1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 196 : Vô Cực Ma Đạo 272 (c1951-c1960)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 196 : Vô Cực Ma Đạo 272 (c1951-c1960)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1951: Vô Cực Ma Đạo 272

Đỉnh Hạo nói như vậy, ngay cả Kiếm Tiên Hồng Thế cũng lộ vẻ khiếp sợ, một lúc lâu sau lắc đầu cảm thán nói: “Tiên nhân của Tru Thiên Thất Mạch, quả nhiên ai cũng là người nắm giữ pháp lực lớn nhất thế gian, đáng tiếc ta không sinh ra ở thời đại đó!” Diễm Ma Mộ Dung Thiến, vốn luôn vô tư vô lo vui đùa với đám người Phùng Tỉnh Nhiên, nhưng sau khi Đỉnh Hạo nói ra những lời này, cũng lộ vẻ lo lắng, đột nhiên ít nói hẳn, ánh mắt bắt đầu thường xuyên nhìn về phía dòng sông huyết sắc trong hư không.

Giờ phút này, những người ở phía dưới quan sát, toàn bộ đều ngạc nhiên không thôi, nghĩ thế nào không hiểu trong hư không, vì sao đột nhiên xuất hiện một dòng sông huyết sắc, dòng sông rộng lớn như vậy làm sao lại tồn tại trong hư không, những điều này hoàn toàn đều…

Hoàn toàn đều không hợp lẽ thường.

Mặc cho bọn họ nghĩ nát óc, không biết là chuyện gì.

Càng là thứ thần bí không biết, càng khiến người ta sợ hãi, dòng sông huyết sắc vừa xuất hiện, mọi người đều cảm thấy huyết khí trong cơ thể rối loạn, vậy mà mơ hồ có phần không khống chế được, dường như máu huyết muốn phá thể mà ra, chảy vào dòng sông huyết sắc trên bầu trời.

Đỉnh Hạo thấy hai người Phùng Tinh Nhiên Lạc Hải Dao bên cạnh, sắc mặt đã đỏ bừng, huyết khí trong cơ thể tăng vọt, dường như máu tươi tùy thời sẽ nổ tung mà ra, không khỏi nói với Kiếm Tiên Hồng Thế bên cạnh: “Có vài người đã bắt đầu không chèo chống được, ngươi ra tay bảo vệ một chút.”

Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Hồng Thế gật đầu, Thiên Thương Kiếm đột nhiên từ trong cơ thể Hồng Thế bay ra, Thiên Thương Kiếm vừa xuất hiện, liền đột ngột bay một vòng trên đỉnh núi, sau đó trên toàn bộ đỉnh núi, một cái lồng bảo vệ màu trắng mỏng như cánh ve thành hình.

Sau khi lồng bảo vệ màu trắng thành hình, huyết khí vô biên bị chặn lại ở bên ngoài, đám người Phùng Tinh Nhiên trên đỉnh núi, lập tức cảm thấy huyết khí trong cơ thể khôi phục lại bình tĩnh, không còn cảm thấy khó chịu chút nào.

Về phần những người không được lồng bảo vệ màu trắng che chắn, hoặc là lùi ra xa, hoặc là di chuyển đến gần ngọn núi Đỉnh Hạo đang đứng để tránh né, dù sao không dám tiếp tục đến gần khu vực đó quan sát.

Lúc này, trong dòng sông huyết sắc, bọt khí huyết sắc “ùng ục”, dường như bởi vì trong dòng sông huyết sắc nên uy lực càng mạnh, toàn bộ đều bay về phía một điểm đen trong dòng sông huyết sắc, mọi người tập trung quan sát, có thể phát hiện ở nơi đó trong dòng sông huyết sắc vô tận, điểm đen bị huyết khí dày đặc bao phủ, như biến thành một cái kén máu, nhưng một tia ô quang vẫn lóe sáng không ngừng, khiến mọi người hiểu rõ Mộ Dung Viễn, đến bây giờ vẫn còn sống.

Huyết Ma Liệt Sơn thân là người thi pháp, xem ra cũng tiêu hao không ít, mạch máu quanh thân đều như đang nhảy lên “thình thịch”, trên trán mơ hồ có giọt mồ hôi như máu tươi nhỏ xuống, làm ướt đẫm quần áo trên người.

Một điểm đen trong dòng sông huyết sắc kia, từ từ từ nhỏ biến thành lớn, sau đó lại từ lớn biến thành nhỏ, trải qua hồi lâu, kén máu vỡ ra, lộ ra thân thể Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn.

Chỉ thấy Mộ Dung Viễn tay cầm ma đao rộng lớn, nửa thân thể trong huyết hải không ngừng vung ma đao, dường như định chặt đứt liên hệ giữa bản thân và huyết hải, đáng tiếc hàng ngàn hàng vạn xúc tu như sợi máu, không ngừng xuất hiện từ trong huyết hải, cứ quấn chặt lấy Mộ Dung Viễn không buông, những xúc tu như sợi máu này cho dù bị chặt đứt, rơi vào trong huyết hải lại hòa tan thành huyết thủy, căn bản là không thể triệt để chặt đứt, mà vẻ mặt của Mộ Dung Viễn, cũng như Huyết Ma Liệt Sơn mồ hôi đầm đìa, cả người cũng có vẻ chật vật.

Một canh giờ sau, hai người vẫn còn đang giằng co, hai canh giờ sau, Mộ Dung Viễn vẫn không thể từ trong huyết hải đi ra, nhưng Huyết Ma Liệt Sơn, không thể kéo toàn bộ thân thể hắn vào trong huyết hải lần nữa.

Ba canh giờ sau, sắc mặt mọi người đều có phần thay đổi, đã nhìn ra được rõ ràng, hai người này bây giờ không phải là so đấu pháp bảo hay công pháp, mà đã hoàn toàn biến thành cuộc so tài về sức chịu đựng và ma nguyên lực, nhìn vẻ mặt của hai người, đều quật cường như nhau, ý chí kiên cường như nhau, thần thái điên cuồng như nhau, dường như say mê trong đó.

Xem tình thế hiện tại, không đến phút cuối cùngvốn dĩ không thể phân định hai người ai thắng ai thua, có lẽ chỉ đến phút cuối cùng, một người chết một người bị thương nặng, mới có thể thật sự nhìn ra hai người ai mạnh hơn ai.

Huyết Ma Liệt Sơn đến giờ đã không kịp thi triển Thị Huyết Cầu, lúc này hắn hoàn toàn không thể phân ra dù chỉ một tia tỉnh lực để phát động Thị Huyết Cầu, nếu không có thể chỉ trong nháy mắt sẽ bị Mộ Dung Viễn nắm lấy sơ hở.

Mộ Dung Viễn ngoài Thiên Ma Đao ra, có thủ đoạn nào khác hay không, Đỉnh Hạo không biết, lúc này, hắn cho dù có cũng như Liệt Sơn không thể thi triển ra.


Chương 1952: Vô Cực Ma Đạo 273

“Huyết Ma Liệt Sơn này, không ngờ lại mạnh như vậy, quả thật là đáng sợ!” Xung quanh ngọn núi nơi Đỉnh Hạo đang đứng, không ngừng truyền đến những tiếng kinh hô như vậy.

Bọn họ cảm thấy Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn mạnh mẽ như vậy, đó là điều đương nhiên, nhưng sự mạnh mẽ của Huyết Ma Liệt Sơn, lại nằm ngoài dự liệu của bọn họ, dù sao đối với bọn họ, Huyết Ma Liệt Sơn là người ngoài hoàn toàn xa lạ, hắn có thể chiến đấu với Mộ Dung Viễn đến mức này, đã nói rõ thực lực của Liệt Sơn.

Lúc này, tiếp tục chiến đấu không có lợi cho ai, bởi vì hai người đã rơi vào thế giằng co, cũng căn bản không cần Kiếm Tiên Hồng Thế ra tay, Đỉnh Hạo trực tiếp phá không bay lên, bay đến phía trên Huyết Ma Liệt Sơn và Mộ Dung Viễn.

“Liệt lão, buông tay đi, chúng ta đã hoàn toàn đạt được hiệu quả như dự tính, chúng ta dù sao cũng chỉ là người ngoài, vì không muốn làm mất mặt toàn bộ người của Ma Môn Đông Đại Lục, ván này chúng ta nhường cho bọn họ, bán cho bọn họ một cái ân tình, một quyền phát ngôn đổi lấy hao cảm của toàn bộ Ma Môn Đông Đại Lục, đây là hoàn toàn có lợi, hy vọng Liệt lão đừng trách ta làm như vậy!” Sau khi Đinh Hạo bay đến phía trên hai người, lập tức truyền tin tức đến thần thức của Huyết Ma Liệt Sơn.

