lần nữa lựa chọn hợp tác với Vô Cực Ma Tông.
Chỉ có điều lúc này toàn bộ Uyên Lang Điện ta đã bị Đỉnh Hạo hủy diệt, loại thù hận này sao tâ có thể buông xuống.
Không sai, sau này tâ khư khư cố chấp, nhưng tâ báo thù cho người chết trong điện.
Chẳng lẽ có sai lầm gì sao?” Liêu Đông Thắng lắc đầu thở dài một tiếng, nói: “Uyên Lang Điện ngươi sáng lập, đã đi ngược lại với giáo lý của Bách Biến Đạo, trong Bách Biến Đạo đã không thể chứa ngươi.
Sau đó ngươi khư khư cố chấp, sai lại sai.
Ngươi đối địch với Vô Cực Ma Tông chính là đối địch với Bách Biến Đạo, ta không thể làm gì được, bây giờ giữ ngươi lại thần thức không tiêu tan, giúp ngươi chuyển thế trùng sinh đã là chuyện trước mắt ta có thể làm được rồi.”
Lời nói vừa dứt.
Liêu Đông Thắng lập tức ra tay, hướng Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng bay đi.
Cùng lúc đó. “Thanh Minh Đỉnh” của Đinh Hạo cũng từ trong đầm lầy màu đen, đột nhiên bay ra.
Liếc mắt nhìn Điện Vương, Đỉnh Hạo lộ vẻ tiếc hận. “Thanh Minh Đỉnh” theo tâm ý của hắn, đột nhiên chụp xuống Điện Vương đang định chạy trốn.
Bị ánh sáng màu xanh của “Thanh Minh Đỉnh” chiếu vào, thân thể Điện Vương lập tức cứng đờ, lúc này Liêu Đông Thắng đã tới nơi, ra tay bắt gọn Điện Vương, lấy ra một bình ngọc, không biết dùng phương pháp gì, nhốt Nguyên Anh của Điện Vương vào trong đó.
Sau khi Liêu Đông Thắng nhốt Nguyên Anh của Điện Vương, liền tháo một chiếc nhẫn trữ vật từ ngón tay Điện Vương xuống.
Thần thức lập tức chìm vào bên trong, tìm kiếm Thần Lai Cổ Mộc.
Trong mấy hơi thở, Liêu Đông Thắng giãn mày ra, đột nhiên lấy ra một ít Thần Lai Cổ Mộc, đưa cho Đỉnh Hạo nói: “Đây là toàn bộ Thần Lai Cổ Mộc trong nhẫn trữ vật của hắn, còn có một số thứ khác, liên quan đến cấm ky của Bách Biến Đạo, nên ta giữ lại.” Đỉnh Hạo vui mừng ra mặt, nhận lấy số Thần Lai Cổ Mộc kia.
Thần Lai Cổ Mộc màu trắng chỉ có ba khối, nhưng Thần Lai Cổ Mộc màu đen lại có năm khối, ngoài ra còn có mười mấy khối Thần Lai Cổ Mộc nửa trắng nửa đen.
Đỉnh Hạo cau mày nói: “Thần Lai Cổ Mộc thật sự dùng được chỉ có tám khối, còn mười mấy khối nửa đen nửa trắng kia, xem ra là chưa hấp thu đủ Tiên Ma linh khí, chỉ có thể coi là bán thành phẩm, e rằng giúp một người tái tạo thân thể không đủ.”
Nguyễn Bách Tượng ngạc nhiên, nhìn Thần Lai Cổ Mộc trong tay Đỉnh Hạo, nói: “Lúc trước các người đến Thiên Trì, gần như một nửa Thần Lai Cổ Mộc đã bị các người lấy đi, những người kia lấy được dù sao cũng chỉ là số ít, những bán thành phẩm này xem ra đều là mang đi từ lúc đó, chắc hẳn bây giờ trong Thiên Trì, ngay cả Thần Lai Cổ Mộc bán thành phẩm không còn.”
Đỉnh Hạo gật đầu, cau mày, tựa hồ đang suy nghĩ, không trả lời ngay.
Một lúc lâu sau, Đinh Hạo mới giãn mày ra, mỉm cười nói: “May mắn thay, hiện giờ khe hở không gian của ba đại lục Tây Nam Bắc đều đã nằm trong tay chúng ta, trong ba khe hở không gian này, hiện giờ vẫn không ngừng tràn ra Tiên Ma linh khí.
Những Thần Lai Cổ Mộc bán thành phẩm này, chỉ cần đặt trong ba khe hở không gian kia, tụ tập Tiên Ma linh khí luyện chế lại, đưa Tiên Ma linh khí vào trong những Thần Lai Cổ Mộc chưa hấp thụ đủ này, chắc là có thể thúc đẩy chúng sử dụng được.”
Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Liêu Đông Thắng mỉm cười nói: “Vậy thì tốt, với số lượng cao thủ của Vô Cực Ma Tông các người, sau này có thể còn nhiều người tiến vào Ma Cảnh, may mà ba khe hở không gian đều nằm trong tay các người, nếu thật sự có thể mượn ba khe hở không gian, luyện chế những Thần Lai Cổ Mộc bán thành phẩm này, tất nhiên là một chuyện đại hỷ.”
“Ừm, nếu chuyện của Điện Vương đã giải quyết xong, chúng ta tiện thể xử lý luôn mối họa ngầm còn lại trong Di Thiên Chiểu Trạch đi!” Đinh Hạo nói.
“Ý ngươi là không gian loạn lưu trong Di Thiên Chiểu Trạch?” Nguyễn Bách Tượng hỏi.
“Không sai, trong không gian loạn lưu kia, hiện giờ vẫn còn một số cao thủ Tiên Ma giới bị chôn vùi trong băng, những người này lưu lại sớm muộn gì cũng là họa, nếu bằng lòng thần phục ta, ta sẽ giúp bọn họ một tay, nếu không toàn bộ giết sạch!” Sắc mặt Đỉnh Hạo lạnh lẽo, nói.
Một lát sau, theo con đường lần trước, Đỉnh Hạo và Liêu Đông Thắng xuất hiện trong không gian loạn lưu dưới lòng đất.
