1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
  4. Tập 130 : Huyễn Nguyên giới (c1291-c1300)

[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Tập 130 : Huyễn Nguyên giới (c1291-c1300)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1291: Huyễn Nguyên giới

Thánh tôn Mạt Viêm vung tay phải lên, thân hình Diệp Tinh lập tức không tự chủ được tiến vào bên trong cái khe thật lớn kia, hắn vừa tiến vào trong đó liền xuất hiện tại phía trên một tòa cung điện.

Mà bên trong cung điện kia, bé trai vừa mới ra sinh lúc này đang khóc lớn, ánh mắt chỉ lộ ra một cái khe nhỏ, mê mang bối rối nhìn bốn phía.

“Cảm ngộ vận mệnh của mình ở ngay tại trên người đứa bé kia sao?” Trong lòng Diệp Tinh nói thầm.

“Hử?”

Ánh mắt của hắn bỗng nhiên trầm xuống.

Xoát!

Bên trong cung điện phía dưới, một người đàn ông toàn thân gần như bị áo giáp bao phủ bỗng nhiên xuất hiện, vừa xuất hiện người đàn ông này liền lao về phía đứa bé mới sinh kia.

“Ai?”

“Người đâu mau tới!”

Toàn bộ mọi người bên trong cung điện lập tức hoảng sợ, âm thanh kích động vang lên, hỗn loạn một mảnh.

“Người này thực lực thật mạnh?” Diệp Tinh nhìn kỹ, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lúc trước Thánh tôn Mạt Viêm nói ở trong này mạnh nhất còn chưa đạt tới Hư Không Cảnh, lúc này hắn cảm nhận được hư không xung quanh tạo cho hắn áp bách thật lớn, nơi này nhìn qua cũng chỉ là một thành nhỏ hẻo lánh, không ngờ còn có nhân vật tiếp cận Hư Không Cảnh xuất hiện.

“Nếu cảm ngộ vận mệnh của mình nằm ở trên người đứa bé kia, vậy thì mình sẽ không để cho nó bị giết được.” Trong lòng Diệp Tinh nghĩ thầm.

Vút!

Thân hình của hắn vừa động, liền trực tiếp xuất hiện ở bên trong cung điện thật lớn, chắn người đàn ông áo giáp kia lại.

“Hử?”

Người đàn ông mặc áo giáp nhìn Diệp Tinh, dường như nhíu mày, trong tay phải ông ta xuất hiện một thanh chủy thủ muốn đâm tới, nhưng mà Diệp Tinh vung tay phải lên.

“Phốc!”

Người đàn ông mặc áo giáp này phun ra máu tươi, thân thể trực tiếp bay ngược ra ngoài.

Sau đó người này cũng không tiếp tục ra tay, bóng dáng vừa động liền biến mất không thấy.

“Đi rồi?” Trong lòng Diệp Tinh thầm nghĩ.

Hắn cũng không ra tay nữa, hiện tại hắn còn chưa hiểu về nơi này, hắn không muốn thay đổi bất cứ điều gì.

“Ha ha, Diệp Tinh, bắt đầu từ lúc ngươi ra tay, bánh răng vận mệnh đã chuyển động rồi, ngươi ở trong này cẩn thận cảm ngộ đi, bên trong Huyễn Nguyên giới này, ngươi chính là thần minh mạnh nhất, thậm chí ý chí của ngươi chính là ý chí của toàn bộ Huyễn Nguyên giới! Có điều ta đề nghị ngươi không nên can thiệp quá mức vào sự vận hành của mỗi một sinh mệnh trong Huyễn Nguyên giới, bất kỳ một sinh mệnh nào cũng đều có quỹ tích vận mệnh tương ứng.”

Đúng lúc này, một tiếng cười to bỗng nhiên vang lên ở trong đầu Diệp Tinh, đúng là giọng của Thánh tôn Mạt Viêm.

“Ta hi vọng ngươi có thể thành công. . . “

Sau khi nói xong, giọng nói của Thánh tôn Mạt Viêm rốt cuộc biến mất không thấy.

“Quỹ tích vận mệnh?” Trong lòng Diệp Tinh thầm nghĩ.

“Kẻ ác kia đã bỏ đi rồi.”

“Là do vị thanh niên này ra tay.”

Nhìn thấy Diệp Tinh, trong mắt những người trong phòng đều lộ ra vẻ cảm kích.

Trong đó một người đàn ông trung niên mặc trường bào và một vị thanh niên mặc hoa phục tiến lên, vô cùng cảm kích nói: “Cảm tạ ân cứu mạng của đại nhân.”

Nếu không nhờ Diệp Tinh xuất hiện, dựa theo thực lực của người tới vừa rồi, đứa bé chắc chắn là không giữ được.

“Ta chỉ là vừa lúc đi ngang qua thôi.” Diệp Tinh khoát tay tùy ý nói.

Hắn nhìn đứa bé kia mỉm cười nói: “Hơn nữa ta cùng với đứa nhỏ này có duyên.”

Người đàn ông trung niên và vị thanh niên liếc nhìn nhau một cái, sau đó người thanh niên bước lên nói: “Vị đại nhân này, ngươi đã có duyên với đứa nhỏ nhà ta, hiện tại lại cứu thằng bé, không biết có bằng lòng tạm thời ở lại hay không, nghỉ tạm một thời gian ngắn, rượu nhạt của nhà họ Triệu ta rất không tệ, đại nhân có thể nhấm nháp một chút.”

Bọn họ đều là người thường, chỉ biết là người đàn ông mặc áo giáp vừa rồi có thực lực rất mạnh, mà thực lực của Diệp Tinh chắc chắn còn mạnh hơn, bọn họ chỉ là gia đình phú hào, cũng không có vũ lực gì, cho nên muốn mượn sức Diệp Tinh một chút.

“Vậy làm phiền. ” Diệp Tinh hơi trầm ngâm một chút, gật gật đầu.

Mục đích hắn tới nơi này vốn là vì đứa bé kia, ở lại trong phủ cũng dễ tiếp xúc hơn.

. . . . . .

“Diệp huynh, dựa theo yêu cầu của ngươi, tòa nhà này chính là chỗ ở của ngươi.” Thanh niên nhìn Diệp Tinh cười nói.

Trước mắt là một tòa cung điện hai tầng rất lớn, đương nhiên đây là so sánh với các cung điện khác mà thôi, tính ra thì cung điện này chiếm diện tích đại khái khoảng mấy trăm mét vuông.

Nói xong anh ta lại nhìn Diệp Tinh, nhịn không được nói: “Diệp huynh, thật sự không cần nô bộc thị nữ hầu hạ sao?”

Phủ đệ bọn họ có gần trăm vị tôi tớ.

Diệp Tinh mỉm cười lắc đầu, nói: “Không cần, ta quen ở một mình.”

Người thanh niên trước mắt tên là Triệu Nguyên, là chủ nhân của tòa phủ đệ này, ông lão kia là cha của anh ta, mà đứa bé mới sinh là con trai của anh ta, Triệu Thận.

Đây là một tòa thành nhỏ trong Huyễn Nguyên giới, bên trong giống như thế giới trong phim võ hiệp thời đại Địa Cầu còn chưa tiếp xúc với vũ trụ.

Trong thế giới này có người luyện võ,.v.v…, cũng có một ít tông phái, mặc dù có cường giả, nhưng mà so với ngoại giới mà nói thì quá yếu.

Bên trong thành trì này chủ yếu chỉ có người phàm, cơ bản tuổi thọ không vượt quá một trăm.


Chương 1292: Diệp Tinh luyện đan 1

“Vậy Diệp huynh có chuyện gì có thể trực tiếp đi tìm ta.” Triệu Nguyên mỉm cười nói.

Nói vài câu Triệu Nguyên liền rời đi.

Bên trong cung điện thật lớn, lúc này chỉ còn một mình Diệp Tinh đang đứng.

Ý thức của hắn tản ra, nháy mắt bao phủ toàn bộ Triệu phủ.

“Ô oa!!!”

Từng tiếng khóc non nớt không ngừng truyền đến, tựa như đang tuyên bố về sự xuất hiện của mình với thế giới này.

“Đó vẫn còn là một đứa bé sơ sinh, mình phải dựa vào đứa bé kia, sau đó đột phá đạo tắc vận mệnh của mình?” Diệp Tinh nói thầm.

Hắn xem xét một chút, nhưng mà không có chút cảm giác nào về Đạo tắc Vận Mệnh.

Đột phá bất kỳ một đạo tắc nào trên cơ bản đều là dựa vào sự giác ngộ, trong đó Đạo tắc Vận Mệnh lại càng đặc thù, cái cần chính là chân chính hiểu biết về vận mệnh.

Mỗi người đều có vận mệnh của mình, cũng chỉ có chân chính hiểu biết vận mệnh, mới có thể đột phá.

Tương đối mà nói, loại giác ngộ này càng khó hơn một chút.

Trong vũ trụ không có nhiều người có được thiên phú Đạo tắc Vận Mệnh, hơn nữa nắm giữ được nó lại càng thưa thớt.

Giống như ở khu vực Dòng sông vận mệnh, thậm chí có rất nhiều Đại đạo chi chủ tồn tại, thậm chí còn có Đại đạo chi chủ cấp ba, bọn họ cũng không có hoàn toàn nắm giữ Đạo tắc Vận Mệnh.

Có thể chỉ còn thiếu một cái chạm, là có thể nhanh chóng đột phá.