“Ta hiểu rồi!” Liệt Sơn nói ngắn gọn, thần thức truyền đến ba chữ.

Vừa nghe thấy Huyết Ma Liệt Sơn đáp lại, Đinh Hạo lập tức lớn tiếng nói: “Trận chiến này Vô Cực Ma Tông chúng ta nhận thua, xin hai vị buông tay!”

Ngay khi Đinh Hạo vừa dứt lời, Huyết Ma Liệt Sơn dẫn đầu không kiên trì nữa, huyết khí trong hư không lại chảy ngược vào trong cơ thể hắn, dòng sông huyết sắc đột ngột xuất hiện, trong ánh sáng đồ như máu đầy trời, lại biến mất một cách kỳ dị.

Sau đó Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn, thân hình sau khi huyết quang biến mất lại xuất hiện, như Liệt Sơn vẻ mặt mệt mỏi không chịu nổi, nhưng lúc này Mộ Dung Viễn lại lắc đầu bình thắn nói: “Không được, trận chiến này không đến phút cuối căn bản không phân thắng bại, Liệt huynh thực lực mạnh mẽ, là điều ta hiếm thấy trong đời, nhiều nhất xem như hòa, hy vọng Đỉnh Tông chủ thu hồi lời nói lúc trước, nếu không điều này đối với Liệt huynh là không công bằng!”

“Nếu ta đã nói ra khỏi miệng, thì không thể thu hồi, từ giờ trở đi, Thiên Ma Cung các ngươi chiếm giữ hai quyền phát ngôn, hy vọng Mộ Dung cung chủ đừng không cho Đinh Hạo ta mặt mũi như vậy!” Đinh Hạo thần sắc lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống mọi người trong sân, bao gồm cả Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn, lạnh lùng nói.

Lời này vừa thốt ra, Mộ Dung Viễn trầm mặc một lúc lâu, nhìn biểu cảm trên mặt chúng ma Đông Đại Lục phía dưới, biết vô luận như thế nào, bọn họ đều hy vọng Mộ Dung Viễn thừa nhận lời nói của Đinh Hạo, gật đầu, Mộ Dung Viễn nói: “Đinh Tông chủ không chỉ lòng dạ độc ác, mà còn mưu tính sâu xa, khó trách có thể thu phục nhiều cường giả như vậy.

Chuyện ở Thiên Tùng Sơn Phong, từ nay về sau xóa bỏ!”

Sau khi Mộ Dung Viễn nói xong những lời này, liền bay xuống, liếc nhìn Mộ Dung Thiến ở phía xa, một mình đi về phía Huyền Lăng Sơn.

Tà Tâm Tông Đoàn Mạc Nhiên và Cung chủ Bí Thú Linh Cung liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ khác thường, sau đó không tiếp tục dừng lại tại chỗ, trở về Huyền Lăng Sơn.

Sau khi ba đại Tông chủ rời đi, đám người Ma Môn ở Đông Đại Lục, trong tiếng xì xào bàn tán, cũng lần lượt rời đi.

Đỉnh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn, bay xuống ngọn núi nơi Kiếm Tiên Hồng Thế đang đứng, ánh mắt Hồng Thế như điện, nhìn chằm chằm Huyết Ma Liệt Sơn một lúc, đột nhiên nói: “Có chắc thắng được hắn không?”

Chúng ma của Vô Cực Ma Tông, bao gồm cả Đỉnh Hạo Phùng Tỉnh Nhiên, ánh mắt đều đổ dồn vào Huyết Ma Liệt Sơn.

Liệt Sơn có phần kinh ngạc, ngẩn người một lúc, trầm giọng nói: “Nếu ta lấy ra Thị Huyết Cầu, dốc hết toàn lực, ta có tự tin có thể khiến hắn phải chết, ta trọng thương!” “Điều này chưa chắc, Liệt lão ngươi có Thị Huyết Cầu, cha ta cũng có thủ đoạn khác.

Chỉ là những năm gần đây, chỉ riêng Thiên Ma Đao đã đủ để cha ta chiến thắng tất cả, bởi vậy tất cả mọi người đều không biết cha ta ngoài tuyệt thế ma công của Thiên Ma Đao, còn có thủ đoạn khác, nếu thật sự liều mạng rốt cuộc, thật sự không biết sẽ như thế nào!”

Ngay khi Huyết Ma Liệt Sơn vừa dứt lời, Diễm Ma Mộ Dung Thiến cười duyên, nhẹ giọng nói, chứng minh cho mọi người thấy Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn, quả thật có thủ đoạn ẩn giấu chưa xuất ra.

Mộ Dung Thiến vừa nói như vậy, vẻ mặt mọi người vốn có phần vui mừng liền biến mất, một lần nữa lộ vẻ nghiêm nghị.

Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn, quả nhiên là nhân vật siêu cường!

“Đi thôi, về Huyền Lăng Sơn trước!” Đỉnh Hạo thấy chúng ma khắp núi đồi, dần dần biến mất, thân là chủ nhân, tất nhiên không thể ở mãi đây.


Chương 1953: Vô Cực Ma Đạo 274

Một lúc sau, trên Huyền Lăng Sơn, trong Tu La Ma Điện trên đỉnh núi, Tông chủ các đại môn phái, một lần nữa tụ tập trong đại sảnh của Ma Điện.

Đến bây giờ, tổng cộng có tám quyền phát ngôn, Thiên Ma Cung chiếm giữ hai, mấy phe khác mỗi người chiếm giữ một.

Bởi vì Vô Cực Ma Tông và U Minh Ma Giáo, đều do Đinh Hạo điều động, cho nên hai thế lực này hợp lại làm một.

Mặc dù Thiên Ma Cung chiếm giữ hai quyền phát ngôn, nhưng cho dù bọn họ cùng Tà Tâm Tông và Bí Thú Linh Cung cộng lại, cũng chỉ vừa vặn ngang hàng với Đinh Hạo bên này mà thôi.

Nhưng sau ba trận chiến liên tiếp, Vô Cực Ma Tông bên Đỉnh Hạo đều phô bày thực lực khủng khiếp, cộng thêm trận chiến cuối cùng giữa Huyết Ma Liệt Sơn và Cung chủ Thiên Ma Cung Mộ Dung Viễn, khi hai người còn chưa phân thắng bại, Đỉnh Hạo đột nhiên quả quyết ngăn cản, đồng thời nhường ra một quyền phát ngôn, khiến trong lòng chúng ma ở Đông Đại Lục dễ chịu hơn nhiều.

Ma Môn vốn là nơi tin phụng kể mạnh, Đỉnh Hạo bận tâm đến thể diện của chúng ma ở Đông Đại Lục, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, giờ đây sau khi an tọa lại, tuy biểu cảm của mỗi người có phần không được tự nhiên.

Nhưng so với việc nói chuyện không có chút nội dung thực chất nào trước kia, đã có tiến triển.

Hiện nay, tám phương thế lực tụ họp lại, sau khi hỏi ý kiến của những người nắm quyền ở tám phương.

Đều tỏ ý bằng lòng tạo thành liên minh công thủ của Ma Môn.

Vì vậy, dưới sự chứng kiến của đông đảo cao thủ Ma Môn, những người nắm quyền ở tám phương lần lượt cử hành theo nghi thức của Ma Môn, chính thức xác lập “Diệt Đạo Minh”.

Sau khi hoàn tác thành bộ quá trình này, một ngày đã trôi qua, bởi vì liên tiếp đại chiến, mấy người đều thân thể và tỉnh thần mệt mỏi, liền lại trở về nghỉ ngơi.

Đem chuyện thương nghị hợp tác, dời đến ngày thứ hai.

Đêm hôm đó, Tông chủ Tà Tâm Tông, Cung chủ Bí Thú Linh Cung, cố ý bí mật cầu kiến Đỉnh Hạo, nói là có chuyện muốn bàn bạc.

Đỉnh Hạo đã liệu trước được mọi việc, biết hai người này tìm đến, tất nhiên là vì Thần Lai Cổ Mộc.

Vì vậy trong u cốc phía sau Huyền Lăng Sơn.

Đinh Hạo chỉ cùng Liên Quân Giản, hai người tiếp kiến Đoàn Mạc Nhiên và Lam Mân.

Trong một rừng trúc ở hậu sơn, ánh trăng chiếu rọi, có vẻ ôn hòa, dòng suối xung quanh róc rách, côn trùng kêu khẽ, trong một căn phòng trúc, bốn người ngồi đối diện nhau.