Vừa rơi vào trong đó, trong lòng Đinh Hạo liền dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nơi đây không chừng năm đó là trọng địa nào đó của Vô Cực Ma Tông, ai ngờ tất cả đều bị hủy, ngay cả một dấu vết tồn tại của Vô Cực Ma Tông năm đó không thể lưu lại.
Đến nơi này, Đỉnh Hạo đưa mắt nhìn, phát hiện trong băng cốc hiện giờ chỉ còn tám cao thủ Tiên Ma giới, dường như có mấy người đã phá phong ấn rời đi.
Chuang 2025: Vô Cực Ma Đạo 346
Trong tám người này có một Đại La Kim Tiên, hai La Thiên Thượng Tiên, hai Thiên Ma, ba Địa Ma.
Đỉnh Hạo vừa rơi xuống, liền đi tới chỗ tu sĩ La Thiên Thượng Tiên có tu vi yếu nhất, dùng thần thức truyền âm nói: “Thuận thì sống, nghịch thì chết.”
Ai ngờ người này cũng là ke cứng đầu, vậy mà cực kỳ khinh thường Đinh Hạo, truyền âm nói: “Lý Hãn Thiên bảo chúng ta quy thuận, không đưa ra điều kiện khiến chúng ta hài lòng, chúng ta đều không đáp ứng, huống chỉ là một Thiên Ma như ngươi.” Đối với kẻ không biết sống chết này, Đỉnh Hạo tất nhiên không khách khí, lập tức truyền âm nói: “Vậy ngươi có thể đi chết rồi!” Tin tức thần thức của Đinh Hạo vừa truyền đến, người kia dường như còn chưa kịp phản ứng, trong khoảng thời gian này hai người Lý Ngọc và Điện Vương đều không ngừng đến đây, nói với bọn họ điều kiện giúp bọn họ thoát khốn, những người này cân nhắc mãi, vậy mà bắt đầu so sánh hai người Lý Ngọc và Điện Vương, ai có điều kiện tốt hơn, chờ Đỉnh Hạo đến, còn cho rằng hắn cũng như Lý Ngọc và Điện Vương.
Nào ngờ, Đinh Hạo không phải Điện Vương hay Lý Ngọc, hiện giờ Vô Cực Ma Tông có không ít cao thủ Ma Cảnh, những người này căn bản không được hắn để vào mắt.
Không hề do dự, Nghịch Thiên Ma Kiếm lập tức bay ra, chém nát thân xác và băng phong của người này. “Thanh Minh Đỉnh” bay ra, thu luôn cả thần thức của hắn, không cho hắn cơ hội nói nhảm.
Sau khi giết một người, Đinh Hạo không lập tức ra tay, ngược lại lộ vẻ do dự, tựa hồ đang suy nghĩ vấn đề gì.
Một lúc sau, Đinh Hạo mỉm cười nói: “Xem ra không cần phiền phức như vậy.”
Vừa nói xong, Đỉnh Hạo liền bố trí một Truyền Tống Trận, sau đó tế ra “Thanh Minh Đỉnh”, chụp xuống đỉnh đầu mấy tên Tiên Ma còn lại, tiếp đó bảy luồng sáng xanh đột nhiên xuất hiện, rơi vào đỉnh đầu bảy người tự phong.
“khà khà, những người này không giết, ta đưa bọn họ đến khe hở không gian Tây Đại Lục, để bọn họ tự động hấp thu Tiên Ma linh khí ở đó, dù sao ta đã khống chế bọn họ, đợi bọn họ khôi phục lại, sau đó sẽ thôn phệ từng người.” Đinh Hạo mỉm cười nói với Liêu Đông Thắng.
Sau đó, thông qua Truyền Tống Trận, Đinh Hạo đưa toàn bộ bảy người đến khe hở không gian Tây Đại Lục, còn bố trí một trận pháp tụ tập linh khí bên trong, thần thức của bảy người bị Thanh Minh Đỉnh khống chế, đều không thể động đậy, thân thể vẫn tự động hấp thu linh khí của Tiên Ma giới như bọt biển.
Ở khe hở không gian này, có đệ tử Vô Cực Ma Tông trông coi, Đỉnh Hạo không sợ có ke không biết sống chết đến quấy rối, cho nên sau khi nhốt bảy người này ở đây, hắn liền rời đi.
Đợi đến khi bản thể trở về Long Ngâm Sơn, chuyện bên phía Bắc Đại Lục cũng đã giải quyết xong, có đám người Liên Quân Giản, Độc Ma ở đó, Đinh Hạo rất yên tâm, lập tức chúng ma tề tụ ở Long Ngâm Sơn, bắt đầu bàn bạc chuyện trở về Đông Đại Lục báo thù.
Sau một ngày bàn bạc, vẫn quyết định khuấy đục nước Đông Đại Lục trước, sau đó thừa dịp Đạo Ma đại chiến, tiến vào Đông Đại Lục, một trận định càn khôn.
Việc này sau khi quyết định, không lập tức thực hiện, mười năm qua Phùng Tinh Nhiên, Lạc Hải Dao và các nàng, tuy thường mượn cớ đến Long Ngâm Sơn Quỷ Vực ở cùng thân ngoại hóa thân của Đinh Hạo, nhưng lại không chịu cùng thân ngoại hóa thân mây mưa.
Lần này bản thể Đinh Hạo xuất quan, tất nhiên không tránh khỏi ứng phó với mấy nàng dây dưa.
Hai ngày sau, Phùng Ngạo Thiên của Luyện Ngục Ma Tông biết tin bản thể Đỉnh Hạo xuất quan, cũng đến Long Ngâm Sơn.
Sau khi tìm được Đinh Hạo, Phùng Ngạo Thiên nhìn Đinh Hạo, chỉ cảm thấy càng ngày càng xa lạ, hiện giờ Đinh Hạo bởi vì thực lực càng mạnh, nhân vật như Phùng Ngạo Thiên, khi ở cùng Đinh Hạolà có thể mơ hồ cảm nhận được một luồng áp lực vô hình.
Vừa ngồi xuống, Phùng Ngạo Thiên liền thở dài, nói: “Không phục không được, mỗi lần gặp tiểu tử ngươi, ta đều đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lần nào ngươi cũng khiến ta giật mình.