“Không chỉ có bản thể, mà phân thân Huyễn tộc của mình, còn có tám phân thân đạo tắc vận mệnh, cũng không thể đều quan sát đứa bé này chứ?” Trong lòng Diệp Tinh thầm than.

Thánh tôn Mạt Viêm nói rất đúng, hiện tại có rất nhiều đạo tắc hắn căn bản là không hiểu được, giống như bên trong Huyễn Nguyên giới này toàn bộ đạo tắc đều là trống rỗng.

“Nếu không thể tu luyện, ta đây có thể làm những chuyện khác, tỷ như luyện đan.”

Trong lòng nghĩ, lúc này bên trong thức hải của hắn đã có ba bức đồ văn kỳ dị xuất hiện, bên trên những bức đồ văn này dày đặc văn lạc, rất là kỳ dị.

Đây là hắn đạt được ở phía trên trụ đan văn trong phủ Ba Quân.

Những trụ đan văn này rất kỳ dị, chỉ cần có thể dẫn đến dao động, là có thể trở thành thiên tài luyện đan cường đại, mà muốn khiến cho nó dao động, có quan hệ rất lớn với những đồ văn kỳ dị này.

Cậu bé Vũ Hoành kia chính là một người thường, nhưng mà dưới ảnh hưởng của hắn chiếm được một bức đồ văn kỳ dị, năng lực luyện đan liền ở vào đứng đầu.

“Không biết rốt cuộc có quan hệ gì.” Trong lòng Diệp Tinh thầm nghĩ.

Hắn không dành thời gian để nghiên cứu luyện đan, nhưng mà chỉ dựa vào đồ văn liền có thể có được thiên phú luyện đan cường đại, điều này làm cho hắn cảm thấy có chút cảm giác không thực tế, tương đương với việc liên hệ hai thứ hư vô mờ mịt lại với nhau.

“Dù sao cũng không lĩnh ngộ được đạo tắc, ý thức của phân thân Huyễn tộc chú ý đến đứa bé Triệu Thận kia, còn bản thể và cả tám phân thân Đạo tắc Vận Mệnh đều bắt đầu luyện đan!” Diệp Tinh nhanh chóng đưa ra quyết định.

Lúc trước khi hắn hỏi Thánh tôn Mạt Viêm thì đã có ý tưởng này.

Vung tay phải lên, trước mắt Diệp Tinh xuất hiện rất nhiều quả cầu ánh sáng.

Những cái này đều là về luyện đan, lần trước trở lại thành Thời Không, hắn thuận tiện đổi một ít tri thức luyện đan.

Nhân tộc đương nhiên là có rất nhiêu tin tức về luyện đan, có điều có một ít phương pháp luyện đan, phương thuốc trân quý là bí mật bất truyền của các gia tộc, cực ít trong số chúng được lưu truyền ra ngoài.

Gia tộc Ba Quân chính là như thế, nghiên cứu chế tạo ra một loại đan dược mới có tác dụng lớn, có thể đạt được lợi ích vô cùng lớn!

Đương nhiên, Nhân tộc sẽ không cướp đoạt, ngược lại sẽ cổ vũ.

Nói cách khác, nếu nghiên cứu ra một loại đan dược mới liền bị trực tiếp cướp đi, thì ai còn bỏ ra nhiều tinh lực để nghiên cứu chứ?

Cảm thấy hứng thú là một mặt, nhưng mà ích lợi cũng chiếm cứ một khía cạnh rất lớn, dù sao trong toàn bộ vũ trụ bất kể kẻ nào, gia tộc nào, tộc đàn nào đều luôn tranh đoạt ích lợi tài nguyên.

Không hề nghĩ nhiều, ý thức Diệp Tinh chìm vào trong một viên cầu ánh sáng.

Ầm!

Ngay lập tức một luồng tin tức không ngừng dũng mãnh tiến vào trong đầu Diệp Tinh.

“Hiên Diệp thảo: dược thảo thuộc tính hỏa, bảy phần thiên nhiệt, hai phần trung tính. . .

Dùng để luyện chế Huyền Dương đan, Vụ Vũ đan. . .”

“Quả Linh Diên: sinh trưởng ở nơi cực lạnh, có ba lá. . .

Dùng để luyện chế Lãnh Tân đan. . . “

Bên trong cầu ánh sáng, đều là giới thiệu chi tiết về phần lớn các loại dược thảo, linh quả.

Con đường luyện đan, việc đầu tiên cần phải làm là nhớ kỹ mỗi một loại dược thảo, linh quả.

Chỉ có hiểu biết rõ ràng về tác dụng của mỗi một loại dược thảo, linh quả, dược tính, thì lúc luyện chế đan dược mới có thể hiểu rõ, cho dù xuất hiện vấn đề, cũng có thể biết vấn đề nằm ở nơi nào.

Nếu không quen thuộc với dược thảo, linh quả, thì muốn luyện chế ra đan dược quá khó khăn.

Dù sao toàn bộ quá trình luyện đan, nếu hơi sai lệch một chút, thì có thể làm cho luyện đan hoàn toàn thất bại, đây là trụ cột luyện đan!

Diệp Tinh cẩn thận xem, có điều không đến 10 phút, phần lớn dược thảo, linh quả đều được hắn ghi nhớ.

Hiện tại thực lực của hắn mạnh mẽ cỡ nào chứ? Ghi nhớ những thứ đơn giản này rất dễ dàng, chỉ cần ý thức đảo qua là có thể hoàn toàn nhớ kỹ.

Tin tức bên trong từng quả cầu ánh sáng bị hắn nắm giữ.

Không chỉ có bản thể của hắn, mà còn cả tám phân thân đạo tắc vận mệnh đều đang xem.

“Cuối cùng cũng ghi nhớ xong rồi!” Mãi cho đến mười ngày sau Diệp Tinh mới ngừng lại.


Chương 1293: Diệp Tinh luyện đan 2

Với thực lực hiện tại của Diệp Tinh, cho dù có khổng lồ cỡ nào thì cũng có thể ghi nhớ trong khoảng thời gian ngắn, nhưng kết quả lại tốn mất thời gian mười ngày, có thể thấy được những dược thảo, linh quả này nhiều cỡ nào.

Có điều việc này cũng rất bình thường, vũ trụ khổng lồ cỡ nào chứ? Nhân tộc còn có hơn 10 ngàn đại thế giới, mỗi một đại thế giới đều có ít nhất mấy ngàn vị diện.

Chỉ cần nhìn chủng loại dược thảo, linh quả của một vị diện đã khó có thể đếm được rồi.

Ngoại trừ Nhân tộc, còn có vô số tộc đàn khác, có thể tưởng tượng được dược thảo, linh quả nhiều thế nào.

“Không ngờ lại có nhiều dược thảo, linh quả quý hiếm như vậy.” Diệp Tinh cũng nhịn không được cảm thán.

Rất nhiều tác dụng của dược thảo, linh quả mà hắn không biết, căn bản là không tưởng tượng đến được, các loại hiếm lạ kỳ quái đều có.

Bên trong nhẫn không gian dày đặc các quả cầu ánh sáng, tin tức khổng lồ như vậy, thậm chí ghi lại truyền thừa đều cần rất nhiều quả cầu tin tức truyền thừa.

“Dược thảo, linh quả đã nắm hết rồi, kế tiếp là các loại đan dược!”

Diệp Tinh nắm chặt tay phải, trước mắt lại là xuất hiện từng quả cầu ánh sáng.

Ý thức chìm vào trong đó, lập tức có nhiều tin tức dũng mãnh tiến vào trong đầu của hắn.

“Tiểu Nguyên đan: tác dụng: gia tăng khôi phục linh lực. . .

Từ Tiểu Tử thảo, quả Linh Y, trái tim của cây Nguyên Mộc. . . luyện chế thành, tỉ lệ luyện chế cụ thể như sau. . . “

“Thanh Nhan đan: tác dụng. . .

Từ quả Địa Tinh Linh, hoa núi lửa. . . luyện chế thành, tỉ lệ luyện chế cụ thể như sau. . . “

“Ngô Tân đan. . . “

. . . . . .

Rất nhiều thông tin về đan dược xuất hiện.

Lúc này những tin tức này rõ ràng phức tạp hơn một chút, có giới thiệu chi tiết về các loại đan dược, cách hình thành của từng loại đan dược, quá trình luyện chế,.v..v.., vô cùng chi tiết.

Mỗi một loại đại đạo đều có thể nhìn đến cuối, nhưng mà con đường đan dược lại nhìn không tới.

Vô số năm qua, không biết có bao nhiêu luyện đan sư đi trên con đường này, khai sáng ra từng loại đan dược.

Cho dù là hiện tại, thỉnh thoảng cũng có đan dược mới xuất hiện.

Chủng loại dược thảo, linh quả là vô tận, trong đó có thể tưởng được số lượng có thể phối hợp!

Hơn nữa chỉ cần phát hiện một loại dược thảo hoặc là linh quả mới,.v..v.., qua quá trình phối hợp sẽ biến thành vô số loại.

Con đường đan dược, gần như là không có điểm cuối, phần lớn đan dược đều là trong lúc cố ý hoặc là vô ý thôi diễn, nếm thử mà hoàn thành, ai cũng có thể làm người khai sáng.

“Những kiến thức này còn phức tạp hơn so với một loại đạo tắc hoàn chỉnh.” Diệp Tinh nhìn kỹ.

Vô số tin tức phức tạp hiện ra không ngừng bị hắn ghi nhớ.