Bốn phía tự có cao thủ của Vô Cực Ma Tông canh giữ, phụ cận lại có trận pháp cách âm do Đỉnh Hạo và Liên Quân Giản hợp lực bày ra, đảm bảo toàn bộ Huyền Lăng Sơn, không có bất kỳ ai có thể biết được hết thảy bên này. “Hai vị Tông chủ, canh ba nửa dem den tìm ta, là có đại sự gì xảy ra à?” Đinh Hạo ve mặt mờ mịt, ánh mắt nghi hoặc đảo qua hai người.

và Lam Mân liếc mắt nhìn nhau, trầm mặc hồi lâu, đôi mắt nhổ dài của Đoàn Mạc Nhiên khẽ sáng lên, trầm giọng nói: “Đỉnh Tông chủ, chắc hẳn nguyên nhân ta đến đây, chắc là người cũng đã đoán được một phần, người ngay thẳng không nói chuyện mờ ám, chúng ta biết lúc Đỉnh Tông chủ ở Thiên Tùng Sơn Phong, đã thu được rất nhiều Thần Lai Cổ Mộc.

Hai tông phái chúng ta, đến từ tổ tiên Ma Giới, đến nay vẫn chưa thể tái tạo ma thể, khát vọng đối với Thần Lai Cổ Mộc, chắc hẳn Đỉnh Tông chủ có thể hiểu được.

Nay chúng ta đã hình thành liên minh công thủ, bên chúng ta nếu có thêm hai cao thủ Ma Cảnh, khi đối mặt với Đạo Môn, nắm chắc cũng sẽ lớn hơn một chút, hy vọng Đinh Tông chủ vì đại cục, có thể cắt nhường Thần Lai Cổ Mộc cho chúng ta, bất kể giá cả bao nhiêu cũng có thể thương lượng!”

Đoàn Mạc Nhiên vừa nói như vậy, Đinh Hạo thầm nghĩ quả nhiên là thế, đột nhiên thu lại nụ cười, lộ ve cực kỳ khó xử, không nói chuyện, chỉ buồn bực uống trà.

Đợi hồi lâu, mắt thấy Đinh Hạo vẫn bình chân như vại không nói một lời, Cung chủ Bí Thú Linh Cung Lam Mân khẽ cười một tiếng, nói: “Đinh Tông chủ, ta biết tầm quan trọng của Thần Lai Cổ Mộc, ta có một chủ ý, có lẽ người sẽ thấy hứng thú!” “Ồ!” Đinh Hạo khẽ lên tiếng, mỉm cười, nhìn Lam Mân thật sâu, nói: “Không ngại nói ra nghe thử!”

Lam Mân này cao quý tao nhã, toàn thân đều toát lên vẻ cực kỳ tự tin, phảng phất như không coi nam tử trong thiên hạ ra gì, lại dường như không có bất kỳ chuyện gì có thể làm khó được nàng, mắt thấy Đinh Hạo nhìn mình chằm chằm, Lam Mân khẽ đảo mắt, cười nói: “Ta nghĩ người đã ngồi lên vị trí cao như Đỉnh Tông chủ, trên đời có thể khiến người động lòng, đã rất ít rồi.

Nhưng thân mẫu đang bị giam hãm trong Thần Tiêu Đạo Tông, sẽ là nỗi niềm người tuyệt đối không thể dứt bỏ, nếu Bí Thú Linh Cung và Tà Tâm Tông chúng ta bằng lòng ra tay giúp người cứu mẫu thân của người, không biết người có bằng lòng bỏ ra hai khối Thần Lai Cổ Mộc hay không?”


Chương 1954: Vô Cực Ma Đạo 275

Chỉ một câu nói, đã nắm chắc tử huyệt của Đinh Hạo, Lam Mân này quả nhiên không phải người thường, tâm trí cao siêu khiến người ta không thể không tán thưởng.

Đỉnh Hạo thu lại nụ cười, hai mắt nhìn Lam Mân thật sâu, hít sâu một hơi, nói: “Ngươi có diệu kế gì.

Có thể cứu được mẫu thân ta, nếu ngươi nói khiến ta hài lòng, Thần Lai Cổ Mộc tuyệt đối không thành vấn đề!”

Khi Lam Mân vừa nhắc tới mẫu thân của mình, Đỉnh Hạo liền cảm thấy trong lòng căng thẳng, phẳng phất như có một tảng đá lớn đè nặng trong ngực, trong lòng vừa hy vọng Lam Mân thật sự có thể tìm được cách giải cứu mẫu thân mình, lại có phần sợ hãi cách mà Lam Mân nói không có tác dụng, cảm giác được mất bất an này, là điều mà Đỉnh Hạo từ nhỏ đến lớn, chưa từng cảm nhận qua.

Lam Mân lần đầu tiên nhận ra tâm trạng rối loạn của Đỉnh Hạo, thầm nghĩ xem ra người này vẫn còn một chút nhân tính, không phải quả thật là kẻ lục thân không nhận, tình cảm mẫu tử liên tâm huyết mạch này, xem ra chính là nhược điểm lớn nhất của hắn.

Trong lòng suy nghĩ, Lam Mân dịu dàng nói: “Trước khi nói những lời này, ta phải xin lỗi Đinh Tông chủ trước!”

Đỉnh Hạo nhíu mày.

Sắc mặt có phần phiền chán, nói: “Lời xin lỗi gì đó tạm gác lại, ta chỉ muốn nghe xem ngươi có cách gì, có thể giải cứu mẫu thân ta?”

Khuôn mặt xinh đẹp ngẩn người, trong lòng Lam Mân mơ hồ có phần tức giận.

Chưa từng có nam nhân nào ở trước mặt nàng, lại lộ vẻ thiếu kiên nhẫn như vậy, điều này khiến Lam Mân có phần vô cùng không quen, nếu không phải hiện tại có việc cầu Đỉnh Hạo, không chừng Lam Mân đã hất áo rời đi.

Ổn định lại tâm thần, Lam Mân trầm giọng nói: “Trước kia Độc Long Cốc ngả về phía Thiên Ma Cung, như vậy, Độc Long Cốc, Thiên Ma Cung bao gồm cả Thần Tiêu Đạo Tông, đều là kẻ thù tiềm tàng của Bí Thú Linh Cung, chính vì như thế, ta đã từng dốc hết vốn liếng, mua chuộc một nữ đệ tử của Thần Tiêu Đạo Tông.

Tu vi của nữ đệ tử này không cao lắm, một lòng muốn nổi bật, đáng tiếc nàng ta không có cơ hội, chỉ có thể trong Thần Tiêu Đạo Tông, làm một số công việc bưng trà rót nước.

Chẳng qua trong chức vụ của nàng ta, có một việc là đưa cho mẫu thân ngươi một ít vật dụng hàng ngày và một số đồ vật cần thiết, mẫu thân ngươi sau khi bị giam vào trong đó, tất cả những thứ như nhẫn trữ vật trên người đều bị tịch thu.

Một số đồ dùng cần thiết bao gồm cả tỉnh thạch duy trì linh khí không bị hao tán, đều do nàng ta đưa tới.

Tâ vừa hay nhìn trúng giá trị này của nàng ta, mới dốc hết vốn liếng mua chuộc nàng ta.

Dự định ban đầu của tâ là, đợi đến khi thời cơ chín muồi, sẽ lợi dụng nàng ta hãm hại mẫu thân ngươi, khơi mào đại chiến giữa Độc Long Cốc và Thần Tiêu Đạo Tông, bởi vì Độc Long Cốc ngả về phía Thiên Ma Cung, Thiên Ma Cung tất nhiên cũng sẽ tham dự vào, đến lúc đó thực lực của ba phe này giảm mạnh, Bí Thú Linh Cung chúng ta sẽ có thể được lợi.

Lúc đó tâ không biết sự tồn tại của Đỉnh Hạo ngươi, làm như vậy cũng là vì lợi ích của môn phái, hy vọng ngươi đừng trách!”

Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo hừ lạnh nói: “Kế sách thật độc ác, như vậy, Độc Long Cốc, Thiên Ma Cung và Thần Tiêu Đạo Tông, tất sẽ có một trận ác chiến, thảo nào ngươi với tu vi Nguyên Anh Kỳ, lại có thể ngồi vững trên ghế Cung chủ Bí Thú Linh Cung.

Hừ, cũng may ngươi không ra tay, nếu không ta nghĩ tất nhiên ngươi không thể sống sót ngồi trước mặt ta, cho dù ngươi trong Bí Thú Linh Cung không ra ngoài, ta cũng có nắm chắc nghiền xương ngươi thành trol”

Đinh Hạo nói lời này âm hàn tàn độc, cho dù Lam Mân biết rõ chuyện này sẽ không xảy ra nữa, vẫn cảm thấy toàn thân phát lạnh, ngay cả huyết mạch trong cơ thể, lưu chuyển cũng có phần cứng đờ.

Cũng vào lúc này, Lam Mân mới âm thầm may mắn, may mà lúc trước mình không khinh cử vọng động, nếu không vạn nhất bị Đinh Hạo biết được việc này, chọc giận một hung ma như vậy, chỉ sợ mình thật sự khó thoát khỏi độc thủ của hắn.