Trước kia, ta còn có thể lờ mờ đoán được chút tu vi của ngươi, nhưng bây giờ ngay cả đoán ta không thể.”
“Hiện giờ ngươi cho ta cảm giác còn cao thâm hơn hai vị tiền bối Ma Cảnh của Luyện Ngục Ma Tông, xem ra ngươi đã vượt qua cảnh giới của bọn họ.
Bây giờ ta nghĩ lại tốc độ tu luyện của ngươi, chỉ cảm thấy đáng sợ.
Cho dù Vô Cực Ma Công có đặc thù, nhưng tốc độ của ngươi cũng quá kinh người.”
Đỉnh Hạo mỉm cười, nói: “Có lẽ là do ta luôn bồi hồi giữa ranh giới sinh tử.
Nhiều năm qua, ta lúc nào cũng phải tìm đường sống trong chém giết tranh đấu, lại liên tục gặp kỳ ngộ, mỗi lần đại nạn không chết liền đột phá, bất giác đã qua nhiều năm như vậy.” Phùng Ngao Thiên gật đầu, nói: “Hiện giờ toàn bộ Tây Đại Lục, trên cơ bản thế lực Đạo Môn đều đã bị quét sạch, hiện giờ toàn bộ Tây Đại Lục đều nằm trong sự khống chế của chúng ta.
Tam tông Ma Môn chúng ta đã phái người đến những nơi có thể mở ra thông đạo, bố trí môn nhân trấn thủ, đợi đến khi Trung Đại Lục mở ra, ta nghĩ thông đạo Tây Đại Lục hẳn không khó tìm.”
Chương 2026: Vô Cực Ma Đạo 347
Chuang 2027: Vô Cực Ma Đạo 348
Phùng Ngao Thiên vừa nói như vậy, Đinh Hạo suy nghĩ một chút, nói: “Như vậy rất tốt, chúng ta bây giờ cần làm chính là chờ đợi thời khắc cuối cùng đến.”
“Đúng rồi, nghe Tỉnh Nhiên nói, nhà các ngươi đã đoàn tụ.
Tỉnh Nhiên cũng đã gặp cha mẹ ngươi?” Phùng Ngạo Thiên suy nghĩ một chút, nhìn Đinh Hạo hỏi.
Đỉnh Hạo ngạc nhiên, gật đầu nói: “Đúng vậy, mẫu thân ta ở Đông Đại Lục, bị môn phái mạnh nhất giam cầm, cũng là thời gian trước mới được ta cứu ra.
Bọn họ và Tinh Nhiên đã sớm gặp nhau, không ngờ nhạc phụ cũng đã biết.”
“Ồ” một tiếng, Phùng Ngao Thiên mỉm cười, nói: “Chuyện giữa ngươi và Tinh Nhiên, tuy mọi người đều biết, nhưng các ngươi đến nay vẫn chưa chính thức đại hôn, lần này ta đã đến, vừa hay gặp mặt cha mẹ ngươi, chúng ta đều là người tu chân, chuyện này không cần gióng trống khua chiêng, chỉ cần hai người các ngươi đến, ta và cha mẹ ngươi đồng ý, chuyện này coi như chính thức định đoạt.”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo kinh ngạc, sau đó gật đầu nói: “Được, ta đi tìm cha mẹ ta đến đây.”
Sau đó Đinh Hạo lập tức rời đi, phái người đến Quỷ Vực, đưa cha mẹ, nãi nãi và người thân Đinh gia ở Độc Long Cốc đến Long Ngâm Sơn.
Những người khác nghe tin tức này, không cần Đinh Hạo phân phó, cũng dồn dập ra khỏi Quỷ Vực, kể rõ ngọn ngành, lập tức đến Long Ngâm Sơn.
Vốn dĩ Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên chỉ nói làm đơn giản, không định gióng trống khua chiêng, ai ngờ tin tức không biết vì sao lại lộ ra ngoài, trong lúc nhất thời, quần ma Tây Đại Lục tề tụ trên Long Ngâm Sơn.
Xế chiều hôm đó, Tông chủ Miêu Thải Phượng của Hồn Tế Các, từ chỗ Độc Ma Vương Diệc Hàn biết được tin tức, liền lập tức chuẩn bị hậu lễ.
Miêu Thải Phượng sợ Ma Vân Tông Đới Thiên Hành sẽ trách tội, đành phải báo chuyện này cho Đới Thiên Hành.
Bên phía Nguyên Ma Cung, Tuyên Dị là đệ đệ của Phùng Ngạo Thiên, tất nhiên cũng sớm nhận được tin tức.
Ba vị Tông chủ của liên minh Ma Môn Tam Châu Nhất Đảo hành động, tất nhiên không giấu được sự chú ý của một số môn phái nhỏ khác, tin tức lập tức truyền ra, toàn bộ các đại Ma Môn trong phạm vi vạn dặm của Tam Châu Nhất Đảo, đều biết tin Đinh Hạo sắp đại hôn, ngay cả một số lão quái vật không ra khỏi cửa hoặc đang bế quan, không dám chậm trễ, cả đám đều chuẩn bị hậu lễ, đến Long Ngâm Sơn.
Sau đó không biết vì sao, tin tức này dường như chỉ trong nháy mắt truyền khắp Tây Đại Lục, trong lúc nhất thời quần ma loạn vũ, ngay cả hai vị Tông chủ của Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung, cũng đều chuẩn bị hậu lễ đến Long Ngâm Sơn.
Một số môn phái Ma Môn nhị lưu khác, biết.
Phái, biết đây là cơ hội tốt nhất để nịnh bợ Vô Cực Ma Tông, càng kinh hãi thực lực của Vô Cực Ma Tông, sợ bọn họ sau này trách tội, từng người dốc hết sức, đem bảo vật tốt nhất trong môn phái ra, hấp tấp chạy tới Long Ngâm Sơn.
Phía sau một tảng đá lớn dưới chân núi Long Ngâm Sơn, hai nhà âm mưu đang tụ tập lại.
Liên Quân Giản tươi cười nói: “Ta đã nói chỉ cần tin tức này lộ ra ngoài, Vô Cực Ma Tông chúng ta sẽ lập tức có tài nguyên cuồn cuộn đổ về.”