Trên thực tế điều này rất bình thường, lĩnh ngộ đạo tắc đến cuối cùng sẽ không còn, rất nhiều cường giả phân tích đạo tắc, v.v, từ đầu đến cuối khả năng đều không có mấy quả cầu truyền thừa ký ức.

Nhưng đan dược lại một mực phát triển, cả vũ trụ còn không biết đã vận hành bao lâu, có thể tưởng tượng được tích lũy được bao nhiêu tri thức.

Lại qua một tháng, Diệp Tinh rốt cục ghi lại toàn bộ tin tức trong quang cầu.

Tuy rằng phức tạp, thế nhưng đan dược một đường chỉ cần khai sáng ra, vậy hậu nhân có thể nhanh chóng nhớ kỹ, không cần hao phí quá lớn tinh lực nghiên cứu.

– Nếu đã nắm giữ, hiện tại mình liền thử luyện đan! Diệp Tinh hít sâu một hơi, trong mắt cũng lộ ra một tia cảm thấy hứng thú.

Hắn ngược lại bắt đầu có hứng thú đối với mối liên hệ giữa những hình vẽ kỳ dị trong đầu cùng luyện đan.

……

Thời gian nhanh chóng trôi qua, Diệp Tinh ở lại Triệu phủ, dưới sự phân phó của hắn có rất ít người quấy rầy, chỉ là Triệu Nguyên thỉnh thoảng cũng tới nơi này.

Chỉ là đều là phân thân Huyễn tộc của Diệp Tinh đi ứng phó, phân thân Huyễn Tộc của hắn vốn vẫn luôn chú ý đứa bé kia, ngược lại hắn có rất nhiều thời gian.

Năm năm đã trôi qua trong vô thức.

……

Bên trong cung điện, Diệp Tinh yên lặng nhìn một vài dược thảo, linh quả phập phồng trước mắt.

Hai tay của hắn không ngừng huy động, từng gốc cây dược thảo, dược dịch trong linh quả không ngừng xuất hiện, dung hợp cùng một chỗ với những dược dịch khác.

Về phần tạp chất dư thừa, v.v, dưới một câu niệm của Diệp Tinh trong nháy mắt hóa thành hư vô.

– Cuối cùng đã đến lúc! Diệp Tinh cẩn thận nhìn từng dược dịch trước mắt.

Xoẹt…

Ở trong thức hải của hắn, có một bộ phận nhỏ của hai bức hình vẽ kỳ dị dao động, theo dao động, những dược dịch ở trước mắt Diệp Tinh này tựa hồ đều hóa thành từng văn lạc kỳ dị, bắt đầu chậm rãi tổ hợp cùng nhau.

Quá trình tổ hợp này rất chậm chạp, kéo dài suốt một giờ, viên đan dược màu tím cuối cùng chậm rãi xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.

“Thành công!” Khóe miệng Diệp Tinh lộ ra một tia tươi cười, tay phải hắn chộp tới, lập tức nắm được dược viên màu tím này ở trong tay.

– Tử Nguyên Đan, quá trình luyện đan của mình xem như là tiểu thành!

Tử Nguyên Đan, đều có một phần tác dụng đối với cường giả hư không cảnh.

Phải biết rằng, đan dược tác dụng càng cường đại cũng là càng khó luyện chế.

Có thể luyện chế ra đan dược có tác dụng đối với cường giả hư không cảnh, xem như thuật luyện đan đã là tiểu thành rồi.

Có thể luyện chế ra đan dược có tác dụng đối với cường giả chân linh cảnh, xem như thuật luyện đan đã là đại thành rồi.

*Tiểu thành: thành tựu nhỏ/ Đại thành: thành tự lớn.


Chương 1294: Lịch sử gián đoạn

Về phần luyện chế ra đan dược có tác dụng với bất tử cảnh thậm chí từ bất tử cảnh trở lên, đó chính là tông sư luyện đan.

Nhưng mà chân chính tính ra, đan dược nhằm vào bất tử cảnh thậm chí từ bất tử cảnh trở lên cực ít, đây là một cánh cửa thật lớn ngăn cản vô số đại sư luyện đan ở bên ngoài.

“Không nghĩ tới những văn lạc của đồ văn kia lại có liên quan rất lớn đến những văn lạc bên trong những dược thảo, linh quả này.”

Diệp Tinh âm thầm nghĩ trong lòng, hắn hiện tại còn không nhịn được cảm thấy sợ hãi.

Ý thức hoàn toàn chìm vào trong đầu một bức đồ văn, Diệp Tinh chỉ cảm giác ý thức của mình tiến vào trong một mảnh tinh hà kỳ dị,trong phiến tinh hà này, từng đạo quỹ tích kỳ dị không ngừng lưu chuyển, ở trong tinh hà bởi vì quỹ tích kỳ dị lưu chuyển tạo thành từng bức hình vẽ kỳ dị.

Một bức đồ văn đơn giản, bị phóng đại vô số lần, hoàn toàn giống như một mảnh vũ trụ!

Diệp Tinh lại nhìn về phía những dược thảo, linh quả kia, mỗi một dược thảo, linh quả cơ hồ đều tương ứng với một vài đồ văn!

– Chả trách mà nắm giữ đồ văn là có thể có được thiên phú luyện đan cường đại, đây hoàn toàn chính là khí gian lận luyện đan!

Theo luyện đan tiến hành, hắn rốt cục phát hiện bí mật của ba bức đồ văn trong đầu.

Nếu không căn cứ vào những đồ văn kia, đông đảo linh quả, dược thảo chỉ là bình thường, nhìn qua không có gì khác nhau.

Nhưng dưới đồ văn, rất nhiều linh quả, dược thảo cũng biến thành từng đạo đồ văn đơn giản!

Nó giống như một vật thể hóa thành các nguyên tử, proton, quark cơ bản nhất, v.v. cho thấy những điều thiết yếu nhất.

“Không có thể tưởng tượng nổi, tất cả những đồ văn linh quả, dược thảo này đều ở trên ba bức đồ văn trong đầu mình.”

Diệp Tinh không nhịn được thán phục, dưới loại đồ văn bản chất nhất này, thời điểm hắn luyện chế đan dược khống chế vô cùng tinh tế, tựa như điểm thập phân chính xác đến phía sau rất nhiều vị trí, cho nên khả năng sai lầm cực nhỏ.

Ngắn ngủi năm năm thời gian, hắn đã có chút thành tựu ở trên luyện đan.

Luyện đan cực kỳ gian nan, muốn tiểu thành luyện đan, còn không biết cần hao phí bao lâu, hơn triệu năm đều là ít.

Nhưng là không chỉ có bản thể Diệp Tinh, hơn nữa còn có tám phân thân, đã vậy lại còn có ba bức đồ văn thần bí trong đầu!

Phải biết rằng, coi như là đạo chủ Ba Quân, đại sư luyện đan cường đại của Nhân tộc cũng chỉ là nắm giữ một bức thần bí đồ văn mà thôi, hắn lại nắm giữ ba tận ba bức!

Phân thân đạo tắc vận mệnh tương đương với thiên phú giống như bản thể, toàn bộ chín bản phân thân căn cứ vào những đồ văn thần bí này luyện đan, có thể tưởng tượng được tiến bộ nhanh bao nhiêu!

Cho nên ngắn ngủi thời gian năm năm, hắn tiến bộ ít nhất tương đương với mấy triệu năm của những người khác.

Thậm chí một phần luyện đan sư hao phí hơn trăm triệu năm thời gian đều so ra cũng kém hắn.

– Không biết trụ Đan Văn kia là vị cường giả nào lưu lại? Diệp Tinh âm thầm nghĩ trong lòng.

Coi như là tiểu thành luyện đan, hắn đều có thể cảm giác được chỗ cường đại của ba bức đồ văn thần bí này!

Trụ Đan Văn không biết là truyền xuống từ khi nào, nhưng khẳng định vô cùng cổ xưa, bên trong tương ứng với đồ văn thần bí lại có tác dụng lớn như vậy, mà hiện tại rất nhiều đại sư luyện đan trong vũ trụ cũng đều chưa có nắm giữ phương pháp luyện đan bằng đồ văn này.

Có thể tưởng tượng được thuật luyện đan của người lúc trước sáng tạo ra ba bức đồ văn này đạt tới cấp bậc gì?

Hiện tại cảm giác của Diệp Tinh về luyện đan giống như cùng lịch sử gián đoạn thời kỳ viễn cổ vậy.

“Hử?” Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh bỗng nhiên nhìn về phía cửa cung điện.

Lúc này có một đôi mắt xuất hiện ở chỗ khe hở cửa lớn nghiêm ngặt.

“Vào đi.” Diệp Tinh mở miệng nói.

– Két!

Sau đó cánh cửa bị đẩy ra, một thân ảnh nho nhỏ chạy vào.

Đây là một cậu bé gầy gò, mặc một bộ đồ mạnh mẽ, sau lưng còn đeo một thanh kiếm gỗ.

“Diệp thúc.” Cậu bé nhìn Diệp Tinh, nhu thuận nói.

“Tiểu Thận, tu luyện kết thúc rồi sao?” Diệp Tinh mỉm cười hỏi.

Động tác trong tay hắn vẫn không ngừng, tay phải vung lên, lại có một gốc dược thảo hiện lên bắt đầu chậm rãi phập phồng trên lò luyện đan.

Hắn lại bắt đầu tiếp tục luyện chế dược viên tiếp theo.