Sắc mặt có phần khó coi, Lam Mân từ nhỏ đến lớn, chưa từng bị người ta uy hiếp trắng trợn trước mặt, lần đầu tiên nảy sinh sự mềm yếu mà nữ nhân nên có, hồi lâu sau, mới khôi phục lại tâm thần, lạnh lùng nói: “Ta có thể giúp ngươi, chính là thuận lợi đưa người của các ngươi, đến nơi giam giữ mẫu thân ngươi, Nhưng nữ tử kia dù sao cũng chỉ là một đệ tử, trong tay không có cách mở ra lao tù, những thứ này các ngươi cần phải tự nghĩ cách.”

Đỉnh Hạo thầm nghĩ nếu mình sợ hãi, chỉ sợ sẽ rơi vào cạm bẫy của Lam Mân, bởi vì nếu Lam Mân đã có thể sắp xếp mọi chuyện, chắc chắn sẽ có chuẩn bị, tuyệt đối không thể để lộ ra sơ hở, vì vậy mới có một màn uy hiếp như vậy, hiện tại xem ra, Lam Mân quả thật có phần sợ hãi, như vậy kế hoạch này, ngược lại có thể tiến hành.


Chương 1955: Vô Cực Ma Đạo 276.

“Vậy Tà Tâm Tông, có thể mang đến lợi ích gì cho Vô Cực Ma Tông chúng ta?” Đinh Hạo nhíu mày, nhìn về phía Đoàn Mạc Nhiên bên cạnh.

Đoàn Mạc Nhiên vừa rồi cũng bị lời nói của Lam Mân làm cho kinh hãi, xem ra chuyện Lam Mân dự định đối phó với Độc Long Cốc, Thiên Ma Cung, Thần Tiêu Đạo Tông, Lam Mân ngay cả hắn không nói cho biết.

“Cái này, cái này…” Đoàn Mạc Nhiên ấp úng, dường như có lời muốn nói, nhưng lại không tiện nói ra.

“Đoạn Tông chủ, trong Thần Tiêu Đạo Tông, chắc là cũng có Tà Tử của ngươi chứ? Ngươi chỉ cần vào lúc đó, để Tà Tử của ngươi đột nhiên quấy rối, làm cho Thần Tiêu Đạo Tông rối loạn không chịu nổi, là đủ rồi, hy sinh mấy Tà Tử, thu được một Thần Lai Cổ Mộc, mua bán này có muốn làm hay không, ngươi tự mình suy nghĩ một chút đi!” Lam Mân nhìn chằm chằm Đoàn Mạc Nhiên sắc mặt âm trầm, hạ giọng thở dài nói.

của Tà Tâm Tông này, theo truyền thuyết đã từng mấy lần đến Phàm Gian Giới, chọn lựa một ít trẻ sơ sinh có căn cốt cực tốt tẩy não, khiến cho bọn chúng vĩnh viễn chỉ trung thành với Đoàn Mạc Nhiên, sau đó Đoàn Mạc Nhiên lại để cho bọn chúng tự mình cầu đạo với các đại đạo ma tông phái, những người này bởi vì từ khi còn là trẻ sơ sinh, đã bị Đoàn Mạc Nhiên tẩy não, cả đời đều chỉ thuần phục một mình Đoàn Mạc Nhiên, Đoàn Mạc Nhiên chỉ cần ra lệnh, có thể khiến cho bọn chúng lập tức đi chết vì Đoàn Mạc Nhiên, do dự cũng sẽ không, đây chính là Tà Tử trong truyền thuyết của Đoàn Mạc Nhiên.

Những Tà Tử này, vốn là do Đoàn Mạc Nhiên tỉ mỉ chọn lựa, sau khi tiến vào các đại đạo ma môn phái, thường thường đều có thể bộc lộ tài năng, trổ thành một số nhân tài kiệt xuất của đời thứ hai, thứ ba, có một số người thậm chí còn nắm giữ thực quyền, Nhưng thân phận của những Tà Tử này, chỉ có một mình Đoàn Mạc Nhiên biết được, ngay cả giữa bọn chúng không biết lẫn nhau, thông qua sự tồn tại của bọn chúng, mạng lưới tin tức của Tà Tâm Tông tuy không lớn, nhưng lại vô cùng hữu dụng.

Vừa rồi Đoàn Mạc Nhiên ấp úng, chính là có phần khó xử, những Tà Tử này bồi dưỡng rất khó khăn, hơn nữa tác dụng về sau sẽ càng ngày càng lớn, bảo hắn đột nhiên hy sinh bọn chúng, điều này quả thật khiến hắn có phần khó xử.

Đỉnh Hạo trong lòng kinh ngạc, thầm nghĩ Đoàn Mạc Nhiên và Lam Mân này, quả nhiên đều là hạng người tâm cơ thâm trầm, mỗi người đều mưu tính sâu xa, thảo nào Tà Tâm Tông và Bí Thú Linh Cung, lại cường thịnh như vậy.

Trầm mặc hồi lâu, Đoàn Mạc Nhiên có phần đau lòng thở dài: “Vì tương lai của Tà Tâm Tông, chỉ có thể hy sinh bọn chúng.

Ta đồng ý để Tà Tử, vào lúc các ngươi hành động, ở Thần Tiêu Đạo Tông gây ra động tĩnh, đem lực chú ý của Thần Tiêu Đạo Tông tập trung vào người bọn chúng.” Đoàn Mạc Nhiên đã nói như vậy, Đinh Hạo gật đầu, nói: “Nếu có hai môn phái các ngươi phối hợp, vậy hy vọng cứu mẫu thân ta ra, quả nhiên gia tăng rất nhiều.”

Đoàn Mạc Nhiên và Lam Mân đã lợi hại như vậy, Mộ Dung Viễn thân là đệ nhất nhân của Ma Môn ở Đông Đại Lục, không chừng còn bố trí nhiều thứ hơn, Đỉnh Hạo nghĩ đến đây, không khỏi không dám xem thường những nhân vật này nữa, âm thầm hạ quyết tâm phải đối xử tốt với bọn họ, nếu không vạn nhất bị những người này hãm hại, quả thật là ngay cả chết không biết chết như thế nào.

Lam Mân thân thể đầy đặn nghiêng người, nhíu mày nói: “Hai môn phái chúng ta, ở Thần Tiêu Đạo Tông chỉ có bấy nhiêu át chủ bài, Nhưng bởi vì Thần Tiêu Đạo Tông, có người của Tiên Giới tồn tại, có thể cứu mẫu thân ngươi ra hay không, vẫn là ẩn số.

Đầu tiên các ngươi phải lặng lẽ tiềm nhập vào trong đó, đã có phần khó khăn, nhưng nghe nói Phiêu Miểu Các có phù chú ẩn thân, với quan hệ giữa các ngươi và Phiêu Miểu Các, hẳn không khó lấy được, nếu như những chuyện vặt vãnh này đều có thể giải quyết, khả năng cứu mẫu thân ngươi thành công ít nhất có bảy thành!” “Được rồi, chuyện cứ tạm thời quyết định như vậy, nhưng Thần Lai Cổ Mộc hiện tại ta không thể cho các ngươi, chỉ có sau khi cứu mẫu thân ta ra khỏi Thần Tiêu Đạo Tông, ta mới có thể theo lời hứa tặng cho các ngươi!” Đỉnh Hạo suy nghĩ một chút, nói với hai người.

Lam Mân và Đoàn Mạc Nhiên liếc mắt nhìn nhau, đồng thời gật đầu tỏ ý đồng ý, chuyện này cứ quyết định như vậy, sau đó hai người lặng lẽ rời đi.

“Liên lão, ngươi nói nếu ta và sư đồ Nguyễn Bách Tượng cùng tiến vào Thần Tiêu Đạo Tông, có mấy phần nắm chắc, có thể cứu mẫu thân ta ra?” Trầm mặc một hồi, Đỉnh Hạo quay sang hỏi Liên Quân Giản vẫn luôn im lặng bên cạnh.

“Nếu như vậy, đại khái chỉ có năm thành cơ hội, bởi vì Thần Tiêu Đạo Tông có Ẩn Tiên tồn tại, một khi hành tung của các ngươi bị hắn phát hiện, chẳng những tất cả đều sẽ uổng phí công sức.

Hơn nữa ngay cả các ngươi cũng khó có thể thoát thân.

Kiếm Tiên Hồng Thế tu luyện chính là kiếm quyết của Đạo Môn, nếu như lại thêm hắn cùng đi, khả năng thành công mới có thể gia tăng rất nhiều, do hắn ngăn cản Ẩn Tiên, các ngươi có thể thong dong rời đi!” Liên Quân Giản suy nghĩ một chút, mở miệng nói.