Trên khuôn mặt tuấn tú của Độc Ma Vương Diệc Hàn, vì hưng phấn mà lộ vẻ đỏ ửng quái dị, trong miệng khen: “Liên huynh quả nhiên cao minh, gần đây bộ phận tình báo của Vô Cực Ma Tông, vì rải tin tức này, đã mệt mỏi không ít.
Nhưng so với thu hoạch được, tất nhiên là rất đáng giá.
Chậc chậc… Những người này thật sự chịu chi, phỏng chừng bảo vật bọn họ tặng, đều là vật phẩm quý giá nhất trong môn phái.”
“Ha ha, đó là đương nhiên, hiện giờ Vô Cực Ma Tông ở Tây Đại Lục, ngầm định là thế lực lớn nhất, những người này đều biết rõ.
Hơn nữa Tông chủ của chúng ta lại nổi tiếng là thù dai, lòng dạ độc ác, những người này sao dám không chịu chỉ.” Liên Quân Giản trong lòng thoải mái, đắc ý cười lớn.
Ở bên cạnh khác, Lục Bào lão tổ và Hỏa Vân Tôn Giả phụ trách tiếp đãi dưới chân núi, Lục Bào lão tổ cười tủm tỉm thu lễ, một lát lại nói với Trương Lợi bên cạnh: “Lấy thêm hai nhẫn trữ vật đến đây, lại đầy một cái rồi.”
Trương Lợi theo lệnh của Lục Bào, nhanh chóng chạy về phía Long Ngâm Sơn.
Mặt cũng hớn hở vui mừng.
Trương Lợi rời đi, thừa dịp rẳnh rỗi, Lục Bào lão tổ nói nhỏ với Hỏa Vân Tôn Giả: “Phát tài rồi.
Lần này phát tài thật rồi.”
Thấy Lục Bào lão tổ hưng phấn, Hỏa Vân Tôn Giả không khỏi cười mắng: “Phát cái đầu ngươi, còn không mau thu lễ, nhiệm vụ lão Vương giao cho ngươi, thật sự coi trọng ngươi.”
Lục Bào lão tổ cười ha hả, sau đó hạ giọng nói: “Theo ta thấy, Đinh Hạo tiểu tử này nên đại hôn mấy lần, lần này ở Nam Đại Lục.
Lần sau đến Nam Đại Lục, thu nha đầu Lạc Hải Dao kia, khẳng định có thể kiếm thêm một mớ từ Nam Đại Lục.
Sau đó đến Bắc Đại Lục, tùy tiện tìm nha đầu nào đó cưới, mẹ kiếp, đến lúc đó Nam Đại Lục lại thu lễ một lần, Vô Cực Ma Tông chúng ta ít nhất mấy chục năm không cần lo vật tư.”
Chuang 2027: Vô Cực Ma Đạo 348
Hỏa Vân Tôn Giả: “…”
Trên Long Ngâm Sơn, một số tiểu bối Đỉnh gia, nhìn cao thủ Ma Môn tấp nập không ngừng đổ về Long Ngâm Sơn.
Khiến cho toàn bộ Long Ngâm Sơn trở nên đông đúc, các loại cuồng ma loạn vũ.
Đều là cực kỳ kinh ngạc.
“Xem ra Vô Cực Ma Tông của Hạo ca ca ở Tây Đại Lục rất lợi hại!” Đỉnh Hạc đứng ở một mỏm núi, nhìn thấy không ngừng có người mang theo hậu lễ đến, Trương Lợi đã đến bảo địa của Vô Cực Ma Tông lấy nhẫn trữ vật hai lần, không khỏi cẩm thán nói.
Đám người Đỉnh Y Nhược, Đinh Linh đều có vẻ mặt quái dị, Đinh Linh nói: “Xem ra Vô Cực Ma Tông ở Tây Đại Lục, địa vị còn cao hơn Thiên Ma Cung ở Đông Đại Lục rất nhiều.
Nếu các ngươi quan sát kỹ, sẽ phát hiện những Tông chủ các đại môn phái đến chúc mừng, đều cực kỳ khiêm tốn và cẩn thận, dường như rất sợ Vô Cực Ma Tông.
Ta thấy có một số Tông chủ, khi đưa lễ vật, đều là về mặt đau lòng, nhưng vẫn nghiến răng đưa lễ phẩm cho Lục Bào trưởng lão, xem ra trong lòng rất khó dứt bỏ, ta nghĩ đồ vật bọn họ đưa ra, nhất định là bảo vật quan trọng của môn phái.” Từ sau khi Đinh Liệt chết, dường như Đinh Ninh đột nhiên trưởng thành hơn rất nhiều, nghe vậy cảm thán nói: “Trước kia ta còn sợ Hạo ca sẽ đến Độc Long Cốc, tranh giành thế lực Độc Long Cốc với chúng ta, bây giờ ta mới thấy ý nghĩ lúc đó của mình buồn cười cỡ nào, với thế lực Hạo ca thể hiện ra bây giờ, thế lực của Độc Long Cốc chúng ta căn bản không được hắn để vào mắt.” Đến bây giờ, Tả Hữu Sứ và Ngũ Ma của U Minh Ma Giáo, không dám có bất kỳ ý định phản kháng nào với Đỉnh Hạo, với thế lực hiện giờ của Vô Cực Ma Tông, muốn hủy diệt Tả Hữu Sứ và Ngũ Ma, không cần Đỉnh Hạo tự mình ra tay, chỉ cần Đinh Hạo gật đầu, sẽ có các đại hung ma tranh nhau diệt sạch bọn họ.
Trên Long Ngâm Sơn, Đỉnh Hạo và Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên trò chuyện, không hề để ý đến cha mẹ và nãi nãi đã đến, hai người đứng chung một chỗ, không ngừng hàn huyên, ve mặt vui mừng khó tả.
“Chúc mừng Đỉnh Tông chủ, chúc mừng Đinh Tông chủ.” “Đồng hỷ, đồng hỷ…”
Đỉnh Hạo không biết đã nói những lời này bao nhiêu lần.
Những Tông chủ đến chúc mừng này, có một số là Đinh Hạo quen biết, cũng có một số người Đinh Hạo chưa từng gặp qua, không biết từ đâu xuất hiện.