Bước đầu tiên của luyện đan, thăm dò tình huống cụ thể của dược thảo.

Mỗi một gốc dược thảo, cho dù là cùng chủng loại, đều sẽ có một ít khác biệt rất nhỏ, nếu là khác biệt lớn lên, đó chính là biến dị.

“Ừm.” Cậu bé gật đầu ngồi trên một chiếc ghế nhỏ bên cạnh giống như thường, sau đó nhìn Diệp Tinh luyện đan, trong mắt chớp động hào quang vô cùng kỳ dị.

“Diệp thúc, ta nghe cha nói, lúc con mới sinh ra là thúc đã cứu ta sao?” Triệu Thận tò mò hỏi.

“Đúng.” Diệp Tinh mỉm cười gật gật đầu: “Khi đó ngươi còn rất nhỏ, nhưng tiếng khóc ngược lại rất lớn đấy.”

Cậu nhóc có chút ngượng ngùng, chỉ là cậu vẫn nhìn chằm chằm dược thảo chậm rãi hóa thành dược dịch chảy ra trong hư không, trong mắt rõ ràng có vẻ khát vọng.


Chương 1295: Tinh không quen thuộc

“Diệp thúc, đây là loại dược thảo gì vậy?” Tiểu Triệu Thận tò mò hỏi.

Diệp Tinh mỉm cười giải thích: “Đây là Hỏa Diễm Thảo, sinh trưởng ở nơi cực nóng…”

Một thanh niên, một đứa trẻ như thế này ở đây, đứa trẻ liên tục hỏi tất cả các loại câu hỏi, thanh niên lại kiên nhẫn giải thích.

“Tiểu Thận, thời gian luyện công đã đến rồi!” Chỉ là còn không tới mười phút, bỗng nhiên một giọng nói vang lên, giọng nói này tràn đầy uy nghiêm, hoàn toàn có thể cảm nhận được sắc bén trong đó.

Nghe được giọng nói này, Triệu Thận lập tức đứng lên, nhanh chóng chạy ra bên ngoài.

Cậu vừa chạy vừa hô với Diệp Tinh: “Diệp thúc, ta đi luyện công trước, luyện xong rồi lại tới.”

Dứt lời thân thể cậu cũng biến mất không thấy.

Không đến mấy giây, lại có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đi vào, người này này mặc hoa bào, nhưng thoạt nhìn sắc mặt tiều tụy, bộ dáng rất tang thương, trong tay còn nắm một cái bầu rượu.

“Diệp huynh, Tiểu Triệu Thận lại gây thêm phiền toái cho ngươi rồi.” Triệu Nguyên xin lỗi nói.

Mặc dù tang thương tiều tụy, nhưng anh ta nhìn qua lại rất nho nhã.

“Không có việc gì.” Diệp Tinh mỉm cười lắc đầu, nói: “Ta rất thích đứa nhỏ Tiểu Triệu Thận này.”

Hắn hơi dừng lại một chút, bỗng nhiên mở miệng nói: “Triệu huynh, nhìn bộ dáng có vẻ Tiểu Thận rất thích luyện đan, nếu là bái sư mà nói, ta ngược lại có thể dạy nó.”

“Diệp huynh, Tiểu Thận không có thời gian luyện đan.” Triệu Nguyên lắc đầu, hiển nhiên không có đáp ứng.

Anh ta thở dài một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ cô đơn.

Diệp Tinh không nói gì nữa, dạy một đứa trẻ luyện đan vẫn là lần đầu tiên hắn nghĩ ra, chỉ là nếu Triệu Nguyên không muốn, vậy hắn cũng sẽ không cưỡng cầu.

Soạt!

Tay phải vung lên, lập tức trước người Triệu Nguyên xuất hiện từng cái bình nhỏ, chừng một trăm cái.

“Đây là một ít dược dịch ta luyện chế ra, rất có lợi đối với trị liệu thương thế, nhiều nhất có thể pha loãng gấp một trăm lần.” Diệp Tinh mở miệng nói.

“Đa tạ.”

Triệu Nguyên sửng sốt một chút, sau đó tiếp nhận những cái bình nhỏ này, đi ra ngoài.

Nhìn thân ảnh Triệu Nguyên, Diệp Tinh im lặng trong lòng.

Đây là một loại dược dịch hắn luyện chế ra, hơn nữa đã pha loãng gấp một trăm lần, tuy rằng đối với hắn mà nói không tính là cái gì, thế nhưng đặt ở chỗ này tuyệt đối là vô cùng trân quý.

Diệp Tinh vẫn ở chỗ này, ngẫu nhiên cũng lấy ra một ít dược dịch cho Triệu Nguyên.

Hiện tại, toàn bộ Triệu phủ so với năm năm trước mà nói rõ ràng suy bại một chút.

Lắc đầu, Diệp Tinh không hề suy nghĩ nhiều, tiếp tục luyện đan.

Hắn đưa ra dược dịch chỉ là thù lao của mình ở Triệu phủ mà thôi, về phần Triệu phủ sẽ phát triển như thế nào, hắn sẽ không can thiệp.

……

Thời gian trôi qua rất nhanh, luyện đan vốn là cần tiêu hao thời gian, thời gian tiêu hao mỗi khi luyện chế thành một loại đan dược càng là rất dài, thời điểm khi Diệp Tinh bắt đầu hòa tan loại dược dịch thứ sáu, ngoài cửa lại có động tĩnh truyền đến.

“Diệp thúc, ta tới đây.” Một đứa bé nhanh chóng chạy tới, nhìn Diệp Tinh nhu thuận chào hỏi.

Trên trán cậu tràn đầy mồ hôi, lúc này còn thở hồng hộc, toàn bộ chân còn không nhịn được mà run rẩy.

Trông rất mệt mỏi.

Nhưng mà Diệp Tinh không có cảm thấy kỳ quái, hắn một bên luyện đan, một bên tùy ý hỏi: “Tiểu Thận, tu luyện mệt à?”

“Mệt lắm ạ.” Tiểu Triệu Thận gật gật đầu, thở hổn hển từng ngụm.

“Vậy ngươi thích tu luyện không?” Diệp Tinh mỉm cười hỏi.

Cậu bé nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: “Không thích.”

“Vậy thích gì?” Diệp Tinh lại hỏi.

“Ta thích đọc sách, ta muốn thi đậu công danh như cha ta.” Cậu bé nói.

Thế giới này cũng có vương triều, có thể thi đậu công danh, nhìn ra được cậu nhóc này rất sùng bái đối với cha mình.

“Ta cũng thích luyện đan nữa!” Tiểu Triệu Thận lại nói, nhìn về phía từng gốc dược thảo hóa thành dược dịch.

Nói đến đây, trong mắt cậu còn tản ra hào quang.

“Ồ? Vậy ngươi có thể học tập luyện đan cùng ta.” Diệp Tinh mỉm cười nói.

Nghe Diệp Tinh nói, cậu rõ ràng có chút động tâm, chỉ là suy nghĩ một chút cậu vẫn lắc đầu, nói: “Không cần, Diệp thúc.

Tu luyện của ta cần hao phí thời gian rất dài, không có thời gian luyện đan.”

Nghe vậy, ánh mắt Diệp Tinh chuyển động một chút, tò mò hỏi: “Không phải ngươi không thích tu luyện sao? Vì sao còn muốn kiên trì đây?”

Trong mắt hắn ngược lại có một tia hứng thú.

Cậu nhóc suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: “Mặc dù ta không thích tu luyện, nhưng ta biết cha là nghĩ tốt cho ta.”

“Thực lực cường đại mới không bị người khác khi dễ, ta cũng có thiên phú luyện võ rất mạnh. “

“Hơn nữa sau này ta cường đại còn có thể đi tìm mẹ ta.”

Nói đến đây, trong mắt cậu nhóc rõ ràng có một tia nhớ nhung.

Mẹ cậu rời đi không lâu sau khi cậu được sinh ra.

Cậu nhìn Diệp Tinh nói: “Diệp thúc thúc, ta thích nhìn người luyện đan, mỗi lần nhìn người luyện đan ta đều cảm thấy trong lòng rất bình tĩnh.”

Diệp Tinh cười cười nói: “Vậy ngươi không có việc gì đều có thể tới nơi này.”

Tiểu Triệu Thận tuy rằng còn nhỏ, nhưng tâm trí lại rất trưởng thành, hơn nữa tính cách so với người thường càng kiên nghị, nói không chừng tương lai sẽ có thành tựu nhất định.

“Ừm.” Cậu nhóc gật đầu.

Đợi một hồi, cậu trực tiếp đứng dậy, nói: “Diệp thúc thúc, ta phải trở về nghỉ ngơi, mỗi ngày ta phải nghỉ ngơi ba canh giờ, như vậy mới có thể cam đoan hiệu quả luyện võ tốt hơn.”

“Đi đi, đi cẩn thận.” Diệp Tinh gật đầu.

“Tạm biệt Diệp thúc.” Tiểu Triệu Thận lễ phép nói một câu, lần thứ hai chạy ra ngoài.


Chương 1296: Nghiêm khắc 1

“Đạo tắc vận mệnh sao?” Diệp Tinh nhìn bóng lưng đứa bé rời đi, trong lòng khẽ thở dài một hơi.

Hắn hiện tại còn chưa có đầu mối gì.

Ánh mắt nhìn ra bên ngoài, lúc này đã là đêm khuya, dựa theo thời gian trên trái đất xem như là mười hai giờ đêm.