Chương 1956: Vô Cực Ma Đạo 277

Đỉnh Hạo im lặng gật đầu, nói: “Không sai, xem ra chuyện này còn phải nhanh chóng tiến hành.

Nếu không đợi đến khi cuộc chiến giữa Đạo và Ma bắt đầu, mẫu thân ta sẽ trở thành một biến số uy hiếp chúng ta, lúc đó Thần Tiêu Đạo Tông đối với sự trông giữ của nàng, chắc là sẽ càng thêm nghiêm mật.”

Ngày thứ hai, trên Huyền Lăng Sơn, trong Tu La Ma Điện.

Lần này Tông chủ của các đại tông phái, lại tụ tập trong đại sảnh của Tu La Ma Điện.

Lần này trong tám phương thế lực, tất cả đều là người nắm quyền đích thân đến.

Cao thủ môn hạ không mang theo một ai, các thế lực khác của Ma Môn ở Đông Đại Lục, cũng chỉ có Tông chủ mới có thể tham dự, những người không liên quan đều không có quyền tiến vào.

Trên Huyền Lăng Sơn, Ma Môn tụ hội đến bây giờ, mới xem như thật sự bước vào giai đoạn thực chất.

Đoàn Mạc Nhiên nếu có thể an bài Tà Tử đến Thần Tiêu Đạo Tông, không chừng Thần Tiêu Đạo Tông cũng có thể an bài tai mắt trong các đại tông phái, để phòng ngừa khả năng này xảy ra, tông phái tham dự lần này chẳng những đã trải qua tám phương xác nhận.

Ngay cả cao thủ trong môn phái không được phép mang theo.

Đỉnh Hạo ngồi ở ghế trên, nhìn quanh bốn phía, trầm giọng nói: “Nay ‘Diệt Đạo Minh’ đã thành, hôm nay liền thương nghị một chút, nên diệt đạo như thế nào!”

“Đỉnh Tông chủ, mẫu thân ngươi đang ở Thần Tiêu Đạo Tông, nếu như cuộc chiến giữa Đạo và Ma đánh đến giữa chừng, Thần Tiêu Đạo Tông đột nhiên lấy sinh tử của mẫu thân ngươi ra uy hiếp.

Không biết ngươi sẽ làm như thế nào?” Mộ Dung Viễn nhìn chằm chằm Đinh Hạo, đột nhiên hỏi.

“Mộ Dung Cung chủ không cần lo lắng, chuyện này ta sẽ tự giải quyết, việc này sẽ không ảnh hưởng đến hành động của chúng ta!” Sớm biết Mộ Dung Viễn sẽ nói như vậy, Đinh Hạo trực tiếp chặn lại.

Ngạc nhiên sửng sốt, sau đó Mộ Dung Viễn nhìn Đinh Hạo, lại quay đầu đảo qua Đoàn Mạc Nhiên và Lam Mân bên cạnh, gật đầu, không nói gì thêm.

Nhưng nhìn vẻ mặt trầm tư của hắn, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

“Thế lực chủ yếu nhất của Đạo Môn, chính là Thần Tiêu Đạo Tông, Thái Nhất Đạo Tông và tứ đại thế gia của Đạo Môn.

Bất luận chúng ta nhằm vào nhà nào, bọn họ tất sẽ liên hợp lại đối kháng chúng ta, đây là sự ăn ý từ xưa đến nay của Đạo Môn.

Chuyện chúng ta tụ hội ở đây, chắc hẳn các đại tông phái của Đạo Môn đã sớm biết được, không chừng lúc này, bọn họ đã thương nghị, nên đối phó với chúng ta như thế nào.

Lực lượng của Ma Môn Đông Đại Lục chúng ta vốn không yếu hơn Đạo Môn, hiện tại cộng thêm thế lực trong tay Đinh Tông chủ, đã mơ hồ vượt qua Đạo Môn, chỉ cần bên chúng ta duy trì đoàn kết, không xảy ra bất kỳ sơ hở nào, hành động diệt đạo, vẫn có phần thắng rất lớn!” Lam Mân khẽ cười, nhàn nhạt phân tích.

Đỉnh Hạo gật đầu đồng ý, sau đó suy nghĩ một chút, nói: “Trận chiến ở Đông Đại Lục lần này, ta nghĩ ngoại trừ chúng ta, còn có ngoại lực khác gia nhập.

Sau trận chiến giữa Đạo và Ma ở Tây Đại Lục, kết thúc với sự thảm bại của Đạo Môn, nhưng Đạo Môn ở Tây Đại Lục không hoàn toàn bị hủy diệt, vẫn có một số người chạy thoát ra ngoài, ở Tây Đại Lục bọn họ không thể sinh tồn, liền vượt biển đến Đông Đại Lục, theo tin tức Phiêu Miểu Các truyền đến, chuyện này tám chín phần mười là thật, đến lúc đó, chúng ta có lẽ còn phải đối mặt với một số nhân vật Ma Môn ở Tây Đại Lục.” Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Tông chủ của mấy tông phái, đều lộ vẻ suy tư và cẩn thận.

Có ba trận chiến ngày hôm qua, những người này không còn kiêu ngạo đến mức, cho rằng cao thủ Ma Môn ở Đông Đại Lục, so với các đại lục khác lợi hại hơn, nhất là người đến cũng xuất thân từ Tây Đại Lục, điều này càng khiến cho bọn họ không thể không suy nghĩ một chút.

“Nếu bọn họ vốn là bại tướng dưới tay Đinh Tông chủ, ta nghĩ Đỉnh Tông chủ chắc chắn có cách ứng phó chứ?” Đoàn Mạc Nhiên híp mắt, mỉm cười hỏi.

Trải qua một phen trao đổi tối qua, Đinh Hạo và Bí Thú Linh Cung của Tà Tâm Tông đã đạt thành giao dịch ngầm, đột nhiên tỏ ra thân thiết hơn một chút, tuy sự thân thiết này đều là bề ngoài, nhưng Đoàn Mạc Nhiên và Lam Mân hai người, hiện tại nói chuyện với Đỉnh Hạo, đều khách khí hơn nhiều. “Điểm này chư vị không cần lo lắng, ta nhắc tới cao thủ Tây Đại Lục đến đây, chỉ là nhắc nhở các ngươi một chút, để mọi người khỏi lơ là.

Khi cuộc chiến giữa Đạo và Ma ở Tây Đại Lục diễn ra, cao thủ còn sót lại ở Tây Đại Lục sẽ không nhiều lắm, sự tồn tại của bọn họ chỉ là một biến số nhỏvốn dĩ không thể ảnh hưởng đến cục diện chiến tranh ở Đông Đại Lục.” Thấy mọi người trầm mặc không nói, Đỉnh Hạo không khỏi lên tiếng an ủi.

“Thiên Ma Cung chúng ta, đã đấu với Thần Tiêu Đạo Tông cả ngàn năm, đối với thực lực của Thần Tiêu Đạo Tông, ta có nhận thức sâu sắc.

Thần Tiêu Đạo Tông có thể ngang ngược ở Đông Đại Lục như vậy, thực lực của tông phái này quả thực đáng sợ đến kinh người, hiện nay thực lực mà Thần Tiêu Đạo Tông bộc lộ ra bên ngoài, chẳng qua chỉ là một góc của tảng băng trôi mà thôi.

Ta hy vọng các ngươi đối với Thần Tiêu Đạo Tông, có thể hết sức coi trọng!


Chương 1957: Vô Cực Ma Đạo 278

“Còn về những tàn dư của Đạo Môn ở Tây Đại Lục, Đinh Tông chủ đã nói như vậy, ta nghĩ không đáng nhắc tới, cuộc chiến giữa Đạo và Ma ở Đông Đại Lục chúng ta, đầu tiên phải chú ý đến Thần Tiêu Đạo Tông, Thái Nhất Đạo Tông kia cũng là thế lực sừng sững mấy ngàn năm, chắc hẳn không dễ đối phó.

Một trận chiến này liên quan đến sinh tử tồn vong của các vị chúng ta, chỉ có thể thắng không thể bại!” Mộ Dung Viễn sau khi Đỉnh Hạo nói xong, lại mở miệng nói.

Lời nói này, cũng chỉ có Mộ Dung Viễn mới có tư cách nói, Thiên Ma Cung trong tay hắn, đã kiềm chế Thần Tiêu Đạo Tông rất tốt, khiến cho Thần Tiêu Đạo Tông không có quá nhiều tỉnh lực, để đối phó với Ma Môn khác.