“Tiểu tử thối, sao đột nhiên lại có nhiều người đến như vậy, không phải chúng ta nói làm đơn giản thôi à?” Phùng Ngạo Thiên tuy miệng trách cứ, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười vui mừng và hài lòng.
Đinh Hạo nhún vai, cười khổ nói: “Ta làm sao biết sẽ biến thành như vậy, mũi những người này còn thính hơn chó, đột nhiên toàn bộ tề tụ ở Long Ngâm Sơn, làm hại Long Ngâm Sơn chúng ta chật kín người, không thể không dọn Hổ Khiếu Sơn ra để chiêu đãi bọn họ, đệ tử Vô Cực Ma Tông chúng ta, quả thật là mệt mồi không ít!” “khà khà, là thu lễ mệt mỏi không ít phải không, tiểu tử quả nhiên ngươi bụng dạ khó lường, vậy mà thừa dịp đại hôn, vơ vét một mớ lớn.” Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nhìn Đỉnh Hạo cười quái dị, trêu chọc nói.
“Nhạc phụ nói đùa, nói đùa!” Đến lúc này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, Đinh Hạo làm sao còn không rõ, chỉ có điều thấy đông đảo bảo vật tề tụ ở Đoạn Hồn Sơn, Đỉnh Hạo đối với hai người tự ý làm chủ, không có bất kỳ trách cứ gì, ngược lại cho rằng quả nhiên gừng càng già càng cay.
Trong lúc Đỉnh Hạo và Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nói cười, lại có một nhóm người lên chúc mừng, những người này là một số thế lực phụ thuộc vào Đoạn Hồn Sơn.
Trong đó có rất nhiều người đều là người quen cũ của Đinh Hạo, ngay cả Lục Tuyết Vân lúc trước cũng có mặt, hiện giờ Lục Tuyết Vân đã là cao thủ Phân Thần trung kỳ, xem ra địa vị của nàng ở Huyết Sát Tông không tầm thường, nếu không Tông chủ của bọn họ sẽ không mang nàng theo.
Nhìn thấy Lục Tuyết Vân, Đinh Hạo liền nhớ tới lúc trước ở trên Đoạn Hồn Sơn, mình từng có một ít xích mích với nàng, lúc trước mình còn từng xâm phạm nàng, sau đó tuy nàng vẫn luôn la hét muốn trả thù, nhưng khoảng cách giữa hai người càng ngày càng lớn, cho đến bây giờ Đỉnh Hạo đã là kiêu hùng mạnh nhất Tây Đại Luc, chính là Đỉnh Hạo mở rộng vòng tay để cho nàng giết, nàng không dám động thủ.
Lục Tuyết Vân gặp lại Đỉnh Hạo, trong ánh mắt cũng có phần kỳ quái, cứ đứng ở đó nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo, dường như muốn in hình Đỉnh Hạo vào trong mắt.
Mãi đến khi Tông chủ Huyết Sát Tông khẽ gọi Lục Tuyết Vân một tiếng, Lục Tuyết Vân mới đột nhiên tỉnh lại, sau đó đi theo người của Huyết Sát Tông rời đi, nhưng trước khi đi còn liên tục quay đầu lại nhìn Đinh Hạo.
“Tiểu tử thối, có phải nha đầu này có quan hệ gì với ngươi không?” Phùng Ngạo Thiên người già thành tỉnh, bề ngoài tùy tiện, nhưng thật ra trong lòng cực kỳ tỉnh tế, liếc mắt một cái đã nhìn ra hai người dường như có quen biết.
Chương 2028: Vô Cực Ma Đạo 349.
Khóe miệng giật giật, Đinh Hạo có phần buồn cười lắc đầu, nói: “Năm đó lúc ta ở Đoạn Hồn Sơn, các ngươi đã từng tổ chức Hồn Luyện Tông hội, trong Hồn Luyện Tông hội ta đã từng có xích mích với nàng, suýt chút nữa đã giết nàng, sau đó nàng vẫn luôn muốn tìm ta trả thù, chỉ có điều chuyện đã qua nhiều năm, sợ là nàng đã sớm từ bỏ ý định này rồi.”
Lời này vừa nói ra, Phùng Ngạo Thiên cười rộ lên, nói: “Nàng muốn tìm ngươi trả thù, ha ha, hiện tại toàn bộ Tây Đại Lục, còn có ai dám tìm ngươi trả thù.
Ta thấy ánh mắt của nha đầu này không đúng, có phải lúc trước ngươi đã làm gì nàng không?” Quả nhiên không hổ danh là Tông chủ Luyện Ngục Ma Tông, chỉ liếc mắt đã phát giác được điểm bất thường.
Nhưng hiện giờ, bất luận là tâm trí hay lịch duyệt của Đinh Hạo đều không kém Phùng Ngạo Thiên, bao phen sóng to gió lớn đã tôi luyện cho hắn da mặt dày dạn, dù Thái Sơn có sụp đổ trước mặt không đổi sắc, lắc đầu, thản nhiên nói: “Nào có.”
Phùng Ngạo Thiên nhìn Đinh Hạo chăm chú, phát giác không có điểm gì bất ổn, liền cười nói: “Ngươi thân ở Ma Môn, lại là Tông chủ một tông, cho dù Tinh Nhiên có ga qua, e rằng không quản nổi ngươi.”
Ngay khi Phùng Ngạo Thiên và Đinh Hạo đang nói chuyện, cung chủ Kiếm Ma Cung Thạch Phong Hàn cùng con gái Thạch Ngọc Sương cũng vừa đến nơi.
Thạch Phong Hàn cất tiếng: “Chúc mừng Phùng Tông chủ, Đinh Tông chủ kết duyên Liên Lý.” Cười ha hả lớn một tiếng, Phùng Ngạo Thiên vui mừng nói: “Thạch Tông chủ đích thân tới chúc mừng, thực sự khiến cho Long Ngâm Sơn rực rỡ sinh động al
Đỉnh Hạo khom người hành lễ, mỉm cười với Thạch Phong Hàn, không nói gì thêm.
Ở phía sau Thạch Phong Hàn, Thạch Ngọc Sương lộ vẻ u oán, không hề che giấu nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo, ngay cả kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra tâm trạng của nàng lúc này.