Huyễn Nguyên giới giống như ở trái đất, có ngày có đêm, hơn nữa tinh không vào ban đêm vô cùng lấp lánh.

Một vầng trăng tròn khổng lồ ở trong tinh không, phản chiếu ra vẻ trong sáng.

“Huyễn Nguyên giới là căn cứ vào tư tưởng của mình mà sáng tạo ra thế giới sao?” Diệp Tinh âm thầm nói trong lòng.

Tình cảnh trong Huyễn Nguyên giới rất giống với trái đất, khảo nghiệm của Thánh Tôn Mạt Viêm nhằm vào những người khác nhau, có lẽ thế giới biểu hiện ra cũng là khác nhau.

“Không biết hiện tại bọn Tiểu Ngư đang làm cái gì?” Diệp Tinh bỗng nhiên rất nhớ người nhà mình.

Bị cô lập ở đây, bất kỳ phương tiện liên lạc nào của hắn cũng đã biến mất.

Chỉ là lúc trước hắn đã nói với người nhà mình đi tiếp nhận truyền thừa, hiện tại không liên lạc được với hắn hẳn là sẽ không quá lo lắng.

Tình cảnh tinh không quen thuộc lại khiến cho Diệp Tinh kinh ngạc xuất thần, trong lòng hắn lúc này lại chưa bao giờ có yên tĩnh như vậy.

Ở bên ngoài tu luyện thời gian dài như vậy, hắn vẫn là lần đầu tiên nhiều năm như vậy không có lĩnh ngộ chút đạo tắc nào, thực lực của mình cũng không có tiến bộ thêm chút nào, chỉ là hiện tại tâm tính của hắn cũng là bình thản rất nhiều.

“Tiếp tục luyện đan.” Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh nhìn về phía dược thảo đang hòa tan trước mắt.

Thời gian nửa năm trôi qua nhanh chóng.

Xoẹt…

Trong cung điện hiện lên các loại dao động kỳ dị, ba bức đồ văn kỳ dị trong thức hải của Diệp Tinh chớp động một tia dao động.

Lúc này Diệp Tinh yên lặng nhìn một ít dược thảo, linh quả phập phồng ở trong tiểu đỉnh trước mắt.

Từng dược dịch trong linh quả, dược thảo không ngừng xuất hiện, dung hợp cùng một chỗ cùng dược dịch khác.

Dưới sự trợ giúp của đồ văn kỳ dị, những dược dịch này phảng phất cũng hóa thành từng bức đồ văn, hơn nữa giống như khóa Lỗ Ban, bắt đầu dùng phương thức tuyệt diệu bắt đầu tổ hợp cùng một chỗ.

Dần dần, một viên đan dược sắp xuất hiện ở trước người Diệp Tinh.

Xoẹt!

Bỗng nhiên một đạo dao động hiện lên, lập tức trên đan dược này liền xuất hiện từng vết nứt, sau đó hóa thành bảy, tám mảnh, ngoài ra còn có một nửa thành dược dịch.

“Thất bại.” Diệp Tinh lắc đầu.

“Vừa rồi trong quá trình dung hợp năng lượng xuất hiện một tia sai lệch, mình đã cố gắng sửa chữa, không nghĩ tới thời khắc cuối cùng vẫn thất bại.”

Diệp Tinh tự hỏi nguyên nhân luyện đan thất bại của mình.

Nhưng hắn cũng không có gì chán nản.

Thất bại trong quá trình luyện đan là rất bình thường, có vài luyện đan sư luyện chế một loại đan dược thậm chí có thể thất bại hơn chục ngàn lần, điều này đều rất thông thường ở luyện đan, luyện khí.

Cho nên, luyện đan cần tiêu hao rất nhiều thời gian, tinh lực vân vân, muốn nhập môn, cũng chính là luyện thành viên đan dược chân chính đầu tiên, bước này có vài người đều hao phí thời gian vô cùng dài dằng dặc mới thành công.

Chỉ là đối với Diệp Tinh có đồ văn thần bí mà nói, những thứ này cũng không tính là cái gì.

Thời điểm hắn luyện chế đan dược tuy rằng cũng sẽ thất bại, thế nhưng xác suất thất bại cũng không tính là cao.

Đối với những người khác mà nói, mỗi khi luyện chế một loại đan dược đều cần phải cẩn thận thử lại, mà đối với Diệp Tinh mà nói, rất nhiều tài liệu đan dược giống như là mảnh ghép giống nhau, hắn chỉ cần cẩn thận nghiên cứu tốt, lại cẩn thận dựa theo mảnh ghép giống nhau tổ hợp thành hoàn chỉnh là được.

“Hô! Không thể mãi ở trong cung điện được, đi ra ngoài một chút.” Sau khi thất bại, Diệp Tinh hít sâu một hơi, không có luyện đan nữa.

Hắn hiện tại không thể lĩnh ngộ đạo tắc, chỉ có thể luyện đan, mà quá trình luyện đan cần tập trung tinh thần, căn bản không thể phân tâm, đây là một chuyện rất tiêu hao tinh thần.

Hiện tại đẳng cấp luyện chế đan dược của Diệp Tinh cũng đang không ngừng sâu hơn, tiêu hao tinh thần càng nhiều,thời gian dài luyện đan đều cảm thấy có một tia mệt mỏi.

“Két.” Đẩy cửa cung điện ra, Diệp Tinh đi ra ngoài.

Bầu trời vẫn chưa hoàn toàn sáng lên, bầu trời phía đông có màu đỏ, mặt trời sắp mọc.

Toàn bộ Triệu phủ trồng rất nhiều hoa cỏ cây cối, lúc này phía trên còn có một ít sương, gió nhẹ thổi tới, mang theo một tia thanh lãnh.

Khi Diệp Tinh vừa đi không được mấy bước, mặt trời liền xuất hiện một chút, lập tức nhanh chóng lớn lên, toàn bộ bầu trời tựa hồ cũng lập tức sáng ngời lên.

Nhìn cảnh mặt trời mọc lên gần như không có gì khác với trái đất, Diệp Tinh lại không có quá nhiều cảm giác, hắn đã sớm quen rồi.

– Nghiêm túc một chút!

Đi tới một chỗ, bỗng nhiên một giọng nói truyền đến, nghe giọng nói này liền biết rất nghiêm khắc.

Diệp Tinh nhìn lại, lúc này một bãi đất trống bằng phẳng có một ít cọc gỗ, lúc này một đứa bé nhìn qua hơi gầy đang ngồi xổm ở phía trên, tựa hồ đang luyện trunh bình tấn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, hai tay còn run rẩy, tựa hồ đang thừa nhận thống khổ.

Nhìn trên trán thậm chí còn có mồ hôi rậm rạp, hiển nhiên đã luyện một hồi lâu rồi.


Chương 1297: Nghiêm khắc 2

Ở trước người cậu còn có một người đàn ông trung niên nhìn qua rất tiều tụy, nhưng cũng rất tuấn lãng, nho nhã, trong tay còn cầm một bầu rượu, thỉnh thoảng uống một ngụm.

“Đã lâu như vậy rồi, hiện tại hơi lâu một chút liền không đứng vững? Nói như vậy tương lai có thể thành đại khí gì?” Anh ta lạnh lùng quát, giáo huấn con trai của mình.

“Buổi sáng vạn vật phục hồi, là thời điểm tốt nhất kích phát tiềm lực, bắt đầu từ hôm nay, mỗi buổi sáng cần kiên trì một canh giờ trên cọc gỗ! Hiện tại còn nửa canh giờ!”

Rõ ràng là cậu nhóc này đã ở đây một thời gian.

Thân thể Tiểu Triệu Thận căng thẳng, mím môi, trong mắt đen láy tràn đầy vẻ kiên định, đang cắn răng kiên trì.

Ánh mắt cậu cũng thấy Diệp Tinh, ánh mắt sáng ngời, muốn lên tiếng nhưng cũng không dám.

“Triệu huynh.” Diệp Tinh đi tới, chào hỏi.

Hắn nhìn Triệu Thận đang luyện tập.

Bắt đầu từ năm ba tuổi, Tiểu Triệu Thận vẫn luyện tập ở chỗ này, lúc đầu thời gian luyện tập còn bình thường, nhưng theo không ngừng lớn lên, thời gian luyện tập cũng càng ngày càng dài.

Diệp Tinh thầm than trong lòng, không thể không nói, Triệu Nguyên yêu cầu quá cao đối với Triệu Thận, cao đến mức cơ hồ thành hà khắc.

“Diệp huynh.” Triệu Nguyên nhìn thấy Diệp Tinh, vẻ nghiêm khắc trên mặt rõ ràng biến mất một chút.

Trong thời gian ngắn ngủi, anh ta thoạt nhìn càng thêm tang thương, trên mặt cũng không có nụ cười gì, rất cô đơn.

Diệp Tinh đi tới, không có nhảm nhí gì, trực tiếp nói: “Ta chuẩn bị đi ra ngoài một chuyến, để Tiểu Thận đi theo ta đi.”

Hắn rất ít đi ra ngoài, chỉ là mỗi một lần đi ra ngoài đều mang theo Triệu Thận, sau đó đều hình thành chuyện thường ngày.

“Cái này…” Triệu Nguyên hơi trầm ngâm một chút, sau đó gật gật đầu.

Anh ta nhìn về phía con trai mình, nói: “Tiểu Thận, ngươi cùng Diệp thúc thúc ngươi đi ra ngoài, chờ trở về sau đó lại luyện công.”