Ngoại trừ Thiên Ma Cung, Đông Đại Lục không có bất kỳ một môn phái nào, có thể đối đầu với Thần Tiêu Đạo Tông, Mộ Dung Viễn đã coi trọng Thần Tiêu Đạo Tông như vậy, rồi nói rõ Thần Tiêu Đạo Tông quả thực đáng sợ khiến hắn lo lắng.

“Không biết Mộ Dung Cung chủ, có cao kiến gì?” Đinh Hạo nghe hắn nói như vậy.

Vẻ mặt cũng nghiêm nghị, nhìn Mộ Dung Viễn thật sâu, thành khẩn hỏi.

“Muốn diệt Đạo Môn, diệt Thần Tiêu Đạo Tông trước.

Chỉ cần Thần Tiêu Đạo Tông bị hủy diệt, Đạo Môn sẽ như mất đi trụ cột, lực ngưng tụ tất sẽ tan rã, đến lúc đó chúng ta có thể ung dung ứng phó.” Mộ Dung Viễn không cần suy nghĩ, lúc này trả lời chắc như đỉnh đóng cột. “Đinh Tông chủ, về chuyện đối phó với Thần Tiêu Đạo Tông, ta có một chủ ý!” Cung chủ Bí Thú Linh Cung Lam Mân, mắt thấy Đinh Hạo lộ ve suy tư, mở miệng nói.

“Ồ?” Đinh Hạo khẽ lên tiếng, nhìn Lam Mân, nói: “Lam Cung chủ có đề nghị gì hay, không ngại nói ra nghe thử!”

“Chủ ý này có liên quan đến chuyện chúng ta thương lượng tối qua, nhưng có lẽ trong nội bộ liên minh Ma Môn chúng ta cũng có một số kẻ dị tâm, chuyện này tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài, chỉ có thể do các vị Tông chủ chúng ta hiểu rõ, nếu không an nguy của mẫu thân ngươi sẽ bị ảnh hưởng!” Lam Mân trầm ngâm một chút, thận trọng nói.

“Nếu đã như vậy, chúng ta có thể thương nghị kỹ càng một phen.

Nếu quả thực khả thị, ta sẽ tuyệt đối không phản đối!” Sắc mặt Đỉnh Hạo nghiêm nghị, ngồi ngay ngắn nói.

Nghị viện Ma Môn, thương nghị suốt một ngày một đêm, rốt cuộc đám hung ma kiêu hùng của Ma Môn ở Đông Đại Lục này, một ngày một đêm này đã đàm luận những gì, ngoài chính bọn họ ra, không ai được biết.

Một ngày một đêm sau, các đại tông phái trùng trùng điệp điệp tiến về Huyền Lăng Sơn, dưới sự dẫn dắt của các vị Tông chủ, lục tục rút lui, dường như đã hình thành một sự ăn ý nào đó, đệ tử các đại môn phái bao gồm một số trưởng lão, đều không thể từ miệng Tông chủ của bọn họ, nhận được bất kỳ tin tức hữu dụng nào.

Sau chuyện này, Đinh Hạo tập hợp những cao thủ nòng cốt quan trọng nhất trong môn phái lại, tỉ mỉ thương nghị suốt một đêm, sau đó bế quan ở Huyền Lăng Sơn, quyết định khôi phục lại ma nguyên hao tổn trong lần đại chiến với ba Đại La Kim Tiên trước đó.

Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng nghe theo lời Đỉnh Hạo, thông qua trận pháp truyền tống rời khỏi Đông Đại Lục, đi tìm sư phụ của hắn, đến đây trợ giúp Đinh Hạo một tay trong chuyện cứu mẹ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng chốc ba tháng đã trôi qua.

Trong ba tháng này, Đạo Môn do Thần Tiêu Đạo Tông dẫn đầu liên tiếp hiệu triệu Tông chủ các đại tông phái của Đạo Môn, thương nghị cùng nhau chống lại sự xâm lược của Ma Môn, đáng tiếc ngoài dự liệu của bọn họ, chúng ma Ma Môn sau khi ở Huyền Lăng Sơn, vậy mà không có bất kỳ hành động nào, không nhìn ra chút nào dấu hiệu dự định nhằm vào Đạo Môn.

Đạo Môn nghỉ thần nghỉ quỷ, ngấm ngầm liên lạc với nhau, chuẩn bị như lâm đại địch hồi lâu, phát giác Ma Môn vẫn yên lặng như nước đọng, không hề nhấc lên dù chỉ một chút gợn sóng.

Nhưng ngay cả như vậy, Đạo Môn không dám thả lỏng, như lâm đại địch nơm nớp lo sợ đề phòng.

Trước khi mưa gió ập đến, luôn bình tĩnh đến đáng sợ, hành vi quỷ dị của Ma Môn, khiến cho thần kinh của tất cả mọi người Đạo Môn đều căng thẳng, không có bất kỳ ai dám giả vờ giả vịt, chỉ sợ một sơ suất, có thể chính là tông hủy người vong, đây là chuyện mà bất kỳ môn phái nào, đều không thể gánh vác nổi.

Ba tháng sau, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng mang theo sư phụ của hắn là Liêu Đông Thắng, bí mật trở về Huyền Lăng Sơn.

Hiện giờ Liêu Đông Thắng đã tái tạo ma thể, tu vi Thiên Ma cảnh, hắn cũng am hiểu Bách Biến Thuật, cùng đám người Đinh Hạo trong mật thất Huyền Lăng Sơn, tỉ mỉ đàm luận suốt một đêm.

Ngày thứ hai, Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn phái người đến Tùng Vân Phong, phát ra chiến thư khiêu chiến với Tông chủ Thần Tiêu Đạo Tông, hẹn Tông chủ Trần Vũ Dung của Thần Tiêu Đạo Tông, ba ngày sau, quyết chiến ở Liên Tâm Hồ cách Tùng Vân Phong năm ngàn dặm về phía đông bắc.


Chương 1958: Vô Cực Ma Đạo 279.

Hiện giờ Mộ Dung Viễn đã đạt tới Địa Ma cảnh, Trần Vũ Dung kia vốn là đệ nhất nhân của Đạo Môn ở Đông Đại Lục, bởi vì Ẩn Tiên Lăng Thác của Thần Tiêu Đạo Tông và Đại La Kim Tiên Phục Nha hạ phàm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Trần Vũ Dung này tất nhiên cũng đã tiến giai đến cảnh giới La Thiên Thượng Tiên.

Trần Vũ Dung và Mộ Dung Viễn hai người, giao chiến đã không chỉ một lần, đối với thực lực của đôi bên, đều có nhận thức sâu sắc.

Chẳng qua thực lực hai người tương đương, trăm năm qua giao thủ không ai chiếm được lợi thế.

Từ trước đến nay, Ma Môn bên này đều nói Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn mạnh hơn một chút, nhưng Đạo Môn bên kia lại đồn rằng Trần Vũ Dung cao tay hơn một bậc, chẳng qua hai người là đương sự, lại chưa từng đưa ra đánh giá về chuyện này, bởi vậy lời đồn tuy không ngừng, nhưng vẫn không có đáp án rõ ràng.

Trong thời điểm mưa gió sắp đến này, Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn khiêu chiến, có vẻ có phần ý vị sâu xa, Đạo Môn bởi vì biết rõ cuộc chiến giữa Đạo và Ma sắp xảy ra, nếu Trần Vũ Dung không dám xuất chiến, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí của Đạo Môn.

Bởi vậy, ngay khi chiến thư của Thiên Ma Cung vừa đến, Thần Tiêu Đạo Tông lập tức đồng ý.

Cùng lúc đó, bên phía Huyền Lăng Sơn Vô Cực Ma Tông, Đinh Hạo và Kiếm Tiên Hồng Thế, sư đồ Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cũng đang âm thầm chuẩn bị, trận pháp truyền tống đi đến Tùng Vân Phong Thần Tiêu Đạo Tông, đã bí mật khai thông.

Đoàn Mạc Nhiên và Lam Mân hai người, trước tiên từ trong tay Đinh Hạo, nhận được Thuấn Ngọc khoáng thạch, hiện giờ cũng đang âm thầm thương nghị, mọi người dường như đều đang chờ đợi điều gì đó.

Ba ngày sau, tại Tùng Vân Phong.

Dưới chân Tùng Vân Phong, Đinh Hạo và Kiếm Tiên Hồng Thế, sư đồ Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đang đứng ở khe đá quái dị hẻo lánh phía sau núi.

Đỉnh Hạo ngẩng đầu, nhìn sâu vào trong Tùng Vân Phong, bình thản nói: “Đây là lần thứ hai ta đến Tùng Vân Phong, lần đầu tiên tới đây, ta chỉ muốn phát tiết phẫn uất trong lòng, đáng tiếc kết quả cuối cùng vẫn là chạy trối chết.

Vào lúc đó, ta đã âm thầm thề, lần sau lại đến Tùng Vân Phong, sẽ tuyệt đối không tay không mà về.”