“Ờ… Trên núi còn có chút việc cần xử lý, ta đi trước một bước.” Bị Thạch Ngọc Sương nhìn chằm chằm, Đỉnh Hạo chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu, lúc này kiếm cớ thoái thác, vừa nói xong, liền nhanh chóng rời đi.
Long Ngâm Sơn biệt viện.
Phùng Tỉnh Nhiên đang cùng người nhà Đinh Hạo hàn huyên, đợi đến khi Đỉnh Hạo tới, Phùng Tinh Nhiên hai mắt sáng ngời, sau đó trên mặt có phần ngượng ngùng, dáng vẻ ấp a ấp úng như không biết phải làm sao.
“Nha đầu, vừa rồi nói còn rất nhiều, sao Hạo Nhi vừa tới, ngược lại không nói gì?” Bà nội Đỉnh Hạo vẻ mặt hiền lành, nhìn Phùng Tỉnh Nhiên cười trêu. “Con tới thật đúng lúc, nha đầu Tỉnh Nhiên này không tệ.
Con phải đối xử tốt với người ta.” Tần Vũ Nhan trên mặt mang theo nụ cười vui mừng, dịu dàng nói với Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo gật đầu, đi về phía Phùng Tinh Nhiên, nắm tay Phùng Tỉnh Nhiên, sau đó nói với mấy người thân: “Đợi lát nữa nhạc phụ tới, các ngươi gặp người một lần, tùy tiện nói chuyện là được.” Nói xong, Đinh Hạo kéo Phùng Tỉnh Nhiên đi ra ngoài.
Không bao lâu sau liền tới một vách núi phía sau núi.
Phía trước mây mù chập chùng, từ đây phóng tầm mắt ra bốn phía, có thể nhìn thấy núi non xanh biếc, gió núi mát mẻ từ từ thổi tới, thổi râu tóc hai người có phần rối bời.
Ngồi trên vách núi phía sau núi, Đinh Hạo ôm Phùng Tinh Nhiên vào lòng, nói: “Chúng ta gặp nhau nhiều năm, ta nợ nàng không ít.
Những năm gần đây ta bôn ba khắp nơi, chưa từng có một khắc yên ổn, cho đến hôm nay vẫn như vậy.
Sau này còn có đại chiến không ngừng, ta không biết tình hình sau này ra sao, nàng đi theo ta có từng hối hận không?”
Phùng Tỉnh Nhiên tựa vào lồng ngực rộng lớn của Đỉnh Hạo, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hạnh phúc, sau khi nghe Đỉnh Hạo nói xong, liền ôm chặt vòng eo Đỉnh Hạo, cười ngọt ngào nói: “Từ lần đầu tiên gặp chàng, chàng đã nhìn trộm thiếp tắm, sau đó lại luôn bắt nạt thiếp.
Hừ, lúc đó, thiếp hận không thể giết chàng để hả giận, nhưng sau đó thiếp dần dần phát hiện, thật ra chàng là một người rất tốt, chỉ cần chàng đối tốt với một người, sẽ luôn đối tốt với người đó, hơn nữa lúc đó tuy tu vi của chàng thấp kém, nhưng lại cực kỳ có năng lực, luôn có thể làm một số chuyện mà người thường không dám làm, không biết từ lúc nào, chàng đã dần dần in sâu trong lòng thiếp, không thể nào quên được nữa.
Hì hì, cho dù chàng không ở bên cạnh thiếp, thiếp cũng có thể nhớ tới chàng.
Hơn nữa mỗi lần nhìn thấy chàng, mới có thể càng thêm vui sướng và kích động.
Chàng đối với thiếp lại tốt như vậy, thiếp sao có thể hối hận đây, sau khi quen biết chàng, thiếp phát hiện Tu Chân Giới không còn có một nam nhân nào có thể khiến thiếp để mắt tới nữa.”
Nghe Phùng Tinh Nhiên nói như vậy, Đỉnh Hạo bất giác mỉm cười, tiểu ma nữ này trước kia ở Đoạn Hồn Sơn, chính là chúa tể khiến người người phải sợ, hơn nữa nàng lại được Phùng Ngạo Thiên nuông chiều, thực sự chính là nửa chủ nhân của Đoạn Hồn Sơn, không ngờ sau khi gặp mình, liền như thay đổi tính nết, đối với mình trăm phương ngàn kế, luôn bảo vệ mình.
Chương 2029: Vô Cực Ma Đạo 350.
Trước đó Đinh Hạo đã để Lạc Hải Dao trở về Nam Đại Lục trước, Nguyễn Thanh Y cũng đã trở lại u cốc, ba người Ma Cơ hiện giờ đang tu luyện công pháp của U Minh Ma Giáo, vẫn còn đang bế quan, toàn bộ Đoạn Hồn Sơn, chỉ còn lại một nữ chủ nhân là Phùng Tỉnh Nhiên.
Ôm Phùng Tinh Nhiên, Đinh Hạo cùng nàng ngồi trên vách núi, không ngừng nhắc lại chuyện thú vị trước kia, hiếm khi hưởng thụ an nhàn và bình tĩnh giữa hai người.
Ba ngày sau, ngay tại Long Ngâm Sơn, chúng ma Tây Đại Lục tề tựu, chúc mừng Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên đại hôn, việc hy này trở thành giai thoại đầu tiên của Tây Đại Lục trong mấy ngàn năm qua.
Sau đó, ở Long Ngâm Hổ Khiếu Sơn, chúng ma lưu lại bảy ngày, trong lúc đó Đinh Hạo cùng Tông chủ Ma Môn tam tông, lại thương nghị một số chuyện sau đó, từ trong miệng Phùng Ngạo Thiên, Đỉnh Hạo biết được Binh Gia Đại Mạc, cũng bị Đạo Môn thanh trừ diệt môn, sau đó chúng ma dần dần giải tán.
Lại qua mấy ngày, Đinh Hạo bỏ lại Phùng Tỉnh Nhiên, cùng sư đồ Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, một lần nữa thông qua trận pháp truyền tống trở về Đông Đại Lục.
Sau khi đi tới Đông Đại Lục, Đinh Hạo cùng ba người Nguyễn Bách Tượng tách ra hành động, Liêu Đông Thắng đi tới Thượng Gia Lạc Vân Sơn Trang, còn Đỉnh Hạo thì đi tới Hoàng Gia ở Ma Thiên Lĩnh.