Trên cơ bản anh ta cũng sẽ không dẫn cậu đi ra ngoài, chỉ là cậu nhóc cũng phải gặp một chút tình cảnh bên ngoài, cho nên dần dần anh ta cũng quen Diệp Tnh mang theo Triệu Thận rời đi.

“Con biết rồi cha!” Ánh mắt Tiểu Triệu Thận sáng lên, vội vàng gật đầu nói.

Cậu đứng dậy, nhảy thẳng ra khỏi cọc gỗ.

“Đi thôi!” Diệp Tinh cười cười với Triệu Nguyên, sau đó dắt Tiểu Triệu Thận đi ra đường.

……

“Oa, thật náo nhiệt nha.”

Hai bên đường, từng tòa cung điện không giống nhau sừng sững, rất nhiều nơi đều có thương nhân bày hàng, đang bán hàng.

Trên đường phố người đến người đi, liếc mắt nhìn qua quả thật rất nhiều người.

Diệp Tinh dắt cậu nhóc cười cười, hắn dừng lại trước một quầy hàng, tùy tiện mua một ít đồ.

“Diệp thúc, đây là cái gì vậy?” Cậu nhìn Diệp Tinh tò mò hỏi.

Cậu tò mò nhìn Diệp Tinh mua được đồ đạc, đó là từng gốc cây cỏ màu tím.

“Đây là Tử Uyển Thảo…” Diệp Tinh cười giải thích.

Ở trong Huyễn Nguyên Giới này cũng có một phần dược thảo kỳ dị, thậm chí đều có chút khác với ngoại giới, Diệp Tinh không biết có thể thật sự mang ra ngoài hay không, nhưng mà cũng tương đối cảm thấy hứng thú đối với những thứ này, nhìn thấy sẽ mua một phần.

“À ra vậy.” Tiểu Triệu Thận gật gật đầu, trong mắt nhỏ tràn đầy cảm thấy hứng thú.

Chỉ là thời gian mỗi ngày cậu hầu như đều luyện công, căn bản không có thời gian đi học tập những thứ này.

Cha cậu chỉ cần để cho cậu nhận diện một số từ mà thôi.

“Diệp thúc, thúc xem phía trước hình như rất náo nhiệt, ta đi xem trước một chút.”

Xa xa truyền đến một trận huyên náo, Tiểu Triệu Thận tránh thoát tay Diệp Tinh, sau đó nhanh chóng chạy về phía xa xa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ hoạt bát của trẻ con.

Trên mặt Tiểu Triệu Thận tràn đầy vẻ hoạt bát.

Diệp Tinh mỉm cười nhìn, Triệu Thận ở trong phủ cho tới bây giờ đều là một khuôn mặt nhỏ nhắn, giống như một tiểu đại nhân, sẽ không cười, ở trước mặt cha mình cũng không dám cười, chỉ có hiện tại mới khôi phục bộ dáng hoạt bát của trẻ con, hoàn toàn biểu hiện ra mặt thật của mình.

Hắn không nhanh không chậm đi theo, tuy rằng tốc độ không nhanh, nhưng thủy chung gắt gao đi theo phía sau Tiểu Triệu Thận.

Rốt cục đi tới một chỗ, lúc này nơi này đã tụ tập rất nhiều người, Tiểu Triệu Thận cũng ở chỗ này, kinh ngạc nhìn về phía trước.

Người trên đường phố rõ ràng tách ra, lúc này một thanh niên nhìn qua chỉ có mười lăm, mười sáu tuổi xuất hiện, trên người còn mặc một thân hồng bào lớn, sau lưng đi theo một vài người.

Từng tiếng cồng chiêng đánh trống vang lên.

“Đây là vị thần đồng Trương gia kia đi! Nghe nói năm tuổi có thể biết rất nhiều chữ, đọc thành thạo một ít kinh nghĩa đơn giản.”

“Lần thi đại thí này, thần đồng Trương gia này đạt được thành tích rất tốt, nghe nói đứng đầu.”

“Tiền đồ rồi, Trương gia vốn là thư hương thế gia, hiện tại lại xuất hiện một vị thần đồng này.”

“Nói không chừng sau này thần đồng Trương gia có thể làm quan lớn.”

Trên đường cái mọi người nhao nhao nghị luận, thanh niên đi ở giữa đường vẻ mặt mỉm cười,gật đầu với một vài người quen biết.

Ánh mắt Tiểu Triệu Thận cẩn thận nhìn, trong mắt rõ ràng có một tia hâm mộ.

Cậu cũng muốn đọc sách, nhưng cha cậu nghĩ rằng nó không hữu ích gì.

Cha chỉ cho cậu một ít thời gian mỗi ngày để đọc chữ mà thôi.


Chương 1298: Tập giết Triệu phủ

Rất nhanh đám người thanh niên kia rời đi, người trên đường cái cũng dần dần tản ra.

Diệp Tinh nhìn Tiểu Triệu Thận, mỉm cười nói: “Đi thôi.”

“Ừm.” Tiểu Triệu Thận gật đầu.

Cậu nhìn Diệp Tinh, bỗng nhiên nói: “Diệp thúc, thật ra bây giờ ta cũng biết rất nhiều chữ, hơn nữa còn đọc rất nhiều sách.”

“Ồ?” Nghe vậy, Diệp Tinh ngồi xổm xuống cười nói: “Xem ra Tiểu Thận chúng ta cũng là một vị thần đồng nhở.”

Ánh mắt hắn hơi chuyển động một chút, cười nói: “Nếu không ta nói với cha ngươi một chút, để cho ngươi đọc sách?”

Hắn có thể nhìn ra cậu nhóc này thực sự rất thích đọc sách, không thích luyện võ.

Đây là lần thứ hai hắn đề nghị với Tiểu Thận.

“Cám ơn Diệp thúc.” Tiểu Triệu Thận lại lắc đầu, hoàn toàn thu hâm mộ trong lòng lại.

Diệp Tinh cười cười, cũng không cưỡng cầu nữa, nói: “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi dạo nơi khác.”

“Được.” Tiểu Triệu Thận gật gật đầu, vẻ hâm mộ trong mắt biến mất, trên mặt lại lộ ra vẻ vô cùng vui vẻ.

Ở trên đường cái dạo chơi một hồi lâu, Diệp Tinh liền mang theo Triệu Thận trở về.

……

Thời gian nửa năm trôi qua nhanh chóng.

Bên trong cung điện, Diệp Tinh yên lặng nhìn tiểu đỉnh trước mắt.

Lúc này bên trong tiểu đỉnh phập phồng một ít dược dịch của dược thảo, linh quả.

Từng giọt dược dịch của dược thảo, linh quả không ngừng xuất hiện, dung hợp một chỗ cùng dược dịch khác.

Theo thời gian trôi qua, một dược viên bắt đầu chậm rãi thành hình.

Xa xa, bỗng nhiên có hai thân ảnh chạy tới, hai thân ảnh này nhìn qua đều là trẻ con.

Đến nơi này, đứa trẻ cầm đầu thông qua khe hở nhìn thấy tình cảnh trong cung điện, liền cẩn thận đứng ở một bên, không có tiến vào.

Rốt cục đan dược hoàn toàn thành hình.

“Thành công!”

Tay phải Diệp Tinh nắm chặt, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, nắm đan dược ở trong tay.

– Két!

Tựa hồ cũng thấy đan dược luyện thành công, cửa cung điện bị đẩy ra, sau đó hai đứa trẻ chạy vào.

“Diệp thúc.” Cầm đầu tự nhiên là Tiểu Triệu Thận, cậu nhìn Diệp Tinh rất lễ phép chào.

Ở bên cạnh cậu còn có một tiểu cô nương cũng không chênh so với cậu lắm, có chút thẹn thùng trốn ở phía sau Triệu Thận, vụng trộm nhìn Diệp Tinh.

“Tiểu Đình, đây là Diệp thúc thúc, ta thích nhất là nhìn hắn luyện đan…” Tiểu Triệu Thận giới thiệu.

Tiểu cô nương có chút thẹn thùng đứng lên, nhìn Diệp Tinh nhu thuận nói: “Diệp thúc.”

Diệp Tinh cười gật gật đầu với cô nhóc một cái, lại nhìn về phía Triệu Thận cười, nói: “Tiểu Thận, làm sao vậy? Giới thiệu bạn gái nhỏ cho ta biết à?”

Nghe vậy, tiểu cô nương có chút mê mang, không biết Diệp Tinh nói là có ý gì, về phần Tiểu Triệu Thận thì đỏ mắt, sắc mặt đỏ bừng, vội vàng nói: “Không phải, đây là tiểu thị nữ nhà ta mới mua, bằng hữu mới của ta đó.”

Đây là lần đầu tiên cậu gặp được tiểu thị nữ cùng tuổi với mình, rất vui vẻ.

“Ồ?” Diệp Tinh cười cười, tiểu hài tử da mặt mỏng, hắn không nói gì nữa.

“Ừ?”

Tay phải lấy ra mấy gốc dược thảo, Diệp Tinh chuẩn bị tiếp tục luyện chế, bỗng nhiên ánh mắt hắn hơi không thể kiểm tra được nhìn một chỗ, trong mắt chớp động vẻ khó hiểu.

……

Lúc này có một chỗ bên ngoài Triệu phủ, có vài người tụ tập cùng một chỗ.