Vỗ vỗ bả vai Đinh Hạo, Kiếm Tiên Hồng Thế mỉm cười nói: “Hôm nay chắc chắn ngươi sẽ không tay không mà quay về!”

Đỉnh Hạo gật đầu thật mạnh, vẻ mặt cực kỳ tự tin, cười lạnh nói: “Vận may của Thần Tiêu Đạo Tông, từ hôm nay trở đi, đã đi đến hồi kết.” Quay đầu lại nhìn sư đồ Nguyễn Bách Tượng một cái, Đinh Hạo ngừng cười lạnh, hạ giọng nói: “Dựa theo kế hoạch chúng ta đã định trước mà hành động, chúng ta sẽ gặp lại ở Hiền Loan Động.” Ngay khi Đinh Hạo vừa nói xong, ba người Hồng Thế đều tự rời đi, lúc sư đồ Nguyễn Bách Tượng rời đi, không ngừng biến hóa tướng mạo, đợi đến khi bóng lưng bọn họ biến mất, ngay cả Đỉnh Hạo không nhận ra hai người là ai.

Sau khi ba người này rời đi, Đinh Hạo không dừng lại, lặng lẽ không một tiếng động leo lên sườn núi từ phía sau núi.

Không bao lâu, hiện ra từ sườn núi phía sau, đứng phía sau một tẳng đá lớn.

Một lát sau, mơ hồ có tiếng bước chân truyền đến, Đinh Hạo trong lòng căng thẳng, đột nhiên trầm giọng nói: “Người tới có phải là Lý Mễ Hương?”

“Đúng vậy, Đinh Tông chủ, ta có thể qua đó không?” Lý Mễ Hương hạ giọng nói.

Đỉnh Hạo “ừm”” một tiếng, không nói thêm gì, sau đó từ phía trước tảng đá lớn, đi ra một nữ đệ tử có tướng mạo bình thường, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, mặc quần áo Thanh Vân Tông.

Nữ đệ tử này dáng người đầy đặn, gương mặt có phần bầu bĩnh, tướng mạo chỉ là bình thường, chỉ có đôi mắt to lấp lánh, dường như ẩn chứa dục vọng không cam lòng.

Ánh sáng trong mắt kia, chính là dã tâm và dục vọng ẩn giấu, khó trách Lam Mân có thể mua chuộc nàng ta, xem ra nữ tử này quả nhiên bị dã tâm làm choáng váng đầu óc, không ngờ lại tin tưởng lời nói của Lam Mân.

“Đi thôi!” Đinh Hạo bình thần nói.

Liếc nhìn Lý Mễ Hương một cái, thậm chí có thể cảm nhận được tất cả suy nghĩ của Lý Mễ Hương.

Lý Mễ Hương bị Đỉnh Hạo nhìn chằm chằm vài lần, cũng cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Nhưng khi Đỉnh Hạo nói “Đi thôi”, Lý Mễ Hương bất giác sửng sốt, ngạc nhiên hỏi: “Tướng mạo của anh lạ lẫm, phải làm thế nào mới có thể lên núi?”

“Ai nói tướng mạo của ta lạ lẫm!”

Vừa nói xong, da thịt trên mặt Đinh Hạo vặn vẹo một hồi, xương cốt “lách cách” vang lên mấy tiếng.

Cả người thấp đi vài phần, đã biến thành một người khác.

“Người này vừa mới xuống núi, hiện giờ không biết đã đi đến nơi nào, chắc hẳn sẽ không quay trở về, ta liền dùng thân phận của hắn lên núi là được.

Ta thấy đệ tử canh giữ núi đối với hắn rất tôn kính, chắc là sẽ không có vấn đề gì!”


Chương 1959: Vô Cực Ma Đạo 280

Lý Mễ Hương vẻ mặt kinh ngạc, che miệng hạ giọng kêu lên một tiếng, sau đó mới nói: “Đây là dáng ve của Vương Niên sư thúc.

Vương Niên sư thúc phụ trách phân phối pháp bảo cho đệ tử đời thứ ba, bọn họ những đệ tử canh giữ núi này, đương nhiên không dám ngăn trở, anh làm sao làm được, đây là thuật dịch dung à?” Mặc kệ nàng ta, Đinh Hạo nhíu mày, trầm giọng nói: “Nếu không có vấn đề, chúng ta lên núi đi.”

Vừa dứt lời, hắn bước ra khỏi tảng đá trước, vẻ mặt lạnh lùng nghênh ngang đi về phía Tùng Vân Phong.

Xung quanh Tùng Vân Phong có trận pháp phòng hộ, chỉ có một lỗ hổng ở đây.

Cho nên nếu muốn từ lòng núi lên đến đỉnh núi, đây là con đường phải đi qua.

“Ơ, Vương sư thúc sao lại trở về rồi?” Đệ tử canh giữ núi ở chỗ trạm gác vừa thấy Đinh Hạo lạnh mặt đi tới, liền kinh ngạc hỏi. “Hừ, quên mất chút đồ.

Mấy tiểu tử thối các ngươi thật phiền phức!” Đinh Hạo lạnh mặt nói, ngẩng đầu ưỡn ngực rảo bước vào trong.

Hai đệ tử canh giữ núi, vừa thấy Đỉnh Hạo lạnh mặt leo núi, lập tức vội vàng tránh ra, còn cười nịnh nọt ở bên cạnh, một đường cung kính tiễn Đinh Hạo vào trong.

Đỉnh Hạo một đường thông suốt, dễ dàng tiến vào trong đó, ở bên trong chờ một lúc, mới phát giác Lý Mễ Hương lạnh mặt đi vào, trong miệng hạ giọng mắng: “Mắt chó coi thường người khác, chờ lão nương ta thăng quan tiến chức, nhất định sẽ không bỏ qua các ngươi!”

Nghe Lý Mễ Hương mắng, Đỉnh Hạo bất giác mỉm cười, nhưng không nói thêm øì, chỉ chờ sau khi Lý Mễ Hương đi vào, dẫn Đinh Hạo đi về phía trước, vòng qua rất nhiều giao lộ quanh co, mới đi tới Hiền Loan Động nơi giam cầm mẫu thân Đỉnh Hạo.

Vừa đến nơi đây, mặc dù Đinh Hạo không có tận lực sử dụng thần thức nhìn trộm bốn phía, nhưng bởi vì tới gần nơi đây, lúc này liền cảm nhận được bên trong Hiền Loan Động, có khí tức Tán Tiên tồn tại.

Xem ra Thần Tiêu Đạo Tông rất chú ý tới mẫu thân của mình, bên trong lại có Tán Tiên trông chừng, nhưng với thực lực Ma cảnh của Đinh Hạo hiện giờ, ngược lại không sợ Tán Tiên tồn tại.

“Tiếp theo nên làm như thế nào?” Sau khi Lý Mễ Hương đi vào cửa động Hiền Loan, xuất phát từ sự kính sợ đối với Đỉnh Hạo, nơm nớp lo sợ hỏi.

Trong khoảng thời gian này, danh hào của Vô Cực Ma Quân Đỉnh Hạo đã sớm truyền khắp các nơi Đạo Ma trên toàn bộ Đông Đại Lục, Thanh Vân Tông thân là đệ nhất đại phái của Đạo Môn ở Đông Đại Lục, đương nhiên càng đồn đại rộng khắp, chẳng qua trong lời đồn của Đạo Môn, tên hung ma Đinh Hạo này tự nhiên đã bị bóp méo xấu xí, trở thành một Cự Ma ăn thịt uống máu.

Lý Mễ Hương biết người trước mặt mình chính là Đinh Hạo, không khỏi kinh hãi, nhất là sau khi Đinh Hạo biến thành Vương Niên, dung mạo quỷ dị này càng khiến Lý Mễ Hương tránh hắn thật xa, như thể sợ hắn sẽ ăn thịt nàng.

Đỉnh Hạo liếc nhìn Lý Mễ Hương, trầm giọng nói.

Hai sư đồ Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Cao cũng sẽ đến đây hội hợp theo như ước định, để tránh bị chú ý nếu cùng xuất hiện, Đỉnh Hạo và bọn họ đã chia nhau hành động.

Có Lý Mễ Hương làm nội ứng chỉ điểm vị trí Hiền Loan Động, với bản lĩnh của hai sư đồ Nguyễn Bách Cao, tìm đến đây ắt không khó.

Kiếm Tiên Hồng Thế không thể dùng Bách Biến thuật tùy ý thay đổi dung mạo, nên đành ẩn mình trong bóng tối, chờ đến lúc giao chiến mới bất ngờ xuất hiện.

Một lát sau, hai người có dáng vẻ của môn nhân Thanh Vân Tông từ đằng xa thể hiện ra, hai người này tướng mạo một người khô gầy, một người trẻ tuổi.