Lúc trước Ma Môn Đông Đại Lục phản kích, ngoại trừ cung chủ Bí Thú Linh Cung Lam Mân làm hại Đinh Liệt chết thảm, khiến cho Đỉnh Hạo phẫn nộ nhất, còn lại chính là hai nhà Hoàng, Thượng.
Hai nhà này trước kia có quan hệ không cạn với Độc Ma Cốc Đỉnh gia, nhiều năm qua lại càng liên hệ mật thiết với nhau.
Ai ngờ vào thời điểm mấu chốt nhất, lại im lặng không lên tiếng phản bội, trước đó hai nhà còn thu lấy không ít chỗ tốt của Đinh Hạo, hiện giờ Đinh Hạo đích thân tới Đông Đại Lục, chuyện đầu tiên phải làm, chính là trừng phạt hai nhà Thượng, Hoàng.
Ma Thiên Lĩnh, Hoàng Gia.
Mười năm qua, cuộc sống của Hoàng Gia không dễ chịu gì.
Hoàng Gia dưới sự khuyên bảo của Tông chủ ba phương thế lực Ma Môn ở Đông Đại Lục, cuối cùng đã đáp ứng phản chiến đối phó Đỉnh Hạo, chỉ có điều sau đó bọn họ không như trong tưởng tượng, phá hủy thế lực U Minh Ma Giáo và Vô Cực Ma Tông của Đinh Hạo.
Sau khi thế lực của Đinh Hạo mất tích một cách bí ẩn, khiến cho hai nhà Hoàng, Thượng lo lắng đề phòng nhất, trong vòng mấy ngày sau đó, Đinh Hạo liền xuất hiện ở Bí Thú Linh Cung, còn làm nhục cung chủ Bí Thú Linh Cung Lam Mân trước mặt ngàn đệ tử, sau đó ung dung rời đi không còn tỉn tức.
Hai nhà Hoàng, Thượng, bởi vì trước đó có mối quan hệ mật thiết với Đỉnh Hạo, bọn họ hiểu rõ nhất tính cách hung ác độc địa của Đỉnh Hạo, hết lần này tới lần khác một nhân vật như vậy, trong tay còn nắm giữ thế lực khổng lồ, điều này làm cho người hai nhà Hoàng, Thượng, liên tiếp nhiều đêm không thể ngủ, cả ngày sống trong khủng hoảng, sợ lúc nào đó Đinh Hạo đột nhiên tìm tới cửa.
Loại khủng hoảng và sợ hãi này vẫn luôn bao phủ trong lòng hai nhà Hoàng, Thượng mấy năm, mãi đến bảy tám năm sau, phát hiện Đinh Hạo vẫn chưa từng xuất hiện, mới dần dần khôi phục bình thường.
Hôm nay đã mười năm trôi qua, trong Hoàng Gia có vài người thậm chí đã quên đi chuyện năm đó, còn tự an ủi mình cho rằng, nói không chừng trong vòng mười năm này Đinh Hạo đã bị người nào đó diệt trừ, nếu không đã sớm tới tìm bọn họ trả thù rồi.
Trong đại sảnh nghị sự Hoàng Gia, gia chủ Hoàng Phẩm Liêm cùng một số nhân vật chủ chốt của Hoàng Gia ngồi cùng một chỗ, thương nghị một số chuyện gần đây.
Gia chủ Hoàng Phẩm Liêm thổn thức, nói: “Không ngờ đã qua lâu như vậy, Ma Môn liên hiệp vẫn không thể đem thế lực Đạo Môn do Thần Tiêu Đạo Tông cầm đầu đánh tan.
Trong lúc bất tri bất giác đã qua mười năm, trong lúc này Đạo Ma đại tiểu chiến vô số kể, song phương đều nguyên khí đại tổn, theo xu thế này, nếu cuối cùng lưỡng bại câu thương, vậy sẽ rất khó coi.”
Phụ thân của Hoàng Lam Nhân là Hoàng Minh Hoa thở dài một tiếng, nói: “Có lẽ lúc trước chúng ta và ba phương Thiên Ma Cung liên hợp đối phó Đinh Hạo là sai lầm lớn nhất, năm đó nếu Ma Môn chúng ta đồng tâm hiệp lực, cộng thêm thế lực U Minh Ma Giáo, Vô Cực Ma Tông và Độc Long Cốc, không chừng Đạo Môn đã sớm bị thanh trừ rồi.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều trầm mặc, trong đó Tam Kiếp Tán Ma Trương Phàm của Hoàng Gia nói: “Thế lực của Đỉnh Hạo lớn bao nhiêu, người bên ngoài có lẽ không rõ ràng lắm, lúc trước chúng ta và bọn họ thân cận, là người hiểu rõ nhất, nếu năm đó Ma Môn chúng ta thật sự đồng tâm hiệp lực, không chừng Đạo Môn đã sớm không chèo chống nổi.
Thần Tiêu Đạo Tông được vinh dự là đại phái đệ nhất Đông Đại Lục, trên cơ bản xem như bị một phương Vô Cực Ma Tông đánh bại, loại thực lực này quả thật là quá mức đáng sợ, tâ cho tới nay đã có loại cảm giác, Đinh Hạo của Vô Cực Ma Tông kia như ác ma ẩn núp ở Đông Đại Lục, lạnh lùng bàng quan Đạo Ma Chỉ Chiến, tùy thời chờ chúng ta lưỡng bại câu thương sẽ đến thu thập tàn cuộc.”
Chương 2030: Vô Cực Ma Đạo 351
Hoàng Phẩm Liêm đối với lời nói của tán ma cung phụng Hoàng Gia này, tựa hồ rất đồng tình, không khỏi thở dài một tiếng nói: “đương nhiên ta hiểu được thế lực Đinh Hạo lớn bao nhiêu, nhưng chính bởi vì thế lực của hắn quá lớn, nếu tùy ý để hắn lớn mạnh, sớm muộn gì có một ngày Vô Cực Ma Tông bọn họ sẽ trở thành U Minh Ma Giáo thứ hai, huống chi Vô Cực Ma Tông cũng chính là một trong Thất Mạch, nghe nói từ rất sớm, Vô Cực Ma Tông đã từng cường thịnh hơn cả U Minh Ma Giáo ở Đông Đại Lục, đã từng quân lâm toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, nơi người Vô Cực Ma Tông đi qua, tất cả môn phái đều không cách nào chống cự.