“Đã chuẩn bị xong chưa?” Một người trong đó trầm giọng nói, trên người bọn họ đều mặc các loại áo giáp, cơ hồ che hết khuôn mặt của mình.

“Chuẩn bị xong rồi.”

“Lúc này Triệu Nguyên còn có con trai lão ta đều phải chết!”

“Chỉ có chết đi, tông phái mới có thể yên tâm.”

Mấy người còn lại cũng gật đầu.

“Đã như vậy, vậy đêm nay động thủ!” Người cầm đầu trực tiếp nói: “Trong Triệu phủ không có cường giả gì, thậm chí không có người luyện võ gì, nhưng mà cũng không thể sơ suất, sau khi đánh chết nhanh chóng rút lui.”

“Vâng!” Mấy người nhanh chóng lập kế hoạch.

……

Ban đêm rất nhanh đã đến, toàn bộ hơn phân nửa Triệu phủ đều là ánh đèn chớp động, ở trong thành trì nhỏ này, Triệu phủ cũng coi như là một gia tộc có chút thế lực.

Vụt! Vụt! Vụt! Vụt!

Xa xa trong hư không bỗng nhiên vài thân ảnh nhanh chóng bay tới, những thân ảnh này tốc độ rất nhanh, hơn nữa chuyên môn dọc theo những hiên nhà mà đi, không có một chút âm thanh nào, không thật sự nhìn chằm chằm, thậm chí không phát hiện được tung tích của bọn họ.

“Những người bình thường này thật đúng là nhỏ yếu.” Một người đàn ông mỉm cười.

Nhìn ánh mắt duy nhất của ông ta lộ ra rõ ràng có vẻ khinh thường.

“Nhỏ giọng một chút!” Thủ lĩnh cầm đầu trầm giọng nói.

Họ nhìn vào một nơi, đột nhiên đôi mắt sáng lên.

“Tìm được rồi!”

Trong một sân trong, một cậu bé đang ngồi xổm trên cọc gỗ, cắn răng kiên trì, trong khi một người đàn ông bên cạnh cậu thỉnh thoảng uống rượu.

Phát hiện hai người, trong mắt tên thủ lĩnh rõ ràng lộ ra vẻ hưng phấn, lần này nhiệm vụ hoàn thành tuyệt đối có thể đạt được thù lao thật lớn.

– Động thủ! Tên thủ lĩnh trầm giọng nói.

Ông ta muốn bay ra, nhưng chung quanh lại không có bất kỳ âm thanh nào truyền đến, trong nháy mắt thậm chí tiếng gió, tiếng muỗi đều biến mất toàn bộ.

Tính cảnh giác của ông ta cũng rất mạnh, tựa hồ cũng nhận ra một chút kỳ lạ, ánh mắt nhìn thoáng qua bốn phía, trong mắt lại nhất thời lộ ra vẻ hoảng sợ.

Lúc này nơi này ngoại trừ ông ta ra thì nào còn có người khác?

Giống như nhiệm vụ lần này chỉ có một mình ông ta tham gia, ba người còn lại trống rỗng biến mất.

“Ta… Ta không thể di chuyển.” Trên mặt người đàn ông này tràn đầy hoảng sợ, ông ta phát hiện mình căn bản không cách nào nhúc nhích.

Bỗng nhiên, ông ta kinh hãi nhìn về phía trước, ở nơi đó lại đột nhiên xuất hiện một thanh niên, ánh mắt bình tĩnh nhìn ông ta.


Chương 1299: Huyền Nguyên Tông

Ông ta kinh hãi nhìn Diệp Tinh bỗng nhiên xuất hiện phía trước.

“Làm sao… Làm sao có thể? Triệu phủ không phải là một phủ đệ bình thường sao? Sao lại có cường giả như vậy?” Đôi mắt của ông ta tràn đầy kinh hãi.

Đánh chết ba người hơn nữa làm cho người ta không phát hiện chút động tĩnh nào, chỉ có thần linh trong truyền thuyết mới có thể làm được?

“Ngươi được gửi đến như thế nào? Mục đích là gì?” Diệp Tinh bình tĩnh hỏi.

Kỳ quái là hắn cứ như vậy đứng ở trong hư không, cơ hồ không có bất kỳ ẩn nấp nào, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy, thế nhưng ở trong viện, hai người Triệu Nguyên cùng Tiểu Triệu Thận lại không phát hiện ra.

“Ta… Ta không biết.” Ông ta hoảng sợ lắc đầu.

“Không biết sao?” Diệp Tinh cau mày.

Soạt !

Một tia linh hồn trên người hắn bỗng nhiên tản ra, giống như là một mũi tên sắc bén nhanh chóng tiến vào thức hải người đàn ông này, nhất thời có một phần trí nhớ nhanh chóng bị hắn xem xét.

Trực tiếp điều tra trí nhớ của người khác là một loại thủ đoạn linh hồn cực kỳ bá đạo, chỉ là sau khi kiểm tra lại tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với người tiếp nhận, nói không chừng sẽ trực tiếp biến thành ngu ngốc, nhưng mà Diệp Tinh tự nhiên sẽ không để ý làm gì.

“Là một cường giả không biết thân phận phái tới?”

Kiểm tra trí nhớ một chút, Diệp Tinh hơi cau mày.

Để cho những người này đến chính là một người ẩn giấu thân phận, thủ lĩnh này thật sự không biết, chỉ cần ra tay thành công là có thể được thù lao.

Tay phải vung lên, thân hình người đàn ông trước mắt nhất thời hóa thành hư vô.

“Lúc Tiểu Thận vừa mới sinh ra đã có cường giả xuất hiện muốn giết cậu, hiện tại lại có người đến đây, xem ra Triệu phủ này cũng không đơn giản.”

Sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh, trong mắt lại không có bất kỳ gợn sóng nào.

“Thú vị!”

Thân ảnh hắn vừa động, lại lần thứ hai xuất hiện trong cung điện luyện đan.

Hắn lại không có hứng thú đi dò xét, ở phiến thế giới này hắn cũng là chúa tể duy nhất, mà hắn chỉ muốn lĩnh ngộ đạo tắc vận mệnh mà thôi, chuyện trong Triệu phủ hắn cũng không có hứng thú.

Chỉ cần Triệu Thận không chết, những chuyện khác hắn căn bản cũng sẽ không để ý.

Cũng không có ai có thể giết Triệu Thận trong tay hắn.

Một hồi ám sát nhằm vào Triệu phủ cứ như vậy bị Diệp Tinh hóa giải vô hình, thậm chí Triệu Nguyên cũng hoàn toàn không biết.

Diệp Tinh cũng không có để ý, tiếp tục luyện đan.

……

Thời gian trôi qua, trong nháy mắt lại trôi qua hai năm, lúc này Triệu Thận đã tám tuổi.

Thời gian hai năm, Triệu Thận lại thường xuyên mang theo tiểu thị nữ của mình đến đây, hai người bọn họ sau khi đi tới cung điện liền nhu thuận ngồi ở một bên, lẳng lặng nhìn Diệp Tinh luyện đan.

Triệu Thận tuy rằng sẽ không luyện đan, thế nhưng nắm giữ rất nhiều dược thảo khi đi theo bên người Diệp Tinh.

Ở trong Huyễn Nguyên giới này cũng có rất nhiều dược thảo.

Mấy năm, Triệu phủ bình thường đều rất bình tĩnh, mà lúc này Triệu phủ bình tĩnh lại lập tức huyên náo.

Triệu gia Triệu Thận có thiên phú luyện võ, mới tám tuổi được Huyền Nguyên Tông thu làm đệ tử, một ngày sau sẽ được đưa đến Huyền Nguyên Tông.”

Tin tức này trong nháy mắt truyền khắp thành trì nhỏ.

“Ha ha, chúc mừng Triệu viên ngoại!”

“Ta đã sớm nhìn ra lệnh công tử bất phàm, hiện tại quả nhiên không giống phàm nhân.”

“Bái nhập Huyền Nguyên Tông, đó là chân chính một bước lên trời.”

“Sau này công tử học có thành tựu, Triệu viên ngoại cũng đừng quên chúng ta a.”

Cơ hồ người có đầu có mặt trong thành trì đều đến, tặng lên lễ hạ lễ phong phú, vẻ mặt tươi cười chúc mừng.

Huyền Nguyên Tông, đây chính là tông phái tồn tại bậc thần linh, hơn nữa nắm giữ mấy trăm thành trì bao gồm cả tiểu thành này, thế lực vô cùng khổng lồ!

Nhưng mà bọn họ chiêu thu đệ tử vô cùng hà khắc, cho dù có tiền đến đâu, nếu không có thiên phú bọn họ cũng sẽ không thu.

Cho dù là một đệ tử bình thường, địa vị cũng tuyệt đối vượt xa bọn họ.

“Ha ha!”

Ở một chỗ, Triệu Nguyên hiếm khi lại chải đầu ăn mặc rất sạch sẽ, mặc một thân trường bào kỹ, nhìn qua quả thật rất nho nhã.

Mà ở bên cạnh anh ta, Tiểu Triệu Thận chỉ mới tám tuổi khuôn mặt căng thẳng, sau lưng đeo một thanh kiếm gỗ, theo anh ta đi gặp mặt người khác.

Tất cả mọi người ở đây đều khen cậu, cả Triệu phủ phi phàm náo nhiệt.

……

Bên trong cung điện luyện đan, Diệp Tinh không thèm để ý động tĩnh bên ngoài, an tâm luyện chế đan dược.

Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên bên ngoài cung điện có một cái đầu nhỏ len lén tiến vào.

Diệp Tinh nhìn thoáng qua, nhất thời cười nói: “Tiểu Thận, bây giờ ngươi không ở bên ngoài mà chạy đến chỗ ta làm gì?”

Bây giờ cậu chính là nhân vật chính bên ngoài.

“Ta không thích bên ngoài.” Tiểu Triệu Thận cầm một cái ghế nhỏ, trực tiếp ngồi xuống, sau đó ánh mắt nhìn về phía dược dịch phập phồng trên đan đỉnh trước mắt Diệp Tinh.

Diệp Tinh cười cười, tiếp tục nói: “Nghe nói ngươi muốn đi Huyền Nguyên Tông kia?”

Lúc nói chuyện động tác trong tay hắn lại không ngừng, tiếp tục dung hợp dược dịch.

“Ừm, hôm nay có người Huyền Nguyên Tông đi tới thành trì chúng ta kiểm tra, ta hoàn thành khảo nghiệm của bọn họ.” Tiểu Triệu Thận gật gật đầu nói.

Cậu nhìn Diệp Tinh, trong mắt rõ ràng có vẻ không nỡ, nói: “Diệp thúc thúc, sau này ta không thể nhìn người luyện đan nữa rồi.”

“Không có việc gì.” Diệp Tinh cười cười nói: “Sau này ngươi học có thành tựu, không cần vì luyện công mà tốn thời gian, khi đó ta sẽ dạy ngươi luyện đan.”

“Được nha.” Nghe Diệp Tinh nói, trên mặt Tiểu Triệu Thận rõ ràng có một tia hưng phấn, khát vọng, ước mơ cuộc sống như vậy.


Chương 1300: Thần linh giáng lâm 1

Một bên vừa nói chuyện, Tiểu Triệu Thận một bên nhìn Diệp Tinh luyện đan, trong mắt hiếm có lộ ra một tia bình tĩnh.

Rất nhanh trôi qua nửa giờ, đợi đến một giờ, Tiểu Triệu Thận bỗng nhiên đứng dậy, cậu nhìn Diệp Tinh nói: “Diệp thúc thúc, ta phải đi rồi.”

Diệp Tinh nhìn cậu nhóc trước mắt, đứa trẻ này cơ hồ là hắn nhìn lớn lên từ bé.

Hơi trầm ngâm một chút, tay phải Diệp Tinh vung lên, lập tức một viên đan dược màu vàng xuất hiện, trơn tru dừng lại ở trước mặt Tiểu Triệu Thận.

“Diệp thúc, đây là cái gì vậy?” Tiểu Triệu Thận nghi hoặc hỏi.

Diệp Tinh cười cười, nói: “Đây là một loại đan dược ta luyện chế có lợi đối với thân thể, ngươi ăn vào liền biết tác dụng.”

“Ừm.” Tiểu Triệu Thận không do dự, trực tiếp gật đầu.

Cậu vô cùng đối tín nhiệm với Diệp Tinh, trong lòng cậu, ngoại trừ cha mẹ mình ra, Diệp Tinh có thể nói là người thân cận nhất.

Miệng mở ra, sau đó đan dược bị cậu nuốt vào trong bụng, đan dược vào bụng, lại không có bất kỳ cảm giác gì, tựa hồ hoàn toàn biến mất.

Tiểu Triệu Thận cũng không có cảm giác đặc thù gì, cậu nhìn Diệp Tinh, trịnh trọng hành lễ, nói: “Diệp thúc, tạm biệt, chờ có cơ hội trở về ta sẽ đến thăm người.”

“Đi đi.” Diệp Tinh cười cười.

Sau đó Tiểu Triệu Thận trực tiếp đi ra ngoài.

“Huyền Nguyên Tông sao?” Nhìn bóng lưng Tiểu Triệu Thận, Diệp Tinh yên lặng nói trong lòng.

Vừa rồi đan dược hắn cho cậu ăn tên là Bồi Nguyên Đan, đan dược này sẽ tiềm thức tăng lên tiềm lực của mình, khai thác tiềm lực của mình, thay đổi thể chất của tiểu Triệu Thận.

Ở ngoại giới đây cũng là một loại đan dược trân quý, đặt ở trong Huyễn Nguyên giới này, tuyệt đối là đan dược cao cấp nhất.

“Nếu Triệu Thận rời đi, mình cũng phải rời khỏi Triệu phủ.” Diệp Tinh nhìn về phía xa xa.

Hắn ở trong Triệu phủ vốn là bởi vì Triệu Thận, hiện tại Triệu Thận rời đi, hắn tự nhiên cũng phải rời đi theo.

Dù sao mấu chốt hắn đột phá đạo tắc vận mệnh chính là ở trên người Triệu Thận.

Toàn bộ Triệu phủ ồn ào vẫn kéo dài rất lâu, thẳng đến đêm khuya mới khôi phục bình tĩnh.

Trên sân trường luyện võ, lúc này Triệu Thận vẫn như cũ đứng ở trên cọc gỗ, về phần phía dưới là Triệu Nguyên, lúc này trong tay Triệu Nguyên cũng không cầm bầu rượu, mà là nhìn con trai của mình.

“Được rồi, hôm nay cứ như vậy đi.” Một lúc lâu sau, Triệu Nguyên trực tiếp nói.

Tiểu Triệu Thận nghe vậy gật gật đầu, nhảy xuống từ trên cọc gỗ.

“Tiểu Thận.” Triệu Nguyên nhìn về phía con của mình, hít sâu một hơi, nói: “Hôm nay là lần huấn luyện cuối cùng của ta, sau khi ngươi rời khỏi gia tộc tiến vào Huyền Nguyên Tông, nhất định phải càng thêm khắc khổ, đó là cơ hội khó có được!”

Ánh mắt anh ta nghiêm khắc, trên mặt cũng tràn đầy vẻ nghiêm túc.

“Con biết thưa cha!” Tiểu Triệu Thận trịnh trọng gật đầu.

Tuy rằng thoạt nhìn tuổi không lớn, nhưng cậu nhìn qua hoàn toàn giống như một tiểu đại nhân.

“Ừm.” Triệu Nguyên cũng gật đầu, nói: “Ta đặt tên cho ngươi là Thận, hy vọng là ngươi sau này cẩn thận, vô luận làm cái gì cũng phải như vậy.”

Tiểu Triệu Thận nắm trường kiếm, trong mắt tràn đầy vẻ kiên định, nói: “Cha, con sẽ không để cho người thất vọng.”

“Đi nghỉ ngơi đi!” Nói vài câu, Triệu Nguyên nhìn về phía con trai của mình, khoát tay nói.

Lúc này trong mắt anh ta lại chớp động vẻ khó hiểu.

“Vâng cha!” Triệu Thận gật gật đầu, rời khỏi nơi này.

……

Sáng sớm hôm sau, Huyền Nguyên Tông một mình đến, mang theo Triệu Thận rời đi.

Trên trường luyện võ khổng lồ, Triệu Nguyên sững sờ nhìn những cọc gỗ kia, trong tay cầm một cái bầu rượu, im lặng không nói gì, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

Thỉnh thoảng anh ta cầm bầu rượu trực tiếp uống.

“Triệu huynh.” Xa xa Diệp Tinh đi tới, nhìn Triệu Nguyên hô.

Triệu Nguyên xoay người nhìn thấy Diệp Tinh, trên mặt lộ ra một nụ cười, nói: “Diệp huynh.”

Anh ta nhìn Diệp Tinh, nói: “Ngày hôm qua trong phủ có rất nhiều rượu ngon, nếu không chúng ta đi uống hai chén?”

Ngày hôm qua rất nhiều người đều tặng lễ, đối với những thứ khác anh ta cũng không thèm để ý, chỉ là đối với rượu cũng là đặc biệt lưu lại.

“Không được.” Nghe vậy Diệp Tinh lại cự tuyệt nói: “Ta đến nơi này cáo biệt Triệu huynh ngươi.”

“Ngươi muốn đi?” Nghe Diệp Tinh nói, Triệu Nguyên sửng sốt.

“Ừm.” Diệp Tinh cười cười, nói: “Quấy rầy ngươi thời gian dài như vậy, ta cũng nên rời đi.”

Tay phải hắn vung lên, lập tức một viên đan dược xuất hiện trước mặt Triệu Nguyên.

“Ta biết Triệu huynh ngươi có nội thương, đan dược này rất có lợi đối với nội thương của ngươi.” Diệp Tinh mỉm cười nói.

“Được rồi, cứ như vậy đi, hy vọng có duyên lại gặp lại.”

Sau khi nói xong hắn không có bất kỳ lời vô nghĩa nào, trực tiếp rời đi nơi này, chỉ còn lại Triệu Nguyên đang đứng sững sờ.

……

Trên con đường hẻo lánh, mấy thân ảnh đang nhanh chóng đi tới.

“Nhanh một chút, còn có một ngày liền đến Huyền Nguyên Tông.” Một người đàn ông trung niên nhìn mấy người phía sau, khẽ quát.

Phía sau ông ta còn có ba đứa nhỏ, hai nam một nữ, lúc này trên người bọn họ đều là mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, đang gian nan tiến lên.

Đoạn đường nhỏ này là đường núi, hơn nữa còn hướng lên trên, có thể tưởng tượng được đối với thể lực tiêu hao bao nhiêu.

Người đàn ông trung niên cũng không có chút ý tứ ra tay trợ giúp.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box