Xem ra là hai sư đồ.

Lý Mễ Hương sắc mặt giật mình, nói: “Tiền sư huynh và Trương sư bá, sao bọn họ lại tới nơi này.”

Ngay khi Lý Mễ Hương đang kinh ngạc, Đinh Hạo đã rảo bước ra, hướng phía hai người gật đầu làm một ánh mắt, Lý Mễ Hương quá sợ hãi, còn tưởng Đỉnh Hạo điên rồi, hai người này đã mỉm cười đi tới bên cạnh Đỉnh Hạo.

“Đừng lo lắng.

Người một nhà mà thôi.

Nếu ta có thể biến hóa tướng mạo, đương nhiên bọn họ cũng có thể!” Mắt thấy vẻ mặt Lý Mễ Hương thất kinh, Đinh Hạo không khỏi lên tiếng trấn an nói.

Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Lý Mễ Hương kinh ngạc gật đầu, lúc này không kinh hô nữa, thành thật đứng ở đó không nhúc nhích. “Trên đường không gặp chuyện gì ngoài ý muốn chứ?” Đỉnh Hạo quan sát hai người, hạ giọng nói.

“Yên tâm đi, loại chuyện này sư đồ chúng ta rất quen thuộc.

Ngay cả ngươi không có sơ suất gì.

Đương nhiên chúng ta càng không có vấn đề gì!” Mở miệng nói chuyện, chính là Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, chỉ thấy hắn một mặt nhẹ nhõm, liền biết một đường thông suốt.

Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Nếu đã như vậy, việc này không nên chậm trễ, chúng ta bây giờ liền tiến vào Hiền Loan Động, có thể mau chóng xử lý tốt chuyện này, đó là tốt nhất.”


Chương 1960: Vô Cực Ma Đạo 281

“Ừm.

Vừa rồi ta đã tiếp xúc với Tà Tử của Đoàn Mạc Nhiên, thật không biết Đoàn Mạc Nhiên làm thế nào, những người này nghe thấy việc phải chịu chết, vậy mà vẻ mặt bình tĩnh, dường như cho rằng Đoàn Mạc Nhiên bảo bọn họ đi chết là chuyện đương nhiên, thật sự rất đáng sợ!” Nguyễn Bách Tượng tựa hồ nhớ tới những Tà Tử quỷ dị kia, nhẹ giọng kinh ngạc nói.

” này quả thực đã hao hết tâm tư.

Từ nhỏ đã quán triệt những Tà Tử này vào trong ý chí của hắn, khiến cho bọn họ vĩnh viễn trung thành với một mình Đoàn Mạc Nhiên, hao hết tỉnh lực lớn như vậy làm một việc, tâm trí người này quả nhiên không phải người thường có thể so sánh!” Sư phụ của Nguyễn Bách Tượng là Liêu Đông Thắng, nhẹ giọng cảm thán.

“Xem ra tất cả đều đã được an bài thỏa đáng, đợi đến khi chúng ta đi vào không lâu, những Tà Tử này sẽ phát huy tác dụng của bọn họ.

Lúc đó, chúng ta hành động sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Lý Mễ Hương.

Bây giờ ngươi dẫn chúng ta đi vào đi.” Đinh Hạo phân phó nói.

Đỉnh Hạo phân phó như vậy, Lý Mễ Hương không nói thêm gì, cô cũng biết đây cũng là điều cô nên làm.

Sau khi gật đầu, liền trực tiếp dẫn đường, đi vào trong Hiền Loan Động.

Cùng lúc đó, Thiên Ma Cung Chủ Mộ Dung Viễn cùng với Tông chủ Thần Tiêu Đạo Tông Trần Vũ Dung đã bắt đầu chính thức đại chiến.

Cung chủ Bí Thú Linh Cung Lam Man cùng Tà Tâm Tông Đoàn Mạc Nhiên hai người, bao gồm cả các Tông chủ Ma Môn lần trước tham gia hội nghị Huyền Lăng Sơn Ma Môn, đều là vào lúc này, bí mật điều động cao thủ môn phái mình, thông qua Thuấn Ngọc Truyền Tống Trận pháp, đi tới chỗ mục tiêu đã sớm thương nghị xuống tay.

Gần như ngay khi đám người Đinh Hạo vừa mới tiến vào trong Hiền Loan Động, kế sách đã mưu đồ từ lâu rốt cuộc cũng được khởi động, tất cả các tông phái Ma Môn đều phát động, đột nhiên mỗi người lựa chọn mục tiêu của Đạo Môn, chỉ trong nháy mắt phát động công kích.

Cùng một thời gian, bên trong Thần Tiêu Đạo Tông, Tà Tử do Tà Tâm Tông Đoàn Mạc Nhiên bồi dưỡng cũng đột nhiên phát động, những Tà Tử này dĩ nhiên có rất nhiều người nắm giữ một số thế lực của Thần Tiêu Đạo Tông, hung hãn không sợ chết tác loạn các nơi trong Thần Tiêu Đạo Tông, bất ngờ công kích một số đồng môn trên núi.

Trong khoảnh khắc, Thần Tiêu Đạo Tông loạn thành một đoàn.

Lúc này Tông chủ Thần Tiêu Đạo Tông còn không trong tông, cùng bà ta đến nơi đó, còn có một số siêu cấp cao thủ môn hạ, cũng là vì phòng ngừa Mộ Dung Viễn giở trò âm mưu quỷ kế gì, mới tận lực chuẩn bị.

Trong thời điểm mấu chốt này, Tông chủ Thần Tiêu Đạo Tông không ở đây, bọn họ đột nhiên nhận được tin tức, nói là cơ hồ tất cả các môn phái Đạo Môn, đều bị Ma Môn vây công, một số người không phải là người nắm quyền lúc này liền sợ hãi, ngay trong thời điểm mấu chốt như vậy, lại còn có đệ tử Thần Tiêu Đạo Tông làm loạn.

Những chuyện này toàn bộ tụ tập lại một chỗ, làm cho cao thủ trên núi Thần Tiêu Đạo Tông sứt đầu mẻ trán, mọi người lập tức vội vã liên lạc với Tông chủ, để bà ta mau chóng xử lý những chuyện rối rắm này.

Ngay khi cả Thần Tiêu Đạo Tông, bao gồm tất cả các đại đạo môn bận rộn rối tinh rối mù, đoàn người Đinh Hạo đã tiến vào Hiền Loan Động, vừa vào trong động lập tức phát hiện nơi đây nham thạch rất dày, tựa hồ còn trải qua phương pháp đặc thù gia công lại, khiến cho nham thạch này cứng rắn chỉ sợ có thể so với sắt thép, cho dù một số độn thổ thuật huyền bí, muốn xuyên toa trong một cái hang động như vậy cũng là không quá thực tế.

Trong thông đạo rộng lớn, không bố trí cơ quan cạm bẫy gì, có thể là bởi vì còn chưa tiến vào chỗ trung tâm, đi theo phía sau Lý Mễ Hương, một đường đi mất thời gian một nén nhang, một nhóm bốn người mới xuất hiện đến một chỗ vách đá rất lớn.

Đánh một cái thủ thế với ba người Đỉnh Hạo, Lý Mễ Hương đợi đến khi ba người Đinh Hạo đứng ở góc mới gõ nhẹ vách đá, nói: “Ta là Hương nhi, phụng lệnh đưa một ít đồ dùng sinh hoạt vào.” “Là Hương nhỉ à, sao hôm nay tới sớm vậy!” Ở phía sau vách đá, truyền đến một tiếng hô nhẹ của nam tử trung niên.

Người này hoàn toàn không biết, bên ngoài vách đá ngoại trừ Lý Mễ Hương ra, còn có ba hung ma khác ẩn núp.

Có lẽ là đã quen với việc Lý Mễ Hương nhiều năm đến đây, hắn không có bất kỳ cảnh giác nào, trong lúc nói chuyện, đã mở vách đá ra, chỉ thấy vách đá nặng tới vạn cân, chậm rãi hạ xuống phía dưới.

Lúc này, khóe miệng Đỉnh Hạo nhếch lên cười gằn, đã ra hiệu cho sư đồ Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng giết chết bất luận tội.

Đợi đến khi vách đá rơi xuống một nửa, chỉ có thể khó khăn lắm dung nạp một người, ba đạo hắc quang đã lặng lẽ không một tiếng động lên vào, người trung niên nói chuyện kia, chẳng qua chỉ có tu vi Hợp Thể sơ kỳ mà thôi, mắt thấy ba đạo hắc quang chợt lóe, còn không có hiểu rõ xảy ra chuyện gì, nguyên thần đã tán loạn, cả người mềm nhũn ngã xuống.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box