Đám người Mộ Dung Viễn của Thiên Ma Cung ở Đông Đại Lục hiểu rõ tiềm lực vô hạn của Vô Cực Ma Tông, Đinh Hạo bản thân thực lực siêu tuyệt, lại có hùng tài đại lược và tâm cơ thâm độc, nếu tùy ý để hắn lớn mạnh, không chừng sẽ xảy ra chuyện.
Chính vì vậy, vì để tránh cho chuyện đó phát sinh, bọn họ mới tề tụ ở Thượng Gia Lạc Vân Sơn Trang, muốn bóp chết mầm họa từ trong trứng nước!”
“Ai, đáng tiếc là chúng ta liên hợp toàn bộ Ma Môn phái ở Đông Đại Lục, vẫn không thể phá hủy Vô Cực Ma Tông, ngược lại tổn thương nặng nề, để bọn họ mai danh ẩn tích.
Nếu có một ngày, Đỉnh Hạo một lần nữa trở về Đông Đại Lục, nói vậy hai nhà Hoàng Thượng chúng ta, sẽ là người đầu tiên phải gánh chịu sự trả thù của Đỉnh Hạo.” Hoàng Minh Hoa lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
Lời này vừa nói ra, mấy người Hoàng Gia lần nữa trầm mặc, hồi lâu sau Hoàng Phẩm Liêm nói: “Minh Hoa, gần đây tiểu Lam Nhân vẫn như vậy à?”
Hoàng Minh Hoa gật đầu, nói: “Nha đầu Lam Nhân kia, vẫn luôn một mực mê luyến tiểu tử Đỉnh Hạo kia, mấy năm nay đều chưa từng thay đổi.
Chúng ta gạt con bé đối phó Đinh Hạo, sau khi bị con bé biết được, nó ngay cả phụ thân như ta không thèm để ý, mấy năm nay vẫn luôn oán giận chúng ta thiển cận, nói chúng ta căn bản không phân rõ tình thế.”
“Ai, chuyện đã đến nước này, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.
Đúng rồi, tiên trưởng kia gần đây ở khe hở không gian sau núi, có phân phó gì không?” Hoàng Phẩm Liêm hỏi.
“Lý tiên trưởng mấy ngày nay, tài liệu chúng ta thu thập được đều đã đưa đi.
Ai, cứ tiếp tục như vậy không phải cách, mỗi lần lão mở miệng, chính là vật quý hiếm của Tu Chân Giới, mỗi một loại đều là thiên tài địa bảo, Hoàng Gia chúng ta mặc dù có phần tích súc, nhưng tiếp tục như vậy không chèo chống nổi, những năm nay vì thu thập vật lão cần, một ít cao thủ trong môn đã khổ không thể tả.” Hoàng Minh Hoa thở dài nói.
“Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, vị tiên trưởng này pháp lực thông huyền, có lão ở hậu sơn Ma Thiên Lĩnh chúng ta, an nguy của chúng ta mới được bảo đảm, nếu không Đinh Hạo đến đây, lấy lực lượng Hoàng Gia chúng tavốn dĩ không cách nào chống cự được hắn.” Hoàng Phẩm Liêm nói. “Đã mười năm rồi, có phải Đinh Hạo đã chất từ lâu rồi không, nếu không sao mãi không thấy đến, có phải chúng ta đều quá buồn lo vô cớ hay không? Huống chỉ Đinh Hạo chỉ là một người, các ngươi nói cái gì mạnh mẽ hơn à?” Hoàng Lâm Vũ nói, lúc trước khi Đỉnh Hạo đến Đông Đại Lục, hắn vẫn luôn bế quan, chưa từng gặp qua Đỉnh Hạo cường thịnh.
Đúng lúc này, từ bên ngoài đại sảnh nghị sự, một vị khách không mời mà đến.
Tuy mặc quần áo người Hoàng Gia, nhưng người này rất lạ mặt, trên mặt mang theo nụ cười tàn khốc.
“Ơ, ngươi là ai?” Hoàng Lâm Vũ sững sờ, không khỏi mở miệng hỏi.
Bọn người Hoàng Phẩm Liêm, Hoàng Minh Hoa, chỉ trong nháy mắt lộ ve tuyệt vọng, ve mặt xám xịt, Hoàng Phẩm Liêm đột nhiên đứng dậy, kinh hãi nói: “Là ngươi, cuối cùng ngươi vẫn tới.” Lời này vừa nói ra, đầu óc Hoàng Lâm Vũ ban đầu có phần trì độn, chợt hiểu rõ chuyện gì xảy ra, trong lòng giật mình, lúc này đứng lên, mặt mũi tràn đầy âm trầm nói: “Ngươi chính là Đinh Hạo?”
Mim cười, Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn hắn một cái, nói: “Không sai.” “Ta muốn xem thử ngươi có mạnh mẽ như lời bọn họ nói không.” Hoàng Lâm Vũ hừ lạnh một tiếng, lúc này vọt tới chỗ Đinh Hạo, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh phi kiếm màu vàng cam, mãnh liệt bắn về phía Đỉnh Hạo.
“Không biết tự lượng sức mình, chỉ là tu vi vừa mới vào Độ Kiếp Kỳ, cũng dám ra tay với ta.” Đinh Hạo mỉm cười, năm ngón tay phải nắm lại, trong đó hắc mang chợt lóe, quyền phải ầm ầm to như cối xay, bỗng nhiên nổ vang về phía Hoàng Lâm Vũ.
Phi kiếm của Hoàng Lâm Vũ đột kích, mới đến giữa đường, cùng với hữu quyền của Đỉnh Hạo gặp nhau, lúc này gãy thành vụn sắt.
Khuôn mặt của Hoàng Lâm Vũ hoảng hốt, tựa hồ mới chính thức biết được thực lực của Đinh Hạo, không kịp chạy trốn, một quyền này trực tiếp đánh về phía thân thể của Hoàng Lâm Vũ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Bình Ngô Đại Chiến [Audio] Bình Ngô Đại Chiến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Binh-Ngo-Dai-Chien.jpg)
